<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>TÔI TRONG TA: MỖI DÒNG CHỮ LÀ MỘT NHỊP TIM by NGÂN LÊ NGUYỄN THANH</title>
      <link>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-04-20 18:38:58 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-05-05 00:28:21 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/8.0/png/1fac2.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Một chiếc bê đê mạnh mẽ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0/wish/3421204574</link>
         <description><![CDATA[<p>Hồi cấp ba, mình từng bị kỳ thị vì có tình cảm với một bạn nam. Mọi chuyện nhanh chóng trở thành cơn ác mộng: ánh mắt soi mói, những lời xì xào, cả bạo lực học đường. Mình co mình lại, sống lặng lẽ và tổn thương. Những ký ức đó theo mình lên đại học – mình sợ người khác, sợ chính bản thân, và rơi vào khủng hoảng tâm lý: mất ngủ, hoảng loạn, tách biệt.</p><p>Lần này, mình chọn tham gia chương trình <strong>“Tôi trong Ta – Khi lòng mình lên tiếng”</strong>. Mình muốn hiểu hơn về “đứa bé bên trong” – phần mong manh trong mỗi người luôn cần được lắng nghe và vỗ về. Mình đã viết thư cho chính mình, học cách tha thứ, học cách yêu thương lại bản thân sau những năm dài bị bỏ quên.</p><p>Giờ đây, mình vẫn đang chữa lành, nhưng ít nhất, mình đã dám bước ra ánh sáng. Và nếu bạn cũng từng thấy mình trong bóng tối, hãy nhớ: bạn xứng đáng được yêu thương – từ cả người khác, và từ chính bạn.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3732199532/8aca7bee2a416317eca006a30257cf99/2020_08_15.png" />
         <pubDate>2025-04-23 08:28:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0/wish/3421204574</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ước gì mình sinh ra nơi khác</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0/wish/3421795813</link>
         <description><![CDATA[<p>Hồi nhỏ, nhà mình không bao giờ thật sự yên bình. Tiếng la mắng, tiếng đập đồ, và cả những trận đòn vô cớ là điều quá quen thuộc. Mình lớn lên trong sợ hãi, luôn cố gắng không gây chú ý để tránh bị trút giận. Có những lúc mình tự hỏi: <em>Không biết mình làm gì sai để phải sống như vậy?</em></p><p>Những năm tháng ấy để lại trong mình một nỗi lo lắng thường trực. Khi lên đại học, mình tưởng mọi chuyện đã qua. Nhưng thật ra, mình chỉ giỏi giấu hơn. Mỗi lần ai đó to tiếng, mình giật mình. Mỗi lần thất bại, mình trách bản thân như thể mình không có quyền sai. Mình sống trong áp lực, tự ti và luôn cảm thấy… không đủ.</p><p>Rồi mình biết đến chương trình <strong>“Tôi trong Ta – Khi lòng mình lên tiếng”</strong>. Lần đầu tiên, mình được nghe về "đứa bé bên trong" – đứa trẻ ngày xưa mình đã cố quên. Mình đã khóc khi viết lá thư đầu tiên gửi cho nó. Bao nhiêu năm mình chỉ biết chịu đựng, nhưng chưa từng một lần ôm lấy chính mình.</p><p>Nhờ chương trình, mình bắt đầu hiểu: mình không có lỗi. Mình học cách lắng nghe bản thân, vỗ về những tổn thương cũ. Hành trình chữa lành còn dài, nhưng giờ đây, mình đã biết bắt đầu từ đâu: bằng sự tử tế với chính mình.</p><p>Nếu bạn cũng từng lớn lên trong đau đớn, hãy nhớ: bạn không một mình, và bạn xứng đáng được chữa lành.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3734253147/bc4d7c7b2e79fbf3ff270caef8af013e/preview.png" />
         <pubDate>2025-04-23 16:05:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0/wish/3421795813</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mình không đủ tốt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0/wish/3424962795</link>
         <description><![CDATA[<p>Từ nhỏ, những suy nghĩ, cảm xúc của mình chưa bao giờ được gia đình tôn trọng. Mình là con út, vì nhỏ tuổi nhất nên lúc nào mình cũng phải nghe và làm theo lời của ba, mẹ và anh mình. Mẹ mình lại có tư tưởng trọng nam khinh nữ, mẹ mình luôn nói rằng là con gái phải biết cúi đầu... Mẹ còn từng ngồi lên lưng mình. Việc trong nhà mẹ luôn bắt mình làm, còn anh mình thì không cần "vì con trai không cần làm những việc nhà cửa". Cả một tuổi thơ đọng lại trong mình chỉ có cảm giác bị bỏ rơi là đậm nét. Mình từng ngồi giữa nhà mà khóc vì bị hàng xóm bắt nạt nhưng không ai quan tâm. Ba mình thường xem nhật ký của mình. Ba xem trong âm thầm, lúc xem thì không cho mình biết, nhưng sau đó lại cùng với mẹ lên án mình nếu như mình viết những cảm xúc tiêu cực về gia đình. Ai cũng đổ lỗi cho mình, tìm mình để trút giận, mà mình thì không có ai để dựa vào... Ba mình còn là người dung tục, ba từng đụng chạm cơ thể mình. Ánh nhìn của ba về phía mình luôn khiến mình sợ hãi. Như thể mình chỉ là một con vật, một hình hài xác thịt. Giá trị của mình, tâm hồn của mình... như thể đều không tồn tại trong mắt ba. Đã có lúc mình nghĩ về ba mẹ, và mình thấy cả người mình run lên trong sợ hãi...</p><p>Ngày mình đậu Nhân Văn, mình đã ôm ấp nhiều mong ước rằng cuộc đời mình sẽ mở ra một chương mới. Vì điểm của mình tốt, mình cũng đậu một ngôi trường danh tiếng - từng ấy lý do khiến mình thầm hy vọng mẹ sẽ trân trọng mình hơn. Nhưng mà không, ngay tại thời điểm khi mình mang nhiều niềm lạc quan nhất thì mẹ mình một lần nữa vùi dập mình, chối bỏ mình, nói những lời độc địa, nguyền rủa mình. Hồi mình còn nhỏ, mẹ luôn nguyền rủa mình. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, mẹ vẫn thế... </p><p>Mình không có cảm giác an toàn khi mình đang sống. Mình luôn có cảm giác người khác sẽ có thể tấn công mình, chỉ trích mình, quay lưng chối bỏ mình bất cứ lúc nào. Mình cũng mong ước có một tuổi trẻ thật rực rỡ, nhưng những nỗi sợ hãi, cảm giác tự ti và nỗi ám ảnh bị bỏ rơi trong mình quá dày. Ngày mẹ mình lặp lại câu nói mong mình chết đi, mẹ hối hận vì sinh ra mình vào lúc mình sắp bước vào năm học mới ở ngôi trường mình tha thiết yêu, mình thật sự đã cảm thấy trong không gian hình như có điều gì đã tan vỡ - mà mình không rõ đó là gì... Mình đã tự hỏi rốt cuộc mình đang cố gắng vì điều gì, mình ở đây để làm gì... Mọi người ai cũng trách mình... Mình ước có thể quên đi mọi thứ, mình ước mình không phải gọi Người là Mẹ của mình. Tiếng gọi "Mẹ" không khiến mình cảm thấy bình yên. Mình ghét sống yếu đuối như thế này. Mình ghét tuổi thơ của mình. Mình ghét việc mình luôn cảm thấy tủi thân. Học đại học, ai cũng sẽ hỏi mình có những gì, sau này sẽ làm gì. Nhưng chẳng có ai biết, chẳng có ai bên mình, chẳng có ai quan tâm là quá khứ đó mình đã trải qua những gì. Như thể mình đã bị thế giới này bỏ lại vậy. Mình không có mặt trong ánh mắt của gia đình. Thế giới này, có chỗ cho mình không?</p><p>Mọi người thường nói mình phải giữ gìn chữ Hiếu, rằng dù ba mẹ có trăm ngàn điều sai thì mình cũng không được làm ba mẹ buồn. Mình đã làm vậy. Mình đã thử đặt mình vào mẹ, cố gắng hiểu cho những khó khăn, tổn thương, những nuối tiếc trong mẹ. Nên mình không còn oán trách nữa, mình biết thương mẹ rồi... Nhưng mình cũng muốn được thương. Mình không biết phải làm sao với những cảm xúc, những nỗi đau bên trong mình. Mình biết tự ôm lấy mình thế nào đây khi xung quanh mình không có ai yêu thương mình? Mình cảm thấy cuộc đời mình được tạo nên bởi mọi người. Mình được trao một đời, mình sống dưới uy quyền của những người lớn hơn mình, rồi cuộc đời cũng có thể mang mình đi bất cứ lúc nào. Vậy mình ở đây có ý nghĩa gì đây? Mình có thể nắm bắt, làm chủ điều gì đó trong cuộc đời này không?</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-04-25 12:39:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0/wish/3424962795</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0/wish/3435753957</link>
         <description><![CDATA[<p>Hôm nay mình bận mất nên không thể tham gia workshop được dù mình rất muốn đi. Không biết mình có thể nhờ các bạn khoa Tâm lý note lại những ý chính mà Thầy chia sẻ trong buổi workshop Tôi trong ta không ạ? </p><p>Mình cảm ơn các bạn nhiều lắm.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-05-05 00:28:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2356090084/vvqlrehlzcg2yfh0/wish/3435753957</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
