<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>YOU ARE HERE by Akii Chicc</title>
      <link>https://padlet.com/akiichicc/words</link>
      <description>Hầu hết trích từ chú (@sututrang) </description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-03-12 10:43:33 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://imgglb.padletcdn.com/v13/image?t=g_auto&amp;url=https%3A%2F%2Fpadlet.net%2Ficons%2Fpng%2F1f463.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Thuyết phục~</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215931</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Nguồn: (@sututrang)</em></strong><br>Nếu muốn thuyết phục người khác làm một điều gì đó thì một trong những điều đầu tiên cần giải quyết là nỗi sợ của họ với vấn đề đó.<br><br></div><div>Ví dụ muốn thuyết phục mẹ tham gia chuyến đi rừng, thì thứ đầu tiên cần nói với mẹ là toilet đầy đủ, ở đâu, sạch sẽ, thoáng mát ra sao chứ không phải đi rừng thú vị thế nào.</div><div><br>Khi người ta đã giải quyết được nỗi sợ hãi lớn nhất, người ta sẽ hoàn toàn thả lỏng và lắng nghe, tận hưởng những thứ còn lại (vốn dĩ mới là thứ hay ho chính).</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="http://todaysdoodle.com/wp-content/uploads/2014/02/convince-me.jpg" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215931</guid>
      </item>
      <item>
         <title>When he goes downstairs, he finds the doors barricaded and the children counting silver</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215933</link>
         <description><![CDATA[<div>They tell him that the house is too big and they are moving him out of it. </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padletuploads.blob.core.windows.net/prod/80264060/d41fd09c9f2e777db4b92b48189d8a2b/eduard_militaru_129399.jpg" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215933</guid>
      </item>
      <item>
         <title>“Working hard for something we don’t care about is called stress. Working hard for something we love is called passion.”</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215934</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>- Simon Sinek -<br><br></div><div>Đây là 1 câu quote để lý giải cho tầm quan trọng của việc đặt câu hỏi “Why” và tìm cách trả lời.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215934</guid>
      </item>
      <item>
         <title>The children are not happy.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215935</link>
         <description><![CDATA[<div>They do not want to ruin their good memories of their mother and besides, there's no evidence of such behavior. </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padletuploads.blob.core.windows.net/prod/80264060/415e97c5b4abf4b61455cd4f2816a4bd/ben_white_194220.jpg" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215935</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Once the family is gathered, Alexei elaborates that Elena has not only gone shopping, but that she has taken a lover</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215936</link>
         <description><![CDATA[<div>He's very pleased with her for doing so. It seems to ease the guilt about his own infidelities. </div>]]></description>
         <enclosure url="https://www.youtube.com/watch?v=0RM3FIVRsbc" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215936</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215937</link>
         <description><![CDATA[<div>Không phải lúc nào mình cũng được làm điều mình thích. Nhưng mục tiêu là phải được làm điều mình thích chứ nhỉ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215937</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thử xem!</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215938</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Nguồn: (@sututrang)</em></strong><br>Nếu cuộc sống bắt bạn phải đưa ra quyết định nhiều quá, trong khi bạn không thể tìm ra động lực để thực hiện, thì hãy thử chỉ trả lời hai câu hỏi sau đây:<br><br></div><div><br></div><blockquote><strong>1. Điều tồi tệ nhất nếu không thực thi việc này là gì?</strong></blockquote><div><br></div><div><br></div><blockquote><strong>2. Điều tuyệt vời nhất nếu mình thực thi việc này là gì?</strong></blockquote><div><br></div><div><br>Ví dụ như đi tập gym, mỗi lần đấu tranh để xách đít đứng dậy thay đồ, dắt xe, chạy tới phòng tập là một giai đoạn đầy stress.<br><br></div><div><br>Nhưng giờ mình thử dùng câu trên xem sao:<br><br></div><div><br>Với vấn đề tập gym, mình nghĩ là trả lời câu thứ hai (điều tuyệt vời nhất) trước sẽ phù hợp hơn vì nó khiến mình suy nghĩ tích cực, tạo ra hoocmon hạnh phúc, khiến cho đầu óc dễ chịu, dễ sai bảo.</div><div><br>Điều tuyệt vời nhất khi đi tập gym là mình sẽ có một cơ thể đẹp hơn, khỏe mạnh hơn. Khỏe mạnh thì làm được nhiều việc như đi du lịch không sợ mệt, làm việc nhiều không mất sức. Một cơ thể đẹp sẽ đem lại lợi thế trong công việc và cuộc sống. Hơn nữa, tập gym giúp sản sinh ra endorphins chống stress hiệu quả.<br><br></div><div>Suy nghĩ điều này xong, mình trả lời tiếp câu thứ nhất. Lúc này não đang vui, mình tấn công nó cú chót. Nếu bây giờ mình không đi tập gym, điều tệ nhất là gì? Đó sẽ là việc mình thất hứa với bản thân. Thật xấu hổ khi luôn nói mà không làm được như mình nói. Bản thân không dạy được mình thì đòi dạy ai?<br><br></div><div>Đây giống như phương pháp muốn phê bình ai thì hãy khen trước rồi chê sau, họ sẽ lắng nghe tốt hơn. Bản thân não của mình cũng hoạt động y chang thôi.<br><br></div><div>Thử xem!</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://quotescover.com/wp-content/uploads/Try-and-fail-but-do__quotes-by-@YouCanHaveSucces-10-1024x1024.png" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215938</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Có hai bước cần nhớ:</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215939</link>
         <description><![CDATA[<div>1. Làm đúng &amp; không ngừng tự vấn để tìm cách làm đúng hơn<br><br>2. Làm đi làm lại cái sự đúng đã nghĩ !</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215939</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TƯ DUY LOGIC</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215940</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Nguồn: (@sututrang)</em></strong><br>Tôi đã hoàn thành cuốn “Luật trí não” &amp; “Tư duy logic”. Đây là hai quyển sách rất hay mà tôi được đọc trong thời gian qua. Viết ra đây một số bài học:<br><br></div><blockquote><strong>1. Khi nắm bắt một vấn đề, cần tránh dùng “big words”.</strong></blockquote><div><br></div><div>Big words là những từ mang nghĩa rộng, không cụ thể, nghe thì hay nhưng khi hỏi cụ thể là gì thì không biết. Ví dụ:<br><br></div><div>- Cần cải tiến quy trình làm việc. (Là làm gì?)<br><br></div><div>- Tôi sẽ nỗ lực hơn. (Là làm gì? Đạt được gì, so với cái gì để biết hơn?)<br><br></div><div>Để tránh big words, nên đưa số liệu, ngày tháng rõ ràng + Thói quen hỏi thêm: Vậy cụ thể là khi nào, làm như thế nào?<br><br></div><blockquote><strong>2. Minori Kanbe cũng đưa ra một vài sơ đồ rất hay dùng để giải quyết vấn đề.</strong></blockquote><div><br></div><var><strong>2.1. MECE (Mutually Exclusive &amp; Collectively Exhaustive - không trùng lắp - không thiếu hụt)</strong></var><div><br></div><div>Hiểu đơn giản là chia mọi thứ ra thành các phần sao cho đảm bảo 2 yếu tố: Không trùng lắp với nhau + Đầy đủ các phần, không thiếu hụt phần nào.<br><br></div><div>Vd:- Chia giới tính ra làm Nam + Nữ + Giới thứ ba<br><br></div><div>- Chia thời gian trong ngày ra làm Sáng - Trưa - Chiều - Tối.<br><br></div><div>- Chia độ tuổi ra làm Dưới 28 - Từ 28 trở lên<br><br></div><div>Ta có thể áp dụng <strong><em>MECE </em></strong>khi tìm nguyên nhân của vấn đề để đảm bảo tất cả nguyên nhân đều được xem xét &amp; giải quyết. <br><br>Vd: Tại sao bị điểm thấp?<br><br></div><div>Nếu chia nguyên nhân ra thành kiến thức về bài thi sẽ có<br><br></div><pre><strong><em>a. Hoàn toàn không biết gì.</em></strong></pre><div>- Do không học bài<br><br></div><div>- Học rồi mà không nhớ gì<br><br></div><pre><strong><em>b. Biết một phần trong bài.</em></strong></pre><div><br></div><div>- Chỉ nhớ một phần trong bài<br><br></div><div>MECE là phương pháp tôi mới nghe cách đây vài tháng từ sếp. Khi lật trúng phần này trong sách, tôi đã quyết định mình sẽ mua cuốn này.<br><br></div><var><strong><em>2.2 Làm sao để sắp xếp công việc trước sau?
</em></strong><br></var><div>Sử dụng ma trận <strong>“Khẩn cấp - Quan trọng”<br></strong><br></div><div>- Việc gì khẩn cấp &amp; quan trọng thì làm ngay, làm cẩn thận (vd sếp nói 1 tiếng nữa sếp họp, mình cần tìm cho sếp vài số liệu đưa vào báo cáo thì cần làm ngay, làm cẩn thận)<br><br></div><div>- Việc gì khẩn cấp mà không quan trọng thì làm ngay, làm nhanh cũng được (vd đang làm việc mà mẹ gọi thì cũng phải bắt máy ngay rồi thu xếp nhanh câu chuyện)<br><br></div><div>- Việc gì không khẩn cấp nhưng lại quan trọng thì ưu tiên dành nhiều thời gian làm (đọc sách, học thêm nâng cao kiến thức, rèn luyện sức khỏe)<br><br></div><div>- Việc gì không quan trọng cũng không khẩn cấp thì làm cho nhanh hoặc nhờ người khác làm hoặc không cần làm (lướt facebook chơi, coi phim chơi, nói chuyện phím)<br><br></div><div>Ma trận Khẩn cấp - Quan trọng tôi được dạy cách đây 3 năm nhưng quên thực hành, giờ mới thấy tầm quan trọng của nó. Nhớ cẩn thận nếu trì hoãn việc quan trọng thì nó sẽ thành khẩn cấp và rất nguy hiểm.<br><br></div><blockquote><strong>3. Làm sao để nâng cao năng lực của bản thân?</strong></blockquote><div><br>Dùng ma trận <strong>Giỏi, không giỏi - Cần thiết, không cần thiết.<br></strong><br></div><div>- Kiến thức nào cần thiết mà mình giỏi thì duy trì ôn luyện.</div><div><br>- Kiến thức nào cần thiết mà mình chưa giỏi thì mau mau học<br><br></div><div>- Kiến thức nào không cần thiết mà mình giỏi thì suy nghĩ coi sau này nó có cần thiết nữa không, hoặc có khi chỗ này không cần mà chỗ kia cần (vd giỏi tiếng Nhật nhưng làm công ty Mỹ)<br><br></div><div>- Kiến thức nào không cần thiết mà mình cũng không giỏi thì lăn tăn ganh đua với chúng bạn làm gì.<br><br></div><div>Quan trọng chính là xác định sự cần thiết.<br><br></div><div>Tôi cũng đã mua cuốn <strong>“5 giây thay đổi suy nghĩ để cải thiện 90% hiệu suất”</strong>của Torihara Takashi, một tác giả người Nhật khác (dạo này ngẫu nhiên toàn đọc sách kỹ năng của người Nhật). Sách có hình minh họa, cấu trúc rất rõ ràng, như thể là quyển mở rộng và bổ sung thêm, củng cố lại cuốn <em>Tư duy logic</em>.<br><br></div><div>Điểm thú vị là cả 2 tác giả đều đang viết theo kiểu giờ mình lớn rồi, mình ước gì tuổi 20 mình biết mấy cái này, thôi thì viết sách coi như viết để dạy lại mình những năm 20 tuổi.<br><br></div><div>Tôi cũng vậy, cũng ước gì vài năm trước mình đọc được &amp; làm theo những điều này. Nhưng không sao, suy nghĩ tích cực là giờ mình đã biết nên sẽ thực hành thường xuyên. Năm 30 tuổi sẽ tự hào về bản thân hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/df7848f43308b826d18ea3e664f53597/tumblr_onhowqHMIQ1tfmrz4o1_400.gif" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215940</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215941</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngoài ngôn ngữ, con người ta vẫn thường giao tiếp với nhau bằng dấu hiệu, tín hiệu. Đôi khi chúng ta có thể đoán sai.&nbsp;<br>Đôi khi chúng ta lại ra dấu sai. Hình như vài bi kịch cũng bắt đầu từ đây.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/fc3fc12188a6c2d75b930b2a1130c9dc/tumblr_ou5nywWY7J1twrbr9o1_r1_540.gif" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215941</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chọn &#39;&#39;BẠN&#39;&#39;</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215943</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Nguồn: (@sututrang)</em></strong><br>Giữa một bầy người đông đúc, hãy nhớ kỹ câu này “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”.<br><br></div><div>Chúng ta chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh, trong vô thức.<br><br></div><div>Muốn vui phải chơi với mấy đứa vui.<br><br></div><div>Muốn giỏi phải chơi với mấy đứa giỏi.</div><div><br>Muốn ăn mặc đẹp phải chơi với mấy đứa thích ăn mặc đẹp.<br><br></div><div>Muốn yên tĩnh phải chơi với mấy đứa thích yên tĩnh.<br><br></div><div>Nếu không tìm được ai phù hợp thì thật ra cũng không cần thiết phải nhào vào chơi đại, tự chơi với mình, vui vầy cùng suy nghĩ của mình, tự học, tự đọc, tự tìm hiểu thế giới cũng thú vị không kém.</div><div><br>Kinh pháp cú có câu này:<br><br></div><div>“Không tìm được bạn đường</div><div><br>Bằng mình hay hơn mình<br><br></div><div>Ta thà sống một mình<br><br></div><div>Không làm bạn kẻ ngu.”<br><br></div><div>Kẻ ngu ở đây ám chỉ những người đi từ ánh sáng vào nơi có bóng tối và người đi từ nơi bóng tối về nơi tối hơn.<br><br></div><div>Hãy quan sát!</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="http://sohanews.sohacdn.com/thumb_w/660/2019/photo1561776808415-1561776809325-crop-15617769011691671464535.jpg" />
         <pubDate>2019-07-04 13:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370215943</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mục tiêu</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370217085</link>
         <description><![CDATA[<div>(Nguồn: sututrang)<br>Hôm nay mình phát hiện ra một điều hay, đó là việc đặt ra mục tiêu không chỉ nhằm để đạt được kết quả, mà nó cũng là cách để giúp bạn tập trung vào một thứ này để không còn bị dao động bởi những rào cản khác xuất hiện.<br><br></div><div><br>Ví dụ bạn đi trên đường, đặt ra mục tiêu mình sẽ chạy về tới nhà. Khi đó, toàn bộ tinh thần, đầu óc của bạn đều hoạt động với mục tiêu lái xe đưa bạn về nhà. Những thứ bên đường, những người lái ẩu, những khói bụi mệt nhoài, những đèn xanh đỏ vốn thường ngày khiến ta phân tâm nay bỗng trở nên bình thường. Bởi ta không còn để ý quá nhiều tới chúng nữa. Ta chỉ chăm chăm vào một mục tiêu duy nhất: Về nhà.<br><br></div><div><br>Nếu không có mục tiêu, tinh thần ta dễ tản mát, nó rơi vào trạng thái mơ hồ, dễ lay động, như cái cây ngả nghiêng trước gió, ai xuất hiện, ai tác động, ai nói gì cũng làm ta lung lay. Ta dễ bị nhạy cảm hơn với nhân tình thế thái. Nhưng nếu đã có cái đích đến, cái cần chú tâm, ta chẳng màn tới những thứ râu ria xuất hiện kia nữa. Ta thấy mình sống dễ chịu hơn. Ta thấy mình là chính mình hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://image.slidesharecdn.com/chinhphucmuctieu-120819224654-phpapp01/95/chinh-phc-mc-tiu-5-728.jpg?cb=1345416812" />
         <pubDate>2019-07-04 13:54:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370217085</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguồn: (@sututrang)</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370219049</link>
         <description><![CDATA[<div>Một lần nữa, tôi nhắc nhở bản thân mình rằng:<br><br></div><blockquote> <em>“Người chúng ta muốn chiến thắng, là chính chúng ta, chứ không phải là một ai khác.”</em></blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:15:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370219049</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                                         Ghi chép!</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370219337</link>
         <description><![CDATA[<h1>Nguồn: (@sututrang)</h1><div>Tôi phát hiện ra các nhà khoa học nghiên cứu về não bộ nói đúng: Chúng ta sẽ nhớ tốt hơn nếu dùng bút để viết ra thay vì gõ chữ bằng bàn phím.<br><br></div><div>Khi viết, chữ nó có hình thù thay đổi, khi thế này, lúc thế khác, không như chữ trên bàn phím đều như một nên khiến ta ấn tượng hơn. Rồi ta còn có thể vẽ vời mũi tên này, ngôi sao kia, ghi chú theo phong cách của ta, theo kiểu mà ta dễ hình dung nhất. Có khi ta còn ghi sai rồi phải gạch bỏ. Mọi cảm xúc của ta đều được não ghi vào trí nhớ, nên khi cần gọi ra rất dễ dàng hơn nhiều so với gõ chữ.<br><br></div><div>Mấy hôm nay, lúc nào đọc sách, đọc báo, tôi đều để cuốn sổ kế bên và viết vào các ý trong bài. Tôi thấy mình tập trung hơn hẳn, mình không bị lạc trôi giữa các ý (giống như chỉ đọc chay). Khi ghi chép, mình có thời gian dừng lại để nhìn bao quát một lần nữa những thông tin đã diễn ra, mình cũng không lướt qua nhanh những gì mình chưa hiểu mà cố gắng ít nhất cũng đánh một dấu hỏi vào chỗ đó.<br><br></div><div>Ghi chép có thể làm sự đọc của mình bị chậm lại, nhưng đọc tới đâu chắc tới đó. Khi đọc chắc, từ từ theo thời gian, mình sẽ lĩnh hội những thông tin liên quan nhanh chóng hơn vì mình đã nhớ được thông tin cũ. Lùi một bước để tiến ba bước.<br><br></div><div><br>Vậy đó!<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/ff5e722b57957fa0a0f9a7869d25bddf/tumblr_okkkln8NHO1w3hs0po1_500.gif" />
         <pubDate>2019-07-04 14:18:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370219337</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                           Dây dưa</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370219568</link>
         <description><![CDATA[<h1><br></h1><div>Hôm nay, tôi học được một điều:<br><br></div><div>Phải xác định được 4 loại người:<br><br></div><div><strong>1. Mình nhất định không được dây dưa</strong> (vì họ khiến mình trở nên xấu tính hơn)</div><div><br><strong>2. Mình có thể dây dưa </strong>(một chút nếu hoàn cảnh bắt buộc)<br><br></div><div><strong>3. Mình có thể dây dưa nhiều hơn</strong> (vì mình thấy mình học nhiều hơn từ họ)</div><div><br><strong>4. Mình phải thân cận nhiều </strong>vì khi bên cạnh họ, mình thấy thoải mái và tốt hơn rất nhiều.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:21:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370219568</guid>
      </item>
      <item>
         <title>          Chuyện ngoại tình...</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370219814</link>
         <description><![CDATA[<h1><br></h1><div>Chị sếp mua được cuốn “The state of affairs: Rethinking infidelity” (Tựa tiếng Việt dịch khá hay là Nội tình của ngoại tình). Sếp đọc xong hôm qua, nay lên tóm tắt lại cho mình nghe.<br><br></div><div>Đại loại sách phân tích khía cạnh ngoại tình theo một cách rất khoa học, áp dụng cả bối cảnh lịch sử, tâm lý con người từng thời kỳ phát triển để cho thấy con người đã, đang và sẽ ngoại tình như thế nào; các yếu tố nào hội đủ thì mới được gọi là ngoại tình.<br><br></div><div>Tóm lại là một người được liệt vào ngoại tình nếu hội đủ 3 thứ sau:</div><div><br>1. Có quan hệ xác thịt<br><br></div><div>2. Có nhung nhớ<br><br></div><div>3. Có giấu giếm</div><div><br>Chị bảo con người thời hiện đại càng dễ có nguy cơ ngoại tình hơn so với thời trước. Một trong những lý do chính là do không được đáp ứng về mặt cảm xúc. Thời trước, người ta phân ra vai trò của chồng và vợ trong gia đình rõ ràng: Đàn ông đi kiếm tiền, đàn bà lo cho tổ ấm + Xã hội lên án mạnh chuyện ngoại tình. Thời nay, vai trò của chồng và vợ gần như nhau nên thứ quan trọng nhất được coi là giúp duy trì tổ ấm chính là tình cảm. Khoa học cho thấy những cặp đôi nào càng rõ ràng trong chuyện tình cảm (thế này sẽ làm anh vui, thế kia sẽ làm em vui) thì càng có chất lượng hôn nhân bền chặt hơn những cặp đôi chờ đợi đối phương tự tìm hiểu và đáp ứng mình.<br><br></div><div>Ngoại tình (tà dâm) cũng là một điều trong “Ngũ giới” mà người quy y cần tránh vì nó khiến gia đình tan vỡ.<br><br></div><div>Loài người tiến hóa lên một mức độ nhận thức như vậy thật đáng nể. Nhưng sapiens chúng ta vẫn còn nằm trong sự chi phối của quy luật tự nhiên là phải làm sao Tồn tại &amp; Sinh sản nhằm truyền lại bộ gene của mình. Sự chi phối này nếu không tỉnh giác sẽ khiến cho ta phạm sai lầm. Loài người sẽ tiếp tục sinh sôi, nhưng đó sẽ là một loài người không hạnh phúc.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media1.giphy.com/media/3o7TKQjYkqlg9u9VSg/giphy.gif" />
         <pubDate>2019-07-04 14:24:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370219814</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Active mindset vs. Passive mindset</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220103</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Trên Medium, Darius Foroux có viết một bài hay về passive &amp; active mindset. Tôi nghĩ ai cũng nên đọc một lần. Về một mặt nào đó, nó cũng liên quan đến Tự kỷ ám thị.<br><br></div><div>“Active Mindset vs Passive Mindset: How To Control Your Destiny”<br><br></div><div><a href="https://t.umblr.com/redirect?z=https%3A%2F%2Flink.medium.com%2FtK5iLWAZtV&amp;t=MGUxZjJhOTFkN2Q2ODk3NzE4MzE5YjEzMjQxYTA3ODgwYjlhODBkNixWUG1MVWloNw%3D%3D&amp;b=t%3A2Gd7VarUEybyPujmynI4kQ&amp;p=https%3A%2F%2Fsututrang.tumblr.com%2Fpost%2F183820686069%2Factive-mindset-vs-passive-mindset&amp;m=1">https://link.medium.com/tK5iLWAZtV</a></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:28:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220103</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                        Tự kỷ ám thị</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220252</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Trên trang Oopsy có đăng bài này về sự Tự kỷ ám thị. Nếu sử dụng một cách đúng đắn, nghĩa là sử dụng theo chiều hướng tích cực, phương pháp này sẽ đem lại những lợi ích to lớn.<br><br></div><div>“Hóa ra chúng ta luôn thực hiện những phép tự kỷ ám thị trong đời mình mà không biết. Và thường là những phép tự kỷ ám thị tiêu cực.<br><br></div><div>Những lời nói dằn vặt trong bạn ấy, những lời tự làm mình cáu giận hay khóc lóc kia, những lời ấy có khi bộc phát rõ ràng, có khi chỉ như tiếng thì thầm, có khi hùng hổ trơ trẽn, có khi len lén rình mò. Cứ như thể trong bạn là một bể ngôn từ của bóng tối và đau thương, lúc nào cũng chực chờ tuôn ra hòng nuốt lấy mình.<br><br></div><div>Thế nhưng với các nhà tâm lí học, họ sẽ nói là: “<mark>Tiếng nói dằn vặt đó, là cách anh đang thực hiện những phép tự kỷ ám thị đầy ám ảnh với chính mình đấy thôi.”</mark></div><div><br></div><div>Tất cả con người đều đang đến chỗ nhận ra rằng, phần lớn sướng khổ của chúng ta đều là kết quả của suy nghĩ. Bạn cũng nhận ra điều đó phải không? Chỉ là đã chìm đắm trong những tiêu cực quá lâu, quá lâu.<br><br></div><div>Và nữa là, nhận ra thì nhận ra vậy, để thay đổi nó thì thật khó khăn.<br><br></div><div>Nhưng có những nhà tâm lí học khẳng định, rằng khó khăn chỉ là bởi vì chúng ta chưa-biết-cách-thức để thay đổi.<br><br></div><blockquote>Và cách thức ấy, chính là phép trị liệu tâm lí mang tên: <em>TỰ KỶ ÁM THỊ.</em></blockquote><div><br></div><div>Phép tự kỷ ám thị đích thực, một thứ tự kỷ ám thị mang tính chữa lành, hàn gắn và “tái sinh” đòi hỏi những lời rõ ràng, tích cực, người thực hiện chúng cần khuôn mình vào một kỷ luật.<br><br></div><div>Tiềm thức của chúng ta giống như một thanh kiếm phép, nếu thanh kiếm phép này bị người xấu, chính là những ý nghĩ xấu, chiếm dụng, nó sẽ trở thành bóng tối và hủy hoại; còn nếu người tốt - những ý nghĩ tốt, sở hữu nó, nó sẽ là ánh sáng và là điều cứu rỗi. Làm thế nào để tách thanh kiếm ra khỏi những phần xấu và trao nó vào tay phần tốt?<br><br></div><div>Câu trả lời đi vào một bản chất của tự kỷ ám thị:<br><br></div><div><br>Rằng tâm lí của chúng ta có hai loại, một loại được-sử-dụng-có-ý-thức, và một loại được-sử-dụng-không-có-ý-thức.<br><br></div><div>Thông thường những lời tự kỷ ám thị của chúng ta được sử dụng một cách không-có-ý-thức. Gọi là không có ý thức, vô thức, tiềm thức, ngụ ý là chúng ta không biết cách điều khiển chúng.</div><div><br>Bạn ghét một người, yêu một người, bạn làm được điều gì hay không làm được điều gì, có khi tất cả đều được quyết định bởi loại tâm lí này.<br><br></div><div><br>Phép trị liệu tự kỷ ám thị tập trung vào chỉ cho bạn cách làm sao để: Điều khiển những tâm lí vô-thức, điều khiển tiềm-thức của chúng ta.<br><br></div><div>Có một điều đặc biệt về tiềm thức, ấy là tiềm thức không phân biệt đâu là điều đã xảy ra và đâu là điều chưa xảy ra. Miễn nó xảy ra trong đầu chúng ta, thì với tiềm thức, nó chính là một dạng hiện thực.<br><br></div><div>Có khi nào bạn rơi vào một trạng thái, như là đột nhiên thắc mắc rằng rút cục cái gì là thực tế? Thực tế phải chăng chỉ là thứ ta chạm vào và nhìn thấy được hẳn hoi, còn nếu chỉ tồn tại trong suy nghĩ thì đó không phải là thực tế chăng?</div><div><br>Có thể bạn chỉ thắc mắc một chút ấy thôi, rồi lại quay trở về những suy nghĩ luẩn quẩn và cảm xúc tiêu cực nào đó của mình, lại TIN rằng mình bất hạnh, mình thế này thế kia.<br><br></div><div>Tin, đấy cũng là mấu chốt tiếp theo của phép tự kỷ ám thị.<br><br></div><div>Chỉ cần tạo ra trong mình một niềm tin, rằng một điều gì đấy là có-thể, là khả-thi (miễn là nó tuân theo quy luật tự nhiên), đấy đã chính là một phép tự kỷ ám thị. “Tôi có thể thành công, tôi có thể tích cực,” ví dụ như vậy. Suy nghĩ này lập tức có thể chi phối, thay đổi toàn bộ tâm trạng và hành động của người ta.</div><div><br>Học cách điều khiển và hiểu biết thích đáng về sức mạnh của tự kỷ ám thị, thế là đang nắm trong tay chìa khóa để mở ra cánh cửa của những gì tuyệt vời nhất đời sống mình.<br><br></div><div>Có rất nhiều cách thức để thực hiện tự kỷ ám thị, như là thiền định, ngủ, thu âm và lắng nghe tiếng nói của mình, viết ra,… Tất cả những gì con người làm hàng ngày, đều có thể biến thành một phương thức để phép tự kỷ ám thị được diễn tiến.”</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:29:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220252</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220511</link>
         <description><![CDATA[<div>Trên page Tâm lý học ứng dụng có đăng đoạn này khá hay:<br><br></div><blockquote><strong>“NGUYÊN TẮC "ĐẮC NHÂN TÂM” CƠ BẢN: MUỐN LẤY MẬT THÌ ĐỪNG PHÁ TỔ ONG - Rosie</strong></blockquote><div><br></div><div>“Nhà tâm lý học lỗi lạc Hans Selye cho biết: "Nỗi sợ bị lên án ở con người cũng lớn như việc khao khát được tán thưởng”. Nếu bạn muốn lấy mật thì cách tốt nhất là đừng phá tổ ong. Cho nên, nếu muốn đắc nhân tâm với con người thì nguyên tắc cơ bản nhưng quan trọng hàng đầu đó là: không chỉ trích, oán trách hay than phiền bất kỳ ai trong cuộc sống!“</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:33:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220511</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tôn trọng người khác vẫn luôn luôn phải là tôn chỉ sống.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220611</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:34:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220611</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                               Làm &amp; Nghỉ</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220712</link>
         <description><![CDATA[<h1><br></h1><div>Hôm nay học được một bài học mà trước giờ biết nhưng không để ý, không chú trọng, đó là phân chia thời gian LÀM &amp; NGHỈ.<br><br></div><div>Nghỉ ngơi cũng quan trọng y như làm việc vậy. Làm mà không nghỉ thì đầu óc, thân thể không hồi phục. Vì không để ý nên cứ ráng làm. Ráng làm thì chất lượng giảm vì sức tập trung đã giảm.</div><div><br>Nghỉ ngơi cũng phải biết cách. Không phải nói nghỉ là lấy điện thoại ra bấm lướt facebook vì khi lướt đọc tin thì não đâu có nghỉ, mắt đâu có nghỉ. Có phải là lướt một hồi thấy mệt thêm không?</div><div><br>Trước Thầy dạy về định thư giãn:<br><br></div><div>Thả lỏng toàn thân &amp; tâm, tác ý: <mark>“An tịnh tâm hành tôi biết tôi thư giãn. Tâm phải buông xuống, thần kinh trong tâm phải thả lỏng, thư giãn hoàn toàn, để tâm hồn nhiên với vạn pháp”.<br></mark><br></div><div>Xong ngồi thư giãn thôi, đừng chạy theo các suy nghĩ xuất hiện, cũng đừng ra sức ngăn không cho suy nghĩ xuất hiện, vì như vậy là không thư giãn.</div><div><br>Một số sách nói thường thì cứ làm 20p lại nghỉ một lần. Như vậy là tập trung tốt nhất. Dĩ nhiên nếu bạn rèn luyện, bạn có thể nâng dần thời gian làm việc lên.</div><div><br>Vậy khi làm việc, nhớ để ý thời gian bắt đầu &amp; thời gian mình sẽ nghỉ giữa chừng để làm việc hiệu quả hơn.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:35:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220712</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Snooze</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220868</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Quy trình hình thành của thói quen:<br><br></div><ul><li><strong>Dấu hiệu kích hoạt (trigger) -&gt; Thói quen diễn ra (process) -&gt; Phần thưởng (reward)</strong></li></ul><div><br></div><div>Ví dụ như thói quen nghe chuông báo thức là nhấn snooze rồi ngủ tiếp. Ta biết nó hoàn toàn không tốt cho bộ não vì tạo ra sự căng thẳng và ngủ chập chờn nhưng ta vẫn không thể bỏ được. Bởi vì cái cảm giác nhấn snooze để thoát khỏi căng thẳng tạo ra do tiếng ồn đem lại phần thưởng là sự dễ chịu + sự an tâm vì “chỉ ngủ thêm chút nữa thôi” nó quá lớn.<br><br></div><div>Thế thì làm sao phá được thói quen này?<br><br></div><div>Tôi sẽ bắt đầu thử tác động vào phần reward và process. Tức là thay vì process tắt chuông + ngủ tiếp &amp; reward là tận hưởng tiếp giấc ngủ, tôi sẽ dùng process là sau khi nghe chuông (dấu hiệu) sẽ process: Tắt + uống 1 ngụm nước + nghĩ đến reward khác là dậy xuống nhà hít thở không khí mát mẻ + uống cafe + đọc báo. Hy vọng cảm giác tận hưởng mới này sẽ chiến thắng cảm giác cũ.<br><br></div><div>Nếu không thì cần tìm cách khác.<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:36:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370220868</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                 Hôm nay</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370221106</link>
         <description><![CDATA[<h1><br></h1><div>1. Hôm nay chở ba đi hớt tóc ở chỗ ông chú quen. Ông này nổi tiếng là người nói nhiều. Từ khi ba và tôi bước vào cho tới khi ra về, ông nói không ngơi nghỉ.</div><div><br>Ông kể chuyện bà tiên tri Volga đã dự đoán đúng về tương lai, về việc những con chim sắt rơi rụng (11.9), về một vị tổng thống da màu (Obama), về hàng đoàn những cuộc di cư xuyên lục địa (chiến tranh Trung Đông) và về cả vị tổng thống da trắng theo đảng Cộng Hòa (Trump).</div><div><br>Rồi ông chuyển sang nói về đạo, về việc mê tín cúng sao giải hạn, lên đồng nhập cốt. Quan điểm của các tôn giáo giải thích cho việc tại sao người tốt hay chết sớm (vì Chúa gọi về, vì những bông hoa đẹp luôn được ngắt trước). Rồi còn có cả chuyện tranh quyền đoạt vị chốn chùa chiền. Ông giới thiệu cho ba tôi những vị giảng sư nói chuyện hay.<br><br></div><div>Ông chú hớt tóc được cái làm việc rất chuyên nghiệp và có tâm. Khi làm việc lúc nào cũng mặc cái áo blouse trắng, hớt tóc được một chốc thì lại lấy chổi gom tóc vụn lại cho khỏi bay lung tung.</div><div><br>Tiền công cả hớt và lấy ráy tai luôn là 30 ngàn.</div><div><br>Ông bảo nhờ vụ đưa ba về nhà này mới được gặp tôi sau hơn chục năm. Hữu duyên là vậy.<br><br></div><blockquote><strong>2. Hôm nay tôi nhận thấy thêm mấy điều cần nhớ:</strong></blockquote><div><br></div><div><strong>2.1. Hãy cẩn thận với hai thói quen</strong></div><div><br></div><div><em>- Trời, việc này dễ òm:</em> Thói quen này sinh tâm ngạo mạn, dễ dẫn đến làm ẩu, sai sót.<br><br></div><div><em>- Trời, việc này khó quá:</em> Thói quen này sinh tâm sợ hãi, nhút nhát dễ buông xuôi bỏ cuộc.<br><br></div><div><strong>2.2. Cái tâm của mình hay dễ rơi vào trạng thái suy nghĩ, ở đâu cũng nghĩ: </strong>chạy xe cũng nghĩ, đi bộ cũng nghĩ, làm việc cũng nghĩ. Không phải lúc nào đắm chìm trong suy nghĩ cũng tốt, vì nó khiến ta không tập trung vào việc đang làm. Vậy nên, phải có thói quen suy nghĩ đúng lúc, lúc nào cần nghĩ thì nghĩ. Còn lại thì tỉnh giác hoặc thư giãn.<br><br></div><div>Tức là mình lái xe thì mình cần tỉnh chứ không phải cần suy nghĩ sâu. Mình đang đứng bán hàng thì mình cần tỉnh chứ cũng không phải suy nghĩ sâu, nghĩ tùm lum chuyện. Nếu cần nghĩ thì cũng là nghĩ chuyện liên quan đến giải quyết việc đang làm.<br><br></div><pre>Cách tôi chọn là la lên trong đầu <strong>“TỈNH LẠI!”</strong></pre><div><br></div><blockquote><strong>2.3. Về giá trị bản thân.</strong></blockquote><div>Thường thì khi đụng đến những việc áp lực, ta thường hành động theo bản năng. Ai chửi ta thì ta chửi lại. Hoặc sáng nghe tiếng chuông dậy thì snooze nó để ngủ tiếp. Tôi nghĩ giải pháp cho vấn đề này có thể là:<br><br></div><div>Lúc áp lực xảy ra, ta ngay liền nhắc tâm “Mình là người …. mà. Mình phải như thế này….”<br><br></div><div>Lúc chuông alarm reo, thử nói với bản thân “Mình là người chuyên dậy sớm mà”. Lúc ấy, bạn sẽ thấy mình bỗng đặt vào người một trách nhiệm với giá trị của mình đã chọn.<br><br></div><div>Lúc cãi nhau với bồ, thử nhắc “Mình là một người bạn trai tốt mà”. Mình sẽ thấy mình cần cư xử cho ra dáng một người bạn trai tốt.<br><br></div><div>“Mình là người đã chọn và yêu nàng mà”. Mình cần có trách nhiệm với điều này. Dù thế nào, mình đã sai khi cư xử như vậy với cô ấy.<br><br></div><blockquote><strong>2.4. Ghét của nào trời trao của ấy.</strong></blockquote><div>Không biết đây có phải là do tự kỷ ám thị không, nghĩa là do mình ghét nên mình có ấn tượng, nên mình dễ nhận ra cái mình ghét hơn.</div><div><br>Ví như trên xe, cả chiều đi lẫn chiều về, giường cạnh tôi đều là của một người nói rất nhiều. Cứ lên xe là bắt đầu nói, không để ai ngủ cả.<br><br></div><div>Hoặc trong rất nhiều bàn trống ở chỗ ăn, thì một ông hút thuốc lại chọn ngồi đối diện tôi phì phèo.<br><br></div><div>Nếu tôi cứ ghét như vậy, liệu tôi sẽ lấy một cô vợ vừa nói nhiều vừa hút thuốc sao. Ôi thôi.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:39:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370221106</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phải tiết chế được cảm xúc thì mới mong giải quyết được nhiều việc.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370221523</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:43:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370221523</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                      THUẬT ĐỌC SÁCH</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222019</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Hôm nay mình tiếp tục đọc chương về thuật tập trung tinh thần trong quyển <strong>“Óc sáng suốt”</strong> của thầy Nguyễn Duy Cần, đến phần các cách rèn luyện. Đoạn nói về rèn luyện bằng việc đọc sách, tác giả lưu ý chúng ta nhớ 7 điều này khi đọc sách:</div><div><br></div><blockquote><strong>1. Đọc là phải hiểu.</strong></blockquote><div><br></div><div>Nếu ta đọc mà không hiểu thì đọc lại lần nữa và tìm cách để hiểu.<br><br></div><div><em>“Đừng mang lấy cái tật đọc mà không hiểu: mỗi khi nào ta đang bắt gặp ta đang làm như vậy, hãy ngưng ngay. Đừng để vướng phải một thói xấu, về sau khó trừ.”<br></em><br></div><blockquote><strong>2. Đọc chủ động.</strong></blockquote><div><br>Nghỉa là trước khi đọc, mình nên biết mình đang tìm kiếm cái gì trong sách. Mình giữ đầu óc chất vấn, phê bình. Chưa chắc gì tác giả đã viết đúng. Đọc như vậy mình sẽ thêm hứng thú. Mà hứng thú thì sẽ tập trung hơn, và não có cảm xúc thì nhớ dai hơn.<br><br></div><blockquote><strong>3. Kiểm nghiệm với kiến thức của mình.</strong></blockquote><div><br></div><div>So sánh thứ tác giả viết với những gì mình đã biết coi nó đồng dị chỗ nào. Coi cách tác giả lập luận phân tích xem hợp lý không.<br><br></div><blockquote><strong>4. Thử tóm tắt lại ý của tác giả.</strong></blockquote><div><br></div><div>Tóm tắt lại coi nãy giờ tác giả nói gì để mình biết chắc mình vẫn đang nắm vấn đề mà chưa lạc đường.<br><br></div><blockquote><strong>5. Mỗi ngày đọc thêm sách báo tiếng nước ngoài.</strong></blockquote><div><br></div><div>Đọc tiếng nước ngoài (Anh, Pháp, Trung, Nhật, Hàn, Tây Ban Nha…) thì đòi hỏi phải đọc chậm và hiểu từng ngữ nghĩa. Đây là cách nâng cao thói quen hiểu rõ câu chữ.<br><br></div><blockquote><strong>6. Biến ý của tác giả thành của mình.</strong></blockquote><div><br></div><div>Tác giả có cách hành văn khác mình. Nếu mình biến cái ý của tác giả theo ý mình hiểu thì sau này mới nhớ được, vì nó tự nhiên hơn.<br><br></div><blockquote><strong>7. Đọc và tưởng tượng.</strong></blockquote><div><br></div><div>Trong sách về trí nhớ có nói bản thân cái chữ viết ta thấy nó cũng là một cái hình, mang một cái nghĩa. Tức là khi ta đọc câu chữ nào thì cái hình ảnh của câu chữ đó nó hiện lên trong đầu ta: con chó to, con mèo nhỏ màu vàng, bạn này thông minh, bạn kia ham chơi… Nếu ta thường rèn luyện cho trí tưởng tượng đi theo kịp cái chữ thì khi đọc ta dễ nắm bắt và nhớ hơn. Nếu ta đọc mà không hình dung, cái trí nhớ nó thành hời hợt, nó bỏ ta đi mất.</div><div><br>Nhiều người nói đọc sách tốt cho não, cho trí nhớ, nhưng nếu không biết cách đọc sách thì việc đọc cũng chỉ là đang tự trấn an mình mà thôi, giống trẻ con ê a đánh vần.<br><br></div><div>Tôi liền đem 7 cái điểm lưu ý này lưu vào đầu theo phương pháp Roman rooms, bỏ các hình ảnh ở các vị trí trong nhà sách, sau này lôi ra dễ hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:50:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222019</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Các trạng thái tâm</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222162</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Gọi tên được các trạng thái của mình khá khó. Hôm nay tôi thử để ý xem tâm trạng mình thay đổi như thế nào với suy nghĩ là: Nếu mình muốn tâm trạng mình diễn ra theo ý của mình mà không bị chi phối bởi ngoại cảnh thì điều trước tiên mình cần học ắt hẳn phải là xác định được loại tâm trạng nào đang hiện hữu.<br><br></div><div>Vui, buồn, mừng, giận, thương, ghét, ham muốn là vậy, nhưng nếu để ý sẽ thấy có khi nhiều tâm trạng cùng xuất hiện rất vi tế. Hoặc đôi khi nếu đầu óc trống rỗng thì gọi là gì. Hoặc tâm trạng không buồn nhưng ỉu xìu lười biếng, hoặc tâm ngạo mạn thì nằm đâu trong thất tình (7 loại tình cảm).</div><div><br></div><blockquote>Có khi phải nhớ đến 5 loại tâm khó trị gồm <strong>tham, sân, si, mạn, nghi</strong> mà để ý coi mình đang ở chỗ nào.</blockquote><div><br></div><div>Nếu phát hiện và gọi tên nó được rồi, sẽ tiếp tục tìm cách đối trị nó, tức là không để nó chi phối mình. Những loại tâm như sân si khiến cho mình hành động nông nỗi rất nhanh mà nếu đợi tới lúc nó khởi lên mới tìm cách giải quyết thì e sẽ muộn, nên hay nhất là phải biết cách trị trước đã.<br><br></div><div>Ví như tâm sợ hãi, tôi suy nghĩ là mình sợ là vì mình chưa hiểu rõ và thường là do mình mới tiếp xúc một lần nên chưa quen, vậy mình thử tưởng tượng mình lôi cái thứ mà mình sợ ra ánh sáng, rồi quan sát nó để hiểu nó ngọn ngành, rồi mình có thể tưởng tượng là mình làm đi làm lại việc đó hoài. Mình đặt cái tưởng tượng đó trước mặt và cho nó lặp đi lặp lại đến độ mình thấy quen mặt, khi quen rồi thì thấy nó bình thường, không còn đáng sợ như lúc đầu nữa. Vậy là nỗi sợ hãi biến mất.<br><br></div><div>Với trạng thái bị ai làm cho tức giận thì tôi lại suy nghĩ là chắc do trước đây (hoặc cả kiếp trước) mình đã từng làm hành động này với họ, nay họ quay lại trả cho mình. Khi mình thấy mình cũng từng sai, tâm mình bỗng dưng cảm thông với họ, cái mình thấy mình bớt nóng nảy lại.<br><br></div><div>Mỗi trạng thái tâm lại có cách đối trị khác nhau. Có một vài trạng thái tôi chưa thấu được cũng như chưa biết cách đối trị.<br><br></div><div>Nhưng cứ thử suy nghĩ xem.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/7da197b6965a072a28335f31db65e5ff/tumblr_p7eco8XcFw1wo2a1ao1_1280.gif" />
         <pubDate>2019-07-04 14:52:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222162</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                           PROBLEM SOLVING 101</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222331</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Hôm nay mình bắt gặp được một cuốn sách hay mà mình đang tìm kiếm phương pháp rèn luyện, đó là quyển <strong>“Problem solving 101”</strong>, tác giả người Nhật Ken Watanabe. Ông Watanabe này từng là Consultant của công ty McKinsey trứ danh. Các sếp trước đây của mình cũng từ McKinsey ra nên mình biết cách thức công ty này đã training cho nhân viên của mình bài bản thế nào.<br><br></div><div>Problem solving 101 trình bày 1 chuỗi các cách thức tư duy để bạn giải quyết vấn đề một cách rốt ráo bởi nó áp dụng một vài nguyên tắc logic hợp lý (vd như MECE) để xác định<br><br></div><div><strong><em>1. Vấn đề thực sự của bạn là gì?<br></em></strong><br></div><div><strong><em>2. Nguyên nhân gốc rễ (root-cause)<br></em></strong><br></div><div><strong><em>3. Cách thức lên kế hoạch để xử lý nó<br></em></strong><br></div><div><strong><em>4. Thực thi và điều chỉnh</em></strong><br><br></div><div>Ví dụ đơn giản như bạn bị điểm Toán thấp và muốn cải thiện. Vậy bạn cần làm gì?</div><div><br>Thử dùng sơ đồ cây (logic tree) xem:<br><br></div><blockquote><strong>1. Vấn đề của bạn là gì?</strong></blockquote><div><br></div><div>Điểm toán bị thấp và muốn cải thiện nhưng không biết bắt đầu từ đâu.<br><br></div><blockquote><strong>2. Nguyên nhân cốt lõi là gì?</strong></blockquote><div><br></div><div>Bắt đầu phân nhỏ cái “điểm toán thấp” này ra xem. Toán thì gồm nhiều dạng: Đại số, Lượng giác, Hình học. Vậy điểm thấp nằm ở phần nào? Rồi, xác định thấy Đại số điểm tốt, Lượng giác tốt vậy là Hình học làm sai.<br><br></div><pre>Tiếp tục điều tra <strong>lý do sai?</strong></pre><div><br></div><div>- Làm ẩu nên viết sai số?<br><br></div><div>- Không biết cách làm? Biết cách vẽ hình chứ không biết cách giải?<br><br></div><div>- Lý do không biết cách giải là chưa bao giờ làm qua dạng này và dù có gặp rồi cũng không thể biết cách giải vì ngu quá.<br><br></div><blockquote><strong>3. Lên plan</strong></blockquote><div>Vậy là đã xác định rõ điểm toán thấp là do hình học. Và cụ thể hơn là biết vẽ hình nhưng không biết cách giải, dù cho có gặp rồi.<br><br></div><div>Vậy rõ ràng<strong> giải pháp</strong> là phải đi tìm cách giải dạng bài này đã.<br><br></div><div>1. Hỏi thầy cô, bạn bè<br><br></div><div>2. Lên mạng search cách giải<br><br></div><div>3. Ráng suy nghĩ<br><br></div><div>4. Xin tiền ba mẹ đi học thêm<br><br></div><div>Tới đây, vấn đề lớn rất có thể sẽ thành vài vấn đề nhỏ nữa, ví dụ như ngại không dám hỏi ai, lên mạng search không ra, suy nghĩ hoài không thấu, lười không muốn đi học thêm. Ok, lại tiếp tục dùng phương pháp logic tree này tiếp tục xử lý cái đám vấn đề mới.<br><br></div><div>Chúng ta khi gặp khó khăn thường hay bộc phát suy nghĩ nhanh. Nếu suy nghĩ đó không giải quyết được thì hay nói Khó quá, chắc không làm được rồi và buông xuôi. Nguyên nhân là do không biết, không chịu rèn luyện cách tư duy giải quyết vấn đề trọn vẹn này cho nó thành thói quen. Thành thói quen rồi thì đỡ dụng công, đỡ mệt và thấy sung sướng khi vấn đề dễ dàng được xử lý.<br><br></div><blockquote>4. Tới đây thì <strong>thực thi</strong> thôi và điều chỉnh cách giải quyết nếu phát hiện ra mình đã xác định sai nguyên nhân cốt lõi.</blockquote><div><br></div><div><br>Trong sách tác giả sẽ còn vẽ ra khá nhiều kỹ thuật khác nữa để giải quyết vấn đề.<br><br></div><div><br>Tôi khá phân vân giữa bản dịch tiếng Việt và bản tiếng Anh. Cuối cùng quyết định chọn bản tiếng Anh giá mắc hơn gần 6 lần vì thấy giấy đẹp hơn, nguyên bản hơn nên tránh các lỗi dịch thuật. Nếu bạn giỏi tiếng Nhật thì có thể tìm cả phiên bản này vì nghe đâu đó là bản đầu tiên ổng viết với mong muốn cải thiện nền giáo dục của đất nước.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:54:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222331</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                  FOCUS ON ( TẬP TRUNG)</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222577</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay cuối tuần nên mình vẫn duy trì các thói quen đọc sách và tập thể dục như mọi lần.<br><br></div><div>Mình đang đọc đến chương về Sự tập trung trong quyển Óc sáng suốt. Dựa trên sách và kinh nghiệm của bản thân, mình thấy có 3 thứ cần làm:<br><br></div><div><em><mark>1. Tự kỷ ám thị để tăng sự hứng thú trong việc mình muốn tập trung. Không hứng thú thì thấy chán. Thấy chán thì bảo đảm não không tập trung.</mark></em><br><br></div><div>Bàn về sự hứng thú, lại có ba thứ:<br><br></div><blockquote><strong>1.1. Làm sao cho bản thân mình tò mò.</strong></blockquote><div><br></div><div>Cứ tự đặt nhiều câu hỏi lên để tăng sự tò mò.</div><div><br>Học từ tiếng Hoa: ủa chữ này ghép lại từ bộ nào ta? Ủa bộ này nghĩa là gì ta? Ủa từ này còn được sử dụng thời nay không? Ủa lúc đọc nó giống từ nào trong tiếng Việt ta? Ủa nhiều lên, làm sao cho não có cảm xúc, nó sẽ tăng sự phấn khích, từ đó tăng tập trung.<br><br></div><blockquote><strong>1.2. Mình phải có lợi ích</strong></blockquote><div>Ví dụ như đọc báo về kinh tế chán quá thì tự tưởng tượng mình đang kinh doanh buôn bán. Rồi mình muốn giàu hơn, mình sẽ xuất khẩu hàng đi nước ngoài. Cái mình tự hỏi ủa rồi giờ muốn bán trái cây qua Mỹ thì bán được những loại nào ta? Sau đó mình tiếp tục đọc báo bài về hàng Việt Nam xuất sang Mỹ, sẽ thấy Việt Nam vừa được Mỹ chấp nhận cho xuất trái xoài qua. Tổng số loại trái cây mà Việt Nam được phép xuất khẩu sang Mỹ cho tới giờ mới có 6 trái gồm thanh long, chôm chôm, vải, nhãn, vú sữa và mới đây là xoài. Vậy là nếu muốn bán trái cây qua Mỹ, mình phải lựa trồng mấy loại này.</div><div><br>Tự dưng bài báo khô khan trở nên sống động hơn vì mình có lợi ích.<br><br></div><blockquote><strong>1.3. Sự nguy hiểm</strong></blockquote><div><br></div><div>Nhìn chung đây là bản năng. Đi ngoài đường xe cộ lao ào ào vào mình là tự động phải tập trung.<br><br></div><div><em><mark>2. Quay lại ý thứ hai của sự tập trung, sau khi tự kỷ ám thị để có hứng thú, từ đó giúp tập trung thì ta cần rèn luyện cho sự tập trung này thành thói quen. Thành thói quen thì sau này đỡ mệt nhọc dụng công.</mark></em><br><br></div><div><em><mark>3. Ý chí<br></mark></em><br></div><pre>“Những kẻ có ý chí mạnh không cần lấy hứng thú và thói quen làm động lực cho sự chú ý của mình. Chỉ có một sự muốn của họ thôi là đủ. Hễ nhất định phải học thì họ học, học cho kỳ được mới thôi. Đây là một lối chủ ý cao nhất, phần nhiều thuộc về hạng trên thiên hạ mới làm được.”</pre><div><br></div><div>Trước, Thầy có dạy tôi phương pháp Định niệm hơi thở để tăng sự tập trung bằng cách biết hơi thở ra, vô. Nhưng phương pháp này có lẽ phải có người có kinh nghiệm dạy thì mới ổn. Phàm những gì đụng đến hơi thở thì nên cẩn trọng.</div><div><br>Ta lại còn phải chú ý đến các thói quen của mình:<br><br></div><div>1. Môi trường xung quanh cần thoáng mát, nhiều oxy.<br><br></div><div>2. Ăn uống các thực phẩm tốt cho não, tránh xa các thực phẩm ảnh hưởng đến não như đường, thức ăn nhanh.<br><br></div><div>3. Tập luyện thể dục thường xuyên.<br><br></div><div>4. Cẩn thận khi lướt newsfeed Facebook, instagram, xem báo, xem phim vì chúng khiến tâm ta “tản mát”, suy nghĩ hời hợt.<br><br></div><div>Tôi sẽ tiếp tục thực hành.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 14:57:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222577</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                    Quan sát kỹ hơn</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222788</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><blockquote><pre><mark>Đoạn này, ông Nguyễn Duy Cần dạy, ta cần học cách quan sát tức là học cách tìm cái chỗ đặc sắc hơn hết của một vật.</mark></pre></blockquote><div><br></div><div><em>Flaubert khuyên Maupassant: “Khi nào anh đi ngang qua một người bán đồ gia vị, hoặc một người gác cửa, hoặc một bến xe ngựa, anh hãy làm cách nào chỉ cho tôi thấy anh bán đồ gia vị đó, người giữ cửa đó mà đừng làm cho tôi phải lộn với một người bán gia vị khác; và chỉ với một tiếng thôi, anh chỉ cho tôi biết vì đâu con ngựa kéo xe này không giống với năm, mười con ngựa khác chạy trước nó hay sau nó”.<br></em><br></div><div>Để nâng cao khả năng tìm ra nét đặc biệt, trong các phương pháp tập luyện, ông bảo không có gì hay hơn là <strong><mark>học vẽ.</mark></strong><br><br></div><div><em>“Theo tôi, học vẽ là một sự cần thiết, mà bất kỳ ai, ở vào địa vị nào trong xã hội đều phải biết qua những kỷ luật của nó. Hay dở là một việc không mấy cần, chỉ nên biết rằng: Người không học vẽ, không chịu huấn luyện theo kỷ luật của nhà họa sĩ thì sự quan sát thiếu chỗ tinh vi, một thiếu sót đáng tiếc, mà cũng là mất một nguồn hứng thú thâm trầm. Andre Gide cũng nhận như thế: "Khí cụ to tát của văn hóa, là họa chứ không phải nhạc”.</em></div><div><br>Nàng là họa sĩ. Nàng vẽ rất đẹp và có hồn. Từ lần đầu tiên nhìn bức vẽ của nàng, tôi đã phải sững sờ vì trước không nghĩ nàng lại là họa sĩ. Nàng vẫn đang học và trau dồi niềm đam mê của mình. Thế thì giờ tôi biết thêm một điều nữa là khả năng quan sát để thấy sự khác biệt của nàng sẽ rất tốt.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:01:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370222788</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223009</link>
         <description><![CDATA[<div>Theo người xưa, con người có thất tình (7 loại tâm trạng) gồm: Hỷ (mừng), nộ (giận), ái (thương), ố (ghét), ai (buồn), lạc (vui), dục (ham muốn). Đó là những loại tâm trạng chúng ta cần quan sát ở bản thân để biết mình đang như thế nào.<br><br></div><div>Hôm qua, trong bữa ăn, lão sếp kể là lão luôn quan sát cảm xúc của mình, vui biết mình vui, buồn biết mình buồn. Nhưng điều quan trọng nhất mà tôi nghe được là “Tao luôn tìm hiểu tại sao mình vui và tại sao mình buồn”. Nếu chúng ta biết lý do, ta sẽ biết cách để làm sao mình tiếp tục vui và làm sao để mình tránh xa được nỗi buồn.<br><br></div><div>Thật ra, khi đọc sách của Thầy, tôi nghĩ còn có một trạng thái mà những người tu hành muốn đạt đến, vượt ra khỏi thất tình, đó là “tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự”. Người hành giả muốn đưa tâm vào trung đạo. Nếu ví tâm như sợi dây đàn, thì ta không thể để dây quá chùng hay quá căng được.</div><div><br>Cho nên khi biết các trạng thái tâm của mình, ta tìm hiểu lý do, và tìm cách đưa tâm trở lại trạng thái bình thường sẽ tốt hơn.</div><div><br>Điều này có lẽ liên quan đến cơ chế tác động của các hoocmon hạnh phúc. Nếu nó sinh ra thì ta thấy vui. Nhưng nếu nó liên tục sinh ra thì nó sẽ cạn, và não sẽ bị lờn, đòi hỏi lượng lớn hơn mới vui. Giống như việc shopping. Mới mua cái áo thì vui. Sau đó lại bình thường. Nếu lại mua thêm cái áo y chang như cũ thì không còn vui nữa. Nếu niềm vui trong việc mua áo sẽ bị tác động bởi dopamine thì niềm vui khi được nắm tay người yêu sẽ do oxytocin quyết định. Và cơ chế cũng sẽ tương tự. Vui và lờn. Thế nên, điều quan trọng nhất trong tình yêu, như một bài phân tích tâm lý tôi vừa đọc trên vietnamplus, chính là TÔN TRỌNG.<br><br></div><blockquote>Tôi đã dùng phương pháp ghi nhớ theo kiểu Roman rooms để đưa mãi mãi vào trí nhớ của mình<mark> </mark><strong><mark>4 yếu tố mà tôi cho là sẽ giúp duy trì một mối quan hệ bền vững, gồm:</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>1. Tôn trọng nhau, tương kính như tân<br><br></div><div>2. Sức khỏe<br><br></div><div>3. Kiến thức<br><br></div><div>4. Yêu thương<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:03:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223009</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                          Thuật quan sát</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223195</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong cuốn <strong>Óc sáng suốt</strong>, khi bàn về thuật quan sát, ông Nguyễn Duy Cần có viết thế này, tôi cho là hợp lý:<br><br></div><div><em>Phương pháp quan sát có thể tóm lại trong câu châm ngôn này:<br></em><br></div><blockquote><em>“Xem tất cả một lượt, thì không thấy cái gì rõ cả”, nghĩa là:</em></blockquote><div><br></div><div><em>Chỉ làm một việc thôi, và làm cho tới nơi tới chốn.<br></em><br></div><div>Đoạn tiếp sau, ông dạy rằng chúng ta cần phải hệ thống cái quan sát, cái tư duy của mình ra rõ ràng. Nghĩa là làm việc gì, quan sát cái gì cũng phải biết trình tự lớp lang đàng hoàng chứ không phải để cho đầu óc chợt nghĩ ra cái gì thì làm cái đó.<br><br></div><div>Ví dụ như khi tôi đọc báo cáo số liệu, tôi cần nhìn theo thứ tự<br><br></div><div>1. KPI tổng là gì. KPI nếu chia theo ngày sẽ thế nào. KPI nếu chia theo từng channel sẽ thế nào.<br><br></div><div>2. Thực tế số liệu là bao nhiêu. So với KPI thì đạt bao nhiêu %. Còn thiếu bao nhiêu. Nghĩa là những ngày còn lại trong tháng cần phải đạt bao nhiêu mới đủ. Nếu không đủ thì cần thêm bao nhiêu ngày, bao nhiêu ngân sách nữa.<br><br></div><div>Nhìn chung công việc mỗi ngày đòi hỏi quan sát qua nhiều bước. Nếu không vẽ ra cái cần quan sát, thứ tự cần quan sát thì dễ bị thiếu sót (không MECE) và dẫn đến không biết bước kế tiếp cần làm gì, dễ đánh giá sai tình tình.<br><br></div><div>Càng đọc, tôi thấy ông Duy Cần như một người thầy của mình vậy. Một người thầy đã không còn nữa, chỉ còn lại trí tuệ trong từng trang sách.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:06:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223195</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                      ÓC SÁNG SUỐT</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223329</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1.</strong> Hôm nay tôi chợt nghĩ, bấy lâu nay, mình chưa thực sự quan tâm, để ý rõ ràng đến trạng thái của mình. Điều này nghĩa là mình không thường hay biết mình đang vui, đang buồn, đang lười, đang tỉnh, đang mê, đang khó chịu, đang sợ hãi, đang ham muốn, đang giận dữ, đang ngạo mạn… Nó cũng có nghĩa là mình đang để cho các loại tâm trạng của mình diễn biến theo thói quen, mà không có ý thức cần thay đổi (nếu muốn). Và như vậy, ví dụ như nhiều khi mình hay khó chịu nhưng mình không biết điều này, nên mình cứ tiếp tục để cái khó chịu diễn ra, và nó thành thói quen, và nó dễ xuất hiện thường xuyên hơn.</div><div><br>Như vậy, điều đầu tiên nên học không phải là cách để không khó chịu nữa, mà phải là biết mình đang ở trong trạng thái khó chịu. Khi biết bệnh thì mới có thể bốc thuốc.<br><br></div><div>Ví dụ như chạy xe trên đường, các dòng suy nghĩ kéo đến, nhưng mình nhìn và mình chợt nhận ra mình đang thiếu tỉnh thức khi lái xe. Tức mình biết cái bệnh này. Ngay lập tức, mình dùng phương pháp tự hỏi bản thân mình “Mày đang chạy xe đi đâu? Mày có đang tập trung không?”. Khi hỏi thì ý thức sẽ trả lời. Ý thức sinh ra thì tưởng thức biến mất. Các suy nghĩ lung tung bị chặn lại. Và mình trở lại với ý thức.<br><br></div><blockquote><pre><strong><mark>Hãy thường xuyên hỏi bản thân: “Mình đang ở trạng thái thế nà</mark></strong><mark>o?”.</mark></pre></blockquote><div><br></div><div><strong>2.</strong> Nay tôi đi nhà sách Fahasa và tự dưng đập vào mắt là quyển sách màu vàng chóe với tựa <strong>“Óc sáng suốt</strong>”. Điều ấn tượng nhất với tôi khi thấy tác giả là ông Nguyễn Duy Cần (bút danh Thu Giang). Ông Duy Cần sinh năm 1907 tại Mỹ Tho. Ông là một học giả nổi tiếng của Việt Nam những năm 50-60 của thế kỷ trước. Nghĩa là khi ông đang nổi tiếng thì bà ngoại mình mới ra đời.<br><br></div><div>Ngoài bìa có mấy dòng chữ <em>“Phương pháp tự rèn luyện cho mình một khối óc sáng suốt để có thể tự lập và định đoạt lấy cuộc sống của mình”.<br></em><br></div><div>Sách viết đúng theo kiểu văn phong mình hay đọc được trên mấy tờ báo xưa bà con share trên mạng.<br><br></div><div>Trong lời nói đầu, ông nói trong sách sẽ dạy công phu huấn luyện tinh thần theo năm phần<br><br></div><div>1. Thuật quan sát</div><div><br>2. Thuật tập trung tinh thần<br><br></div><div>3. Thuật tư tưởng<br><br></div><div>4. Thuật tổ chức tư tưởng<br><br></div><div>5. Thuật nhớ lâu<br><br></div><div>Tôi sẽ đọc thử xem người xưa đã dạy thế nào để có được một bộ óc sáng suốt.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/dc92000104c20fdf957d3891d9235c2a/tumblr_otauo31O941s04h2ho1_1280.gif" />
         <pubDate>2019-07-04 15:08:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223329</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kiến đi lạc</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223531</link>
         <description><![CDATA[<div>Tự dưng cách đây vài ngày, tôi đang đi bộ ở công viên thì một câu hỏi xuất hiện trong đầu: <em>“Nếu một con kiến bám theo mình từ nhà ra đến đây, rồi nó rớt xuống, nó sẽ tìm cách trở về chứ? Hay sẽ tìm thấy một bầy kiến mới và tiếp tục sinh tồn?”<br></em><br></div><div>Đến hôm nay mới ngồi search thì thấy không ngờ cũng có đứa hỏi như vậy trên Quora, thậm chí người ta đã từng nghiên cứu một cách khoa học bài bản về trường hợp này.<br><br></div><div>Vậy là:<br><br></div><blockquote><strong>1. Nếu con kiến bị lạc (không track được hóa chất nó hay rải theo trên đường đi - pheromone trail) thì nó sẽ vẫn dành thời gian còn lại trong đời để tìm đường về tổ (colony).</strong></blockquote><div><br></div><div>Nó đi mãi, đi mãi (người ta thấy nó di chuyển nhiều hơn thường lệ).<br><br></div><div>Nhưng nó sẽ chết sớm vì thiếu thức ăn, nước uống và đặc biệt là khi nhiệt độ bên ngoài không ấm như ở trong tổ, nó sẽ chết cóng.<br><br></div><blockquote><strong>2. Nếu tình cờ, nó gặp những con kiến khác thì sao?</strong></blockquote><div><br></div><div>Cực kỳ may mắn là nó sẽ được tiếp nhận vào tổ mới.<br><br></div><div>Nhưng đa phần nó sẽ bị giết. Vì mỗi tổ kiến sử dụng pheromone khác nhau. Và thằng có mùi lạ sẽ thành kẻ nguy hiểm.<br><br></div><div>Các nhà nghiên cứu nhận thấy những con kiến đi lạc có tuổi thọ chỉ chừng 1/10 những con bình thường.<br><br></div><div>Vậy là nếu thấy con kiến bám trên áo mình khi vừa bước ra khỏi nhà thì mau mau thổi cho nó rớt ngay đó.<br><br></div><div>Nghe đâu loài người chúng ta cũng quyến rũ nhau bằng mùi cơ thể. Thế thì nếu đi lạc, hãy ngửi mùi để trở về lại với nhau.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:11:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223531</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                 Quản lý thời gian</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223726</link>
         <description><![CDATA[<div>Các bước:<br><br></div><blockquote><strong><mark>1. Liệt kê các việc muốn làm.</mark></strong></blockquote><div><br></div><blockquote><strong><mark>2. Lọc lại các công việc dựa vào mức độ Khẩn cấp và quan trọng:</mark></strong></blockquote><div><br></div><div><strong>2.1.</strong> Có thể không cần làm những việc không khẩn cấp cũng chẳng quan trọng<br><br></div><div><strong>2.2.</strong> Sắp xếp thứ tự ưu tiên làm việc nào trước, việc nào sau, đánh số cho nó.<br><br></div><blockquote><strong><mark>3. Dự đoán thời gian cần dùng cho từng công việc.<br></mark></strong><br></blockquote><div>Tính hợp lý của việc dự đoán sẽ dựa vào:<br><br></div><div><strong>3.1. </strong>Nếu đi từ thời gian của từng việc mà ra thì khi cộng tất cả thời gian của từng việc lại sẽ biết tổng thời gian. Tổng thời gian này có hợp lý không?<br><br></div><div>Ví dụ muốn đi ngủ lúc 11pm mà cộng tổng thời gian lại thấy đi ngủ lúc 1am là không hợp lý rồi. Như vậy phải:<br><br></div><div>- Tìm cách làm từng việc nhanh hơn</div><div><br>- Loại bỏ bớt việc muốn làm<br><br></div><div><strong>3.2.</strong> Nếu đi từ tổng thời gian ta có thì cần phân bổ lại cho từng việc nhỏ.<br><br></div><div>Ví dụ có 1 tiếng rưỡi (90p) thì để đọc sách (30p), học tiếng Hoa (30p), học tiếng Anh (30p) có ổn không. Không. Vì chưa dự trù thời gian nghỉ ngơi giữa các lần học. Vậy phải trừ lại mỗi thứ 10p.<br><br></div><div>Xong nhớ mở ngoặc ghi vào bên cạnh công việc.<br><br></div><blockquote><strong><mark>4. Theo dõi thời gian.</mark></strong></blockquote><div>Nếu không thì làm say mê quá mà để thời gian món này lấn sang thời gian món kia. Lát rối tung rối mèo lên cả.<br><br></div><div><br></div><blockquote><strong><mark>5. Ghi chú lại để rút kinh nghiệm.</mark></strong></blockquote><div>Ví dụ thấy học tiếng Hoa 20p nhiều quá vì học qua app, mỗi bài vài từ là xong thì chỉ cần 10p thôi chẳng hạn. Vậy ghi chú lại để lần sau plan tốt hơn.<br><br></div><div>Ổn chưa?<br><br></div><div>Còn kinh nghiệm nào nữa không ta?</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:13:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223726</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tâm bất động</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223899</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Nếu một ai đó, hoặc nói một lời gì đó, hoặc làm một hành động nào đó khiến cho ta tổn thương, ta cần suy nghĩ thế nào để thoát khỏi tâm trạng tiêu cực này?<br><br></div><div>Có 2 bước:<br><br></div><div>1. Hãy nghĩ rằng nếu người bạn ấy nhận ra lời nói này, hành động này khiến cho mình tổn thương, có lẽ bạn ấy đã không làm như vậy. Chỉ là do bạn ấy nhất thời quên kiểm soát bản thân mà thôi. Nên tha lỗi cho người vô ý.</div><div><br></div><div>2. Tiếp tục nhìn sâu hơn để thấy nhân quả. Tất cả mọi việc không xảy đến với ta một cách ngẫu nhiên. Ta phải từng gieo nhân thì ta mới gặt quả này. Họ chính là tấm gương phản chiếu lời nói của ta, hành động của ta trong quá khứ. Nghĩa là ở một thời điểm nào đó của quá khứ, chính chúng ta cũng đã có hành động này, lời nói này làm tổn thương họ. Nay nhân quả xoay vòng, họ trở lại để trả quả cho ta. Ta nhìn thấy điều đó, ta giữ tâm bất động, không để nhân quả ảnh hưởng đến ta. Nghĩa là ta đã làm cho nhân quả ác chấm dứt ngay ở hiện tại, không còn tiếp diễn trong tương lai.</div><div><br></div><div>Hai bước suy nghĩ này sẽ giúp ta trở lại tâm trạng tích cực hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:16:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370223899</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224151</link>
         <description><![CDATA[<div><em>“Hãy tự làm cho mình,<br></em><br></div><div><em>Như điều mình dạy người.</em></div><div><em><br>Khéo tự điều, điều mình,<br></em><br></div><div><em>Khó thay, tự điều phục!”<br></em><br></div><div>(Kinh Pháp cú)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:19:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224151</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đoạn này, Eran Katz dạy:</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224234</link>
         <description><![CDATA[<div>Bản thân cuộc sống hay trí nhớ đều đi qua 3 giai đoạn:</div><div><br></div><ul><li>Một. Tiếp nhận thông tin.</li><li>Hai. Xử lý và lưu trữ thông tin.</li><li>Ba. Lấy thông tin ra.</li></ul><div><br></div><div>Phần lớn chúng ta không nhớ bởi vì chúng ta làm tệ giai đoạn Một. Chúng ta đã không để ý đến thông tin. Nguyên nhân là chúng ta thiếu tập trung.<br><br></div><div><mark>Tác giả dạy các cách để học tăng sự tập trung này:</mark><br><br></div><div>- Đi ngoài đường, giữa một ma trận âm thanh ồn ào, hãy tập lắng nghe những âm thanh cụ thể như tiếng ai đó trò chuyện với nhau, tiếng một loại xe.<br><br></div><div>- Nghe nhạc, hãy thử tìm âm thanh của từng loại nhạc cụ.<br><br></div><div>- Lấy giấy bút thử viết lại coi mình nhớ được trong phòng ngủ của mình có những món đồ nào. Xong đi vào phòng coi còn quên gì không, xong ra viết tiếp, xong lại kiểm tra lần nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:20:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224234</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trong đám đông</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224352</link>
         <description><![CDATA[<blockquote>Hôm nay tôi hỏi một người từng trải: <br><strong>Nếu đứng giữa đám đông, điều gì sẽ khiến cho mình không bị ảnh hưởng?</strong></blockquote><div>Người từng trải trả lời:<br><br></div><div>“Đặt câu hỏi.”<br><br></div><div><mark>“1. Ai là người có lợi?”<br></mark><br></div><div><mark>“2. Làm cách nào để mình có lợi?”<br></mark><br></div><div>Bản chất là để mình không bị phân tâm mà gom về một điểm: Xem ai có lợi ở đám đông mà thân cận để học hỏi &amp; xem mình nên làm gì để trở nên có lợi ích hơn cho người khác.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:22:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224352</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thời khắc sai lầm</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224719</link>
         <description><![CDATA[<div>Những thời khắc dễ đưa ra lựa chọn sai lầm nhất là<br><br></div><div><mark>1. Khi đang mệt</mark></div><div><br><mark>2. Khi đang nóng nảy</mark><br><br></div><div>Lẽ ra khi mệt thì nên đi ngủ.<br><br></div><div>Lẽ ra khi nóng nảy thì nên đi ra ngoài hít thở, uống một ly nước.<br><br></div><div>Điều tích cực ở đây là chúng ta vẫn còn hít thở được để tìm cách sửa chữa sai lầm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:27:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224719</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Sự NGUY HIỂM của &#39;&#39;làm nhiều việc cùng lúc&#39;&#39;</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224858</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Làm nhiều việc cùng lúc (multitask) cực kỳ <strong><em><mark>nguy hiểm cho trí nhớ</mark></em></strong><strong><em>.</em></strong><br><br></div><div>Mỗi công việc đòi hỏi suy nghĩ khác nhau. Suy nghĩ khác nhau tức nhóm nơ-ron khác nhau đảm nhận. Đang làm việc này nhảy qua việc khác tức bắt nơ-ron liên tục thay đổi đường truyền.<br><br></div><div>Tôi sẽ nói về 3 phần:<br><br></div><blockquote><strong><mark>I. Tác hại.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Điều này đem lại 3 tác hại:<br><br></div><ul><li><strong>1. Chất lượng thấp vì mất tập trung.</strong></li></ul><div><br></div><div>Vì mỗi lần chuyển đổi qua lại giữa các công việc thì mất 15-20p để tập trung trở lại. Nghĩa là trong khoảng thời gian này, bạn có thể đã làm loạn xạ mọi thứ: nói những gì mình không để ý, ghi những gì mình không để ý, nguy hiểm hơn là khi lái xe mà nghe điện thoại thì không kịp đạp thắng, né người.<br><br></div><ul><li><strong>2. Mất trí nhớ.</strong></li></ul><div><br></div><div>Nguyên tắc ghi nhớ là phải ấn tượng, có cảm xúc và có ý thức về việc mình đang nhớ. Việc đa nhiệm sẽ khiến bạn khó tập trung vào một việc cụ thể để có ấn tượng về nó.<br><br></div><ul><li><strong>3. Gây stress.</strong></li></ul><div>Là hệ quả của hai thứ trên. Vừa mất tập trung, vừa mất trí nhớ thì làm không ra gì. Làm không ra gì + kéo dài thì mệt, stress, dễ cáu. Nhưng xui hơn, khi stress, tuyến thượng thận lại sản sinh cortisone, loại hoocmon này bơm lên não, tấn công vào vùng não cá ngựa (nơi chịu trách nhiệm chuyển ký ức ngắn hạn thành dài hạn), ngăn cản não cá ngựa tạo ra nơ-ron mới. Và… Càng stress thì bạn càng không nhớ mình muốn nói gì, làm gì. Stress kinh niên sẽ tàn phá bộ não bạn nghiêm trọng. Nhưng hãy bình tĩnh, học cách kiểm soát stress chứ đừng lo lắng vì mình đang stress.</div><div><br></div><ul><li><strong>4. Giảm trí tuệ.</strong></li></ul><div><br></div><div>Nghiên cứu cho thấy những người làm việc đa nhiệm thì có ít chất xám hơn.<br><br></div><blockquote><strong><mark>II. Chúng ta đang đa nhiệm.</mark></strong></blockquote><div>Nếu để ý, bạn sẽ thấy chúng ta rất dễ làm việc đa nhiệm chứ nó không đơn giản là vào công ty, nhận nhiều task rồi chuyển qua chuyển lại. Bản chất phải là sự chuyển đổi liên tục của dòng suy nghĩ.<br><br></div><div>- Chạy xe ngoài đường suy nghĩ nhiều chuyện.<br><br></div><div>- Đọc tin tức. Cái chuyện này diễn ra hàng ngày. Đang đọc tin Sơn Tùng 30s thì chán nhảy qua tin Đụng xe 10s xong lại lướt đến tin Hoa hậu 60s. Não bộ liên tục chuyển đổi tín hiệu. Và đây lại là những tín hiệu rất mờ nhạt bởi bạn đang không có ý thức về việc mình cần phải nhớ. Về lâu dài, bạn đã tập cho não thói quen bỏ qua thông tin và không thể tập trung trong thời gian dài hơn.<br><br></div><blockquote><strong><mark>III. Chánh niệm</mark></strong></blockquote><div>Điều khá lý thú là những nghiên cứu về cách trí nhớ hoạt động tốt lại vô tình trùng hợp với Chánh niệm, tức biết mình đang làm gì, nói gì, suy nghĩ gì.<br><br></div><div>Nghĩa là khi bạn tập trung vào duy nhất một điều đang làm, đó là cách bạn tránh trí nhớ bị tàn phá.<br><br></div><blockquote><strong><mark>IV. Thực hành</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Tôi đã thử thực hiện điều này vài hôm. Bạn sẽ cần vài bước như sau:<br><br></div><div>1. Liệt kê xuống tất cả những task muốn làm<br><br></div><div>2. Sắp xếp nó theo thứ tự dựa vào mức độ Khẩn cấp &amp; Quan trọng<br><br></div><div>3. Tắt hết noti zalo, messenger, điện thoại và nhắc bản thân không bị ảnh hưởng, đừng đồng bộ tâm với âm thanh của đám đồng nghiệp xung quanh.<br><br></div><div>4. Tập trung giải quyết từng task một theo thứ tự đã ghi<br><br></div><div>Bạn sẽ thấy mình làm việc cực kỳ hiệu quả. Tư duy tốt hơn gấp bội. Những suy nghĩ được giữ lại, không chạy đi đâu mất nên càng làm càng phấn chấn. Hình ảnh hiện lên rõ ràng mỗi khi bạn muốn nhớ về một thông tin nào đó.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:29:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370224858</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Điều sợ nhất khi mình giỏi lên là gì? </title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225133</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Là thái độ ngạo mạn sẽ xuất hiện. Chúng ta trở thành người đi từ nơi có ánh sáng về lại nơi bóng tối.<br><br></div><div>“Người ngu nghĩ mình ngu,</div><div>Nhờ vậy thành có trí.</div><div>Người ngu nghĩ mình trí</div><div>Thật xứng gọi chí ngu.”</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:33:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225133</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Các bước để học nói chuyện hay?</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225261</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>1. Học phát âm<br><br></div><div>2. Học cảm nhận từ &amp; tăng vốn từ<br><br></div><div>3. Học hình thành ý &amp; sắp xếp ý</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:34:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225261</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                             Nam nhân &amp; nữ nhân</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225374</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay đọc Brain Rules đến chương sự khác nhau về hoạt động trong não giữa đàn ông và phụ nữ. Nhiều thông tin khá thú vị, bật mí ra nhiều điều mà chúng ta có thể đã bỏ sót trước đây, những điều mà ta nên biết khi tìm hiểu về nhau, để hiểu nhau hơn (về mặt sinh học và tâm lý), để thông cảm và yêu thương nhau nhiều hơn.<br><br></div><blockquote><strong><mark>1. Về mặt sinh học</mark></strong>, đàn ông mang nhiễm sắc thể giới tính XY, phụ nữ thì XX. Điểm thú vị là trong X có chứa đến 1,500 gene, và nhiều gene trong số đó tham gia vào chức năng của não. Trong khi thằng Y chỉ có chứa vỏn vẹn 100 gene. Điều này có nghĩa là nếu thằng X trong nam giới bị rối loạn thì chết chắc, trong khi nữ giới còn 1 X dự phòng.</blockquote><div><br></div><div>Trong đại bộ phận dân số, căn bệnh kém phát triển trí tuệ ở nam giới phổ biến hơn nữ giới.<br><br></div><blockquote><strong>2. Người ta làm một thí nghiệm để xem cách sử dụng não của nam giới và nữ giới.</strong><strong><mark> Họ cho nam và nữ xem những bộ phim đầy bạo lực để đánh giá não trong tình trạng căng thẳng</mark></strong><strong>. Họ nhận thấy:</strong></blockquote><div><br></div><div>- Đàn ông xử lý trải nghiệm này bằng cách kích động “hạch hạnh” (một khu vực trong não kiểm soát sự hình thành cảm xúc và khả năng ghi nhớ cảm xúc) ở bán cầu não PHẢI, trong khi bán cầu não trái tương đối im ắng.</div><div><br>- Phụ nữ, ngược lại, đã kích động hạch hạnh ở bán cầu não TRÁI.<br><br></div><div>Mỗi bán cầu thì chịu trách nhiệm về những khả năng chú ý khác nhau. Và thông tin này có nghĩa là<br><br></div><div>- Đàn ông sẽ giỏi ghi nhớ những ý chính (do bán cầu não Phải đảm nhận)<br><br></div><div>- Phụ nữ sẽ giỏi ghi nhớ nhiều chi tiết hơn đặc điểm chính của trải nghiệm. Họ dễ dàng thuật lại nhiều ký ức sống động hơn đối với các sự việc quan trọng có tính cảm xúc, ví dụ như một cuộc cãi vã mới đây.<br><br></div><div>Các nghiên cứu khác chỉ ra rằng, khi bị căng thẳng, phụ nữ thường <mark>tập trung vào việc nuôi dạy con cái trong khi đàn ông có khuynh hướng… chạy trốn.</mark><br><br></div><div>Có lẽ đây cũng là lý do phụ nữ vẫn hay nói bọn đàn ông là giống loài vô tâm, còn phụ nữ là loài hay để ý tiểu tiết. Nhưng tất cả đều là bản chất sinh học tiến hóa.<br><br></div><blockquote><strong><mark>3. Phụ nữ giỏi ngôn ngữ hơn đàn ông.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Có một câu chuyện vui thế này:<br><br></div><div>Một cô gái độ tuổi 20, mới cưới, đang lái xe cùng bạn thân Emily. Cô cảm thấy khát nước:“ Này Emily, cậu có khát không?” cô hỏi bạn mình. Với bề dày kinh nghiệm dàn xếp ngôn ngữ của mình, Emily biết bạn cô muốn gì. “Mình không biết. Cậu có thấy khát không?”. Sau đó diễn ra một cuộc thảo luận nhỏ về việc cả hai có thấy quá khát và cần dừng xe để mua nước uống không.<br><br></div><div>Vài ngày sau, cô gái đó đi cùng chồng. “Anh có khát không?” - cô hỏi. “Không, anh không thấy khát.” Hôm đó giữa họ thật sự đã diễn ra một cuộc cãi vã. Cô gái bực mình vì cô muốn dừng xe, còn anh chồng khó chịu vì cô cứ úp mở.<br><br></div><div>Rõ ràng, nam và nữ sẽ có sự khác biệt về suy nghĩ vì ảnh hưởng của sinh học (một phần). Khi biết sự khác biệt này tồn tại là sự thật, chúng ta thêm hiểu cách hành xử của giới kia và tự ta cũng nên tìm cách điều chỉnh hành vi của mình để xóa bỏ những hiểu lầm không đáng có.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:35:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225374</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225680</link>
         <description><![CDATA[<div>Nếu tâm trạng trồi sụt, bí kíp là hãy lao vào nhà tắm, xả nước từ vòi sen, xối từ trên đầu xuống như tắm mưa, mở ngay bài <strong><mark>“Người yêu tôi không có gì để mặc”</mark></strong> trên loa bluetooth công suất cao. Thằng tâm trạng có sụt tới đâu cũng phải trồi lên lại. Sau đó bạn bước ra, hiên ngang như chẳng có gì xảy ra.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:40:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225680</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                                 NHỮNG GIÁ TRỊ</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225761</link>
         <description><![CDATA[<pre><strong><mark>Chuyện là tự dưng trong đầu tôi bỗng nảy sinh ra câu hỏi: Nếu mình chọn ra vài thứ để theo đuổi thôi, thì đó sẽ là gì?</mark></strong></pre><div>Có 5 mục tiêu hiện ra trong vòng 5 phút.<br><br></div><blockquote><strong><em>1. Đạo đức<br>2. Sức khỏe<br>3. Tình yêu<br>4. Kiến thức<br>5. Tiền bạc</em></strong></blockquote><div><br></div><div>Dường như đây là những giá trị mà phần lớn chúng ta đều đang theo đuổi, nhưng thường quên mất, hoặc chưa tóm gọn lại mà hay nhớ những thứ nhỏ hơn như 1 vợ 2 con 3 lầu 4 bánh, hoặc thăng tiến, hoặc trúng số, hoặc ăn ngon mặc đẹp.<br><br></div><pre><strong><mark>Câu hỏi thứ 2 là: Nếu phải lựa chọn giữa các yếu tố này, chúng ta sẽ làm sao?</mark></strong></pre><div><br></div><div>Tôi lại nhớ bài học về ưu tiên giải quyết vấn đề: <strong><mark>Quan trọng - Khẩn cấp.</mark></strong> Khẩn cấp và quan trọng thì nhất định phải làm trước. Khẩn cấp mà không quan trọng thì vẫn làm trước nhưng sắp xếp làm cho nhanh. Quan trọng mà không khẩn cấp thì tập trung nhiều thời gian, nguồn lực để làm. Vừa không quan trọng cũng không khẩn cấp thì khỏi làm, hoặc nhờ ai khác làm dùm.<br><br></div><div>Ví như đang đói bụng, chưa ăn gì và cần đọc sách thì xem việc đọc có thể dời lại 1 tiếng không, có quan trọng đến vậy không. Nếu không thì dĩ nhiên nên đi ăn trước để ưu tiên sức khỏe.<br><br></div><div>Trong tất thảy các yếu tố này, tôi khuyên nên đặt Đạo đức lên trên hẳn, tức nó sẽ luôn là một yếu tố quan trọng và khẩn cấp hơn hết thảy. Tại sao? Mọi thứ bắt nguồn từ câu chuyện mà tôi đã được đọc về hai người tăng lữ.<br><br></div><ul><li><strong>Chuyện kể rằng:</strong></li></ul><div><br></div><div>Một thời, đức Phật ở Xá Vệ, tại tịnh xá Kỳ Hoàn thuyết pháp.<br><br></div><div>Lúc bấy giờ ở nước La Duyệt Kỳ có hai vị tân học tỳ kheo muốn yết kiến đức Phật, giữa hai nước ấy có một khoảng đồng rộng, không có người ở, lại gặp thời tiết hạn hán, nên suối hồ đều cạn. Hai người đi ngang qua, bị khát nước, chỉ gặp được vũng nước nhỏ nhưng lại bị đầy những loài trùng không thể uống được.<br><br></div><div>Hai người mới bàn với nhau rằng:<br><br></div><div>- Chúng ta từ xa lại, cốt trông mong chiêm ngưỡng đức Phật, không ngờ ngày nay lại bị chết khát ở giữa đường.<br><br></div><div>Một người nói rằng:<br><br></div><div>- Thôi! Ta hãy tạm uống để khỏi chết, có vậy mới gặp được Phật. Vả lại ta có uống cũng không ai biết cả.<br><br></div><div>Người kia đáp rằng:</div><div><br>- Giới luật đức Phật chế ra, lấy nhân từ làm gốc. Nếu giết hại chúng sanh để tự sống thì dầu thấy Phật cũng không ích gì. Thà rằng giữ giới chịu chết, chớ không phạm giới mà được sống.<br><br></div><div>Người đầu theo ý riêng của mình: “Uống nước đỡ khát và đi đến chỗ đức Phật ở”. <br><br></div><div>Người thứ hai không chịu uống nên phải chết.<br><br></div><div>Vị Tỳ Kheo ở xa đến gặp được và trình Phật sự kiện xảy ra: “Kính thưa đức Thế Tôn, trên đường đến đây chúng con có hai người mong đến để được gặp Phật. Giữa đường con nhờ uống nước có trùng nên còn sống sót về đây gặp Phật, còn bạn con vì giữ giới luật không uống nước có trùng nên đã chết giữa đường. Vậy xin đức Phật phán xét như thế nào?”.<br><br></div><div>Đức Phật bảo: “Kẻ ngu si kia! Ông có biết rằng: Vị Tỳ Kheo do không uống nước có trùng đã gặp Phật trước khi ông đến đây không? Còn ông gặp Phật mà lại không bao giờ gặp Phật. Ông có hiểu chưa?”.<br><br></div><div>Đây là câu chuyện tôi đọc từ lâu nhưng vẫn nhớ. Không hiểu sao câu chuyện này luôn xuất hiện trong đầu mỗi khi tôi suy nghĩ để đưa ra quyết định nào đó. Và đây cũng là lý do tôi đặt yếu tố Đạo đức lên trên các yếu tố còn lại. Cho dù có nghèo vì thiếu tiền, có đói thiếu sức khỏe, có thất tình, có ngu si vì thiếu kiến thức thì cũng đừng vì thế mà làm điều ác.<br><br></div><div>Tôi cũng đã mắc nhiều sai lầm khi lựa chọn thứ tự ưu tiên cho các giá trị này. Đó là giai đoạn khi sắp vào làm ở công ty mới thì nàng hỏi tôi <em>“Khi nào thì anh sẽ sang đây với em?”</em>. Các giá trị về tình yêu và kiến thức được đặt lên bàn cân. Lúc ấy, tôi vẫn đang nghĩ rằng tôi sẽ kết hôn vào năm 30. Nghĩa là tôi nên dành 3 năm còn lại để học thêm kinh nghiệm vì nơi tôi vào làm có những người tài giỏi tôi ngưỡng mộ. Ắt hẳn không ít thì nhiều, bản thân tôi sẽ tốt hơn, và như vậy sau này chúng tôi cũng sẽ có cuộc sống tốt hơn. Tôi đem chuyện lựa chọn này nói với nàng mà đã quên hiểu cho cảm xúc của nàng. Mâu thuẫn nảy sinh và bọn tôi chia tay. Tôi đã đánh mất giá trị tình yêu mà lẽ ra mình nên gìn giữ. Giờ thì nàng đã có người yêu mới…<br><br></div><div>Cuộc sống luôn là những chuỗi ngày lựa chọn. Hãy xây dựng những giá trị mà mình muốn theo đuổi ở từng thời điểm để đứng trước lựa chọn, bạn sẽ biết mình nên làm gì.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:41:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225761</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hôm nay</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225918</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay mình nhận ra vài điều muốn thay đổi từ suy nghĩ:<br><br></div><blockquote><strong><mark>1. Đừng coi giá tiền là mắc hay rẻ mà hãy suy nghĩ là hiệu quả hay không hiệu quả.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Chúng ta khi nghe nói giá mua món này, món kia thì hay theo thói quen buộc nghĩ “Mắc quá!” hoặc “Rẻ quá!”. Thật ra vấn đề cốt lõi phải là BỎ RA chừng ấy tiền sẽ ĐEM VỀ giá trị gì. Nếu giá trị cao hơn khoảng đầu tư, tức ta sinh lời thì rõ ràng là việc nên làm chứ đâu còn chuyện mắc hay rẻ.<br><br></div><div>Bỏ tiền nhiều mà đem lại lợi ích nhiều thì vẫn tốt hơn là bỏ tiền ít nhưng lợi ích quá nhỏ, đặc biệt là nguồn lực thời gian bị phí phạm.<br><br></div><div>Nguyên tắc 80-20 vẫn có thể áp dụng ở đây. Tức 20% công sức sẽ đem đến 80% giá trị. Hãy tập trung vào phần công sức ấy.<br><br></div><div>Vậy nên mỗi khi nghe đến tiền thì hãy tự hỏi hiệu quả hay không.</div><div><br></div><blockquote><strong><mark>2. Muốn có được thứ mình muốn, hãy xây dựng thói quen, đừng tìm kiếm động lực.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Thói quen sẽ ở lại với ta. Động lực là thứ trồi sụt không ổn định.</div><div><br></div><blockquote><strong><mark>3. Không được để thói quen xấu có cơ hội quay trở lại.</mark></strong></blockquote><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:44:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370225918</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226052</link>
         <description><![CDATA[<div>Muốn làm việc tốt, <strong>ĐỪNG</strong> tìm kiếm động lực.<br><br></div><div>Muốn làm việc tốt, <strong>HÃY</strong> xây dựng thói quen.<br><br></div><div>Động lực cần chất xúc tác. Chất xúc tác không phải bao giờ cũng đến vào lúc mình cần nó nhất.<br><br></div><div>Sai lầm của kẻ lười là đợi động lực đến.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:45:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226052</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lối cũ ta về</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226124</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Có những con đường mà chúng ta tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ được đi trên đó. Nếu chúng ta bước đi, dù chỉ là đặt chân lên thôi, cũng sẽ khiến chúng ta không thể nào quay trở lại.<br><br></div><div>Đấu tranh với chính mình vẫn là cuộc chiến cam go nhất. Nhưng không bao giờ được lùi bước!<br><br></div><div>Bản thân những suy nghĩ, lời nói, hành động của chúng ta không là gì khác ngoài một tập hợp những thói quen.</div><div><br>Thói quen xấu có một điểm mạnh và cũng chính là điểm yếu huyệt của nó, hãy tấn công vào đây: Dấu hiệu. Luôn luôn có một dấu hiệu để thói quen trỗi dậy. Dấu hiệu xuất hiện sẽ thôi thúc hành động. Nhất định không bao giờ được thỏa hiệp với bản thân để thực hiện hành động này. Một khi đã tiến vào, thì sẽ không thể rút ra nữa.<br><br></div><div>Chỉ cần ta chiến thắng nó một lần là ta đã đặt một bước vào xây dựng thói quen tốt. Chúng ta trở thành loại người đi từ trong tối ra ngoài chỗ sáng.<br><br></div><div>Hãy đứng lên và chiến đấu!<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/c5bac13f861d1f5f6e0b7d7d54e3491f/spiral_staircase_4k_3.jpg" />
         <pubDate>2019-07-04 15:46:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226124</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hãy khiêm hạ.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226235</link>
         <description><![CDATA[<div>Với tôi, những kẻ hay trêu chọc người khác, những kẻ thường lấy thế mạnh của mình ra để dè biểu điểm yếu hơn của người khác mới là bọn yếu đuối nhất.<br><br></div><div>Những kẻ không thể chiến thắng được tâm ngã mạn trong mình.</div><div><br>Hãy khiêm hạ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:48:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226235</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                        CÂY KINH NGHIỆM</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226374</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Nếu coi cuộc sống của mình được vẽ lên dưới dạng cây kinh nghiệm thì sao?<br><br></div><pre><strong><mark>Cây kinh nghiệm là tập hợp tất cả kinh nghiệm sống của mình ở mọi phương diện mình tiếp xúc.</mark></strong></pre><div><br></div><blockquote>Kinh nghiệm sống là <strong><mark>khả năng giải quyết vấn đề.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Ví dụ như biết cách gọt quả thơm, biết cách chạy quảng cáo trên Facebook, Google, biết cách luồng dây quần lại nếu bị rớt ra, biết cách lái xe né thú vật băng qua đường, biết bơi, biết nấu cơm, biết cách làm vừa lòng bạn gái, phụ huynh bạn gái,…ví dụ vậy.<br><br></div><div>Sau đó mình chia kinh nghiệm của mình ra thành nhiều lĩnh vực, từ nghề nghiệp đến ẩm thực đến đối nhân xử thế.<br><br></div><div>Rồi mỗi ngày, mình lại nhìn vào cây kinh nghiệm của mình, mình so sánh với thực tế, mình thấy thiếu gì thì bổ sung thêm trải nghiệm + bài học = kinh nghiệm vào.<br><br></div><div>Thế là tự dưng cuộc sống bớt nhàm chán hơn vì không có gì làm.<br><br></div><div>Thế là tự dưng càng ngày mình càng giỏi hơn.<br><br></div><div>Thế là tự dưng mình không còn đổ thừa hoàn cảnh, đổ thừa chuyện may rủi nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:50:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226374</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chuyện gì sẽ xảy ra?</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226506</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Tôi bắt đầu nhìn lại những sự kiện đã xảy ra trong đời mình, và tự hỏi Tại sao có người có tầm nhìn xa, tại sao có người thì không? Tại sao chúng ta không biết nên sử dụng thời gian của mình như thế nào, vào việc gì?<br><br></div><div>Bỏ qua tất cả những yếu tố thuộc về may mắn (tôi vẫn cho là do ăn ở), người đạt được thứ mình muốn sẽ khác với người không đạt được thứ mình muốn nằm ở chỗ Nhìn thấy và Chuẩn bị.<br><br></div><div>Hãy nhìn mọi thứ ở khía cạnh cụ thể hơn:<br><br></div><div><br></div><blockquote>1<strong><mark>. Điều sẽ (chắc chắn) xảy ra: </mark></strong>Công ty đánh giá nhân viên nửa năm một lần</blockquote><div><br></div><div>Cơ hội: Thăng tiến, tăng lương, được giữ lại.<br><br></div><div>Thách thức: Bị đánh giá thấp, dậm chân tại chỗ, tốn thêm thời gian, bị dè bỉu..<br><br></div><div>Bạn sẽ làm gì để nắm bắt cơ hội?<br><br></div><div>Bạn sẽ làm gì để hạn chế thách thức?<br><br></div><blockquote><strong><mark>2. Bạn yêu xa.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Chuyện gì sẽ xảy ra sau 1 năm, 2 năm, 3 năm?<br><br></div><div>Chuyện có thể xảy ra: Sau 1 năm, người bạn yêu thất vọng vì bạn chẳng làm gì để giúp hai đứa ở gần nhau hơn.<br><br></div><div>Cơ hội: Bạn nhìn thấy điều đó và cố gắng đến bên người mình yêu, cho người ấy thấy bạn đã nỗ lực thế nào. Đây là cơ hội để tình yêu bền chặt hơn.<br><br></div><div>Thách thức: Nếu bạn không làm gì cả, bạn sẽ mất người bạn yêu.<br><br></div><div>Rõ ràng, nếu nhìn thấy viễn cảnh ấy, thấy cơ hội, thấy thách thức, nếu bạn không muốn điều tiêu cực xảy ra, bạn hẳn sẽ phải làm gì đó.<br><br></div><blockquote><strong><mark>3. Tuổi 30, chuyện gì sẽ xảy ra?</mark></strong></blockquote><div>Cơ hội: Tuổi 30 đến là lúc bạn trưởng thành hơn, bạn chuẩn bị đủ tài chính, năng lực sau những tháng ngày trải nghiệm ở tuổi 20s. Bạn có thể dễ dàng ra quyết định và làm những gì mình muốn.</div><div><br>Thách thức: Sức khỏe bạn kém dần đi, tế bào não chết dần, bạn không còn minh mẫn nữa.<br><br></div><div>Đón nhận cơ hội: Tích cực làm việc, trải nghiệm, tích lũy ở tuổi 20s để làm được điều mình muốn ở tuổi 30.<br><br></div><div>Hạn chế thách thức: Tập thể dục đều đặn, đọc sách, rèn luyện trí não, hạn chế bia rượu, “văn hóa phẩm đồi trụy” để những tiêu cực của tuổi 30 sẽ bị giảm xuống tối thiểu.<br><br></div><pre>Vậy đấy. <strong><em><mark>Bí quyết để sống vui là hãy ghi nhớ 3 bước:</mark></em></strong></pre><div><br></div><ul><li><mark>1. Chuyện gì sẽ có thể hoặc chắc chắn xảy ra vào một thời điểm nào đó trong tương lai?</mark> (Công ty review lương, bồ bạn chán bạn, suy thoái kinh tế, triều cường ngập hết khu quận 7, sức khỏe bạn kém ở tuổi 30, cha mẹ bạn già yếu, công nghệ sẽ thay thế công việc của bạn….)</li></ul><div><br></div><ul><li><mark>2. Nhìn thấy cơ hội.</mark></li></ul><div><br></div><div>Tôi không muốn mình chỉ nhìn vào điểm tiêu cực của những gì có thể xảy ra. Nếu cứ mỗi khi nghĩ về tương lai lại thấy mệt mỏi, không ai còn muốn nghĩ nữa, và mọi chuyện sẽ chẳng thay đổi gì. Trong rủi có may, trong thách thức có thời cơ. Nhìn vào cơ hội sẽ khiến ta chủ động và tích cực hơn.</div><div><br></div><ul><li><mark>3. Nhìn thấy thách thức.</mark></li></ul><div><br></div><div>Những thách thức có thể đến nếu điều bạn dự báo xảy ra trong tương lai. Bạn sẽ phải nghĩ xem mình cần làm gì (tiết kiệm hơn, tập thể dục nhiều hơn, không mua nhà nơi có khả năng ngập, làm việc thông minh hơn, đọc các loại sách hay hơn…).</div><div><br>Khi chúng ta nhìn vào tương lai, ta sẽ thấy cuộc sống thú vị hơn vì ta có mục đích sống. Loài người tiến xa hơn loài vật cũng ở khả năng cảm nhận được thời gian.<br><br></div><div>Có giai đoạn, tôi đã nghĩ rằng, để hạnh phúc, ta nên sống trong hiện tại. Nhưng có lẽ tôi đã hiểu sai hai chữ “Hiện tại”. Sống trong hiện tại nghĩa là ta biết rõ việc ta đang làm, thấy rõ cái lợi, cái hại, không bị si mê, không bị ảo tưởng. Ta sống trong tỉnh thức. Sống trong hiện tại không phải là bỏ hoàn toàn tương lai, không còn biết chuyện gì xảy ra nữa. Dĩ nhiên là những việc có liên quan đến mình chứ không phải chuyện trong nhà ngoài phố, chuyện nào cũng muốn biết.<br><br></div><div><strong>Hãy đưa việc này vào danh sách thói quen cần hình thành.</strong></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:51:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226506</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tri thức từ đâu ra?</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226723</link>
         <description><![CDATA[<blockquote>Ngày xưa, <strong>tri thức = kinh thánh x tư duy logic.</strong></blockquote><div><br></div><div>Dấu nhân đặt giữa hai thừa số mà không phải là dấu cộng để chỉ hai yếu tố này có tác động lẫn nhau. Một người dù biết đọc Kinh thánh nhưng không có khả năng tư duy logic để diễn giải thì xem như tri thức bằng 0. Ngược lại, một người dù có khả năng tư duy logic nhưng nếu anh ta không đọc kiến thức từ kinh thánh thì cũng xem như anh ta chưa biết gì. Người ta cho rằng Kinh thánh đã chứa đựng mọi câu trả lời cho mọi câu hỏi trên đời.<br><br></div><div>Cuộc cách mạng khoa học nổ ra, tri thức = dữ liệu thực nghiệm x toán học.<br><br></div><div>Để biết Trái Đất quay quanh Mặt trời hết 365 ngày 6 giờ, người ta phải quan sát vị trí của nó với các hành tinh, ngôi sao, ngày qua ngày. Rồi dùng các tính toán của mình để rút ra bài học. Nhưng công thức này chỉ đúng cho các lĩnh vực khoa học có thể quan sát và tính toán, còn những câu hỏi thuộc về tâm lý như “chia tay là đúng hay sai” thì lại không thể trả lời được. Và người ta buộc phải quay về Kinh thánh để tìm xem Chúa đã dạy gì về sự chia tay.<br><br></div><div>Chủ nghĩa nhân văn đã đi đến một bước tiến khác của tri thức. Khi con người ngày càng có nhiều niềm tin hơn vào bản thân, Tri thức = trải nghiệm x sự nhạy cảm.<br><br></div><div>Muốn có tri thức về điều gì, anh phải có trải nghiệm về nó. Muốn hiểu chia tay đau khổ thế nào, anh phải chia tay và dùng sự nhạy cảm, quan sát tinh tế, nhạy bén nhìn lại tâm hồn mình để biết cảm giác đau khổ ra sao. Nếu một người ít nhạy bén, hãy cố gắng trải nghiệm nhiều hơn để bù lại. Nếu lười trải nghiệm, hãy quan sát nhiều hơn và dùng sự nhạy bén, nhạy cảm của mình để tự học hỏi. Nhưng nếu phát huy được cả hai điều cùng lúc, cả trải nghiệm và sự nhạy bén, bạn sẽ có một vốn sống, một nền tảng tri thức vô cùng phong phú.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:54:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226723</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                        Tài nguyên tri thức</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226848</link>
         <description><![CDATA[<h1><br></h1><div>Quan điểm truyền thống cho rằng chỉ có hai loại tài nguyên: nguyên vật liệu và năng lượng. Nhưng trên thực tế, có ba loại tài nguyên: <strong><mark>vật liệu thô, năng lượng và tri thức.</mark></strong><br><br></div><div>Hai loại đầu càng xài nhiều thì càng hết, nghĩa là một cuộc chơi chiếm hữu. Tao có thì mày không có. Đời tao xài thì đời mày hết.</div><div><br>Nhưng trái lại tài nguyên tri thức thì càng tích lũy, càng sử dụng lại càng sinh ra thêm nhiều tri thức mới. Và chính những tri thức này sẽ giúp chúng ta sử dụng hiệu quả hơn các nguồn tài nguyên sẵn có cũng như khám phá ra các nguồn năng lượng vô tận khác (như ánh sáng mặt trời).<br><br></div><div>Cuộc cách mạng khoa học vĩ đại nhất của thế kỷ này chính là cách mạng tri thức.<br><br></div><div>Nhưng một câu hỏi lớn hơn cần đặt ra: <mark>chúng ta cần loại tri thức gì? Để làm gì? Mục tiêu trước mắt là gì, mục tiêu cuối cùng của con người là gì?</mark><br><br></div><div>Chủ nghĩa tư bản coi tăng trưởng là mục tiêu. Tao không cần biết mày làm gì, miễn sao sản lượng năm sau phải cao hơn năm trước. GDP được coi là thước đo của tư bản.<br><br></div><div>Chủ nghĩa xã hội, dù cách thức thực hiện có khác hơn tư bản nhưng vẫn nhằm mục tiêu tăng trưởng.<br><br></div><div>Thế giới tôn giáo hứa hẹn một thiên đàng ở cuộc sống bên kia, lôi kéo hàng triệu tín đồ mơ mộng vào những cuộc chiến tử vì đạo.</div><div><br>Có những loại tri thức dựa vào logic để giúp ta nghiên cứu, tìm tòi, phát kiến ra những quy luật khoa học tự nhiên. Có những tri thức dựa vào sự tính toán thiệt hơn để kinh doanh, quản lý, đưa ra lựa chọn. Và có những tri thức giúp chúng ta hiểu được sự vận hành của cơ thể, tâm lý con người, giúp ta hiểu được thế nào là hạnh phúc, tìm ra con đường để đi đến hạnh phúc.<br><br></div><div>Con người đã trải qua vài cuộc cách mạng lớn để vươn lên, rải bộ gene của mình ra khắp các châu lục, thống trị muôn loài, từ cách mạng nhận thức, cách mạng nông nghiệp, công nghiệp đến cách mạng công nghệ. Và dường như mục tiêu của tất cả cuộc cách mạng này đều nhằm giúp loài người thỏa mãn sự tò mò, ham muốn của chính mình.<br><br></div><div>Càng biết nhiều, chúng ta càng trở nên hoang man với tất cả những câu hỏi đặt ra mà không có lời giải đáp. Chúng ta nhìn hàng tỷ sapiens ngoài kia lũ lượt chạy đến những chuyến tàu tri thức đang sắp khởi hành và băn khoăn tự hỏi mình nên đến ga nào đây.</div><div><br>Chúng ta, trước mắt cần học tỉnh giác, cần biết ta đang ở đâu, có gì, thiếu gì. Ta cần tỉnh trong tư duy, không bị dẫn dắt bởi tham, sân, si, mạn, nghi. Rồi khi ấy, ta hãy nhìn lại một lần nữa những chuyến tàu kia và đưa ra quyết định của mình.</div><div><br>Sự đấu tranh để thoát ra khỏi những quyết định mang tính bầy đàn luôn là những quyết định vô cùng khó khăn. Một phần gene được duy trì từ tổ tiên luôn khiến chúng ta e dè trước sự cô độc vì ngoài tự nhiên, ta có thể bị một con hổ, con báo vồ lấy bất kỳ lúc nào. Bộ gene đánh động cho ta cảm nhận về sự nguy hiểm và dẫn dắt ta phải co cụm với bầy của mình. Ta lớn lên trong môi trường “Một cây làm chẳng nên non. Ba cây chụm lại thấy thừa hai cây. Ủa lộn, nên hòn núi cao” khiến cho ta nghĩ rằng tập thể luôn đúng.<br><br></div><div><br>Nhưng trái lại, nếu thiếu sự dẫn dắt của những người khôn ngoan, tập thể sẽ trở nên hỗn loạn và khó kiểm soát. Và quyết định của tập thể sẽ là những quyết định mang tính bản năng, bị chi phối bởi những tính cách thuộc về tham, sân, si, mạn, nghi, những thứ đem đến đau khổ nhiều hơn là hạnh phúc.<br><br></div><div>Hạnh phúc rõ ràng là một phạm trù mang tính cá nhân. Người no sẽ hạnh phúc khác với người đói. Người có nhà 2 tầng sẽ hạnh phúc khác với người không có nhà. Nếu nhìn vào đoàn tàu mà người khác đang leo lên để vội vàng đi theo, ta chưa chắc đã đến cùng một trạm với họ.<br><br></div><div>Mọi thứ luôn quay về câu hỏi: Điều gì khiến cho ta hạnh phúc? Hạnh phúc vào ngày hôm nay, vào ngày mai, vào tháng này, vào năm này.<br><br></div><blockquote><strong><em>Ai sẽ là người trên đời này khiến cho ta vui mãi không thôi?<br><br>Ai sẽ là người khiến cho ta cảm thấy an tâm nhất khi ở gần bên?<br><br>Nếu thằng hàng xóm biến mất, bao nhiêu cái nhà là đủ với ta?<br><br>Nếu thằng bạn biến mất, mức lương bao nhiêu là ta thấy đủ?</em></strong></blockquote><div><br></div><div>Nếu ba mẹ biến mất, một người vợ, người chồng thế nào sẽ làm ta mãn nguyện.</div><div><br>Họ sẽ không biến mất. Thứ cần biến mất là sự đố kỵ ở trong ta. Nếu làm chủ được đố kỵ, lòng tham, ta sẽ biết ngay điều gì là hạnh phúc.<br><br></div><div>Con người lại đứng ở ngã ba đường để lựa chọn. Lương tăng cao hơn gấp đôi sẽ khiến ta hạnh phúc hay là nếu từ bỏ tất cả, không ganh đua nữa sẽ khiến ta hạnh phúc hơn? Đây luôn là một lựa chọn thách thức.<br><br></div><div>Nói về hạnh phúc sinh hóa, khoa học thấy rằng khi ai đó hạnh phúc, 4 loại hoocmon sẽ sản sinh ra khiến chúng ta cảm nhận được sự hạnh phúc:<br><br></div><ul><li><mark>1. Endorphin</mark> giải phóng trong quá trình tập luyện giúp ta giảm các cơn đau.</li><li><mark>2. Dopamin</mark> đem lại cảm giác hài lòng tức thời thường có trong rượu bia, chất kích thích.</li><li><mark>3. Serotonin</mark> có được khi nhận lời khen, sự công nhận.</li><li><mark>4. Oxytocin </mark>sản sinh ra khi thực hiện hành vi âu yếm, ôm ấp.</li></ul><div><br>Vậy nếu khoa học có thể tạo ra và tiêm cho ta vài liều khi cần, phải chăng ta đâu cần đi đâu xa tìm kiếm hạnh phúc.<br><br></div><div>Nhưng, điều đó có nghĩa là hạnh phúc của ta đang bị phụ thuộc vào một ai đó tiêm cho ta một đống hóa chất nào đó. Mất tự do rõ ràng sẽ không hạnh phúc.</div><div><br>Điều này cũng tương tự như việc bạn được ăn, cơ thể tạo ra hoocmon và bạn vui. Rồi vài tiếng sau, đồ ăn tiêu hết, hoocmon tan đi, bạn hết vui. Và bạn lại cần ăn nữa, lần này phải ăn ngon hơn mới vui. Rồi phải mua được đôi giày hiệu mới vui. Phải cưới được người xinh đẹp mới vui. Phải mua được cái nhà mới vui. Nghĩa là cuộc vui sẽ còn chỉ khi bạn chu cấp cho cơ thể và tinh thần những thứ nó muốn. Và khi bạn ngừng cung cấp, nó sẽ không vui nữa, nghĩa là bạn vẫn đang bị phụ thuộc và phải liên tục tìm kiếm niềm vui bằng cách đáp ứng sự ham muốn của bản thân.<br><br></div><div>Nói một cách đơn giản hơn là đừng để niềm vui của bản thân bị phụ thuộc vào những thứ bên ngoài. Có đồ ăn ngon thì vui. Không có đồ ăn ngon vẫn vui. Có nhà thì vui. Không có nhà vẫn vui.<br><br></div><div>Đây là một bài dài. Có lẽ nên dừng lại tại đây. Trước mắt hãy học tỉnh giác. Sau đó dùng sự tỉnh giác đặt vào tư duy để xem tiếp theo mình nên làm gì.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 15:56:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370226848</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đặt câu hỏi để trả lời</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227092</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi nghĩ như vầy.<br><br></div><div>Chúng ta hay bị rơi vào trạng thái mơ mơ hồ hồ, đầu óc lửng lơ là do ta mất đi sự tỉnh giác. Nguyên nhân thì nhiều, một trong những nguyên nhân mà tôi nghĩ đến là quá tải thông tin.<br><br></div><div><strong>1. Đọc nhiều thứ cùng lúc<br></strong><br></div><div><strong>2. Suy nghĩ nhiều vấn đề<br></strong><br></div><div>Đến khi ai đó hỏi ta vừa đọc gì thì ta chẳng còn nhớ gì nữa.<br><br></div><div><br>Cách giải quyết là hãy đặt câu hỏi và tìm câu trả lời từ rất nhiều thông tin. Thay vì tiếp thu thụ động, hãy tiếp thu chủ động bằng câu hỏi.<br><br></div><div>Tỷ như đọc về loài người. Rõ ràng có cả mớ câu hỏi:<br><br></div><div>1. Loài người có phải từ vượn tiến hóa lên không?<br><br></div><div>2. Tại sao loài người lại tiến hóa cao hơn các loài khác để trở thành bọn thống trị?</div><div><br>3. Tại sao chúng ta có tâm lý e dè kẻ lạ?<br><br></div><div>4. Chúng ta liệu có đang tiếp tục tiến hóa?<br><br></div><div>… Sau đó, hãy tìm câu trả lời trong sách. Quan trọng là <mark>TẬP TRUNG VÀO CÂU TRẢ LỜI.</mark><br><br></div><div>Đừng để bị hàng trăm thông tin làm nhiễu loạn. Hãy học cách bỏ qua những thông tin bên lề không cần thiết mà tập trung vào tìm câu trả lời. Quan trọng nhất trên đời không phải là biết nhiếu mà là có câu trả lời cho câu hỏi của bản thân.<br><br></div><blockquote><strong><mark>Có đọc như vậy, học như vậy mới giảm bớt sự nhàm chán, sự quá tải và nhớ lâu hơn, tỉnh táo hơn</mark></strong>.</blockquote><div><br></div><div>Vậy thôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/5669cacdc333d386b0d7965194d01ac3/tumblr_p87pomAB0v1wzvt9qo1_540.gif" />
         <pubDate>2019-07-04 16:00:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227092</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227311</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Con người không học hỏi bằng việc tuân thủ những mệnh lệnh, họ học qua ví dụ.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:03:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227311</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mò mẫm</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227374</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Tôi thấy như vầy. Có 4 quy trình mà chúng ta nên để tâm đến khi làm bất kỳ việc gì, đặc biệt là nếu không có ai hướng dẫn mà phải tự mò mẫm.<br><br></div><ul><li><strong><mark>1. Planning - Lên kế hoạch</mark></strong></li></ul><div><br></div><div>Phàm ta hay quen đụng đâu làm đó, nghĩ gì nói đó mà hiếm khi để ý đến cái gọi là lên kế hoạch. Có lẽ bản thân chữ lên kế hoạch nghe có vẻ to tát, khô cứng quá nên ta sợ chăng. Nhưng thất bại nhiều lần, nản lòng nhiều lần, mù đường nhiều lần, bế tắc nhiều lần tôi mới biết do mình không có kế hoạch. Ví dụ muốn lên 5kg thì mỗi ngày cần ăn những gì? Ăn mấy bữa? Chứ đụng đâu ăn đó rồi hy vọng ký tự nhiên lên sao? Tôi lại nhớ chúng bạn đồng nghiệp (nữ) vẫn hay than tại sao hít không khí vẫn mập, thật nể phục.<br><br></div><ul><li><strong><mark>2. Execution - Thực thi</mark></strong></li></ul><div><br></div><div>Ok. Làm đi. Thất bại. Lười. Quên. Nản. Bỏ.</div><div><br>Giáo sư Ngô Bảo Châu từng nói, một trong các yếu tố để thành công là phải giữ Nguyên tắc (principal), bên cạnh dũng cảm, đam mê. Theo tôi muốn có nguyên tắc thì phải cam kết, có thưởng. Từ ngày tải cái app theo dõi thói quen về. Nó thôi thúc tôi phải hoàn thành các nhiệm vụ trong ngày để được tick vào một phát. Quả là đánh trúng tâm lý lười biếng của tôi.</div><div><br></div><ul><li><strong><mark>3. Reporting - Đo lường, báo cáo</mark></strong></li></ul><div><br></div><div>Nói chung thì làm gì cũng nên đo lường được kết quả. Chứ mà cứ suy nghĩ kiểu tới đâu hay tới đó thì làm ba đời cũng không biết mình đã tới chỗ mình muốn hay chưa.<br><br></div><div>Trong nguyên tắc xác định mục tiêu SMART thì M (Measurable) là điều cần có. Tỉ dụ như muốn có 3 triệu để tháng sau, tức 30 ngày nữa mua vé máy bay thì ít nhất cũng cần biết là mỗi ngày mình đã bỏ vào ống heo 100k chứ phải không.<br><br></div><ul><li><strong><mark>4. Evaluation - Đánh giá</mark></strong></li></ul><div><br></div><div>Rồi.<br><br></div><div>Plan là vầy: Cần có 3 triệu trong túi sau đúng 30 ngày nữa. Như vậy mỗi ngày cần bỏ ống 100k bằng cách nhịn 2 ly trà sữa.<br><br></div><div>Report cho thấy có ngày nhịn được, có ngày không nhịn được nên tới 15 ngày mà mới chỉ có 750k trong ống heo.<br><br></div><div>Như vậy còn 15 ngày và thiếu 2250k. Tức mỗi ngày còn lại phải có 150k.<br><br></div><div>Xong đánh giá.<br><br></div><div>Quay trở lại bước 1. Planning.<br><br></div><div>Lần này đi mượn tiền mẹ. Khỏi nhịn uống trà sữa nữa.<br><br></div><div>Vậy đó. Mọi thứ trong cuộc sống cứ quanh quẩn ở Kế hoạch, Thực thi, Đo lường, Đánh giá. Cứ tạo thành thói quen thì tự nhiên làm việc gì cũng dễ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:04:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227374</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                               Một SAPIEN nổi bật</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227545</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài này tôi đọc trên báo Gia Đình Mới. Quả là như vậy.<br><br></div><div>Một người nông dân đã già và đang hấp hối, ông quyết định trao lại trang trại cho một trong hai người con trai.<br><br></div><div>Khi cả hai người con đến, ông nói: “Trang trại sẽ thuộc về con trai thứ.”<br><br></div><div>Anh con cả tức giận: “Cha đang nói cái gì vậy?”<br><br></div><div>Người cha ngồi yên một chốc, suy nghĩ.<br><br></div><div>“Được rồi” - Ông nói - “Cha cần con làm cho cha một việc. Nhà ta cần mua thêm gia súc. Con có thể sang trang trại của Cibi xem ông ta có bao nhiêu con bò đang để bán được không?”</div><div><br>Anh con cả đi và quay lại rất nhanh, báo với cha: “Thưa cha, ông Cibi có 6 con bò đang để bán.”<br><br></div><div>Người cha ân cần cảm ơn anh con cả. Rồi ông quay sang cậu con thứ và nói: “Cha cần con làm cho cha một việc. Nhà ta cần mua thêm gia súc. Con có thể sang trang trại của Cibi xem ông ta có bao nhiêu con bò đang để bán được không?”<br><br></div><div>Người con thứ làm như lời cha nói. Một lúc sau, cậu trở về và báo lại với cha: “Thưa cha, ông Cibi có 6 con bò đang để bán. Mỗi con giá 2.000 rupee. Ông Cibi nói nếu chúng ta mua trên 6 con, ông ấy sẽ giảm cho chúng ta 100 rupee một con. Mà nếu nhà ta không vội thì có thể đợi giống bò mới mà ông Cibi sắp nhập về tuần sau. Nhưng nếu cần gấp, ông ấy có thể mang bò sang cho chúng ta ngay ngày mai.”<br><br></div><div>Người cha ân cần cảm ơn cậu con thứ, Rồi ông quay sang anh con cả và nói: “Đó là lý do vì sao em trai của con được thừa kế trang trại.”<br><br></div><blockquote><strong><mark>Cách hành xử làm nên sự khác biệt giữa người thành công và người thường</mark></strong></blockquote><div>Phần lớn người bình thường chỉ làm những gì họ được yêu cầu, chỉ làm phần tối thiểu. Họ cần hướng dẫn cụ thể cho hầu hết những việc họ làm.<br><br></div><div>Ngược lại, người thành công không cần phải có người sao sát quản lý mọi việc họ làm. Họ không chỉ làm việc như được giao, mà họ làm một cách chuẩn xác và hoàn thiện. Họ còn tác động đến cách ý tưởng hay dự án được tiến hành.<br><br></div><div>Điều quan trọng nhất ở người thành công là họ tiên phong trong công việc. Họ tiếp cận đối tác, họ đưa ra câu hỏi, họ cho lời khuyên, họ đề nghị được giúp đỡ, họ nêu ý tưởng.<br><br></div><div>Để thành công thì cần phải là người tiên phong, đừng đợi cơ hội đến với bạn. Bạn phải ở thế tấn công chứ không phải là phòng thủ. Bạn phải chủ động thay vì thụ động.<br><br></div><div>Trong bất kỳ một tổ chức nào, luôn có những nhân viên khó có thể thay thế được. Phần lớn chúng ta đều giống như anh con cả trong câu chuyện trên. Phần lớn chúng ta đều dễ dàng có thể thay thế bằng một người khác. Phần lớn chúng ta đều thụ động. Chúng ta cần được chỉ dẫn cụ thể. Chúng ta cần có người giám sát và điều hành trong mọi công việc.<br><br></div><div>Tiên phong luôn mang đến mức độ mạo hiểm nhất định. Bạn đặt mình đi trước và bạn có thể thất bại.<br><br></div><div>Ngược lại, bạn chỉ làm những gì được yêu cầu, không mạo hiểm, không trách nhiệm, chỉ thật an toàn. Và như vậy bạn mãi mãi là một người thường.</div><div><br>Vậy, bạn có phải là một người tiên phong? Chắc chắn là bạn có thể.<br><br></div><div>Nhưng nếu không, thì có một điều khác mà chúng ta có thể chắc chắn, đó là: Cuộc sống sẽ không chờ đợi bạn.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:06:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227545</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                 Bầy người</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227635</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Tôi thiết nghĩ, chúng ta đang sống trong một xã hội loài người, đầy rẫy loài người, dù muốn dù không cũng khó có cách nào trốn được việc chung đụng cái bầy của chúng ta. <br>Thế mà từ đó đến giờ không thấy mấy ai dạy ta hiểu được tâm lý bầy người này để ta có cách hòa nhập cho phù hợp. Mọi cách ứng xử của ta đều đang ở mức gọi là tới đâu hay tới đó. <br>Những kinh nghiệm đút kết được cũng chỉ mang tính lẻ tẻ, lúc nhớ lúc không. <br>Thế nên rất cần thiết để mỗi chúng ta bắt đầu đọc nhiều hơn về tâm lý hành vi của con người, trước là để hiểu mình, sau là để biết cách ứng xử trước hàng ngàn tình huống bầy người đem đến cho chúng ta.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:08:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227635</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cấu trúc lại tư duy</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227703</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Tư duy của con người, nếu không có định hướng, phần lớn sẽ là dạng tư duy đa chiều và không được dạy để tư duy tuyến tính theo một trật tự. Ví dụ như bạn kêu một người mô tả về một cái cây, họ sẽ nói về lá, rồi về rễ, rồi lại nhảy lên thân, rồi màu sắc, rồi tỷ tỷ các thứ khác theo dòng suy nghĩ liên tục xuất hiện chứ hiếm khi có một cấu trúc rõ ràng. Nói về cái cây còn đơn giản chứ nếu bảo nói về những thứ rối rắm hơn như làm thế nào để thành công? Thị trường là gì? Cách thức vận hành của một nền kinh tế?… Thì đầu óc trở nên mù mịt ngay. Nói một cách đơn giản là chúng ta chỉ được nhà trường đưa cho thông tin chứ không dạy cho cách tư duy, cách học, cách nạp thông tin vào đầu.<br><br></div><div><br>Thế nên, khi muốn suy nghĩ về một vấn đề nào đó thì thói quen của não bộ sẽ là nghĩ gì nói đó. Nó dẫn đến vài vấn đề:</div><div><br></div><blockquote><strong><mark>1. Thiếu sót<br><br>2. Trùng lặp<br><br>3. Nhớ sai</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Một cách tình cờ, tôi phát hiện ra nếu mình tư duy theo kiểu sơ đồ tư duy (mindmap) thì bộ não tiếp thu rất nhanh chóng và lâu dài. Mindmap nó tận dụng được vài đặc tính nổi trội của bộ não chúng ta:</div><div><br><strong>1. Ghi nhớ hình ảnh tốt hơn là chữ và số.<br></strong><br></div><div><strong>2. Nhớ những thứ gì có cấu trúc và logic rõ ràng lâu dài hơn những thứ hỗn độn.</strong></div><div><br>Như vậy, để bản thân nhớ thông tin tốt hơn, tôi có hai lời khuyên:<br><br></div><div><mark>1. Lưu thông tin vào đầu theo mindmap</mark>. Nhiều thông tin quá thì tải cái app mindmap về rồi vẽ ra. Nhưng đừng bị lệ thuộc vào nó, cái đầu bạn quan trọng hơn vì lúc bạn tư duy thì cái đầu hoạt động chứ không phải cái điện thoại. Tốt nhất là lâu lâu lấy ra xem lại để nhớ thay vì ỷ lại vào việc ghi chép.<br><br></div><div><br><mark>2. Càng tư duy theo nguồn gốc của mọi thứ thì càng dễ phát triển tư duy. </mark>Ví dụ khi nói về cái cây thì nếu chia ra thành Hình dáng và Sinh trưởng, trong Hình dáng thì có lá, thân, rễ.. Lá thì có lá kim, lá rộng.. Sinh trưởng thì có quang hợp, hô hấp gì đó… Thay vì lưu một đống thông tin mà không có cấu trúc ra thành phần rõ ràng, bộ não sẽ bị ngộp ngay.<br><br></div><div><br><mark>3. Mỗi ngày, ta sẽ tiếp tục nạp vào đầu hàng trăm thông tin khác nữa</mark>. Hãy đẩy những thông tin đó vào cái sơ đồ tư duy đang có sẵn để làm phong phú thêm kiến thức. Trong các bí quyết để nhớ dai thì liên hệ kiến thức mới với kiến thức của bản thân là điều cần thiết.<br><br></div><div>Mọi thứ đơn giản vậy thôi!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:09:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227703</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                                            Hiểu lầm</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227905</link>
         <description><![CDATA[<div>Để ý một chút, tự dưng tôi thấy sự hiểu lầm rất dễ xảy ra trong cuộc sống.<br><br></div><div><strong>Chúng ta nghe nhầm từ, nhầm tiếng dẫn đến sai nghĩa.</strong></div><div><br>Chúng ta nghe người khác thuật lại. Tam sao thất bản. Bản thân cái đứa thuật lại thường có xu hướng thêm vào cảm xúc của nó, thêm mắm thêm muối cho câu chuyện rùng rợn hơn. Bạn nọ nói bạn kia “Bạn dở quá”. Bạn này kể lại cho người khác, nó nói tao “Bạn ngu quá”. Dở và ngu đã thành hai thái cực kinh khủng.</div><div><br>Chúng ta hay có khuynh hướng suy diễn theo niềm tin của bản thân. Chúng ta sẽ lừa bộ não để chỉ thấy, nghe, giữ lại những gì chúng ta tin chứ không phải sự thật. Hơn nữa, một nghiên cứu nào đó nói rằng, chỉ cần nghe cỡ năm người nói lại cùng một điều là bạn sẽ tin sái cổ. Nguy hiểm hơn là tính “tự kỷ ám thị” mà ta không hề hay biết nó đang diễn ra âm thầm. Chỉ cần mỗi ngày bạn nghĩ về một điều đã suy diễn, chẳng mấy chốc bạn sẽ tin rằng nó là sự thật hiển nhiên.<br><br></div><div>Thời đại facebook thì ta càng dễ chấp nhận thông tin nào đó dựa trên lượng like, các comment nhiều like. Ta mất đi khả năng tư duy của bản thân.</div><div><br>Ta không thể hiểu được hết ý của người khác. Bạn nghĩ tất cả mọi người đều nói và hành động chính xác với những gì mình nghĩ hay không? Không hề. Giữa ý nghĩ và lời nói, hành động có một khoảng mong manh nhưng vô cùng nghiệt ngã của" thói quen cảm xúc" mà nếu không kiểm soát thì ta cực kỳ dễ dàng bộc phát những điều mà mình không hề có ý như vậy. Con người chỉ là một tập hợp của những thói quen. Thói quen lâu ngày hình thành nên tính cách. Tính cách tạo nên số phận. Muốn đổi phận thì phải học đổi thói quen.</div><div><br>Hiểu lầm đưa đến nghi hoặc, buồn phiền, sân hận, làm rạn nứt mối quan hệ giữa người với người.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:11:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227905</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                          Khi người ta ghét bạn</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227978</link>
         <description><![CDATA[<div>Ghét nhau xảy ra hoài, bạn không thể ngăn một người ngưng ghét bạn ngay lập tức. Việc duy nhất bạn nên làm là</div><blockquote><strong><br></strong><strong><mark>1. Im lặng, đừng cãi.<br></mark></strong><strong><br></strong><strong><mark>2. Tập trung làm tốt nhất vai trò của mình.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Tôi không rõ khi chúng ta ghét một ai đó, điều gì xảy ra về cơ chế sinh học trong não bộ. Nhưng chắc hẳn rằng, bộ não đã sai một nơi nào đó tiết ra một loại hoocmon nào đó để khiến cho nhịp tim tăng nhanh hơn, cảm giác khó chịu ngày càng lớn hơn, khiến cho ta phải tìm cách xả ra ngoài, bằng cách nói ra những điều khiến cho đối phương đau lòng, làm những điều khiến cho đối phương đau khổ. Người kia càng đau khổ, càng phản ứng yếu ớt, ta càng hả dạ, càng thoải mái.<br><br></div><div>Nhưng mà, hình như chúng ta vô tình đã vẽ ra một cơ chế kích hoạt sự ghét cho não bộ nên nó sẽ dễ xuất hiện trở lại hơn. Một cơ chế kích hoạt như thể xem phim sex, rất dễ lặp lại, một thứ gây nghiện xấu xa. Chúng ta như thể ngửa mặt lên trời phun nước bọt.<br><br></div><div>Khi người ta ghét bạn, họ sẽ không thể dừng lại được. Bộ não sẽ liên tục tìm kiếm mọi thông tin xấu về bạn để thỏa mãn cơn nghiện ghét. Bạn càng nói, càng phân bua, họ càng tức và sẽ tiếp tục.<br><br></div><div><mark>Tất cả chúng ta đều có lỗi.</mark><br><br></div><div>Hãy làm tốt nhất vai trò của mình. Học giỏi bị ghét. Hãy cứ học giỏi. Làm việc dở bị ghét. Hãy tìm cách làm việc giỏi. Nhà nghèo bị ghét. Hãy chăm chỉ tìm cách giàu lên một cách chân chính. Nhà giàu bị ghét. Hãy cứ tiếp tục giàu có và giúp đỡ mọi người.<br><br></div><div>Hãy nghĩ về vai trò của mình. Làm con cái. Làm cha mẹ. Làm người thương. Làm đồng nghiệp. Làm sếp. Làm công dân… Mỗi chúng ta hãy nghĩ và làm tốt vai trò của mình, hãy ghi đè thông tin tốt lên thông tin xấu trong não bộ của người khác, họ sẽ ngừng ghét bạn.<br><br></div><div>Vậy thôi.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:12:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370227978</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                               Hãy TÒ MÒ nhiều lên!!!</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228149</link>
         <description><![CDATA[<div>Tại sao vậy?<br><br></div><div>Nếu bạn không thiết tha gì muốn tìm hiểu mọi thứ xung quanh mình, bộ não sẽ ít vận động hơn, các xung thần kinh sẽ được kích hoạt ít hơn, bạn sẽ dần trở nên kém nhạy bén với những thông tin mới. Nếu bạn sống trong rừng, bạn sẽ bị thú dữ ăn thịt hoặc tự vấp té lộn nhào đầu trên cây xuống. Nếu bạn sống ở công sở, bạn sẽ không thể hòa nhập với lũ dư muối biết tất cả mọi thứ trên trời dưới đất, bạn sẽ mất cực nhiều thời gian để hoàn thành bài tập sếp giao cho rồi đến cuối tuần lại tự hỏi mình đã làm gì suốt thời gian qua. Nếu bạn đang ở trong một cuộc tình, bạn sẽ không biết làm gì để duy trì mối quan hệ mà tàn lửa đang tắt lịm, rồi đến một ngày bồ bạn tự dưng quay sang hỏi “mình là gì của nhau? Nếu là bạn thân chắc em không cần”.<br><br></div><div><strong>Cuộc sống có vô vàn thứ thú vị để mà tò mò.<br></strong><br></div><div>Sao không tự hỏi tại sao thằng kia giỏi thế? Nó giỏi bẩm sinh? Nó học cả ngày? Chị nó giỏi nên chỉ cho nó? Nó ăn gì? Nó chơi với ai? Nó có hay tò mò về thế giới không? Mình làm sao để giỏi như nó?</div><div><br>Sao không tự hỏi sao Trái Đất lại quay, sao trái tim lại đập, sao con người lại sáng tạo thế?</div><div><br>Sao không tự hỏi sao hai ông bà kia có thể yêu nhau cả cuộc đời như thế? Vì lý do gì? Gạch đầu dòng ra rồi coi mình có đủ không. Hay ổng bả yêu nhau trong sáng, phang nhau trong tối?</div><div><br>Sao không tự hỏi bọn Google, Facebook tạo chương trình chạy quảng cáo thế nào mà mình đổ cả đống tiền vô mà không hiệu quả. Hay tại mình làm sai điều gì, thiếu bước nào, thiết kế không đẹp, chữ nghĩa không hay, target khách hàng không chuẩn hay do cạnh tranh trong thời điểm này nhiều?<br><br></div><div>Sao không tự hỏi sao Sơn Tùng MTP ra clip nào là chục triệu view clip đó? Bí quyết là gì? Gạch đầu dòng xem bạn biết được bao nhiêu lý do.<br><br></div><div>Nghe thì tưởng như bạn có thể bật ra trả lời ngay liền cả tá câu hỏi. Nhưng nếu để cuộc đời vẫn trôi như thế vì chúng ta nghĩ rằng ta đã biết tất cả, thì chính là ta đang tự giết chết bộ não của chính mình.<br><br></div><div><em><mark>“Người ngu nghĩ mình ngu, nhờ vậy thành có trí. Người ngu nghĩ mình trí. Thật xứng gọi chí ngu.”</mark></em></div><div><br>Lão sếp của tôi thuộc dạng luôn tò mò với tất cả mọi thứ. Mỗi một thông tin gì đến tai lão là lão luôn đặt câu hỏi và luôn tìm cách giải thích nó. Thói quen này kích thích não bộ của lão luôn hoạt động và trở nên cực kỳ nhạy bén. Lão nhìn thấy những điều mà mình không thấy. Lão nhớ những điều mà mình không nhớ. Lão chỉ làm những thứ gì đem lại hiệu quả. Lão đăng ký tập gym và giao KPI ngược lại cho thằng bé PT, bắt nó sau 3 tháng phải làm cho lão lên được 7kg. Cuộc đời của lão luôn được lập trình một cách tích cực.<br><br></div><div>Chúng ta không hề dở. Tất cả chúng ta đều có khả năng để trở nên siêu phàm. Nhưng khi giỏi rồi, chúng ta sinh ra lười. Cái lười tư duy đã giết chết chúng ta. Sự ra đời của Facebook, Google, báo mạng đã giết chết tính chủ động tìm hiểu của chúng ta. Internet không xấu. Nhưng Internet kết hợp sự lười biếng và tự cao, ảo tưởng thì sẽ xấu.<br><br></div><blockquote><ul><li><strong><mark>Hãy sống một cuộc đời tò mò ‘đúng lúc đúng chỗ’.</mark></strong></li></ul></blockquote><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:15:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228149</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tính cách hình thành trong giông bão.        Trí tuệ hình thành trong tĩnh lặng !</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228306</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:18:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228306</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Biết</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228345</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Muốn sống tốt ở trường học thì cần biết văn, toán, lý, hóa, sinh, anh, sử, địa…<br><br></div><div>Muốn sống dư giả, chi tiêu hợp lý, kiếm được đồng ra đồng vô thì cần biết cộng, trừ, nhân, chia.<br><br></div><div><strong><mark>Muốn sống tốt ở đời thì chỉ cần biết điều</mark></strong></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:18:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228345</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                               LÒNG THAM</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228393</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Lòng tham như con virus trong người, không chế ngự được nó thì nó sẽ sinh sôi chiếm lấy ý thức. Rồi mình bị nó điều khiển lúc nào không biết. Tới khi nhận ra thì đã gây khổ đau cho người khác và cho bản thân.<br><br></div><div>Có 5 con virus tham:<br><br></div><ul><li><mark>Tham danh</mark></li><li><mark>Tham lợi</mark></li><li><mark>Tham sắc</mark></li><li><mark>Tham ăn uống</mark></li><li><mark>Tham ngủ nghỉ</mark></li></ul><div><br>Cái tâm, nếu không huân tập để chế ngự lòng tham, thì khi gặp hoàn cảnh thuận lợi, tức lục căn (mắt, tai, mũi, miệng, thân, ý) tiếp xúc với lục trần (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp) sẽ khiến cho tâm tham sanh khởi, không còn tỉnh táo để nhận biết đâu là đúng, đâu là sai, đâu là làm khổ mình, khổ người, đâu là không làm khổ mình, không làm khổ người.<br><br></div><div>Nói thì vậy, làm mới khó.<br><br></div><div>Cỗ xe ì ạch chuyển động lúc đầu thì nặng nề, mệt mỏi, nhưng khi quen dần thì sẽ dễ dàng hơn.<br><br></div><blockquote><em><mark>“Thấy lỗi người thì dễ<br>Thấy lỗi mình mới khó<br>Khéo điều mới điều người<br>Khó thay tự điều phục.”</mark></em></blockquote><div><br></div><div>Chúng ta nhìn đâu cũng thấy ngay lỗi sai của người khác. Chúng ta dễ sanh tâm chỉ trích, khó chịu khi gặp cảnh trái ý nghịch lòng. Hãy tập bao dung, tha thứ và khuyên bảo nhẹ nhàng khi thấy người khác phạm lỗi. Hãy học tỉnh giác để nhận ra những điều này.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:19:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228393</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bước từng bước</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228560</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><blockquote><strong>1. Con người không thể nhớ mọi thứ, cho nên làm gì phức tạp quá nhất thiết nên ghi lại.<br><br>2. Đầu óc sẽ ngay lập tức loại bỏ những thứ mơ hồ, cho nên lúc ghi lại cũng phải ghi theo sự logic. Ví như để hoàn thành công việc A thì cần có:</strong></blockquote><div><br></div><div>- Định nghĩa thế nào là hoàn thành</div><div><br>- Thời gian sẽ hoàn thành<br><br></div><div>- Các bước cần làm<br><br></div><div>Nếu việc phức tạp, trong bước lớn sẽ phải chia ra nhiều bước nhỏ nữa.<br><br></div><blockquote><strong>3. Đầu óc cần nghỉ ngơi, không phải cỗ máy vĩnh cửu. Thường thì cứ 45p tập trung sẽ nghỉ ngơi. Có người tập luyện làm 20p thì nghỉ 5p rồi làm tiếp. Có nghiên cứu bảo rằng hễ đang làm mà mất tập trung thì cần tốn thêm 15p để có thể tập trung trở lại.</strong></blockquote><div><br></div><div><br></div><blockquote><strong>4. Nếu khoảng cách giữa hai ta là 1000 bước thì em hãy bước 1 bước, còn anh sẽ bước 999 bước còn lại. (Trong điều kiện em đừng bước lùi. Dm)</strong></blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:21:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228560</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trên đời có bốn loại người:</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228790</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Người từ chỗ sáng đi ra chỗ sáng hơn.<br><br></div><div>Người từ chỗ sáng đi về chỗ tối.<br><br></div><div>Người từ chỗ tối đi ra chỗ sáng.</div><div><br>Người từ chỗ tối đi về chỗ tối hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:24:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228790</guid>
      </item>
      <item>
         <title>KHÁC BIỆT</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228834</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Nhiều sự khác biệt để khiến hai cuộc đời trở nên khác biệt lắm.</div><div><br>Khác biệt là người ta sau giờ làm thì chơi thể thao, còn mình thì về ăn xong ngủ.</div><div><br>Khác biệt là người ta dành thời gian buổi tối để đọc thêm sách, suy nghĩ, nghiên cứu tài liệu chuyên môn, còn mình thì xem phim xong ngủ.<br><br></div><div>Khác biệt là người ta thích gặp và kết thân với người giỏi hơn, còn mình chỉ thích chơi với đứa nào hạp, mà thường mấy đứa hạp thì y chang mình.<br><br></div><div>Khác biệt là người ta học cách giải quyết vấn đề, còn mình thì luôn tìm cách tránh né vấn đề.<br><br></div><div>Còn nhiều sự khác biệt lắm, nhưng nhiêu đây cũng đã đủ để tạo nên những cuộc đời khác nhau.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:25:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228834</guid>
      </item>
      <item>
         <title>STOP!</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228934</link>
         <description><![CDATA[<div>Thay vì dành tốn thời gian lướt face đọc tư tưởng của người khác thì chi bằng ta hãy tắt phây để đọc tư tưởng của chính mình.<br> Tại sao một người có khả năng trình bày mạch lạc? Đơn giản là vì anh ta đã giành thời gian suy nghĩ về nó, không chỉ một lần mà đến vài lần, cho đến khi thông suốt. Nói ra những điều mình đã nắm vững thì dễ như trở bàn tay.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:26:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228934</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                        MUỐN</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228954</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi chuyển sang nghề phân tích dữ liệu cũng được đôi ba năm. Ở cái nghiệp này, mọi thứ lúc nào cũng xuất phát từ các câu hỏi:</div><blockquote><strong><mark>1. Mày muốn gì?<br>2. Tại sao mày lại muốn cái đó?<br>3. Mày đang có gì, có đủ để thỏa mãn cái mày muốn?<br>4. Nếu chưa đủ thì làm sao để tìm thêm mấy thứ còn thiếu?</mark></strong></blockquote><div>Nhiều khi ngẫm lại thấy mọi rắc rối đều xuất phát từ cái muốn của bản thân. Tự dưng muốn giàu, muốn nhà lầu, muốn đẹp, muốn được ca tụng, muốn được hơn thằng hàng xóm, muốn có vợ đẹp, con ngoan, muốn hết thứ này đến thứ kia. Rồi để thỏa mãn nó thì nai lưng ra cày cuốc để tìm lấy những điều kiện cần và đủ.<br><br></div><div>Cổ nhân dạy chí phải <em>“Tri túc, tiện túc, đãi túc hà thời túc”</em>, tức <em>“Biết là đủ, cho là đủ thì nó là đủ”</em>, chờ cho đủ thì biết đến bao giờ. Nhưng bọn xung quanh ác lắm, lại cứ rỉ rả vào tai <em>“Mày mà nghèo là bị khinh đó”</em> khiến cho ta luôn dao động.</div><div>Âu, gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Nếu là hạng dễ dao động, thì tốt nhất là nên tìm đến những người cùng suy nghĩ, sẽ dễ sống hơn chăng?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:26:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370228954</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                        Bản chất - Đỉnh cao</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229096</link>
         <description><![CDATA[<blockquote><strong><em><mark>“Học cái gì thì cũng phải hiểu được bản chất của nó, biết được đỉnh cao của nó và tìm ra cách thức để đạt đến đỉnh cao ấy.”.<br></mark></em></strong><br></blockquote><div>Nếu không hiểu bản chất, sẽ dễ quên, học mười quên mười, vừa học vừa quên vì bộ não vốn chỉ tiếp thu những thứ mang tính logic, phù hợp với những gì nó đã được lập trình để tiếp thu. Nếu bạn tiếp thu thông tin một cách mơ hồ, bạn sẽ chẳng cách nào lấy lại được thông tin ấy, vì bộ não đã sàng lọc nó đi rồi.<br><br></div><div>Làm gì cũng hãy tìm hiểu xem đỉnh cao của nó là gì để mà hướng tới. Không hướng tới đỉnh cao thì khác nào làm cho vui, xuề xòa, qua ngày, như những xác ướp di động, những người đã chết ở tuổi 20 và chờ được chôn ở tuổi 60. Hướng tới đỉnh cao là một cách để luôn luôn nhìn về phía trước, tự tạo động lực cho mình mỗi ngày, tự thấy bản thân còn nhiều thiếu sót. Như làm marketing, đỉnh cao là phải tạo ra viral khủng khiếp, khắp nơi biết đến, traffic, doanh thu tăng gấp vài lần, vài chục lần. Cứ lấy những hàng khủng mà làm tiêu chuẩn. Như một ông anh sếp cũ của tôi (làm ở McKinsey) từng nói, ở McKinsey, tiêu chuẩn đặt ra rất cao, thậm chí cứ ngỡ là không thể làm được. Người ta dạy cách tư duy giải quyết vấn đề. Rồi bọn anh quan niệm, đã bỏ công giải quyết vấn đề, thôi thì giải quyết luôn cái bự nhất đi. Thế là lao vào làm, và thất bại, thất bại, thất bại nhiều hơn để rút ra bài học và rồi thành công thật sự. Hay tỷ như việc tu hành, đã bỏ cả cuộc đời đi tu thì phải hướng tới đỉnh cao là sự giác ngộ, là tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự. Chứ tu qua ngày tới đâu hay tới đó phỏng có ít gì?<br><br></div><div>Đơn giản chỉ vậy thôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:28:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229096</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                        Mày có thấy hạnh phúc?</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229208</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Ai cũng có mong muốn sẽ được sống một cuộc đời hạnh phúc. Có đứa nói sống đơn giản là hạnh phúc. Nhưng nhiều đứa sẽ chọn sống phải có được vật chất, nghề nghiệp thăng tiến, mua nhà, sắm xe, ăn nhà hàng, du lịch nước ngoài, con cái giỏi giang, học trường quốc tế, hay ít nhất là phải giàu hơn thằng hàng xóm thì mới là hạnh phúc.<br><br></div><div>Thật khó cho những đứa muốn sống đơn giản nhưng bủa vây xung quanh nó là những đứa sống vật chất. Làm sao mà tinh thần có thể giữ vững được. Khó, rất khó, trừ phi nó giác ngộ trở thành bậc thánh nhân.<br><br></div><div>Tao hay mày đang hạnh phúc hơn, chẳng có cái gì để đo được. Đứa nào cười tươi hơn là hạnh phúc hơn sao? Rõ ràng, người ta thường phải lấy một thứ gì đó hữu hình ra để đo về độ hạnh phúc. Xe tui đẹp hơn, mắc hơn xe anh nên tui hạnh phúc hơn anh. Nhà tui cao, rộng hơn nhà anh nên tui hạnh phúc, đã hơn anh. Blablabla….<br><br></div><div>Phải mà trước ngực mỗi người có dán một cái bảng điện tử đo chỉ số hạnh phúc thì thật thú vị. Khi ấy, ta có thể biết được liệu bà bán vé số đi ngoài kia có hạnh phúc như ta đây đang ngồi trong mát nhâm nhi ly cà phê không. Hay là thằng bạn mới được thăng chức kia có hạnh phúc như ta đây mỗi ngày chỉ cần đọc sách, trò chuyện với người mình thương là đã thấy đủ. Liệu người ta có chạy theo vật chất nữa hay không khi biết rằng, cái đứa chẳng hề tốn công tốn sức gì bon chen ngoài xã hội nhưng vẫn đạt được chỉ số hạnh phúc mà mình tốn cả mấy năm trời để theo đuổi.<br><br></div><div>Đáng tiếc là không thể. Hạnh phúc vốn dĩ mang tính cá nhân, chỉ mình mình biết, chẳng thể san sẻ cùng ai. Không ai có thể bước vào tim của mình để thấy nó đang vui sướng như thế náo. Vì vậy, chúng ta hãy đơn giản là cứ tận hưởng hạnh phúc của riêng mình thôi. Hạnh phúc không phải là hơn người khác. Hạnh phúc là tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:30:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229208</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                              Lợi thế cạnh tranh</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229241</link>
         <description><![CDATA[<div>Một nguyên tắc phổ biến trong quan hệ kinh tế toàn cầu là các nước sẽ sản xuất những gì mình có lợi thế cạnh tranh nhất để đi giao thương với nước khác. Nhờ tập trung nguồn lực vào thứ mình làm giỏi nhất nên các quốc gia có thể làm ra sản phẩm chất lượng cao hơn, giá thành rẻ hơn so với nước không có lợi thế.<br><br></div><div>Câu hỏi đặt ra là bạn có đang rèn luyện để bán kỹ năng có lợi thế cạnh tranh nhất của mình cho nhà tuyển dụng không? Hay là bạn giỏi một đằng nhưng đang làm một công việc mà mình không giỏi, không hứng thú? Hay là thậm chí bạn còn chẳng biết mình giỏi cái gì để mà đem ra bán? </div><blockquote><strong><mark>Rõ ràng, càng ngâm lâu, tuổi đời càng lớn, bạn sẽ càng tụt hậu. Hãy cẩn thận!</mark></strong></blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:31:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229241</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TẠI SAO TÔI PHẢI LÀM THEO ANH??</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229325</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một đặc điểm tâm lý thú vị của con người là thích bắt chước người khác và không muốn bị bảo phải làm gì. Thế nên, làm gương là một hành động hữu hiệu nếu bạn muốn người khác thay đổi.<br><br></div><div>Tôi hay nghe người ta nói <mark>“Mày làm được không mà bắt tao làm?”.</mark> Nhiều người cho rằng câu nói này là lỗi ngụy biện. Tức tao làm được hay không làm được chẳng ảnh hưởng gì đến việc mày phải làm được, tại sao tao phải làm được thì mày mới làm được. Ờ, về mặt logic thì đúng là lỗi ngụy biện. Nhưng xét về tâm lý con người thì lại khác. Người ta chỉ không thích bị sai bảo, bị phải làm theo lời một người mà chúng ta không nể (vì không hơn gì chúng ta).<br><br></div><div>Con người là loài phi lý trí, hành động theo bản năng và cảm xúc nhiều hơn. Làm việc với con người là điều khó khăn nhất trên đời. Tôi vẫn thường mắc kẹt trong những mối quan hệ xung quanh vì không đọc được tâm lý của họ.<br><br></div><div>Thôi thì lại nhớ câu thơ:<br><br></div><blockquote><strong><mark>“Dạy người như thế nào<br><br>Hãy dạy mình như vậy<br><br>Khéo điều mới điều người<br><br>Khó thay tự điều phục”</mark></strong></blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:32:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229325</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                     Tôi có nghe như vầy</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229380</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Tôi hay nghe người ta nói<em> “Mày ráng mà tìm lấy một công việc yêu thích để theo đuổi, rồi tiền tài sẽ đến sau.”</em> Ừ. Mà lỡ tìm hoài chẳng biết mình thích cái gì, ngoài thích mấy cái như cả ngày ngồi đọc sách, uống cafe, suy nghĩ về thế giới, về con người, về cuộc đời. Hổng biết có ai trả tiền cho bạn làm cái điều đó hay không. Chắc là không.<br><br></div><div>Thế nên, thay vì tìm cái nghề yêu thích, hãy làm việc vì tiền, nó sẽ đem lại động lực nhanh hơn. Rồi mình dùng tiền để thỏa mãn thú vui kia. Thế là trọn vẹn đôi đường. Làm vì tiền tức là cái gì cũng làm, cứ nghĩ tới có tiền nhiều hơn thì sẽ làm, miễn sao đừng thành phường lừa đảo, trộm cắp, vi phạm pháp luật là được.<br><br></div><div>Dạo nọ, tôi làm phân tích data cho một dự án về ẩm thực Việt Nam. Ông giám đốc hỏi tôi <em>“Mày thấy dự án này thế nào? Mày yêu thích nó chứ?”</em>. Trong một phút giây sống thật lòng, tôi trả lời <em>“Tôi không quan tâm lắm, miễn mỗi tháng tôi có tiền là được.”</em> Thế là ông ấy giận tôi. Đúng là tôi đã quá thật lòng.</div><div><br>Ai cũng mong chờ tìm thấy một đội nhóm tràn đầy lửa tâm huyết, sẵn sàng lao vào làm quên ăn quên ngủ, cống hiến hết mình. Tôi không phủ nhận. Nhưng trừ những nhà sáng lập, hiếm khi bạn có thể tìm thấy những người cùng chí hướng. Cuộc sống là những chuỗi ngày giải quyết vấn đề. Đơn giản, bạn tuyển người để giải quyết vấn đề cho bạn. Giải quyết xong thì họ bàn giao và ra đi. Nếu muốn có người cúng chí hướng, bạn hãy trở thành người truyền lửa. Đừng mong chờ những người nộp đơn vào công ty bạn phải có ngay ngọn lửa giống như bạn.<br><br></div><div>Tôi sẽ còn tiếp tục suy nghĩ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:34:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229380</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                     Những mối quan hệ</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229458</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Dạo này tâm trạng tôi không được tốt, vì nhiều chuyện xảy ra, khiến cho tôi cảm thấy mệt mỏi vì mối quan hệ của mình với một số người xung quanh, cả thân lẫn không thân. Nhiều khi, tôi muốn tâm sự vấn đề ấy cho ai đó, nhưng nghĩ lại, tôi không muốn năng lượng tiêu cực của tôi ảnh hưởng đến họ.</div><div><br>Con người ta, vốn dĩ dễ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc. Thế nên, nếu họ cảm nhận được cảm xúc không tốt mỗi khi nói chuyện với bạn, một lần, hai lần, ba lần, năng lượng tiêu cực ấy cứ lặp lại, họ sẽ tìm cách tránh xa bạn. Đừng tin vào chuyện <em>“</em><em><mark>Có gì mày cứ kể tao nghe”</mark></em><mark>.</mark> Tốt nhất là bạn vẫn nên tìm cách tự giải quyết.<br><br></div><div>Tôi vẫn đang suy nghĩ về những thành tố giúp duy trì một mối quan hệ nào đó. Không ai muốn sự nhàm chán, lặp đi lặp lại cả, nhưng bạn không thể dễ dàng thay thế một mối quan hệ bằng một mối quan hệ khác để tìm sự mới mẻ, rồi lịch sử cũng sẽ lặp lại. Tôi thấy, nội dung cuộc trò chuyện khá quan trọng. Những câu chuyện bạn kể nên ít nhiều có liên quan đến người kia, để họ còn được hào hứng mà tham gia. Tỷ như, bạn kể cho họ nghe về công việc của bạn, thì hãy ráng tìm ra được một mối dây liên hệ với người kia. Đừng chỉ thao thao bất tuyệt, sẽ sinh ra nhàm chán. Người ta có thể vì nể nang mà lắng nghe, nhưng theo thời gian, sự tôn trọng ấy mất đi và họ sẽ tìm cách tránh xa bạn, mỗi khi bạn bắt đầu câu chuyện “của riêng mình”.</div><div><br>Dạo này hay gặp nhiều người vô duyên, nói chuyện không ý tứ, dễ gây mất lòng. Tôi nghĩ, sự vô duyên phần nhiều là do không suy nghĩ trước khi nói, lại còn thích trêu đùa người khác. Nghe suy nghĩ có vẻ mệt mỏi và mất thời gian quá, nhưng mà cứ tập dần dần thì sẽ thành phản xạ tốt. Cách hay nhất là tìm và chơi với những người có duyên, bạn sẽ được ảnh hưởng từ họ. Không thì nói cáng ít càng tốt, cười là đủ rồi.<br><br></div><div>Tôi là một kẻ khó chịu. Tôi khó chịu với cách làm việc, cách nói chuyện, cách cư xử của người khác, và đôi khi tôi khó chịu với cả lối sống của bản thân. Cái sự khó chịu này, cũng là một tập tính, một thói quen từ nhỏ, khi được nuông chiều và không được dạy cách đàm phán, thương thảo để có được điều mình muốn. <em><mark>“Thói quen hình thành nên tính cách”</mark></em>. Ba mẹ tôi hay nói <em>“</em><em><mark>Đâu phải muốn là được”</mark></em>, nhưng hình như họ quên dạy tôi nếu muốn “được” thì phải làm gì. Cái câu nói kia chỉ đẩy tôi vào bế tắc.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:35:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229458</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một lần nữa, tôi lại phải nhắc nhở bản thân:                    “Đừng để tâm những gì chúng ta không thể kiểm soát.”  </title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229586</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:37:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229586</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                       NGƯNG ĐỔ THỪA!</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229625</link>
         <description><![CDATA[<div>Một trong những lý do khiến chúng ta chưa có được những gì mình mong đời là vì ta hay đổ thừa hoàn cảnh, đổ thừa người khác thay vì tìm kiếm giải pháp. Đổ thừa là một cách <strong><mark>“thủ dâm tinh thần”,</mark></strong> khiến cho ta thỏa mãn, tìm được một nơi để trút bỏ gánh nặng, tự khiến bản thân cảm thấy an toàn. Nhưng thực chất, thói quen lâu ngày hình thành nên tính cách, ta chỉ đang làm cho mình đứng lại, lùi lại mà không thể tiến xa hơn. <br><br></div><div>Ta tự cô lập bản thân. Chẳng ai muốn chơi với mấy đứa hay đổ thừa cả, có khi gặp chuyện không may, nó lại đổ thừa cho mình. Thế nên tôi sợ những người mê tín dị đoan, coi sao bói toán giải hạn, coi ngày giờ tốt xấu, cho là mỗi người có số phận, không thể thay đổi. Họ mê mờ và đổ thừa tới tận mấy cục đá trên trời.<br><br></div><div>Hãy giữ tâm nhu hòa, nhẫn nhịn và không ngừng tìm kiếm giải pháp. #Ngưng_đổ_thừa</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:37:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229625</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nghèo thì cũng sợ đó, nhưng hổng sợ bằng đã nghèo còn thêm cái hèn.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229684</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:38:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229684</guid>
      </item>
      <item>
         <title>KIÊN ĐỊNH</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229721</link>
         <description><![CDATA[<div>Kiên định khác xa với cứng đầu. Kiên định là đi đường thẳng mà gặp chướng ngại vật thì phải tìm cách đi đường vòng, đi đường khác cho bằng được chứ không chịu mắc kẹt lại tại chỗ.</div><div>—  | Lý Quí Trung</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:39:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229721</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                          TÔN TRỌNG</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229761</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Trong công việc hay cuộc sống, tôi nghĩ rằng ai nhận được sự tôn trọng từ người khác quả thật là một điều vô cùng quý báu. Bạn nói điều gì, ai nấy cũng lắng nghe. Nếu lời của bạn hợp lý, họ sẽ làm theo. Nếu bạn nói chưa đúng, họ sẽ từ tốn giải thích chứ không nhảy dựng lên phản đối.<br><br></div><div>Dạo này, tôi hay chú ý quan sát cuộc sống để tìm ra những công thức. Khi kết hợp những biến số trong công thức này lại với nhau, ta sẽ có kết quả mà ta mong muốn. Nó giống như các duyên hợp lại để tạo thành quả. Hạt giống muốn nảy mầm thì cần có chất lượng, chất dinh dưỡng, độ ẩm… Con người muốn thành công thì cần phải có kiến thức chuyên môn, kỹ năng ăn nói và đạo đức. Bạn muốn nói chuyện hay thì cần phải có ý tưởng, ngôn từ và phong thái biểu đạt.</div><div><br>Thật khó để được người đời tôn trọng mình. Tự kinh nghiệm sống của bản thân, tôi thấy có mấy điều sau sẽ khiến người khác không tôn trọng bạn:</div><blockquote><strong><mark>1. Hay nói xàm, không nghiêm túc trong mọi chuyện. Kiểu gì thì cũng chêm vô giỡn cho được.<br>2. Không lắng nghe người khác, thường thích nói về bản thân, huênh hoang, khoác lác.<br>3. Thiếu tự tin, hay tỏ ra e dè, rụt rè, sợ hãi<br>4. Hay nói xấu người khác, nói lời hung dữ, nói dối.</mark></strong></blockquote><div><br>Thỉnh thoảng, tôi có tìm đọc lại những bộ sách của Thầy, hôm nay thấy có đoạn này:<br><br>“Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo dạy: Người không nói dối được tám điều lợi ích như sau:<br>1/. Được thế gian kính phục.<br>2/. Lời nói nào cũng đúng lý, được người, trời kính yêu.<br>3/. Miệng thường thơm sạch, nói ra có mùi thơm, như hoa ưu bát la.<br>4/. Thường dùng lời êm ái, an ủi chúng sanh.<br>5/. Được hưởng lạc thú như ý nguyện, và ba nghiệp đều trong sạch.<br>6/. Lời nói không buồn giận, mà còn tỏ ra vui vẻ.<br>7/. Lời nói tôn trọng, được người trời đều vâng theo.<br>8/. Trí tuệ thù thắng, không ai hơn.”<br><br>Nếu người khác không tôn trọng bạn, đừng trách người không hiểu ta, hãy trách ta đã không đủ sáng suốt để nhận ra mình cần phải làm gì để được người tôn trọng. Con người là giống loài phi logic. Đừng đem lý lẽ ra để nói chuyện phải trái mà mong người thay đổi. Tôi vẫn tin rằng, thế giới này được tạo thành thông qua cách chúng ta tương tác với nó. Muốn mọi thứ xung quanh diễn ra theo ý mình, tự mình phải thay đổi mình trước đã.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:40:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229761</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một cuộc đời lệ thuộc là một cuộc đời bế tắc</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229895</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:42:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229895</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tự lực. Mọi thứ phải tự lực. Đừng trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229924</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:42:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229924</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                        Câu chuyện về GIÁ</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229999</link>
         <description><![CDATA[<div>Những câu chuyện này mình copy lại từ một group trên <strong>Facebook</strong>, nó là những điều mình gặp hoài nhưng chẳng đủ tinh ý để nhận ra và học hỏi.<br><br></div><blockquote><strong><mark>1. Câu chuyện thứ nhất</mark></strong></blockquote><div>Ở Mỹ họ có chiêu thức bán hàng rất quái<br>Vào 7 Elevent mua bia, nhìn thấy 2 bịch Budweiser. 1 bịch 12 lon giá $17, 1 bịch 18 lon giá $18. Không phải nghĩ, xách luôn bịch 18 lon ra tính tiền. Mua xong mới nhận ra mình đã mua nhiều hơn bình thường. Doanh số bán hàng của Budweiser bỗng dưng tăng gấp rưỡi chỉ vì chính sách đặt giá. Bịch 12 lon chỉ là ĐẠO CỤ BÁN HÀNG.<br><br></div><div>Đây được gọi là UPSEL bằng COMBO. Họ cho khách hàng quyền lựa chọn nhưng không có lựa chọn nào là KHÔNG.<br>Vì chúng ta thích chọn mua chứ không thích bị bán hàng.<br><br></div><blockquote><strong><mark>2. Câu chuyện thứ hai</mark></strong></blockquote><div>iPhone 7 thì sao? Họ chỉ bán bản 32GB, 128GB, 256GB. <br>Với máy ảnh chụp ảnh và quay phim 4K, bộ nhớ 32GB là quá nhỏ, bản 64GB sẽ hợp lý hơn nhưng… không có. Hầu hết mọi người lại “cố gắng” lên đời bản 128GB đắt hơn hẳn $100, vậy là Apple tăng doanh số 1 cách rất tự nhiên.</div><div><br>Đây được gọi là UPSELL bằng RAVING FANS. Đã là Fans, tiền không còn là vấn đề.<br><br></div><blockquote><strong><mark>3. Câu chuyện thứ ba</mark></strong></blockquote><div>Ở KFC, khi bạn mua gà rán, nhân viên sẽ đề nghị thêm Pepsi, ly nhỏ xíu giá 15K. Nhưng bao giờ cũng vậy, họ sẽ hỏi “Anh (chị) có muốn thêm 3K để lấy ly lớn hơn không?” (Ly lớn là lớn gấp 2 luôn) vậy là mình gật đầu cho ly lớn (3K mà tiếc thì nhục)</div><div><br>Đây được gọi là UPSELL bằng BÁN CHÉO. Vì thời điểm bán hàng dễ nhất là lúc khách hàng vừa đồng ý mua món hàng đầu tiên.<br><br></div><div>Hãy nhớ, Mc Donald chỉ dạy nhân viên nói câu “Quý khách dùng thêm khoai tây chiên chứ?” và mỗi ngày họ bán thêm được 4 triệu kg khoai tây chiên.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:43:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370229999</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Sự tin tưởng, một khi đã mất đi rồi thì chẳng thể nào lấy lại được nữa</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230104</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:44:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230104</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230121</link>
         <description><![CDATA[Sự tin tưởng, một khi đã mất đi rồi thì chẳng thể nào lấy lại được nữa]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:44:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230121</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khó khăn thì tìm cách giải quyết. Đừng than thở!</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230174</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:45:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230174</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                             Phân tích</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230213</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div><strong><em><mark>“Trực giác của chúng ta với những thứ mình không biết rõ thường không tốt lắm”</mark></em></strong>. Larry Page, CEO của Alphabet, đồng sáng lập Google đã nói như vậy khi nhớ về cái thời ông muốn số hóa toàn bộ các quyển sách. Hầu hết các chuyên gia đều cho rằng đây là điều không khả thi. Thế nhưng Page và các cộng sự đã quyết định phân tích số liệu xem họ có thể làm được trong một khoảng thời gian hợp lý hay không. Và họ kết luận là có thể.<br><br></div><div>Chúng ta cũng vậy. Con người là giống loài phi lí trí, thường đưa ra các nhận định chủ quan thay vì phân tích vấn đề một cách logic. Chúng ta sợ những gì mình không hiểu rõ nên e dè khi đưa ra quyết định. Cả thung lũng Silicon đều cho Elon Musk là một gã điên muốn bay lên sao hỏa, muốn tạo ra xe điện để cạnh tranh với ngành công nghiệp xe hơi đồ sộ, muốn sản xuất các tấm ngói lợp nhà sử dụng năng lượng mặt trời. Và tất cả những kẻ phản đối đều im thinh thít cho tới khi anh ta làm được. Bí quyết là Elon luôn phân tích mọi thứ, bắt đầu từ những nguyên tắc đầu tiên của vấn đề: Đặc điểm vật lý của nó là gì? Nó sẽ mất bao lâu? Sẽ tốn bao nhiêu chi phí? Có thể giảm bớt phí tổn đến đâu?… Trả lời từng câu hỏi, bạn sẽ thấy vấn đề đã được lật mở gần hết.</div><div><br>Hơn thế nữa, chúng ta cũng thường đưa ra nhận định dựa trên các dữ liệu hiện tại nhưng quên mất rằng một vấn đề bao gồm nhiều thành tố cấu thành. Một sự thay đổi của thành tố sẽ dẫn đến sự thay đổi của cả vấn đề. Nói theo kiểu nhà Phật là các pháp đều do duyên hợp mà thành. Thay đổi các duyên thì các pháp sẽ thay đổi. Như vậy, chẳng có gì mà sợ hãi là ta sẽ không làm được.<br><br></div><div>Tôi thích trò chuyện với những người thông tuệ. Ta học được rất nhiều điều từ họ. Mỗi một kiến thức mới sẽ giúp ta thấy rằng cuộc sống không quá khó khăn như ta vẫn tưởng.<br><br></div><div>Tôi thấy nhiều người hay phán xét lỗi sai của người khác, phân tích sai lầm của người khác hay đọc những tin tức về cướp giật, chém giết, lừa lọc. Họ nói rằng đọc những tin này, họ sẽ rút ra kinh nghiệm cho mình. Tôi vẫn nghĩ rằng, chúng ta, bản thân sinh ra là giống loài hay bắt chước. Ta không phải là loài rút kinh nghiệm. Ta sẽ dễ dàng nhìn và học theo hơn. Vậy nên, ta sẽ học theo một tấm gương tốt nhanh hơn là nhìn một tấm gương xấu để tự rút kinh nghiệm cho mình. Có khi, thói xấu nó nhiễm vào ta lúc nào không hay. Vậy nên, chắt lọc tin tức mỗi ngày, unfollow bớt những thành phần hay than vãn trên facebook và thân cận bậc “thiện hữu tri thức” là điều nên làm.</div><div><br></div><blockquote>Hãy tập thói quen phân tích vấn đề trước khi đưa ra nhận xét. Đừng để đám đông ảnh hưởng đến ta. Nếu họ giỏi thì họ đã thành tỷ phú, thành thánh nhân rồi, không phải ngồi đây chém gió. Phân tích vấn đề cũng là một cách thể hiện chánh kiến của mình, tránh bị ảnh hưởng bởi bất kỳ ai. Cách lật mở vấn đề hay nhất chính là đặt câu hỏi. <strong><mark>Tiếng Anh xài 5W1H. Đại loại là Who, What, When, Where, Why, How.</mark></strong> Một vấn đề sẽ có nhiều lớp. Bóc củ hành từng lớp với những câu hỏi thì mọi thứ sẽ sáng tỏ.</blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:46:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230213</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nếu luật lệ khiến bạn không tiến lên được thì bạn phải chống lại luật lệ                          —Elon Musk</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230332</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:47:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230332</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230372</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong công việc, hãy tư duy dựa trên vấn đề chứ không phải dựa trên cảm xúc. Đối với gia đình, hãy tư duy dựa trên cảm xúc chứ không phải vấn đề. Hình như ta vẫn thường đặt con tim và lí trí nhầm lẫn giữa những nơi này nên khiến mọi thứ trở nên phức tạp hẳn đi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:48:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230372</guid>
      </item>
      <item>
         <title>“Shoot for the moon. Even if you miss, you’ll land among the stars”</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230415</link>
         <description><![CDATA[<div>Ít nhất, chúng ta cũng đang cố gắng từng ngày. Đi thì sẽ tới, dù không biết sẽ tới đâu, có tới được nơi chúng ta mong muốn hay không, nhưng, chắc chắc nó cũng sẽ đem đến cảm giác tự hào hơn, an tâm hơn là cứ ngồi mãi một chỗ và chờ đợi điều kỳ diệu. Ai đó đã có một câu nói rất hay dành cho những kẻ đang băn khoăn tìm đường: <strong>“Shoot for the moon. Even if you miss, you’ll land among the stars”</strong>.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:48:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230415</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bí quyết để trở nên mạnh mẽ là hãy ra lệnh cho bản thân chứ đừng nghe nó thỏa hiệp</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230474</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:49:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230474</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NOT TODAY!</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230528</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Đôi khi, bạn sẽ có cảm giác như tất cả các con đường đều bế tắc, tất cả các cánh cổng đều đóng lại, không biết phải làm sao. Đó là một cảm giác hết sức tồi tệ. Thứ còn lại duy nhất chỉ có thể là niềm tin và sự kiên trì. Niềm tin rằng đâu đó vẫn còn một con hẻm để ta lách qua. Kiên trì rằng một cánh cổng nào đó sẽ bất ngờ mở ra ở một thời điểm nào đó trong tương lai. Thật khó để đưa ra lời khuyên cụ thể nếu tôi không ở trong hoàn cảnh như bạn. <br>Chúng ta phải chiến đấu thôi. Cuộc sống là vậy. Những điều khốn nạn xảy ra nó như là các kháng nguyên được bơm vào người. Qua được cơn sốt, ta sẽ mạnh mẽ hơn.</div><pre><strong><mark>What do we say to the death? Not today!</mark></strong></pre>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:50:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230528</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hãy tư duy dựa trên vấn đề chứ không phải tư duy dựa trên suy nghĩ của người khác</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230588</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:51:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230588</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                           &gt;VƯỢT QUA SỢ HÃI&lt;</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230636</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Sợ hãi, lo lắng, không ai là chưa từng trải qua. Tôi cũng vậy. Dạo gần đây, tôi cảm thấy bản thân hay lo lắng về nhiều thứ xảy ra xung quanh mình. Tôi trở nên co cụm lại, muốn lánh xa tất cả mọi người, muốn tìm đến một nơi yên bình để đem đến cho bản thân sự thoải mái nhất. Nhưng rồi, khoảng thời gian ấy không kéo dài được lâu, tôi vẫn phải quay trở về với cuộc sống, với công việc và sự sợ hãi, lo lắng lại tiếp tục tìm đến với tôi. </div><div><br>THật khó định nghĩa sự <mark>sợ hãi là gì.</mark> Nó đơn thuần là một cảm giác, một ý niệm mơ hồ bỗng dưng khởi lên trong tâm thức. Nỗi sợ gần đây nhất của tôi là sợ phải đối mặt với sự chống đối từ người khác. Đó là một thứ cảm giác thật sự khó chịu. Dù trong cuộc sống hay trong công việc, luôn luôn có những ý kiến bất đồng. Có người bất đồng trong hòa nhã. Nhưng có những người lại bất đồng trong sự bực bội. Họ tỏ vẻ khó chịu, họ nhăn mặt, họ lớn tiếng, họ cố chấp, họ dùng những thứ từ ngữ không mấy là văn minh, họ đưa ra những suy nghĩ kỳ lạ, chẳng có luận điểm, luận cứ mà mang đầy tính áp đặt chủ quan. Họ đem đến cho tôi sự bực bội và khó chịu, và đôi khi là sự sợ hãi. Cảm xúc tiêu cực trong quá khứ được não bộ lưu giữ, và trở thành một thứ phản xạ có điều kiện, để rồi nó lại xuất hiện trong tôi mỗi khi trò chuyện với họ. Cảm giác này như thể là một con đỉa hút máu, khiến cho ta cạn kiệt dần sinh lực, để rồi, ta không còn dám cất lên tiếng nói bảo vệ quan điểm của mình nữa. Đây quả là điều không thể chấp nhận và cần phải được loại bỏ.<br><br></div><div>Tôi có đọc đâu đó trong một nghiên cứu khoa học, người ta đã chỉ ra khá rõ cơ chế hoạt động của não bộ đối với sự sợ hãi. Sợ hãi là một bản năng, một cơ chế có tính chất di truyền qua hàng ngàn thế hệ. Từ thuở sơ khai, khi con người đối mặt với sự nguy hiểm bủa vây như thú dữ, chiến tranh, bão tố, chúng ta đã hình thành sự sợ hãi để trở nên nhạy bén hơn, cảnh giác hơn nhằm tránh xa tất cả những yếu tố có khả năng gây tổn hại đến bản thân mình. Bộ gene đã lưu giữ tất cả. Để rồi hàng ngàn năm sau, thử tưởng tượng xem: bạn đang ngồi trong nhà, xung quanh không có một ai, hoàn toàn thinh lặng. Bỗng dưng tiếng cọt kẹt từ cánh cửa vang lên. Các giác quan ngay lập tức truyền tín hiệu đến não bộ. Não bộ, hay nói chính xác hơn là phần Amygdala (một phần nào đó nằm ở phần dưới của não có tác dụng giải mã tín hiệu, phán đoán những mối đe dọa và lưu giữ cảm xúc về sợ hãi) sẽ tạo ra sự sợ hãi, để chúng ta phải đề phòng, mặc dù chưa thật sự rõ tiếng cọt kẹt ấy là do gió hay do một tên trộm gây ra, nhưng… cứ sợ hãi, cảnh giác trước đã rồi tính sau. Như vậy, chính sự sợ hãi đã giúp chúng ta đề phòng để có thể tránh được những hiểm họa có khả năng gây ra nguy hiểm cho bản thân. Nhưng đồng thời, chính cơ chế quá nhạy và chưa kiểm soát được này lại khiến chúng ta trở nên sợ hãi cả với những điều mà chúng ta không nên sợ hãi, như trường hợp của tôi là sự sợ hãi khi phải đối diện với phản biện thái quá của người khác.<br><br></div><div>Các nhà khoa học cũng đã thử làm một thí nghiệm như sau. Họ nhốt những con chuột vào trong lồng. Chân của chúng gắn các điện cực. Cứ mỗi lần họ bật đèn sáng thì lũ chuột lại bị điện giựt. Và, lũ chuột đã hình thành một nỗi sợ hãi đối với ánh sáng ấy, kể cả khi người ta cắt hẳn dòng điện, nhưng chỉ cần thấy ánh sáng, lũ chuột cũng trở nên hoảng loạn. Đó là do bộ não của chúng đã lưu giữ cảm giác về sự sợ hãi mỗi khi thấy ánh sáng. Tuy nhiên, người ta lại tiếp tục thí nghiệm khi cứ liên tục tắt mở ánh sáng mà không giật điện chúng. Một khoảng thời gian sau, lũ chuột đã không còn sợ hãi nữa. Chúng trở nên “đề kháng” với thứ ánh sáng đã từng khiến cho chúng sợ hãi. Và họ rút ra bài học là, để đối phó với sự sợ hãi, bạn hãy tập quen dần với nó, bắt đầu từng chút một. Ví dụ như một người sợ rắn. Anh ta sẽ được tập để vượt qua nỗi sợ hãi dần dần. Đầu tiên là đứng cách chuồng rắn 20m, rồi rút ngắn xuống 10m, 5m và được chạm vào những con rắn, từng chút một như vậy, nỗi sợ hãi đã biến mất.<br><br></div><div>Người ta cũng đề xuất nhiều phương pháp khác, chẳng hạn như hãy kết bạn với những người không có nỗi sợ hãi ấy. Trò chuyện với họ dần dần, chia sẻ với họ nỗi sợ hãi của bạn, bạn sẽ thấy tốt hơn. Một cách khác là hãy dùng trí tưởng tượng của mình. Ví dụ như có người sợ nói trước đám đông vì sợ bị soi mói, bắt bẻ. Do vậy, mỗi khi sắp thuyết trình, hãy cố gắng tưởng tượng đám đông dưới kia hoàn toàn “trần trụi”, còn bạn là người duy nhất mặc quần áo. Bạn sẽ trở nên tự tin hơn hẳn. Nếu bạn sợ độ cao, hãy cố gắng nghĩ đến việc bạn đang đứng trong một cái sảnh rộng lớn và an toàn, chẳng có gì phải sợ cả. Hình thức tự kỷ ám thị này sẽ đánh lừa não bộ, khiến cho chúng ta thoải mái hơn. Đây là một cơ chế ghi đè lên cảm giác cũ, buộc bộ não phải lưu trữ cảm xúc tích cực hơn, hình thành phản xạ có điều kiện mới, để những lần sau, khi đối mặt với tình trạng cũ, bạn sẽ không còn bị cảm xúc tiêu cực áp đặt nữa.</div><div><br>Với triết học phương Đông, cụ thể là Phật giáo cũng có nói về sự sợ hãi. Sợ hãi là do tưởng tri sinh ra. Tức là do con người ta không kiểm soát được sự tưởng tượng của mình, cho nó là thật nên đâm ra sợ hãi. Ví dụ như tôi đã luôn tưởng tượng về việc người khác sẽ tỏ thái độ bất đồng với mình, ngay cả khi điều đó chưa xảy ra. Chúng ta không nhìn vào sự thật mà bị sự tưởng tượng chế ngự. Làm sao để vượt qua? Có hai phương pháp, theo tôi là hữu hiệu, là “như lý tác ý” và “định vô lậu”.<br><br></div><div><mark>“Như lý tác ý”</mark> tức là bạn ra lệnh cho tâm của mình. Mỗi khi sự sợ hãi nổi lên, hãy nhắc nhở tâm mình “Tâm bất động! Sự sợ hãi này là ác pháp, là tưởng tri, không thật, hãy mau mau rời khỏi tâm ta”. Ra lệnh cho nó vài lần, tâm bạn sẽ được bình tĩnh trở lại. Bạn có thể vượt qua cảm giác sợ hãi ngay lúc đó.</div><div><br>Sau đó, hãy điềm tĩnh ngồi lại và tư duy, đặt sự sợ hãi ra trước mặt mà mổ xẻ nó, thấu rõ nó. Tại sao người ta lại phản đối mình? Vì nợ nhân quả. Chắc hẳn rằng một đời nào đó, chúng ta cũng đã từng phản đối họ, chửi họ, la mắng họ nên đời này, họ mới xuất hiện để đem đến cho chúng ta những sự khổ đau này. Thôi thì hãy vui vẻ tha thứ và vượt qua. Hãy khéo léo nhỏ nhẹ với họ để chuyển đổi nhân quả, tự khắc khi nhân quả đã chuyển, họ sẽ thay đổi thái độ với chúng ta. Cũng giống như khi tâm trạng đang bực bội nhưng được nói chuyện với những người điềm tĩnh, khéo léo, tôi cũng thấy mình trở nên dễ chịu hơn, như thể ở họ phát ra một từ trường năng lượng nào đó khiến cho tôi thật thoải mái và không còn muốn gây sự nữa.<br><br></div><div>Mặt khác, chúng ta hãy dùng sự tưởng tượng để tự tạo ra cảm xúc tích cực cho chính mình, ghi đè lên cái cảm giác tiêu cực kia. Tôi sẽ tưởng tượng rằng khi tôi nói chuyện dễ chịu, đồng nghiệp của tôi sẽ mỉm cười và làm theo những gì tôi nói, họ sẽ vui vẻ, tin tưởng tôi. Càng tưởng tượng cụ thể, tôi sẽ càng dễ làm cho cảm xúc này thật hơn. Và những lần sau, não bộ sẽ dễ dàng truy xuất lại những cảm xúc tích cực này và khiến cho tôi không còn sợ hãi nữa.<br><br></div><div>Đây sẽ là cách mà tôi vượt qua sự sợ hãi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:52:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230636</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                     -Học cách LẮNG NGHE-</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230718</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Trò chuyện với những người biết cách lắng nghe thật thú vị và dễ chịu. Không giống với những người hay thích nhảy vào họng chúng ta, thích chen ngang, thích phản pháo giữa chừng câu chuyện, những người biết lắng nghe luôn tỏ ra chăm chú, gật gù, mỉm cười, khiến cho ta an tâm trình bày hết đầy đủ vấn đề, trọn vẹn suy nghĩ. Ta cảm thấy được tôn trọng. Khi ta biết mình được lắng nghe, ta cũng sẽ tự nhiên mà lắng nghe người khác. Đó là một tác động vô hình, một phương thức giáo dục qua hành động.<br><br></div><div>Học cách lắng nghe cũng chính là học cách điềm tĩnh. Ta học cách làm chủ cảm xúc của mình, không để cho lời nói của đối phương chi phối. Người ta hay chặn họng người khác cũng vì không thể chịu nỗi khi nghe những lời không vừa ý mình, tức quá nên phải nói ra ngay cho bằng được. Nhưng mà, giận quá mất khôn. Liệu lời phản bác ngay liền đó có chính xác không? Liệu ta có đủ bình tĩnh mà trình bày suy nghĩ của mình mạch lạc hay không? Chưa kể, khi ta nóng giận, nó cũng có tính lan truyền và khiến người đối thoại với ta cũng nóng giận theo. Hai người nóng giận sẽ tranh luận để bảo vệ cho bản ngã chứ không còn bảo vệ cho tính đúng sai của vấn đề nữa.<br><br></div><blockquote>Người ta có câu:<strong><mark> “Khi bạn nói, bạn chỉ đang lặp lại những điều đã biết. Nhưng khi bạn lắng nghe, bạn sẽ học được thêm nhiều điều mới mẻ”.</mark></strong></blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:53:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230718</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bất cứ điều gì xảy ra thì đó là điều nên xảy ra!</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230781</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Nếu ai đó hỏi tôi, 5 năm nữa anh nghĩ mình đang làm gì? Chắc chắn rằng tôi sẽ không thể trả lời được. Thế mà hồi đó đi phỏng vấn, hùng hồn nào là em thấy mình ở vị trí quản lý, rằng em thay đổi chính sách này, chính sách kia, hào quang lắm cơ. Đi làm vài năm mới thấy cuộc đời đúng là chả biết trước được điều gì. Ra trường làm event, rồi sang làm content, lâu lâu kiêm luôn thiết kế, rồi nhảy sang copywriter và giờ thành analyst. Các bạn nhân sự nhìn vào chắc sẽ thốt lên: Ôi chẳng có career path gì cả.<br><br>Tôi chẳng thích buộc mình vào cái gọi là career path. Nhiều người đang làm ngân hàng bỗng nhiên nhảy sang học đầu bếp, nhiều người thậm chí bỏ cả lương cao bổng lộc công việc văn phòng nhàn hạ để ra làm nông dân, trồng rau sạch đó thôi. Vừa rồi đọc trên Forbes còn biết ông Dominic, chủ tịch quỹ Dragon Capital còn kiêm thêm hẳn việc Bảo tồn động vật hoang dã tại Việt Nam. <br><br>Cuộc đời đem đến cho chúng ta những thử thách khác nhau. Mỗi một giai đoạn nào đó, chúng ta sẽ khám phá ra bản thân mình có những sở thích, tiềm năng nào đó mà bấy lâu chưa khai phá. Vậy thì, đơn giản là hãy dấn thân. Tôi không chê trách nhảy việc. Nó chỉ là bề nổi. Thật thiếu sót nếu chỉ nhìn vào hành động nhảy việc để đánh gía bản chất đúng sai. Nhảy việc có định hướng hoàn toàn khác với nhảy việc theo cảm xúc.<br><br>Nhưng, dù làm gì, dù nhảy đi đâu, tôi luôn đề cao sự hoàn thiện và trách nhiệm. Làm gì cũng phải ráng làm cho thật tốt. Làm content cho event thì phải hiểu rõ cặn kẽ về cái sự kiện. Làm copywriter cho công ty thương mại điện tử thì phải hiểu rõ về công ty và về ngành kinh doanh. Làm analyst thì phải hiểu rõ các công cụ, cách thức và về đối tượng đang cần phân tích. Đừng nghĩ nghề này phải cần 5, 10 năm dấn thân thì mới hiểu rõ. Quan trọng nhất là trải nghiệm. Không phải cứ già thì “cay” hơn trẻ. Kiến thức và tuổi tác tỷ lệ thuận theo một hệ số tương quan rất thấp. Chúng ta không thể làm chủ tuổi tác, nhưng hoàn toàn có thể làm chủ trải nghiệm của bản thân mình.<br><br>Nhưng, điều thú vị là, khi nhìn lại chặng đường đã qua, bạn sẽ thấy sự kết nối. Như Steve Jobs đã nói về Connecting the dots trong bài phát biểu nổi tiếng ở đại học Standford. Những năm tháng viết lách giúp tôi trình bày các báo cáo phân tích dễ hiểu hơn. Những kiến thức từ ngành TMDT giúp tôi đưa ra những nhận định hiệu quả hơn cho các khách hàng. Người Ấn có câu châm ngôn rất hay: “Bất cứ điều gì xảy ra thì đó là điều nên xảy ra”.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:55:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230781</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230855</link>
         <description><![CDATA[<div>Phần lớn, những nỗi sợ của chúng ta không đến từ sự việc thực tế mà đến từ sự tưởng tượng. Nếu không chế ngự được sự tưởng tượng và làm chủ nó, ta sẽ mãi sống trong sự sợ hãi. <br>Chúng ta phải học cách sống trong liễu tri, không sống trong tưởng tri.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:56:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230855</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230927</link>
         <description><![CDATA[<div>Có những loại người chỉ cần nghĩ đến thôi là như rút cạn mọi nguồn sinh lực của bạn, khiến cho cơ thể mệt mỏi, thần trí bất an, giận dữ. Thể loại này nên được xóa bỏ ra khỏi cuộc đời bạn, tâm trí bạn càng sớm càng tốt, kiểu như reset lại hoàn toàn ổ cứng, dùng nước tẩy cực mạnh để đánh bay mọi vết bẩn, mọi loại vươn vấn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:57:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230927</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cảm xúc con người không phải là thứ có thể đưa ra đùa giỡn</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230952</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:57:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230952</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                  &gt;ĐỪNG TẠO THÊM VẤN ĐỀ&lt;</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230972</link>
         <description><![CDATA[<div>Dưới đây là bài viết của bác Hoàng Minh Châu, tui copy từ Facebook. Đây quả là những suy nghĩ rất hay mà tôi cần bổ sung cho bản thân mình để tránh muộn phiền những chuyện không cần thiết. Tôi cũng nhớ tới lời Thầy dạy: Giải quyết tâm chứ không đi giải quyết các pháp. Vì bản chất các pháp thế gian là các pháp động, là sanh diệt, trùng trùng duyên khởi. Giải quyết cái này xong lại đến cái khác mọc lên, không bao giờ chấm dứt. Đời người đau khổ cũng vì cứ mãi chạy theo giải quyết các pháp trong khi ta quên mất rằng, chính tâm chúng ta là nơi các pháp sanh ra, giải quyết được tâm là giải quyết tất cả.<br><br></div><div>“Quan sát những người bị stress triền miên, ta dễ nhận thấy, cuộc sống của họ có quá nhiều vấn đề. Cho dù có nỗ lực bao nhiêu thì họ cũng chẳng thể giải quyết hết, như một câu ngạn ngữ đã nói “Không có vấn đề dễ, vì nếu dễ đã không gọi là vấn đề”.<br><br></div><div>Nhưng nếu ta chịu suy nghĩ một cách tích cực hơn, thì cuộc sống thực tế, không có nhiều vấn đề như thế. Chính cách nhìn sự việc tiêu cực đã tạo thêm nhiều vấn đề.</div><div><br>Tôi xin chia sẻ các suy nghĩ, có thể giúp ta, không vô tình tạo thêm vấn đề cho cuộc sống, để tâm trí ta thanh thản, cho dù cuộc sống còn nhiều khó khăn.<br><br></div><div><strong><mark>1. Không nên coi những chuyện, không phụ thuộc vào bản thân mình, là vấn đề.</mark></strong> Liệu bạn có thể làm gì với thiên tai, với động đất sóng thần? Trước đây, mỗi lần đi máy bay tôi thường rất lo lắng. Khi máy bay bị lắc do thời tiết xấu là tôi sợ toát mồ hôi. Nhưng sau khi ngộ ra, đã bước lên máy bay thì chuyện sống chết không còn phụ thuộc vào mình nữa, tôi có thể ngủ ngon ngay cả khi máy bay gặp thời tiết xấu nhất. Chuyện gia đình, xã hội cũng vậy. Có rất nhiều chuyện nằm ngoài tầm với của ta. Đừng để bị cuốn vào những chuyện không phụ thuộc vào mình. Hãy dành tâm trí, tập trung giải quyết những vấn đề, mà ta có ảnh hưởng trực tiếp.<br><br></div><div><strong>2</strong><strong><mark>. Không nên coi những chuyện mang tính quy luật là vấn đề.</mark></strong> Nếu bạn 18 tuổi và mặt đầy trứng cá thì đừng quá lo lắng. Qua một vài năm, trứng cá sẽ tự biến đi. Bản thân tôi, lần đầu bị gai cột sống, tôi rất lo. Nhưng khi được bác sĩ cho biết, ngoài 50 tuổi, cột sống bị vôi hoá là chuyện bình thường, tôi lại thấy bình tâm. Tuổi già và bệnh tật sẽ đến là lẽ đương nhiên. Con cái sẽ lớn và ngày càng xa chúng ta hơn. Nhưng đó không phải là vấn đề. Đó là quy luật của cuộc sống. Thay vì buồn rầu thì chúng ta nên vui vẻ vì dù con cái đã tự lập, nhưng thỉnh thoảng chúng vẫn còn nhớ đến bố mẹ.</div><div><strong><br></strong><strong><mark>3. Không nên coi những chuyện vặt là vấn đề. </mark></strong>Cảm cúm thì ai mà tránh được, nhưng vài hôm sẽ tự khỏi. Đừng chuyện bé xé ra to. Trẻ con hàng xóm đánh nhau là chuyện của trẻ con. Nếu phụ huynh để chúng tự giải quyết, mấy bữa chúng sẽ làm lành, lại chơi với nhau. Nhưng nếu một phụ huynh coi đây là vấn đề, trầm trọng hoá nó, rồi kéo hai gia đình vào cuộc tranh luận đúng sai tốt xấu, thì hậu quả như thế nào không ai lường trước được.</div><div><strong><br></strong><strong><mark>4. Đừng bao giờ để bị mắc kẹt trong sự nghi ngờ. </mark></strong>Tin hoặc không tin đều tốt hơn. Sự nghi ngờ luôn tạo ra rất nhiều vấn đề không có lời giải.<br><br></div><div><strong><mark>5. Không nên vơ các vấn đề của người khác, thành vấn đề của mình.</mark></strong> Nếu các vấn đề của sếp, của nhân viên, của họ hàng, của vợ con… đều trở thành vấn đề của bạn, thì sớm muộn bạn cũng sẽ chết chìm. Hãy để mỗi người tự giải quyết vấn đề của mình.<br><br></div><div>Sau khi áp dụng cách tiếp cận này, tôi thấy 90% các vấn đề trước đây tự nhiên biến mất. 10% vấn đề còn lại, mà ta thực sự phải đối mặt và giải quyết, là không quá nhiều. Chừng đó không đủ làm bạn bị stress.</div><blockquote><mark><br></mark><strong><em><mark>Vả lại, cuộc sống cũng cần có vấn đề, vì nếu hoàn toàn không có vấn đề gì nữa nó sẽ hết sức nhàm chán!”</mark></em></strong></blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 16:58:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370230972</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                Tranh luận là một nghệ thuật</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231099</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Thành công của một cuộc tranh luận không phải là “Tôi đúng và bạn sai” mà là chúng ta cùng thống nhất quan điểm về một vấn đề. Mục tiêu của tranh luận là nhằm giải quyết vấn đề chứ không phải để thể hiện cái tôi cá nhân. Tôi học được điều đó ở ông CMO của công ty đối tác của chúng tôi. <br><br>Có lần nọ, sau khi bên tôi thuyết trình, ông ấy đứng lên nói: “Tôi nghĩ ở chỗ này các bạn chưa đúng lắm”. Sau đó ông ta trình bày quan điểm của mình. Phía chúng tôi, khi nghe nói mình sai, thì tính gân cổ lên cãi. Nhưng ông ấy nhìn tôi và nói rằng: “Tôi hiểu, giữa phía công ty các bạn và chúng tôi có những quan điểm khác nhau trong vấn đề này. Không phải các bạn sai, các bạn đã làm rất tốt để ra được kết quả như vậy. Nhưng để đi đến kết quả cuối cùng, chúng ta cần phải qua nhiều bước. Hôm nay, chúng ta họp để hiểu quan điểm của nhau và thống nhất cách giải quyết vấn đề. Hôm sau, chúng ta trình bày hướng đi mới và cuối cùng sẽ đi đến kết luận.”<br><br>Lúc ra về, ông ấy tiến lại gần tôi, đi song song và nói nhỏ “Cám ơn cậu, cậu đã trình bày rất tốt. Hy vọng cậu sẽ cân nhắc quan điểm của phía tôi để lần sau có bản báo cáo ổn hơn”. <br><br>Tự nhiên tôi thấy nể ổng kinh khủng. Cứ như thể, ổng là một nhà điêu khắc tài hoa, có khả năng thay đổi một tâm hồn méo xẹo thành một thứ tươi sáng hơn. <br><br>Thật không dễ gì để được gặp những con người tuyệt vời như vậy trong cuộc sống.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:00:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231099</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                       ĐÁNH ĐỒNG</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231132</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Tui nghĩ là chúng ta đừng nên chơi trò “đánh đồng” nữa, nó thể hiện sự lười biếng trong tư duy, sai lầm trong nhận định và khiến cho con người thù ghét nhau hơn.<br>Đơn giản là vầy:<br><br></div><div>Anh Nguyễn Văn B, người Việt Nam, qua Singapore ăn cắp. <mark>Dân Sing bắt được sẽ không nghĩ </mark><em><mark>“Ah, thằng này tên B và nó ăn cắp”</mark></em><mark> mà cho rằng </mark><em><mark>“Bọn Việt Nam toàn lũ ăn cắp”</mark></em><mark>, đó là đánh đồng.</mark><br><br>Nếu anh B ăn cắp ở Việt Nam, dân ta nhìn thấy sẽ la lên <em>“Trời, cái thằng này dân Bắc (vd), toàn lũ ăn cắp”</em>, đó là đánh đồng.<br><br></div><div>Nếu anh B đang ở quê nhà, ăn cắp, người ta sẽ nói:<em> “Ối, thằng lày quê ở Thanh Hóa (vd), toàn là bọn không ra gì.”</em>, đó là đánh đồng.</div><div><br>Nếu anh B đang ở Thanh Hóa, ăn cắp, người ta sẽ nói<em> “Thằng này con nhà ông C, cái nhà đó ai cũng như nhau hết.”</em>, đó là đánh đồng.<br><br></div><div>Nếu anh B đang ở nhà, ăn cắp, ba mẹ tóm được sẽ nói <em>“Đồ trời đánh, chắc mày ra đường nhiễm thói hư tật xấu của xã hội rồi”</em>, đó là đánh đồng.<br><br></div><div>Đánh đồng một cá nhân với một tập thể giúp chúng ta khỏi phải suy nghĩ nhiều về đặc điểm chi tiết của cá nhân ấy, đơn giản chỉ cần gọi tên một tập thể cho dễ nhớ, và hơn nữa nghe nó có vẻ to tát, nó đem đến cảm giác dễ chịu, tỷ như mình vừa tìm ra được một phát kiến vĩ đại. Đánh đồng vô tình khiến ta trách móc cả những người trong tập thể nhưng không hề liên quan, và đem đến cho ta định kiến xấu đối với tất cả cá nhân trong tập thể ấy. Nước nhỏ từng giọt rồi ly cũng đầy tràn, riết rồi ta sẽ tự mặc định và hành xử không tốt ngay cả khi gặp những người khác nhưng “lỡ” gắn cái mác “bị đánh đồng” kia. Nó khiến cho ta xa lánh mọi người, đánh mất sự bao dung. Đó là lý do cứ nghe hàng Tàu là ta nghĩ ngay đến kém chất lượng, hàng Mỹ là luôn chất lượng mà quên mất rằng ở đâu cũng có thằng này thằng kia. Tới chừng bị hàng Mỹ lừa rồi hối hận không kịp vì đã lỡ đặt trọn niềm tin. Tui có mấy ông anh cũng kinh doanh với người Tàu. Mấy ổng nói là dân Tàu giữ chữ tín giữ lắm, hàng hóa nếu tìm đúng nguồn thì chất lượng khỏi chê.<br><br></div><div>Hồi đó tui cũng hay đánh đồng. Chạy ngoài đường, tui có thói quen hay để ý biển số xe. Và chả hiểu sao, cứ mỗi lần gặp ai đó chạy ẩu là tui lại bắt gặp một cái biển số xe ở tỉnh, thế là tui đánh đồng, cho là dân tỉnh toàn người chạy ẩu. Chứ thiệt ra, dân thành phố cũng lắm người lạng lách không kém, nhưng vì mình đã có ác cảm với dân tỉnh, mình trở nên nhạy cảm hơn, khó tha thứ hơn, và đánh mất sự nhìn nhận một cách công bằng.<br><br></div><div>Tui thấy một vài người hay chửi chế độ, chửi nhà nước. Nhưng chả mấy ai chỉ ra kỹ coi nguyên cả nhà nước đó sai, hay chỉ là do một vài cá nhân sai phạm. Một vài người đó quên mất lý do đất nước này được thành lập, thẳng tay phủi bỏ công lao và biết bao mồ hôi, xương máu của cha ông đã ngã xuống để giữ lấy nền độc lập, tự do. Một vài người đó không tìm bắt “trùng trong lông sư tử”, hay “mấy con sâu làm rầu nồi canh” mà tìm cách giết luôn sư tử và đạp đổ cả nồi canh. Để rồi còn lại gì đây?</div><div><br></div><pre><strong><mark>Chúng ta, hãy chấm dứt đánh đồng, hãy tìm cách đánh vào những cá nhân đã làm nên sai phạm chứ đừng đánh cả những người không hề có lỗi. Chỉ có xác định đúng nơi bị lỗi, chúng ta mới có thể sửa được toàn bộ hệ thống.</mark></strong></pre><div>- NOT EVERYONE IS THE SAME</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:01:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231132</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231347</link>
         <description><![CDATA[<div>Đừng cố gắng để trở nên khác biệt, chỉ cần cố gắng sống, tư duy và đối thoại như chính con người mình, không sợ hãi, không bị ràng buộc là tốt lắm rồi, bởi chính bản thân ta đã là một thực thể khác biệt.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:04:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231347</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thấy lỗi người thì dễ, thấy lỗi mình mới khó</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231376</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Dạo này thấy trên mạng bà con share nhiều bài viết chê dân tộc mình làm biếng, chê người Việt ăn cắp, chê đàn ông Việt gia trưởng, chê người Việt tham lam, hối lộ, chê người Việt hại người Việt… Đồng ý! Nhưng tui rất ghét đọc những thể loại bài này, vì nó thường không đưa ra được giải pháp cho vấn đề một cách rõ ràng và cụ thể. Ở đời, chê người khác thì dễ lắm, nó giống như cách chúng ta tự tách minh ra khỏi đám đông, chúng ta tự huyễn hoặc mình là người tốt, đám còn lại là người xấu, cũng giống như chú Đặng Hoàng Giang đã có viết <strong>“Bức xúc không làm ta vô can”</strong> là vậy.<br><br></div><div>Tui thích bài thơ này của bậc Thầy:</div><blockquote><strong><em><mark>“Dạy người như thế nào<br>Hãy dạy mình như vậy<br>Khéo điều mới điều người<br>Khó thay tự điều phục.”</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><div>Thấy lỗi người thì dễ, thấy lỗi mình mới khó. Tốt nhất là hãy im lặng và tự mình sửa mình. Mình hoàn toàn không sai rồi, mới có quyền đi dạy người khác.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:04:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231376</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                 CHẬM (SLOW DOWN)</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231436</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Hành trình tiến hóa của loài người theo thời gian là sự tăng dần lên về tốc độ, từ chỗ di chuyển bằng đôi chân đến tiến lên xe ngựa, xe đạp, xe hơi, tàu lửa, máy bay và tàu vũ trụ để vút lên trời xanh với vận tốc mà chắc chắn rằng tổ tiên chúng ta không bao giờ tưởng tượng nỗi sẽ có ngày con cháu mình làm được như vậy. Ai cũng muốn nhanh hơn, mạnh hơn và xa hơn nữa.<br><br></div><div>Hình như tất cả mọi người xung quanh tôi đều đang chạy. Thức dậy là họ đã vội vã chạy để đến công sở, rồi chạy đi gặp đối tác, rồi lại chạy đi chợ mua mớ rau để chiều về kịp làm bữa cơm, rồi còn tất tả chạy đi đón con… Bà sếp của tôi trong công ty được mệnh danh là người chạy nhiều nhất. Khi mọi người còn đang ngồi say sưa gõ lạch cạch, thì chị ấy đã chạy đi họp, chạy đi in tài liệu, chạy lên lầu, chạy vào toilet… Tôi nghĩ vui chứ không biết có phải cũng hòa theo xu hướng của tiến hóa hay không mà chị ấy muốn chạy nhiều như vậy, hoặc cũng có lẽ nhờ vậy mà chị ấy lên chức nhanh hơn.<br><br></div><div>Chúng ta chỉ có khoảng 80 năm cuộc đời để chạy, để kịp sắm cho mình 1 căn nhà, 1 chiếc xe hơi, hàng tấn quần áo, son phấn, giày dép, đồ ăn thức uống, để kịp du lịch đến một vài quốc gia trên quả địa cầu và vơ thêm một (hoặc một vài) người bạn đời, vài đứa con. Có vẻ như đó là cái chuẩn của một cuộc sống (tạm gọi) là hạnh phúc. Ai chậm chân thì sẽ bị người khác chiếm mất phần, vì dẫu sao nguồn tài nguyên trên đời cũng có giới hạn mà. Ở mỗi nấc thang cuộc đời, bạn sẽ chạy với những tốc độ khác nhau, càng về già càng chậm lại, nhưng vẫn phải chạy. Chạy để kịp mua thêm chiếc xe honda đời mới cho bằng gã hàng xóm hợm hĩnh, rồi còn chạy trường cho con, chạy việc và chạy cho kịp cái miếng đất an táng ở nghĩa trang đẹp trong thành phố.</div><div><br>Ai cũng mãi chạy đua với thời gian để có thêm nhiều thứ nữa nên thành thử đôi khi người ta còn chẳng có thời gian dành cho nhau. “<em>Xin lỗi con, mẹ bận quá, để hôm khác mẹ dẫn đi công viên nghen</em>”, “<em>Xin lỗi vợ, hôm nay việc nhiều, em cứ ăn cơm trước</em>”, “<em>Xin lỗi ba mẹ, chắc năm nay con không về quê ăn Tết được…</em>”. Vật chất thì càng tăng lên, nhưng tình cảm thì cứ giảm dần xuống. Có lẽ để vác trên vai ngần ấy thứ, ta buộc phải quẳng xuống bớt vài gánh tình cảm chăng?</div><div><br>Tôi tự hỏi, nếu người ta đặt mục tiêu thấp lại một chút, giả tỷ như chỉ cần một căn nhà nhỏ trong hẻm, cho con học trường công, lớp thường, uống sữa nội, đi xe Wave, mỗi năm sắm vài bộ đồ chợ… thì chắc hẳn người ta sẽ chẳng phải chạy nhanh như thế. Ta sẽ có thời gian sống chậm lại, để đi bộ và tận hưởng cuộc sống. Ta có thể dẫn con đi chơi vào những ngày cuối tuần, có thêm thời gian đọc vài cuốn sách mỗi tối hay cùng nắm tay nhau đi dạo vào những buổi chiều tà. Người ta chạy để có thêm nhiều vật chất hơn, nhưng chung quy lại cũng là để được thỏa mãn tâm hồn, vậy thì khi sống chậm lại, bạn đã đạt được hạnh phúc ấy ngay trước mắt rồi, còn chạy đi đâu nữa đây?<br><br></div><div>Tất cả các nhà hiền triết trên đời chẳng ai khuyên bạn phải chạy nhanh hơn. Họ đều khuyên bạn hãy sống chậm lại. Nhớ câu chuyện xưa, thời Đức Phật, có người đi ngang qua gặp Phật cùng đoàn hành giả đang đi kinh hành. <br>Ông hỏi Phật: “<em>Chẳng hay đoàn của ông đang đi đâu?</em>”. <br>Phật đáp: “<em>Ta đi đến thành Vương Xá</em>”.<br>Vị khách ngạc nhiên: “<em>Nhưng từ đây đến đó còn xa lắm, các ông đi với tốc độ như vậy chừng nào mới tới?</em>”<br>Ngài mỉm cười: “<em>Chúng tôi đi để mà đi, chứ không phải đi để mà tới.</em>”<br><br></div><div>Tôi nhớ có ai đó đã từng nói rằng, muốn đi được đường xa, thì tốt nhất là nên bỏ bớt những gánh nặng lại. 80 năm cuộc đời, nếu đi chậm lại từ bây giờ, có lẽ chúng ta sẽ còn đi được xa hơn những người đang mãi chạy ngoài kia.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:05:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231436</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                                              TRANH CÃI</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231499</link>
         <description><![CDATA[<div>Đừng tranh cãi với những người bướng bỉnh, vì vấn đề sẽ không bao giờ được giải quyết. Những người bướng bỉnh đang tranh cãi dựa trên cảm xúc chứ không phải lý lẽ, hoàn toàn không biết đâu là đúng và đâu là sai, khi nào thì nên dừng lại. <br><br></div><div>Cảm xúc và lý trí là hai khía cạnh nằm ở hai thế giới khác nhau, hai hệ quy chiếu khác nhau, giống như một đứa đến từ sao Hỏa, một đứa đến từ sao kim vậy. Thế nên, không bao giờ chúng ta có thể đi đến thỏa hiệp, trừ phi ta nhảy sang thế giới của họ.<br><br></div><div>Những đứa sống theo cảm xúc thường nói những câu mà bạn chẳng biết phải trả lời như thế nào, tỉ dụ như:<br>- Tôi thích vậy.<br>- Anh là ai mà nói câu đó với tôi.<br>- Đó là chuyện của tôi<br>- Rồi sao?<br>- Anh làm gì được tôi?<br>…<br><br>Đó là những lời khiêu khích, khiến cho chúng ta sôi máu, để cho cảm xúc lấn át. Vô hình chung, chúng ta đã bị dụ dỗ sang thế giới của họ. Ở thế giới đó, họ đã quá quen thuộc rồi, và chúng ta trở thành tù binh trong nhà tù cảm xúc, nhà tù của sự nóng giận. Khi đó, ta không còn đủ sự sáng suốt, không còn đủ lý trí để phân tích đúng sai nữa. Ta hành xử y như họ.<br><br></div><div>Sống tốt là một hành động cực kỳ khó khăn, không hề dễ dàng, chắc chắn là như vậy. Sống ác thì dễ lắm, hình như nó là bản chất. Tôi không rõ Khổng Tử nói <em><mark>“Nhân chi sơ, tánh bản thiện”</mark></em><mark> </mark>có đúng không nữa.<br><br></div><div>Nói thì dễ, làm mới khó. Thấy người ta sống không tốt, ta nhanh nhảu buông lời trách móc. Tại sao anh lại thế này, tại sao anh không thế kia. Tại sao anh không ghìm mình lại. Nhưng nếu ở trong hoàn cảnh của họ, chưa chắc gì ta đã có thể làm tốt hơn. <br><br></div><div>Cứ thử tưởng tượng thế này nhé, có 3 trường hợp:</div><blockquote><strong>1. Người ta đối xử tốt với mình, hiển nhiên mình sẽ muốn đối xử tốt lại với người ta. Cái này quá dễ.<br><br>2. Người ta dửng dưng với mình, chẳng tốt, cũng chẳng xấu. Mình đối xử tốt với người ta vẫn dễ dàng, nhưng bắt đầu có cảm giác hơi khó chịu một chút rồi.<br><br>3. Người ta đối xử không tốt với mình, chửi mình, nói móc mình. Bạn vẫn sẽ đối xử tốt được với họ chứ? Cực kỳ khó!</strong></blockquote><div><br></div><div>Thế nên, tôi cực kỳ nể trọng những người có thể giữ tâm mình bất động dù thế gian có biến đổi thế nào. Vượt qua được cảm xúc tiêu cực là một chặng đường vô cùng gian nan. Chiến thắng chính mình là chiến thắng tối thượng nhất.<br><br></div><div>Vậy, trước những người đang thách thức cảm xúc của ta, thách thức lý trí của ta, ta phải làm như thế nào?<br><br></div><div><mark>Có người dạy hít thở thật sâu.<br>Có người dạy đứng lên đi uống một ly nước.<br>Có người dạy ta nên bỏ đi chỗ khác chừng dăm ba phút rồi quay lại.</mark><br>Nhưng, hoàn cảnh thường không cho phép ta có thời gian hành động quá nhiều. Có một cách rất hay mà tôi được Thầy chỉ dạy, là Như lý tác ý, nôm na là nhắc nhở chính mình. Khi nóng giận, bạn hãy nhắc bản thân “Tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự”, hoặc bất cứ câu gì bạn thấy khi nói ra thì mình điềm tĩnh hơn. Đây giống như một hình thức tự kỷ ám thị, rèn luyện tâm. Vừa nói ra, bỗng thấy mình điềm tĩnh lại. Nó nhắc ta nhớ về thế giới của mình, thế giới của lý trí chứ không phải của cảm xúc.<br><br></div><div>Người ta bảo bạn hãy nuôi dưỡng tâm hồn, hãy phát triển chỉ số EQ - chỉ số cảm xúc. Nhưng bạn phải hiểu rõ, chỉ số cảm xúc ở đây là sự nhanh nhạy trong tư duy về cách hành xử giữa con người với con người, để biết cách cư xử cho phải đạo, chứ hổng phải phát triển chỉ số cảm xúc là muốn sống sao sống, để mặc cảm xúc dẫn dắt. Tức bản chất nó vẫn là dùng lý trí để sống.<br><br></div><div><strong><mark>Cảm xúc vốn chẳng bao giờ có đáp án.</mark></strong> <strong><mark>Con tim có những lý lẽ mà lý trí không bao giờ hiểu được.</mark></strong> Dù vậy, đôi khi, tôi vẫn thích làm những thứ kỳ quặc, như chạy xe dưới mưa, như đi mua một đôi giày với giá trị bằng nửa tháng lương. Đơn giản chỉ là thích vậy, chứ hổng có lý lẽ gì. Sống bằng lý lẽ nhiều quá mệt đầu, nuông chiều cảm xúc trong giới hạn, như một liều thuốc tinh thần, giúp giảm stress cũng hiệu quả. Nhưng bạn đừng uống thuốc quá liều nhé. Những đứa “cá tính”, hay thích gây sự, thích tranh cãi tới cùng chính là những đứa uống thuốc quá liều đấy.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:07:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231499</guid>
      </item>
      <item>
         <title>SỐNG LINH HOẠT</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231625</link>
         <description><![CDATA[<div>Linh hoạt không có nghĩa là thiếu kiên định. Kiên định nghĩa là quyết tâm đạt được mục tiêu cuối cùng có ý nghĩa với bản thân. Còn linh hoạt là khéo léo ứng biến tùy theo hoàn cảnh để đạt được mục tiêu một cách chất lượng nhất.<br><br></div><div>Nó cũng giống như việc chạy xe đi làm vào mỗi buổi sáng. Mục đích cuối cùng là đến được công sở. Trên được đi, ta sẽ gặp biết bao trở ngại như có anh xe máy tự nhiên lách qua cản đầu xe ta, có cô đi bộ băng băng mà không hề quan sát, có chú xe buýt sà sà tấp vào lề để kịp đón khách, có ông xe đạp cứ thong dong một mình giữa lộ như chốn không người. Nếu ta cứng nhắc, ta sẽ tức giận vì những kẻ cản đường, ta sẽ mệt mỏi vì mọi thứ không diễn ra suông sẻ. Nhưng nếu ta hiểu rằng, tất cả những điều này đều rất đỗi bình thường. Giao thông là vậy, luôn luôn chuyển động, có người sẽ lái thế này, có người sẽ lái thế kia, và nhiệm vụ của ta là cẩn thận, khéo léo vượt qua tất cả để hoàn thành mục tiêu là đến công sở an toàn. Khi ấy, ta sẽ thấy đời thật bình thường và dễ chịu.<br><br></div><div>Ngay cả trong đạo Phật, bậc Thầy cũng dạy rằng phải “thiện xảo”, tức khéo léo lựa chọn pháp môn tu tập tùy theo từng đặc tướng kia mà. Trên còn đường đi đến giác ngộ, có người sẽ lựa chọn theo cách này, theo cách khác, nhưng vẫn đảm bảo nhiệm vụ làm chủ thân tâm mình. Đó chính là linh hoạt.<br><br></div><div>Nếu hiểu rõ mọi thứ trên đời đều luôn luôn động chuyển, khi nó thế này, khi nó thế khác, đó là bản chất của nó, ta sẽ thấy thật thoải mái. Ta không còn mệt mỏi khi công việc diễn ra không ưng ý nữa, bởi ta biết rằng nhiệm vụ của mình là phải khéo léo điều chỉnh để vượt qua tất cả chướng ngại. Ta sống không mong cầu mọi thứ sẽ diễn ra theo ý ta, nhưng ta vẫn có mục tiêu để hướng tới, ta sẽ sống trong hiện tại với một lòng nhiệt thành và một sự linh hoạt trong tư tưởng. Bất chợt, ta nhận ra chân lý cuộc sống thật đơn giản. Và ta vẫn tiếp tục sống, với một tâm thế tích cực hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:09:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231625</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tôn trọng sự khác biệt</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231678</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Một nhà lãnh đạo giỏi sẽ không bắt những người làm chung bị gò bó trong một khuôn khổ. Anh ta sẽ biết cách định hướng và khai thác tối đa năng lực của mọi người, đồng thời cũng tôn trọng sự khác biệt của từng cá nhân.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:10:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231678</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231706</link>
         <description><![CDATA[<div>Có kiến thức + bản lĩnh thì ai cũng nể <br>Có kiến thức + thiếu bản lĩnh thì không dám làm gì <br>Thiếu kiến thức + Thừa bản lĩnh thì thành ra làm liều, dễ thất bại <br>Thiếu kiến thức + Thiếu bản lĩnh thì hay bị ức hiếp</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:10:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231706</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                          LOVE: Tình yêu</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231765</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><blockquote><strong><mark>Tình yêu nam nữ là sự tổng hòa của tình dục và tình thương.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Thiếu một trong hai thứ, thì tình yêu không còn tồn tại. Bọn trẻ hay nói <em>“Anh yêu em”</em>, nhưng các ông lão, bà lão lại tỉ tê <em>“Anh thương em”</em> cũng vì vậy.<br><br></div><div>Sợ nhất là khi một trong hai yếu tố bị thiếu sót quá nhiều khiến cho cuộc sống hôn nhân bỗng trở thành sự chịu đựng, ức chế, kìm nén.<br><br></div><div>Tình dục rất dễ đến, bởi nó là bản chất về mặc sinh lý của muôn loài, là phần “con”, là phần đáy thấp nhất của tháp Maslow. Theo nhiều nghiên cứu, do đặc tính tiến hóa, nam giới có xu hướng mạnh hơn về tình dục để duy trì nòi giống (muốn giao phối nhiều hơn nhằm tạo ra xác suất có thế hệ F1 khỏe mạnh cao hơn). Trong khi đó nữ giới thì kén chọn hơn về bạn tình, có lẽ cũng vì thời gian mang thai lớn và để chọn lựa nguồn cho gene tốt nhất.<br><br></div><div><mark>Con người hơn hẳn muôn loài nhờ có tình thương. </mark>Từ tình thương mới hình thành lòng chung thủy với bạn đời. Cho nên nếu tình thương quá nhỏ mà tình dục quá lớn thì thường sanh ra ngoại tình, khiến cho đời sống hôn nhân đầy đau khổ.<br><br></div><div><mark>Tình thương không dễ có.</mark> Nó đòi hỏi sự tinh tế để hiểu nhau, sự thông cảm vì những khác biệt của nhau và sự mạnh mẽ để che chở cho nhau. Đây là một quá trình lâu dài, một dấu mốc để chúng ta nhận ra rằng mình thật sự là con người chứ không phải loài cầm thú chỉ biết đến tính dục.<br><br></div><div>Sự xúc cảm về tình dục thường đến trước, nhưng chính tình thương lại là yếu tố giữ chúng ta lại bên nhau. Theo thời gian, nhu cầu tình dục sẽ suy giảm do yếu tố nội tiết, chúng ta chỉ còn lại tình thương. Tình thương phải đủ lớn để hai ta tiếp tục là những người bạn, người đồng hành, người san sẻ yêu thương, người chỉ đường, cùng nhau đi tiếp quãng đời còn lại. Và tuyệt vời hơn nữa là dù một nửa của ta không còn trên đời, ta vẫn vững vàng, sống hạnh phúc, nương tựa vào những giá trị cao đẹp đã cùng nhau xây đắp.<br><br></div><div>Cuộc sống quá nhiều biến chuyển, vạn vật thay đổi tuần hoàn hàng triệu năm, còn chúng ta chỉ có mấy mươi năm kinh nghiệm sống, quá ngây thơ nên thường dao động, để rồi có những hành xử khiến cho người ta yêu đau khổ, và cả chính ta cũng khổ đau. Chúng ta, ngay từ lúc này, cần phải học cách kiểm soát tình dục, nuôi dưỡng tình thương để xây dựng tình yêu ngập tràn hạnh phúc cho riêng mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:11:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370231765</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một trong những dấu mốc của sự trưởng thành chính là khi bạn biết thông cảm cho người khác</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232025</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:13:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232025</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Sáng tạo chính là sự hợp lý mà không phải ai cũng nhìn thấy.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232119</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:14:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232119</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Xây nhà - Xây mối quan hệ</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232142</link>
         <description><![CDATA[<div>Có những cơn chấn động ngay lập tức làm sụp đổ hoàn toàn những gì đã dựng xây, cũng có những vết nứt gãy diễn ra âm thầm khiến cho ta chủ quan, để rồi khi nhận ra thì kết cấu ban đầu đã không còn, không kịp hàn gắn nữa. Dù là chấn động lớn hay nứt gãy nhỏ, kết cục đều đưa đến đổ vỡ. Không chỉ những công trình vĩ đại mà kể cả những mối quan hệ giữa người với người, muốn chúng trường tồn theo thời gian, ta phải luôn tỉnh táo, cẩn trọng, không bao giờ được chủ quan để có thể ngay lập tức khắc phục những lỗ hổng.<strong><mark> Nếu xây nhà cần gạch, vữa, sắt, thép thì xây mối quan hệ cần hiểu, tin, tôn trọng, tha thứ.</mark></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:15:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232142</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ứng xử khi bị sai việc</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232209</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>Không ai trong chúng ta muốn bị người khác sai phải làm cái này, phải làm cái kia cả.</mark> Chúng ta muốn nghe những lời ngon ngọt, những lời tâm tình, những điều hay, lẽ phải. Cái tôi lớn khiến ta không bao giờ muốn bị người khác sai khiến. Những nhà lãnh đạo thật sự sẽ biết cách nói chuyện để người khác hoàn thành công việc mà họ giao với một sự tự hào. Nhưng tiếc thay, lãnh đạo giỏi trên đời quá ít, phần nhiều chỉ là nhà quản lý, những kẻ biết sắp xếp và phân công chứ không phải là người khởi xướng và cổ vũ. Vậy, ta phải làm sao nếu bị những người quản lý sai việc? Tức giận ư? Không được, vì dù gì đi nữa, ta cũng phải làm, vì đó là việc đúng. Tức giận chỉ làm ta thêm khó chịu và mệt mỏi mà rốt cuộc công việc thì vẫn phải làm. Lời khuyên cho bạn là đừng làm việc đó vì người ta nói mình làm. Ta sẽ không làm việc vì họ mà hãy làm việc đó vì chính bản thân mình thấy nên làm. Hãy nhìn ra cơ hội. Công việc đó sẽ giúp ta học được thêm nhiều thứ mới, dạy cho ta cách giao tiếp, dạy cho ta cách viết thư… Hãy làm việc vì nó đem lại lợi ích cho mình chứ không phải vì người khác bảo thế. Còn nếu đó quả thực là công việc bạn không muốn làm? Hãy từ chối. Từ chối không được thì xin nghỉ để tìm nhà lãnh đạo khác tốt hơn. <strong><mark>Chúng ta luôn có quyền lựa chọn người chỉ đường cho mình.</mark></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:16:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232209</guid>
      </item>
      <item>
         <title>                                           SĨ DIỆN</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232371</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Nhà nội ở kế bên nhà tui, đó cũng là nơi mà các anh chị em, cô dì chú bác họ hàng hay đến chơi nên lúc nhỏ, ngày nào tui cũng chạy qua chạy lại sau mỗi chiều đi học về. Tui nhớ có mấy lần mấy anh chị đứng ăn vặt, tui đi ngang, nhìn cũng ngon lắm mà hổng thấy ai kêu lại ăn, vậy là quê quá đi về luôn. Tui có đem chuyện này kể cho má nghe. Má thấy vậy liền trách: <em>“Lần sau con có thấy ai ăn gì thì đừng có nhìn miệng nghe hôn, kỳ lắm, người ta đã không có lòng mời mình thì mình cũng phải biết đường mà tránh ra chứ”</em>. Vậy là kể từ đó, tui biết thế nào là sĩ diện.<br>Không biết như thế nào nhưng dường như cái chuyện này nó ám ảnh tui đến mãi sau này. Làm gì đi nữa, tui cũng thường rất ít nhờ đến người khác, tui ghét cái cảm giác mình phải đi năn nỉ, phải xin xỏ, chờ người ta mở lòng ra mà giúp mình, mà cho mình cái này, cái kia. Có thì ăn, không có thì nhịn.<br>Nhiều khi tui nghĩ rằng mình cũng sai lắm, người ta hay nói là “sĩ diện hão”. Sau này đi làm, có nhiều việc mình đâu có tự làm được hết đâu, đâu phải cái gì mình cũng biết, cũng có quyền làm. Mà nếu không mở miệng ra nhờ giúp đỡ thì không thể hoàn thành công việc. Vậy nên tui cũng ráng, cũng giả bộ cười cười, mặc dù trong lòng rất khó chịu. Tui thấy mình vẫn chưa vượt qua được cái “sĩ”.<br>Hai chữ <strong><mark>“sĩ diện” </mark></strong>nếu không xóa bỏ nó trong đầu thì nó cản đường mình ghê lắm. Mấy đứa nhà giàu mà đi làm, vô bị sai cái này cái kia, nhiều khi làm tổ chức sự kiện, còn bị sai đi xếp ghế, đi in giấy tờ, đi mua đồ, bị cái sĩ diện mà không chịu làm, làm không nhiệt tình thì các sếp đánh giá thấp. Ở nhà thì ba má nuông chiều riết quen, giờ phải đi phục vụ người khác nên đâu có chịu nổi, vậy là bỏ dỡ công việc. Bỏ một lần thành quen thì sẽ bỏ lần thứ hai, riết rồi không thể phát triển.<br>Nhiều đứa nhỏ thấy ba má tụi nó làm mấy cái nghề như quét rác, lái xe ôm, ngồi buông gánh bán bưng ở đầu đường xó chợ thì sợ bạn bè biết, bạn bè thấy thì quê vì cái gốc gác của mình. Cái sĩ khiến cho người ta quên mất công ơn của các đấng sinh thành, quên mất mấy cuốn sách, cuốn vở, cái cặp, cái máy tính kia đều là từ mồ hôi, công sức, từ những đêm ba má phải làm thêm, phải chịu tanh tươm, nhơ nhuốc mà mua được.<br>Một dân tộc sĩ diện hão thì sẽ không dám nhìn vào cái sai của mình mà hay tự huyễn hoặc rằng mọi thứ vẫn đẹp, vẫn tốt, mình vẫn hơn người ta để rồi không thể phát triển. Tui thấy nhiều người vẫn hay lấy những chiến tích oai hùng, đánh đuổi ngoại xâm trong quá khứ để mà tự hào. Điều đó là đúng. Nhưng bây giờ đã là thời kỳ của kinh tế, của khoa học kỹ thuật thì ta nên tạm gác những cái tự hào đó lại, phải lấy mấy cái tiêu chuẩn khác để đánh giá chứ. Nhìn lại chung quanh các nước bạn thì ta không còn hơn ai mà đã bị bỏ xa, xa lắm. Người ta hay lấy cái chiến tranh, cái mất mát để đổ lỗi. Nhưng thử nhìn nước Nhật mà xem, họ bị sóng thần đánh cho tan tác vậy chứ vài tháng sau, chỗ đó người ta xây dựng lại có khác gì xưa. Quan trọng là người ta biết mình có khó khăn để mà phấn đấu. <br>Tui nhớ từng đọc được ở đâu đó cái ý này rất hay. Chúng ta hay dạy học sinh <em>“Rừng vàng, biển bạc”</em>, ý chỉ nước ta có nhiều tài nguyên lắm, thích chưa. Rồi cái thế hệ này cứ nghĩ rằng ừ thì tài nguyên nhiều phải khai thác chứ. Thế là mặc sức mà tận, mà diệt, mà sung sướng trên cái mỏ vàng, mỏ bạc, để rồi khi nhìn lại thì đời ông cha ăn mặn, đời con khát nước, có còn cái gì để lại cho thế hệ sau đâu. Nước Nhật người ta dạy học sinh là nước mình nghèo tài nguyên lắm, hổng có gì hết trơn, khó trồng trọt, toàn là đảo với biển, lại hay sóng thần, động đất. Cách duy nhất để mày giàu là phải phát triển kinh tế, khoa học kỹ thuật. Muốn như vậy thì mày phải học giỏi. Ngay từ đầu, người ta đã đề cao sự học. Ngay từ đầu, người ta đã định hướng cho tương lai không chỉ của một thế hệ mà của cả một dân tộc.<br>Bỏ cái sĩ không phải là chuyện dễ, nếu nghĩ theo kiểu nhà Phật, thì sĩ diện là từ chấp ngã mà ra. Cho cái thân ta là thật có, mọi thứ xung quanh là thật có nên bám lấy, tự hào, không buông bỏ. Cũng như người Nhật, muốn tiến lên thì phải thấy mình chẳng có gì. Không có gì trong tay cả thì có gì mà ngại, mà sợ. Sinh ra vốn chỉ là hạt bụi, chết đi cũng lại trở về với hạt bụi, thế thì cớ gì mà còn ngại ngùng với thế gian. Khi ta đã tự thấy mình không là gì cả, khi ta thấy mình vô cùng nhỏ bé, khi ta thấy mình có vô số điều thiếu sót và cần phải hoàn thiện, cái sĩ diện tự nhiên nó biến mất.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-04 17:17:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370232371</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370757614</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Trong thế giới ồn ào này, chúng ta bị đủ loại âm thanh, ý kiến, quan điểm thi nhau chiếm lĩnh tư duy, từ đó vội vàng phán đoán, vội vàng kết luận, rồi lại vội vàng áp đặt cho hạnh phúc và thành công một tiêu chuẩn ước lượng. Thế nhưng cuộc sống sâu sắc là vậy, nhân tính phức tạp là thế, tiêu chuẩn mỹ mãn thực sự chỉ có một thôi ư? Con đường chính xác chỉ có một thôi sao? Không đi theo con đường bình thường thì chắc chắn là sai lầm và bất hạnh?</div><div><br>Chúng ta không thể áp đặt giả thuyết của bản thân lên hạnh phúc và bi thương của người khác, bởi vì nước mắt được lau bằng khăn lụa cũng chỉ như nước mắt được lau bằng khăn giấy, bởi vì điều mà chúng ta quan tâm và coi trọng chưa chắc đã là điều mà người khác quan tâm và coi trọng.<br><br></div><div>Cỏ có khi tươi khi héo, hoa có khi nở khi tàn. Mỗi một người độc nhất đều có niềm vui nỗi buồn độc nhất mà người khác không thể hiểu được.</div><div><br>Bề ngoài êm ấm chưa chắc đã thực sự hạnh phúc, thoạt nhìn đáng thương cũng chưa chắc đã đau khổ. Ăn sơn hào hải vị trong nhà hàng sang trọng chưa chắc đã cực kỳ giàu có, lặng bước một mình cũng chưa chắc đã cô đơn, chỉ đơn giản là lý tưởng chúng ta theo đuổi khác nhau mà thôi.<br><br></div><div><strong>- Lý Tiểu Ý<br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/5f200f058b4d7ff61abf8d4cfbf437dd/tumblr_ptc8juoWCG1skh80v_1280.jpg" />
         <pubDate>2019-07-10 14:35:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370757614</guid>
      </item>
      <item>
         <title>—  | Làm bạn với hình, làm tình với chữ</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370757862</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong ngành quảng cáo, người càng ít kinh nghiệm lại càng tung nhiều ý tưởng độc. Nhưng phải là người đầy kinh nghiệm mới đánh giá ý tưởng đó là độc đáo hay độc hại</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-10 14:37:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370757862</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370758083</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/e8bdf1d7de6bc3e915a44bdd6561278d/tumblr_prcp3oLYVQ1u9k56w_1280.jpg" />
         <pubDate>2019-07-10 14:40:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370758083</guid>
      </item>
      <item>
         <title>2 lý do cơ bản để người thông minh biết: Đừng bao giờ coi đồng nghiệp là BẠN</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370758194</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Người khôn ngoan coi đồng nghiệp là đồng minh, kẻ dại dột mới coi đồng nghiệp là bạn tốt<br><br></div><div>Trong môi trường làm việc, tình cảm đồng nghiệp là một yếu tố vô cùng quan trọng. Thông thường, chúng ta luôn cố gắng để duy trì và giữ gìn mối quan hệ đồng nghiệp tốt đẹp với nhau, có thể cùng ăn trưa, cùng trò chuyện, cùng tâm sự và chia sẻ đôi điều về những buồn vui của cuộc sống thường nhật.<br><br></div><div>Nhưng mối quan hệ đó sẽ không giúp chúng ta thăng tiến trong sự nghiệp mà ngược lại, đôi khi chúng còn tồn tại những sự cạnh tranh ngầm, ảnh hưởng đến lợi ích và con đường phát triển của nhau.<br><br></div><div>Chính vì vậy, nhìn bề ngoài, có những mối quan hệ tưởng như tốt đẹp vô cùng nhưng bản chất bên trong lại vô cùng phức tạp. Cho nên, người khôn ngoan sẽ biết rằng: Đồng nghiệp có thể là đồng minh đáng tin cậy nhất, nhưng sẽ không bao giờ có thể cùng ta chia ngọt sẻ bùi một cách chân thành và mong cho ta thành công nhất được.<br><br></div><div>Đặt mình trong môi trường công sở làm việc, chúng ta phải phải tỉnh táo để nhận ra sự thật đó là, đồng nghiệp không phải một đối tượng thích hợp để trở thành bạn tốt vì hai lý do sau đây.<br><br></div><blockquote><strong><mark>Nguyên nhân thứ 1: Về bản chất con người, ai cũng có những mặt tối.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Trong xã hội ngày nay, hầu hết chúng ta luôn sống với nhiều bộ mặt khác nhau, dành cho những đối tượng và trường hợp khác nhau. Cho dù một quan hệ gần gũi đến đâu thì cũng có những mặt tối mà chúng ta không muốn thể hiện ra ngoài cho người khác biết, và đối phương cũng như vậy.<br><br></div><div>Hơn hết, môi trường làm việc lại là môi trường cạnh tranh giữa người với người, giữa đồng nghiệp với đồng nghiệp, giữa cấp dưới với cấp trên, giữa phòng ban này với phòng ban khác. Chính vì thế, cho dù làm việc cùng công ty thì cũng rất khó để có được một người bạn thực sự.<br><br></div><div>Môi trường làm việc lại là môi trường cạnh tranh giữa người với người, giữa đồng nghiệp với đồng nghiệp, giữa cấp dưới với cấp trên, giữa phòng ban này với phòng ban khác. Chính vì thế, cho dù làm việc cùng công ty thì cũng rất khó để có được một người bạn thực sự.<br><br></div><div>Chúng ta đến và ở lại với công ty vì tiền lương thì có lẽ sẽ vì một khoản tiền lớn khác mà có thể lựa chọn rời đi. Do đó, về mặt quan hệ nơi công sở, chúng ta không chỉ nhìn bề ngoài mà phải hiểu thấu đến cả cốt lõi bên trong. Nếu không, sự nghiệp và cả tương lai của bản thân đều có thể bị ảnh hưởng tiêu cực.</div><div><br>Trước những mặt tối của bản chất con người, vì chúng ta không bao giờ có thể đề phòng hết đường, cũng như không bao giờ có thể hiểu thấu suy nghĩ của người khác cho nên bản lĩnh tự bảo vệ bản thân là một điều không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày.<br><br></div><div>Tuy nhiên, chấp nhận và phòng bị không đồng nghĩa với việc đồng hóa, để rồi trở thành một con người tiêu cực như vậy.<br><br></div><blockquote><strong><mark>Nguyên nhân thứ 2: Bạn bè và đồng nghiệp là hai khái niệm có bản chất khác nhau.</mark></strong></blockquote><div><br></div><div>Giữa bạn bè, chúng ta có thể nói vô vàn câu chuyện từ Đông sang Tây, có thể cùng nói xấu hoặc cùng chúc mừng vui vẻ cho ai đó, có thể đề cập đến tất cả mọi thứ, cho dù đó là công việc, tình cảm hay các vấn đề cá nhân trong cuộc sống, chúng ta đều thoải mái chia sẻ với nhau mà không hề bận tâm.<br><br></div><pre><mark>Đó là tại vì sao?</mark></pre><div><br></div><div>Lý do chủ yếu ở đây là do giữa bạn bè, hiếm khi xuất hiện mối quan hệ cạnh tranh nào đó về lợi ích và cũng không tồn tại trong cùng một môi trường phát triển như nhau. Giống như những cái cây được trồng trong những chậu khác nhau thì không cần thiết phải cướp đoạt chất dinh dưỡng hay nguồn nước của nhau.<br><br></div><div>Vậy nên, với những người bạn thân thiết thuần túy, bạn có thể yên tâm nói những lời mình muốn mà không cần lo sợ nó sẽ trở thành vũ khí bất lợi để công kích ngược lại chính mình.<br><br></div><div>Giữa bạn bè, chúng ta có thể nói vô vàn câu chuyện từ Đông sang Tây, có thể cùng nói xấu hoặc cùng chúc mừng vui vẻ cho ai đó, có thể đề cập đến tất cả mọi thứ, cho dù đó là công việc, tình cảm hay các vấn đề cá nhân trong cuộc sống, chúng ta đều thoải mái chia sẻ với nhau mà không hề bận tâm.<br><br></div><div>Tuy nhiên, với đồng nghiệp bên cạnh, cho dù có mối quan hệ thường ngày thân thiết đến mấy và bạn cho rằng mình hiểu đối phương đến nhường nào, bạn vẫn có thể rơi vào hoàn cảnh bị động khi bị lợi dụng hoặc nói xấu sau lưng. Nếu bạn lỡ nói những điều không nên nói, những lời đó lại đến tai những người không nên nghe, chúng sẽ trở thành lợi thế để họ quay sang công kích bạn, cướp đoạt những ích lợi vốn thuộc về bạn.<br><br></div><div>Có thể thấy rằng, cho dù một quan hệ thân thiết đến mấy, chúng ta cũng vẫn phải đề phòng và không bao giờ lơ là trước các mối quan hệ đồng nghiệp, đặc biệt phải cẩn thận về những điều mình nói ra.</div><div><br>Người xưa đã có câu: <mark>“Bệnh là do miệng nhập, họa là từ miệng ra.”</mark> Điều này đã được truyền qua hàng chục thế kỷ cho tới tận bây giờ mà chưa bao giờ mất đi đạo lý của nó.</div><div>Source:kenh14.vn</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-10 14:41:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/370758194</guid>
      </item>
      <item>
         <title>You can&#39;t solve a problem you&#39;re not willing to have.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/372679569</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Sẽ chẳng bao giờ giải quyết được vấn đề khi ta còn chưa chấp nhận là mình đang có vấn đề.<br><br></div><div>Accept - chấp nhận chẳng phải là thứ khó nhất trên đời hay sao? Cứ cố chấp mãi đi thì đâu có vấn đề gì để giải quyết. Vấn đề là bạn không thấy có vấn đề. Mà vấn đề bạn không thấy có vấn đề chính là vấn đề 🤣<br><br>#NguyenPhiVan</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-07-30 11:10:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/372679569</guid>
      </item>
      <item>
         <title>How to Find Purpose in Life</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373418038</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>1. Take time to ponder the questions “What really matters in life; what do I want to have achieved when I look back over my life?”<br><br></div><div>2. Make time for solitude and silence. Filling every minute makes it hard to listen to our intuition, or that inner guiding voice.<br><br></div><div>3. Seek out people who inspire you – and then learn from them. There are many people who live inspiring lives. We can learn from their experience, and what they have to share.<br><br></div><div>4. Consciously monitor your progress. It is easy to slip back into unproductive habits. Hence, we need to be committed to sticking to our plan.</div><div><br>5. Accept that struggles and setbacks will be part of your experience. There will be times when you are tempted to give up and stop trying … but choosing to keep going will lead you to your dreams.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-08-06 13:03:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373418038</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373418627</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi gặp gỡ, đọc<strong> Tarot</strong>, và chuyện trò trà nước với đại đa số khách hàng là nữ, mình nhận ra một điểm thú vị, là tâm tình họ có sự thay đổi lớn khi càng trải đời.</div><div><br></div><div>Đi từ <strong><em>NGÂY THƠ</em></strong>, khi chưa va chạm; xung đột trong cuộc đời, thì tâm tính họ thơ ngây rất đáng quý, có lẽ đây là giây phút đẹp đẽ nhất trong đời. Ai hứa hẹn trăm năm, kiếp sau cũng dốc lòng tin. Ai đa tình, ai bội bạc thì họ cũng cạn lòng đau. Khi ngây thơ, họ cuồng nhiệt, đôi khi rồ dại, muốn khám phá thế giới. Trái tim non muốn đón nhận cả yêu thương lẫn tổn thương. Vì ngây thơ, nên bất chấp hiểm nguy, không ngại thương đau, sẵn sàng sống vì mình thích. Họ là lá Khờ, trong cỗ Tarot.<br><br></div><div>Đến <strong><em>PHỨC TẠP,</em></strong> nếu như con gái cái gì cũng không biết thì phụ nữ cái gì cũng hiểu. Ở giai đoạn này, họ đã đủ qua non trẻ để chẳng tin điều gì; trừ mình. Biết suy nghĩ những hàm ý đằng sau những nụ cười, lời khen. Bình thản trước những cơn giận. Không còn là trăm năm hẹn hò, chỉ cần yên vui phút này. Nhưng khi hiểu, thì tâm tình càng phức tạp. Một người chị quá ngây thơ thì em út dễ thua thiệt, một người mẹ ngây thơ thì chẳng thể bảo vệ nổi con cái. Cái giá đánh đổi cho sự phức tạp, là khổ tâm. Chẳng thể nói cho người, cũng chẳng thể buông trong lòng. Vì họ biết, không như tuổi trẻ, họ còn cần sống vì người khác. Không sắc bén; thì ngoài kia trăm ngàn người sẵn sàng xâu xé họ và những người họ thương. Họ được đại diện bởi hai lá Nữ Tu và Nữ Hoàng.<br><br></div><div>Cuối cùng, là <strong><em>ĐƠN THUẦN</em></strong>, khi qua đủ thứ tranh đấu thị phi, là lúc họ đủ chín trong đời để chiêm nghiệm lại những đoạn đường vừa qua. Không còn quá cố chấp, giữ cần giữ, buông nên buông. Họ cân bằng được giữa cuộc sống vì mình vì người, không hại người mà cũng chẳng thiệt mình. Có lẽ, đây là giai đoạn AN NHIÊN trong cuộc đời. Bình thản nhìn gió mưa, và yên lặng đi qua điều đó. Không ồn ào, phô trương.</div><div><br></div><blockquote><strong><mark>Họ có được lá Sức Mạnh.</mark></strong></blockquote><div><br></div><pre><strong><em><mark>Chuyện số mệnh, không qua mưa gió không an nhiên.</mark></em></strong></pre><div><br></div><div>#Phùng Lâm tarrot</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-08-06 13:07:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373418627</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bây giờ có một cái mốt, đấy là mốt làm người phụ nữ mạnh mẽ</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373420302</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><blockquote>Đặc điểm nhận dạng của hội những chị em mạnh mẽ là các khẩu hiệu quen thuộc kiểu như: đàn bà hiện đại chỉ cần có tiền, không cần đàn ông; đàn bà tự tin</blockquote><div><br></div><div>Đặc điểm nhận dạng của hội những chị em mạnh mẽ là các khẩu hiệu quen thuộc kiểu như: đàn bà hiện đại chỉ cần có tiền, không cần đàn ông; đàn bà tự tin coi đàn ông như thú tiêu khiển trong cuộc sống, có cũng được, không có cũng chẳng sao; đàn bà quyến rũ là không bao giờ chủ động nhắn tin, gọi điện cho đàn ông; đàn bà sinh ra là để được chiều chuộng, cung phụng, vân vân và mây mây. Cái phong trào này ban đầu thì rất tích cực, nhưng riết rồi thành lố.</div><div><br>Mấy tháng trước, tôi có việc phải đi công tác 2 tuần, tôi nấu gần 20 hộp đồ ăn khác nhau để sẵn trong tủ lạnh và ngăn đá cho anh bạn zai (nay gọi là chồng sắp cưới). Con bạn tôi thấy thế, giãy đành đạch lên mắng: “sao mày hèn thế, thời buổi nào rồi còn đi hầu hạ đàn ông”. Tôi chỉ cười, bảo nó là “ừ, nhưng tao thích”.<br><br></div><div>Tôi từng nghe ở đâu đó rằng: Chí Phèo yêu Thị Nở không phải vì bát cháo hành ngon, cũng không phải vì thứ dinh dưỡng trong bát cháo ấy; mà là vì tình cảm chứa đựng trong đó. Khi bạn làm một điều gì đó xuất phát từ tình yêu, bạn sẽ thấy vui; nếu xuất phát từ trách nhiệm hay nghĩ rằng mình bị ép buộc, bạn sẽ để bụng suốt đời. Thế mới nói, điều quan trọng nhất của mọi sự chăm sóc là sự tự nguyện!</div><div><br>Chúng ta đang ở một giai đoạn giao thời trong cuộc cách mạng giải phóng phụ nữ. Phụ nữ thời nay được đi học, được thăng tiến, được công nhận vị trí xã hội, được thừa nhận bình đẳng về quyền lợi với nam giới. Điều đó đều rất tốt. Nhưng nó sẽ trở nên lố khi chúng ta đòi công nhận giá trị cho phụ nữ bằng cách hạ thấp hoặc phủ nhận giá trị của đàn ông. Bạn muốn được đàn ông yêu thương, trân trọng nhưng bạn lại mang tư duy xem thường, khinh bỉ đàn ông. Bạn muốn được nhận nhiều hơn nhưng lại nghĩ cho đi là điều đáng xấu hổ, là hạ giá bản thân bạn xuống. Bạn muốn được thừa nhận tầm quan trọng nhưng lại luôn miệng tuyên bố sự tồn tại của người kia chẳng có giá trị mẹ gì với cuộc đời bạn. Bạn có chắc như thế là mạnh mẽ không?</div><div><br>Thực ra mạnh mẽ chẳng phải là cái gì đao to búa lớn đâu. Với đàn bà, mạnh mẽ là dám buông bỏ. Với đàn ông, mạnh mẽ là dám nhận sai. Giống như đàn ông yêu phụ nữ đẹp, tôi cũng là một người đàn bà yêu đàn ông văn minh. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, những thứ tốt đẹp sẽ đến và chỉ đến khi chúng ta tin rằng nó có thật, chúng ta tôn trọng điều đó, và chúng ta nhìn bằng một đôi mắt thiện chí.<br><br></div><div>Điều quan trọng nhất với đàn bà là cảm giác được yêu. Điều quan trọng nhất với đàn ông là cảm giác được cần đến (được cần đến chứ không phải bị chịu áp lực và trách nhiệm). Thế nên tôi luôn muốn được yêu, bởi một người đàn ông được cần.<br><br></div><div>~ Kim Oanh – Dear.vn | Facebook Triết học tuổi trẻ ~<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-08-06 13:20:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373420302</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tâm lý người An Nam</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373421088</link>
         <description><![CDATA[<div>"Đó còn là giấc mộng hạnh phúc và trầm lặng, sự buông thả mọi thứ của thế gian này, hạnh phúc trọn vẹn, sự dửng dưng tối cao. Đó là sự vứt bỏ toàn bộ ý chí, toàn bộ nhân cách, toàn bộ năng lượng; đó là sự thực hiện cái tiêu cực lý tưởng của người châu Á: không cảm nhận nữa, không tranh đấu nữa, không mong muốn nữa!... mộng mơ!"<br><br></div><div>- Trích đoạn nói về đam mê thuốc phiện của người An Nam, ở trang 115, cuốn  của tác giả Paul Giran, viết năm 1903.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-08-06 13:25:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373421088</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373423465</link>
         <description><![CDATA[<div>When someone is going through a storm, your silent presence is more powerful than a million, empty words.</div><div>—&nbsp; | Thema Davis</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-08-06 13:42:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/373423465</guid>
      </item>
      <item>
         <title>💪💪….BẮT ĐẦU NHƯ THẾ NÀO ĐỂ LẤY LẠI SỰ TỰ TIN?</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618676158</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><blockquote><strong><em><mark>1. Chấp nhận tình huống thực tại</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li>Điều đầu tiên bạn cần làm để khôi phục niềm tin vào bản thân chính là chấp nhận vấn đề của mình. Ngay thời khắc này bạn cần giữ cho cuộc sống của mình bình yên và vững chãi. Càng tranh đấu – bạn càng dễ bị tổn thương. “<strong>Nhẫn nhịn” và “chấp nhận” để chúng ta có đủ năng lượng thay đổi cuộc sống của mình</strong>.</li></ul><blockquote><strong><em><mark>2. Nghĩ về quá khứ thành công</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li>Nếu bạn cảm thấy mình đang tuột dốc thì hãy thử nhìn lại quá khứ để tạo động lực trở lại cho mình. Hãy nhớ rằng mục đích của việc suy nghĩ về quá khứ chỉ để “dập tắt” sự tự ti của bạn. Trong đầu bạn hẳn sẽ xuất hiện những suy nghĩ muôn hình vạn trạng – vui buồn lẫn lộn, lạc quan lẫn bi quan,…. Song hãy bỏ qua các tạp niệm, chỉ <strong>tập trung vào những điều thành công và hạnh phúc trong quá khứ để giúp bạn có tinh thần phấn chấn vượt qua các trở ngại.</strong></li><li><strong> Hãy luôn tự hào và nhớ rằng mình từng là con tinh trùng NHANH NHẤT</strong></li></ul><blockquote><strong><em><mark>3. Rèn luyện tinh thần</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li>Đây là một trong những điều quan trọng bậc nhất có thể giúp bạn lấy lại sự tự tin ở bản thân. Bạn hoàn toàn có thể tái tạo năng lượng, sức mạnh, năng lực, tự tin và can đảm cho mình. Hãy dành thời gian để tiếp cận với những điều nay thông qua một số hành động như: thiền định, lưu giữ nhật ký và các hoạt động làm bạn có lòng tin trở lại.</li></ul><blockquote><strong><em><mark>4. Tự trò chuyện với bản thân</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li>Chính chúng ta là người muốn mình trở thành người như thế nào. Mỗi ngày chúng ta đều nên tự trò chuyện với chính mình, nhưng hãy cân nhắc và chọn lọc những từ ngữ động viên và thúc đẩy chúng ta hướng đến những điều tốt đẹp mà không cần ai chứng thực. Chúng ta hãy tự chứng thực cho chính mình!</li></ul><blockquote><strong><em><mark>5. Đừng để sợ hãi ngăn trở bạn</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li>Hãy đối mặt với các tâm sợ hãi và đừng để chúng ngăn bạn vươn đến các mục tiêu. Đó là nhân tố chính giữ niềm tin của bạn hơn bất kỳ thứ nào khác.</li></ul><blockquote><strong><em><mark>6. Tránh khỏi những suy nghĩ cực đoan</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li><strong>Bạn phải tha thứ cho chính mình vì những sai lầm hay thất bại. Hơn nữa, bạn phải luôn nhìn về tương lai thay vì sống trong quá khứ. Hãy mở lòng với bản thân</strong>, đừng suy nghĩ những thứ cực đoan, vì điều đó cũng không thể làm cho bạn tốt hơn lên được, nó chỉ đang gặm nhấm tinh thần của bạn và làm bạn suy sụp.</li></ul><blockquote><strong><em>7. Giữ một thái độ lạc quan</em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li>Thể hiện một thái độ tích cực cho mọi vấn đề là cách thức nhanh nhất để duy trì lòng tin ở bản thân. Biết ơn với bất cứ thứ gì bạn có và nhìn vào những mặt tốt trên thế giới này.</li></ul><blockquote><strong><em><mark>8. Hãy để kỹ năng sống giúp bạn</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li>Tinh thông kỹ năng sống có thể hỗ trợ và chỉ dẫn bạn trên đường đời. Kỹ năng sống không những giúp bạn khám phá khả năng và kỹ năng vốn có của mình, mà còn giúp bạn tái tập trung vào các mục tiêu hướng đến thành công. Khi bạn nghi ngờ về một điều gì đó, kỹ năng sống giúp bạn tin vào chính mình.</li></ul><blockquote><strong><em><mark>9. Tiếp tục hướng về phía trước và đừng bao giờ đánh mất chính mình</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li>Mỗi khi bạn cảm nhận bị mất phương hướng trong cuộc sống hay bất lực trước hoàn cảnh, bạn lâm vào trạng thái thất vọng và muốn từ bỏ tất cả những gì đang diễn ra với bạn. Trong não của bạn sẽ hiện ra các dòng suy nghĩ khác nhau mà khiến bạn nghi ngờ bản thân mình.</li><li>Đừng lắng nghe những điều tồi tệ đó, bạn cần mạnh mẽ lên và tiếp tục bước đi. Không được đánh mất chính mình. Một khi bạn không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục hành trình chông gai thì kết quả cuối cùng sẽ là đích đến mà bạn mong đợi. Bạn cũng sẽ nhận thấy mình trở nên tự tin như thế nào.</li></ul><blockquote><strong><em><mark>10. Hãy “thuận theo tự nhiên”</mark></em></strong></blockquote><div><br></div><ul><li><strong>Hãy để mọi thứ diễn ra theo một cách tự nhiên, không gò ép hay tranh đấu.</strong> Nếu bạn để mọi thứ thuận theo tự nhiên, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vô giá và kỳ diệu. Nếu bạn để cuộc sống chỉ lối cho bạn, bạn sẽ cảm nhận được cuộc sống này quý giá đến nhường nào. Hãy chấp nhận cuộc sống như thế và học cách thư giãn. Hãy để cuộc sống hướng bạn đến những điều có ý nghĩa thiêng liêng cao cả, bạn sẽ tìm thấy sự thành công.</li></ul><div>.Hahna Nguyễn</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/390071553/61f37f4de7cc691b0bcc01b04fba547c/tumblr_oxat6ynIIj1qzcciuo1_1280.jpg" />
         <pubDate>2020-06-09 12:03:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618676158</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khi bạn chìm sâu trong tuyệt vọng, câu nói nào đã cho bạn thêm sức mạnh…</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618683858</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>1. Khi tài năng của bạn không đủ giữ lấy ước mơ của bạn, hãy nâng cấp bản thân.<br><br></div><div>2. Nếu bạn yêu một người, xin hãy nói cho người ấy biết, không phải để người ấy báo đáp. Mà là để sau này trong những đêm tối, khi người ấy phủ nhận bản thân, sẽ nhớ đến trên thế giới này vẫn có một người yêu mình như thế, mình không phải là người không có giá trị.<br><br></div><div>3. Nếu như kỳ tích không chiếu cố bạn, vậy xin hãy đem bản thân biến thành kỳ tích.<br><br></div><div>4. Đừng quên bạn đã từng là một đứa trẻ như thế nào, đừng quên bạn đã từng hy vọng trở thành một người trưởng thành như thế nào.<br><br></div><div>5. Nếu như tất cả kết quả đều trái với ý nguyện của bạn, hãy tin rằng ông trời có sự sắp đặt khác cho bạn.<br><br></div><div>6. Tất cả những đau khổ của bạn có thể soi sáng con đường phía trước của bạn.<br><br></div><div>7. Nghĩ đến những người đáng ghét so với bản thân đều sống tốt hơn, liền có động lực cực cực to để cố gắng.<br><br></div><div>8. Có thể giới thiệu cho tôi vài bà mẹ chồng giàu có không? Tôi không muốn nỗ lực nữa.<br><br></div><div>9. Tôi là vai chính, tôi không thể chết.<br><br></div><div>10. Khi tất cả bạn bè đều có người yêu, tôi luôn tâm niệm một câu: “Một cô gái ngầu nhất là khi trong lòng cô ấy không có ai để thích”.<br><br></div><div>11. Luôn cảm thấy nếu như cuối cùng chúng ta sống đủ lương thiện chúng ta nhất định sẽ gặp được một người tốt để yêu.<br><br></div><div>12. Thế giới to như vậy, bố mẹ tôi nhất định nên được đi xem.<br><br></div><div>13. Cha mẹ mãi mãi luôn âm thầm chống đỡ giúp bạn.<br><br></div><div>14. Bạn thật sự nguyện ý để những người kinh tởm ngồi lên đầu bạn?<br><br></div><div>15. Khó khăn là khó khăn nhưng chung quy đều sẽ qua.<br><br></div><div>16. Mỗi một người thành công, đều có một khoảng thời gian khó khăn. Đoạn thời gian đó, được trả giá bằng rất nhiều sự nỗ lực. Chịu đựng cô đơn và trống vắng. Không oán hận không kể khổ. Sau này khi nhắc lại, thậm chí đến bản thân cũng bị những ngày đó làm cảm động.<br><br></div><div>17. Tất cả những gì mất đi đều sẽ được đền đáp bằng cái khác.<br><br></div><div>18. Cuộc sống hiện tại có thể không phải là cuộc sống mà bạn mong muốn, nhưng nó chắc chắn là cuộc sống mà bạn đang tìm kiếm.<br><br></div><div>19. Càng nỗ lực càng hạnh phúc.<br><br></div><div>20. Không có ai giúp bạn, chứng tỏ bạn có thể tự mình làm.<br><br></div><div>21. Tự sát thì các công ty bảo hiểm sẽ không đền tiền.<br><br></div><div>22. Đây sẽ là lần cuối cùng bị anh hấp dẫn. Em yêu anh. Nhưng em không thể không tự cứu lấy bản thân mình. “Nếu như không có kết quả, xin hãy tin rằng có sự an bài khác đang đợi bạn”.<br><br></div><div>23. Thực ra trong cuộc sống của chúng ta, rất nhiều người cho rằng tình yêu là phải đến từ hai phía nhưng tôi cảm thấy rằng cũng có một loại tình yêu từ một phía. Khi chúng ta ở trong bóng tối âm thầm yêu một người, tình yêu của chúng ta như ánh sáng của một chiếc đèn pin, chiếu sáng lên người đó, khiến cho người đó trong lòng chúng ta trở thành một vị thần. Nhưng bạn biết không? Khi đó mặc dù ánh sáng không ở trên người bạn, nhưng bản thân bạn lại chính là ánh sáng.<br><br></div><div>24. Đừng quên, bạn đã từng là người về nhất trong cuộc đua giành sinh mệnh.<br><br></div><div>25. Động lực lớn nhất của con người, ngoài hứng thú ra thì chính là sự sỉ nhục.<br><br></div><div>26. Cho dù đến một ngày tôi không còn gì trong tay, cũng không thiếu dũng khí bắt đầu lại.<br><br></div><div>27. Nếu như bạn cảm thấy tủi thân, chứng tỏ bạn vẫn có giới hạn. Nếu như bạn cảm thấy mờ mịt, chứng tỏ bạn vẫn còn theo đuổi. Nếu như bạn cảm thấy đau khổ, chứng tỏ bạn vẫn còn sức lực. Nếu như bạn cảm thấy thất vọng, chứng tỏ bạn vẫn còn hy vọng. Xét trên cách nhìn khác, bạn mãi mãi không thể bị đánh bại, bởi vì bạn vẫn còn có chính bản thân mình.<br><br></div><div>28. Mẹ nói: Không vui thì về nhà, mẹ luôn đợi con.<br><br></div><div>29. Bố mẹ đã dốc sức như vậy, bạn có tư cách gì mà không cố gắng?<br><br></div><div>30. Bạn cố gắng hết sức rồi, mới có tư cách nói vận may của bản thân không tốt.<br><br></div><div>- YangZhuang - Dịch -<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-06-09 12:09:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618683858</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giao tiếp giữa hai người: 70% là tâm tình, 30% là nội dung. Tâm tình bất thường, nội dung cũng sẽ bị vặn vẹo. Vì vậy, tâm tình không vui có nói nhiều bao nhiêu cũng chỉ là để giải tỏa.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618685134</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-06-09 12:10:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618685134</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618686914</link>
         <description><![CDATA[<div>Nếu bạn trói chặt một con lợn khiến nó không thể nhúc nhích được, rồi bày thức ăn ra ngay trước mũi nó. Do không thể di chuyển nên chóp mũi của con lợn sẽ dần dần vươn dài ra. Dài mãi  dài mãi cho đến khi nào vươn tới thức ăn. Chiêm nghiệm, tham vọng là một thứ khủng khiếp nhất không gì sánh nổi</div><div>Sanshiro - </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-06-09 12:11:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618686914</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bạn chỉ cần gửi đi thông điệp, việc hồi âm đã có vũ trụ lo: Mong muốn rồi sẽ thành hiện thực, chỉ là bạn đã sẵn sàng đón nhận hay chưa?</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618695334</link>
         <description><![CDATA[<h1><br></h1><div>Khi ta mong muốn một điều gì đó, ta thường mường tượng ra khoảnh khắc mà nó xuất hiện. Tuy nhiên, nếu không cẩn thận, ta sẽ dễ đắm chìm trong ảo mộng thành công, thay vì nhận được thành quả thực tế. Điều này giống như khi ta đặt hàng online và ngồi chờ gói hàng màu xanh vận chuyển bởi UPS, nhưng lại nhận được gói hàng màu đỏ từ FedEx. Ta cứ ngỡ đó không phải là đồ mình đặt và chẳng thèm mở ra bao giờ!<br><br></div><div>Chẳng hạn, hầu hết chúng ta đều muốn có tiền. Nhưng khi tiền đến dưới dạng một cốc cà phê miễn phí, một món quà, hay một đợt giảm giá, ta lại không nhận ra. Ta bỏ qua nó, thậm chí còn nói “Không, cảm ơn” và bỏ qua món quà, dù nó cũng là tiền theo một cách nào đó. Ta đã không coi trọng giá trị của đợt giảm giá, của món quà, của món đồ miễn phí. Không nhận được tiền mặt, ta coi như mong muốn của mình chưa được đáp ứng.<br><br></div><div><a href="https://heartsnmagic.tumblr.com/post/169745260854">GIF by <strong>heartsnmagic</strong></a></div><div><strong>Luật hấp dẫn là một thứ buồn cười<br></strong><br></div><div>Trông thì phức tạp và rắc rối, nhưng thật ra nó lại vô cùng đơn giản: <em>Chúng ta luôn có được những gì mình muốn.</em> <em>Luôn luôn.<br></em><br></div><div>Tuy nhiên, nếu cứ nghĩ “Tôi không xứng đáng với nó” hay “Tôi không nghĩ rằng mình xứng đáng”, ta sẽ không bao giờ nhìn ra những thứ mình được nhận. Mặt khác, nếu đủ cởi mở, biết quan sát và duy trì tư duy thịnh vượng, ta sẽ nhận được kết quả đến từ nhiều nguồn phong phú và dưới nhiều hình thức khác nhau.<br><br></div><div><strong>Đó là bởi vì chúng ta không chỉ bày tỏ khát khao của mình bằng ngôn từ, mà còn qua hành động, niềm tin và suy nghĩ.<br></strong><br></div><div>Tháng trước, tôi mong muốn gặp được một khách hàng mới. Dù không biết bao giờ điều này mới xảy ra, tôi vẫn hy vọng: <em>Tôi sẽ gặp một khách hàng mớ</em>i. Tối hôm đó, đột nhiên tôi nhận được một cuộc gọi từ học sinh cũ. Cô ấy lại muốn thuê tôi làm huấn luyện viên để chuẩn bị cho kỳ thi đại học sắp tới. Nhưng chờ đã, tôi đâu có muốn một khách hàng ôn thi đại học.<br><br></div><div>Điều tôi thực sự muốn là khách hàng trong lĩnh vực đời sống và kinh doanh. Cô học sinh này chính là “gói hàng màu đỏ từ FedEx”. Ban đầu, tôi định từ chối. Nhưng rồi điều gì đó đã khiến tôi ngừng lại. Tôi tự hỏi bản thân: “Tại sao mình lại từ chối cơ hội này?”<br><br></div><div>Cô học sinh này là một khách hàng tuyệt vời. Cô ấy trả tiền theo giờ. Cô ấy không ki bo. Cô ấy hoàn thành mọi trách nhiệm của mình. Và điều tuyệt nhất là: cô ấy không phải dạng lừa đảo. Vì vậy, tôi đã đồng ý, bởi lẽ tôi nhận ra <strong>vũ trụ chỉ đơn giản là đang đáp ứng </strong><strong><em>bản chất </em></strong><strong>mong muốn của tôi.<br></strong><br></div><div>Nó không giống với gói hàng mà tôi đang mong đợi, vì vậy, ban đầu tôi đã không nhận ra và suýt nữa thì bỏ qua nó. Tuy nhiên, cô ấy chính là câu trả lời hoàn hảo cho lời thỉnh cầu của tôi.<br><br></div><div><a href="https://heartsnmagic.tumblr.com/post/164864955814">GIF by <strong>heartsnmagic</strong></a></div><div><strong>Làm việc với những người như cô ấy luôn là động lực trong cuộc sống của tôi.<br></strong><br></div><div>Vũ trụ biết điều đó. Nó cũng biết tôi muốn nhanh chóng có khách hàng mới để có tiền đầu tư vào kinh doanh. Do đó, vũ trụ đã hồi đáp theo cách lý tưởng nhất, nhưng cũng bất ngờ nhất. Và suýt chút nữa tôi đã bỏ lỡ nó.<br><br></div><div>Đã bao lần tôi vuột mất những cơ hội như thế này? Đã bao lần tôi bỏ qua “gói hàng đỏ” chỉ vì nó không “xanh”? Tôi sẽ chẳng bao giờ biết. Nhưng tôi biết chắc rằng, nếu mình từ chối cơ hội kia, tôi sẽ lại nghĩ vũ trụ không hề lắng nghe tâm nguyện của mình.<br><br></div><div><strong>Đây chính là mấu chốt: Vũ trụ luôn luôn lắng nghe.<br></strong><br></div><div>Chúng ta càng sẵn sàng đón nhận, chúng ta càng dễ thành công. Chúng ta càng cởi mở, chúng ta có càng nhiều cơ hội. Đừng vội trả gói hàng đỏ đó về bưu điện rồi tiếp tục chờ đợi gói hàng xanh. Hãy tự hỏi bản thân, liệu thứ mà bạn nhận được có phù hợp với những khao khát tiềm ẩn của mình hay không.<br><br></div><div>Vì thế, quan trọng là bạn phải sẵn sàng đón nhận mọi thứ.<br><br></div><div><strong><em>Xác định rõ “mong muốn tiềm ẩn” của mình<br></em></strong><br></div><div>Hãy xác định xem đâu là điều bạn thực sự mong muốn và tập trung vào đó. Loại bỏ các số liệu và thông tin nhiễu làm mờ lý trí của bạn.<br><br></div><div><strong><em>Linh hoạt<br></em></strong><br></div><div>Hãy để ý bất cứ thứ gì phù hợp với yêu cầu của bạn. Chẳng hạn nếu bạn muốn tiền, bạn cần nhìn cốc cà phê miễn phí theo cách khác: 3 USD mà bạn suýt phải bỏ ra, giờ có thể nằm nguyên trong túi của bạn. Dù là đồng lẻ rơi trên mặt đất hay coupon, đó cũng đều là tiền.<br><br></div><div><strong><em>Luôn có thái độ biết ơn<br></em></strong><br></div><div>Càng biết ơn những thứ mình có, bạn càng nhận được nhiều hơn. Tư duy biết ơn sẽ mở ra cánh cửa giúp bạn đón nhận thêm nhiều thứ hơn nữa, bởi “nơi nào có sự tập trung, nơi đó có năng lượng”. Bạn càng tập trung vào những thứ mình muốn, bạn càng dễ đạt được điều đó.<br><br></div><div>Hãy nhớ rằng, vũ trụ luôn hồi đáp những lời thỉnh cầu của bạn theo cách mà nó nghĩ là tốt nhất cho đại cục.<br><br></div><div>Hãy nhớ rằng, chỉ cần bạn hỏi, bạn sẽ nhận được câu trả lời. Có thể nó không đến theo cách bạn mường tượng, nhưng nó luôn đáp ứng những khát khao thầm kín nhất của bạn. Chỉ cần bạn sẵn sàng nhìn ra và đón nhận nó.<br><br></div><div>Vũ trụ luôn sẵn sàng hồi đáp lời thỉnh cầu của bạn, vấn đề là liệu bạn có đủ khôn ngoan để nhìn ra nó và đón nhận hay không.</div><div>Nguồn: Cafebiz</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-06-09 12:16:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/618695334</guid>
      </item>
      <item>
         <title> asked:Thỉnh thoảng  a có hay nghĩ về quá khứ không…</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/2653142978</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div><br></div><div>Có chứ, nếu để đầu óc lửng lơ, anh sẽ nghĩ về quá khứ, vì quá khứ chứa đựng cảm xúc. Thiệt tình mà nói, cảm xúc nên là thứ chúng ta cần học kiểm soát, tức nếu nghĩ về quá khứ một cách vô thức, thì cảm xúc sẽ kiểm soát ta, thay vì ngược lại. Tuyệt vời nhất nên là sống tỉnh thức trong hiện tại.<br><br></div><div>Có một bài dạy thế này:<br><br></div><div>"Quá khứ không truy tìm<br><br></div><div>Tương lai không ước vọng<br><br></div><div>Quá khứ đã đoạn tận<br><br></div><div>Tương lai lại chưa đến<br><br></div><div>Chỉ có pháp hiện tại<br><br></div><div>Tuệ quán chính là đây<br><br></div><div>Không động, không rung chuyển<br><br></div><div>Biết vậy nên tu tập<br><br></div><div>Hôm nay nhiệt tâm làm<br><br></div><div>Ai biết chết ngày mai."<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-07-30 15:13:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/2653142978</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tôi muốn </title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/2653143304</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>- Cái ý niệm "muốn" khởi lên, thì nó mới sinh ra hành động có chủ đích, có hướng đi.<br><br></div><div>- Nếu không có "muốn rõ ràng", thì tất cả hành động kéo theo sau đều vẫn đang làm theo cái muốn, nhưng cái muốn lại đến từ bản năng, như kiểu "đói ăn, khát uống, mệt đi ngủ". Sự khác nhau giữa vật và người, cũng từ cái muốn.<br><br></div><div>- "Từ bỏ tham muốn". Muốn hạnh phúc, thì từ bỏ những cái muốn chất chứa tâm tham. Tham ở đây là tham danh, lợi, sắc, thực, thùy. Chúng ta hướng đến từ bỏ tham muốn, chứ không phải diệt trừ cái muốn. Bởi vẫn còn có thứ gọi là "muốn giác ngộ".<br><br></div><div>- Tạm gác lại chuyện vĩ nhân, ta quay về cái muốn nói chung. Ở đây, bàn chuyện làm việc gì, cũng nên tỉnh thức mà biết cái muốn của mình trước, thấy nó rõ ràng, rồi mới làm. Người ta thường hỏi nhau "Tại sao mày làm vậy?", là cũng bởi người ta không hiểu cái muốn của mình. Nếu mình mà cũng hỏi "Ờ, tại sao mình làm vậy?", tức là chính mình cũng không tỉnh thức thấy rõ cái muốn, dù cái muốn nó vẫn phải xuất hiện để dẫn đến hành động, nhưng đó là cái muốn thiếu tỉnh thức. Cái muốn thiếu tỉnh thức sẽ đưa đến hành động bản năng, mà phần nhiều, thì đưa đến sai lầm và hối tiếc.<br><br></div><div>- Thấu hiểu lý do mình muốn là điều cần thiết, bởi nó giúp ta loại bỏ sự nghi hoặc bản thân. Loại bỏ sự nghi hoặc thì mới có niềm tin. Có niềm tin thì mới có cố gắng. Có cố gắng thì mới vượt qua được chướng ngại. Vượt qua được rồi thì mục tiêu đạt được.<br><br></div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://images.unsplash.com/photo-1605364850025-1c59327db3b1?crop=entropy&amp;cs=srgb&amp;fm=jpg&amp;ixid=M3w3ODI2fDB8MXxzZWFyY2h8MXx8SSUyMHdhbnR8ZW58MXx8fHwxNjkwNzMwMDMxfDA&amp;ixlib=rb-4.0.3&amp;q=85" />
         <pubDate>2023-07-30 15:15:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/2653143304</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phân bổ nguồn lực theo thời gian để đạt được mục tiêu.</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/2653143789</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>1. Không phải lúc nào ta cũng đạt được mục tiêu, tại sao?<br><br></div><div>A. Vì không biết mục tiêu là gì<br><br></div><div>B. Vì không biết cần những nguồn lực gì để đạt được mục tiêu<br><br></div><div>C. Vì không phân bổ nguồn lực hợp lý nên sinh ra nản lòng<br><br></div><div>Như vậy, mọi thứ xoay quanh 3 thứ: Mục tiêu - Nguồn lực - Phân bổ<br><br></div><div>2. Dạo này tôi có chơi một game nọ. Để nâng cấp nhân vật miễn phí, thì mỗi ngày bạn cần vào game để claim (nhận) các point (điểm), rồi dùng điểm để đổi vật phẩm.<br><br></div><div>Game đưa ra rất nhiều vật phẩm, bạn sẽ rối tung giữa một mớ bòng bong nếu không biết mình cần phải đổi vật phẩm gì. Vậy nên, quay lại phương pháp trên<br><br></div><div>A. Xác định vật phẩm mình muốn đổi<br><br></div><div>B. Xác định nguồn lực: Ở đây chính là số điểm (point) cần có<br><br></div><div>C. Phân bổ nguồn lực: Tức mỗi ngày, bạn sẽ được claim miễn phí 2 điểm, một vật phẩm cần 25 điểm, tức bạn biết ngay mình sẽ cần 13 ngày để hoàn thành nhiệm vụ.<br><br></div><div>Khi thấy rõ con đường ấy, bạn cứ thế mà đi, không sợ nản lòng, không sợ sai đường, mỗi ngày nhìn lại đều thấy bản thân đang gần đến đích hơn, và cuối cùng thì đạt được mục tiêu.<br><br></div><div>3. Việc đọc sách cũng vậy. Cầm sách lên đọc, thấy sách dài quá thì nản, đọc đến đoạn không hay thì nản, mỗi ngày trôi qua có thứ vui hơn để làm thì quên bén đi cần đọc sách.<br><br></div><div>Nếu áp dụng phương pháp trên, thì sẽ:<br><br></div><div>A. Xác định mục tiêu: Đọc hết cuốn sách<br><br></div><div>B. Xác định nguồn lực: Ở đây chính là số trang sách phải đọc -&gt; Cần đếm số trang: 280 trang<br><br></div><div>C. Phân bổ mục tiêu: Vd muốn đọc hết cuốn sách trong 1 tuần (7 ngày), vậy tức là mỗi ngày cần đọc 40 trang. Khi bắt đầu đọc thì xác định trang đầu tiên, trang cuối cùng, rồi cứ thế mà đọc thôi. Việc đọc sách bỗng trở nên nhẹ nhàng hẳn.<br><br></div><div>Còn thấy 40 trang dài quá, thì nâng lên thành 2 tuần, tức mỗi ngày đọc 20 trang.<br><br></div><div>Dù sao, trong 2 tuần đã đọc xong sách, còn hơn là nó mãi mãi nằm yên đó, chẳng tiến, chỉ có lùi (vì đọc không liên tục thì sẽ quên hết nếu sau này đọc tiếp, xem như phải đọc lại từ đầu).<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-07-30 15:16:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/2653143789</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tư duy của mình đang bị kém.Kém như thế nào?</title>
         <author>akiichicc</author>
         <link>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/2653145837</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div><strong>Nó chậm + trí nhớ yếu</strong><br><br></div><div>Chậm tức là khả năng hình dung ra vấn đề không nhanh. Trí nhớ yếu tức là nhớ rồi lại quên ngay, không giữ được thông tin trong đầu lâu dài.<br><br></div><div>Tại sao tư duy của chúng ta lại ra nông nỗi này?<br><br></div><div>Vì chúng ta không sử dụng nó. Thứ gì không sử dụng thì sẽ bị cơ thể đào thải.<br><br></div><div>Tại sao chúng ta không sử dụng tư duy?<br><br></div><div><strong><mark>Vì chúng ta lười biếng.</mark></strong><br><br></div><div>Khi sử dụng tư duy thì đòi hỏi:<br><br></div><div>1. Phải hoạt động trí não nhiều<br><br></div><div>2. Phải dừng lại các thú vui hiện tại (facebook, chơi game, đi ra ngoài chơi)<br><br></div><div>Sự lười biếng khiến chúng ta không muốn buông bỏ lạc thú. Ta vô minh nên cho lạc thú là hạnh phúc, mà không hiểu rằng nó là cạm bẫy, khiến cho ta u mê, đánh mất tư duy, trở thành người thực vật, không có suy nghĩ chín chắn.<br><br></div><div><strong><mark>Ta phải làm sao để thoát khỏi sự lười biếng?<br></mark></strong><br></div><blockquote><strong>Phải tạo thói quen.</strong></blockquote><div><br></div><div>Có hình thành thói quen thì sẽ không cần phải dụng công nhiều, từ đó quen dần và không còn thứ gọi là lười biếng nữa.<br><br></div><div>Giống như cỗ xe muốn chuyển động thì cái lực ban đầu để thoát khỏi sức ì là lớn, nhưng một khi bánh xe đã quay rồi thì cỗ xe chuyển động trơn tru hơn, không cần tốn nhiều nhiên liệu như lúc ban đầu.<br><br></div><div><strong><mark>Tạo thói quen như thế nào?</mark></strong><br><br></div><blockquote>Chia việc lớn ra thành nhiều việc nhỏ</blockquote><div><br></div><div>Làm cái nhỏ bao giờ cũng dễ hơn cái lớn. Làm cái dễ thì đỡ dụng công, sẽ không dễ bị sức ì, giống như kéo đồ vật nhẹ thì dễ hơn kéo đồ vật lớn.<br><br></div><blockquote><strong>Tự kỷ ám thị</strong></blockquote><div><br></div><div>Nói với bản thân là làm đi, xong rồi nghỉ. Tức đem lại phần thưởng cho bản thân. Lừa nó, cho nó bắt đầu đã. Một khi nó đã bắt đầu, nó buộc phải đi tới tiếp, giống như cỗ xe đã chạy, muốn thắng lại thì cũng phải mất thêm thời gian. Lúc ấy thì ta đã bắt đầu thoát ra khỏi sự lười biếng rồi.<br><br></div><div><strong>Tóm lại là:</strong><br><br></div><pre>Muốn tư duy tốt thì phải tư duy -&gt; Muốn tư duy thì phải thoát ra sự lười biếng -&gt; Muốn thoát ra sự lười biếng thì tạo thói quen -&gt; Muốn tạo thói quen thì chia việc ra + tự kỷ ám thị.</pre><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-07-30 15:23:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/akiichicc/words/wish/2653145837</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
