<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>EI Trí tuệ cảm xúc buổi 5 by 11 Đỗ Thị Khánh Huyền</title>
      <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh</link>
      <description>Kể lại một câu chuyện em đã tìm cách nhìn thấu được ai đó, hoặc sự việc gì đó theo các hướng dẫn của Mắt thương nhìn đời. Chọn một hình ảnh minh họa cho bài 5</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-03-08 12:52:12 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-05-05 09:59:47 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Lê Nguyệt Hà - 22040321</title>
         <author>concamapvuive</author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2911699940</link>
         <description><![CDATA[<p>Một câu chuyện mà em luôn thấy tự hào vì đã làm được, đó chính là bước đầu nhìn thấu, rồi hiểu được cho bố mẹ.</p><p><br></p><p>Thật ra em và bố mẹ không có quá nhiều điểm tương đồng, tính cách cũng khác và quan điểm lại còn khác hơn. Thế nên mâu thuẫn xảy ra thường xuyên, nhiều lúc lên đến đỉnh điểm khi có quá nhiều mâu thuẫn đến cùng một ngày.</p><p><br></p><p>Mãi sau này, trong một lần bố mẹ em đi công tác và em phụ trách chính quán xuyến việc trong nhà, em mới phần nào hiểu được nỗi lòng của bố mẹ hơn: <em>hiểu tại sao bố mẹ lại dễ nổi nóng thời điểm mới đi làm về, tại sao buổi sáng luôn hối hả, tại sao lúc nào cũng sốt sắng lo lắng mỗi khi thấy đứa con lầm lì về nhà mặt xị xuống,.. </em>Mãi đến bây giờ em mới hiểu, phải thực sự đặt mình vào vị trí của họ, mới có thể hiểu được họ. Em cũng mừng thầm, vì <strong><em>cánh cửa sổ Hidden trong Johar Window</em></strong> bố mẹ vẽ ra em đã phần nào nhìn và cảm nhận được.</p><p><br></p><p>Thêm vào đó, càng lớn, em cũng phần nào nhìn thấu được những áp lực vô hình mà bố mẹ mang trên vai. Vậy nên là những mâu thuẫn nhỏ nhặt cũng giảm đi đáng kể. Có lẽ phần nào đó, em đã hoàn thành được việc <strong><em>"thấu cảm cho người đã làm tổn thương mình"</em></strong> - bài tập rất hay của cô Hằng Nga mà khiến em phải suy nghĩ rất nhiều.</p><p><br></p><p>Nhìn chung, em cảm thấy đây là một tiết học có sức nặng với em. Tuy rằng trong tiết học đó vẫn còn những nội dung em chưa thực sự cảm nhận và "vỡ" kiến thức, nhưng chắc chắn thời gian, và sự suy ngẫm, quan sát kĩ càng sẽ khiến em hiểu rõ hơn nhiều, về hai chữ <strong>"Thấu cảm</strong>" quan trọng.</p><p><br></p><p>Em cảm ơn cô Hằng Nga và các chị TG vì một tiết học rất bổ ích ạ! </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-03-08 18:30:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2911699940</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đào Thị Kim Phượng - 22040568</title>
         <author>kimphuongdao32</author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2912031361</link>
         <description><![CDATA[<p>Một câu chuyện mà em luôn trăn trở, suy ngẫm và đáng chiêm nghiệm từ trước tới giờ vì nó thực sự làm em " tỉnh ngộ" về những điều mà mình không ngờ tới.</p><p><br></p><p>Em có một người chú, trước đây trong mắt em và mọi người, chú luôn vui vẻ, lịch sự, tốt bụng, "hẳn hoi- đàng hoàng"...Thế nhưng dạo gần đây, chú có dấu hiệu của rượu chè, cờ bạc, và nét mặt không được lạc quan như trước đây nữa. Em học ở Hà Nội nên không thường xuyên nói chuyện với chú như trước đây nữa. Thi thoảng em mới về quê, thì đợt đó em nghe mọi người trong nhà kể là chú giờ "lộ" bản chất, đàn đúm XH, giờ rượu chè, gái gú, hôm trước còn đập cả TV, đánh vợ, chửi con... Thực sự lúc đó em shock ! Vì em không bao giờ ngờ tới việc một con người có thể thay đổi một cách đột ngột như thế. Là đứa overthinking, hay tò mò, em đặt vạn câu hỏi "Dốt cuộc chuyện này là sao?", " Ô...chú là người tốt mà sao mn lại xa lánh?", " sao một con người kiểu luôn mang nguồn năng lượng tích cực cho ngkh lại hành xử như một người htoan khác như vậy", " Hay chú bị chơi ngải,,,...???"....</p><p>Mãi cho đến khi em được nghỉ hè , có dịp ở nhà nhiều hơn, em mới sang bên nhà chú chơi, thì em thấy chú đang ngồi thẫn thờ một mình dưới gốc cây, lúc này nhìn chú không mấy tích cực như trc nữa, em tiến đến hỏi thăm chú, thì mới hiểu những áp lực mà chú phải gánh chịu trước đó. Chú kể, trong giai đoạn đó, 1 chuỗi các sự việc đổ dồn vào chú làm chú ko kiểm soát được: Vợ chú ngoại tình với bạn chú, con gái đầu của chú kiểu có thái độ hời hợt, không quan tâm chú, đồng nghiệp của chú hãm hại, làm chú phải đền bù số tiền lên tới 300 triệu,.... Lúc đó chú tuyệt vọng, áp lực nên đã k kiểm soát được mà hành động thiếu suy nghĩ, chính vì thế mà hàng xóm, họ hàng mới dị nghị chú... "Vậy là chú đáng thương hay đáng trách ?"-chú trầm ngâm...</p><p><br></p><p>Đến lúc đó, em mới hiểu được nguyên do tại sao chú hành động như vậy, đó chỉ là một hành động nhất thời mà khiến con người chú bị "tụt lùi xuống dốc như vậy". Nhưng suy ngẫm thì bản chất chú vẫn là một người rất tốt, chỉ là đứng trc tình huống, thử thách mà cs đặt ra, chú lại chưa đủ khả năng, tỉnh táo, nhận thức để xử lí sao cho hợp lí nhất.... </p><p><br></p><p>Em thấy chú đáng thương ! Cũng thật may mắn, giờ chú đã giải quyết được cơ bản những việc không mong muốn ấy, chỉ là chú không còn tích cực như trước nữa,...</p><p><br></p><p>Mong rằng, mọi người đừng nhìn bề nổi của một con người mà đánh giá cả con người của họ ! Hãy tôn trọng họ, đặt mình vào tình huống của người ta mà hiểu cho họ, đừng soi mói hay phán xét...hãy nhân từ, nhân đạo với đúng người ! Hãy để "<strong>mắt thương nhìn đời" !</strong></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2136214792/e7c4027f6631e94c59feb5c9595ab85b/image__9_.png" />
         <pubDate>2024-03-09 07:54:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2912031361</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nông Thu Quỳnh - 22040483 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2912104864</link>
         <description><![CDATA[<p>Một câu chuyện khiến em cảm động mỗi khi nghĩ đến. Có một lần, em đặt một chuyến xe đến một buổi hẹn quan trọng và lúc xem profile của tài xế qua ứng dụng, em phần nào không có ấn tượng tốt vì tài xế bị đánh giá thấp. Tài xế là một bác gái lớn tuổi và trông khuôn mặt hơi có nét khắc khổ. Trên đường đi, bác hỏi em về công việc và cuộc sống, em cũng trả lời ngắn gọn vì không muốn chia sẻ nhiều với người lạ. Khi biết em đang vội, bác đã cố gắng chạy xe nhanh hơn nhưng vẫn đảm bảo an toàn. Chỉ trò chuyện một vài câu, em dường như đã thay đổi cái nhìn của mình về bác, cảm giác bác là một người quan tâm và tốt bụng không như trong lời đánh giá. Bỗng dưng, bác chia sẻ với em về lần bị đánh giá không tốt ấy.&nbsp;</p><p><br></p><p>Hôm ấy bác nhận cuốc của một chị gái, khi bác đón chị ấy thì bác quên không gạt chỗ để chân ra cho khách. Chị gái ấy ngay lập tức tỏ thái độ và mắng chửi bác ấy cho đến tận lúc chị ấy xuống xe. Mặc dù bác đã xin lỗi nhiều lần nhưng chị ấy vẫn để lại lời đánh giá không tốt về bác khiến cho nhiều khách hàng sau đấy không nhận bác và hủy chuyến xe. Sau khi nghe xong câu chuyện của bác, em nhận ra rằng mình đã đánh giá sai và có cái nhìn cũng như thái độ không đúng đắn dành cho bác.</p><p><br></p><p>Câu chuyện của bác khiến em cảm động và suy nghĩ. Bác là một người phụ nữ mạnh mẽ, lạc quan và luôn giữ niềm tin vào cuộc sống. Bác còn cho em thấy sự kiên trì, lòng dũng cảm và sự yêu thương. Trước đây, em thường có cái nhìn tiêu cực và không khách quan về mọi người, em hay phán xét người khác dựa vào ngoại hình và hoàn cảnh của họ. Tuy nhiên, sau khi gặp bác, em đã thay đổi suy nghĩ của mình.</p><p><br></p><p>Em nhận ra rằng mỗi người đều có câu chuyện riêng của họ, đều có những khó khăn và nỗi khổ riêng. Câu chuyện này đã giúp em có cái nhìn khác về mọi người và biết trân trọng những giá trị tốt đẹp của con người. Chúng ta không nên vội vàng đánh giá người khác mà hãy học cách lắng nghe và thấu hiểu cũng như trở nên bao dung và vị tha hơn với mọi người xung quanh.&nbsp;</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-03-09 11:06:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2912104864</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thị Minh Thúy-22040695</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2912305950</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi đó, em đang là học sinh lớp một, buổi chiều thứ bảy dì đã đến đón em từ rất sớm và dẫn em đi siêu thị để mua một vài món đồ. Em đã cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon và đồ chơi búp bê. Em đã thuyết phục dì mua cho em 1 bộ đồ chơi của búp bê barbie. Nhưng dì em đã không đồng ý và mua cho em hộp đồ chơi bé hơn vì vậy em rất khó chịu và giận dỗi không nói chuyện với dì của em. Sau khi biết chuyện, mẹ em đã lên phòng em và tâm sự với em rằng dì của em có hoàn cảnh khó khăn vì li hôn chồng sớm nên phải nuôi các con học nên dì em đã phải mang áp lực về vấn đề tiền bạc khi còn trẻ. Và mấy ngày sau dì em đã gọi điện thoại cho em và hứa nếu em được điểm cao trong kì thi tới thì dì em sẽ tặng em bộ búp bê mà em thích.</p><p>Câu chuyện này đã giúp em hiểu rõ hơn về dì và thấu hiểu dì hơn, đồng thời cũng cảm thấy hối hận vì hành vi của mình.</p><p>Và em cũng xin cảm ơn cô và các chị trợ giảng đã cung cấp những kiến thức bổ ích cho em ạ!</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-03-09 18:21:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2912305950</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040552 - Lê Thị Quỳnh Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2912787424</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>D là một học sinh nam cùng lớp với tôi. Lần đầu gặp D, tôi thấy D hay có những hành động và phản ứng có phần quá khích, khiến tôi, cảm thấy khó chịu và e dè. Lúc đầu, tôi không ưa gì D, cho rằng cậu ấy là một người nóng tính và thiếu kiềm chế.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, khi cùng nhau học chung nhiều lớp học phần, tôi vô tình nghe được D chia sẻ về bản thân. D kể về những tổn thương mà cậu ấy đã phải trải qua vì là một người đồng tính. Cậu ấy chia sẻ rằng bản thân không biết cách thể hiện cảm xúc một cách phù hợp, dẫn đến những hành động bộc phát và khó kiểm soát.</p><p><br/></p><p>Lắng nghe câu chuyện của D, tôi như bừng tỉnh. Bỗng dưng, tôi hiểu ra rằng những hành động "quá khích" của D không phải xuất phát từ bản chất xấu xa, mà là do cậu ấy đang phải vật lộn với những tổn thương và sự bất an trong chính mình.</p><p><br/></p><p>Từ đó, tôi quyết định thay đổi cách nhìn nhận về D. Thay vì né tránh và xa lánh, tôi chủ động bắt chuyện và tìm hiểu thêm về cậu ấy. D dần cởi mở hơn với tôi, chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống, về những khó khăn mà cậu ấy phải đối mặt với tư cách là một người đồng tính trong xã hội còn nhiều định kiến.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện của D đã giúp tôi thấm nhuần bài học sâu sắc từ "Mắt thương nhìn đời". Đó là bài học về sự thấu hiểu và đồng cảm. Khi ta nhìn ai đó bằng "mắt thương", ta sẽ không chỉ nhìn thấy bề ngoài, mà còn nhìn thấy những tổn thương, những góc khuất trong tâm hồn họ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-03-10 16:25:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2912787424</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Bảo Linh Đan - 22040291</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2913288401</link>
         <description><![CDATA[<p>Gần đây nhất có lẽ phải kể đến việc em cố gắng nhìn thấu người em làm việc cùng.</p><p><br/></p><p>Em từng để cảm xúc chi phối rất nhiều và cho rằng giận giữ là một nguồn động lực tốt. Cơn giận giữ nhiều khi khiến không còn gì quan trọng nữa. Nhưng từng chút một, em học cách cảm thông cho bản thân, rồi cảm thông cho người khác. Bây giờ, mỗi khi nhìn vào một người, em luôn có ý nghĩ đầu tiên là "Đây là con người". Sau đấy, em nghĩ rằng "Họ muốn được hạnh phúc". Em hiểu được rằng "Họ có những vấn đề riêng của bản thân mà họ đang cố gắng giải quyết"; "Họ có những khuyết điểm của riêng mình". Những suy nghĩ trên khiến em nhìn nhận một người không chỉ đơn giản là "lười nhác", "ích kỷ", "vô tổ chức" như lúc trước, mà em hiểu rằng họ đơn giản chỉ là con người với những ưu tiên khác nhau để đạt đến hạnh phúc. Đấy là cách em tập "nhìn thấu" một người để thương họ.</p><p><br/></p><p>Khi cố gắng không trách cứ và không đổ lỗi, mà hướng đến một mục tiêu chung, em cảm thấy bản thân nhẹ nhõm hơn và cảm thấy việc mình làm có ý nghĩa hơn.</p><p><br/></p><p>Em chọn ảnh Đức Phật Thích Ca, vì ánh mắt của người nhìn thấu trần gian, nhìn thấu cả những kiếp sống của mình, từ đó mà tìm ra con đường giải thoát chúng sinh khỏi đau khổ. Em hy vọng rằng với nỗ lực nhìn thấu người, nhìn thấu bản thân, em sẽ có lòng từ bi hơn với đời, với con người, để từ đó phần nào hoàn thiện bản thân, và góp phần thiện cho đời nhiều hơn. </p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2297116918/cfa8c8d434615e3ce5cae80b8402b806/image.png" />
         <pubDate>2024-03-11 03:50:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2913288401</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Thị Hồng Nhung- 22040610</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2913654901</link>
         <description><![CDATA[<p>Gần đây nhất em có một câu chuyện có lẽ nhất định phải kể đến về việc em cố gắng nhìn thấu mọi người xung quanh em đặc biệt là những người bạn.</p><p>Lúc trước em vô cùng đơn giản, không biết tức giận và biết cảm xúc tồn tại bên trong mình là gì và vô cùng hồn nhiên khi nghĩ là khi mình đối xử tốt với người khác và cố gắng giúp họ giải quyết khi họ ốm đau thì một ngày nào đó mình cần họ thì họ sẽ đồng ý và vui vẻ không một chút quan ngại gì. Và rồi suy nghĩ đó của em đã bị dập tắt dần đều về mối quan hệ của em với bạn ấy. Trong mắt mọi người, em nghĩ bản thân cũng dễ gần thân thiện, và quan tâm đến người khác nhưng đôi chút sẽ gây phiền một chút tới người khác nhưng chính vì điều đó đã khiến em và bạn ấy càng ngày càng đi xa. Em biết là tình bạn đại học chơi với những người bạn tốt thì mới chơi còn những mối quan hệ toxic không có lợi ích cho bản thân với mình thì mình sẽ từ chối tất cả. Bản thân em cũng biết rõ điều đấy nhưng em rất cảm thông với bạn ấy, mình biết mình kém hơn bạn ở rất nhiều điều trong học tập và cuộc sống. Và mối quan hệ đó càng ngày càng đi xa cho đến tận bây giờ. Trong khoảng thời gian đó, em cũng rất buồn và đôi chút tủi thân vì mới là tân sinh viên đã gặp một cú sốc đầu đời như vậy. Nhưng từng ngày một, tùng chút một em học cách nhìn nhận bản thân, rồi cảm thông cho người khác. Sau đấy em nghĩ rằng "khi chọn bạn để chơi là quyết định của người khác mình không thể can thiệp cũng như bắt buộc họ đến chơi với mình khi mình không giúp họ trên con đường phát triển". Bây giờ khi nhìn vào một người, em luôn có ý nghĩ là "Đây là chính con người họ" . Họ xứng đáng có một mối quan hệ tốt hơn và hạnh phúc hơn thay vì bản thân mình overthinking quá. Những suy trên khiến em nhìn nhận một người không chỉ đơn giản là "đề cao lợi ích của bản thân mà đơn giản điều đấy khiến họ hạnh phúc và khiến họ phát triển.</p><p><br/></p><p>Khi cố gắng không trách cứ và không đổ lỗi mà cùng nhau xây dựng một mối quan hệ mới tốt hơn, đẹp hơn dù có tổn thương một chút, một chút buồn đối với bản thân mình, nhưng như thế sẽ tốt hơn thay vì cố gắng gắn kết mối quan hệ mà cả hai đều không vui vẻ.</p><p><br/></p><p>Em chọn bức ảnh trên đơn giản chỉ vì khi biết dùng mắt thương để nhìn người khác, thấu cảm họ thì bản thân sẽ tìm ra chính con đường trong hành trình chúng ta tồn tại và đặc biệt hơn chính là dùng mắt thương đó để nhìn thấu chính con tim mình, cảm xúc mình và toàn bộ giác quan cơ thể mình để từ đó biết cách tôn trọng giải thoát, và thoát khỏi những tác động của khó khăn trên đường đời. Em hiểu rằng với nỗ lực nhìn thấu người, nhìn thấu bản thân, em cảm thấy thoải mái hơn, nhẹ nhàng để dùng mắt thương từ bi với đời, với con người để từ đó phần nào hoàn thiện bản thân và góp phần thiện với đời bằng tất cả tình thương.</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2340307661/a2e4d9f04fa849a1c5fc10c03e68a953/image.png" />
         <pubDate>2024-03-11 09:35:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2913654901</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Phương Anh - 22040352</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2913680014</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện của em cũng gần tương tự với bạn Nguyệt Hà - phần nào đó thấu hiểu được cho người mẹ của mình.</p><p><br/></p><p>Mẹ là người thân thiết nhất trong cuộc đời của em, nên mọi thứ trong cuộc sống sinh hoạt em đều quan sát và bị ảnh hưởng từ mẹ. Có nhiều lúc khi nhỏ em không thể nào hiểu được sao mẹ lại vất vả và đặt nặng đến thế chuyện tiền bạc, cho đến khi lớn và đi làm em mới hiểu đồng tiền nó quan trọng và có giá trị như thế nào. Em đi dạy tích cóp từng buổi mới đủ cho sinh hoạt cả tháng của mình, vậy mà mẹ em lại phải lo hết tất tần tật từ tiền ăn ở đi lại, học hành của 2 chị em em và nhiều thứ phát sinh khác nữa. Đúng là có những thứ mình phải tự trải nghiệm thì mới thấm được.</p><p><br/></p><p>Đồng thời em cũng hiểu ra lời nói cửa miệng của mẹ "của biếu là của lo, của cho là của nợ". Ban đầu thì em nghĩ là trong gia đình, những cái mọi người chia sẻ cho mình thì mình cứ nhận là được, đừng quá đặt nặng việc trao đi đổi lại vì như vậy có lẽ quá xa lạ không giống người thân. Thế nhưng liên quan tới câu chuyện ở trên - giá trị của sự vất vả để kiếm được đồng tiền, em hiểu rằng dù là người thân nhưng những gì mọi người có được đều là do tự mọi người bỏ công sức và thời gian ra để có, không ai vui vẻ khi mãi mãi chỉ là người đi cho và không được nhận lại. Vậy nên mình nên biếu tặng lại thứ tương đương với những thứ mình được cho để giữ mối hòa khí trong gia đình, đồng thời không phải bận tâm khi chưa thực hiện được cái gọi là "có qua có lại".</p><p><br/></p><p>Cũng rất cảm ơn giáo viên, trợ giảng và bản thân môn học này đã giúp em nhận ra rằng mình đã lớn và thấu hiểu đến thế. Tất nhiên chưa phải là tất cả, do đó em vô cùng mong chờ các buổi học tiếp theo với những giá trị tốt đẹp không thể vắng mặt.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2301401065/54db50ee1c9c4902ec564657845e7732/Empathic_Design__Is_Empathy_the_UX_Holy_Grail_.jpg" />
         <pubDate>2024-03-11 09:57:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2913680014</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhật Hằng - 22040275</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2913999522</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện của em chắc chắn cũng đã có nhiều bạn gặp phải khi đi ăn cùng với gia đình và bạn bè rồi, có thể cũng đã gặp nhiều lần và chính em cũng vậy. Đó là khi order đồ thì lúc ấy nhân viên có thể sẽ order nhầm món ăn của mình và lúc đó mình sẽ có thể bực tức và khó chịu khi nhân viên order nhầm đồ của mình.</p><p><br/></p><p>Ngày hôm ấy, em cùng gia đình đi ăn ở ngoài và gia đình em order 1 món ăn, nhưng lúc sau khi ra món thì nhân viên lại đưa nhầm món và lúc ấy cô của em dường như khá bực mình và định gọi nhân viên ra để hỏi. Quán lúc ấy cũng khá đông do là tối cuối tuần nên gia đình em chờ đợi khá lâu thì nhân viên mới có thể ra bàn của gia đình em. Lúc ấy, em đã nói với chị nhân viên quán ăn mặc dù chị ấy đã xin lỗi một phần là do quán đông khách cũng như là do lỗi của chị ấy nên đã order và mang nhầm món ăn khác lên cho gia đình em. </p><p><br/></p><p>Lúc ấy, em cũng liền hiểu được rằng đó là một chuyện rất bình thường, quán đông khách và thiếu nhân lực nên đôi lúc sai sót là cũng là một chuyện nhỏ. Nên em cũng đã chấp nhận và bỏ qua. </p><p><br/></p><p>Đối với em "Mắt thương nhìn đời" thể hiện sự bao dung, tha thứ và nhìn câu chuyện từ mọi khía cạnh khác nhau. Từ đó, ta sẽ cảm thấy sự bình yên trong lòng ta và cũng như là có thể đồng cảm được với những trường hợp có thể sẽ gặp phải.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2052429918/6c9f28b2fee5bb447e65286ecbfc2515/image.png" />
         <pubDate>2024-03-11 13:58:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2913999522</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Ngọc Minh Anh - 22040731</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2914044423</link>
         <description><![CDATA[<p>Đó là một câu chuyện mà sau này mỗi khi nhắc lại, cảm xúc trong em vẫn sẽ nguyên vẹn như lần đầu. Một cảm xúc hơi xấu hổ nhưng cũng có phần nhẹ nhõm.</p><p><br></p><p>Chuyện xảy ra vào chuyến đi tình nguyện "Mùa đông ấm" của CLB em đến một trường nội trú dân tộc ở vùng cao Yên Bái. Khi đó đã là hơn chín giờ tối, sau khi tổ chức văn nghệ và đốt lửa trại cho các em nhỏ, bọn em được các anh chị trong Ban chủ nhiệm yêu cầu đi ngủ sớm. Trong khi em cho các em năm nhất mình chịu trách nhiệm quản lý lần lượt đi đánh răng, bỗng nhiên em thấy một tốp các em khác lại kéo nhau ra trông nồi bánh chưng. Lúc ấy em cảm thấy khá bất bình vì các em của mình phải đi ngủ mà các em khác lại được "đi chơi", trong khi lẽ ra tất cả các em ấy phải được trải nghiệm những thứ như nhau. Ngay lập tức, em tìm gặp chị Phó Chủ nhiệm CLB và hỏi lý do cho sự việc đó. Bất ngờ so với suy nghĩ của em, chị ấy trả lời bằng một thái độ rất cộc cằn và không hề có ý định lắng nghe em. Chị ấy còn cao giọng đuổi em về chỗ ngủ, và vì không muốn cãi nhau nên em hậm hực quay về. </p><p><br></p><p>Sau đó một lúc, khi mọi thứ dịu đi, chị ấy đã tìm đến em để nói chuyện. Chị ấy chủ động xin lỗi em và giải thích rằng tình hình lúc ấy khá nghiêm trọng, không muốn làm ảnh hưởng đến các em năm nhất nên chị ấy mới bắt các em quay về ngủ. Chị ấy càng giải thích, em càng hiểu ra những áp lực chị ấy phải chịu khi là một người trong ban tổ chức và phải đồng thời lo lắng cho chương trình, cũng như đảm bảo an toàn cho các em trong CLB, em cảm thấy mình khá trẻ con và chưa suy nghĩ thấu đáo. Đáng ra em nên đặt mình vào vị trí của chị để thấu hiểu chị hơn, và có những thái độ cư xử đúng đắn hơn trong tình huống ấy. </p><p><br></p><p>Câu chuyện này đã giúp em phần nào hiểu hơn bài học sâu sắc về sự thấu hiểu và đồng cảm, đó là khi ta nhìn sự việc bằng "mắt thương", ta sẽ nhìn thấu hơn những tổn thương, những góc khuất bên trong mỗi con người.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2307890175/93152dafe1b4fdd52f80368ce6fc003f/cd3923e94d5d525f1c96f977b143ac02.jpg" />
         <pubDate>2024-03-11 14:26:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2914044423</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Lam Hằng - 22040412</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915444722</link>
         <description><![CDATA[<p>Em nghĩ câu chuyện của em cũng giống với các bạn đó là hiểu được bố mẹ. </p><p>Ngày trước mỗi lần đi ăn cỗ hay nhà ai đó có tiệc tùng gì thì mẹ em hay lấy thức ăn mọi người không ăn hết về để cho chúng em ăn. Em rất thắc mắc vì sao lại phải làm vậy, thậm chí còn thấy xấu hổ vì mẹ đã làm như thế. Rồi em hiểu ra được là do nhà em không khá giả gì, nếu mẹ lấy thức ăn thừa về để dành dụm cho chúng em ăn. Vả lại nếu không lấy về thì gia chủ sẽ đổ đi như vậy rất lãng phí thức ăn. Sau khi biết chuyện này em không còn cảm thấy xấu hổ mỗi lần mẹ lấy thức ăn thừa nữa. Em hiểu và cảm thông cho mẹ hơn. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2296994933/26148de5ad649b8c8eb92107f7470c4c/Nghi_luan_ve_su_thau_hieu_Mau_1.jpeg" />
         <pubDate>2024-03-12 11:11:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915444722</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Minh Huyền - 22040388</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915473340</link>
         <description><![CDATA[<p>Có một câu chuyện mà cho tới bây giờ em vẫn còn nhớ mãi, nhờ đó giúp em hiểu bố mẹ của mình hơn, cũng như "nhìn thấu" được những tâm tư và nỗi lòng của họ đối với mình.</p><p><br/></p><p>Khi ấy em đang học lớp 11, buổi trưa đi học về em thấy cửa nhà đóng kín và bữa trưa vẫn chưa được nấu. Thời tiết mùa hè oi bức và khó chịu vô cùng, cộng thêm việc học hành áp lực nên em cảm thấy vô cùng đói, em tức giận gọi cho cả bố và mẹ rất nhiều cuộc, nhưng đổi lại chỉ là câu nói cọc cằn, lấp lửng không đi đến đâu. Vì cho rằng bố mẹ vô tâm, không để ý tới mình nên em đã khóc và nghĩ rằng khi gặp họ, em sẽ nói ra hết những gì mình chịu đựng. </p><p><br/></p><p>Buổi tối muộn hôm đó bố mẹ mới về đến nhà, đem theo sự mệt mỏi và đau buồn. Sau câu hỏi bố mẹ đã đi đâu của em, mẹ đã trả lời rằng sáng hôm ấy, bố nhận được tin một người bạn thân của bố đột ngột ra đi nên bố mẹ phải ngay lập tức đi đến đó, vậy nên không kịp thông báo cho em. Lúc đó em cảm thấy bản thân có lỗi vô cùng, trách mình chỉ vì ích kỷ đã vội vàng kết luận sự việc một cách vội vàng, và hơn tất cả, em thương bố và mẹ phải trải qua nỗi đau mất mát. Cuộc sống của người trưởng thành quá đỗi khó khăn, vô thường, song, ai cũng phải cố gắng vì một tương lai tốt hơn. Sau chuyện đó, em học được cách bình tĩnh, không bao giờ kết luận sự việc quá nhanh mà cần phải đánh giá, cũng như thấu hiểu ở nhiều khía cạnh khác nhau, có như vậy bản thân mới trở nên bao dung và thấu đáo.</p><p><br/></p><p>Thông qua buổi học vừa rồi, em càng có nhận thức rõ hơn về điều này. Cảm ơn cô và các chị trợ giảng rất nhiều vì đã truyền tải cho chúng em những kiến thức bổ ích và cho em có dịp được nhìn nhận lại bản thân mình, từ đó hoàn thiện và phát triển hơn.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1857169826/85f2ca977b1adf31534fbc571b6addfc/image.png" />
         <pubDate>2024-03-12 11:34:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915473340</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040652 - Phạm Thảo Hiền</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915629870</link>
         <description><![CDATA[<p>Vào một ngày mùa thu, khi những chiếc lá bắt đầu chuyển sang màu vàng úa, tôi vô tình nhìn thấy một chiếc lá đang lay lắt trên cành cây. Chiếc lá ấy mỏng manh, yếu ớt, và dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể khiến nó rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhìn vào chiếc lá, tôi bỗng cảm thấy một nỗi buồn man mác.</p><p>Lúc đó, tôi nhớ đến những lời dạy của Mắt thương nhìn đời: "Hãy nhìn vào mọi thứ bằng con mắt thương yêu, bạn sẽ thấy được những điều mà người khác không thể nhìn thấy."</p><p>Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu và cố gắng nhìn vào chiếc lá bằng con mắt thương yêu. Lúc này, tôi không còn nhìn thấy sự yếu ớt, mỏng manh của nó nữa. Thay vào đó, tôi nhìn thấy sự kiên cường, dũng cảm của một sinh mệnh đang cố gắng bám trụ vào cành cây.</p><p>Tôi tưởng tượng ra rằng chiếc lá ấy đã trải qua bao nhiêu mùa xuân, hạ, thu, đông. Nó đã chứng kiến biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống. Nó đã hứng chịu biết bao nhiêu giông tố, bão táp. Nhưng nó vẫn luôn kiên cường bám trụ, không hề khuất phục trước thiên nhiên khắc nghiệt.</p><p>Nhìn vào chiếc lá, tôi như nhìn thấy chính bản thân mình. Trong cuộc sống, mỗi người đều có những lúc khó khăn, thử thách. Có những lúc chúng ta cảm thấy yếu ớt, bế tắc và muốn bỏ cuộc. Nhưng hãy nhớ rằng, dù cho bạn đang ở trong hoàn cảnh nào, bạn cũng luôn có sức mạnh để vượt qua. Hãy kiên cường như chiếc lá úa kia, hãy bám trụ vào niềm tin và hy vọng, bạn sẽ chiến thắng mọi giông tố trong cuộc đời.</p><p><strong>Bài học rút ra:</strong></p><ul><li><p>Hãy nhìn vào mọi thứ bằng con mắt thương yêu, bạn sẽ thấy được những điều mà người khác không thể nhìn thấy.</p></li><li><p>Mỗi sinh mệnh đều có sức mạnh riêng của nó. Hãy kiên cường như chiếc lá úa kia, bạn sẽ chiến thắng mọi giông tố trong cuộc đời.</p></li></ul><p><br/></p><p>Câu chuyện về chiếc lá úa đã giúp tôi hiểu được giá trị của lòng thương yêu và sự kiên cường. Cho dù bạn đang ở trong hoàn cảnh nào, hãy luôn giữ cho mình một trái tim yêu thương và một tinh thần kiên định. Bạn sẽ thấy rằng, cuộc đời này vẫn luôn đẹp đẽ và đáng sống.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2297077635/c4083192c87a019f33cc9325dd0b03a4/de_va_bai_viet_nghi_luan_xa_hoi_sang_tao_de_lai_nhieu_suy_tu_5e944025b9c9e.jpeg" />
         <pubDate>2024-03-12 13:27:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915629870</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nông Đào Khánh Điệp - 22040456</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915633919</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện của em là về một buổi học năm cấp 3 của em và người em thấu hiểu trong câu chuyện này là người bạn thân 7 năm của em.</p><p>Câu chuyện bắt đầu vào một ngày đi học bình thường trong tuần năm cấp 3. Nhưng mà hôm đó rất khác thường bởi vì hôm đó bạn thân em đến lớp sớm hơn em. Điều đó rất lạ vì bạn này không phải dạng người thích thú với việc học hành và cũng chẳng bao giờ muốn đến lớp sớm. Kì là hơn nữa là hôm đó bạn ấy nằm gục xuống bàn và cũng không cười vui vẻ tiếp đón em. Nên qua những điều đầu tiên em quan sát em nghĩ bạn có thể bị ốm hoặc là gặp chuyện nào đó không vui vở nhà.</p><p>Sau đó để tìm hiểu em đã nhẹ nhàng tiếp cận và hỏi chuyện cậu ấy cùng lúc vừa chấn tĩnh cậu ấy bằng những câu nói như 'cậu có việc gì phiền lòng rồi phải không? Có gì cứ kể cho tớ sẽ lắng nghe, vì dù gì chúng ta cũng thân nhau lâu rồi mà!'  Và sau một lúc cậu ấy cũng kể cho em nghe câu chuyện của bản thân.</p><p>Chuyện là bài kiểm tra sinh học tuần trước cậu ấy bị điểm kém và cô giáo dạy bộ môn đó cũng có quen biết gần với bố cậu ấy nên đã nói cho bố cậu ấy biết. Việc này khiến cậu bị khiển trách rất nặng và đã có kha khá cãi vã lúc ở nhà dẫn tới việc cậu ấy chán nản không muốn ở nhà nên mới tới trường sớm hơn với tâm trạng không tốt.</p><p>Lúc đó em biết rằng không nên gợi thêm câu chuyện này nữa và nên làm gì đó để cải thiện điểm số cho cậu ấy. Nếu đặt em vào tình thế bạn lúc đó chắc chắn em cũng rất khó chịu nếu cứ nhắc tới chuyện này. Nên sau khi nghĩ thì em đã gợi ý giúp bạn ôn luyện kĩ hơn cho bài lần sau và rủ đi chơi sau khi học xong để cải thiện trạng thái tinh thần cho bạn, giúp bạn quên đi những buồn bực và tạo động lực hơn cho bạn trong tương lai.</p><p>Trong câu chuyện này có thể thấy, em đã vận dụng đúng lý thuyết thấu cảm bằng Head Heart Hand được học buổi số 5 Mắt thương nhìn đời và nhận được kết quả rất khả quan. Vậy nên kiến thức này rất thú vị và quan trọng, em sẽ lưu tâm để có thể vận dụng nhiều hơn trong cuộc sống</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2148772656/ea9d12a012f5ac7ca35c04b812cf3ea0/image.png" />
         <pubDate>2024-03-12 13:29:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915633919</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Thuỳ Linh - 22040691</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915717455</link>
         <description><![CDATA[<p>Hồi còn học lớp 9, em và em gái thường xuyên mâu thuẫn và cãi vã, dù cho chỉ là những việc nhỏ nhất. Bọn em chỉ hơn nhau 3 tuổi thôi, nên hồi đấy không ai chịu nhường ai. Những lúc hướng dẫn em gái làm bài tập, em đã rất nhiều lần mất kiểm soát và thậm chí là mắng mỏ khi em gái làm sai hay không hiểu những gì em giải thích. Không chỉ trong việc học, mà dường như trong mọi công việc hằng ngày, em thường hay cau có và khá khó chịu với em gái sau khi đã cố gắng khuyên răn rất nhiều. Những lúc đó, em hiểu được rằng, thật ra em chỉ muốn đưa ra những lời khuyên tốt và bổ ích nhất cho em gái của em, vì hơn ai hết, em là người đã trải qua những chuyện như vậy, nên em muốn em gái của mình được dễ dàng hơn một chút. </p><p>Một điều hiển nhiên rằng thái độ không mấy tích cực của em không chỉ khiến bản thân em khó chịu mà còn khiến em gái không vui, thậm chí là chán ghét. Sự quan tâm ấy dường như trở nên dư thừa. </p><p>Tình trạng ấy cứ thường xuyên lặp đi lặp lại và kéo dài cho đến tận khi em lên cấp 3, phải đi học xa nhà. Bởi vì khoảng cách khá xa nên mỗi tuần em chỉ về nhà vào chiều thứ 7 và tối Chủ Nhật đã phải rời nhà để đi đến trường. Và cũng chính vì khoảng cách đó đã khiến suy nghĩ của em dần trưởng thành hơn. Có một khoảnh khắc nào đó, em bất chợt nghĩ rằng, có khi nào, sự hướng dẫn và quan tâm của mình lại trở thành sự áp đặt, trói buộc đối với em gái. Những nỗi lo của bản thân em về khó khăn mà em gái sẽ gặp phải có phải sẽ ngăn cản những trải nghiệm của nó không nhỉ? Chưa chắc rằng, những thứ mình nghĩ là tốt nhất thì nó đã phù hợp với em gái. Và rồi em nhận ra rằng, bản thân mỗi người nên thật sự trải qua những câu chuyện, những khó khăn mới hiểu được bài học ở sau đó. Em gái không lắng nghe, chấp nhận những lời khuyên bảo của em thì thật ra chính nó cũng chưa trải qua, nên em cũng không thể và cũng không nên ép buộc được. Không chỉ thế, khi nhìn lại mình, em còn nhận ra, thật ra lúc bằng tuổi ấy, bản thân em dường như cũng có những suy nghĩ và hành động như vậy.</p><p>Kể từ đó, em đã tập lắng nghe nhiều hơn từ em gái, đồng thời cũng học cách thấu hiểu cho những cảm xúc và suy nghĩ của một đứa trẻ đang tuổi nổi loạn. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2307210756/b5b2efc6e281809992bd70bc738b1d72/c14df25b091cbd58aaf3d1ab4b5d8c11.jpg" />
         <pubDate>2024-03-12 14:20:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915717455</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lý Thành Phong - 22040487 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915727194</link>
         <description><![CDATA[<p>Em và ba mẹ của em không thực sự có quan hệ quá tốt và hòa thuận, em muốn sống cùng thoải mái làm điều mình yêu, chọn cho mình phong cách, ăn mặc, tóc tai mà mình thích, em hay đổ lỗi là do cách biệt thế hệ khi họ dường như luôn chối bỏ và xem nhẹ những điều đó. Nên em chọn cách im lặng cho qua chuyện. Nhưng đã có lần em thử đặt mình vào vị trí của ba mẹ, và có thể nói em cũng phần nào hiểu và nhìn thấu được suy nghĩ và hành động của họ.</p><p>Ba mẹ em đều làm việc nhà nước, là đảng viên, nên nếu người ngoài nhìn vào phong cách, ngoại hình của em để đánh giá ba mẹ cũng là điều dễ hiểu. Nhưng lý do đó nghe có vẻ là vì ba mẹ, nhưng lý do thứ 2 là do lo cho em. Theo ba mẹ, xã hội sẽ nhìn nhận, đánh giá chủ quan dựa trên những đặc điểm đó, từ đó khiến bản thân em là người chịu ảnh hưởng trực tiếp, có thể là bỏ lỡ những cơ hội, công việc quan trọng hay bị đơn giản là bị đánh giá là ăn chơi lêu lổng. <br><br>Vì thế, dù khi họ có hơi nặng lời, hay liên tục gây áp lực cho em, em cũng đã thấu cảm với họ phần nào và luôn cố gắng hòa giải, thỏa hiệp cho vừa lòng họ hơn. Tuy thật lòng, em vẫn mong một ngày nào đó, họ sẽ thực sự chịu lắng nghe suy nghĩ và tôn trọng quan điểm, cách sống và đam mê của em.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2195723036/9dc62d42f7387db4cc919cb84fa5fe49/image.png" />
         <pubDate>2024-03-12 14:26:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915727194</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Gia Huy - 22040425</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915898039</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện em muốn chia sẻ chính là lúc em ngồi lắng nghe về cuộc đời của một người em không nghĩ rằng bây giờ là bạn em.</p><p><br/></p><p>Lúc đầu, em và bạn này cũng không quen biết nhau gì lắm chỉ coi là có gặp thì chỉ chào nhau một câu cho có thôi. Bởi vì hai tụi em có tính cách tương đối trái lập nhau, một người thì hơi bị lành bạn còn lại thì lại cực kỳ cháy quá. Tất nhiên cái này cũng phản ánh lại cách ăn nói của hai người, bạn ấy có mấy lúc hơi bị inappropriate với mấy câu nói của mình và hay làm người khác bực mình và em cũng phải là ngoại lệ khi đến cả em cũng bực do nói gì bạn cũng chỉ cho qua đến nỗi có hôm cả hai đứa cãi nhau cho gần tiếng đồng hồ. Và cũng hơi tiếc là lúc đó do hơi nóng bực em cũng có lời nói hơi ác ý quá để bạn ấy im lặng không thể phản lại câu nào em mới nhận ra " I [BLEEP] up" sau hôm đó chúng em cũng không nói thêm chuyện với nhau nữa.</p><p>Cho đến một hôm, cả hai đứa quyết định ngồi nói chuyện với nhau tí thì em mới hiểu ra cách ăn nói mọi thứ của bạn mà gây em bực thì hoá ra chỉ do bạn ấy coi là em giống người bạn cấp 3 của mình, gần gũi đến nỗi nói xấu nhau là chuyện bình thường và bạn cũng đối xử với người khác như. Lúc đó em mới hiểu được rằng bạn ấy nhớ bạn bè cấp 3 và mọi thứ , lên đại học bạn ấy cư xử như thế nhưng lại không biết rằng nó gây phiền người khác, em mới thấy được hoá ra bạn ấy biểu cảm thế thì nghĩ mình sẽ vẫn có được bạn bè như cấp 3 nhưng đó điều hơi khó do với bạn đó là bình thường với người khác lại thô lỗ và em cũng đã giải thích cho bạn điều đó</p><p><br/></p><p>Từ đó, bọn em chào hỏi nhau bình thường hơn và có đôi lúc hangout với nhau. Đây cũng là lí do em chọn bức ảnh trên, em muốn nó biểu hiện cho sự thấu cảm để thật sự hiểu ai đó thế nào mình phải thật, mình muốn biết họ như nào , thay vì cái nhìn của riêng mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2374341223/79ca366ea835cc67f0939b27ebb1f355/inbound5410540716739757479.jpg" />
         <pubDate>2024-03-12 16:18:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2915898039</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Quỳnh Anh - 22040383</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916049296</link>
         <description><![CDATA[<p>Dạo gần đây em cảm thấy khá áp lực và mệt mỏi vì những vấn đề xung quanh, từ deadline ở trường, ở chỗ làm đến các sự việc nhỏ xảy ra trong mối quan hệ với bạn bè, gia đình. Em nhạy cảm hơn với mọi thứ và nghĩ nhiều hơn. Em để ý từng lời nói của mọi người và nghĩ mãi về những câu nói đó. Em cũng dễ cảm thấy khó chịu. Đôi khi em hay nói những lời quá thẳng thắn trong lúc khó chịu và khiến người khác tổn thương. Đôi khi em lại không muốn nói chuyện, bơ tất cả mọi người, không rep tin nhắn của bất cứ ai. Dần dần em cảm thấy những mối quan hệ bạn bè của mình đang trở nên xa cách. Nhưng em không có tâm trạng và cũng không biết mình nên làm gì để xử lý cảm xúc của mình và kết nối lại với các mối quan hệ xung quanh. </p><p><br/></p><p>Trong khoảng thời gian "không biết phải làm sao" đó, em biết ơn vì mình được lắng nghe bài giảng của cô và các chị trợ giảng về "Mắt thương nhìn đời". Nội dung và thông điệp của bài giảng thật sự có ích với em. Em đang ngắt kết nối, dành cho mình khoảng không gian riêng và tự nói chuyện với bản thân để ôm ấp cảm xúc của mình. Cũng trong thời gian này, em đã đọc lại nhật ký và nhận ra được nhiều điều mà khi đó em không hiểu do phần lớn bị cảm xúc chi phối. Khi ấy em không hiểu được tại sao người ta làm vậy và đã đánh giá, phán xét mọi thứ quá vội vàng. Em đã thấu hiểu hơn về những người trong câu chuyện ở cuốn nhật ký, về nguyên nhân và cảm xúc dẫn đến hành động của họ. Mong rằng thời gian tới, em sẽ có thể thấu hiểu bản thân mình hơn, nhìn nhận mọi thứ xung quanh nhẹ nhàng, dần mở lòng kết nối lại với những người quanh mình, thấu hiểu họ hơn và duy trì được những mối quan hệ mình trân quý. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2298601215/2cdcfe1f9ecfc6d4766e24b1b43d98eb/z5243421471131_7b7e600f6c6d9f81ba34cb24ef2f04d0.jpg" />
         <pubDate>2024-03-12 18:11:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916049296</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kim Thùy Linh-22040537</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916051694</link>
         <description><![CDATA[<p>Một câu chuyện mà em vẫn cảm thấy có chút hối hận trong lòng đến tận bây giờ. </p><p><br/></p><p>Hồi học cấp 3, em có một cô bạn thân. Bạn ấy là bạn cùng bàn của em. Chúng em đã trở nên thân thiết ngay từ những ngày đầu tiên bắt đầu học tập. Bạn ấy là một người vui vẻ, biết chăm sóc mọi người và rất thân thiện. Tất cả những kỉ niệm trong thời cấp 3 của em đều có sự góp mặt của bạn ấy.</p><p><br/></p><p>Thế nhưng, khi bọn em bắt đầu học lớp 12, bạn ấy bắt đầu thay đổi. Bạn ấy thường hay khoe mẽ về việc được bố mẹ cho tiền nhưng đồng thời lại luôn than thở về việc nhà bạn ấy có hoàn cảnh khó khăn. Bạn ấy cũng dần có những hành động kì lạ khó hiểu. Lúc đó, em cảm thấy không quý mến bạn ấy như lúc đầu nữa. </p><p><br/></p><p>Sau khi bọn em thi tốt nghiệp xong, em biết được rằng bạn ấy đã dính vào một chiêu trò lừa đảo trên mạng. Em đã hết sức khuyên can bạn ấy nhưng bạn ấy vẫn không nghe em. Đỉnh điểm là bạn ấy đã nói dối em để vay tiền tiếp tục làm. Cảm thấy bị phản bội và cái nhìn của em về bạn ấy cũng trở nên xấu đi, em quyết định là cắt đứt quan hệ với bạn ấy, cho dù bạn ấy đã xin lỗi và năn nỉ em rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, sau này trưởng thành hơn, và đặc biệt là sau khi học được hướng dẫn của "<strong>Mắt thương nhìn đời</strong>", em đã hiểu ra rằng bản thân mình lúc đó thật trẻ con và thiêu lòng thấu cảm. Em đã nhận ra rằng bạn ấy lúc đó chắc đã rất rối và hoang mang nên mới phải làm như vậy. Nếu như lúc đó em đã kiên nhẫn giải thích và khuyên can bạn ấy hơn thì mọi chuyện đã khác.</p><p><br/></p><p>Bây giờ, bọn em không còn liên lạc với nhau nữa. Thế nhưng, em vẫn luôn muốn gửi một lời xin lỗi chân thành tới bạn ấy vì đã hành xử bồng bột lúc ấy.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn cô Hằng Nga và các chị trợ giảng vì đã mang tới cho em những kiến thức bổ ích về việc <strong>thấu cảm</strong>, <strong>tha thứ</strong> và <strong>nhân từ.</strong></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://phatphapungdung.com/wp-content/uploads/2021/11/tha-thu.jpg" />
         <pubDate>2024-03-12 18:13:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916051694</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thành Đạt - 22040428</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916078495</link>
         <description><![CDATA[<p>Em có một đứa bạn từ hồi cấp 2. Từ trước đến giờ, bạn ấy vẫn luôn là một người hài hước, vui tính và tích cực. Cho đến tận bây giờ khi lên đại học, bọn em vẫn giữ thói quen nhắn tin thường xuyên cho nhau. Nhưng có một lần, bạn ấy đột nhiên không nhắn tin hay xem tin nhắn của em. Ban đầu em cũng nghĩ là chắc dạo này bạn bận học và đi làm. Nhưng sau hơn 1 tuần, vẫn không thấy bạn hồi âm, em cũng thấy hơi lo lắng và gọi điện cho bạn. 1, 2 cuộc gọi đầu, không thấy bạn nghe máy, em bắt đầu có những dự cảm không hay. May mắn sao, đến cuộc thứ 3 thì bạn nghe. Bạn bảo rằng, dạo này đang gặp phải những chuyện không vui, nên muốn hẹn em 1 hôm gặp nhau để tâm sự chút. Em đồng ý luôn. Hôm hẹn đó, bạn chia sẻ rất nhiều. Chuyện là do công việc của bố bạn bấp bênh, không ổn định, khiến cho tâm trạng bác ấy tiêu cực hẳn. Từ đó dẫn tới nhiều xung đột giữa bố mẹ bạn, và giờ đây có khả năng dẫn đến ly dị. Chưa bao giờ em thấy bạn mệt mỏi, chán nản và suy sụp như vậy. Em cũng đã cố gắng an ủi, động viên, chia sẻ, thấu hiểu và đồng cảm với hoàn cảnh của bạn, cho bạn bớt đi phần nào nỗi buồn trong lòng và tâm trạng của bạn khá hơn. </p><p>Khi một người lâm vào những hoàn cảnh như vậy, có lẽ tất cả những gì họ cần chỉ là một ai đó có thể lắng nghe, thấu hiểu và đồng cảm với những suy tư của họ.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2042442791/66c544038a2a372eeaef0edf954fd61f/Portable_Network_Graphics_image_EF177F528B72_1.png" />
         <pubDate>2024-03-12 18:36:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916078495</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lương Thị Vân Hà-22040489</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916183023</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện của em là về bạn cùng phòng. Đây là câu chuyện từ khi em còn là cô sinh viên năm nhất, mới chập chững sống những ngày đầu ở một thành phố xa lạ, với 1 người xa lạ. Em thường hay kĩ tính nên nhiều khi thái độ và hành động của bạn cùng phòng có khiến em khó chịu. Bạn em có đi làm thêm nên nhiều khi sẽ không thể dọn vệ sinh phòng theo đúng lịch, cùng như lịch trình sinh hoạt của bọn em khác nhau, em ngủ sớm nhưng bạn ấy lại thuộc kiểu người "cú đêm", nên lịch sinh hoạt của bạn ấy khiến em không thoải mái. Do đó nên cũng đã vài lần em tỏ thái độ giận dữ không đáng có, nhưng khi nói chuyện với gia đình, bố mới chỉ ra cho em thấy rằng việc em khó chịu và bực tức hoàn toàn không đúng. Lúc đó em bị sốc, em cho rằng toàn bộ lỗi sai là ở bạn đó, thì cớ sao việc em bực túc lại là sai? Lúc đó bố mới phân tích cho em thấy, việc bạn ấy sống về đêm có lúc sẽ ảnh hưởng tới em, nhưng ngược lại, lúc bạn ấy ngủ chưa dậy và em đã tỉnh, thì những hoạt động của em cũng có thể ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn ấy. Hơn nữa, ai cũng có tật xấu, lỡ đâu em cũng từng có lần quên mất lịch quét phòng hay đổ rác thì sao. Đó là lúc em nhận thức được hành động của mình, trước khi nghĩ xấu hay có ý định phán xét ai đó, hãy thử một lần đặt mình từ góc độ của họ, thử khoan dung hơn với hành động của mọi người và thử cố gắng hành động trưởng thành, đúng mực hơn thay vì chỉ cứ phán xét và cáu giận.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-03-12 20:21:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916183023</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040433 - Lê Thị Diệu Quỳnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916367292</link>
         <description><![CDATA[<p>Em tự nhận thấy bản thân đã từng mắc phải Hiệu ứng Similar to me - Thiên vị những người giống mình. Em rất dễ đồng cảm với một ai đó, thấu hiểu họ vì chính bản thân cũng đã có những trải nghiệm tương tự. Chắc đó cũng là lý do tại sao em phải mất rất lâu để thấu hiểu và đồng cảm với mẹ của mình. Thực ra quá trình này không hề dễ dàng vì em rất cứng đầu và khoảng cách thế hệ giữa 2 mẹ con cũng là một rào cản lớn. </p><p><br/></p><p>Tầm 3-4 năm về trước, khi em vẫn còn là học sinh cấp 3, 2 mẹ con thường bất đồng quan điểm rất nhiều, mỗi lúc như vậy cả 2 lại đều tổn thương nhau bằng những lời nói ra trong cơn nóng giận mất kiểm soát. Mỗi lần như vậy em đều rất giận mẹ và trách mẹ không hiểu mình, sự trách móc đấy cứ theo em cho tới khi em lên đại học. Sau khi vào đại học, được tiếp xúc với môi trường mới đã giúp em biết cảm thông nhiều hơn và nhận ra nhiều điều hơn về mẹ. Em dần hiểu tại sao mẹ lại có những hành động, lời nói như vậy. Thì ra, tuổi thơ mẹ vô cùng vất vả, nhà mẹ nghèo nên mẹ phải giúp đỡ bà ngoại buôn bán, ông ngoại đi bộ đội nên mẹ cũng không được gặp bố nhiều. Trong nhà mẹ là chị ba nên luôn phải nhường nhịn, chăm sóc 2 đứa em trai nhỏ, cũng luôn nhận hết thiệt thòi về mình. Thời gian học cũng bị rút ngắn để phụ mẹ bán hàng, trông em; thời gian chơi thì càng không có, cuộc sống bươn chải khó khăn. Thế mà từ hai bàn tay trắng mẹ gây dựng nên sự nghiệp thành công như ngày nay, cho em cuộc sống ấm no, đủ đầy, cho em tuổi thơ vô lo, vô nghĩ, cho em những thứ tốt nhất. Biết được và nhận ra được những điều này, em thương mẹ rất nhiều, em nhận ra mẹ cũng có đứa trẻ bên trong mẹ, người mà luôn chịu thiệt và không có tuổi thơ đẹp đẽ, người mà cũng mong sẽ có tuổi thơ thật hạnh phúc. Em hiểu rằng mẹ vì muốn tốt cho em mà luôn rút kinh nghiệm từ bản thân để khuyên nhủ, bảo ban em từng tí một. Em thấy có lỗi rất nhiều vì sự ương bướng của mình trong quá khứ đã khiến mẹ phiền lòng nhiều lần.</p><p><br/></p><p>Để mà nói, em vẫn chưa thể thấu hiểu mẹ  hoàn toàn, nhưng em sẽ cố gắng hơn từng ngày, nói chuyện với mẹ nhẹ nhàng hơn, quan tâm mẹ hơn, đặt mình vào vị trí của mẹ nhiều hơn. Em tin nỗ lực từng ngày của em sẽ giúp 2 mẹ con trở nên gắn kết, gần gũi hơn nữa trong tương lai.</p><p><br/></p><p>Trên kia là bức ảnh em vô tình lướt phải trên mạng, và em đã phải lưu ngay nó về máy. Con người không ai hoàn hảo, ai cũng có những vết nứt, lỗ hổng trong mình. Tuy nhiên nhìn vào đâu lại là lựa chọn của chúng ta, nếu chỉ chăm chăm vào vết nứt xấu xí, ta sẽ bỏ lỡ mất những tia sáng lấp lánh lọt qua kẽ hở. Nếu chỉ nhìn vào nhược điểm hay bề ngoài của khác, ta sẽ không thể nào thấu hiểu được bản chất thật sự của họ đẹp đẽ và tỏa sáng ra sao. Em mong mỗi người trên thế giới sẽ đều đối xử với nhau thật dịu dàng, đều có thể từ từ cảm nhận, thấu hiểu nhau hơn mỗi ngày. Nếu được như vậy, ai cũng sẽ trở thành người hạnh phúc nhất thế giới.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2252448315/c5c83e7e1a81414b7bcdeab8b8c3f5e8/z5243645473338_8eb16ebe18e96d3a073462ffebd856bf.jpg" />
         <pubDate>2024-03-13 00:21:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916367292</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Diệp Anh - 22040304</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916400412</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ việc xích mích giữa bố mẹ và con cái là một điều không thể nào tránh khỏi trong mỗi gia đình, và chính gia đình của em cũng không phải là ngoại lệ. Có thể nói rằng bố mẹ em cũng khá nghiêm khắc, họ thường để ý rất nhiều thứ dù có nhỏ nhặt đến mấy đi nữa, và từ đó cũng dẫn đến khá nhiều cuộc tranh cãi giữa các thành viên. </p><p><br></p><p>Dù biết bố mẹ đều mong muốn những thứ tốt nhất cho mình nên mới nghiêm khắc vậy, em vẫn gặp khó khăn trong việc kiềm chế bản thân trong những lần xích mích ấy. </p><p><br></p><p>Bố em là một người khá nóng tính, và có lẽ em đã ít nhiều thừa hưởng chính sự nóng giận ấy, nên bố con em thường tranh cãi về nhiều chuyện nhỏ nhặt, còn mẹ em thì thường bình tĩnh và luôn giữ cái đầu lạnh mỗi khi hai bố con có lời qua tiếng lại. </p><p><br></p><p>Lần xích mích lớn nhất trong thời gian vừa qua chính là khi bố mẹ em bận việc, cần phải bay vào thành phố HCM, khi ấy bố mẹ đã nhờ em hỏi mẹ của một người bạn đặt vé máy bay hộ, vì mẹ bạn ấy làm trong sân bay nên sẽ nhanh chóng hơn. Mẹ bạn ấy đã cố gắng tìm được cho bố mẹ em vé lên 2 chuyến bay, và em đã nhắn tin lại cho cả hai người về tiền vé và thời gian. Sau khi xem xét tiền vé và thấy giá thành khá cao, bố em đã nói rằng hủy vé ấy đi, bố và mẹ sẽ nhờ người khác đặt để giảm tiền vé thêm. Lúc ấy em thấy khá bực mình, vì suy ra, sẽ là em đang làm phiền mẹ của người bạn ấy, mọi người đều bận rộn, nên em cũng không muốn phải làm mọi chuyện rườm rà thêm. Em có nói với bố rằng em sẽ bảo mẹ bạn hủy vé, nhưng khi ấy giọng em nói có thể hiện rõ thái độ bực bội của mình, và bố em cũng mở lời to tiếng với em. Sau đó, em cũng không tranh cãi thêm gì, mà im lặng và tránh mặt bố gần 1 tuần. Em đã nhắn tin và giải thích chuyện xảy ra với mẹ, và mẹ cũng nói rằng bố em là một người thẳng tính, thường không giỏi trong việc xử lý cảm xúc, nên mình phải hiểu và thông cảm cho bố. Rồi bố em cũng đã chủ động làm lành với em, không qua lời nói, mà bằng hành động, bố mua cho em đồ ăn, cho em thêm tiền tiêu vặt, và thường chở em đi chơi hơn.</p><p><br></p><p>Bản thân em cũng biết rằng bố mẹ luôn phải chịu rất nhiều áp lực, nên tính cách nóng nảy cũng là chuyện dễ hiểu, em chỉ ước gì mình có thể bình tĩnh hơn trong những lúc nói chuyện với họ, để không phải xảy ra những tranh cãi không đáng có. Mỗi khi em nhận biết được bản thân mình đang hành động trong cơn tức giận, em lại càng thấy có lỗi và càng thúc giục bản thân phải bình tĩnh và thấu hiểu đối phương hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2336536515/8b8a382548bb1246e71880ef7affdfd5/image_2024_03_13_074737758.png" />
         <pubDate>2024-03-13 00:44:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916400412</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Hoàng Dũng - 22040562</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916470287</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi càng khôn lớn, em càng thêm yêu cuộc sống mà bố mẹ đã cho em!</p><p><br/></p><p>Có thể nói xuất phát điểm của em thấp hơn các bạn đồng trang lứa rất nhiều, ngây ngô, không được thông minh lắm lại còn ít giao tiếp đâm ra ít bạn để chơi cùng cũng như ít ra khỏi nhà ngoài giờ trên trường và đi học thêm. Những lúc ấy em ở bên gia đình, cùng bố mẹ xem những bộ phim em thích, làm những thứ theo ý em. Em có từng nhớ lần em được điểm 5 môn toán lớp 4. Lần đó mẹ em vừa buồn cũng vừa giận vì em mải chơi, mải xem mà chả chịu học bài nên cũng có đôi lời mắng mỏ. Em nhớ như in cảm giác lúc đó, cảm giác lồng ngực thắt lại, rất nhiều uất ức bởi em biết em đã có ôn mà em không hiểu đề bài. Dần dần em hình thành trong mình một bóng ma tâm lý rằng mình học dốt, kém giao tiếp và chẳng ai hiểu em cả. Cô đơn. Cho mãi đến năm thi vào cấp 3, em thực sự đã dành buổi tối trước hôm thi để nghĩ về bố và mẹ. Chuyện là tối đó, bố em có đặc biệt đi làm về sớm để cùng mẹ nấu một bữa cơm cho em ăn lấy sức mai đi thi, cùng lời động viên: "Bố mẹ không mong con phải điểm cao, quan trọng là con đã hết mình, dù thế nào bố mẹ cũng rất tự hào về con, con trai ạ." Khoảnh khắc ấy, em đã khóc, khóc vì cảm thấy hạnh phúc mà dường như cũng là mọi mặc cảm trước giờ được trút xuống. Tối đó em cảm thấy biết ơn bố mẹ biết bao và thầm phấn đấu điểm cao để không phụ lòng bố mẹ. Buổi thi hôm ấy, em thực sự cảm thấy rất bình tĩnh dù đề thi văn khó, đề thi toán có nhiều câu lạ bởi em biết phía bên kia cổng trường, bố mẹ em đang mong ngóng và tin tưởng em. Kết thúc kì thi em lọt top 8 của huyện trong bất ngờ và hân hoan. </p><p>Về sau này khi em thi đại học cũng vậy, mọi sự ưu tiên chăm sóc cho đến lúc đêm khuya khi mà em ôn xong xấp đề dày cộp, bố mẹ em mới đặt mình lên giường. Em cảm thấy may mắn khi mình đã thực sự thấu hiểu nỗi lòng của bậc phụ huynh rằng dù lời nói đôi khi mang vẻ trách mắng nhưng sâu bên trong là sự yêu thương vô bờ. Bức ảnh phía trên là một trong bức ảnh hiếm hoi mà bố mẹ em chụp cùng nhau vì nhà em ít khi đi du lịch và cũng ít chụp ảnh nhưng nó thực sự là bức ảnh đẹp nhất với em, cũng là động lực để em phấn đấu, nỗ lực để tốt hơn mỗi ngày.</p><p>Tiết học như một khoảng chậm lại của nhịp sống đại học để em có thể chiêm nghiệm tất thảy những điều ấy và giúp em có thêm năng lượng để cố gắng. Cảm ơn cô Nga và 2 chị trợ giảng đã cho em những kiến thức bổ ích và những khoảng thời gian của sự "thấu cảm" và "tỉnh thức".</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2266543282/20bd5feff6fbef13a78fb72669c752e2/83010092_173803120604846_1560279202509357056_n.jpg" />
         <pubDate>2024-03-13 01:31:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916470287</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN LÂM BÌNH - 22040654</title>
         <author>loveral28092004</author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916527242</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Gần đây, em đã từng cố gắng để hiểu về một người bạn. Mỗi khi tiếp xúc với người bạn ấy, lúc nào em cũng quan sát cử chỉ của bạn và suy nghĩ bạn cư xử như thế là có ý gì. Rồi nhiều lúc vẻ mặt và tông giọng bạn hơi trùng xuống khi đang nói chuyện, em quy chụp là lỗi do em làm bạn khó chịu, ngược lại, bạn biểu hiện vui vẻ thì em sẽ cảm thấy an tâm. Sở dĩ mà em lại có hành vi quan tâm hơi thái quá người bạn đó như vậy là vì thời điểm đó bạn tâm sự với em về việc bạn cảm giác em xa cách bạn mặc dù hai đứa khá thân thiết. Không giống như những gì bạn cảm nhận, em hoàn toàn luôn coi bạn là một người quan trọng và không muốn để mất tình bạn này. Sau khi em bày tỏ với bạn là như thế, bạn lại không cho em câu trả lời rõ ràng khiến em khá thất vọng. </p><p><br/></p><p>Sau một thời gian mệt mỏi với việc để người bạn đó ảnh hưởng đến tâm trạng và cảm xúc của mình, em đã thay đổi cách nhìn nhận vấn đề. Bởi em hiểu rằng con người luôn có điểm mù nhận thức, em dừng việc suy đoán xem người bạn đó nghĩ gì về mình. Thay vào đó, em đặt mình vào vị trí của người bạn ấy (bodystorm) và dần dần em hiểu rằng bạn ấy do có quá nhiều áp lực học tập nên mới khiến tâm trạng bạn trở nên phức tạp như vậy. Em cũng học cách lắng nghe bạn mình nhiều hơn, thông qua những câu hỏi về ngày hôm đó của bạn thế nào, em lại thêm thấu cảm cho những áp lực mà bạn trải qua. </p><p><br/></p><p>Rồi một ngày nọ, một người bạn chung của chúng em kể lại với em rằng hôm đó bạn H đã chia sẻ trên lớp trí tuệ cảm xúc rằng bạn H cảm thấy xa cách với một người bạn (là em) nhưng sau khi trò chuyện bạn H nhận ra đó chỉ là hiểu lầm. Sau khi nghe xong, em cảm thấy mình đã thực sự hiểu bạn của mình hơn đồng thời nhận ra lối suy nghĩ như ban đầu sẽ chẳng bao giờ giúp mình hiểu hơn về người khác bởi vì những sai lệch trong đánh giá gây ra bởi hiệu ứng tâm lý - những gì chúng ta nhìn thấy không hẳn là sự thật. Chỉ có thấu cảm đúng cách mới giúp thu hẹp khoảng cách giữa người với người mà thôi. </p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn cô Nga và các chị/bạn Trợ Giảng vì một buổi học vô cùng ý nghĩa. Chủ đề Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời đã mở ra cho em rất nhiều bài học thực tế để có thể xây dựng những mối quan hệ chân thành và bền vững với những người xung quanh.</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2288863069/1d24f67774d43e1390d8ec1da47a00fd/image.png" />
         <pubDate>2024-03-13 02:10:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916527242</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040443 - Trẩn Minh Sơn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916632894</link>
         <description><![CDATA[<p>Lần duy nhất em cố gắng để thấu hiểu một người chắc chủ yếu là hiểu cho hoàn cảnh của họ đó là một bạn học cùng với em những ngày tiểu học. Bạn bị tim bẩm sinh nên kéo theo nhiều hệ lụy đi kèm về việc phát triển 1 cách bình thường. Tuy cùng tuổi nhưng nhận thức của bạn không tốt như mọi người, bạn hay ầm ĩ, gây khó chịu thậm chí đánh người khác. Mọi người đều né, đều tránh bạn. Em cũng không ngoại lệ nhưng rồi khi lớn hơn và đến tận bây giờ, em mới nhận ra mình thực sự hành xử chưa tốt vì giờ đây nhìn lại hoàn cảnh của bạn, sự xa lánh mọi người dành cho bạn thì em mới thấy rằng nếu như ngày ấy mình đủ suy nghĩ để hiểu cho bạn thì có lẽ bạn đã có thể có một phần kí ức vui hơn, không còn định kiến. Mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình nên sự bao dung và vị tha cho người xung quanh là cần thiết.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-03-13 03:24:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2916632894</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040407 - Trần Thị Yên </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2920784331</link>
         <description><![CDATA[<p>Hàng xóm nhà em có 1 chị sinh năm 1999, em với chị ấy cũng không có nhiều cơ hội nói chuyện lắm. Trong 1 lần em sang nhà chị cho rau, em thấy chị ngồi trầm tư trên ghế không nói câu gì.</p><p>Em thấy lạ nên đã lại gần và ngồi xuống bên cạnh chị. Em nhìn vào khuôn mặt chị ấy và có cảm giác rằng có điều gì đó đang khiến chị ấy không vui. Em quyết định nói chuyện và hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra.</p><p>Ban đầu chị có phản ứng lạnh nhạt và khá kín đáo. Tuy nhiên, em không từ bỏ và tiếp tục lắng nghe và thể hiện sự quan tâm. Dần dần, chị bắt đầu mở lòng và chia sẻ với em về những khó khăn và áp lực trong cuộc sống của mình.</p><p>Chị kể về công việc căng thẳng và áp lực gia đình, cùng với những mất mát và thất bại anh ta đã trải qua gần đây. Em nhận ra rằng chị ấy đang trải qua một giai đoạn khó khăn và cảm xúc đau khổ.</p><p>Em không chỉ nghe, mà còn cố gắng hiểu sâu hơn về cảm xúc của chị. Em chia sẻ những trải nghiệm của mình và những cách em đã vượt qua những khó khăn tương tự. Em nói với chị rằng không có gì sai khi cảm thấy buồn và chán nản, và rằng quan trọng là không để nó chiếm lấy mọi khía cạnh của cuộc sống.</p><p>Cuối cùng, chị ấy cảm ơn em vì đã lắng nghe và hiểu. Chị nói rằng cuộc trò chuyện đã giúp chị nhìn thấy sự lạc quan và hy vọng trong tương lai. Em cảm thấy vui mừng vì đã có thể đóng góp và giúp đỡ chị trong khoảnh khắc khó khăn.</p><p>Câu chuyện này đã giúp em nhận ra rằng việc nhìn thấu cảm xúc của người khác không chỉ giúp chúng ta hiểu và chia sẻ gánh nặng của họ, mà còn có thể mang lại hy vọng và động lực cho cuộc sống của họ. Đôi khi, chỉ cần lắng nghe và hiểu là đủ để thay đổi cuộc sống của một người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-03-15 16:42:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2920784331</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040572 - Đoàn Minh Tuấn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2925202047</link>
         <description><![CDATA[<p>Hồi còn học cấp 2, em vẫn còn là một thằng ham chơi ham vui. Sau khi trải qua buổi sáng học trên lớp, theo lẽ thường thì em sẽ lập tức đạp xe về nhà, tuy nhiên hôm đó lại là ngoại lệ. Em đã ở quá 12 giờ trưa do cảm thấy thích thú với bộ bài mới có của bạn lớp bên, và mẹ em đã phải đến trường để "xách tai" về. Em lúc đó nghĩ chuyện không có gì nghiêm trọng cho đến khi về nhà và em đã thấy, đôi mắt mẹ ửng đỏ. Đây là lần thứ hai trong đời em thấy mẹ phải khóc. Suy nghĩ non nớt của em lúc đó không thể biết được lý do rằng tại sao mẹ lại khóc, cho đến khi được các chị nhắc nhở thì em mới nhận ra và thấu hiểu được. Lúc đó là khoảng sau hơn một năm bố em qua đời, anh chị thì đã ổn định gia đình nên căn nhà chỉ còn hai mẹ con. Chắc hẳn lúc đó mẹ đã rất lo lắng khi không thấy em về, bởi giả sử có chuyện gì xảy ra đối với em, mẹ sẽ phải trải qua một cú sốc rất lớn, đặc biệt khi mẹ đã chịu đựng nó khi nhìn thấy bác sĩ phẫu thuật ra khỏi phòng mổ với câu nói "xin lỗi". Đó chính là lúc em thấu hiểu được sự lo lắng và nỗi sợ của mẹ. Từ đó trở đi, em đã ý thức được và quyết tâm rằng bản thân cần phải trở thành chỗ dựa tinh thần cho mẹ, cố gắng hết mình để không còn phải để mẹ lo lắng về điều gì nữa. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2345328753/1607e87543714d17bb45402fa4a5f561/th_u_hi_u.jpg" />
         <pubDate>2024-03-19 14:31:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2925202047</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Minh Khuê - 22040626</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2948546348</link>
         <description><![CDATA[<p>Em nhận ra rằng bạn thân của mình, Linh, đang trải qua những lúc khá buồn bã bởi những áp lực trong gia đình và học tập. Bạn em là 1 người tự lập, luôn giữ khoảng cách và không muốn chia sẻ về tâm trạng của mình. Vì vậy, em quyết định dành thời gian và tìm cách thấu hiểu bạn.</p><p>Thay vì hỏi thăm thường ngày, em chọn cách ngồi bên cạnh bạn, lắng nghe và chia sẻ những câu chuyện, những suy nghĩ của mình một cách chân thành. Em cố gắng tận hưởng những khoảnh khắc yên bình cùng bạn, không áp đặt bất kỳ suy nghĩ hay giải pháp nào lên bạn, mà chỉ lắng nghe và an ủi bạn.</p><p>Dần dần, qua từng đêm thức khuya trò chuyện, dần dần bạn bắt đầu mở lòng và chia sẻ dần thêm với em. Em  không chỉ nhìn thấu được nỗi đau của Linh mà còn hiểu rõ hơn về tâm hồn, nỗi lo lắng và sự cố gắng của bạn. Sự kết nối giữa chúng tôi trở nên mạnh mẽ hơn.</p><p>Em tin rằng, thông qua việc áp dụng "Mắt thương nhìn đời", mọi người có khả năng tìm thấy điều tốt đẹp nhất trong người khác và từ đó, xây dựng một tình cảm gắn kết sâu đậm với nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2298588616/1a712dee4d7ae9ffa58bdef9b76e62ca/hj.jpg" />
         <pubDate>2024-04-09 15:46:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2948546348</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kha Hà Mai Thy - 22040704</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2980483869</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện diễn ra với em và bạn cùng phòng của em vào mùa hè năm 2023. </p><p>Từ khi vào đại học, em đã chọn ký túc xá là nơi ở của mình. Em và các bạn cùng phòng sống với nhau khá hòa hợp, ít nhất là có thể chịu được tính khí của nhau mà không xảy ra bất đồng gì quá lớn. Tuy nhiên sau kỳ quân sự trên HOLA, em dần nhận thấy một vài bất đồng nhỏ trong phong cách sinh hoạt của bọn em, cộng với áp lực từ hàng tá deadline ở trường, những bất đồng đó ngày càng khiến em khó chịu hơn. Em <strong>giống như một quả bom nổ chậm</strong> có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Đỉnh điểm là vào một lần, một bạn cùng phòng dùng những từ ngữ có phần mất kiểm soát để trêu chọc em giống như trước đây bạn ấy vẫn hay làm với em. Em bực tức nhưng em có một thói quen xấu là luôn giữ mọi việc làm em khó chịu trong lòng, vì vậy mà vấn đề lại càng không được giải quyết. Em vô cùng khó chịu với bạn cùng phòng của em, tới mức mà em chỉ muốn chuyển ra khỏi ký túc xá <strong>ngay lập tức</strong>. </p><p>Rất may là ngay sau đó, kỳ nghỉ hè đã diễn ra, em đã về nhà và tâm sự chuyện này cùng với mẹ. Mẹ đã chỉ ra cho em quá trình diễn tiến của sự việc theo con mắt của một người đứng ngoài, một người <strong>không bị cảm xúc che mờ đi lý trí</strong>, đồng thời giúp em có <strong>cái nhìn toàn cảnh</strong> về sự việc đã diễn ra. Em nhận ra là bản thân đã quá nhạy cảm. Sau đó, em đã ngồi lại cùng bạn và nói về những vấn đề đã xảy ra. Bạn cũng thừa nhận là ngôn từ của bạn hôm đó có phần mất kiểm soát, nhưng thực tâm thì <strong>không hề có ý làm tổn thương</strong> em. Cuối cùng thì tụi em cũng đã giải quyết được vấn đề và em cũng học được cách <strong>nhìn nhận vấn đề dưới con mắt toàn cảnh</strong> hơn, đa chiều hơn. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2307629834/08e2d3cb5a73d93ece5b2452015a4268/stt_binh_yen_ngan_hay_1024x683.jpg" />
         <pubDate>2024-05-05 06:50:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2980483869</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Bích Ngọc - 22040265</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2980548838</link>
         <description><![CDATA[<p>Việc thấu cảm, nhìn thấu vào một ai hay một sự việc là điều em luôn mong muốn bản thân có thể làm được. Bản thân em tự nhận thấy rằng có nhiều lúc mình thật vô tâm và ích kỉ, với các sự việc bên ngoài luôn để tâm nhưng việc trong nhà lại nhiều lúc có phần vô tâm. Cho đến tận bây giờ, em vẫn muốn có thể hiểu rõ bố em nhiều hơn. </p><p><br/></p><p>Cách đây vài ngày, trong buổi học nọ, khi cô đặt câu hỏi: "Lần cuối em được bố ôm và hôn là khi nào?", câu hỏi này khiến cho em suy nghĩ khá nhiều và tự hỏi cả ngày hôm đó. Bản thân em cũng không thể nhớ nổi lần cuối được bố ôm và hôn là bao giờ, em luôn nghĩ bố và em rất thân nhau khi có thể nói và tâm sự nhiều chuyện với nhau nhưng có vẻ như qua câu hỏi đó, phần nhiều em cảm thấy có vẻ mình chưa thực sự hiểu bố cũng như tự hỏi sao bản thân không thể hiện tình cảm với bố mẹ nhiều hơn. Nửa đêm, khi đang nằm cạnh bố xem bóng đá, em chợt nói chuyện và kể lại những cảm xúc, suy nghĩ của mình cho bố nghe. Bố em nói rằng cách thể hiện của nhà mình có khác biệt so với gia đình khác, việc thể hiện cảm xúc của em cũng như của bố mẹ sẽ không thể hiện trực tiếp bằng hành động ôm, hôn hay qua lời nói yêu thương. Hành động thể hiện tình yêu của nhà em là bằng các hành động cụ thể như chăm sóc, nói chuyện đời thường. Qua những câu nói tâm sự chân thành với bố, bản thân em cũng đã nhận ra rằng có lẽ không phải ai cũng thể hiện tình yêu giống nhau, để cảm nhận điều gì đó, thấu hiểu việc gì cũng phải xuất phát từ trái tim và việc suy nghĩ, nghiền ngẫm, quan sát kĩ về sự việc sẽ cho bản thân một cái nhìn khách quan, thấu cảm được vấn đề đó dễ dàng hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2309076432/81c044bc3133e2a508d90a6f10ea7a75/The_Right_Therapist___SPORK_.jpg" />
         <pubDate>2024-05-05 09:59:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/whub9rioih5ifkxh/wish/2980548838</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
