<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Ranh giới - dư âm còn mãi by Đỗ Thu Hà</title>
      <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz</link>
      <description>Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hi sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy...</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-10 02:35:49 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-06-02 06:40:33 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f497.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>vhuy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730089047</link>
         <description><![CDATA[<div>clip thực sự rất ý nghĩa.Các bác sĩ không quản ngại khó khăn,động viên tinh thần của bệnh nhân.Họ làm hết sức để cứu những người còn không phải người thân của mình.Họ thậm chí còn không được ngồi,không được nằm,làm việc liên tục,tất cả cũng chỉ vì bệnh nhân.Tuy nhiên,mọi chuyện không phải lúc nào cũng suôn sẻ.Mặc dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn còn những bệnh nhân do bệnh nặng nên không qua khỏi.Không chỉ người nhà của bệnh nhân đó,mà chính những bác sĩ,những hộ sinh cũng cảm thấy buồn, nản lòng vì từng ấy bao nhiêu con người mà cũng không cứu được bệnh nhân.Nhưng họ không được bộc lộ ra ngoài,chỉ biết lau nước mắt và ngậm ngùi trong lòng,tự dặn bản thân phải sống tử tế và mạnh mẽ hơn."Ranh giới giữa sự sống và cái chết quá mong manh".Chỉ cần 1 khoảnh khắc sai lầm thôi cũng có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.Các bác sĩ luôn luôn động viên bệnh nhân,cố gắng chống chọi với căn bệnh.Vậy thì ai là người động viên các bác sĩ?Đó là chính bản thân họ.Họ tự dặn lòng phải cố gắng,không được nản chí,làm hết khả năng của mình để không còn phải thấy cảnh có bệnh nhân nào bị bỏ mạng nữa.Bọn họ cũng không tránh khỏi nguy cơ bị nhiễm covid và sự thật là đã có 125 hộ sinh,bác sĩ bị nhiễm căn bệnh này.Tuy nhiên,sau khi được cách ly và khỏi bệnh,họ lại sẵn sàng chiến đấu,sẵn sàng lao vào chiến trường tiếp."Có súng thì cầm súng,có gươm thì cầm gươm,có dao thì cầm dao".Họ lao vào chiến trường với một tinh thần quyết tâm như vậy đấy."Không có gì là đường cùng.Chỉ có những ranh giới,quan trọng là chúng ta có đủ sức để vượt qua nó hay không".Qua clip trên,em cảm thấy mình cần phải mạnh mẽ hơn,cảm thấy hạnh phúc vì mình còn khỏe mạnh vì ở ngoài kia còn biết bao nhiêu người đang ngày đêm chiến đấu,không ngại nguy hiểm mà mạo hiểm dùng tính mạng của mình đem ra đặt cược.Những con người áo trắng này không chỉ là anh hùng,mà họ còn là người chiến thắng trong  tất cả con mắt của những người đang dõi theo</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 05:05:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730089047</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Châu Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730131204</link>
         <description><![CDATA[<div>Tối ngày 8/9, Đài truyền hình Việt Nam đã phát sóng phóng sự "Ranh giới" trực tiếp trên kênh VTV1. Phóng sự này đã lấy đi rất nhiều nước mắt của hàng triệu con người Việt Nam từ khắp ba miền. Chỉ với thời lượng 50 phút, bộ phim đã lột tả chân thực cuộc chiến giành sự sống cho các thai phụ nhiễm COVID-19 tại bệnh viện Hùng Vương, thành phố Hồ Chí Minh. Điều đặc biệt là toàn bộ quá trình phát sóng này đều không có một lời bình luận nào mà chỉ có những âm thanh được ghi lại trực tiếp tại hiện trường. Nó làm cho người xem cảm nhận được họ như đang đứng ngay tại hiện trường, chứng kiến quá trình khốc liệt của cuộc đấu tranh đầy gian khổ ấy của các bác sĩ tại những điểm nóng. Những tiếng tiếng thở dốc, những tiếng gọi bệnh nhân, tiếng điện thoại, tiếng bác sĩ và cả tiếng "píp" kéo dài từ máy monitor đã khiến người xem cảm thấy ám ảnh. Thước phim "Ranh giới" đã lột tả chân thực nhất bức tranh giữa lằn ranh sự sống và cái chết. Các bác sĩ luôn phải đối mặt với rất nhiều lựa chọn mà trong đó, chọn cái nào cũng cảm thấy day dứt.&nbsp; Các bác sĩ đã không quản ngại khó khăn gian khổ, động viên tinh thần bệnh nhân. Trong phóng sự trên, chúng ta có thể bắt gặp hình ảnh rất nhiều nhân viên y tế đã ngủ gật bất chấp địa điểm. Có bác sĩ còn giật mình tỉnh dậy vì tưởng có ai đó gọi mình cho việc nào đó. Hay thậm trí là có một hộ lý ngủ dưới sàn nhà. Em ám ảnh nhất là hình ảnh hộ sinh gọi điện thoại cho người nhà của sản phụ mang thai 21 tuần tuổi để thông báo rằng phải bỏ đi đứa bé để cho người phụ nữ được giảm bớt gánh nặng và được sống tiếp. Lúc đó, trong mắt người hộ lý ấy chất chứa rất nhiều cảm xúc, một là không muốn, không nỡ; hai là bất lực và tuyệt vọng; cuối cùng là kiên định với lựa chọn của họ. Không chỉ có mỗi hình ảnh này mà phóng sự quay lại quá trình phẫu thuật thất bại cho một sản phụ F0 nguy cấp cũng khiến em nói riêng và mọi người phải cảm thấy trái tim như bị bóp chặt lại, hệt như cảm giác ấy người nằm trên bàn mổ kia là người thân của mình vậy. Vì không cấp cứu được thành công cho sản phụ F0 kia mà toàn thể các bác sĩ cùng y tá tham gia quá trình phẫu thuật này đã cảm thấy rất day dứt, bao chùm họ là cả một bầu không khí tang thương, đôi mắt họ vô hồn, họ cảm thấy bản thân thật thất bại và vô dụng. Nhưng họ vẫn cố gắng gượng dậy để chăm sóc số sản phụ F0 còn lại ngoài kia. Họ đã săn sóc tận tình cho những sản phụ ấy như những người thân trong gia đình mình vậy. Họ biết họ là người ở tuyến đầu chống dịch nên họ càng phải gắng gượng hơn, cố gắng hơn để sau đó 98.207.641 người Việt Nam ngoài kia có thể nghe được tin dịch bệnh đã qua đi, chúng ta đã an toàn, gia đình được đoàn tụ; để cả tổ quốc ngập trong sự vui mừng của ngày chiến thắng đại dịch COV-19; để có thể yên tâm bắt tay quay lại sản xuất và sinh sống như bình thường. Cho dù là không biết bao đồng nghiệp-"những đồng chí đã đồng hành cùng họ"-đã bị nhiễm dịch-đã ngã xuống- nhưng họ vẫn can đảm xông lên phía trước để cho ngày mai là một tương lai tươi sáng hơn. Qua phóng sự này, chúng ta đã thấy được hình ảnh những anh hùng áo trắng bất khả chiến bại đang ngày đêm túc trực bên những ca bệnh ngoài kia. Tuy họ chỉ là những người bình thường nhưng trong mắt tất cả HƠN CHÍN MƯƠI TÁM TRIỆU NGƯỜI DÂN, họ là những thiên sứ xinh đẹp và dũng cảm. Em cảm thấy mình rất hạnh phúc vì mình vẫn còn đang khỏe mạnh và em thấy rằng em cần tuân thủ đầy đủ những biện pháp phòng dịch của nhà nước đưa ra.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 05:34:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730131204</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuan Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730207557</link>
         <description><![CDATA[<div>Thương cho những bác sĩ đã nỗ lực hết sức để cứu vãn sinh mạng của từng bệnh nhân. Đối với họ, cứu sống bệnh nhân chính là điều mà họ mong muốn nhất. Cũng thương cho những người bệnh nhân bị Covid đang phải chịu đau đớn khi phải thở máy. Em thấy mình vẫn còn may mắn khi không bị nhiễm covid như vậy và em cũng rất biết ơn những người chiến sĩ áo trắng đã không ngần ngại thức ngày đêm để chăm sóc bệnh nhân từng ngày. Em cũng rất xót thương cho những hình ảnh mà các bác sĩ đã bất lực khi bệnh nhân không qua khỏi. Điều đó rất đau buồn cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, Vì vậy em mong đại dịch covid này sẽ qua đi và không một ai phải gánh chịu những hậu quả tàn khốc nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 06:27:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730207557</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Hà Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730689319</link>
         <description><![CDATA[<div>Lúc trước khi con biết đến bộ phim này con không nghĩ thực tế covid mang lại lại tàn khốc đến vậy. Con nghĩ là, bị nhiễm thì vào viện chữa, vậy là khỏi. Vậy mà, chỉ trong 50 phút ngắn ngủi, phim đã đưa con đến những cung bậc cảm xúc khác nhau, và giúp con hiểu hơn về đại dịch covid-19. "ranh giới", nhan đề này chính là nói về khoảng cách mong manh giữ sự sống và cái chết. Con cảm thấy trân trọng, ngưỡng mộ tất cả những gì mà các y bác sĩ phải trải qua. Họ là những thiên thần áo trắng, luôn phải thức trắng đêm. Bệnh nhân, có người cứu được, có người không . Lúc đối mặt với cái chết,nhìn các bác sĩ phải kìm lại những giọt nước mắt để tiếp tục công việc của mình, thật xót xa. Không tránh khỏi việc họ phải đưa ra những quyết định khó khăn với kết cục không mong muốn. Báo với người nhà về sự mất mát lúc nào cũng là cái nghẹn ngào nhất, không ai muốn làm điều đó. Dẫu vậy, họ không nản chí, mà luôn động viên mình phải cố gắng. Khi màn đêm buông xuống, các bác sĩ thay phiên nhau trông trực bệnh nhân. Nhiều người bệnh không chịu hợp tác với bác sĩ, muốn làm theo ý mình. Em cũng hiểu được vì họ phải cố gắng thở với những dây, ống chằng chịt. Các bác sĩ kiên trì an ủi, động viên bệnh nhân. Bọn họ cũng không tránh được việc nhiễm bệnh, có người bỏ mạng. Tuy nhiên, sau khi khỏi bệnh, họ không nghỉ ngơi mà lại sẵn sàng chiến đấu, tiếp tục cống hiến. Trong bệnh viện, diện tích nhỏ hẹp mà người đông, không khí rất ngột ngạt, nóng bức mà các bác sĩ phải mang trên người bộ đồ bảo hộ dày cộp, đeo nhiều lớp khẩu trang và cả một tấm kính dày trước mặt. Nhưng điều đó không làm cản trở họ, họ vẫn rất nhanh nhẹn và luôn trong trạng thái tập trung cao độ. Qua bộ phim tài liệu này, em mong mọi người hãy có ý thức hơn để đại dịch mau chóng kết thúc. Cá nhân em sẽ làm những việc phù hợp với khả năng của mình (vẽ tranh, viết thư tặng các y bác sĩ; hạn chế đi ra đường, không đặt đồ trên shopee, now food...; chấp hành nghiêm túc các quy định của bộ y tế; nhắc nhở gia đình cũng như mọi người xung quanh có ý thức tốt hơn). Em thấy các bác sĩ thật tuyệt vời, khi họ đánh đổi tính mạng, hạnh phúc của mình, để ưu tiên việc cứu chữa bệnh nhân lên trên sức khỏe của bản thân, gia đình. Họ là những thiên thần, là tấm gương sáng, là anh hùng trong mắt của tất cả mọi người. Em thấy rất biết ơn. Em muốn gửi lời cảm ơn đến họ. Cảm ơn vì tất cả...</div><div><br>,</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/878023664/1952f1043c5f29436f0d092a290fbae6/241081298_397516981776995_7195575912907142675_n.png" />
         <pubDate>2021-09-10 12:00:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730689319</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Thu An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730692991</link>
         <description><![CDATA[<div>“Tổng đài ơi! báo động đỏ về lầu 1 khu K1 đi”, “Báo động đỏ. Viện sản phụ khoa, tại khoa K1. Xin mời bác sĩ trưởng tua, bác sĩ gây mê, bác sĩ trực nhi ngay bây giờ về khoa K1”. Cùng với tiếng còi báo inh ỏi, đó là những tín hiệu khẩn cấp đến từ khu K1. Nơi được đài truyền hình VTV dựng thành phim tài liệu “Ranh giới” đầy xúc động, đó cũng là nơi gìn giữ tính mạng mong manh của biết bao nhiêu sản phụ. Chỉ với vỏn vẹn 50 phút, chắc hẳn, mỗi người, ai cũng có những cảm xúc khác nhau. Với em, sau khi xem phóng sự ấy, có lẽ bất ngờ là cảm xúc đầu tiên của em. Bất ngờ vì lịch trình công việc dày đặc cũng như sự nhanh nhẹn, vì cách ứng xử tình huống đầy thông minh khéo léo của các bác sĩ. Sau đó là đến sự cảm thông, thương xót cho các chiến sĩ áo trắng ngày đêm phải canh trực. Người thì ngủ ở hành lang, người thì dựa vào tường,…Có lẽ, những giấc ngủ ngắn ngủi đấy vẫn không thể bù đắp được cho thời gian các bác sĩ phải chiến đấu, hi sinh thân mình. Để bảo vệ bản thân, ai cũng phải khoác lên mình bộ đồ kín, chục chiếc khẩu trang trong cái nắng của thành phố Hồ Chí Minh. Sự khó chịu, nóng nực, bí bách đã hiện lên ngay trong đầu em khi nghĩ về bộ "áo giáp" đó. Tiếp đến là cảm xúc ngưỡng mộ trước những cách xử lý tình huống đầy khó khăn như hết thuốc tiêm cho bệnh nhân, hết oxy, bệnh nhân cần mổ gấp,… Mặc dù các bác sĩ phải thức trắng mấy ngày đêm liên tiếp, mà ai ai cũng giữ vững tinh thần, đầu óc tỉnh táo, sự tháo vát, hoạt bát, tích cực…xử lý tình huống cực nhanh để bảo đảm tính mạng cho bệnh nhân. Có lẽ, ấn tượng nhất với em là hình ảnh bác sĩ an ủi, trò chuyện cùng bệnh nhân như người nhà của bênh nhân:“Không có khóc, muốn gặp được con thì hít thở cho em nhé!” hay “Con gái ha sắp tới định đặt tên con là gì chưa? Trong thời gian này suy nghĩ đặt tên con là vừa rồi nhỉ!” chỉ những điều đơn giản vậy thôi đã mang lại nụ cười, sự tích cực, giảm đi sự lo lắng cho bệnh nhân. Những nụ cười của bác sĩ khi nhìn thấy thiên thần nhỏ chào đời hay nụ cười của bệnh nhân, điều đó chắc chắn sẽ giảm đi được phần nào áp lực của bác sĩ. Vui là vậy nhưng khi hi sinh, các bác sĩ vẫn sẽ phải đổi mặt với những điều không may như bị nhiễm COVID-19 hay gặp những ca cấp cứu hết sức nguy kịch, rồi dẫn đến tử vong “Không cứu được nó đau lắm, khi thấy một bệnh nhân bị như vậy nó đau từ trong tim, tất cả bao nhiêu con người, mà cũng không cứu được” hay “ Cũng phải nén nước mắt thôi, cũng chẳng làm gì được nữa”, những lời tâm tư đó đã khiến em càng cảng thấy mình cần mạnh mẽ vượt quá mọi thứ, chấp hành nghiêm túc các quy định của xã hội, và cảm thấy biết ơn và trân trọng với những gì mình có. “ Ranh giới giữa cái sống, cái chết thật quá mong manh! Khiến mọi người cần sống tử tế và mạnh mẽ hơn nữa”. Những lời cảm ơn với các bác sĩ có lẽ sẽ không bao giờ là đủ, và em mong, cộng đồng, dân tộc Việt Nam ta sẽ luôn biết trân trọng những người thân xung quanh mình, mạnh mẽ để bảo vệ cuộc sống của mình hơn nữa để các bác sĩ không phải chiến đấu, hi sinh trên chiến trường đầy gian lao và khắc nghiệt này nữa!</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1205266252/982688eecc33fccb5a9eaa3bf9e9a82f/241081298_397516981776995_7195575912907142675_n.png" />
         <pubDate>2021-09-10 12:03:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730692991</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hiền Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730733363</link>
         <description><![CDATA[<div>Sau khi xem xong phóng sự này, rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc đã xuất hiện trong em. Bộ phóng sự chỉ dài 50 phút nhưng lại lột tả chân thực cuộc chiến của những thai phụ, bác sĩ với đại dịch covid. Những người trong bệnh viện này không chỉ là những bệnh nhân thông thường mà là những bà mẹ mang trong mình hai sinh mệnh sống. Họ phải nguy hiểm cũng như áp lực gấp đôi và điều đó cũng khiến cho những bác sĩ ở đây vất vả hơn rất nhiều. Suốt phóng sự gần như không được lồng nhạc. Điều đó cho ta cảm nhận rõ ràng nhất từng âm thanh thều thào của người bệnh, giọng nói lúc gấp rút lúc ân cần của các y bác sĩ. Từ những cuộc gọi điện, em cảm nhận được độ nghiêm túc của họ trong công việc. Đến 1 2 giờ sáng, họ vẫn khuyên nhủ những người bệnh khó thở, ở bên và động viên họ cố gắng để sớm được về bên người thân, mặc cho bản thân mình không có nổi thời gian ngủ. Máy quay chuyển qua cảnh nơi các bác sĩ nghỉ ngơ. Họ ngồi gục trên ghế, tư thế tràn đầy mệt mỏi, tranh thủ chút phút giây thư giản ít ỏi. Thậm chí còn có một người hộ lý nằm ra ngủ giữa sàn. Tuy cảnh quay chỉ chiếm một phần nhỏ nhưng lại tạo nên ấn tượng sâu sắc và lòng thương cảm cho người xem. Trong những vị bác sĩ tuyến đầu đó, có một cô đã bị lây từ một người bệnh. Nhưng điều cô lo lắng không phải là bản thân có qua khỏi không, mà là mong muốn được quay lại chiến đấu cùng đồng nghiệp. Khi một bệnh nhân F0 phải cấp cứu, rất nhiều người đã tham gia cùng, nhưng dù vậy, thai phụ đó vẫn không qua khỏi. Không gian tĩnh lặng một hồi nhưng lại mang nhiều cảm xúc nặng nề. Họ cảm thấy bất lực, buồn bã hay mệt mỏi, tuyệt vọng? Dù đó là gì thì họ vẫn phải tiếp tục chiến đấu, gạt đi nước mắt mà quay lại chữa trị cho những bệnh nhân còn nằm kia.&nbsp;<br><br></div><div>Có một cảnh quay mà em cảm thấy rất ấm lòng, đó là về một bà mẹ sắp khỏi bệnh. Nữ bác sĩ vừa đút cháo cho cô, vừa động viên cô bằng cách hỏi cô về tên của em bé. Cô bệnh nhân cũng đã cảm ơn và biết ơn bác sĩ rất nhiều. Họ trao cho nhau tình yêu thương và sự lạc quan giữa tâm dịch, tạo nên niềm vui bé nhỏ trên chiến tuyến đầy bận rộn.<br><br></div><div>Cái tên “Ranh giới” của bộ phóng sự không chỉ nói về ranh giới giữa sự sống và cái chết. Nó còn có thể là ranh giới ngăn cách giữa những con người giàu tình cảm, khi mà họ còn không thể gặp mặt người thân mình lần cuối mà phải ngắm nhìn họ qua chiếc điện thoại ở cửa bệnh viện. Bộ phóng sự đã lấy đi nhiều nước mắt của người xem bởi độ chân thật của nó. Sự bất lực mệt mỏi xen kẽ chút niềm tin ấm ấp, những khoẳng lặng im lìm cùng giây phút gấp gáp của ca cấp cứu. Chúng được lồng ghép để lại trong em nhiều suy nghĩ. Nhưng em có thể chắc chắn một điều rằng chỉ lời cảm ơn đơn thuần là chưa đủ. Ta còn cần phải tuân thủ những luật nhà nước đề ra, để sự ồn ã sớm ngập tràn trên những con phố khắp Việt Nam.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 12:26:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730733363</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khoa Nguyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730956709</link>
         <description><![CDATA[<div>Phóng sự Ranh Giới đã để lại cho em rất nhiều cảm xúc sau khi xem. Phóng sự đã cho em thấy được sự nỗ lực không ngừng nghỉ, không quản ngại gian khó của các y bác sĩ giữa muôn trùng khó khăn trong tình hình đại dịch như hiện nay.Trong khu K1 của bệnh viện Hùng Vương -một khu hiện đang cách ly và điều trị cho các bệnh nhân mắc Covid-19 đang diễn ra một cuộc chiến khốc liệt giữa các bệnh nhân, các y bác sĩ và căn bệnh Covid 19 quái ác.Hằng ngày các y bác sĩ luôn làm việc cật lực trong một môi trường có rất nhiều áp lực, nơi mà dường như những tiếng máy móc, máy thở hoạt động, tiếng báo động cấp cứu là âm thanh được nghe thấy nhiều nhất.Những y bác sĩ ở đây gần như không có thời gian nghỉ ngơi và có rất ít thời gian để ngủ.Dù vậy, họ vẫn luôn hết mình vì công việc, ân cần chăm sóc và cứu chữa cho các bệnh nhân ở đây.Các bệnh nhân cũng là những người rất có nghị lực và đang cố gắng từng ngày để được xuất viện và đoàn tụ với gia đình.Các bệnh nhân ở đây chủ yếu đều là các sản phụ nên sự nỗ lực của họ luôn phải hơn rất nhiều những người mắc bệnh thông thường.Họ là những người hiểu rõ nhất ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến mức nào.Có thể vừa phút trước họ vẫn còn bình thường mà phút sau đã nguy kịch đến tính mạng.Cho dù các bệnh nhân đã rất cố gắng, các y bác sĩ đã tận tình cứu chữa thế nhưng vẫn có người đã không thể qua khỏi.Tiếng “bíp” kéo dài của máy móc cũng với những nét mặt buồn bã, bất lực của các y bác sĩ đã cho chúng ta thấy đại dịch lần này kinh khủng và nguy hiểm đến nhường nào.Hình ảnh mà em ấn tượng nhất chính là khi mà người bố được thông báo người con của ông đã tử vong vì Covid 19 và ông đã đến để nhận thông báo, xem lại những bức hình cuối cùng của con gái.Ông đã bật khóc vì trước đó đã không thể gặp con cũng như không được biết rõ bệnh tình của con.Covid 19 thật đáng sợ ! Nhìn những hình ảnh trong phóng sự vừa rồi em lại càng quý trọng, nể phục các y bác sĩ tuyến đầu đang ngày đêm chống lại đại dịch.Em cũng trân trọng hơn cuộc sống bình yên mà em đang sống hiện giờ.Em mong muốn những người dân Việt Nam sẽ luôn cùng đồng lòng, chung tay để đẩy lùi dịch bệnh</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 13:51:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1730956709</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>k21linh012562492</author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731050442</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Tiếng còi báo động cứ inh ỏi, từng giây phút trôi qua, gánh nặng càng đè thêm. Mỗi ngày, mỗi giờ, mạng sống của bệnh nhân khu K1 càng trở nên mong manh. Tình trạng thiếu thuốc, oxi nặng nề cùng nguồn nhân sự khan hiếm, mỗi y bác sĩ đều phải vượt qua giới hạn của bản thân để bảo vệ từng nguồn sống yếu ớt. Đến một giấc ngủ yên cũng trở nên thật xa xỉ con người nơi đây. Những cuộc gọi liên hồi, những lời kêu cứu không lời đáp, áp lực cứ thế dồn lên đôi vai người bác sĩ cần mẫn. Những bà mẹ bất hạnh nhiễm covid 19 mang trong mình hai sự mạng đang kiên cường đấu tranh với thần chết để bảo vệ đứa con non chưa kịp chào đời, cứ như vậy, mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn, nặng nhọc. Thiếu vắng người thân trong những giây phút thử thách nhất, phải chăng những lời động viên của bác sĩ không đủ để bù đắp thiếu thốn lớn này. Những ngày ít ỏi trong khu cấp cứu lại là khoảng thời gian dài và khó khăn nhất, thậm chí nó có thể là những ngày cuối cùng của đời người. Từ việc ăn uống đến đi vệ sinh, mọi hoạt động thường nhật đều trở nên nặng nề, vướng víu thậm chí là không thể thực hiện. Tuyệt vọng, tủi thân, bệnh nhân F0 đã phải đối mặt với những gì? Nằm trên bàn mổ, ranh giới giữa sự sống mà cái chết trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết. Ai có thể tượng tượng nổi những điều người bệnh trải qua? Liệu họ có sẵn sàng đối mặt với hiện thực hay lo sợ, run rẩy, níu kéo sự sống? Mọi thứ đều ngưng lại khi tim bệnh nhân ngừng đập, cảm xúc của các bác sĩ giờ chỉ còn là đau xót. Mỗi ngày, mỗi giờ, các người chiến sĩ áo trắng đã phải chịu đựng, nỗ lực đến phi thường để vực dậy, đấu tranh cho vô vàn sự sống. Họ đã cắt đứt sợi dây mang tên "ranh giới" cùng với hy vọng, họ hướng tới một cuộc đời tươi đẹp hơn, không chỉ cho bản thân mà còn cho những bệnh nhân đau khổ, thiệt thòi.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 14:23:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731050442</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Tuấn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731093155</link>
         <description><![CDATA[<div>qua video , con thấy tình hình dịch bệnh rất khó khăn , đặt biệt là tại nhưng bệnh viện phụ sản , nơi điều trị cả mẹ và con . Vì tình mẫu tử , khó có thể bỏ mặc ai . Tuy rằng biết là vậy nhưng ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mỏng manh nên khó có thể tránh khỏi những điều đau buồn . Nhìn những bác sĩ đang ngày đêm chống dịch , những người mẹ đang hết mình vì con , con cảm thấy rất xót xa và thương cho họ đồng thời phải tự nhủ phải biết quý trọng cuộc sống hơn vì hôm nay mình khỏe đâu có nghĩa mai mình cũng vậy . Covid như ma túy , dình là không bỏ được và nó cx tác hại rất nhiều . Một sản phụ đã mất trong khi đang sinh con , một cái chết không thể đâu buồn hơn , bố mẹ , chồng cô ấy cũng vậy , không ai muốn chấp nhận đây là sự thật . Em mong đại dịch chóng qua , hạnh phúc mau về và chúc cho các y bác sĩ , các bệnh nhân , những chú bộ đội , người dân cố gắng đẩy lùi dịch bệnh vì một hạnh phúc được về bên gia đình .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 14:38:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731093155</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731111925</link>
         <description><![CDATA[<div>Ranh giới là 1 phóng sự truyền hình, ghi lại những khoảnh khắc, sự kiện đang xảy ra trong bện viện Hùng Vương, và nhiều bệnh viện tuyến đầu khác. Bộ phim ghi lại hết sức chân thực những gì đang diễn ra tại khu K1-nơi có những sản phụ đang trong tình trạng phải thở máy, dù không hề sử dụng những kĩ xảo cầu kì mà chỉ quay lại những sự việc xảy ra hằng ngày, nhưng nó đã chạm đến trái tim của bao khán giả.<br><br></div><div>Đến với phóng sự, ta thấy được khu điều trị chật ních bác sĩ và bệnh nhân, không khí hối hả mà cũng mệt mỏi vô cùng. Tiếng píp píp của máy thở, những hơi thở nhọc nhằn vang khắp nơi, thỉnh thoảng xen vào là những tiếng còi báo cấp cứu, tiếng các bác sĩ nói chuyện. Bệnh viện đèn sáng trưng, nhưng đã 2 giờ sáng, các bác sĩ vẫn bận rộn kiểm tra tình trạng bệnh nhân, đảm bảo mọi người trong tình trạng ổn định, rồi mệt mỏi nằm lăn xuống sàn nhà, ngồi xuống ghế, góc nhà để nghỉ ngơi. Thoáng có những cảnh chiếc tấm chắn giọt bắn lấm tấm hơi nước, thể hiện sự nóng nực và bức bí của bộ đồ bảo hộ. Mệt mỏi là vậy, nhưng các bác sĩ vẫn luôn quan tâm, chăm sóc những bệnh nhân. Các bác sĩ quan tâm tình trạng của từng bệnh nhân, hỏi han, khuyên bảo, giải thích, an ủi, tâm sự, cùng các bệnh nhân để họ có được tinh thần tốt nhất. Oxi trong bệnh viện&nbsp; là thứ quý giá với mỗi bệnh nhân, là nguồn sống, khiến em hiểu được rằng mình có thể thở một cách bình thường thật là quý giá. Có những bệnh nhân không tuân theo những chỉ dẫn của bác sĩ, bỏ máy thở ra, khiến em hiểu hơn việc phải đeo máy thở khó chịu, khổ sở thế nào. Chứng kiến những khoảnh khắc cấp cứu hối hả, rồi không khí chùng xuống, nước mắt dâng lên bên khóe mắt của các bác sĩ khi bệnh nhân mất đi, rồi khi các bác sĩ gọi cho người nhà bệnh nhân xin bỏ thai cho người mẹ có thể sống, khi một phụ sản được bỏ máy thở ra để mói chuyện cho người nhà trong vài chục giây rồi khóc,... Thấy được sự cố gắng bền bỉ của cả bác sĩ và bệnh nhân khiến em không thể không khâm phục họ và mong mình có thể làm gì đó làm vơi bớt gánh nặng trên vai họ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 14:45:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731111925</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731114295</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi không khỏi bàng hoàng và xúc động sau khi xem một bộ phim đặc biệt của VTV mang tên “Ranh giới” Qua đó tôi nhận thấy ranh giới giữa sự sống và chết thật sự quá mong manh mà chưa bao giờ con người lại có thể đánh mất cuộc sống dễ dàng đến như vậy. Chỉ với thời lượng 50 phút với bối cảnh tại khu K1, bệnh viện Hùng Vương nơi điều trị lớn nhất ở thành phố HCM cho những sản phụ mắc COVID-19. Ở đó đội ngũ y bác sĩ phải làm việc vô cùng vất vả để dành dật lại sự sống cho bệnh nhân không chỉ là 1 sinh mạng mà là 2 người cùng 1 lúc. Ngoài việc phải chăm sóc cho những phụ sản, những bác sĩ còn phải tiếp thêm nghị lực sống cho những bệnh nhân đang chơi với giữa danh giới sống còn. Việc thở chính là điều quan trọng nhất lúc này nhưng người bình thường mắc COVID-19 còn khó thở thì việc những người mang thai càng trở nên khó khăn, nặng nhọc hơn. Họ phải kiên cường đấu tranh, giành lấy sự sống từ tay thần chết để bảo vệ đứa con của mình. Hay là những hoạt động cấp cứu diễn ra hàng giờ để hi vọng có thể cứu sống bệnh nhân. Những nụ cười hạnh phục khi người bệnh từ cõi chết trở về hay cả là giọt nước mắt khi các y bác sĩ thất bại khi cứu chứa bệnh nhân không thành. Những cuộc điện thoại gọi đi thông báo cho người nhà bệnh nhân là sự giằng xé tâm can của nhưng y bác sĩ. Hay phải chứng kiến cảnh người nhà bệnh nhân khóc lóc cũng khiến các y bác sĩ phải nghẹn lòng. Chỉ có tiếng còi báo động vang lên ing ỏi khắp căn phòng các y bác sĩ làm việc không biết giờ giấc, ngày đêm. Họ cũng chỉ mong thời gian có thể ít đi từng người mắc COVID-19. Khi mệt chỉ dám nằm tạm một chỗ nào đó để chợp mất sau đó còn phải giúp đỡ bệnh nhân. Không chiến tranh, không bom đạn, không máu me, không gào thét. Âm thanh chủ yếu là tiếng máy móc, tiếng gọi đến hỗ trợ bệnh nhân. Nhưng nó đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người. Chưa bao giờ tôi lại đứng gần để chứng kiến cuộc chiến chống COVID-19 như thế này. Tôi thật may mắn khi chưa bị nhiễm căn bệnh quái ác này. Tôi thật sự cảm ơn các thiên thần áo trắng đang trong tuyến đầu chống dịch đã bất chấp ngày đêm, mệt mỏi để chấp hi vọng sống cho bệnh nhân. Cũng mong là Việt Nam sẽ sớm kiểm soát được đại dịch này. Những tiếng ồn ào, tấp nập sẽ trở lại trên khắp con phố Viet Nam..!<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 14:46:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731114295</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Thế Hiển</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731122669</link>
         <description><![CDATA[<div>Sau khi xem xong video phóng sự này, em đã có rất nhiều cảm xúc và suy nghĩ về tình hình covid hiện tại. Chỉ là video 50 phút nhưng lại miêu tả chân thực sự khó khăn gian khổ của những thai phụ trong thời kì dịch bệnh. Em vẫn nhớ những câu nói :" Tổng đài báo động đỏ, mời các trưởng khoa, bác sĩ trực tri, bác sĩ gây mê" hay những cuộc gọi điện giữa thai phụ và người nhà của họ. Từng câu nói đều mang đầy cảm xúc, sự đau thương, khó khăn. Những bác sĩ phải thức trắng đêm để chăm lo cho các thai phụ, sản phụ không ngủ được thì các bác sĩ y tá cũng vậy, như mối liên kết không dứt. Có những sản phụ vừa khó khăn trong thời kì sinh đẻ vừa phải chống chọi với con covid ác quái. Em vẫn nhớ hình ảnh một sản phụ với bờ môi trắng bệnh luôn kêu mệt mỏi, không thở được, muốn về nhà với chồng&nbsp;mà các cô bác sĩ y tá phải ngồi cùng, an ủi để sản phụ bớt lo lắng, sợ hãi. Các bệnh nhân, sản phụ chính là người hiểu rõ ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như nào. Họ sợ phải đối mặt với cái chết, sợ rời xa người thân, gia đình. Nhưng ở trong bệnh viện dã chiến, may mắn thay họ đã có những người bác sĩ tận tình chăm sóc và cứu chữa. Dù vậy, có những bệnh nhân đã không qua khỏi. Tiếng bíp kéo dài cùng với những khuôn mặt buồn bã của các y bác sĩ, những tiếng thở dài bất lực. Những khoảnh khắc mà các phụ sản ở giữa ranh giới sự sống và cái chết, người thì phải bỏ thai để có thể sống tiếp, người phải cố gắng thở để duy trì được sự sống. Em rất ngưỡng mộ và khâm phục các y bác sĩ và bệnh nhân vì sự cố gắng bền bỉ của họ. Em mong Việt Nam sẽ cùng chug tay đẩy lùi dịch bệnh để chúng ta có một cuộc sống bình yên, đẹp đẽ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 14:49:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731122669</guid>
      </item>
      <item>
         <title>vân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731132764</link>
         <description><![CDATA[<div>Một phóng sự mang tên "Ranh giới" đã thực sự chạm đến trái tim tôi cũng như rất nhiều người xem. Cuốn tư liệu này đã cho tôi một cái nhìn rất khác về cuộc sống này và khiến tôi cảm thấy bản thân đã thật sự may mắn biết bao.<br><br>Cuộc chiến của các bệnh nhân nhiễm Covid cùng với các bác sĩ, y tá, tuy chỉ gói gọn trong 50 phút nhưng lại đem đến cho chúng ta rất nhiều những cung bậc cảm xúc khác nhau, từ buồn vui, hồi hộp đến cảm thông, đau xót. Từng cảnh quay, từng khoảnh khắc trong cuốn phim đều khiến tôi vô cùng đau lòng. Những thiên thần áo trắng đều là những người rất tuyệt vời, rất dũng cảm và mạnh mẽ. Tôi biết ơn công lao của họ vì những gì họ đã và đang làm để cứu sống những sinh mệnh yếu ớt đang phải chống chọi với virus Corona. Họ sẵn sàng ra tuyến đầu chống dịch dù biết bản thân có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Họ cũng chấp nhận rời xa những người thân yêu: gia đình, bạn bè cho dù nỗi nhớ nhung tình cảm gia đình ấy chưa bao giờ nguôi ngoai trong họ. Suốt phóng sự, chúng ta có thể thấy những nét mặt mệt mỏi, xen lẫn sự căng thẳng đến từng phút của đội ngũ y bác sĩ vì những đêm thiếu ngủ để lo lắng cho người bệnh hay những lúc căng thẳng, bất lực vì không thể cứu sống bệnh nhân dù đã cố gắng hết sức. Dù có thế nào đi chăng nữa, các bác sĩ, y tá, tình nguyện viên đều là những người xứng đáng được tôn vinh trong cuộc chiến đầy cam go, khốc liệt này.<br>Các bệnh nhân, phụ sản cũng là những người thực sự rất mạnh mẽ. Họ cảm thấy rất ngột ngạt khi gần như lúc nào cũng phải đeo máy thở, họ nhớ gia đình mình và sợ phải ra đi khi chưa được nói câu chào cuối. Cuộc sống của họ cũng trở nên khó khăn trong việc ăn uống hay vệ sinh cá nhân hơn khi bên cạnh lúc nào cũng là những bình oxi vô cùng nặng, có thể đổ vào người họ nếu họ không cẩn thận. Những điều họ lo sợ, tôi đều có thể cảm nhận và hiểu điều đó. Một điều khiến tôi cảm thấy rất khâm phục đó chính là có những phụ sản mắc covid, dù đang mang trong mình 2 sự sống nhưng họ vẫn rất lạc quan và nghe lời điều trị của bác sĩ để mong rằng bản thân và đứa con mình mang có thể khỏe mạnh.&nbsp;<br>Hình ảnh khiến tôi cảm động cũng như xót xa nhất là khi người nhà của một bệnh nhân khi nghe tin con mất đã cảm thấy đau lòng vì đã không biết tin sớm hơn, vì đã chưa được nhìn mặt chào nhau lần cuối. Phải chăng có lý do nào đấy khiến cho người bệnh nhân ấy chấp nhận chịu đau đớn một mình và rồi cũng chết trong sự đau đớn vì khó thở. Hơi thở đối với người bệnh nhân lúc ý thật sự vô cùng quý giá, và dường như khi chúng ta thoi thóp thì cũng là lúc chúng ta đấu tranh giành giật sự sống đang bị tử thần đe dọa. Dù có là lý do nào đi nữa thì tôi nghĩ đôi khi chúng ta chỉ muốn bảo vệ người thân của mình, muốn người thân của mình không phải lo lắng. Nhưng hãy nhớ rằng khi chúng ta làm như vậy, cũng đồng nghĩa với việc chúng ta chấp nhận con đường trông gai đầy sự cô đơn, lạnh lẽo và không ai là không muốn nhận được sự ấm áp từ những lời động viên cả. Vì vậy, đừng cố gắng một mình chịu đựng, mà hãy nói với những người mình yêu thương nhất để không phải hối hận và không phải tiếc vì chưa nói được lời chào.&nbsp;<br><br>Qua phóng sự, tôi thật sự có thêm niềm tin và động lực để sống một cuộc sống ý nghĩa vì ở ngoài kia đang có những người đang đấu tranh vì sự sống. Và tôi cũng mong các bạn sẽ sống hết mình và sống thật ý nghĩa để không phải nói hai từ "Giá như". Tôi tin với sự cố gắng và nỗ lực không ngừng của nhà nước, những người đang ngày đêm chống dịch và sức mạnh tinh thần to lớn của người dân cả nước, chúng ta sẽ sớm vượt qua đại dịch để gia đình không còn phải chia cắt, để những giọt nước mắt không phải tuôn rơi vì nỗi đau mất người thân.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 14:52:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731132764</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quang Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731161443</link>
         <description><![CDATA[<div>Chỉ với 50 phút, chương trình Ranh Giới đã mang lại cho em rất nhiều cảm xúc. Chương trình đã cho em thấy được đại dịch COVID 19 đã lấy đi rất nhiều thứ của con người, bao gồm cả sinh mạng. Nào là những bác sĩ phải làm việc cần cù đến nỗi thời gian để nghỉ ngơi còn không có. Rồi là  những bệnh nhân bị nhiễm, họ đã phải chiến đấu đến cùng để có thể khỏi. Nhưng cuộc đời thì không bao giờ biết trước được điều gì, và rồi có người khỏi nhưng có người cũng không qua khỏi. Đối với những bác sĩ, việc không thể cứu sống được bệnh nhân là 1 tội lỗi đối với họ, vì trách nhiệm của họ là giúp bệnh nhân khỏi bệnh. Nhưng cũng không thể nào trách họ được, họ đã làm những gì tốt nhất có thể rồi nên thay vì mắng mỏ họ ta hãy an ủi họ.Đại dịch này còn khiến cho những đứa trẻ mới sinh ra thôi nhưng cũng phải rời xa vòng tay của gia đình. Mới dù rất bé nhưng đã phải xa ra đình, có lẽ là trải nghiệm không vui chút nào. Khi mà đại dịch vẫn còn tràn lan trên thế giới và chưa có dấu hiệu dừng lại thì chúng ta mới thấy được rằng tầm quan trọng của bác sĩ là quan trọng như thế nào. Có một số điểm nóng còn không đủ nhân lực để chữa cho bệnh nhân, điều này có lẽ là nghe thôi cũng thấy sợ rồi, vì điểm nóng mà không đủ bác sĩ thì chữa sẽ ra sao. Em mong đại dịch sẽ kết thúc sớm để những bệnh nhân có thể đoàn tụ với gia đình của họ, cũng như các bác sĩ có thể nghỉ ngơi sau thời gian chống dịch căng thẳng như thế này, rồi thế giới cũng sẽ trở về với guồng quay ban đầu của nó</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 15:03:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731161443</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hương Giang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731186260</link>
         <description><![CDATA[<div>Lúc cô nói chúng ta sẽ xem một bộ phim, em đã nghĩ nó sẽ là một bộ phim vui vẻ vừa giải trí vừa ý nghĩa. Chính vì vậy khi biết được nội dung, em bàng hoàng tột độ, một phần vì chưa hề chuẩn bị tâm lý, phần còn lại vì sự khốc liệt của cuộc chiến chống Covid và sự tận tình của các y bác sĩ. Tiếng thở dốc của các bệnh nhân hoà với tiếng píp của máy móc, tiếng các bác sĩ và tiếng điện thoại đều chân thực đến nao lòng. Giống như ta đang thật sự ở đó, cảm thấy sự nặng nề khi sự sống đang ở giữa lằn giới và sự căng thẳng thường trực của các y bác sĩ cũng như hộ lí. Chăm sóc bệnh nhân mắc Covid đã đủ khó khăn, đây họ phải cứu tận hai sinh mạnh, bệnh tình của sản phụ còn nặng đến nỗi phải thở máy. Thế là cũng đủ hiểu các bác sĩ vất vả và áp lực ra sao. Ấy thế nhưng họ vẫn ở đó, không chỉ cố gắng hết sức mình mà còn động viên tinh thần cho bệnh nhân, kiên nhẫn giảng giải cho những người bệnh khó thở muốn chuyển viện. Tình hình các bệnh viện đều quá tải khiến cho khối lượng công việc rất lớn, họ chỉ dám ngủ gục trên ghế lấy sức, có người còn nằm luôn dưới sàn nhà mà ngủ. Mệt mỏi vì thiếu ngủ, nóng nực do lúc nào cũng phải mặc đồ bảo hộ, nhưng các bác sĩ vẫn phải giữ sự tỉnh táo và hành động nhan nhẹn, dứt khoát để giành giật lấy sự sống cho bệnh nhân. Là người đứng đầu chiến tuyến, thường xuyên phải đưa ra các quyết định khó khăn, phải chứng kiến cái chết mỗi ngày, đau đớn chứ, bất lực chứ, nhưng cũng chỉ nén nước mắt vào trong rồi chiến đấu tiếp. Nhìn cái không khí ảm đạm sau khi họ không thể cứu được bệnh nhân, người bố khóc trong tuyệt vọng khi biết vợ và con mình chết, đã thể hiện rất rõ sự tàn khốc của dịch bệnh. Hình ảnh bác sĩ phải gọi điện thông báo cho người nhà quyết định bỏ thai nhi để cứu lấy người mẹ thực sự xót xa khi họ không còn lựa chọn nào khác. Trực tiếp điều trị cho bênh nhân như thế, nguy cơ nhiễm bệnh là rất cao. Dù có bị nhiễm thì sau khi khỏi bệnh, họ cũng sẵn sàng quay trở lại chiến đấu tiếp, để đưa những người bệnh khác ra khỏi lằn ranh giới bấp bênh đó. Thực sự, sau khi xem xong, em vừa khâm phục sự quyết tâm cố gắng của các y bác sĩ, vừa thầm cảm thấy biết ơn rằng mình còn được an toàn.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 15:12:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731186260</guid>
      </item>
      <item>
         <title>A.Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731193508</link>
         <description><![CDATA[<div>Chương trình “Ranh giới”, đã để lại cho em vô vàn những cảm xúc vô cùng khó tả, đó là sự buồn bã, thương xót và tiếc nuối. Thông điệp vô cùng sâu sắc đã được gửi gắm chỉ trong chưa đầy 60 phút .Ngay ở những giây phút đầu tiên, hình ảnh những chiến sĩ hiện lên như những thiên thần khoác lên mình bộ đồ bảo hộ trắng tinh đang gấp gáp chuẩn bị những bình oxi để có thể cung cấp đầy đủ cho các bệnh nhân đang ngày đêm giành giật mạng sống của những thai phụ khỏi lưỡi hái của Tử thần. Chỉ trong 50 phút ngắn ngủi, chương trình đã phản ánh một trận chiến vô cùng khắc nhiệt của những thai phụ bị nhiễm covid-19, họ phải đối mặt ranh giới của sự sống và cái chết. Tuy vậy, bên cạnh họ là những y bác sĩ luôn sẵn sangf với những cấp cứu bất kể thời gian nào, thức cả đêm để có thể giúp những bệnh nhân bị khó thở, hay an ủi bênh nhân vào lúc 1-2 giờ sáng. Những câu nói an ủi, động viên của những vị bác sĩ khiến em vô cùng xúc động, trong khoảng thời gian này, không mấy ai có thể có được những suy nghĩ tích cực cả, nhưng họ- các vị y bác sĩ đã động viên, cho họ niềm tin, giảm đi phần nào lo lắng. Máy quay chuyển đến một trong những bác sĩ nói rằng “đủ hết rồi thì tranh thủ đi ngủ” rồi họ cùng gục xuống trên ghế, trên sàn nhà cùng với tư thế vô cùng mệt mỏi, tranh thủ chút phút giây thư giản ít ỏi. Các cảnh quay vô cùng chân thật, khiến em cảm giác như chính mình đang đặt chân ở nơi đó, đang tận mắt chúng kiến những trận chiến khốc liệt giữa con người và Covid-19 này. Một trong những cảnh quay khiến em không thể cầm được giọt nước mắt là khi cô Vân – một bệnh nhân đã không thể qua khỏi khi bệnh chuyển biến nặng lên, trong ánh mắt của họ, em cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự tiếc nuối khi đã để thua, vuột mất mạng sống trước lưỡi hái của Tử thần. Nhưng họ không cho phép mình được khóc, ngay sau đó đã trở lại vào công việc, không để cảm xúc lấn át họ vì họ biết rằng còn rất nhiều người đang cần họ. Cái khoảng khắc mà người nhà bệnh nhân đến để nhận đồ, nước mắt của một người cha đã rơi xuống, họ đã dành hết tâm tình, lời động viên an ủi người cha, họ có một tinh thần vững vàng, vô cùng kiên cường. Qua đây, em cảm thấy mình thật may mắn, may mắn vì mình vẫn còn an toàn, may mắn vì người thân vẫn mạnh khỏe, may mắn vì mình không phải trải qua hay chứng kiến sự ra đi đầy tiếc nuối hay tận mắt nhìn những giọt nước mắt, sự đau buồn của gia đình bệnh nhân. Covid-19 sẽ không buông tha cho chúng ta, dù già hay trẻ, gì giàu hay nghèo, dù ốm đau, bệnh tật hay khỏe mạnh. Vậy nên, chúng ta cần có ý thức tuân thủ những quy định phòng tránh virus Corona, để những thiên thần áo trắng kia có những giấc ngủ ngon lành, để không đứa trẻ nào sinh ra đã mất cha mẹ, để gia đình có thể đoàn tụ lại với nhau.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 15:15:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731193508</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731195654</link>
         <description><![CDATA[<div>Sau khi xem xong bộ phim tài liệu “Ranh giới”, có lẽ suy nghĩ của con về cụm từ “chống dịch” đã thay đổi. Đối với con, trước đây nó sẽ luôn gắn liền với những hình ảnh chiến sĩ áo trắng, những con người vĩ đại và đầy tấm lòng nhân từ đang từng ngày chăm sóc cho người bệnh nhiễm Covid-19 ở mọi miền trên mảnh đất hình chữ S, một hình ảnh đáng tự hào và đầy cảm động. Nhưng sau phóng sự này, không chỉ là những chiến sĩ ra trận mà “chống dịch” còn đứng giữa hai từ “gồng mình” và “hi sinh”.&nbsp;<br><br></div><div>Phóng sự được làm ở bệnh viện Hùng Vương, cụ thể là khu K1, nơi những sản phụ mắc Covid-19 đang được theo dõi. Việc điều trị cho những sản phụ còn căng thẳng hơn khi bác sĩ phải cố gắng đảm bảo sức khỏe cho cả người mẹ và đứa bé của họ. Trong suốt 50 phút, chưa bao giờ con thấy có hình ảnh những bác sĩ, điều dưỡng viên thả lỏng mình. Họ tranh thủ từng phút, lo lắng cho các thai phụ nhất có thể, để đến khi đã hoàn thành hết bao công việc mới cho phép bản thân nghỉ ngơi bằng cách dựa người vào tường, vào ghế mà ngủ. Hình ảnh ấy chỉ xuất hiện trong 10 giây nhưng nó thể hiện được cái mệt mỏi trên vai của họ. Trên thời sự đã có rất nhiều hình ảnh như vậy, và dù con đã nhìn nhiều lần, chưa bao giờ con thấy ấn tượng đến như thế.&nbsp;<br><br></div><div>Một chi tiết khác để lại trong con rất nhiều ấn tượng chính là nụ cười của người mẹ sau khi được chăm sóc và cải thiện sức khỏe. Nó có thể không phải là nụ cười của người phụ nữ đẹp nhất, nhưng nó là nụ cười chứa nhiều cảm xúc nhất. Để có được nụ cười ấy, đổi lại là bao sự nỗ lực của những con người vĩ đại. Từ những tình nguyện viên mới ra trường, đến những con người trực ca để vận chuyển bình oxy ngay khi bệnh nhân cần, họ đều hết sức hỗ trợ, chăm sóc cho những thai phụ. Bao lời động viên, lời chỉ dẫn như “đừng sợ”, “hãy hít thở đi” hay đơn giản chỉ là câu hỏi thăm “chị đã định đặt tên con là gì chưa” đều ẩn chứa bao nhiêu cái thứ gọi là tình thương. Để rồi một đứa trẻ sinh ra và khỏe mạnh như một hiện thân của bao sự nỗ lực từ những thiên thần áo trắng sẵn sàng hi sinh thời gian, sức khỏe của bản thân để cứu lấy người khác.<br><br></div><div>Từng hình ảnh được phóng sự ghi lại đều có những cảm xúc riêng – từ cảm giác bầu không khí trùng xuống bởi căng thẳng, cho đến cái cảm xúc nhẹ nhõm khi thấy đứa bé trào đời, nó sẽ luôn có những người bác sĩ mặc bộ đồ bảo hộ nguyên ngày đứng bên cạnh. Con thấy rất ngưỡng mộ họ. Dù phải hoạt động không ngừng nghỉ trong bộ quần áo bọc cả người ấy, họ không có đến một câu phàn nàn mà mỗi câu họ nói nếu không phải là báo cáo tình trạng của bệnh nhân thì sẽ là lời động viên, khuyến khích người mẹ tin tưởng vào họ và cùng họ vượt qua bệnh dịch.<br><br></div><div>Nếu phải dùng một từ để miêu tả cảm xúc của con sau khi xem phóng sự, từ ấy sẽ là “trân trọng”. Con cảm thấy thật may mắn khi ở nơi con sống không có dịch bệnh quá căng thẳng, làm con sống từng ngày trong sự lo lắng nếu mình nhiễm Covid. Con còn cảm thấy trân trọng và biết ơn hơn vì ở đất nước nơi con sinh ra, có những chiến sĩ sẵn sàng gồng mình chống dịch, không quản đêm ngày, nắng mưa. Từng lời cảm ơn, sự công nhận gửi đến những con người này sẽ không bao giờ là đủ so với sự hi sinh họ đã bỏ ra.<br><br></div><div>Con tin rằng không chỉ ở bệnh viện Hùng Vương trong Sài Gòn mà mọi người trên đất nước này đều đang chung tay phòng chống dịch bệnh. Là một học sinh, con sẽ cố gắng hết sức để góp phần để giảm bớt căng thẳng và áp lực đè lên nhà nước và những chiến sĩ kia. Con sẽ luôn tuân thủ các chỉ thị, quy định về phòng chống dịch bệnh, cũng như nhắc nhở mọi người để Việt Nam có thể lại một lần nữa chiến thắng đại dịch.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 15:16:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731195654</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Linh Hương </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731237105</link>
         <description><![CDATA[<div>Phóng sự ' Ranh giới ' là một cái gì đó rất khác so với&nbsp; tưởng tượng của chính bản thân em. Đối với em, các bác sĩ ở nơi đầu tuyến chống dịch đơn giản chỉ là chữa những ca khó và nặng. Nhưng bản thân em cũng không ngờ tới là sự gian khổ, hi sinh của những bác sĩ Bệnh Viện Hùng Vương lại nhiều đến thế, nhìn hình ảnh các bác sĩ 2 -3 giờ đêm vẫn còn chạy lai đi đến từng bệnh nhân giúp họ cách thở oxy đúng để bệnh tình ngày một tiến triển. Tuy có một số bệnh nhân mất bình tĩnh nhưng bác sĩ vẫn rất nhẹ nhàng và khuyên bệnh nhân để bệnh nhân có thể bình tĩnh tự tin chống lại con virus này.&nbsp;<br><br>Đối với em , phóng sự này thưc sự cho em rất nhiều cảm xúc mởi mẻ, khóc sướt mới có, vui nhảy cẫng lên vì một bệnh nhân được cứu cũng có. Ở đây, Bệnh viện Hùng Vương không đơn giản là Bệnh Viện bình thường, mà nơi đây đã tiếp nhận gần 900 ca thai phụ , vậy là các bác sĩ đã nắm giữ gần 1800 mạng sống. Các bác sĩ sẽ gánh nặng gấp đôi, cứu cả mẹ lẫn con. 2-3 giờ sáng vẫn còn hình ảnh như bác sĩ gây mê, các cô điều dưỡng ngồi bóp oxy cho bệnh nhân hay nhận những cuộc điện thoại để chờ lấy oxy cho bệnh nhân. Những hình ảnh đấy làm em thật sự bàng hoàng và không thể ngờ rằng nó lại khổ như thế, khiến cho em xúc động và không kìm được nước mắt.&nbsp;<br><br>Đỉnh điểm nhất là 2 hình ảnh Chị bệnh nhân nói số điện thoại để nghe giọng chồng lần cuối và hơn 10 bác sĩ dồn sức cứu sống ca cấp cứu đang trong cơn nguy kịch. Dù các bác sĩ rất chăm chút và cố gắng cứu sống bệnh nhân nhưng cũng không tránh khỏi những sự thương tiếc của những bệnh nhân quá nặng và không thể qua khỏi. Và khi bác sĩ thông báo cho người nhà rằng bệnh nhân đã tử vong, bản thân em lại một lần nữa rơi nước mắt trước câu nói' Bé Vân mất rồi cô à'và hình ảnh ông bó khóc oà vì con. Nhưng không chỉ là người thân buồn, các bác sĩ cũng vậy, họ cũng ngồi đó và cùng chia sẻ nỗi buồn, cùng chia sẻ niềm đau thương này.&nbsp;<br><br>Sau phóng sự này, tuy chỉ 50p nhưng để lại rất nhiều trong em, đặc biệt là câu nói " Ranh giới giữa cái sống với cái chết thật quá mong manh, khiến con người ta phải sống mạnh mẽ và tử tế hơn' đã làm cho em bừng tỉnh và sẽ cố gắng sống tử tế hơn nữa. Em mong bản thân chúng ta sẽ bảo vệ sức khoẻ x, đơn giản chỉ vì cho bản thân ta và để cho các bác sĩ chống giặc ngoài kia không còn phải đi ra đầu tuyến chống dịch một cách khổ sở như vậy nữa. Rồi sau này đại dịch sẽ qua, sau cơn mưa nắng sẽ về thôi mà đúng không?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 15:31:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731237105</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hà Thùy Dương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731260034</link>
         <description><![CDATA[<div>2 giờ đêm ngày 8/9 dù đã trải qua một ngày học dày kín lịch nhưng tôi không thể ngủ được vì hình ảnh từ bộ phim tài liệu Ranh Gioi của đài truyền hình Việt Nam . 50 phút dài đày đẵng đó trải qua thật là nhanh như thể 5 phút, tôi từ đầu bộ phim tới cuối bộ phim đều giữ nguyên kiểu ngồi, lặng người... Các hình ảnh lần lượt được chiếu qua ở khu K1 bệnh viện Hùng Vương, TP HCM, âm thanh tít tít chói tai gần xuyên suốt cả bộ phim. Tôi thật sự cảm thấy khâm phục các bác sĩ rất nhiều, họ không chỉ là một người bác sĩ với chuyên môn uyên bác mà còn là người thân, người bạn với các bệnh nhân. Họ quay cuồng với các máy móc, các ca bệnh nặng mà họ còn phải động viên tinh thần các bệnh nhân không chịu hợp tác hay thậm chí còn là người mẹ tạm thời, thay thế cho các sản phụ bị nhiễm covid. Trong bệnh viện thật sự không khí rất ngột ngạt, nóng bức mà các bác sĩ và cán bộ trong bệnh viện vẫn phải chùm lên bộ bảo hộ dày cộp, đeo rất nhiều lớp khẩu trang và cả một tấm kính dày trước mặt. Ta có thể thấy sự bí bách đó qua hình ảnh tấm kính chắn trước mặt một trợ lí hộ sinh lấm tấm hơi nước. Nhưng điều đó không thể làm khuất phục được các bác sĩ, họ vẫn xông xáo, nhanh nhẹn truyền thuốc cho bệnh nhân hay tập trung cao độ trong suốt khoảng thời gian dài để giành lại sự sống cho bệnh nhân vì ''cửa tử là cửa tận''. Tôi cũng tự hỏi rằng tại sao các bác sĩ lại có thể dũng cảm như vậy? Thực sự họ sợ chứ, 12 người phân chuyển bình oxi nay cũng chỉ còn 2 người thôi. Sau sự rắn rỏi và quyết liệt trước mọi người, họ cũng có nỗi khổ của riêng mình về bản thân, con cái và người nhà. Aps lực khi bệnh nhân nguy nhưng thiếu thuốc và không đủ nhân lực. Bao đêm mệt mỏi chỉ trực chờ khi nào bệnh nhân ổn định thì tạm ngủ 1 giấc chớp nhoáng trên ghế nhưa, trên bệ cửa phòng. Nhưng vì các bệnh nhân, vì đất nước và vì tất cả mọi người họ lao vào tuyến đầu quên mình. Trước sự sợ hãi vì bệnh dịch thì tiếng kêu khóc của bệnh nhân nhất là ở khu K1 đa số là các sản phụ mới là thứ quan trọng nhất. Họ sẵn sàng tiếp xúc rất gần với bệnh nhân, nỗ lực bóp oxi cho họ cả đêm hay những hình ảnh ấm lòng như bác sĩ chải tóc và búi tóc cho bệnh nhân. Ta có thể thấy đến cả người kĩ sư mới đầu khi nhận cuộc gọi triệu tập vào bệnh viện để sửa máy thở thì thật sự rất sợ nhưng vì mọi người anh ta sẵn sàng đi vào bệnh viện và tiếp nhận nhiệm vụ. Ngoài ra sau khi xem xong bộ phim tôi cảm thấy mình may mắn vô cùng so với các bệnh nhân.&nbsp; Các bệnh nhân luôn phải chiến đấu để giành giật lại sự sống hay luôn căng thẳng sợ hãi khi không biết khi nào mình sẽ chết. Hình ảnh cô sản phụ trong lúc cấp cứu thều thào gọi cho chồng con thật sự ám ảnh tôi, tôi không ngờ căn bệnh này lại tàn khốc tới mức đó. Tôi cảm thấy bản thân và người thân vẫn khỏe mạnh là một điều may mắn, một điều tưởng chừng như đơn giản nhưng là niềm ao ước của hằng ngàn người. Tôi cũng dặn mình phải chống dịch đầy đủ, đáp ứng quy định 5K. Tôi xem mà lòng cứ quặn lên từng lúc, vừa sợ, vừa hi vọng, vừa thương, vừa biết ơn vô cùng... Những con người ấy, cả bác sĩ, bệnh nhân, và có lẽ cả chúng ta nữa, đang đứng trên ranh giới của sự sống và cái chết. Mong manh biết nhường nào! Liệu chúng ta có gục ngã chăng? Liệu chúng ta có thể chiến thắng chăng?&nbsp; Chắc chắn sau cơn mưa trời sẽ sáng, rồi đất nước ta sẽ lại bình yên và khỏe mạnh. Rồi sẽ không chỉ một nụ cười của cô gái cuối phim, nụ cười của các bác sĩ khi cứu sống và đỡ đẻ thành công sản phụ mắc cô vid có song thai mà rất nhiều người sẽ thế. Cảm ơn các bác sĩ rất nhiều những người “Không ai nhớ mặt đặt tên/ Nhưng họ đã làm ra đất nước”, cảm ơn cả đoàn phim khi đã không ngợi dịch bệnh, không ngại mệt mỏi đã tạo ra một bộ phóng sự chân thực đến ám ảnh nhưng cực kì ý nghĩa!!! </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1271578806/74e148bd3657edaeec0e4493ee5217cc/241081298_397516981776995_7195575912907142675_n.png" />
         <pubDate>2021-09-10 15:40:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731260034</guid>
      </item>
      <item>
         <title>huệ anh quanda</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731290769</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Những tiếng píp dài, những tiếng báo động đỏ của máy cảm ứng... Tôi nghẹn lại, không thể nói nên lời. Ám ảnh, nhưng có lẽ chỉ ám ảnh với những người hiểu nó, chỉ ám ảnh với những người biết nó. Với phóng sự này của VTV, chỉ với 50 phút vỏn vẹn không hơn đã có thể đưa người xem đến những cung bậc cảm xúc đa dạng khác nhau chỉ ra được hiện thực tàn khốc do dịch bệnh dai dẳng không hồi kết.<br><br>Ranh giới giữa sự sống và cái chết thật sự quá mong manh. Không một ai có thể lường được trước được những điều sẽ xảy đến đối với bản thân họ ở tương lai. Đối với bệnh nhân COVID 19, sống hay chết đều do ý chí muốn sống hay không của người bệnh. Sẽ sống khi người bệnh chịu thở mà vực lên, sẽ chết khi người bệnh bất lực đến quyết định buông tay nói lời từ biệt với đời.&nbsp;<br><br>Thực sự, nói cả trăm, cả nghìn lời cảm ơn đến những người anh hùng áo trắng khu K1 ấy sẽ không bao giờ là đủ. Họ đã phải vượt lên tất thảy sự mệt mỏi, sự áp lực, vượt lên trên cả giới hạn của sự chịu đựng. Một mình họ đã phải cùng một lúc chạy đi chạy lại với biết bao bệnh nhân. Những lúc tiếng báo động của máy monitor vang lên là một lần họ căng thẳng cứu chữa. Có những lúc tưởng chừng như quá mệt mà buông xuôi và rồi lại đứng lên kiên cường chiến đấu đến cùng. Có những khi, họ phải đứng trước một sự lựa chọn, một sống một chết. Áp lực nhịp thở quá lớn dẫn đến việc người mẹ sống thì phải lấy thai nhi ra khi nó mới 21 tuần tuổi. Hụt hẫng vô cùng..<br><br>"Thành phố thức" ấy, về đêm tối khi mọi người đang say giấc nồng, vẫn có những con người cặm cụi miệt mài giành giật sự sống cho những sản phụ cũng như ươm mầm sống mới cho những sinh linh nhỏ bé chào đời. Đêm tối tĩnh lặng, vang lên từng tiếng thở mệt nhọc của bệnh nhân, có tiếng khóc oe oe của trẻ con, có tiếng gọi nhau của các bác sĩ, cũng có cả những tiếng thở dài mệt nhọc kèm theo tiếng bíp kéo dài báo hiệu có một sinh mạng kết thúc...<br>Người bố mất con, người chồng mất vợ. Khóc thương nhưng lại chẳng thể làm gì hơn, kìm nén lại những cảm xúc bất lực và mệt mỏi, nhắm mắt lại sẽ thấy được ô cửa sổ sáng đèn nơi bệnh viện tuyến đầu.<br><br>&nbsp;"Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hi sinh, gian khổ, ở đời này không có đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để vượt qua những ranh giới ấy." Qua đó, mới thấu hiểu được, mới biết cảm thông thương xót, mới biết sống sao cho giá trị với đời, để đến khi ngoảnh lại nhìn sẽ không bao giờ hối hận khi đã sống hết mình và mạnh mẽ trải qua những sóng gió.<br><br>Giữa sự sống với cái chết, nghe có vẻ ẩn chứa nhiều điều khác nhau, nhiều ý nghĩa khác nhau. Nhưng khi nói đến "Thành phố thức" với những niềm bận rộn liên hồi và những mệt mỏi của thiên sứ áo trắng, đơn giản lắm! Chỉ gói gọn trong hai chữ "Ranh Giới".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 15:51:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731290769</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuệ Minh</title>
         <author>ntueminhntt</author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731298408</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong vòng 50 phút, chương trình "Ranh giới" đã mang lại cho em rất nhiều cảm xúc. Chương trình đã cho em thấy được đại dịch COVID - 19 đã lấy đi rất nhiều thứ của con người, bao gồm cả sinh mạng. Nào là những bác sĩ phải làm việc cần cù đến nỗi thời gian để nghỉ ngơi còn không có. Rồi là những bệnh nhân bị nhiễm, họ đã phải chiến đấu đến cùng để có thể khỏi. Nhưng cuộc đời thì không bao giờ biết trước được điều gì, và rồi có người khỏi nhưng có người cũng không qua khỏi. Đối với những bác sĩ, việc không thể cứu sống được bệnh nhân là 1 tội lỗi đối với họ, vì trách nhiệm của họ là giúp bệnh nhân khỏi bệnh. Nhưng cũng không thể nào trách họ được, họ đã làm những gì tốt nhất có thể rồi nên thay vì mắng mỏ họ ta hãy an ủi họ. Đại dịch này còn khiến cho những đứa trẻ mới sinh ra thôi nhưng cũng phải rời xa vòng tay của gia đình. Mới dù rất bé nhưng đã phải xa ra đình, có lẽ là trải nghiệm không vui chút nào. Khi mà đại dịch vẫn còn lây lan nhanh trên toàn thế giới và chưa có dấu hiệu ngừng lại thì chúng ta mới thấy được rằng tầm quan trọng của bác sĩ là quan trọng như thế nào. Có một số điểm nóng còn không đủ nhân lực để chữa cho bệnh nhân, điều này có lẽ là nghe thôi cũng thấy sợ rồi, vì điểm nóng mà không đủ bác sĩ thì chữa sẽ ra sao. Em mong đại dịch sẽ kết thúc sớm để những bệnh nhân có thể đoàn tụ với gia đình của họ, cũng như các bác sĩ có thể nghỉ ngơi sau thời gian chống dịch căng thẳng như thế này, rồi thế giới cũng sẽ trở về với guồng quay ban đầu của nó<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media2.giphy.com/media/UUsOy6IWmzw6mmeOpQ/giphy.gif" />
         <pubDate>2021-09-10 15:54:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731298408</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thụy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731311169</link>
         <description><![CDATA[<div>Qua phong sự “ranh giới “ , đã phần nào phản ánh được sự khốc liệt, đau thương và gian nan của các chiến sĩ áo trắng trong công cuộc chiến đấu, cứu mạng các bệnh nhân xấu số mắc phải căn bệnh covid-19. Chỉ có 50 phút ngắn ngủi mà miêu tả những sự khó khăn, một vòng xoáy công việc không bao giờ ngừng lại hoặc chỉ là những giây phút ngắn ngủi được chợp mắt. những dáng ngủ bất động, nằm la liệt đã càng thể hiện được sự mệt mỏi, kiệt quệ về thể chất của các y bác sĩ trong các khu cách ly và bệnh viện giã chiến. nhưng thế không có nghĩa là họ tử bỏ và để các bệnh nhân trút hơi thở của họ trong tuyệt vọng; kể cả các căn bệnh nguy kịch, trống đối hay sẵn sàng từ bỏ mọi thứ; các bác sĩ vẫn không ngần ngại thức khuya dậy sớm để chăm sóc, động viên họ mà quên đi bản thân mình, đấu tranh, giành giật sự sống mong manh của nhiều ca bệnh. Tuy cũng có vài ca bận qua khỏi và khỏe mạnh trở về nhà, đoàn tụ với gia đình nhưng số khác thì không được may mắn cho lắm và đã trút hơi thở cuối cùng dưới vòng tay và những nỗ lực của bác sĩ. Tuy nhiên, video chỉ tập chung vào quá trình đấu tranh giành lấy sự sống cho 1 bệnh nhân duy nhất nhưng đã giúp ta tưởng tượng ra được áp lực, khó khắn tăng lên gấp nhiều lần khi nguồn cung oxi, khẩu trang, máy thở cũng thiếu thốn. các chi tiết nhỏ nhặt như 2 lớp khẩu trang hay các câu nói tưởng trừng đơn giản như “ không chịu bỏ thở oxi” càng nhấn mạnh sâu sắc sự thiếu thốn về tài nguyên, nguồn cung để điều trị và phản ánh tình trạng quá tải của các bệnh viện. cuối cùng thì em thấy rằng mình may mắn thế nào khi vẫn còn được ở với gia đình, ăn uống, học hành đầy đủ; ngoài ra em thấy thương xót cho các em bé khi không nhận ra hay không được nhìn thấy cha mẹ lần nữa trong đời. Đồng thời, em muốn nhắn nhủ người dân chúng ta cần phải có ý thức tuân thủ và giữ gìn sự an toàn của bản thân và cộng đồng để phần nào giúp cho các y bác sĩ đỡ mệt mỏi.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 16:00:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731311169</guid>
      </item>
      <item>
         <title>my</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731320289</link>
         <description><![CDATA[<div>Dịch bệnh đã khiến cho nhiều người phải ở nhà, có những người thậm chí không có đủ lương thực, kinh phí để xoay sở với đời sống hàng ngày, nhưng bên cạnh đó, vẫn có những bác sĩ đang cố gắng làm việc chăm chỉ mỗi ngày để cứu sống người bệnh. Để lan tỏa năng lượng mạnh mẽ, cần cù của những chiến binh áo trắng này đến mọi người, đồng thời cũng là để tìm sự đồng cảm, sự cảm thông cho các “vị anh hùng” dũng cảm này, phóng sự “Ranh giới” được ra đời.<br><br></div><div>Cuộc chiến đấu của những bệnh nhân, các bác sĩ, y tá với căn bệnh đang hoành hành này được phóng viên của Đài truyền hình Việt Nam ghi lại đã đem đến cho người xem nhiều cung bậc cảm xúc. Dẫu hoàn cảnh của bệnh nhân không giống nhau: có những phụ nữ mang thai, có những sinh linh vừa chào đời, có người già, có người trẻ, nhưng trong thâm tâm của họ đều mang chung một suy nghĩ, nghĩ rằng mình phải vượt qua được căn bệnh này. Trong tình thế khó khăn, bệnh viện thì đông nghẹt, không có đủ bình oxy để thở, số lượng bác sĩ lại không có nhiều, nhưng những anh hùng áo trắng vẫn không nản chí, không từ bỏ Bên cạnh các bác sĩ còn có những tình nguyện viên, người trẻ tuổi nhất cũng mới chỉ vừa thi đại học. Họ dũng cảm xung phong lên tuyến đầu chống dịch, họ mong muốn được đóng góp cho xã hội, họ chấp nhận việc rời xa những người thân yêu nhất của mình, họ quyết tâm làm tất cả để đẩy lùi dịch bệnh. Sự ý chí, kiên cường của họ đã chạm đến trái tim của em, và điều đó càng khiến em cảm thấy biết ơn họ hơn. Tuy có những lúc mệt mỏi, những lúc bị những cơn đau nhức hành hạ, nhưng họ vẫn quyết không lùi bước. Những khoảnh khắc họ thuyết phục, động viên bệnh nhân cũng đủ để chúng ta thấy sư tâm huyết của họ đối với bệnh nhân, đối với nghề, và cao cả hơn là đối với Tổ quốc.<br><br></div><div>Hình ảnh các bác sĩ đau lòng thông báo với người nhà của bệnh nhân có lẽ là hình ảnh đau lòng nhất, và đó cũng chính là những hình ảnh khiến em xúc động nhất trong toàn bộ phóng sự. Sự buồn bã, bất lực, cùng với sự khó xử của các bác sĩ khi phải thông báo tin buồn, và sự đau khổ của người nhà khi không thể nhìn con mình lần cuối, tất cả những hình ảnh đấy đã khiến người xem trở nên buồn bã hơn bao giờ hết. Em có thể cảm nhận rằng, thứ họ cần nhận được ngay khi phóng sự được chiếu lên không phải là sự thương hại, mà là sự thấu hiểu. Họ cần mọi người hiểu rằng, COVID là căn bệnh đáng sợ, có thể cướp đi sinh mạng con người bất cứ lúc nào. Họ cần mọi người biết rằng xã hội này cần phải có ý thức để những chuyện đau lòng không xảy ra. Nếu chỉ những bác sĩ, thì dịch bệnh sẽ không bao giờ tắt, nhưng nếu mọi người cùng chung tay, mọi người cùng có ý thức, thì một ngày nào đó, sớm thôi, Việt Nam sẽ trở về những ngày tháng bình thường, không cần phải quan ngại về vấn đề dịch bệnh thêm chút nào nữa.&nbsp;<br><br></div><div>Thước phim hiện lên chỉ trong vỏn vẹn 50 phút, nhưng đủ để cho mọi người thấy rằng để chống chọi với dịch bệnh, các bác sĩ đã phải vất vả thế nào. Chúng ta sẽ chẳng thể hiểu được sự khổ cực của các bác sĩ đang ngày đêm dốc sức mình làm việc vì tổ quốc nếu không có “Ranh giới”. Phóng sự này là một động lực lớn tiếp sức cho người dân, để người dân có thể kiên cường chung tay đẩy lùi dịch bệnh. Em mong rằng qua phóng sự này, mọi người sẽ có ý thức hơn, và em mong rằng chúng ta sẽ không còn bị căn bệnh này cản trở đời sống hàng ngày nữa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 16:03:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731320289</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đức Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731321937</link>
         <description><![CDATA[<div>Sau khi xem xong phóng sự, em đã rất xúc động. Video đã thể hiện rõ những khó khăn, thử thách của những chiến sĩ áo trắng trong công cuộc chống lại đại dịch Covid. Họ luôn cố gắng hết mình để giữ lại mạng sống cho bệnh nhân bằng bất cứ giá nào. Chẳng những họ giúp bệnh nhân trong việc chữa bệnh mà họ còn là một liều thuốc tinh thần. Các bác sĩ luôn động viên, giúp sức để tiếp thêm hi vọng cho bệnh nhân. Nhìn các bác sĩ trong một cuộc phẫu thuật em đã thực sự khâm phục. Họ cố gắng cứu chữa bệnh nhân trong hàng tiếng đồng hồ. Các bác sĩ liên tục thay ca cho nhau để duy trì cuộc phẫu thuật. Thậm chí có những người đã ngủ tạm trên ghế, nằm trên sàn để nghỉ ngơi. Họ như những con người không phổi làm việc không biết mệt mỏi. Có những bác sĩ còn bị nhiễm bệnh trong quá trình điều trị nhưng chỉ cần khỏi bệnh họ đã lao ngay vào công cuộc chống dịch. Tuy nhiên, không chỉ cần mỗi nỗ lực là mọi chuyện sẽ thành công. Hình ảnh các bác sĩ khi không cứu được bệnh nhân sau hàng giờ cố gắng thật sự rất cảm động. Họ cố kìm nén nỗi buồn và thất vọng khi đã để mất một mạng sống quý giá mặc dù có rất nhiều bác sĩ đã nỗ lực cứu chữa. Nhưng họ phải lập tức lấy lại tinh thần để tiếp tục chữa các bệnh nhân khác. Họ còn chia buồn và động viên người thân của những bệnh nhân quá cố. Những người đứng đầu bệnh viện luôn thúc đẩy tinh thần các bác sĩ để họ luôn sẵn sàng chống dịch. Qua video, em rất ngưỡng mộ các bác sĩ vì tinh thần quả cảm, chống dịch không biết mệt mỏi của họ.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 16:04:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731321937</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hvhlinh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731330172</link>
         <description><![CDATA[<div>“Ranh giới”. Chỉ là một cái tên nhưng nó nói lên được nhiều thứ. Đó là ranh giới của sự sống và cái chết. Mở đầu bằng những câu gọi điện cấp cứu, những tiếng còi xe inh ỏi, nó thực sự đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó tả.<br><br></div><div>Trước khi xem bộ phim, tôi chưa từng nghĩ COVID là một thứ gì đó quá đáng sợ. Chỉ nghĩ đơn giản là bạn mắc bênh, bạn vào viện, bạn thở Oxi, chuyển nặng thì chết, không thì khỏi, chỉ vậy thôi. Nhưng bộ phim này đã thay đổi suy nghĩ của tôi hoàn toàn. COVID là một thứ gì đó rất đáng sợ, cực đáng sợ. Chưa bao giờ tôi lại sợ một căn bệnh đến thế. Đó mới chỉ là nói tôi, còn họ, họ là những sản phụ, mang trong mình đứa con quý giá.<br><br></div><div>Phóng sự được lấy bối cảnh ở bệnh viện Hùng Vương, thành phố Hồ Chí Minh – nơi hiện tại đang là nơi phải chịu nhiều thiệt hại do COVID. Cụ thể là khu vực K1, nơi những sản phụ bị mắc COVID được đưa đến chữa trị. Để đảm bảo an toàn cho cả mẹ và con, các bác sĩ đã phải đưa ra những lựa chọn khó khăn như phải phẫu thuật để đưa đứa bé ra ngoài, dù cơ hội sống của em là không có nhưng làm vậy mẹ em mới có khả năng hồi phục. Hình ảnh các bác sĩ chạy tới chạy lui, khi thì thay bình oxi, khi thì đến bên các sản phụ để hỏi thăm, động viên, chạy đôn chạy đáo đi gọi những cuộc điện thoại gọi thêm người để viện trợ được lặp đi lặp lại trong 50’ phim chiếu, làm tôi dường như có thể cảm thấy được sự căng thẳng của mọi người. Hình ảnh các bác sĩ tranh thủ chợp mắt trên những chiếc ghế, đầu dựa vào tường, người thì nằm dưới đất, thực sự khiến tôi phải suy nghĩ. Có những người làm vì nhiệm vụ, có những người tự nguyện, nhưng họ đều hướng về một tương lai, vì một đất nước không còn dịch bệnh.&nbsp;<br><br></div><div>Có một đoạn phim nhỏ đã để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc hơn cả. Đó là hình ảnh các bác sĩ cố gắng cứu một bệnh nhân đang dần trở nặng. Từ lúc phát hiện nhịp thở của bệnh nhân yếu dần, đến kêu gọi mọi người, cố gắng gọi người ta dậy, ép tim, kể cả mổ, nhưng mọi thứ hóa thành hư không cùng tiếng bíp dài của máy báo sự sống, họ đã thất bại. Những bác sĩ đứng dựa vào tường, ánh mắt tuyệt vọng, bất lực, họ vừa vuột mất hai sinh mạng. Nén tất cả vào trong, không được khóc, phải luôn nhắc nhở bản thân phải mạnh mẽ, tôi thực sự khâm phục. Họ điện một cú cho gia đình người thân nạn nhân. Người bố của sản phụ đến, ngồi trước chiếc giường mà con gái và cháu mình đã nằm trước khi qua đời, ông đã khóc nấc lên, luôn miệng nói “sao vội thế ?”, “nó trốn đi bệnh viện, gia đình không biết gì cả”. Nước mắt tôi trào ra, không thể nhịn được nữa. Các bác sĩ ngồi lặng im, đưa chiếc điện thoại với hai bức ảnh cuối cùng của nạn nhân cho người bố, người bố chỉ biết đón lấy chiếc điện thoại, nước mắt vẫn rơi. Tôi không biết các bác sĩ đã mạnh mẽ như thế nào để không rơi nước mắt nữa, họ thực sự mạnh mẽ.&nbsp;<br><br></div><div>“Cảm kích” là hai từ tôi muốn nói với các chiến sĩ áo trăng ngoài kia đang chống chọi với con virus quái ác kia. Tôi cảm thấy may mắn khi khu vực của mình dịch không quá căng thẳng. Hi vọng mọi người nhìn ra được dịch bệnh này nguy hiểm như thế nào, và hãy cùng với đất nước chống lại nó. Vì một tương lai không còn dịch bệnh, Việt Nam cố lên !<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1289055578/27d75272d7eb400df8763597b50eaf5c/drawing.png" />
         <pubDate>2021-09-10 16:07:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731330172</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731372568</link>
         <description><![CDATA[<div>Phim tài liệu "Ranh giớ" là một cái gì đó rất khác so Với các bộ phIm tài liệu và tưởng tượng của chính bảN thân mình.Phóng sự đã cho em thấy được sự nỗ lực không ngừng nghỉ,không quan ngại gian khó và sức khỏe của các y bác sĩ và những tình nguyện viên giữa muôn trùng khó khăn trong tình hình đại dịch như thời điểm hiện nay.Trong khu K1 của bệnh viện Hùng Vương-một khu hiện đang cách ly và điều trị theo các tầng đang diễn ra một cược chiến tranh khốc liệt giữa các bệnh nhân ,các bắc sĩ,tình nguyên viên với căn bệnh quái ác-Covid 19.Hằngngày các bác sĩ luôn làm việc cật lực và giúp đỡ các bệnh nhân có động lực và điều trị cho các bệnh nhân.Các bác sĩ đã phải trực gần 12 tiếng và ngủ lăn lóc ở hành lang,phòng bệnh,ghế đợi ,...Trong sự mệt mỏi của các bác sĩ là tiếng kêu của máy thở oxi,tiếng kêu thể hiện rõ sự đau đớn của bệnh nhân.Hiện tại ở bệnh viện có 500 sản phụ nhiễm covid và có những bệnh nhân nguy kịch .Những người chồng ở nhà đã phải đưa ra những quyết định rất khó và quan trọng với đời của một người đàn ông hoặc của một người cha.Bệnh nhân Vân đã thảo luận với chồng của cô là sẽ bỏ bé 20 tuần để giảm áp lực cho phổi và có thể sống tiếng .Nhưng đời có ai biết trước điều gì đâu khi mổ thì cứu được đứa bé chứ không phải là bệnh nhân Vân và xem đến đây mọi người đã rơi bao nhiêu giọt nước buồn bã, xúc động với hoàn cảnh của chồng bệnh nhân.Sau khi bệnh nhân nào đó rời khỏi cuộc đời thì các bác sĩ đã rất buồn và rơi những giọt nước mắt hối hận vì đã không cứu được bệnh nhân, Những chiếc máy thở trị giá cả tỉ bạc mà khi dùng bị lỗi thfi có một người xung phong bóp túi khi giúp bênh nhân có thể thở được ,vì quá tải bệnh nhân mà bệnh viện đã xảy ra tình trạng thiếu thuốc.Hiện nay cả nước có gần 200000 ca mắc covid từ đợt dịch đầu và trong số những bệnh nhân đó có cả các bác sĩ làm việc quên đi chính bản thân mình.Em mong dịch Covid sớm qua đi ,mọi người được tiêm vacine và tìm ra tại sao Covid lại xuất hiện tại PHÒNG THÍ NGHIỆM TẠI TRUNG QUỐC .Em đã rất buồn và sợ vì việc đặt nội khí quản .Em mong đại dịch sớm qua đi và nước mình được phục hồi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Vinh-<br><strong>Tất cả là tại bọn Trung Quốc&nbsp;</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media3.giphy.com/media/btFLG2HrcRFxnHi6xa/giphy.gif" />
         <pubDate>2021-09-10 16:25:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731372568</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731375902</link>
         <description><![CDATA[<div>Tiếng còi cấp cứu kêu inh ỏi, tiếng tít tít của máy đo nhịp tim, tiếng thở dốc nặng nhọc của các bệnh nhân, tiếng gọi kêu báo động đỏ của các bác sĩ... tất cả đều gợi nên sự tang thương, u buồn vốn có ở bệnh viện trong thời kì dịch bệnh hoành hành như hiện nay. Và để tri ân những vị anh hùng đang ngày đêm chinh chiến trên tuyến đầu chống dịch, đài truyền hình VTV đã phát sóng một phóng sự mang tên "Ranh giới", ghi lại khung cảnh khu K1 bệnh viện Hùng Vương, thành phố Hồ Chí Minh, nơi điều trị cho những sản phụ bị nhiễm covid-19. Thật khó để có thể diễn tả tâm trạng của em sau khi xem phóng sự trên. Từng thước phim đều chân thực đến ám ảnh. Em thực sự muốn cảm ơn các ekip của đài truyền hình VTV đã làm nên những thước phim đầy ý nghĩa và mang tính nhân văn sâu sắc như vậy. Bộ phim đã cho em hiểu thêm được quá trình chữa trị cho các bệnh nhân mắc covid đầy căng thẳng và gian lao của các bác sĩ, làm em càng thêm biết ơn những thiên thần áo trắng dũng cảm và thêm yêu cuộc sống này hơn. Và hơn hết, em muốn cảm ơn đội ngũ các bác sĩ, các nhân viên y tế đang ngày đêm giành giật lại sự sống của các bệnh nhân từ bàn tay tử thần. Qua tập phóng sự dài 50 phút, em đã hiểu thêm về những nỗi vất vả mà các bác sĩ phải trải qua. Dù phải mặc những bộ đồ bảo hộ bí bách, nóng nực và đứng làm việc suốt ngày đêm nhưng họ vẫn luôn cố gắng động viên, an ủi, túc trực 24/24 bên các bệnh nhân, điều này cũng đồng nghĩa với việc họ phải đối mặt với nguy hiểm mỗi ngày. Vậy mà em chẳng hề nhìn ra chút nao núng nào từ họ, những người hùng nhỏ bé có khát vọng cứu người thật lớn lao. Tổng kết lại, em thấy "ranh rới" là một bộ phim phóng sự hay và xúc động, cho ta biết được những vất vả của những người ở tuyến đầu chống dịch, nhắc nhở mọi người trong chúng ta về ý thức phòng dịch của mỗi người. Ngoài ra, bộ phim còn&nbsp;gợi cho ta nhiều suy nghĩ về cuộc sống, từ đó giúp ta thêm trân trọng sinh mạng của mình.&nbsp; <br><em>"Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng<br>Gian khổ biết dành phần ai"<br>"Xin hát về bạn bè tôi, những người sống vì mọi người"</em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 16:26:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731375902</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trân</title>
         <author>k21tran012790665</author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731407923</link>
         <description><![CDATA[<div>Phóng sự của VTV Đặc biệt “Ranh giới” này đặc biệt ý nghĩa đối với em cũng như tất cả mọi người trong xã hội để hiểu hơn về cuộc sống đầy cam go, thử thách của các bệnh nhân và bác sĩ nơi tuyến đầu chống dịch đang từng giây từng phút giành giật với sự sống. Video đời thường, không hiệu ứng, không diễn tập mà chính là công việc hằng ngày của họ, đối mặt với biết bao hiểm nguy nhưng “những chiến sĩ” ấy không hề từ bỏ bất kỳ một hy vọng nào, cho dù sự sống của bệnh nhân chỉ còn ít ỏi. Từng câu nói, từng hiệu lệnh của các bác sĩ khi bệnh tình chuyển biến xấu khiến người nghe cũng ớn lạnh và thương cảm cho họ, thiếu thiết bị y tế mà kể cả khi có tiền cùng không thể mua được. “Báo động đỏ” hay “bình này hết oxy rồi mà chưa có người thay”, những câu nói không thể đau lòng hơn nhưng đối với em hình ảnh chạm đến sâu trong tim đó chính là khi bác sĩ cố gắng gọi điện viện trợ từ những khu khác nhưng không ai nhấc máy… Cảm giác như chỉ giây phút đó mọi thứ dường như đóng sập lại, những hi vọng cùng sự mệt mỏi sau ngày dài làm việc không ngừng nghỉ cũng chỉ cần có đôi tay dang tay ra giúp đỡ nhưng không cứu lấy. “Tút tút tút…” ngay sau đó những lo lắng của các bác sĩ cũng như em tan biến, sự hộ trợ tuy nhỏ bé lại mang đến ý nghĩa vô cùng to lớn. Người bệnh vẫn đang còn nằm đó, bệnh tình có khi đang chuyển biến nặng, mọi trách nhiệm bị dồn lên vai những “anh hùng áo trắng” đang trên đường giải cứu thế giới. Động viện những bệnh nhân của mình cùng nhau cố gắng chiến đấu với sự sống, rồi cũng có lúc phải lặng người khi không thể cứu được người mắc COVID. Đau lòng, thương xót là cảm xúc mà không chỉ người nhà bệnh nhân mà các bác sĩ, hộ lý chăm sóc họ cùng thấy, tự trách bản thân không thể cứu nhưng vẫn phải tiếp tục cố gắng khi những người khác vẫn còn đang chờ đợi được cứu. Rồi những điều may mắn, hạnh phúc khi bệnh nhân có thể hít thở bình thường, tích cực và khỏi bệnh đến, chính là những niềm động lực to lớn đối với các bác sĩ tiếp tục cố gắng. Những thước phim vô cùng quý báu, ý nghĩa chỉ vỏn vẹn 50 phút nhưng chiếm trọn trái tim của người xem, tiếp thêm năng lượng cho các y bác sĩ cũng như cảnh tỉnh cho mọi người còn đang lơ là, xem thường COVID-19 mà không tuân thủ các chỉ thị của chính phủ. Video đã cho chúng ta hiểu hơn về các y bác sĩ, về những căng thẳng, mệt mỏi của họ, dù chữa bệnh nhưng đôi khi cũng mắc phải chính con vi rút đáng ghét ấy. Mệt mỏi có thể khiến ta dừng lại nhưng khát vọng sống sẽ giúp họ cùng đứng dậy để cố gắng chữa khỏi cho bản thân và rồi sau đó quay lại công việc "khổng lồ" đang chờ. Tuy dịch bênh đang khó khăn, diễn biến phức tạp nhưng không phải cuộc sống bị ảm đạm, nhuốm màu u tối kéo dài mãi vì sẽ vẫn còn rất nhiều khát khao bình an, mong sao cho cuộc sông trở lại trạng thái bình thường và để các bác sĩ – những vị anh hùng của dân tộc được nghỉ ngơi nhiều hơn, đỡ vất vả. Để đạt được điều đó không chỉ có sự cố gắng của các y bác sĩ nơi tuyến đầu chống dịch mà còn cần sự chung tay của tất cả mọi người, đẩy lùi dịch bệnh ra xa đất nước xinh đẹp của chúng ta<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media0.giphy.com/media/cIjssqJCX5Asbqy2H0/giphy.gif" />
         <pubDate>2021-09-10 16:39:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731407923</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731456854</link>
         <description><![CDATA[<div>Ấn tượng tượng đầu tiên đối với con đó là hình ảnh những bà mẹ mang bầu đang phải kiên trì từng nhịp thở ra hít vào. Có người còn không chịu nổi, muổn ra về. Qua chi tiết này, con đã thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ khi đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con. Tuy mang bầu đã rất vất vả, những bà mẹ bầu ở đây còn đang phải đối mặt với căn bệnh covid-19, khiến cho việc chăm sóc bệnh nhân càng vất vả thêm bội phần.&nbsp;<br><br>Hàng ngày đều có thêm những ca mắc mới, khiến bệnh viện đông đúc, đầy những tiếng chuông báo động kêu inh ỏi, cùng với sự thiếu hụt về tài chính, nhân lực, tình hình diễn biến thật sự rất khó khăn. Sự khó khăn này đòi hỏi các bác sĩ phải cùng chung tay, đoàn kết để đối phó với dịch bệnh. Những hình ảnh hiện lên trong video là sự tận tụy, chăm chỉ miệt mài của các y bác sĩ đang cống hiến hết mình cho công việc. Họ phải làm việc không ngừng nghỉ, đã 1 giờ đêm nhưng vẫn tích cực ra sức cứu chữa bệnh nhân. Họ không&nbsp; ngại tiếp xúc gần với bệnh nhân để chăm sóc, động viên cho bệnh nhân. Họ rất biết cách động viên tinh thần cho bệnh nhân như gọi điện cho người thân, hay thậm chí là nói dối để bênh nhân được yên tâm, cách động viên tinh thần của họ tỏ ra rất hiệu quả và đã cứu sống bao mạng người. Dù đứng trước đại dịch nước sôi lửa bỏng, các bác sĩ vẫn không ngần cùng nhau đối đầu. Sự đoàn kết, kiên trì của họ đã bù vào những khó khăn về tài chính, nhân lực. Những cống hiến của họ đã đạt được thành quả rất đáng ngưỡng mộ, bao nhiêu bệnh nhân đã được cứu sống. Hành động của họ là rất đáng đáng được trân trọng, họ luôn cống hiến cho một mục đích hết sức cao cả, đó là cứu người. Thật đáng tự hào cho những chiến binh áo trắng đang ngày đêm chống dịch nơi tuyến đầu.<br><br>Đại dịch covid cũng mang lại bao đau thương cho con người. Tuy các bác sĩ đã giúp sức hết mình, song những trường hợp phải phá thai, từ bỏ đứa con trong bụng, hay thậm chí là tử vong là không thể tránh khỏi. Điều này đã để lại nỗi đau sâu đậm trong lòng các bác sĩ, người nhà bệnh nhân, và chính bản thân em, một khán giả đang xem chương trình.<br><br>Qua bộ phim này, em biết ơn, tôn trọng mẹ hơn, hiểu được sự vất vả của các bác sĩ nơi chống dịch, và quan trọng nhất là nhận thức được sự nguy hiểm của bệnh dịch covid 19. Em sẽ luôn tuân thủ luật 5k, để bảo vệ bản thân mình và góp phần giúp sức cho những bác sĩ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 16:58:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731456854</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khổng Vũ Minh Châu ;-;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731624159</link>
         <description><![CDATA[<div>Trước khi bắt đầu, tôi muốn hỏi các bạn một câu: đã bao giờ bạn cảm thấy gục ngã, chán chường khi gặp khó khăn, trở ngại trong cuộc sống chưa? Chắc hẳn là có rồi, và tôi nghĩ ai cũng gặp phải vấn đề tương tự. Tuy vậy, chúng ta đừng chùn bước, mà hãy cố gắng như các bác sĩ trong câu chuyện dưới đây nhé!</div><div>Lấy bối cảnh ở khu K1- Bệnh viện Hùng Vương, với phong cách phim tài liệu không lời bình, chỉ trong chưa đầy một tiếng, thước phim ấy đã mang tới rất nhiều cảm xúc cho người xem. Không chỉ là bờ vực mỏng manh ngăn cách giữa sự sống và cái chết, cụm từ “ranh giới”còn trở thành từ khóa của bộ phim gây sốc trên mạng xã hội hiện nay. Với những hình ảnh, âm thanh chân thực trong trường quay, người xem không ít lần rớt nước mắt khi thấy khoảnh khắc bất lực của y bác sĩ khi cấp cứu bệnh nhân thất bại, thấy người đàn ông rối trí khi biết tin người thân đã mất, hay khi thấy em bé được ra đời ngay giữa ranh giới của cái chết…</div><div>Những cuộc gọi, sự sốt ruột, lo âu vì đầu dây kia không bắt máy, những tiếng kêu cần điều thêm nhân lực, bình oxi điều dưỡng, những khoảnh khắc các bác sĩ thay phiên nhau ngồi bóp bóng thở suốt đêm cho bệnh nhân không có máy thở. Những tiếng dỗ dành bệnh nhân “Thở đi, muốn gặp con thì thở đi”, và cuộc nói chuyện ngắn ngủi giữa một người phụ nữ với người nhà: “Anh ơi em sợ quá”, “Em sợ lắm, em run lắm anh ơi” ,“Em làm sao rồi?”, “Em khỏe chưa”… Những âm thanh, hình ảnh ấy cứ hiện lên liên tục không ngớt trong đầu tôi…</div><div>Nhưng có lẽ điều ám ảnh nhất là khi cấp cứu bất ngờ khiến từ bác sĩ thường trú, bác sĩ trưởng tua, bác sĩ gây mê, đến bác sĩ trực nhi tức tốc mặc đồ bảo hộ vội vàng chạy vào phòng, cố gắng giành giật lại sự sống cho cả mẹ lẫn con nhanh nhất có thể. Người kéo bình oxi, người không ngừng động viên bệnh nhân: “thở đi”, “chị ơi cố lên”. Ai cũng nỗ lực hết sức mình</div><div>Nhưng rồi cuối cùng…</div><div>Đồng hồ điểm đúng 11 giờ. Tiếng pip ngân vang, dài nghe mà não nề làm sao. Sự im lặng bao trùm lên căn phòng. Cảm giác thật hụt hẫng. Trên khuôn mặt của họ tỏ ra sự mệt mỏi, thất vọng rã rời. Những đôi mắt thâm quầng, vô vọng nhìn lên khoảng không, những cái lắc đầu buồn bã, những khuôn mặt gắng kìm giọt nước mắt… Trong lòng họ bấy giờ như có một tảng đá nặng trong tim, không thể nào khuân đi nổi…</div><div>Vì không thể chống chọi được cơn buồn ngủ quá lâu, các bác sĩ gục xuống vì kiệt sức, thiếp đi từ lúc nào không hay. Có người thì ngồi trên ghế, dựa vào tường, có người thì ngồi ở hành lang, gối đầu nằm ở ngay trên sàn…Họ chẳng có giường chiếu để nằm, chăn gối để ôm, chỉ có có thể được nghỉ ngơi trên ghế, trên sàn mà thôi…</div><div>May mắn thay, bộ phim không chỉ có những căng thẳng và nỗi đau tột cùng liên tiếp. Nó còn có nhiều khoảnh khắc yêu thương ngọt ngào và những niềm vui lấp lánh trên nụ cười của bệnh nhân đang hồi phục, trên những lời ân cần chăm sóc của y bác sĩ, và trên gương mặt những em bé vừa chào đời ở giữa nơi mà cái chết bất cứ lúc nào có thể xảy ra…Tôi thật sự ấn tượng khi dù có bác sĩ bị mắc bệnh, nhưng họ vẫn luôn muốn được làm việc trở lại, sẵn sàng giúp đỡ, cứu sống người khi khỏi bệnh…</div><div>Ngay cả bản thân tôi đã từng cảm thấy mệt mỏi, bị áp lực quá nhiều, cảm giác mình đang mất đi giá trị sống của bản thân, như muốn bỏ bê tất cả…Nhưng rồi, bộ phim “Ranh giới” đã đưa tôi quay trở lại, giúp tôi nhận ra mục đích sống, lí do mình có mặt ở trên cõi đời này. Lúc đó tôi tự nhủ rằng: “Mình không thể ngồi ở đó mà buông xuôi tất cả, mặc cho đời thích trôi dạt vào đâu thì dạt được. Các bác sĩ còn vất vả hơn gấp ngàn lần, đâu phải có tí là lại u uất, than thở như mình đâu?”</div><div>Vậy nên, nếu ta gặp việc gì dù có khó tới đâu, xin đừng nản chí, mà hãy tự khẳng định với bản thân rằng mình đủ mạnh mẽ để vượt qua!<br><br><br><br>cô ơi cô có thể gia hạn muộn hơn tẹo đc ko ạ &gt;:'D con vã quá ogi odfodjfgio;j;aejigf</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1332322290/149e7b7e9315b72764903592390107e2/nhan_vien_chong_dich_fv_5.jpg" />
         <pubDate>2021-09-10 18:14:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1731624159</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732056871</link>
         <description><![CDATA[<div>Sau khi xem phóng sự "Ranh giới" của Đài truyền hình Việt Nam đã để lại nhiều dư âm cảm xúc trong lòng em. Phóng sự cũng đã lấy đi rất nhiều nước mắt của hàng triệu con người đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam. Ranh giới giữa sự sống và cái chết quá mong manh và rất khó có thể cứu vãn mọi thứ khi đã quá muộn. Nhưng trong đầu các bác sĩ chưa bao giờ xuất hiện ý nghĩ bỏ cuộc hay ngừng chữa trị cho các bệnh nhân. Qua đoạn phóng sự, em lại càng hiểu rõ hơn về công việc của các bác sĩ và sự vất vả của họ. Họ phải rời xa gia đình để đến bệnh viện làm việc, không được ăn uống đầy đủ, ngủ đủ giấc. Họ không bao giờ bỏ mặc bệnh nhân, họ tự đặt cho mình nghĩa vụ bảo vệ những người bệnh và các bác sĩ không cho mình quyền để bỏ nghĩa vụ đó. Và khó khăn cho họ hơn khi họ phải chữa bệnh trong thời kì covid. Dịch bệch hiện đang diến biến rất phức tạp, họ vừa phải tự chống dịch cho chính bản thân, vừa phải chống dịch cho mọi người và hơn thế, họ phải tiếp nhận những ca bệnh thai phụ bị nhiễm covid.&nbsp;<br>Thế nhưng, những cố gắng của bác sĩ gần như bị phá bỏ khi em nhìn thấy một số bà mẹ từ bỏ con của mình. Lúc đó, trong đầu em gần như trỗng rỗng và đã tự hỏi mình đã nghe nhầm chăng? Các bác sĩ nghĩ cho họ như thế nhưng họ đã làm gì vậy? Họ nghĩ bỏ con sẽ giúp họ sống sót và sẽ sống được một cuộc sống vui vẻ sao? Mặc dù em biết rằng&nbsp; các bệnh nhân rất muốn được sống nhưng làm như vậy cũng chẳng thể giúp họ được nhiều. Em cũng đã rất buồn khi nhìn thấy cảnh này.Tuy nhiên, các bác sĩ vẫn luôn động viên và tiếp tục công việc của mình.&nbsp;<br>"Tổng đài ơi, báo động đỏ về khu K1 lầu 1". Và khi tiếng báo động được vang lên, hàng chục các bác sĩ đã nhanh chóng di chuyển về khu K1. Khi xem ai cũng lo lắng khi nhìn giường bệnh nhân di chuyển đến phòng mổ. Các bác sĩ cứ liên tục liên tục trao đổi với nhau, đồng thời chữa trị cho bệnh nhân. Họ rất cố gắng. Tuy vậy, mọi thứ xảy ra quá nhanh, mới một giây trước đó thôi, mọi người còn nghe tiếng các bác sĩ điều khiển cuộc phẫu thuật, những sau đó đã không còn một tiếng nói nào có thể thốt ra được nữa. Một bệnh nhân đã qua đời!<br>Sau khi xem xong, em chỉ mong sao đại dịch qua thật mau để không còn phải chứng kiến những hình ảnh đáng thương như vậy nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-11 01:00:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732056871</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thắng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732183242</link>
         <description><![CDATA[<div>Phóng sự “Ranh Giới” đã để lại cho em rất nhiều cảm xúc sau khi xem. Nó đã cho em thấy được sự nỗ lực không ngừng nghỉ, không quản ngại khó khăn của các y bác sĩ giữa muôn trùng khó khăn trong tình hình đại dịch hiện nay. Trong khu K1 của bệnh viện Hùng Vương - một khu hiện đang cách ly và điều trị cho các bệnh nhân mắc Covid-19 đang diễn ra một cuộc chiến khốc liệt giữa các bệnh nhân, các y bác sĩ và căn bệnh Covid-19. Hằng ngày các y bác sĩ luôn làm việc cật lực trong một môi trường có rất nhiều áp lực, nơi mà những tiếng máy móc, máy thở hoạt động, tiếng báo động cấp cứu là âm thanh được nghe thấy nhiều nhất. Những y bác sĩ ở đây có rất ít thời gian để nghỉ ngơi. Dù vậy, họ vẫn luôn hết mình vì công việc, tận tâm chăm sóc và cứu chữa cho các bệnh nhân ở đây. Các bệnh nhân cũng là những người rất có nghị lực và đang cố gắng từng ngày để được xuất viện và đoàn tụ với gia đình. Các bệnh nhân ở đây chủ yếu đều là các sản phụ nên họ luôn phải nỗ lực hơn rất nhiều những người mắc bệnh thông thường. Họ là những người hiểu rõ nhất ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh ra làm sao. Có thể vừa phút trước họ vẫn còn bình thường mà phút sau đã rơi và tình trạng nguy kịch. Cho dù các bệnh nhân đã rất cố gắng và các y bác sĩ đã tận tình cứu chữa nhưng vẫn có những người đã không thể qua khỏi. Tiếng “bíp” kéo dài của máy móc cùng với những nét mặt buồn bã, bất lực của các y bác sĩ đã cho chúng ta thấy làn sóng đại dịch lần này kinh khủng và nguy hiểm đến nhường nào. Hình ảnh mà em ấn tượng nhất chính là khi mà người bố được thông báo người con của ông đã tử vong vì Covid-19 và ông đã đến để nhận thông báo, xem lại những bức hình cuối cùng của con gái. Ông đã bật khóc vì trước đó đã không thể gặp con cũng như không được biết rõ bệnh tình của con. Covid-19 thật đáng sợ! Nhìn những hình ảnh trong phóng sự vừa rồi em lại càng quý trọng, nể phục các y bác sĩ tuyến đầu đang ngày đêm chống lại đại dịch. Em cũng trân trọng hơn cuộc sống bình yên mà em đang sống hiện giờ. Em mong những người dân Việt Nam sẽ luôn cùng đồng lòng, chung tay để đẩy lùi dịch bệnh.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-11 03:22:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732183242</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hiếu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732193234</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vào tối ngày 8/9 đài truyền hình việt nam đã cho ra mắt chương trình Ranh giới trực tiếp trên kênh vtv1 .Phóng sự này đã rất ý nghĩa khi lấy đi rất nhiều nước mắt của người dân việt nam. Tuy nhiên trên clip trên đã cho ta thấy các bác sĩ chống dịch khổ như thế nào&nbsp;<br>Bối cảnh được quay phim và diễn ra là ở bệnh viện K1 - Bệnh Viện Hùng Vương . Những cảnh người nhiễm covid cận kề&nbsp; sự sống và cái chết. Trong thước phim ấy hình ảnh âm thanh rất chân thực được người quay trong bệnh viện K1. Người xem clip chắc chắn đã không thể quên được những bác sĩ đã bất lực trước những ca cấp cứu cho bênh nhân&nbsp; không thành công khiến cho các bác sĩ rất day dứt vì ko cứu được.Những cuộc gọi cho người nhà bệnh nhân để thông báo ngườ nhà đã mất hay xin ý kến bố giữ con để cứu mẹ&nbsp;<br>Những cuộc gọi điều thêm nhân lực vì báo động đỏ, hết bình oxy hay những cuộc gọi lo âu, sốt ruột vì bên kia chưa kịp bắt máy. Những khoảnh khắc các bác sĩ thay nhau&nbsp;<br>bóp máy thở suốt buổi đêm . Khi các bệnh nhân cận kề cái chết vì&nbsp; không thở được các bác sĩ đã dỗ dành bệnh như "thở đi, thở đi chị'' hay những cuộc gọi điện cho người nhà động viên để người bệnh có thêm sinh lực để điều trị tiếp&nbsp;<br>Vì làm việc quá sức các bác sĩ đã quá mệt mỏi vì thức liên tiếp và người nào cx ko chịu được cơn buồn ngủ , nên các bác sĩ đã người tựa vào ghế dựa vào tường người thì nằm lên sàn . Họ thậm chí còn không có chăn chiếu, gối cho đõ đau đầu và thậm chí&nbsp; họ còn phải giúp cho những người bênh ngủ trước rồi họ mới ngủ .nhìn những bác sĩ ấy luôn luôn cố gắng vì chúng ta những họ chẳng nhận lại được gì .<br>&nbsp; &nbsp;Khi xem xong clip em thấy được các&nbsp; bác sĩ đang phải ngày đêm cố gắng để giúp những người cận kề cái chết và e đã hiểu được giá trị của cuộc sống ý nghĩa như&nbsp; nào khi chúng ta vẫn chưa bị nhiễm covid và e sẽ luôn tuân thủ quy định 5k của nhà nước<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1339293203/6c841f614d1fa2023f160caf6ed046fa/_nh_bs_k1_hv.jpg" />
         <pubDate>2021-09-11 03:33:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732193234</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732218042</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Chỉ với năm mươi phút, khán giả đã được trải nghiệm, thấu hiểu những cảm giác của các anh hùng trong bộ áo trắng. "Chị còn không được nằm, đứng đây để xin em thở", câu nói này đã tạo cho em một cảm xúc thật khó tả, các bác sĩ đã làm việc rất vất vả rồi, không được nghỉ ngơi, mà vẫn phải tiếp tục trấn an bệnh nhân, hết lòng hết sức vì họ. Ngoài các bác sĩ ra, em cũng rất thương xót cho các thai phụ bị nhiễm covid vào mùa dịch này, thậm chí có những người còn phải chọn cách từ bỏ đứa con trong bụng để cứu lấy mạng sống của mình. Nhưng, mọi chuyện không phải lúc nào cũng theo như mong muốn của chúng ta, các bác sĩ đã cố hết sức, thức trắng đêm làm việc nhưng không may, thai phụ lại qua đời. Có lẽ không chỉ những người thân, người nhà của bệnh nhân đó cảm thấy buồn mà những bác sĩ ấy cũng không thể kìm được nước mắt. Tuy nhiên, không chỉ những sự tiêu cực trên, cũng có nhiều thai phụ đã qua khỏi và được sinh con, được làm mẹ. Câu hỏi thân thiện của bác sĩ "thế biết đặt tên là gì chưa" cũng đã thể hiện sự quan tâm của họ. Qua clip này em càng cảm thấy mình rất may mắn, biết ơn, trân trọng những gì mình đang có.</div><div><br></div><div><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-11 04:02:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732218042</guid>
      </item>
      <item>
         <title>quỳnh chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732407292</link>
         <description><![CDATA[<div>Lên sóng ngày 8/9, “Ranh giới” là phóng sự đã lấy đi nhiều nước mắt của tôi. Thước phim được ghi hình tại bệnh viện Hùng Vương, khu K1 – nơi điều trị những sản phụ mắc COVID-19. Những tiếng báo còi inh ỏi, tiếng người nói ồn ào cùng nét vội vã của bác sĩ, y tá là ấn tượng đầu tiên của tôi về “Ranh giới”. Một giờ đêm, những “thiên thần áo trắng” ấy vẫn đi khắp các phòng túc trực. Họ giúp đỡ các sản phụ bị khó thở, dịu dàng dùng lời nói trấn an người bệnh. Xuyên qua các khe cửa, tôi thấy hình ảnh những “vị anh hùng thầm lặng” ấy ngồi mệt mỏi trên ghế, nằm trên sàn. Lúc xem tới đây, cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi không ngờ nó lại khó khăn như vậy. Tôi thương các vị bác sĩ, y tá. Họ chỉ có thể dành những khoảng thời gian trống ngắn ngủi để nghỉ ngơi, sau đó lại bắt tay vào làm việc, bởi mỗi giây mỗi phút ở trong khu K1, là mỗi lần giành giật sự sống cho người mẹ và người con. Tôi còn nhớ lời của một bác sĩ nói với đồng nghiệp của mình:&nbsp; “Cái khó xử ở đây là mình phải chạy đua với cả 2 mạng sống cùng một lúc”, quả thật là vậy. Chăm sóc một người bị COVID vốn không phải việc dễ dàng gì, nay lại là một người 2 mệnh sống. Đã rất nhiều lần các bác sĩ phải đứng giữa lựa chọn người mẹ hay đứa bé, tôi thật không biết rằng lúc đó họ cảm thấy sao nữa. Xuyên suốt thước phim, có lẽ khung cảnh báo động đỏ tại khu K1 là đoạn đã đẩy “Ranh giới” đến cao trào. Khung cảnh những bác sĩ cố gắng cấp cứu cho một bệnh nhân trong tình trạng nguy kịch thực sự đã khiến tôi xúc động. Họ vội vã giúp đỡ, làm hết cách để nhịp tim của bệnh nhân ổn định, tuy vậy, người sản phụ ấy vẫn ra đi. Những “người anh hùng” mạnh mẽ, tưởng như không gì cản được đó, nay lại đứng lặng người, cố kìm nước mắt không rơi xuống. Chưa bao giờ cái ranh giới giữa sự sống và cái chết lại mong manh tới vậy. Bên cạnh đó, điều khiến tôi đắng lòng nhất có lẽ là hình ảnh người bố của sản phụ kia khóc trong tuyệt vọng khi đến nhận di vật của con gái mình. Ngay cả đến cuối cùng, khi con mình mất cũng không được nhìn mặt lần cuối…. Không cần những kĩ xảo đặc biệt, đoạn phóng sự đã phác họa hoàn toàn những hình ảnh chân thực đến đáng sợ đang diễn ra trong bệnh viện. Nó mở ra cho tôi một cái nhìn hoàn toàn khác về tình cảnh hiện tại, và đồng thời cũng khiến tôi cảm thấy mình may mắn biết bao khi không mắc bệnh COVID. Thước phim này không khiến tôi sợ hãi, lùi bước, nó là nguồn động lực, niềm tin để tiến lên, chiến đấu chống lại dịch bệnh. Qua “Ranh giới”, tôi thầm cảm ơn đến các bác sĩ, những tình nguyện viên trong tuyến đầu chống dịch, biết ơn vì những gì họ đã làm cho đất nước. Tôi cũng cầu chúc cho những sản phụ trong bệnh viện có thể qua khỏi bệnh, sinh ra những em bé đáng yêu, kháu khỉnh, và họ sớm ngày đoàn tụ với gia đình.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-11 09:25:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732407292</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Huy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732419072</link>
         <description><![CDATA[<div>“ranh giới” 1 bộ phim VTV đặc điệc của đạo diễn Tạ Quỳnh Tư đã mang lại cho em nhiều cảm xúc lẫn lộn. Từ đầu đến cuối phim tác gải đã cho em trải qua vô vài những khung bậc cảm xúc lẫn nhau.Bước ngay vào đầu phim chúng ta có thể thấy được cảnh trong khu bện viện Hùng Vương và khu K1 các bác sĩ và hộ sinh phải làm việc liên tục 24/24 với công sức tối đa.Em đã rất ngưỡng mộ các đội ngũ y bác sĩ&nbsp; trong tuyến đầu chống dịch.Nhìn các bác sĩ phải cầm máy thở vừa cố gắng khuyên bảo các bà mẹ F0 phải hít thở đều đặn để bảo vệ tính mạng cho mẹ lận con.Em được cô giáo viên chủ nghiệm cho xem bộ phim lần đầu vào giwof sinh hoạt,lúc đó em đã khóc khi xem xong bộ phim này.Em thầm cảm ơn các bác sĩ trong phim nói&nbsp; riêng&nbsp; và bên ngoài kia đã bảo vệ cho mọi người được 1 cuộc sống bình yên.Họ còn phải dung cảm gọi điện cho người thân họ để báo tin người nhà đã mất hay bỏ con để giữ lại người mẹ.Họ phải thức trắng đêm làm việc để lo cho bệnh nhân,các bác sĩ đã dung hết tất cả tấm long để cứu vớt lại những tia sang sự sống mong manh. Đau long thay rất nhiều bệnh nhân qua đời làm cho các bác sĩ nản long buồn chán và có thể bị tram cảm khi nhìn thấy bệnh nhân tiến triển xấu.Nhưng họ không đc khóc,họ luôn phải mạnh mẽ để cho các bênh nhân noi theo . Đã có rất nhiều người không chịu được mà cũng lâm bệnh , còn chưa kể đó là vào mùa hè nắng nôi có hôm lên tới 40C,các bác sĩ vừa phải mặc đồ bảo hộ vừa phải chịu cái nắng nóng 40C làm việc tới mức bị say nắng.Vì vậy mừng thay, các bệnh nhân khỏi bệnh cũng cao hơn , các ca phẫu thuật đã thành công cứu sống được bao nhiêu người.Nghề thầy thuốc là 1 nghề cực kì vất cả , các hộ sinh và các bác sĩ đã làm từ sang sớm đền tối muộn gần như không có lúc nào gọi là giờ nghỉ đối với họ, làm việc cường độ nặng thế các bác sĩ vẫn luôn tươi cười cố gắng giúp đỡ các bênh nhân.Nhưng qua phóng sự em mới biết rằng có những hôm vì quá mệt mỏi họ đã phải gục xuống đâu đó để ngủ và thư giãn sau đó lại phải làm việc tiếp.Em cảm thấy em vẫn còn quá sung sướng khi vẫn có đồ ăn ngon vẫn được ngủ trên chăn ấm nệm êm.Qua bộ phim “ ranh giới” em đã hiểu phần nào được “ranh giới giữa sự sống và cái chết” nó mong manh thế nào. Em cảm ơn các bác sĩ đã vì mọi người mà quên ăn quên uống bảo vệ tính mạng mọi người giữa đại dịch đang bùng phát nặng nề, em mong các bác sĩ cũng sẽ cố gắng chăm lo tới bản thân mình để tiếp tục cống hiến cho xã hội.Là 1 học sin hem sẽ cố gắng chăm sóc sức khoẻ và học tập tốt để lớn lên giúp đỡ cho các bác sĩ đỡ đi 1 phần khó khăn<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-11 09:42:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732419072</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồng Minh?</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732523749</link>
         <description><![CDATA[<div>Định nghĩa từ " Bác sĩ " của các bạn là gì? Theo từ điển tiếng Việt, bác sĩ là người thầy thuốc tốt nghiệp đại học y khoa; nhưng với tôi không chỉ như vậy, bác sĩ giống như người anh hùng quả cảm, là người quên đi bản thân và cuộc sống riêng để chống lại con quái vật vô hình-Virus Corona. Bác sĩ cũng là những người mạnh mẽ nhất tôi từng thấy…<br>&nbsp;Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến đài phóng sự Việt Nam vì đã ghi hình lại bộ phim mang tên "Ranh giới". Bộ phim thực sự quá ý nghĩa, và nó cũng để lại trong tôi những cảm xúc mà tôi chưa bao giờ có.&nbsp;<br><br></div><div>Người ta nói " chống dịch như chống giặc" quả không sai. Không có vũ khí, không có bom nguyên tử, nhưng có những "kẻ địch" vô hình có thể tấn công ta bất cứ lúc nào. Lúc ấy, những bóng dáng khoác bộ áo trắng lại tới, cứu sống từng sinh mạng mỏng manh có thể bị thần chết lấy đi bất cứ lúc nào của các bênh nhân. Hồi bé, tôi không thích đến bệnh viện, còn nói bác sĩ đáng sợ, cũng ghét cay ghét đắng tiếng inh ỏi của xe cấp cứu, tiếng píp píp của máy móc,..nhưng lớn hơn rồi, vẫn là những âm thanh ấy, chúng lại khiến tôi xót xa tột cùng, chỉ mong mình có thể giúp được gì đó cho các y bác sĩ cũng như các bệnh nhân mắc covid.&nbsp;<br>&nbsp;Tôi bỗng cảm thấy mình quá may mắn, quá may mắn so với những gì họ phải trải qua. Khi chính bản thân tôi còn đang than phiền vì đồ ăn không ngon, phải đi ngủ sớm, cáu nhặng lên khi điều hòa bị hỏng.. thì ở ngoài kia, từng miếng ăn giấc ngủ cũng là quý đối với các bác sĩ. Trời nóng nực, họ vẫn mặc bộ quần áo kín mít, khó chịu, vì sự an toàn của mọi người. Các bác sĩ, họ đã hi sinh quá nhiều: không có từ ngữ chính xác nào có thể diễn tả sự lớn lao ấy<br>&nbsp;50 phút của bộ phim ấy như một chuỗi dây cảm xúc chạy qua tôi, từng phút, từng giây một..Tôi nhớ nhất khoảnh khắc màn hình hiện lên con số 0%, ôi, sao mà đau lòng đến vậy! Các bác sĩ nước mắt rơm rớm, cúi đầu xuống, tôi ngồi trước màn hình cũng khóc,,.Các thiên thần đã chính thức đón bệnh nhân ấy lên thiên đường. Ranh giới giữa sự sống và cái chết quá mong manh, bao nhiêu người cố gắng cũng không cứu được. Tôi thương lắm! Tôi thương các bác sĩ vì sự gắng sức của họ đã không được đền đáp, thương cho bệnh nhân cũng như người nhà của họ..Trong bỗng chốc tôi nhận ra, mình vẫn còn bố mẹ, còn gia đình xung quanh, đó là điều may mắn nhất rồi. Mất đi người thân thiết giống như mất đi một bộ phận cơ thể của chính mình, cảm giác ấy đau lắm, đau lắm! Nên tôi cũng như các bạn, hãy sẻ chia nhiều hơn và trân trọng những người xung quanh mình, vì họ còn ở đó, yêu thương mình vô điều kiện, và không ai sẽ làm điều đó ngoài gia đình của chúng ta đâu.<br><br></div><div>Trong cuộc sống, ta đừng coi điều gì là hiển nhiên. Kể cả việc mình được sống, được thở, và đi lại bình thường cũng là món quà quý giá nhất cần được trân trọng. Tôi chỉ muốn cảm ơn các y bác sĩ thật nhiều, vì đã dành sự hi sinh lớn lao, thậm chí bỏ mạng vì dịch&nbsp; bệnh. Tôi khâm phục sức chịu đựng của họ, và từ hôm nay, tôi sẽ tập sống ý nghĩa hơn, sẽ tập nói cảm ơn vì mỗi ngày mình có thể thở, đi lại và nhìn thấy ánh nắng mặt trời ngoài kia,..<br>&nbsp;Dịch bệnh nhất định sẽ qua thôi!<br>&nbsp;<br>&nbsp;<br>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-11 12:19:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732523749</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Binh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732604292</link>
         <description><![CDATA[<div>Chỉ với thời lượng 50 phút, bộ phim đã lột tả chân thực cuộc chiến giành sự sống cho các thai phụ nhiễm COVID-19 tại bệnh viện Hùng Vương, thành phố Hồ Chí Minh. Điều đặc biệt là toàn bộ quá trình phát sóng này đều không có một lời bình luận nào mà chỉ có những âm thanh được ghi lại trực tiếp tại hiện trường. Nó làm cho người xem cảm nhận được họ như đang đứng ngay tại hiện trường, chứng kiến quá trình khốc liệt của cuộc đấu tranh đầy gian khổ ấy của các bác sĩ tại những điểm nóng. Những tiếng tiếng thở dốc, những tiếng gọi bệnh nhân, tiếng điện thoại, tiếng bác sĩ và cả tiếng "píp" kéo dài từ đầu đến cuối đã khiến&nbsp; người xem . Thước phim "Ranh giới” mô tả&nbsp; chân thực nhất lằn ranh sự sống và cái chết.&nbsp; Các bác sĩ đã không quản ngại khó khăn gian khổ, động viên tinh thần bệnh nhân và đối mặt với rất nhiều lựa chọn mà trong đó, lựa chọn cái nào cũngvo cùng khó khăn. Trong phóng sự trên, chúng ta có thể bắt gặp hình ảnh rất nhiều nhân viên y tế đã ngủ gật bất chấp địa điểm. Có bác sĩ còn giật mình tỉnh dậy vì tưởng có ai đó gọi mình cho việc nào đó. Hay thậm trí là có một hộ lý ngủ dưới sàn nhà.. Em cảm thấy xúc động nhất với hình ảnh quá trình phẫu thuật thất bại cho một sản phụ F0 nguy cấp cũng khiến em nói riêng và mọi người phải cảm thấy nước mắt như muốn tuôn trào, hệt như cảm giác ấy người nằm trên bàn mổ kia là người thân của mình vậy. Vì không cấp cứu được thành công cho sản phụ F0 kia mà các bác sĩ trong cuộc phấu thuật đó đã cảm thấy vô cùng buồ bã,. Nhưng họ vẫn cố gắng gượng dậy để chăm sóc số sản phụ F0 còn lại ngoài kia. Họ đã săn sóc tận tình cho những sản phụ ấy như những người thân trong gia đình mình vậy. Họ biết họ là người ở tuyến đầu chống dịch nên họ càng phải gắng gượng hơn, cố gắng hơn để sau đó 98.207.641 người Việt Nam ngoài kia có thể quay trở lại cuộc sống thường ngày.. Qua phóng sự này, chúng ta đã thấy được hình ảnh những anh hùng áo trắng bất khả chiến bại đang kiên cường ngày đêm bên cạnh&nbsp; những ca bệnh ngoài kia. Tuy họ chỉ là những người bình thường nhưng trong mắt tất cả hơn 98 triệu người dân Việt Nam, họ là những anh hùng mạnh mẽ. Em cảm thấy rất hạnh phúc và máy mắn khi mà mình vẫn còn khỏe mạnh để ngồi viết những dòng chữ này, em sẽ tuân thủ các điều luật phòng tránh covid để đất nước mình có thể thành công trong việc phòng trống dịch bệnh covid.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-11 13:48:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1732604292</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Mạnh Trí Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1733592378</link>
         <description><![CDATA[<div>Không cần những pha hành động gay cấn, không cần những bài nhạc sôi động, phóng sự "ranh giới" của VTV vẫn đem lại cho người xem một cảm giác "thấp thỏm", đứng ngồi không yên.<br><br>Một phóng sự diễn tả chân thực mọi việc xảy ra trong khu cách ly K1 của bệnh viện Hùng Vương, nơi cách ly dành cho những sản phụ F0 bị nhiễm covid-19.<br>Sự thu hút của "ranh giới" với người xem chính là sự thật. Nó diễn tả hết tất cả hành động, sự lo lắng, quan tâm, chăm sóc của từng điều dưỡng viên với từng bệnh nhân mắc covid-19. Cập nhật được thực trạng đang diễn ra tại các khu cách ly ở TP.HCM. Một cuộc chiến sinh tử với Covid-19 để giành giật từng mạng sống của người dân.<br><br>Có rất nhiều yếu tố trong "ranh giới" dẫn tới sự xúc động, lấy đi rất nhiều những giọt nước mắt của người xem nhưng theo tôi, yếu tố chính đó là sự thật. Chỉ với những lời nói trong sự nghẹn ngào của những điều dưỡng viên cũng như lời cầu xin từ viện trưởng, những lời động viên tinh thần của mọi người cũng đủ giúp cho mọi người hiểu thấu được nỗi vất vả, nỗi đau của những con người đang lăn xả vào tuyến đầu chống dịch.<br><br>Quả thật, gọi những người bác sĩ là những "chiến binh áo trắng" là không sai. Họ chính là những người chiến sĩ, kiên cường trên mặt trận tuyến đầu chống dịch, một kẻ&nbsp; thù mà mọi người đều phải khiếp sợ mang tên "COVID - 19". họ đã chiến đấu rất kiên cường, có những lúc tưởng chừng như hi vọng đã mất hết nhưng chỉ cần còn lại một tia hi vọng thì họ vẫn sẽ cố gắng hết mình vì nó. Những người anh hùng này chiến đấu liên tục họ không có thời gian nghỉ ngơi vì chỉ cần lơ là một phút hoặc thậm chí là một giây cũng có thể đánh đổi bằng mạng sống của một người vô tội. Vì thế, chúng ta cần phải biết ơn những con người đang hi sinh tất cả vì chúng ta, hi sinh vì đất nước. Chúng ta, những người dân cũng nên có ý thức, ở nhà, tuân thủ quy định chống dịch để chung tay một phần giúp đẩy lùi dịch bệnh.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-12 12:20:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1733592378</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Quỳnh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1736671961</link>
         <description><![CDATA[<div>Tập phim VTV Đặc Biệt mang tên “Ranh Giới” thực sự đã lấy đi những giọt nước mắt của không chỉ tôi, mà còn là biết bao người dân Việt Nam trên khắp mảnh đất hình chữ S này. Chỉ với 1 tập phim kéo dài 50 phút cũng khiến tôi phải khóc, khóc vì thương xót cho những sản phụ vừa chống trọi với căn bệnh Covid vừa mang trong mình sinh mệnh máu mủ của bản thân, khóc vì cảm phục sự dũng cảm của những chiến sĩ áo trắng nơi tuyến đầu đầy khó khăn. Qua đây mà tôi cảm thấy mình vẫn may mắn biết nhường nào.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp;Khung cảnh là khu K1 Bệnh viện Hùng Vương, ở đó có những bệnh nhân đặc biệt -&nbsp; những sản phụ nhiễm COVID-19 chuẩn bị sinh con, có những hộ lý, bác sĩ, đã 1 giờ sáng nhưng gần như không có một giây phút nào ngưng nghỉ. Từng cảnh phim trôi qua càng làm cảm xúc tôi nghẹn lại. Những thiên thần áo trắng ấy hi sinh bản thân, bỏ lại cảm xúc nhớ nhung người thân sâu sắc mà lao lên tuyến đầu. Chẳng những thế, khó khăn chồng chất khó khăn, họ không những phải chữa khỏi căn bệnh quái ác trong người bệnh nhân mà còn mang gánh nặng của sinh mạng bé nhỏ chưa chào đời trong cơ thể họ. Xuyên suốt tập phim ấy, dù mặc trên người bộ đồ bảo hộ dày cộp cùng tới 2 đến 3 chiếc khẩu tranh, ta vẫn có thể thấy rõ sự gấp gáp, mệt mỏi, căng thảng của những chiến sĩ chống dịch. Cùng với đó là những lời động viên, trấn an tinh thần, tạo điều kiện cho sản phụ được nói chuyện với người thân. Nhưng tôi tự hỏi, liệu khi ấy, dù biết phải giữ tỉnh táo, bình tĩnh cho bản thân để cứu giúp sản phụ nhưng họ có căng thẳng, lo sợ hay không? Không chỉ vậy, tôi vô cùng lo lắng khi nhìn thấy hình ảnh những vị bác sĩ tranh thủ từng giây phút ngắn ngủi để nghỉ ngơi ở bất cứ đâu: hành lang, trước cửa hay dù là đang ngồi. Tiếp theo đó, những lời nói day dứt cùng hai hàng nước mắt của vị bác sĩ trước sự ra đi của sản phụ vì không qua khỏi khiến tôi bật khóc, thương xót cho 2 sinh mệnh đã mất và sợ hãi căn bệnh tàn ác này. Ngoài ra, chỉ vỏn vẹn trong vài phút, tôi vô cùng bất ngờ trước những lời bày tỏ của 1 người phụ nữ không may mắc bệnh khi đi làm tình nguyện. Quả thực, những vị bác sĩ, hộ lý, y tá cùng với các tình nguyện viên là những người đáng được tôn vinh và trân trọng hơn tất thảy trong đại dịch đầy cam go, trắc trở này.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; Không dừng lại ở đó, ta có thể hiểu được phần nào khi chứng kiến sự ngột ngạt khi lúc nào họ cũng phải đeo máy thở, sự khó khăn khi bên mình luôn có những bình oxi vô cùng nặng và nỗi nhớ người thân và gia đình. Có những sản phụ tuyệt vọng tới mức nói với bác sĩ rằng hãy tháo ống thở cho mình và đưa về nhà. Tuy vậy, ta không thể bỏ qua sự dũng cảm của những sản phụ nỗ lực phối hợp cùng các ý bác sĩ để chống trọi với con vi-rút đang hủy hoại cơ thể và đe dọa đến tính mạng của người con nhỏ chưa được cất tiếng khóc chào đời trong mình.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; Song, hình ảnh khắc ghi mãi trong lòng tôi là hình ảnh người bố của sản phụ đã mất khóc trong sự hoảng loạng, không thể chấp nhận trước sự thật đau thương đột ngột xảy đến với mình, sự bàng hoàng tột cùng khi được bác sĩ báo tin tử, nhận lại đồ đạc và nhìn thấy hình ảnh cuối cùng của bệnh nhân trên giường bệnh, quả thực khiến người xem vô cùng đau xót, khó mà kìm được nước mắt<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; Từ tập phim phóng sự và qua đó mà tôi càng thấy thêm trân trọng cuộc sống của mình, trân trọng cố gắng của những người đang hi sinh sự an toàn của bản thân xông lên cống hiến để bảo vệ đất nước. Vì vậy, tôi mong rằng cũng qua những gì mà Đài Truyền hình VTV và đạo diễn Tạ Quỳnh Tư gửi gắm sẽ phần nào ảnh hưởng tới nhân dân đồng bào Tổ quốc Việt Nam mong rằng toàn dân cùng nhau chống dịch để không còn thấy thương vong, không còn những giọt nước mắt đau khổ, tuyệt vọng và mệt mỏi, để đổi lấy một đất nước bình yên, an toàn không xa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-13 16:18:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hadothu/zjbufqo0537ue1zz/wish/1736671961</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
