<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Lí luận văn học _ DAMH 02 by Đặng Hoàng Oanh</title>
      <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8</link>
      <description>Made with a little mischief</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-02-04 07:52:53 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-04-24 12:42:23 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Lê Thị Thanh Mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314875287</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu truyện kể về một cô gái tên là Tachiana đã rời Moskva đến Puskino cùng với đứa con gái nhỏ của mình là Varia đến. Ngôi nhà nơi Tachiana chuyển đến là nhà của ông cụ Potapov và cụcó người con trai trong hạm đội Hắc hi và khi Tachiana chuyển đến được một tháng thì cụ Potapov đã mất .Và nơi đây là ngôi nhà ba gian và không gian nơi đây từ tối đến sáng chỉ toàn lũ quạ báo hiệu cho những điều xấu. Trong ngôi nhà này Tachianavẫn luôn đầy rẫy những suy nghĩ và cô chưa quen được với cái thị trấn này. Khi mùa đông đến nơi này tuyết đã được phủ đầy, êm dịu và cô đã dần quen với thị trấn và con người nơi này. Trong căn nhà này đầy những đồ kĩ niệm về đứa con trai của ông cụ và khi cầm vào bức ảnh có hình con trai ông cô lại như nhớ ra điều gì đó thân quen và cô đã đọc bức thư trên bàn của người con trai cụ gửi thư về cho cụ. Bức thư nói lên hết nỗi niềm nhớ cha của cậu con trai cậu nhớ cả mọi thứ kỉ niệm dù nhỏ bé hay lớn và cả con mèo Arkhiv nữa, cậu đã không biết rằng cha mình đã mất cách đây không lâu. Sáng hôm sau Tachiana lấy xẻng dọn con đường dẫn tới phong đỉnh trên vờ dốc cô còn tự tay làm quả chuông treo trên cửa, đến trưa Tachiana dẫn về một ông cụ làm nghề chữa đèn cồn, đèn dầu, búp bê và lên dây dần dương cầm. Tối đến nàng thắp nến và ngồi chơi đàn trong căn nhà ngập tiếng nhạc đến con gái của cô phải ghen tỵ và khó chịu vì chính cô là người dặn cô bé không được đụng vào đồ vật trong nhà này mà mẹ cô bé lại vẫn thản nhiên lấy dùng. Hôm sau cậu con trai của cụ Potapov trờ về từ chuyến tàu hỏa tới từ thành phố, trên chuyến tàu cậu cứ ngẫm nghĩ mãi khi nhìn ra bên ngoài khung cảnh đã làm cho cậu chóng mặt và khi cậu xuống tàu về đến nhà thì không gian xung quanh đã làm cho cậu phải chảy nước mặt bởi mọi thứ bây giờ dường như xa lạ với cậu. Cậu nghĩ đến cảnh những người xung quanh quên mình thờ ơ và xa lạ nên cậu nghĩ chỉ &nbsp;định đi qua nhà để không khỏi đau lòng khi chứng kiến cảnh ấy. Mãi đến tối Nicolai đã bước vào nhà, cậu nhìn xung quanh mọi thứ dường như nhìn được dọn dẹp sạch sẽ và gọn gàng. Bỗng sau lưng a có một thiếu phụ trẻ nhắc nhở anh đợi mũ vào không lạnh , thiếu phụ dẫn anh đi hết con đường nhỏ &nbsp;và đến ngôi nhà thoang thoảng mùi khói bạch dương còn cậu Nôclai chỉ im lặng và đi theo thiếu phụ ấy. Người thiếu phụ ấy dẫn anh vào đếp và gọi đứa con gái mình mang xà phong vào cho anh tắm &nbsp;rửa . Nôclaithắc mắc hỏi cô bé về người thiếu phụ ấy, con bé chỉ cười và chạy đi. Vào buổi tối Tachiana dẫn Nicolai ra thăm mộ cha của cậu ấy, lúc ấy Tachiana cũng hỏi rằng đã găp Nicolai ở đâu đấy rồi và cậu nhìn người thiếu phụ ấy với giọng trầm trầm nói rằng không nhớ &nbsp;ra cô ấy. Đêm xuống Nicolai về căn phòng ngủ đã được nàng dọn dẹp sạch sẽ, cậu không thể chợp mắt nổi vì từng giây từng phút ở đây &nbsp;đối với anh rất quý giá. Sáng hôm sau anh anh đã phải rời nhà để đi, Tachiana đi theo và tiễn anh tàu và dặn anh viết thư cho mình . Mấy hôm sau Tachiana nhận được thư từ Nicolai nói rằng đã nhớ ra cô là ai. Vào mùa thu năm hăm bày cậu ấy &nbsp;đã thấy bóng dáng của thiếu nữ ngồi bên đường đang cầm cuốn sách từ khi đó ánh mắt của cậu luôn dõi theo cô gái ấy. Cậu cảm nhận được người con gái này có thẻ làm cho cậu tan vỡ cả đời và làm cho cậu hạnh phúc vì giây phút đó cậu đã yêu người con gái này mất rồi…Tachiana đọc xong thì đôi mắt đã mơ màng nhìn ra cửa sổ với ánh tà dương mờ nhạt vẫn to sáng, mãi không sao tắt được.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 07:56:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314875287</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314875998</link>
         <description><![CDATA[<p>Tô Thị Hồng Nhung</p><p>Mssv 235714021730003</p><p><br/></p><p>Truyện ngắn ‘ Tuyết” của Paustovsky là một bức tranh lãng mạn thêu vẽ về khung cảnh mùa đông trên đất nước Nga ở một vùng tỉnh lị. Hai nhân vật chính được nhắc đến trong truyện là nàng Tachiana Petrovna- một người mẹ đơn thân và chàng lính thủy Nicolai. Tachiana Petrovna dọn đến nhà của Nicolai sống được một thời gian thì người cha của anh qua đời, khi đang sống trong nỗi bít rít khi không thể quên được Moskva thì nàng Tachiana đã dần quen với vùng tỉnh lị này, cô dần thích chốn này bởi mùa đông về tuyết xuống phủ đầy. Cô sống trong nhà của cụ Potapov và dữ nguyên vị trí mọi đồ vật trong nhà sau khi đọc lá thư của người con trai và biết anh sẽ về nhà thăm cha. Bức thư của người lính trẻ gửi cho cha, được viết thật lãng mạn và ngọt ngào. Đó là nỗi niềm nhung nhớ vẫn còn nguyên của người con xa quê, còn nhớ như in cái cảnh vật, bông tuyết phủ ở căn nhà nhỏ. Anh bày tỏ mình đang sống và làm việc để bảo vệ cha, bảo vệ quê hương và bảo vệ cả chú mèo nhỏ trong gia đình. Ngày trở về chàng lính mang theo bao nỗi niềm vui sướng nhưng lại nhận được tin dữ rằng cha anh đã mất, anh trở về nhà và cảm thấy thật xa lạ với nơi này bởi có sự hiện diện của người lạ. Thế nhưng, anh đã nhận ra rằng Tachiana đã chăm sóc và giữ gìn ngôi nhà  như ý anh muốn. Chàng dường như nhận ra hào cảm mà mình dành cho cô gái, luyến lưu chút thời gian ít ỏi có thể ở lại đây. Câu chuyện kết thúc bởi bức thư mà Nicolai gửi cho Tachiana đó là sự bày tỏ tình cảm của anh, dù biết anh nhận nhầm người nhưng nàng cũng không nỡ làm anh thất vọng và cũng không nỡ làm chính bản thân mình thất vọng, bởi cô biết chính cô cũng đã rung động với anh từ lâu. Tuy là câu truyện ngắn nhưng sao thật lãng mạn, tha thiết như một bài thơ, thơ trong cách miêu tả khung cảnh nước Nga bao phủ đầy tuyết trắng, thơ trong cách con người ta bộc lộ tình cảm với nhau thật tha thiết và chân thành.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 07:57:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314875998</guid>
      </item>
      <item>
         <title>MAI THỊ THU UYÊN</title>
         <author>thuuyen5281</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314876486</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><strong>BT CÁ NHÂN – REVIEW TRUYỆN CỔ ANDERSEN “DƯỚI BÓNG LIỄU GIÀ”</strong></p><p>Khi nhắc đến truyện cổ Andersen chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã đọng lại trong kí ức những mẩu truyện như sự tích hoa linh lan, thần ru ngủ, vịt con xấu xí hay một đòn chết bảy,….Đó là những mẩu chuyện để lại trong tâm hồn người đọc sâu sắc những ấn tượng và đặc biệt những mẩu chuyện ấy đều mang những ý nghĩa chung đều ngợi ca khát vọng sống, niềm yêu thương con người và cuộc sống, là sự khẳng định, tôn vinh tình yêu, nghị lực, lòng dũng cảm… Chính vì thế nó dễ đọc và được yêu thích. Và đặc biệt hơn là câu chuyện mang tên “Dưới bóng cây liễu” đã để lại ấn tượng với nhiều bạn đọc về ý nghĩa và tình tiết câu chuyện. Câu chuyện mở ra với một khoảng không gian mở vô cùng rộng lớn của thiên nhiên nơi quê hương của 2 nhân vật chính là Knuts và Gian- thị trấn Kgiôêgiê. Đó chính là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, chứng kiến những khoảnh khắc đẹp nhất, hồn nhiên nhất của tuổi thơ hai nhân vật, nơi những câu chuyện tình yêu đã hoá thành ước mơ và tưởng tượng, để rồi cuộc đời khi đã lớn lên, cây hương mộc và cây liễu trở thành biểu tượng của thời thơ ấu, của tình yêu, gợi nhắc trong lòng Knút những nỗi buồn sâu thắm. Và rồi như số phận sắp đặt, họ lại chẳng lớn lên cùng nhau bởi nhiều lí do về hoàn cảnh gia đình, họ đành phải xa cách nhau mỗi người một nơi và sau nhiều năm mới gặp lại thì chàng Knut đã trở thành 1 chàng trai trưởng thành của tuổi 19, khôi ngô, tuấn tú và nàng Gian đang trổ mã ở độ tuổi trăng tròn, với giọng hát ngọt ngào, say đắm lòng người. Hai người gặp lại trong không gian ấm áp vô cùng thân thương của căn phòng cô Gian, nơi mà Knut nghĩ mình có thể bộc lộ những tình cảm mà mình giấu bấy lâu nay cho người mình thương yêu biết. Nhưng rồi tất cả không nhưng Knut nghĩ, bởi vừa gặp nhau chưa bao lâu, nay Gian lại phải sang Pháp, cặp anh em thân thiết nô đùa dưới gốc liễu ngày nào nay lại phải chia xa. Knut khi nghe những lời nói ấy dù rất nhẹ nhàng nhưng chàng như đang hứng 1 gáo nước lạnh. Chàng rất buồn và ngay hôm sau khi Gian sang Pháp, chàng luôn trầm ngâm. Chàng quyết định rời xứ người và đi mãi đi mãi, đi qua những dãy núi, những cánh đồng, những vườn hoa, đâu đâu chàng cũng thấy thấp thoáng bóng hình quê hương và hiện về những câu chuyện thuở bé thơ cùng người bạn thơ ấu của mình. Và rồi chàng mệt quá ngòi gục dưới gốc cây liễu mùa đông, mơ về những giấc mơ đẹp nhất cuộc đời mình. hàng không muốn thức dậy nữa, chỉ muốn tiếp tục mơ. Giấc ngủ giữa tuyết lạnh và sự mệt mỏi khiến chàng không thể tỉnh lại. Nhưng cũng như cô bé bán diêm câu chuyện về cô bé bán diêm, chàng chết trong giấc mơ hạnh phúc.</p><p>&nbsp;Cái kết dù không đẹp nhưng tác giả lại bày tỏ được nỗi niềm cũng như tình cảm sâu sắc mà Knut dành cho Gian. Câu chuyện đọng lại trong lòng người đọc nhờ giọng văn nhẹ nhàng tự nhiên, giản dị theo cấu trúc tự sự biên niên. Chất cảm xúc chảy dịu dàng qua nhịp kể chậm rãi, dẫn dắt người đọc vào bên trong những cảm xúc thầm kín, những tâm tình yêu thương đa cảm và thánh thiện. Ngay cả lúc nỗi thất vọng bàng hoàng đến không còn tỉnh táo, cách diễn đạt cũng đầy chất thơ: “Tâm hồn chàng như một sợi tơ bay đó đây theo chiều gió…” khiến nỗi đau buồn chợt mac mác tan ra, dai dẳng không dứt trên suốt chặng đời đường đời của nhân vật. Đặc biệt chuyện kể với nhiều tình tiết hoà lẫn trong những bức tranh phong cảnh, những thiên nhiên đẹp và hữu tình càng làm người đọc chìm đắm vào câu chuyện và thương cảmhown với tình cảm của nhân Knut</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 07:57:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314876486</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Vân Giang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314876977</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện kể về nữ ca sĩ Tachiana Petrovna đến sống trong ngôi nhà của một người cụ Potapov  được một tháng thì cụ mất, và cuộc gặp gỡ với người  con trai của ông ấy  ( Nicôlai). Từ khi rời Moskva đến một tỉnh lị buồn tẻ, hối hận vì bỏ lại nhà hát và bạn bè. Không thể quay lại, nàng quyết định biểu diễn ở trạm quân y và dần quen với cuộc sống nơi đây. Khi mùa đông đến , nàng đã quen và  bắt đầu yêu thích thị trấn nhỏ và ngôi nhà xa lạ.Varia (con gái nàng ) không được phép chạm vào bất cứ thứ gì. Rồi đến một hôm, Tachiana nhìn thấy bức ảnh của con trai cụ nàng cảm giác đã gặp anh ở đâu đó nhưng không nhớ ra, nàng đọc những  lá thư của anh gửi về cho cha. Nicolai trở về và nghe tin cha anh đã mất, trở về nhà anh định không vào nhà chỉ đi ngang thôi sau đó a đã gặp được Tachiana, nàng mời a vào nhà mọi thứ vẫn quen thuộc như thuở cha anh còn sống.  Suốt buổi tối anh không sao xua đuổi được cảm giác nhẹ nhàng mà sâu lắng, thân thuộc đan xen khiến anh không sao ngủ được. Sáng hôm sau, Tachiana tiễn anh ra ga.  Ít lâu sau, Nicolai gửi thư kể rằng họ đã gặp nhau ở Krưm, nơi anh từng nghĩ sẽ yêu nàng trọn đời. Tachiana đọc thư, rồi bật cười, vì nàng chưa từng đến Krưm.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 07:58:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314876977</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Hồng Minh MSSV: 235714021730029</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314878059</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài làm</p><p>       Truyện kể về một người con gái đi tản cư tên Tachiana Petrovna- một người thiếu phụ trẻ sau khi chuyển đến sống trong ngôi nhà của cụ Potapov. Mở đầu câu chuyện đó là một sự mất mát lớn lao khi cụ Potapov qua đời chỉ một tháng sau khi Tachiana chuyển đến sống cùng. Cô ở lại một mình với đứa con gái nhỏ là Varia và người vú già. Những ngày đầu sống tại nhà Potapov, một ngôi nhà nằm trên một ngọn đồi, nhìn xuống con song Bắc và xung quanh là con đường bạch dưng trụi lá,. Với một người lần đầu tiên đến sống ở đây thì cô vẫn không thể nào quen được với sự vắng lặng và sự đìu hiu của cái tỉnh lị này. Cô dường như không thể hòa nhập được với cuộc sống mới, cô cảm thấy bối rối và lạc lõng trước những cảnh vật xa lạ và âm u, cô tự trách mình vì đã rời Moskva bỏ lại những thứ than thuộc cùng với những người bạn bè yêu quý và đã không mang Varia đến nơi an toàn hơn. Và vì để xóa tan sự nhớ mong với nơi cũ thì Tachiana đã quyết định sẽ biểu diễn trong các trạm quân y và dần dần cô cảm thấy mình càng càng càng thích cái tinht lỵ này hơn nhất là khi đông về và tuyết phủ đầy xuống. Cô dần dần quen với tỉnh lỵ và cả với ngôi nhà không phải là của mình này. Cùng với là là những hình ảnh về chiếc dương cầm lạc giọng và bức ảnh úa vàng trên tường về những chiếc tàu chiến cũ mà cụ Potapov từng làm thợ máy đây dường như là những biểu tượng của quá khứ và sự trôi đi của thời gian. Trên bàn làm việc của cụ có mô hình chiếc tàu tuần dương và cô không cho phép Varia đụng đến bất cứ vật gì trên bàn. Tachina biết cụ có một người con trai đang phục vụ ở trong hạm đội “Hắc Hi”, nhìn bức ảnh của anh trên bàn cô cứ có cảm giác là đã gặp anh ở một nơi nào đó, nhưng cô không thể tài nào nhớ nổi là đã thấy anh ở đâu, nhưng cô vẫn cảm thấy sự gần gũi, một sự kết nối từ trước, từ một thời điểm nào đó trong quá khứ. Cảm giác này có thể là một phản chiếu của sự nhớ nhung và sự hoài niệm về những điều đẹp đẽ đã đi qua trong cuộc đời cô. Vào giữa mùa đông bắt đầu có những lá thư do con trai của cụ gửi về, cô đã xếp lại những lá thư ấy và đặt ngay ngắn trên bàn. Một đêm nọ cô chợt thức giấc và với sự tò mò Tachiana ngồi vào b àn làm việc của cụ và thận trọng mở một lá thư mà người con trai của cụ đã gửi về. Bức thư kể về sự nhớ nhung và sự mong ước của một chàn trai trẻ khi đang nằm ở bệnh viện vì tai nạn trong chiến tranh. Đọc bức thư này đã khiến cô bùi ngùi nghĩ về những gì đã qua trong quá khứ, chấp nhận hiện tại và mở ra một tương lai mới. Sang ngày hôm sau, Tachiana đã dọn con đường dẫn tới phong đình tgreen bờ dốc và sửa chữa lại chiếc chuông trên cửa, trưa hôm đó cô đã đưa về nhà một ông lão chuyên lên dây đàn và cẩn thận lục khắp các ngăn kéo bàn để tìm kiếm gói nến to hình xoắn ốc. Tối đến cô thắp nến và ngồi chơi đàn, Varia không chịu được nữa liền hỏi mẹ nhưng cô chỉ mỉm cười đáp lại câu hỏi của con, rồi lại tiếp tục với cuộc sống yên bình với âm nhạc. Ngày nọ, trung úy Nicolai Potapov trở về từ mặt trận. Anh đến nhà ga và nhận được tin dữ từ người quen rằng cha anh đã qua đời vào một tháng trước và đang có một nữ ca sĩ cùng với đứa con đang ở nhà anh. Anh im lặng và thong thả đi dọc theo con đường dẫn tới ngôi nhà của anh nhưng mọi thứ gần như quá đỗi xa lạ đối với anh không như những gì anh đã nhớ nhung trong tâm trí. Anh định không vào nhà mà chỉ đi qua và thật khó chịu khi nghĩ rằng có những người xa lạ đang ở trong ngôi nhà của cha anh. Anh về đến nhà khi trời đã tối nhìn mọi thứ xung quanh nhưu vùa lạ vừa quen và rồi anh gặp người thiếu phụ trẻ là Tachiana, cô dẫn anh vào nhà mọi thứ trong nhà đã được cô sắp xếp nguyên vẹn như ngày xưa chỉ có sự khác biệt là một cảm giác xa lạ và bối rối trong lòng anh. Sau đó cô đã dẫn anh ra sau cánh rừng để thăm mộ cha anh. Buổi tối khi ngồi trò chuyện với anh cô đã băn khoăn và thắc mắc hỏi anh rằng đã từng gặp nhau lần nào chưa nhưng anh đứng dậy đi vòng một hồi vẫn không tài nào nhớ ra được. Cô đã thức cả đêm để kịp thức anh dậy cho kịp chuyến tàu tuy cả dêm đó anh cũng không ngủ nhưng anh không dám nói với cô. Cô tiễn anh ra ga và nói với anh rằng hy vọng anh sẽ giữ liên lạc và gửi thư về nhà. Vài ngày sau, Tachiana đã nhận được bức thư của anh nói rằng anh đã nhớ họ gặp nhau ở đâu đó là ở Krưm năm hăm bảy, họ chỉ lướt qua nhau nhưng đã để lại một dấu ấn vô cùng sâu sắc trong lòng anh và việc cô đọc trộm bức thư trước đó đã bị anh phát hiện và anh vô cùng biết ơn và cảm kích cô. Tachiana đọc xong bức thư và nghĩ thầm rằng cô đã bao giờ đến Krưm đâu nhưng cô lại cảm thấy việc đó không còn quan trọng nữa. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 07:59:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314878059</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vi Thị Tuyết Nhi                                        Tóm tắt : “ Dưới bóng liễu già”</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314878225</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p>Thị trấn Kgiôêgiê nằm bên bờ biển nhưng đất đai lại rất trơ trụi. Biển ở đây rất đẹp và khắp xung quang thị trấn là một cánh đồng phẳng lì không cây cối, đường cái quan chạy tít đến tận cánh rừng gần nhất, nhưng những điều ấy lại làm người dân sinh sống nơi đây say mê, thích thú và hoài niệm mỗi khi đi xa.</p><p>Có hai đứa trẻ láng giềng hay cùng nhau chui qua hàng rào để qua chơi với nhau dưới gốc liễu già ngay sát dòng suối. Cậu trai nhỏ là Knút và cô bé là Gian. Mặc dù Knút rất sợ nước đến nỗi đi biển cũng không ai có thể thuyết phục em xuống nước, nhưng vì giấc mơ của Gian cậu bé đã nhúng mình xuống nước và em thấy tự hào vì điều đó. Cha mẹ của các em nghèo, hai em cũng hay chơi với nhau trong vườn và trên con đường cái có những cây liễu bên đường. Cây liễu già trong vườn là địa điểm yêu thích của hai đứa trẻ, chúng hay núp mình trong đó, cây liễu rất đẹp với những cành dài trông tựa cái nôi.</p><p>Trong thị trấn thỉnh thoảng sẽ tới ngày chợ phiên và trong đó có một cửa tiệm bánh ngọt mà người chủ tiệm hay ghé nhà của Knút, hai đứa trẻ rất hứng thí với những chiếc bánh và cả những câu chuyện thú vị mà người chủ tiệm mang lại. Có một câu chuyện xúc động về bánh ngọt ông kể làm Knút và Gian rất xúc động, chuyện kể về hai chiếc bánh hình người được trưng bày trong tiệm của ông chủ, chỉ có mặt phía trước đem lòng yêu thầm nhau, nhưng vì mãi hai người không ai mở lời trước vì ai cũng nghĩ người kia sẽ chủ động mà mãi không đến được với nhau. Cuối cùng, chiếc bánh hình người cô gái vì đợi quá lâu khô đét đi và vỡ làm đôi rồi qua đời. Ông chủ tiệm đã tặng hai chiếc bánh hình người đó lại cho hai đứa trẻ, vì quá xúc động nên hai đứa trẻ đã đem hai chiếc bánh ra nghĩa địa định chôn cất đi, nhưng vì mải kể chuyện cho lũ trẻ con khác nghe mà đâu hay chiếc bánh cô gái đã bị một đứa trẻ ăn mất, Knút và Gian khóc sướt mướt nhưng cuối cùng vẫn ăn chiếc còn lại nhưng không bao giờ quên câu chuyện.</p><p>Khi hai đứa trẻ chơi với nhau Gian thường hay hát những bài ca hay nhất với giọng hát trong vắt làm người qua đường cùng phải dừng lại nghe và khen, đó là những chuỗi ngày sung sướng.</p><p>Nhưng rồi sau đó mẹ Gian mất và bố em định lấy vợ ở nơi khác với một công việc tốt hơn nên hai gia đình láng giềng phải xa cách nhau khiến hai đứa trẻ khóc oà lên và chỉ có thể hẹn viết thư thăm nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 07:59:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314878225</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Họ tên: Đậu Thị Yến Vy </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314878350</link>
         <description><![CDATA[<p>Tác phẩm “Tuyết” của nhà văn Paustovsky là một tác phẩm đặc sắc kể về Tachiana Petrovna - một thiếu nữ góa chồng. Sau khi rời khỏi thành phố Moskava vì chiến tranh, nàng đến sống nhờ nhà cụ Potapov ở một tỉnh lị đìu hiu, xa. Ít lâu sau, ông cụ mất, nàng ở lại cùng con gái nhỏ Varia và người vú già. Ban đầu, Tachiana cảm thấy rất chán nản, buồn bã, khó thích nghi với cuộc sống ở nơi đây vì nó ảm đảm, trần trủi khác xa với thành phố Moskava hoa lệ mà nàng từng sống. Tuy nhiên, theo dòng thời gian, nàng dần quen với mọi thứ. Nàng bắt đầu biểu diễn tại các trạm quân y và tìm thấy niềm vui trong âm nhạc. Trong ngôi nhà cũ, Tachiana phát hiện ra những bức thư của con trai cụ Potapov gửi về từ mặt trận. Nàng có cảm giác đã gặp anh ở đâu đó trước đây nhưng không thể nhớ ra. Một ngày nọ, trung úy Nicolai Potapov, con trai của cụ Potapov trở về nhà khi biết tin cha mình đã mất và ngôi nhà có người mới ở. Anh gặp Tachiana, mối liên kết giữa hai người dần hình thành, và họ nhận ra rằng họ đã từng gặp nhau trong quá khứ. Câu chuyện kết thúc với một bức thư từ Nicôlai tiết lộ rằng anh đã yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên, dù họ chưa bao giờ thực sự quen biết.</p><p>Sau khi đọc xong tác phẩm, ta thấy rằng "Tuyết" không phải là một câu chuyện có nhiều tình tiết kịch tính,cao trào nhưng nó lại chạm đến tâm hồn người đọc. Tác phẩm đã gợi lên những cảm xúc chân thật về tình yêu, cuộc sống. Paustovsky đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên đa chiều, không chỉ khắc họa chân thật cảnh vật mà còn ẩn ý cho cảm xúc của nhân vật. Ngôi nhà nhỏ nằm trên một ngọn đồi, nhìn xuống con sông phía Bắc, tạo nên một cảnh vật vừa thơ mộng nhưng cũng đầy cô đơn. Khu vườn đã trụi lá, cánh rừng bạch dương phi màu trắng bạc làm ta cảm giác ảm đảm, xơ xác, thiếu nhựa sống. Lũ quạ kêu quàng quạc trên bầu trời đen mang đến cảm giác buồn pha chút nỗi sợ, hãi hùng. Đây không chỉ là bối cảnh mà còn là biểu tượng cho nỗi buồn và sự tĩnh lặng trong tâm hồn Tachiana. Khi Tachiana rời Moskva hoa lệ, náo nhiệt, nàng cảm thấy lạc lõng, cô đơn bởi mọi thứ đều xa lạ. Hình ảnh những ngôi nhà nhỏ, cánh cửa kêu ken két được sử dụng đầy tinh tế tạo nên sự đối càng làm nổi bật cảm giác cô đơn và nỗi buồn trong lòng nàng. Tuy nhiên, thiên nhiên cũng mang đến cho Tachiana những khoảnh khắc bình yên và niềm vui, giúp nàng tìm thấy ánh sáng trong những ngày u ám. Giữa khung cảnh mùa đông ấy, câu chuyên tình yêu giữa người lính trẻ và một cô gái trẻ góa chồng nảy nở một cách tự nhiên, ấm áp, mang đến một tia sáng hi vọng giữa bóng tối. Sự gặp mặt gấp gáp trong chiến tranh loạn lạc gây nên cảm xúc lưu luyến, dồn nén. Nó khiến người đọc không khỏi tiếc nuối cho một tình yêu đẹp.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 07:59:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314878350</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Diễm </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314878822</link>
         <description><![CDATA[<p>"Dưới bóng liễu già" là một trong những truyện cổ Andersen được yêu thích, chạm đến trái tim người đọc bằng câu chuyện cảm động về tình bạn, sự hy sinh và lòng dũng cảm.</p><p><br/></p><p>Truyện kể về đôi bạn thân Knút và Gian, cùng nhau lớn lên dưới bóng cây liễu già bên bờ sông. Tình bạn của họ trong sáng, hồn nhiên như chính tuổi thơ của họ. Knút là một cậu bé nhút nhát, sợ hãi mọi thứ, đặc biệt là nước. Gian lại là một cô bé mạnh mẽ, dũng cảm và luôn bên cạnh động viên, giúp đỡ Knút vượt qua nỗi sợ hãi của mình.</p><p><br/></p><p>Một ngày nọ, Gian gặp nạn và bị cuốn trôi xuống sông. Knút, dù rất sợ nước, đã không ngần ngại lao mình xuống dòng sông để cứu bạn. Hành động dũng cảm của Knút đã khiến cậu vượt qua được nỗi sợ hãi lớn nhất của đời mình.</p><p><br/></p><p>"Dưới bóng liễu già" không chỉ là câu chuyện về tình bạn đơn thuần, mà còn là bài học sâu sắc về lòng dũng cảm và sự hy sinh. Nó cho thấy rằng, đôi khi, chính tình yêu và sự quan tâm chân thành có thể giúp chúng ta vượt qua được những giới hạn của bản thân.</p><p><br/></p><p>Truyện còn mang đến cái nhìn sâu sắc về thế giới nội tâm của trẻ thơ. Những suy nghĩ, cảm xúc của Knút và Gian được Andersen miêu tả một cách tinh tế, chân thực, giúp người đọc hiểu rõ hơn về tâm hồn trẻ thơ và những khó khăn mà chúng phải đối mặt trong quá trình trưởng thành.</p><p><br/></p><p>Với lối kể chuyện giản dị, trong sáng, "Dưới bóng liễu già" của Andersen đã chạm đến trái tim của nhiều thế hệ độc giả. Câu chuyện về tình bạn đẹp, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả sẽ mãi là bài học quý giá về tình người trong cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:00:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314878822</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trịnh Ngọc Huyền</title>
         <author>trinhhuyen37913</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314879244</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhà văn Paustovsky - tác giả của cuốn tiểu thuyết &nbsp;Bông hồng vàng và bình minh mưa đã có một câu nói hay: ‘’Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ”.&nbsp;Cuộc sống là món quà kì diệu mà thế giới ban tặng cho con người. Là điều kỳ diệu tuyệt đẹp và là những khoảnh khắc đẹp mà mỗi người đang trải qua. Có lẽ vì vậy mà trong cuốn tiểu thuyết Bông hồng vàng và bình minh mưa &nbsp;của mình. Paustovsky luôn viết bằng những lời văn nhẹ nhàng, êm đềm, đậm chất thơ về cuộc sống thanh bình trước thế chiến thế kỷ II. Và ngòi bút của ông luôn hướng tới kể về những con người nước Nga bình dị, đôn hậu.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>Câu chuyện Tuyết của nhà văn Paustovsky là một câu chuyện nhẹ nhàng sâu lắng in đậm vào trái tim người đọc. Ngay lần đầu khi nghe tên câu chuyện đã gợi cho chúng ta một cảm giác nhẹ nhàng yên ả sâu lắng trong tâm hồn mình như có một khoảng trắng lớn của tuyết đang phủ quang ngôi nhà nhỏ của những người dân Nga. Và trong khoảng trắng đó có những câu chuyện tình cảm cha con qua những lá thư gửi từ chiến trường trở về, câu chuyện tình cảm giữa những con người xa lạ được gắn kết lại với nhau.</p><p>&nbsp;</p><p>Dưới ngòi bút tinh tế của&nbsp;mình, nhân vật Petrovna xuất hiện với một khoảng trời u ám, buồn bã vắng lặng khi “ &nbsp; cái tỉnh lị đìu hiu với những ngôi nhà nhỏ bé, những cánh cửa hàng rào kêu ken két, những buổi tối vắng lặng, từ sáng đến tối lũ quạ kêu quàng quạc &nbsp;bay thành từng đám mây đen trên những ngọn cây trần trụi báo hiệu trời xấu.&nbsp;‘’ Khiến nàng cảm thấy khó thích nghi và buồn chán với quang cảnh xung quanh mình.</p><p>&nbsp;</p><p>Các chi tiết trong câu chuyện miêu tả rất sâu sắc về sự cô đơn, những kỷ niệm và hình ảnh gia đình như chiếc dương cầm đã lạc giọng hay mô hình tuần dương hạm mà cụ Potapov từng làm việc. Và trong những kỉ vật nhà ông cụ thứ quan trọng nhất với cụ là những lá thư mà người con trai viết gửi về.&nbsp;Những bức thư từ người lính trên mặt trận, những bức thư đong đầy tình cảm&nbsp;của gia đình,&nbsp;sự ấm áp giữa khoảng trời tuyết trắng trong ngôi nhà nhỏ ấm áp bên chiếc lò sưởi trong phòng kêu tí tách,sự nhớ nhung về những kỷ niệm thời trước chiến tranh. Những lá thư là sự hi sinh, tình yêu thương&nbsp;và nỗi nhớ của anh dành cho Tổ quốc, quê hương, người cha của mình và ngôi nhà nhỏ của mình. Vậy nên khi được trở về thăm nhà trong một thời gian ngắn. Tại nhà ga khi xuống tàu để trở về ngôi nhà của mình, cái tỉnh lị và về với sự ấm áp của gia đình thì anh nghe anh nghe tin cha mình đã mất và có người xa lạ đang ở nhà mình. Người lính lúc đó như đang đứng lạc lõng giữa dòng người tấp nập đi lại, không một ai nhìn thấy nỗi đau và mất mát của anh. Trong mỗi dòng thư anh từng viết là nỗi mong ước hân hoan được trở về với ngôi nhà với cha mình. Nhưng giờ đây anh không muốn trở về ngôi nhà thân quen mình đã sống mấy năm trời, vì sợ những nó đã thay đổi và không còn trong những kỉ ức của anh nữa. “ Giờ đây cái tỉnh lị này, cả con sông và ngôi nhà - mọi thứ đối với ta gần như xa lạ “</p><p>Ấn tượng trong truyện ngắn này có lẽ là tuyết. Ngay tên câu chuyện cũng là Tuyết và xuyên suốt truyện ngắn tuyết luôn xuất hiện. Dường như tuyết đang phủ trắng trang sách khiến cho nỗi buồn và sự tiếc nuối trải rộng ra. Trong mỗi lời văn của mình trong câu chuyện tuyết xuất hiện trắng xóa mơ màng trong ký ức của người con trai, nhẹ nhàng rơi lơ thơ, bay chếch giữa trời và đất khi con trai người lính - Nicolai trở về nhà đi ngang qua ngôi nhà của mình. Anh bước trên con đường đi qua tỉnh lị về bờ sông, đi trên con đường nhỏ dẫn tới khu vườn nhà mình. Nhìn thấy những cảnh vật quen thuộc trên con đường trở về nhà và trong ngôi nhà của mình anh cảm thấy rất vui vẻ nhưng có cảm giác tiếc nuối buồn bã “ Con người mỗi ngày một trưởng thành, và nhìn sự vật chung quanh một cách nghiêm khắc hơn."</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;Nhà văn đã khéo léo vẽ lên một bức tranh về con người, về tình yêu giữa nàng Tachiana và Nicolai. Một câu chuyện tình cảm kéo từ quá khứ đến hiện tại. Khi hai người đều mắc kẹt ở những ký ức của mình. Khi nàng Tachiana nhìn thấy bức ảnh của Nicol một cảm giác quen thuộc đã nảy lên trong lòng nàng. Và khi hai người gặp nhau cả hai cũng có một cảm xúc rất thân quen với nhau. Giữa những cảm xúc đó anh người lính thủy đã thổ lộ với Tachiana bằng những dòng thư viết vội ở dọc đường. Đó là tình cảm chân thành đầy cảm xúc mà người lính thủy đó dành cho nàng. Từ lần gặp nhau ở những câu tiêu huyền cổ thụ ở công viên Livadia ở quá khứ đến khi gặp nhau ở tương lại tại ngôi nhà của mình. Anh đã chắc chắn người phụ nữ này chính là người thiếu nữ mả mình đã đã gặp và đánh mất vĩnh viễn.Nhưng thật hạnh phúc sao khi Nicol đã được găp lại người con gái anh yêu.</p><p>&nbsp;</p><p>Câu chuyện kết thúc bằng kết mở , khi nàng Tachiana đặt lá thư xuống và ngạc nhiên trước lời tâm sự mà anh chàng lính thủy gửi cho mình. Nhưng thay vì phủ nhận nàng mỉn cười nhìn qua cửa sổ nơi mảnh vườn phủ tuyết trắng đang đón ánh tà dương. Câu chuyện kết mở đã khiến cho người đọc có những băn khoăn, thắc mắc, tò mò về những diễn biến tiếp theo của câu chuyện tình cảm giữa hai người. Nhưng nó lại đọng một khoảng trống lớn bên trong mỗi người đọc. Khi &nbsp;nàng Tachiana nhìn thấy ánh tà dương sau mảnh vườn phủ tuyết trắng. Xuyên suốt câu chuyện là tuyết phủ rơi đầy, là những buổi tối vắng lặng cùng lũ quạ kêu. Mãi đến cuối câu chuyện ánh tà dương rực rỡ ấm áp mới nhẹ nhàng xuất hiện sưởi ấm đem lại ánh sáng đến. Dường như tiếp nối câu chuyện sẽ là những trang cảm xúc tình cảm ấm áp, dịu dàng của những con người yêu thương nhau trong cuộc sống tuyệt đẹp. Đúng như lời mà tác giả nói “ hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ.”</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:00:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314879244</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Ngọc Diệp</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314879353</link>
         <description><![CDATA[<p>"Dưới bóng liễu già" của nhà văn người Đan Mạch Hans Christian Andersen </p><p>Câu chuyện bắt đầu ở thị trấn Kgiôêgiê trên đảo Xilen xinh đẹp với bờ biển chạy dàu và những cánh đồng tít tắp, phẳng lì. Là mảnh vườn nhỏ có cây hương mộc, cây liễu già - thiên đường của tâm hồn ấu thơ Knút và cô bạn thuở nhỏ Gian. Con người lớn lên trong thiên nhiên, gắn bó với thiên nhiên, như Knút và Gian lớn lên bên gốc liễu, nơi những câu chuyện tình yêu đã hoá thành ước mơ và tưởng tượng, để rồi cuộc đời khi đã lớn lên, cây hương mộc và cây liễu trở thành biểu tượng của thời thơ ấu, của tình yêu, gợi nhắc trong lòng Knút những nỗi buồn sâu thắm. Anh tin mình sẽ không giống như anh chàng bánh câm, tỏ tình với Gian trước khi cô nàng xa xứ, dù bị từ chối nhưng vẫn luôn nhung nhớ về nàng. Knút quyết định lang thang nhiều nơi, đi qua nhiều cảnh thiên nhiên, nơi đâu chàng cũng thấy thấp thoáng bóng dáng quê hương và câu chuyện tình yêu cổ tích thuở bé. Để rồi, khi anh biết Gian đã đính hôn, Knút quyết định quay về quê hương mặc kệ mùa đông giá rét và con đường xa xôi, vất vả. Trên đường về quê hương, mệt mỏi chàng nằm xuống bên một gốc liễu mùa đông, cảm nhận vòng tay ấm áp giống như cây liễu già của quê hương, mơ về giấc mơ đẹp nhất của đời mình - hạnh phúc bên cạnh Gian trong một lễ đường lớn. "Chàng tự nhủ: "Giờ phút này là giờ phút đẹp nhất đời ta, thế mà lại là một giấc mơ! Xin Thượng Đế hãy cho tôi lại được mơ nữa như thế!"" Knút bất hạnh đã chết trong giấc mơ giữa mùa đông giá rét, nhưng niềm tin về hạnh phúc của chàng vẫn không lụi tắt, giống như những câu chuyện cổ tích mà anh từng nghe hồi bé. Có lẽ, tâm hồn trong trẻo, thơ ngây, đa cảm và niềm tin vào câu chuyện bánh ngọt của chàng trai đã khiến Knút quá ảo tưởng về tình yêu, nhưng tâm hồn và tình yêu đẹp đẽ ấy khiến chúng ta cảm động.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:00:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314879353</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng thị bảo ngọc </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314880143</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện : Tuyết – Paustovsky </p><p>Khi nói đến  nước Nga chúng ta dường như quá đỗi quen thuộc với những hàng bạch dương thẳng tắp , nhưng màn tuyết phủ trắng trời và dường như hình ảnh ấy đã ăn sâu vào văn chương , khi nhắc đến văn chương  của nước Nga chúng ta sẽ thấy xuất hiện những hàng bạch dương hòa mình trong làn tuyết trăng tinh khôi thơ mộng nơi làng quê thể hiện tình quê hương và nỗi nhớ gia đình và ở trong tác phẩm “Tuyết”- paustovsky cũng không ngoại lệ  câu chuyện xoay quanh 2 nhân vật là là Tachiana và người con trai của cụ potapov ở nơi  vùng quê nhỏ , tachiana là người chăm sóc cụ potapov và sau khi cụ qua đời thì cô đã ở lại chăm sóc nhà cửa đến một ngày người con trai của cụ đang tham gia chiến đấu ở chiến trường được trở về thăm nhà , nhờ cô dọn dẹp sắp xếp căn phòng giống như ước mong của anh  viết trong những lá thư tay anh gửi về cho cha mà ngày nghĩ phép của anh trở nên trọn vẹn , anh nhớ lại những ký ức tuổi thơ  và những thay đổi của thiên nhiên , những ngày còn thơ đến khi trưởng thành hình bóng làng quê vẫn luôn ở đó không xê dịch , tuyết đã làm sống lại những kí ức tuổi thơ trong anh  , với lối viết nhẹ nhàng  những giàu chất thơ giàu hình ảnh nhịp điệu tự nhiên đã câu chuyện còn thể hiện được tình yêu thiên nhiên sâu sắc của tác giả và tạo nên tình cảm ấm áp mỗi khi nhân vật nhớ về những điều quen thuộc đã qua  đọc truyện chúng ta như được đặt chân mình tới xứ sở bạch dương với làn tuyết trắng nơi khung cảnh mùa đông bình dị , mang lại cảm giác vừa hoài niệm về quá khứ vừa hy vọng sự sinh sôi phát triển sau những làn tuyết ấy</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:01:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314880143</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314880306</link>
         <description><![CDATA[<p>Họ tên: Bùi Thị Yến</p><p>Tóm tắt truyện: Dưới bóng liễu già</p><p>Truyện Dưới bóng liễu già</p><p>Câu chuyện "Dưới bóng liễu già" của Hans Christian là câu chuyện xoay quanh hai nhân vật chính: Knut và Gian, hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau trong một ngôi làng nhỏ. Cả hai có một tuổi thơ êm đềm bên nhau, đặc biệt là những buổi chiều ngồi dưới bóng cây liễu già, nơi họ cùng nhau chia sẻ những ước mơ về tương lai. Trong suốt thời gian chơi đùa chung, Knút luôn thầm yêu Gian nhưng không dám bày tỏ tình cảm của mình. Một ngày, ông chủ cửa hàng bánh ngọt kể cho chúng hai đứa một câu chuyện đáng thương về một cặp uyên ương bằng bánh ngọt, qua đó cho thấy tình yêu câm lặng không mang lại kết quả gì. Điều này ảnh hưởng sâu sắc đến cả hai. Khi chúng lấy bánh hình cặp tình nhân ra nghĩa địa và ôn lại câu chuyện, chúng vô tình chứng kiến sự mất mát khi bánh hình cô gái bị ăn mất. Cuối cùng, Knút và Gian quyết định ăn nốt chiếc bánh hình cậu trai để không còn ai phải sống một mình. Dù gặp nhiều khó khăn trong tình cảm và những sự mất mát, nhưng câu chuyện vẫn giữ lại những kỷ niệm đẹp về tình bạn và tình yêu thơ ngây dưới bóng cây liễu. Câu chuyện thể hiện những trăn trở về tình yêu và sự mất mát, đồng thời ca ngợi vẻ đẹp thuần khiết của tuổi thơ.</p><p> Truyện ngắn Dưới bóng liễu già của Hans Christian Andersen là một câu chuyện cảm động về tình yêu, số phận và những ước mơ không thành. mang màu sắc buồn nhưng đầy ý nghĩa, với bút pháp tinh tế và lối kể chuyện nhẹ nhàng mà sâu sắc của Andersen. Đây là một câu chuyện không chỉ nói về tình yêu mà còn phản ánh sự thay đổi của con người trước những cuộc sống và số phận con người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:01:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314880306</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Thị Huyền Trang </title>
         <author>huyentrangg0500</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314880450</link>
         <description><![CDATA[<p>Con người luôn thích mơ đến những câu chuyện tình yêu mộng mơ và trọn vẹn như trong những câu chuyện ngày xửa ngày xưa… Có lẽ trong mỗi người cổ tích vẫn là giấc mộng đẹp muôn đời không thể nào phai.  Tuổi ấu thơ của mỗi người ai mà không ấp ủ một câu chuyện cổ tích riêng mình đó là thế giới của những niềm tin yêu và sự chờ đợi, hi vọng.</p><p>Dường như khi đọc truyện cổ tích Dưới bóng liễu già đã gợi cho tôi nhớ đến nhiều câu chuyện cổ tích bi thương mà bản thân ấp ủ hơn thế nữa. <em>Dưới bóng liễu già kể về mối tình đơn phương của chàng trai Knút với cô bạn gái thời thơ ấu là Gian. Một câu chuyện buồn nhưng sâu sắc như phong cách thường thấy trong những câu&nbsp;</em><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://doctruyencotich.vn/truyen-co-andersen">chuyện cổ tích của Andersen</a><em>.</em></p><p><em>Với giọng văn nhẹ nhàng, lối diễn đạt tự nhiên, giản dị tác giả đã lôi kéo thành công người đọc vào vòng xoáy của cốt truyện lãng mạn nhưng cũng đầy bi thương này. Trước những dòng cảm xúc thất vọng, bàng hoàng đến mức không thể diễn đạt được thành lời nữa nhưng tác giả vẫn có thể miêu tả một cách tự nhiên nhất, chứa đầy cảm xúc. Chuyện kể tập trung vào bức tranh phong cảnh, thế giới vận động xung quanh các nhân vật. </em>Bắt đầu là thị trấn Kgiôêgiê trên đảo Xilen trơ trụi với bờ biển chạy dài và những cánh đồng tít tắp. Là mảnh vườn nhỏ có cây hương mộc, cây liễu già - thiên đường của tuổi thơ. Là những thành phố với những toà tháp cao vút và những đám cây hương mộc lặng lẽ mọc trong kẽ những bức tường cổ… Là ngọn Anpơ, những biển hồ lớn xanh ngắt giữa rừng trời.</p><p>Con người lớn lên có tuổi thơ tươi đẹp nhờ thiên nhiên, gắn bó&nbsp; sâu sắc với thiên nhiên, như Knút và Gian lớn lên bên cây hương mộc, bên gốc liễu, nơi những câu chuyện tình yêu đã hoá thành ước mơ và khắc sâu trong tâm trí Knút, để rồi&nbsp; khi lớn lên, cây hương mộc và cây liễu trở thành biểu tượng của thời thơ ấu, của tình yêu, gợi nhắc trong lòng Knút những nỗi buồn không tên sâu thẳm. khi lớn lên, trưởng thành đến thành phố khác học tập và làm việc thế nhưng Knút cảm thấy thiên nhiên nơi đâu cũng thấy thấp thoáng hình ảnh quê hương và câu chuyện tình yêu thủa bé.</p><p>Cốt truyện sự thực mang đậm màu sắc cổ tích. Tác phẩm là những điều gửi gắm &nbsp;được thể hiện qua những diễn biến bất ngờ. Câu chuyện không chỉ là ngơi ca tấm chân tình, lòng chung thuỷ mà nó còn gợi lên những quy luật vốn có&nbsp; của tình yêu. Chính câu chuyện về 2 chiếc bánh ngọt mà ông chủ kể đã khắc sâu trong tâm trí hai đứa trẻ đến lúc chúng trưởng thành mà sâu đậm hơn cả là Knút.</p><p>Anh luôn nhắc nhở bản thân trong đầu óc của mình rằng mối tình câm sẽ chẳng mang lại kết cục tốt đẹp. Bởi quy luật của tự nhiên vẫn luôn thế. Thế nhưng Knút&nbsp; cũng chẳng may mắn là bao, mối tình của anh và Gian dừ đã nói ra nhưng cũng chẳng có một kết quả như mong muốn, nó cũng chẳng khác mối tình câm của câu chuyện bánh ngọt. Chỉ khác một điều rằng Knút đã mạnh dạn bày tỏ, thổ lộ tình cảm của bản thân mình để mong muốn có đợc hạnh phúc như anh vẫn hằng mong ước và tưởng tượng suốt mỗi đêm dài.</p><p>Qua sự thổ lộ ấy cũng chẳng mang được kết quả tốt vậy thì thế nào mới phải lẽ với quy luật tình yêu? Là chọn cách im lặng như những viên kẹo trong chuyện tình câm kia hay chọn cách thổ lộ tình cảm như Knút để rồi nhận lại một cái kết thực sự phũ phàng? Trước sự ngỏ ý của Knút nhưng nhận được sự từ chối bởi người anh yêu xem anh như một Ông anh của mình, anh cảm thấy buồn bã và quyết định ra khỉ thành phố, buông bỏ hét những kí ức đau buồn kia đi. Tuy nhiên đời thật trớ trêu càng đi xa anh lại càng nhớ về chốn xưa cũ, nhớ những nơi thân thuộc, nhớ cả tuổi thơ anh. Dù chỉ cần thấy gốc cấy liễu hay bóng cây hương mộc cũng khiến anh rầu rĩ cả ngày dài. Anh cứ sống như thế, ngày qua ngày ôm tuổi thơ, ôm những muộn phiền vào bản thân, đến một hôm nhận được tin Gian đã kết hôn anh bỗng nhận ra rằng mình phải trở về chính quê hương, trở về bên gốc cây liễu anh thường trèo hồi nhỏ, trở về bên bóng cây hương mộc với anh là cả tuổi thơ. Nghĩ là làm ngay dù cho xa xôi, dù cho tuyết đóng băng cả mặt đường nhưng không làm chùn bước nổi sự kiên quyết trong anh. Anh muốn ôn lại cả tuổi thơ, cả cuộc đời mình bên cảnh vật quen thuộc. Chính quê hương, chính những thứ nuôi ta lớn, cho ta tuổi thơ đã kiến chũng ta chữa lành được ít nhiều vết thuong rỉ máu trong tâm hồn bấy lâu nay. Con người lúc khó khăn phải tìm cho mình một hướng đi riêng nhưng có lẽ chính quê nhà lại là nơi duy nhất có thể cho chúng ta trút hết mọi khó khăn đó. Trở về chính quê nhà Anh&nbsp; nằm mơ và cảm thấy cặp đôi bánh ngọt giờ đã là vợ chồng hạnh phúc, moq mình được nắm tay Gian và sánh bước trên lễ đường vui vẻ. Tỉnh giấc giữa những cơn gió rít trong đêm tuyết lạnh giá anh cảm thấy bản thân mình thật đơn độc và muốn ngủ tiếp đi không muốn thức dậy nữa.</p><p>Chính câu chuyện Dưới bóng liễu già&nbsp; đã cho chúng ta thấy tầm quan trọng của tuổi thơ mỗi con người, nhữn kí ức, những mảnh ghép của tuổi thơ luôn hiện diện trong tâm trí của mỗi người con xa quê không bao giờ phai. Đi liền với tuổi thơ ấy có lẽ là tình yêu trong sáng đôi lứa. Và có lẽ quy luật của tình yêu không phải là cái chung cho tất cả mọi người. Knút đã rút ra từ câu chuyện bánh ngọt nhưng anh cũng chẳng thể hạnh phúc, anh dường như chết dần, chết mòn trong giấc mơ hạnh phúc của bản thân và có lẽ chẳng thể nào anh qqueen được mối tình tươi đẹp của mình.</p><p>Dưới bóng liễu già là câu chuyện cổ tích nhưng tập trung&nbsp; hầu hết vào chuyện tình đượm buồn của nhận vật. trong những chuỵen tình ấy dường như ta vẫn le lói đâu đây một chút hy vọng, một chút niềm tin về quy luật tươi đẹp của tình yêu. Trước sụe đáng thương của Knút ta mơ hồ thấy rằng những cuộc tình dang dở khi những người mong ước có được nhanh lại không đượcr bên nhau. Ôi thật là đau đớn đến tột cùng!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:01:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314880450</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Thị Lan Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314881316</link>
         <description><![CDATA[<p>&nbsp;Tác phẩm Tuyết<em>&nbsp;</em>của&nbsp;Paustovsky&nbsp;là một trong những truyện ngắn tiêu biểu của ông, khắc họa vẻ đẹp tinh khôi của thiên nhiên mùa đông và những rung động sâu lắng trong tâm hồn con người. Tuyết&nbsp;kể về khung cảnh mùa đông tuyệt đẹp với những bông tuyết trắng xóa bao phủ khắp nơi. Tuy nhiên, trong bối cảnh thiên nhiên lạnh giá ấy, con người vẫn giữ được hơi ấm của tình cảm và lòng nhân hậu. Với ngôn ngữ giản dị, câu chuyện không chỉ &nbsp;vẽ nên bức tranh tuyết trắng xóa đầy mê hoặc&nbsp;mà còn thể hiện những cảm xúc tinh tế của con người khi đứng trước thiên nhiên bao la.&nbsp;Mở đầu tác phẩm là bối cảnh cuộc sống của Tachiana Petrovna&nbsp;và sự nhớ nhung của cái tỉnh lị nhỏ bé - nơi mà cô đã sinh sống và sự&nbsp;mâu thuẫn của&nbsp;cuộc sống lúc bấy giờ giữa&nbsp;chiến tranh và hòa bình, cái chết và sự sống.&nbsp;Có lẽ Paustovsky muốn nhấn mạnh mặt tươi sáng để ca ngợi ý nghĩa và đời đời của hy vọng.&nbsp;Với cuộc gặp gỡ giữa anh lính trẻ trở về từ chiến trường&nbsp;&nbsp;Nicôlai&nbsp;và cô gái&nbsp;tên Varia&nbsp;&nbsp;làm nghề đốt lò trên một chuyến tàu giữa trời tuyết trắng. Người lính, sau những ngày dài chiến đấu, đang trên đường trở về quê hương. Anh bắt gặp cô gái đang làm công việc vất vả nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp giản dị, ấm áp, cô đại diện cho vẻ đẹp bình dị của cuộc sống và gợi lên những cảm xúc ấm áp giữa mùa đông lạnh giá. Hai người trò chuyện, chia sẻ với nhau về cuộc sống, chiến tranh, những ước mơ, hoài bão và những câu chuyện đời thường&nbsp;và những kỷ niệm của họ.&nbsp;Họ dần&nbsp;phát triển tình cảm với nhau trong bối cảnh chiến tranh đầy khó khăn. Khi Nicôlai&nbsp;phải rời đi, Varia&nbsp;&nbsp;anh ra ga. Họ trao nhau nụ hôn đầu tiên và lời hẹn gặp lại. Tuy nhiên, chiến tranh ập đến và họ mất liên lạc. Mãi về sau, khi Nikolai trở về thành phố xưa, anh mới biết Varia đã qua đời vì bạo bệnh. Một điều nữa là thái độ của Tachiana khi cô nhận được lá thư của anh.&nbsp;Mặc dù cô ấy biết sự thật, cô không nói cho anh ta.&nbsp;Thay vào đó, cô vẫn giữ nó như là bí mật của riêng mình.&nbsp;Cô chỉ muốn giữ hy vọng ông còn sống.&nbsp;Và có thể cô ấy hy vọng là tốt.&nbsp;Cuối cùng, cô nói với mình: "Không ai trong số này.&nbsp;Không có vấn đề này ".Kết thúc mở này khiến người đọc day dứt, tiếc nuối nhưng cũng khơi gợi nhiều suy nghĩ. Về những mối quan hệ trong cuộc đời, về những khoảnh khắc đẹp thoáng qua, về giá trị của những cuộc gặp gỡ tình cờ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:02:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314881316</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai Thị Quỳnh - 235714021730084 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314881863</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Viết rivew về tác phẩm “Tuyết”?</strong></p><p><strong>                                Bài làm</strong></p><p>“Tuyết” là một trong những truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn người Nga Paustovsky. Câu chuyện xoay quanh hình ảnh mùa đông và tuyết, chính cái tiêu đề cũng đã nói lên được phần nào nội dung câu chuyện. Câu chuyện bắt đầu bằng việc một nữ ca sĩ Tachiana Petrovna cùng đứa con gái của mình là Varia dọn đến nhà cụ Potapov ở được một tháng thì cụ mất. Sau đó cô vẫn quyết định ở lại tỉnh lị này và hòa mình vào với cuộc sống đầy nỗi niềm, suy tư và hối tiếc vì không ở lại Moskva. Nhưng rồi cô cũng dần quen với cuộc sống nơi đây: “Nàng còn thấy thích cái tỉnh lỵ ấy nữa là khác, nhất là khi đông về và tuyết xuống phủ đầy”. Tachiana biết cụ Potapov có con trai đang phục vụ ở trong hạm đội "Hắc Hi". Sau khi cô xem bức ảnh về người con trai ấy, cô đã có cảm giác rất quen thuộc và sau một thời gian cuối cùng cô cũng được gặp lại người con trai xa quê ấy. Cuộc gặp gỡ đầy tình cờ giữa hai nhân vật đã mở ra một không gian cảm xúc mới với những nỗi niềm, xúc động đầy lưu luyến. Dường như hai người đều mang trong mình một cảm giác gì đó quen thuộc, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi những cũng khiến con người ta cảm thấy phần nào xoa dịu đi nỗi cô đơn mà chính hai nhân vật này đều phải chịu. Có lẽ, một trong những điểm nổi bật của câu chuyện, khiến bản thân độc giả thấy xúc động nhất đó là nỗi cô đơn của người con trai khi xa quê, xa gia đình, trở về khi người cha của mình không còn nữa, thật sự đó là một cảm giác rất là buồn, không thể nào diễn tả được. Bản thân độc giả cũng cảm thấy thương cho người con trai này và cảm thông cho cuộc sống của họ. Kết thúc câu chuyện, tác giả chưa dừng lại ở đây mà tiếp tục đó vẫn là sự tiếp diễn của hình ảnh mùa đông với những &nbsp;bông tuyết vẫn đang rơi, với những cảm xúc đong đầy, cùng với những cuộc gặp gỡ vẫn được tiếp diễn bằng những lá thư đầy cảm xúc. Điều này, đã tạo nên một nét chân thực, gần gủi, giản dị, mang lại tính thực tế và để lại nhiều dấu ấn cho người đọc.&nbsp;Sau khi đọc truyện ngắn “Tuyết” của Paustovsky, bản thân độc giả cảm nhận được vẻ đẹp tinh tế của thiên nhiên và những ý nghĩa sâu sắc ẩn trong từng câu chữ. Tác giả đã miêu tả mùa đông nước Nga bằng những hình ảnh sống động, khiến bản thân độc giả như cảm nhận được cái lạnh của những bông tuyết rơi, sự tĩnh lặng của đất trời, và cả nỗi niềm man mác trong tâm hồn con người. Hình ảnh tuyết ở đây không chỉ đơn thuần là cảnh vật thiên nhiên mà ẩn sau đó là những nỗi niềm, những kỉ niệm, những cảm xúc gắn liền với nhân vật. Dưới ngòi bút của nhà văn Paustovsky, ông đã nhẹ nhàng khắc họa được những hình ảnh đầy sống động, giàu chất thơ, tạo nên một bức tranh mùa đông vừa đẹp đẽ vừa sâu lắng.&nbsp;Đọc "Tuyết" tôi không chỉ được thưởng thức nghệ thuật miêu tả thiên nhiên tuyệt vời mà còn có cơ hội suy ngẫm về thời gian, ký ức và những đổi thay trong cuộc sống. Đây thực sự là một tác phẩm đầy ý nghĩa, để lại trong tôi&nbsp;nhiều cảm xúc và ấn tượng khó quên.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:03:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314881863</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Quỳnh Mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314882060</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong tác phẩm ‘‘dưới bóng liễu già ’’ được miêu tả không chỉ là một cây cối đơn giản, mà là một biểu tượng cho ký ức tuổi thơ, sự gần gũi và tình bạn chân thành giữa hai đứa trẻ Knút và Gian, mà nó còn là nơi để cho 2 bạn trẻ tìm thấy niềm vui, sự an toàn, và cả những khoảnh khắc vô tư trong thời thơ ấu. Dưới tán cây liễu, hai đứa trẻ tìm thấy một không gian riêng biệt để chơi đùa và sẻ chia những điều nhỏ bé, cũng như những ước mơ kỳ lạ và những câu chuyện thần thoại, như câu chuyện về chiếc bánh ngọt.</p><p>Cây liễu già, với những cành dài tựa như cái nôi, tạo ra một không gian bảo vệ, che chở cho hai đứa trẻ, đồng thời là một điểm tựa tinh thần vững vàng. Nó gợi nhớ về những gì giản dị và bền vững trong cuộc sống – một tình bạn thuần khiết, không vướng bận bởi những lo toan, một thế giới nơi những giấc mơ, câu chuyện tưởng tượng có thể sống mãi. Đặc biệt, dù gốc liễu mọc sát dòng suối, đôi khi gây ra sự lo lắng về nguy cơ ngã xuống nước, nhưng cả hai đứa trẻ đều rất cẩn thận và không bao giờ để mình gặp nguy hiểm. Điều này thể hiện sự trưởng thành trong suy nghĩ của chúng, dù chúng vẫn chỉ là những đứa trẻ. Và đó cũng là một hình ảnh của sự bảo vệ, che chở mà người lớn dành cho con trẻ trong thế giới rộng lớn này.</p><p>Bên cạnh vai trò như một không gian vui chơi, cây liễu già còn là biểu tượng của sự gắn kết không thể tách rời giữa Gian và Knút và nơi chốn của chúng. Mặc dù thị trấn Kgiôêgiê có vẻ như một nơi khô khan, với những cánh đồng trơ trụi không cây cối, nhưng cây liễu lại mang đến một không gian đặc biệt, một điểm sáng trong thế giới của Knút và Gian. Chính trong không gian này, tình bạn của họ được vun đắp, được thể hiện qua những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa như việc cùng nhau chơi đùa, chia sẻ những câu chuyện và ước mơ.</p><p>Câu chuyện về chiếc bánh ngọt hình người, do ông chủ hàng bánh kể, lại càng làm nổi bật thêm giá trị của cây liễuvà nó thể hiện lên rằng mối tình câm không bao giờ có kết quả. Câu chuyện về tình yêu câm, không thể diễn đạt bằng lời, cũng giống như việc tình bạn giữa Knút và Gian phải cùng nhau chia sẻ để tình bạn này luôn bền vững. Cả hai không cần phải nói ra những cảm xúc của mình, mà chỉ cần ở bên nhau, chia sẻ những khoảnh khắc, cảm nhận được sự gắn kết mà không cần phải diễn đạt thành lời. Như thế, cây liễu chính là nhân chứng cho tình bạn trong sáng và thuần khiết của hai đứa trẻ, giống như câu chuyện tình yêu của những chiếc bánh ngọt, dù không bao giờ bày tỏ nhưng vẫn đầy cảm xúc.</p><p>Khi ông hàng bánh kể câu chuyện về hai chiếc bánh hình người, cặp uyên ương này dần trở thành biểu tượng của những tình cảm chưa được thể hiện, những mối quan hệ không thể hoàn thành. Câu chuyện này khiến cho Knút và Gian xúc động đến mức không thể ăn hai chiếc bánh, mà đem chúng ra nghĩa địa, đặt giữa những tràng hoa trường xuân, nơi ánh nắng tràn ngập. Điều này không chỉ thể hiện sự cảm thông sâu sắc của hai đứa trẻ mà còn là hành động trân trọng những kỷ niệm, những tình cảm trong sáng mà chúng đã có với nhau dưới bóng liễu.</p><p>Tuy nhiên, hình ảnh cây liễu cũng phản ánh sự thay đổi không thể tránh khỏi của cuộc sống. Khi hai gia đình phải chia tay, và các em không còn được gặp nhau nữa, cây liễu, giống như một phần của ký ức, sẽ trở thành một minh chứng cho một thời đã qua. Cái chết của mẹ Gian và quyết định của cha Gian chuyển đến một nơi khác vì công việc, đã mang đến một sự chia ly đầy cảm xúc. Hai đứa trẻ khóc thương, nhưng trước khi chia tay, chúng vẫn hứa sẽ giữ liên lạc và viết thư cho nhau mỗi năm. Tình bạn của chúng, giống như cây liễu, sẽ không bao giờ hoàn toàn biến mất, mà sẽ vẫn còn tồn tại trong những ký ức, những mảnh vỡ của quá khứ. Cây liễu trong tác phẩm này là một hình ảnh đa nghĩa: nó vừa là biểu tượng của sự bảo vệ, vừa là dấu hiệu của sự gắn kết, tình bạn chân thành và cũng là hình ảnh của sự chia ly, sự thay đổi. Cây liễu không chỉ là một phần của không gian sống mà còn là một nhân chứng cho những cảm xúc của con người. Dù thời gian có trôi đi, dù hai đứa trẻ có phải xa nhau, nhưng bóng liễu và những ký ức dưới gốc liễu vẫn sẽ mãi lưu lại trong tâm trí họ, giống như một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:03:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314882060</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314888664</link>
         <description><![CDATA[<p>&nbsp;Họ và tên: Nguyễn Đặng Trà My&nbsp;</p><p>&nbsp;MSSV: 235714021730066&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Tuyết&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>Tachiana Petrovna cùng con gái nhỏ Varia và người vú già dọn đến ngôi nhà của cụ Potapov tại một tỉnh lị hẻo lánh sau khi rời Moskva. Cụ Potapov qua đời không lâu sau đó. Nàng dần thích nghi với cuộc sống mới và dự định biểu diễn trong các trạm quân y. Trong nhà, nàng phát hiện những bức thư của con trai cụ Potapov, trung úy hải quân Nicolai Potapov, gửi từ bệnh viện. Những lá thư ấy thể hiện tình yêu của anh với quê nhà và khao khát trở về.&nbsp;</p><p>Một ngày mùa đông, Nicolai trở về thăm nhà nhưng nhận tin cha đã mất và có người lạ ở trong nhà. Ban đầu, anh định không vào nhưng cuối cùng lại bị thu hút bởi hình ảnh thân quen của ngôi nhà. Khi đứng trong lầu nghỉ chân cũ, anh bất ngờ gặp Tachiana, người đã sắp xếp lại mọi thứ trong nhà đúng như anh mong muốn. Tachiana đón tiếp anh như một người thân, làm sống lại không khí ấm áp mà anh từng nhớ thương.&nbsp;&nbsp;</p><p>Trước khi rời đi, Nicolai hứa sẽ viết thư. Sau đó, trong bức thư gửi từ dọc đường, anh tiết lộ rằng họ đã từng gặp nhau từ rất lâu, vào mùa thu năm 1927 tại Krưm. Khi ấy, Tachiana còn là một cô gái 16 tuổi, và chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi bên đường đã khiến Nicolai nhớ mãi, mang theo tình cảm sâu đậm suốt những năm tháng sau này.&nbsp;</p><p>&nbsp;Câu chuyện khắc họa sự gặp gỡ định mệnh, tình cảm ấm áp giữa những con người xa lạ nhưng lại có mối liên kết đặc biệt, và sự gợi nhắc về quá khứ đầy lãng mạn trong những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:09:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314888664</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Nhung. Review truyện Dưới bóng liễu già</title>
         <author>nn2333490</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314889880</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện Dưới bóng liễu già kể về một mối tình đơn phương đầy đau khổ của chàng trai K nút đối với cô gái - bạn thời thơ ấu tên là Gian. Họ sống ở thị trấn Kgiôêgiê trên đảo Xilen -vùng đất hoang vu, cằn cỗi, có chút thơ mộng nhưng đối với người đã gắn bó từ thời thơ ấu thì đây là vùng đất đẹp nhất trong lòng họ. Gian và Knút tuy sinh ra trong gia  đình nghèo nhưng họ đã có một thời thơ ấu tràn đầy kỉ niệm đáng nhớ ( dưới bóng cây liễu và gốc hương mộc, phiên họp chợ, câu chuyện về bánh ngọt đầy xúc động,...) . Đối với họ cuộc sống ở mảnh đất Kgiôêgiê tuy nghèo về vật chất nhưng có lẽ đối với bọn trẻ đây là khoảng thời gian hạnh phúc, sung sướng nhất. Không được bao lâu thì họ phải chia tay và hứa sẽ viết thư cho nhau. Knút được xin học nghề tại nhà bác thợ giày,nhớ nhung đến Gian và mong muốn  cưới cô làm vợ. Khi xin được việc ở Côpenhagơ, Knút đến gặp lại Gian đã khiến cho hai người cảm thấy tràn đầy vui vẻ. Và khi được nghe  hát cùng những hành động của Gian đã khiến cho Knút hiểu lầm là Gian cũng thích mình càng khiến cho anh thêm nhiều mơ mộng muốn cưới Gian làm vợ và có thêm dũng khí tỏ tình. Nhưng sự thật Gian chỉ coi Knút là anh trai đã khiến anh thêm sụp đổ, đối với anh Gian là người đẹp nhất, là mối tình duy nhất của anh nhưng nó đã bị từ chối một cách phũ phàng. Cảnh vật xung quanh khi anh đi dạo như diễn tả được tâm trạng của con người thất tình,  làm anh nhớ đến quê hương, những kí ức về tuổi thơ ấu của anh và Gian điều đó khiến anh quyết tâm chôn chặt mối tình đơn phương và ra  thành phố mới - Milanô làm thuê. Cứ tưởng rằng số phận đã giải thoát cho anh khỏi nỗi sầu nặng trĩu nhưng trong một lần ông chủ dẫn anh đi giải khuây anh đã gặp lại Gian anh đã rất vui nhưng nghe tin cô đã đính hôn khiến anh muốn trở về quê hương. Anh đến đây vì muốn theo đuổi mối tình đơn phương thời thơ ấu của mình nhưng giờ đây nó đã tan biến rồi. Trên đường về quê, Knút thấy mệt quá ngồi dưới gốc cây Liễu, nó giơ tay đón chàng trai như chào mừng đứa con trai đã kiệt sức trở về quê hương, nó đã đưa Knút trở về nơi cũ cùng những hình ảnh của Gian đang chào đón anh nhưng đây chỉ là mơ nhưng anh vẫn muốn được tiếp tục trong cuộc sống tươi đẹp ấy . Mặc dù hiện thực tàn khốc số phận của Knút đầy gian khổ, đau thương ,anh đã chết trong đói rét nhưng có lẽ đối với anh đó là cách giải thoát anh khỏi nỗi đau yêu đơn phương, khỏi thực tại xã hội, khỏi cuộc sống nghèo khổ trong thành . Ít nhất trong chết Knút đã  được chết một cách thanh thản trong giấc mộng đẹp của mình. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:10:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314889880</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Thị Huyền Mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314893393</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>“Tuyết” Paustovsky</strong></p><p>   Nếu bạn đã quá nhàm chán với những cuốn tiểu thuyết ngôn tình dày cộm xoay quanh những tình tiết ngôn tình lãng mạn ngọt đến sâu răng thì tôi khuyên bạn nên thử đọc qua tác phẩm tryện ngắn “ Tuyết” của Paustovsky đi , đảm bảo sẽ không làm bạn thất vọng đâu. Đây là câu truyện xoay quanh nhân vật Tachiana – nữ nghệ sĩ từ Moscow chuyển đến sống tại thị trấn nhỏ trong chiến tranh. Tại đây, cô gặp gỡ và nảy sinh tình cảm với Nikolai, một người lính trở về thăm nhà sau khoảng thời gian điều trị vết thương. Mặc dù họ chỉ gặp gỡ trong thời gian khá ngắn, những đã để lại cho nhau những ấn tượng sau sắc và cảm xúc khó quên.</p><p>   Câu truyện bắt đầu từ khi Tachiana dọn đến nhà cụ Potapov ở, nhưng được một tháng thì cụ mất. Cô ở lại sống cùng con gái Varia và người vú già. Dù đã ở đây được một thời gian nhưng cô vẫn không sao quên được cuộc sống tĩnh lặng của Moskva trước kia, nơi cô có những buổi biểu diễn trong nhà hát, nơi có những người bạn thân thiết. Vậy mà giờ đây, cô phải đượng đầu với một cuộc sống hoàn toàn mới, ở một ngôi nhà hoàn toàn mới, khác với cái cuộc sống trước đây khi cô còn ở Moskva. Nhưng rồi Tachiana cũng dần quen với cuộc sống mới, cô bắt đầu tìm thấy một chút bình yên trong việc biểu diễn ở các trạm quân y, dù ở trong ngôi nhà không phải của mình, cô vẫn cố gắng tìm kiếm niềm vui qua âm nhạc, qua những ngọn nến vàng và cây dương cầm cũ kỹ. Câu chuyện dần trở nên hấp dẫn hơn khi một lần nọ Tachiana nhìn thấy bức ảnh của Nikolai và nó gợi cho cô có cảm giác đã gặp anh ở đâu đó trong quá khứ. Cái ngày Nicolai trở lại ngôi nhà của cha mình sau khi cụ Potapov qua đời, những cảm xúc và ký ức về quá khứ của anh dường như ùa về cùng với đó là cuộc gặp gỡ giữa Tachiana và anh trong ngôi nhà ấy, với những âm thanh của cây đàn dương cầm, những ngọn nến vàng và những bức thư cũ, đã tạo nên một không gian quen thuộc đầy xúc động. Mối liên hệ giữa họ được hé lộ khi Tachiana nhận được bức thư từ anh - trung úy Nicolai Potapov, con trai của cụ Potapov, người đang phục vụ trong quân đội. Từ hai con người xa lạ, họ lại có một mối liên hệ sâu sắc và thầm lặng, như là đã gặp nhau từ trước trong một khoảnh khắc nào đó mà cả hai không thể lý giải. Mặc dù cả hai đều không thể nhớ gì về cảm giác quen thuộc như đã từng gặp trước đây , nhưng lại cảm thấy có một sự gắn kết kỳ lạ mà cả hai không thể phủ nhận. Kết thúc câu truyện là một bức thư của Nicolai gửi Tachiana , trong đó anh nhớ lại lần đầu gặp Tachiana tại Krưm, khi cô là một thiếu nữ. Chính khoảnh khắc đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng anh và trở thành một kỷ niệm không thể quên. Thư của Nicolai kết thúc với một lời đề nghị giản dị nhưng sâu sắc: "Nếu mọi việc ổn thoả và chị cần đến cuộc đời tôi, thì tất nhiên nó sẽ là của chị."</p><p>   Đôi khi trong cuộc sống bạn có thể cảm thấy cô đơn, lạc lõng và mất niềm tin. Vậy thì "Tuyết" chính là một câu truyện chữa lành dành cho bạn, bạn sẽ tìm thấy được sự đồng cảm từ các nhân vật, và nhận ra rằng dù trong hoàn cảnh nào, chúng ta vẫn có thể tìm thấy hy vọng và ý nghĩa cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:13:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314893393</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phùng Thị Thùy Dung</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314896121</link>
         <description><![CDATA[<p>Review truyện ngắn " Tuyết"</p><p><br/></p><p>Nhẹ nhàng, trầm lắng và phảng phất chút huyền ảo – đó là những cảm xúc đầu tiên khi ta chạm vào từng câu chữ của <em>Tuyết</em>, truyện ngắn đầy thơ mộng của nhà văn Nga K.G. Paustovsky. Lấy bối cảnh một tỉnh lị Nga hoang vắng, cô quạnh giữa những năm tháng chiến tranh, câu chuyện mở ra với những khung cảnh tĩnh lặng, đượm nét cổ điển dưới ngòi bút lãng mạn của tác giả.</p><p>Truyện xoay quanh người thiếu phụ trẻ Tachiana Petrovna cùng con gái Varia và anh lính Nga &nbsp;Nicôlai con trai của cụ Potapov. Mạch truyện chậm rãi, sâu lắng, thông qua cảnh vật mà khắc họa tâm lý nhân vật. Mùa đông năm ấy, người lính mang theo nỗi nhớ da diết về người cha già cùng ngôi nhà thân thương, nhưng những lá thư gửi đi mãi chẳng có hồi đáp – bởi người cha đã qua đời mà chẳng kịp báo tin cho con trai mình. Người thiếu phụ trẻ, trong đêm thao thức, lặng lẽ đọc thư của anh, rồi sắp xếp lại mọi thứ theo ký ức anh từng kể, như thể muốn giữ lại chút hơi ấm mong manh cho ngày anh trở về. Một cuộc gặp gỡ chớp nhoáng diễn ra, nhưng chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tình yêu trong họ đã nảy nở.</p><p><em>Tuyết</em> không cuốn người đọc vào những nút thắt kịch tính hay những cao trào mãnh liệt. Nó nhẹ nhàng, tựa như những bông tuyết rơi, chậm rãi len lỏi vào lòng người, khơi gợi bao cung bậc cảm xúc. Câu truyện kết thúc một cách bất ngờ với lá thư bày tỏ tình cảm của Nicolai với Tachiana anh kể về cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai người tại Krưm&nbsp;để từ đó anh trúng tiếng sét ái tình và yêu mãi cô, nhưng sự thật là…..cô chưa từng tới Krưm đó là một sự nhầm lẫn đẹp đẽ và cô cũng không muốn nói cho anh điều đó để cả hai cùng tuyệt vọng. Liệu tình yêu họ có vượt qua được những ảo ảnh của kí ức và sự khắc nghiệt của chiến tranh? Paustovsky đã để cho độc giả tự tưởng tượng ra câu truyện của riêng mình. Tình yêu trong “Tuyết” vừa đẹp đẽ, thanh khiết vừa mong manh và khó nắm bắt.</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:15:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314896121</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314897478</link>
         <description><![CDATA[<p>Họ và tên: Trần Thị Như Quỳnh, Mssv: 235714021730024 </p><p>Truyện ngắn "Tuyết" của Paustovsky là một câu chuyện ngắn đầy cảm xúc, kể về cuộc đời của Tachiana Petrovna, một nghệ sĩ biểu diễn từng làm việc tại nhà hát ở Moskva, và những thay đổi lớn trong cuộc sống của cô sau khi chuyển đến sống trong ngôi nhà của cụ Potapov. Sau khi cụ Potapov qua đời, Tachiana cùng con gái nhỏ Varia và người vú già chuyển đến sống trong ngôi nhà nhỏ trên ngọn đồi, nhìn xuống con sông phía Bắc ngay đầu tỉnh lị. Ngôi nhà này nằm giữa một khu vườn và rừng bạch dương, tạo nên một khung cảnh yên bình nhưng cũng đầy cô đơn Tachiana dần quen với cuộc sống mới và quyết định biểu diễn trong các trạm quân y tại thị xã để cảm thấy yên tâm hơn về cuộc sống mới và cũng để đóng góp cho nỗ lực chiến tranh. Cô cũng bắt đầu thích nghi với ngôi nhà và những kỷ vật của cụ Potapov, bao gồm chiếc dương cầm cũ và những bức thư từ con trai cụ, Nicolai Potapov, một người lính đang phục vụ trong hạm đội Một đêm nọ, khi chợt thức giấc, Tachiana đã đọc một bức thư của Nicolai gửi cho cụ Potapov. Trong thư, Nicolai mô tả những kỷ niệm và mong ước về ngôi nhà của họ. Tachiana cảm thấy lo lắng khi nghĩ đến việc Nicolai trở về và thấy những người xa lạ, cảnh vật xung quanh không giống như ý anh ta muốn. Vì vậy, cô đã dọn dẹp và chuẩn bị tất cả như trong lá thư đề cập Ngày ấy đã đến, Nicolai trở về nhà và gặp Tachiana. Ban đầu, anh cảm thấy xa lạ với ngôi nhà của mình vì sự hiện diện của những người lạ. Tuy nhiên, anh dần nhận ra rằng Tachiana đã chăm sóc ngôi nhà và giữ gìn những kỷ vật của cha anh một cách rất cẩn thận. Điều này giúp anh cảm thấy an tâm và gần gũi hơn với ngôi nhà của mình Câu chuyện kết thúc với một bức thư từ Nicolai gửi cho Tachiana, trong đó anh kể về lần gặp gỡ ngắn ngủi của họ ở Krưm vào mùa thu năm hăm bảy. Nicolai bày tỏ tình cảm và hy vọng về tương lai, và Tachiana cảm thấy ngại ngùng nhưng cũng đầy hy vọng sau khi đọc lá thư. Cô nhận ra rằng cuộc sống của mình đã thay đổi, nhưng những kỷ niệm và tình cảm vẫn luôn tồn tại và mang lại hy vọng cho tương lai "Tuyết" khắc họa một cách tinh tế các chủ đề về sự thích nghi, ký ức và tình cảm gia đình trong bối cảnh chiến tranh. Câu chuyện của Paustovsky gợi lên một cảm giác hoài niệm sâu sắc và nhấn mạnh sự gắn kết bởi tình thương con người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:16:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314897478</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Thị Hường </title>
         <author>dohuong2005bs</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314909215</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưới bóng liễu già - bi kịch về tình yêu đơn phương </p><p>Ai trong cuộc đời cũng mơ ước về một tình yêu đẹp. Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Đâu đó ngoài kia trên thế giới này vẫn còn người khổ đau vì yêu. Bằng trái tim của mình Hans christian Andersen không chỉ vẽ nên những bức tranh đầy màu sắc diệu kỳ của thế giới thần tiên mà còn chạm đến những tầng sâu thẳm của tâm hồn của con người bằng rất nhiều câu chuyện sâu sắc. Nhưng “dưới bóng liễu già” đã xuyên qua và thẩm thấu đến những trái tim đang yêu hay những trái tim đã tan vỡ vì tình yêu bằng một bản tình ca về câu chuyện tình yêu dang dở để khơi lên những nỗi niềm thầm kín và niềm xót thương về một tình yêu đơn phương. </p><p>Mở đầu câu chuyện bắt đầu bằng một hình ảnh của cây liễu cổ thụ nơi đã chứng kiến cuộc đời của những đứa trẻ trong đó đặc biệt là với hai nhân vật chính – Gian và knút. Tình yêu đã bắt đầu từ khi họ còn là những đứa trẻ. Knút mang tình yêu chân thành và đầy sự thuần khiết. Nhưng Gian lại là người có ước mơ lớn. Nhưng do một số chuyện hai gia đình  phải xa nhau. Nhưng khi họ gặp lại nhau thì khoảng cách và thế giới giữa hai người đã quá xa vời. Sau tất cả chỉ còn lại cây liễu già nơi đã sinh ra tình yêu và cũng là nơi mà tình yêu kết thúc. Knút ra đi với trái tim cô đơn và tình yêu đơn phương không được hồi đáp. </p><p>Cách mà cây liễu xuất hiện trong câu chuyện cũng thật đặc biệt làm cho ta liên tưởng hình ảnh của một cây liễu già là nhân chứng cho những kỉ niệm của tuổi thơ nơi mà tình yêu ngây thơ của knút và Gian bắt đầu nhưng cũng chứng kiến sự đổi thay, phai nhạt của chính tình yêu đó và sự bất lực của con người trước sự trôi chảy của thời gian. Đến cuối cùng bất lực trước sự ra đi của một trái tim đau khổ và tình yêu không trọn vẹn . </p><p>Knút biểu hiện của tình yêu thủy chung và chân thành nhưng bi kịch. Anh hy sinh vì tình yêu của mình, anh yêu bằng tất cả trái tim nhưng tình yêu đó mãi mãi ko được đáp lại. Người anh yêu đã đổi thay. Nhưng ít ra trước khi ra đi anh đã thổ lộ được tình cảm của mình không giống như mối tình câm của những chiếc bánh ngọt. Nhưng tiếc thay một người dũng cảm đến thế, yêu đến thế lại bị cuộc đời đối xử thật tàn nhẫn để rồi ra đi với những ký ức về chuyện tình yêu dang dở. </p><p> Gian là một người khao khát và có ước mơ bay xa tìm kiếm những điều mới mẻ nhưng trong quá trình đó thì cô cũng đã đánh mất đi chính mình, ký ức tuổi thơ và những tình cảm chân thành ngày xưa. </p><p>Từ câu chuyện ta có thể thấy không phải khoảng cách địa lý mà sự thay đổi của con người mới dẫn đến sự chia ly. Đem đến cho ta một sự thật thật phũ phàng: “Đâu phải ai yêu nhau cũng đi cùng nhau đến hết cuộc đời”. </p><p>Những kí ức đẹp của một thời đã qua không thể nào cứu vãn được hiện thực ,những ký ức đã đi qua không thể kéo gần khoảng cách của hai người trở lại bên nhau. </p><p> Và tình yêu của chúng ta không phải lúc nào cũng trọn vẹn nhưng nó trân quý hơn tất cả những gì có trong cuộc đời này. Tình đẹp là tình đang dang dở.</p><p> </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:26:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314909215</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Thị Giang Tuyết 235714021730017</title>
         <author>235714021730017</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314915431</link>
         <description><![CDATA[<p>Tác phẩm truyện ngắn “ Tuyết ´là một tác phẩm hay và nổi tiếng của tác giả Paustovsky  với nhân vật chính là người đàn ông tên Nicolai trở về nhà sau nhiều năm xa cách, và nhân vật Tachiana Petrovna  và con gái của cô là Varia là người tản cư trong cuộc chiến tranh </p><p>Mở đầu câu truyện là hình ảnh người phụ nữ Tachiana cùng với đứa con của mình là Varia tản cư và đến nhà ông cụ Potapov được 1 tháng thì ông cụ mất và nàng ở cùng với đứa con gái và bà vú . Khi  ở ngôi nhà của ông Potapov thì nàng vẫn không  ngừng suy nghĩ  đến Moskva nơi mà nàng đã từng ở với những  suy nghĩ tiếc nuối và thốt lên rằng “ Mình ngốc quá “ khi nàng đã rời bỏ nơi đó để đi đến nơi này . Nhưng ngày qua ngày thì nàng cũng  thích cái tỉnh lị  mà nàng đã từng k muốn ở nữa ấy đằng khác .Nàng dần quen với những khung cảnh và đồ vật nơi đây . Sau một lần tò mò của nàng thì nàng đã tự ý vào phòng ông cụ và thấy bức ảnh người đàn ông khiến nàng thấy quen thuộc rồi nàng đã  đọc một bức thư của con trai ông Patapov là Nicolai đã gửi thư cho ông , cô ấy đọc trong thầm lặng và suy tư về bức thư ấy , có lẽ cô ấy nghĩ là người đàn ông  cảm xúc sẽ như thế nào khi biết người cha yêu quý của mình không còn nữa . Khi anh ấy đang nơi chiến trường để bảo vệ tổ quốc  mặc dù anh ấy đang bị thương nhưng  vẫn không ngừng suy nghĩ và lo lắng cho người cha thân yêu của mình ở quê hương . Vẫn viết thư về cho cha mình và dặn dò ông hạn chế hút thuốc  để bảo vệ sức khỏe </p><p>Vài hôm sau …Nicolai đã trở về với suy nghĩ sẽ được ở với cha mình nhiều đêm nhưng hạn nghỉ phép của anh ta thì ngắn mà thời gian đi đường thì quá lâu và dài . Khi trở về đến ga tàu hỏa anh được  người quen là trưởng ga cho biết cha anh đa mất cách đây một tháng trước khiến Nicolai trầm ngâm suy  ghĩ nhìn ra hướng cửa sổ . Có lẽ Nicolai đang rất buồn vì cha anh đã mất mà anh không kịp nhìn cha lần cuối , anh lặng lẽ đi qua các tỉnh lị qua bờ song nhìn tuyết mùa đông bay lơ thơ khiến long anh thêm  não nề . Khi những con đường của thị trấn đã dần thay đổi  con phố không còn quen thuộc thì khi về đến ngôi nhà thân yêu của mình thì mọi thứ vẫn như trước cây cối trong vườn vẫn thế , tuyết vẫn phủ kín trên mái nhà  anh ấy không định vào nhà vì cảm thấy khó chịu khi có người thờ ơ xa lạ đang sống trong ngôi nà thân quen của mình . Nhưng sau đó anh cũng dần buông lỏng tâm trạng buồn sầu của mình và được người phụ nữ dẫn ra thăm mộ của cha mình . Sau đó khi đã thăm mộ cha mình xong về đến căn nhà thì Tachiana  đã gợi lại khi hai người đã gặp nhau ở đâu khiến nàng cảm thấy thân quen nhưng khi đó anh lại không nhớ ra được . Sau một đêm ở ngôi njaf của mình thì Nicolai không tài nào ngủ được vì anh sợ bỏ lỡ khoảnh khắc nhìn mọi thứ xung quanh ngôi nhà  của mình . Buổi sáng hôm sau Tachiana đã danhd thức anh dậy để anh kịp  chuyến tàu đến nơi làm việc , trước khi anh đi thì nàng vẫn không quên dặn anh là hãy viết thư và coi cô ấy như người thân , sau đó thì anh ấy cũng viết lá thư dọc đường đi gửi về cho Tachiana kể về cuộc gặp gỡ mà anh đã từng gặp cnàngô và long anh vẫn xao xuyến nhớ đến nàng nhưng không thể tìm được nàng, giờ thì anh đã gặp được nàng sau bao lần anh tìm kiếm nàng  mà k thấy nàng ở đâu</p><p>Truyện ngắn “Tuyết “ là một câu chuyện cảm động về gia đình, tình yêu quê hương  và giá trị của những kỷ niệm, đã làm nên một vệt sang  trong long  của độc giả</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:31:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314915431</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quỳnh Trang MSSV: 235714021730091</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314928881</link>
         <description><![CDATA[<p>Konstantin Paustovsky (1892–1968), nhà văn nổi tiếng ngườiNga với truyện ngắn và tiểu thuyết lãng mạn. Tác phẩm của ông chinh phục bạn đọc bằng lối viết nhẹ nhàng, giản dị, giàu chất thơ. Đem đến những rung động tinh tế trước vẻ đẹp bình dị của thiên nhiên, cuộc sống và tâm hồn nhân hậu của người Nga. "Tuyết" là một trong những truyện ngắn nổi bật trong số các tácphẩm của ông, được xuất bản trong bối cảnh nước Nga đang trảiqua nhưng bước thăng trầm của cuộc nội chiến.Truyện ngắn"Tuyết" của Paustovsky xoay quanh góc nhìn của một nhân vật, có thể là của một nhà văn hoặc một nhân vật nào đó, trongchuyến hành trình ở khu rừng âm u tuyết phủ vào mùa đông.Xuyên suốt câu chuyện, từ góc nhìn của nhân vật này ta có thể dễ dàng tưởng tượng ra được một khung cảnh ở một ngôi nhà nhỏ cô đơn nằm trên một ngọn đồi ngay đầu tỉnh lị. Đằng sau ngôi nhà nhỏ ấy là một khu vườn đã trụi lá, âm thanh thì toàn là tiếng quạ kêu. Một nơi mà cuộc sống vô cùng âm u, tẻ nhạt, khiến cho người đọc dễ dàng cảm nhận về một cuộc sống cô đơn, thiên nhiên và con người ở nơi này. Bằng việc mô tả cáccảnh vật thiên nhiên một cách chi tiết, tác giả đã khéo léo vẽ nên một không gian truyện vô cùng rõ nét, giúp người đọc cảm nhậnđược vẻ đẹp của thiên nhiên và sự tĩnh lặng, tạm thời quên đinhịp sống hối hả xung quanh. Khi đọc câu chuyện chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận thấy được nhận vật trong tác phẩm “Tuyết” là một nhân vật phản ánh rất rõ ràng nội tâm và cảm xúc. Những cảnh vật xung quanh ấy tưởng chưng như rất bình thường vì ngày nào chúng ta cũng thấy và nó lúc nào cũng ở đó. Nhưng không chính những điều tưởng như bình thường đó đã đem đến cho nhân vật rất nhiều những suy tư sâu sắc về cuộc sống bình dị đời thường. Nhân vật không có quá nhiều thay đổi về mặt tính cách, nhưng qua cách suy nghĩ và cảm nhận của nhân vật về cuộc sống bình dị thường ngày đã dần thay đổi để trở nên thấu hiểu và hòa hợp với thiên nhiên. Khi đọc tác phẩm ta có thể dễ dàng cảm nhận được sự cô đơn của nhân vật. Paustovsky mượn hình ảnh tuyết để nói về sự to lớn của vũ trụ, cũng như sự cô đơn bé nhỏ của con người trong tình cảnh đó. Tuyết không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà còn là một phần quan trọng trong việc phản ánh tâm lí nhân vật của tác giả. Mùa đông trời âm u, lạnh lẽo, với tuyết phủ dày trắng xóa, gợi lên cảm giác vắng lặng, tĩnh mịch. Nhưng phần nào lại gợi lên sự yên bình, không xô bồ ồn ào, rời xa hẳn thế giới bộn bề ngoài kia. Nhân vật trong tác phẩm ai cũng có những nỗi niềm riêng, những nỗi nhớ khắc khoải không thể nào quên được về quê hương, gia đình của chính mình. Dù không trực tiếp nói về nỗi nhớ ấy nhưng qua tác phậm chúng ta đã phần nào nhận ra được. Nhờ vào cách miêu tả tỉ mẩn, giàu hình ảnh, cách mô tả chân thật của tác giả mang lại cho chúng ta cảm giac như đang ở trong chính tác phẩm ấy. Ngôn ngữ trong truyện rất dễ tiếp cận nhưng đằng sau ấy lại mang những tầng nghĩa vô cùng ý nghĩa và sâu sắc, đưa người đọc vào những tầng suy nghĩ về cuộc sống thien nhiên và con người. Theo như cá nhân của em thấy, tuyện ngắn “Tuyết” của Konstantin Paustovsky là một truyện ngắn rất hay và đẹp về mặt cảm xúc và triết lí sống. Tác giả đã khéo léo miêu tả tâm lí nhân vật khi phải đối diện với hoàn cảnh sống khó khăn và dầy thử thách khi phải chống lại với sự cô đơn của thiên nhiên và con người. Dù cốt truyện của tác phẩm không cầu kì phức tạp nhưng rất lôi cuốn vì lối viết giản dị, giàu chất thơ, những hình ảnh chân thật được tác giả miêu tả khiến cho em cảm thấy như đang hòa mình vào trong chính không gian ấy. Đọ xong câu chuyện em cảm thấy hình ảnh tuyết như mộthifnh ảnh ẩn dụ cho sự cô đơn tĩnh lặng, mà ai rồi cũng sẻ phải trải qua để biết và hiểu hơn về chính bản thân mình. Tôi nghĩ “Tuyết” sẽ là một tác phẩm tuyệt vời dành cho bạn, nếu có thể hãy thử nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:42:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314928881</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Phan Cẩm Nhung</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314942941</link>
         <description><![CDATA[<p>Nếu chỉ đọc qua Tuyết một lần, bạn sẽ chẳng cảm nhận được gì sâu sắc, bởi tác phẩm này không vội vàng, không tạo ra những tình tiết gay cấn để thu hút sự chú ý ngay lập tức. Tuy nhiên, khi bạn đọc lại thêm một lần nữa, mọi thứ trong tác phẩm bỗng trở nên quá đỗi gần gũi, thân thương, như thể chính bạn cũng là một phần trong câu chuyện ấy, chia sẻ cùng những cảm xúc, suy nghĩ thầm lặng của nhân vật. Lối viết của Paustovskynhẹ nhàng, bay bổng, như một thiên truyện lãng mạn, không cần quá ồn ào hay kịch tính, mà vẫn khiến người đọc phải ngẫm nghĩ, phải lắng lòng. Ông dẫn dắt người đọc qua từng khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ý nghĩa, làm cho mỗi câu, mỗi hình ảnh như thể gợi lại những ký ức êm đềm và những cảm xúc sâu xa. </p><p>“Tuyết” kể về Tachiana Petrovna, một thiếu phụ, sau khi rời Moskva và chuyển đến sống ở một tỉnh lỵ vắng vẻ cùng con gái Varia và người vú già. Cô phải đối mặt với nỗi buồn và cảm giác lạc lõng trong ngôi nhà nhỏ của cụ Potapov, người đã qua đời trước đó một tháng. Trái ngược với cuộc sống sôi động của Moskva, tỉnh lỵ này mang lại cảm giác cô đơn và xa lạ khiến cô mãi vẫn không quen. Tuy nhiên, Tachiana quyết định sẽ biểu diễn trong các trạm quân y trong thị xã. Và đôi lúc, cô còn thấy thích cái tỉnh lỵ ấy nữa, nhất là khi đông về và tuyết xuống phủ đầy. </p><p>Tachiana biết cụ Potapov có con trai đang phục vụ ở trong hạm đội "Hắc Hải". Một lần, trong khi đọc thư do con trai cụ Potapov gửi về, cô nhớ lại một cuộc gặp gỡ mơ hồ với một người đàn ông từ quá khứ, nhưng không thể nhớ ra là ai. Khi Nicolai trở về nhà sau một thời gian dài ở chiến trường, biết tin cha mình đã mất,  anh vô cùng buồn bã, giờ đây mọi thứ đối với anh gần như xa lạ. Anh bước về phía nhà mình, thật khó chịu khi nghĩ đến những người xa lạ đang ở trong ngôi nhà của cha anh. Tốt hơn là chẳng nhìn thấy gì hết để khỏi phải đau lòng. Vừa về đến, anh gặp Tachiana và Varia, và cảm giác lạ lẫm, xa lạ khiến anh bị xáo trộn.</p><p>Mối quan hệ giữa Nicolai và Tachiana bắt đầu phát triển, nhưng vẫn thấy một sự thiếu thốn về ký ức và tình cảm. Tachiana nói với anh rằng, cô cảm thấy đã gặp anh ở đâu đó, nhưng hai người bọn họ lại chẳng ai nhớ ra. Mãi đến khi rời đi, anh mới nhớ lại cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Tachiana cách đây nhiều năm ở Krưm, nơi anh đã cảm nhận được một sự gắn kết mạnh mẽ nhưng không dám hành động. Bức thư anh gửi về sau đó bộc lộ tình cảm sâu sắc dành cho Tachiana và nguyện ý dành cả cuộc đời cho cô nếu cô cần. Tachiana đọc thư và không khỏi ngạc nhiên vì mình chưa bao giờ đến Krưm. Cô tự hỏi liệu có phải anh đã nhầm người, nhưng cuối cùng quyết định không làm anh thất vọng và cũng không làm khổ bản thân vì những nghi vấn về quá khứ. Câu chuyện kết thúc bằng một nụ cười của Tachiana khi cô nhận ra rằng những ký ức và cảm xúc, dù có thật hay không, cũng có thể mang lại ý nghĩa trong cuộc sống hiện tại của họ.</p><p>Tuyết của Paustovsky là một câu chuyện nhẹ nhàng, đầy hoài niệm và sự tĩnh lặng. Câu chuyện không đặt nặng sự giải thích về quá khứ mà tập trung vào cảm xúc hiện tại, nhấn mạnh rằng tình yêu và ký ức có thể mang lại ý nghĩa, dù là trong sự mơ hồ hay không hoàn toàn rõ ràng.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 08:54:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314942941</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vương Thị Huyền Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314948631</link>
         <description><![CDATA[<p>“Tuyết” là một trong những truyện ngắn hay và nổi tiếng của Pautopxki, thế giới của “Tuyết” là thế giới yên bình trước thế chiến thứ hai mà ở nơi đây có tình yêu dịu dàng và thanh khiết khiến người ta cảm thấy hạnh phúc. Tác phẩm lấy bối cảnh ở một tỉnh lị nước Nga, câu chuyện xoay quanh người phụ nữ sau cuộc hôn nhân đổ vỡ dẫn theo đứa con gái của mình đến một vùng đất khác và bắt đầu cuộc sống mới ở nơi đây, câu chuyện được tác giả cho một cái kết mở khiến người đọc phải tò mò về những diẽn biến sau này.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người phụ nữ Tachiana Petrovna và con gái của mình Varia vừa dọn đến ở nhà cụ Potapov được một tháng thì người thợ máy tàu biển ấy mất, để lại ngôi nhà nhỏ chỉ có ba gian tọa trên một ngọn đồi xung quanh là rừng bạch dương màu trắng bạc cùng với những con quạ tạo thành đàn như những đám mây đen phủ trên những ngọn cây trần trụi.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nàng Tachiana vẫn không sao quen được với nhịp sống đìu hiu ở nơi đây so với thành phố Moskva nhộn nhịp lúc trước, nàng tự hỏi bản thân sao lại bỏ hết mọi thứ ở Moskva đáng lẽ nàng nên đưa con gái đến Puskino vẫn còn an toàn còn mình vẫn sẽ ở lại với thành phố thân yêu ấy. Tachiana quyết định biểu diễn trong trạm quân y, dần nàng cảm thấy yêu thích tỉnh lỵ này đến lạ nhất là khi đông đến cảnh vật xám ngắt và êm dịu. Nàng dần quen với nơi đây với căn nhà trên bức tường là những bức ảnh đã ố vàng theo năm tháng lưu lại những chiếc thiết giáp cùng với chiếc giương cầm lạc giọng.Tachiana nhìn vào bức ảnh trên bàn, hình ảnh người con trai trong đấy khiến nàng có cảm giác như đã gặp anh ở đâu đấy trước cả cuộc hôn nhân đổ vỡ của nàng.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dạo gần đây có những lá thư cùng một nét chữ đã gửi đến cho cụ Potapov, Tachiana trong một đêm đông đã bí mật vào phòng làm việc của cụ, nàng nhẹ nhàng bóc phong thư và phát hiện ra rằng đó là từ người con trai của ông cụ Potapov. Chàng trai báo tin bản thân vẫn đang điều trị rất tốt và dặn người cha của mình đừng hút thuốc, chàng trai còn bày tỏ về nỗi nhớ nhà, nhớ cảnh vật nơi quê hương mỗi chi tiết nhỏ đều được chàng lưu giữ trong kí ức như một điều quý báu và bảo vệ chúng, cuối cùng chàng báo tin rằng mình có thể sẽ ghé thăm nhà sau khi ra viện.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sáng hôm sau, Tachiana đã làm những việc mà chàng trai trong thư đã kể với cha, nàng mong rằng chàng trai sẽ không cảm thấy xa lạ với sự thay đổi nơi đây, nàng sửa sang phong đình cho đến quả chuông con trước cửa cùng với chiếc dương cầm cũ kỹ, trên gương mặt nàng giờ đây tràn ngật vui vẻ.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trung úy Nicolai Potapov sau khi về quê hương thì nhận được tin cha mất và người đang sống tại ngôi nhà đấy là người phụ nữ cùng cô con gái.<br>Anh chợt thấy không còn quen thuộc với nơi đây, đến tối anh bước vào nhà và thấy ngạc nhiên bởi mọi thứ vẫn như trong ký ức, nàng Tachiana mời anh vào nhà trước sự bối rối của trung úy mọi thứ trong nhà vừa thân quen nhưng cũng vài phần lạ lẫm. Cả hai có cảm giác đã gặp đối phương ở đâu đó nhưng không thể nhớ ra, bầu không khí có chút ngượng ngùng. Đêm đến trung úy Nicolai không thể nào chợp mắt được, mỗi phút giây ở đây đều rất quý giá và anh đã nằm lắng nghe mọi thứ xung quanh.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bốn giờ sáng Tachiana đã tiễn vị trung úy ấy ra nhà ga và dặn rằng hãy viết thư vì giờ đây họ đã là người thân, không lâu sau nàng Tachiana nhận được một bức thư từ Nicolai có vẻ như trung úy đã viết ở dọc đường. Anh nói rằng đã nhớ ra cuộc gặp gỡ của cả hai vào mùa thu năm hăm bảy ở công viên Livađia, một cô gái đã khiến anh xao xuyến và anh rất biết ơn vì những điều cô đã làm cho anh. Sau khi đọc bức thư nàng thốt lên vì kinh ngạc bởi bản thân chưa bao giờ đặt chân Krưm nhưng giờ đây nó không còn quan trọng sau cuộc gặp gỡ chóng vánh ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 09:00:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314948631</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thị Phương Thảo                          MSV: 235714021730059                                         Viết review về truyện ngắn &quot;Tuyết&quot; của Paustovsky   </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314974646</link>
         <description><![CDATA[<p>Vào tiết trời se se lạnh, đọc truyện ngắn “tuyết” của nhà văn Paustovsky đột nhiên tôi thấy tâm hồn gần như bị một màn mưa lạnh bao phủ của mình lơ đãng đi vào một thế giới khác – là thế giới của những ngày tháng chiến tranh, nơi mảnh đất Nga – Xô Viết. “Tuyết” làm tôi chợt thốt lên, ôi sao lãng mạn thế! Lãng mạn ngay cả trong những tháng ngày nổ lửa. Và sự ấm áp, nồng nàn ấy xoay quanh sự gặp gỡ tình cờ của một người chiến sĩ Hồng quân Liên Xô và một thiếu phụ Nga. Cái sự chạm mặt gấp gáp ấy được tác giả đặt trong bối cảnh chiến tranh khiến cho con người ta dễ dàng quyến luyến, cảm mến nhau hơn, những ấn tượng, xúc cảm ấy được dồn nén để rồi nuối tiếc vì một cái kết chưa thực sự trọn vẹn.</p><p>Câu chuyện kể về nàng Tachina cùng cô con gái nhỏ Varia đến sống nhờ nhà cụ Potapov vì chiến tranh, sau đó một tháng thì cụ mất, họ sống cùng người vú già và con mèo Arkhiv. Chính bởi sự đìu hiu, ảm đạm nơi tỉnh lẻ khiến cho nàng khó thích nghi với cuộc sống nơi đây, nỗi nhớ quê nhà dần tràn ngập trong tâm hồn người thiếu phụ đơn côi. Thế nhưng, cuối cùng nàng cũng bắt đầu quen dần với mọi thứ, và biểu diễn trong các trạm quân y. Trong quá trình chung sống Tachina còn được biết cụ Potapov có một người con trai tên là Nicolai. Nhiều lúc nhìn những bức ảnh của anh, Tachina dấy lên một cảm giác quen thuộc lạ kì, có chăng là mầm mống tình yêu đang dần nảy nở trong cô? Đến một ngày, Nicolai trở về quê hương, được biết rằng cha anh đã mất và đã có người lạ đến ở trong ngôi nhà thân thuộc của mình. Anh quyết định sẽ chỉ nhìn qua ngôi nhà cùng với mảnh vườn nhỏ quen thuộc. Sau khi đặt chân vào vườn và có thể sẽ nghỉ một lát ở lầu nghỉ chân thì Tachina bất ngờ mời anh vào nhà. Khi anh bước vào, vẻ mặt không khỏi hiện lên sự bối rối, thoáng nghĩ có thể họ đã bố trí lại mọi thứ, thế nhưng con mèo Arkhiv và mùi khói bạch dương vẫn còn đó, mọi thứ trong nhà vẫn sắp xếp đúng ý anh. Sự gặp gỡ tình cờ này khiến cho tâm hồn hai con người như mang một cảm giác quen thuộc, quyến luyến, tuy lạ mà quen…Sau khi nghỉ ngơi ở nhà hai mẹ con Tachina một đêm Nicolai cũng rời đi khi thành phố đang còn yên giấc và viết một bức thư nhỏ cho Tachina giải đáp những gì cô đã trăn trở vào đêm qua. Thì ra họ đã từng gặp nhau, hay nói cách khác anh Nicolai đã tái ngộ một lần nữa với lãng khách quen thuộc trong tâm hồn mình. Nơi mà anh đã từng gói ghém giấc mộng tình xưa cùng người con gái năm 16 tuổi giấu nhẹm ở một góc trái tim. Để lại trong lòng Tachina đầy sự mơ màng bỏ ngỏ. Và có lẽ, như thế cũng tốt… Phải chăng số phận Tachina và Nicolai sinh ra là để thoáng qua nhau trong sự tình cờ của số phận và thượng đế đã vô tình hữu ý bạn phát cho hai người tình yêu ngay cả khi họ chưa từng quen biết.</p><p>Cách kết thúc đầy lưu luyến, như một sợi dây vô hình dùng dằng, níu giữ tâm hồn bạn đọc, làm cho con người ta mãi trầm mê nhấm nháp sự nuối tiếc ngọt ngào về một cái kết không trọn vẹn. Và đôi khi những thứ dở dang lại trở thành</p><p>những câu chuyện đẹp đẽ nhất. Cuối cùng với Paustovsky thế giới trong miền chiến tranh của nước Nga là một thế giới của tình yêu dịu dàng và thanh khiết…</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 09:22:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314974646</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Họ tên: Hồ Khánh Linh </title>
         <author>linhhokhanh1</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314974737</link>
         <description><![CDATA[<p>MSSV: 235714021730094</p><p>Truyện ngắn “Tuyết” của Paustovsky xoay quanh khung cảnh mùa đông buốt giá ở một tỉnh lẻ trên đất nước Nga. Câu chuyện xảy ra trong thời chiến mà sao lãng mạn vô cùng. Tachiana - là một thiếu phụ sau cuộc hôn nhân không toại nguyện, nàng ta là người tản cư được cụ Potapov cho dọn đến ở nhà cụ. Được một tháng thì cụ mất, nàng ở lại với đứa con gái nhỏ Varia và người vú già. Nàng sống trong ngôi nhà nhỏ, trên ngọn đồi trông xuống con sông phía Bắc ngay đầu tỉnh lị. Dù chưa quen được với cái tỉnh lị đìu hiu với những buổi tối vắng lặng nơi đây nhưng nàng vẫn ở, vẫn biểu diễn, phục vụ trong các trạm quân y ở thị xã này. Cụ Potapov có một người con trai đang phục vụ ở hạm đội " Hắc Hi ", cô biết điều đó vì trên bàn ông cụ để lại có một vài tấm ảnh của anh. Thế nhưng, anh vẫn chưa được biết đến sự ra đi đột ngột của cha mình. Anh lính thủy trong một lần làm nhiệm vụ không may bị thương và phải nằm bệnh viện ròng rã một tháng trời. Nỗi nhớ cha, nhớ cảnh vật thân yêu trong ngôi nhà và cả chung quanh nơi mình từng sống, anh chỉ có thể thổ lộ tình cảm qua những bức thư tay. Anh hồi tưởng lại chính mình đang hiện diện trong ngôi nhà, mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Cảnh vật thân quen lần lượt xuất hiện trong tâm trí anh, từng chút từng chút một. Những câu chữ anh dành cho cha mình sao mà nặng trĩu cả cõi lòng. Chiến tranh đã khiến cho cuộc sống con người trở nên xáo trộn, mất mát xen lẫn đau thương. Anh vẫn đang bảo vệ không riêng gì bờ cõi đất nước mà cả cái góc nhỏ bé và thân yêu trong lòng anh, tức là bảo vệ cả cha, cả những khu rừng bạch dương bên kia sông và cả con mèo Arkhiv nữa. Những bức thư lần lượt được gửi tới nhà cụ Potapov, nhưng thực chẳng có lấy một hồi âm nào, bởi cụ không còn trên thế gian này nữa. Người đọc được những lá thư là Tachiana. Nàng bối rối không biết rồi khi con trai cụ về thấy những người xa lạ hiện diện trong ngôi nhà mình, ông cụ lại không còn nữa, mọi vật hoàn toàn không như ý muốn của anh chắc anh sẽ đau khổ lắm. Thế rồi Tachiana đã thay ông cụ làm những điều con trai ông mong ước khi trở về quê nhà. Trở về, hay tin cha không còn nữa, anh bần thần, cảm thấy trong phút chốc mọi thứ dần như xa lạ. Cảm giác xa lạ với ngôi nhà mình từng sống cũng thoạt biến đâu mất khi mọi điều anh viết trong lá thư gửi cha đang tiếp diễn trước mắt anh. Lạ thay, tuyết đã được dọn sạch, anh ngửi thấy mùi khói bạch dương thoang thoảng, trong bếp có bình giếng nước lạnh và một chiếc khăn vải lanh quen thuộc. Cả những bức thư anh gửi từ bệnh viện về cũng nằm trên bàn, dưới chiếc địa bàn cũ mà ngày trước ông cụ thường dùng để chặn lên thư. Không ai khác, chính Tachiana đã làm hết thảy điều đó, để anh không cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà mình. Quả thực, mỗi phút trong ngôi nhà đối với anh thực sự quý báu khiến anh không muốn bỏ lỡ một giây nào. Anh biết ơn Tachiana, nhưng anh không sao nói được khi ở cạnh nàng. Sau khi chia tay, Nicolai đã viết thư cho nàng, anh kể đã gặp nàng ở đâu đó trên mảnh đất Krưm nhưng có lẽ đã đánh mất chị trong phút chốc, nếu có duyên hai người sẽ gặp lại. Tachiana đọc được lá thư viết vội của anh, nàng mỉm cười rồi thả mình đắm chìm vào khung cảnh mơ hồ, huyền ảo của hoàng hôn lúc chiều tà,…</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 09:22:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314974737</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314985974</link>
         <description><![CDATA[<p>Tác phẩm Tuyết của Paustovsky:</p><p>“Mùa thu vừa bay đi</p><p>Thì mùa đông ập tới.”</p><p>Mùa đông đã đến, tuyết cũng đã rơi. Konstantin Georgiyevich&nbsp; Paustovsky- một nhà văn nổi tiếng người Nga. mang đến cho mọi người một tác phẩm “Tuyết” liên quan đên mùa đông ở đất nước Nga của mình. “Tuyết” nói đến Tachiana- một người phụ nữ tản cư cùng với đứa con của mình là Varia và người vú già đến ở trong ngôi nhà của cụ Potapov. Trước đó cô ấy ở thành phố Moskva đìu hiu của những ngôi nhà nhỏ, chiến tranh nổ ra, thành phố đó bị máy bay bắn phá, Tachiana phải di cư đến tỉnh lị Puskino. Cô ấy đã dần quen với nơi ở mới và dần thích với cái tỉnh lị này. Cụ Potapov không cho phép ai động vào bất cứ gì trên bàn làm việc của cụ, nhưng sau khi cụ mất hơn 1 tháng Tachiana đã mở bức thư mà người con trai gửi cho cụ, sửa lại cây dương cầm treo chuông và đốt nến. Cô sợ khi người con trai cụ trở về thấy mọi thứ khác lạ sẽ thật vọng. Khi Nicolai- người lính thủy trở về phép, amh chỉ định thăm lại ngôi nhà nhưng Tachiana đã mời anh vào nhà nghỉ ngơi, anh không ngủ nhưng anh cũng không dám gọi cô. Gần sáng cô tiễn anh đi ở ga tàu, nơi đây như không hề có cuộc chia ly mà là sự mở đầu cho một tình yêu của họ. Sau đó, cô nhận được thư của anh khi viết ở trên tàu. Trong thư, anh đã nhần tưởng đã gặp cô ở Krưm hồi trước và đã nghĩ sẽ tìm cô bằng giá nào. Nhưng cô ấy không phản bác lại việc đó, cô ấy cười, ánh tà dương mãi không tắt như tình yêu của người lính và người phụ nữ mãi sáng rực như vậy.</p><p>Một mẩu truyện mang tên “Tuyết”, cứ ngỡ chỉ nói đến mùa đông ở đất nước Nga nhưng nó còn mang thêm tình yêu của đôi lưới, không chỉ vậy còn phản ánh chiến tranh đã chia cắt tình yêu của họ và những người thân không có ngày gặp lại.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 09:31:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3314985974</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Thị Thuỷ Tiên </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315012247</link>
         <description><![CDATA[<p>Review dưới bóng liễu già</p><p>Dưới bóng liễu già” (tựa gốc: Under the Willow Tree) là một truyện ngắn cảm động của nhà văn Đan Mạch Hans Christian Andersen, kể về tình yêu đơn phương , ước mơ và số phận của hai đứa trẻ.Chúng là hai đứa trẻ Knut và Gian lớn lên cùng nhau dưới bóng liễu già ở thị trấn Kgioegie, từ câu chuyện tuổi thơ nghe từ ông hàng bánh đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hai đứa trẻ. Chẳng bao lâu, hai gia đình phải xa nhau, gia đình Gian chuyển sống ở tận kinh đô còn Knut lại được học nghề tại một bác thợ giày . Vào ngày chủ Nhật đầu tiên Knut vội vã lên thăm bố Gian, lúc ấy chàng đã đắm say nàng, cả hai vui mừng hết sức vì gặp lại người bạn thủa thơ ấu. Cũng dịp ấy Gian lại thổ lộ mơ ước của cô khiến Knut bồn chồn thất vọng . Nhân dịp được ông cụ chủ nhà đưa đi xem tài các kị mã thì tình cờ Gian cũng có ở đây, cả hai chỉ lặng lẽ nhìn nhau nhưng trong tâm hồn Knut tưởng chừng như đã tuyệt vọng, cậu trở về xứ sở quê hương của mình cùng với những giấc mơ vọng tưởng về tình yêu đơn phương của mình dành cho Gian và giấy lên những kỉ niệm thời thơ ấu </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 09:51:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315012247</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Thị Ánh Hiền</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315014105</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Câu chuyện cổ tích "Dưới bóng liễu già" của Andersen mang trong mình những hình ảnh vừa giản dị, vừa thơ mộng mà ở đó nó chứa đựng những triết lý về cuộc đời. Câu chuyện kể về mối tình đơn phương của chàng trai Knút với cô bạn gái từ thời thơ ấu Gian. Hai đứa trẻ thường xuyên chơi cùng nhau bên gốc liễu già mọc sát ngay dòng suối. Có một hôm hai đứa trẻ được nghe ông hàng bánh kể chuyện về bánh ngọt làm cho hai đứa đẻ xúc động đến nỗi suốt đời không thể quên. Nhưng rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến sự vui vẻ, hồn nhiên và giản đơn ban đầu của cuộc sống trẻ thơ không còn nữa mà thay vào đó là những biến cố của số phận. Tác giả Andersen đã cho ta thấy rõ được những nét đặc trưng trong cuộc sống và tình bạn thuần khiết trong trẻo của hai đứa trẻ Knút và Gian ở bên gốc liễu già. Ông dùng những hình ảnh thiên nhiên, từ ngữ gần gũi trong cuộc sống của chúng ta để cho người đọc cảm nhận và hiểu rõ được ý nghĩa cốt truyện mà Andersen mang lại. Ông đã mang lại cho người đọc những ấn tượng sâu sắc về tình bạn, vẻ đẹp của thiên nhiên( đặc biệt là gốc liễu già) và lòng dũng cảm khi vượt qua nỗi sợ hãi. Khơi gợi cho chúng ta những ước mơ, những hy vọng và hoài bão. Câu chuyện cũng cho chúng ta thấy được rằng những kỷ niệm đẹp về tuổi thơ luôn luôn tồn tại mãi trong tâm trí của chúng ta không bao giờ phai mờ. Ông cũng cho ta thấy rõ trong chuyện tình yêu khi thích một ai đó thì ta nên thổ lộ nói ra tiếng lòng mình với đối phương để sau này không phải hối hận vì mình chưa ngỏ lời. Và cho chúng ta biết được để trân trọng những khoảnh khắc những giá trị đích thực trong cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 09:52:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315014105</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Thị Chính</title>
         <author>tranthichinh09052005</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315021700</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong truyện ngắn "Tuyết," Konstantin Paustovsky đã tài tình vẽ nên một bức tranh thiên nhiên mùa đông nước Nga tuyệt đẹp, đồng thời gửi gắm những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống và nghệ thuật. Tác phẩm xoay quanh Tachiana Petrovna, một nữ nghệ sĩ từ Moskva, người phải chuyển đến sống tại một thị trấn nhỏ sau khi chồng qua đời. Nỗi buồn và sự cô đơn bao trùm lấy nàng giữa khung cảnh thiên nhiên xa lạ. Tuy nhiên, khi mùa đông đến, tuyết rơi phủ trắng xóa khắp nơi, Tachiana dần khám phá ra vẻ đẹp tiềm ẩn của vùng đất này.</p><p>Bức tranh thiên nhiên trong "Tuyết" được Paustovsky miêu tả bằng những nét bút tinh tế, từ những bông tuyết trắng muốt rơi nhẹ nhàng, những hàng cây phủ đầy tuyết trắng đến dòng sông đóng băng yên bình. Thiên nhiên không chỉ là bối cảnh mà còn là một nhân vật sống động, phản ánh tâm trạng và cảm xúc của Tachiana.</p><p>Nhân vật Tachiana là một người phụ nữ giàu tình cảm, nhạy cảm và có tâm hồn nghệ sĩ. Nàng trải qua những biến động lớn trong cuộc sống, từ mất mát người thân đến sự thay đổi môi trường sống. Tuy nhiên, Tachiana không chìm đắm trong nỗi buồn mà luôn cố gắng tìm kiếm vẻ đẹp và ý nghĩa của cuộc sống. Sự rung động của nàng trước vẻ đẹp của tuyết cho thấy một tâm hồn tinh tế, biết trân trọng những giá trị thẩm mỹ.</p><p>"Tuyết" là một truyện ngắn mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Tác phẩm ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên, đặc biệt là vẻ đẹp của tuyết. Paustovsky cho thấy thiên nhiên có khả năng xoa dịu tâm hồn, mang đến nguồn cảm hứng và giúp con người tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Đồng thời, truyện ngắn cũng đề cao sức mạnh của nghệ thuật, có vai trò quan trọng trong việc giúp con người khám phá vẻ đẹp của cuộc sống và vượt qua những khó khăn. Cuối cùng, "Tuyết" nhấn mạnh giá trị của những điều giản dị trong cuộc sống, đôi khi lại mang đến cho chúng ta những niềm vui và hạnh phúc lớn lao.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 09:58:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315021700</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồ Thị Hường</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315027719</link>
         <description><![CDATA[<p>Tuyết của Paustovsky là câu chuyện kể về thiếu phụ Tachiana sau khi rời khỏi Moskva đã chuyển đến một tỉnh lị đìu hiu. Nàng sống ở nhà cụ Potapov nhưng cụ đã mất sau 1 tháng. Nàng ở lại ngôi nhà cùng con gái nhỏ Varia và người vú già. Ban đầu nàng cảm thấy hối hận khi chuyển đến đây bởi sự vắng vẻ, cô quạnh nhưng rồi bẵng một thời gian, không biết từ lúc nào nàng đã quen dẫn và yêu lấy nơi đây. Nhất là vào mùa đông, tuyết rơi phủ đầy, nàng cảm thấy êm dịu ngày qua ngày. Tachiana được biết cụ Patapov làm thợ máy tàu điện và con trai cụ đang phục vụ trong hạm đội "Hắc Hi". Và bức ảnh trên bàn khiến nàng cảm thấy đã gặp anh ở đâu đó. Vào giữa mùa đông bắt đầu có những lá thư cùng một nét chữ gửi cho cụ Patapov. Tachiana xếp những lá thư ấy lên bàn nhưng vào một buổi tối nọ nàng tỉnh giấc và đã đọc 1 bức thư. Và trong bức thư ấy nàng được biết con trai cụ đang nằm viện và có những ước nguyện khi được trở về. Nàng nghĩ một người từ mặt trận trở về sẽ đau khổ khi thấy mọi thứ trở nên xa lạ và nàng bắt đầu thực hiện nguyện vọng của anh như: dọn sạch tuyết trên con đường đến phong đình, chữa lấy chuông con treo cửa và mời ông cụ "Nevidan" lên dây đàn, cắm những cây nến hình xoắn ốc vào những chân đèn. Và khi trở về tại nhà ga trung uý Nicolai đã biết cha mình đã ra đi 1 tháng trước, mang theo nỗi buồn và sự lạc lõng anh trở về ngôi nhà nhỏ và thẫm nghĩ chỉ đi ngang qua thôi nhưng Tachiana đã dẫn anh vào nhà và anh đã thấy mọi thứ trở nên giống với những gì anh đã viết trong bức thư. Sau khi được nàng dẫn đường thăm mộ người cha, anh trở về nghỉ ngơi nhưng vẫn không chợp mắt được vì những giây phút này thật trân quý đối với anh. Sáng sớm anh được Tachiana tiễn ra nhà ga và nói hãy giữ liên lạc như những người thân. Mấy ngày sau nàng nhận được thư do anh viết dọc đường và nói rằng đã gặp nàng ở Krưm nhưng nàng chưa từng đến đó. Nhưng nàng sẽ không để anh biết và ánh dương mờ nhạt vẫn to sáng ngoài cửa sổ như đã le lói một tương lai nhiều điều mới mẻ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 10:03:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315027719</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Thuỳ Dung</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315033555</link>
         <description><![CDATA[<p>Review truyện “Dưới bóng liễu già”</p><p><strong>Hans Christian Andersen</strong> là bậc thầy của những câu chuyện cổ tích mang đậm màu sắc hiện thực và triết lý nhân sinh. <em>Dưới bóng liễu già</em> (<em>Under the Willow Tree</em>) là một trong những tác phẩm như vậy—một câu chuyện vừa đẹp đẽ vừa bi thương, phản ánh những đổi thay của con người theo thời gian và sức mạnh của tình yêu chân thành. Truyện kể về <strong>Knud</strong> và <strong>Johanne</strong>, đôi bạn thân thiết từ thuở nhỏ, lớn lên cùng nhau trong một ngôi làng bình yên. Knud thầm yêu Johanne nhưng không dám thổ lộ. Đến một ngày, Johanne rời quê lên thành phố, mang theo những ước mơ lớn lao. Cô dần bị cuốn vào cuộc sống xa hoa và quên đi người bạn thuở ấu thơ. Knud vẫn kiên nhẫn chờ đợi, tin tưởng vào tình cảm của mình, nhưng rồi anh nhận ra Johanne đã hoàn toàn thuộc về một thế giới khác. Đau đớn và tuyệt vọng, anh trở về gốc liễu già—nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất giữa hai người. Dưới tán cây, giữa những ký ức ngọt ngào, anh lặng lẽ rời xa cuộc đời trong cô đơn và tiếc nuối.<em> Dưới bóng liễu già</em> không chỉ là một câu chuyện tình yêu đơn phương đầy xót xa mà còn phản ánh sự thay đổi của con người theo thời gian. Johanne đại diện cho những ước mơ và tham vọng vươn xa, trong khi Knud tượng trưng cho tình yêu giản dị nhưng sâu sắc, chung thủy nhưng cũng đầy bi kịch. Truyện còn đặt ra câu hỏi về sự đánh đổi giữa tình cảm và danh vọng: Johanne có thể đạt được những điều cô mong muốn, nhưng cô đã đánh mất đi một tình yêu chân thành. Trong khi đó, Knud lại mắc kẹt trong quá khứ, trong những kỷ niệm mà chỉ còn mình anh trân trọng. Điều này khiến câu chuyện trở nên vô cùng nhân văn và gần gũi với người đọc, bởi trong cuộc đời, ai cũng từng ít nhất một lần đứng trước những ngã rẽ của tình yêu và lựa chọn.<em>Dưới bóng liễu già</em> là một tác phẩm buồn nhưng đẹp, nhẹ nhàng nhưng lại day dứt khôn nguôi. Andersen không chỉ kể một câu chuyện tình yêu mà còn để lại những suy ngẫm về cuộc đời, về sự trưởng thành và những điều ta vô tình đánh mất trên hành trình đi tìm hạnh phúc.<em> Dưới bóng liễu già là </em>một truyện ngắn đáng đọc, đặc biệt dành cho những ai yêu thích phong cách cổ tích trữ tình, đầy ý nghĩa nhân sinh của Andersen.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 10:08:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315033555</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Huyền Thơ                           MSSV: 235714021730041</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315051750</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong chúng ta chắc hẳn ai cũng mong muốn có chuyện tình yêu đẹp như trong truyện cổ tích. Tuy nhiên trong thực tế không phải ai cũng có chuyện tình đẹp như vậy. Có những chuyện tình không trọn vẹn vì đó chỉ là tình đơn phương, tình cảm đến từ một phía. “Dưới bóng liễu già” của Andersen là một câu chuyện như vậy, tình yêu như những ánh lửa không bao giờ lụi tàn kể cả lúc chết đi. Với giọng văn rất nhẹ nhàng tự nhiên, tác giả đã đưa người đọc đi qua nhiều cung bậc cảm xúc và rút ra được nhiều bài học. Tuy giản dị nhưng lại dẫn người đọc đi sâu vào những tâm tình thầm kín bên trong. Câu chuyện kể về mối tình đơn phương của chàng trai Knút với cô bạn gái thời thơ ấu Gian. Đầu câu chuyện địa điểm xuất hiện đầu tiên là thị trấn Kgiôêghê trên đảo xilen xinh đẹp. Nơi gắn liền với tuổi thơ của Knút và Gian chính là mảnh vườn với liễu già. Nơi đây câu chuyện về tình yêu được bắt đầu để rồi sau khi lơn lên, dù đi đâu vẫn nhớ về cây hương mộc và cây liễu ở quê hương. Nó đã trở thành biểu tưởng của thời thơ ấu. Sau khi Gian chuyển nhà đi và 2 người đều có cuộc sống riêng, Knút đã đi qua nhiều nơi, nhiều khung cảnh và trong từng khung cảnh, ở đâu đó Knút luôn nhớ đến Gian, nhớ đến mối tình thuở bé. Mỗi lần nhớ về quê hương, cây hương mộc và cây liễu như là một biểu tưởng gợi nhớ những kỉ niệm trong Knút, trong đó có cả những niềm vui cũng như nỗi buồn sâu thẳm. Knút đã luôn ấp ủ mối tình thuở bé qua câu chuyện của ông chủ cửa hàng bánh ngọt. Đây cũng chính là bài học để sau này khi Knút gặp lại Gian ở côpenhagơ chàng đã can đảm thổ lộ tình cảm của mìn với Gian để có được hạnh phúc mà chàng luôn mong ước. Nhưng cũng chính lần thổ lộ này đã khiến Knút thất vọng và biết được tình cảm thật sự của Gian. Knút đẫ mang theo đầy nỗi buồn và thấy vọng đi thật xa nhưng chàng càng đi lại càng nhớ. Mãi sau khi gặp lại Gian một lần nữa và biết nàng đã đính hôn Knút như bừng tỉnh và quyết định quay về quê hương. Knút trở về khi tuyết rơi đầy lạnh lẽo, chàng nằm xuống bên một gốc liễu mơ về một giấc mơ đẹp mà mãi mãi chàng cũng không muốn thoát ra, chính là sánh đôi cùng Gian bước lên giáo đường. Sự mệt mỏi và giấc mơ đẹp giữa đêm tuyết lạnh giá khiến chàng không thể tỉnh lại nữa. Cái chết lúc này của Knút thật nhẹ nhàng, niềm tin về tình yêu vẫn ánh lên những tia lửa không bao giờ lụi tắt. Chúng ta thật cảm động với tình yêu đẹp của Knút dành cho Gian, dù kết quả không tốt đẹp như mong muốn nhưng cũng cho chúng ta nhiều bài học và niềm hi vọng về tình yêu.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 10:22:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315051750</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Phạm Thị Thu Huyền</title>
         <author>phamthuhuyen110305</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315149077</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p>Em đã đọc hoàn chỉnh cả 2 truyện , về cảm nhận đầu tiên, truyện <strong><em>Dưới bóng liễu già </em></strong>đi từ man mác buồn đến tuyệt vọng và bi thương trong tâm hồn, sự đổ vỡ trong tâm hồn, sự mòn mỏi và chết dần chết mòn của nhân vật, tổng quan, cá nhân em thấy truyện này đáng đọc và suy ngẫm.</p><p><br></p><p>Song, khi đọc sang truyện <strong><em>Tuyết</em></strong>, em như được một luồng gió ấm áp thổi vào tâm khảm, truyện tuy nhẹ nhàng sâu lắng nhưng lại làm lòng người êm dịu hơn cả, thấy vui hơn, thấy hạnh phúc vì điều mà nhân vật đang hạnh phúc.</p><p><br></p><p>Vì những cảm nhận ban đầu trên, em lựa chọn viết lại những suy nghĩ của mình về:</p><p>Truyện ngắn <strong><em>Tuyết</em></strong> của tác giả <strong>Pastovsky</strong></p><p>Câu chuyện <strong><em>"Tuyết" </em></strong>của Paustovsky không chỉ là một bức tranh về sự cô đơn, mà còn là một cuộc hành trình tinh thần của những con người tìm kiếm sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa cái đã mất và cái còn lại. </p><p><br></p><p>Nhân vật chính, Tachiana, qua từng dòng hồi tưởng, từng phút giây đối diện với sự trống vắng trong ngôi nhà nhỏ bé, thể hiện một mảng tối của đời sống con người – sự cô độc mà đôi khi chúng ta buộc phải đối mặt để tìm ra chân lý, để tự mình vượt qua cái bóng của quá khứ.</p><p><br></p><p>Paustovsky đã khéo léo dựng lên một không gian nội tâm đầy những khúc mắc, những mâu thuẫn lặng lẽ, không hẳn là những xung đột gay gắt, mà là những sự lắng đọng, những trăn trở âm ỉ trong tâm hồn người phụ nữ đã sống một cuộc đời quá nhiều biến cố. Tachiana, rời khỏi Moskva, nơi nàng từng quen thuộc với những ánh đèn sân khấu, với những con đường sôi động, để sống một cuộc sống bình lặng hơn tại một tỉnh lị xa xôi. Sự tĩnh lặng ấy, tuy không gây buồn chán, nhưng lại tạo ra một không gian vắng vẻ, một sự thiếu vắng nhức nhối mà chỉ những người từng trải qua biến cố lớn trong cuộc đời mới có thể cảm nhận được.</p><p><br></p><p>Về mặt lí luận văn học, việc sử dụng không gian như một nhân vật thứ ba trong câu chuyện là một kỹ thuật đặc sắc mà Paustovsky đã áp dụng để phản ánh chiều sâu tâm lý nhân vật. Không gian ấy không chỉ là bối cảnh, mà chính là yếu tố góp phần làm nổi bật sự cô đơn, sự đứt gãy trong mối quan hệ giữa quá khứ và hiện tại, giữa ký ức và thực tại. Những cảnh vật, những đồ vật trong căn nhà không chỉ là những vật dụng vô tri vô giác, mà chúng mang trong mình nỗi niềm không thể nói thành lời, như những chiếc nến xoắn ốc hay những bản nhạc cũ, chúng là những ký ức sống động, đôi khi là sự hiện diện thầm lặng của những người đã khuất.</p><p><br></p><p>Nhân vật Nicolai, mặc dù chưa bao giờ gặp Tachiana trước đó, nhưng lại chính là sợi dây vô hình kết nối hai thế hệ, hai thời kỳ khác nhau của cùng một gia đình. Sự xuất hiện của Nicolai, đặc biệt là trong khung cảnh mùa đông, tuyết rơi, và những chiếc nến, là sự tái hiện của nỗi nhớ, của sự hoài niệm về những điều đã qua. Câu chuyện của Nicolai không chỉ là câu chuyện của một người con mất cha, mà còn là câu chuyện của những con người trẻ tuổi đang tìm kiếm sự khép kín giữa quá khứ và hiện tại. Nicolai như một hình bóng của sự thay thế, của sự nối tiếp những giá trị, dù rằng những giá trị ấy đã bị phủ kín bởi những lớp tuyết dày đặc của thời gian.</p><p><br></p><p>Nói về lí luận văn học, Paustovsky đã khai thác rất tài tình mối quan hệ giữa quá khứ và hiện tại trong một bối cảnh đầy những biểu tượng. Tuyết, sự lắng đọng của thời gian, có thể được coi là biểu tượng của cái chết, nhưng đồng thời cũng là biểu tượng của sự tái sinh, của sự phục hồi sau những mất mát. Chính những chiếc nến xoắn ốc, những bản nhạc vang vọng trong không gian trống rỗng của căn nhà, lại là sự sống động cuối cùng của quá khứ, là ánh sáng dẫn đường cho những con người tìm kiếm sự an ủi trong quá khứ và cả trong tương lai.</p><p><br></p><p>Khi đọc "Tuyết," ta không thể không nghĩ đến lý thuyết về "thời gian" của Henri Bergson, người cho rằng thời gian không phải là một dòng chảy thẳng, mà là một chuỗi những khoảnh khắc không thể tách rời. Thời gian trong "Tuyết" không chỉ là sự tiếp nối của những sự kiện, mà là một không gian sống động, nơi những ký ức, những cảm xúc, và những vật thể tưởng chừng như vô hồn lại trở thành những dấu vết của cuộc đời. Paustovsky không chỉ kể về một câu chuyện tình cảm giữa con người với nhau, mà còn tạo nên một không gian của những ký ức, nơi những cảm xúc có thể tồn tại mãi mãi, dù cho mọi thứ có bị cuốn trôi bởi thời gian.</p><p><br></p><p>Khi Tachiana và Nicolai gặp nhau qua những dấu vết của quá khứ, họ như hai mảnh ghép của một bức tranh đã bị chia cắt. Mối liên kết giữa họ không phải là sự gặp gỡ thể xác, mà là sự gặp gỡ của những tâm hồn, những cảm xúc, những ký ức vĩnh cửu. Đây là điểm nhấn của tác phẩm, khi Paustovsky cho thấy rằng, trong những khoảnh khắc yên lặng của mùa đông, những cảm xúc không lời lại có thể thấu hiểu được nhau. Đây chính là sự kỳ diệu của văn học, khi nó có thể vượt qua mọi ranh giới, thời gian và không gian, để đưa con người lại gần nhau hơn trong những nỗi niềm sâu kín nhất.</p><p><br></p><p>Tuyết trong câu chuyện của Paustovsky không chỉ là lớp băng lạnh lẽo che phủ mọi thứ, mà còn là sự thanh lọc, là cơ hội để con người nhìn lại bản thân, tìm thấy sự an ủi trong ký ức, và nhận ra rằng dù thế giới có thay đổi thế nào đi nữa, thì tình cảm, sự kết nối giữa con người với con người vẫn có thể tìm thấy lối về.</p><p><br></p><p>Cảm ơn cô vì đã đọc, đây là lần đầu tiên em thực sự viết một phần review truyện, hãy còn nhiều thiếu sót, rất mong em sẽ được cô chỉ ra những sai sót để em hoàn thiện thêm!</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 11:47:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315149077</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngô Thị Hồng Đan MSSV: 235714021730013</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315399367</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện ngắn "Dưới bóng cây liễu già" của Hans Christian Andersen thật khiến người ta tiếc nuối làm sao! Đó là một mối tình bi thảm giữa chàng trai trẻ Knút và cô gái xinh đẹp Gian, diễn ra dưới bóng một cây liễu già cỗi bên bờ sông. Tuy mối tình ấy không thể đi tới một cái kết viên mãn nhưng cũng khiến cho con người ta tin rằng tình yêu thực sự có thật trên đời. Trong thực tế có rất nhiều cặp đôi yêu nhau nhưng không để đến với nhau vì một số lí do và đôi khi lí do ấy đến từ sự khác biệt xuất thân, địa vị xã hội của gia đình. Thế nhưng không gì có thể ngăn cản được tình yêu, như trong câu truyện, tình yêu vẫn nảy nở mãnh liệt dưới bóng cây liễu già, nơi hai người thường xuyên gặp gỡ và trao đổi tâm sự. Cây liễu già trở thành nhân chứng cho đôi tình nhân. Những nhánh liễu buồn thảm như thấm đẫm nỗi đau, che chở và chứng kiến từng giọt nước mắt, từng lời thì thầm yêu thương. Câu chuyện đạt đến đỉnh điểm bi thảm khi chàng trai quyết định hy sinh tình yêu để bảo vệ người mình yêu khỏi sự trừng phạt của gia đình. Anh chọn cách ra đi mà không một lời từ biệt, để lại người yêu trong nỗi đau mất mát. Cây liễu già như thấm đẫm nỗi buồn, những nhánh lá rũ xuống như những giọt nước mắt vô hình, ghi nhận trọn vẹn câu chuyện tình éo le này. Qua tác phẩm và qua câu chuyện tình yêu của chàng Knút và Gian, Andersen đã phản ánh sâu sắc những áp bức xã hội, sự bất công trong các mối quan hệ giai cấp, đồng thời ca ngợi sức mạnh của tình yêu - một tình yêu sẵn sàng hy sinh, vượt lên trên mọi định kiến và rào cản. Hình tượng cây liễu già trở thành biểu tượng cho sự chứng kiến, cho nỗi niềm u uẩn của những tâm hồn bị vùi dập bởi những quy tắc xã hội khắc nghiệt.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 14:40:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315399367</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Thị Duyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315445665</link>
         <description><![CDATA[<p>" Dưới bóng liễu già" một truyện ngắn của tác giả Hans Christian Andersen, một câu chuyện buồn nhưng sâu sắc, phong cách này thường thấy trong những sáng tác của ông. Tác phẩm là một bước bình phong tuyệt đẹp nói lên những khát vọng, ước mơ về tình yêu, tương lai, hơn thế nữa ở đó ta thấy được cuộc sống của con người, vẻ đẹp của thiên nhiên...Hình ảnh thị trấn Kgiôêgiê với những cảnh vật, màu sắc, hương vị ám màu u buồn, nhưng len lỏi trong từng cảnh vật ta thấy được vẻ đẹp ở con người, ở cuộc sống bình dị nơi đây. Câu truyện như thước phim ngắn nói về knút và gian, hai đứa trẻ cùng lớn lên tại thị trấn Kgiôêgiê, nơi đây họ đã để lại trong tâm trí của nhau những kỉ niệm không bao giờ quên về khu vườn và những hàng liễu hay câu chuyện tình yêu của bánh quy, từ đó nhen nhóm những ước mơ hồn nhiên của trẻ thơ. rồi biến cố xảy ra họ phải xa nhau, mỗi người mang trong mình những khát vọng, kỉ niệm, đến khi gặp lại nhau đã là những người trưởng thành. Cô bè gian ngày nào giờ đã là cô tiểu thư xinh đẹp với hoài bão về cuộc sống thành phố tấp nập, còn cậu bé knút hồn nhiên ấy đã trở thành chàng thanh niên tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân, khát vọng yêu và được yêu trở nên nồng cháy, trái tim chàng mang nặng hình bóng của nàng gian. cuộc gặp gỡ đầy vui mừng, hạnh phúc đã khiến cho cậu thanh niên thêm dũng khí để bày tỏ tình cảm chân thành của mình, nhưng thật không may mắn câu chuyện tình yêu đơn phương của anh không có kết truyện đẹp đâu phải ai yêu là sẽ được yêu đâu. sự buồn bã khiến anh muốn trốn tránh nó, ngày này qua ngày khác anh như kẻ không hồn gặm nhấm những kỉ niệm đã xa. rồi bổng một ngày anh muốn về quê, anh muốn ôm lại những kỉ niệm vào lòng, dưới gốc liễu anh đã từng khát vọng về tình yêu, mơ thấy anh và gian thành vợ chồng, giấc mơ ngọt ngào bao nhiêu sự thật phũ phàng bấy nhiêu ( giờ Gian đã làm vợ người ta, áo trắng cô dâu cầm hoa). Anh bông thấy mình như một kẻ đơn độc đang tìm kiếm hạnh phúc hư ảo. Qua câu truyện " Dưới bóng liễu già" ta thấy được giá trị sâu sắc của nó, ở đó không chỉ thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên đất trời, của cuộc sống con người, của nội tâm hồn nhiên của trẻ thơ, mà còn thấy được sức mánh của tình yêu, nó cho ta sự tự tin đối diênh với tình yêu, cho là động lực sống, động lực để dám ước ước mơ và dám thực hiện ước mơ  </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 15:06:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315445665</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thị Phương Thảo                                                MSV: 235714021730059                                             Review về truyện ngắn &quot;Tuyết&quot; của Paustovsky</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315496557</link>
         <description><![CDATA[<p>Vào tiết trời se se lạnh, đọc truyện ngắn “tuyết” của nhà văn Paustovsky đột nhiên tôi thấy tâm hồn gần như bị một màn mưa lạnh bao phủ của mình lơ đãng đi vào một thế giới khác – là thế giới của những ngày tháng chiến tranh, nơi mảnh đất Nga – Xô Viết. “Tuyết” làm tôi chợt thốt lên, ôi sao lãng mạn thế! Lãng mạn ngay cả trong những tháng ngày nổ lửa. Và sự ấm áp, nồng nàn ấy xoay quanh sự gặp gỡ tình cờ của một người chiến sĩ Hồng quân Liên Xô và một thiếu phụ Nga. Cái sự chạm mặt gấp gáp ấy được tác giả đặt trong bối cảnh chiến tranh khiến cho con người ta dễ dàng quyến luyến, cảm mến nhau hơn, những ấn tượng, xúc cảm ấy được dồn nén để rồi nuối tiếc vì một cái kết chưa thực sự trọn vẹn.</p><p>Câu chuyện kể về nàng Tachina cùng cô con gái nhỏ Varia đến sống nhờ nhà cụ Potapov vì chiến tranh, sau đó một tháng thì cụ mất, họ sống cùng người vú già và con mèo Arkhiv. Chính bởi sự đìu hiu, ảm đạm nơi tỉnh lẻ khiến cho nàng khó thích nghi với cuộc sống nơi đây, nỗi nhớ quê nhà dần tràn ngập trong tâm hồn người thiếu phụ đơn côi. Thế nhưng, cuối cùng nàng cũng bắt đầu quen dần với mọi thứ, và biểu diễn trong các trạm quân y. Trong quá trình chung sống Tachina còn được biết cụ Potapov có một người con trai tên là Nicolai. Nhiều lúc nhìn những bức ảnh của anh, Tachina dấy lên một cảm giác quen thuộc lạ kì, có chăng là mầm mống tình yêu đang dần nảy nở trong cô? Đến một ngày, Nicolai trở về quê hương và biết rằng cha anh đã mất đồng thời có vài người lạ đến ở trong ngôi nhà thân thuộc của mình. Anh quyết định sẽ chỉ nhìn qua ngôi nhà cùng với mảnh vườn nhỏ quen thuộc thế nhưng Tachina bất ngờ mời anh vào nhà. Anh bước vào với vẻ mặt không khỏi hiện lên sự bối rối, thoáng nghĩ có thể họ đã bố trí lại mọi thứ, vậy mà thật không ngờ con mèo Arkhiv và mùi khói bạch dương vẫn còn đó, mọi thứ trong nhà vẫn sắp xếp đúng ý anh. Sự gặp gỡ tình cờ này khiến cho tâm hồn hai con người như mang một cảm giác quen thuộc, quyến luyến, tuy lạ mà quen…Sau khi nghỉ ngơi ở nhà hai mẹ con Tachina một đêm Nicolai cũng rời đi khi thành phố đang còn yên giấc và viết một bức thư nhỏ cho Tachina giải đáp những gì cô đã trăn trở vào đêm qua. Thì ra họ đã từng gặp nhau, hay nói cách khác anh Nicolai đã tái ngộ một lần nữa với lãng khách quen thuộc trong tâm hồn mình. Nơi mà anh đã từng gói ghém giấc mộng tình xưa cùng người con gái năm 16 tuổi giấu nhẹm ở một góc trái tim. Để lại trong lòng Tachina đầy sự mơ màng bỏ ngỏ. Và có lẽ, như thế cũng tốt… Phải chăng số phận Tachina và Nicolai sinh ra là để thoáng qua nhau trong sự tình cờ của số phận và thượng đế đã vô tình hữu ý bạn phát cho hai người tình yêu ngay cả khi họ chưa từng quen biết.</p><p>Cách kết thúc đầy lưu luyến, như một sợi dây vô hình dùng dằng, níu giữ tâm hồn bạn đọc, làm cho con người ta mãi trầm mê nhấm nháp sự nuối tiếc ngọt ngào về một cái kết không trọn vẹn. Và đôi khi những thứ dở dang lại trở thành</p><p>những câu chuyện đẹp đẽ nhất. Cuối cùng với Paustovsky thế giới trong miền chiến tranh của nước Nga là một thế giới của tình yêu dịu dàng và thanh khiết…</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 15:37:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3315496557</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Linh Chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3316213814</link>
         <description><![CDATA[<p>MSSV: 235714021730125</p><p><br/></p><p>Truyện "Dưới bóng liễu già" của Hans Christian Andersen là một tác phẩm đầy chất thơ, mượn hình ảnh cây liễu già để khám phá những cảm xúc sâu sắc về cuộc sống và sự kết nối giữa con người và thiên nhiên. Câu chuyện kể về một cô bé nhỏ sống gần cây liễu già, nơi cô tìm thấy sự an ủi và lòng tốt, cũng như cảm nhận được tình yêu thương từ thiên nhiên.</p><p><br/></p><p>Ở bề ngoài, đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng ẩn sâu bên trong nó là những thông điệp mạnh mẽ về sự cô đơn, hy vọng và sự chăm sóc lẫn nhau. Cây liễu già không chỉ là một biểu tượng của sự che chở mà còn như một người bạn thân thiết, luôn hiện diện để bảo vệ cô bé trước những khó khăn trong cuộc sống.</p><p><br/></p><p>Một yếu tố đặc biệt trong tác phẩm là sự kết hợp giữa chất liệu thần thoại và hiện thực, khi mà cây liễu dường như mang lại những giấc mơ kỳ diệu, nhưng cũng là nơi cô bé tìm thấy sự thật về bản thân mình. Andersen không chỉ sử dụng cây liễu như một phần trong cảnh vật, mà còn khắc họa nó như một nhân vật mang tính biểu tượng sâu sắc về sự trưởng thành và những mối quan hệ trong cuộc sống.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện có thể khiến độc giả không khỏi suy ngẫm về cuộc sống, về những điều giản dị nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao, và về cách mà chúng ta tìm thấy sự an ủi trong những khoảnh khắc nhỏ bé. Dù không phải là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của Andersen, "Dưới bóng liễu già" vẫn là một câu chuyện đầy cảm xúc, để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-05 02:13:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3316213814</guid>
      </item>
      <item>
         <title>THÁI MAI LINH                                   MSV 235714021730021         </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3316424839</link>
         <description><![CDATA[<p>        </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3364208956/9dd425ed14c0d35e0cfb24d48194441c/Truy_n_d__i_b_ng_li___gi__c_a_t_c_gi__andersen_l__c_u_chuy_n_k__v__hai___a_tr__l__knut_v__gian.docx" />
         <pubDate>2025-02-05 05:56:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/wa8ouo0351od1xw8/wish/3316424839</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
