<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Viết đoạn văn  by VHU SayNA</title>
      <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-06-03 05:52:42 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-06-03 07:17:31 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016100538</link>
         <description><![CDATA[<p>Về một bài học của bản thân:</p><p>Chuyện bắt đầu từ năm mình học lớp 10 có quen một bạn nữ tên Linh, đến từ Ninh Bình. Bạn ấy chuyển từ Bắc vào đây học nên mình rất là thông cảm cho hoàn cảnh của bạn, vì mình từng đi học xa nhà. Bạn Linh chơi chung với nhóm của tụi mình, lúc đầu khá vui vì bạn khá hài hước nhưng gần đến hết năm học thì bạn khó khăn một chút. Nên em và nhóm bạn có cho bạn mượn tiền để mua đồ ăn, vật dụng bla bla. Chuyện sẽ rất bình thường vì mình nghĩ bạn giống mình hồi c2 mượn rồi khi nào mẹ gửi tiền thì trả lại. Nhưng không bạn mượn rất nhiều từ tiền tới quần áo. Chúng mình có nói chuyện với bạn về vấn đề này. Bạn hứa tết về sẽ trả cho chúng mình. Tụi mình cũng đồng ý với ý kiến đó. Vậy mà lòng tin của tụi mình đã bị lừa bạn về Ninh Bình block và không hồi âm tin nhắn của mình và các bạn. Tụi mình có lên bài phốt, và liên hệ cho bố mẹ bạn giải quyết vì số tiền bạn mượn của nhóm lên đến 9tr chưa kể tiền quần áo, đồ make up. Và cách giải quyết mẹ bạn nói với tụi mình “ Bạn bè không cho nhau được thì thôi, còn đòi “ </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:06:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016100538</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016103730</link>
         <description><![CDATA[<p>Minh là người bạn thân nhất của tôi từ thời tiểu học. Chúng tôi đã trải qua rất nhiều kỷ niệm đẹp cùng nhau, từ những buổi học nhóm đến những chuyến đi chơi vui vẻ. Minh luôn là người bạn trung thành, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn. Cậu ấy có tính cách hài hước và luôn biết cách làm tôi cười. Ngoài ra, Minh còn rất giỏi toán học và thường giúp tôi giải quyết những bài tập khó. Chúng tôi có chung sở thích là chơi điện tử, và thường xuyên chơi cùng nhau vào các buổi tối. Sự kiên nhẫn và sự động viên của Minh đã giúp tôi vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có một người bạn tốt như Minh bên cạnh. Mong rằng tình bạn của chúng tôi sẽ mãi bền vững và không bao giờ thay đổi.</p><p>Lê Minh Trung 221A140111</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:08:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016103730</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng nghề nghiệp trong tương lai </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016104446</link>
         <description><![CDATA[<p>    Từ sự tìm hiểu về ưu nhược điểm của bản thân, em quyết định chọn cho mình hướng đi tham gia vào ngành quan hệ công chúng. Trong khi tham gia chương trình 4 năm đại học em sẽ tìm kiếm các công việc liên quan đến ngành nghề để trau dồi cũng như là kiếm thêm nhiều kiến thức, kinh nghiệm. Các công việc như viết content, tham gia chạy chương trình, chuẩn bị các sự kiện sắp diễn ra vừa kiếm thêm thu nhập vừa có thể củng cố kiến thức được tiếp thu. Ngoài ra, sau 4 năm học đại học em muốn nộp hồ sơ xin vào công ty truyền thông để làm việc đúng chuyên ngành mình học hoặc các vị trí PR cho đội marketing của các công ty làm về dịch vụ du lịch hoặc sản phẩm làm đẹp cho phái nữ vì đây sẽ là ưu thế để phát triển tiềm năng của em. Em từng nghe được một câu nói " Muốn tăng lương em có hai cách: 1 là tăng năng suất, 2 là tăng thời gian". Thời gian làm việc nhiều thì có thể củng cố thêm kinh nghiệm, sau đó dùng kinh nghiệm để tăng năng suất. Em muốn dùng câu nói này trở thành động lực cố gắng của mình. </p><p>Em tên: Tô Trần Bảo Hân </p><p>MSSV: 231A2100853</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:09:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016104446</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng nghề nghiệp trong tương lai của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016108055</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong mỗi người chúng ta chắc hẳn ai cũng có ước mơ và định hướng nghề nghiệp cho riêng mình. Tôi cũng vậy! Giảng dạy là niềm đam mê lớn nhất của tôi, vì tôi yêu thích việc truyền đạt kiến thức và giúp đỡ sinh viên, mọi người phát triển. Đồng thời ba mẹ tôi cho rằng đây là nghề cao quý và cũng rất thích tôi theo đuổi công việc này. Tôi tin rằng giáo dục là nền tảng của sự phát triển và tôi muốn góp phần vào sự nghiệp giáo dục của đất nước. Bạn có nghĩ rằng tôi chỉ muốn trở thành giảng viên thôi sao? Không, tôi còn muốn mở một quán cafe riêng cho bản thân. Quán cafe sẽ là nơi tôi có thể gặp gỡ, giao lưu với nhiều người và tạo ra một không gian thư giãn, thoải mái. Kinh doanh quán cafe chắc chắn sẽ gặp thử thách, khó khăn nhưng tôi tin rằng với sự quyết tâm và nỗ lực, tôi sẽ thành công. Đó chính là định hướng nghề nghiệp trong tương lai của tôi, và tôi sẽ cố gắng hết mình để thực hiện.</p><p><br/></p><p>Mai Quế Anh 231A210487</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:12:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016108055</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một định hướng nghề nghiệp trong tương lai. 231A300137_ Đinh Lê Hiếu Nghĩa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016111404</link>
         <description><![CDATA[<p>Mình đã từng là một người rất rụt rè, nhút nhát. Hiện tại, mình đang trên con đường phát triển bản thân. Mình đang dần trở nên cởi mở, mạnh dạn hơn trong cuộc sống. Ở tương lai, mình muốn trở thành một người sáng tạo nội dung. Mình cũng đang học dựng phim cơ bản để phục vụ cho công việc sau này. Hiện tại mình cùng với một nhóm bạn đại học đang có ý định sẽ tạo một kênh truyền thông cho nhóm để có thể rèn luyện kĩ năng, trao dồi kiến thức, tiếp cận thực tế từ đó có kinh nghiệm trong sự nghiệp sau này. Mình đang có dự định sẽ làm những phim ngắn để đăng lên kênh truyền thông này hoặc quay lại những buổi sinh hoạt nhóm vui vẻ đăng lên. Mình làm vậy bởi vì một phần muốn lưu giữ lại kỉ niệm với các bạn, một phần để sau này nhìn lại mình thấy được nhóm mình nói chung và bản thân nói riêng đã phát triển ra sao. Mình biết chặng đường phía trước còn rất nhiều thử thách lớn nhỏ dành cho mình nhưng mình tin mình sẽ vượt qua được nó. Có một câu nói rất hay mà mình nhớ mãi: " Không cầu mong cuộc đời em gió yên biển lặng, chỉ mong em đủ mạnh mẽ vượt qua sóng gió."</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:15:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016111404</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một người bạn thân - Nguyễn Ánh Quyên - 231A170510</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016111516</link>
         <description><![CDATA[<p>Bạn có bạn thân không? Còn tôi thì có một cô bạn thân rất dễ thương và tốt bụng. Cô ấy tên là Thanh Trúc, cô ấy cũng là bạn học của tôi. Tôi và cô ấy quen biết nhau qua một môn học khi chúng tôi mới bước vào cánh cửa đại học. Tôi nhớ, bữa ấy chính là lúc mà giảng viên cho chúng tôi giao lưu và làm quen môi trường mới. Chính vì học chung ngành nên chúng tôi đã có điểm chung để bắt chuyện và làm quen được với nhau. Tuy chỉ mới quen biết nhau nhưng mà chúng tôi đều có cảm giác là đã rất thân từ trước đó. Chúng tôi thường xuyên hỗ trợ nhau trong vấn đề học tập. Không những trau dồi những kiến thức ở trường, chúng tôi còn cùng nhau phát triển những kỹ năng mềm để bản thân chúng tôi trở nên tốt hơn. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi đã có một cô bạn thân “tâm đầu ý hợp” khi bước vào môi trường mới tại một thành phố xa lạ này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:15:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016111516</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỷ niệm đáng nhớ - Đỗ Đăng Tính 231A310190</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016111614</link>
         <description><![CDATA[<p>Kỷ niệm đáng nhớ nhất của tôi là về năm lớp 12. Một kỷ niệm tôi luôn nhớ mãi. Những lúc vui đùa cùng nhau, bị phạt cùng nhau đều là những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất mà tôi luôn ghi nhớ. Nhớ những thầy cô đã giúp tụi em qua chuyến đò này, và nhớ những đứa bạn luôn giúp đỡ mình, luôn động viên mình qua những lúc khó khăn. Giờ mỗi người một con đường không còn là những ngày đi học chung nữa hay là những ngày cùng nhau trốn học. Vẫn nhớ tiếng trống kết thúc kỳ thi tốt nghiệp, tiếng trống cuối cùng được nghe, được ở bên những người thầy, người cô và những người bạn. Nếu có được một điều ước thì tôi sẽ chọn là được trở lại năm 12 trở về những ngày khóc cười cùng nhau, ôn thi cùng nhau. Những ngày tháng đó thật đẹp đẽ và luôn đậm sâu trong ký ức tôi. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:15:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016111614</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Về định hướng nghề nghiệp. Hoàng nguyên khải 231A140213</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016112127</link>
         <description><![CDATA[<p>Em định học xong 4 năm đại học thì em sẽ làm dịch giả. Nghề dịch giả đang là một trong những lựa chọn nghề nghiệp hot nhất hiện nay. là công dân của từng đất nước riêng biệt, thì mỗi con người chúng ta còn là một thành viên của cộng đồng thế giới. Điều này tạo nên cho con người những bản sắc riêng mang tính toàn cầu. Do đó việc chúng ta quan tâm, tìm hiểu về các vấn đề hay văn hóa trên thế giới là một điều rất đỗi bình thường. Văn hóa của mỗi quốc gia, dân tộc sẽ phát triển mạnh mẽ khi có sự tương tác, trao đổi với các nền văn hóa bên ngoài. Đa dạng văn hóa sẽ được thừa nhận nhiều hơn thông qua các cuộc thảo luận, bàn bạc. Chỉ có ngôn ngữ mới có thể giúp chúng ta truyền đạt một cách rõ ràng và chính xác nhất những thông tin liên lạc giữa người với người. Vaf điều đó tạo nên sự cần thiết của công việc dịch giả. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:15:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016112127</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỷ niệm đáng nhớ trong đời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016112420</link>
         <description><![CDATA[<p> Vào một buổi chiều mùa hè nắng gắt vài năm về trước, em và bạn bè đã cùng nhau đi dã ngoại ở một công viên xanh mát. Chúng em đã cùng nhau chơi các trò chơi ngoài trời nào là đá bóng, đá cầu và thả diều. Mùi thơm của thức ăn nướng từ những chiếc lò than đã lan tỏa khắp không gian yên tĩnh, khiến mọi người đều mong muốn được hưởng thức mùi vị. Chúng em đã ngồi quanh bàn ăn, cười đùa và chia sẻ những câu chuyện vui vẻ. Cảm giác hạnh phúc và bình yên khiến cho khoảnh khắc này trở nên đáng nhớ với em. Em không quên được cảm giác gió nhẹ thổi ngang tai, làm em cảm thấy nhẹ nhỏm và tự do. Đó là một ngày tuyệt vời, khi mọi người trong đó tôi đều hòa mình vào không khí vui vẻ và ấm áp của buổi dã ngoại. Những kỷ niệm đẹp này luôn có một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí của bản thân em, tuy những ngày tháng ấy đã không còn nữa vì ai ai cũng đi một con đường riêng của mình. Nhưng đó là một trong những kí ức được cho là một trong những ký ức hạnh phúc và đẹp đẽ và luôn luôn mong muốn sẽ có một khoảng khắc như vậy để có thể cảm nhận những niềm vui trong ngày tháng mùa hè năm ấy.</p><p><br/></p><p><strong>Trần Võ Minh Tấn MSSV 231A140264</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:15:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016112420</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016114054</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong đời, chắc hẳn ai cũng có một người bạn thân và tôi cũng vậy. Một người bạn thân mà tôi đã chơi được tám năm, người bạn đó tên là Tuyết. Tôi cùng người bạn này đã trải qua rất nhiều chuyện vui buồn trong cuộc sống. Phải nói có Tuyết là điều may mắn trong cuộc đời của tôi. Nhờ có Tuyết mà tôi có thể chia sẻ những khó khăn, vấn đề của chính mình và Tuyết chính là người đã cảm thông và giúp đỡ tôi mỗi khi tôi gặp phải chuyện gì đó. Có lần, tôi bị bệnh rất nặng và phải vào viện thì Tuyết cũng là người bên cạnh và chăm sóc tôi trong lúc tôi ốm đau. Khi đó, nhờ có Tuyết mà tôi mới đỡ bệnh hơn và không bị tủi thân. Từ đó, tôi càng ngày quý người bạn này hơn. Tuy có những lúc tôi và Tuyết giận nhau chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt nhưng nhờ đó mà tôi mới hiểu ra, sửa sai và thân với nhau hơn. Tình bạn này của chúng tôi đang cố gắng duy trì hằng ngày và càng thân thiết với nhau hơn. Bởi vì sinh nhật, những lúc ốm đau hay những lúc khó khăn nhất, chúng tôi đều có nhau. Và chúng tôi đã và đang tiến tới tình bạn hơn mười năm này.</p><p>Thái Thị Kim Yến - 221A140315</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:17:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016114054</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Viết về một người bạn thân Nguyễn Thị Ngọc thảo 231A310411</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016114998</link>
         <description><![CDATA[<p>Bạn thân của em tên là Diệu Thương bạn  một người rất đáng yêu và đáng tin cậy. Chúng em đã trở thành bạn từ khi chúng em còn bé và đã trải qua nhiều chuyện vui buồn cùng nhau. Bạn thân của em luôn biết cách giúp đỡ em trong những lúc khó khăn và sẵn sàng chia sẻ những bí mật của mình với em. Chúng em có thể trò chuyện với nhau suốt mấy tiếng đồng hồ về bất kỳ chủ đề nào và em luôn cảm thấy hạnh phúc khi được bên cạnh bạn thân của mình. Bạn thân của em là một người rất thông minh và có nhiều kiến thức về nhiều chủ đề khác nhau. Tuy hiện tại chúng em không gần nhau ,mỗi người  mỗi trường và mỗi cuộc sống riêng.Nhưng tụi em vẫn thường xuyên liên lạc với nhau chia sẻ với nhau mọi chuyện xảy ra dù tốt hay xấu và còn trao đổi giúp đỡ nhau về việc học tập . Em rất tự hào về bạn thân của em và cảm thấy may mắn được có bạn ấy  trong cuộc sống của mình.Em mong rằng tụi em mãi mãi như thế. Quá khứ chúng em có nhau tương lai em vẫn muốn đồng hành cùng người bạn tri kỉ của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:18:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016114998</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một người bạn thân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016115292</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi có một người bạn thân, chúng tôi cùng học chung cấp 2 và cấp 3. Nhưng lên đại học vì mỗi người đều có định hướng riêng của mình vậy nên chúng tôi đã không còn học chung nữa. Dù vậy, trong cuộc sống hàng ngày mỗi khi có khó khăn hay gặp chuyện gì trục trặc đều chia sẻ, ủng hộ và giúp đỡ lẫn nhau. Bạn đó thì học ở quê, còn tôi thì vào Sài Gòn nên mỗi khi về quê chúng tôi đều hẹn nhau đi ăn, đi chơi,… để nhìn lại một năm vừa qua đã trải qua những gì. Đôi khi sẽ có những lần chúng tôi không tránh khỏi sự mâu thuẫn về suy nghĩ hay quan điểm nhưng đều sẽ chọn cách nói ra, lắng nghe ý kiến của nhau rồi cùng giải quyết vấn đề một cách ổn thoả.&nbsp; Mặc dù ở cách xa nhau nhưng cảm giác chúng tôi vẫn thân thuộc và duy trì tốt mối quan hệ tình bạn này.</p><p>Phạm Lê Phương Quỳnh 221A300171</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:18:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016115292</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết 1 đoạn văn về một bài học kinh nghiệm của bản thân - Nguyễn Thái Thư Vũ - 221A140448</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016115615</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong cuộc sống cá nhân của mỗi người, ai cũng đều phải trải qua những thách thức, khó khăn. Từ đó, chúng ta mới có thể rút ra được những kinh nghiệm, khó khăn cho bản thân. Đối với tôi, có một sự cố cũng như là một bài học đắt giá nhất mà cả đời tôi không thể quên được đó chính là một tai nạn xe nhỏ mà tôi đã gây ra cho cô bạn cấp 3. Thời điểm đó là lúc chúng tôi vừa kết thúc kì thi tốt nghiệp, chúng tôi tất bật chuẩn bị cho buổi diễn văn nghệ tổng kết. Lúc ấy là buổi cuối cùng để chuẩn bị, khi chúng tôi đã hoàn thành bài nhảy và ai nấy đều rất vui vẻ chơi đùa thì cô bạn ấy của tôi cũng đã khởi động xe để về. Vì vẫn còn bận tám chuyện mà cô ấy quên tắt máy xe mà vẫn đứng thản nhiên nói chuyện, tán gẫu. Bàn tay của tôi với bản tính táy máy, đã vô tình vặn ga của chiếc xe và nó bất ngờ phóng đi trong sự ngỡ ngàng của tất cả bạn học tại đó và trong sự hốt hoảng cùng hoảng sợ của chính tôi. Sau đó, tôi vội vàng chở cô ấy đến một trạm xá gần trường học của tôi nhất để kịp thời sơ cứu. Nhưng vụ việc đó vẫn để lại một vết sẹo trên cánh tay của cô ấy và cũng chính vì lí do đó mà tình bạn của chúng tôi có một khoảng cách nhất định. Tôi sợ rằng, khi mình đến gần người bạn đó sẽ lại gây ra tổn thương không đáng có. Đó cũng là một kinh nghiệm, một trải nghiệm khắc sâu trong tâm trí và nhắc nhở bản thân rằng đừng nên táy máy tay chân vì nó có thể khiến cho ai đó bị tổn thương chính bởi những hành động dường như là vô tình ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:18:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016115615</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐỊNH HƯỚNG NGHỀ NGHIỆP TRONG TƯƠNG LAI </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016115655</link>
         <description><![CDATA[<p>Việc định hướng nghề nghiệp trong tương lai rất quan trọng cho chúng ta. Giúp chúng ta tìm được đam mê của chính mình và chọn đúng hướng đi. Như tôi ! tôi có ước mơ sẽ là một người quay phim giỏi. Vậy nên tôi cần học hỏi nhiều hơn để trau dồi kiên thức cũng như là kinh nghiệm và phát triển kỹ năng cần có để ước mơ được tiến xa hơn. Bên cạnh đó cần phải tạo ra nhiều mối quan hệ để được nhiều cơ hội hơn cho chúng ta. Không những thế việc định hướng trong tương lai cần phải có sự sáng tạo tích cực , có tính quyết đoán , nhanh nhẹn để đáp ứng với như cầu của thị trường.</p><p>Hồ Đình Trung 231A300554</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:18:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016115655</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về định hướng nghề nghiệp trong tương lai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016116237</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong bất cứ xã hội nào, thì việc chọn nghề nghiệp luôn là vấn đề mang tính thời sự của giới trẻ, thanh niên ngày nay. Mỗi người có mỗi hướng đi, lựa chọn nghề nghiệp sáng suốt cho bản thân để hướng đến tương lai tốt đẹp. Ai cũng có ước mơ và khát vọng riêng cho bản thân mình. Mỗi người có những điểm mạnh và hạn chế của bản thân mình. Điều đó ảnh hưởng đến lựa chọn nghề nghiệp của từng cá nhân. Ngày nay, đa số giới trẻ luôn chọn theo xu hướng và sự sắp đặt của gia đình mà quên đi bản thân mình đang muốn gì. Điều quan trọng hơn hết là chính chúng ta phải có ý chí, lập trường và quyết tâm theo đuổi giấc mơ của bản thân dù có gian nan thử thách. Mỗi người hãy cố gắng theo đuổi đam mê và xây dựng cho mình một nghề nghiệp chân chính. Cuộc đời rất ngắn ngủi, chính vì thế hãy mạnh dạn bước đi, lựa chọn và tạo dựng cho mình một tương lai tươi sáng.</p><p><br/></p><p>Nguyễn Văn Tài</p><p>Mssv: 231A310403 </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:19:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016116237</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về người bạn thân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016117825</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong cuộc đời này, chúng ta may mắn nếu tìm được một người bạn thực sự, một người mà chúng ta có thể chia sẻ mọi thứ, từ những bí mật sâu kín nhất đến những tiếng cười ngớ ngẩn nhất. Đối với tôi, người bạn có tên Ốc. Chúng tôi đã quen nhau từ khi còn nhỏ, khi mới chập chững biết đi . Chúng tôi có thể chơi đùa hàng giờ liền mà không biết chán, chơi những món đồ chơi, giả làm 1 tiệm tạp hóa nhỏ với những món đồ bằng lá cây để chơi bán hàng. Ốc là người mà tôi có thể tin tưởng với cả cuộc đời mình. Đến nay dù đã mỗi đứa 1 thành phố, nhưng chúng tôi vẫn giữ mọi liên lạc với nhau. Cậu ấy luôn ở đó vì tôi, lắng nghe tôi trút bầu tâm sự và đưa ra lời khuyên chân thành. Cậu ấy là người duy nhất khiến tôi cười được ngay cả khi tôi đang có tâm trạng tồi tệ nhất. Tôi biết rằng tôi có thể luôn trông cậy vào Ốc và tôi rất biết ơn vì có một người bạn tuyệt vời như vậy trong đời. Cậu ấy là người bạn thân nhất của tôi,  tôi quý cậu ấy hơn bất cứ điều gì trên thế giới này. </p><p>Nguyễn Phương Hậu 231A170168</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:21:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016117825</guid>
      </item>
      <item>
         <title>MỘT BÀI HỌC KINH NGHIỆM ĐÁNG NHỚ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016118303</link>
         <description><![CDATA[<p>         Vào năm tôi 17 tuổi, tuổi của nhiệt huyết và niềm đam mê cháy bỏng với âm nhạc và vũ đạo các bài nhảy. Thời điểm mà tôi cho là hạnh phúc nhất, tài năng của tôi có thể bùng nổ nhất thì chuyện ấy xảy ra vào dịp Tết Trung thu. Lúc ấy tôi đã được các anh chị trong ban tổ chức tin tưởng giao cho mình tập nhảy bài  Đêm trăng cho các em thiếu nhi. Trước ngày diễn hai đến ba hôm, anh trưởng đoàn đã nhắc rất nhiều lần về việc gửi nhạc cho ban âm thanh nhưng tôi lúc đó vẫn rất nhởn nhơ cho rằng nhạc chỉ cần gửi một cái là xong, cho đến lúc diễn gửi thì vẫn còn kịp. Tối hôm đó, khi các em lên sàn diễn thì trước mắt tôi, những nụ cười xinh xắn ấy, sự toả sáng lấp lánh của sự trong sáng tuổi bé thơ đã vụt tắt ngay trên sân khấu vì chính tôi, người phụ trách bài này lại gửi sai nhạc cho ban âm thanh khiến bài tập dài bốn phút mà chỉ còn có hai phút mười ba giây. Vì trong file nhạc, tôi có hai file, một file chưa chỉnh xong và một file hoàn thành. Và chính ngày hôm ấy, tôi đã quá thờ ơ, gửi đi file chưa hoàn chỉnh. Khiến các em của tôi đứng trơ trọi giữa sân khấu, giữa hàng trăm người đang ngước mắt nhìn các em. Dù đã qua ba năm, tôi đã rất cố gắng bù đắp thật nhiều vào những dịp tổ chức sự kiện khác, kiểm tra trước ngày diễn hai ngày, nghe đi nghe lại xem có sai sót ở đâu không, không chỉ gửi file qua một máy tính mà còn lưu vào cả điện thoại để phòng hờ bất trắc. Nhưng những dòng nước mắt bé thơ rơi trong cánh gà ngày hôm ấy vẫn không thể xoá nhoà trong tâm trí tôi. Dù các em đã dần quên đi, các anh chị vẫn không trách mắng gì, cho đến hiện tại tôi đã thành thạo việc lên kế hoạch, kiểm soát trương trình. Nhưng những sự việc ấy, qua mỗi một năm, mỗi mùa, nó đều nhắc tôi. Chính tôi, đã làm khiến cho trương trình bị xao lãng, còn các em thì buồn lòng.</p><p><br/></p><p>Vũ Kiều Ngọc Lan</p><p>MSSV: 231A210162</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:21:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016118303</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một kỉ kỉ niệm đáng nhớ. Lý Quốc Phương-231A210747</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016119701</link>
         <description><![CDATA[<p>Em có một kỉ niệm vô cùng đáng nhớ vào tháng 10 năm 2023. Lúc đó em vừa lên Sài Gòn học được hơn tháng và em cảm thấy rất buồn chán.Vì do mới lên thành phố nên em vẫn chưa hoà nhập được vào cuộc sống hối hả tất bật của nơi Sài thành. Cuộc sống của em chỉ quay quanh từ trường về trọ và từ trọ đến trường. Đây cũng là lần đầu tiên em rời xa vòng tay của gia đình vì thế mà em cảm thấy rất cô đơn và nhớ quê. Một phần do em rất muốn được quay lại cảm giác đi đánh bóng chuyền với các bạn vì cuộc sống sinh viên quá nhàm chán. Lần đó có dịp em quyết định về quê do lịch học đã giảm bớt. Mẹ em thì làm công nhân nên từ khi về em rất ít gặp mẹ em, em cũng không dành nhiều thời gian cho gia đình mà chỉ đi chơi cùng bạn bè. Do bản thân em còn trẻ và em rất ham chơi nên em đã quên mất rằng đây cũng là lần đầu tiên mà mẹ em xa em lâu đến như vậy. Em đã quên mất rằng mẹ em cũng rất nhớ em. Và vì tính chất công việc và do em hay đi chơi mà mãi đến ba ngày em và mẹ không gặp mặt nhau dù ở chung một nhà. Em cảm thấy bình thường vì trước khi lên Sài Gòn để học tập thì em cũng như vậy. Và lần này thì em thật sự đã sai cho đến chủ nhật là ngày cuối cùng em còn được ở quê thì mẹ em đã la em rất to. Em vẫn chưa nhận ra được và còn giận mẹ không thương mình đi học xa mà còn la mắng mình. Nhưng khi cả hai ngồi lại nói chuyện em mới nhận ra bản thân đã quên đi điều quan trọng nhất đó chính là gia đình. Từ khi lên lại Sài Gòn, đêm nào em cũng khóc vì nhớ mẹ và cảm thấy có lỗi. Từ đó mỗi lần về quê em không còn hứng thú với những cuộc vui cùng bạn bè mà chỉ ở nhà và tận hưởng cảm giác của gia đình, cái cảm giác đó thật ấm áp và bình yên. Và em cũng nhận ra là mỗi một ngày em lớn lên là thời gian bên ba mẹ càng ngắn lại. Vì thế mà bây giờ em rất ít bạn chỉ một đến hai người vì em chỉ muốn dành hết thời gian em rảnh cho ba mẹ gia đình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:22:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016119701</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về định hướng nghề nghiệp trong tương lai | Nguyễn Tuấn Kiệt - MSSV: 231A300340</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016119702</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi bước ra đời, ai ai cũng đều bận rộn, vội vã chạy theo đam mê của mình hoặc là không đam mê. Người thì chọn cho mình việc tiếp tục học chuyên ngành mình mong muốn, người thì chọn những công việc tay chân mặc dù họ cũng chẳng thích công việc hiện tại là bao. Vậy việc quan trọng cần làm trước khi bước vào đời là gì? Chính là việc định hướng nghề nghiệp của mình trong tương lai. Ai cũng cho rằng: "À việc này mất nhiều thời gian cũng chả đem lại lợi ích gì, tới đâu thì tính tới đó không cần lo xa làm chi". Nhưng mấy ai biết được việc định hướng nghề nghiệp sẽ cho mình nhiều lựa chọn, nhiều thứ cần chuẩn bị, nghề đó có phù hợp với mình không, có khai thác hết tiềm năng, năng lực của mình hay không. Và tôi cũng đã có kế hoạch cho tương lai từ trước, những định hướng cho bước đi ngày đầu của tôi trong cuộc đời. Mặc dù biết đó là những bước đi non trẻ, yếu ớt nhưng nó vẫn là nền móng, là nền tảng để phát triển bản thân. Sau khi chọn được con đường mình đi thì tiếp đến tôi phải trang bị cho mình những kỹ năng cần thiết, kiến thức, thái độ là những thứ cực kỳ quan trọng mà tôi cần phải học hỏi và trau dồi nhiều hơn. Tôi cần phải rèn luyện và phát triển tài năng để được toả sáng, hoàn thiện trong tương lai. Và phải giữ vững lập trường của mình, phải kiên định với quyết định của bản thân, không được từ bỏ giữa chừng. Để tương lai trở thành một Voice Talent, một đạo diễn quảng cáo thì tôi phải nỗ lực hơn, hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập, khai thác tối đa những tiềm năng mà mình có, tích luỹ những kỹ năng, kiến thức và nhất là phải có thái độ tích cực trong học tập cũng như công việc để có thể thấy được cánh cổng tương lai tươi sáng đang rộng mở chờ đón phía trước.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:22:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016119702</guid>
      </item>
      <item>
         <title>MỘT BÀI HỌC KINH NGHIỆM CỦA BẢN THÂN - NGUYỄN THỊ THÙY DƯƠNG, 221A070291</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016119729</link>
         <description><![CDATA[<p>Vậy là cũng hai năm trôi qua, tôi không còn là "tân sinh viên" nữa rồi. Thật sự thời gian trôi quá nhanh và khi ngoảnh lại nhìn chặng đường đó, tôi thật sự đã bật khóc trong chính bước đi của mình. Những bước chân nhỏ bé này, lại có thể mang đến những kỉ niệm tuyệt vời trong thanh xuân của tôi. </p><p><br/></p><p>Tôi còn nhớ cái ngày đầu tiên bước chân vào trường, tôi đinh ninh rằng tôi sẽ không thể nào hoà nhập được với môi trường rộng lớn như thế này. Nhưng trong một năm đầu tiên, tôi đã trải qua rất nhiều câu chuyện và cảm xúc khác nhau, có lẽ đối với mọi người nó rất bình thường nhưng với tôi, nó là một quá trình thay đổi chính mình.</p><p><br/></p><p>Mỗi ngày đi học tôi lại quen thêm một người bạn mới. Một môn học lại có thêm một nhóm bạn mới. Một chương trình lại có thêm một kỉ niệm mới. Và mỗi con người mà tôi gặp đã cho tôi thêm nhiều cảm xúc mới. Từ cộng tác viên khoa, đến trải nghiệm môn điền dã lữ hành của một sinh viên năm nhất khoa Du Lịch. Cho đến những chương trình, hoạt động của Khoa rồi các sự kiện của trường, tôi đã chủ động hơn, vui vẻ và năng động, nhiệt huyết hơn rất nhiều. Từ Vì Đàn Em Thân Yêu, Hội trại truyền thống, đến tập huấn cán bộ Đoàn - Hội cho đến Tiếp sức mùa thi, Mùa hè Xanh,... Thật sự những anh chị và những người đồng đội đã là "Người tiếp lửa" cho tôi rất nhiều. Tôi đã học hỏi thêm rất nhiều bài học và rút kinh nghiệm cho bản thân sau những lần tham gia các hoạt động của Trường. Từ cách làm việc nhóm, tự tin hơn trong giao tiếp cho đến cách điều phối, vận hành một chương trình. Đây là kinh nghiệm quý giá ở hiện tại để giúp bản thân hoàn thiện và phát triển hơn trong tương lai.</p><p><br/></p><p>Tôi hạnh phúc vì chính ba chữ "Ban chấp hành" đã cho tôi có cơ hội thi "Thủ lĩnh Sinh viên 2023", mặc dù chỉ thi được hai chặng và không vào chung kết, nhưng qua đó giúp tôi biết răng bản thân thiếu sót và cần học hỏi thêm những gì. Tôi hạnh phúc vì ba chữ "Phó Bí thư" đã cho tôi cơ hội được làm Đội trưởng điểm trường THPT Lê Trọng Tấn ở chương trình "Tiếp sức mùa thi 2023", để bản thân được học hỏi cách làm việc, cách điều phối và sắp xếp công việc. Tôi hạnh phúc vì ba chữ "Khoa Du lịch" đã cho tôi được quen biết và làm việc chung với thầy cô của Khoa, quen rất nhiều các anh chị khoá trước và đồng hành cũng những bạn sinh viên. Được làm việc trực tiếp với thầy cô, được các anh chị yêu thương và giúp đỡ, được các bạn bè quan tâm và đồng hành suốt chặng đường. Tôi thật sự đã rất hạnh phúc.</p><p><br/></p><p>Và tôi đang rất trân trọng, nâng niu từng khoảnh khắc tôi được là sinh viên, được học tập và hoạt động trong ngôi trường Văn Hiến, sống với cái nhiệt huyết, cái sức trẻ của mình, sống với tinh thần của các bạn sinh viên, sống với ngọn lửa của anh chị là "Người tiếp lửa" hôm đó. Một năm nhiều dấu chân, nhiều trải nghiệm, nhiều kinh nghiệm và cũng rất nhiều bài học. Trân quý từng bước chân, từng hành trình để có được ngày hôm nay.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:22:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016119729</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Lê Nhựt Tân- 231A210477-Học phần sử dụng tiếng việt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016119823</link>
         <description><![CDATA[<p>Đối với tôi học phần sử dụng tiếng việt là một học phần quan trọng trong chương trình học, nhằm giúp sinh viên nắm vững và phát triển kỹ năng văn hoá tiếng việt của mình. Trong học phần này chúng tôi được rèn luyện các kỹ năng như: đọc, viết, nghe , nói và hiểu sâu về ngữ pháp cũng như từ vựng tiếng việt.</p><p>Thông qua lớp học phần của cô Asay chúng tôi không chỉ học được các kiến thức lí thuyết mà cô còn tạo cho tôi được thực hành các dự án thực tế, bài tập thực hành và bài kiểm tra trên lớp. Từ đó sinh viên đã áp dụng được lí thuyết vào thực tế năng cao khả năng giao tiếp và diễn đạt. Học phần này cũng giúp cho tôi thử thách thêm nhiều kỹ năng mà chưa từng trải nghiệm đó là tổ chức các sự kiện Talkshow nhằm học hỏi thêm nhiều kỹ năng giúp cho hành trang của tôi sau này. Không chỉ học những kỹ năng đó điều quan trọng nhất là chúng tôi được tìm hiểu sâu hơn về văn hoá và lịch sử Việt Nam. Đó là cách để chúng ta thêm yêu quý và vô cùng tự hào về ngôn ngữ của dân tộc ta, . Ngoài ra khi chúng ta thành thạo cho mình ngôn ngữ tiếng việt cũng sẽ mở ra cho ta thêm nhiều cơ hội nghề nghiệp và học tập trong tương lai.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:22:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016119823</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng về nghề nghiệp của bản thân trong tương lai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120054</link>
         <description><![CDATA[<p> Bản thân em là người thích giao tiếp và tiếp xúc với xã hội nên em đã chọn ngành quan hệ công chúng. Ngành nghề này cần sự linh hoạt, hoạt bát và năng động. Ở tương lai em muốn mình có thể trao dồi đủ kiến thức, kĩ năng để có thể phát triển thật tốt trong công việc. Khi còn là sinh viên em sẽ cố gắng kiếm các sự kiện phù hợp có thể tham gia, làm việc để rút kinh nghiệm cho bản thân. Sau khi tốt nghiệp em sẽ nổ lực chạy các sự kiện lớn hơn, cũng có thể xin vào các công ty chuyên về pr. Trong quá trình thực tập làm việc em muốn tạo dựng các mối quan hệ, được nhiều người biết tới và tin tưởng, dùng thái độ thật tốt khi làm việc. Bên cạnh việc chạy sự kiện em cũng thể làm thêm về các chuyên môn khác. Để làm được như vậy trong quá trình học tập không những học môn chuyên ngành, em còn cần ra ngoài xã hội học hỏi và tiếp thu các kĩ năng, trải nghiệm. Hiện nay ngành nghề này khá phổ biến và có tính cạnh tranh cao nên em càng phải nổ lực, cố gắng. Theo em bên cạnh việc có khả năng làm việc tốt thì thái độ làm việc cũng rất quan trọng. Em sẽ tập cho bản thân có tính kiên trì, luôn có nhiều nguồn năng lượng thật tốt, cỡi mỡ, hòa đồng và vui vẻ. </p><p>Tên: Lại Phước Quyền</p><p>Mssv: 231A210025</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:22:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120054</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một bài học kinh nghiệm của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120210</link>
         <description><![CDATA[<p>Mùa xuân phải có hoa đào mở bài phải có lời chào đầu tiên. Em xin chào cô và tất cả bạn em là Tài, hôm nay em sẽ kể về một bài học bản thân của mình. Em rất thích chạy xe đặc biệt là chạy nhanh. Sau khi được cấp bằng lái thì em càng chủ quan hơn. Một buổi sáng trong tuần em ngủ dậy muộn em đã chạy nhanh để đến trường kịp giờ. Trường Đại học Văn Hiến có một cơ sở ở Đường Nguyễn Văn Linh, đoạn đường này thường hay kiểm tra tốc độ. Em đã bị kiểm tra và bị phạt. Bài học em rút ra là dù có gấp gáp như thế nào thì cũng phải tuân thủ luật giao thông và an toàn khi tham gia giao thông. </p><p>Tên : Võ Thanh Tài </p><p>Mssv : 231A310147</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:23:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120210</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một bài học kinh nghiệm của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120425</link>
         <description><![CDATA[<p>Tên: Nguyễn Quỳnh Như 231A300229</p><p>Sau khi tốt nghiệp cấp 3 tôi đã bắt đầu bước chân vào cánh cửa đại học. Nó thật là một trải nghiệm tuyệt vời đối với tôi vì nó có những chuyện vui buồn trong hàng ngày phải trải qua nó dạy cho tôi rất nhiều bài học. Bài học mà tôi cảm thấy gần đây nhất đó là trong lúc đi làm thêm tôi đã học được. Đây là lần đầu tiên tôi thử sức mình với công việc này đó là làm partime tại một quán trà sữa và tôi gặp rất nhiều khó khăn trong công việc. Đầu tiên là vấn đề giờ giấc và tác phong sau đó là đến trình độ làm việc, sự tương tác đối với những thành viên trong của hàng. Anh chị ở đây traning tôi rất nhiệt tình, nhưng đôi khi có những lúc tôi đã phạm sai lầm và ảnh hưởng tới anh chị, lúc ấy tôi thật sự cảm thấy rất có lỗi. Dần dần tôi thấy khoảng cách của tôi và các thành viên khác ngày một xa và tôi cảm thấy mình bơ vơ vì có tôi hay không cũng chả quan trọng cảm thấy mình không có giá trị. Tâm trạng tôi đã suy sụp hoàn toàn từ trong lúc làm chi đến lúc tan ca, lúc ấy về tới nhà tôi đã khóc rất nhiều và hiểu được muốn làm một công việc gì đó thật sự rất khó không như tôi nghĩ. Vài ngày sau tôi đã xem một bộ phim Hàn và nhân vật chính trong phim cũng có cảnh ngộ như tôi thì tôi mới hiểu được rằng: khi bạn bắt đầu một công việc nào đó những người đồng nghiệp hay những người cấp cao họ chẳng quan tâm bạn là ai. Mà họ chỉ quan tâm bạn làm được gì trong môi trường đó và có giúp ích gì cho họ không. Chẳng ai muốn tìm một người không có giá trị hay kinh nghiệm làm việc gì để đi theo mình. Nên từ đó rút ra bài học rằng muốn bản thân mình có giá trị thì hãy nâng cấp bản thân mình đầu tiên, làm từ công việc nhỏ đến công việc lớn và dần dần khi bạn đủ lòng tin và chứng minh được thực lực của bản thân thì họ sẽ có cái nhìn khác về bạn. Qua đó nó cũng một phần đã tạo nên cho tôi động lực để có thể tiếp tục công việc của mình và không ngừng cải tiến bản thân và song song đó là cả khi trong học tập.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:23:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120425</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời - Lê Thị Ngọc Trinh - 231A210731</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120480</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong cuộc sống của mỗi người, ai cũng sẽ có những kỉ niệm đáng nhớ, đôi lúc là những kỉ niệm vui nhưng cũng có khi sẽ là những kỉ niệm buồn. Và tôi cũng vậy, tôi cũng có những kỉ niệm mà tôi chẳng thể nào quên được và một trong số những kỉ niệm ấy chắc có lẽ là một sự việc được xảy ra tại thời điểm tôi là còn là sinh viên của trường Đại học Văn Hiến. Khoảng thời gian tôi làm sinh viên năm nhất, tôi có một đám bạn chơi chung, cứ ngỡ sẽ thân rất lâu, có thể là hết quãng đường sinh viên nhưng vô tình một bạn nam trong nhóm tôi đã có xích mích và dường như chúng tôi đã không còn tiếng nói chung, thậm chí chúng tôi đã cãi vã rất to. Đỉnh điểm là lần chúng tôi đã nhận ra bạn ấy đã không làm tròn được trách nhiệm trong học tập bên cạnh đó còn nói xấu nhiều người trong nhóm. Từ đó, chúng tôi đã quyết định nói thẳng thắn với nhau hi vọng bạn ấy sửa đổi nhưng bạn ấy vẫn tiếp tục. Chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc nói với bạn ấy rằng không thể làm việc chung vs bạn đó được nữa. Và đó là kỉ niệm mà tôi cũng như đám bạn đại học của tôi không thể nào quên được. Sau sự việc ấy, tuy nhóm chúng tôi thiếu vắng đi một thành viên nhưng đổi lại chúng tôi lại có kinh nghiệm và chọn ra được cách làm việc nhóm hiệu quả hơn, tốt hơn. Dù sao đi nữa thì đó cũng là một kỉ niệm đẹp, một mảnh ghép của “Vùng kí ức”.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:23:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120480</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân .Bùi Võ Thái Long ( 231A310122 )</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120899</link>
         <description><![CDATA[<p>Em có một người bạn thân hai đứa đã biết nhau khi còn học Cấp 1 . Tới khi vào học cấp 2 hai đứa mới chơi chung với nhau .Lần đầu tiên được tiếp xúc và nói chuyện với bạn đó em có cảm giác rất thấy ghét vì cái mặt của bạn rất khó ưa . Nhưng sau một thời gian hai đứa em nói chuyện em cảm giác bạn đó không khó ưa mấy và tính tình của bạn với em cũng rất hợp . Tiếp tục như vậy đến năm cấp 3 nhà bạn có biến cố nên phải nghĩ học . Em và bạn đã không liên lạc với nhau một thời gian dài . Vì một người thì đi làm xa để phụ giúp gia đình  một người thì đi học trong ghế nhà trường . Em nghĩ là sẽ mất tình bạn ấy nhưng không lâu lâu bạn về quê hai đứa em cũng trò chuyện tâm sự với nhau . Mỗi lần trò chuyện với nhau rất vui bạn thì nói trời em thì nói xàm .Và em nhớ có lần em té xe nhập viện bạn mua quà để thăm bệnh em . Tất cả bạn bè khác không ai thăm hỏi chỉ có bạn là hỏi thăm em . Cũng từ lúc đó em mới hiểu bạn là người bạn thân nhất của em . Thấm thoát cũng mấy năm em và bạn vẫn còn chơi chung với nhau . </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:23:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016120899</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một người bạn thân. Nguyễn Thu Hằng - 231A211146</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016121237</link>
         <description><![CDATA[<p>Trước đây khi chuyển lên cấp 2, tôi đã nghỉ chơi hết những người bạn cũ vì vài lý do trẻ con. Tôi đã không còn tin tưởng vào hai chữ "bạn thân". Nhưng Kim Anh bạn ấy đã dần dần đến và làm bạn với tôi. Bây giờ ngồi nghĩ lại tôi cũng không còn nhớ chúng tôi đã làm quen như thế nào? Bên nhau ra sao? Nhưng lúc đó,bạn ấy luôn nói với mọi người rằng tôi là bạn thân của cậu ấy còn tôi thì  không làm vậy, thậm chí còn từ chối. Phải mãi tới lớp 10 tôi mới nói cậu ấy là bạn thân của tôi. Cấu ấy là người duy nhất mà tôi kể những nỗi buồn, khó khăn, mệt mỏi của bản thân và còn khóc trước mặt bạn ấy. Tới giờ thì tình bạn vẫn còn đó nhưng bọn tôi ở xa quá, lâu lâu mới gặp nhau được. Mỗi lần gặp nhau cũng cảm thấy có phần hơi xa cách nhưng cũng không biết làm sao mới có thể cải thiện nó. Tôi rất sợ tới một lúc nào đó chúng tôi trở thành người lạ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:24:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016121237</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chủ đề : Về định hướng nghề nghiệp trong tương lai ( Lê Nguyễn Huỳnh Như ; 231A170707 )</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016121586</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngành em học hiện tại là ngôn ngữ Trung, nên  nghề nghiệp trong tương lai đã có định hình trước. Em thích văn hoá ngôn ngữ ở nước bạn, việc có đam mê sẽ giúp em đạt được ước mơ và thành công trong tương lai. Bản thân em cũng là người không ngừng học hỏi và phát triển đây là yếu tố quan trọng để duy trì và phát triển trong nghề nghiệp sau này. Em cũng đã đặt ra mục tiêu từ năm lớp 11, việc em xác định rõ mục tiêu cụ thể sẽ giúp em dễ dàng đạt được thành công. Để có định hướng nghề nghiệp tốt cần phải tham khảo ý kiến của nhiều người, em cũng đã tìm hiểu kỹ về lĩnh vực mà mình đã chọn. Ngoài ra, việc bạn học hỏi và phát triển kỹ năng liên quan đến nghề nghiệp cũng đóng vai trò quan trọng. Ngành ngôn ngữ hiện là lĩnh vực có triển vọng trong tương lai, vì hiện nay chúng ta đang trên đường hội nhập, việc biết thêm một ngôn ngữ mới rất có ích cho công việc sau này. Việc bạn chọn nghề nghiệp cần phải có sự linh hoạt và sẵn sàng thích nghi với sự biến đổi của thị trường lao động. Theo em một định hướng nghề nghiệp tốt cần phải phù hợp với khả năng, sở thích và mục tiêu của bản thân. Việc bạn chọn nghề nghiệp phù hợp sẽ tạo ra cơ hội phát triển và thành công trong sự nghiệp. Vì vậy, bạn nên có một lựa chọn định hướng nghề nghiệp rõ ràng sẽ giúp định hình được sự nghiệp của bạn trong tương lai. </p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:24:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016121586</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016121695</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là người hướng nội và được bao bọc trong một gia đình nghiêm khắc. Vì vậy khi tôi mới bước vào môi trường học tập, tôi rất khó có thể hòa đồng với các bạn xung quanh. Nhưng có một bạn đã đến bên tôi, bạn chủ động bắt chuyện và tâm sự với tôi rất nhiều điều. Tôi đã suy nghĩ rằng: " Mình và bạn ấy có nhiều điểm chung ấy chứ.". Chúng tôi đã chơi với nhau rất lâu sau đó, chuyện gì cũng hiểu rõ về nhau nhưng cả hai vẫn cho nhau những khoảng thời gian riêng tư của mình. Tới khi năm cấp 3, tôi đã hiểu lầm người bạn này, bản thân tôi nghĩ bạn ấy đã có những người bạn mới nên không có chơi thân với tôi như trước đây nữa vì hai người không học cùng một trường. Nên tôi đã không nói chuyện với bạn trong một khoảng thời gian. Tôi cứ tưởng sinh nhật năm nay thật buồn vì không có bạn thân của mình bên cạnh nữa. Nhưng thật ra, người bạn ấy vẫn nhớ và tới trước nhà tôi chở tôi đi ăn sinh nhật. Tôi rất xấu hổ vì đã nghĩ bạn mình như vậy, tôi đã kể ra và xin lỗi bạn rất nhiều. Sau đó chúng tôi vẫn thân đến tận bấy giờ, cũng đã hơn 10 năm rồi. Tôi rất vui vì xung quanh mình có được gia đình, bạn bè để giúp tôi hiểu được nhiều điều và phát triển bản thân.</p><p><strong>NGUYỄN LÂM VÂN AN - 231A210093</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:24:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016121695</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm đáng nhớ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016122627</link>
         <description><![CDATA[<p>Điều hằn sâu vào kí ức tôi, tôi đoán đó hẳn là những phút giây được sum vầy, được cùng cười, nói với gia đình. Cái khoảnh khắc được vui cười với người thân của mình đối với tôi đó là vàng là điều trân quý. Chính thượng đế là người đã ban tặng họ cho tôi, để rồi từ đây mà những khoảnh khắc dần được tạo nên hằn sâu vào chính cái kí ức không thể nào phai của chính tôi, của những người cùng tôi tạo nên vùng kí ức ấy. Mỗi khi nhìn lại điều trân quý ấy là một khung trời những cảm xúc dâng trào trong con người nhỏ bé đầy nỗi niềm thương nhớ, và tôi hiểu rằng những kí ức yên bình về những người thân thương ấy sẽ luôn tồn tại ở mãi trong tim tôi.  </p><p>Phạm Anh Việt 231A300284</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:25:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016122627</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỷ niệm đáng nhớ trong đời- Tạ Yến Nhi- 221A100060</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016122816</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong cuộc đời của mình ai cũng sẽ có một kỷ niệm rất đáng để nhớ. Tôi cũng có một kỷ niệm rất đẹp để đáng nhớ mãi. Thời học sinh là cái gì đó rất đẹp. Chuyến ngoại khoá của lớp 12 là chuyến đi cuối cùng, cùng các bạn lớp tôi. Đó cũng là chuyến đi để khép lại 3 năm học cấp 3 và 12 năm miệt mài học hành để chuẩn bị bước qua một hành trình mới. Chỉ vỏn vẹn 3 ngày 2 đêm nhưng nó để lại rất nhiều ấn tượng sâu sắc mà tôi không thể quên được. Xe vừa khởi hành thì chúng tôi rất vui và hứng khởi, gần đến địa điểm thì xe của lớp tôi bị bể bánh. Cô trò mỗi người 1 xe vì phải đi nhờ xe khác. Đến nơi thì khách sạn lại cúp điện và hành lí đều nằm trên chiếc xe bị bể bánh. Nhưng rồi mọi thứ đều ổn suốt cả chuyến ngoại khoá. Lớp tôi đã trải qua nắng mưa của thời tiết Đà Lạt, những thử thách của các trò chơi, tham quan những địa điểm nổi tiếng ở Đà Lạt, trải nghiệm các đặc sản của nơi này. Mọi thứ của chuyến đi này là một kỷ niệm mà tôi nhớ mãi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:25:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016122816</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm đáng nhớ trong đời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123006</link>
         <description><![CDATA[<p>Mai Trần Yến Nhi-221A100072</p><p>Cách đây 3 năm trước, tôi là một cô bé học lớp 11. Năm đó, con bé 17 tuổi sợ đến trường vì thấy mình bị lạc lõng, cô đơn, bị xa lánh. Nhưng năm học đó, tôi sẽ không bao giờ quên mình đã nỗ lực cố gắng học tập như thế nào. Có lẽ chính nhờ sự xa lánh của các bạn trong lớp làm tôi khám phá được năng lực học tập của mình, giúp tôi bình tĩnh để nhận ra vấn đề của bản thân. Nếu hỏi tôi rằng lúc đó có sợ không?. Tôi sẽ trả lời là lúc đó tôi sợ đến nỗi không thể khóc lên được. Tôi cứ thế một mình trải qua năm tháng đó, tôi lấy việc học để che giấu sự cô đơn của bản thân. Còn bây giờ, tôi được tiếp xúc với nhiều bạn ở Đại học , gặp được rất nhiều người tốt, học hỏi được nhiều thứ tốt đẹp ở họ. Điều đó làm tôi trân trọng hơn những người bạn hiện tại của mình. Cảm ơn tôi lúc đó đã nổ lực học để hôm nay tôi là một phiên bản hoàn thiện và có những người bạn tốt hơn. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:25:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123006</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỷ niệm đáng nhớ trong đời -Trần Như Ngọc - 231A310025</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123031</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p> Cũng đã gần một năm tốt nghiệp cấp ba, cũng sắp trở thành cô cậu sinh viên năm hai. Ấy thế mà tôi vẫn nhớ hoài những kỷ niệm của thời học sinh ấy. Vào năm lớp 12 có thể nói là thời gian vui vẻ nhất và cũng là thời gian áp lực nhất. Vui vì vẫn còn được mặc áo dài, gặp bạn bè và thầy cô thân yêu, áp lực vì là thời gian chuẩn bị thi tốt nghiệp nên bài tập rất nhiều. Tôi nhớ cái cảm giác sáng 5 tiết, chiều 3 tiết, tối thì đi học thêm, về tới nhà thì ôn bài cho ngày hôm sau. Có thể nói đó là khoảng tôi học tập điên cuồng để có thể thi tốt nhất, chọn vào ngành mình mơ ước. Nhớ những lần dậy sớm học thuộc bài văn, giải rất nhiều dạng toán, cảm giác chữa đề anh văn,… lúc đó tôi cũng học lệch khá nhiều. Vì môn toán rất khó nên tôi chủ yếu tập trung vào môn toán mà khá bỏ bê các môn khác. Đến gần thi tôi mới có thể điều chỉnh lại phương pháp học tập của mình. Có thể sẽ có nhiều người hỏi, thời gian học tập áp lực vậy mà là kỷ niệm cái gì? Đối với tôi nó là một kỷ niệm đẹp rất đẹp, lúc ấy còn có thầy cô thân yêu dùng hết tâm huyết để ôn tập cho chúng tôi. Còn có cả những người bạn thân và cả lớp 12 của tôi nữa. Tôi nhớ lắm những lúc giải bài không kịp giờ thì thầy cô lấn luôn tiết ra chơi của chúng tôi. Nhớ những lần ăn vụng những tiết của giáo viên dễ hay những lần lật bùa. Nhớ nhất là khi giáo viên bước vào lớp và lên bảng chia bảng làm bốn phần thì sẽ có năm sinh mạng chuẩn bị lên thớt,… ôi quá nhiều kỷ niệm đẹp của năm cuối cấp. Bây giờ sắp thành sinh viên năm hai, lên đại học tôi gặp gỡ được nhiều bạn bè đến từ mọi miền đất nước và được các giảng viên tận tâm chỉ dạy. Thế mà khi bước vào lớp học có máy lạnh đầy đủ, bàn ghế đẹp, được học cả máy chiếu. Tôi lại thèm… thèm được ngủ một giấc mở mắt ra là nằm dài trên bàn gỗ đã trầy vết xước, cái quạt quay nhưng mà cũng không mát, quyển sách ngữ văn dày đặc chữ của tôi ghi chú trên giấy. Và nhìn xung quanh là các bạn, các bạn của tôi. Nhìn những gương mặt thân quen ấy, người thì học chăm siêng, người thì ngủ gục cuối lớp,… Tôi còn nhớ những lời hứa ngày ấy, sau khi thi tốt nghiệp xong có dịp thì hãy gặp lại nhau và nhớ nhau. Nhưng trong thâm tâm tôi biết rằng, đó là cách gọi khác của lời tạm biệt không hứa đến khi nào sẽ gặp lại nhau. Có thể nói những khoảnh khắc cấp 3 là kỷ niệm đẹp đẽ trong đời của tôi và tôi khắc sâu vào tâm trí. “Đã từng có những ngày ngây ngô ước thời thơ ấu nhanh chóng qua đi, mà trời ơi mình nào hay biết có những mùa hè ngặp tràn tiếc nuối như thế ở trong đời”. Sau này nếu có gặp lại mọi người thì ngay cả tôi và các bạn cũng chỉ là nhớ dáng vẻ năm 18 của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:25:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123031</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về định hướng nghề nghiệp trong tương lai - Trần Tấn Lộc - 231A310004</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123135</link>
         <description><![CDATA[<p>Hiện tại em đang là sinh viên năm nhất ngành thương mại điện tử của trường Đại học Văn Hiến. Đã trải qua gần hết chặn đường của thời sinh viên năm nhất đầy rẫy những kỷ niệm cũng như những bài học quý giá. Cảm ơn các giảng viên đã định hướng cho em về chuyên ngành mà em đang học. Định hướng nghề nghiệp của bản thân trong tương lai là em sẽ trở thành một chuyên viên thiết kế web cho các doanh nghiệp. Đầu tiên em sẽ học những thứ cơ bản về việc thiết kế đồ họa nắm rõ các thao tác cơ bản. Thực hành xây dựng các dự án thực tế nhỏ và từ đó tăng dần đến độ phức tạp. Đồng thời tham khảo các tài liệu tham gia các buổi học online về những chủ đề có liên quan đến chuyên ngành của mình. Để có thể bắt đầu thực hiện công việc của mình thì việc đầu tiên mà em phải làm là hoàn thành chương trình học của mình ở trường đúng hạn. Ra sức học tập học các kỹ năng cần thiết để phục vụ cho công việc bản thân sau này. Em sẽ cố gắng để trở thành phiên bản tốt nhất cho chính cuộc đời của bản thân mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:25:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123135</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123143</link>
         <description><![CDATA[<p>Mùa hè năm ngoái, có lẽ là một mùa hè đẹp nhất của tôi. Khi đó là khoảng thời gian tôi chuẩn bị bước ra khỏi vòng tay của bố mẹ, để bắt đầu một cuộc sống đại học. Mùa hè ấy, tôi có cảm giác khó tả hơn bình thường tất cả đều mọi thứ dường như đều buồn hơn như thể có điều gì vương vấn, chắc vì tôi phải sắp xa nơi này. Cũng chính khoảng thời gian này tôi được bố mẹ dẫn về quê ngoại chơi, nơi có tuổi thơ của tôi ở đó. Khi đến nơi thời bé tôi từng coi là cả cuộc sống của mình, bây giờ dường như mọi thứ đều thế, tôi cảm giác như một lần nữa biến thành đứa trẻ ngây ngô, hồn nhiên lúc bé. Những cánh đồng lúa chín vàng ươm, con sông quanh co trước nhà bà, nơi tôi cùng lũ bạn bắt cá, bắt cua, có những hôm còn lén xuống bơi. Giờ tất cả mọi thứ đều là những kỉ niệm đẹp nhất trong tuổi thơ của tôi, tôi trân trọng nó vô cùng. Buổi tối cả nhà quay quần bên măm cơm, cùng nhau trò truyện thưởng thức những món ăn của bà mà tấm tắc khen ngon. Ngồi nghe ông bà kể chuyện mà chỉ muốn thời gian dừng lại, đừng trôi nữa để tôi có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc của mình lâu hơn chút nữa. Kỉ niệm mùa hè đó tuy ngắn nhưng nó để lại cho tôi nhiều kỉ niệm sâu sắc. Nó tạo nguồn động lực trong cuộc sống của tôi, trở thành kỉ niệm giúp tôi vượt qua mỗi sự khó khăn trong cuộc sống, khi nhớ đến mùa hè đó, nhớ đến gia đình của tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:26:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123143</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân - Nguyễn Ngọc Thái Ngân- 221A150114</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123170</link>
         <description><![CDATA[<p>Thời gian là thướt đo tốt nhất trong tình cảm bạn bè, người bạn mỗi ngày đều đồng hành đến trường cùng với em cũng đã gần ba năm. Thời gian ấy không ngắn, cũng không quá dài, nhưng cũng vừa vặn với tình bạn của chúng ta. Hoài Phương rất xinh xắn và tốt bụng. Không chỉ giúp đỡ em về mặt tinh thần mà còn trong việc học tập. Mỗi khi có thời gian rảnh, Phương đều nấu ăn cho em. Tuy hương vị món ăn mỗi nơi khác nhau  nhưng em cảm nhận được tình cảm của Phương gửi trọn trong đấy. Cùng nhau vui, cùng nhau buồn, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc như thế nên em rất quý mến Phương. Khi đến hè chúng em tạm xa nhau vì Phương phải về quê. Vì thế hai người chỉ liên lạc với nhau qua điện thoại. Phương có hứa khi nào lên lại Sài Gòn sẽ cùng em đi du lịch. Chúng em đồng hành suốt quãng thời gian như thế nhưng không bao giờ em và Phương có những cuộc cãi vả và những chuyện đáng buồn xảy ra. Vừa trân quý Phương, vừa trân quý tình cảm bạn bè này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:26:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123170</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân ( Võ Hoài Phương) 221A150293</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123192</link>
         <description><![CDATA[<p>Bạn thân của tôi tên là Ngân. Năm nay, bạn ấy 22 tuổi. Sở thích của bạn là nấu ăn, mặc dù bạn ấy nấu không ngon nhưng lại thích làm điều đó. Lần đầu chúng tôi gặp nhau vào năm nhất đại học. Ấn tượng của tôi về Ngân là một cô bạn dáng người nhỏ nhắn, da trắng và rất hay cười .Sau một khoảng thời gian chơi chung với nhau, tôi cảm thấy bạn rất hòa đồng, dễ mến và luôn quan tâm đến cảm nghĩ của mọi người. Ngân lớn hơn tôi chỉ 1 tuổi nhưng suy nghĩ của bạn ấy trưởng thành rất nhiều so với tôi. Hằng ngày, chúng tôi đi học cùng nhau. Thỉnh thoảng, Ngân lại rủ tôi đi ăn, đi cafe để nói chuyện với nhau. Hiện tại, chúng tôi rất vui vẻ vì tình bạn này. Tôi hi vọng Ngân và tôi sẽ tiếp tục chơi thân với nhau mãi về sau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:26:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123192</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một người bạn thân -  Nguyễn Ngọc Tú Trinh -231A310005</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123340</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp ở thời cấp ba. Ai cũng có những ký ước tươi đẹp của bản thân mình, nhưng đối với em kỷ niệm quý giá nhất là cùng nhau học tập, giúp đỡ nhau không cần suy nghĩ gì cả, cùng nhau trải nghiệm những điều mới lạ và có thể chia sẻ cho nhau biết những điều khó nói không thể nói cho ai. Người bạn đó mang lại cho em nhiều trải nghiệm cũng như giúp em biết hiểu rõ bản thân mình hơn về sở thích, cuộc sống muốn hướng tới. Đối với em khoảng thời gian cấp ba rất là hạnh phúc tươi đẹp là một phần trong cuộc sống là mình không thể nào quên được. Những chuyến đi chơi xa cùng nhau được hoà mình vào cuộc sống chỉ riêng mình không cần phải bận tâm suy nghĩ quá nhiều về cuộc sống, và tụi em bây giờ cũng rất là thân thiết với nhau mặc dù đã lên một môi trường mới, cuộc sống mới nhưng khi rãnh tụi em vẫn dành thời gian tâm sự cho nhau kể cho nhau nghe những điều khó khăn cũng như là tìm hướng giải quyết . Thật biết ơn khi cho em được gặp bạn một người luôn quan tâm em cũng như hiểu được tâm lý của bản thân mình nên khi chơi với bạn em thấy em được làm chính mình trong mối quan hệ này. Một tình bạn thanh khiết luôn mang lại những điều tích cực trong cuộc sống về tinh thần, luôn có mặt sẵn sàng ngồi cả đêm lắng nghe em tâm sự mặc dù chả liên quan tới mình. Biết ơn khi được gặp bạn, là một phần thể thiếu trong cuộc sống này,  là tri kỷ, thanh xuân tươi đẹp của mình. Mong tươi lai sẽ luôn có hai chúng ta cùng nhau chia sẻ những cuộc hành trình trên con đường sắp tới. Yêu thương rất cậu rất nhiều. </p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:26:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123340</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123583</link>
         <description><![CDATA[<p>Kỉ niệm là thứ mà con người chúng ta ai cũng sẽ có một khoảnh khắc nào đó không thể quên. Kí niệm mà một sinh viên như em luôn mong muốn trở lại có lẽ khoảng thời gian cấp 3. Những khoảnh khắc mà cùng nhau đồng hành trong suốt 3 năm, cùng nhau đoàn kết, có vui lẫn buồn. Nhưng suy cho cùng, dù là quãng thời gian của riêng ai thì cũng xoay quanh tiếng chuông vào giờ, tan lớp, tiếng cô giảng bài, tiếng thầy dạy dỗ, tiếng chúng bạn tíu tít, tiếng ăn vụng trong giờ, tiếng lật sách, tiếng bút thước. Tất cả những âm thanh ấy đều là thanh xuân, là duy nhất và chẳng bao giờ trở lại được. Quá trình vất vả nhất chắc là kì thi THPT Quốc Gia, không riêng giáo viên chủ nhiệm mà tất cả giáo viên bộ mộ đều mất ăn mất ngủ vì vì lớp mình. Cái cảm giác mà tiếng trống cuối cùng của kì thi vang lên thật sự vừa vui mà vừa trống vắng, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng vậy là không còn cái cảm giác ôn thi mất ngủ học từ sáng đến tối, không còn gương mặt hối hã đến trường vì dậy trễ nữa ư. 3 năm là quãng thời gian không dài cũng không ngắn nhưng chỉ chớp mắt là mọi thứ đã trôi đi và chỉ còn là kỉ niệm đáng nhớ.</p><p>Họ và tên : Huỳnh Ngọc Tú Hoa</p><p>Mssv : 231A300219</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:26:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123583</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng nghề nghiệp trong tương lai  Nguyễn Thị Xuân - 231A210737</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123740</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><br/></p><p>Tôi nghĩ không chỉ riêng tôi mà các bạn đồng trang lứa ai cũng chưa biết mình sẽ chọn ngành gì phù hợp sau khi tốt nghiệp đại học. Tôi cũng như thế, ngành tôi chọn cũng có quá nhiều mảng, vị trí để chọn lựa và đặc biệt là không biết mình sẽ phù hợp với vị trí nào. Vì là sinh viên mới ra trường chưa có trải nghiệm thực tế, kinh nghiệm thực tiễn, đây cũng là lý do lớn để chúng ta không biếtchọn ngành nghề. Vì vậy, tôi đang và vẫn mong muốn sau 4 năm học tại trường Đại học Văn Hiến  sẽ giúp tôi phần nào xác định được ngành nghề mà tôi phù hợp và đang hướng tới. Bởi thành công sẽ luôn gắn liền với kinh nghiệm, trải nghiệm và thời gian. Trong những năm tháng song hành cùng với trường, tôi sẽ lặp ra những kế hoạch cần triển khai và nó phải thực sự cụ thể không thể nào nhìn nhận bằng sự lạc quan. Trong thời đại hiện đại như bây giờ sự lạc quan cũng cần thiết nhưng không còn quan trọng như trước, chúng ta cứ lạc quan và bám mãi vào sự mơ mộng ấy thì sẽ ngày càng lãng phí thời gian , thụt lùi so với xã hội. Tôi vẫn đang sắp xếp thời gian sao cho hợp lý nhất, mỗi khía cạnh đều đủ thời gian và sẽ chú trọng đầu tư vào những gì tôi có khả năng mạnh để phát triển. <sup><sub> </sub></sup>Trước khi chạm đến những điều trong tương lai thì hiện tại lúc này đây, với cương vị là một sinh viên năm nhất, tôi phải cần xác định mình sẽ làm gì trong thời gian tới. &nbsp;Đầu tiên, tôi cần xác định một cách chắc chắn về những kiến thức và kỹ năng quan trọng thông qua những môn học, buổi giao lưu khoa. Đúc kết từ những bữa đó về những kiến thức và kĩ năng mềm, kĩ năng cứng mà ta đang có hoặc đang thiếu. Từ đó lặp ra những kế hoạch một cách cụ thể và hợp lí với thời gian biểu của chúng ta hơn.Vì thế việc xác định được kiến thức căn bản và những kỹ năng quan trọng là điều thiết yếu dẫn đến sự thành công sau này. Rõ hơn chính là việc phát triển những kỹ năng mềm. Chúng ta cần phải có ít nhất hai kỹ năng chính là thuyết trình và giao tiếp. Thông qua những buổi thuyết trình cùng với nhóm học trên mỗi lớp học khác nhau cũng phần nào giúp ta có thể cải thiện được kỹ năng thuyết trình , giao tiếp cũng như là cách chúng ta làm việc nhóm.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:26:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123740</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về định hướng nghề nghiệp trong tương lai - Nguyễn Trung Dũng - 231A210370</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123829</link>
         <description><![CDATA[<p>Năm 30 tuổi bạn sẽ ở đâu trong lĩnh vực mình theo đuổi? Đó là câu hỏi chính mình đặt ra ở tuổi 18, với ngành học Quan hệ công chúng mình sẽ đi về đâu. Nhưng bạn biết gì không? Dũng là kẻ tham lam và muốn có mọi thứ, muốn bản thân có thể tự mình được tất cả. Thế rồi mình lại mong lung trong định hướng nghề nghiệp tương lai. Có lẽ là một anh chàng làm về lĩnh vực sự kiện. Hay có thể là một chuyên viên truyền thông làm tại Đại học Văn Hiến. Mọi chuyện đều có thể xảy ra vì tương lai là những điều bất định. Nhưng mình biết chắc rằng những nổ lực phát triển, trao dồi kinh nghiệm, kiến thức và kỹ năng là không bao giờ uổng phí. Vậy nên cơ hội rồi sẽ, chỉ cần chính bản thân mình không bỏ cuộc thì một lúc nào đó sẽ đạt thành công mong muốn.</p><p><br/></p><p>Nguyễn Trung Dũng - 231A210370</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:26:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123829</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân Lê Tuấn Khoa - 231A210745</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123892</link>
         <description><![CDATA[<p>Mọi người định nghĩa bạn thân là gì? Bạn thân là một từ có vô vàn cách để định nghĩa về nó. Đối với tôi bạn thân không cần nhất thiết phải luôn đi chung với nhau từ việc ăn, ngủ, đi chơi,... Bạn thân đôi khi chỉ cần cạnh nhau khi cần, giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn, luôn là người đứng ở phía sau bức tranh để cỗ vũ và tin tưởng lẫn nhau. Tôi có một người bạn thân, cậu ấy đã đi cùng tôi một chặng đường khá là dài, nói chính xác là đã Tám năm rồi. Chúng tôi rất ít gặp nhau, rất ít trò chuyện với nhau từ bên ngoài cho đến mạng xã hội, nhưng chúng tôi luôn theo dõi những hoạt động của nhau, luôn ủng hộ nhau từ xa. Mặc dù cả hai chúng tôi dành thời gian cho nhau rất ít nhưng chúng tôi sẽ có mặt khi đối phương cần sự giúp đỡ, có mặt trong các diệp quan trọng của nhau hay luôn chủ động để duy trì mối quan hệ này. Đơn giản chúng tôi đã không còn xem nhau là một người bạn phải luôn kề vai sát cánh mà là một tri kỷ, là một người mà tôi có thể bỏ qua mọi thứ khi cậu ấy lầm lỡ, là người mà tôi sẽ xem</p><p>là ngoại lệ. Tôi đã từng muốn từ bỏ mối quan hệ này chỉ vì cả hai bọn tôi không cùng quan điểm và hướng đi, bọn tôi đã cãi vả rất nhiều, cái tôi của 2 bọn tôi quá cao và rồi chúng tôi đã cắt đứt liên lạc trong một thời gian dài. Trong khoảng thời gian này, điều đã khiến tôi phải suy nghĩ và trăn trở nhất là tại sao chúng tôi không nhường nhịn nhau, không ủng hộ đối phương đu trên con đường riêng của mình trong khi lại bắt ép họ phải đi chung con đường với mình. Lúc này, tôi chợt nhận ra rằng có phải chúng tôi đã quá ích kỉ không? Điều mà chúng tôi muốn trong một mối quan hệ này là gì?. Xây dựng một mối quan hệ không khó nhưng để duy trì và nuôi dưỡng một mối quan hệ là cả một chặn đường dài. Vì vậy tôi đã và đang trân trọng những mối quan hệ mà tôi đã cố gắng xây dựng, tôi chỉ mong thứ mình cho đi sẽ được nhận lại một cái xứng đáng.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:26:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016123892</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124169</link>
         <description><![CDATA[<p>Nếu như bạn được hỏi về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời của mình, bạn sẽ trả lời như thế nào? Đối với tôi, một người rất hay quên và không thể nhớ rõ những việc đã từng xảy ra thì sẽ mất một lúc lâu sau tôi mới có thể trả lời được câu hỏi ấy. Bất chợt tôi nhớ đến một khoảng thời gian. Lúc ấy tôi học lớp 10, chập chững vào cấp ba. Ấy thế mà tôi lại được học một giáo viên giao bài tập thực tế, quay phim và đóng kịch. Những thứ ấy tôi chưa từng làm ở cấp 2, tôi cảm thấy khá bỡ ngỡ nhưng cũng rất phấn khích. Nhóm chúng tôi chọn quay phim về tác phẩm “ Từ Ấy “ của tác giả Tố Hữu. Chúng tôi bắt đầu với việc quay phim, từ viết kịch bản, lời thoại đến chọn địa điểm quay. Chúng tôi những con người hoàn toàn không biết gì về quay phim và dựng phim, cũng chưa từng được học qua một trường lớp nào nên khá chật vật. Nhưng khi chúng tôi bắt đầu thực hiện, chúng tôi cùng nhau đi quay, cùng nhau diễn, cùng nhau bàn về kịch bản, chúng tôi cảm thấy rất vui và thực sự đặt hết tâm huyết vào bộ phim ấy. Một sản phẩm đầu tay của chúng tôi, nghe có vẻ rất chuyên nghiệp nhỉ ! Tôi cũng nhận ra rằng mình bắt đầu rất thích việc quay phim này. Khi quay phim cũng là lúc chúng tôi được tự do sáng tạo, được trải nghiệm, được nhiệt huyết với tuổi trẻ mà không cần phải gò bó vào đống bài tập đầy lí thuyết. Chúng tôi lại càng được gắn bó với nhau qua việc đi quay này và trở thành một nhóm bạn thân thiết. Đó chính là kỉ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên được. Cũng nhờ khoảng thời gian đó mà tôi ngay lúc này đã là một sinh viên truyền thông đa phương tiện và dám khẳng định rằng mình đã lựa chọn đúng ngành rồi.</p><p><br/></p><p>Dương Thuỵ Thanh Trâm 231A300592</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124169</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về học phần kỷ năng sử dụng tiếng việt 231A011125- Đỗ thắng lợi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124388</link>
         <description><![CDATA[<p>Học phần kỹ năng sử dụng tiếng Việt là một phần quan trọng trong chương trình giáo dục. Việc nắm vững kỹ năng này không chỉ giúp sinh viên giao tiếp một cách chính xác và linh hoạt mà còn giúp họ hiểu rõ hơn về văn hóa và truyền thống của đất nước. Kỹ năng sử dụng tiếng Việt cũng giúp sinh viên tự tin khi tham gia vào các hoạt động xã hội và giao tiếp với người dân địa phương. Bằng cách học kỹ năng sử dụng tiếng Việt, sinh viên có thể truyền đạt ý kiến và thông tin một cách rõ ràng và hiệu quả, từ đó tạo ra môi trường học tập và làm việc tích cực hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124388</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124430</link>
         <description><![CDATA[<p>Chắc hẳn ai cũng có một người bạn thân luôn chia sẻ cùng ta mọi điều trong cuộc sống. Tôi cũng vậy, chúng tôi gắn bó với nhau đã được 13 năm. Bảo là một người rất ga lăng và hài hước, luôn biết cách chăm sóc mọi người xung quanh. Bảo sống khá tình cảm nên rất được bạn bè, thầy cô yêu mến. Cậu ấy có ngoại hình điển trai cùng với chất giọng ấm áp, ngoài ra cậu còn biết chơi đàn ghi-ta và đá banh rất giỏi. Mỗi khi gặp khó khăn, Bảo luôn là người giúp đỡ và cho tôi những lời khuyên đúng nhất. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những chuyến du lịch vui vẻ. Tình bạn giữa chúng tôi không chỉ dừng lại ở những cuộc trò chuyện vui vẻ hay những kỷ niệm đẹp, mà còn là sự đồng cảm và hỗ trợ lẫn nhau trong những lúc khó khăn. Điều đó khiến tôi cảm thấy rất trân trọng và biết ơn vì có một người bạn như thế trong cuộc sống của mình.</p><p>Trần Thị Trúc Vy</p><p>231A210339</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124430</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định huớng nghề nghiệp trong tuơng lai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124438</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong tuơng lai em muốn một công việc ổn định, nhẹ nhàng với bản thân. Nhưng truớc tiên để có thể tìm đựơc một công việc ổn định, thì bản thân cần phải xác định đuợc định huớng của tuơng lai mình. Tiếp theo cần phải đặt ra cho bản thân mục tiêu để đạt đuợc trong tuơng lai, cải thiện chất luợng cụôc sống của bản thân. Bản thân có chất luợng cụôc sống tốt thì định huớng tuơng lai và công việc cũng đi lên theo chất luợng cụôc sống. Khi đã xác định đuợc mục tiêu và cải thiện chất luợng cụôc sống tiếp theo chúng ta cần phải thực hiện những mục tiêu đã đặt ra truớc đó và khi hoàn thành đuợc những mục tiêu đã đặt ra chúng ta sẽ có đuợc một công việc ổn định như đã mong muốn. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124438</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỷ niệm đáng nhớ - Thu Ngân 231A300728</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124623</link>
         <description><![CDATA[<p>Nếu có ai hỏi về kỷ niệm đáng nhớ nhất, tôi sẽ nhớ ngay đến mùa hè năm lớp 11. Khi đó trường cấp 3 của tôi tổ chức chuyến đi tham quan Đà Lạt. Lúc ấy, tôi phải năn nỉ mãi ba mẹ mới đồng ý cho tôi đi. Trước ngày đi tôi và các bạn háo hức hẹn nhau đi mua rất nhiều đồ để chuẩn bị cho chuyến đi ấy. Nhưng nào có ngờ, trong suốt 3 ngày đi Đà Lạt, tôi say xe cực nặng, cứ nôn suốt quãng đường và làm ảnh hưởng đến cả chuyến đi. Ngoài tôi ra thì còn một người bạn cũng giống tôi, 2 bọn tôi cứ ở trong khách sạn chẳng chịu đi đâu vì mỗi lần đi là lại phải ngồi ô tô. Đến mức mọi người đi nhà hàng ăn phải gói phần mang về cho bọn tôi. Trên xe, mọi người bật nhạc quẩy tưng bừng cùng nhau, ngoảnh đầu nhìn sang thì lại thấy hai chiến binh đang cầm bao nilon và cúi người. Thầy tôi kể lúc đó nhìn vừa thương vừa buồn cười. Sau này, mỗi khi nhắc lại chuyến đi ấy, các bạn thường trêu tôi là chị Huệ, và từ đó tên Huệ là tên thứ 2 của tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016124623</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng nghề nghiệp trong tương lai </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016125041</link>
         <description><![CDATA[<p>Kinh tế nước ta ngày càng phát triển, thị trường lao động không ngừng tiến bộ, việc định hướng nghề nghiệp của bản thân trong tương lai là vô cùng cần thiết. Tôi đang theo học ngành Thương mại điện tử một ngành mới xuất hiện gần đây. Vì nhu cầu thị trường trên các sàn thương mại điện tử đang tăng cao và có đà phát triển trong tương lai gần, nên tôi đã quyết định tìm hiểu và học. Sau khi học xong, tôi mong muốn mình được vào một môi trường làm việc phù hợp với ngành nghề mình đã học để phát triển bản thân tốt nhất. Tốt hơn nữa được vào các công ty lớn của các sàn thương mại như: Shopee, Lazada, Tiki... Định hướng nghề nghiệp là chìa khóa cho sự thành công trong tương lai. Vì thế từ bây giờ chúng ta nên có một định hướng cụ thể về tương lai cho bản thân mình. Định hướng nghề nghiệp là chìa khóa cho sự thành công trong tương lai để tự tin bước vào thị trường lao động đầy tiềm năng và thử thách.</p><p>Lê Thảo Vy 231A310398</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016125041</guid>
      </item>
      <item>
         <title>về một người bạn thân - Trương Thị Ngọc Thu 231A300321</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016125416</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong cuộc sống vô vàng những khó khăn này, ai cũng cần có lấy một người bạn thân, một người tri kỉ để có thể trải lòng mình. Tôi cũng thế, tôi có một người bạn nói đúng hơn cậu ấy chính là tri kỉ của tôi. Cậu ấy tên là Thảo My, năm nay đã 19 tuổi rồi, cậu ấy rất xinh xắn, đáng yêu. My là một người rất giỏi lắng nghe và hay cho tôi lời khuyên. Chúng tôi đã chơi với nhau hơn 7 năm, hiểu rõ mọi sở thích, tính cách của nhau. Bây giờ đây, chúng tôi đã mỗi người một nơi, thế nhưng trái tim luôn hướng về nhau. Sau một ngày mệt mỏi, mỗi tối tôi và cậu ấy đều sẽ gọi điện cho nhau để tâm sự với nhau. Kể với nhau về mọi chuyện: hôm nay đã làm những gì, có chuyện gì vui, chuyện gì buồn chúng tôi đều nói hết cho nhau. Dù là giờ đây ở xa nhau nhưng tôi và My luôn ở phía sau và ủng hộ mọi quyết định của nhau. Không biết cuộc sống tôi sẽ như thế nào nếu như không có cậu ấy, chắc sẽ rất buồn đấy. Tôi thực sự biết ơn và hạnh phúc khi Thảo My là một phần trong cuộc sống của mình. Dù là bây giờ hay nhiều năm nữa tôi mong rằng tình bạn của chúng tôi sẽ luôn đẹp như bây giờ. Nếu được gửi một lời đến với cậu ấy, tôi chỉ muốn nói một câu "mình thật sự rất yêu Thảo My và mong là tụi mình sẽ mãi như bây giờ, dù là xa mặt nhưng không cách lòng". </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016125416</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bạn thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016125627</link>
         <description><![CDATA[<p>Hậu là người bạn thân nhất của tôi. Cô ấy luôn tỏ ra nhiệt tình và sẵn sàng giúp đỡ khi tôi gặp khó khăn. Chúng tôi đã quen nhau từ thời cấp ba và cùng trải qua nhiều kỷ niệm vui buồn. Đôi khi, chúng tôi có thể cãi nhau nhưng sau đó lại học được nhiều từ những trải nghiệm đó. Hậu luôn ở bên cạnh tôi trong mọi tình huống, từ niềm vui đến nỗi buồn. Cô ấy là người luôn lắng nghe và thấu hiểu. Mỗi khi tôi cần lời khuyên chân thành hay một bờ vai để tựa vào, Hậu luôn có mặt ở đó. Nói chung, là một người bạn tuyệt vời mà tôi sẽ luôn trân trọng. Hy vọng rằng, chúng tôi sẽ cùng nhau trải qua nhiều kỷ niệm nữa. </p><p>Phạm Minh Tú </p><p>231A210663</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016125627</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một kỉ niệm đáng nhớ nhất trong đời </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016125633</link>
         <description><![CDATA[<p>Hôm ấy vào tháng 9 tôi từ nhà lên bằng xe khách sẽ chẳng có gì nếu tôi không say xe. Và chuyến đi gần 3 tiếng đó là cực hình, có lẽ là hơn 2 tiếng thôi nhưng vì giữa đường xe bị hỏng bánh nên tôi phải ngồi trong xe chờ. Khi đến nơi Sài Gòn mưa và tôi quyết định bắt beebike về trọ. Trọ tôi ở sau HEC và phải đi qua quốc lộ 50 thì mới đến Nguyễn Văn Linh nhưng hôm đó sau khi bắt được xe mưa bắt đầu lớn hơn và kéo dài trong cả tiếng đồng hồ, dĩ nhiên tôi và anh bee đã bị kẹt tại đường quốc lộ 50 vì nước ngập quá sâu nếu đi nữa thì xe sẽ chết máy. Anh bee quyết định tấp vào nhà dân cho tôi trú đỡ. Lại chờ và càng chờ mưa càng lớn, sau hơn một tiếng mưa đã ngớt nhưng vẫn không rút nước mấy tôi và anh quyết định dắt bộ lội nước qua con hẻm khác theo chỉ dẫn của chú quanh đó. Hẻm nhỏ, xe đông, khá trũng và ngập nhưng vẫn đỡ hơn đường vừa rồi. Chạy vào trong con đường khu dân cư 13E tôi bất ngờ tiếp vì nó cũng ngập chẳng khác gì ngoài kia. Anh bee đã rất cố gắng chở tôi gần đến chỗ trọ khoảng 50m nhưng nước quá sâu anh ấy đã xin phép cáo lui trước trong hoàn cảnh này tôi cũng hiểu cho cái khó của anh. Và tôi xách theo 2 bịch đồ to nhỏ kéo cao quần dài và lội qua dòng nước để đi vào trọ vừa đi được một lúc thì mẹ điện hỏi thăm tình hình cũng may là tôi vẫn chụp kịp được cái điện thoại trước khi nó rơi xuống nước nhất máy và báo an toàn cho mẹ. Chuyến đi ấy tui ngắn nhưng lâu ngót nghét 8 tiếng đồng hồ.</p><p>Mssv 231A210729</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:27:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016125633</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một người bạn thân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126116</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Thiên Ân, một người bạn cùng bàn cấp ba của tôi. Ân là người bạn tận tâm luôn sẵn lòng lắng nghe mọi chuyện tôi chia sẻ và đưa ra lời khuyên cho tôi mỗi khi cần. Cô ấy có tâm hồn lạc quan luôn mang lại sự tích cực cho mọi người xung quanh. Những buổi trò chuyện cùng Ân không những giúp tôi giải tỏa được căng thẳng mà còn mang lại sự động viên và niềm tin vào bản thân. Mối quan hệ này không chỉ là về việc chia sẻ niềm vui mà còn về việc chia sẻ nỗi buồn và những khó khăn trong cuộc sống. Cô ấy thường tỏ ra kiên nhẫn với mọi người, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác mà không đòi hỏi bất kỳ sự trả ơn nào. Sự hài hước tự nhiên và tinh thần sáng tạo của cô ấy không chỉ làm cho mỗi ngày trở nên thú vị hơn mà còn giúp tôi trân trọng những khoảnh khắc ấy. Mặc dù hiện tại chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên như trước, mỗi người đều có một định hướng khác nhau nhưng chúng tôi vẫn giữ được mối quan hệ thân thiết và chia sẻ với nhau trong mọi chuyện. Ân không chỉ là một người bạn, mà còn là nguồn động viên và niềm vui to lớn của tôi.</strong></p><p><strong>Cao Thị Minh Thảo - 231A110023 </strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:28:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126116</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn An Thuận MSSV:231A310213                                              Viết về một kỷ niệm đáng nhớ trong đời  </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126145</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><br/></p><p>Kỷ niệm khiến tôi nhớ nhất đó là thi rớt bằng lái xe máy.</p><p>Lần đó, khi tôi tròn 18 tuổi là ngày 26/11/2023 tôi đã quyết định đi thi bằng lái xe máy vì tôi sợ bị công an bắt. Tôi đã bị công an bắt 2 lần nên tôi quyết định sẽ thi bằng lái.</p><p>Ngày tôi thi bằng lái đó là 3/4/2024 lúc ấy trời mát mẻ dễ chịu, cứ ngỡ tôi sẽ vượt qua được một cách dễ dàng vì lúc thi lý thuyết tôi đúng gần như 25/25 nên tôi rất tự tin. Nhưng không ngờ mọi thứ không như tôi nghĩ. Tôi đã rớt một cách nhục nhã vì khi ra đường tôi chạy xe không thua một ai nhưng cuối cùng lại rớt ngay ở vòng số 8. Nó như một cú sốc đối với tôi và tôi không dám nói cho ai biết vì sợ quê với bạn bè, họ hàng, cha mẹ. Nhưng không sao, tôi cứ tự nhủ là do tôi xui nên mới rớt chứ không phải do tôi chạy ngu. Và tôi đã quyết định đóng 100k thi lại vào ngày 8/5/2024. Sau cú sốc đó, lần này tôi nói với mình rằng "mày phải đậu" và tôi được chọn vào xe số 5, đúng chiếc xe tôi thi rớt ngày ấy nên tôi cũng khá lo. Nhưng cuối cùng tôi cũng đã đậu, lúc đó trong lòng tôi vui sướng không thể tả được. Tính đến nay thì tôi vẫn chưa nhận được bằng lái nhưng tôi cũng rất vui vì mình đã đậu. Và từ đó, khi tôi thấy chiếc xe wave màu đỏ tôi lại nhớ về ngày thi định mệnh ấy, và nụ cười lại nở trên môi.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:28:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126145</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126249</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ chúng ta ai ai cũng có những kỉ niệm đẹp, những khoảng khắc đáng nhớ của riêng mình và chúng là những mảnh ghép quý giá trong hành trình cuộc đời của mỗi người. Tôi cũng vậy, với tôi chuyến du lịch Đà Lạt cùng nhóm bạn thân vào mùa hè năm ngoái là một dấu ấn không thể nào quên. Chúng tôi đã háo hức chờ đợi và chuẩn bị cho chuyến đi này từ rất lâu, và cuối cùng, giấc mơ cũng trở thành hiện thực. Khi chiếc xe lăn bánh trên những con đường quanh co uốn lượn dẫn đến Đà Lạt, cảm giác mong chờ xen lẫn niềm vui hiện rõ trên nét mặt từng người. Chúng tôi đã bắt đầu một hành trình khám phá vùng đất mới đầy phấn khởi như thế. Đà Lạt chào đón chúng tôi bằng tiết trời se lạnh và không khí trong lành, khác xa với cái nắng oi bức của nơi tôi sống. Chúng tôi đã cùng nhau đi đến những địa điểm nổi tiếng như quảng trường Lâm Viên, hồ Xuân Hương, thác Voi…. Nhưng với tôi khoảnh khắc đáng nhớ nhất không chỉ là những thắng cảnh tuyệt vời mà còn là những giây phút bên nhau, khi cả nhóm ngồi quây quần bên lửa trại, chia sẻ những câu chuyện, kỷ niệm và ước mơ. Đó là những giây phút mà tình bạn thật sự được thử thách và củng cố. Mỗi khi nhớ về chuyến đi ấy, tôi luôn nhớ về sự ấm áp và hạnh phúc của những khoảnh khắc đơn giản nhưng đầy ý nghĩa đó.</p><p>Lê Thu Hương - 231A110039</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:28:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126249</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126376</link>
         <description><![CDATA[<p>Kỉ niệm là một điều quý giá nhất trong cuộc sống của mỗi con người. Đến giờ, vẫn còn nhớ mãi về thời cấp 2 khi gặp được những người bạn vô cùng quý giá và tạo với nhau những   kỉ niệm đáng nhớ. Đáng nhớ nhất là lúc cuối cấp nhà trường tổ chức cho các lớp một chuyến đi Đầm Sen. Trước lúc đi ai nấy cũng đều háo hức và cùng nhau lên kế hoạch đặt áo lớp để ai nhìn vào cũng đều biết mình là một tập thể. Cùng nhau tham quan các khu di tích để biết thêm về nhiều thứ và được trải nghiệm các trò chơi cảm giác mạnh, ăn chung với nhau nói chuyện vui vẻ. Nhờ chuyến đi chơi đó mới có thể cùng nhau tạo nên những kỉ niệm đáng nhất trong đời mà không ai có thể bao giờ quên được.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:28:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126376</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chủ đề: Một kỷ niệm đáng nhớ trong đời.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126465</link>
         <description><![CDATA[<p>Mỗi chúng ta, luôn có cho mình hồi ức về kỷ niệm đẹp trong cuộc đời. Kỷ niệm đáng nhớ và đẹp nhất của tôi có lẽ là cuối cấp 3. Đó là những năm tháng miệt mài học tập, những giờ học căng thẳng xen lẫn tiếng cười rộn rã hay những lần thi cử đầy hồi hộp. Tuy áp lực về thi cử nhưng cả lớp luôn cùng nhau miệt mài ôn tập, thức khuya dậy sớm để cùng nhau giải đề, chia sẻ kiến thức. Chúng tôi luôn động viên nhau cùng cố gắng. Có lần tôi và các bạn hẹn nhau làm cơm trộn trên lớp, mỗi đứa chia nhau ra đem nguyên liệu, đứa thì đem cơm, đứa thì đem xúc xích với trứng, mỗi đứa một món. Khi trộn xong chúng tôi phải trốn nhau ăn vì trường không cho đem đồ ăn vào, chạy tới chạy lui để trốn giám thị bắt. Đây có lẽ là kỷ niệm đẹp nhất của tôi.</p><p>Thái Ngọc Thủy - 231A211150</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:28:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126465</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một bài học của bản thân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126493</link>
         <description><![CDATA[<p>Chắc có lẽ ai trong chúng ta khi còn ngồi trên ghế nhà trường cũng từng nghĩ rằng: “ phải chi mình được đi đây đi đó, muốn ăn gì thì ăn, muốn làm gì thì làm, lên thành phố tự do biết mấy nhỉ, mình muốn lớn lên thật nhanh quá đi thôiii “. Những năm tháng ở quê cùng ba mẹ, cùng gia đình, bạn bè thân thiết vô cùng bình dị, cuộc sống cứ lặp đi lặp lại hàng ngày khiến mình vô cùng khao khát muốn lớn lên, như một con sâu muốn trở mình ra khỏi cái kén nhỏ, mà nó đâu biết rằng cuộc sống của nó được yên bình như vậy là do được cái kén, à mà đúng hơn là được bao bọc trong vòng tay của ba mẹ nên nó mới thấy yên bình và có phần… hơi chán.</p><p>Rồi ngày mà mình mong đợi nhất cũng đến - ngày mình vào Sài Gòn nhập học. Tờ mờ sáng hôm đó mẹ đã thức dậy, lục đục nấu nồi bánh canh để mình ăn kẻo đói. Trong khi mình ăn sáng thì ba ngồi dặn dò mình rất nhiều, mẹ thì lúi húi soạn đồ ăn cho mình đem theo. Ba mẹ cứ dặn dò mãi, cũng đến lúc mình phải lên đường. Từ quê vào Sài Gòn mình mang trong mình một tâm thế là từ nay mình đã là một cô sinh viên, mình sẽ trải nghiệm hết những điều mà bấy lâu nay mình ao ước. Thời gian cứ thế trôi qua, mình vẫn sống trong sự bảo bọc của ba mẹ. Rồi gia đình gặp biến cố, mình phải đi làm thêm để phụ ba mẹ, mình buồn nhưng vẫn cố gắng rất nhiều và dần nhận ra cuộc sống này không màu hồng như mình nghĩ, số tiền mình kiếm ra không bằng một tháng trước đây ba mẹ cho mình, vậy mà mình quá vô tư, mình cảm thấy rất có lỗi. </p><p>Mấy tháng rồi mình chưa về nhà, mình nhớ ba mẹ, nhớ những ngày vô lo vô nghĩ, la cà cùng đám bạn, đôi lúc mình rất tiêu cực nhưng rồi mình lại nghĩ rằng khó khăn hôm nay sẽ là hành trang cho tương lai của mình phía trước, mình sẽ cố gắng để ba mẹ tự hào về mình. </p><p>Ba mẹ ơi, con hứa!</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:28:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126493</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Thanh Tuyết - 231A110045</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126587</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người ai ai cũng có những người bạn thân thiết và tôi cũng vậy. Người bạn thân nhất của tôi là A, khi ở bên cạnh bạn tôi cảm thấy mình được là chính mình vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc . A có dáng người cao, một gương mặt điển trai và phong cách lịch thiệp. A là người mà tôi  có thể chia sẻ mọi điều, từ niềm vui đến nỗi buồn, không bao giờ phán xét và luôn ở bên cạnh tôi trong mọi tình huống. A  là người mà tôi tin tưởng và luôn muốn chia sẻ mọi khoảnh khắc của cuộc sống. Tôi coi A như là người thân trong gia đình vậy, thế nên khi một trong hai bốc đồng hay mẫu thuẫn chúng tôi cũng sẽ dùng tình yêu thương của một gia đình để bao dung và tha thứ cho những lỗi lầm của nhau. Cũng có thể nói rằng A như liều thuốc chữa lành mọi vết thương trong tâm hồn tôi. </p><p>Thế nên tôi rất trân trọng và biết ơn vì đã được gặp gỡ, làm bạn và gắn bó với A trong khoảng thời gian dài. Tôi luôn thầm cảm ơn A vì A là nguồn động viên lớn, là người bạn đồng hành và ủng hộ tôi suốt thời gian qua.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:28:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126587</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HÃY VIẾT 01 ĐOẠN VĂN </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126828</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Về một người bạn thân.</strong></p><p><strong>Lê Nguyễn Tấn Thịnh mssv 231A010418</strong></p><p><strong>                               Bài làm</strong></p><p>       Sau kì thi chuyển cấp từ lớp năm lên lớp sáu em đã đặt chân vào 1 môi trường học tập mới. Tại đây em được gặp gỡ vô vàng những người bạn, những người anh, người chị và các giáo viên bộ môn, học hỏi thêm nhiều điều mới mẽ và đặc biệt là một người bạn mà em lần đầu gặp đã có cảm mến bạn đấy và giờ đây bạn hiện là người bạn thân nhất vẫn còn chơi với em đến thời điểm này. Lần đầu tiên gặp bạn là lúc em vừa vào nhận lớp. Tính tình em lúc đó có phần nhút nhát thêm phần nữa là chiều cao em cao hơn so với tất cả các bạn cùng lớp nên em chọn ngồi vị trí bàn cuối gần cửa sổ. Sau khi em chọn được chổ ngồi thì cũng là lúc bạn bước đến và ngồi cạnh em, lúc đầu thì cả hai cùng im lặng và không bắt chuyện với nhau cho đến ngày đi học đầu tiên thì bạn bắt chuyện với em lúc đó là lần đầu hai đứa nói chuyện. Sau ngày hôm ấy bạn và em dần trở nên thân hơn nói chuyện trao đổi về việc học tập hay những chuyện vui khác nhiều hơn. Sau khoản thời gian đó thì em cũng kết bạn và làm quen thêm rất nhiều bạn nhưng rồi dần dần chia lớp nên không còn chơi chung nhiều như trước nhưng bạn thân em người vẫn luôn tìm đến em sau những giờ học tập mệt mõi và cùng đi chơi. Sau khoản thời gian cấp hai tươi đẹp lại đến thời điểm sang học cấp ba và một điều em khá bất ngờ là bạn lại học cùng lớp với em. Hai đứa lại chọn ngồi chung trao đổi cũng như giúp đỡ nhau trong việc học. Khoản thời gian chơi chung thì có lúc hai đứa cũng hay sảy ra những cuộc cãi vã nhưng rồi lại làm hoà. Bạn rất tốt với em luôn giúp đỡ những lúc em gặp hoạn nạn em rất trân quý tình bạn này. Em rất cảm ơn vì đã gặp được một người bạn tốt như bạn và em hy vọng dù cho sau này có ra sau thì tình bạn của hai đứa vẫn tốt như vậy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126828</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bạn thân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126836</link>
         <description><![CDATA[<p>+ Viết về một người bạn thân</p><p>Vào năm cấp 3 em có một người bạn chơi chung với nhau vô cùng thân thiết. Tuy bạn ấy là nữ nhưng thực sự thật bạn ấy còn mạnh mẽ hơn em rất nhiều và bạn ấy còn thích con gái. Bạn là một người vô cùng tốt bụng, biết suy nghĩ cho người khác. Em và bạn biết nhau qua một nhóm bạn cùng nhau chơi game chung vào đợi dịch vào thời điểm đó mọi người đều ở nhà và có rất nhiều thời gian rãnh nên bọn em chơi game dành hầu hết thời gian để cùng nhau chơi game với mục đích chính là để nói chuyện. Mặc dù lúc đó bọn em không có ẩn tượng và có vẻ là không ưa nhau cho lắm nhưng sau thời gian đó bọn em dần thân thiết cũng như nói chuyện với nhau nhiều hơn. Sau khi hết dịch thì bọn em cũng bắt đầu đi học lại những không mai vào một ngày đẹp trời em chạy xe hơn 50cc đi học và bị mấy chú công an tóm và từ đó em ko có xe đi học nữa. Bạn ấy như một vị cứu tin khi đã cho em đi học nhờ và trong 2 năm liền cấp 3 đi học bọn em đều đi học chung với nhau và trên cung đường đi học ấy, bọn em đã kể cho nhau nghe không biết bao nhiêu câu truyện, có nhưng câu truyện rất vui và cũng có câu chuyện cũng rất buồn mà chúng em trải qua. Tuy không còn cùng nhau đi học cũng như kể cho nhau nghe nữa nhưng những kỉ niệm cùng với bạn đều vô cùng đẹp ạ.</p><p>Võ Trí Linh Mssv 231A211016 </p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016126836</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một người bạn thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127223</link>
         <description><![CDATA[<p>Nếu nói về người bạn thì chắc chắn ai cũng sẽ có một người bạn. Nhưng muốn có một người bạn thân lại là người mà chúng ta khó tìm nhất. Tôi lại thật may mắn khi đã tìm ra được người bạn thân cho mình. Bạn ấy là người bước cùng tôi từ những năm cấp 3 bên Đại học. Những năm tháng đó, là những năm tháng hạnh phúc nhất thời học sinh của tôi. Chúng tôi cùng nhau học, cùng nhau đi chơi, cùng nhau làm những chuyện điên rồ nhất, hỗ trợ lẫn nhau rất nhiều trong học tập. Sau khi lên Đại học chúng tôi cùng ở chung với nhau, không những giúp nhau về chuyện học tập và còn về ăn ở, đưa đón nhau đi học và đi về. Chúng tôi cho nhau những trải nghiệm và bài học thú vị nhất. Những lúc có cãi vã, chúng tôi chọn cách nhường nhịn, tha thứ cho nhau, suy nghĩ về việc đã làm cùng nhau mà gạt qua mọi cãi vã. Vì sẽ có những kỷ niệm mà có thể sẽ không quay trở lại nữa, chúng tôi học cách trân trọng khoảng thời gian đó, khoảng thời gian mà chúng tôi đã cùng nhau tạo nên nhiều kỷ niệm đẹp. Dù chúng tôi không cùng chung ngành nghề theo học, nhưng vẫn hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau phát triển ngành của bản thân mình. Thật may mắn khi gặp nhau và rất cảm ơn bạn đã cho tôi nhiều điều thú vị như vậy.</p><p><br/></p><p>Phan Lê Tường Vy-231A300642</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127223</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm - Phan Nguyễn Khánh Giang - 232A170410</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127320</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi có một người bạn thân và bạn ấy tên là Nghi. Chúng tôi đã chơi với nhau đã được hơn 10 năm và có rất nhiều những kĩ  niệm đẹp về nhau. Nhưng kỉ niệm mà khiến tôi nhớ nhất là lúc ôn thi kì thi Tốt nghiệp THPT. Chúng tôi đã cùng nhau cố gắng chăm chỉ để đạt được nguyện vọng của mình. Lúc ấy tôi đã chịu rất nhiều sự áp lực từ phía gia đình, bạn ấy luôn ở bên động viên và cổ vũ tinh thần cho tối rất nhiều. Mỗi tối chúng tôi đều cùng nhau học bài và mỗi khi cuối tuần rảnh rỗi cả hai đều hẹn nhau ra thư viện bạn đã giảng và chỉ cho tôi rất nhiều về toán. Nhờ vậy, điểm toán của tôi đã cải thiện nhiều hơn. Nhờ những cổ vũ, động viên và những lúc học cùng nhau ấy, tôi đã thành công đậu vào trường đại học và học chuyên ngành mà tôi mong muốn. Tôi rất cảm ơn vì đều ấy và nó là một kỉ niệm đẹp về tình bạn mà tôi mãi không bao giờ quên được. Dù lên đại học ngoài đi học vì còn đi làm thêm nhưng chúng tôi vẫn liên lạc và kể cho nhau nghe những câu chuyện ngày ngày. Tôi rất quý tình bạn này và mong rằng tôi và bạn sẽ luôn là bạn tốt của nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127320</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng nghề nghiệp trong tương lai- Bùi Nguyễn Yến Nhi - 231A210206</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127347</link>
         <description><![CDATA[<p>Định hướng trong tương lai là điều cần thiết cho mỗi con người. Nó giúp ta xác định mục tiêu và con đường để phát triển bản thân. Và sau khi tìm hiểu những điểm mạnh cũng nhue khuyết điểm của bản thân, em đã quyết định theo học ngành Tổ chức sự kiện. Trong suốt 4 năm đại học, ngoài việc tiếp thu và hoàn thành tốt những môn học ở trường. Bản thân em nghĩ mình cũng nên tìm hiểu những cơ hội việc làm hoặc tìm hiểu những công ty phù hợp với chuyên ngành mình đang học. Ngoài ra, những công việc như: cộng tác viên sự kiện, content creater,...cũng đáng để em tham gia và trải nghiệm. Vì nó giúp cho em rèn luyện được những kỹ năng như: giao tiếp, làm việc nhóm, lên kế hoạch,... Sau khi được ra trường, em muốn bản thân mình sẽ được vào những công ty liên quan đến tổ chức sự kiện, đặc biệt là tổ chức các show ca nhạc hoặc trình diễn thời trang. Vì đó là niềm đam mê của bản thân em. Em hy vọng mình sẽ áp dụng được nhũng kiến thức mình tích lũy vào công việc sau này và bản thân được phát triển hơn nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127347</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Trần Đức Huy - 231A140192 - Chủ đề : viết về một bài học kinh nghiệm của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127395</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi nhớ không lầm thì lúc đó là khoảng thời gian tôi đang trong giai đoạn ôn thi THPT QG năm ngoái, lúc ấy tôi còn đang nhởn nhơ chẳng thèm để ý tới việc học, việc ôn bài. Tôi còn chủ quan nói : "Lần này mình chỉ cần quan tâm tới Tiếng Anh, Toán và các môn XH khác thôi, mấy môn còn lại ôn sơ sơ cũng được". Thành thật mà nói, một học sinh vừa học bài chẳng nhét vào đầu được 1 chữ nào , vừa tính toán chẳng ra làm sao như tôi thì việc thi cử tôi cũng không kỳ vọng gì nhiều bởi vì:" Đằng nào mình cũng rớt cho coi.... ". Tôi học bài rất khó vào, trong khi các bạn chỉ cần 1 tuần là có thể học xong 2 bài thì tôi 2 tuần thậm chí vẫn còn đang giậm chân tại chỗ. Cũng vì biết mình sẽ chạm mặt với kì thi cuối cấp, nên tôi đã quyết định học thêm từ lúc bước vào học kì 1 của lớp 12. Mọi chuyện diễn ra rất nhanh, đến nỗi tôi chỉ cần chớp mắt 1 cái là kì thi đã tới. Chắc hẳn ai cũng lo sợ, tôi cũng thế, nhưng không vì lo sợ mà mình lại bỏ cuộc được, lỡ " phóng lao thì phải theo lao" thôi. Kết quả đã có, tim tôi đập rất mạnh, cứ ngỡ là mình sẽ không đủ điểm nhưng không, môn Toán của tôi đạt điểm cao nhất. Và tuy 8.6 không phải là cao với những người giỏi, nhưng đối với tôi, đó là con điểm khiến tôi hét mừng lên với ba mẹ và tự hào rằng công sức học tập của mình đã được đền đáp. Nhưng những gì mà tôi làm trong phòng thi hoàn toản khác với những gì tôi có thể tưởng tượng được. Tôi "lụi" gần nửa đề môn Toán với suy nghĩ rằng : "1 là đúng hết 2 là ngược lại, thà đánh nhầm còn hơn bỏ sót". Còn với các môn còn lại tôi tự tin rằng những môn này sẽ cao hơn cả Toán. Và sau cùng thì, tôi nhận ra rằng, chẳng có gì là hoàn hảo, cho dù có cố gắng đến mấy thì bản thân mình cũng không đủ năng lực để làm được 100% , nên ta cần phải nhờ đến may mắn, sự hy vọng, niềm tin chân thành mà ta đặt vào nó. Tuy có mấy lúc sẽ rất thê thảm, nhưng biết đâu được? Bạn sẽ xứng đáng nhận lại cho mình những gì mà mình đạt được💗</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127395</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Họ và tên : Dương Tỷ Thương Mssv :231A210584</title>
         <author>duongtythuong</author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127557</link>
         <description><![CDATA[<p>Về một bài học kinh nghiệm của bản thân</p><p><br/></p><p>Ngày đầu tiên bước vào sài gòn, bản thân em đã được chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng. Một buổi chiều đầy nắng và gió, em ngồi ban công cùng với cốc trà sữa thơm ngon. Khi nhìn từ trên cao xuống em đã chứng kiến một anh chàng bịt khẩu trang đen nghe điện thoại và từ đằng xa xa có chiếc xe màu đỏ chạy tới nắm lấy điện thoại anh ấy và giật rồi vụt bay như một cơn gió. Tôi bắt đầu sợ hãi và cảm thấy rùng mình liệu mình có phải nạn nhân tiếp theo không? </p><p>Tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong. Tôi liền nảy ra một ý tưởng điên rồ, mình book grab chạy quanh khám phá thành phố xem có gì mới mẻ và trải nghiệm quanh sài gòn. Từ tân bình, tôi book anh grap đi dạo khắp thành phố đến 9h tối sau khi tôi đi được hết tất cả địa điểm cần tới thì sắp về tới nhà tôi chợt nhận ra số tiền đi grab của mình lên tới 400k trong buổi tối hôm đó tôi còn nhiệt tình lên app bấm tầm bậy để đánh giá anh grap dễ thương thì vô tình bấm nhầm một cái biểu tượng bo cho anh tài xế trên bee. Tôi không hiểu đó là gì, tôi bấm vào 100k thế là số tiền tôi đi grab đã được tăng lên thành 500k.Chắc có lẽ hôm đó anh ấy cũng là người may mắn và hạnh phúc nhất nhỉ vì chuyến cuối cùng em đi chỉ có 30k thôi mà được bo hẳn 100k.</p><p>Bài học kinh nghiệm rút ra được ở đây là nên tìm hiểu trước khi sử dụng app và đừng vội thấy anh grab đẹp trai nói chuyện hay mà vội đánh mất sự ngu ngốc của chính mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127557</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127688</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Viết 1 đoạn văn về học phần kỹ năng sử dụng Tiếng Việt </strong></p><p>Tôi là sinh viên năm nhất của trường Đại học Văn Hiến. Ở học kì tăng cường này, tôi đã được học môn kỹ năng sử dụng Tiếng Việt của cô Nguyễn A Say. Môn học này thu hút tôi từ cách giảng dạy của cô cho đến cả cái tên của nó. Trong quá trình học và đặc biệt là với lớp trẻ hay sử dụng những câu teencode trên mạng xã hội như tôi thì tôi nhận ra rằng Tiếng Việt thực sự rất khó so với tiếng nước ngoài. Vì Tiếng Việt của ta cực kì phong phú và đa dạng theo từng vùng miền. Trước giờ tôi cứ ngỡ những từ mình biết đọc thì chắc chắn sẽ biết viết nhưng trái lại khi học thì tôi mới biết mình sai chính tả rất nhiều. Đặc biệt, môn học giúp sinh viên phát triển kỹ năng giao tiếp, lắng nghe và phản hồi một cách lưu loát, tự tin. Bộ môn này còn cho tôi trải nghiệm kỹ năng làm việc nhóm để tạo ra một sản phẩm truyền đạt cho mọi người biết mê đẻ đẹp đến mức nào. Không chỉ về phần ngôn ngữ, môn học còn rèn luyện tính cách con người và kỹ năng mềm của sinh viên. Tóm lại, đây là môn học không thể thiếu của bất kì trường nào, ngành nào vì nó là nền tảng vững chắc cho các bạn hoàn thiện bản thân trong tương lai. </p><p><strong>Lê Đỗ Hạ Ny 231A300448</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127688</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về một người bạn thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127743</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong cuộc sống chúng ta có rất nhiều mối quan hệ gia đình, bạn bè, thầy cô, hàng xóm. Đối với tôi bạn thân là những người tôi rất trân trọng chuyện gì cũng có thể chia sẻ được với nhau. Khi tôi mới lên đại học còn rất lạc lõng ngày đầu tiên đi tham gia ngày tân sinh viên tôi đi một mình và gặp được một bạn nữ. Sau đó các anh chị cho chúng tôi chơi trò chơi để có thể kết bạn, nói chuyện một hồi phát hiện ra tôi và bạn ấy học chung ngành mà còn chung lớp nữa nên chúng tôi thường xuyên rủ nhau đi học onl. Qua một thời gian tiếp xúc tôi cảm thấy bạn này khá tốt tính có thể chơi lâu dài được nên chúng tôi ngày càng thân hơn có thể tâm sự nhiều hơn. Chúng tôi đã chơi với nhau được hai năm rồi, trong học tập bạn ấy giúp đỡ tôi rất nhiều mỗi khi mà có một từ gì đó tôi phát âm không đúng bạn ấy sẽ nhắc nên đọc như thế nào cho đúng.Khi tôi gặp nhiều chuyện khó khăn, nản lòng tôi đã tâm sự với bạn ấy giúp tôi tháo gỡ được những khúc mắc trong lòng hướng dẫn tôi nên làm thế nào cho đúng. Sau dần tôi cảm thấy bạn ấy giống như người chị gái của mình vậy, tôi cũng cảm thấy rất may mắn khi ở Sài Gòn toàn lợi dụng lừa dối nhau để sống tôi lại  có một người bạn thân như vậy. </p><p>Phan Thanh Tú</p><p>221A150340</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127743</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một bài học kinh nghiệm .</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127814</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày nhỏ em ước mơ được làm một sĩ quan quân đội trong tương lai nên em đã cố gắng từng ngày tập trung vào lo sức khoẻ thật tốt và học thật giỏi để có ngày em sẽ thi đậu vào ngôi trường đào tạo sĩ quan mà mình mong muốn. Nhưng ước mơ đó thì khác với thực tế các trường đào tạo sĩ quan đã xét điểm khá cao sao khi biết thông tin mình đã rớt trường mà mình đã mơ ước được vào em rất buồn, nản lòng, suy sụp, em luôn bỏ bữa và ít nói chuyện hơn với mọi người nhốt mình vào căn phòng. Thấy thế ba và gia đình đã khuyên nhủ bảo mình rằng con đường dẫn đến sự thành công thì luôn luôn chông gai cạm bẫy không có con đường nào mà không có chông gai cạm bẫy hết cả đừng nản lòng con nha khi nghe những lời ba khuyên thì mình cũng đã nhận ra muốn thực hiện được ước mơ của mình thì phải cố gắng nhiều hơn nữa và rồi em vẫn đang cố gắng để thực hiện ước mơ của mình . Bài học kinh nghiệm của em nhận ra rằng là dù thất bại bao nhiêu thì mình cũng phải nỗ lực cố gắng đừng bỏ cuộc, cố gắng rồi sẽ có một ngày nhận một kết quả như mình mong đợi . </p><p>Nguyễn Thành Danh </p><p>Mssv:231A130017</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127814</guid>
      </item>
      <item>
         <title>VIẾT VỀ MỘT KỶ NIỆM ĐÁNG NHỚ TRONG ĐỜI / ĐẶNG THỊ MỘNG TUYỀN - 231A300576</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127847</link>
         <description><![CDATA[<p>Kỷ niệm là một điều mà mỗi người đều có và muốn khắc ghi nó trong tâm trí của mình. Dù là kỷ niệm buồn hay vui thì đều là khoảnh khắc đáng nhớ. Tôi cũng có một kỷ niệm mà chưa bao giờ tôi có thể quên và có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được. Đó là vào mùa hè năm lớp 9, mùa đại dịch đang bùng phát mọi nơi, mùa mà những cô cậu cuối cấp 2 chúng tôi đang cố gắng hằng ngày ôn thi tuyển sinh. Vốn sẽ là những kỷ niệm đẹp khi chúng tôi - một nhóm bạn với những hoài bão đỗ vào ngôi trường cấp 3 bản thân yêu thích. Nhưng rồi cái nhóm lúc nào cũng nhí nhố khi ôn luyện lại thiếu vắng đi một người. Một cô bạn với đầy những ước mơ, hoài bão đã ở mãi tuổi 15. Tôi vẫn còn nhớ như in khi nhận được thông báo kèm một bức thư cô bạn ấy đã để lại cho tôi khi cô bạn ấy đã biết chắc rằng bản thân sẽ chẳng thể tiếp tục được nữa. Trong thư là đầy những cảm xúc của cô bạn ấy với tất cả những điều cô ấy muốn nói, những lời cô ấy muốn tâm sự và cả những hoài bão cô ấy nhờ tôi viết tiếp. Khi đọc từng dòng thư cô bạn ấy gửi cho tôi, tôi đã phải lặng đi rất lâu và không thể tin được người bạn mà đồng hành cùng mình suốt bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu điều từ nay sẽ chẳng còn nữa. Và rồi khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc nhận lấy "Bức thư tuổi 15" của cô ấy đã luôn là một kỷ niệm luôn khắc ghi trong tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127847</guid>
      </item>
      <item>
         <title>VIẾT VỀ HỌC PHẦN KỸ NĂNG SỬ DỤNG TIẾNG VIỆT - HUỲNH NGỌC PHƯƠNG - 231A170283</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127869</link>
         <description><![CDATA[<p>Trước khi học học phần kỹ năng sử dụng tiếng Việt, tôi từng nghĩ mình rất hiểu về tiếng Việt. Nhưng khi học học phần này, tôi bắt đầu nhận ra kỹ năng sử dụng tiếng Việt của bản thân không hề tốt như mình đã từng nghĩ. Trong quá trình học tập, tôi đã phát hiện ra có rất nhiều từ mình hay dùng nhưng không biết ý nghĩa của nó, cũng có những từ mình dùng sai cách, viết sai chính tả mà bản thân không nhận ra. Bên cạnh đó, học phần này còn giúp tôi biết được nhiều điều cũng khá là thú vị nữa. Chắc bạn đang thắc mắc có gì thú vị đúng không? Cô sẽ tổ chức một buổi talkshow nhỏ và nhóm tôi đã chọn quay một đoạn phim ngắn. Nghe có vẻ mệt mỏi nhỉ? Đúng thật, nhưng nó rất là vui luôn ý. Nó giúp tôi biết được cách để làm ra một bộ phim người ta sẽ cần những giai đoạn gì, phải canh góc quay như nào, phải quay làm sao cho các cảnh quay khớp nhau,... một điều mà một đứa không phải ngành truyền thông như tôi có thể học được ở ngoài. Mặc dù những cái tôi thấy bây giờ nó chưa hoàn thiện, chưa được như những đoàn phim, nhà sản xuất lớn nhưng, một phần nào đó nó cũng giúp tôi có được những hiểu biết mới. Học phần kỹ năng sử dụng tiếng Việt đã đem đến cho tôi nhiều kiến thức. Không chỉ riêng ở kỹ năng sử dụng tiếng Việt mà còn nhiều kỹ năng khác nữa.  </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127869</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai Kim Phụng   - 231A210410                            Về một bài học kinh nghiệm của bản thân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127885</link>
         <description><![CDATA[<p>Ở xã hội bây giờ chúng ta đừng quá đặt niềm tin và sự tin tưởng của mình cho một người nào đó. Chúng ta sẽ gặp được rất nhiều người mang đến cho ta vui có, buồn có nhưng ta nên biết bản thân mình cần gì và học hỏi từ họ những gì. Ở xã hội hiện nay nếu mà ta tin tưởng họ quá nhiều đặt hết niềm tin và sự tin tưởng thì có khi họ phản bội ta một vố rất đau. Khi tôi mới vào lớp 10 trong trường đấy như một thế giới khác với tôi, tôi không quen một ai ở đấy và từ từ tôi cũng làm quen và có một vài người bạn mới có một bạn rất nhỏ nhắn và cực kỳ xinh luôn lại còn thân thiện nữa. Tôi và bạn luôn đi chơi cùng nhau và cùng đi học nhưng đó là một bộ mặt giả tạo của bạn. Bạn ấy ăn cắp tiền của tôi một số tiền rất lớn mà còn hỏi han tôi một cách giả tạo. Sau này tôi mới biết bạn ấy ăn cắp rất nhiều bạn trong lớp chứ không phải riêng tôi, đánh lộn, hổn láo trước mặt thầy, cô thì ngoan hiền thể hiện mình như là một học sinh ngoan. Nhìn vào cách thể hiện của họ trước mặt của mình nhưng chưa chắc ngoài họ như vậy. Vì thế đến tận bây giờ tôi luôn cẩn trong các mối quan hệ. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127885</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời- Lê Tăng Hà My 231A210062</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127911</link>
         <description><![CDATA[<p>Kỉ niệm đáng nhớ nhất của em chính là khoảnh khắc được ở gần bên ông ngoại của mình. Vì nhà ngoại ở xa mà phải rất lâu em mới có thể trở về thăm ông ngoại. Lần gần nhất em được gặp ông ngoại chính là vào dịp Tết năm nay và lúc đó thì ông ngoại em đã rất yếu vì bệnh nặng. Có lẽ vì em quá vô tư nên đã không nghĩ rằng đó là lần cuối em được gặp ông ngoại mình. Khoảng một tuần sau đó, ông em mất vì bệnh nặng không khỏi. Điều đó đã làm em rất hối hận vì bản thân đã không dành nhiều thời gian hơn cho ông khi ông còn khỏe. Lúc em còn nhỏ, ông thường dẫn em đi công viên để mua đồ chơi và thường làm những món đồ tái chế tặng cho em. Tuy ông rất nghiêm khắc và đôi khi hơi khó tính nhưng ông là một người luôn yêu thương cháu của mình. Em cảm thấy hối hận vì đã không dành nhiều thời gian ở bên và chia sẻ với ông nhiều hơn. Ngày ông mất em cũng chẳng thể về vì thời gian học của em không cho phép nên em cũng chẳng thể nhìn ông lần cuối được. Là cháu lớn nhất trong nhà nhưng lại vắng mặt làm em cũng thấy áy náy và day dứt vô cùng. Và sau câu chuyện này em đã dần nhận thức hơn về việc dành thời gian nhiều hơn cho gia đình của mình để bản thân sẽ không hối tiếc với hai từ "nếu như" nữa.  </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:29:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016127911</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời -Trương Thị Kiều Oanh - 231A310016</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128200</link>
         <description><![CDATA[<p>Trãi qua khoảng thời gian học cấp ba có lẽ ai cũng có cho mình một kĩ niệm đáng nhớ. Những câu chuyện về thời học sinh khi còn là những cô cậu học trò trên ghế nhà trường . Với tôi cấp 3 là một thời gian đáng nhớ nhất vì để lại cho tôi nhiều nỗi nhớ và kỉ niệm nhất. Tôi cùng những người bạn cùng nhau tham gia cắm trại do trường tổ chức, cùng nhau chuẩn bị mọi thứ để bữa cắm trại diễn ra một cách vui vẻ và trọn vẹn nhất, đó là một đêm rất vui cả trường ngồi vòng quanh sân chia sẽ với nhau rất nhiều câu chuyện để có thể gắn kết được mọi người lại với nhau nhiều hơn. Đến khoảng thời gian ôn thi tốt nghiệp tôi và các bạn trong lớp họp nhóm ôn thi cùng với nhau, ăn uống cùng nhau thật sự điều đó khiến tôi cảm thấy thoải mái nhiều hơn trong quá trình học tập. Và chuyện gì đến cũng sẽ đến 100 ngày đếm ngược đến kì thi THPTQG dần trôi qua, vào những ngày cuối cùng chúng tôi chợt nhìn lại và thầm nghĩ “ vậy là sắp kết thúc rồi sao? “ . Câu hỏi này không phải là vì sắp đến ngày thi rồi mà bản thân tôi có chút tiếc nuối. Tiếc vì sẽ không còn được đến trường mỗi ngày nữa, tiếc vì sẽ không còn được gặp những còn người này nữa, không còn được cái cảm giác cứ mỗi giờ ra chơi là cả cứ kéo nhau lại mình rồi ngồi buôn chuyện,… Vào ngày cuối cùng cả lớp tối đã lưu giữ kỉ niệm lại với nhau bằng cách kí tên lên áo và kèm theo những lời chúc tốt đẹp dành cho đối phương và giây phút đó tôi thực sự nhận ra rằng thời học sinh của chúng tôi kết thúc rồi, nó đẹp đẽ và trọn vẹn. Đó là kỉ niệm đáng nhất trong trong đời tôi và sau này khi ai đó hỏi tôi rằng khoảng thời gian nào mà bạn thấy là tuyệt vời nhất, chắc chắn tôi sẽ trả lời rằng đó là năm tôi học cấp 3.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128200</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết về bạn thân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128375</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Võ Lê Bảo Nguyên-231A310494</p><p><br/></p><p>Tôi có một người bạn thân tên là Vũ, tên nghe như một nghệ sĩ đình đám hiện tại của Việt Nam. Đình Vũ là người điềm tĩnh lạnh lùng, lần đầu khi tôi gặp cậu ấy ấn tượng ở chỗ vẻ mặt bình thản khi được tôi hỏi tên, như kiểu đó là một điều hiển nhiên mà cậu ấy đã gặp nhiều rồi. Tuy là năm nay cậu ấy mới 19 tuổi thôi nhưng Vũ sở hữu cho mình nét mặt của người trưởng thành, bình tĩnh cũng như không bộc lộ quá nhiều biểu cảm. Cùng với chiều cao lý tưởng là 1m83 thì Vũ gần như chơi tốt đa số các môn thể thao như bóng đá, bóng rổ hay bóng chuyền và có lần cậu ấy đã đạt được huy chương vàng cấp quận về bộ môn bóng đá mà cậu ấy giỏi nhất. Tuy là một người lạnh lùng nhưng mà Đình Vũ cũng có khiếu hài hước cũng như sự thân thiện với bạn bè, những câu chuyện có Vũ tham gia đều trở nên dí dỏm hài hước mang lại tiếng cười cho mọi người. Với Đình Vũ mọi thứ đều phải rõ ràng, không để việc tư vào việc công hay nói cách khác là một người công tư phân minh. Vào một lần kia tôi đã ỷ lại vào Vũ, tôi đã nghĩ vì là bạn thân nên Vũ sẽ chấm điểm cao cho phần phân công của tôi vì Vũ là nhóm trưởng nên tôi đã cố tình làm không tốt, nhưng không cậu ấy đã chấm điểm không cao cho phù hợp với sự sai sót của tôi và từ lúc đó tôi lại có thêm một cái nhìn tốt về Vũ. Bạn thân tôi cũng là một người yêu thương động vật khi thường xuyên đem thức ăn cho những chú chó hoang gần nhà ăn và Vũ rất phản đối những hành động ngược đãi động vật. Sau khi làm bạn với Đình Vũ được một thời gian dài thì tôi cảm thấy cậu ấy là một người điềm tĩnh, một người có những đức tính tốt cần có trong tình bạn. Tôi mong tình bạn này giữa hai người sẽ là mãi mãi không có sự chia cách</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128375</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng nghề nghiệp trong tương lai-Nguyễn Nhựt Trường- 231A310149</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128381</link>
         <description><![CDATA[<p>Hiện nay, em đang là sinh viên năm nhất của ngành thương mại điện tử. Lý do em chọn ngành này cũng chính là vì em đã có định hướng riêng cho bản thân từ những năm còn là học sinh cấp 3. Công việc mà em muốn hướng tới đó chính là kinh doanh và bán hàng trên các sàn thương mại điện tử. Thị trường mà em muốn hướng tới không chỉ là ở trong nước mà còn cả thị trường quốc tế và ngành hàng em muốn kinh doanh đó chính là thời trang. Công việc này không chỉ đòi hỏi phải biết tìm kiếm và xem số liệu mà còn cần phải đi trước xu hướng của thị trường. Để có thể làm công việc này em đã định sẵn hướng đi cho bản thân, đó là ngoài đạt điểm GPA tối thiểu là 3.6 tại trường, thì còn phải trao dồi thêm các kĩ năng khác như: Digital Marketing hay Design,…, cùng với đó là các chứng chỉ để ra trường. Vì công việc này sẽ kinh doanh trên các sàn thương mại điện tử nên em đã chọn ra một số sàn đang phát triển mạnh mẻ hiện nay để có thể nghiên cứu đó là: Shopee, Amazon và Alibaba,….Không chỉ dừng lại ở đó, em còn muốn tìm hiểu và học thêm về thời trang để có thể phát triển việc kinh doanh. Cuối cùng, để có thể vững bước cho định hướng ấy em sẽ luôn kỉ luật bản thân.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128381</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân - Nguyễn Thị Quỳnh Như 231A310394</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128490</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ ai trong chúng ta cũng có một người bạn tri kỷ, tôi cũng có. Chúng tôi học cùng nhau từ năm lớp 1 và chơi thân với nhau cho đến bây giờ. Tính cách bạn ấy khá hiền lành và biết suy nghĩ cho người khác. Nhưng đôi khi lại quá nhút nhát và yếu đuối. Cũng có lúc chúng tôi có bất đồng quan điểm với nhau dẫn đến cãi vã và chiến tranh lạnh. Nhưng qua đó, tôi thấy rằng là bạn bè với nhau, có những thứ mình phải thấu hiểu, cảm thông cho nhau, như vậy tình bạn mới lâu dài, bền bỉ. Cả tôi và bạn ấy đều thích chó, nhưng khổ nỗi bạn ấy lại sợ không dám đến gần. Bạn ấy cũng có khiếu hài hước, những người bạn xung quanh hay ghẹo bạn rằng nên đi thi Thách thức danh hài. Tôi mong tình bạn này sẽ ngày càng tốt đẹp và sẽ thấu hiểu nhau nhiều hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128490</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đang nhớ trong đời ( Nguyễn Tiến Đạt 221A030801 )</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128516</link>
         <description><![CDATA[<p>Một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất trong đời tôi là lần đầu tiên tôi tham gia một chuyến phượt bằng xe máy cùng nhóm bạn thân. Chúng tôi đã lên kế hoạch thời gian địa điểm cẩn thận và quyết định khám phá vùng biển miền Nam Việt Nam. Chuyến đi kéo dài trong một ngày, với những chặng đường dài, Quanh co và đôi khi đầy thử thách. Tuy nhiên, cảm giác tự do khi lao vọt trên những con đường quốc lộ, đường làng và ven biển được hòa mình vào không khí đông đúc của thành thị. Trong khung cảnh đẹp hoang sơ kỳ vĩ của ven biển làm cho chúng tôi cảm thấy phấn khởi và háo hức. Tiếp đó chúng tôi dừng chân tại làng chài bình yên để thưởng thức hải sản tươi ngon được chế biến thơm ngon đa dạng bắt mắt. Thực sự là một trải nghiệm không thể nào quên. Tiếp theo chúng tôi lại di chuyển sang một khu du lịch có khung cảnh đẹp cùng với đó rất nhiều trò chơi là thời gian chúng tôi cùng nhau vui chơi, ghi hình lại những tấm ảnh những video để làm kỉ niệm. Sau một thời gian di chuyển vui chơi ăn uống mệt mỏi cũng là lúc nghĩ ngơi để bắt đầu 1 chuyến đi trở về nhà an toàn. Hoàng hôn xuống, cũng là lúc chúng tôi chuẩn bị hành trang xe cộ để trở về nhà. Qua đó trong chuyến đi này không chỉ giúp chúng tôi gắn kết hơn mà còn để lại trong tôi những ký ức đẹp về tuổi trẻ và niềm đam mê khám phá trên những chiếc xe máy, mà còn ngắm vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên biển cả.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128516</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một kỉ niệm đáng nhớ trong đời Trần Thanh Thu Tâm-231A300426</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128557</link>
         <description><![CDATA[<p>Vào khoảng cuối năm 2023 là thời gian tôi có rất nhiều kỉ niệm cùng lớp cấp ba. Những kỉ niệm không thể nào quên của thời học sinh ấy làm cho tôi thêm trân trọng và không thể nào quên được. Khoảng thời gian ấy tuy bận học, chuẩn bị các giấy tờ để thi tốt nghiệp bắt đầu lao vào giải đề, ôn bài, thi Đánh giá năng lực,... cả lớp ai cũng rất mệt và có áp lực riêng của mình nhưng luôn hổ trợ nhau, cùng nhau thi đua đoàn kết tham gia các chương trình của nhà trường. Tôi rất vui khi cùng với lớp dựng một tiết mục văn nghệ và thành quả là chúng tôi đạt giải nhất tiết mục ấy. Sau thời gian sơ khảo chúng tôi cũng nghe qua những điều không tốt của các lớp khác nhưng nhờ có bí thư luôn động viên lớp nên cũng phần nào làm ngửi đi sự lo lắng. Đến ngày công bố các lớp có tiết mục được duyệt để thi chung kết, lớp chúng tôi thật sự vở òa khi được nghe danh cảm xúc của mọi người trong lớp vổ tay rồi hét lên vì vui sướng thật sự lúc ấy ai trong chúng tôi điều rất hảnh diện. Và rồi kết quả của đêm chung kết đã không phụ lòng chúng tôi khi bạn MC đọc kết quả lần lượt là giải khuyến khích, giải ba, nhì và cuối cùng: "Tập thể lớp 12C3 đạt giải nhất",.... lúc ấy vô cùng vui sướng, tự hào khi mà cùng với lớp đạt được giải cao đến vậy. Những tiếng vổ tay, hò hét của tụi trong lớp càng làm cho bản thân tôi hạnh phúc hơn nữa. Và tôi đã chạy lên sân khấu thật nhanh để nhận giấy khen và phần thưởng của lớp. Cảm giác ấy thật sự rất đáng nhớ trong cuộc sống của mình với thanh xuân thêm điểm nhấn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128557</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Học phần Kỹ năng sử dụng tiếng Việt (231A310051) Nguyễn Cao Trí</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128605</link>
         <description><![CDATA[<p>Sau khi tốt nghiệp  ở cấp điều chúng ta luôn hướng tới là được vào đại học để chúng ta học được nhiều điều mới hơn, đại học giúp chúng ta có những trải nghiệm mới từ đời sống cho đến những môn học hoàn toàn mới mẻ với mọi chúng ta, những môn học rất đặc biệt chúng ta luôn nghĩ nó dễ nhưng khi học thì chúng ta cảm thấy ngược lại. Kỹ năng sử dụng tiếng Việt là học phần chúng ta nghĩ nó dễ nhưng là hoàn toàn không khi học. Những lỗi chính tả hằng ngày những câu nói hay những câu văn chúng ta thường nói hằng ngày chưa chắc đã đúng chính tả và đến khi em bắt đầu học học phần này thì em thấy nó không dễ. Kỹ năng sử dụng tiếng Việt mà cô Asay dạy nó rất khác biệt so với kiến thức của em, những từ ngữ hằng ngày mình sử dụng nó lại sai nhiều đến vậy. Học phần này em nghĩ nó có thể sau này nó có thể giúp  ích cho em rất nhiều trong đời sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128605</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể về một kỷ niệm đáng nhớ trong đời       Mai Anh Tâm-231A110096</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128628</link>
         <description><![CDATA[<p> Học kỳ quân đội chính là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong đời của em. Vào mùa hè năm em học lớp 7, em được tham gia một chương trình học mang tên “Học kỳ quân đội”. Ở nơi ấy, em được trải nghiệm rất nhiều thứ "lần đầu": lần đầu tiên phải xa người thân 2 tuần, lần đầu tiên đi hành quân 1 chặng đường khá dài, lần đầu tiên bị phạt rất nghiêm khắc…Học kỳ quân đội còn giúp em kết giao được rất nhiều bạn bè, được giao lưu với các anh chị tiểu đội trưởng, tiểu đội phó và học hỏi rất nhiều bài học kinh nghiệm từ các anh chiến sĩ. Hơn nữa, em còn được tham gia các hoạt động rèn luyện thể chất, nâng cao sức khoẻ và còn được cùng các anh chị trong tiểu đội thi đua với những tiểu đội khác. Mặc dù mọi người đều rất mệt nhưng ai ai cũng rất nhiệt tình tham gia cũng như cổ vũ những đồng đội của mình. Học kỳ quân đội còn là nơi giúp em mở lòng mình ra hơn, trước đây em là một người sống khá khép kín và ngại tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Nhưng khi tham gia học kỳ quân đội em và mọi người đã có những buổi trò chuyện với mọi người - việc này giúp em có cái nhìn đa chiều về vấn đề của em cũng như của mọi người, từ đó em đã nhìn cuộc sống một cách mới hơn và cuộc sống của em cũng tốt hơn rất nhiều. Rất biết ơn vì em đã được tham gia học kỳ quân đội, sự nghiêm khác nơi ấy đã tôi luyện em giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày,sự chăm sóc yêu thương của các anh chị quản lý,những người đồng đội thân yêu như những tia nắng chiếu rọi lên trái tim em, sưởi ấm em cho em biết được thế gian này đáng yêu đến nhường nào, những hình ảnh, những ký ức về nơi ấy là điều sẽ mãi khắc ghi trong tâm trí em cho dù vạn vật có thay đổi như thế nào. Học kỳ quân đội- kỷ niệm đẹp nhất em cất để dành.</p><p>                             </p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128628</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một kỉ niệm đáng nhớ trong đời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128734</link>
         <description><![CDATA[<p>Ba năm cấp ba trôi qua như một khoảnh khắc, và rồi ngày lễ trưởng thành của lớp 12 cũng đã đến. Hôm ấy, trời xanh mây trắng nắng vàng. Trên sân trường, mọi thứ được trang trí lộng lẫy, rực rỡ sắc màu. Nhìn xung quanh, em cảm thấy ai ai cũng xinh đẹp và trưởng thành hơn hẳn. Lòng em bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả: vừa vui mừng, vừa háo hức, xen lẫn chút bồi hồi và tiếc nuối. Thầy cô nhắc nhở chúng em về những năm tháng học trò đã qua, về những kỷ niệm đẹp đẽ và cả những khó khăn, thử thách mà chúng em đã từng cùng nhau vượt qua. Thầy cô cũng gửi gắm những lời chúc tốt đẹp nhất đến chúng em trên con đường phía trước. Buổi lễ kết thúc, chúng em chụp ảnh cùng thầy cô và bạn bè để lưu giữ những kỉ niệm của thời thanh xuân. Những nụ cười rạng rỡ, những cái ôm thật chặt như muốn níu giữ những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của tuổi học trò. Buổi lễ trưởng thành đã để lại trong em những kỷ niệm vô cùng đẹp đẽ và khó phai. Nó đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời mỗi học sinh, là dấu mốc chia tay với mái trường cấp ba thân yêu và là lời hứa hẹn cho một tương lai tươi sáng phía trước.</p><p><br/></p><p>Nguyễn Nhất Duy</p><p>231A310144</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:30:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016128734</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng nghề nghiệp tương lai ( Nguyễn Thị Hồng Phương- 231A300954)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129330</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi lớn lên, ai cũng cần phải có một nghề nghiệp để theo đuổi và kiếm sống trong tương lai. Em đã chọn cho mình ngành truyền thông đa phương tiện, mặc dù biết bản thân còn nhiều thiếu sót và phải đối mặt với khó khăn khi đưa ra lựa chọn này. Nhưng em mong trong tương lai bản thân có thể trở nên tốt hơn, có thể  kiếm được một công việc ổn định và phù hợp với bản thân, học thêm nhiều ngôn ngữ mới để trau dồi thêm nhiều kiến thức.  Trong tương lai em hy vọng bản thân có thể được làm việc trong một đội ngũ sản xuất chương trình truyền hình. Được đi nhiều nơi để ghi hình và có thể đóng góp một phần nhỏ công sức của mình để tạo ra một sản phẩm truyền thông mang đến khán giả. Sử dụng những kiến thức em đã được học và trải nghiệm, tạo ra những sản phẩm ý nghĩa trong tương lai. Tuy em biết bản thân còn nhiều điểm yếu kém nhưng em mong khi đi làm bản thân có thể cải thiện tốt hơn để tạo ra những sản phẩm tuyệt vời. Bên cạnh đó, em mong bản thân trong tương lai có thể làm việc ở một công ty truyền thông lớn để có thể học hỏi cũng như phát triển bản thân hơn. Trở thành một người có tầm ảnh hưởng và phát triển trong ngành truyền thông. Em hy vọng trong tương lai bản thân có thể thực hiện được những điều mà em đã định hướng về bản thân của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:31:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129330</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chủ đề : Bài học kinh nghiệm của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129585</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi nhắc đến ngày tháng còn là những cô cậu học sinh, ai ai cũng có trong mình những kĩ niệm riêng về khoảng thời gian ấy. Những kĩ niệm ấy có thể vui, cũng có thể buồn, nhưng khi nhắc lại đều có cảm giác bồi hồi, xao xuyến. Chính nơi này là nơi kết duyên tình bạn cho tôi và Ánh, người bạn thân duy nhất cho đến tận bây giờ của tôi. Cô ấy được xếp ngồi cạnh tôi ngay khi vào lớp 6, vẽ ngoại mũm mĩm, đáng yêu, giọng nói nhẹ nhàng ấm áp. Cậu ấy giống như tưởng tượng của tôi về một cô gái tính nữ. Trái ngược với đó vì cá tính tôi được nhận xét khá giống con trai nên tôi với bạn ấy như một khoảng bù trừ cho nhau vậy. Câu ấy rất tuyệt vời, luôn lắng nghe, động viên, bên cạnh tôi. Tôi cảm giác vô cùng hạnh phúc vì đã mang đến chi tôi một thiên sứ tên Ánh. Cảm ơn Ánh rất nhiều </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:31:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129585</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Minh Hoàng 231A310397 VIẾT VỀ MỘT NGƯờI BẠN THÂN </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129755</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong đời mỗi con người đều có những kỉ niệm đáng nhớ với bạn thân và tôi cũng có kỉ niệm với người bạn thân nhất.Cái kỉ niệm khiến tôi vừa vui vừa nghẹn đó chính là chia tay người bạn thân nhất vì bạn ấy đi du học. Ngày bạn ấy nói với tôi rằng bạn ấy đi du học Đài Loan.Trái tim tôi như thắt lại  một nhịp, cố tỏ ra ổn để bạn đi được yên lòng, suốt đêm hôm ấy tôi cứ chằn chọc không sao ngủ được vì ngỡ ngàng trước lời nói đi du học của người bạn thân nhất. Chúng tôi chơi với nhau từ thuở bé miếng bánh, cái kẹo chia nhau, cùng nhau đi học, thả diều,chèo cây, câu cá, lân la đầu làng cuối xóm. Bao nhiêu kỉ niệm khiến tôi thao thức. Đến lúc đi bạn tạm biệt tôi với đôi mắt rưng rưng, một tình cảm chân thành mà chỉ tôi mới hiểu. Chúng tôi đến sân bay tôi vừa cười vừa vẩy tay tạm biệt nhưng trong lòng đau đáu không thôi. Cả hai chúng tôi đều nghèo nên khi thấy bạn mình đi đến một nơi mới, có cuộc sống mới tôi vô cùng vui cho bạn. Tuy bạn đã đi nhưng tình cảm, kỉ niệm chúng ta vẫn còn mãi. Chúng tôi vẫn thường gọi cho nhau. Chúng tôi hay kể cho nhau nghe những chuyện vui, nỗi buồn. Với tôi đó là người bạn chân thành nhất.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:31:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129755</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỷ niệm đáng nhớ về tên của mình - Nguyễn Trung Kỳ (231A310146)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129919</link>
         <description><![CDATA[<p>Mùa xuân phải có hoa đào, viết văn phải có lời chào đầu tiên. Họ tên đầy đủ của mình là Nguyễn Trung Kỳ, à mình nghĩ cũng sẽ có một số ít các bạn ở đây sẽ thắc mắc tại sao tên của mình lại là Trung Kỳ nhỉ? Tại mình là người miền Trung ư? Không phải! Tại vì đây là cái tên mà mẹ mình rất tâm đắc khi còn là sinh viên. Khi còn là một cô nàng sinh viên năm cuối, tại 1 trường Đại học giấu tên, vào khoảng thời gian đó mẹ mình vô tình có cơ hội được giao lưu tiếp xúc với đoàn Trung tâm Thúy Nga – Đại nhạc hội Paris by Night. Sau buổi tiếp xúc ấy bà đã có ấn tượng rất lớn đối với MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên. “Cô ấy là một người phụ nữ rất đa tài, thân thiện và thậm chí là rất xinh đẹp” – bà kể. Với một người có một niềm đam mê với nghề dẫn chương trình mà bà đã không có cơ hội theo đuổi khi còn trẻ. Sau khi mình chào đời thì ba có ý tưởng đặt tên cho mình là Nguyễn Cao Kỳ, để xoa dịu đi nỗi buồn thời còn trẻ của bà. Nhưng trong suy nghĩ của bà thì không muốn sau này mình tự cao quá nên 2 vợ chồng thống nhất cái tên cuối cùng cho mình là Nguyễn Trung Kỳ. Lúc nhỏ thì mình cảm thấy cái tên của mình thật khác biệt, nhưng sau này khi đã trưởng thành thì mình lại có cảm giác biết ơn ba mẹ, vì đã đặt cho mình một cái tên thật đặc biệt.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:31:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129919</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một kinh nghiệm của bản thân. Lý Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129954</link>
         <description><![CDATA[<p>Mỗi chúng điều có một mục đích học tập khác nhau, ước mơ hoài bảo riêng, cũng như tôi, khi quyết định  theo học ngành Đông Phương học thì tôi cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng rằng mình có thật sự đam mê, thích thú với công việc đó sau này hay chưa. Sau khi  đi đã hơn một nửa chặng đường đại học tôi chưa cảm thấy mình không có suy nghĩ rằng bản thân mình chọn sai ngành hay cảm thấy cái ngành mình đang học hk phù hợp với mình. Tôi kinh nghiệm được rằng chỉ khi bản thân mình thực sự yêu thích thì mình mới có thể cố gắng tìm tòi, cố gắng chinh phục được những cái khó môn học của chuyên ngành mà mình đang theo học. Vì khi mình thật sự yêu thích chắc chắn là mình sẽ cố gắng cho bằng được để thực hiện hóa mơ ước của mình trong tương lai, với công việc mình hằng mong ước. Đó là kinh nghiệm của mình trong việc lựa chọn một ngành để theo học.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:31:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016129954</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết một bài học kinh nghiệm của bản thân- 231A170725</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016130273</link>
         <description><![CDATA[<p>Thỉnh thoảng có người hỏi tôi sợ... ma không?</p><p>Tôi đùa: “Trên đời này cái gì tôi cũng sợ, chỉ trừ… ma”.</p><p>Thật ra từ thời trung học, cứ vài ngày tôi đều đi chơi đêm muộn về rất trễ, và với tính cách của tôi một con người cố tỏ ra là mình vô cùng mạnh mẽ mà chẳng kiêng dè thứ gì thì vâng tôi đã bị nghiệp báo. </p><p>Chuyện không có gì lạ cho đến một hôm, hôm ấy tôi đi chơi về rất khuya cùng một đám bạn của mình, lúc nào chúng tôi cũng nói chuyện rất vô văn hoá và không tiết chế, lúc nào cũng nói chuyện vô cùng hỗn láo, tình cờ vào hôm ấy là thứ bảy, ngay sau khi tan học chúng tôi cùng nhau xúm lại để bàn bạc rằng tối ngay đi đâu chơi đến khuya mà chỗ đó phải bí hiểm và kích thích mới được. Đột nhiên thằng bạn tôi đưa ra ý kiến rằng: " hay là tối này tụi mình ra ngoài chỗ nghĩa địa đi, chơi trò thử thách lòng gan dạ"</p><p>Lúc ấy tôi rất hào hứng kiểu cứ nghĩ phải thể hiện cho chúng nó thấy mình ngầu ra sao, tôi liền vội nói rằng:" được đấy, đi vào đó để xem xem khứa nào nhát cáy nhất đám nào". Cả đám chúng tôi ai cũng hứng khởi, trong lòng ai cũng muốn thể hiện cho người khác thấy mình mạnh mẽ ra sao, thế nên chúng tôi hẹn nhau 23h gặp nhau tại nghĩa địa Bình Hưng Hoà. </p><p>Tối hôm đó tôi cảm giác trong lòng sự hưng phấn nhưng vẫn đan xen sự bất an trong lòng, tôi cứ cảm giác ràng sẽ có chuyện gì xảy ra không mong muốn ngày hôm đấy , cứ bồi hồi mãi cũng đến 23h...</p><p>Đúng vào giờ đấy 3 thằng chúng tôi đã có mặt tại nghĩa địa Bình Hưng Hoà, thằng Hùng bạn tôi là đứa đầu tiên dám bước vào , sau đó là thằng Kiên và tới tôi. Lúc bước vào tôi bị lạnh buốt cả sống lưng, nhưng với sự khiêu khích của thằng Hùng, tôi cùng nó đùa giỡn la làng nhảy múa la hét trong khu ấy, khi đó Hùng thách tôi nằm dưới ngôi mộ của một người không tên, còn nó thì nhảy thẳng lên mộ người ta nằm, khi lời thử thách đưa ra tôi rất sợ, sợ vì trời đã tối mà mẹ tôi cũng dặn không được làm phiền người đã khuất nếu không muốn gặp phải phiền phức. Thế nhưng thằng Kiên thì cứ khiêu khích tôi, nó bảo rằng tôi với Hùng thực hiện thử thách đi nó sẽ chụp cho chúng tôi những tấm hình bao đẹp, thế nhưng tôi vẫn vái lạy và xin lỗi ngôi mộ vô danh trước khi làm chuyện đó, thằng Hùng với Kiên thì cười phì ra bảo tôi xàm, nhưng không biết sao lúc đó tôi mặc kệ họ mà làm những gì mình nên làm. Khi đó tôi nằm dưới bia mộ thì sắc mặt tôi vô cùng sợ hãi tột độ, vì khi nhắm mắt lại để chụp hình thì trước mắt tôi là một ông lão gầy gồm vô cùng đáng sợ, ông ta gào lên chửi rủa và đuổi tôi đi ngay, lúc đó tôi giật mình chạy thẳng ra ngoài và không ngoảnh mặt lại, phía bên tai là tiếng cười hả dạ của lũ bạn tôi.</p><p>Cho đến sáng tôi đi học, sợ sẽ gặp và bị cười nhạo thì biết tin rằng, Thằng Hùng sau tối qua nó phát điên và phải nhập viện điều trị , miệng lẩm bẩm "cút đi cút đi, tôi xin lỗi đừng lại đây", thằng Kiên thì bị tai nạn nhập viện và bị tật đôi chân cả đời.</p><p>Nói đến đây nghĩ lại lúc ấy tôi thật liều lĩnh và ngu dốt đến nhường nào, rất may lúc đó tôi đã khôn ngoan và thay đổi thái độ kịp thời, nhờ đó mà tôi thoát nạn một cách phi thường, chính vào cái đêm nhớ đời ấy tôi đã phải thay đổi lại cách sống của chính bản thân mình, không còn cái dáng vẻ ta đây hiếu thắng luôn xem thường người khác nữa mà đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:32:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016130273</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết đoạn văn về 1 người bạn thân Lương Bình Nguyên - 231A310197</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016130500</link>
         <description><![CDATA[<p>Hiện tại tôi là 1 sinh viên. Tôi có thể làm nhiều thứ khi xa bố xa mẹ như đi chơi về muộn mà không bị bố mẹ la mắng hay ăn uống tiêu pha không suy nghĩ. Nhưng thật sự để mà nói tôi có nhiều bạn hay không thì chỉ có thể thưa rằng tôi không có nhiều bạn. Những tiết học những lần vui chơi tôi chỉ là ngẫu nhiên gặp được họ và đó cũng là lần duy nhất. Nhưng may mắn tôi vẫn luôn có 1 người bạn thân bên cạnh. Chúng tôi học chung với nhau từ mẫu giáo nhưng mãi đến khi lên cấp 1 thì chúng tôi mới bắt đầu nói chuyện và chơi với nhau . Thời gian trôi qua nhanh chóng, chúng tôi cứ đi với nhau khắp mọi nơi ,chia sẻ cho nhau nhiều điều vui vẻ xen lẫn những nỗi buồn, cùng nhau học chung lớp cấp 2 rồi cấp 3 . cuối cùng ngày đăng ký nguyện vọng cũng đến,tôi quay sang hỏi bạn thân của tôi là có ý định học tiếp đại học nữa không hay là học tới đây thôi,bạn ấy nói là bạn ấy không muốn học tiếp nữa vì bạn ấy chỉ muốn mở một gian hàng nhỏ và bán những thứ mà bạn ấy thích, lúc ấy tôi chỉ mỉm cười nói sao cũng được miễn là tụi mình còn chơi với nhau. Còn tôi thì nghe theo mẹ tiếp tục con đường học tập,sắp xếp hành lý và lên Sài Gòn đăng ký nhập học với  suy nghĩ mơ hồ liệu rằng lựa chọn này có đúng không . Sau đó ,tôi trải qua mấy tháng học và làm quen thì cảm thấy đại học cũng là 1 lựa chọn khá tốt và phù hợp với bản thân . Sau khi tôi thi xong cuối kì thì cũng có 1 ngày tôi về lại nhà,tôi hẹn bạn ấy đi chơi đi ăn uống và cả đi dạo nữa. Tôi kể rất nhiều chuyện mà tôi đã trải qua,tôi gặp được những ai học được những gì,bạn ấy cũng cảm thấy rất hào hứng với những câu chuyện tôi kể. Lúc trước,tôi cứ suy nghĩ là nếu tôi lên Sài Gòn thì có phải bạn ấy cũng quên tôi và không muốn liên lạc với tôi nữa không. Nhưng tôi đã nhầm, tình bạn này của chúng tôi không những bình thường mà tiến triển theo hướng tốt hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:32:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016130500</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một định hướng nghề nghiệp trong tương lai - Võ Tấn Lộc 231A300132</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016130823</link>
         <description><![CDATA[<p>Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng mang trong mình một hoài bão, một ước mơ cho tương lai của chính mình. Và tôi cũng thế, ước mơ trở thành một đạo diễn, diễn viên tài ba đã có trong tôi từ khi tôi còn thơ bé. Để theo đuổi được ước mơ đó không đơn thuần chỉ là sự lựa chọn, mà còn là một hành trình của sự nổ lực, cảm xúc và khát khao được cống hiến cho nghệ thuật. Kỳ thi Trung học phổ thông Quốc gia đang đến, niềm khát khao đậu vào Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Thành phố Hồ Chí Minh để có thể thực hiện ước mơ của bản thân đang mãnh liệt và rồi tôi quyết định từ bỏ nó. Khi tôi biết rằng điều kiện để có thể vào học ở trường đó chính là phải trải qua vòng thi năng khiếu mà đối với một đứa ở vùng quê như tôi thì diễn xuất chỉ là bản năng chứ làm gì đã được học qua trường lớp nên ước mơ của tôi cũng tạm gác lại từ đó. Nhưng tôi đã tìm cho mình một con đường sáng khác đó chính là chọn học ngành Truyền thông đa phương tiện tại Trường Đại học Văn Hiến. Ở đây, tôi được trau dồi các kỹ năng cũng như là kiến thức để có một hành trang vững chắc cho định hướng nghề nghiệp tương lại của mình. Tôi nghĩ rằng sau khi mình tốt nghiệp nếu mình còn đam mê, mình còn nhiệt huyết thì tôi vẫn sẽ tiếp tục con đường ước mơ mà mình đang dang dở những năm trước đó chính là trở thành một đạo diễn, diễn viên nổi tiếng.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:32:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016130823</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một bài học kinh nghiệm của bản thân</title>
         <author>phamanhhao030</author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016131550</link>
         <description><![CDATA[<p>Chào mọi người, mình là X mình đang là sinh viên năm 2 của Trường Đại học Văn Hiến. Hôm nay mình sẽ kể về một câu chuyện bài học sương máu của mình, mình tin chắc rằng đều mình gặp được các bạn cũng đang gặp phải trong độ tuổi genz đó là " Bị trì hoãn". Vâng, nó không xa lạ gì với các bạn, khi mình bước lên Đại học mình đã bị sốc Văn hóa, và cả về nhiều vấn đề như: Tài chính, học vấn,..., ban đầu hướng đi của mình là sẽ học thật tốt để có một tấm bằng thật đẹp để mình vào được công ty mơ ước, nhưng đều đó không thể vì khi lên Thành phố mình không bị ba, mẹ la hay nhắc nhở, không bị thầy/cô căn dặn là "em nhớ về học bài cũ nhá" đều đó là cầu nối khiến cho mình càng ngày càng "tự do" hơn, mình luôn đi chơi với bạn bè, có khi tới tận khuya mới về, thời điểm đó rất vui, nhưng bạn biết đấy, cuộc vui nào cũng tàn, mình càng bị xa xúc trong việc học tập, không biết định hướng mình làm gì,... Và thế là điểm của mình rất xấu, mình bắt đầu ngẫm nghĩ lại mọi thứ, mình từ nghĩ rằng: "ơ đây có phải là việc mình đang muốn hay không?" và bắt đầu mình ghi ra những cái mình đang gặp phải và từ đó đưa ra hướng giải quyết. Đầu tiên các bạn phải biết mình đang muốn gì, và sau đó lập ra kế hoạch và mục tiêu rõ ràng và hành động. Thì càng ngày mình mới bỏ được việc trì hoãn đó được. Đây cũng là một bài học đáng giá của mình cũng như là lời cảnh tỉnh cho các bạn trẻ. Kinh nghiệm sương máu tiếp theo mình muốn kể cho các bạn đó là khi lên Thành thị chắc hẳn ai ai cũng áp lực tài chính từ gia đình phải không? Vâng, mình cũng thế và bắt đầu mình đã tìm kiếm những công việc làm thêm từ Năm nhất. Mình tìm hiểu rất nhiều công việc ở gần chỗ ở nhưng không có, đơn giản vì chỗ mình ở cách xa Thành thị rất nhiều, đâm ra mình đã tìm đại một việc làm bán thời gian, nhưng ai mà ngờ mình đã gặp phải Đa cấp. Khi mình dính vô đó rồi khó thoát ra được, cơ mà mình đã nhìn nhận ra hình thức lừa đảo của bọn họ. Đầu tiên họ sẽ kết bạn làm quen với mình qua những trang mạng xã hội, đối tượng họ nhắm lên đa số là những bạn tân sinh viên (vì họ biết mình chưa có kinh nghiệm và muốn kiếm tiền), họ sẽ tạo 1 trang tuyển dụng với mức lương hấp dẫn đa số là các quán cà phê ( nên nhớ không có công việc bán thời gian nào lương cao ngất ngưỡng cả), nếu bạn đi phỏng vấn nhưng họ yêu cầu lấy CCCD gốc của bạn hoặc đóng chi phí gì đó để giữ chỗ, hoặc mua đồng phục mà không lấy từ lương tháng đầu thì bạn nên né ngay lập tức. Đặc biệt né những người hay hỏi "bạn muốn có kinh nghiệm về: a, b, c,... không?" vì đa phần họ sẽ dẫn bạn vào một tổ chức nào đó. Tóm lại bạn nên tìm hiểu một công việc nào đó kĩ để tránh những trường hợp lừa đảo như mình đã gặp phải. Và đó cũng là 2 câu chuyện mình muốn kể với các bạn trong ngày hôm nay. Xin cảm ơn, và hẹn không gặp lại nhé.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:33:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016131550</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân. </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016132003</link>
         <description><![CDATA[<p>    Bạn thân là như thế nào nhỉ? Là một người luôn bên ta mỗi khi buồn? Một người cũng góp phần rất quan trọng vào việc định hướng và phát triển trong quá trình hình thành nhân cách và tính cách của bản thân mình? Hay chỉ đơn giản là một người có những tính cách trái ngược với chúng ta nhưng lại nói chuyện rất hợp nhau? Mình đã từng có một mối quan hệ như vậy, một người tưởng sẽ thân nhau cả đời, một người cùng mình bước qua 3 năm cấp 3, trải qua biết bao áp lực học tập, tình cảm vui buồn nhưng cuối cùng cũng phải chào thua cái gọi là "khoảng cách địa lý". Đúng, tụi mình chỉ nói chuyện hợp nhau, chẳng có điểm chung gì khác và khi lên Đại học, mỗi đứa một nơi thì cũng chẳng còn bao nhiêu lần gặp mặt cười đùa, chẳng còn bao nhiêu những câu chuyện có thể kể với nhau trên tin nhắn. Nhớ lắm cái khoảng thời gian dù có giận nhau mấy nhưng lên lớp là phải làm hoà ngay vì muốn rủ nó đi ăn sáng chung, cái khoảng thời gian mà giận cỡ nào giận nhưng nó chọc một cái là liền cười, cái thời gian ôn thi Đại học đầy áp lực mà chỉ cần mình than học mệt thôi là nó sẽ đèo mình trên chiếc xe máy cũ, rong ruổi khắp các đường xá ngõ ngách của thành phố. Ấy thế mà giờ đây, thứ còn lại giữa chúng ta chỉ còn là đoạn tin nhắn cãi nhau dỡ dang vì một hiểu lầm từ nửa năm trước, không ai nói thêm gì, im lặng đến đáng sợ, cũng chẳng ai buồn dỗ dành ai. Và như thế tình bạn 5 năm được ngầm hiểu là kết thúc! Dù vậy thì mình vẫn sẽ luôn trân trọng đoạn tình cảm ấy và cất giữ thật kĩ lưỡng trong lòng vì với mình sau tất cả bạn ấy vẫn mãi là cô bạn thân năm 19 tuổi, trong sáng và đầy năng lượng như ngày nào. </p><p><br/></p><p>Ngô Nguyễn Gia Nghi - 221A140394</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:33:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016132003</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỷ niệm đáng nhớ trong đời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016132030</link>
         <description><![CDATA[<p>Trần Hồng Diễm Hà - 221A170212</p><p><br/></p><p>Tôi là một người có vẻ bề ngoài nhìn khá mạnh mẽ, nhưng trái ngược với vẻ bề ngoài đó thì trong tâm tôi lại là một cô bé hay sợ hãi và nhút nhát trước những vấn đề gặp phải. Tính cách này của tôi cũng là một phần do người nhà quá yêu thương nên không cho tôi ra ngoài tiếp xúc nhiều với xã hội, mãi đến năm hai tôi mới bắt đầu đi làm và cũng từ đó tôi đã phải đối mặt với những vấn đề xảy ra. Tôi làm trong nghành dịch vụ, phải tiếp xúc với khách hàng thường xuyên. Khách của tôi dễ thương lắm và tôi cũng thường xuyên nhận được hai từ "dễ thương" này của khách hàng dành cho tôi. Nhưng không phải ai cũng dễ thương như nhau, đến một ngày tôi bị khách hàng kiếm chuyện. Tôi phải dùng từ " kiếm chuyện" là vì tôi không phải người đầu tiên bị như vậy, khu tôi làm rất nhiều người đã bị khách hàng khó tính ấy kiếm chuyện. Sau chuyện đó tôi rất buồn đến nỗi chị quản lý phải an ủi và động viên tôi. Và tôi cũng nhận được những lời chia sẻ từ những người bạn mới làm chung với tôi nữa. Tôi nhận ra cuộc sống này nhiều màu sắc hơn tôi nghĩ, trong tương lai chắc tôi còn phải gặp nhiều thứ lắm, nhiều chuyện vui, buồn hay gặp được nhiều kiểu người mới lạ. Và đó là kỉ niệm lần đầu tiên tôi đi làm, còn bạn thì sao?</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:33:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016132030</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề: Về một bài học kinh nghiệm đáng nhớ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016134840</link>
         <description><![CDATA[<p>Cuối năm học lớp 12 trường của em có tổ chức hội trại hè. Lớp em đã cùng nhau đi làm cổng trại và tập múa cùng nhau. Trong thời gian đó tui em được cùng nhau đi đốn tre, hái lá dừa để làm cổng kết từng cái bông từ lá dừa, đói thì cùng nhau nấu mì ăn cùng nhau làm đến tối muộn như lại là khoảng thời vui nhất. Khi cùng nhau là mọi buồn phiền, áp lực học tập như biến mất hết vô tư không phải lo lắm gì hết. Cần nhau chia sẽ từng chén mì đút nhau ăn khi quá bận. Làm việc bận rộn đến quên mất cả thời gian. Chỉ có hai tuần phải làm nhưng trong thời đó cũng chính là thời gian mà bọn em bận ôn thi nhưng cũng đã hoàn thành rất tốt. Kết quả lớp em đã đạt được giải nhất trong hội trại hè năm ấy.</p><p>Tên: Nguyễn Thị Ngọc </p><p>Mssv: 231A210283 </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:35:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016134840</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016135089</link>
         <description><![CDATA[<p>Mọi người có tinh vào tình bạn khác giới không? Còn với tôi, tôi vào tình bạn đó. Tôi gặp bạn khi tôi bắt đầu vào lớp 12, lúc đó tôi không có bạn hay nói đúng là tôi đã từ bỏ hết bạn bè của mình. Thời điểm đó bản thân tôi muốn thay đổi, muốn chơi với những người bạn mới, vì thế tôi tìm đến những mối quan hệ mới và hoàn toàn từ bỏ những người bạn cũ của mình dù họ không hề xấu, cũng rất tốt với tôi, chỉ là tôi cảm thấy không còn muốn tiếp tục nữa. Với những người bạn mới, chúng tôi nhận ra tôi cũng không phù hợp với họ, vì tôi đã bị họ bỏ lại. Lúc đó tôi đã muốn quay lại với những người cũ của tôi, nhưng rồi tôi đã không làm vậy. Vì điều đó thật quá bất công với họ và cả nếu có tiếp tục chơi với nhau, thì đến một nào đó tôi cũng lại phản bội họ. Bản thân ngày ấy là một người có phần hướng nội, tôi không giỏi trong việc giải bày cảm xúc của mình, thậm chí có đôi lúc không hiểu được bản thân. Có lẽ vì thế mà tôi đã có những quyết định sai lầm. Lúc mới học chung với cô ấy, chúng tôi nói chuyện khá ít với nhau, nhưng dần dần chúng tôi đã gắn kết với nhau hơn, cô ấy đã thay đổi tôi rất nhiều, còn lôi được còn bây giờ của tôi ra. Nhờ được gặp bạn mà tôi đã hiểu được bản thân hơn, tôi đã có thể biết bản thân mình muốn gì. Và với những mối quan hệ cũ, tôi cũng đã có thể giải quyết. Dù chỉ học với nhau có một năm, nhưng nó là bàn đạp để tôi trở thành con người như bây giờ, con người mà tôi mong muốn trở thành. Với tôi đây thực sự là một người bạn quan trọng, là tình bạn đẹp mà tôi đã may mắn có được.</p><p>Trương Hoàng Việt - 211A010450</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:36:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016135089</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định hướng nghề nghiệp bản thân trong tương lai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016140837</link>
         <description><![CDATA[<p>Bản thân em là một thế hệ trẻ của đất nước cũng đang có rất nhiều sự nghiệp tương lai của bản thân. Hiện nay có nhiều ngành nghề để thanh niên lựa chọn. Nghề nghiệp là công việc, lĩnh vực mà mỗi con người lựa chọn đi theo và làm nó để tạo ra của cải vật chất cho bản thân và xã hội. Mỗi con người có ước mơ và định hướng nghề nghiệp cho riêng mình, khi chúng ta lựa chọn thì phải cố gắng, nỗ lực hết sức để thực hiện ước mơ của mình, không nên đứng núi này trông núi nọ kẻo mọi việc dở dang. Trước ngưỡng cửa lựa chọn nghề nghiệp cho bản thân, chúng ta nên tìm hiểu kĩ về ngành nghề mình theo đuổi đồng thời tham khảo thêm ý kiến của những người khác để có hướng đi của riêng mình. Chúng ta không nên an phận hoặc nghe theo sự áp đặt của người khác, cũng không nên sống buông thả, không có định hướng, mỗi người rồi ai cũng phải làm việc, hãy lựa chọn những điều đúng đắn. Bên cạnh đó, các bậc phụ huynh không nên áp đặt cũng như tạo áp lực cho có cái của mình về định hướng nghề nghiệp trong tương lai, hãy làm hậu phương vững chắc của con em mình. Mỗi người hãy cố gắng đi theo đam mê của mình và gây dựng cho mình một nghề nghiệp, một màu sắc riêng biệt để tô đẹp cho cuộc đời. Cuộc đời rất ngắn để đắn đo, chính vì thế hãy mạnh dạn bước đi, lựa chọn và tạo dựng cho mình một tương lai tươi sáng.</p><p>Em tên là: Lục Thị Khánh Huyền </p><p>MSSV: 231A150285</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:41:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016140837</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Về một người bạn thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016143381</link>
         <description><![CDATA[<p>Bảy năm học trò gắn bó, Thảo Trang không chỉ là người bạn thân thiết mà còn là nguồn động lực giúp tôi không ngừng nỗ lực. Chúng tôi quen nhau từ những ngày đầu cấp hai, cùng nhau bước vào thế giới mới với bao bỡ ngỡ và háo hức. Thảo Trang sở hữu vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc dài đen mượt và đôi mắt sáng ngời toát lên sự thông minh và nghị lực. Nụ cười của Trang luôn rạng rỡ và ấm áp, dễ dàng lan tỏa niềm vui đến những người xung quanh. Điều khiến tôi trân trọng Trang nhất chính là sự nỗ lực và quyết tâm phi thường của bạn ấy. Trang luôn đặt ra mục tiêu cao cho bản thân và không ngừng cố gắng để đạt được những điều mình mong muốn. Trong học tập, Trang luôn chăm chỉ học tập, miệt mài ôn luyện và đạt được thành tích cao trong lớp. Bên cạnh đó, Trang còn tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa và luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Tôi còn nhớ như in những ngày tháng ôn thi cấp 3 đầy gian nan. Khi ấy, chúng tôi dành cả ngày lẫn đêm để học tập, ôn luyện. Trang luôn là người truyền cảm hứng cho tôi bởi sự nỗ lực và quyết tâm không ngừng nghỉ của bạn ấy. Nhờ có Trang, tôi cũng học cách đặt ra mục tiêu cho bản thân và không ngừng cố gắng để đạt được những gì mình mong muốn. Kết quả, cả hai chúng tôi đều đạt được kết quả cao trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Niềm vui ấy càng nhân đôi khi chúng tôi cùng nhau bước vào cánh cửa trường đại học mơ ước. Tình bạn của chúng tôi không chỉ đơn thuần là sự gắn bó về mặt tinh thần mà còn là sự hỗ trợ lẫn nhau trong học tập và cuộc sống. Chúng tôi luôn tin tưởng và dành cho nhau những lời động viên, khích lệ để cùng nhau tiến bộ. Tôi rất biết ơn vì có Thảo Trang trong cuộc đời mình. Trang là người bạn tuyệt vời nhất mà tôi từng có và tôi tin rằng tình bạn của chúng tôi sẽ mãi mãi bền chặt.</p><p><br/></p><p>Tên: Nguyễn Thị Vân Anh</p><p>MSSV: 221A210671</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:43:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016143381</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Vân Anh- 231A300021 Viết về một người bạn thân</title>
         <author>68sk5mrbcm</author>
         <link>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016150921</link>
         <description><![CDATA[<p>  Tôi có một cô bạn thân, chúng tôi quen biết nhau từ khi còn học Tiểu học đến bây giờ cũng được mười ba năm rồi. Trong suốt chín năm học Tiểu học và Trung học cơ sở, cô bạn ấy có vẻ không thích tôi nhưng khi lên lớp mười được xếp ngồi gần nhau chúng tôi mới bắt đầu thân thiết nhau hơn. Chúng tôi khá giống nhau về tính cách, sở thích và đặc biệt là ghét cùng một người. Chúng tôi hay làm trò với nhau, thường xuyên đi chơi, đi ăn và quậy phá. Bạn tôi khá mũm mĩm nên cảm giác ôm cô ấy tuyệt vời lắm, tôi rất thích ôm bạn mỗi lúc đi xe. Cả hai đều có tính trẻ con nên thường hay cãi vã, giận hờn nhau vì những chuyện nhỏ. Tuy lúc cãi nhau không ai nhường ai nhưng khi bình tĩnh lại, nhận ra lỗi sai, xin lỗi nhau thì chúng tôi lại chơi với nhau như chưa từng có chuyện gì. Cả hai đã cùng nhau đi qua nhiều chuyện buồn vui, có những lúc cười rất tươi, có những khi khóc rất nhiều, những kỉ niệm đó mãi trong lòng tôi. Thật may mắn khi chúng tôi cùng học một trường Đại học, cùng nhau học tập và cố gắng phát triển bản thân mỗi ngày. Biết rằng sau này mỗi người sẽ có một cuộc sống khác nhau nhưng tôi mong rằng tình bạn chúng tôi vẫn mãi như vậy. Tôi yêu cô bạn tôi rất nhiều.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-03 06:50:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sayna3/ypjwhz8ln13nnbf3/wish/3016150921</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
