<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>[VHQ6_C1]. Trải nghiệm bất ngờ by Phạm Mai Huyên</title>
      <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-02 02:39:01 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-02-21 00:59:20 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>THỬ THÁCH VIẾT</title>
         <author>maihuyencva</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1785408008</link>
         <description><![CDATA[<div>Đã bao giờ có một sự việc bất ngờ xảy ra khiến con thay đổi quyết định của mình? Hãy viết một đoạn văn (7-10 câu) chia sẻ về trải nghiệm ấy. <br><br>Gợi ý: <br>- Con dự định làm gì?<br>- Sự việc bất ngờ nào đã xảy ra? <br>- Con đã thay đổi quyết định ban đầu của mình như thế nào? <br>- Sự thay đổi đó tốt hơn hay xấu đi so với dự định ban đầu của con?<br>- Con rút ra bài học gì sau trải nghiệm này?<br><strong>Cô ơi ko có chuyện gì thì sao ạ ? (Vì đề bài là một sự việc thay đổi quyết định nên hơi khó)<br>Nhật</strong>
</div><div>
<br><br><br><br>
</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1333017982/b2dcd5e7c3d48238bfcfdff527ee4995/maxresdefault.jpg" />
         <pubDate>2021-10-02 02:44:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1785408008</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đại Lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1786820529</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi nhắc đến trải nghiệm , tôi đã nhớ đến một chuyện mà tôi không bao giờ quên được. Đó là câu chuyện xảy ra vào 2 năm trước ,<mark> sau buổi đi du lịch thật tuyệt vời với tôi vì chuyến đi du lịch đó bố mẹ đưa đi sẽ giúp cho tôi lấy lại tình thần sau bài kiểm tra cuối kì 1 để đi học với tinh thần thoải mái </mark>. <mark>(Câu văn này còn khá lủng củng và không rõ ý, con thử tìm cách diễn đạt khác xem sao nhé)</mark>Cuối tuần(sau ngày đầu tiên đi học trở lại) , cô giáo phát giấy mời đi họp&nbsp; phụ huynh , tôi cảm thấy điều đó rất bình thường <mark>và hôm đi họp phụ huynh bố tôi sẽ là người</mark> . Khi tôi chỉ bố đường để vào lớp mình , tôi vui vẻ và xin bố về nhà trước. Và lúc bố về, tôi thấy bố vào nhà chậm rãi nhưng rất bức tức , bố cứ nói : " cái roi đâu rồi ".Khi bố đến gần tôi , bố quát: " Bố mẹ cho con học hành đàng hoàng mà đi thi chỉ được có 4 điểm vậy, con không thấy các bạn được 9 với 10 à''. Bố liên <mark>túc</mark> đánh tôi và bắt tôi phải làm 100 bài toán. Đêm hôm đó tôi chả dám nói chuyện với nói chuyện với bố và xin sang ngủ cùng mẹ , lúc đó tôi nghĩ : '' Mình thật ngốc có lẽ mình phải ở lại lớp chăng ? có thể sau chuyến du lịch đó mình lại quên mình bị điểm kém mà không rút kinh nghiệm ''. Ngày hôm sau , tôi đến lớp và quyết tâm là mình sẽ cố gắng lên lớp. Nhưng tôi vẫn bị các bạn hỏi là tôi được bao nhiêu điểm thế nên tôi cần phải thêm thật nhiều điều nếu muốn lên lớp . Mỗi hôm , tôi được cậu với dì và anh chị họ sang kèm tôi và kết quả là tôi đã đạt được trên 5 điểm . Dù không phải là quá cao nhưng tôi đã cố gắng hết sức để được vượt qua được khó khăn này . Những năm kế tiếp, tôi dần cải thiện được lực học của mình và đến năm học cuối cùng của cấp 1 là một hôm rất hạnh phúc và phấn khích khi tất cả các môn tôi thi đều trên 9 . Lớn lên , tôi không thể nào quên được ngày bị bố phạt vì điểm kém , nó giống như một thảm họa vậy . Vì thế, tôi sẽ không để thảm họa đấy tái hiện lại thêm lần nào nữa . <mark>Sau bài viết này (con lưu ý không nên dùng văn nói trong bài viết nhé)</mark> tôi muốn nhắc với mọi người rằng đừng từ bỏ những cơ hội nào mình có thể làm được nhưng lại thất bại .Bài viết của tôi xin được dừng lại . Mong sau câu chuyện này các bạn có thể rút ra thật nhiều bài học quý giá . Còn bây giờ thì tạm biệt<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Về cơ bản con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra. Tuy&nbsp; nhiên, con còn chú ý xem đâu là sự việc chính trong câu chuyện để kể lại tập trung hơn nhé!<br>- Một vài lỗi diễn đạt cô tô vàng bên trên, con có thể tìm cách sửa lại xem sao nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 06:45:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1786820529</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Thảo Ly</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1787329156</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi chắc chắn rằng bạn đã từng thay đổi quyết định của mình chỉ vì một điều bất ngờ xảy ra phải không? Tôi cũng vậy. Chỉ vì một suy nghĩ nảy ra bất chợt mà đã cứu được mạng sống của tôi. Hôm đó tôi rất vui vì sắp được gặp lại người bạn thân nhất của tôi. Khi qua đường, tôi không chú ý nên&nbsp; bị một chiếc xe tải gần như đụng trúng.<mark> Khi đó tôi đã nảy ra một suy nghĩ nên quay lại</mark>. Từ lần đó tôi rút ra được một bài học rằng phải nhìn xe cộ trước khi qua đường. Tôi rất cảm ơn suy nghĩ của tôi.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Có vẻ con hiểu nhầm về đề bài cô đã đưa ra. (Kỉ niệm ấy có sự việc nào bất ngờ xảy ra khiên con thay đổi quyết định của mình chứ không phải là thay đổi suy nghĩ trong kỉ niệm đó, con nhé) Nếu không có kỉ niệm khiến con thay đổi quyết định, con có thể đổi sang một kỉ niệm bất ngờ đối với mình nhé! (đó có thể là một kỉ niệm mang tới niềm vui/ nỗi buồn... một kỉ niệm mà con chưa bao giờ có được, không bao giờ nghĩ tới và không thể đoán trước được...)<br><br>
</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 14:04:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1787329156</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Ngọc Khánh An </title>
         <author>vungockhanhan120</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1788254041</link>
         <description><![CDATA[<div>Nói đến trải nghiệm, tôi đã nhớ đến một chuyện mà tôi không thể nào quên. Chuyện đó đã xảy ra được 2 năm rồi nhưng sao để lại cho tôi nhiều ấn tượng khó quên đến thế. <br>Đó là một lần năm tôi mới chỉ lên lớp 4, tôi cùng gia đình đi chơi công viên Ecopark. Khi thấy các anh chị cùng chú dì đi bơi thuyền, tôi ngỡ là dễ lắm, nên tôi nằng nặc bắt mẹ đi cùng. Nào ngờ, trước khi bước lên thuyền tôi tỉnh bơ nhưng khi xuống thuyền thấy con thuyền chênh vênh <mark>(khiến, làm,...)</mark> tôi hơi sợ<mark>, vẫn chèo thuyền tiếp. (Ý này con nên tách ra thành một câu mới và thêm thắt từ ngữ vào cho phù hợp nhé)</mark> Mẹ và tôi loay hoay từ nãy đến giờ đã 10 phút mà hai mẹ con vẫn cứ đâm vào bãi cỏ ven bờ. Đây <mark>cũng</mark> là lần đầu mẹ đi bơi thuyền, tôi <mark>cũng</mark> không khác gì.<mark>(Lỗi lặp từ, con thử tìm một cách diễn đạt khác xem sao nhé)</mark> Đi xa bờ quá rồi, tôi sợ, nản quá định buông cái chèo ra. Tôi vừa sợ vừa tức, giậm chân, chèo thuyền mạnh đến nỗi nước bắn hết vào quần tôi. Mẹ mắng tôi: " Cứ <mark>láu ta, láu táu, (con viết liền cụm từ này nhé)</mark> lần sau đừng có rủ mẹ đi cùng nữa". Tôi suýt khóc, tôi và mẹ cùng nhau cố gắng chèo vào bờ, xoay xở hết thảy 1 giờ đồng hồ. Gần vào đến bờ rồi, tôi mừng lắm, thế mà lúc ở giữa hồ còn nghĩ nhảy xuống hồ rồi bơi về bờ luôn, đằng nào <mark>mà (lỗi lặp từ, con thử thay thế bằng một từ khác phù hợp hơn nhé)</mark> tôi vẫn còn đeo áo phao trên người <mark>mà</mark>. Rồi còn có cả những ý nghĩ sợ hãi nữa, tôi nghĩ sẽ bị lật thuyền rồi tôi chết đuối hay là bị chìm rồi lại bị thủy quái dưới hồ kéo xuống vì tôi cứ nhìn xuống cái mặt hồ đen xì, tôi lúc đó là thấy cái gì cũng sợ, cái gì cũng nghĩ ra được, lúc đấy trí tưởng tượng của tôi phong phú lắm. <mark>(Câu này hơi dài, con có thể tách làm hai câu nhé</mark>) Nghĩ đến bây giờ vẫn còn sợ sợ. Vậy thôi chào các bạn nhé, câu chuyện của tôi đến đây là hết rồi.Tạm biệt!<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra. Cô rất thích kỉ niệm của con cũng như cách con chia sẻ kỉ niệm ấy (đúng là một trải nghiệm nhớ đời, con nhỉ). Về cơ bản, con đã kể lại một cách chi tiết kỉ niệm của bản thân.<br>- Tuy nhiên, nếu được, con nên viết dưới hình thức bài văn, chia rõ 3 phần (mở, thân, kết) thì bài viết sẽ rõ ý hơn đó!<br>- Một số lỗi diễn đạt cô đã tô vàng bên trên và gợi ý cách sửa, con hãy thử sửa lại xem sao nhé!<br>- Ngoài ra, để bài viết đầy đủ hơn, con cũng có thể nói thêm về bài học mà con rút ra sau trải nghiệm ấy là gì nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:30:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1788254041</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia hưng</title>
         <author>vnhanquoc22</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1789507477</link>
         <description><![CDATA[<div>Xin chào các bạn ,đã bao giờ có một sự việc khiến bạn thay đổi quyết định của mình chưa , mình thì từng có rồi đấy ,mình còn nhớ rất rõ và không bao giờ có thể quên được kỉ niệm ấy<br><br>Khi đó tôi cùng với nhà đi chơi công viên.&nbsp;<mark>(con xem lại cách diễn đạt và thử sửa lại xem sao nhé</mark>)Tôi được đi chơi cà kheo , lúc đó tôi cứ tưởng cà kheo dễ sử dụng lắm vì khi tôi nhìn các chú chơi các chú chơi rất giỏi nhưng không,<mark> (con nên thêm dấu ngắt nghỉ để nhấn mạnh và biểu đạt rõ ý hơn nhé)</mark> cà kheo thực sự cực kì khó sử dụng.Lần đầu tiên tôi đi thử tôi không được bước nào tôi toàn bị ngã tại chỗ và còn bị xước và bầm tím mặt mày luôn nói thật nó thực sự là khó, vì phải điều khiển sự cân bằng , điều chỉnh lực và phải khéo léo lúc di chuyển nữa.<mark> (Con nên tách câu ra và ngắt nghỉ phù hợp nhé)</mark>Lúc đó tôi cứ kêu:''con không đi đâu không đi đâu''<mark> con không đi đâu không đi đâu&nbsp; (nếu là lời nói trực tiếp thì con nên trích dẫn trong dấu ngoặc kép) </mark>âm sầm cả chỗ đó lên,tôi cứ nghĩ lúc đó mình sẽ bỏ cuộc vì nó quá khó và tôi không thể làm được.Sau một hồi loay hoay khá lâu tôi cuối cùng cũng đi đưowcj cà keo,cảm xúc lúc đó cực kì phấn khích và vui sướng vì mình đã có thể đi được cà kheo <mark>(con nên để ý đến việc ngắt nghỉ câu văn nhé)</mark><br>Thế nên tôi muốn <mark>nhắc </mark>với mọi người đừng từ bỏ những gì mình làm được nhé.Tạm biệt<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra.<br>- Tuy nhiên:<br>+ Con vẫn còn mắc lỗi diễn đạt, lỗi chính tả và ngắt nghỉ câu. Con xem phần cô đã tô vàng và sửa lại theo gợi ý xem sao nhé!<br>+ Để bài viết tốt hơn, chi tiết hơn, con có thể thêm vào các chi tiết miêu tả cái cà kheo; Khi sắp bước lên cà kheo, con có suy nghĩ, cảm xúc gì không? (hân hoan, hào hứng, phấn khởi, lo lắng, hồi hộp...); Khi bắt đầu bước đầu tiên bị ngã con có nản lòng hay có mong muốn được chinh phục bộ môn này không? Con đã tập luyện như thế nào để quyết tâm chinh phục cà kheo? (tập bao lâu, ai hỗ trợ, tập như thế nào...)? Khi đã đi được cà kheo, con có cảm xúc, suy nghĩ gì không? Kỉ niệm đem tới cho con những bài học ý nghĩa như thế nào?.......</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 13:04:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1789507477</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Song Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1791719372</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi nhắc đến <mark>trải nghiệm (con có thể viết rõ ý hơn là trải nghiệm như thế nào nhé: trải nghiệm đầy ấn tượng, trải nghiệm nhớ đời....)</mark>, tôi liền nhớ ra <mark><del>ngày</del></mark> cái ngày cuối tháng 9 của năm 2019. Chuyện đó xảy ra hơn 2 năm rồi, nhưng mỗi lần nhắc đến nó, tôi thấy hơi sợ.<br>Năm đó tôi mới vào lớp 4, chú cún Sóc nhà tôi đẻ 4 đứa con trông rất xinh xắn. Vì vậy nên mỗi buổi sáng thức dậy, tôi liền chạy ào xuống ngắm những chú cún đang loay hoay để tìm chỗ nằm. Thấy vậy, tôi liền đưa tay vào để vuốt lông những chú cún con kia. Nào ngờ khi tôi đưa tay, Sóc liền cắn vào tay tôi, mặt nó có vẻ rất giận dữ, lúc đó Sóc nhe răng dọa tôi. Dù vết thương rất nhỏ thôi, nhưng cũng đủ làm bố mẹ tôi phải lo lắng. Khi nhìn thấy <mark>(vết thương đó...)</mark>, mẹ tôi phải gọi đến phòng tiêm ngay. Mẹ rất lo lắng cho tôi. Trên đường đi mẹ cứ nói liên tục:" Con thấy chưa, cứ trêu nó làm gì để rồi nó cắn cho rồi lại mất thời gian". Lúc đó tôi chỉ biết gật đầu mà thôi. Hôm đó tôi đã mất 2 tiết học để đi tiêm. Cũng may là Sóc đã tiêm phòng đầy đủ nên bố mẹ tôi cũng bớt lo hơn một chút.<br>Mặc gì chuyện cũng qua lâu rồi nhưng tôi vẫn hơi sợ. Mỗi khi nhắc đến người tôi nổi hết da gà. Câu chuyện của mình dến đây là kết thúc rồi. Tạm biệt các bạn.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra.<br>- Tuy nhiên:<br>+ Một vài câu văn cô tô vàng còn bị mờ nghĩa, không rõ ràng, con có thể sửa lại theo gợi ý của cô nhé<br>+ Về cơ bản con đã kể lại được trải nghiệm của bản thân, nhưng nếu muốn bài viết hay hơn, con có thể thêm vào trong câu chuyện những cảm xúc, thái độ, hành động của bản thân khi bị chú cún cắn (trước khi vuốt ve những chú cún con, con có cảm xúc gì, mong đợi gì? Khi bị cắn, con có giật mình hay không? Cảm xúc lúc đó trong con? Suy nghĩ?....); Bài học mà con rút ra cho mình sau trải nghiệm ấy là gì? Có đáng để con ghi nhớ hay không?....<br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-05 04:06:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1791719372</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đức Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1792072920</link>
         <description><![CDATA[<div>chưa từng bị. Tự nhiên lại thay đổi ý định của mình vì một lý do trời ơi đất hỡi nào đó rồi nhỡ nó sai thì lại bảo là dòng đời đưa đẩy.thật ra trên đời không có lựa chọn đúng hay lựa chon sai gì cả mọi lựa chọn đều đúng và cũng sai .Rồi các lựa chọn đấy vẫn dẫn chúng ta đến một con đường và mỗi con đường <mark><del>đều chỉ có một đích đến là cái chết</del></mark>.mọi lựa chọn đều như nhau đều dẫn đến hạnh phúc và khổ đau nên cứ thong thả mà chọn .Việc <mark>x</mark>uy nghĩ xem lựa chọn nào đúng nào sai thì vẫn chỉ dẫn đến một con đường và một đích đến.Vì vậy các lựa chọn không hề ảnh hưởng đến cuộc đời bạn các lựa chọn chính là <mark>cuộc đời mạng.(cô chưa hiểu ý con lắm)</mark><br><br>(mất ngủ nên suy nghĩ ra nhiều triết lý chứ ko lấy trên mạng nha)<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Vì chưa có kỉ niệm nào khiến mình thay đổi quyết định nên con đã lựa chọn một hướng đi khá thú vị (giống như triết lí cuộc đời vậy nhỉ)<br>- Nhưng một vài câu con viết khá khó hiểu, diễn đạt cũng chưa rõ nghĩa lắm, con nên xem lại nhé!<br>- Nếu được, con hãy thử nhớ xem liệu có một kỉ niệm nào đó đem đến một điều bất ngờ cho con hay không? (điều mà con không bao giờ nghĩ tới, điều mà con không đoán trước được...) (kỉ niệm mang đến niềm vui/ nỗi buồn...). Nếu có kỉ niệm như vậy, con hãy thử bắt tay vào viết một bài chia sẻ về nó xem sao nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-05 06:57:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1792072920</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Bảo Trân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1792464569</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;Chắc hẳn ai cũng <strong><mark>đã từng</mark></strong> trải qua cảm giác lo sợ,hoảng hốt, vui sướng,hạnh phúc là như thế nào rồi nhỉ? Và tất nhiên, tôi cũng không ngoại lệ.<br>&nbsp; &nbsp;Vào mùa hè năm tôi lên lớp 3,cả nhà tôi đi Đà Nẵng du lịch. Tôi đã rất háo hức chờ đợi khoảnh khắc máy bay hạ cánh xuống sân bay. Và thế là tôi đã đứng trên địa phận của Đà Nẵng thật rồi này, cảm giác vui sướng đang ngập tràn trong tôi. Thật nhanh chóng tôi đã về đến khu rì-sọt, trước mắt tôi đây không gian rộng lớn, không khí thoáng đãng, hoa lá ngập tràn các lối tôi đi. Hít thật sâu tôi cảm nhận tâm hồn mình thoải mái biết bao. Nhanh nhanh tôi sắp đồ và lao ra ngay bãi biển. Ôi, biển Đà Nẵng thật tuyệt vời , biển trong xanh trải dài trước mắt tôi. Từng đợt sóng vỗ lăn tăn,dịu dàng hoà quyện trong tiếng gió xuyên qua từng rặng dừa. Không thể bỏ lỡ cái cảm giác sung sướng,háo hức này thêm tí nào nữa, tôi lao ngay vào dòng nước biển trong xanh mát mẻ ngoài kia,bỗng dưng " Tủm", tôi thấy mình chới với không còn làm chủ được nữa rồi. Lo lắng,hoảng sợ tôi cố vùng vẫy để mong có người nhìn thấy tới giúp mình. Trời ạ,trong lúc gần như không còn sức nữa, một cánh tay với lấy tay tôi,kéo tôi vào gần sát bờ. Chính lúc này đây, tôi chợt choàng tỉnh, cảm ơn người đã giúp tôi và hơn hết nhận thấy có lỗi với chính bản thân mình.<br>&nbsp; Sự việc xảy ra tuy có làm cho tôi lo sợ,<strong><mark>nhưng lại là một chuyến du lịch đặc biệt nhất đối với tôi</mark></strong>. Bởi nó đánh dấu sự trải nghiệm đầu đời,một bài học tôi không bao giờ quên. Và từ đó mỗi khi làm một việc gì, tôi luôn tự dặn mình phải thật thận trọng, phải yêu thương và nghĩ tới bản thân mình nhiều hơn.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra. Cô rất thích cách con chia sẻ về kỉ niệm của bản thân. Các ý trong bài con viết rất tốt và cũng biết liên kết các câu với nhau<br>- Tuy nhiên, một vài câu của con còn mắc lỗi diễn đạt khiến câu văn không rõ ý, con hãy xem&nbsp; và sửa lại theo gợi ý của cô nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-05 09:59:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1792464569</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trung Hiếu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1796524642</link>
         <description><![CDATA[<div>Nếu nói về 1 <mark>trải nghiệm (cụ thể là trải nghiệm như thế nào: ấn tượng, đáng nhớ...)</mark>,<mark>thì quá khứ của tôi không thể nào mà quên được.(Con xem lại cách diễn đạt câu này và thử tìm cách sửa lại xem sao nhé)</mark>Cứ khi nghĩ về nó thì tôi lại lại cảm thấy rất ân hận về việc tôi đã làm cách đây 2 năm trước.<br>Vào 2 giờ chiều, ngày 20/5/2019 tôi đã dự định lấy tiền của mẹ tôi để đi chơi net <mark>và</mark> trưa hôm đó,tôi nhân lúc mẹ ngủ đã lấy tiền và giấu trong tủ <mark>và</mark> <mark>(lỗi lặp từ)</mark>đến buổi chiều rủ vài đứa bạn đi chơi net.Đúng giờ đã hẹn,tôi đã xin mẹ ra ngoài chơi với các bạn<mark>(thật ra là đi chơi net với các bạn nhưng nói thật thì tôi sẽ bị cấm ra ngoài mất) (con có thể bỏ dấu ngoặc đi nhé)</mark>tôi chạy thật nhanh đến quán net gần nhà và chơi.Sau khi chơi xong thì đang đi về nhà thì gặp bố đang cầm roi mây,đứng trước cổng và hét thật to và nói:"Thằng Hiếu đâu rồi,sao dám đi chơi net hả"Tôi đã rất sợ và núp vào bụi cây gần nhà,thì gặp ngay luôn mẹ đang đi tìm và tối đó,tôi đã bị ăn đòn rất nhiều và đau đớn đến gào thét.Từ đó,tôi đã không bao giờ dám trộm tiền mẹ đi chơi net&nbsp; nữa.Nghĩ đến bây giờ vẫn còn sợ sợ. Vậy thôi chào các bạn nhé, câu chuyện của tôi đến đây là hết rồi.Tạm biệt<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên:<br>+ Con có thể xem lại lỗi diễn đạt cô đã tô vàng để sửa lại cho hợp lí nhé!<br>+ Để bài viết tốt hơn, con có thể thêm vào các chi tiết miêu tả lại tâm trạng, cảm xúc, suy nghĩ của bản thân trong các lần (khi xin tiền mẹ, khi đi chơi, khi về nhà ...)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-06 13:44:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1796524642</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chấn Nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1802191536</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn đá bóng là môn con rất thích và chủ nhật tuần nào con cũng đi. Nhưng một ngày mùa đông lạnh giá, con thấy rất hào hứng chuẩn bị đi đá bóng thì bố đã ngăn con. Hôm đó rất lạnh, các sân cũng đóng cửa nên phải ở nhà. Con nghĩ&nbsp; rằng ở nhà rất chán, chẳng có gì ngoại trừ dán mắt vào màn hình. Nên con đã có ý khác. Bọn con đã quyết định chơi cờ vua, cờ tỉ phú và nhiều trò khác.<mark> Con nghĩ sự thay đỏi này vừa tốt vừa xấu: (Con lưu ý là không nên dùng văn nói trong bài viết nhé) (thực ra con có thể thay thế bằng một cách diễn đạt khác chứ không nhất thiết là trả lời các câu hỏi gợi ý của cô như vậy nhé)</mark>Cái tốt là được vắt óc nghĩ để tập chí tuệ, cái xấu là không được vui như khi đá bóng. Con nghĩ rằng ở nhà vận động còn hơn là chơi những trò trí tuệ.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Về cơ bản, con đã kể lại được một trải nghiệm của bản thân. Tuy nhiên, để bài viết tốt hơn, con có thể suy nghĩ và viết thêm các ý khác như: môn đá bóng đối với em như thế nào? hôm ấy tâm trạng con ra sao (mong chờ được đi chơi đá bóng...); Khi nhìn thấy thời tiết như vậy, con có cảm xúc gì (buồn, hụt hẫng...); Buổi chơi tại nhà hôm ấy cùng với bố ra sao?... Suy nghĩ của con có gì khác không...? con nhận ra được điều ý nghĩa gì khi chơi cùng gia đình?....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-08 10:16:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1802191536</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quang Nhật</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1803833409</link>
         <description><![CDATA[<div>Những kì thi luôn để lại cho chúng ta những trải nghiệm quý giá-những cảm xúc vui buồn trái ngược khi biết được kết quả.Và tôi cũng đã từng có một kì thi đã <strong><em>thật sự </em></strong>đem lại cho tôi những cảm xúc trọn vẹn nhất.<br>Đó là khi tôi thi vào trường THCS Thanh Xuân-ngôi trường mà tôi hằng mong ước.Vì vậy tôi đã chuẩn bị cực kì kĩ càng trước kì thi.Cuối cùng thì ngày đó cũng đến,tôi bước vào phòng thi với tâm trạng ko quá lo lắng vì tôi nghĩ quá âu lo cũng chẳng giải quyết đc gì khi chưa bắt đầu làm bài.Thế rồi giờ thi cũng đến, cô giám thị bắt đầu phát đề.Tôi nhìn chăm chú vào đề,bắt đầu làm.Có những lúc khi sắp hết giờ mà vẫn còn câu chưa làm, tôi đã rất căng thẳng và tăng tốc.Nhưng cuối cùng thì tôi cũng làm xong.Kết thúc kì thi, giờ là lúc bắt đầu kì nghỉ hè.Tôi cảm thấy đề thi cũng chẳng khó mấy nên chỉ đợi kết quả mà ko cần suy nghĩ nhiều,thậm chí tôi còn rảnh mà nhớ lại đề mà viết lại cho cô giáo tôi để cho các em khóa sau ôn luyện.Vài ngày sau, tôi về quê chơi với ông nên dặn mẹ là khi nào trường báo kết quả thì nhớ gọi cho tôi.Sau đó, đúng là mẹ gọi cho tôi nhiều thật nhưng toàn bảo trường vẫn chưa có kết quả.Cuối cùng sau một tháng chơi ở quê, tôi trở về nhà mà vẫn chưa có kết quả thi.Nhưng ngay ngày hôm sau khi xem kết quả, tôi rất tiếc khi tôi đã bị báo trượt với số điểm gần sát với điểm chuẩn và càng ngạc nhiên hơn khi mẹ nói rằng đã có kết quả sau khi tôi về quê vài ngày nhưng mẹ không nói ra vì sợ tôi buồn.Tôi nghĩ rằng nếu mẹ nói ra sớm thì cũng chẳng sao vì ở quê vẫn rất vui.Nhưng điều mà tôi đã không thể tin được là tôi ko thể đỗ vào trường vì một môn thi tôi đạt điểm rất kém(mà tôi ko tiện nói ra).Tại sao lại như vậy? Đề bài cũng đâu khó đâu,tôi đã rất tự tin cơ mà .Mẹ còn nói là mẹ còn làm đơn phúc khảo nhưng kết quả ko thay đổi.Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc tôi đã sai như nào.Nhưng rồi tôi đã chấp nhận sự thật đó và phải nhập học vào một ngôi trường khác cũng khá tốt nhưng tôi vẫn ko khỏi tiếc vì đã lỡ hẹn với ngôi trường này và tự nhủ sẽ cố gắng hơn trong những kì thi THPT hay ĐH.<br>Và thậm chí,đến bây giờ tôi vẫn ko hiểu vì sao tôi lại bị trượt như vậy nhưng đã tạm quên đi điều đó để hướng tới năm đầu tiên của cấp 2.<br>(bài này con viết theo đề "một trải nghiệm bất ngờ " vì không có sự việc nào làm thay đổi quyết định)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-09 09:01:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1803833409</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Quang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1803898571</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi nhớ lại ký ức của mình, em lại nhớ đến một trải nghiệm mà em không thể quên về việc đó. Đó là một ngày trải nghiệm ở một khu du lịch trong rừng. Em di cùng đoàn thăm quan qua các cánh đồng chằng chịt lá và cây. Khi đến một con hồ, em và các bạn tham gia đi thuyền qua sông. Ban đầu em thấy đó là chuyện bình thường, nhưng khi thuyền đi đến giữa hồ thì một con sóng mạnh húc vào tàu làm mọi người suýt thì ngã. Ai cũng hoảng sợ, vì chưa bao giờ tàu gặp cơn sóng mạnh đến thế. Dần thì thuyền trở lại bình thường, thế là em và các bạn cập bến rồi ra khỏi con thuyền, ai cũng sợ hãi về chuyện vừa rồi. Buổi trưa, khi mọi người đang ăn trưa thì em và các bạn đã ăn xong đi lại chỗ đưa thuyền, và mọi điều em thắc mắc đã được giải đáp. Ở giữa sông, nơi có sự việc khiến mọi người hoảng sợ, một dòng nước chảy siết đâm vào mạch nước chính, nên đường đi có vẻ bị lệch một chút. Thì ra đó là nước của một con sông, nhưng mà vì con sông chảy cắt qua hồ nên họ xây một cái đập nhưng vì con sông quá mạnh nên nước đã đục thủng 12 đầu lỗ to nhỏ cho nước vắt qua. Sau khi biết được vấn đề, em tiếp tục về lán trại để ăn tráng miệng. Đến chiều, khi chúng em lên xe và đi được nửa quãng đường, thì chúng em tận mắt chứng một đàn cá sấu đi sát gần tụi em. Đứng lúc đó, xe chở chúng em bị văng 1 bánh nên phải dừng lại. May thay, có đoàn cứu hộ đi ngang qua và sửa xe hộ chúng em. Đó là một trải nghiệm mà em không bao giờ quên</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-09 10:25:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1803898571</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Xuân Khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1804175890</link>
         <description><![CDATA[<div>Một trong những trải nghiệm thú vị nhất với tôi là lần đầu tiên được làm gốm tại Bát Tràng . Hôm đó , gia đình tôi đền thăm một xưởng làm gốm ở làng Bát Tràng . Tôi được một  thợ làm gốm hướng dẫn cho tôi cách nặn đồ gốm . Nhìn người ta làm cảm thấy dễ , nhưng bắt tay vào làm rất khó . Đầu tiên , người ta phải nhào xong . Thứ hai , đặt đất lên bàn xoay , xoay tròn và khéo léo tạo ra những đồ sứ tinh xảo mà mình mong muốn . Tôi loay hoay hơn một tiếng đồng hồ ,mà chưa tạo ra được sản phẩm nào mà mình ưng ý . Tôi nhận ra là nghề gốm cần đòi hỏi sự khéo léo , kiên trì, chăm chỉ và cả sức khỏe.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-09 14:52:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1804175890</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Xuân Khánh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1804181598</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi xin hết ạ !</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-09 14:56:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/wquadt5ejvb5gh1m/wish/1804181598</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
