<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Khoảnh khắc hạnh phúc by Mr. Huy</title>
      <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-28 08:22:48 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-05-09 18:11:32 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Hướng dẫn nộp ảnh</title>
         <author>hovinhminhthehuypl</author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/1850773608</link>
         <description><![CDATA[<div>- HS bấm vào dấu cộng (+) bên dưới lớp của mình<br>- Điền <strong><em>Họ tên tác giả</em></strong> vào ô <strong>Subject (chủ đề)<br></strong>- Tải ảnh tham gia và nhập bài thuyết trình không quá 200 từ vào ô<strong> Write something incredible... (viết điều gì đó phi thường)<br></strong>- Bấm nút <strong>Gửi </strong>và chờ duyệt để bài thi được đăng<br><strong>Lưu ý:</strong></div><blockquote>- Ảnh tham gia không được sao chép ảnh của người khác hoặc không sử dụng ảnh trên mạng.<br>- Ảnh có thể là ảnh chụp khoảnh khắc với gia đình, bạn bè, thầy cô mà tác giả cho rằng khoảnh khắc đó hạnh phúc.<br>- Bài thuyết trình cần nêu được tên của bức ảnh (do tác giả tự đặt), mô tả được nội dung ảnh chụp và nêu được ý nghĩa vì sao tác giả cho rằng khoảnh khắc trong bức ảnh là hạnh phúc nhất.<br>- Ảnh được chụp từ năm 2023, trong ảnh tham gia không nhất thiết phải có mặt của tác giả nhưng những nhân vật trong ảnh phải có mối quan hệ (cha, mẹ, anh, chị, em, người thân, bạn bè, thầy cô,... ) với tác giả gửi bài tham gia.</blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-28 08:56:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/1850773608</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Trần Lê Khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2519481155</link>
         <description><![CDATA[<div>Hình ảnh trên các bạn Nam tặng quà những món quà 8/3 cho các bạn nữ 11A8, có lẽ là cụm từ thân thương không chỉ riêng tôi mà cả tập thể gồm 43 học sinh. Là một chi đoàn của trường THPT Phan Liêm, nơi đây chúng tôi đã có những kĩ niệm đẹp của trường lớp và đặc biệt nhất có lẽ là tình bạn.Một tình bạn đẹp sẽ giúp con người cảm thấy cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Chúng ta không còn cô đơn giữa thế giới rộng lớn. Mọi chuyện đều có thể chia sẻ với bạn bè. Từ đó, những vết thương sẽ dần tan biến. Vậy mới nói rằng, tình bạn cũng có một vai trò quan trọng trong việc chữa lành những vết thương tâm hồn.Có ai đó đã từng nói rằng: “Bạn tốt khó tìm, khó bỏ lại, và không thể lãng quên”. Và một tình bạn chân chính sẽ đem đến cho con người giá trị tốt đẹp.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1994582076/419c315afdbcd363e85e04577ce15108/z4187561249171_f335ffa05d9c10b543729e11726cc783__1_.jpg" />
         <pubDate>2023-03-16 14:16:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2519481155</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Thu Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2521676654</link>
         <description><![CDATA[<div>Bức tranh có ý nghĩa : Thanh xuân tuy ngắn nhưng là một thứ gì đó vô cùng đẹp&nbsp; như một ánh sao băng vút ngang bầu trời đêm tuy ngắn nhưng rực rỡ và ta sẽ mãi khắc ghi trong kí ức . Bức ảnh trên đối với tôi là cả bầu trời kỉ niệm . Khi tôi đặt chân vào ngôi trường THPT Phan Liêm- một nơi rộng lớn và vô cùng xa lạ - với một đứa học sinh lớp mười thật bỡ ngỡ làm sao!!! Nhìn hàng trăm bạn học sinh đi đi lại lại cảm thấy mình nhỏ bé , né mình bên chiếc ghế đá. Vào lớp với bốn mươi ba học sinh ai cũng xa lạ, tất cả đều đang loay hoay tìm chỗ ngồi.Ngay lúc ấy có giọng nữ cất lên " cho mình ngồi chung nha" tôi khá ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý. Trải qua&nbsp; buổi tựu trường dần gắn kết hơn và tình cờ tham gia đội văn nghệ trường thì tôi có thêm một người bạn nữa. Vì là đồng trang lứa nên có những lần cải vã, bất đồng quan điểm với nhau ,nhưng chúng tôi nhường nhịn, bù trừ cho nhau để cùng hoàn hảo hơn. Trong học tập hoặc trải nghiệm ở trường thì luôn luôn có bạn bè đồng hành&nbsp; xác cánh bên tôi khiến tôi không còn cô đơn , tạo cho tôi tiếng cười khi đến lớp. Nơi đẹp nhất là nơi từng đi qua ,khoảng thời gian đẹp là khoảng thời gian không trở lại. Vì thế chúng tôi sẽ nắm tay trải qua những năm cấp ba và sau này trong mỗi chúng tôi sẽ đọng lại một chút gì đó về nhau.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1957725474/e39c17f117aab13b3ad89b84c6324c6b/IMG_20230318_105136_470.jpg" />
         <pubDate>2023-03-18 13:27:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2521676654</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huỳnh Tiểu Băng </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2521975470</link>
         <description><![CDATA[<div>Thanh Xuân Tươi Đẹp Của Tuổi Học Trò&nbsp;<br><br>Ai trong chúng ta cũng sẽ có một khoảng thanh xuân tươi đẹp , sẽ có những khoảnh khắc buồn vui lẫn lộn , được đến trường để gặp gỡ ,trò chuyện vui chơi cùng bạn bè ,thanh xuân đến và đi như một cơn gió, làm ta xuyến xao bao nhiêu điều , bức ảnh trên đây là những khoảnh khắc học tập, những buổi vui chơi cùng bạn bè đầy niềm vui và hạnh phúc trong những buổi cuối tuần.Thannh xuân là đầy những thử thách để chúng ta có thể vượt qua .Thanh Xuân là thời tuổi trẻ tươi đẹp ,đầy nhiệt huyết của mỗi người , nhớ ngày nào chúng ta còn có thể nói dối cha mẹ để đi học nhưng thật ra là cùng những bạn bè vui chơi , giải trí sau những ngày học những khoảnh khắc đó gợi cho chúng ta đầy niềm vui.Có lẽ thanh xuân của độ tuổi 17 là những cuộc gặp gỡ và những tình yêu đẹp đang chớm nở, vì thế chúng ta nên trân trọng những khoảnh khắc đó ,đừng đánh mất đi&nbsp; thanh xuân ,đến một ngày trưởng thành rồi lại hối tiếc vì lúc đó chúng ta chưa biết quý trọng tuổi thanh xuân, có thể nói "THANH XUÂN ĐẾN VÀ ĐI CŨNG RẤT NHANH"</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1822145861/2568c229c20a9d22adb63ba8b5c32906/IMG_20230319_102714.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 03:30:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2521975470</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Thị Cẩm Tiên </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522018938</link>
         <description><![CDATA[<var><strong><em><mark>NHỮNG THÁNG NGÀY HẠNH PHÚC</mark></em></strong></var><div>&nbsp; <br>&nbsp; <strong><sup>Trong năm 2023 vừa qua, có lẽ đây là bức ảnh ngọt ngào và đáng nhớ nhất. Bởi vì, tập thể 11a6 chúng ta cùng nhau vất vả dựng lều trại để tham gia phong trào trước khi nghỉ Tết. Nhớ đến ngày hội trại diễn ra, chúng ta cùng tụ hợp bên nhau để chặt tre, trang trí những lá dừa tạo ra một cái trại thật đẹp. Buổi diễn ra hội trại đêm ấy, chúng ta cùng nhau bán chợ đêm sau đó cùng nhau ca hát, ăn uống hay tạo những cái ôm ấm áp vào thời tiết lạnh lẽo vào đem khuya. Ôi! Cái khoảnh khắc hạnh phúc ấy không thể diễn tả nổi được. Nói tới đây thì mọi người cũng biết được là chỉ còn hơn hai tháng nữa thôi là chúng ta phải tách lớp rồi nhỉ? Vì vậy, mình có một câu muốn nói với các bạn rằng:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;"Quyển sách cũ, có thể mua lại được<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thời gian trôi lấy lại cũng bằng không."<br>Cho nên tập thể chúng ta hãy trân quý những giây phúc bên nhau còn có thể nhé!</sup></strong></div><div><strong><em><sup>Thanh xuân 17 tuổi đáng nhớ.<br>Mãi yêu thanh xuân.<br>Mãi yêu các bạn.&nbsp;<br>LOVE YOU 11A6 💕💕.</sup></em></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1751538892/5e30d78c6110380def7664955b0b8cb0/FB_IMG_1674128519516.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 06:11:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522018938</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thị Thúy Kiều </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522069554</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Có một câu nói tôi cảm thấy rất hay "Thời thanh xuân thì không ở mãi với ta. Nhưng đó chính là kỉ niệm ta còn mãi trong trí nhớ". Có lẽ thời học sinh là quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi con người. Nơi gắn bó với ta biết bao nhiêu là kỉ niệm,&nbsp; quãng thời gian vô lo vô nghĩ, ngây ngô và hồn nhiên. Chắc hẳn sau này dù có bao nhiêu tiền chúng ta cũng không thể quay lại khoảnh khắc ấy nữa. Bạn hãy thử một ngày dậy&nbsp; thật sớm đến trường,&nbsp; bạn sẽ có một cảm giác khó tả, không khí yên ắng bao trùm xung quanh,&nbsp; bàn ghế được sắp xếp gọn gàng, nhìn cảnh vật&nbsp; bỗng yên bình hẳn ra . Khoảnh khắc này được tôi chụp lại và nhìn thoáng qua thì có vẻ bình thường nhưng sau này đôi khi nhìn lại có thể khiến chúng ta rơi nước mắt.&nbsp; Bởi sau này khi ra trường mỗi người chúng ta sẽ có&nbsp; một lối đi riêng,&nbsp; những bộn bề lo toan của cuộc sống ,không còn hồn nhiên như tuổi học trò .Chắc hẳn khi nhìn lại ta sẽ có một cảm giác hoài niệm,&nbsp; xao xuyến nhớ về&nbsp; thầy cô,&nbsp; nhớ những ngày đi học cùng bè bạn, cùng nhau nói chuyện rôm rả cả buổi mà không thấy chán,&nbsp; những khoảnh khắc đùa nghịch vô tư,&nbsp; hồn nhiên hay đôi lúc ăn vụng trong giờ học rồi nhìn nhau mà cười. Kỉ niệm ấy thật đẹp biết bao và khi trôi qua rồi thì không còn quay trở lại được nữa. Thanh xuân, là hoài niệm là tiếc nuối. Khoảng thời gian ấy chúng ta vui có buồn có, tiếng cười có nước mắt có. Chúng ta của khoảng thời gian đó đã từng vì nhau như thế nào, bảo vệ trân trọng hạnh phúc ra sao, cũng đã qua rồi.Vì vậy hãy trân trọng từng ngày khi còn trên ghế nhà trường,&nbsp; sống thật hết mình,&nbsp; học tập và cố gắng hết mình để thanh xuân không trôi qua một cách vô nghĩa.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1354883795/d4ad344b07dbff812ae09a48faa2c253/IMG20230309063430.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 08:46:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522069554</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thị Thúy Kiều </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522086822</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một câu nói tôi cảm thấy rất hay "Thời thanh xuân thì không ở mãi với ta. Nhưng đó chính là kỉ niệm ta còn mãi trong trí nhớ". Có lẽ thời học sinh là quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi con người. Nơi gắn bó với ta biết bao nhiêu là kỉ niệm,&nbsp; quãng thời gian vô lo vô nghĩ, ngây ngô và hồn nhiên. Chắc hẳn sau này dù có bao nhiêu tiền chúng ta cũng không thể quay lại khoảnh khắc ấy nữa. . Tôi&nbsp; thích&nbsp; chụp lại mọi khoảnh khắc trong cuộc sống đặc biệt là những lúc bên bạn bè, gia đình nhìn vào thì có vẻ bình thường nhưng sau này có thể khiến ta rơi nước mắt , nhớ đến khoảng thời gian thật nhiều kỉ niệm. Bởi sau này khi ra trường mỗi người chúng ta sẽ có&nbsp; một lối đi riêng,&nbsp; những bộn bề lo toan của cuộc sống ,không còn hồn nhiên như tuổi học trò .Chắc hẳn khi nhìn lại ta sẽ có một cảm giác hoài niệm,&nbsp; xao xuyến nhớ về&nbsp; thầy cô,&nbsp; nhớ những ngày đi học cùng bè bạn, cùng nhau nói chuyện rôm rả cả buổi mà không thấy chán,&nbsp; những khoảnh khắc đùa nghịch vô tư,&nbsp; hồn nhiên hay đôi lúc ăn vụng trong giờ học rồi nhìn nhau mà cười. Kỉ niệm ấy thật đẹp biết bao và khi trôi qua rồi thì không còn quay trở lại được nữa. Thanh xuân, là hoài niệm là tiếc nuối. Khoảng thời gian ấy chúng ta vui có buồn có, tiếng cười có nước mắt có. Chúng ta của khoảng thời gian đó đã từng vì nhau như thế nào, bảo vệ trân trọng hạnh phúc ra sao, cũng đã qua rồi.Vì vậy hãy trân trọng từng ngày khi còn trên ghế nhà trường,&nbsp; sống thật hết mình,&nbsp; học tập và cố gắng hết mình để thanh xuân không trôi qua một cách vô nghĩa.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1354883795/1ce5378b161393f994477effddf235a5/IMG_2679.png" />
         <pubDate>2023-03-19 09:32:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522086822</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thị Thanh Trúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522183769</link>
         <description><![CDATA[<div>"Gia đình 10B" chắc hẳn trong cuộc đời mỗi người chúng ta ai cũng có khoảng khắc hạnh phúc đáng nhớ mà nó sẽ không bao giờ phai theo thời gian. Đối với một người mẹ khoảnh khắc hạnh phúc nhất là khoảnh khắc con mình cất tiếng khóc chào đời. Đối với người cha khoảnh khắc hạnh phúc nhất là khoảnh khắc con bập bẹ nói hai tiếng "ba ba". Đối với em khi còn là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường thì khoảnh khắc được bên bạn bè thầy cô là khoảnh khắc hạnh phúc tuy không nhất nhưng khiến em nhớ mãi. Tấm hình mà em muốn gửi đến được chụp vào ngày 20/11/2023. Ngày hôm ấy chắc hẳn là ngày mà lớp em có nhiều tiếng cười nhất vì hôm ấy là ngày của mẹ Ngọc Trang và là ngày những đứa con 10B gặt hái được hai tấm giấy khen đầu tiên từ Đoàn trường. Đây cũng chắc hẳn là tấm hình đầu tiên và là tấm hình đẹp nhất của gia đình thứ 10B với những nụ cười tuổi 16 trong sáng và người mẹ luôn nhắc nhở, chăm sóc từng đứa con từ những điều nhỏ nhặt nhất. " Gia đình 10" hạnh phúc vui vẻ nhất !!!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1996925027/acefbf970566078ced1644a823fbaa3d/received_663029765590209.jpeg" />
         <pubDate>2023-03-19 12:53:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522183769</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Thúy Hằng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522189854</link>
         <description><![CDATA[<div>Đối với tôi, năm chập chững vào lớp 10 là năm rất xa lạ như rằng bước sang một trang sách mới cho cuộc đời tôi. Khi đó tôi chưa quen và tiếp xúc với ai cả,tôi rất lo lắng rằng khi bước vào một nơi mà tất cả đều mới lạ so với trước kia,cảnh vật,phong cảnh,trường mới,chỗ mới,...Và gặp những thầy cô,bạn bè chưa bao giờ gặp cảm giác nó xa lạ biết bao! Và 1 ngày đúng vào khoảnh khắc ấy trường tôi có tổ chức một hoạt động ngày hội trại xuân trong trường THPT Phan Liêm và trong ngày ấy tất cả mọi người đều vây quần bên nhau mỗi lớp một trại và tụ lại để nói chuyện cười đùa,vui vẻ.Từ giây phút tuyệt vời ấy,tôi đã quen thêm nhiều bạn bè,đã biết thêm nhiều thầy cô,..Mọi người rất thân thiện,hòa đồng lại tốt bụng tôi cảm thấy hạnh phúc và may mắn vì được vào một ngôi trường đầy sự ấm áp như vậy.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1342522689/49bf116f040223360e5c519521710685/IMG_UPLOAD_20230319_200327__1_.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 13:04:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522189854</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quốc Huy 2 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522210188</link>
         <description><![CDATA[<div>Bức ảnh này có ý nghĩa rất to lớn với không chỉ em mà còn là cả lớp của em . Những người bạn mới , trường mới , giáo viên mới , em không nghĩ em và các bạn sẽ có khoảnh khắc khó quên như vậy , buổi hội trại như đã gắn kết các em lại với nhau , các em cùng nhau , ở bên nhau làm ra 1 trại rất tuyệt vời , không chỉ chúng em đoàn kết hơn mà chúng em cũng gắn bó với thầy CN của chúng em hơn , thầy luôn chăm sóc cũng như bên cạnh chúng em , tấm ảnh này là 1 trong vô số tấm ảnh mà em có nhưng nói đến bức ảnh để cho em nhiều cảm xúc nhất có lẽ là tấm ảnh này , thứ mà sẽ để lại cho tuổi học trò của không chỉ em mà là của tất cả các bạn 10A5 một kỷ niệm không thể nào quên , một kỷ niệm sẽ trường tồn theo thời gian dù cho chúng em chưa quen nhau lâu nhưng nhờ có buổi hội trại ấy mà em và các bạn hiểu nhau hơn , và tất cả thứ đó như những thước phim kỷ niệm không thể quên .</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1996955019/e5932fcd754dbcdaa92c2180fda17687/Screenshot_2023_03_19_20_12_17_40_a23b203fd3aafc6dcb84e438dda678b6.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 13:28:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522210188</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Thanh Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522211157</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời. Chúng em cũng vậy, ba năm cấp 3 sắp tới đây chắc hẳn chúng em sẽ cùng nhau trải qua những kỉ niệm vui buồn mà mãi về sau cũng chẳng thể nào phai nhạt đi. Lớp 10a4 chúng em đôi lúc gây gỗ với nhau, thậm chí giận dỗi nhau. Nhưng rồi mọi chuyện cũng trôi qua và chúng em vẫn đoàn kết bên nhau. Chúng em luôn đùa giỡn, cười nói với nhau, cùng nhau học tập, cùng nhau vui chơi. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ mệt mỏi ưu buồn đều như tan biến hết. Những kí ức ấy làm sao chúng em có thể quên đi được! Vậy là một năm học cũng sắp kết thúc và lớp 10a4 chúng em đã cùng nhau trải qua những buồn vui,&nbsp; những kỉ niệm đẹp đẽ nhất. Nhưng lại là nơi mà chúng em chẳng thể quên được trong tuổi trẻ. Hi vọng rằng lớp chúng ta sẽ cùng nhau đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau, yêu thương, giúp đỡ nhau và cùng nhau bước qua thời thanh xuân tươi đẹp này. Chúc cho các tình yêu lớp 10a4 học thật giỏi, thi điểm sẽ thật cao. Mai sau học và làm ngành nghề mình yêu thích nha! Dù mai sau có như thế nào, có ra sao đi chăng nữa thì cũng hi vọng chúng ta đừng quên nhau vì chúng ta cũng đã từng có những kỉ ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của nhau.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1996948603/1c5fd61f9f0cef523a3e7798ef78d402/IMG_1679232332006_1679232352770.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 13:30:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522211157</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đồng Thị Hồng Nghi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522211458</link>
         <description><![CDATA[<div>Đầu tiên, tụi mình đã cùng nhau bàn luận và quyết định đặt tên cho bức tranh này là "Ánh lửa liên kết".Chúng ta có thể thấy, với cái tên “ Ánh lửa liên kết ” mà chúng mình đã đặt phản ánh hình ảnh của ngọn lửa bừng lên tia sáng, liên kết tất cả mọi người lại với nhau. Dù chưa lần gặp gỡ, cũng chưa từng nói chuyện, nhưng khi ngọn lửa được bừng lên, mọi khoảng cách như dần thu bé lại, tất cả đều cùng nhau hoà nhịp vào từng giai điệu xoay quanh ánh lửa hồng. Ngọn lửa được thắp lên vào 0h ở sân sau trường THPT Phan Liêm trong đêm hội trại Xuân Quý Mão, xung quanh ngọn lửa ấy tụ hợp lại tất cả các bạn, anh,chị,và một số cựu học sinh của trường. Chúng mình cho rằng khoảnh khắc “ Ánh lửa liên kết ” là khoảnh khắc hạnh phúc nhất vì giữa rất nhiều học sinh là ngọn lửa ấm áp, bập bùng cháy. Là ngọn lửa làm cho tất cả những người dường xa lạ, không hề quen biết nhau, cởi bỏ sự e dè, ngần ngại để cùng nhau vui chơi bên ánh lửa, đem đến cho nhau kỉ niệm đẹp nhất ở thời học sinh.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1996954394/f22324d6cdebc82a7941645c2a7b9c0e/DD7B2CAC_AF47_40E1_AC4A_C2BB9A164A2A.jpeg" />
         <pubDate>2023-03-19 13:30:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522211458</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Kim Lợi </title>
         <author>kimloi22102007</author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522281838</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhìn sang trái....!<br>Thanh xuân của chúng tôi nằm lại nơi đây, trên chiếc ghế đó, ở chỗ ngồi đó, trong lớp học đó... và với những con người đó.<br>Thanh xuân cấp ba thật đẹp nó đã để lại cho chúng ta biết bao kỉ niệm khó quên.Kỉ niệm là thứ luôn tồn tại và hiện hữu trong cuộc đời của chúng ta.Kỉ niệm đẹp nhất đối với chúng ta có lẽ là ba năm cấp ba sắp tới đây. Thấm thoát chúng em cũng đã học gần hết năm học đầu tiên ở ngôi trường mới nơi mà chúng em gặp nhiều thứ mới mẻ gặp bạn mới ,thầy cô mới ,một môi trường mới. Thời gian vừa qua lớp 10a3 chúng em đã có rất nhiều kỉ niệm cùng nhau đặc biệt nhất có lẽ là đêm hội trại do nhà trường tổ chức.Ngày hôm ấy ,chúng em đã được vui ca nhảy múa tuyệt vời hơn nữa là chúng em đã được thầy chủ nhiệm đăng kí múa lửa trại chính khoảnh khắc ấy đã gắn kết chúng em trở nên đoàn kết và yêu thương nhau hơn. Đặc biệt một người mà chúng em không bao giờ quên được là thầy chủ nhiệm lớp em người thầy , người cha ,người mà luôn bên cạnh bao bọc và che chở cho những học trò những đứa con thân yêu cũng mình.Mai này dù có ra sao thì hy vọng lớp 10A3 hãy luôn đoàn kết và thương yêu nhau nhé.Cuối cùng lớp chúng em xin cảm ơn thầy Huân người thầy chủ nhiệm tuyệt vời!!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1867542715/9e84631afe7316ad8dea1b7451e4221b/IMG_1807.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 15:07:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522281838</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huỳnh Thị Cát Thơ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522329099</link>
         <description><![CDATA[<div>Có lẽ , hạnh phúc bắt nguồn từ những điều đơn giản . Và bức ảnh trên là một khoảnh khắc vô cùng hạnh phúc, không chỉ riêng em mà cả tập thể 11A6 vô cùng trân trọng . Đó là bức ảnh kỉ niệm mà chúng em được chụp cùng thầy . Và đó cũng chính là tiết học cuối cùng sau bao ngày cố gắng của thầy và trò chúng em. Mai đây , sẽ không còn nghe những câu nói quen thuộc rằng : " chào buổi sáng " hay " " các em đã ăn sáng chưa" từ thầy . Sẽ không còn nghe rằng : " các em đã nắm rõ bài hay chưa " . Sẽ không còn những giây phút lo sợ vì hôm nay mình chưa học bài . Sẽ không còn nghe thầy dặn : " về nhà nhớ học bài nha em " . Và điều sợ nhất chính là chúng em sẽ không được học thầy nữa. Biết&nbsp; bao giọt mồ hôi đổ xuống , bao sự cố gắng , sự nổ lực , của thầy và trò chúng ta chỉ gói gọn trong 1 tấm ảnh với hai từ " kỉ niệm " . Em xin thay mặt tập thể 11A6 cảm ơn vì đã cho chúng em gặp thầy . Cảm ơn thầy đã dìu dắt chúng em trên con đường chạm chân đến tri thức .&nbsp;<br><br>#những giọt mồ hôi hạnh phúc và sự cố gắng đi đến thành công .<br>#chúng em sẽ cố gắng hết mình để không phụ lòng thầy .<br>11a6 mãi iu thầy 💓</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1347762030/c0b66daa56b6f3f18c9e870cf08f273e/IMG_20230319_120657.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 16:22:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522329099</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Bảo Trân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522342899</link>
         <description><![CDATA[<div>Thanh xuân là một chuyến tàu, chúng tôi là những hành khách xa lạ hữu duyên gặp nhau và để lại cho nhau kỉ niệm vô giá. Được xem là quãng thời gian vô giá vì chúng ta giữ cho mình sự tinh nghịch, ngây ngô của tuổi mới lớn cái tuổi mà vẫn chưa biết cuộc sống ngoài kia rộng đến nhường nào. Lặng lẽ thời gian trôi đi kéo theo đó là vô vàn cung bậc cảm xúc. Tôi tự nhận bản thân là một trong những hành khách may mắn khi được đặt chân lên con tàu thanh xuân xuất phát điểm ở chính ngôi trường Phan Liêm này. Ngôi trường với một bề dày lịch sử, ở đây tôi được nhận sự chỉ dạy, ân cần từ các thầy cô giáo và từng bước nhận được nhiều bài học đắt giá để làm hành trang cho cuộc đời. Ngoài việc trao dồi kiến thức qua sách vở, tôi còn được trang bị các kĩ năng sống thông qua hội trại truyền thống. Chính hội trại này đã giúp tập thể chúng tôi khắng khít lại càng khắng khít hơn. Những cá nhân độc lập vì tập thể đã cùng chung tay giúp đỡ nhau để xây dựng nên lều trại, khi thấy mọi người đoàn kết cùng nhau chia sẻ công việc, tôi mới hiểu thanh xuân là như thế nào. Cùng làm, cùng chơi, cùng nói, cùng cười giờ đây chúng tôi như một đại gia đình. Nhìn vào bức ảnh này bên trong không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều có thứ cảm giác ấm áp khó tả, sự vui sướng bồi hồi dường như vẫn còn đọng lại. Bức ảnh này như một cuộn phim, khi nhìn vào đó tôi hồi tưởng về những ngày tháng đã cùng nhau chia sẻ công việc, cùng nhau ăn uống, sinh hoạt. Sau những ngày dốc sức làm trại, thì chúng tôi đã có thể tận hưởng hội trại và đây là bức ảnh đầy đủ các gương mặt đã dựng xây nên trại của thanh xuân. Cảm xúc đong đầy bên lửa trại, những lời bộc bạch khó nói, tiếng khóc, tiếng cười, tiếng cảm ơn và lời xin lỗi. Nhiều năm sau, khi tôi nhìn lại bức ảnh này thì kỉ niệm về tuổi thanh xuân vẫn đong đầy. Bức ảnh không chỉ đủ mà là quá đủ. Đối với tôi khoảnh khắc hạnh phúc chính là trải qua những năm tháng tuổi trẻ cùng với tất cả các thành viên trong lớp, đây vĩnh viễn là ký ức đẹp đẽ nhất.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1482924836/66c86dde9531bc059d91acbb132ab6f8/490cc38e447e9920c06f.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 16:44:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522342899</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Kim Khánh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522350195</link>
         <description><![CDATA[<div>Bức ảnh là kỉ niệm của tập thể lớp chúng tôi về buổi tiệc nhỏ mừng ngày nhà giáo Việt Nam mà chúng tôi đã bí mật dành tặng cho cô chủ nhiệm của mình. Chúng tôi với những bước chân chập chững bước vào một tập thể mới đã gạc bỏ đi sự ngại ngùng và dè chừng để cùng nhau tạo nên một buổi tiệc vui vẻ. Xoá đi rào cản vô hình, chúng tôi đã hoà mình vào những tràng vỗ tay, những lời ca và cả những nụ cười. Buổi tiệc không chỉ là một lời tri ân đến nghề giáo mà còn thể hiện sự kết đoàn của một tập thể. Thông qua buổi tiệc, tình bạn và tình cô trò cũng trở nên thắm thiết hơn bao giờ hết. Chúng tôi nhận ra điều mà bấy lâu không nhận ra cô là một người ấm áp và không ngần ngại bài tỏ cảm xúc lòng mình. Một cảm xúc râm ran khắp cơ thể tôi khi thấy được nụ cười hạnh phúc của cô và ngầm cảm thấy thật may mắn vì có thể tổ chức một buổi tiệc nhỏ nhưng ý nghĩa và niềm vui nó đem lại là vô cùng to lớn. &nbsp; Và để có được điều đó không thể không nhắc đến công lao to lớn của giáo viên. Thế nên chẳng lạ khi nghề giáo được ví von là người lái đò, đưa những học trò qua dòng sông tri thức .Và không chỉ đưa dẫn những thế hệ học sinh sang những bến bờ mới mà học còn là người truyền lửa thấp lên bên trong mỗi " khách qua sông" là những hoài bão và ước mơ. Nhờ đó mà chúng tôi mới cảm nhận được sự hạnh phúc khi cạnh bên nhau. Hạnh phúc với chúng tôi chỉ đơn giản là đồng hành cùng nhau, trải qua những niềm vui, nỗi buồn, cùng nhau rèn luyện để ngày càng hoàn thiện bản thân mình hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1284197028/9f16e80a3549599a4207d05c69a3dd42/IMG_1679232859445_1679241365514.jpg" />
         <pubDate>2023-03-19 16:55:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2522350195</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Trung Hậu </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523503039</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong năm học 2021-2022 là một năm học khó khăn khi phải đối mặt với dịch COVID, cho đến khi học kì 2 của năm lớp 10 em mới biết mặt những người thầy cô giáo đã dậy mình. Tròn đó có thầy Huân là người đã làm cháy bỗng con người của em. Thầy Huân là người tạo cảm hứng, động lực cho những lớp trẻ học tập và hoàn thiện mình. Người thầy tốt như ngọn nến trong đêm, họ đốt cháy bản thân để soi đường cho những người khác. Những “bước đi” đầu đời là những “bước đi” quan trọng nhất”. Thầy là người thắp sáng nên những ngọn lửa về sự tử tế, sự hiếu kỳ và niềm đam mê học hỏi. Để dìu dắt những học sinh trở thành những người tốt thì đòi hỏi giáo viên là những tấm gương, sống đúng đắn. Để được làm một giáo viên tốt, thầy còn có lòng bao dung và cảm thông sâu sắc đối với học sinh của mình. Chính những tình cảm chân thành của thầy chính là nguồn động lực giúp những người học trò trưởng thành hơn, biết suy nghĩ hơn. Em muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến với người thầy giáo quý mến của em. Chúc thầy có thật nhiều sức khỏe, thành công trên công việc mới của mình nha</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1996921494/64a6320b8a4ff19352fe86255bc9805b/IMG_20230320_193913.jpg" />
         <pubDate>2023-03-20 12:55:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523503039</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Hồng Phúc </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523607598</link>
         <description><![CDATA[<div>KHOẢNH KHẮC ĐÁNG SỢ NHẤT THỜI CẤP 3 CỦA BẠN LÀ GÌ?<br>&nbsp;Trong mỗi đời người của học sinh cấp 3 chúng ta , ai ai cũng luôn có một nỗi sợ cho riêng mình ,sợ hãi từ môn học đến giao tiếp với bạn bè,....Nhưng đối với chúng tôi điều ám ảnh đầu tiên trog năm lớp 11 đó chính là GVCN ,sợ rằng bản thân sẽ lại e dè, rụt rè, lo ngại. Nhưng không, mọi điều xảy ra mà chúng tôi gặp phải điều ngược lại, GVCN lớp đó chính là Thầy Hồ Phi Ngọc ,giảng viên dạy bộ môn Hoá,&nbsp; 1 môn học khiến nhiều học sinh "sợ hãi".&nbsp;Và kể từ khi chủ nhiệm lớp cho đến nay ,Thầy luôn là người truyền đến nhiều động lực cho học sinh, mặc dù hơi khó tánh nhưng lại rất vui vẻ,hoà đồng.Tuy đôi lúc có gặp phải những chuyện vui buồn trắc trở không đáng nói, nhưng Thầy như là 1 người "Cha" của 43 đứa trẻ nhỏ.Dù cho có la rầy lớn tiếng cỡ nào nhưng đó là điều Thầy có thể làm được, Thầy muốn chính bản thân học sinh mình thay đổi để thành tài ,mai sau không sống trong chốn đen tối của xã hội. Rồi cứ thế thời gian lại trôi đi vỏn vẹn chỉ&nbsp; còn 2 tháng nữa được Thầy chủ nhiệm, tụi em cảm ơn Thầy thật nhìu vì đã động viên, nhắc nhở chúng em trong những lúc chểnh mảng việc học hành. Cảm ơn Thầy đã hết lòng tận tâm, dạy dỗ lớp chúng em trong suốt những ngày qua.Cảm ơn Thầy vì tất cả, người Cha thứ hai của chúng em!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1997737153/67fa53906f8ac11bd02158656410c667/IMG_20230320_163401.jpg" />
         <pubDate>2023-03-20 13:52:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523607598</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồ Thị Bích Huyền </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523632152</link>
         <description><![CDATA[<div>Gia đình là nơi mà tất cả mọi người chúng ta không ai mà không có. Nhưng không phải ai cũng đều có nội và ngoại gần bên. Đây là bức ảnh ở nhà ngoại tôi được chụp vào ngay đúng 00giờ 00phút giao thừa năm 2023 . Đây có lẽ là khoảng khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi vì quê ngoại rất xa (Cà Mau),gia đình tôi đi về bằng xe máy rất là mệt và ở Cà Mau thì rất là buồn vì chỗ ngoại ở không phải là thành phố mà chỉ là ở huyện (thị trấn Cái Đôi Vàm , huyện Phú Tân) không được nhiều chỗ đi chơi thật nhưng mà cũng rất là vui khi được về ăn tết cùng ngoại ,gần 7 năm rồi mới được về ăn tết với ngoại không biết là lần sau về còn được đông đủ như vậy không nữa .Khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà từ nhỏ đến giờ mới có được . Một chuyến đi đầy ý nghĩa và tôi sẽ ghi nhớ đến suốt đời.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1998022865/14b73524b332ae99af21e8a64c2f0cd6/B23087C5_8A08_4294_B6A9_15B3417EA8E1.png" />
         <pubDate>2023-03-20 14:05:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523632152</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồ Thị Bích Huyền</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523704060</link>
         <description><![CDATA[<div>Kính chào quý hành khách “Chuyến tàu thanh xuân mang số hiệu 11A4” đã sắp cập bến , chuyến tàu này sẽ đi đến tương lai của quý khách nên vui lòng sắp xếp lại thời gian thật đúng đắn khi chúng ta còn trên tàu.<br>Đây là bức ảnh được chụp&nbsp; vào ngày Quốc tế Phụ nữ 2023 .Từ đầu năm đến hiện tại có lẽ đây là bức ảnh đầu tiên của lớp với cô. Khoảnh khắc hạnh phúc này vào lúc tiết một ngày thứ tư , tụi em vào khá sớm để trang trí bảng tuy đơn sơ mà ý nghĩa , cô bước vào lớp tôi lên tặng hoa và chúc cô , cô cũng chúc lại,rồi cô vội vàng vào bài học mới . Tuy nhạt nhẽo nhưng đến gần hết tiết khi đó cô đã giảng xong bài học , cô gọi cả lớp lên chụp với cô một ảnh vì lúc đó đã dạy xong nên không thể chụp được với cái bảng mà chúng tôi đã trang trí , cũng buồn nhưng mà rất vui và hạnh phúc. Tuy cô đi với tụi em không lâu nhưng cô vẫn là người lái tàu để đưa chúng em hết chuyến tàu này vì vậy em rất quý trọng .<br>Nếu cô thấy được bài thuyết trình này , em xin chúc cô thật nhiều sức khoẻ và thành công trong con đường giảng dạy của mình .Và chúc cô luôn dẫn dắt những học sinh chăm ngoan và tích cực chứ không như em. Chân thành cảm ơn cô vì tất cả❤️❤️❤️.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1998022865/ee8f4e8999c98ee2dcc508b0dae7185e/269E8EA0_EDD7_4CFD_8519_519379C27A2B.jpeg" />
         <pubDate>2023-03-20 14:44:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523704060</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lớp 10A2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523720729</link>
         <description><![CDATA[<div>Đây có lẽ là giây phút đáng nhớ nhất từ khi chúng tôi bước vào trung học phổ thông. Nhớ ngày nào còn rụt rè, e thẹn khi phải tập thích nghi với trường học mới, thầy cô mới và những người bạn mới. Ấy mà thời gian trôi qua nhanh thật vừa chớp mắt thế thôi lại gần phải kết thúc một năm học rồi.Trong những tháng ngày là học sinh của trường đối với chúng tôi đây là một kỷ niệm đẹp đẽ nhất và khó quên nhất trong cuộc đời học sinh đó là lúc cắm trại do nhà trường tổ chức giây phút chúng tôi cùng nhau làm trại cũng mệt lắm đấy nhưng mà mọi người đều rất vui và háo hức để chuẩn bị cho đêm cắm trại của trường đây là bức hình đẹp đối với chúng tôi có lẽ nó là kỷ niệm tuổi học trò ngây ngô hồn nhiên biết bao nhờ đêm cắm trại ấy mà mọi thành viên trong lớp đã rất vui vẻ đoàn kết và hiểu nhau hơn đồng thời chúng e cũng rất cảm ơn thầy chủ nhiệm cảm ơn thầy đã đồng hành cùng chúng em bảo vệ nâng đỡ chúng em trong suốt khoảng thời gian qua và cuối cùng hi vọng tập thể lớp 10A2 của chúng ta sẽ đoàn kết hơn có thật nhiều giây phút vui vẻ và kỉ niệm khó quên.Cảm ơn vì chúng ta đã được gặp nhau đã trở thành một phần kí ức khó quên trong thanh xuân của nhau.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1867670342/a96807338ac553e5e9e16d8b7671250f/IMG_20230320_191958.jpg" />
         <pubDate>2023-03-20 14:52:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523720729</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Thị Hương Kiều </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523942574</link>
         <description><![CDATA[<div><br>"Thanh xuân" chính là tuổi trẻ. Ai cũng chỉ có cho mình một “thanh xuân” duy nhất trong đời nên hãy trân trọng thanh xuân và hãy dám nghĩ, dám làm. Chắc hẳn, cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất, là bài văn viết mãi không xong, là đề kiểm tra khó đến phát khóc. Thanh xuân cấp 3 thật đẹp bởi nó đã để lại cho chúng em những kỉ niệm mà chẳng bao giờ quên cả. Bức ảnh trại xuân năm 2023 bên trên chắc có lẽ là hạnh phúc và đáng nhớ nhất của tập thể 11A5 chúng em. Cảm ơn thanh xuân vì đã cho chúng ta gặp nhau và đồng hành cùng nhau trong suốt quãng thời gian vừa qua . Nhớ những ngày đầu khi bước vào ngưỡng cửa trường THPT, chúng ta dường như là những người xa lạ chẳng ai nói chuyện với ai cả thế vậy mà thời gian đã trôi qua một cách khó tả và giờ đây chỉ còn vỏn vẹn 2 tháng nữa thôi là chúng ta sẽ phải tách lớp. Mong rằng những kỉ niệm ấy sẽ chẳng bao giờ phai mờ trong kí ức của lớp mình nhé! Và một điều tuyệt vời hơn cả trong thanh xuân của chúng em đã có những người thầy, người cô trường THPT Phan Liêm luôn đồng hành, tận tụy soạn từng trang giáo án để đem lại cho chúng em những bài giảng hay, kiến thức bổ ích. Tập thể lớp chúng em chân thành cảm ơn tất cả các thầy cô vì đã xuất hiện trong 1 phần thanh xuân của chúng em. ”Có những người không phải là tuyệt vời nhất nhưng khoảnh khắc họ xuất hiện lại là đáng nhớ nhất”. Trân quý + Cảm ơn vì “THANH XUÂN CHÚNG TA ĐÃ CÓ NHAU”!&nbsp;<br>LOVE ALL!❤️<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1998051535/d8dcef7d823f325e0927e2d306bbe0d9/inbound7021079643254379898.jpg" />
         <pubDate>2023-03-20 16:54:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2523942574</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Kim Lợi </title>
         <author>kimloi22102007</author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2524354646</link>
         <description><![CDATA[<div>Thanh xuân của chúng ta thật đẹp vì trong đó có chúng ta.<br>Cũng đã gần trôi qua hết năm học&nbsp; đầu tiên ở ngôi trường mới rồi ,một năm học đầy ký ức, vui có, buồn có, mệt mỏi có, thoải mái vui tươi cũng có .Do duyên và sự may mắn đã cho chúng ta gặp được nhau. Nhờ những hoạt động của trường ,của thầy chủ nhiệm đã làm cho lớp chúng em trở nên đoàn kết và yêu thương nhau hơn. Bức ảnh này được chụp vào một ngày mà có lẽ vui buồn nó đan xen với nhau, ngày mà sắp phải chia tay thầy chủ nhiệm ,người đã dẫn dắt chúng em năm học đầu tiên ở ngôi trường mới này. Thời gian qua đối với lớp chúng em là khoảng thời gian tuyệt vời. Cảm ơn vì tất cả!!<br>Goodbye see you again.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1867542715/bb221c9d9ffeb2bf22e3a1072c74e3a5/IMG_8304.jpg" />
         <pubDate>2023-03-20 23:18:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2524354646</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2524773682</link>
         <description><![CDATA[<div>Theo định nghĩa của riêng bản thân các bạn thì hạnh phúc là gì ? Hạnh phúc là khi tất cả những gì diễn ra xung quanh mình phù hợp với nhu cầu và mong muốn của bản thân. Mỗi người đều có những quan điểm riêng về sự hạnh phúc. Vậy hạnh phúc là vô hình hay hữu hình mà con người ta vẫn luôn mỏi mệt để đạt được nó? Mỗi người một đáp án nhưng đối với nhiều người, hạnh phúc đôi khi bắt nguồn từ những thứ đơn giản nhất như được làm những gì mình thích, được ăn ngon, được mặc quần áo đẹp, đôi khi chỉ cần nhìn thấy ai đó hạnh phúc cũng khiến ta hạnh phúc. Để hưởng ứng phong trào khoảnh khắc hạnh phúc chúng em đã gửi đến bức ảnh mang tên " Bức Ảnh Hạnh Phúc" . Hạnh phúc ở đây không chỉ là niềm hân hoang được dự ngày mừng cưới của cô chủ nhiệm dấu yêu của chúng em mà còn là kỉ niệm khó quên của tập thể 12A2 chúng em, khoảnh khắc mà 40 con tim hòa thành một cùng nhau gửi lời chúc phúc đến cô mong cô và người bạn đời của mình răng long đầu bạc, trăm năm hạnh phúc và thành công trong con đường sắp tới. Chúng em xem cô như người mẹ thứ 2 của mình, nhìn cô được hạnh phúc chúng em cũng hạnh phúc theo. Chỉ vỏn vẹn vài tháng nữa, tập thể 12A2 mỗi người một nơi, mỗi người đều có con đường riêng của mình xin nhờ những bức ảnh này để lưu giữ ký ức, kỉ niệm của đời học sinh.&nbsp;Chúng em sẽ trân trọng những khoảnh khắc hạnh phúc vui vẻ vào năm học cuối cùng này, sau này nhìn lại những bức ảnh này chúng ta sẽ hoài niệm về một thanh xuân tươi đẹp mà ta đã trải qua. Cảm ơn cô chủ nhiệm dấu yêu của chúng em, mãi yêu 12A2.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1996983950/55c40f87e0062b0cc8c520a7ae87bf48/PHI_1238.JPG" />
         <pubDate>2023-03-21 05:21:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2524773682</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngô Thị Thùy Vân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2527050251</link>
         <description><![CDATA[<div>Khoảnh khắc hạnh phúc nhất mà bạn từng trải qua là gì? Lần gần đây nhất bạn cảm thấy hạnh phúc là khi nào?<br>Chỉ tít tắt vài tháng nữa thôi! bàn ghế, sách vở, hình ảnh, tiếng cười,… tất cả chỉ còn là kỉ niệm, chúng tôi đem cất nó vào một góc nhỏ nào đó của trái tim và từng bước tiến về phía hoài bảo của bản thân. Nhanh thôi, những đứa trẻ rồi sẽ phải trưởng thành. Người ta thường nói hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhặt nhất, nhưng đối với 12A8 hạnh phúc được tạo nên bởi người chụp bức ảnh này. Thầy “Nguyễn Thanh Tú” người dẫn dắt chỉ bảo chúng tôi trong năm tháng cuối cùng của thời học sinh. Có lúc, có những lời rầy la nhưng mang đầy những thiện ý, quan tâm làm cho những đứa trẻ đang lớn càng trưởng thành hơn, và hầu hết thời gian bên thầy và mọi người là những trải nghiệm tuyệt vời. Mong rằng khi ra ngoài chúng ta vẫn gặp được một người thầy tuyệt vời như hiện tại. Một năm không dài cũng không ngắn nhưng dường như cả thầy và chúng tôi đã là một. Thời gian sẽ qua đi rất nhanh chỉ mong rằng khi gặp lại sẽ vẫn thấy được những nụ cười ấy. Hãy hết mình ở thời điểm hiện tại vì hơn ai hết chúng ta là người rõ nhất sẽ không bao giờ còn trải qua khoảnh khắc này nữa. Nhưng một cuốn phim tua nhanh qua trước mắt từng kỉ niệm ùa qua, nhanh thật, chúng ta sắp phải lớn rồi! Thời sắp kết thúc rồi, ta phải khám phá và phải trải nghiệm nhiều thứ ở bên ngoài, nhưng tuyệt đối ta sẽ không quên cảm xúc, hình ảnh tuyệt vời này. Cảm ơn vì đã là một phần của 12A8, cảm ơn vì chúng em đã gặp được thầy, cảm ơn vì đã gặp nhau ở tuổi 17 , thật cảm ơn vì đã cùng nhau trưởng thành.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1966731071/bc32d8f93c038db958cb384934334e6a/IMG_20230322_190616.jpg" />
         <pubDate>2023-03-22 12:14:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2527050251</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồ Quốc Triển</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2527164469</link>
         <description><![CDATA[<div>Đây là năm học đầu tiên của cấp 3- cấp học mà mọi học sinh đều luyến tiếc, vương vấn mỗi khi tốt nghiệp, và giáo viên được bổ nhiệm làm chủ nhiệm lớp 10A1 chúng em là cô Hồ Thị Ngọc Diễm. Ngay từ ngày đầu được gặp cô, cô đã cho chúng em thấy được sự tận tụy, dịu hiền và yêu thương học sinh của mình. Mọi việc, mọi vấn đề của lớp đều được cô quan tâm, giúp đỡ; không những thế, cô còn là một người đầy tình cảm, mỗi khi một thành viên nào trong lớp có điều gì đó bận tâm trong lòng hay buồn bã,tự ti, thất vọng... thì cô luôn ở bên để hỏi han và động viên, khuyến khích bạn ấy. Bên cạnh việc là một cô giáo chủ nhiệm yêu thương học sinh, cô còn là một giáo viên dạy toán rất có trách nhiệm, lúc nào cũng giảng dạy nhiệt tình để học sinh có thể hiểu bài. Bức ảnh này và món quà ngày hôm ấy là chúng em dành tặng cho cô để cảm ơn về tất cả những gì cô đã làm cho chúng em, dù nó có thể hơi nhỏ bé nhưng mong cô sẽ hiểu được tấm lòng của chúng em. Chúng em rấ mong những năm tiếp theo sẽ vẫn được là&nbsp; học sinh dô cô chủ nhiệm. Lớp 10A1 xin cảm ơn cô rất nhiều.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1826826662/d16427331d3455e1821245b391d68fbf/received_1931759153849413.jpeg" />
         <pubDate>2023-03-22 13:30:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2527164469</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Đẹp</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2528073950</link>
         <description><![CDATA[<div>Đây là&nbsp;khoảnh khắc mà em sẽ không bao giờ quên được của thời học sinh. Là khoảng thời gian cùng nhau vui chơi giải trí, thể hiện sự đồng tâm hiệp lực để dựng nên trại. Cũng là kỉ niệm khó phai thời học sinh. Dù sau này có tham gia bao nhiêu lần cấm trại khác đi nữa. Em cũng sẽ không quên khoảnh khắc này được vì nó là thời gian được sinh hoạt tập thể vui nhất thời học sinh.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1496435600/c977394f1c40e516213d8c7851346a00/IMG_20230117_130429.jpg" />
         <pubDate>2023-03-23 01:55:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2528073950</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Trần Khôi An </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2528698192</link>
         <description><![CDATA[<div>ảnh&nbsp;này được chụp từ ngày 23/3 ngày đi làm tinh dầu(thất bại có, thành công có, nản có) rất là mệt nhưng lúc mình thành công thì rất là vui và hạch phúc.Ảnh này kh có gì nổi bật nhưng mà đó là lúc hoàn thành sản phẩm do mình tạo ra, vừa mệt vừa vui.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2001763027/b07970095313133c7bf1817a03ee8383/IMG_20230323_184804_451.webp" />
         <pubDate>2023-03-23 11:49:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2528698192</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Võ Lê Cát Tường </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2528801821</link>
         <description><![CDATA[<div>Có lẽ trong cuộc đời của mỗi chúng ta ai cũng có một gia đình, gia đình là hai tiếng thiêng liêng trong trái tim mỗi con người, là chốn bình yên và an toàn nhất trong cuộc đời của chúng ta. Chỉ có ở gia đình, con người mới có thể cảm nhận được tình yêu thương và sự bao dung vô bờ bến nhưng có thể gia đình họ không được trọn vẹn khi không may thiếu đi hình ảnh của người mẹ,hay người cha…điều đó thật đáng buồn. Nhưng thật may mắn khi tôi có đầy đủ cả cha và mẹ, cha mẹ tôi yêu nhau từ thời còn là sinh viên đến bây giờ tình cảm của họ dành cho nhau vẫn không thay đổi. Cha thường dạy dỗ chúng tôi bằng những lời lẽ không ngọt ngào cho lắm chỉ toàn là hành động còn mẹ thì lại gần gũi quan tâm hơn, để thể hiện tình cảm mỗi người lại có mỗi cách quan tâm khác nhau, nhưng có một điểm chung là luôn mong muốn con mình trở nên tốt hơn. Bởi lẽ dù có đi đâu xa thì nhà vẫn là nơi luôn chào đón chúng ta trở về, con dù lớn thì vẫn là con của cha mẹ! &nbsp;</div><div>Khi ai đó hỏi khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tôi là khi nào, tôi xin trả lời là khi nhìn thấy gia đình và người thân của tôi bên cạnh tôi luôn được mạnh khoẻ và hạnh phúc.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2000687464/3723a3b7f7cdf9893b876b98952e59de/B9E867A8_99E3_447D_BC3C_084C4E5D1CCE.jpeg" />
         <pubDate>2023-03-23 13:03:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2528801821</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Tuyết Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2531023074</link>
         <description><![CDATA[<div>Hạnh&nbsp;phúc của riễng mỗi người là những điều khác nhau, đối với một số người hạnh có lẽ là thỏa mãn về vật chất hoặc tinh thần hoặc cũng có thể là cả 2. Đối với riêng tôi, hạnh phúc có lẽ được gói gọn trong 2 từ gia đình, mà ở đó có sự hiện diện tình yêu giữa cha và mẹ tôi. Chuyện tình của 2 người đôi lúc khiến tôi cảm thấy thật ngưỡng mộ. Đó không hoàn toàn là 1 màu hồng xinh đẹp đôi lúc cũng cod cải vả nhưng sâu trong đó là sự quan tâm lẫn nhau. Tình yêu và sự quan tâm được thể hiện qua tấm ảnh trên. Khoảnh khắc mà cha tôi tặng cho mẹ tôi cành bông 1 cách nhạy ngùng nó làm cho tôi tin thêm về tình yêu.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1347162536/fb94befddd12166302260323acc1fbd4/IMG_20230325_084512.jpg" />
         <pubDate>2023-03-25 01:54:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2531023074</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Trần Dĩ An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2531642539</link>
         <description><![CDATA[<div>Bạn còn nhớ lần gần nhất bạn chụp hình chung với Ba bạn là khi nào không?</div><div>Còn riêng tôi thì có,nhưng đây là tấm ảnh duy nhất tôi có trong điện thoại về Ba tôi. Tôi đã cố gắng mở lời kêu “Ba chụp chung với con một tấm làm kỷ niệm” trong buổi đám cưới của chị tôi, bởi vì từ nhỏ đến lớn thì chưa bao giờ có được một tấm ảnh chụp chung.&nbsp;</div><div>Ba là người mà chúng ta rất thích ở gần lúc nhỏ, là người dìu dắt, nâng những bước chân chập chững bước đi lần đầu tiên trong đời. Và khi lớn lên chúng ta lại quá bận với những việc riêng, việc học, còn Ba lại bận với công việc của bản thân ông, vì thế chúng ta lại ít nói chuyện với nhau, đôi lúc trong nhà chỉ gặp mặt nhưng Ba con cũng rất ít nói chuyện chỉ hỏi “mới đi học về hả” hay “ăn cơm” làm khoảng cách giữa Ba và con lại tưởng khá gần nhưng rất xa.</div><div>Qua phong trào “KHOẢNG KHẮC HẠNH PHÚC” này tôi rất cảm ơn nhà trường để giúp học sinh bày tỏ những khoảng khắc hạnh phúc của mình với người mình yêu thương. Và hy vọng bạn mạnh mẽ tự tin nói chuyện với ba mình nhiều hơn nữa và có dịp hãy cùng với ba mình chụp với nhau một tấm ảnh để giữ làm kỷ niệm nhé, và đây có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đối với tôi vì mong muốn của tôi là được chụp chung với Ba một tấm làm kỷ niệm và đã đạt được.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1996971967/e2ca337df6ccfc3a7b3a7a2b8ff5a11e/9EB3CCD4_18EA_4EF3_A2DD_3D7513583765.jpeg" />
         <pubDate>2023-03-26 07:54:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hovinhminhthehuypl/Bookmarks/wish/2531642539</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
