<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>CUỐN SÁCH YÊU THÍCH CỦA BẠN by Ninh Trần</title>
      <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy</link>
      <description>thoải mái chia sẻ nàoooo</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-03-07 10:38:44 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-04-28 13:36:43 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Đôi  lời giới thiệu về sách của Quỳn Quỳn :)))</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2083910086</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào mọi người.&nbsp;</div><div><br></div><div>Hôm nay ngoi lên đây là muốn giới thiệu với mọi người một cuốn sách mà khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều về những câu nói của tác giả. Cuốn sách này không kể về cuộc đời của bất kì nhân vật&nbsp; nào nhất định mà đơn giản chỉ là thông điệp mà tác giả muốn gửi tới đọc giả, đặc biệt là giới trẻ đang bận rộn với cuộc sống xung quanh: hãy sống tốt cho cuộc đời của mình, dừng việc suy nghĩ phức tạp hóa mọi thứ và hãy biết cách sống cuộc đời của chính mình chứ đừng để bất kì ai chi phối chính mình.&nbsp;</div><div><br></div><div>Đây có thể không phải là cuốn sách có lối văn hay nhất hay những có cốt truyện đặc sắc nhất mình từng đọc nhưng mà từng câu chữ trong quyển sách này khiến bản thân thật sự phải suy xét liệu thật sự bản thân mình có đang sống vì chính mình, nếu thật sự buông bỏ hết mọi thứ thì bản thân mình có còn ổn không, có còn là con người mà mọi người luôn biết đến. Mình cũng học cách buông bỏ một số, không&nbsp; quá cố chấp với một số thứ mình không thể níu kéo. Có thể nói mình thay đổi hoàn toàn, tìm được lối đi riêng của chính mình, không còn bị ảnh hưởng quá nhiều vì bất kì thứ gì.&nbsp;</div><div><br></div><div>Mình thật sự ấn tượng với khá nhiều câu nói của tác giả, trong đó thì mình nghĩ cây nói này thật sự rất đúng:&nbsp; <em>“Mọi người luôn nói rằng họ muốn hạnh phúc nhưng họ thậm chí còn không biết điều gì làm họ hạnh phúc. Nếu bạn thực sự muốn hạnh phúc thì bạn phải quan tâm đến hạnh phúc của chính mình.”</em>. Con người trong xã hội ngày càng khắt nghiệt không&nbsp; tránh khỏi việc chạy theo dòng người đông đúc, bận rộn với cuộc sống mà quên mất bản thân đang thật sự có hạnh phúc hay không hay cái hạnh phúc mà bản thân đang hướng tới có thật sự giá trị.&nbsp; Liệu chúng ta có thật sự đã từng nghĩ cho bản thân, mong muốn bản thân hạnh&nbsp; phúc hay cái hạnh phúc mơ hồ mà ta theo đuổi chỉ là lòng tham của bản thân ta bắt buộc phải có?&nbsp;</div><div><br></div><div>Giữ cho bản thân một chất riêng, không bị chi phối bởi xã hội ngoài kia, hiểu được bản thân mình cần gì mới chính là cái đáng quý. Ta sống vì chính ta, không vì bất kì ai khác, cuộc sống, hạnh phúc của ta là do ta chọn lựa. Thử giành một chút thời gian suy ngẫm về bản thân, sắp xếp lại cuộc sống, cái gì có thể có thể buông thì đừng cố chấp theo đuổi. Thứ vốn không thuộc về mình mãi đều sẽ là không của mình. Thay vì bận tâm vì những thứ xung quanh, hãy quan tâm tới bản thân nhiều hơn. Học nấu ăn, đọc sách, tìm hiểu thêm những thứ mới lạ. Biết đâu được bạn sẽ thật sự tìm được hạnh phúc chân chính.&nbsp;</div><div><br></div><div><em>“Nếu bạn chỉ sống và theo đuổi những giá trị bên ngoài mà không nhìn lại nội tâm thì bạn chỉ sống trong sự so sánh mà thôi. Và kết quả là bạn không cảm thấy hạnh phúc trong cuộc sống mà chính mình đã chọn. Chúng ta không cần trở thành bất cứ điều gì ngoại trừ chính mình” </em>tác giả Kim Suhyun&nbsp; của cuốn sách này nói câu này khiến mình càng chắc chắn hơn bản thân là thứ quý giá nhất. Bạn không giỏi, không xinh đẹp đó không phải là lỗi của ban. Đó không phải là lý do để bạn theo đuổi những thứ ảo huyền, hào nhoáng bên ngoài nhưng không mang lại giá trị cho bản thân. Khi bạn đạt được những thứ lấp lánh bên ngoài ấy, người đời ngưỡng mộ, khâm phục bạn. Nhưng nếu một ngày mất hết tất cả, chỉ còn lại con người thật sự của bạn thân thì họ sẽ đối với bạn như thế nào? Lúc đó liệu rằng bạn có nghĩ hào quang bên ngoài sẽ khiến mình hạnh phúc? Kết lại, cuộc sống trở nên vô nghĩa với cái thứ hạnh phúc tạm thời ấy. Vì vậy, bạn chính là bạn, không nên cũng không cần trở thành một bản sao của ai cả. Quan tâm bản thân cũng là một loại hạnh phúc.</div><div><br></div><div>&nbsp;</div><div><br></div><div>Đó là một số suy nghĩ của mình sau khi đọc cuốn sách này. Mình nghĩ nếu bản thân đang gặp khó khăn khi phải đối diện với những thử thách của cuộc sống thì đây là cuốn sách thích hợp để ban tìm ra được chìa khóa cho cánh cổng tiếp theo cần mở.&nbsp;</div><div><br></div><div><br></div><div>Nghe nói Tiki đang giảm giá, mua lẹ i nha :))))</div><div><br></div><div>&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1618296794/125ea93bb22261224b07c73fa7238858/2.jpeg" />
         <pubDate>2022-03-08 12:53:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2083910086</guid>
      </item>
      <item>
         <title>cuốn sách yêu thích của kathu</title>
         <author>hokhanhthu2907</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2086092141</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên sách:</strong> Phía sau nghi can X<br><strong>Tác giả:</strong> Higashino Keigo<br><strong>Thể loại: </strong>trinh thám<br><strong>Nhân vật chính:</strong> Yasuki, Ishigami, 2 viên cảnh sát và nhà vật lý học Yugawa<br><strong>Nội dung:</strong> Sau 5 năm ly dị, chồng cũ của Yasuki đột ngột xuất hiện và liên tục đeo bám, quấy rồi mẹ con Yasuki để có tiền phục vụ cho những thú vui của mình. Trong một đêm định mệnh, chị và con gái đã vô tình giết hắn. Ishigami, một nhà toán học thiên tài sống ẩn dật ở nhà bên, vì đem lòng yêu Yasuki mà quyết định đứng ra nói chuyện và giúp đỡ mẹ con chị che giấu sự thật. Sau khi cái xác bị phát hiện, cảnh sát đã bắt tay vào điều tra, nhưng càng đào sâu, vụ án càng đi vào ngõ cụt, đúng theo sự sắp xếp của Ishigami. Khi những nỗ lực dần không còn đem lại kết quả, 2 viên cảnh sát quyết định tìm đến một người bạn của mình, nhà vật lý học Yugawa, để nhờ giúp đỡ. Từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong những cuộc trò chuyện bình thường với Ishigami, Yugawa đã dần vén màn bí mật của vụ án kì lạ kia. Nhưng trước khi kịp đem tất cả ra ánh sáng, đã một sự kiện bất ngờ xảy ra khiến cả dư luận và những người trong cuộc đều ngỡ ngàng <em>(sự kiện gì thì tự đọc đi hihi, tui khum nói đâuu)<br></em><strong>Những điều tui thích ở cuốn sách này:</strong></div><ol><li><strong>Sự mới lạ trong mạch truyện:</strong> Thông thường, các tác phẩm trinh thám sẽ đi theo trình tự lần lượt từ phát hiện vụ án -&gt; điều tra -&gt; vạch trần sự thật. Nhưng trong cuốn này, thì lại hoàn toàn ngược lại. Ngay từ đầu sách, tác giả đã cho mọi người biết tường tận về hung thủ và quá trình gây án. Điều gây tò mò ở đây chính là cách nhân vật che giấu sự thật và hoàn toàn dẫn dắt được dư luận. <em>(tin tui điiiii, đọc thì tưởng zạy chứ khum phải zạy đâuuu)</em></li><li><strong>Cách tác giả đặc tả thế giới nội tâm của nhân vật: </strong>Tui thật sự rất rất rất thích cách những nết tính cách và suy nghĩ bên trong của nhân vật được khắc họa qua mỗi lời nói, hành động, dù là nhỏ nhất.&nbsp; Bằng ngôi kể thứ 3, tác giả khiến tui đặt mình vào góc nhìn của nhân vật để từ đó hiểu rõ những suy nghĩ, những sự giằng xé tâm can trong bất kì một khoảnh khắc nào.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; <br>Qua đây, tui còn thấy được tình cảm sâu nặng mà Ishigami giành cho Yasuki. Dù cách thể hiện tình cảm ấy không đúng, nhưng tui cảm nhận được rằng anh yêu cô với tất cả những gì mình có, với bộ óc thiên tài của anh, với đôi mắt còn không khóc được khi nhìn cô đi bên người khác <em>(spoil một xí nè hihi), </em>với một con tim dù chờ đợi đến mòn mỏi,... Điều duy nhất anh cần là được nhìn cô hạnh phúc.</li><li><strong>Cốt truyện và các chi tiết nhỏ nhất cũng được chăm chút cực kì kĩ càng: </strong>Mạch truyện của cuốn này cực kì nhẹ nhàng, chậm rãi, không gây hồi hộp nghẹt thở nhưng lại cuốn ơi là cuốn! Nhưng tin tui đi, mỗi chi tiết về vụ án được phát hiện là một lần há hốc kiểu "OMG hong ngờ lun áa". Từng cái nhỏ xíu xiu và tưởng chừng không liên quan đều là đầu mối giúp cho sự thật về vụ án được sáng tỏ. Nhiều lúc đọc xong, tui còn thấy rùng mình trước những hành động chặt chẽ, hợp lí và logic đến đáng sợ của Ishigami lun á huhu.</li></ol><div>Hết rùi đó. Tại đây là cuốn tui thực sự rất tâm đắc nên viết hơi bị dài. Cám ơn mọi người đã đọc hết hihi.<br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br>P/S: HÃY ĐỌC HIGASHINO NHIỀU HƠN ĐỂ BIẾT BẤT NGỜ THẬT SỰ LÀ NHƯ THẾ NÀO!!!&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="http://img.thichtruyen.vn/data/anh-truyen/2015/phia-sau-nghi-can-x-thichtruyen.vn.jpg" />
         <pubDate>2022-03-09 13:48:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2086092141</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách tâm đắc nhất của nlinkk</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2091983536</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào mọi người kkk. <br>Hôm nay mình muốn chia sẻ với mọi người về cuốn sách yêu thích nhất của mình. Mới đọc vào tựa đề thì chắc có lẽ ai cũng nghĩ rằng cuốn sách này nói về câu chuyện tình yêu mùi mẫn không đi đến hồi kết của một đôi nam nữ nào đó những sự thật lại không phải thế. Đây là cuốn sách biểu tượng của tình cảm gia đình sâu nặng đã khiến bao nhiêu độc giả đã phải rơi nước mắt và suy nghĩ lại về bản thân, trong đó có cả mình.<br><br>Về nội dung, <strong><em>"Lời chia tay đẹp nhất thế gian"</em></strong> kể về cuộc sống thường ngày của ba thế hệ chung sống: một người mẹ nội trợ điển hình tần tảo, tận tụy chăm sóc gia đình không một lời than vãn; một người mẹ chồng mắc bệnh đãng trí; một người cha kiệm lời, ít bao giờ thể hiện tình cảm của mình ra bên ngoài; một người con gái với chuyện tình yêu trắc trở, bận rộn với công việc và cuộc sống của mình; một người con trai lận đận chuyện thi cử để đáp ứng nguyện vọng của cha mình. <br><br>Câu chuyện sẽ không có gì đáng nói đến khi các thành viên trong gia đình biết người phụ nữ luôn chăm lo cho gia đình mình bị mắc căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Đến lúc này họ mới nhận ra họ đã quá vô tâm đến người vợ, người mẹ chịu thương chịu khó ấy và cả với gia đình của mình. Khi nhìn lại thứ họ sắp mất đi, họ mới bắt đầu xin chút thời gian, dù chỉ một chút thôi để yêu thương con người ấy và bù đắp những thiệt thòi mà bà đã chịu đựng. <br><br><strong><em>"Bố ơi, con không thể để mẹ đi như thế này được. Con có lỗi với mẹ quá, có lỗi quá ... nên không được. Không thể thế này được. Con có lỗi, con có tội nên không được. Con chỉ xin hãy cho con một lần thôi, chỉ một lần thôi, được làm tròn chữ hiếu. Dù chỉ là một lần thôi, con muốn làm mẹ vui. Bố ơi con cầu xin bố..."</em></strong><br>Đây là những lời cầu xin một cách đầy bất lực của cậu con trai đã khiến mình không cầm được nước mắt. Từng câu từng chữ như đâm vào trái tim, khiến mình không thể ngừng tự hỏi bản thân rằng: <em>"Nếu mình là cậu, mình sẽ cảm thấy thế nào đây? Mình sẽ ra sao khi nếu một ngày mẹ mình không còn bên cạnh mình? Sẽ cầu xin thời gian một cách bất lực như cậu trai ấy?"</em> <br><br><strong><em>"Dù con có quên đi tất cả, quên đi cả khuôn mặt hay nụ cười của mẹ, thì con cũng không được phép quên con được sinh ra từ bụng mẹ"</em></strong><br><br><strong><em>"Mình ơi ... tôi phải làm sao đây?"<br></em></strong><br>Điều đau lòng hơn cả là khi bà biết quỹ thời gian của bà không còn bao nhiêu nhưng bà vẫn luôn vô tâm với bản thân mà lo lắng về gia đình bà khi không còn bà nữa. Những lần cơn đau của bệnh tật giày vò cái cơ thể gầy guộc xơ xác ấy đã khiến mình xúc động rất nhiều. Tại sao lại có một người như thế tồn tại trên đời nhưng lại không may mắn, được đền đáp với những gì mình đã làm cơ chứ? Có phải cuộc sống này căn bản đã không hề công bằng với những người tận tụy chăng?<br><br>Câu chuyện có quá nhiều chi tiết khiến mình phải khóc và rồi suy nghĩ lại rằng <em>"Mình đã vô tâm với mẹ mình đến nhường nào rồi?. Tình yêu của mẹ bao la đến thế nhưng bản thân mỗi người chúng ta đã làm được gì cho mẹ của mình?".</em> Mình hy vọng các bạn sẽ một lần đọc thử cuốn sách này để cảm nhận được những gì mình đã thấy. Mẹ của chúng ta không bất tử nên mình hy vọng rằng tất cả những đứa con sẽ không trở thành <em>"nỗi buồn giận" </em>của mẹ khi mẹ còn đó. Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc!<br><br>Mình cảm ơn tất cả mọi người vì đã đọc đến đây. Bài review của mình có lẽ hơi dài nhưng nó có lẽ quá ngắn để mình bộc lộ được trọn vẹn cảm xúc của mình về cuốn sách này. Đây có lẽ là cuốn sách cho mình đam mê được đọc sách, được nhận ra bản thân trong cuốn sách ấy. Ngoài ra đã có một bộ phim cùng tên được chuyển thể từ nội dung cuốn sách này nên mọi người có thể tìm để xem nha ahihi. Bye byee mọi người :33<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625187346/e8a48de538f6d70651658b1a8af17dca/image.png" />
         <pubDate>2022-03-13 02:13:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2091983536</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách mà mình yêu thích nhất</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092068261</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên</strong>: Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải<br><strong>Tác giả</strong>: Cao Minh<br><strong><em>"Nếu một ngày anh thấy tôi điên, thực ra là anh điên đấy!"<br></em></strong><strong>Nội dung: </strong>Cuốn sách đóng vai trò như 1 cuốn sổ ghi chép lại những cuộc gặp gỡ và đối thoại giữa Cao Minh và những bệnh nhân tâm thần, đôi khi có các nhân vật khác trong xã hội như bác sĩ trị liệu tâm lí hoặc thầy cúng, bà đồng, doanh nhân...<br><strong><br>Đánh giá: <br>-&nbsp; </strong>Khi được hỏi: "<strong><em>Bạn sẽ khắc họa bệnh nhân tâm thần như thế nào?</em></strong><strong>"</strong> chắc hẳn chúng ta sẽ nghĩ đến những người quái dị, "ngu ngốc", ăn mặc lộn xộn, đầu tóc rối bời, nói chuyện không có tính logic hay theo 1 thứ tự nhất định... Tuy nhiên, với cuốn sách này, những người được cho là "tâm thần" ấy hiện lên với muôn vẻ khác nhau. Có những người mà khi chúng ta đọc đến thấy họ có phần hài hước và thú vị như anh chàng "mắc bệnh hoang tưởng, bày 1 màn kịch hù tôi 1 trận" , có những người thì lại có 1 trí thông minh kinh ngạc đến mức làm chúng ta phải tự hỏi bản thân khi đọc rằng "<strong><em>Liệu đâu là ranh giới giữa thiên tài và kẻ điên?</em></strong>" như chàng trai 17 tuổi am hiểu về vật lí lượng tử khiến cho Cao Minh phải hồi nhét các kiến thức về vật lý, sinh học; dẫn theo một người trợ giúp là giáo sư vật lý lượng tử trẻ để giải thích những lời cậu nói theo ngôn ngữ chuyên ngành thông thường. Đồng thời, ta lại được nghe những mẩu truyện đầy thú vị về "<strong><em>sự thật của bói toán</em></strong>" dưới cái nhìn của 1 bà đồng lão luyện hoặc là câu chuyện của 1 vị tiến sẽ về hành trình theo đuổi con đường tâm lí học. Dưới ngòi bút tài hoa của Cao Minh, ta như được nhập vai vào tác giả, đối thoại những "người điên" ấy. Lúc đó, độc giả sẽ phải bất giác tự hỏi rằng, liệu người ta đang phỏng vấn có thật là kẻ điên không hay chính ta mới là kẻ điên, là kẻ không hợp thời trong mắt họ? <br><br>- Xuyên suốt câu chuyện, ta có thể thấy rằng nhà văn không hề viết về những bệnh nhân bị rối loạn về thần kinh mà ông chọn những người có ý tưởng lạ lùng, tư duy khác biệt; Chỉ vì cái nhìn của họ quá mới mẻ so với xã hội, chỉ vì họ thuộc nhóm thiểu số mà họ bị coi là "chả ra làm sao, chả hợp thời" và bị gắn mác "tâm thần" oan uổng. Khi nghe đến những ý tưởng của các nhân vật ấy, lúc đầu ta có thể cho nó là hoang đường nhưng khi nghĩ kĩ lại thì lại thấy vô cùng hợp lí và logic như lời nói của chàng trai nọ : "<strong><em>nếu anh nói với một học giả vật lý hàng đầu thời đó rằng, anh chỉ cần cầm một vật không to bằng tay, không dày bằng cuốn sách là có thể nói chuyện với một người ở nơi xa, có thể ngồi trước một màn hình nhỏ bé nói chuyện với người lạ cách xa hàng ngàn dặm mà không cần dùng bất cứ sợi dây liên kết nào; người đó sẽ nghĩ thế nào? Ông ta sẽ nghĩ anh bị điên! Bởi chúng vượt quá phạm trù của bất cứ ngành khoa học nào thời đó, được liệt vào dạng những điều bất hợp lý, đúng không?</em></strong><strong>" </strong>Nghe đến đây, ta bỗng nhớ lại những vĩ nhân xưa bị xã hội xa lánh chỉ vì họ có 1 cái nghĩ khác với đám đông như Nobel với ý tưởng về thuốc nổ, hay Tesla và những phát minh mà 1000 năm sau hậu thế mới hiểu. Tiêu đề sách là 1 dụng ý vô cùng thâm thúy của Cao Minh: Nếu bên trái là thiên tài, bên phải là kẻ điên vậy ở giữa phải chăng là những người bình thường, phải sống theo chuẩn mực của xã hội? Khi họ có ý tưởng mới lạ thì nhìn sang bên trái, họ là thiên tài nhưng ở bên phải, liệu họ có là kẻ điên. Nhưng dù có nhìn sang bên nào đi chăng nữa, họ -những người được khắc họa trong câu chuyện- vẫn là những kẻ đầy bản lĩnh khi dám đứng lên bảo vệ cho thế giới quan của mình, đạp đổ gông xiềng của quy tắc với ước mơ thay đổi nhân gian và chính vì vậy mà những người trong câu chuyện này đa phần đều rất cô độc, vì họ trái với đám đông nên không ai hiểu họ, thế giới của họ chỉ có 1 người&nbsp; <strong><em>"Có thể… có thể tôi bị mắc bệnh tâm thần, chỉ là tôi có tiền, không ai cảm thấy tôi điên, những người không có tiền mới thành kẻ điên… Có thể tìm thấy một người giống mình thì tốt, dù chỉ là một người.” </em></strong>Có lẽ, điều mà những nhận vật trong cuốn sách cần không phải là cái nhìn thương hại, cảm thông của những người xung quanh mà là 1 tâm hồn rộng mở, biết lắng nghe, biết hòa vào cái nhìn đầy màu sắc giữa 1 thế giới đầy những quy tắc, định kiến này.<br>&nbsp;<br>-"Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” là một cuốn sách đầy sự hack não, xoắn tư duy, vặn logic, nhưng cũng đầy sự cô đơn, dù không phải mỗi người trong mỗi câu truyện đều nói ra lời. Nếu có hứng thú với những điều kỳ lạ, khác với lẽ thường, đừng bỏ qua cuốn sách này, vì họ sẽ đưa bạn đến những thế giới quan vô cùng độc đáo, vô cùng thú vị. Nếu không, cũng đừng vội quay lưng, hãy cho cuốn sách này một cơ hội, cho bản thân một cơ hội, để thấy rằng họ cũng như bao người thôi, cũng có cảm xúc, cũng có hỉ nộ ai lạc. Vì dù là thiên tài hay kẻ điên, họ cũng đều là người.<br><br></div><div><br>Người review: quanquanne<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625215399/ab0c96cc78d49e76f2248f1dd3200f45/image.png" />
         <pubDate>2022-03-13 05:55:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092068261</guid>
      </item>
      <item>
         <title>mhoangneh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092107936</link>
         <description><![CDATA[<div>Hello mọi người lại là Chao đây.<br><br></div><div>Hôm nay tui xin được đại diện cho hẻm 27/10 Hồ Xuân Hương phường 9 Đà Lạt để review về cuốn sách yêu thích của mình :’Đi qua hoa cúc’(Nguyễn Nhật Ánh). Có lẽ tất cả mọi người ở đây ai cũng đều biết nhà văn Nguyễn Nhật Ánh qua những câu truyện luôn khiến cho tuổi thơ của người đọc ùa về trong thoáng chốc vô cùng hồn nhiên nhưng khiến những người đã và đang lớn lại xao xuyến không thôi. Thế nhưng để mà nói trong số những tác phẩm của chú thì mình vẫn cảm thấy ấn tượng với ‘Đi qua hoa cúc’ nhất.Hơn nữa, một điều có lẽ khiến mình lựa chọn tác phẩm này có lẽ là do đây chính là món quà sinh nhật của một người bạn nên nó mang rất nhiều ý nghĩa đối với bản thân mình.<br><br></div><div>Lý do đầu tiên khiến mình yêu cuốn sách chính là sự mộc mạc hồn nhiên được tác giả khắc họa rất tinh tế. Tác phẩm là một câu chuyện tình tuổi học trò đan xen vào đó là những rung đồng đầu đời đầy trong trẻo và nhẹ nhàng . Song, ‘Đi qua hoa cúc’ lại là một câu chuyện tình khá buồn và dang dở nếu không muốn nói là khiến mình không khỏi xót xa và tiếc nuối. Bởi thế, bên cạnh cảm giác đồng cảm, xao xuyến thì tác phẩm còn mang lại cho mình cả những khoảng lặng làm mình không thể nào dứt ra được một khi đã cầm sách lên. Bên cạnh đó, mình còn ấn tượng với cách mà chú miêu tả cả những cảnh đẹp nơi thôn dã, những trò nghịch ngợm thời thơ ấu đều rất chân thực và lôi cuốn khiến tác phẩm không trở nên nhàm chán. Hơn hết, điều mà ta luôn tìm được ở mỗi tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh chính là sự đồng cảm. Theo mình, tác giả đã tạo ra được những nhân vật hêt sức thực tế và tự nhiên. Đặc biết là nhân vật chính Trường, mình thực sự đã nhìn thấy chính bản&nbsp; thân trong nhân vật này với những suy nghĩ, hành động và những rung cảm vô cùng chân thực với một câu trai khi ấy.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nội dung(tham khảo trên mạng chứ mình ngu văn😊): câu chuyện kể về một tình yêu đầu đời của Trường (16 tuổi), một chàng trai đang ở cái tuổi không hẳn là trường thành nhưng cũng không còn là trẻ con. Bối cảnh câu chuyện diễn ra chủ yếu tại nhà ngoại của Trường, nơi có rào hoa giấy đỏ cùng giàn bông cúc vàng rực cũng chính là nơi chứng kiến cậu bé Trường trở thành chàng thanh niên Trường. Trường sống cùng với ông ngoại của mình- làm nghề bốc thuốc và thường xuyên thu nhận học trò, cùng dì Miên- con gái út của ông. Mùa hè năm ấy, dì Miên dắt theo chị Ngà từ thành phố về cùng ôn bài cho kỳ thi tú tài. Mùa hè năm ấy cuộc đời họj thay đổi mãi mãi. Từ khi gặp Ngà, cậu bé ngày nào nay đã biết yêu, cảm xúc ấy choán lấy cả tâm trí cậu. Cậu không còn thích làm những việc mà mình từng rất thích mà thay vào đó là thích được ngắm chị ngà cũng chẳng thích cây me, cây mân nữa mà giờ đây chính là giàn hoa cúc bởi đơn giản chỉ vì đây là loài hoa yêu thích của người câu thương. Cậu yêu tất cả những gì mà chị thích, một tình cảm kín, lặng lẽ và e ấp, không dám tỏ bày cũng chẳng thiết thổ lộ. Thế nhưng những ngày thàng tươi đẹp ấy không kéo dài được lâu khi có sự xuất hiện của anh Điền. Anh Điền cũng thích chị Ngà tuy nhiên anh lại mưu mô và lì lợm hơn rất nhiều bởi anh là người từng trải. Cũng vì thế, anh dần kéo chị Ngà ra xa khỏi Trường, để lại một khoảng trống toang tác nơi tâm hồn cậu bé ngây thơ.(về sau buồn lắm nên xin phép không kể nữa, tự đi mà đọc)<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu chuyện mang một kết thúc&nbsp; đượm buồn đã khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều về chị Ngà, về Trường và cả mối tình dang dở của họ nhưng dù sao thì nó cũng đã khép lại cũng không&nbsp; thể làm gì hơn. Tuy nhiên, sau khi đọc xong, mình vẫn luôn ấn tượng với câu nói này trong tacs phẩm:’ Có một người đi bỏ lại hoa cúc. Bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ mình. Có hai người đi qua hoa cúc. Bỏ lại sau lưng cả mối tình’. Bản thân mình chợt nghĩ rằng kết thúc ấy có khi lại là tốt nhất bởi mối tình một thời tuổi trẻ ấy dẫu có đẹp, có đáng nhớ thì có lẽ vẫn sẽ không bao giờ được trọn vẹn đến cuối cùng. Con người chúng ta rồi cũng phải lớn lên phải trường thành và cũng sẽ dần quên đi ngày xưa cũ, đem mối tình ấy cất vào một góc trái tim mình<br> Cảm ơn đã đọc.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1383751086/99fee44d1b15703c3590aadb24ec7f4f/272938584_508303250904417_8945252232438456750_n.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 07:33:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092107936</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Rì viu Sách của Thank Nghee</title>
         <author>thanhnghidl2907</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092122373</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên sách:</strong> Chuỗi Án Mạng A B C<br><strong>Tác giả:</strong> Agatha Christie <br><strong>Thể loại:</strong> Trinh thám<br><br></div><div><em>Tác giả Agatha Christie đã dẫn độc giả qua một hành trình với những tình tiết gay cấn, hồi hộp nhưng cũng không kém phần giải trí.<br></em><br></div><div><em>*Chú thích:</em> Phần để trong hai dấu // là lời kể chuyện của tui, mọi người có thể bỏ qua cũng được nhooo.<br><br></div><div>/Xin hân hạnh chào mừng các bạn đã đến với chuyên mục giới thiệu sách của toiii. Nói thật thì từ trước đến giờ tui chưa từng đọc quyển sách nào luôn á u là trời. Nhưng đoạn đường nào rồi cũng sẽ đến hồi kết, vì vậy tui đã tìm thấy được chân lí đọc sách sau buổi review của mọi người nè. Và cuối cùng định mệnh đã đến, cơ duyên đã định, tui đã đến với cuốn sách “Chuỗi Án Mạng A B C” qua lời giới thiệu của bạng Kthu, bắt đầu cuộc hành trình đến với thế giới sách nè ahihi. Vì là quyển sách duy nhất tui đọc nên chắc cũng được tính vào hàng quyển sách yêu thích nhất luôn heeee./<br><br></div><div><strong>Nội dung:</strong> Truyện xoay quanh công cuộc phá án đầy những thử thách và cam go của thám tử tư Hercule Poirot cùng người bạn đồng hành của ông – Arthur Hastings. Bắt đầu với một lá thư kì lạ, cảnh báo về một một vụ án mạng sẽ xảy ra trong tương lai, truyện dần dần đưa người đọc đến với những vụ án nối tiếp nhau với tên nạn nhân và tên địa điểm bắt đầu lần lượt bằng cái chữ cái A B C (Ascher ở Andover, Betty ở Bexhill và Carmichael ở Churston). Theo chân thám tử Poirot, ta gặp được những con người mới, tìm được những manh mối mới. Và khi người đọc tưởng chừng như vụ án đã được giải quyết thì câu chuyện lại rẽ sang một hướng khác. (Hướng gì đây tarrrr)<br><br></div><div>--------------------------------------------------------------<br><br></div><div>Lạc vào thế giới của truyện, người đọc được dẫn dắt qua từng sự kiện thông qua lời kể ngôi thứ nhất của nhân vật Arthur Hastings, điểm xuyết thêm một số phần được kể ở ngôi thứ ba, ta tự tìm thấy cho mình một điểm nhìn bao quát về toàn bộ công cuộc phá án, nhưng cũng đồng thời có được ý kiến chủ quan của người kể chuyện.<br><br></div><div>Nhịp truyện xuất phát ở mức bình thường và bắt đầu chậm dần khi đến giữa, tạo cho người đọc một cảm giác khá “chán”. /Nói thiệt lúc tuôi đọc đến đây thì kiểu bị chán chán á trừi, cứ nghĩ “ôi khi nào mới hết đây”, “ôi sao mà dài thế nhỉ”, “ôi…”/ Nhưng muốn bắt cá to thì phải kiên nhẫn, muốn ăn quả ngọt thì phải đợi quả chín đúng không nè, tiết tấu của câu chuyện bắt đầu nhanh dần khi càng về phần cuối với vô vàn những chi tiết tạo sự kịch tính, khiến cả những người bận rộn nhất cũng không nỡ buông và tiếp tục đọc những sự kiện tiếp theo và *bùm* bạn đã đọc xong câu chuyện nhưng vãn vấn vương, muốn đọc tiếp nữa.<br><br></div><div>Điều mình thích nhất ở truyện là cách tác giả đã “đánh lừa” độc giả. Truyện được viết theo mô tuýp quen thuộc: nhận được tin báo -&gt; đến xem xét hiện trường -&gt; suy luận -&gt; phá án -&gt; kết thúc. Nhưng điều đặt biệt ở đây chính là cách tác giả cho người đọc cùng phá án với các nhân vật trong truyện nhưng lại cài thắt những chi tiết gây nhiễu. Cuối cùng, tưởng chừng như ta đã giải mã được vụ án, ta nhận ra bấy lâu nay người mà ta không ngờ nhất lại là người gây ra toàn bộ án mạng. (Ai thì đọc đi nha trừi, tui hong có nói đâu ahihi)<br><br></div><div>Ý nghĩa của truyện không chỉ nằm ở việc giết người – suy luận – phá án mà sau khi đọc xong, mình còn hiểu được lòng tham con người có thể khiến ta mù quáng, thêu dệt nên một vụ án, lập kế hoạch và đổ tội lên những người vô tội. Không dừng lại ở đó, truyện còn ca ngợi lòng thương người, giúp ta đồng cảm với từng nhân vật trong câu chuyện và cả những quá khứ, nhũng nỗi khổ mà từng người phải mang bên mình.<br><br></div><div>--------------------------------------------------------------</div><div>/Như zậy là hết rùi đó, các bạng hãy cùng đọc để chia sẻ cảm nghĩ “ăn cú lừa” với tuôi ngheeee. Tạm pịt./ 👹💐<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1355677682/30fd589b86bc1b3191d6890b7ba08384/d5b17076b139e8c04fe6bb854c9269d4_jpg.webp" />
         <pubDate>2022-03-13 08:05:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092122373</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách của Ngóc Bao</title>
         <author>ngocphuhoi</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092216434</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên sách</strong>: Xin chào đây là một cái ôm<br><strong>Tác giả</strong>: Thought Catalog<br>&nbsp; Chào bạn. Cuộc hành trình trưởng thành quả là không dễ dàng gì đối với chúng ta đúng không nào? Khó khăn, áp lực bủa vây khiến bạn không ít lần muốn từ bỏ. Sẽ có lúc bạn cần đến một cái ôm ấm áp an ủi trái tim đang tổn thương. Và đây, cuốn sách ‘Xin chào đây là một cái ôm” sẽ làm điều đó cho bạn.&nbsp;<br>&nbsp; Tác giả của cuốn sách là Thought Catalog. Cô như một người bạn thân luôn hiểu mình đang gặp phải vấn đề gì, và luôn đưa ra một góc nhìn khác hơn khiến bạn không còn mất niềm tin vào những điều trong cuộc sống. Một góc nhìn mới hơn, tích cực hơn, Thought Catalog đem lại cho mình sự nhẹ nhàng trong từng bài viết, giống như một chiếc ôm dịu dàng qua trang sách vậy. Có thể bạn chưa biết, Thought Catalog có một tài khoản Instagram chia sẻ những nội dung tương tự như trong sách. Mình thích nội dung của trang, thích những gì mọi người chia sẻ ở đây.<br>&nbsp; Thực ra, bản thân mình là một người khá lười đọc sách:((. Cuốn sách này là một món quà mà mình được tặng trong dịp sinh nhật gần đây. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, mình khá ẩn tượng với cuốn sách bởi chiếc tiêu đề rất dễ thương và có thể một phần do bìa sách màu xanh dương (màu mà mình yêu thích). Cuốn sách gồm 160 trang với 38 mục. Ngay từ tên sách chúng ta cũng đã cảm nhận được sự ấm áp mà cuốn sách mang lại cho tâm hồn người đọc. Mình đã gọi cuốn sách này là nhà tiên tri. Mỗi mục trong sách là một vấn đề bạn có thể gặp phải, đó có thể là vấn đề tình cảm, ngoại hình, sự cô đơn,…Cuốn sách như một người bạn , gửi chúng ta những cái ôm, giúp bạn vượt qua vấn đề của bản thân, chữa lành những vết nứt trong tâm hồn.&nbsp; Một trong những điểm đặc biệt cuốn sách đó chính là mỗi mục đều bắt đầu với từ “Hãy đọc”. Chúng ta không nhất thiết phải đọc theo thứ tự từng mục mà ta có thể lựa chọn, chọn lọc dựa trên vấn đề của bản thân từ đó có thêm những lời khuyên , vượt qua khó khăn ấy. Cuốn sách đã mang đến cho mình&nbsp; một trải nghiệm vô cùng thú vị và mới lạ, mang lại những phút giây thư giãn, giúp mình phần nào sống lạc quan hơn.&nbsp;<br>&nbsp; Một ngày, mình gặp một số vấn đề về sự tin tưởng, mình mở sách ra, đọc chương số 33.</div><blockquote>"Hãy đọc khi bạn không thể chắc mình có thể tin tưởng ai đó hay không"</blockquote><div>&nbsp; Bài viết này không mở đầu bằng bằng một sự ngọt ngào mà lại là sự thật khá buồn:&nbsp;</div><blockquote>‘Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy gian dối’</blockquote><div>&nbsp;Thật vậy, khi càng trưởng thành, con người không dễ dàng tin tưởng như trước đặc biệt là những người trong quá khứ đã từng bị lừa dối, phản bội. Bản thân mình cũng vậy, càng ngày mình cảm thấy bản thân mình thật đa nghi và khó để trao lòng tin cho ai đó. Và cuốn sách đã giúp mình nhận ra rằng sự tin tưởng không phụ thuộc vào người ta trao gửi niềm tin đó. Sự tin tưởng thực ra là quyết định. Thực chất đó chính là vấn đề của mình, về năng lực của chính mình. Một trong những câu nói mà mình tâm đắc nhất trong mục này đó là:</div><blockquote>&nbsp; Sự tin tưởng không phải là: “Tôi tin bạn sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi” mà là “Tôi tin bản thân tôi sẽ có thể đứng vững nếu bạn làm tổn thương tôi”&nbsp;</blockquote><div>&nbsp; Câu nói này đã giúp mình thức tỉnh, suy nghĩ kĩ càng trước khi bắt đầu một mối quan hệ. Mình tin tưởng vào bản thân mình và luôn trong trạng thái sẵn sàng đón nhận sự tan vỡ , vượt qua những nỗi đau và có thể đứng dậy tiếp tục đi sau lần vấp ngã đó.<br>&nbsp; Mở một trang sách và mình đọc được đúng những gì mình cần đọc. Mình tìm đến "Cái ôm" như tìm đến một liều thuốc an thần cho tâm hồn. Mỗi người đều có một góc tối riêng, một vấn đề mà bạn chưa thể thoát ra khỏi vì những tổn thương chưa được chăm sóc đúng cách. Hãy cứ dành thời gian để chữa lành, không cần vội vàng, không cần dứt điểm. Mong bạn biết được rằng, trong hành trình này, bạn không hề đơn độc, bởi có ai đó cũng đã từng cảm nhận những điều như thế.<br>&nbsp;Ui ui. Dị là hết rùi đó. Hihi. Cảm ơn bạn vì đã đọc đến đây. Nếu mà bạn muốn đọc cuốn sách này thì có thể mua ở shopee, lazada,.. hoặc đi tìm ở những hiệu sách lớn ở Đà Lạt hoặc đơn giản hơn... bạn có thể mượn cuốn sách này từ mình.)) Mình luôn sẵn lòng nha.<br>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1355674840/d9a66fc9b936ddd8e5c85382054f3785/0d59f3c3ef99eecc372d447439b5e574.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 10:45:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092216434</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách mình thích nhất </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092258508</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>“Dám mơ lớn, đừng hoài phí tuổi trẻ”</em></strong> là một trong những cuốn sách nổi bật làm nên tên tuổi của Lư Tư Hạo được xuất bản vào năm 2014 với hơn một triệu bản được bán ra và nhanh chóng trở thành cuốn sách truyền cảm hứng của người trẻ ở Trung Quốc. Lư Tư Hạo là một tác giả truyền cảm hứng người Trung Quốc sinh năm 1991. Anh cho ra tác phẩm đầu tay “Nghĩ quá nhiều” vào năm 2011. Tiếp theo đó vào năm 2013, tập tản văn “Đợi đi… vết thương nào rồi cũng lành” ra đời, kể chân thật về những câu chuyện từ cuộc sống của tác giả. Một năm sau đó, <strong><em>“Dám mơ lớn, đừng hoài phí tuổi trẻ”</em></strong> cũng được xuất bản và đặc biệt, cuốn sách là những vấn đề xoay quanh cuộc sống mà tác giả đã trải qua trong giai đoạn trưởng thành của mình, là những câu chuyện chân thật nhất từ tận đáy lòng của Lư Tư Hạo.&nbsp;<br><br></div><div>Tuổi trẻ, ước mơ, thành công, tình yêu, tình bạn… là những cụm từ mà tuổi trẻ chúng ta ai cũng lo lắng, chật vật khi nghĩ đến. Chúng ta luôn mong muốn mình thành công, muốn đạt được ước mơ của mình, hay đơn giản là có những người tri kỷ có thể đồng hành với mình đến mãi sau này. <strong><em>“Dám mơ lớn, đừng hoài phí tuổi trẻ”</em></strong> đã kể ra những câu chuyện rất thật từ chính cuộc đời của tác giả.<br><strong><em>Về tình bạn</em></strong>, có những tình bạn sẽ không bị đánh bại bởi thời gian. Dẫu cho vậy, chúng ta vẫn sẽ không thể như trước kia, bên nhau mọi lúc, mọi nơi bởi mỗi người sẽ có một hướng đi riêng.&nbsp;</div><blockquote><pre><em>“Chỉ mong cậu sống thật tốt, giống như trong những bức ảnh cậu chụp, mong có người cùng cậu sánh bước, giống như cậu hằng chờ đợi.”</em> </pre></blockquote><div><strong><em>Hay về ước mơ:&nbsp;</em></strong></div><pre><em>“Sẽ có lúc bạn không còn niềm tin nữa, nhưng tận sâu trong đáy lòng, trái tim bạn vẫn luôn theo đuổi, vẫn cứ mạo hiểm mà chờ đợi, mà nỗ lực.” </em></pre><div>Nếu chúng ta luôn suy nghĩ về những vấn đề như vậy, thì xin chúc mừng, bạn đã bước đến độ tuổi trưởng thành. Độ tuổi mà không phân định rõ bản thân cần gì, muốn gì, và những ai sẽ cũng đồng hành với mình vào những năm tháng sau này. Cuốn sách của Lư Tư Hạo là một nguồn động lực giúp bạn hiểu ra được nhiều thứ hơn về những gì mà tuổi trẻ của chúng ta phải trải qua. Đặc biệt, mỗi chương trong cuốn sách sẽ về xoay quanh một vấn đề nhất định về ước mơ, tình bạn, tình yêu… kết hợp với nỗi lòng và những kinh nghiệm bản thân đã đem cuốn sách đến với nhiều người hơn và giúp chúng ta nhận ra những thứ cơ bản nhất mà mình phải trải qua khi đến độ tuổi trưởng thành.&nbsp;<br><br></div><div>Điều đặc biệt hơn ở cuốn sách chính là khi kết thúc một chương sách, Lư Tư Hạo đã trích dẫn một bài hát mà anh vừa nghe vừa viết nên câu chuyện ấy. Mỗi bài hát mang một tâm trạng nhất định: một chút luyến tiếc thanh xuân, tiếc nuối những người bạn, những buổi đi chơi cùng tri kỷ của mình, một chút bồi hồi xúc động khi đến lúc phải bước ra cuộc đời, phải đứng bằng đôi chân của chính mình, đi đến những quyết định dứt khoát về tương lại, một chút hoang mang vì chưa biết mình nên làm gì và mình sẽ ra sao… Tất cả đã thể hiện qua từng lời văn, từng tựa đề, tên bài hát mà Lư Tư Hạo đưa vào mỗi chương sách của mình.&nbsp;<br><br></div><blockquote><em>“Tương lai của bạn, chỉ có bạn mới biết. Thứ bạn muốn, chỉ có thể tự bạn giành lấy, việc phá bỏ lồng giam cũng chỉ mình bạn làm được”.&nbsp;</em></blockquote><div>Nếu bạn đang loay hoay trong vòng luẩn quẩn hoài phí tuổi trẻ của chính mình và cảm thấy vô định về những việc mình cần làm, cuốn sách này dành cho bạn.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<em>- Đoan Trang -</em></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625694561/16b0c7a363a6bd6eecce2a9f81b6a7be/1ff4d8902bcd4e87ca8115b2db844560.png" />
         <pubDate>2022-03-13 11:52:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092258508</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách tâm đắc gần đây của Xưn Nhi</title>
         <author>xuannhi2k6</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092293249</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên sách: Kiếp sau<br>Tác giả: Marc Levy<br>“Anh yêu em, không biết tại sao cũng không biết như thế nào. Anh yêu em đến mức anh chẳng còn biết điều gì khác nữa. Nơi nào không có em, nơi đó cũng không có anh”<br>" Kiếp sau " của Marc Levy là một câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm gia đình, tình bạn và hơn thế nữa là một tình yêu mà không thứ gì có thể chia cắt, kể cả cái chết. Jonathan – nam chính trong Kiếp Sau là một nhà thẩm định tranh có tiếng tăm trong lĩnh vực của mình, anh có một niềm đam mê mãnh liệt với những bức tranh của vị danh họa Vladimir Raskin, và trong một lần đi tìm bức tranh cuối cùng của ông, sợi tơ mỏng manh của số phận đã nối Jonathan và Clara lại với nhau. Jonathan và Clara cùng bước vào một cuộc phiêu lưu kì thú, nguy hiểm và cũng đầy gian khổ để tìm ra tung tích thật sự của bức tranh cuối cùng mà danh họa Radskin đã vẽ.&nbsp;<br>Không chỉ thể hiện tình yêu tuyệt đẹp đã trải qua nhiều kiếp luân hồi của Jonathan và Clara, Kiếp Sau còn vẽ nên hiện thực đau khổ của hận thù mà Anna chính là nạn nhân đáng thương, bị cuốn vào cuộc hành trình đầy hận thù của mẹ mình trong khi sự trả thù không hề mang lại niềm vui cho cô. Mẹ cô vui sướng vì chia cắt được con gái người danh họa năm xưa và người tình. Còn cô trở thành người thứ ba bất đắc dĩ, ngày càng cô độc trong chính tình yêu của bản thân. Tiếp cận Jonathan vì kế hoạch của mẹ nhưng tình cảm trong hai năm chung sống cùng anh không hề giả dối. Những điều Anna làm đều tới từ sự ích kỉ của trái tim muốn giữ người mình thương bên cạnh, để rồi đến cuối cùng biết không thể giữ anh, cô quyết định để anh đi tìm hạnh phúc, lặng lẽ biến mất và liệu rằng có mấy ai còn nhớ tới cô? Marc Levy đã tinh tế khi khắc họa một Anna, là một nhân vật phản diện nhưng không hẳn là người xấu, là một nhân vật gây ra nhiều mâu thuẫn trong suy nghĩ và đã để tại trong mình nhiều ấn tượng nhất cả câu chuyện.<br>Kiếp Sau còn là bức tranh đẹp của tình bạn giữa Jonathan và Peter. Một tình bạn thật tâm, chân thành. Một tình bạn đẹp đẽ mà ngay cả khi hai người chết đi nó vẫn tồn tại mãi mãi vượt thời gian. Câu chuyện mở đầu bằng bức thư của Peter và cũng kết thúc bởi bức thư ấy. Bức thư gửi gắm những tình cảm, những lời hứa giữa hai người bạn thân.<br>Ngoài ra, sách còn mở ra trước mắt người đọc một thế giới hội họa đặc sắc, chúng ta sẽ thấy mình như đi lạc trong những con phố lãng mạn nơi trời Âu, hoặc đang đắm mình trong một bảo tàng tranh nghệ thuật.&nbsp;<br>Nếu bạn đang quá mệt mỏi và đánh mất niềm tin giữa những bon chen của cuộc sống này, hãy dành cho mình một góc nhỏ, bên li cà phê rồi bước chân vào thế giới của Kiếp Sau. Để mặc những con chữ đưa bạn đến chốn mơ mộng, để những cảm xúc của bạn nhẹ nhàng dẫn lối, hãy đọc, đọc để tin và để thêm yêu cuộc sống này.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Xuân Nhi -<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1355674650/adf8d06b1e1e18833fc1410812657cad/kiep_sau29.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 12:48:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092293249</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách mình yêu thích</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092344506</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Khi nhắc tới nhà văn với những tác phẩm đặc sắc không chỉ thu hút các bạn nhỏ mà còn được yêu thích bởi nhều người ở độ tuổi trưởng thành, ta không thể không kể tới Nguyễn Nhật Ánh. Ông có hơn 100 tác phẩm viết ở nhiều thể loại, với lối hành văn vừa ngây ngô vừa trưởng thành, vừa pha chút tinh nghịch vừa hòa trộn đôi nét đau thương, Nguyễn Nhật Ánh đã vẽ lên trong tâm trí người đọc biết bao vùng đất mới lạ, nơi người lớn được quay về làm trẻ con, còn trẻ con được thỏa sức tưởng tượng về thế giới bộn bề của người lớn. Thế nhưng trong số những tác phẩm mà mình đã từng đọc, có lẽ "Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ" là cuốn sách mà mình ấn tượng nhất. Không chỉ bởi tựa sách khá độc lạ của nó mà mình còn bị cuốn hút bởi chiếc bìa xinh xắn với chú mèo đáng yêu cùng chú chuột bé nhỏ. Vốn&nbsp; là một con người rất yêu mèo nên vừa nhìn thấy cuốn sách này mình đã đem lòng yêu cuốn sách luôn😅&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Nội dung của sách khá hài hước, tuy nhiên càng đọc mình lại càng cảm thấy cảm động và trân trọng tấm lòng cũng như tình cảm mà chú mèo, chú này là Gấu, dành cho những người bạn xung quanh. Tuổi trẻ, tuổi của những bồng bột và rắc rồi, ở độ tuổi này con người ta mới hết lòng để sống, song cũng có thể chỉ vì một người mà trái tim tan nát. Rạo rực và yếu đuối đan xen nhau mà tồn tại. Đâu phải chỉ có con người mới có tuổi trẻ, với Nguyễn Nhật Ánh, mèo và mèo cũng có. Khúc dạo đầu của tác phẩm,"câu chuyện tình" giữa mèo Gấu và Út Hoa được khắc họa theo cách lãng mạn và mơ mộng nhất có thể, chàng trai mới lớn đem lòng yêu thương một cô gái, lặng lẽ làm thơ, và lặng lẽ nhớ nhung. Tình yêu của chúng chân thành và đẹp đẽ không kém gì loài người. Mình xin được trích một đoạn thơ khá sến của chú mèo "si tình" này nhé&nbsp;<br><br></div><blockquote><pre><em>“Bé yêu yêu đã ngủ chưa
Anh yêu yêu cũng mới vừa ngủ xong
Nến yêu yêu cháy trong phòng
Tình yêu yêu chảy trong lòng yêu yêu”</em></pre></blockquote><div><br><em>Ừm những dòng sướt mướt này là tác giả đã dịch ra từ mấy cái ngôn ngữ "mèo méo meo" của mèo á mọi người. Lúc mới đọc mình hơi sốc, nhưng không sao haha....<br><br>&nbsp; &nbsp; Không chỉ vậy, câu chuyện này còn cho ta thấy một tình bạn diệu kì giữa mèo Gấu và chú chuột mang tên Tí Hon. Mặc dù xưa nay hai loài động vật này luôn được xem là đối thủ không đội trời chung của nhau, nhưng dưới nét bút và lăng kính văn học của Nguyễn Nhật Ánh, chúng ta lại được đưa tới một thế giới mới lạ, nơi không tồn tại cái sự gọi là thù hận và đố kị. Tác giả đã cho ta thấy những thứ kết tinh nên tình bạn đẹp nhất, một tình bạn thật thuần khiết và cũng thật đáng yêu:</em></div><pre><em>   </em><strong><em> Tình bạn bắt nguồn từ sự tôn trọng.</em></strong><em> 
Mèo Gấu dành cho chuột Tí Hon sự tôn trọng như người bình đẳng, bởi sự dũng cảm cũng như tài năng của nó. Chú mèo là người đã phát hiện và công nhận tài năng vẽ tranh của Tí Hon. Ngược lại, Tí Hon là người duy nhất lắng nghe những bài thơ tình của Gấu và gọi Gấu là thi sĩ. Hai con vật khác nhau về chủng loài, song chúng luôn luôn tôn trọng đối phương. Và bởi vậy, tình cảm của chúng bình đẳng, không tư lợi.    </em></pre><div><br></div><pre><em> </em><strong><em>Tình bạn bắt nguồn từ sự đồng điệu.</em></strong><em> 
Tình bạn đã thay đổi hành động của một con mèo, thay đổi mối quan hệ giữa mèo, chuột và người theo một cách ít ai có thể ngờ tới. Mèo Gấu vì tình bạn này mà khước từ nhiệm vụ chính của loài mèo là bắt chuột, thậm chí sẵn sàng bị cho đi nhưng vẫn liều mình bảo vệ những người bạn mới quen của mình. Tí Hon cũng vì mèo Gấu mà chống lại cộng đồng chuột. Một con mèo thi sĩ và một con chuột họa sĩ, hai kẻ đang yêu. Mèo Gấu đọc những bài thơ tình mình sáng tác cho Tí Hon nghe, kể cho nó về Áo Hoa, cho nó biết thế nào là đang yêu. Tí Hon giúp Mèo Gấu tìm Áo Hoa bằng cách vẽ những bức tranh nàng mèo rồi đem dán khắp khu phố.....</em></pre><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngoài ra, trong thế giới của những nhân vật đáng yêu ấy, ta còn có thể nhận thấy hiện thực cuộc sống, nơi xấu có, tốt có, ác có, và thiện có, chúng hòa quyện trộn lẫn với nhau tạo nên hương vị vốn đặc trưng cho cuộc đời này.<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau khi đọc xong cuốn sách "Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ" và ngẫm nghĩ một hồi về giá trị của nó trên các góc độ cả về nghệ thuật, nội dung lẫn ý nghĩa, mình nhận thấy trên đời này vẫn còn những thứ tình cảm trong sáng đẹp đẽ như tình yêu hay tình bạn. Thật đáng quý biết bao khi bạn tìm được những người trân trọng bạn và bạn trân trọng nơi trần đời trôi dạt này. Hãy nắm giữ nó khi bạn có được, và hãy nếm, hãy cảm nhận, và lưu giữ thật lâu hương vị ngọt ngào mà nó đem tới cho cuộc đời của bạn.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;___Thu Thủy___</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625201905/aa200620182b5b99c394d958d0567a94/image.png" />
         <pubDate>2022-03-13 13:58:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092344506</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chou Dzuyen và đôi lời về cuốn sách yêu thích</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092347822</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên sách: 5 centimet trên giây</strong></div><div><strong>Tác giả: Shinkai Makoto</strong></div><div><strong>Thể loại: tiểu thuyết ngôn tình Nhật Bản</strong></div><div><em>“Nếu vận tốc của hoa anh đào không phải là 5cm/s thì có lẽ nó sẽ không đẹp như thế. Và nếu khoảng cách giữa tôi và em là 5cm, thì có lẽ chỉ cần một bước để đến với em chứ không phải là cả một đời người. Hoa anh đào vẫn rơi và tôi đã nắm trượt nó.”<br></em><br></div><div>Sau khi đắn đo một hồi thật lâu và chọn lựa kĩ càng, mình quyết định giới thiệu đến mọi người một quyển sách mà mình rất tâm đắc, mang tên :”5 centimet trên giây” của tác giả Shinkai Makoto, người được mệnh danh là “phù thủy của những nỗi buồn”.<br><br><strong><em>Nội dung</em></strong></div><div>“5 centimet trên giây” kể về cuộc đời cũng như những câu chuyện tình yêu của anh chàng Toono Takaki từ thời niên thiếu cho tới khi học đại học, rồi trưởng thành. Câu chuyện được thể hiện qua ba chặng khác nhau: Hoa anh đào, Phi hành gia và Vận tốc 5 centimet trên giây. Ở chương đầu tiên, Hoa anh đào, là chuyện tình bé xíu của Toono Takaki và Shinohara Akari khi mới chỉ là những cô cậu 12, 13 tuổi. Sang chương thứ hai, Phi hành gia, sau khi Akari chuyển đi nơi khác, họ gần như ít liên lạc hẳn với nhau, thay vào đó là mối quan hệ của anh với Sumida Kanae, người thầm thương Takaki suốt những năm cấp ba. Ở chương cuối, Vận tốc 5 centimet trên giây, không còn những cảm xúc ngây thơ của tuổi học trò, anh đã trưởng thành, có những mối quan hệ mới, có một công việc lương cao nhưng mọi thứ lại diễn ra quá đỗi chậm rãi, nó cứ bình thường và anh cũng cảm thấy thật mệt mỏi như chưa từng có gì xảy ra với sự nỗ lực của mình.<br><br><br></div><div><strong>Đánh giá của mình</strong>&nbsp;</div><div>Câu chuyện với giọng văn nhẹ nhàng, không giật gân, không cao trào như một lời hồi tưởng đầy lưu luyến, pha một chút ích kỷ của cậu trai tuổi đôi mươi. Đọc cuốn sách này, cảm xúc của mình khó tả lắm. Khi mắt đã ngấn lệ, dường như sắp khóc nhưng lại không thể tuôn trào hết ra ngoài. Bởi lúc những nỗi buồn ấy lên tới đỉnh điểm, ta lại bắt gặp một khung cảnh mới, một câu chuyện mới. Điều đó làm mình khó chịu&nbsp; và buồn lắm, mình cảm thấy mọi vật dường như đang chuyển động quá nhanh mà bản thân mình lại chưa kịp thích ứng, mình muốn khóc một chút để thoải mái nhưng lại chẳng thể. Cuộc sống luôn là những đấu tranh trong thời gian, không gian, con người và tình yêu. Như cánh hoa anh đào rơi chậm rãi với vận tốc 5cm/s, con người cũng chậm rãi gắn kết với nhau nhưng theo thời gian, mỗi người một ngả, cho đến lúc chỉ còn là người xa lạ, ta mới nuối tiếc , hoài niệm về những gì trong quá khứ.<br><br><strong><em>Chi tiết mình thích nhất</em></strong><br>Chi tiết mình thực sự ấn tượng trong cuốn sách này không phải là về nhân vật chính, Toono Takaki, mà là cô bạn Sumida Kanae. Ở chương Phi hành gia, thay vì để cho Toono kể lại tình đơn phương của Sumida, tác giả đã để cho chính cô bộc bạch những cảm xúc của mình trong chính câu chuyện về cuộc đời của Toono. Mình đồng cảm với cô ấy, không dễ gì để chôn giấu tình cảm của mình trong suốt ba năm nhưng cuối cùng cô vẫn không chịu nói ra lời trong mình. Có lẽ một số độc giả sẽ khó chịu với chi tiết này, một cảm giác bứt rứt trong lòng không thể giải quyết. Nhưng đây mới chính là cái hay, phản ánh một hiện thực trong vòng luẩn quẩn suy nghĩ của chúng ta. Thích một người thì dễ nhưng để thổ lộ với "người ấy" lại cực kì khó, nhất là khi lòng họ đang hướng về nơi khác. Vậy nên, mình nghĩ đó chỉ nên chỉ là kỉ niệm của Sumida vì đã thích một người nhiều đến vậy: "Thì ra thời còn là học sinh, mình cũng dành tình cảm cho ai đó thật nhiều" thay vì nói ra và tự làm mình tổn thương.<br><br><strong><em>Bật mí một xíu về cái kết</em></strong></div><div>Đây là một cuốn sách với cái kết mở, tức là chúng ta không biết số phận của Toono Takaki sẽ trôi về đâu, chỉ biết rằng:<em> “5 cm/s là vận tốc của hoa anh đào rơi và anh, Toono Takaki sẽ tiến về phía trước không do dự”. <br></em><br>Hết rùii.<br>Cảm ơn mọi người vì đã lắng nghe những lời rì viu của mình. Thực ra mình muốn viết dài hơn cơ nhưng có lẽ mọi người sẽ không đủ kiên nhẫn để đọc hết đâu. Hẹn gặp lại mọi người với cuốn sách lần sau nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625738810/8482040a9fc7b6626d104e5f2bc6b6b0/5_centimet_tr_n_gi_y.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 14:02:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092347822</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách yêu thích nhất của DeeJan &lt;333</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092374263</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên sách: </strong>Những chàng trai xấu tính<em><br></em><strong>Tác giả: </strong>Nguyễn Nhật Ánh<em><br>"</em><strong><em>Đầu óc rối bời, cõi lòng tan nát, nó chỉ buồn rầu bình luận:<br>&nbsp; -Con nhỏ đó điên!"</em></strong><em><br></em>Ngay từ cái tên<em> 'Những chàng trai xấu tính'</em> cùng đoạn trích nhỏ ở trên cũng thấy được đây là một cuốn truyện hài hước và dí dỏm đúng hong nè. Cuốn sách này mang đậm phong cách của tác giả Nguyễn Nhật với nhiều tình tiết thú vị và bất ngờ khiến bạn không thể nhịn cười. <br><strong>Nội Dung:</strong> Được lấy bối cảnh là hồ bơi công cộng, <em>'Những chàng trai xấu tính' </em>kể về công cuộc cua gái đầy gian nan nhưng cũng không kém phần tinh nghịch của hai cậu bạn Biền và Tưởng. Vì là mùa hè nên hai cậu nhóc ngày nào cũng rủ nhau ra hồ bơi rồi vô tình cùng rơi vào lưới tình với Quỳnh Dao- cô nàng mà hai cậu gọi là<strong> </strong><strong><em>'Minh tinh Hollywood'<br></em></strong>Cô bé rất xinh xắn, đáng yêu như tính nết lại thay đổi thất thường, tình cảm cũng thay đổi chóng mặt. Cứ ngày 2,4,6 thì quan tâm Biền; đến 3,5,7 lại quay sang trêu chọc, gây sự chú ý với Tưởng. <br>Một lần hai cậu bạn tặng quà cho cô nàng <em>minh tinh </em>kia vào 2 ngày khác nhau thì phát hiện 2 món quà giống y nhau nhưng cô bé vẫn nhận, còn cảm ơn rất vui vẻ. Tưởng mới nhận ra:<br>&nbsp; &nbsp;<strong>"Tôi phát hiện ra một người con gái có thể nhận cùng một thứ quà giống nhau của hai người con trai khác nhau"<br></strong>Phải chăng cô bé này bắt cá hai tay???? Chuyện tình tay ba gây cấn này sẽ đi đến đâu???<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<mark>CẢNH BÁO SPOILER<br></mark><em><mark>(Ai muốn tự tìm hiểu câu chuyện phía sau thì có thể bỏ qua phần này. Còn nếu bạn không quan tâm đến spoiler thì chúng ta tiếp tục nào!!!)<br></mark></em>Hai anh chàng hết đoán già đoán non, tìm hết nguyên nhân này đến nguyên nhân khác rồi bày đủ thứ trò tinh nghịch để kiểm chứng suy đoán của mình. Từ chiến hữu, bạn hiền, hai anh chàng cũng có chút sứt mẻ tình cảm nhưng lại theo cách rất hồn nhiên, hài hước.<br><strong>Kết thúc không thể ngờ đến:<br></strong>Tưởng chừng chuyện tình tay ba này sẽ chẳng đến đâu, đọc thêm vài trang nữa thì mình mới giật mình vì nó là chuyện tình tay bốn. Mọi chuyện dần sáng tỏ khi Biền với Tưởng nhận ra hai anh chàng để ý <strong><em>hai chị em sinh đôi </em></strong>chứ không phải cùng một người. Cô chị Quỳnh Dao- tinh nghịch lém lỉnh hợp với tính cách của Biền còn cô em Quỳnh Như- nhẹ nhàng, hiền dịu thành một cặp với Tưởng.<br><strong><em>Một kết thúc đẹp, nhẹ nhàng nhưng đủ sức hấp dẫn lôi cuốn mình đọc hết trong 1 ngày đó nghen.<br></em></strong>--------------------------------------------------------------<br>Không giống như nhiều cuốn truyện khác của tác giả <strong>Nguyễn Nhật Ánh </strong>lấy bối cảnh chính là trường học hay làng quê miền Trung cùng những câu chuyện xoay quanh đề tài tình bạn hay tuổi học trò.<strong> 'Những chàng trai xấu tính'</strong> có bối cảnh khá thú vị là hồ bơi và đề tài được khai thác ở đây lại là tình yêu tuổi mới lớn rất vô tư, trong sáng.<br>Những màn đối đáp đầy gây cấn tưởng chừng sẽ dẫn đến những trận đánh nhau nhưng thực chất lại cực kì vui nhộn của các chàng trai, cô gái khiến mình cười không ngừng nghỉ vì những trò tinh quái nhưng ngô nghê của hai chàng trai.<strong><em><br></em></strong>--------------------------------------------------------------<br><strong>Mình thích cuốn sách này </strong>vì nó xoay quanh câu chuyện tình cảm gà bông của các cô cậu 15, 16 tuổi. Cùng lứa tuổi với mình nên<strong> </strong><strong><em>'Những chàng trai xấu tính'</em></strong><em> </em>rất gần gũi luôn. <br>Mình không thích riêng biệt một chi tiết nào bởi câu chuyện là cả một quá trình chuyến biến tâm lí của các nhân vật.<br>Các câu thoại cũng cực kì <em>'chất', </em>đời thường, nhưng có tác dụng mang đến tiếng cười vô cùng hiệu quả.<br>Nếu được đổi tên sách thì mình sẽ đổi thành '<strong>Những chàng trai hài hước'</strong> :))))<br><strong><mark>'Những chàng trai xấu tính' </mark></strong><mark>không phải là một tác phẩm quá xuất sắc của </mark><strong><mark>Nguyễn Nhật Ánh.</mark></strong><mark> Nhưng nếu bạn đã trải qua một ngày mệt mỏi hay buồn bã, thì cuốn sách theo kiểu giải trí nhẹ nhàng, hài hước này cũng là một lựa chọn không tồi chút nào đó nha.<br><br></mark>Cảm ơn bạn đã đọc nè. Cuốn sách khá nhỏ gọn nên bạn có thể nghĩ đến chuyện mua hay có thể mượn nè. DeeJan luôn sẵn lòng cho bạn mượn sách nhaaaaaaaa!!!!! YÊU<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Bảo Trân-<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1429436358/141f6df2a87145c971fe7b899b8e52ed/Nhung_chang_trai_xau_tinh_nguyen_nhat_anh.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 14:36:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092374263</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chuyên mục rì viu sách </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092379327</link>
         <description><![CDATA[<div>Ấn tượng lớn nhất của tui là cuốn sách bao gồm 101 câu chuyện sâu sắc, giúp tui nhận ra ý nghĩa của cuộc sống và yêu bản thân mình hơn. Sau khi đọc cuốn sách, tui rút ra được rất nhiều bài học.<br>_Gia đình: Luôn đặt niềm tin vào gia đình, gia đình chính là điều thượng đế ban tặng cho mỗi người, và chỉ ở nơi đó ta mới luôn bé bỏng, được vỗ về.<br>_Sức khỏe: Khi còn trẻ, ta luôn nghĩ rằng "Còn trẻ, còn khỏe, ta cứ đi". nhưng hiếm ai trân trọng nó, đến khi mất đi ta mới thấy nó quý giá đến nhường nào. Chúng ta ngỡ rằng sức khỏe là tài sản hiển nhiên nhưng quên mất rằng khi không chăm sóc, giữ gìn thì nó sẽ mất đi.<br>_Giá trị của bản thân: Là nội dung được tác giả chú trọng nhất, cũng là yếu tố quan trọng nhất để đánh giá một con người. Tác giả đã nói: "Mỗi chúng ta là một nhãn hiệu". Cho dù ta có nghĩ gì đi nữa thì khi người khác nghe tên chúng ta, họ sẽ liên tưởng đến một điều gì đó. Vậy bạn muốn mình là nhãn hiệu tốt hay xấu, điều đó còn phụ thuộc vào cách bạn nâng cao giá trị bản thân mình.<br>Cuốn sách "Đời ngắn đừng ngủ dài" với ngôn từ tuy mộc mạc nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc giúp ta nhận ra rằng mỗi người chúng ra chỉ có một cuộc sống, hãy sống hết mình và dũng cảm đối diện với thực tại.<br>~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~<br>Tới đây là hết chuyên mục rì viu sách rồi, cảm ơn bạn vì đã đọc bài viết này, mãi iêu.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;_:3eridCate_ &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625804510/809db0a7d73714ba0ba4e6dab95e9cb6/image_2022_03_13_210434.png" />
         <pubDate>2022-03-13 14:43:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092379327</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Sách của thaonguyencutee </title>
         <author>pn156580</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092416582</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên sách: </strong>Yêu những điều không hoàn hảo</div><div><strong>Tác giả:</strong> Hae Min</div><div><strong>Sương sương nội dung nè: </strong>Suy nghĩ và cái nhìn đầy lạc quan vào những khía cạnh ít được chú ý, những điều nhỏ bé còn thiếu sót hay chính sự vụng về, lóng ngóng của bản thân. Bên cạnh đó còn là việc học cách chấp nhận cái vụng về, thiếu sót “không hoàn hảo” ấy. Tui tin là cuốn sách này sẽ đồng cảm với&nbsp; nỗi niềm của những người đang rơi vào tuyệt vọng, nó sẽ trở thành khoảng lặng để ta tạm dừng chân giữa những hỗn độn ồn ào, học cách lắng nghe tiếng nói từ sâu thẳm trái tim mình.</div><div><br><strong><em>“Làm sao để chấp nhận chính mình trong một thế giới tuyệt vọng phấn đấu cho sự hoàn hảo”</em></strong></div><div><br>Là một người theo chủ nghĩa cầu toàn và hướng về những điều tốt nhất, nhìu lúc tui mịt mõi lắm luôn á kkk, có lẽ vì thế mà tui bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ nhẹ ó, tui hong từ bỏ được việc sống theo chủ nghĩa này và dễ cáu gắt nữa. Nên là khi bắt gặp cuốn sách với tiêu đề “Yêu những điều không hoàn hảo”, tui cảm thấy nó rất cuốn hút và có nhiều thắc mắc liệu một người luôn điên cuồng chạy theo những điều hoàn hảo như tui có học được cách chấp nhận thiếu sót và lỗi lầm hong tarr. Ban đầu tui còn nghĩ việc đó siu khó nuônn, nhưng vì một tương lai để tâm trạng mình ỗn hơn, tui đã rinh ẻm zề nhà hihi...</div><div>&nbsp;</div><ul><li>Bài học đầu tiên tui học được có lẽ là việc yêu thương và trân trọng những cảm xúc của bản thân trong mục <em>“Chỉ cần bạn tồn tại là đã đủ rồi”.</em> Trong mỗi người vẫn tồn tại một đứa trẻ luôn run rẩy sợ hãi vì không được yêu thương. Nếu bạn để ý một chút, đứa trẻ ấy khao khát cầu xin ta đừng bỏ rơi nó, đừng mãi làm việc mà hãy dành chút thời gian lắng nghe nó, quan tâm đến nó nhiều hơn. Suốt thời gian qua có lẽ chúng ta quá chú ý đến ánh mắt của những người xung quanh mà bỏ quên ánh mắt đáng thương của đứa trẻ bên trong mình. Không chỉ dừng lại ở đó, tác giả còn chỉ ra cách để bản thân trở nên hạnh phúc từ những thú vui xa xỉ nho nhỏ đến từ cốc cà phê buổi sáng và cuốn sách thật hay trong không gian yên tĩnh, hay đến từ niềm vui trong việc trông nom thứ gì đó như trồng cây hay thú cưng nè...Từ đó thôi tức giận vì những sai lầm nhỏ nhặt hay những việc cỏn con để tâm hồn được thanh thản. <em>“Hy vọng bạn sẽ trở thành người hâm mộ của chính mình.” </em>Câu nói này giúp tui hiểu là đôi lúc ta không cần phải thật lớn lao mà chỉ cần là người biết khơi nguồn hạnh phúc, như thế thì bản thân chúng ta hiển nhiên sẽ trở thành một phần trong câu chuyện cuộc đời của những người xung quanh.&nbsp;</li></ul><div><br></div><ul><li>Điều thú vị thứ hai mà tui&nbsp; tâm đắc là xem nỗi đau là thước đo giá trị của cuộc sống, chính mình hãy bắt đầu học cách chấp nhận nỗi đau thay vì học cách chữa lành những vết thương đang rạn nứt ấy. Theo tác giả thì chúng ta đừng phủ nhận hay cố phản kháng, mà hãy ngắm nhìn nỗi đau bằng ánh mắt hiền từ và trong giây phút ấy bạn sẽ nhận ra rằng nền tảng để nâng đỡ nỗi đau chính là tình yêu thương. <em>“Những nỗi đau trong cuộc sống là đối tượng để chữa lành chứ không phải khắc phục.”</em>Học cách làm cho tâm hồn thật yên tĩnh để tìm về cõi thiêng liêng cao quý bên trong mình và từ đó giác ngộ được những điều đẹp đẽ nhất.&nbsp;</li></ul><div>&nbsp;</div><div><strong>Đánh giá chung: </strong>Về hình thức, cuốn sách có bìa sinh động, tựa ngắn gọn mang nhiều ý nghĩa và cả những bức tranh sơn dầu lồng ghép siuu đẹp luôn. Về nội dung, đây thực sự là một cuốn sách dành cho những ai đang chênh vênh trong cuộc sống, tiêu cực, suy sụp đến người rơi vào trạng thái trầm cảm. Với văn phong nhẹ nhàng của một nhà sư, tác giả sẽ giúp chúng ta nhận định được bản thân mình và yêu thương những điều nhỏ bé còn thiếu sót.&nbsp;</div><div>&nbsp;--------------------------------------------</div><div>Phần review kết thúc dồi...Cảm ơn mọi người thiệt nhiều vì đã đọc đến đây nhó. Nếu thấy nó thú vị bạn hãy tìm mua nó nhé, có thể nó sẽ giúp bạn gất nhìu ó.&nbsp; Mong rằng sau khi trải nghiệm xong cuốn sách bạn có thể được tiếp thêm một nguồn năng lượng tích cực, có thể tận hưởng những khoảnh khắc bình yên nhất.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1274629593/9751397b547aa8fe865b0b594fbadede/yeu_nhung_dieu_khong_hoan_hao.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 15:32:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092416582</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách mà mình yêu thích nhất❤</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092426004</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào mọi người.<br>Hôm nay mình muốn được chia sẻ với mọi người về cuốn sách tâm đắc nhất của mình, không gì khác đó chính là Hoàng Tử Bé được viết bởi tác giả Antoine de Saint-Exupéry là một phi công người Pháp.<br>Trước tiên thì mình xin được nói là mình biết được đến cuốn sách như thế nào. Bản thân mình trước đây là một người CỰC KÌ lười đọc sách. Cho đến một hôm, khi mình đang chơi game thì ba mình "quăng" cuốn sách này vào mặt mình và bảo mình đọc đi không thì bị tịch thu điện thoại =))<br><br>Thế rồi vì sợ mất điện thoại nên mình cũng nghe lời ba mình và đọc cuống sách này. Mới đầu nhìn vào bìa sách thì mình cứ tưởng nó là sách chỉ dành cho tụi con nít, sao mà một thằng con trai 15 tuổi như mình có thể đọc được :))) vì nó là một cuốn sách rất mỏng và có bìa và nhan đề phải gọi là một chút trẻ con. Thế là mình cũng có một chút ngờ vực về độ hay của nó. Nhưng sau khi đọc xong nó thì mình đã nhận hoàn toàn thay đổi thành kiến của mình.<br><br>Truyện kể về cuộc gặp gỡ của một phi công gặp nạn trên sa mạc Sahara và một cậu bé mà chàng phi công gọi là Hoàng Tử Bé. Thông qua cuộc gặp gỡ này thì câu chuyện của cậu bé dần được tiết lộ. Cậu sống trên tiểu hành tinh B612 cùng với bông hoa hồng của cậu, cậu cần mẫn chăm sóc tiểu hành tinh này. Cho đến một ngày, cậu thực hiện cuộc di trú cùng với đàn chim của mình đến sáu tiểu hành tinh khác nhau, tại mỗi hành tinh cậu gặp mỗi người khác nhau mà khiến cho cậu cảm thấy họ là những con người vô cùng kỳ quặc. Cuối cùng thì trên hành tinh số bảy cậu đặt chân xuống trái đất. Tại đây cậu gặp những nhân vật là cho nhận thức của cậu thay đổi như con cáo, con rắn và cả chàng phi công. Kết thúc câu chuyện thì cậu quay về hành tinh của mình và chàng phi công sửa được máy bay và trở về nhà.<br>Sau khi đọc xong cuốn sách này thì mình nghiệm được nhiều bài học quý giá cho bản thân mình. Thứ nhất là hãy thay đổi góc nhìn của chính mình. Trẻ con luôn nhìn thế giới một cách sáng tạo, đầy ngạc nhiên và cởi mở, còn người lớn nhìn thế giới một cách "lý trí" đến mức thực dụng và nhàm chán vì thế mà họ vội đánh giá ý nghĩ của trẻ con là thiếu logic và chả có ý nghĩa gì. Vì thế ta cần nhìn lại bản thân mình, có phải là khi ta lớn lên ta dần làm mọi thứ một cách rập khuôn và thiếu tính sáng tạo, trí tưởng tượng của ta không còn được như hồi trẻ con nữa.<br><br>&nbsp;Thứ hai là phải luôn luôn cố gắng. Trong cuốn sách, tác giả có đề cập đến những cây bao bố, đó là biểu tượng của những chông gai khó khăn ta gặp mỗi ngày mà nếu không để ý, không tìm kiếm và nhổ chúng đi thì chúng sẽ phát triển rất nhanh và hủy hoại hành tinh của chính chúng ta. Vì thế chúng ta cần phải không ngừng cố gắng từng ngày. Nhưng một số người lớn cũng vô cùng khó hiểu, họ thường quá dễ dải với bản thân rồi quên đi những việc cần làm. Họ không bao giờ hài lòng với những gì mình đang có nhưng lại không chịu nỗ lực làm và học hỏi để có được những thứ mình chưa từng có. Vì vậy nếu chỉ ngồi yên một chỗ thì sẽ không bao giờ phát triển được.<br><br>&nbsp;Thứ ba là bài học về tình yêu, về trách nhiệm mối quan hệ của mình. Đây là bài học mà mình cảm thấy ấn tượng nhất và thật sự xúc động về nó. Trong cuốn sách tác giả có kể rằng cậu hoàng tử đã yêu bông hoa hồng của mình trên hành tinh của cậu và mình luôn cảm thấy cảm động qua sự chăm sóc tận tình mà cậu dành cho bông hoa của cậu và sau hành trình của cậu trên Trái Đất, sau khi gặp được nhiều những bông hoa xinh đẹp khác thì cậu nhận ra bông hoa mà cậu sở hữu là bông hoa đặc biệt nhất. Chỉ có "nàng" mới cho cậu được những cảm xúc, sự săn sóc, sự dịu dàng và chính vì thế mà cậu quyết tâm quay về với bồng hoa hồng của mình ở cuối truyện. Và thêm một điều mình thích ở cuốn sách này là ở cuối truyện, tác giả chỉ kể lại rằng cậu hoàng tử chỉ quay về hành tinh của mình thôi chứ không nhắc gì tới bông hoa, điều này làm cho người đọc phải tự suy nghĩ rằng liệu cậu hoàng tử có gặp được bông hoa của mình hay không hay bông hoa đã khô héo vào chết đi. Đây là một sự tinh tế của tác giả có thể phản ánh lên con người của người đọc rằng họ có phải là một con người biết hy vọng hay không...<br>~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~<br>Tóm lại, thì đối với mình thì Hoàng Tử Bé không chỉ là một cuốn sách thiếu nhi mà chứa đựng sâu trong nó là một bầu trời cảm xúc và những bài học triết lý cho mỗi con người chúng ta qua những tình tiết vô cùng mơ mộng và kì ảo.<br><br>&nbsp;Mình thấy cái book này rất là good và mình reccomend các friends đọc cái book này.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-mhien-<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625812141/7d948164c2fa4fc1a9ee1c14e8439341/image.png" />
         <pubDate>2022-03-13 15:44:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092426004</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách yêu thích của Thiện</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092426702</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên sách: Sống mòn<br>Tác giả: Nam cao<br>Thể loại: Truyện ngắn<br><em>Nói đến Nam Cao, người ta lập tức ngả mũ trước cái tài miêu tả nội tâm nhân vật trong những truyện ngắn ông viết hàng ngày. Ngòi bút giản dị của ông có khả năng nâng tầm những điều bình thường thành nghệ thuật. Truyện ngắn </em><strong><em>Sống Mòn</em></strong><em> của nhà văn Nam Cao cho ta thấy được cái tầm của nhà văn khi biến những điều quẩn quanh thành những con chữ mà người đọc không thể dời mắt.<br>Sống Mòn của Nam Cao thực chất là một truyện nhưng không có chuyện. Nói như vậy là bởi, cả tác phẩm không có những cao trào, xung đột hay mâu thuẫn gay gắt. Đó chỉ là những tiếng nói phát ra từ nội tâm sâu thẳm của nhân vật giáo Thứ nghèo khổ, bất hạnh.<br>Hào quang nhân vật chính:<br>Giáo Thứ – nhân vật chính trong truyện xuất thân là một thanh niên được học hành tử tế, có hoài bão, có chí hướng cống hiến cho đời. Sau khi lấy được bằng Thành chung, Thứ vào Sài Gòn bắt đầu con đường mưu sinh. Sau 3 năm vật lộn nơi đất khách quê người, sống vất vả giữa nghèo khó và bệnh tật, Thứ phải bỏ về quê và chịu cảnh thất nghiệp.<br><br>Cùng thời gian đó, một người bạn của Thứ tên Đích, cùng vợ chưa cưới là Oanh mở một trường tư ở ngoại thành Hà Nội. Vì phải công tác xa, Đích mướn Thứ đứng tên hiệu trưởng và dạy học luôn tại trường.<br><br>Ban đầu, Thứ dốc hết lòng với nghề giáo nhưng bất mãn vì chỉ được trả đồng lương còm cõi, lại còn bị bớt xén khẩu phần ăn hàng ngày. Khó chịu, chán nản, có những lúc Thứ muốn trả miếng nhưng lại tự vấn bản thân vì xấu hổ và ân hận.<br><br>Đã có nhiều lần, Thứ muốn nói chuyện dứt khoát với Oanh nhưng bởi bản tính nhút nhát, hắn cứ chù chừ do dự ngày này qua ngày khác. Cuộc sống chung đụng đầy mâu thuẫn buộc Thứ chuyển ra nơi khác. Tại nơi ở mới, giáo Thứ có dịp nhìn nhận lại bản thân và cuộc sống của những người xung quanh mình. Chẳng biết từ khi nào, vì điều gì, những ước mơ thuở thiếu thời của y đã bị thui chột. Thứ bị cái nghèo, cái nhỏ nhen đẩy đến cảnh sống mòn. Có lần Đích ốm nặng, Thứ đã thầm mong gã chết đi nhưng sau đó lại khóc vì cái chết trong tâm hồn mình.<br></em>Đến kỳ nghỉ hè, Thứ những mong tâm hồn được nghỉ ngơi nhưng lại phải đối mặt với những chuyện khó chịu ngay tại thôn quê và trong chính gia đình mình. Trở lại Hà Nội, Thứ gặp chuyện bất ngờ khi trường học phải đóng của còn Đích thì đang hấp hối trên giường bệnh. Thứ buộc lòng phải trở về quê, anh chua chát nghĩ lại cuộc đời phải chết khi chưa kịp sống.<br>Cuối truyện, tác giả vạch ra một tia sáng trong tâm trí giáo Thứ khi y nghĩ đến cuộc chiến tranh đang diễn ra, liệu nó có mang về hy vọng nào về một cuộc sống công bằng, tốt đẹp.<br><strong><em>Câu nói mình thích nhất:<br></em></strong>“Yên thân như vậy để làm gì? Làm để có ăn, ăn để sống, sống để đợi chết.. cả cuộc đời chỉ thu gọn vào bằng ấy việc thôi ư? Và có sung sướng gì cái kẻ suốt đời chỉ biết chúi mũi vào cái cối xay bột, chẳng bao giờ dám nhìn xa hơn một chút, thu hẹp cuộc sống và sự hiểu biết của mình vào trong cái phạm vi nhỏ hẹp của mảnh đất con con của mình!...”<br>Về tên <strong><em>Sống Mòn</em></strong>:<br>Ban đầu, truyện ngắn này được lấy tên <strong>Chết Mòn</strong>. Nhưng ngẫm ra, cái tên <strong>Sống Mòn</strong> lại mang ý nghĩa hơn cả. <br>Tác giả đã nói: " tác giả đã nói: Chết là thường. Chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã ".<br>Lấy tên <strong><em>Sống Mòn</em></strong>, Nam Cao đã thể hiện được nghệ thuật triết lý trữ tình sắc lạnh của mình. Giọng văn “riêng, buồn thương, chua chát”, Một lần nữa, và luôn luôn, tâm lý nhân vật trở thành trung tâm của sự chú ý, là đối tượng trực tiếp của ngòi bút Nam Cao. <br><strong>Một vài lời cuối:</strong><br>Nam Cao viết 1 câu chuyện đơn giản để gợi lên nhiều vấn đề hệ trọng của xã hội lúc bấy giờ. Nói là “lúc bấy giờ” nhưng khi soi lại vào hiện tại, giá trị của những vấn đề, tư tưởng, suy nghĩ ấy vẫn còn nóng hổi lắm! Đọc tiểu thuyết, ta thấy nổi rõ lên những mâu thuẫn giữa người với người, giữa nội tâm &amp; hành động, thấy rõ sự tù túng, chật hẹp của 1 cái đời ông giáo nghèo muốn làm nhiều thứ nhưng cuối cùng vẫn bị những suy tính bủn xỉn của cơm - áo - gạo - tiền làm lu mờ. Ta vừa thấy tức, vừa bực mà cũng vừa thương. “<strong>Sống mòn</strong>” hay “<strong>Chết mòn</strong>”? Giữa sự “<strong>Sống</strong>” và cái “<strong>Chết</strong>” tưởng như 1 trời 1 vực, nhưng chỉ cần thêm chữ “Mòn” thì rốt cuộc cũng thế mà thôi. Sống mà như đã chết, chết khi chưa bao giờ thực sự sống!<br>Quang Thiện<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625843834/129be80af9920de05be9b53b3abc39e0/image.png" />
         <pubDate>2022-03-13 15:45:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092426702</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách mà dthanh aka vier mê nhứt &lt;3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092459657</link>
         <description><![CDATA[<div>Hi mấy pạn,<br><br></div><div>Nói thiệc là mìn không bao giờ đọc sách hết ý :( , thật ra thì cũng có nhưng mà đó là hồi mình còn nhỏ xí cơ, mình có thể dành cả ngày vùi đầu vào đống truyện cổ tích Việt Nam, thần thoại, bla bla bla… xong rồi rêu rao với gia đình mình về nội dung đến mức mẹ mìn phát cáu kìa. Nhưng mà giờ mìn cũng quên gần hết rồi:&lt;. Cơ mà á, có một cuốn sách mà mình nhớ mãi luôn á nha, đố các bạn biết là gì á. Đây là một cuốn sách viết về một nhân vật nhân hóa, được viết bởi nhà văn Tô Hoài, nó cực nổi tiếng và thậm chí được đưa vào SGK Văn Học lớp 6 á nha. Và đó là “ Dế mèn phiêu lưu kí ” á :3 – hơi trẻ con đừng đánh giá nhak:&lt;<br><br></div><div>/viết tới đây mình mới nhớ là có để ảnh :D, mà lỡ viết rùi:P/<br><br></div><div><strong>Nội dung</strong>: Well, nói sơ qua về nội dung thì cuốn này kể về hành trình phiêu lưu của Dế Mèn và quá trình phát triển tâm lý, trưởng thành của cậu. Từ khi chú còn mới lớn, xốc nổi, cao ngạo đến khi chú gặp được những nhân vật làm thay đổi cuộc đời mình điển hình là Dế Choắt.&nbsp; Câu chuyện kết thúc với một Dế Mèn “ người lớn”, chững chạc, biết suy nghĩ, mà mang trong mình một lý tưởng cao đẹp ” Đi khắp thế giới kết làm anh em.”<br><br></div><div>Và đây là một số điều làm mình nhớ mãi từ cuốn sách này:<br><br></div><div><strong><em>- Lời văn và cách sử dụng hình ảnh 10 tỷ phần trăm là tuyệt vời:</em></strong> cuốn sách này&nbsp; mình đọc chắc 10 năm trước, và tất nhiên là cuốn sách này lúc ấy chỉ toàn chữ không thôi, chẳng được cái ảnh minh họa nào. Nhưng, nhà văn Tô Hoài đã cho cả đất nước biết được bàn tay của của ông tài hoa đến mức nào bằng cách phối hợp những hình ảnh, từ ngữ rất chi là sống động, cách dẫn dắt thì vô cùng cuốn hút, phải nói là mình đã bị cuốn vào quyển sách này lắm lun ý, mình đọc một mạch hết lun. Và nhờ vậy mà tâm hồn trẻ thơ của mình hoàn toàn có thể tưởng tượng được một bức tranh tràn đầy màu sắc, với những nhân vật, những loài côn trùng chân thật đến từng chi tiết. Những lời văn ông dùng để miêu tả các loài vật theo mình phải đạt đến tầm cỡ thế giới ấy chớ:&nbsp;<br><br></div><div><em>“… Chẳng bao lâu tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Ðôi càng tôi mẫm bóng. Những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ…”<br></em><br></div><div><strong><em>- Những bài học vô cùng ý nghĩa:</em></strong> Đây có thể là một cuốn sách thiếu nhi, nhưng những bài học được gửi gắm lại khiến cả người lớn phải suy nghĩ ấy nhé. Hồi đó mình đọc, vui đấy nhưng chẳng nghĩ gì nhiều, vì là trẻ con mà. Nhưng khi&nbsp; mình đọc lại gần đây, mình lại ngẫm ra được vô vàn những thông điệp quí giá mà nhà văn muốn gửi đến độc giả chúng ta. Qua hành trình trưởng thành của Dế Mèn, nó gần như là phản ánh hoàn toàn lại sự trưởng thành của con người chúng ta vậy. Từ khi chúng ta còn xốc nổi , trẻ trâu, đến khi chúng ta trải nghiệm sự cô đơn, rồi lại tới lúc ta tìm được những người bạn đồng hành bên ta lúc khó khăn. Và tất nhiên là cũng tới lúc ta phải trải qua nỗi đau mất đi người thân, những điếu đáng quý. Dế Mèn là nhân vật hoàn hảo để ta có thể giáo dục con trẻ từ khi rất nhỏ , sau này mình sẽ cho con mình đọc cuốn này, hứa lun.<br><br></div><div><strong>- </strong><strong><em>Lý tưởng cao đẹp đi trước thời đại</em></strong>: Cuốn sách này được ra mắt cách đây gần 100 năm, nhưng lại mang trong mình một lý tưởng mà đến giờ con người vẫn đang theo đuổi. Đó chính là sự hòa bình đa chủng tộc. Trong truyện, Dế Mèn có mong muôn “ bốn bể kết làm anh em”, “ ai cũng là bạn”, và khi nhìn vào đời thật ta cũng thấy đó là mong muốn của rất nhiều người. Trong một thế giới mà sự phân biệt chủng tộc vẫn còn hiện hữu khăp nơi, chiến tranh xung đột vẫn còn đó, thì sự xuất hiện của những con người với mong muốn như này rất đáng quý. Mình cũng mong rằng có để đóng góp vào mục tiêu này khi mình có đủ khả năng&lt;3<br><br></div><div>~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~<br><br></div><div><strong><em>Lời cuối:</em></strong> Hãy đọc lại cuốn sách này đi bạn ơi, không hề phí đâu. Sách không quá dài chỉ cần 1-2 ngày là hết à, và vì là sách thiếu nhi nên nó vô cùng giải trí luôn ấy, cũng là cơ hội cho các bạn quay về thời trẻ thơ sau những ngày dài học tập mệt mỏi. Tất nhiên là đọc lại để suy nghĩ về những bài học cuộc sống, lý tưởng nữa chứ. Với lại sách đã ra mắt gần 100 năm rồi, nên nó có vô&nbsp; cùng nhiều phiên bản xinh xĩu luôn á, nhưng mình recommend nhất là phiên bản kỉ niệm 100 năm Tô Hoài của NXB Kim Đồng nha, vô cùng đẹp luôn. Mình mà có tiền mình cũng mua, tiếc là đang nghèo quá :((<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://salt.tikicdn.com/cache/400x400/ts/product/24/57/a2/6b2e295f3da2ad47f590a4346dd970d3.jpg.webp" />
         <pubDate>2022-03-13 16:28:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092459657</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sáng siêu cấp vô địch cực kì yêu thích của Mitriiiii</title>
         <author>tranminhtri0406</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092469322</link>
         <description><![CDATA[<div>Xin chào tất cả mọi người kkk.<br>Tại đây, hôm nay, ngay lúc này, mình ở đây để trịnh trọng giới thiệu với cả nhà một quyển sách mình rất là thích (ích kéo dài) luôn.<br><strong><em>Đảo mộng mơ - Nguyễn Nhật Ánh</em></strong><br>Ehehe, đầu tiên mình nói về tại sao mình mua quyển sách này nha. Đó là một mùa hè năm lớp 8 (vậy mà tới giữa năm lớp 10 mình mới nhớ tới và lấy nó ra đọc đó hehe), mình đang dạo trong nhà sách thì đập ngay vào mắt mình là "em ấy" với cái nhãn "Best-seller" trên mình, thu hút ngay sự chú ý của mình. Ban đầu, mình còn do dự rất nhiều bởi cái bóng quá lớn của <em>Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ</em>, tác phẩm đã mang mình đến với Nguyễn Nhật Ánh và thế giới tuổi thơ đầy sắc màu mà ông xây dựng. Tuy nhiên, cuối cùng mình vẫn quyết định "rước nàng về dinh" với không quá nhiều kì vọng, lý do mình mua chỉ gói gọn trong cái tên siêu dễ thương ”Đảo mộng mơ”, cái bìa được thiết kế tươi sáng, mới mẻ, trẻ trung. Nghe hơi "ba chấm" nhưng mà thiệt á, tin mình ik nhoa nhoa 😅😅😅<br><strong><em>Nguyễn Nhật Ánh - người dệt mộng<br></em></strong>Doanh thu vượt trội của <em>Đảo mộng mơ</em> so với hàng loạt ấn phẩm trong và ngoài nước khi ấy đã đủ nói lên sức hút của cây bút chuyên viết truyện này. Như chính ông đã từng nói: "<em>Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em." </em>thật vậy, với việc cuốn sách đào sâu vào khía cạnh tâm lý của lứa tuổi tiền dậy thì, độc giả của <em>Đảo mộng mơ</em> nhiều lúc sẽ cảm thấy cần chậm lại một chút để nghiền ngẫm, nhấm nháp từng mẩu suy nghĩ dù là nhỏ nhất mà tác giả đưa vào từng nhân vật.<br><strong><em>Hành trình lên "Đảo mộng mơ"</em></strong><br>Câu chuyện xoay quanh ba nhân vật chính là Tin, Bảy và Thắm. Cả ba là bạn học và là bạn thân của nhau. Tin, Bảy và Thắm “lạc” vào một “hòn đảo hoang” (thực chất là đống cát mà ba Tin định dùng để xây nhà kho) mà Tin đặt tên là Robinson. Từ ngày có hòn đảo cuộc sống của ba đứa nhóc thay đổi hẳn. Những câu chuyện thú vị bắt đầu xảy ra. Từ những con sư tử, cá mập, rồi bài làm văn, chuyện dì Sáu và cả thằng Phàn nữa. Câu chuyện cũng cho ta thấy một nụ cười từ cha, mẹ, chị, cô giáo và bạn bè đối với ý nghĩ ngây thơ trong sáng đó của Tin.<br>Đảo Robinson lúc đầu chỉ có ba kẻ đi lạc, nhưng ba kẻ đó lại không hề cô đơn. Bơi vì tụi nó chính là bạn bè. Khi ở một vị trí mới, người ta bắt đầu có sự thay đổi. Mặc dù chức danh chúa đảo và phó chúa đảo là do Tin và Bảy tự phong (thậm chí Tin còn tự gọi thằng bạn mình là Thứ Bảy), nhưng mỗi khi nghe ai đó nhắc đến chúa đảo là mình, Tin bỗng dưng có được niềm tự hào và sự dũng cảm kì lạ. Chính sự dũng cảm đến lì lợm ấy đã giúp nó và cư dân trên đảo cùng nhau xông pha, vượt qua nhiều biến cố, để rồi đến cuối cùng phá được vụ án đầy kịch tính, minh oan cho cư dân đảo Robinson và nhận lấy sự yêu mến của mọi người.<br><strong><em>Một vài ấn tượng và cảm nghĩ của Mitreeeee</em></strong><em> </em><strong><em>😍😍😍<br></em></strong>Mình ấn tượng nhất là với bạn Tin - một vị chúa đảo thông tuệ, đầy trách nhiệm và nhân cách cao cả, nhân vật chính của truyện ó. <br>Nhân vật Tin được tác giả xây dựng là một cậu bé giàu trí tưởng tượng, điều đáng nói là sự tưởng tượng của cu cậu luôn có cơ sở nhất định dựa nền kiến thức mà cậu có.<br>Tin thu nạp kiến thức từ nhiều nguồn. Cậu hay đọc sách và rất thích truyện tranh, nhờ đó mà cậu biết về Robinson, về hòn đảo hoang vùng biển Caribe, về các quần đảo ở Trung Mỹ. Cậu hay xem kênh “Động vật hoang dã” trên tivi, biết không ít những loài rắn độc sống trong cát, những con rắn màu đỏ, những con rắn màu đen và những con rắn nửa màu đỏ nửa màu đen.<br>Nếu so sánh với những đứa bé cùng tuổi thì kiến thức thường thức mà Tin có thực sự không phải dạng vừa. Bởi vậy mà hòn đảo hoang qua lời cậu đầy sinh động và diệu kỳ.<br><br>Thế giới trong những câu chuyện thiếu nhi của Nguyễn Nhật Ánh luôn là như thế, hấp dẫn, lấp lánh, sáng trong và đầy ắp tiếng cười. Cuốn sách cuốn hút mình đến mức quên cả làm bài tập (quên thiệt chứ hỏng có lười) là bởi cái sự tưởng tượng quá thật, thật đến mức mình cũng "mém" quên mất thực tại mà hòa mình vào nhịp truyện đầy thú vị và màu sắc. Sự chân thành và nhiệt tình trong từng câu chữ của Nguyễn Nhật Ánh đã vẽ nên một bức tranh đầy ý tưởng, để rồi khi gấp sách lại, không chỉ trẻ con mà kể cả những người đã từng là trẻ con sẽ nở nụ cười vì nội dung đáng yêu của nó.<br><strong><em>Đoạn kết rùi nè huhu<br></em></strong>Vừa rồi là tất cả những gì mình muốn nói rồi đó hehe. Sau tất cả, mình nghĩ <em>Đảo mộng mơ </em>là một tác phẩm thực sự nên có trong tủ sách của những độc giả dù biết hay chưa biết đến Nguyễn Nhật Ánh. Chia sẻ thêm một chút, mình hong dám cho mượn quyển sách mà mình đang sở hữu đâu hiuhiu😥😥. Lý do là vầy nè, trong khi đọc sách, mình có để lại rất nhiều chút tùy bút, những dòng chữ vừa là cảm nghĩ, vừa như những trang nhật ký được truyền lửa bởi dòng chảy cảm xúc từ câu chữ của tác giả. Ai đọc được chắc đội 👖 thiệt luôn á hihi.<br><br>À còn cái này nữa, bạn admin nào của page eanhm mà thấy mình viết lách cũng "ổn't" thì liên hệ liền nha, chứ thấy page đi xuống mình cũng buồn. Khả năng có hạn chứ "đao đao" thì mình có thừa á hihi. Gửi giờ và địa điểm phỏng vấn vào mail cho mình nha =))<br><br><em>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thái Thị Cây Mít</em></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1355684329/11ec8f793baf4cd120f915333d59b8ce/fd92a49273afbcf1e5be.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 16:41:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092469322</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách iêu thích cụa Samyang 😗</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092499511</link>
         <description><![CDATA[<div><br>&nbsp; &nbsp;Hây yo, xin chào tất cả mọi người &gt;.&lt;. Hôm nay mình muốn review về một cuốn sách mà cá nhân mình thấy rất ý nghĩa và đầy tính nhân văn luônnn. Đó là một cuốn sách mà mình không tự mua, cũng chẳng được tặng, mà là…mình chôm của mẹ mình đóoo =D. Sách có tên: <strong><em>HOÀNG TỬ BÉ</em></strong> (Le Petit Prince), được viết bởi tác giả ANTOINE DE SAINT-EXUPÉRY- một nhà văn và phi công Pháp nổi tiếng. Tác phẩm được dịch ra hơn 250 thứ tiếng và được coi là một trong những thiên phẩm của nền văn học thế giới hiện đại, làm say mê biết bao thế hệ ở mọi quốc gia. Bản dịch mà mình đọc được dịch bởi Nguyễn Tấn Đại (Nxb. Phụ nữ Việt Nam, 2021), ngoài ra còn có rất nhiều bản dịch tiếng Việt được dịch bởi nhiều dịch giả nhưng nhìn chung thì các bản dịch đều lột ta được nội dung chủ yếu của câu chuyện.<br><br></div><div><br>Nội dung của câu chuyện khá là dài nên mình xin phép tóm tắt nhìu chút cho các bạn dễ hình dung nhee. Truyện kể về chàng phi công gặp nạn ở sa mạc vì động cơ máy bay bị hỏng, khi sắp đối diện với cái chết, anh gặp Hoàng tử bé, một cậu bé tóc vàng đến từ tiểu hành tinh B612 xa xôi. Bông hồng mà cậu nâng niu chăm sóc cũng là nguyên nhân khiến cậu buồn khổ đến nỗi phải trốn chạy theo chuyến di trú của một đàn chim trời. Cậu đi qua 6 tiểu hành tinh, và lần lượt gặp ông vua, người huyễn tưởng, người nghiện rượu, một thương nhân,người thắp đèn, nhà thám hiểm. Điểm chung là họ đều là những người dị thường (dị thường như thế nào thì tự đi mà đọc hehe 😊), thế nhưng họ đã để lại cho Hoàng tử bé rất nhiều những suy tư, trải nghiệm và định nghĩa riêng. Trên Trái Đất, hoàng tử bé gặp con rắn, vườn hoa, con cáo và kết bạn với chúng. Sau khi gặp được anh phi công và trải qua 8 ngày ròng rã tìm ra sự sống giữa chốn hoang mạc, họ đã trò chuyện cùng nhau và rút ra được rất nhìu bài học quý giá. Cuối truyện là một kết thúc mà theo mình là khá buồn và nó đã đọng lại trong mình khá nhìu cảm xúc ngày hum đó ☹ (mình xin phép không tiết lộ chi tiết về cái kết nheee)<br><br></div><div><br>Sau khi đọc xong câu chuyện, mình cảm thấy ấn tượng nhất với chuyến du hành của hoàng tử bé tới 6 hành tinh trước khi tới Trái Đất. Những lần gặp gỡ với những chi tiết “bánh cuốn”, hóm hỉnh nhưng sâu đậm trong đó là những bài học đầy ẩn ý mà tác giả muốn gửi gắm tới bạn đọc đã làm cho mình nhìn nhận sâu hơn về thế giới của người lớn. Có người rút ra được bài học về nghệ thuật sống, có người ngẫm ra các triết lý kinh doanh, có người suy nghĩ về sự vô thường của vạn vật, lại có người lý giải về bản chất con người và những sự sa ngã trong tâm tính…Từ đó mà biết được rằng: Hãy nhìn lại thế giới bằng trái tim, hãy luôn luôn cố gắng trong mọi việc, hãy sống trách nhiệm với các mối quan hệ có trong cuộc đời, hãy tự trải nghiệm chứ đừng chờ được dạy.<br><br></div><div><br>Câu chuyện về Hoàng tử bé được người phi công - người kể chuyện kể lại bằng một giọng điệu trầm lắng, đáng nhớ, để tưởng nhớ người bạn nhỏ của mình, "một kỷ vật” dành cho hoàng tử - không chỉ cho hoàng tử, mà còn cho thời gian của hoàng tử và người kể chuyện. Theo một phân tích, "câu chuyện về Hoàng tử bé có rất nhiều yếu tố huyền ảo và hoang đường, nhưng chính những điều đó lại khắc hoạ được rõ nhất về cảm xúc, trí tưởng tượng và lời nói của một đứa bé”. Lồng ghép vào từng chuyến đi là những triết lý vô cùng sâu sắc về tình yêu, sự dũng cảm,… tưởng chừng như người lớn có thể hiểu nhưng điều đó chỉ có thể tiếp thu bằng thế giới đầy sắc màu của trẻ em mà thôiii 😊<br><br></div><div><br>Tóm lại, với lời văn trong sáng, đơn giản, có chút mơ mộng hồn nhiên của một cậu bé đang lớn, đang khám phá ra ngoài vũ trụ, cũng là khám phá ra chiều sâu tấm lòng con người. Lối suy nghĩ, cách sử dụng từ ngữ, cách xưng hô, cách đặt câu hỏi của cậu bé đều rất trong trẻo và hồn nhiên. Câu chuyện đã phá tan đi mọi chai sạn xơ cứng trong tâm hồn của một người lớn, để trở về với cậu bé của thuở ấu thơ&nbsp;<br><br></div><div><br>Zà đó là toàn bộ phần rì viu cụa mình về cuốn sách Hoàng tử bé, lối viết của mình vẫn còn rất lủng lủng nên mong mn thông cảm nhe. Cám mơn mọi người đã đọc đến tận đây, còn bây giờ thì hello mọi ngườiiiiii~~ =)))<br><br></div><div><br>&nbsp;<br><br></div><div><br>P/s: thặc xự lần đọc đầu tiên mình khá là khó hiểu nội dung của của câu chuyện zì nó có tính “triets lis” khá cao nên mình nghĩ mn nên đọc 2 lần, 3 lần, 10 lần,…. Để cảm nhận được hết giá trị cụa cún sách này nhaaaaaaaa 😊<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; TranThanh (Samsung)</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1626036242/b92757725ae264707f3d778e3ba860de/hinh_anh_sach.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 17:21:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092499511</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chuyn mục rì viu sách của Anh Cuốc</title>
         <author>encouragingquoc</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092600676</link>
         <description><![CDATA[<div>(Cảnh báo, phần trình bày dùng ngôn ngữ gất chi là informal, nhiều đùa giỡn, đôi khi giỡn hơi nhạt tí, hơi kém văn vẻ tí, ko dành cho những thánh giỏi văn hoặc những chúa soi chính tả, tác giả sẽ ko chịu trách nhiệm cho mọi vấn đề phát sinh, xincamon) (Tui biết với khả năng làm văn của tui ko có cửa để được điểm nên thôi, might as well have a good time then)<br>-----------------------------o0o-----------------------------<br>Chào pủi tối mọi người (hoặc sáng, trưa, chiều), hôm nay, ở đây, trước mặt quan gia hai họ, í lộn, trước mặt cô và các bạn, mình muốn thú nhận một điều..........................đó là mình rất ít đọc sách, về lý do thì, à ờm please đừng hỏi, nhưng trong số ít sách đó thì mình muốn giới thiệu với cả nhà một cuốn sách mình đã, đang, và sẽ tiếp tục đọc, đó chính là cuốn "Chiến tranh và hòa bình" của nhà văn Lev Tolstoy (à, cho mấy bạn chơi hệ phiên âm thì tên của ông í đọc là Lép Tôn-xtôi)&nbsp;<br>I. Giới thiệu chung:<br>&nbsp; 1. Tác phẩm:<br>Chiến tranh và hòa bình được xuất bản lần đầu vào năm 1869&nbsp; và được coi là một trong những tác phẩm văn học đồ sộ nhất mọi thời đại. "đồ sộ" ở đây là cả về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen luôn nhé, cuốn sách này nó dày khoảng 1300 trang với 361 chương và nó nặng gần 3 kg :'), giời ơi đọc xong cuốn này tay cơ bắp cuồn cuộn luôn cho mà coi, tha hồ đi tán gái.................tán đổ hay ko cho mik ko đảm bảo nka hi hi. Về nguồn gốc thì ban đầu Tolstoy chỉ muốn viết một câu chuyện ngắn về một số người cách mạng, ai ngờ đâu sau 5 năm viết thì câu "truyện ngắn" ấy lại ra thành cái này chứ, đúng thật là hảo hán .Không giấu gì mấy bạn là sau gần một năm rưỡi lăn lộn thì mik vẫn chưa cày xong cuốn này, duiiii ghê<br>&nbsp; 2. Tác giả:<br>Now, chúng ta hãy tìm hiểu đôi nét về con người đã tạo ra cuốn sách siêu to khổng lồ này nào. Lev Tolstoy (1828-1910) là một nhà văn người Nga, ông được xem là một trong những nhà văn vĩ đại nhất mọi thời đại. Ngoài khả năng viết văn thần thánk mà ắc hẳn mọi học sinh đều ao ước có được để một lần trong đời ăn được con 10 môn Văn thì ông ấy còn còn được đề cử giải Nobel văn học và Nobel hòa bình rất nhiều lần............. hịc, "con nhà người ta" khi lớn lên đây chớ đâu.<br>II. Đọc hiểu văn bản:<br>Mới nhìn sơ qua thì uhm.....cái này nó nhìn như cuốn từ điển chứ ko phải cuốn sách. Đồng í là nó dài thật, nhưng ẩn chứa bên trong những trang sách hơi vàng kia là cả một thế giới rộng lớn với hình thức xây dựng nhân vật thực tế đến mức chỉ có thể nói là nó "ảo ma canada". Sau khi đọc qua cuốn sách thì bạn có cảm giác là những nhân vật kia hong đơn giản là những dòng chữ trên trang giấy, no no, bạn thấy họ như là những người bạn từng quen biết, từng trò chuyện trực tiếp vậy.<br>Về nội dung thì........các bạn mong chờ gì ở một cuốn tiểu thuyết dày hơn mặt mình chứ?!?? Ở đây chúng ta có:<br>-Truyện tình<br>-Chiến trận<br>-Tham nhũng<br>-Tĩn ngưỡng tôn giáo<br>-Mát-xcơ-va bị thiêu rụi<br>và cái lạ nhất, một con gấu đã thuần hóa<br>Nhưng, các bạn còn nhớ cái chủ đề ban đầu ko, về những người cách mạng í, đến hết cuốn sách vẫn ko thấy đâu luôn, &nbsp; ulatroi pha lạc đề đỉnh kao nhất lịch sử nhân loại.<br><br>*Tóm tắt nội dung (nói tóm tắt là sai rồi nha, ko tài nào tóm tắt nổi cái này đâu ông nội, nó đã dài còn rời rạc)<br>Chiến tranh và hòa bình lấy bối cảnh trong những năm đầu của thế kỉ 19 -một thời kì cực kì hỗn loạn của lịch sử châu âu, ghi lại cuộc sống của những con người đã trải qua những sự kiện đó. Trong tác phẩm thì Tolstoy chủ yếu tập trung vào những người thuộc giai cấp quý tộc, những người ông hiểu rõ nhất...........vì ổng cx là quý tộc mà, nông dân thời đó đâu biết chữ để viết văn đâu chứ :))). Nhưng nói "chủ yếu" là vì ông ấy cũng có nhắc đến nông dân và nô tì, dù là khá ít.<br>Tác phẩm mở đầu bằng cảnh tượng những người quý tộc ấy đang mở một bữa tiệc, cùng lúc đó, đế chế Pháp đang chuẩn bị tấn công đế chế Nga, nhưng rồi, họ nhanh chóng chuyển chủ đề sang tiền bạc, quyền lực, vâng vâng và mây mây. Mới mở đầu thôi mà tác giả đã khắc họa được một bức tranh rất chân thực về giai cấp quý tộc lúc bấy giờ. Phần này cũng là ví dụ điển hình cho "đặc sản" của cuốn sách, nội dung của nó thay đổi liên tục giữa chính trị và đời sống thường ngày. À, và để tăng sự vui thì nó cx chả có nhân vật chính. Thay vào đó, Chiến Tranh và hòa bình xây dựng một mạng lưới quan hệ rộng lớn. Các chi tiết trong sách cứ liên kết với nhau, lôi kéo người đọc vào một thế giới rộng lớn với những con người khác nhau, những nhân vật lịch sử có thật (như Napoleon này) kết hợp với nhân vật tưởng tượng, Tolstoy còn thêm một người trong dòng dõi của ông vào nữa kìa, ai da, đúng là trong văn học, gì cũng có thể mà, chỉ có được điểm văn trên 8 là không thể thôi.&nbsp;<br>Dù những nhân vật và tâm lý của họ rất cuốn hút, nhưng Tolstoy cũng không ngần ngại khi đặt ra một số câu hỏi về lịch sử thật sự khiến chúng ta phải suy nghĩ.<br>Chính sự đa dạng này đã khiến Chiến tranh và Hòa bình trở thành một cuốn sách hay như vậy, nhưng, nếu vậy thì ta còn có thể gọi nó là một cuốn "tiểu thuyết" không? "Nó là một con quái vật to, cồng kềnh, đáng sợ"- Henry James. Đây không giống một cuốn tiểu thuyết, ko phải một bài thơ dài, lại càng không phải một bài cáo, nó chính là cái mà tác giả muốn đạt được khi đặt bút xuống, nói cách khác, đây là tinh hoa kết thành từ trí tưởng tượng của một nhà văn vĩ đại. Cuốn sách đào sâu vào lịch sử, văn hóa, triết lý, tâm lý và phản ứng của con người trước chiến tranh (wao, nhiều đấy).<br>-----------------------------o0o----------------------------<br>Nói túm lại một cục thì đây là một cuốn sách gất hay và các bạn nên đọc nó.......................nếu bạn đủ bản lĩnh grind gần 1300 trang sách of course, đọc xong mắt tăng 2 độ :)))))))). Người ta nói đọc cuốn này nó giống như có bồ vậy, phải bỏ công sức và cho nó một sự commitment, mik còn Fa nên ko xác nhận câu này được. À và trước khi mình đi thì mình khuyên các bạn nên đọc trên máy, đừng in nó ra, in xong về má vả cho vì mất hết gần 300k tiền in. Pái paiiiiiiiii<br>                                       -Ank Cuốc-</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1355676367/14a5cdd1893ae8c05190be8a2cca6496/800px_War_and_Peace_book.jpg" />
         <pubDate>2022-03-13 19:41:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2092600676</guid>
      </item>
      <item>
         <title>cuốn sách iu thích của hìn 🌻🌻🌻</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093121356</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Nay tui lên đây để review về một cuốn sách mà tui đọc từ rất lâu rùi, nhưng nó đã giúp tui thay đổi suy nghĩ và thói quen của mình rất nhiều, đó chính là cuốn sách "Khi bạn đang mơ thì người khác đang nỗ lực"</div><div>- Tác giả: Vĩ Nhân&nbsp;</div><div>- Nội dung: Với mong muốn hỗ trợ tốt nhất cho những bạn trẻ, tác giả muốn hiểu về sự thành công của rất nhiều người đến từ trường Đại học Harvard, qua nhiều cuộc khảo sát, cuốn sách này là câu trả lời mà tác giả đã tìm ra để vén lên bức màn của sự thành công. Cuốn sách bao gồm 9 chương, là tất cả những trải nghiệm của tác giả và những khảo sát mà Vĩ Nhân đã tiến hành. Những chia sẻ trong cuốn sách là những kinh nghiệm ngoài thực tế về câu chuyện của những người thành công, về nguyên nhân khiến bạn cảm thấy mệt mỏi, những việc mà có lẽ bạn đã từng trải qua nhưng chưa từng nghĩ đến việc gọi tên nó. Tất cả đều được tác giả làm rõ ràng hơn và thúc đẩy mỗi người đọc thực hành hàng ngày.&nbsp;</div><div>- Đối tượng đọc: Qua tiêu đề, chúng ta có thể hiểu đây là cuốn sách thuộc thể loại self-help. “Khi bạn đang mơ thì người khác đang nỗ lực” phù hợp với những bạn trẻ hoặc bất cứ ai đang cảm thấy loay hoay, rối rắm trên con đường của chính mình. Những lần vấp ngã, những lần nhụt chí, những lần nuông chiều bản thân để mặc cho mọi thứ muốn đến đâu thì đến rồi lại cảm thấy hối hận, những lúc bản thân có thành tích tốt những vẫn cảm thấy không đủ xuất sắc… Đặc biệt là tâm lí trì hoãn vẫn luôn thường trực trong chúng ta, lấn át sự quyết tâm, ý chí cần có để chúng ta thực hiện những mục tiêu, ước mơ, hoài bão. Nếu những tâm trạng đó vẫn còn lởn vởn trong tâm trí, thì cuốn sách này hoàn toàn là một lựa chọn phù hợp.&nbsp;</div><div>- Những điều khiến tui ấn tượng bởi quyển sách này:&nbsp;</div><ol><li>&nbsp;Đầu tiên đó chính là một chiếc bìa sách thu hút độc giả. Tui bắt gặp quyển sách này trong một lần lướt Facebook và thấy được review tích cực từ rất nhiều bạn đọc. Tui cũng nhấn vô xem thử và bị cuốn hút bởi chiếc title rất “động lực” :&gt;. Và còn bị ấn tượng hơn nữa bởi một đoạn trích rất hay phía sau cuốn sách: “Người khác có thể mang lại cho bạn nhiều lắm là sân khấu, còn vai diễn là do bạn đảm nhiệm. Thế giới này không đợi bạn trưởng thành, cũng chẳng có ai trưởng thành thay bạn, bạn chỉ có thể tự vượt qua gian khổ, tự nỗ lực trưởng thành”. Tui hiểu đó chính là thời điểm mà mình cần tới nó nhất nên đã không chần chừ gì thêm nữa mà tậu ngay em nó về :p</li><li>&nbsp;Một trong những điểm cộng của cuốn sách là lối viết thuyết phục của tác giả mà bản thân tui cảm thấy rất hữu ích khi có thể học hỏi và ứng dụng trong việc viết văn của mình. Tác giả đưa ra rất nhiều dẫn chứng cụ thể, giúp người đọc dễ hiểu và hình dung bối cảnh, giúp tăng tính thuyết phục. Qua đó mà tui tham khảo được về cách viết nghị luận xã hội và cải thiện kĩ năng của mình nhiều hơn. Có những đề bài phổ biến và hay gặp trong nghị luận xã hội tương tự với những vấn đề mà tác giả đề cập, giúp tui có những cái nhìn và suy nghĩ đa chiều hơn về vấn đề đó.&nbsp;</li><li>Đây là một vị cứu tinh cho những thói quen toxic của tui T_T Đến khi tui đọc cuốn sách này, tui đã học cách từ bỏ rất nhiều thói quen xấu. Ví dụ như thói quen thức khuya. Trước đây, tui có thói quen thức đến 2-3 giờ sáng rồi dậy rất sớm vào sáng hôm sau để đi học. Việc duy trì thói quen thức khuya và ngủ không đủ giấc không những tốn nhiều thời gian mà còn ảnh hưởng rất xấu đến sức khoẻ. Từ khi tui bắt đầu với thói quen ngủ đúng giờ và dậy sớm vào sáng hôm sau, tui cảm thấy thoải mái, tràn đầy năng lượng và làm việc hiệu quả hơn rất nhiều&nbsp;</li><li>Đặc biệt hơn cả, cuốn sách đem đến cho tui một nguồn động lực siu to bự =)) Từ khi tui đọc được cuốn sách này, tui biết quý trọng thời gian của mình và tranh thủ thời gian hoàn thành mọi việc sớm nhất có thể. Tuy nhiên, bản thân tui lâu lâu cũng rất dễ trở về với sự trì hoãn và ì trệ, nên mỗi khi tui cảm thấy mình bị nhụt chí và thiếu động lực một chút, tui sẽ đem cuốn sách này ra đọc để có thêm năng lượng giúp bản thân hoàn thành mọi việc tốt hơn nè. Và tui cảm thấy rất hài lòng khi có thể thoát ra khỏi sự chây lười thường niên của mình :D</li></ol><div>--------------------------------------------------------------</div><div>Và đó là một chút cảm nhận của tui về cuốn sách mà tui yêu thích &lt;33 Cảm ơn mọi ngừi vì đọc đến đây nha ^^ Iu iu</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625637335/f5531b233ee9a23db8361672a733f4d6/007ebee5b01cd6124711d4e5be6151bb.jpg" />
         <pubDate>2022-03-14 04:54:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093121356</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách yêu thích của mình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093208151</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Nội dung: </em></strong>Cô hải âu Kengah bị váng dầu nhấn chìm khi đang sục đầu xuống nước bắt cá trích. Với tất cả nỗ lực cuối cùng của mình, cô đã bay đến cảng Hamburg và đáp xuống ban công nhà chú mèo mun Zorba. Tại đây, Zorba đã hứa với cô những lời hứa tưởng chừng như không thể đối với loài mèo:</div><ul><li>&nbsp; <em>&nbsp;Không ăn quả trứng</em></li><li><em>&nbsp; &nbsp;Chăm lo cho quả trứng đến khi chim non chào đời</em></li><li><em>&nbsp; &nbsp; Cuối cùng, dạy nó bay.</em></li></ul><div>Cùng với những người bạn của mình là: Đại Tá, Secretario, Einstein, Bốn Biển. Những chú mèo đã cùng nhau đối mặt với vô số những rắc rối trong việc nuôi nấng một chú chim hải âu.<br><br>Thật ra thì mình đã đọc chuyện này từ hồi còn học lớp 6 nhưng khi lớn lên rồi và đọc lại thì những góc nhìn mà mình có được từ cuốn sách này là rất khác so với lúc trước. Nếu hồi còn nhỏ mình chỉ bị hấp dẫn bởi câu chuyện đầy dễ thương giữa các loài vật biết nói và hình ảnh minh họa sống động thì giờ đây mình lại tập trung hơn vào những bài học sâu sắc mà tác giả Luis Sepúlveda mang lại qua câu chuyện như:<br><br>-Trải qua những rắc rối và khó khăn để bảo vệ và chăm sóc cho bé hải âu con ta thấy được sự tận tâm và trân trọng lời hứa của chú mèo Zorba và những người bạn của nó.<br>-Ngoài ra, qua chi tiết phá vỡ điều cấm kỵ của loài mèo để hỏi con người cách dạy hải âu bay cho ta thấy được rằng chỉ cần có tình yêu thì sẽ phá vỡ được mọi rào cản.<br>-Và cuối cùng là thông điệp đầy ý nghĩa được gửi gắm qua lời của chú mèo mun, to đùng, mập ú - Zorba:<br><em>“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ và lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo, Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của mội con hải âu. Con phải bay.”<br></em>Ban đầu mình chọn cuốn sách này bởi vì tiêu đề khá hấp dẫn và thú vị. Và đúng như mong đợi của mình, câu chuyện ngập tràn những tình tiết siêu dễ thương và hài hước của Einstein, Đại Tá, Bốn Biển, Secretario và Zorba. Đặc biệt là mèo uyên bác -Einstein đã để lại cho mình những ấn tượng thú vị về sự thông minh và có phần mọt sách của chú.&nbsp; Không những thế, mình còn thích phong cách hồn nhiên, trong sáng của tác giả Luis Sepúlveda đem lại trong suốt câu chuyện.<br>Nếu bạn thích mèo :&gt; và những bài học nhân văn hay đơn giản chỉ muốn thư giãn thì hãy thử tìm đến cuốn sách này.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; <em>Bảo An&nbsp; </em><br><em><br></em><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1618904133/76d374126722262a3eb03063c32b057d/Chuy_n_con_m_o_d_y_h_i__u_bay.jpg" />
         <pubDate>2022-03-14 06:12:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093208151</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách mà Khoi yêu thích nhất</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093228345</link>
         <description><![CDATA[<div>Hi mọi người<br>Hôm nay mình sẽ review một cuốn sách mà mình cực kì tâm đắc và nó đã để lại ấn tượng sâu sắc vì đây là lần đầu tiên minh đọc sách mà nó đã lắng đọng trong tâm trí mình một hình ảnh thiêng liêng của một mái ấm gia đình.<br>Vào&nbsp; cấp 2, cái tuổi dậy thì, cái tuổi chỉ biết nghĩ đến mình mà không để ý đến cảm xúc của người khác, cái tuổi đề cao cái tôi quá lớn thì "Tròn một vòng yêu thương" đã đến với mình như là một bài học giúp mình cải thiện bản thân để thành một người tốt hơn.<br><strong>Về nội dung,</strong> tác phẩm không đi theo một cốt truyện nào cả mà đó là những mẩu chuyện nho nhỏ được chia đều thành 3 chương gồm 44 phần. Nhưng tình cảm của một người cha đáng kính dành cho con cho vợ cho người thân trong gia đình luôn không bao giờ bị ngắt đoạn. Bởi vậy trong&nbsp; 1 : Số pi của yêu thương, tác giả đã viết về con trai, tác giả đã thể hiện tình yêu rất to lớn dành cho tình yêu bé bỏng của mình. Tình yêu ấy đã được ví như số pi tức là không bao giờ thay đổi. Tình yêu ấy đã xuất phát từ sâu thẳm trong trái tim của tác giả được thể hiện trong 'Honeymoon thương nhớ'. Tuần trăng mật đầu tiên của ông diễn ra trong bệnh viện cũng là lúc một sinh linh bé bỏng được ra đời. "Một cảm giác kì là dâng ngập lên trong lòng.Lời ru chắt chiu từ những năm tháng mặn mòi chua cay của tớ. Vậy là tớ đã có bạn trong một Honeymoon thật ngọt ngào..."<br>Qua chương 1 mình đã thấy được sự tận tụy của người bố. Một ông bố có vẻ khô khan nhưng hành động của ông cũng đã cho mình thấy được tình yêu to lớn và "tròn" đối với "người tình nhỏ của bố" thế nào.<br>Ở "Những đường tròn đồng tâm", mình thấy được tuổi thơ không mấy hạnh phúc của tác giả từ đó nó cũng là nền tảng xây dựng nên sự mong muốn ước nguyện con của mình được sống ấm no và đầy đủ. <br>Tác giả muốn đưa ra thong điệp rằng: " Khi ta quay một chiếc compa, chúng ta sẽ có được nhiều vòng tròn nhưng dù lớn hay nhỏ thì nó cũng quay quanh tâm đó. Cái gốc của gia đình là sự yêu, cái gốc của tình cảm yêu thương là sự chân thành và thật thà...."<br>Còn nhiều điều thú vị nữa....<br><strong><em>Những điều mình yêu thích ở cuốn sách này:<br></em></strong>Qua những câu văn đẹp hơn cả những vần thơ kèm với đó là một chút sự dí dỏm nhưng tác giả đã thể hiện tình yêu không khoảng cách của mình đối với nhân tình bé nhỏ mà ông gọi là con trai.<br>Đỗ Xuân Thảo đã cho mình biết hạnh phúc gia đình chính là điều quý giá nhất . Gia đình không là thứ quan trọng mà nó là tất cả đối với mỗi đời người. Tác phẩm đã gợi nhớ cho mình những ngày tháng cùng với người cha, người mẹ; những khoảnh khắc tươi đẹp ấy thật đáng trân quý!<br>Mình đã hối hận khi trước khi sống thờ ơ không quan tâm đến mọi người trong nhà, nhưng mình biết rằng dù bạn có tồi tệ đến dường nào thì gia đình luôn đứng bên bạn từ đó mà mình có thể thay đổi bản thân!<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454865849/2f1419a739c8cce77804716f9f56087e/h_nh__nh_2022_03_13_101025.png" />
         <pubDate>2022-03-14 06:31:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093228345</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách yêu thích của Ning Óoo nha</title>
         <author>ninhtth3926</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093668662</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào nhaaaaaa, hôm nay thì tui sẽ chia sẻ với mọi người về cuốn sách yêu thích của tui.&nbsp;<br>Tên sách: Tuổi thơ dữ dội<br>Tác giả: Phùng Quán<br>Nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đọc cuốn này vào năm lớp 7 hay lớp 8 gì đó, và khá là trùng hợp thì cuốn sách này cũng nói về những người chiến sĩ trẻ tuổi cũng tầm khoảng 13, 14 tuổi. Đây là cuốn sách được viết dựa trên câu chuyện có thật, có 3 nhân vật chính là em Mừng, Quỳnh sơn ca và Lượm sứt, ngoài ra cũng còn rất nhiều những em nhỏ khác. Mỗi nhân vật đều có một hoàn cảnh sống khác nhau, có em nhà rất nghèo, thậm chí phải đi trộm cắp để kiếm sống, có em thì ba mẹ là Việt minh và bị bọn Tây bắn chết, có em là con của một tên đại Việt gian,... thế nhưng, không phân biệt hoàn cảnh sống, xuất thân, các em đều tập hợp lại tại trung đoàn Trần Cao Vân.<br>Cuốn sách là tập hợp câu chuyện về cuộc đời của những chiến sĩ nhỏ tuổi trong trung đoàn. Là Mừng với khát khao “…muốn theo các anh đánh Tây cho nước nhà được độc lập, để sau ni lỡ mạ em có mắc bệnh chi còn nặng hơn cả bệnh hen suyễn, cũng được Chính phủ chữa cho lành..”. Là Lượm – cậu “Việt Minh nhà nòi” dũng cảm, mưu trí không ai bằng. Là Quỳnh “sơn ca” – “vỡ tim mà chết” bởi quá đau lòng, là Tư dát, là Bồng da rắn, là Vệ to đầu,…<br>Nhân vật mà tôi ấn tượng nhất trong câu chuyện không đến từ tuyến nhân vật chính mà đến từ một nhân vật phụ, chỉ xuất hiện trong hơn 10 chương đầu của cuốn sách, đó chính là Vịnh sưa. Em thông minh gan dạ đến mức tôi phải khiếp sợ, dẫu bị địch bắn chết, em vẫn không quên nêu cao lá cờ để đồng đội có thể bắn phá kho đạn của địch, em ôm lấy cột thu lôi của địch, không một manh áo quần, trong giây phút sinh tử, em đã chọn cái chết chỉ để hoàn thành nhiệm vụ. Điều gì đã tạo nên trái tim kiên cường đến vậy? Cái gì đã dạy cho đứa trẻ 14 tuổi học được bản lĩnh ấy? Phải chăng, khói lửa chiến tranh đã tạo nên một đứa trẻ gan dạ đến vậy. Tôi không phải là một người hay khóc nhưng tôi cũng đã phải rơi nước mắt trước sự hi sinh đầy quả cảm của em.&nbsp;<br>Điều tạo nên điểm đặc biệt cho cuốn sách này có lẽ là những câu chuyện của những người lính trinh sát nhỏ tuổi, dẫu sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng các em vẫn luôn có những câu bông đùa thật dí dỏm và hồn nhiên. Có lẽ chính những trái tim thuần khiết và một lòng hướng về Tổ quốc của các em đã góp phần tạo nên một cuốn sách hay như vậy. Bên cạnh đó, việc xây dựng tình huống truyện hồi hộp, gay cấn của tác giả cũng đã giúp lôi cuốn người đọc đến với cuốn sách này hơn.<br>Có thể nói, tôi đã học được khá nhiều điều từ cuốn sách này: tình yêu Tổ Quốc, tình cảm gia đình, tình bạn bè, tình đồng chí,... Hơn hết, tôi cảm thấy thật may mắn khi được sống trong thời bình, có một tuổi thơ hạnh phúc.&nbsp;<br>Nói thiệc là tui chỉ đọc có 1 lần (tại khóc nhiều quá -_- ) nhưng mà nó đã để lại ấn tượng gất chi là sâu sắc đối với tui, có cơ hội thì mọi người nhớ đọc thử và cho tui xin rì viu nhaaaaaaaaaaa. Iu &lt;3<br>                                    -Ning Ó nè-<br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1355675961/b6abe1bb8751590254adf62324929319/image.png" />
         <pubDate>2022-03-14 11:55:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093668662</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách yêu thích của Minh Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093802443</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên sách: </strong>Hai vạn dặm dưới đáy biển<br><strong>Tác giả: </strong>Jules Verne<br><strong>Nội dung: </strong>Vào năm 1866, một số con tàu đã khẳng định là nhìn thấy một con quái vật biển khổng lồ và nó được cho là một con cá voi khổng lồ. Hoa Kì đã quyết định thám hiểm và tìm cách tiêu diệt quái vật. Nhà sinh học biển Pháp Pierre Aronnax, đồng thời cũng là người kể chuyện đã đồng ý tham gia chuyến thám hiểm cùng với thợ săn cá voi Ned Land và người hầu trung thành Consell. Trong 1 lần đụng độ với quái vật và lênh đênh trên biển, họ phát hiện "quái vật" là một chiếc tàu ngầm. Sau đó, họ bị bắt và đưa lên thuyền, nơi họ gặp người chỉ huy của chiếc tàu ngầm, thuyền trưởng Nemo. Cùng với nhau trên chiếc tàu ngầm Nautilus, cả 3 nhân vật chính đã cùng nhau có những cuộc phiêu lưu vô cùng kì thú trên khắp các đại dương. Đồng thời, họ cũng dần phát hiện ra thân thế và những bí ẩn xoay quanh thuyền trưởng Nemo.<br><strong>Đánh giá của mình về quyển sách:<br></strong>Cốt truyện vô cùng hồi hộp, hấp dẫn ngay từ khi bắt đầu đến khi kết thúc. Cuốn truyện miêu tả vô cùng chân thật và sinh động cảnh dưới đáy đại dương, qua đó, ta có thể khám phá được rất nhiều điều thú vị, hay ho về biển cả. Đồng thời, bằng ngòi bút sắc sảo của mình, tác giả đã kích thích trí tưởng tượng của ta, khiến cho ta cảm thấy tò mò và lôi cuốn bởi nhân vật thuyền trưởng Nemo qua những câu thoại của ông về sự tự do, những hiểu biết của ông về đại dương. Hơn nữa, tác phẩm cũng vô cùng đặc biệt bởi tác giả đã miêu tả chính xác cấu trúc của tàu ngầm hiện đại mặc dù trong thời kỳ đó tàu ngầm chưa thật sự phát triển. Cuốn truyện là một sự lựa chọn tuyệt vời cho những ai muốn trốn chạy khỏi cuộc sống xô bồ để khám phá ra những vùng đất mới lạ.<br><strong>Chi tiết mình thích nhất: </strong>Đó là khi một thủy thủ trên tàu qua đời vì mắc phải một căn bệnh lạ, trước khi chết. Sau đó, anh ta đã được chôn ở Rặng san hô. Những thủy thù trên tàu ngầm hầu như đều là những con người đã từ bỏ cuộc sống trên cạn bởi vì những lí do sâu xa nào đó, họ coi biển cả như là ngôi nhà của họ vậy. Chính vì vậy, khi chết đi, họ cảm thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện khi được trở về với đại dương. Khi đọc đến đây, mình cảm thấy&nbsp; rất cảm động và đồng cảm với hoàn cảnh của những người thủy thủ trên tàu Nautilus.<br><br>Cảm ơn các bạn đã đọc hết phần review của mình nha. Mình hi vọng sau khi đọc hết phần review của mình, các bạn có thể hiểu rõ hơn về cuốn sách và cùng chia sẻ cảm nghĩ của các bạn về tác phẩm với mình nha. Tạm biệt mọi người!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="http://sach86.com/wp-content/uploads/2020/06/hai-van-dam-duoi-day-bien-767x1227.jpg" />
         <pubDate>2022-03-14 13:13:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093802443</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách mình yêu thích nhất</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093906522</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên sách: </strong>Cô gái đến từ hôm qua<br><br></div><div><strong>Tác giả: </strong>Nguyễn Nhật Ánh<br><br></div><div>Hì hì lại là một cuốn sách đến từ nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nữa đây mọi người. Thật ra đây là cuốn sách đầu tiên mình đọc của bác luôn á, mình có cảm hứng đọc truyện của Nguyễn Nhật Ánh sau khi nghe bài “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” nhưng mình không đọc truyện đó mà lại đọc cuốn truyện này và nó đã để lại cho mình những ấn tượng vô cùng đẹp để mình đọc tiếp những câu chuyện tiếp theo của bác.<br><br></div><div><strong>Nội dung</strong>: “Cô gái đến từ hôm qua” nói về một mối tình hồn nhiên, trong sáng của cậu học sinh cấp ba tên Anh Thư và cô bạn Tiểu Ly. Câu chuyện bắt đầu kể từ khi gia đình Thư chuyển nhà đến ở ngay bên cạnh nhà của cô bé Tiểu Ly. Trong một lần khoảnh khắc tình cờ gặp nhau giữa Thư và Tiểu Ly, cả hai cùng làm quen và chơi với nhau, dần dần họ trở thành những người bạn vô cùng thân thiết. Thế nhưng, mối quan hệ này chưa được kéo dài bao lâu thì gia đình Tiểu Ly phải chuyển nhà đến sống ở một nơi khác. Anh Thư rất buồn và luôn nhớ về những kỉ niệm đẹp cùng với Tiểu Ly, được chọc phá cô bé ngu ngơ đáng yêu, luôn răm rắp làm theo lời của mình nhưng cậu cũng chỉ biết giữ riêng cái tình cảm ấy trong lòng.<br><br></div><div>Nếu nhân vật Thư khi còn nhỏ, cậu luôn là người đầu têu bày ra những trò nghịch ngợm và quậy phá, trong khi Tiểu Ly chỉ biết tuân lệnh và làm lời của Thư thì chỉ 10 năm sau, anh chàng phá phách này lại trở thành một chân sai vặt chuyên đi mua đồ ăn vặt và làm chuyện lặt vặt giúp tụi con gái trong lớp. Có lẽ sự biến mất vội vàng của Tiểu Ly cũng làm cho Thư phải thay đổi tính cách rất nhiều<br><br></div><div>Còn quay trở lại với hiện tại, giờ đây Thư đã thêm một cô bạn mới tên là Việt An, mặc dù vậy, trong suy nghĩ của Thư vẫn luôn còn chứa đựng những kí ức đẹp về Tiểu Ly, đó là những dòng kỷ niệm của tuổi thơ mà đến giờ khó mà phai nhạt trong lòng của Thư. Tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã khéo léo sắp xếp giữa hiện tại và quá khứ làm cho nhân vật Thư và chính những người đọc cảm thấy bối rối, khó lòng để lựa chọn lấy hiện tại hay quá khứ, bởi cô bạn Tiểu Ly năm nào và cô bạn Việt An ở hiện tại đều là người bạn không thể thiếu của Thư. Càng đọc, càng cho thấy sự ra đi vội vàng và nhanh chóng của Tiểu Ly đã làm cho Thư tiếc nuối và nhớ nhung đến dường nào.</div><div>Thế nhưng, chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng đã từng một lần tin vào duyên số, có những người chúng ta chỉ gặp mặt có đôi lần nhưng đã đủ để làm ấn tượng về nhau mãi về sau, cho đến khi một thời điểm trong tương lai, chúng ta lại gặp nhau một cách thật tình cờ và không ngờ tới. Trong trường hợp này, cô bạn Tiểu Ly đã chuyển nhà ra đi mà không một lời chào hỏi đầy đủ, thời gian trôi qua cũng đã quá lâu để Thư có thể nhớ đến khuôn mặt, tên tuổi đầy đủ của Tiểu Ly. Thế nhưng, duyên số đến nhanh hơn Thư nghĩ, chỉ trong một lần đó, bao nhiêu ký ức tuổi thơ được ùa về hết, cùng với đó là những sự thật đã được hé lộ&nbsp; ra, cậu tìm lại được người bạn ấu thơ của mình đó là Tiểu Ly - cô gái đó cũng chính là cô bạn Việt An của hiện tại, chúng ta có thể tin rằng đó là duyên số đã giúp cho Thư tìm lại được cô bạn xưa kia của mình,<strong> cô gái đến từ hôm qua</strong>...&nbsp;</div><div>Đây thật sự là một cái kết có hậu đầy bất ngờ thỏa mãn tâm hồn người đọc. Một cái kết đẹp cho một tác phẩm dành cho lứa tuổi học trò đầy hồn nhiên và trong sáng. Với cốt truyện tuy đơn giản, dễ hiểu cùng với cái kết dễ thương, truyện dù không có những chi tiết những chi tiết giật gân căng thẳng nhưng nó là một cuốn sách đáng đọc để thư giãn đầu óc, chữa lành tâm hồn.&nbsp;</div><div><strong>Những điều mình thích ở cuốn sách này:</strong></div><div>Truyện mang những tình tiết vô cùng lôi cuốn, dí dỏm , những triết lý vô cùng hài hước nhưng cũng rất hợp với lứa tuổi học sinh “<em>con gái càng lớn càng khôn, con trai càng lớn càng ngu</em>” hay “<em>Ôi sức mạnh của tình yêu! Nó có thể biến lừa thành người và biến người thành lừa</em>”.</div><div>Với lại lúc mình đọc truyện này thì mình cũng đang trong lứa tuổi của Anh Thư trong truyện luôn nên khi đọc kiểu mình cảm thấy rất là đồng cảm và cảm thấy được hòa mình vào chính nhân vật trong truyện luôn. Cái cảm giác lâng lâng khó tả của tình yêu tuổi học trò kiểu nó bị đáng yêu á hihi 😍</div><div>_MyAn_</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625614868/e94a0e5cd16525b4534874f96fc4303e/imager_188566.jpg" />
         <pubDate>2022-03-14 14:00:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093906522</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách yêu thích của Nguyn Ngok</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093982777</link>
         <description><![CDATA[<div>- Tên sách: To Kill A Mocking Bird</div><div>- Tựa Việt: Giết con chim nhại</div><div>- Tác giả: Harper Lee</div><div>&nbsp;</div><div>Chào mọi người, Pearl đây!</div><div>Cuốn sách Pearl muốn thiệu với mọi người là "To Kill A Mocking Bird" của tác giả Harper Lee được xuất bản vào năm 1960. Đây là tác phẩm đầu tay của bà và cũng là cuốn tiểu thuyết đầu tiên mình đọc. To Kill A Mocking Bird là một trong những&nbsp; cuốn tiểu thuyết được bán chạy nhất với hơn 10 triệu bản và được đưa vào chương trình giảng dạy chính thức ở các trường phổ thông Mĩ.&nbsp;</div><div>Chuyện lấy bối cảnh vào những năm 1929-1930 khủng hoảng kinh tế toàn thế giới. Đây cũng là thời kì nạn phân biệt chủng tộc diễn ra vô cùng kinh khủng. Truyện kể theo ngôi thứ nhất của cô bé Scout 9 tuối. Qua góc nhìn của trẻ thơ, ta tiếp cận với các vấn đề lớn lao của xã hội một cách nhẹ nhàng thực tế. Scout, Jem và Dill là những đứa trẻ lớn lên trong một khu phố nhỏ ở Maycomb cùng người cha đáng kính Atticus Finch. Tuổi thơ của chúng là những kỳ nghỉ hè và những trò rình rập, quậy phá quanh ngôi nhà của một người đàn ông bí ẩn Boo Radly chỉ ra ngoài vào ban đêm, chuyên bắt sóc và mèo để ăn sống…</div><div>Đến một ngày, vụ án kinh động cả thị trấn xảy ra. Tom Robinson - một người da đen bị buộc tội cưỡng hiếp một phụ nữ da trắng. Atticus được giao làm luật sư phản biện cho bị cáo. Scout, Jem và Dill đồng hành cùng cha trong cuộc chiến đấu cho công lý, cho sự thật, sự công bằng ấy và từ đó mà nhận ra những bài học ý nghĩa trong cuộc sống và trưởng thành…</div><div>Nhân vật mình ấn tượng nhất là Boo Radley. Vì ông như con chim nhại kia, loài chim vô hại nhưng trở nên đáng ghét chỉ bởi tiếng hót bị người ta cho là khó ưa. Gần hết cuộc đời mình, Boo cũng sống trong định kiến của cộng đồng như một con quái vật đáng ghê sợ, một mối nguy hiểm luôn rình rập chỉ bởi anh ta khác mọi người.</div><div>“You never really understand a person until you consider things from his point of view—” “Sir?” “—until you climb into his skin and walk around in it.” “<strong>People in their right minds never take pride in their talents,” said Miss Maudie.”<br></strong>Cuốn sách này mình đã đọc lại nhiều lần, trong đó có bản Tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Mỗi lần đọc đều như lần đầu, vẫn còn đó cảm giác hồi hộp khi dõi theo phiên toà của Tom Robinson hay những lần rình rập tinh nghịch cúa Scout, Jim và Dill quanh nhà của Boo Radley</div><div><strong>&nbsp;</strong></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1616550277/61ba9d69d2b2ea4fbfe76592733ba53a/275512145_540762553957797_7517758889158849795_n.jpg" />
         <pubDate>2022-03-14 14:32:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2093982777</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuốn sách yêu thích của mình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2094159027</link>
         <description><![CDATA[<div>- Tên sách: The Railway Children<br>- Tựa Việt: Lũ trẻ đường tàu<br>- Tác giả: Edith Nesbit (1858 - 1924)<br>Mình muốn giới thiệu quyển sách đến từ một nhà văn nước Anh - Edith Nesbit. Ngày còn nhỏ bà là một cô bé tinh quái và tính cách cũng không giống ai. Bà là một trong những thành viên thuộc giới văn sỹ của chủ nghĩa xã hội lúc bấy giờ. Tác phẩm "Lũ trẻ đường tàu" của bà vẫn luôn là tượng đài tác phẩm thiếu nhi kinh điển không thể bỏ qua sau hơn 1 thế kỷ ra mắt.<br><em>Lũ trẻ đường tàu </em>là câu chuyện kể về ba đứa trẻ nghèo tên là Roberta, Peter, Phyllis sống bên đường tàu đã cuốn độc giả thiếu nhi vào một thế giới tinh nghịch, trong trẻo, đầy màu sắc nhưng vô cùng cảm động, một xâu chuỗi khéo léo những tình tiết tưởng như rời xa nhau nhưng hóa ra lại đồng quy ở kết thúc đầy bất ngờ nơi cuối truyện.<br>Câu chuyện kể về một buổi tối, cha của ba đứa trẻ phải rời khỏi nhà cùng hai người đàn ông lạ mặt và không trở về. Đó chính là ngày định mệnh khiến ba đứa trẻ đang sống trong ngôi Biệt thự Đỏ hạnh phúc bên cha mẹ và sự tiện nghi đầy đủ phải đi vào kết thúc. Mẹ lẳng lặng gói ghém đồ đạc đưa lũ trẻ tới sống tại “Ba Ống Khói”, ngôi nhà nằm bên một nhà ga tưởng tượng ở miền quê Yorkshire. Từ ngày về đây, đường tàu đã trở thành trung tâm cuộc sống của ba chị em Roberta hay còn gọi là Bobbie, cuốn chúng vào những chuyến phiêu lưu mạo hiểm nhưng vô cùng kỳ thú: “ Cứu cả đoàn tàu thoát khỏi tai nạn trong trận lở đất, giúp ông người Nga tha hương tìm lại gia đình, cứu em bé nhà “ông sà lan” thoát khỏi đám cháy…Nhưng đằng sau những chiến tích rực rỡ vẫn là một nỗi buồn thầm lặng khôn nguôi. Và rồi hàng loạt câu hỏi được hiện ra trong đầu lũ trẻ mà không có lời giải đáp. Bởi vì, cha đã đi đâu? Bao giờ cha sẽ về? Chuyện gì đã xảy ra?...<br><em>Lũ trẻ đường tàu</em> không chỉ là câu chuyện kể về ba đứa trẻ sống tại “ Ba Ống Khói” với những chuyến tàu. Mà là những chuyện ly kì, hấp dẫn, thú vị xảy ra khi chúng sống tại đấy cuốn hút người đọc như: “ Mỏ than của Peter; những tù nhân và những người bị giam cầm hay cứu tinh của con tàu; bí mật kinh hoàng...<br>Đối với mình, đây là một cuốn sách đáng đọc. Không chỉ lồng ghép những bài học ý nghĩa về tình cảm gia đình, cách đối nhân xử thế và vô vàn câu chuyện nhỏ nhoi khác dưới góc nhìn của những đứa trẻ, mình còn thấy được chính bản thân mình khi còn là một đứa trẻ qua hình ảnh của 3 chị em Roberta: hồn nhiên, tò mò, thích đùa nghịch&nbsp; và hòa mình với thiên nhiên. Bên cạnh đó, cách miêu tả hình ảnh cũng rất chân thực, gần gũi, làm mình như tưởng tượng được thế giới của 3 đứa trẻ gần ngay trước mắt.&nbsp;<br>Như vậy, đây là một trong những quyển sách yêu thích của mình. Cảm ơn mọi người đã đọc.<br>                                      _Khánh Linh_<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://cdn.noron.vn/2018/06/07/73ecee44afcb9c1e886cef0cdc78f25e.jpg" />
         <pubDate>2022-03-14 15:52:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2094159027</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khi hơi thở hóa thinh không (When breath becomes air) - Paul Kalanithi: Trước khi chết phải thành công trên lối đi riêng!</title>
         <author>nhattd0805</author>
         <link>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2094278768</link>
         <description><![CDATA[<div><br><strong><mark>Mở bài và lời chào trân trọng nhất!<br></mark></strong><em><br></em>Xin chào mừng quý độc giả, quý khán thính giả và toàn thể cộng đồng fan yêu dấu đã lại quay trở lại với những chia sẻ hết sức nhân văn và ý nghĩa của mình, lại là Gia Đại của các bạn đây. Và lần này, mình muốn đem một bất ngờ lớn đến cho chúng ta. Chắc hẳn rằng, nếu mình không nói ra thì các bạn sẽ không biết ngày hôm nay mình sẽ "rì viu' một cuốn sách đúng không nào? Thật không ngờ tới, nhưng sự thật chỉ có một và mình đã đem nó đến với các bạn đây (trò đùa "vui" khi deadline còn tận một tiếng ba mươi hai phút tròn ahahaha). Đà Lạt thì không lan man, hãy cùng mình bước vào câu chuyện mà mình sẽ giới thiệu ngày hôm nay thôi nào!<br>*bắt đầu với một giọng điệu nghiêm túc hơn nè*<br><br><strong><mark>Tuyên bố lý do<br></mark></strong><br></div><blockquote><strong>Để được một bài luận hoàn chỉnh thì ta phải nêu được 3 lý do!</strong></blockquote><div><br>Trước khi nói về nội dung sách thì mình sẽ đề cập vài ý về lý do mình chọn giới thiệu cuốn sách này ha. Như đã nói tại lớp thì mình có 2 lý do chính để chọn cuốn sách này:<br>Đầu tiên: Nó hay!<br>Thứ hai: 2 năm qua mình chỉ đọc kĩ và nhớ mỗi nó kkk.<br>Nhưng con số 2 không làm mình ưng ý cho lắm nên mình xin bổ sung thêm ý thứ 3. Đó là giá trị mà nó đem đến cho mình trong khoảng thời gian niên thiếu của bản thân. Với một đứa nhóc như mình, "cái chết" luôn là một thứ gì đó quá đỗi mới mẻ và lạ lẫm. Chẳng ai muốn đối diện với cái chết khi đang chìm đắm trong màu hồng của cuộc sống tươi đẹp. Vả lại, dẫu nó không tươi đẹp thì cũng có mấy ai dám nghĩ đến nó cơ chứ? Mọi người xung quanh mình đều tránh né cái chết, đều tránh đề cập đến nó như một thứ chỉ đem lại những năng lượng tiêu cực cho con người. Nhưng suy đi nghĩ lại thì, chẳng ai biết mình còn bao lâu để sống, liệu có phải vài năm nữa, hay vài tháng nữa, vài tuần nữa, hay ngay ngày mai? Và liệu chúng ta có đang lãng phí quá nhiều thời gian châu ngọc để đánh mất bản thân, để chìm đắm trong những thứ không mang đến bất kì một giá trị nào cho bản riêng mình? Mình nghĩ rằng, chỉ khi nhận thức được cái chết, khi biết được cái chết đang gần kề đến đâu, thì chúng ta mới nhận ra được giá trị của cuộc sống và cố gắng sống trọn từng khoảnh khắc mà nó mang lại, đúng hong nè hihi. Và bản tự sự thuật lại cuộc đời của chính tác giả Paul Kalanithi đã chỉ mình cách nhìn trực diện vào cái chết, đối diện với nó, vực dậy bản thân và đấu tranh với nó như một dũng sĩ kiên cường trong những "trận chiến" gian nan của cuộc sống.<br><br><strong><mark>Nói về nội dung</mark></strong><strong><br></strong><br></div><blockquote><strong><em>Cái tên chưa nói lên tất cả đâu nha!</em></strong></blockquote><div><br>Nghe tựa đề của cuốn sách, nhìn cái bìa, hay đơn giản là đọc mấy dòng lý do ở trên của mình, các bạn có thể tưởng tượng về một cuốn sách đầy màu bi thương, bi kịch trong cuộc đời tác giả. Mình cũng nghĩ vậy trước khi đọc nó. Tuy nhiên, cảm nhận của mình sau khi đọc nó không hề lâm li bi đát như cách mình mường tượng. Xen lẫn với hành trình chống chọi với căn bệnh ung thư phổi quái ác của tác giả còn là những lời kể, lời bộc bạch về thời niên thiếu của Paul, về con đường học tập, trưởng thành của anh và về những chiêm nghiệm anh có được qua cả thập kỉ làm người bạn tri kỉ với sách vở y khoa, với chiếc dao mổ và những bệnh nhân của anh. Sách được chia làm 2 chương, đầu tiên là "khởi đầu với một sức khỏe hoàn hảo" và "không dừng cho tới chết". Nghe tên thôi cũng thấy "cuốn" rồi ha, vậy thì cùng mình khám phá thêm về nội dung sách qua mấy lời "rì viu" nữa nha.<br><br><strong><mark>Rồi bước vô mấy bài học mình rút ra nè</mark></strong><strong><br></strong><br></div><blockquote><strong>"Khi tôi được chẩn đoán mắc bệnh nan y trong người, tôi bắt đầu nhìn thế giới qua hai lăng kính; tôi bắt đầu nhìn cái chết trong cả hai vai trò là bác sĩ và bệnh nhân"</strong></blockquote><div><br>Như bạn đã thấy đó, với vai trò là một bác sĩ, Paul luôn hoàn thành xuất sắc công việc chữa lành cho bệnh nhân của mình. Nhưng mãi cho đến khi anh khoác chiếc áo xanh của người bệnh lên người thì anh mới phần nào thấu cảm được những gì mà người bệnh đang phải trải qua. Mình cũng tập nhìn nhận cuộc sống dưới một lăng kính đa chiều như thế. Có nhiều vấn đề khác nhau trong cuộc sống, nhiều nỗi đau khác nhau trong cuộc sống mà khi ta đặt mình vào nhiều góc độ khác nhau, ta mới có thể thấu hiểu được chúng. Mình tự nhận thấy đôi khi mình quá chú tâm vào những cái tốt đẹp trong cuộc sống mà quên "moi móc", đối diện với những thứ "xấu xí" hơn để có thể nhận ra được cái đẹp bên trong nó. Cũng như Paul, khi người ngoài nhìn vào hoàn cảnh của anh, họ sẽ thấy nó thật u ám và buồn bã. Tuy nhiên đối với Paul thì căn bệnh ung thư không chỉ giúp anh mạnh mẽ hơn mà còn có nhiều thời gian hơn để quan sát, để hoài niệm và viết nên bản tự sự của đời mình. Vậy nên hãy cứ thật bình thản đón nhận những sai lầm, biến cố để nhận ra được những gì tốt đẹp bên trong nó nhé. Cũng như quả sầu riêng xù xì, gai góc khiến bạn bầm tím bao nhiêu mà khi bạn đã bổ nó ra được và ăn thì chao ôi ngon khó cưỡng!<br><br></div><div><strong><mark>Tiếp nè</mark></strong><strong><br></strong><br></div><blockquote><strong>"Là bệnh nhân thì đường Kaplan - Meier chẳng còn quan trọng nữa"</strong></blockquote><div><br>Đường Kaplan-Meier trong y học giúp chỉ ra tiên lượng bênh phù hợp giúp ích cho quá trình điều trị của bác sĩ. Đó là biểu đồ với những đường lên xuống, những con số như 1 năm, 2 năm, 1 tháng, 2 ngày... Nhưng có vẻ khi ta biết chắc rằng mình sẽ chết thì mốc thời gian ấy chẳng còn quan trọng nữa. Có thể là ngày mai, bao giờ cũng được, ta không cần phải quan tâm tới nó nữa. Điều quan trọng là ngày hôm nay ta sống cho mình được bao nhiêu, cuộc đời mình đẹp thêm bao nhiêu phần. Những lời văn của tác giả Paul Kalanithi giúp mình hiểu rõ hơn về việc yêu hiện tại và sống cho hiện tại nhiều hơn. Tương lai hay quá khứ chỉ là một phần phụ của cuộc sống, nó có thể đã qua, hoặc nó có thể vẫn chưa đến. Điều ta cần làm là trân trọng những gì mình làm được trong hiện tại và cố gắng tiến lên từng bước, từng bước thật vững chãi. <br><br><strong><mark>Còn nữa chưa hết</mark></strong><mark><br></mark><br></div><blockquote><strong>"Nhân diện"..."nhân diện"..."nhân diện"</strong></blockquote><div><br>Xuyên suốt nội dung của cuốn sách, tác giá không ngừng đề cập đến vấn đề "nhân diện" (identity). Cụm "nhân diện" này càng được nhắc đến ngày càng nhiều hơn, với tần suất dày hơn khi mạch truyện dần đến hồi kết - tác giả sắp từ giã cõi đời. Ban đầu khi đọc sách, mình thấy cụm này khá khó hiểu (lúc đọc chữ nhân diện mình kiểu "ủa là sao là sao phải làm sao làm sao!"), nhưng càng đọc thì mình càng hiểu hơn về nó và nhận thấy được sự cần thiết của một tấm "nhân diện" trong cuộc đời mỗi người. Hoàn cảnh bạn đang sống không quyết định con người bạn, có thể hoàn cảnh đẩy bạn vào thế bị động, nơi bạn nghĩ mình không có quyền lựa chọn nào khác ngoài phó mặc cho số phận. Khi đó, hãy đứng lên và chọn lấy một "nhân diện" cho mình. Bạn có thể đang mắc căn bệnh ung thư quái ác và nó khiến bạn trở thành một "bệnh nhân", một vật thể phải chịu tác động của ngoại lực, nhưng hãy mạnh mẽ vực dậy, chiến đấu với nó để giành lại nhân diện "bác sĩ" mà bản thân mình mong muốn. Liên hệ về phía mình, mình nghĩ rằng việc chọn cho bản thân một "nhân diện" phù hợp là thực sự cần thiết. *Tới đây hong biết nói sao nữa nè*. À, có mấy khi cuộc sống ép mình vào đường cùng, mình cảm thấy đuối thế quá và nghĩ rằng mình không có lựa chọn nào khác ngoài đầu hàng ngoài chịu thua trước những thế lực ngoài kia, mình lại đứng lên và lựa chọn nhân diện của một con người mạnh mẽ. Cùng những người bạn đồng hành, mình chống lại nó, vượt qua nó và chiến thắng nó trong vinh quang - điều mà đôi khi mình nghĩ có lẽ mình sẽ không làm được. Cũng có mấy khi mệt mỏi quá, buồn thảm quá thì mình lại chọn cho bản thân một nhân diện yếu đuối hơn. Khi đó mình có thể khóc, có thể sầu thảm nhưng chắc chắn sau đó mình sẽ trở lại và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tóm lại là, "nhân diện" nào cũng được, miễn là nó phù hợp với bạn và cho phép bạn sống thật đúng với bản thân mình!<br><br><strong><mark>Chung quy lại thì<br></mark></strong><br>&nbsp;"Khi hơi thở hóa thinh không" đã phần nào đem chúng ta lại gần hơn với cái chết. Hehee ý mình là hiểu rõ hơn về nó chứ không phải đọc xong là cận kề nó đâu nha. Khen nhiều rồi thì mình cũng "chê" một vài chỗ về cuốn sách này. Mặc dù lời văn của tác giá rất mộc mạc và dễ thấm nhưng có đôi chỗ mình cảm thấy khó hiểu vi nó có quá là nhiều thuật ngữ y khoa cùng với nhiều chi tiết làm mình hơi "buồn ngủ" ở phần đầu truyện. Nhưng mà chỉ có vậy thôi à, cuốn sách này rất đáng đọc luôn nha. Chỉ định cho những ai đang mất niềm tin vào cuộc sống, đang chán nản hay phí hoài quá nhiều thời gian mà vẫn không tìm ra được bài học nhân sinh nào nè.<br>Chấm điểm: 4/5<br><br><strong><mark>Đây là dòng kết. Chân thành cảm ơn quý độc giả vì đã đọc dài. (còn 4p mới trễ deadline)<br></mark></strong><strong><br></strong>Nhật - Mặt trời sáng bự.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1355675515/f29cd7875a6bbb6c009c331d200101fe/when_breath_becomes_air2.jpg" />
         <pubDate>2022-03-14 16:53:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ninhtth3926/vpzmyrjalqsso9xy/wish/2094278768</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
