<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Chuẩn bị bài nói by Ngô Hồng</title>
      <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk</link>
      <description>HS nộp sản phẩm chuẩn bị bài nói</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-02-22 04:01:55 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-02-28 12:05:31 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f4dd.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2490980486</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa có một người tên là Thạch Sanh, Thạch sanh mồ côi sớm làm nghề đốn củi sống một trong túp liều dưới gốc đa có một người làm nghề nấu rượu tên là Lí Thông đến buôn chuyện với Thạch Sanh, gạ Thạch Sanh kết nghĩa anh em trong một vùng có một con  Chằn Tinh thường bắt người ăn thịt, nên dân ta đã lặp cho nó một cái miếu thờ hằng năm nộp một mạng người cho nó ăn thịt, năm ấy đến lược Lý Thông phải nộp mạng Lý Thông tính kế để kêu Thạch Sanh kêu mình đi nộp thay mình </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 10:58:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2490980486</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491036069</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa, ở một làng nọ, có đôi vợ chồng nghèo lại không có con, mãi về già mới có con. Buồn thay, đứa con lại dị dạng.Lọt lòng mẹ chỉ là cục thịt đỏ có mắt có mũi nhưng không có tay chân mình mẩy.Khi nghe kể lại,người vợ vào rừng lấy củi để kiếm sống.Lúc đó trời nắng to.Người vợ khát nước quá,thấy cái sọ dừa có đựng ít nước mưa không nghĩ ngợi bà vợ bưng lên uống.Thế là về nhà có thai.&nbsp;<br>Thấy con không ra hình người người vợ buồn lắm,định bỏ đi.Nhưng nghĩ lại cũng thương dù sao cũng là mình đẻ ra thế là bà ấy giữ lại nuôi đặt tên là Sọ Dừa.<br>Lớn lên Sọ Dừa chẳng khác lúc nhỏ vẫn lăn lóc trong nhà,chẳng làm được gì một hôm,mẹ Sọ Dừa than phiền:<br>-Con nhà người ta bằng mày thì đã đi ở chăn bò,lấy tiền về nuôi cha mẹ còn mày thì chẳng làm được gì !&nbsp;<br>Sọ Dừa nói:<br>-Gì chứ việc đấy con cũng làm được mẹ cứ xin phú ông cho con ở đấy chăn bò.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 11:39:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491036069</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491101759</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là một anh nông dân nghèo bình thường như bao người khác. Nhưng tôi vẫn luôn tự hào về bản thân mình vì có tính tốt bụng, chăm chỉ và khỏe mạnh hơn người.</div><div>Một ngày nọ, khi đến làm ở nhà phú ông, tôi đã được ông hứa gả con gái cho nếu chịu làm ba năm cho nhà ông mà không lấy tiền công. Vốn đã phải lòng con gái phú ông lâu nay, tôi liền đồng ý mà không cần suy nghĩ gì cả. Trong ba năm ấy, tôi làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, không quản ngại nắng mưa. Rất nhiều tài sản đã được tôi tạo ra, chất đầy trong kho khiến phú ông thích lắm.</div><div>Đến kì hạn, phú ông gọi tôi ra, yêu cầu tôi về chuẩn bị sính lễ là một cây tre trăm đốt để hỏi cưới con gái ông. Tuy khó khăn, nhưng thấy ông kiên quyết, tôi cũng đành khăn gói đi ngay. Tìm biết bao ngọn đồi, khu rừng mà vẫn không thấy cây tre nào có nhiều đốt như thế cả. Tôi bất lực ngồi gục xuống. Đúng lúc ấy, ông Bụt hiện lên, dạy cho tôi câu thần chú kì diệu. Với câu thần chú ấy, tôi có thể dính một trăm đốt tre vào với nhau thành cây tre trăm đốt.</div><div>Tìm được sính lễ, tôi phấn khởi trở về nhà. Ngờ đâu, ở trên sân lại đang tổ chức đám cưới linh đình của con gái phú ông và tên nhà giàu khác. Phẫn nộ vô cùng, tôi xông vào, đọc thần chú tạo nên cây tre trăm đốt, rồi gắn cả tên địa chủ xảo trá vào đó. Tên thông gia kia muốn giúp ông ta cũng bị dính vào luôn. Phải đến khi tên địa chủ chịu xin lỗi và thực hiện lời hứa, tôi mới tha cho.Sau lần ấy, tên địa chủ không dám lừa gạt tôi nữa. Như đã hứa, hắn gả con gái cho tôi. Cả hai vợ chồng tôi cùng nhau chung sống hạnh phúc dưới mái nhà ấm êm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 12:45:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491101759</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>daothiphuongthao21101983</author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491110081</link>
         <description><![CDATA[<div>Vua Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái. Tên của nàng là Mị Nương, vốn tính thùy mị nết na lại xinh đẹp tuyệt trần. Nhà vua hết mực yêu thương nên muốn kén cho con một người chồng xứng đáng. Một hôm có hai chàng trai đến cầu hôn. Một người là Sơn Tinh, chùa vùng non cao. Người còn lại là Thủy Tinh, chúa vùng nước thẳm. Cả hai đều tài giỏi khiến nhà vua cảm thấy khó xử, liền cho gọi các chư hầu vào bàn bạc. Xong, vua phán rằng ngày mai, ai đem lễ vật đến trước sẽ được lấy Mị Nương. Lễ vật gồm có một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi. Hôm sau, Sơn Tinh mang lễ vật đến trước, lấy được Mị Nương. Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ liền nổi giận. Thần Nước dẫn theo quân đuổi theo, đòi cướp Mị Nương. Hai bên đánh nhau suốt mấy tháng trời. Cuối cùng, Sơn Tinh vẫn vững vàng, mà Thủy Tinh đã kiệt sức. Thần Nước đành rút quân. Hằng năm, Thủy Tinh vẫn làm mưa gió, bão lụt dâng đánh Sơn Tinh. Nhưng lần nào, Thần Nước cũng bại trận.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 12:53:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491110081</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491117083</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Hai vợ chồng nghèo tốt bụng, không có con. Họ được Ngọc Hoàng giúp đỡ và sai thái tử xuống đầu thai. Đứa con ra đời, cha thì mất, mẹ cũng mất sau đó. Đứa trẻ được gọi là Thạch Sanh, sống đưới gốc đa, được thiên thần dạy võ nghệ. Thạch Sanh kết nghĩa anh em với Lí Thông. Còn Lí thông thì mục đích lợi dụng Thạch Sanh. Thạch Sanh giết chằn tinh ,đại bàng, những yêu quái hại dân. Nhưng công lao lại thuộc về Lí Thông vì hắn lừa Thạch Sanh. Khi giết đại bàng, Thạch Sanh đã cứu công chúa và Thái tử con vua Thủy Tề. Sau đó thì chàng xuống thủy cung chơi, được vua thủy Tề tặng đàn thần. Chằn tinh, đại bàng vu oan Thạch Sanh nên chàng bị bắt. Chàng lấy đàn ra gảy, công chúa nhận ra và khỏi câm. Sau đó, mẹ con Lí thông bị trừng phạt. Các nước chư hầu biết tin Thạch sanh được lấy công chúa thì không phục, bèn đem quân sang đánh. Sau đó, Thạch Sanh đã dùng đàn và niêu cơm thần làm quân các nước tâm phục chịu thua.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 13:00:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491117083</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Xin chào ta là linh hồn Lý Thông đây.Trước đây ta là người vốn có tính độc ác tham lam và bây giờ ta đã phải trả giá những việc mà mình làm. Chắc nói như thế mọi người chưa hiểu được đâu, bây giờ ta sẽ kể lại một phần về cuộc đời của ta.HÔm đó là một ngày đẹp trời lúc đấy ta là người hàng rượu thấy mệt nên nghỉ dưới gốc cây đa, nhìn cách đó không xa ta thất có chàng trai vác một gánh củi lớn. Ta đã nghĩ bụng rằng:”Người kia khỏe như voi, về mà làm việc với ta thì chẳng phải chuyện giàu là rất đơn giản”. Nói rồi ta ra nói chuyện và muốn gỏ ý làm anh em, qua cuộc nói chuyện Thạch Sanh là người mồ côi cha mẹ từ nhỏ lú đó cậu ấy cảm động rồi cũng đồng ý về sống cùng ta. Nhưng trong vùng có một con trăn tinh chuyên ăn thịt người, quan quân và người dân đến bổ vây nhưng không thành. Hết cách người dân lập cho nó một miếu thờ và mỗi năm nộp cho nó một mạng người. Năm đó đến lượt ta nộp mình nhưng tính tham lam độc ác và miêu đồ của ta đã lừa Thạch Sanh đến thế mạng cho mình. Nhưng khi lúc ta đnag ngủ nghe thấy tiếng gọi của Thạch Sanh ngờ là oán hồn về báo oán, ta và mẹ ta đã lạy xin nhưng không ngờ tới trước mắt mình là người thật chẳng có oan hồn về báo oán cả. Đến khi Thạch Sanh kể lại chuyện đã giết trăn tinh thì ta mới hoẳng hồn lại nhưng cái tính tham lam và âm mưu của ta lúc nào cũng có. Ta đã lừa cậu ấy đó là trăn của nhà vua rồi bảo cậu ấy về. Thạch Sanh có tính thật thà tin ngay. Ta vui mừng đưa đầu trăn tinh đến trước kinh đô và nộp cho vua, vua bèn khen thưởng và phong cho ta làm Quận Công. Bấy giờ nhà vua có cô con gái mới đến tuổi lấy chồng. Nàng ngồi ngắm cảnh rồi bỗng nhiên có một con địa bàng to lớn quắp đi nó bay qua túp lều cũ của Thạch Sanh, anh ta nhanh tay dùng cung tên vàng bắn vào cánh nó và lần theo vết máu tìm được cửa hang. Nhà vua đau đớn bèn sai ta đi tìm công chúa và húa sẽ gả nàng cho ta và nhường ngôi cho. Lúc đó ta vừa mừng vừa lo vì không biết có hoàn thành được nhiệm vụ hay không. </title>
         <author>nguyenthangtuan11</author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491141459</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 13:21:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491141459</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dàn ý kể lại câu chuyện &quot; Cây Tre Trăm Đốt &quot;                                                                                                                          1.Mở bài                                                                                                                                                                         - Giới thiệu câu chuyện                                                                                                                                               2.Thân bài                                      -Mở đầu : giới thiệu anh trai cày hiền lành và lão nhà giàu tham lam , lừa lọc                         -Thắt nút : lão lừa dối &quot; sẽ gả con gái &quot; cho anh                          - Phát triển :                                   + Anh quần quật làm giàu cho lão suốt 3 năm.                             + Lão nhà giàu gả con gái với điều kiện anh phải tìm được cây tre trăm đốt                                       + Anh trai cày không tìm được nhưng nhờ có bụt giúp đỡ , anh đã thành công và mừng rỡ gánh về                                            - Mở nút : khi thấy 2 họ ăn uống linh đình và sửa soạn đón dâu , anh mới hiểu âm mưu thâm độc của lão nhà giàu và ra tay trừng phạt            - Kết thúc : Lão nhà giàu phải gả con gái cho anh chàng cày . Hai vợ chồng sống với nhau hạnh phúc                                     3. Kết bài.                                       Nêu cảm nghĩ.                           + Rút ra bài họ.                        </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491160637</link>
         <description><![CDATA[<div><br>&nbsp; Yến Nhi - 6a3<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 13:35:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491160637</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491195100</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1971545627/903fa5e21a051228615d4d050ae7d15d/Xin_ch_o.docx" />
         <pubDate>2023-02-22 14:01:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491195100</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dàn ý bài nói truyện Sơn tinh, Thủy tinh:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491203282</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Ngày xửa ngày xưa vào đời vua Hùng thứ mười tám cố một cô con gái tên là Mị Nương, người đẹp như hoa, tính nết hiền dịu. Vua yêu thương Mị Nương rất mực, muốn kén cho Mị Nương một chàng rể thật xứng đáng.</div><div>Một hôm có hai chàng trai đến cầu hôn. Một chàng ở núi Tản Viên có phép lạ vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi,vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi, người ta gọi chàng là Sơn tinh.</div><div>&nbsp;Một chàng tên là Thủy Tinh. Chàng trai này cũng có tài không kém: Gọi gió, gió đến; hô mưa, mưa về, người ta gọi chàng là Thủy tinh.</div><div>Một người là là chúa vùng non cao, mọt người là là chúa vùng nước thẳm,</div><div>Cả hai đều xứng làm rể vua Hùng. Vua băn khoăn không biết nhận lời ai, từ chối ai, bèn mời các Lạc hầu vào bàn bạc. Mọi người đồng ý là đặt những đồ vật sính lễ do Vua đặt ra để hai chàng trai đêm đến. Ai đem đến trước thì sẽ được cưới con gái của Vua</div><div>&nbsp;Vua chọn bao gồm những đồ sính lễ sau:</div><div>- Một trăm ván cơm nếp</div><div>- Một trăm nẹp bánh chưng</div><div>- Một đôi voi chín ngà</div><div>- Một đôi gà chín cựa</div><div>- Một đôi ngựa hồng mao</div><div>Sơn Tinh đem lễ vật đến sớm và cho rước con gái Vua Hùng về núi.</div><div>Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ đùng đùng nổi giận, đem quân đuổi theo đòi cướp Mị Nương. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió làm thành dông bão, rung chuyển cả đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn đánh Sơn Tinh. Nước ngập ruộng đồng, nước ngập nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi, sườn núi. Thành Phong Châu như nổi lềnh bềnh trên một biển nước.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 14:08:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491203282</guid>
      </item>
      <item>
         <title>DÀN Ý KỂ LẠI CÂU CHUYỆN “ NÀNG TIÊN ỐC ”                                  1.Mở bài: Giới thiệu nhân vật tôi:                                 - Tôi vốn là nàng tiên ốc – con gái của vua thủy tề...                                                                                  2.Thân bài:                                                                    Một hôm, đang dạo chơi thì bị một bàn tay bắt lấy:                                                                                            + Bà lão khen tôi đẹp rồi đem về nuôi...thả vào chum nước sạch.                                                             +  Thương bà lão già cả nên hàng ngày tôi dọn dẹp, làm công việc nhà giúp bà lão.                                    + Như thường lệ, tôi ra khỏi vỏ ốc dọn dẹp nhà của cho bà thì thấy từ đâu bà chạy đến chiếc chum, đập vỡ vỏ ốc rồi chạy lại ôm lấy tôi.             3.	Kết bài: Từ đó mẹ con tôi sống một cuộc sống bình dị nhưng tràn ngập yêu thương.                                      Đàm Vân Khánh 6a3                                  </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491211516</link>
         <description><![CDATA[<div><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 14:14:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491211516</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491214371</link>
         <description><![CDATA[<div>Cha mẹ mất sớm, nhà chỉ có hai anh em chăm lo làm lụng nên nhà cũng đủ ăn qua ngày.<br>Anh trai tôi kể từ khi lấy vợ lại sinh lười biếng, không chịu làm lụng kiếm kế sinh nhai. Hôm nọ, anh trai gọi tôi đến để bàn chuyện chia gia sản. Anh chia cho tôi một gian nhà lụp xụp ở trước cửa có một cây khế ngọt. Biết vậy nhưng tôi cũng chỉ đành nghe theo. Hằng ngày hai vợ chồng tôi đều chăm sóc cho cây khế. Khế sai trĩu quả nên tôi bèn bàn với vợ đem khế ra chợ bán. Sáng hôm sau, tôi đang hái khế thì bỗng cây rung lắc mạnh. Thì ra đó là một con chim lớn. Suốt một tháng trời chim cứ đến ăn khế. Vợ tôi lo lắng bảo :&nbsp;<br>-&nbsp; Thưa ngài chim thần, ngài cứ ăn như thế thì chúng con lấy khế đâu ra mà bán!<br>Chim đáp :&nbsp;<br>- Ăn một quả, trả cục vàng may túi ba gang mang đi mà đựng!<br>Vợ tôi nghe lời chim, may một chiếc túi ba gang. Tờ mờ sáng chim hạ xuống giữa sân, còn nằm rạp xuống đất để tôi trèo lên. Chim bay mãi. bay mãi vượt qua rừng núi , biển cả cuối cùng cũng đến một hòn đảo toàn là vàng bạc châu báu rồi ra hiệu cho tôi muốn lấy gì thì lấy. Nhưng tôi chỉ nhặt một ít vàng và kim cương, sau đó ra hiệu để chim bay về.&nbsp;<br>Từ đó, cuộc sống của vợ chồng tôi trở nên giàu có. Tin đồn cuối cùng cũng lan đến tai vợ chồng anh trai tôi, thấy vậy hai vợ chồng nhà anh đến lân la hỏi chuyện. Nghe tôi kể hết đầu đuôi chuyện của mình từ chuyện chim đến ăn khế đến chuyện được chim đưa ra đảo lấy vàng nên hắn ta gạ đổi gia sản lấy túp lều và cây khế. Không nề hà gì tôi liền đồng ý ngay. Kể từ đó, anh trai và chị dâu dọn đến ở trong túp lều. Nghe người trong làng kể lại. Hằng ngày, bỏ mặc cây khế chỉ ngồi ăn rồi chờ chim đến. Nghe tiếng rung lắc mạnh, biết chim thần đến họ nói :&nbsp;<br>- Chim thần ơi, ngài ăn khế thế này thì chúng tôi biết lấy tiền đâu ra mà sống?&nbsp;<br>Chim thần cũng nói y như với tôi:<br>- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!<br>Nghe vậy, hắn ta hí hửng bảo vợ may túi to gấp ba lần như một cái tay nải lớn. Sáng sớm hôm sau chim đưa anh tôi ra đảo thấy vàng bạc,kim cương anh ta đèm nhặt đầy túi rồi lên lưng chim quay về. Chim phải lấy đà mãi mới có thể cất cánh. Bay đến giữa biển lại mang nặng, ngược gió. Chim rơi thẳng xuống biển. Anh tôi bị sóng cuốn đi, trôi hết của cải. Từ câu chuyện Cây Khế tôi muốn gửi tới mọi người một điều :&nbsp;<br>''Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo! ''<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 14:16:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491214371</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia đình tôi vốn làm nghề nông. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tôi cũng có chút của ăn của để. Khi họ mất, tôi và anh trai cùng cũng chăm chỉ làm lụng. Đến khi lấy vợ, anh trai tôi bỗng trở nên lười biếng. Một hôm, anh gọi tôi đến chia gia sản. Tôi được một túp lều, trước cửa có một cây khế. Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì.Quanh năm, vợ chồng tôi vẫn chăm chỉ làm ăn, chăm sóc cho cây khế. Đến mùa, khế chín. Tôi bàn với vợ đem khế ra chợ bán. Sáng hôm sau, tôi ra vườn hái khế thì nhìn thấy trên cây khế có một con chim to đang ăn khế. Lòng tôi đau như cắt. Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói:- Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời:- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi và đựng.Nói rồi chim bay đi. Hai vợ chồng tôi bàn nhau may một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển, đáp xuống một cửa hang. Có rất nhiều vàng bạc, châu báu. Tôi nhặt đầy túi rồi ra hiệu cho chim qua về. Từ đó, gia đình tôi có cuộc sống sung túc hơn. Tôi và vợ còn giúp đỡ cả những người dân nghèo khổ.Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một hôm, anh đến nhà tôi rất sớm. Anh thương lượng với tôi muốn đổi toàn bộ gia sản với túp lều và cây khế. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng.Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Sáng hôm sau, chim thần cũng đưa anh tôi tới hòn đảo nọ. Anh tôi mang theo hẳn chiếc túi mười gang, rồi cố gắng nhét đầy vàng bạc. Trên đường trở về nhà, chim gặp gió lớn đâm bổ xuống biển. Anh trai tôi bị sóng đánh ra xa, trôi hết của cải. May có người dân đi qua cứu được. Khi trở về, anh trai tôi rất ân hận, liền quyết tâm thay đổi.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491279152</link>
         <description><![CDATA[<div>Con Đỗ Thuỳ Dương&nbsp;- 6A3 nộp bài ạ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 14:59:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491279152</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cậu bé Tích Chu</title>
         <author>freestyleacc0911</author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491297523</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi là Tích Chu, mỗi lần nhớ đến chuyện cũ tôi càng hối hận.Ngày xưa, bố mẹ tôi mất sớm,tôi ở với bà.Hàng ngày bà phải làm việc quần quật để nuôi tôi, có gì ngon bà cũng nhường hết cho tôi, ban đêm khi tôi ngủ thì bà thức để quạt. Bà thương tôi hết mực thế nhưng lớn lên tôi lại chẳng thương bà. Bà tôi thì suốt ngày làm việc vất vả, còn tôi thì suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà tôi bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tôi mải rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi tôi:- Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi ! Không biết bà ốm, mãi sau thấy đói tôi mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tôi ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tôi hoảng quá kêu lên:– Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi! – Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tôi hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng tôi gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tôi gọi:– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa! – Cúc …cu…cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!Nghe chim nói, Tôi òa khóc vì thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo tôi rằng:– Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?Nghe bà Tiên nói, tôi mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tôi hăng hái đi ngay.Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng tôi đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà tôi trở lại thành người và về ở với tôi .Từ&nbsp; đấy, tôi hết lòng yêu thương chăm sóc bà. Hai bà cháu tôi lại chung sống vui vẻ bên nhau. Qua câu chuyện của tôi, tôi muốn khuyên mọi người rằng hãy luôn quan tâm, chăm sóc người thân khi còn có thể. Cảm ơn mọi người đã vì lắng nghe câu chuyện của&nbsp;tôi<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Phương Uyên-6a3&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 15:12:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491297523</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chuyện cổ tích cóc kiện trời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491308393</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu chuyện về chú cóc kiện trời.<br><br></div><div>Thủa xa xưa, Ngọc Hoàng cai quản tất cả các việc trên trời và dưới đất. Ngọc Hoàng giao cho thần Mưa chịu trách nhiệm làm mưa cho tất cả các con vật và cây cỏ có nước uống.<br><br></div><div>Nhưng đã ba năm nay, không có một giọt mưa nào. Khắp nơi đất đai nứt nẻ, cây cỏ khát nước chết rụi, các con thú cũng chết dần chết mòn vì khát. Muôn loài đều kêu than ai oán, vậy mà trời đâu có thấu.<br><br></div><div>Một hôm, các con vật họp bàn nhau lại, chúng quyết định cử Cóc lên gặp Ngọc Hoàng. Cùng đi với Cóc có Cáo, Gấu và Cọp.<br><br></div><div>Bốn con vật đi mãi, cuối cùng cũng lên đến cửa nhà trời. Ở cửa có đặt cái trống rất to. Theo tục lệ nếu ai có điều gì oan ức thì đánh trống lên. Ngọc Hoàng sẽ ra giải quyết. Cóc bảo Cáo, Gấu, Cọp nấp vào bụi rậm, còn Cóc thì nhảy lên đánh trống inh ỏi.<br><br></div><div>Ngọc Hoàng nghe tiếng trống liền sai một thiên thần ra nhìn xem ai. Thiên thần bước ra nhìn ngược, nhìn xuôi mãi cũng không thấy ai, chỉ thấy con Cóc bé nhỏ ngồi trên trống. Khi biết Cóc có ý định gặp Ngọc Hoàng để kêu oan, thiên thần tỏ ý khinh bỉ Cóc, lẳng lặng đi vào và thưa với Ngọc Hoàng.<br><br></div><div>- Thưa Ngọc Hoàng, kẻ dám cả gan đánh trống ầm ĩ nhà trời là một con Cóc bé tí, xấu xí khinh khủng, thần hỏi nó đi đâu, nó nói lên Ngọc Hoàng để kiện.<br><br></div><div>Ngọc Hoàng nghe thiên thần nói như vậy thì lấy làm giận lắm, bèn sai bầy Gà ra mổ Cóc. Nhưng bầy Gà vừa ló khỏi cửa, Cóc ra hiệu cho Cáo từ bụi rậm xong ra vồ gà.<br><br></div><div>Biết Gà bị Cáo vồ mất, Ngọc Hoàng liền sai Chó ra giết Cáo. Chó chạy ra chỉ kịp sủa “Gâu gâu gâu ” mấy tiếng đã bị Gấu ra chộp lấy tha đi. Ngọc Hoàng lại sai một toán lính ra trị Gấu. Lần này, Cọp xông ra quật chết toán lính không còn sót một người nào.<br><br></div><div>Ngọc Hoàng không ngờ Cóc tuy bé nhỏ mà lại khó trị như vậy, Ngọc Hoàng đổi giận thành làm lành sai thiên thần ra mời Cóc vào. Ngọc Hoàng hỏi Cóc:<br><br></div><div>- “Cậu” lên đây có việc gì?<br><br></div><div>Cóc thưa:<br><br></div><div>- Muôn tâu Ngọc Hoàng, đã 3 năm nay chúng tôi không được một giọt mưa nào. Loài vật cử tôi lên đây để kiện trời, vì sao không làm mưa?<br><br></div><div>Ngọc Hoàng cho gọi thần mưa đến. Té ra thần Mưa mải rong chơi tối về đắp chiếu nằm ngủ, quên không làm mưa bị Ngọc Hoàng trách mắng, thần Mưa vội sai các con rồng phun nước ào ào xuống đất. Ngọc Hoàng đưa tiễn Cóc ra về và dặn:<br><br></div><div>- Từ nay về sau, nếu cần mưa thì Cóc nghiến răng ken két báo cho Ngọc Hoàng biết. Ta sẽ sai thần làm mưa ngay. Cóc không phải lên kiện trời nữa.<br><br></div><div>Cóc, Cáo, Gấu, Cọp từ biệt Ngọc Hoàng trở về dưới đất. Khi bốn con vật đến nơi thì thấy nước đã tràn đầy hồ, ao, sông, suối, cây cỏ, muôn loài uống nước thỏa thuê. Tất cả đều phục Cóc bé tí mà kiện được trời nên đặt ra câu hát:<br><br></div><div>“Con cóc là cậu ông trời<br><br></div><div>Hễ ai đánh Cóc thì trời đánh cho”.<br>Con Lê Viết Duy 6a3<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 15:20:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491308393</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cây Khế</title>
         <author>vunamhai842011</author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491346938</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa có 2 anh em cha mẹ mất sớm, mấy năm sau người anh lấy vợ còn người em chăm lo làm người amh thấy bị cướp công nên người anh dã chia tài sản anh được đồng ruộng còn em được cây khế. Những này 2 vợ chồng sướng nhất là quả ra . Quanh năm hai vợ chồng người em chăm chút cho cây khế những trẻ lên 3 cũng lấy được. Một buổi sáng 2 vợ trồng đi bán khế&nbsp; thì nghe thấy tiếng lạ rung mạnh như tiếng người hai vợ trồng nhìn trên cây thấy một con chim lớn hai vợ trồng ăn xong rồi chim đi hai vợ chồng lấy quả.<br><br></div><div>&nbsp;Một hôm vợ chờ chim ặn nguời vợ hỏi:&nbsp;<br><br></div><div>“ông chim ơi ông ăn như thế còn gì cây khế của nhà cháu nữa”<br><br></div><div>Chim đáp:<br><br></div><div>ăn một quả trả cục vàng mang túi 3 gang mang đi mà đựng&nbsp; &nbsp;&nbsp;<br><br></div><div>Hai vợ chồng người em nghe chim nói tiếng người, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng anh cũng bảo vợ lấy một chiếc áo cũ may chiếc túi ba gang như chim nói.</div><div>Hôm sau chim lại tới ăn khế, ăn xong chim bảo người em cưỡi lên lưng. Chim bay đi rất xa, bay qua một ngọn núi cao, qua một vùng biển rộng. Cuối cùng chim đáp lại một hòn đảo hoang chứa đầy vàng bạc và châu báu. Người em lấy đủ số vàng bạc vào chiếc túi ba gang rồi lại cưỡi trên lưng chim trở về nhà.</div><div>Từ ngày đó, người em trở nên giàu có, vì tiền bạc nhiều mà ăn cũng chẳng hết, người em lấy một số ra để giúp đỡ những người nghèo trong vùng. Ai ai cũng yêu quý người em vì tính tình tốt bụng lại biết giúp đỡ người.</div><div>Người anh thấy người em giàu có bất thường nên mon men sang hỏi chuyện. Người em thực thà kể lại cho anh nghe câu chuyện mình được chim thần chở đi lấy vàng ở hòn đảo nọ. Nghe xong, lòng tham nổi lên, anh ta đòi đổi toàn bộ gia tài lấy mảnh vườn và cây khế của người em. Chiều lòng anh, người em cũng bằng lòng.</div><div>Vào mùa năm sau, cây khế vẫn tiếp tục sai trái. Một hôm, chim lại bay tới để ăn khế, vợ chồng người anh giả nghèo giả khổ khóc lóc kêu than, chim bèn nói:</div><div>- Ăn một qủa, trả cục vàng, may túi ba gang, mang theo mà đựng.</div><div>Người anh mừng quá, giục vợ may túi không phải 3 gang mà là 12 gang để đựng được nhiều vàng.</div><div>Hôm sau chim thần tới đưa người anh đi lấy vàng. Anh ta bị lóa mắt bởi vàng bạc châu báu trên hòn đảo, nhồi đầy túi rồi, người anh còn cố nhét vàng quanh người. Chim giục mãi anh ta mới chịu leo lên lưng chim để trở về.</div><div>Đến đường xa gió mạnh chim không bay nổi nên người anh bị sóng cuốn với vàng. Chim chỉ bị ướt cách rồi về rừng.<br>Con Vũ Nam Hải-6A3 gửi bài cho cô ạ<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 15:46:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491346938</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491392806</link>
         <description><![CDATA[<div>Minh&nbsp;Giang</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1971765216/41a79551970ba574db3fb9e8392a5412/TH_CH_SANH__1_.docx" />
         <pubDate>2023-02-22 16:18:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491392806</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGÔ GIA HUY</title>
         <author>phamhau160981</author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491407778</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là người em trong chuyện cây khế tôi sẽ kể lại quộc đời của tôi.tôi có một người anh bố mẹ mất sớm,đẻ lạ cho hay anh em ngôi nhà và cây khế.người anh tham lấy hết nhà cửa chỉ cho tôi một cái cây khế.một hôm có một con quạ bay đến ản tôi thấy thế nói"quạ ơi mày đừng ăn khế nhà ta "quạ nói "ăn một quả khế chả một cục vàng,ngày mai hãy mang theo một chiếc túi "đến hôm sau tôi liền cầm một chiếc túi theo quạ liền đèo tôi đến một hang động toàn là vàng từ đó tôi đã giàu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 16:28:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491407778</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>62dkqm485k</author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491476249</link>
         <description><![CDATA[<div>maithuytruc&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1971833701/ef76cf5b7aee40e999b0db18e789a886/Tro__ng_2.docx" />
         <pubDate>2023-02-22 17:19:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2491476249</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492304908</link>
         <description><![CDATA[<div>Mở bài </div><div>Giới thiệu về truyện cổ tích Cây tre trăm đốt<br>Thân bài</div><div>- Lão nhà giàu nhiều thóc nhiều tiền nhưng keo kiệt không muốn trả tiền công sức cho người làm.<br>- Anh nông dân nghèo nhưng thật thà, chăm chỉ và khỏe mạnh.<br>- Lão nhà giàu hứa với anh nông dân sau ba năm làm lụng cho hắn sẽ được gả con gái cho.<br>- Hết thời gian ba năm lão nhà giàu tính kế lừa anh nông dân.<br><br></div><div><br>* Diễn biến truyện<br>- Lão nhà giàu sai anh vào rừng chặt cây tre trăm đốt để làm đũa ăn cỗ<br>- Sau khi lừa anh nông dân đi chặt tre, ở nhà lão giàu liền tổ chức đám cưới linh đình, gả con gái cho tên nhà giàu khác.<br>- Anh nông dân tìm mãi không được cây tre trăm đốt, may nhờ có ông lão mách bảo và câu thần chú "Khắc nhập, khắc xuất" anh mới có được cây tre trăm đốt<br>- Trở về nhà anh biết mình bị lừa nên liền trả thù ông lão và những tên nhà giàu<br><br></div><div><strong><br>* Kết thúc truyện</strong><br>- Anh nông dân cưới con gái lão nhà giàu làm vợ, hai người sống rất hạnh phúc<br><br></div><div>Kết bài <strong><br></strong><br></div><div><br>Cảm nhận của em sau đối với truyện cổ tích Cây tre trăm đốt<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-23 09:28:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492304908</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CHUYỆN:TẤM CÁM</title>
         <author>dhuonggiang82</author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492473267</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><br>Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ là Tấm và Cám. Mẹ Tấm mất sớm, cha Tấm cưới thêm mẹ Cám, cha Tấm hết mực yêu thương cô, nhưng rồi ông bệnh nặng, không lâu sau thì qua đời. Tấm phải sống với dì ghẻ là mẹ của Cám. Dì ghẻ là người cay nghiệt, hàng ngày bắt Tấm làm hết mọi công việc trong nhà còn Cám thì được lêu lổng vui chơi tối ngày.</strong></div><div><strong>Dì ghẻ hàng ngày bắt Tấm làm hết mọi công việc trong nhà còn Cám thì được lêu lổng vui chơi.Một hôm bà mẹ bảo 2 chị em Tấm và Cám ra đồng bắt cá. Bà mẹ dặn: “Hễ đứa nào bắt được nhiều cá hơn sẽ được thưởng”. Tấm vâng lời dặn, chăm chỉ siêng năng bắt cá, chẳng chốc mà giỏ cá đã đầy, còn Cám mải rong chơi hái hoa bắt bướm nên đã xế chiều àm vẫn chưa được con nào. Thấy chị Tấm bắt được nhiều cá, Cám mới nảy ra ý bảo Tấm:</strong></div><div><strong>– Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu kẻo về mẹ mắng.</strong></div><div><strong>Tấm tin lời em, để giỏ cá nhờ em coi, lội xuống ao gội đầu. Trên bờ Cám trút giỏ cá của Tấm vào giỏ mình rồi chạy về nhà trước. Khi Tấm bước lên thì giỏ cá không còn. Tấm ngồi Tấm khóc nức nở, bỗng đột nhiên ông Bụt hiện lên hỏi:</strong></div><div><strong>– Tại sao con khóc?</strong></div><div><strong>Tấm kể hết sự tình cho ông Bụt nghe, ông Bụt bảo Tấm tìm xem trong giỏ còn con nào không thì còn duy nhất một con cá bống. Ông Bụt mới cất lời:</strong></div><div><strong>– Thôi con hãy nín đi. Con đem con cá bống này về bỏ xuống giếng nuôi, mỗi ngày đem cơm cho bống ăn. Khi cho ăn con nhớ gọi bống:</strong></div><div><strong><em>“Bống bống bang bang, Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.”</em></strong></div><div><strong>Nói xong Bụt biến mất. Tấm nghe lời Bụt dặn đem Bống về bỏ xuống giếng nuôi. Hàng ngày cứ đến bữa Tấm lại mang cơm ra cho bống ăn, hai bát cơm thì Tấm chỉ ăn một, để dành một bát lại cho cá bống. Chẳng bao lâu sau, cá bống đã lớn nhanh như thổi.&nbsp;<br>&nbsp;</strong>ĐOÀN HƯƠNG GIANG - 6A3</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-23 12:23:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492473267</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chuyện cổ tích Thạch Sanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492510726</link>
         <description><![CDATA[<div>Mở bài: Giới thiệu câu chuyện cổ tích Thạch Sanh<br><br></div><div>Thân bài:kể lại diễn biến câu chuyện:<br><br></div><div>*Hoàn cảnh xuất thân:<br><br></div><div>+ Thạch Sanh mồ côi từ bé,cả gia tài chỉ có một lưỡi búa.Hằng ngày,chàng lên rừng đốn củi kiếm ăn.<br><br></div><div>+Chàng sống lủi thủi một mình trong một túp lều cũ ở dưới gốc đa.<br><br></div><div>*Diễn biến chính:<br><br></div><div>-Sự việc 1:<br><br></div><div>+Một hôm có người hàng rượu tên là Lý Thông nghỉ ở dưới gốc đa thấy Thạch Sanh vác một gánh củi lớn,hắn bèn nghĩ bụng:”Người này khoẻ như voi.Nếu về ở cùng ta thì lợi bao nhiêu”. Lý Thông lân la chuyện rồi gạ Thạch Sanh kết nghĩa anh em.<br><br></div><div>+Vì sớm mồ côi cha mẹ,tứ cố vô thân nên Thạch Sanh vui mừng nhận lời và từ giã gốc cây đa đến sống chung với mẹ con Lý Thông.<br><br></div><div>-Sự việc 2:<br><br></div><div>+Bấy giờ trong vùng có một con trăn tinh có nhiều phép lạ,thường hay ăn thịt người nên dân trong vùng phải lập một cái miếu thờ.Hằng năm nộp một mạng người cho nó ăn thịt để nó đỡ phá phách.<br><br></div><div>+Năm ấy đến lượt Lý Thông nộp mạng nên hai mẹ con Lý Thông nghĩ kế lừa Thạch Sanh đi chết thay.<br><br></div><div>-Sự việc 3:<br><br></div><div>+Một hôm,công chúa đang ngồi trên lầu cao bỗng bị một con đại bàng khổng lồ quắp đi.<br><br></div><div>+Thạch Sanh thấy liền lấy cung tên vàng bắn một phát khiến đại bàng bị thương nhưng nó vẫn cố vào hang.<br><br></div><div>+Thạch Sanh lần theo vết máu,tìm được chỗ ở của đại bàng .<br><br></div><div>+Sau khi đưa công chúa lên mặt đất ,Lý Thông liền ra lệnh quân sĩ vần những tảng đá lấp kính cửa hang.<br><br></div><div>Kết bài:Kết thúc câu chuyện và nêu bài học rút ra từ câu chuyện.<br>Hàng Khánh Vy-6a3</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-23 13:00:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492510726</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Ngọc Ánh -chuyện thạch sanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492532060</link>
         <description><![CDATA[<div>Ta là công chúa quỳnh  Nga ,vợ của Thạch sanh. chồng của ta là một người dũng cảm, mạnh mẽ và lương Thiện chàng  đã trải qua một tuổi trẻ nhiều khó khăn biến cố để có được những ngày hôm nay bình yên như hôm nay Thạch sanh mồ côi cha mẹ từ khi còn nhỏ một mình sống trong túp lều tranh dưới gốc cây đa chàng  chỉ lương thiện nên bị tên Lý Thông lừa kết nghĩa anh em kể ra kẻ gian ác đấy chính là kẻ đã khiến cuộc đời của chồng ta gặp biết bao nhiêu sóng gió hắn lừa chồng tao về làm anh em nhưng thật ra là để bóc lột sức lao động của chàng đã vậy khi đến lượt Lý Thông đi nộp mạng cho Thạch sanh hắn còn lừa Thạch sanh đi thay may mắn chồng ta có võ công Cao Cường nên đã quyết chiến với con quái thú và giết được nó ngờ đâu Lý Thông không bỏ qua hắn lừa Thạch sanh rằng con trăn tinh ấy do nhà vua nuôi để chàng rời đi còn bản thân thì lấy đầu con trăn tinh đi lĩnh thưởng được bao nhiêu là vàng bạc Thạch xanh trở về túp lều cũ lại lên núi hái củi tình cờ chàng thấy da bị đại bàng bắt đi nên vội vàng đuổi theo ứng cứu sự gan dạ và dũng cảm ấy của chàng khiến ta bớt lo sợ khi ta ở dưới hang tối luôn âm thầm nghĩ chàng nhanh đuổi đến và đưa ta về quả thật vậy một sáng nọ trong hang xuất hiện Ánh sáng mặt trời chàng Thạch sanh oai phong cũng bước ra từ đó chàng giúp ta lên miệng hang nhờ  nhờ sợi dây thừng ta vui lắm định bụng sẽ về xin vua cha ban cho chàng thật nhiều vàng bạc nhớ đâu từ sau lưng ta tên Lý Thông gian ác đã ra lệnh lấp cửa hang nhằm hại Thạch sanh để cướp công quá bất ngờ ta đứng sững người rồi ngất đi khi tỉnh lại ta không còn nói chuyện được nữa nỗi đau khổ nghẹn lại nơi lồng ngực làm ta thất thần như con rối cứ ngồi im một chỗ biết bao vị Thái y cũng chẳng chữa được bệnh cho ta một ngày nọ từ ngoài xa cũng vẳng lên đến tiếng đàn kỳ lạ nó như thẩm thấy trái tim ta xoa dịu nỗi đau đang nghẹn lại bỗng nhiên ta tỉnh lại nói chuyện được bình thường vua cha đền cho triệu kiến người đàn để khen thưởng thật không ngờ đó lại chính là chàng Thạch sanh thì da chàng đã thoát ra khỏi hang sâu và bình an trở về chàng còn được vua Thủy tề tặng cho chiếc đàn nhờ giải cứu thành công con trai của ông ấy lần này chàng Thạch sanh được gặp vua cha lên đã kể hết những điều gian ác mà tên Lý Thông gây ra ta cũng làm chứng và kể thêm những điều mình biết vua cha tức giận lắm liền ra lệnh xử phạt hai mẹ con hắn chàng Thạch sanh lương thiện thì không đánh lòng nên đã tha mạng cho hai mẹ con hắn về quê cũng từ hôm đó Thạch sanh trở thành phò mã của ta đến khi vua cha qua đời chàng lên ngôi vua và cai trị đất nước hai vợ chồng ta có cuộc sống hạnh phúc bình yên bên nhau</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-23 13:18:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492532060</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                 Truyện Nàng tiên ốc                  Xin chào tất cả mọi người, nhìn bộ xin chào mọi người, mọi người có nhận ra tôi là ai không. Nhìn bộ dạng như một người bình thường này thì, có lẽ sẽ không một ai đoán được tôi là ai đâu nhỉ. Vậy sau đây, tôi sẽ kể cho mọi người một câu chuyện để giới thiệu về bản thân cũng như kể về cuộc đời của tôi.   Tôi vốn là nàng tiên ốc – con gái của vua Thủy Tề. Trong một lần dạo chơi ven bờ song thì có một bàn tay nhăn nheo bắt lấy tôi. Hóa ra, đó là một bà cụ già làm nghề mò cua, bắt ốc. Bà cụ ngắm tôi thật lâu rồi thốt lên một câu cảm thán :         -	Chà con ốc xanh này thật là đẹp quá! Ta không bán ốc đâu. Ta sẽ mang ốc về nuôi.                          Bà cụ đem tôi về nhà và đựng tôi trong một chum nước sạch. Vậy là từ đó tôi sống trong chung nước trong nhà bà. Thương bà cụ đã già yếu nhưng không có người chăm sóc, ngày ngày khi bà cụ đi làm tôi liền chui ra khỏi vỏ ốc và làm các công việc nhà, cho đàn lợn ăn, nấu cơm giúp bà cụ. Mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy. Bỗng một hôm, như thường lệ, tôi lại chui ra vỏ ốc khi bà đi làm để dọn dẹp phụ bà nhưng khi tôi đang quét sân thì chợt bà cụ từ đâu chạy lại chiếc chum và đập vỡ vỏ ốc. Khi đang sững người, chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì bà cụ chạy đến ôm chầm lấy tôi và nói:                                                                                                        -Con ơi, con đừng đi nữa! Già ở đây một mình buồn tủi. Con hãy làm con gái già nhé.                             Thấy tấm chân tình của bà lão dành cho tôi nên tôi đã đồng ý làm con gái của bà và không về thủy cung nữa. Từ đó, hai mẹ con tôi sống một cuộc sống tuy giản dị nhưng  tràn ngập hạnh phúc.                                                   Đàm Vân Khánh  6a3                                              </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492546728</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-23 13:29:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492546728</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai Thị Minh Ánh 6A3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492568146</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường trong làng. Mẹ mất sớm, một mình bố làm lụng vất vả, nuôi lớn tôi cùng anh trai. Sau khi hai anh em chúng tôi kết hôn, vẫn sống trong nhà với nhau để phụng dưỡng bố. Tuy nhiên, năm ấy, bố bệnh nặng rồi qua đời. Anh trai nghe chị dâu xúi dục đã đuổi vợ chồng tôi đi, chỉ cho sống trên mảnh đất nhỏ với gốc khế già. Còn anh chị ấy thì hưởng hết toàn bộ gia sản.<br><br>Dù vậy, tôi và vợ vẫn không hề nản chí. Chúng tôi chịu khó cày bừa, làm thuê để chăm lo cuộc sống. Rồi mùa khế cũng đến. Gốc khế già trước cửa nhà cho trái nhiều và to, ngọt lắm. Đang chờ đến ngày bán quả lấy tiền, thì bỗng xuất hiện một con chim lớn từ đâu đến, ăn rất nhiều trái chín. Thế là tôi bèn kể khổ với chim để chim đừng ăn nữa. Ngờ đâu, chim đã chở tôi đi lấy rất nhiều vàng để trả cho những quả khế chín đã ăn. Nhờ đó, mà vợ chồng thôi thoát nghèo, có vốn làm ăn để gây dựng được cơ nghiệp như ngày hôm nay. Còn ông anh trai tôi, vì tham lam, nên sau khi đòi đổi nhà cửa lấy cây khế, đã chết trên đường đi lấy vàng. Bởi anh ấy lấy quá nhiều vàng bạc, chim không chở nổi.<br>&nbsp; &nbsp;<br>Câu chuyện ấy, tôi vẫn thường hay kể cho con cháu của mình nghe. Để dặn dò chúng sống phải chăm chỉ, chịu khó làm lụng và trung thực, không được tham lam nếu không sẽ phải trả giá đắt.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1972704322/faa9f896503905531725734b83675d41/chuyen_co_tich_cay_khe.jpg" />
         <pubDate>2023-02-23 13:46:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492568146</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Thu Phương - Sọ Dừa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492575581</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa, ở một làng nọ, có hai vợ chồng đi ở cho nhà phú ông. Họ hiền lành, chịu khó nhưng vẫn chưa có con.<br><br>Một hôm, trời nắng to, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá nhưng không tìm thấy suối. Bà nhìn thấy cái sọ dừa bên gốc cây to đựng đầy nước mưa thì bưng lên uống. Về nhà thì mang thai. Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra một đứa bé không tay không chân, tròn như quả dừa. Bà buồn bã, toan vứt đi thì nghe đứa con bảo:<br><br>- Mẹ ơi, con là người đấy. Mẹ đừng vứt con đi mà tội nghiệp!<br><br>Nghĩ thấy thương con, bà không đành lại nên để lại nuôi, đặt tên là Sọ Dừa. Lớn lên, Sọ Dừa vẫn không khác lúc nhỏ, cứ lăn lông lốc trong nhà, chẳng làm được việc gì. Một hôm, bà mẹ than phiền:<br>&nbsp;Con người ta bảy tám tuổi đã đi chăn bò, còn mày thì chẳng được tích sự gì.<br><br>Sọ Dừa liền nói với mẹ:<br><br>- Tưởng gì chứ chăn bò con cũng làm được, mẹ cứ xin phú ông cho con đi chăn bò.<br><br>Nghe vậy, bà ngạc nhiên lắm nhưng vẫn đến hỏi phú ông. Phú ông lo lắng không biết Sọ Dừa có làm được việc. Nhưng nghĩ đến việc nuôi Sọ Dừa ít tốn cơm, công sá chẳng là bao nên đồng ý. Sọ Dừa đến ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi, ngày nắng cũng như ngày mưa con nào con nấy bụng cũng no căng. Điều đó khiến phú ông hài lòng lắm.<br><br>Mùa vụ tới, tôi tớ trong nhà ra đồng cả. Phú ông liền sai ba cô con gái đem cơm ra đồng cho Sọ Dừa. Hai cô chị tỏ ra coi thường. Chỉ có mình cô út là đối đãi với cậu tử tế. Một lần, cô út mang cơm đến chân đồi thì nghe thấy tiếng sáo véo von. Cô ngạc nhiên lắm, rón rén bước lại gần, rồi nấp sau bụi cây rình xem. Cô thấy một chàng trai khôi ngô đang ngồi trên chiếc võng đào mắc vào hai cành cây, thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Chợt nghe tiếng động, chàng trai biến mất, chỉ thấy Sọ Dừa nằm đấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không phải là người trần, đem lòng yêu mến, có của ngon vật lạ gì cũng đem cho chàng.<br><br>Đến cuối mùa ở, Sọ Dừa giục mẹ đến hỏi cưới con gái phú ông cho mình. Bà mẹ sửng sốt, nhưng thấy con năn nỉ, bà cũng chiều lòng, đành kiếm buồng cau mang đến nhà phú ông.<br><br>Phú ông nghe chuyện, cười mỉa mai:<br><br>- Muốn cười con gái ta thì phải chuẩn bị đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm.<br><br>Bà trở về nói với Sọ Dừa, tưởng rằng con sẽ từ bỏ ý định. Không ngờ, bà lại nghe con bảo sẽ chuẩn bị đầy đủ mọi thứ. Đúng ngày hẹn, bà ngạc nhiên khi trong nhà có đầy đủ lễ vật. Lại có cả chục giai nhân ở dưới nhà chạy khiêng lễ vật đến nhà phú ông. Thấy lễ vật bày trước mắt, Phú ông đành phải xuống nước:<br><br>- Để ta hỏi con gái xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa không đã.<br><br>Phú ông gọi ba cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị thì bĩu môi, chê bai. Còn cô út thì e thẹn, bằng lòng. Phú ông đành phải nhận lễ và gả cô út cho Sọ Dừa.<br><br>Đến ngày cười, nhà Sọ Dừa bày cỗ bàn linh đình. Lúc rước dâu, không ai thấy Sọ Dừa đâu. Chỉ thấy một chàng trai khôi ngô, tuấn tú cùng cô út từ phòng cô dâu đi ra. Ai nấy đều sửng sốt và mừng rỡ, còn hai cô chị thì ghen tức.<br><br>Hai vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Nhờ học hành chăm chỉ, chàng đỗ trạng&nbsp;<br><br>Một hôm, có chiếc thuyền đi qua đảo. Con gà trống nhìn thấy liền gáy to:<br><br></div><div>- Ò ó o… Phải thuyền quan trạng, rước cô tôi về.<br><br></div><div>Quan trạng nghe vậy thì cho thuyền vào xem. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng rỡ. Sọ Dừa đưa vợ về nhà nhưng không cho ai biết, rồi mở tiệc mừng với bà con ngày trở về. Hai cô chị tranh nhau kể chuyện cô em gặp nạn. Đến khi tiệc tan, quan trạng mới đưa vợ ra. Hai cô chị thấy em thì vô cùng xấu hổ, trốn đi biệt xứ.<br><br></div><div><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-23 13:51:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492575581</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Hà Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492594955</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Ngày xưa, có một chàng trai nghèo tên là Thạch Sanh. Chàng sống&nbsp; trong một túp lều cũ dựng dưới gốc đa. Cả gia tài chỉ có một lưỡi búa, hằng ngày lên rừng đốn củi kiếm ăn. Một hôm, có tên bán rượu tên là Lý Thông đi qua đó rồi ngồi nghỉ dưới gốc đa. Thấy Thạch Sanh vác về một gánh củi lớn, hắn nghĩ bụng:"Người này khỏe như voi, nếu nó mà ở cùng&nbsp; ta thì có lợi biết bao".Lý Thông lân la gợi chuyện rồi gạ Thạch Sang kết nghĩa anh em. Vì đã sớm mồi côi cha mẹ nên Thạch Sanh vui vẻ nhận lời. Trong vùng có một con trăn tinh có nhiều phép lạ, thương hay ăn thịt người. Quan quân đã nhiều lần tìm cách để diệt trừ con trăn tinh đó nhưng mà không thể làm gì được. Dân trong vùng đã phải lập cho nó một cái miếu thờ, mỗi năm nộp một mạng người cho nó ăn thịt để nó đỡ phá phách. Năm đó, đến lượt Lý Thông nộp mạng mình. Nhưng mẹ con Lý Thông lại nghĩ cách để lừa Thạch Sanh chết thay. Chiều hôm đó, Thạch Sanh đi kiếm củi về, thấy một mâm rươu thịt ê hề. Lý Thông liền nói:<br>- Đêm nay đến phiên anh ra canh miếu thờ, nhưng mẻ rượu đang cất dở vẫn chưa xong, hay em chịu khó đi thay anh một đêm, đến sáng rồi về.<br>Thạch Sanh không chút nghi ngờ nhân lời đi ngay. Nửa đêm, Thạch Sanh đang mơ màng nửa thức nửa ngủ. Đột nhiên chàng nghe thấy một tiếng động lớn sau miếu thờ. Chang liền xách búa đứng dậy thì trăn tinh đã hiên ra nhe nanh vuốt xông vào con mồi. Thạch Sanh không hề sợ hãi, liền giơ cao búa lên giáng thật mạnh vào đầu con trăn tinh. Chàng xả xác con trăn tinh thành hai mảnh. Trăn tinh đã hiện nguyên hình là một con trăn khổng lồ, sau khi chết để lại bên cạnh mình một bộ cung tên bằng vàng. Thạch Sanh chặt đầu con trăn tinh ra rồi đem đầu và bộ cung tên vàng về. Sáng sớm, lúc đó hai mẹ con Lý Thông vẫn còn đang ngủ, nghe thấy tiếng gõ cửa. Nghĩ là oan hồn Thạch Sanh hiện về báo oán, chúng sợ hãi van lạy rối rít. Đến khi Thạch Sanh vào nhà rồi kể đầu đuôi câu chuyện cho Lý Thông nghe, hai mẹ con hắn mới hoàn hồn. Nhưng những kẻ tham lam, độc ác luôn có sẵn mưu thâm. Lý Thông nói với Thạch Sanh:<br>- Con trăn ấy vốn là của nhà vua đã nuôi từ lâu. Nay em giết nó chắc không tránh khỏi tội nặng. Thôi, giờ nhân lúc trời vẫn chưa sáng, em hãy chạy trốn ngay đi. Chuyện ở nhà để anh lo liệu.<br>Thạch Sanh thật thà tin ngay vội từ giã mẹ con Ly Thông, quay về với túp lều cũ dưới gốc đa. Lý Thông hí hửng mang đầu con yêu quái đến nộp cho nhà vua. Vua khen ngợi và phong cho làm Quận công. Chẳng may một ngày kia, ngay trong hội kén rể, công chúa bị một con đại bàng lớn bay đến quắp đi. Ngang qua gốc đa, Thạch Sanh nghe lời kêu cứu bèn giương cung bắn gãy một bên cánh đại bàng. Nhưng đại bàng vẫn quắp công chúa lẩn vào hang sâu. Thạch Sanh lần theo vết máu đến cửa hang nhưng chưa nghĩ ra cách cứu người bị hại.Trong lúc đó, Lý Thông được vua sai đi tìm công chúa. Thế là một lần nữa Lý Thông dụ được Thạch Sanh xuống ổ đại bàng cứu được công chúa lên. Thạch Sanh chém chết yêu tinh đại bàng nhưng Lý Thông gian ác đã cho quân chặn lại cửa hang. Cũng may trong lúc cùng đường Thạch Sanh lại cứu được con vua Thủy Tề bị đại bàng nhốt trong cũi sắt. Chàng được giải cứu và lại còn được vua Thuỷ Tề tặng cho một cây đàn thần. Thế nhưng sau đó hồn của đại bàng và trăn tinh vì uất ức đã ăn cắp vàng ở cung vua đến giấu ở gốc đa. Thế là chàng Thạch Sanh bị bắt vào tù. Ở trong tù chàng đem đàn ra gảy không ngờ lại chữa được bệnh câm của công chúa. Công chúa bèn tâu rõ sự tình. Thế là Thạch Sanh được làm phò mã. Lý Thông dù được tha về quê để làm ăn lương thiện nhưng vì gây nhiều tội ác nên giữa đường bị thần sét đánh chết tươi. Đám cưới đang diễn ra vui vẻ thì mười tám vị hoàng tử của các nước chư hầu vì không lấy được công chúa nên ùn ùn kéo quân sang đánh. Thạch Sanh bèn mang đàn thần ra gảy thế là quân sĩ mười tám nước chư hầu đều phải xin hàng. Thạch Sanh cho dọn cơm đãi quân sĩ. Mấy chục vạn quân cố gắng như thế nào cũng không ăn hết niêu cơm nhỏ xíu của Thạch Sanh. Thế là từ đó bọn quan quân nể sợ Thạch Sanh nhiều lắm. Giặc tan, vua không có con trai nên Thạch Sanh được truyền ngôi báu. Từ đó chàng cùng công chúa sông hạnh phúc đến trọn đời.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-23 14:05:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492594955</guid>
      </item>
      <item>
         <title>SỰ TÍCH CÂY KHẾ</title>
         <author>xuannhidang311</author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492741162</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi có một người anh trai, cha mẹ mất sớm nên hai anh em phải nương tựa vào nhau sống.Vì bản tính lười biếng, nên từ khi lấy vợ anh tôi đã không chịu đi làm chỉ ở nhà mãi thôi. Một hôm nọ,&nbsp; bỗng anh gọi tôi đến để bàn chuyện phân chia tài sản. Do bản tính tham lam nên hắn chỉ chia cho tôi một căn nhà lá lụp xụp, một khu vườn nhỏ và một cây khế, còn hắn ta thì lại lấy hai mảnh vườn lớn và một căn nhà cao to đẹp đẽ. Mỗi ngày tôi và vợ mình đều cố gằng chăm sóc cho cây khế. Khi đến mùa,cây khế có rất nhiều quả chín, ngọt, nên tôi đã bảo vợ đem ra ngoài chợ để bán. Sáng hôm sau, tôi ra vườn hái quả thì bỗng thấy một con chim rất to đang ăn những quả khế của mình, tôi bỗng bàng hoàng mà nói :&nbsp;<br>- chim ơi, gia đình ta chỉ có mỗi cây khế này để sống thôi, ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì mà sống. Chim bỗng cất tiếng nói :<br>- Ăn một quả khế trả một cục vàng may túi ba gang mang đi mà đựng. Nghe lời chim tôi liền nói việc này với vợ. Sáng sớm hôm sau, con chim đó đã đứng chờ sắn ở ngoài cửa, tôi đã cầm theo chiếc túi ba gang mà vợ đã may cho tối qua, xong xuôi liền leo lên lưng chim. Chim bay qua khắp cánh rừng, biển lớn cuối cùng chim đưa tôi đến một hòn đảo toàn là châu báu, tôi vừa ngạc nhiên vừ vui mừng , nhưng tôi vẫn chỉ lấy vừa kích thước túi sau đó liên quay lại ngôi nhà của mình. Tin đồn này cuối cùng cũng đã truyền đến tai anh tôi. Vì tham lam nên hăn ta đã gạ tôi đổi tài sản cho hắn. Đến mùa khế, chim lại đến một lần nữa, hắn ta khi thấy chim liền bắt đầu kể khổ với chim. Chim vẫn bảo:<br>-Ăn một quả khế trả mọt cục vàng may túi ba gang mang đi mà đựng. Nghe xong liền bảo vợ may túi to hơn gấp 3 lần để có thể đựng được nhiều vàng hơn. Hôm sau hắn được chim đưa đến nơi toàn vàng và kho báu đó. Vì vốn bản tính tham lam nên hắn đã nhét đầy túi mới chịu thôi. Khi trở về do gặp bão với thêm phần túi châu báu quá nặng nên chim đã rơi thẳng xuống biển. Hắn đã bị sống đánh ra xa trôi hết của cải châu báu, may đươc người dân phát hiện và cứu giúp.Khi trở về với bàn tay trắng anh tôi rất hối hận với những việc mà mình đã làm.<br>Qua câu chuyện trên, tôi muốn khuyên mọi người rằng không nên quá tham lam, ích kỉ phải chăm chỉ mới có thành công.<br>Con ĐẶNG XUÂN NHI gửi bài ạ&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://allimages.sgp1.digitaloceanspaces.com/tintapchicom/2020/08/Su-Tich-Cay-Khe-Truyen-Co-Tich-Hoat-Hinh.jpg" />
         <pubDate>2023-02-23 15:33:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492741162</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492793549</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Tống Bảo Linh - Cây Khế </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1971706965/c6baaf7fcc76c999e58fa2525975be18/Vi_t_b_i_k__l_i_chuy_n_c__t_ch_b_ng_l_i_nh_n_v_t.docx" />
         <pubDate>2023-02-23 16:10:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492793549</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492794872</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Tống Bảo Linh - Cây Khế</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1971706965/987ed41247b7073bbfabcce56489b83e/Vi_t_b_i_k__l_i_chuy_n_c__t_ch_b_ng_l_i_nh_n_v_t.docx" />
         <pubDate>2023-02-23 16:11:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492794872</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492839713</link>
         <description><![CDATA[<div>Dàn ý truyện cổ tích:Thạch Sanh<br>1.Mở:<br>- Gia cảnh của Thạch Sanh<br>2.Thân:<br>- Thạch Sanh và Lý Thông kết nghĩa anh em<br>- Thạch Sanh về sống chung với mẹ con Lý Thông<br>- Sức mạnh của trăn tinh<br>- Mẹ con Lý Thông nghĩ kế lừa Thạch Sanh đi chết thay<br>- Thạch Sanh diệt trăn tinh<br>- Lý Thông lừa Thạch để lấy đầu trăn tinh đem nộp cho vua<br>- Lý Thông được vua phong làm Quận công<br>- Công chúa bị đại bàng khổng lồ bắt đi<br>- Thạch Sanh bắn dại bàng bị thương<br>- Lý Thông nhờ Thạch Sanh chỉ đường đến hang ổ của đại bàng<br>- Thạch Sanh diệt đại bàng để cứu công chúa và con vua Thủy Tề<br>- Vua Thủy Tề trả ơn Thạch Sanh bằng một cây đàn<br>- Hồn trăn tinh và đại bàng quay về báo thù Tạch Sanh<br>- Công chúa bị câm và hoãn việc cưới xin của Lý Thông<br>- Thạch Sanh gẩy đàn<br>- Công chúa nghe thấy và hết bị câm<br>- Thạch Sanh kể đầu đuôi câu chuyện<br>- Mẹ con Lý Thông vì sự động ác đã bị ông trời trừng phạt<br>- Lễ cưới của công chúa và Thạch Sanh<br>- Các hoàng tử mười tám nước tức giận đánh nhau với Thạch Sanh<br>- Quân sĩ mười tám nước ăn mãi không hết một nồi cơm bé xíu<br>3.Kết:<br>- Thạch Sanh lên ngôi vua<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tống Hương Giang</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-23 16:42:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2492839713</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Khánh Vy-6a3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2494506360</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Kể chuyện cổ tích bằng một lời nhân vật</div><div>&nbsp; &nbsp;&nbsp;</div><div>Kính chào thầy cô và&nbsp; các bạn!Chắc ai cũng biết tôi là ai, Tôi là nhân vật người em trong câu chuyện <em>Cây khế</em> chuyện <em>Cây khế</em>.Nếu các bạn không tin tôi sẽ kể&nbsp; cho mọi người nghe một phần về cuộc đời trước đây của tôi.<br><br></div><div>Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tôi cũng có bát ăn bát để, và hi vọng sau này cho anh em tôi làm vốn sinh nhai. Nhưng rồi cha mẹ tôi mất đột ngột. Anh trai tôi đã không làm như lời cha mẹ dặn trước lúc lâm chung là chia đều tài sản cho hai anh em mà chiếm hết gia sản, chỉ để lại cho tôi một túp lều nhỏ và một cây khế ở góc vườn. Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì. Hằng ngày, tôi phải mò cua bắt ốc, cày thuê, để kiếm sống.Giờ đây,cây khế là một tài sản,một người bạn thân thiết nhất của tôi. Tôi chăm sóc nó chu đáo, tận tình như người bạn. Vì vậy mà cây khế lớn rất nhanh và chẳng bao lâu đã ra hoa kết quả. Đến mùa khế chín, những chùm khế chín vàng óng, thơm lừng báo hiệu một mùa khế bội thu. Không thể nào nói hết được niềm hạnh phúc của mọi người trong gia đình tôi. Sáng hôm sau, khi vừa thức dậy, tôi đã nhìn thấy trên cây khế có một con chim to với bộ lông sặc sỡ đang ăn những quả khế chín.Tôi nổi giận và chạy ra vườn nói:&nbsp; “Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?”. Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời: “Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng”. Nói rồi chim bay đi. Tôi cũng không tin vào chuyện này lắm nhưng tôi vẫn bảo vợ may cho một túi ba gang. Hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển. Tôi không thể tin vào những gì hiện ra trước mắt. Cả hòn đảo toàn vàng bạc châu báu rất nhiều. Cả hòn đảo ánh lên màu vàng làm tôi bị lóa mắt. Không hề có một bóng người. Tôi cảm thấy lo sợ, cứ đứng yên một chỗ. Nhưng rồi chim vỗ cánh và giục giã: “Anh hãy lấy vàng bạc, châu báu vào túi, rồi tôi đưa về.”. Lúc đó tôi mới dám nhặt vàng cho vào đầy túi ba gang rồi lên lưng chim để trở về đất liền.<br><br></div><div>&nbsp;Từ đó, gia đình tôi không còn phải ăn đói mặc rách nữa. Tôi dựng một căn nhà khang trang ngay trong khu vườn, nhưng vẫn giữ lại túp lều và cây khế.Gia đình tôi rất đầm ấm và hạnh phúc. Tôi dùng số tiền&nbsp; đó chia cho những người dân nghèo khổ trong làng. Nhưng không hiểu sao từ bữa đó, chim không còn đến ăn khế nữa. Cây khế bây giờ đã to lớn, toả bóng mát xuống cả một góc vườn. Mùa khế nào tôi cũng chờ chim thần đến để bày tỏ lòng biết ơn. Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một sáng, anh đến nhà tôi rất sớm. Đây là lần đầu tiên anh tới thăm tôi kể từ ngày bố mẹ mất. Anh đòi tôi đổi toàn bộ gia sản của anh lấy túp lều và cây khế. Tôi rất buồn khi phải chia tay với căn nhà và cây khế. Nhưng trước lời nói&nbsp; của anh, tôi đành bằng lòng. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng. Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Tối hôm đó, anh tôi thức cả đêm để may túi mười gang ngày mai đi lấy vàng. Sáng hôm sau, vừa ra tới đảo vàng, anh tôi đã hoa mắt bởi vàng bạc châu báu của hòn đảo. Anh tôi vội nhét vàng vào đầy túi mười gang, vào túi quần, túi áo và mồm cũng ngậm vàng nữa. Trên đường trở về nhà, chim nặng quá, kêu anh tôi vứt một ít vàng xuống biển cho đỡ nặng. Vốn tính tham lam, anh không những không vứt bớt xuống mà còn bắt chim bay nhanh hơn. Nặng quá, chim càng lúc càng mệt. Đôi cánh trở nên quá sức, yếu dần. Cuối cùng, không còn gắng được nữa, chim chao đảo rồi hất luôn anh tôi xuống biển cùng với số vàng. Tôi trở lại sống ở nhà cũ, cùng túp lều và cây khế. Nhưng chim thần không bao giờ còn quay trở lại nữa.Anh trai tôi đã không thể quay trở về chỉ vì lòng tham vô đáy.&nbsp;<br><br></div><div>Qua câu chuyện này,tôi muốn khuyên nhủ mọi người không nên tham lam,ích kỉ.Và hãy chăm chỉ làm việc để có cuộc sống tốt đẹp hơn từ chính sức lao động chân chính của mình.Câu chuyện này đã dạy chúng ta cách sống,cách làm người để vươn lên và thành công trong cuộc sống.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-25 02:48:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2494506360</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2494521696</link>
         <description><![CDATA[<div>con khánh vy-6a3 gửi video kể chuyện ah</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1974175462/7400b4d4abf60eb0f1ae1b1abd6ca5b2/9221134606130089067.mp4" />
         <pubDate>2023-02-25 03:31:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngothihonggvg/zvwa9bv84oqs0lbk/wish/2494521696</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
