<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Kiểm tra viết by Mỹ Linh Lưu</title>
      <link>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64</link>
      <description>Được tạo bằng một vầng hào quang bí ẩn</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-02-17 02:00:14 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-03-17 22:37:14 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>QuynhTien</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052243167</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong số các câu chuyện nói về các con vật thì em thích nhất câu chuyện: Rùa và Thỏ. Câu chuyện như sau:</div><div>Rùa là một con vật chậm chạp nhưng rất chăm chỉ, sáng nào nó củng ra tập chạy. Một hôm, đang chạy giữa đường thì gặp Thỏ. Thỏ vốn kiêu ngạo nên đã buông ra những lời chế nhạo Rùa.</div><div>- Chậm rề rề như Rùa thì làm sao chạy nhanh được.</div><div>Rùa thấy mình bị xúc phạm liền thách:</div><div>- Thì anh cứ thử chạy thi với tôi xem sao xem ai sẽ thắng?</div><div>Thỏ nhận lời ngay và còn giễu cợt:</div><div>- Được, ta cho mày chạy trước nửa đường.</div><div>Rùa biết mình chậm chạp nên cố sức chạy không ngừng nghỉ. Thỏ cậy mình chạy nhanh nên cứ nhìn trời, nhìn mây, đôi lúc lại gặm vài ngọn cỏ, hái hoa bắt bướm. Trong bụng nó thầm nghĩ:</div><div>- Mình chỉ cần chạy một loáng là đến nơi.</div><div>Chính vì nghĩ như vậy, Thỏ tha hồ rong chơi hết chỗ này đến chỗ khác. Mãi cho đến lúc sực nhớ sắp đến cuộc thi thì ngẩng đầu lên đã thấy Rùa sắp gần tới đích. Thỏ ba chân bốn cẳng chạy bán sống bán chết. Nhưng đã không kịp nữa rồi. Rùa đã về đích trước. Thỏ thẹn thùng vì chạy thua Rùa nên chạy một mạch vào rừng trốn biệt tích.</div><div> Nên câu chuyện đã dạy em phải có tính kiên trì, chịu khó trong mọi công việc dù là việc nhỏ, đừng nên kiêu căng, tự mãn như con thỏ trong câu chuyện này.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://lh3.googleusercontent.com/08q2h3qArkZv37L3wNeGaamofrSZCMoeyG4mUT9zvRJKb9IYT50EawI-OdUlJiV8fHQFsZ_xNEW6IfXQUY1Icvz0eFpRN6u6AlNOeKVdJJqrDJ3kS6aBp6TddunRY72AMJ04Y-Apoyn7AkaNlg" />
         <pubDate>2022-02-17 02:16:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052243167</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhật Nguyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052249684</link>
         <description><![CDATA[<div>Đề 3<br>Xin chào.Tôi là cô bé quàng khăn đỏ đây.Tôi năm nay 15 tuổi rồi.Tôi sẽ nói về 1 kỷ niệm khó quên của tôi.<br>Năm lên 7 , tôi rất yêu quý bà ngoại của mình và ngoại tôi cũng vậy, rất yêu thương và lo lắng cho tôi. Ngoại hay tặng tôi quà, đặc biệt có chiếc khăn đỏ rất đẹp tôi vô cùng thích. Tôi thường quàng nó lên đầu mình như một thói quen nên mọi người hãy gọi tôi là “cô bé quàng khăn đỏ”.Đó là 1 biệt danh rất hay mà tôi giữ đến bây giờ. Một hôm, bà bị ốm, mẹ làm bánh và dặn tôi mang qua biếu bà, trước khi đi mẹ có nhắc nhở và bảo với tôi rằng: "Con đi đường thẳng, đến nhà bà luôn nhé, đừng la cà."<br><br>Tôi vâng lời mẹ rồi nhanh chân đưa giỏ bánh qua nhà bà. Trên đường đi, nhiều bông hoa đẹp rực rỡ sắc màu, những chú bướm tung tăng bay lượn giữa khu rừng tuyệt đẹp đã thu hút tôi, khiến tôi quên mất lời mẹ dặn trước khi đi, cứ theo đường rừng mà vào chẳng mảy may suy nghĩ.<br><br>Đến giữa khu rừng, tôi hoảng hốt khi bắt gặp một con sói to, nhảy ra từ bụi rậm bên đường và hỏi tôi rằng: "Này, nhóc con, đang tung tăng đi đâu thế?". Điệu bộ hống hách của sói khiến tôi sợ hãi vô cùng nhưng vẫn cố trấn an mình và trả lời sói: "Cháu đang đi đến nhà bà ngoại ạ.". Tôi không nghĩ nó âm mưu muốn ăn thịt hai bà cháu tôi nên khi chó sói hỏi nhà bà ngoại đâu, tôi vẫn thật thà trả lời: "Nhà bà ngoại cháu ở bên kia khu rừng này. Ngôi nhà mà có cái ống khói cao tít ấy, chỉ cần đẩy cửa là vào nhà được luôn". Không ngờ khi vừa dứt lời, chó sói bỏ tôi một mình ở đó rồi chạy thẳng một mạch. Tôi mừng rỡ vì thoát được tên sói hung hăng, tranh thủ hái thêm vài bông hoa rồi đến nhà bà.<br><br>Khi đến nhà bà thì thật lạ, cửa nhà bà mở toang, không có ai. Tôi gọi bà mãi, không thấy trả lời, bèn tiến vào bên giường, hỏi thăm và thưa với bà mẹ bảo mang bánh sang. Càng nhìn bà, tôi càng thấy lạ, bèn cất tiếng hỏi;đến nhà bà thì thật lạ, cửa nhà bà mở toang, không có ai. Tôi gọi bà mãi, không thấy trả lời, bèn tiến vào bên giường, hỏi thăm và thưa với bà mẹ bảo mang bánh sang. Càng nhìn bà, tôi càng thấy lạ, bèn cất tiếng hỏi:<br><br>- Bà ơi! Sao hôm nay tai bà to thế?<br><br>- Tai bà to để bà nghe cháu nói được rõ hơn.<br><br>- Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?<br><br>- Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn. Thấy chiếc miệng của bà rất khác so với ngày thường, tôi hốt hoảng hỏi bà trong hoảng sợ:<br><br>- Thế còn mồm bà, sao……sao….sao.. hôm nay mồm bà to thế?<br><br>Vừa nói xong, sói ôm ngoàm lấy tôi và nuốt chửng. Tôi vô cùng hãi hùng và hoảng sợ. May sao có bác thợ săn đi quá, đoán rằng sói đã ăn thịt bà bèn mổ bụng hắn và cứu hai bà cháu tôi ra. Tôi và bà ôm nhau vui mừng, cảm ơn bác.</div><div>Trên đường về nhà, tôi thấy ân hận vô cùng, hứa từ nay sẽ nghe lời mẹ và không ham chơi nữa.<br><br>Ngày đó ám ảnh tôi đến giờ . </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-17 02:20:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052249684</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nghi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052253388</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài Làm:<br>Sắp tới bạn Khanh sẽ qua nhà em chơi, vào chủ nhật đầu tháng 2.Em đã chuẩn bị thật kĩ càng để đón bạn đến nhà chơi.<br>Khi chủ nhật em đã xuống đón bạn lên nhà, đã rất lâu em không gặp bạn kể từ khi dịch. Thân hình cao ráo,cân đối đặc biệt là nước da đen của bạn khiến em rất ấn tượng,mái tóc ngắn,xoăn.Bạn cầm theo 1 cái túi nhỏ, bộ đồ trông thật ngầu áo đen quần túi hộp đen và 1 chiếc mũ trắng khá xinh xắn.Trước khi đi lên nhà em đã mua cho Khanh và em 2 cây kem với 1 chai nước trà thanh nhiệt.Đến lúc vào nhà thì chỉ có em,khanh và gì của em thôi,tại sáng nên ba mẹ đi làm và chị em thì đi chơi với bạn.Đang ngồi xem phim thì bạn nói: Đói quá hay mình làm đồ gì ăn đi!<br>Em chợt nhớ ra dưới nhà em cũng có siêu thị,em đã dẫn bạn xuống và cầm theo tiền đi mua 1 gói mì cay.Lên nhà bạn và em cùng chế mì, em với khanh ăn có vẻ rất cay nên liên tục uống nước nhưng rồi cũng ăn hết,vào trưa ba mẹ em về thì cả nhà cùng ăn trưa, lúc ăn ba mẹ của em đã hỏi nhiều câu hỏi về gia đình bạn khanh thế nào, Khanh trả lời 1 cách rất nhanh nhẹn.Khoảng 1 lúc sau em và bạn ngồi xem tivi đến 4h30 và mẹ bạn đã nhắn bạn xuống dưới để mẹ đón Khanh về, em đã tiễn bạn xuống dưới rồi chào bạn và gia đình bạn.<br>Đó chỉ là 1 lần qua nhà em chơi nhưng cũng đã đủ khiến em thấy vui. Em mong bạn sẽ còn đến nahf em chơi nhiều lần nữa</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-17 02:23:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052253388</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn thanh hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052253498</link>
         <description><![CDATA[<div>Ý và em là đôi bạn thân chơi với nhau từ lúc mới học mẫu giáo lớn cho đến tận bây giờ. Vì vậy, chúng em đã có rất nhiều kỉ niệm chung với nhau. Trong đó, kỉ niệm mà em nhớ nhất là vào một ngày mưa lúc cuối năm lớp 4.<br>Hôm đó, là buổi tổng kết cuối năm học. Nhờ một năm học chăm chỉ, cố gắng cả em và Ý đều đạt được học sinh giỏi. Cầm giấy khen và phần thưởng , chúng em rất vui . Trên đường về nhà, chúng em vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ về những câu chuyện cho hai tháng nghỉ hè đến. Tự nhiên trời tối lại, mây đen kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp ập đến. Nhận ra điều đó, cả em và Ý đều cố chạy nhanh về phía trước, để có thể kịp về nhà kẻo mưa. Do cả hai đều không mang theo áo mưa nên cố gắng chạy thật nhanh về nhà . Tuy nhiên, vì còn cách nhà rất  xa, nên khi chúng em về đến nhà thì trời đã lại đổ mưa. Dưới mưa to, cả em và Ý đều không có gì để che cả. Những phần thưởng vừa nhận được ở trường cũng thế. Vậy là chúng em đã cởi áo khoác, bọc chúng lại DỂ  tránh bị ướt mưa. Và cứ thế, tiếp tục chạy về nhà. Về đến nơi, người chúng em ướt hết cả, nhưng những vở và tờ giấy khen thì vẫn an toàn. Khi đó, em nhìn Ý và cùng nhau cười . Nhìn đứa nào cũng ướt , trông rất  thảm . Thật may, là lần đó không ai trong chúng em bị bệnh cả. Nếu không thì đây sẽ là một kỉ niệm buồn rồi.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://i.pinimg.com/736x/5d/81/25/5d812569223c8b7f6ac1133658baf996.jpg" />
         <pubDate>2022-02-17 02:24:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052253498</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052254242</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong các câu chuyện cổ tích, em thích nhất là truyện Bạch Tuyết Và Bảy Chú Lùn.Câu chuyện như sau:<br>Ngày xửa, ngày xưa, giữa mùa đông giá rét, tuyết rơi trắng như bông có một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ khung gỗ mun, bà mải nhìn tuyết nên kim đâm phải tay, ba giọt máu rơi xuống tuyết.<br><br></div><div>Thấy máu đỏ pha lẫn tuyết trắng thành một màu tuyệt đẹp, bà nghĩ bụng: “Ước gì ta đẻ được một người con gái, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen như gỗ khung cửa này”Sau đó ít lâu, bà đẻ một cô gái trắng da như tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen như mun; vì vậy bà đặt tên con là Bạch Tuyết. Bạch Tuyết vừa ra đời thì mẹ chết.<br><br></div><div>Một năm sau, vua lấy vợ khác. Bà này đẹp lắm nhưng kiêu căng tự phụ, độc ác và không muốn ai đẹp bằng mình. Bà có một cái gương thần, khi soi, bà hỏi:<br><br></div><div>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br><br></div><div>Thì gương đáp:<br><br></div><div>– Tâu hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất nước ạ.<br><br></div><div>Biết gương nói thật, bà rất sung sướng. Nhưng Bạch Tuyết càng lớn càng đẹp. Năm lên bảy, cô đã đẹp như tiên sa, đẹp hơn cả hoàng hậu.<br><br></div><div>Một hôm hoàng hậu lại hỏi gương:<br><br></div><div><em>Gương kia ngự ở trên tường,</em><br><em>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br></em><br></div><div>Thì gương đáp:<br><br></div><div><em>Xưa kia bà đẹp nhất trần,</em><br><em>Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.<br></em><br></div><div>Hoàng hậu nghe nói giật mình, ghen tức tái mặt đi. Từ đó mỗi khi thấy <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a>, hoàng hậu lại tức điên lên.<br><br></div><div>Ngày ngày sự kiêu ngạo và lòng đố kỵ khiến mụ lúc nào cũng bứt rứt. Mụ cho gọi một người đi săn đến bảo:<br><br></div><div>– Ngươi hãy đem con bé này vào rừng cho khuất mắt ta. Giết chết nó đi, mang tim gan nó về đây cho ta.<br><br></div><div>Người đi săn vâng lệnh, đem cô bé đi. Khi bác lấy dao ra để chọc tiết thì cô bé vô tội van khóc:<br><br></div><div>– Bác ơi, bác đừng giết cháu, cháu xin ở lại trong rừng không về lâu đài nữa.<br><br></div><div>Thấy cô bé xinh đẹp quá, bác thợ săn thương hại bảo:<br><br></div><div>– Tội nghiệp, thôi cháu đi đi. Bác nghĩ bụng: “Rồi thú dữ cũng đến ăn thịt nó mất”. Nhưng bác thấy hình như cất được một gánh nặng trong lòng vì không phải giết người.<br><br></div><div>Vừa lúc đó một con hoẵng nhỏ nhảy tới. Bác giết con hoẵng, lấy tim gan đem về nộp cho hoàng hậu, nói dối là tim gan Bạch Tuyết.<br><br></div><div>Người đàn bà độc ác đó sai đầu bếp xào xáo cho mụ ăn. Mụ đinh ninh đó là tim gan Bạch Tuyết, ăn kỳ hết.<br><br></div><div>Một mình thui thủi trong rừng sâu. Bạch Tuyết sợ hãi, cô cứ cắm đầu chạy, giẫm phải gai và đá nhọn, chảy cả máu chân. Thú dữ lượn quanh cô, nhưng không đụng chạm đến cô. Cô đi mỏi cả chân, chập tối, thấy một cái nhà nhỏ, liền vào để nghỉ.<br><br></div><div>Trong nhà, cái gì cũng bé tí ti, nhưng đẹp và sạch lắm. Trên bàn trải khăn trắng tinh có bảy cái đĩa con, một đĩa có một cái thìa con, một cốc con. Sát tường kê bảy chiếc giường nhỏ phủ khăn trắng như tuyết.<br><br></div><div>Bạch Tuyết đang đói và khát, liền ăn ở mỗi đĩa một tí rau, tí bánh, và uống ở mỗi cốc một hớp rượu vang, vì cô không muốn ai phải mất phần. Cô mệt quá, muốn đi ngủ, nhưng không giường nào nằm vừa, cái thì dài quá, cái lại ngắn quá. Cô thử đến cái thứ bảy mới thấy vừa, liền vào đó ngủ.<br><br></div><div>Tối mịt, các người chủ căn nhà mới về: đó là bảy chú lùn làm công việc đào mỏ. Họ thắp bảy ngọn nên lên. Họ cảm thấy có ai đã đến nhà.<br><br></div><div>Một chú nói: “Ai đã ngồi vào ghế của tôi?”. Chú thứ hai nói: “Ai đã ăn ở đĩa của tôi?”. Chú thứ ba nói: “Ai đã ăn ít bánh của tôi?”. Chú thứ tư nói: “Ai đã ăn ít rau của tôi?”. Chú thứ năm nói: “Ai đã dùng chiếc dĩa của tôi?”. Chú thứ sáu nói: “Ai đã dùng dao của tôi?”. Chú thứ bảy nói: “Ai đã uống vào cốc của tôi?”.<br><br></div><div>Một chú nhìn quanh, rồi đi lại giường mình. Thấy có chỗ trũng ở đệm, chú bèn nói:<br><br></div><div>– Ai đã trèo lên giường tôi?<br><br></div><div>Những chú khác cũng lại giường mình và nói: “Có ai đã nằm vào giường của tôi?”. Chú thứ bảy nhìn vào giường mình thấy <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> đang ngủ. Chú gọi các chú kia đến. Ai nấy đều ngạc nhiên.<br>Họ cầm bảy ngọn đèn soi Bạch Tuyết và reo lên: “Lạy chúa! Cô bé này đẹp quá”. Các chú mừng lắm, để yên cho cô ngủ.<br>Sáng hôm sau, Bạch Tuyết dậy, thấy bảy chú lùn, cô hoảng sợ, nhưng họ thân mật hỏi:<br>– Cô tên là gì?<br>Cô đáp:<br>– Em là <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a>.<br>Họ lại hỏi:<br>– Sao cô lại tới đây?<br>Cô kể cho họ nghe là gì ghẻ muốn giết cô, người đi săn đã để cho cô sống, cô đã chạy suốt ngày mãi cho đến khi thấy nhà họ.<br>Các chú lùn bảo cô:<br>– Cô có muốn giúp chúng tôi một tay, làm các việc trong nhà này không? Cô sẽ nấu nướng, làm giường, giặt giũ, khâu vá, thêu thùa, cô quét tước, dọn dẹp. Ở lại đây với chúng tôi, cô sẽ chẳng thiếu thứ gì.<br>Từ đó <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> ở với các chú lùn. Cô làm công việc nội trợ.<br>Sáng sớm, các chú lùn vào mỏ lấy quặng và vàng cho đến chiều tối, Bạch Tuyết làm thức ăn sẵn để cho họ về ăn. Suốt ngày, cô ở nhà một mình. Các chú lùn dặn cô:<br>– Cẩn thận đề phòng mụ gì ghẻ đấy! Thế nào rồi mụ cũng biết là cô ở đây. Đừng cho ai vào nhà đấy!<br>Về phần hoàng hậu, mụ cứ đinh ninh là đã ăn tim gan Bạch Tuyết, từ nay mình đẹp nhất đời.<br>Mụ ta lại hỏi gương:<br>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br>Gương đáp:<br><em>Xưa kia bà đẹp nhất trần,</em><br><em>Ngày nay </em><a href="http://truyencotich.vn/"><em>Bạch Tuyết</em></a><em> muôn phần đẹp hơn.</em><br><em>Nàng ở khuất núi khuất non,</em><br><em>Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.<br></em>Mụ giật mình vì biết rằng gương không bao giờ nói sai, người đi săn đã lừa mụ và Bạch Tuyết còn sống. Mụ lại nghĩ cách hại Bạch Tuyết. Mụ đứng ngồi không yên vì thấy mình chưa đẹp nhất nước.<br>Sau mụ tìm ra một kế: mụ bôi mặt và ăn mặc giả làm một bà lão bán hàng xén, không ai nhận ra được. Mụ cải trang rồi vượt bảy ngọn núi đến nhà bảy chú lùn kia, gõ cửa nói:<br>– Lão có hàng đẹp bán đây.<br><a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> nhìn qua cửa sổ nói:<br>– Chào bà, bà bán gì đấy?<br>– Toàn là của đẹp, dây buộc, áo lót đủ các màu.<br>Rồi mụ cho cô xem một chiếc ao lót chẽn bằng xa-tanh ngũ sắc. Bạch Tuyết nghĩ bụng: “Đây không phải là hoàng hậu, mình cho vào được”. Cô bèn mở cửa cho mụ vào và mua chiếc áo lót.<br>Mụ bảo cô:<br>– Con ơi, con buộc vụng lắm, lại đây, bà buộc cho.<br>Bạch Tuyết không chút e ngại, để mụ buộc hộ. Mụ buộc thoăn thoắt, thít chặt quá, <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> không thở được nữa, ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.<br>Mụ nói:<br>– Thế là hết đời con đẹp nhất.<br>Rồi mụ vội vã ra về.<br>Tối đến bảy chú lùn về nhà, thấy Bạch Tuyết nằm xoài trên mặt đất, không động đậy thì hoảng sợ lắm. Họ nhấc cô lên, thấy áo lót buộc chặt quá, bèn cắt đôi ra. Cô lại khe khẽ thở, rồi dần dần sống lại. Sau khi nghe cô kể chuyện vừa xảy ra, các chú lùn bảo cô:<br>– Bà già bán hàng kia đúng là mụ hoàng hậu độc ác. Từ rày cô phải cẩn thận, chúng tôi vắng nhà thì chớ có cho ai vào nhé.<br>Về tới nhà, mụ dì ghẻ vội đến trước gương và hỏi:<br>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br>Gương đáp:<br><em>Xưa kia bà đẹp nhất trần,</em><br><em>Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.</em><br><em>Nàng ở khuất núi khuất non,</em><br><em>Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.<br></em>Nghe nói vậy, hoàng hậu cảm thấy máu sôi lên vì căm giận, mụ biết là <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> đã được cứu sống lại. Mụ nói: “Được rồi, thế nào tao cũng lập mưu trừ được mày”. Rồi mụ phù phép làm một cái lược có thuốc độc và mặc giả làm một bà lão khác lần trước.<br>Mụ vượt bảy ngọn núi đi đến nhà bảy chú lùn, gỗ cửa và nói:<br>– Bà có hàng đẹp bán đấy.<br><br></div><div>Bạch Tuyết ngó qua cửa sổ, nói to:<br>– Bà đi đi, tôi không được phép cho ai vào đâu.<br>Mụ già nói:<br>– Thì ai cấm con xem cơ chứ?<br>Rồi nó giơ cho Bạch Tuyết xem cái lược có thuốc độc.<br>Cô thích cái lược quá, xiêu lòng chạy ra mở cửa. Mụ già nói:<br>&nbsp;Để bà chải cho đẹp nhé.<br><a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> chẳng ngần ngại gì, để cho mụ chải đầu. Lược mới đụng vào tóc, Bạch Tuyết đã bị độc, ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự.<br>Con mụ gian ác nói:<br>– Thế là cô gái đẹp tuyệt vời đã đi đời nhà ma.<br>Rồi mụ bỏ đi.<br>May sao bấy giờ đã muộn. Chẳng mấy chốc, bảy chú lùn về. Thấy Bạch Tuyết nằm chết cứng dưới đất, họ nghi ngay thủ phạm là mụ dì ghẻ. Họ tìm thấy cái lược trên đầu Bạch Tuyết. Vừa gỡ lược ra thì Bạch Tuyết sống lại ngay, kể lại sự việc cho các chú nghe. Các chú dặn cô phải cẩn thận. Bất cứ ai đến cũng đừng mở cửa cho vào.<br>Hoàng hậu về nhà soi gương hỏi:<br><em>Gương kia ngự ở trên tường,</em><br><em>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br></em>Gương vẫn trả lời như trước:<br><em>Xưa kia bà đẹp nhất trần,</em><br><em>Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.</em><br><em>Nàng ở khuất núi khuất non,</em><br><em>Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.<br></em>Nghe thấy thế, hoàng hậu tức điên lên, thét lên:<br>– Con Bạch Tuyết, mày phải chết.<br>Mụ vào một cái phòng rất kín trong lâu đài, nơi không ai được bước chân tới. Mụ tẩm thuốc độc vào một quả táo. Quả táo trông rất ngon, nửa đỏ nửa trắng, ai thấy cũng muốn ăn, nhưng cắn một miếng là chết tươi.<br>Sau khi đã chuẩn bị quả táo, mụ bôi mặt, ăn mặc giả làm một bà nông dân, vượt bảy ngọn núi đến nhà bảy chú lùn. Mụ gõ cửa.<br><a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> thò đầu qua cửa sổ, nói:<br>– Tôi không được phép cho ai vào đâu. Bảy chú lùn đã cấm rồi.<br>Mụ nông dân kia bảo:<br>– Thôi cũng được. Tôi có nhiều táo lắm. Để tôi cho cô một quả.<br>Bạch Tuyết nói:<br>– Không, cháu không được phép lấy gì đâu.<br>Mụ già nói:<br>– Cô sợ ăn phải thuốc độc ư? Trông đây này, tôi bổ quả táo ra làm đôi, cô ăn nửa đỏ chín rất đẹp, tôi ăn nửa trắng nhé.<br>Mụ già bỏ thuốc độc vào quả táo rất khéo, chỉ nửa đỏ có thuốc độc thôi. Bạch Tuyết thèm ăn quả táo quá, thấy mụ ăn táo mà không sao cả, cô bèn cầm lấy phần mụ đưa. Cô vừa cắn một miếng thì ngã lăn ra chết. Mụ gườm gườm nhìn cô, cười khanh khách, nói:<br><br></div><div>– Trắng như tuyết, đỏ như máu, đen như mun, lần này những thằng lùn hết đường cứu sống mày.<br><br></div><div>Khi về đến cung hoàng hậu hỏi :<br><br></div><div>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br><br></div><div>Gương đáp:<br><br></div><div>– Tâu hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất nước ạ.<br><br></div><div>Lúc đó, lòng mụ mới được thư thái, sự thư thái của kẻ đố kỵ.<br><br></div><div>Những chú lùn về nhà thấy Bạch Tuyết đã tắt thở nằm dài trên mặt đất. Họ nâng cô dậy, tìm xem có dấu vết chất độc nào không. Họ nới áo cho cô, chải đầu cho cô, lấy nước và rượu tắm rửa cho cô, nhưng chẳng ăn thua gì, cô chết thật rồi. Họ đặt cô lên giường. Cả<br><br></div><div>bảy người ngồi quanh thi hài than khóc ròng rã ba ngày. Họ muốn chôn cô, nhưng thấy sắc mặt cô tươi, má cô ửng hồng như người sống, thì nói: “Ai nỡ vùi cô xuống đất đen”. Họ đặt xác cô vào một cỗ quan tài bằng thủy tinh, trông rõ mồn một, và khắc tên cô bằng chữ vàng, đề rõ cô là một nàng công chúa. Rồi họ đem quan tài lên núi, cắt phiên nhau canh gác. Đến cả loài vật cũng đến viếng Bạch Tuyết, trước hết là cú, rồi đến quạ, sau cùng là chim bồ câu.<br><br></div><div>Xác Bạch Tuyết để trong quan tài đã lâu mà sắc mặt vẫn tươi như ngủ, da vẫn trắng như tuyết, môi vẫn đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun.<br><br></div><div>Một hôm, có Hoàng tử đi rừng về muộn, tới nhà các chú lùn xin ngủ nhờ. Hoàng tử trông thấy trên núi có chiếc quan tài trong có <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a>, ngoài đề chữ vàng. Hoàng tử liền bảo các chú lùn:<br><br></div><div>– Các chú để cho ta cái quan tài kia, muốn lấy bao nhiêu ta cũng trả.<br><br></div><div>– Hoàng tử có trả chúng tôi một núi vàng, một biển bạc chúng tôi cũng không bán.<br><br></div><div>Hoàng tử nói:<br><br></div><div>– Thế thì các chú biếu ta vậy. Ta sẽ yêu nàng và chăm sóc nàng, coi nàng là người yêu của ta.<br><br></div><div>Nghe Hoàng tử nói thế, các chú lùn tốt bụng động lòng thương và bằng lòng cho. Hoàng tử sai thị vệ khiêng quan tài đi. Người khiêng vấp phải rễ cây, làm nẩy người Bạch Tuyết lên. Bạch Tuyết nôn miếng táo có thuốc độc ra.<br><br></div><div>Tức thì nàng sống lại, mở mắt, nâng nắp quan tài lên, ngồi nhỏm dậy, kêu lên:<br><br></div><div>– Trời ơi, đây là đâu?<br><br></div><div>Hoàng tử mừng rỡ nói:<br><br></div><div>– Nàng ở đây với ta.<br><br></div><div>Rồi Hoàng tử kể cho Bạch Tuyết nghe đầu đuôi câu chuyện.<br><br></div><div>Hoàng tử nói tiếp:<br><br></div><div>– Ta yêu nàng nhất đời. Nàng hãy về cung điện vua cha với ta, ta sẽ cưới nàng làm vợ.<br><br></div><div>Bạch Tuyết vui vẻ theo gót Hoàng tử về cung. Lễ cưới được cử hành rất long trọng.<br><br></div><div>Mụ dì ghẻ gian ác của Bạch Tuyết cũng được mới đến dự tiệc. Mụ ăn mặc lộng lẫy, đến gương soi và hỏi:<br><br></div><div>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br><br></div><div>Gương đáp:<br><br></div><div>Tâu bà, bà đẹp tuyệt trần,<br>Nhưng bà hoàng mới muôn phần đẹp hơn.<br><br></div><div>Mụ dì ghẻ giận run lên. Mới đầu mụ toan không đi ăn cưới, nhưng mụ đứng ngồi không yên, sốt ruột đi xem mặt cô dâu.<br><br></div><div>Mụ bước vào và nhận ra ngay Bạch Tuyết, sợ quá đứng thần người ra, không nhúc nhích được, rồi quả tim độc ác của mụ vỡ tan, mụ lăn ra chết.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-17 02:24:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052254242</guid>
      </item>
      <item>
         <title>giáng như</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052292265</link>
         <description><![CDATA[<div>Ở tuổi đi học mẫu giáo tôi có một người bạn tên là Nali là đôi bạn thân của em.<br>tôi vẫn nhớ năm đó vào môt buổi mùa hè tôi và bạn tôi đi chơi với nhau đến một khu vui chơi.Một hôm vào buổi tổng kết để lên lớp một đây chính là ngày cuối để gặp nhau, ba mẹ tôi và ba mẹ Nali đã tổ chức một buổi tiệc&nbsp; để cả hai cùng nhau lên lớp một kỉ niểm ấy rất buồn tôi và Nali chia tay nhau tôi mong rằng Nali sẽ học giỏi ,ngoan ngoãn, đến khi tôi nghe ba mẹ Nali sẽ qua nhà mình vào thứ bảy tuần này nghe tin tôi rất vui .<br>kỉ niệm này tôi rất vui .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-17 02:52:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/luuthimylinh212/zq6o4yop21jkut64/wish/2052292265</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
