<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Luyện tập NLXH - đội tuyển by Võ Thị Thu Hà</title>
      <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0</link>
      <description>Nhận thức đề, xác định các kiến thức cần huy động và viết mở bài, kết bài.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-03 02:06:48 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-11-16 15:41:21 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Lê Ngọc Thục Đoan</title>
         <author>alicedoanlnt</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863499042</link>
         <description><![CDATA[<div>- Yêu cầu nội dung:<br>+ Luận đề: hành trình phát triển bản thân cần có sự dứt khoát, hi sinh những quyền lợi mà mình từng có và buông bỏ những điều ghì bạn xuống như sự sợ hãi, quá khứ, những khó khăn cản đường,...<br>+ Vấn đề về sự tập trung: ta chỉ có thể bay tốt nhất khi chỉ có một mục tiêu chính nhất.<br>+ Vấn đề về sự hi sinh của người ở trên cao.<br>+ Vấn đề về sự quyết tâm, tính dứt khoát.<br>+ Vấn đề về sự buông bỏ, quẳng gánh lo.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:24:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863499042</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Trọng Đoàn</title>
         <author>doanem6504</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863505412</link>
         <description><![CDATA[<div>* Giải thích:<br>&nbsp;- Cuộc đời của những tấm gương: Tấm gương "sống" khi có người soi vào nó<br>=&gt; sống đời gương là sống đời hư ảnh, sống đời gương là sống như phiên bản giả của người khác.&nbsp;<br>- Đưa ra giả định con người sống theo cuộc đời những tấm gương từ đó đặt câu hỏi rằng: " Ai sẽ sống cuộc đời của bạn nếu không là chính bạn." -&gt; Câu hỏi tu từ dường như khẳng định rằng không ai sống thay cuộc đời bạn nếu bạn không sống cuộc đời chính mình<br>=&gt; Khẳng định con người cần làm chủ cuộc đời chính mình, sống với những gì mình có và những gì mình mong muốn, không chạy theo bóng hình của người khác.<br>*&nbsp; Huy động kiến thức:<br>- Khai thác con người trong mối quan hệ với chính mình và người khác.<br>- Học thuyết của Carl Jung về nhân cách con người để làm bài thêm phong phú.<br>- Kiến thức từ nghệ thuật: Narcissus nhìn thấy mình trên gương phản chiếu mặt hồ, bài thơ Tôi của Vi Thuỳ Linh, Bức tranh tự hoạ của Van Gogh...<br>* Lập dàn ý:<br>1. Bàn luận:<br>- Mỗi con người sinh ra là một sự kỳ diệu. Khác với loại sản phẩm được sản xuất theo dây chuyền, con người không ai giống ai nhưng không phải ai cũng ý thức được mình vốn là một, là riêng, là đặc biệt.&nbsp; Vì vậy đứng trước đời sống, mỗi chúng ta dễ lung lay trước những dao động, dễ tự ti, cảm thấy mình nhỏ bé, thua kém khi so sánh mình với người khác. Từ đó, mỗi người có xu hướng ép mình vào khuôn mẫu, trở thành một tấm gương phản chiếu ảnh ảo của người khác, ly khai với tiếng nói cá nhân bên trong chính mình.<br>- Cổ nhân có câu " Nhân vô thập toàn". Mỗi con người dường như đều không hoàn hảo, có khiếm khuyết. Làm chủ cuộc đời mình, con người trước hết có sự nhận thức về giá trị của bản thân, từ đó phát huy điểm mạnh, khắc phục điểm yếu, nâng niu&nbsp;điểm riêng. Con người nhờ vào sự lắng nghe chính mình mà chữa lành những vết thương, nuôi dưỡng lòng dũng cảm và sự tự tin, dám kiến tạo cuộc đời theo cách riêng của mình.<br>Dẫn chứng: H'Heniê, Kim Ung Yong, Oprah Winfrey.&nbsp;<br>- Làm chủ cuộc đời xây dựng cho con người một sức mạnh nội tại vững chắc. Có được nguồn động lực bên trong, con người vững tay lái trước những trận bão to sóng lớn của cuộc đời. Sức mạnh ấy mang lại cho con người sự kiên định trước khó khăn, tạo cho mỗi cá nhân tư thế thăng bằng trước những chông chênh, biến động của đời sống. (1) Con người qua đó mà chinh phục những ý nghĩa đời mình và lan toả những ý nghĩa tích cực đến cuộc đời người khác.(2)<br>Dẫn chứng:&nbsp;<br>+(1) Christine Hà, Euler.&nbsp;<br>+(2) Những thành viên trong phong trào Human Library, thư viện cho mượn người.&nbsp;<br>- Không có sự tự ý thức về chính mình, con người trở nên tự ti, dễ bị tác động, nhụt chí khi so sánh mình với người khác. Cái bóng người khác vì vậy mà đè lên cuộc đời cá nhân, khiến con người hiểu nhầm rằng những điều tốt đẹp mà người khác có là điều mình mong muốn. Tự đánh lừa mình bằng một khuôn mẫu của kẻ khác, con người đánh mất chính mình và xem sự đánh mất đó là đúng đắn. Trong nỗ lực vô vọng biến mình thành người khác, những đổ vỡ tiếp nối đổ vỡ, hoang mang kéo theo hoang mang, con người cứ thể lâm vào một bi kịch không hồi kết, một cuộc khủng hoảnh danh tính trầm trọng. Như một con thiêu thân ngỡ ánh đèn là cả cuộc đời, con người tự thiêu cái bản sắc chính mình khi đứng trước dáng vẻ chói ngời, cái hào quang ảo ảnh của người khác.<br>2. Phản biện:<br>- Không là tấm gương của người khác không có nghĩa là phủ định sự học hỏi, tiếp thu, công nhận vẻ đẹp của người khác. Làm chủ cuộc đời mình không phải là tuyệt đối hoá cá nhân. Nói rằng mỗi người cần sống là chính mình không có nghĩa là ru ngủ, là cổ vũ ta hài lòng với những gì chưa tốt có thể hoàn thiện và thay đổi.<br>- Nếu con người hài lòng với việc sống như một tấm gương, hài lòng với lối sống nương theo người khác thì đó cũng là điều&nbsp; đáng trân trọng. Như con chim Chàng Làng hài lòng với chất giọng của người khác trong vòm họng mình, nếu con người tìm thấy hạnh phúc khi tuân theo khuôn mẫu thì ta cần tôn trọng đời sống của chính họ. Một người sống như một tấm gương không đồng nghĩa là một người vô giá trị. Sống đời mình hay sống như gương, chẳng phải là hai mặt đối lập như tốt-xấu, tích cực - tiêu cực, cả hai đều là sự lựa chọn của mỗi người. Tự do được lựa chọn là quyền căn bản của mỗi cá nhân, tôn trọng sự tự do ấy là biểu hiện của người văn minh<br>3. Bài học:<br>- Mở rộng biên độ trả nghiệm + lắng nghe, phản tư chính mình để nhận ra bản thân.<br>- Không là một tấm gương, hãy sống như một lăng kính =&gt; lắng nghe và học hỏi từ người khác nhưng biết chắt lọc điều chỉnh cho phù hợp với chính mình.<br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:27:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863505412</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Bích </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863507465</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Nhận thức đề</strong><br><em>"muốn bay cao"</em> : khát khao vươn tới tri thức, thành công, hạnh phúc<br><em>"việc cần làm trước tiên"</em>: việc quan trọng tiên quyết<br><em>"rũ bỏ mọi thứ kéo bạn xuống đất"</em> : buông bỏ những vật cản hữu hình đến vô hình trên con đường đến mục tiêu : sự cám dỗ, sự thỏa mãn, định kiến, tiền quyền, ...<br><strong>--&gt; Vấn đề : nỗ lực bay cao phải đi cùng với sự nhận thức về vật cản, cùng quyết tâm buông bỏ vật cản đó<br><br>Kiến thức huy động<br></strong>+ Vai trò của thành công và nỗ lực vươn tới thành công<strong><br></strong>+ Những vật cản vẫn luôn tồn tại để ngăn cản con người hướng đến thành công (vật cản đến từ chính con người, vật cản đến từ hệ quả xã hội). Sự cản trở của chúng đối với thành công và hạnh phúc con người<br>+ Vận dụng kiến thức triết học phương Đông "chất châu báu lên lưng chim thì nó không bay được nữa"<br>+ Nhận thức được vật cản - nhận thức được thành công khát khao có và buông bỏ vật cản nhằm tiến tới thành công<br>+ Dẫn chứng : Bill Gates, Mark Zuckerberg<br><br></div><div><br><br><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:28:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863507465</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Phương </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863508655</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhận thức đề:<br>1. Luận đề: Điều kiện để có được hạnh phúc và thành công là tập buông bỏ và vượt qua những rào cản. <br>2. Kiến thức cần huy động: <br>&nbsp;- Bản chất của vấn đề: vấn đề mang tính tích cực, gợi lên một lời đề nghị về cách sống <br>- Ý nghĩa vấn đề: con người bản lĩnh hơn, sống thản nhiên hơn để đạt đến nhiều thành quả dễ dàng hơn.<br>&nbsp;- Biểu hiện: con người với quan hệ với chính mình --&gt; con người vượt qua cái nghèo, vượt qua nỗi cô đơn hay nỗi sợ hãi, rũ bỏ những yếu tố tiêu cực làm cản trở bản thân.<br><br><strong>Mở bài:</strong><br>Mùa đông năm 2009, trong tiết trời trở lạnh, mẹ dắt tay tôi đến rạp chiếu bóng. Bộ phim "Up - Vút Bay" của đạo diễn Pete Docter ngày ấy đã lưu lại trong tâm trí tôi một giấc mơ. Mơ ước được sống trong ngôi nhà của Carl Fredricksen và Russell. Mơ được vút bay lên không trung và bỏ lại đằng sau những kí ức buồn đau, một cuộc sống chật vật. Lớn rồi, tôi mới nhận ra: những vật cản trong đời còn nhiều hơn thế - nào là vật chất, tiền tài; nào là định khiến tiêu cực buộc chân con người,... May thay, Toni Marrison đã hóa giải chông chênh trong tâm khảm của cô bé tuổi mười sáu bằng lời khuyên chân thành và giản dị: "Nếu bạn muốn bay cao thì việc cần làm trước hết là rũ bỏ hết mọi thứ kéo bạn xuống mặt đất." - để từ đó ta tìm được câu trả lời: vượt qua vật cản là điều kiện dẫn đến sự thành công của chính mình.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:29:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863508655</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863514018</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhận thức đề: Lằn ranh giữa việc học hỏi để hoàn thiện chính mình và bắt chước để mất đi chính mình.<br>Kiến thức huy động:<br>- Sự khác nhau giữa học hỏi và bắt chước.<br>- Con người trong mối tương quan với xã hội và những thứ cá thể nào cũng cần biết để hòa nhập với chuẩn mực xã hội.<br>- Thuyết tiến hóa của Charles Darwin về sự khác biệt, thay đổi để tiến hóa.<br><br>Mở bài:<br><br>Suốt chặng đường tập vẽ của mình, Leonardo da Vinci đã thừa nhận rằng ông chưa bao giờ nhìn thấy bất kì hai quả trứng nào giống hệt nhau. Tất cả mọi thứ trên đời, về mặt cá thể, đều đặc biệt và độc nhất theo cách riêng của nó, kể cả loài người. Những đứa trẻ đã được tiếp thu kiến thức về sự học hỏi trong trường học, song song với việc khẳng định chúng hãy là chính mình, nhưng học bao nhiêu phần và học sao để khiến những thứ ta học theo tấm gương người khác vẫn mang bản sắc của chính chúng ta thì lại không rõ ràng. Carl Jung đã trăn trở về vấn đề đấy, và bật ra thành câu hỏi: “Nếu bạn sống theo những tấm gương thì nghĩa là bạn sống cuộc đời của những tấm gương đó, nhưng còn ai sẽ sống cuộc đời của bạn nếu không phải là chính bạn ?”<br><br>Một câu hỏi cần thời gian để trả lời, và cần chính kiến mới có thể trả lời.<br><br>Kết bài:<br><br>Con người ta tiến hóa nhờ sáng tạo và thừa kế: thừa kế từ những người đi trước và làm nền móng cho sự sáng tạo về sau. Leonardo da Vinci đã phải tập phỏng lại những quả trứng, trước khi ông sáng tạo ra những kiệt tác cho riêng mình; thế nhưng điều quan trọng là ông không chỉ mãi dừng lại ở việc phỏng theo những quả trứng tròn ấy. Ông sáng tạo, và đấy là thứ chứng mình cho cuộc đời của chính ông. Liệu tôi, hay bạn, chỉ muốn phỏng theo những quả trứng trong cuộc đời là đủ?<br><br>Hay là chúng ta muốn họa ra kiệt tác?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:31:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863514018</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Huyền</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863514125</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Nhận thức đề: </strong><br>- Nếu bạn muốn bay cao: hành động con người bước ra khỏi vùng an toàn, dám dấn thân để chinh phục những thứ xa xôi cao cả.</div><div>- … việc cần làm trước tiên là rũ bỏ hết mọi thứ kéo bạn xuống mặt đất: để có thể đi xa hơn, việc trước tiên là con người phải biết cách buông bỏ những cản trở vô hình, hữu hình đang trì hoãn việc mình phát triển.</div><div>⇒ Ý kiến trên đề cập đến sự tự ý thức cần biết buông bỏ những rào cản xung quanh để tạo cơ hội cho chính mình.</div><div><strong>Mở bài: </strong>Máy bay nếu muốn bay được phải đi ngược chiều gió, đàn cá muốn đến vùng nước ấm phải vượt thác ngược dòng. Cuộc sống diễn ra không khi nào thuận theo lòng người, sẽ có vô vàn chướng ngại buộc ta phải vượt qua. Toni Marrison từng nói: “Nếu muốn bay cao thì việc cần làm trước tiên là rũ bỏ hết mọi thứ kéo bạn xuống mặt đất”.&nbsp; Từ ý kiến trên, ta phần nào đã nhận thức được rằng mình phải biết buông bỏ những thứ không chính đáng để tạo cơ hội cho bản thân mình được vươn lên.<br><strong>Bàn luận:</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:31:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863514125</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Yến Anh</title>
         <author>anhchau931</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863514990</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>giải thích :&nbsp;</strong></div><div><br><br></div><div><strong>- Tấm gương : </strong>hình ảnh hoàn hảo, sáng chói, đại diện cho những cá nhân con người có cuộc sống hào nhoáng, thành công được nhiều người trọng vọng.&nbsp;</div><div><br><br></div><div>-<strong> Sống theo những tấm gương : </strong>đánh mất những bản sắc riêng của mình, bắt chước, noi theo những cá nhân mà ta ngưỡng mộ một sai lệch&nbsp;<br><br></div><div><strong>sống cuộc đời của những tấm gương đó : </strong>ta trở thành bản sao của những cá nhân hào nhoáng trong cuộc sống. Từ đó ta đánh mất những giá trị bản thể và phí hoài cuộc đời của chính mình. (<strong>ai sẽ sống cuộc đời của bạn nếu không phải là chính bạn ?</strong>)</div><div><br><br></div><div><strong>--&gt; Ta cần là chính mình trên con đường hoàn thiện bản thân và đạt đến những thành công.<br><br>2.Bàn luận :&nbsp;</strong></div><div><strong>2.1. Con người thường đuổi theo những khuôn mẫu xa vời.&nbsp;</strong></div><div><strong>- Đánh giá: </strong>đây là lối sống sai lầm, nhưng vẫn có nhiều người mắc phải.&nbsp;</div><div><strong>- vì sao :&nbsp;</strong></div><div>+ bản chất con người dễ dàng bị thu hút, tự ti và muốn có được cuộc sống hào nhoáng của người khác&nbsp;</div><div>+ việc cố gắng bắt chước, làm theo&nbsp; khuôn mẫu xa vời thuờng cho ta cảm giác bản thân đang tiến bộ và dần trở nên hoàn hảo&nbsp;</div><div>+&nbsp; Tuy nhiên, những hành vi bắt chước, chối bỏ bản thân chỉ cho ta cảm giác hài lòng tức thời và sau đó dẫn đến sự mệt mỏi, phí hoài&nbsp;</div><div>- <strong>phản biện : </strong>tránh xa lối sống bắt chước, theo đuôi người khác không có nghĩa là ta gạt bỏ những bài học về cách sống và phủ nhận thành công của mọi người.&nbsp;</div><div><strong>2.2. Ta cần sống là chính mình, làm đúng với những gì mình muốn</strong></div><div>+ Sự tồn tại của mỗi bản thể đều là điều quý giá: phải mất hàng triệu năm để loài người tiến hóa và có cho mình những tư duy và cảm xúc riêng biệt,&nbsp; để mỗi con người xuất hiện trên đời người mẹ phải trải qua quá trình thai nghén mỏi mệt</div><div>+ Là chính mình cho ta cuộc sống nhẹ nhàng, hạnh phúc hơn. Ta sẽ chẳng phải gượng ép, khuôn mình vào bất kì tiêu chuẩn nào. Vì mỗi cá nhân đều là những tâm hồn khác biệt với những sở trường, đam mê riêng. Ta sống đúng với bản thân cũng đồng nghĩa với việc ta sống đúng với sở thích và cho phép sở trường của mình phát triển. Từ đó, cuộc đời mỗi người đều có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình&nbsp;</div><div>+ Sống đúng với bản thân là một cách yêu và hiểu chính mình. Bởi lẽ, khi ta hiểu được giá trị nội tại của bản thân thì khi đó ta mới biết cách gìn giữ nó thay vì cố gắng ly khai để đến với những tiêu chuẩn không phù hợp. Đồng thời, trong quá trình sống đúng, sống thật, mỗi con người từ đó cũng có thể khám phá được " cái tôi" bên trong mình, lắng nghe bản thân&nbsp; nhiều hơn khi hành động để rồi hiểu được điều gì là phù hợp với ta</div><div>+ Không ai hoàn hảo ở trên đời vì thế không việc gì mà mỗi chúng ta phải tự ti khi đối diện với những " tấm gương" sáng chói để rồi chối bỏ chính mình. Thay vào đó, mỗi cá nhân cần sống thật và hoàn thiện bản thân thông qua việc nâng cao những giá trị bên trong ta.&nbsp;</div><div><strong>Dẫn chứng :&nbsp;t</strong></div><div>- <strong>Coco Chanel</strong> : quyết định không sống dựa dẫm vào đàn ông như cách mà phụ nữ phụ nữ Pháp đương thời thường quan niệm để có cuộc sống an nhàn. Bà đã khẳng định giá trị của mình và sống đúng với đam mê thời trang của mình, đồng thời phá bỏ những khuôn mẫu cái đẹp về trang phục là phải cầu kỳ, xa hoa thay vào đó bà tôn chỉ thanh lịch và tối giản về phương diện may mặc</div><div>- việc tìm hiểu bản thân và sẵn sàng phá bỏ những khuôn mẫu, tấm gương để sống đúng với chính mình ngày càng được xem trọng. Các trào lưu như "gap year" - dành một năm dừng lại mọi hoạt động làm việc và học tập để suy ngẫm, khám phá bản thân và cuộc sống,&nbsp; được hưởng ứng mạnh mẽ để giới trẻ nhận định đúng đắn hơn về bản thân và giải thoát mình khỏi những công việc không phù hợp.&nbsp;</div><div>-<strong> phản biện :&nbsp;</strong></div><div>+ sống đúng với chính mình không đồng nghĩa với việc hành động tùy tiện, thiếu suy nghĩ.</div><div><strong>2.3. Mở rộng </strong></div><div>- Bên cạnh việc sống là chính mình, sống theo những gì ta muốn, ta cũng cần tôn trọng bản ngã của người khác, tránh việc gièm pha, chế nhạo sự khác biệt của mỗi con người.&nbsp;</div><div><strong>2.4. Bài học :&nbsp;</strong></div><div>- không ngừng khám phá bản thân --&gt; hiểu được điều gì là phù hợp với mình --&gt; có được lựa chọn đúng đắn&nbsp;</div><div>- nhìn về những " tấm gương " như một động lực, một bài học kinh nghiệm để từ đó hoàn thiện bản thân theo cách riêng.&nbsp;</div><div><strong>3. Kết bài :&nbsp;</strong></div><div>Chung quy lại, nhận định của Carl Jung đã cho ta bài học đúng đắn giữa cuộc sống vô vàn tấm gương chói sáng. Ý kiến đó đã củng cố niềm tin trong tôi về cách sống là chính mình mà tôi vẫn luôn theo đuổi, để từ đó tôi tìm đến và đón nhận những gì phù hợp với bản thân đồng thời tỏa sáng theo cách của riêng tôi.&nbsp;</div><div><br>&nbsp;</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:32:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863514990</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863537105</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://docs.google.com/document/d/1FTFqoolCVYJSfd8YkyxcOLvZamhPN9bZ4vHIBe5GgtY/edit#" />
         <pubDate>2021-11-03 03:43:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863537105</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Ngọc Thục Đoan</title>
         <author>alicedoanlnt</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863538254</link>
         <description><![CDATA[<div>- Mở bài:&nbsp;<br>"Phân cảnh nào trong bộ phim mà bạn thích để lại cho bạn nhiều suy ngẫm nhất? Đối với tôi, đó là bầu trời đầy sao trong tác phẩm Coco (20170, khi Ernesto de la Cruz đã tâm sự với Miguel rằng: "Thành công không đến miễn phí" ("Success doesn't come for free"). Lúc ấy, tôi đã tự hỏi, liệu đâu là cái giá của những người đứng trên cao, và liệu ta phải làm gì để đến gần hơn với bầu trời cao xanh kia? Toni Marrison đã trả lời câu hỏi ấy bằng một lời khuyên: "Nếu bạn muốn bay cao thì việc cần làm trước tiên là rũ bỏ hết mọi thứ kéo bạn xuống mặt đất".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:44:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863538254</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Bích - MB - KB</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863553633</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>MB</strong><br>Santiago trong Nhà giả kim (P. Cohello) trong quá trình đi tìm kho báu trong sa mạc vô biên, đã phải bỏ đi đàn cừu và lối sống quen thuộc của mình. Chàng là bài học cho mỗi người chúng ta về khát khao bay cao, cũng như là minh chứng rõ nhất của sự rũ bỏ những vật cản cho cuộc hành trình. Tagore cũng nói : <em>"Nếu chất kho báu lên lưng chim thì nó không bay được nữa"</em>. Bay là khát khao ngàn đời. Đàn cừu, châu báu, rộng hơn là lòng tham, sự ngại thay đổi ...lại là vật cản ngàn đời. Tagore ngày xưa, Cohello bây giờ, hay như Toni Marrison cũng nói <em>"Nếu bạn muốn bay cao thì việc cần làm trước tiên là rũ bỏ hết mọi thứ kéo bạn xuống mặt đất" <br><br></em><strong>KB</strong><br>Chúng ta đều loay hoay giữa cái ta muốn và cái ta quen, giữa cái nhất thời và chân trời mọi thời. Bạn loay hoay, tôi loay hoay vô định. Loay hoay giữa một nghề nhiều tiền và một nghề bạn đam mê, chông chênh giữa cảm giác lười nhác muốn buông bỏ với những kì thi quyết định sắp tới, ... Câu nói của T. Marrison phá tan trạng thái loay hoay ấy. Nó bắt mỗi người nhìn thẳng về những chân trời mình muốn đến, cũng như những vật cản dọc hành trình. Như tôi, tôi đã thấy trong xa xăm chân trời ước mơ mà tôi đã dưỡng nuôi từ thuở bé. Tôi cũng đã thấy những vật cản : là khó khăn gian khổ, là cả những vật cản trước kia chưa bao giờ thấy, chưa bao giờ tôi mảy may nghi ngờ. Còn bây giờ, tôi sẽ không loay hoay. Sẽ có những cân nhắc, sẽ có suy nghĩ, nhưng sẽ không có chùng chình loay hoay. Chưa bao giờ tôi thấy chân trời đẹp đến thế ...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:52:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863553633</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Yến Anh</title>
         <author>anhchau931</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863555987</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>&nbsp; Mở bài&nbsp; <br></strong>Hoa hồng vẫn được biết đến như loài hoa rực rỡ, tỏa sáng cả về hương và sắc. Nhưng bên cạnh sự hào nhoáng của hoa hồng, các loài hoa khác vẫn giữ cho riêng mình sắc hương độc nhất, chiếm lĩnh những tâm hồn thực sự yêu nét riêng của chúng. Con người giữa cuộc đời cũng sẽ đối diện với không ít những khuôn mẫu xa vời như loài hoa hồng hào nhoáng, nhưng ta vẫn cần sống là chính mình, sống với những gì mình có, mình muốn, không chạy theo những khuôn mẫu xa vời kia. Để bày tỏ quan niệm của mình về lối sống trên Carl Jung đã nhận định :&nbsp;</div><div>“Nếu bạn sống theo những tấm gương thì nghĩa là bạn sống cuộc đời của những tấm gương đó, nhưng còn ai sẽ sống cuộc đời của bạn nếu không phải là chính bạn ?"</div><div><strong>&nbsp;</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:53:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863555987</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Trọng Đoàn</title>
         <author>doanem6504</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863596357</link>
         <description><![CDATA[<div>Mở bài:<br>Người nghệ sĩ vĩ đại Van Gogh, trong những năm cuối đời, dưới sự dày vò của chứng rối loạn tâm thần, ông đã nhìn mình trong gương, từng bước hoàn thành bức chân dung tái hiện lại gương mặt của chính mình. Thổn thức cùng từng đường nét, tôi nhận ra cuộc đời mỗi người cũng như bức chân dung tự hoạ kia, chỉ khi được đích thân chủ nhân nó hoàn thiện, bức tranh ấy mới có linh hồn, có sức sống. Nhưng sẽ làm sao nếu ta không là Van Gogh mà là tấm gương? Bức chân dung tự hoạ chính ta sẽ đi về đâu khi ta mải mê với ảnh ảo của người khác mà bỏ quên đi gương mặt của chính mình? Cùng một nỗi băn khoăn ấy, Carl Jung đề xuất câu hỏi: " Nếu bạn sống theo những tấm gương nghĩa là bạn sống cuộc đời của những tấm gương đó, nhưng ai sẽ sống cuộc đời bạn nếu không là chính bạn?"<br>Kết bài:<br><br>Bằng tất cả sự chán ghét, cảm giác thua kém và bất lực, tôi đã từng đập vỡ chiếc gương trước mặt để mong không còn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình. Trong khoảnh khắc chứng kiến gương mặt mình đã trở thành những mảnh lập thể, một mớ nát vụn; kỳ lạ thay, tôi lại cảm thấy sợ hãi và đau đớn hơn bao giờ hết. Hoá ra, sự không hoàn hảo của chính tôi không đáng sợ, chính sự từ bỏ bản thân vì sự hoàn hảo, vì "ảnh ảo" của người khác mới là điều đáng sợ nhất.&nbsp;<br><br>Câu nói của Carl Jung không gợi cho tôi một điều gì mới, nó chỉ một lần nữa củng cố điều mà tôi đã và đang đấu tranh: Đấu tranh để tin tưởng vào chính tôi. Ngay cả khi có đầy khiếm khuyết, tôi vẫn chọn làm Van Gogh của đời mình và vẽ nên gương mặt của chính mình - một gương mặt có thể không hoàn hảo nhưng đó là gương mặt của tôi.&nbsp;<br><br>Chọn tự hoạ gương mặt mình hay làm một tấm gương phản chiếu gương mặt người khác? Đừng hỏi đâu là điều bạn muốn làm. Hãy hỏi đâu là điều không làm bạn hối hận.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 04:19:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1863596357</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Phương</title>
         <author>lainhuphuong2005</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1875247080</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://docs.google.com/document/d/1hQI0mFHlx2inUxeK3hm9D0VxuM48Xiu7VD5jfJuF12g/edit?usp=sharing" />
         <pubDate>2021-11-08 14:35:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1875247080</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Ngọc Thục Đoan</title>
         <author>alicedoanlnt</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1878529489</link>
         <description><![CDATA[<div>Mở bài:<br>Cô gái bắt đầu vẽ cuộc đời mình thành một bức họa. Đến lúc ra đi, bức họa ấy trông thật kiều diễm, nhưng chẳng có màu nào trên đó phản ánh cuộc đời cô bởi chúng được tô nên từ màu sắc cuộc đời của kẻ khác. Cô, đã đánh mất bản thân mình. Carl Jung cũng bày tỏ sự băn khoăn về vấn đề ấy và đặt ra câu hỏi: "Nếu bạn sống theo những tấm gương thì nghĩa là bạn sống cuộc đời của những tấm gương đó, nhưng còn ai sẽ sống cuộc đời của bạn nếu không phải là chính bạn?", gợi cho ta nhiều điều phải ngẫm suy.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-09 14:59:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/z9kux8zmrbfognc0/wish/1878529489</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
