<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Lí luận văn học _ DAMH 02 by Đặng Hoàng Oanh</title>
      <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat</link>
      <description>Post your response to the discussion topic by clicking the plus button below.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-02-03 06:28:29 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-04-24 12:42:23 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f4ac.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313372538</link>
         <description><![CDATA[<p>“Dưới bóng liễu già” là một trong những truyện ngắn giàu ý nghĩa của Hans Christian Andersen . Bước vào câu chuyện là một bức tranh thiên nhiên sống động và thơ mộng của làng quê với sự hiện diện đặc biệt của hình ảnh cây liễu già - hình ảnh trung tâm của không gian thanh tính lại vừa cổ kính linh thiêng . Cây liễu không chỉ là một phần của thiên nhiên mà còn là một nhân chứng cho dòng chảy thời gian , cho những câu chuyện về con người và cuộc đời . Bằng ngòi bút bậc thầy , ngôn từ hết sức tinh tế và giàu chất thơ Andersen đã mang người đọc chìm vào không gian thiên nhiên hữu tình ,thả hồn vào không gian để cảm nhận được từng tiếng lá rì rào và sự yên bình dưới bóng cây hạnh phúc.</p><p>&nbsp;&nbsp; Cây liễu không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là nơi con người tìm thấy sự đồng điệu , cảm giác an toàn và bình yên … giống như một người lưu dữ kí ức , hình ảnh cây liễu già nhắc nhở chúng ta rằng mọi sự vật hay con người điều có quá khứ , có lịch sử và có câu chuyện riêng của chính mình.</p><p>&nbsp; Tác phẩm kể về câu chuyện giữa Knut và Gian là hai đứa trẻ sống cạnh nhà của nhau, cùng nhau trải qua tuổi thơ dưới bóng cây liễu già. Tình bạn của họ phải trải qua nhiều khó khăn, thách thức có vui buồn, giận hờn và hiểu lầm nhau. Nhưng chính nhờ sự cảm thông và lòng chân thành, họ đã vượt qua tất cả để duy trì tình bạn. Câu chuyện của hai nhân vật là câu chuyện đẹp đẽ về tình bạn chân thành, sự bao dung , đồng cảm và tấm lòng vị tha - chính những điều đó đã giúp vượt qua tất cả những khó khăn, thử thách để duy trì tình bạn.</p><p>&nbsp;&nbsp; Không chỉ vậy, câu chuyện còn là bài học sâu sắc về tình yêu và lòng nhân ái , thứ mà chúng ta có thể cảm nhận được thông qua việc xây dựng các nhân vật với tấm lòng yêu thương và sự gắn bó giữa con người với nhau . Nhà văn đã sử dụng cách kể chuyện nhẹ nhàng giàu cảm xúc , với sự hoà quyện giữa hiện thực và yếu tố kỳ ảo , ngôn ngữ giàu sức gợi đã đưa người đọc vào một thế giới tưởng chừng giản đơn mà sâu sắc . Thông qua đó là lời nhắc nhở về giá trị của sự bình yên , lòng trắc ẩn và mối quan hệ mật thiết giữa con người với thế giới tự nhiên.</p><p>&nbsp;&nbsp; Có thể nói “Dưới bóng liễu già “ không chỉ là một câu chuyện cổ tích mà còn là một bài học sâu sắc về con người, về cuộc đời . Qua tác phẩm , Hans Christian Andersen không chỉ kể chuyện mà còn thống qua trang viết để gửi gắm đến bạn đọc những suy tư , triết lí về con người, thiên nhiên, những chiêm nghiệm về cuộc sống hết sức ý nghĩa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 09:46:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313372538</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313395160</link>
         <description><![CDATA[<p>Tác phẩm Dưới bóng liễu già<strong> </strong>của Hans Christian Andersen là một câu chuyện cảm động về tình bạn, sự chia ly và những khát vọng yêu thương trong cuộc sống, được xây dựng với những hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Câu chuyện phản ánh những giá trị nhân văn sâu sắc qua các nhân vật trẻ nhỏ, qua tình bạn giữa Knút và Gian</p><p>và cây liễu già</p><p>Tình bạn giữa Knut và Gian là biểu hiện cho mối quan hệ trong sáng lành mạnh , chơi với nhau vui vẻ bên gốc liễu già , cả 2 đến từ những gia đình nghèo. Cây liễu là một biểu tượng của sự che chở và là nơi mà hai đứa trẻ tìm thấy sự an toàn .Mối quan hệ của các nhân vật với cây liễu gợi nhắc về sự kết nối sâu sắc giữa con người với thiên nhiên, nơi mà con người tìm thấy sự an ủi và niềm vui trong những điều giản dị.</p><p>Chắc chắn, một trong những đoạn cảm động và sâu sắc nhất trong câu chuyện là về hai chiếc bánh hình người con trai và con gái. Họ yêu nhau nhưng không bao giờ dám bày tỏ tình cảm cuối cùng, vì sự im lặng ấy họ không có được một kết quả hạnh phúc. Câu chuyện này không chỉ nói về tình yêu trong cuộc sống, mà còn là bài học về tầm quan trọng của việc thể hiện cảm xúc, đặc biệt là tình yêu . cuối cùng khi hai gia đình phải chia xa tình bạn giữa 2 người cũng không phai mờ dù họ hứa mỗi năm chỉ viết thư cho nhau 1 lần . Đó là biểu hiện cho đoạn tình cảm mãi không phai moè theo thời gian</p><p>Dưới bóng liễu già là một câu chuyện đầy cảm xúc, mang đến những bài học về tình bạn, tình yêu và sự chấp nhận. Andersen không chỉ khắc họa tình bạn giữa hai đứa trẻ, mà còn vẽ nên một bức tranh về những cảm xúc chân thật, về những sự kết nối giản dị nhưng ý nghĩa trong cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:05:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313395160</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313397320</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Truyện ngắn “ Tuyết” của Paustovsky là một câu chuyện lãng mạn nhưng đầy sự tiếc nuối về mối tình thoáng qua giữa Tachiana và Nicola. &nbsp;</p><p>    Tachiana Petrovna ở cùng với đứa con gái nhỏ là Varia và người vú già. Nàng là một người nhìn vẻ bề ngoài rất mạnh mẽ nhưng bên trong lại là một người cô gái dịu dàng, nữ tính và giàu tình cảm. Tachiana mang trong mình sự cô đơn sâu sắc, cô khao khát được yêu thương, đước hạnh phúc nhưng lại sợ tổn thương sẽ kéo đến giống như trước đây. Khi Tachiana biết cụ Potapov có con trai đang phục vụ ở trong hạm đội "Hắc Hi". bên cạnh mô hình tuần dương hạm, có bức ảnh của anh Tachiana cầm bức ảnh lên nàng cứ có cảm giác là đã gặp anh ở một nơi nào đó, nhưng đã lâu lắm rồi, trước cả cuộc hôn nhân không toại nguyện của nàng. Lúc này Nicolai ngồi trên tàu hỏa về nghỉ phép.Tachiana và Nicolai gặp nhau, tuyết đọng trên cành rơi xào xạc mang lại cảm giác lãng mạn yên bình. Trong thời gian ở cùng nhau Tachiana và Nicolai đã nảy sinh tình cảm với nhau. Nicolai có phần e dè, nhút nhát trong việc thể hiện tình cảm đối với Tachiana, anh luôn âm thầm quan tâm cô. Hai người họ đều là những người có sự đồng điệu vê tâm hồn, họ hiểu thấu, đồng cảm với nhau. Khi tình cảm vừa mới chớm nở thì lúc này cũng là lúc cả hai phải chia xa. Họ không có cơ hội trực tiếp cùng nhau để vun đắp cho tình cảm này nhưng Nicolai cũng viết lá thư với những dòng chữ thể hiện sự nhớ thương với Nicolai và cho cô biết anh đã nhận ra cô là cô thiếu nữ Nicolai yêu Krưm và con đường nhỏ.</p><p>    Truyện “ Tuyết” của Paustovsky đã để lại cho tôi một cảm giác tiếc nuối cho mối tình dở dang giữa Tachiana và Nicolai. Tình cảm giữ hai người họ là một thứ tình cảm lãng mạn, nó khiến người đọc phải xao xuyến, bâng khuâng và cũng khiến người đọc phải suy ngẫm về giá trị tình cảm của cuộc sống này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:07:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313397320</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313403521</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưới Bóng Liễu Già” là một trong những tác phẩm nổi bật của Hans Christian Andersen, mang đậm chất thơ và triết lý sâu sắc. Câu chuyện kể về tình bạn thuở ấu thơ giữa Knút và Gian, hai đứa trẻ sống ở thị trấn Kgiôêgiê trên đảo Xilen. Họ thường chơi đùa dưới gốc cây liễu già, nơi gắn liền với những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://th%C6%A1.Kh">thơ. Kh</a>ông chỉ đơn thuần là một phần của cảnh vật, cây liễu già còn gắn liền với những ký ức, trở thành nơi trú ẩn cho con người tìm kiếm sự đồng điệu và bình yên. Nó nhắc nhở chúng ta rằng mọi sự vật, con người đều có quá khứ, có câu chuyện riêng đáng trân trọng. Dưới bóng cây liễu ấy, Knut và Gian – hai đứa trẻ sống cạnh nhau – đã cùng nhau trải qua một tuổi thơ đẹp đẽ. Dù phải đối mặt với nhiều khó khăn, hiểu lầm và thử thách, tình bạn của họ vẫn vững bền nhờ lòng chân thành, sự bao dung và thấu hiểu. Cây liễu già như một biểu tượng của ký ức và nỗi buồn. Cây liễu chứng kiến sự thay đổi của thời gian, sự trưởng thành và chia ly của hai nhân vật chính, về sự vô thường của cuộc sống và nỗi cô đơn của con người. Một câu chuyện cảm động về tình yêu đơn phương và sự hy sinh. “Dưới Bóng Liễu Già” không chỉ là một câu chuyện cổ tích đơn thuần mà còn là một tác phẩm chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa, khiến người đọc phải suy ngẫm về tình yêu, cuộc sống và số phận.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:13:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313403521</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tolaphuong21</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313408888</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3224939652/99964b528d8a7c28ea8ca89cc33f4ca3/Truy_n_ng_n.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 10:17:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313408888</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313412556</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353938725/b198def83aedee2d6eb41d54d1df836c/b_i_t_m_t_t_truy_n_ng_n.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 10:21:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313412556</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>caonhung842005</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313418271</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu truyện Tuyết là một câu chuyện tình cảm hay &nbsp;kể về cuộc sống nàng Tachiana Petrovna quyết định rời Moskva để chuyển về ngôi nhà của cụ Potapov cùng với con gái và vú nuôi trong một ngôi nhà nhỏ ở trên một ngọn đồi, trong một khung cảnh đen xám bởi sự xuất hiện của những đàn quạ đang bay trên trời. Nhưng vài tháng sau đó thì cụ Potapov mất trong những dòng suy nghĩ quẩn quanh nàng lại cảm thấy hối tiếc vì đã không ở lại Moska, nhưng cuối cùng nàng đã quyết định ở lại tỉnh lị này. Nàng quyết định sẽ biểu diễn ở các trạm quân y ở đây, thời gian trôi qua nàng cũng đã cảm thấy quen dần với cuộc sống nơi đây. Biết cụ potapov có một người con trai làm trong hạm đội ‘’Hắc hi “ có đôi lúc nàng cầm tấm ảnh của anh trên bàn làm việc của cụ ngồi ngắm nghía bức ảnh đó. Dường như nàng cảm thấy vô cùng quen thuộc đối với bức ảnh đó, nàng nghĩ dường như đã gặp chàng trai đó ở đâu mà không thể nào nhớ được. Rồi một hôm nàng ngồi xuống bàn thận trọng lấy ra một bức thư của người con trai cụ viết cho cụ. Trong bức thư là những lời nhớ thương của chàng trai đối với người cha, đối với quê hương của mình và khuyên bảo cha đừng chờ mình nữa. Trước những dòng tâm sự của chàng trai dành cho cụ, nàng đã liên tưởng đến việc khi chàng trai đó trở về mà người đối diện không phải là người cha thân yêu mà là những con người xa lạ chưa một lần gặp gỡ, cảnh vật thì thay đổi không còn giống như dòng kí ức xưa kia trước lúc đi của chàng chắc chàng sẽ cảm giác rất đau khổ.Nicolai Potapov là con trai của cụ Potapov khi ở trên tàu hoả đã nghĩ rằng mình ở lại với người cha của mình cùng lắm là một đêm,nhưng vừa mới bước xuống ga thì anh hay được tin rằng người cha thân yêu của mình đã mất và trong ngôi nhà đó là một người phụ nữ và một đứa trẻ lại sống ở đó. Cảnh vật lúc này cảm giác thật khác biệt anh định sẽ không trở về ngôi nhà của mình nhưng cuối cùng anh đã vào ngôi nhà và gặp được nàng Tachiana Petrovna. Hai người tâm sự trò chuyện với nhau trong ngôi nhà nhỏ và Nicolai Potapov dường như đã cảm nhận được sự nhẹ nhàng và sâu lắng.Hôm sau khi anh rời đi nàng Tachiana Petrovna đã đề nghị anh viết thư lại cho cô và sau khi nhận được bức thư và biết rằng cô chính là người có thể mang lại hạnh phúc và có thể phá nát hạnh phúc của anh, người mà anh nhất định phải tìm được và cuộc đời đã thương cho anh gặp được nàng ngay chính ngôi nhà thân yêu của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:26:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313418271</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313418444</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện mà ông hàng bánh kể cho hai đứa trẻ trong tác phẩm “Dưới bóng liễu già” của Hans Christian Andersen thực sự mang nhiều tầng ý nghĩa sâu sắc. Những chiếc bánh ngọt hình người, một chàng trai và một cô gái, trở thành biểu tượng cho tình yêu không được bày tỏ, những cảm xúc không được thổ lộ, và sự im lặng của cả hai trong suốt thời gian dài.</p><p>Cái nhìn của cô gái và chàng trai về tình yêu là những quan niệm truyền thống, có phần rụt rè, thậm chí là sự thiếu chủ động trong việc thể hiện cảm xúc. Cô gái chờ đợi chàng trai bày tỏ, trong khi chàng trai lại không dám hành động, và cuối cùng, họ không có cơ hội yêu nhau như mong muốn. Điều này phản ánh một sự thật đáng buồn về mối quan hệ giữa con người với nhau: sự im lặng, sự ngại ngùng hoặc sự e dè có thể khiến tình cảm trôi qua mà không bao giờ được thể hiện, thậm chí có thể dẫn đến sự kết thúc trong đau khổ. Cả hai nhân vật, dù được đặt trong hình dạng bánh ngọt, đều không thể vượt qua cái bóng của sự thiếu dũng cảm để bày tỏ tình yêu của mình.</p><p>Câu chuyện cũng làm nổi bật một yếu tố rất quan trọng trong tình yêu và cuộc sống: sự giao tiếp, sự chia sẻ và hành động là yếu tố then chốt để mối quan hệ có thể phát triển. Nếu chỉ mãi đợi chờ mà không dám nói ra, mọi thứ có thể sẽ mất đi, như hình ảnh chiếc bánh ngọt vỡ ra, không kịp để lại dấu ấn gì. Chính sự im lặng, thiếu dũng cảm và thiếu sự bày tỏ tình cảm khiến mọi thứ trở nên vô nghĩa.</p><p>Những chi tiết như “hạt hạnh nhân đắng” trong trái tim của chàng trai, hay “mật ong” trong cơ thể của cô gái cũng có thể là sự tượng trưng cho những khía cạnh ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng của tình yêu, khi sự lỡ lầm hoặc thiếu may mắn có thể dẫn đến kết thúc bi kịch.</p><p>Câu chuyện của ông hàng bánh, qua cách kể của Andersen, khiến người đọc phải suy ngẫm về những điều chưa được nói ra trong tình yêu, về những cơ hội đã mất đi vì sự e ngại hay thiếu sự can đảm.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:26:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313418444</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313419097</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353952684/ab120f7aa7b020084223f6cb97b468c3/Truy_n_ng_n_Tuy_t_.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 10:26:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313419097</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313419913</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện "Dưới bóng liễu già" của Hans Christian Andersen xoay quanh mối tình đơn phương của cậu bé Knút với cô bạn gái cùng tuổi, Gian. Hai đứa trẻ sống cạnh nhau trong một thị trấn nhỏ bên bờ biển, nơi có những hàng cây liễu và không gian xanh tươi. Trong suốt thời gian chơi đùa chung, Knút luôn thầm yêu Gian nhưng không dám bày tỏ tình cảm của mình. Một ngày, ông chủ cửa hàng bánh ngọt kể cho chúng hai đứa một câu chuyện thương tâm về một cặp tình nhân bằng bánh ngọt, qua đó cho thấy tình yêu câm lặng không mang lại kết quả gì. Điều này ảnh hưởng sâu sắc đến cả hai. Khi chúng lấy bánh hình cặp tình nhân ra nghĩa địa và ôn lại câu chuyện, chúng vô tình chứng kiến sự mất mát khi bánh hình cô gái bị ăn mất. Cuối cùng, Knút và Gian quyết định ăn nốt chiếc bánh hình cậu trai để không còn ai phải sống một mình. Dù gặp nhiều khó khăn trong tình cảm và những sự mất mát, nhưng câu chuyện vẫn giữ lại những kỷ niệm đẹp về tình bạn và tình yêu thơ ngây dưới bóng cây liễu. Câu chuyện thể hiện những trăn trở về tình yêu và sự mất mát, đồng thời ca ngợi vẻ đẹp thuần khiết của tuổi thơ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:27:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313419913</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313424771</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3354009472/29fda12415baed409bd43f1428561d50/L__Th__Thanh_Ng_n.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 10:31:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313424771</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313425567</link>
         <description><![CDATA[<p>Hôm nay tôi muốn giới thiệu đến người đọc một tác phẩm truyện ngắn là "Tuyết" bởi nó mang nhiều ý nghĩa thiết thực trong cuộc sống.</p><p>Nhà thơ Bằng Việt từng viết những câu thơ thế này:</p><p>" Đưa em đi... Tất cả thế xong rồi</p><p>Ta đã lớn. Và Pautopxki đã chết!</p><p>... Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện "Tuyết"</p><p>Dẫu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em! "</p><p> Dù cuộc sống không  ngọt ngào hoàn toàn như trong thế giới của Pautopxki, và chúng ta đã từng  biết khóc - những giọt nước mắt không phải vì hạnh phúc, thì  "Tuyết" vẫn  như một giấc mơ trong trẻo nhất, thanh khiết nhất...</p><p>Tuyết là một trong những truyện ngắn hay và rất đẹp của Pautopxki. Thế giới của "Tuyết" là thế giới của tình yêu dịu dàng và thanh khiết. Thế giới của "Tuyết" là thế giới đẹp yên bình trước cuộc thế chiến thứ hai. Thế giới của Tuyết là thế giới mà người ta có thể khóc vì hạnh phúc.</p><p><br/></p><p>Truyện "Tuyết" kể về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa một cô gái tên Tatyana và một chàng trai tên Alexei trong một đêm tuyết rơi dày đặc ở một thành phố nhỏ của Nga. Tatyana là một cô gái sống nội tâm, yêu thiên nhiên và có tâm hồn nhạy cảm. Alexei là một chàng trai trẻ tuổi, mơ mộng và lãng mạn. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa họ trong đêm tuyết trắng đã để lại trong lòng mỗi người những ấn tượng sâu sắc và những cảm xúc khó quên.</p><p>Truyện lấy bối cảnh trong một đêm tuyết rơi dày đặc ở một thành phố nhỏ của Nga. Bối cảnh này không chỉ tạo nên một không gian lãng mạn và huyền ảo cho câu chuyện, mà còn góp phần thể hiện tâm trạng và cảm xúc của các nhân vật.</p><p>Truyện "Tuyết" tập trung vào chủ đề tình yêu và vẻ đẹp của thiên nhiên. Tác phẩm ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của con người, đặc biệt là những người phụ nữ Nga. Đồng thời, truyện cũng thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với những giá trị văn hóa truyền thống của đất nước.</p><p>Không những vậy ,"Tuyết" là một truyện ngắn đặc sắc của Konstantin Paustovsky, mang đậm chất trữ tình và lãng mạn. Tác phẩm không chỉ làm say đắm lòng người đọc bằng vẻ đẹp của thiên nhiên và tình yêu, mà còn chứa đựng những giá trị nhân văn sâu sắc.</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:32:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313425567</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phanthithaongan22112005</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313433922</link>
         <description><![CDATA[<p>Paustovsky là một nhà văn Nga với những áng văn đầy nhẹ nhàng, đằm thắm làm rung động tâm hồn người đọc. Ông là một nhà văn kiệt xuất của nước Nga, những câu chuyện của ông không ấn tượng bởi các tình tiết xung đột mãnh liệt mà là sự dịu dàng đầy ý nghĩa của hy vọng, sự tươi sáng, cảm xúc tâm hồn. “ Tuyết” một trong những câu chuyện đầy sâu lắng khiến tôi rơi vào trầm tư đầy cảm xúc lạ lẫm, “ Tuyết” không chỉ là câu chuyện về mùa đông ở xứ lạnh kia mà là câu chuyện về sự hy vọng về tình yêu về cuộc sống. Tên mẩu truyện ngắn “ Tuyết” đã nói lên sự bồng bềnh trong trắng trong lời văn của Paustovsky, sự gặp gỡ giữa một chàng lính Liên Xô và cô thiếu phụ Nga, sự gặp gỡ đầy nhẹ nhàng giữa tình cảnh chiến tranh khiến cho con người ta trân trọng nhau hơn, trân trọng khoảng khắc ở bên nhau. Chàng lính Liên Xô ở phương xa với hy vọng về gặp cha mình ở tỉnh lị, gặp lại con đường thân thuộc, được nhìn thấy con mèo xám Arkhiv nằm sưởi ấm bên lò sưởi, cây dương cầm được thắp sáng chàng lính muốn sống cùng những kỉ niệm thân quen ấy được ở bên cha của mình với ngày nghỉ phép ít ỏi. Lần trở về của chàng lính lần này bắt gặp cô thiếu phụ - mối tình len lói từ cái nhìn đầu tiên, câu chuyện tình yêu chẳng thế có hồi kết trọn vẹn khi cô thiếu phụ nhận ra rằng anh chàng lính đã nhầm khi gặp cô vì nghĩ cô là người anh đã từng mến từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng tại sao cô thiếu phụ lại không phủ nhận điều đó mà im lặng , phải chăng cô muốn giữ bí mật cho riêng mình giữ cho niềm hy vọng về tình yêu của chàng lính cô đơn ấy. Câu chuyện “ Tuyết” luôn giữ cho mình sự trong trắng, tinh khiết sự ấm áp của tình yêu làm con người ta oà khóc vì hạnh phúc. Cô thiếu phụ ấy là người gieo mầm hy vọng cho anh, cho anh nhưng giây phút không thể quên đối với anh chàng lính có thể là lần gặp nhau cuối cùng, cô thiếu phụ như ngọn lửa le lói giữ mùa đông đầy tuyết kia sưởi ấm cho tâm hồn chàng lính. “ Tuyết” luôn làm ta sống mãi trong hạnh phúc bình dị, làm ta ở mãi trong khoảnh khắc đầy ấm áp giữa trời đông. “ Tuyết” luôn là giấc mơ về sự hy vọng thanh khiết.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:39:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313433922</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>vumanhvu2205</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313435141</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2902684873/8705f151a95da409210a69041abacfae/Nguy_n_M_nh_V_.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 10:40:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313435141</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313435608</link>
         <description><![CDATA[<p>K. Paustovsky là một nhà văn nổi tiếng của nền văn học Nga, với phong cách viết nhẹ nhàng, trữ tình và giàu chất thơ. Các tác phẩm của ông thường gắn liền với vẻ đẹp thiên nhiên và những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống, con người. Với ngòi bút tinh tế của tác giả, truyện ngắn "Tuyết" là một tác phẩm đặc sắc, đã khắc họa rõ nét những chủ đề về tình yêu, nỗi mất mát và ký ức trong bối cảnh chiến tranh.</p><p>Câu chuyện mở ra với hình ảnh Tachiana Petrovna – một người phụ nữ sống cùng con gái Varia trong ngôi nhà của cụ Potapov, sau khi cụ qua đời. Từ một thành phố ồn ào như Moskva, Tachiana chuyển đến sống trong một tỉnh lị vắng vẻ, nơi cô phải đối mặt với cảm giác cô đơn và nỗi nhớ nhà da diết. Cuộc sống trong thời kỳ chiến tranh càng khiến những cảm xúc ấy trở nên nặng nề. Khung cảnh xung quanh được miêu tả một cách chi tiết: những cánh rừng bạch dương trơ trụi lá, những buổi tối vắng lặng, tiếng quạ kêu vang trong không trung – tất cả đều phản ánh tâm trạng cô đơn và lạc lõng của Tachiana trong một nơi xa lạ. Tuy nhiên, sự lạc lõng ấy không kéo dài mãi. Thời gian dần trôi, cô bắt đầu quen với cuộc sống mới, với ngôi nhà cũ kỹ, cây đàn dương cầm đã mòn vết và những kỷ vật của cụ Potapov. Từ nỗi nhớ Moskva, cô tìm được niềm an ủi từ những vật dụng quen thuộc và dần học cách yêu mến nơi này.</p><p>Trong quá trình thích nghi với cuộc sống mới, Tachiana cũng không thể ngừng suy nghĩ về quá khứ. Cô tiếc nuối vì đã rời bỏ thành phố, bỏ lại bạn bè, bỏ lại sân khấu – nơi đã từng là niềm vui và sự sống động của cô. Nhưng giữa những suy tư ấy, quá khứ bỗng sống lại qua những bức ảnh cũ, những lá thư và những hồi ức về những người đã khuất. Những ký ức ấy, dù đau buồn hay hạnh phúc, trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc sống của cô, khiến Tachiana cảm nhận được sự tồn tại vĩnh cửu của quá khứ.</p><p>Khi Tachiana đọc bức thư từ trung úy Nicolai Potapov – con trai của cụ Potapov, câu chuyện tình yêu giữa họ dần hé lộ. Bức thư không chỉ là lời tâm sự mà còn là hình ảnh của một người lính xa nhà, nhớ về gia đình, khu vườn nhỏ và những vật dụng quen thuộc. Tình yêu của Nicolai dành cho những vật ấy – cây đàn, cây nến và mùi khói bạch dương – không chỉ thể hiện lòng trung thành mà còn là sự hoài niệm về một thời đã qua. Những lá thư ấy trở thành cầu nối giữa hai thế giới: Nicolai ở mặt trận, còn Tachiana và Varia ở lại trong ngôi nhà vắng bóng người thân. Mặc dù không thể gặp mặt, nhưng qua từng lời nhắn nhủ, họ vẫn cảm nhận được sự gần gũi và tình cảm giữa hai người.</p><p>Khi Nicolai trở về, mọi thứ đã thay đổi. Anh đối diện với những người lạ, nhưng khi nhìn về Tachiana và ngôi nhà của cha mình, anh lại cảm thấy một sự mâu thuẫn kỳ lạ – vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Đây chính là một trong những điểm nhấn của câu chuyện, khi cảm xúc của các nhân vật dần thay đổi. Tachiana, mặc dù vẫn không quên được quá khứ, nhưng đã dần yêu mến nơi này, những vật dụng trong ngôi nhà, và tìm thấy sự an ủi trong âm nhạc và công việc hàng ngày. Nicolai, sau một thời gian dài xa cách, cảm nhận sự thay đổi lớn khi trở về. Mọi thứ xung quanh anh giờ đây đều khác biệt, nhưng khi gặp Tachiana, anh lại cảm thấy một sự quen thuộc, dù có chút xa lạ. Mối quan hệ giữa họ, dù bắt nguồn từ những sự kiện trong quá khứ – từ một cuộc gặp gỡ thoáng qua mà cả hai không nhớ – nhưng giờ đây, tình cảm giữa họ như chưa từng bị phai nhạt.</p><p>Câu chuyện khép lại với những suy ngẫm sâu lắng của Tachiana. Cô nhận ra rằng quá khứ và hiện tại luôn gắn bó không thể tách rời, và những ký ức, dù vui hay buồn, là phần không thể thiếu trong cuộc sống. Tình yêu, sự mất mát và những cảm xúc khó lý giải là những chủ đề xuyên suốt tác phẩm, phản ánh sự mong manh của con người trong bối cảnh chiến tranh và mất mát, nhưng cũng là sự tái sinh của tình cảm. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, người ta vẫn tìm thấy bình yên trong những điều nhỏ nhặt, như âm nhạc, những vật dụng quen thuộc và tình yêu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:41:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313435608</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313438435</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưới bóng liễu già" của Hans Christian Andersen<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://doctruyencotich.vn/tag/truyen-co-andersen"><em> </em></a>là một câu chuyện buồn và sâu sắc. Câu chuyện diễn ra tại thị trấn Kgiôêgiê trên đảo Xilen, một vùng đất trơ trụi nhưng lại có bãi biển tuyệt đẹp. Nơi đây có hai đứa trẻ láng giềng thân thiết là Knút và Gian. Cả hai thường xuyên chơi cùng nhau dưới gốc liễu già bên dòng suối, nơi mà cha mẹ chúng, dù lo lắng, vẫn cho phép vì tin rằng trời sẽ che chở chúng.</p><p>Knút là một cậu bé nhút nhát, sợ nước đến mức không dám tắm biển dù bị bạn bè trêu chọc. Một lần, Gian kể cho Knút nghe về giấc mơ của mình, trong đó cậu dũng cảm lội xuống nước để đến bên cô. Câu chuyện ấy ám ảnh Knút, khiến cậu cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân.</p><p>Hai đứa trẻ lớn lên bên nhau, chia sẻ những trò chơi và những câu chuyện. Một ngày nọ, một người lớn kể cho chúng nghe về một mối tình câm chẳng đi đến đâu và đưa chúng hai chiếc bánh ngọt hình người – một cặp đôi yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau. Knút và Gian, vì quá xúc động, không nỡ ăn chúng mà đem đặt trong nghĩa địa như một cách tưởng niệm. Tuy nhiên, khi quay lại, họ phát hiện chiếc bánh hình cô gái đã bị một đứa trẻ khác ăn mất. Quá buồn bã, cuối cùng, cả hai quyết định ăn nốt chiếc bánh hình chàng trai để họ không phải xa nhau.</p><p>Gian có một giọng hát tuyệt vời, khiến cả dân thị trấn phải dừng lại lắng nghe. Cuộc sống của hai đứa trẻ trôi qua trong những ngày tháng bình yên và hạnh phúc. Nhưng rồi, biến cố xảy đến: mẹ Gian qua đời, cha cô quyết định rời thị trấn để đến kinh đô lập nghiệp. Ngày chia tay, cả hai gia đình đều rơi nước mắt, còn Knút và Gian thì òa khóc. Trước khi xa nhau, họ hứa sẽ viết thư mỗi năm ít nhất một lần.</p><p>Câu chuyện khép lại bằng một nỗi buồn man mác về tình bạn đẹp nhưng không thể kéo dài mãi mãi, giống như mối tình câm mà họ từng nghe kể.</p><p>Tác phẩm là một câu chuyện đầy chất thơ và hoài niệm về tuổi thơ, tình bạn trong sáng giữa hai đứa trẻ Knút và Gian tại một thị trấn ven biển bình dị nhưng đẹp đẽ. Không chỉ đơn thuần là câu chuyện về những trò chơi trẻ con, tác phẩm còn mang ý nghĩa sâu sắc về tình cảm gắn bó với quê hương, sự ngây thơ, trong sáng của tuổi nhỏ, cũng như nỗi buồn chia ly.</p><p>Bối cảnh thị trấn Kgiôêgiê được miêu tả với vẻ đẹp hoang sơ nhưng đầy sức sống, gắn liền với những kỷ niệm êm đềm của hai đứa trẻ. Knút nhút nhát, sợ nước nhưng rồi cũng cố gắng vượt qua nỗi sợ chỉ vì giấc mơ của Gian. Câu chuyện về cặp bánh ngọt hình đôi tình nhân không đến được với nhau như một ẩn dụ tinh tế về những mối tình câm lặng, những điều đẹp đẽ nhưng không trọn vẹn. Khi chúng đem bánh ra nghĩa địa, rồi đau lòng khi thấy chiếc bánh hình cô gái bị ăn mất, tác phẩm tạo nên một nỗi buồn man mác về sự chia xa, mất mát, và sự ngây thơ dần bị thực tế nghiệt ngã làm phai nhạt.</p><p>Điểm nhấn cảm xúc nhất là lúc Gian ra đi, để lại Knút với những ký ức đẹp nhưng không thể níu giữ. Lời hứa viết thư cho nhau mỗi năm như một sự níu kéo yếu ớt, bởi ai cũng hiểu rằng thời gian rồi sẽ làm phai nhòa những gì đã từng gắn bó.</p><p>Tác phẩm gợi lên những cảm xúc hoài niệm về tuổi thơ, về những điều giản dị nhưng thiêng liêng trong cuộc sống. Nó cũng là một lời nhắc nhở rằng không phải mọi tình cảm đẹp đẽ đều có.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:43:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313438435</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313442212</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353984114/8ae6269d3e85e8fd8c311ab8bf22b62e/C_m_nh_n_v__truy_n_ng_n_Tuy_t_c_a_nh__v_n_Pautopxki.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 10:47:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313442212</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313445007</link>
         <description><![CDATA[<p>Tachiana Petrovna cùng con gái nhỏ  Varia và người vú già đến sống trong ngôi nhà của cụ  Potapov sau khi cụ qua đời. Ngôi nhà nằm trên ngọn đồi, nhìn xuống con sông phía Bắc, giữa khung cảnh lạnh kẽo, hoang vắng của mùa đông nước Nga. Tachiana, một ca sĩ từ Moskva dần quen với cuộc sống tỉnh lị và quyết định biểu diễn ở các trạm quân y. </p><p>Một ngày, nàng tình cờ đọc những lá thư gửi cho cụ Potapov từ con trai cụ - trung úy hải quân Nicola Potapov, người đang bị thương ở bệnh viện. Trong thư anh bày tỏ nỗi nhớ nhà, mong muốn bảo vệ quê hương và những kí ức thân thương của mình. Điều đó khiến Tachiana xúc động, nàng sửa sang lại ngôi nhà để đón người trở về.  </p><p>Nicola được nghỉ phép ngắn ngày nhưng khi về đến tỉnh lị, anh mới biết người cha đã mất và có một người phụ nữ xa lạ đang sống trong nhà. Anh định không vào nhà, nhưng khi đứng trong vườn tuyết phủ, anh bất ngờ được Tachiana mời vào. Ban đầu, cả hai bối rối nhưng dần dần cảm thấy sự  thân thuộc. Đêm đó, Nicolai không ngủ được, anh cảm nhận được hơi ấm gia đình vẫn còn trong ngôi nhà dù cha anh đã đi xa.  </p><p>Sáng sớm, Tachiana tiễn Nicolai ra ga. Khi chia tay nàng bảo: “ giờ đây chúng ta như người thân, phải vậy không anh?” Nicolai chỉ gật đầu. Vài ngày sau, Tachiana nhận được thư của Nicolai, trong đó anh kể rằng họ đã gặp nhau từ lâu ở Krưm vào mùa thu năm 1927, khi nàng còn là một thiếu nữ 16 tuổi. Dù chỉ mới lướt qua nhau trong chốc lát, anh đã cảm thấy nàng có thể làm thay đổi cả cuộc đời mình. Giờ đây, số phận lại cho họ cơ hội gặp lại, và anh sẵn sàng giành cả cuộc đời mình cho nàng nếu nàng cần. </p><p>Tachiana đọc thư, lòng tràn ngập cảm xúc, mắt mơ màng nhìn ra khu vườn tuyết phủ </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:49:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313445007</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313446416</link>
         <description><![CDATA[<p>Đọc qua truyện Dưới bóng liễu già từng dòng chữ lại mang lại cho tôi ký ức về một vùng quê yên bình, nơi tình bạn trong sáng của hai đứa trẻ Knút và Gian nảy nở, hiện lên thật sống động trong tâm trí tôi. Thị trấn Kgiôêgiê, dù "trơ trụi" và "phẳng lì", lại mang trong mình vẻ đẹp riêng, bình dị mà thân thương.</p><p>Bãi biển Kgiôêgiê "đẹp hơn tất cả những nơi khác", dòng suối hiền hòa, gốc liễu già cổ thụ ,tất cả tạo nên một không gian tuổi thơ tuyệt vời cho Knút và Gian.</p><p>Tình bạn của hai em thật đẹp, trong sáng và đầy ắp những kỷ niệm. Knút, cậu bé nhút nhát, sợ nước, nhưng lại giàu tình cảm và luôn trân trọng những khoảnh khắc bên Gian.</p><p>Gian, cô bé hát hay với giọng ca "trong vắt như tiếng chuông bạc", mang đến niềm vui và những giai điệu ngọt ngào cho cuộc sống của Knút. Hai em cùng nhau chơi đùa, cùng nhau khám phá thế giới xung quanh, cùng nhau chia sẻ những ước mơ và những câu chuvên cổ tích.</p><p>Câu chuyện về hai chiếc bánh ngọt hình người càng làm tôi thêm xúc động. Nó không chỉ là một câu chuyện về tình yêu đôi lứa, mà còn là một bài học sâu sắc về giá trị của sự giao tiếp và lòng dũng cảm. Hai chiếc bánh ngọt, dù "khô đét" theo thời gian, vẫn giữ nguyên vẹn những cảm xúc và những bài học quý giá về tình bạn, tình yêu và cuộc sống.</p><p>Nhưng rồi, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Sự chia ly là điều không thể tránh khỏi. Mẹ Gian mất, bố em quyết định đưa em đến kinh đô để bắt đầu một cuộc sống mới. Khoảnh khắc chia tay ấy thật buồn bã, nước mắt tuôn rơi, nhưng những lời hứa</p><p>"viết thư cho nhau mỗi năm ít nhất một lần" vẫn vang vọng trong tim mỗi người.</p><p>Dù thời gian trôi qua, dù cuộc sống có nhiều thay đổi, những kỷ niệm về tuổi thơ tươi đẹp bên bờ biển Kgiôêgiê sẽ mãi là hành trang quý giá theo Khút và Gian trên suốt chặng đường đời. Tình bạn của hai em là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu thương, sự chia sẻ và lòng trung thành. Nó nhắc nhở chúng ta về giá trị của những khoảnh khắc đẹp đẽ trong cuộc sống, về tầm quan trọng của việc giữ gìn và trân trọng những mối quan hệ chân thành.</p><p>Đoạn văn này đã chạm đến trái tim tôi, mang đến cho tôi những cảm xúc khó tả. Nó khiến tôi nhớ về tuổi thơ của mình, về những người bạn thân thiết, về những kỷ niệm đẹp đế. Nó cũng nhắc nhở tôi về giá trị của tình bạn, tình yêu và gia đình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:50:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313446416</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313501904</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện “ Dưới bóng liễu già” của tác giả Hans Christian Andersen xoay quanh hai nhân vật chính là Knút và Gian – là hai người bạn thuở nhỏ nhà sống cạnh nhau thường cùng nhau chơi đùa dưới gốc cây liễu. Knut và Gian là hai người bạn thân của nhau nhưng vì một biến cố nên gia đình Gian đã phải chuyển lên thành phố sống. Trong suốt quãng thời gian xa nhau hai người luôn mong nhớ về đối phương, cho đến khi Knut trưởng thành và đã lên thành phố để gặp lại người bạn mình hằng mong nhớ. Và tôi nghĩ rằng tuổi ấu thơ chắc ai cũng đã từng ấp ủ cho mình một câu chuyện cổ tích, một thế giới diệu kì với bao điều ước và bao niềm tin yêu. Và Knút cũng vậy, từ ngày gặp lại Giai trong lòng Knut với bao tâm trạng khó tả, chàng đã vẽ nên biết bao viễn cảnh sau này, đã ấp ủ những ước mơ về tình yêu dành cho Giai, luôn tìm mọi cách để thổ lộ lòng mình cho nàng nghe. Chính câu chuyện của ông chủ cửa hàng bánh ngọt mà hai đứa trẻ được nghe lúc nhỏ đã in sâu vào trong tâm hồn trẻ thơ và đặc biệt chính là Knut. Câu chuyện đó đã chứng minh rằng một tình yêu câm chính là một tình yêu không có kết quả. Knut – chàng trai ôm mối tình ấp ủ từ thuở bé với Gian đinh ninh một lòng với câu chuyện ấy. Nhưng rồi liệu mối tình đã ngỏ thì khác gì? Có chăng khác chỉ là khác rằng chàng đã can đảm mà thổ lộ lòng mình, để bày tỏ nên nỗi lòng đơn phương bấy lâu, khát vọng hạnh phúc mà mình mong ước. Dẫu điều đó mang lại cho Knut sự thất vọng và nỗi đau khôn nguôi nhưng cũng nhờ đó mà chàng đã biết được tình cảm thật sự của cô bạn thời thơ ấu. Mãi cho tới khi gặp lại Gian và biết nàng đã đính hôn chàng như bừng tỉnh và trở về quê hương. Phải chăng quê hương là nơi đầy những kỉ niệm xoa dịu tâm hồn ta sau mỗi chuyến đi xa, quê hương vẫn ở đó chờ ta trở về. Dưới gốc liễu, chàng mơ thấy được sánh đôi cùng Gian trên giáo đường, tỉnh lại vẫn đơn độc nơi xứ lạ, chàng nhắm mắt chỉ muốn ngủ thiếp đi, chỉ muốn tiếp tục mơ. Cái kết của câu chuyện khép lại nó gần giống với câu chuyện “ Cô bé bán diêm” và chàng đã chết rét dưới gốc cây liễu – chết trong một giấc mơ hạnh phúc. Bằng nhịp kể chậm rãi, giọng văn nhẹ nhàng, tự nhiên mà bình dị đã dẫn dắt người đọc vào bên trong những cảm xúc thầm kín, những tâm tình yêu thương, đa cảm và thánh thiện. Đọc truyện Dưới bóng liễu già, ta thấy tình yêu đôi khi nó có thể giúp ta nhận ra chính mình, nhận ra cuộc đời. Tuy Knút bất hạnh đã chết nhưng tình yêu của chàng thì không, niềm tin về hạnh phúc của chàng vẫn không lụi tắt. Và dẫu đây là một câu chuyện tình buồn nhưng từ đó tác giả cũng đã giúp ta thấy nhiều niềm hy vọng, tin yêu trong cuộc sống này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 11:40:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313501904</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>leenaa2810</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313503967</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3182823516/038432d063a9a182750e12392ace0025/D__i_b_ng_li_u_gi_.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 11:42:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313503967</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313511503</link>
         <description><![CDATA[<p> Truyện ngắn "Tuyết" của Konstantin Paustovsky, đây là một tác phẩm đậm chất thơ, vừa nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng cũng thấm đẫm sự sâu lắng, cảm động. Truyện không chỉ đơn thuần kể về cảnh tuyết rơi mà còn là một sự hòa quyện tinh tế giữa thiên nhiên và cảm xúc con người, giữa mùa đông lạnh giá và những tình cảm ấm áp, chân thành. Một trong những điểm nổi bật của truyện là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa hai nhân vật chính. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, cuộc gặp gỡ này lại mở ra một không gian đầy cảm xúc, nơi con người có thể bộc lộ những suy nghĩ, tâm tư và khao khát. Trong cái lạnh giá của mùa đông, một ánh mắt, một lời nói thân mật hay một sự sẻ chia có thể làm ấm lòng con người. Chính sự tình cờ này đã khiến cho câu chuyện trở nên gần gũi và thực tế, bởi những cuộc gặp gỡ trong đời đôi khi không được chuẩn bị trước, nhưng lại có thể thay đổi số phận của con người Truyện cũng vẽ lên những số phận khác nhau, mỗi người đều mang trong mình những câu chuyện, những ước mơ, nhưng lại đều phải đối mặt với sự cô đơn và những thử thách trong cuộc sống. Tuy nhiên, dù trong hoàn cảnh khó khăn, những con người này vẫn tìm thấy được sự kết nối và an ủi từ những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên.Kết truyện là một kết mở đầy ẩn ý, không có sự kết thúc rõ ràng nhưng lại gợi lên những suy tư về cuộc sống. Tuyết vẫn tiếp tục rơi, mùa đông vẫn chưa kết thúc, và những cuộc gặp gỡ, những số phận vẫn tiếp diễn.Từ câu chuyện về tuyết, Paustovsky đã khéo léo tạo ra một không gian đầy cảm xúc và mở ra những câu hỏi về số phận, tình yêu và những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên trong cuộc đời. Truyện để lại trong em một cảm giác man mác, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy suy tư về sự vô thường của cuộc sống và những điều đẹp đẽ có thể đến từ những khoảnh khắc tình cờ.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 11:48:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313511503</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tongduong301105</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313513876</link>
         <description><![CDATA[<p>“Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện “Tuyết”<br>Dẫu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em”</p><p>(“Nghĩ lại về Pauxtốpxky” – Bằng Việt)</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bằng Việt đã từng để cảm xúc mình tràn ra, thấm đẫm từng trang thơ khi nghĩ về “Tuyết” – truyện ngắn xuất sắc của nhà văn người Nga Pautovsky. Pautovsky không chỉ viết về tuyết, mà ông còn khắc họa ký ức, khơi dậy những gì tinh khôi và vĩnh cửu ẩn sâu trong tâm hồn con người.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Truyện ngắn “Tuyết” là một tác phẩm giàu giá trị nghệ thuật và tư tưởng, mang đậm phong cách hiện thực tâm lý. Truyện bắt đầu bằng việc Tachiana Petrovna dọn đến ngôi nhà của cụ Potapov, tiếp diễn với sự thích nghi của cô với cuộc sống mới, rồi cao trào là sự xuất hiện của Nicolai – người lính trở về từ chiến trường. Tác phẩm khép lại trong sự giao thoa giữa hiện tại và quá khứ, giữa những con người xa lạ nhưng gắn kết với nhau bởi những kỷ niệm và giá trị tinh thần chung. Kết cấu truyện không đi theo trình tự thời gian tuyến tính mà đan xen giữa dòng ý thức của nhân vật và các chi tiết hiện thực. Điều này tạo nên sự chân thực và chiều sâu tâm lý cho tác phẩm.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tachiana Petrovna - một phụ nữ mạnh mẽ nhưng cũng đầy xúc cảm. Cô mang theo những tiếc nuối về quá khứ nhưng đồng thời lại cố gắng dựng xây một cuộc sống mới. Những hành động của cô không chỉ là sự thích nghi với hoàn cảnh mà còn thể hiện sự đồng điệu với những ký ức của gia đình cụ Potapov. Bên cạnh đó, Nicolai Potapov - một người lính trở về nhà với cảm giác xa lạ, hụt hẫng trước sự mất mát. Tuy nhiên, anh cũng nhận ra những dấu ấn quen thuộc, sự đồng điệu trong cách sắp xếp đồ vật của Tachiana, điều này giúp anh tìm lại sự kết nối với quá khứ và dần chấp nhận hiện thực. Pautovsky khai thác rất sâu diễn biến tâm lý nhân vật thông qua từng cử chỉ, suy nghĩ, hành động. Đặc biệt, những dòng suy nghĩ trong nội tâm nhân vật đã làm nổi bật sự giằng xé, hoài niệm và sự thích nghi của nhân vật với hiện thực mới.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hình ảnh tuyết xuyên suốt tác phẩm không chỉ là bối cảnh mà còn mang tính biểu tượng. Tuyết trắng không chỉ tượng trưng cho sự im lặng, cô đơn mà còn là sự tinh khôi, tái sinh. Ngôi nhà của cụ Potapov là nơi lưu giữ những ký ức, kỷ vật, là không gian chuyển tiếp giữa quá khứ và hiện tại, giữa người cũ và người mới. Đặc biệt, nó còn là nơi sưởi ấm, kết nối hai tâm hồn “tuyết”. Cây đàn dương cầm, nến, quả chuông gợi nhớ về một thời gian đã qua, cũng như thể hiện sự gắn kết vô hình giữa những con người tưởng chừng xa lạ.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tình tiết để lại dấu ấn khó phai trong lòng độc giả nhất có lẽ là khi Tachiana đọc bức thư Nicolai viết ở dọc đường, khi tình yêu chớm nở thì hai trái tim phải rời xa. Anh viết rằng mình từng gặp cô tại Krưm và yêu người con gái ấy ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Tuy nhiên Tachiana lại chưa từng ở Krưm bao giờ. Cô ấy đã quyết định giấu kĩ bí mật này để anh không phải tuyệt vọng, để được hy vọng gặp lại anh, yêu anh và vun đắp hạnh phúc, như ánh tà dương mờ nhạt vẫn to sáng mãi không sao tắt được. Tình tiết ấy mang đậm tính nhân văn, sự đồng cảm và khao khát hạnh phúc trong tâm hồn con người. Qua đó, nhà văn đã ca ngợi sức mạnh của con người trong việc thích nghi và tái thiết cuộc sống, kết nối với những cá nhân xung quanh.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Truyện ngắn “Tuyết” của Pautovsky là một tác phẩm tiêu biểu của văn học hiện thực tâm lý, phản ánh sâu sắc những dư âm của chiến tranh trong đời sống con người. Không chỉ kể lại câu chuyện về sự trở về của một người lính và sự giao thoa giữa những số phận tưởng chừng xa lạ, tác phẩm còn thể hiện nghệ thuật xây dựng nhân vật tinh tế, kết cấu giàu tính biểu tượng. Ngôn ngữ trong truyện mang tính trữ tình sâu lắng, giàu hình ảnh và biểu cảm, giọng điệu buồn man mác nhưng không bi lụy, mà ẩn chứa sự hy vọng. “Tuyết” là sự kết hợp hài hòa giữa bút pháp hiện thực và cảm hứng nhân văn, góp phần thể hiện những giá trị tư tưởng và nghệ thuật đặc sắc của văn học Nga hiện đại.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 11:50:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313513876</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313517662</link>
         <description><![CDATA[<p>"Dưới gốc liễu già" giống như một bài hát nào đó nhẹ nhàng mà Andecxen khẽ ngân nga gửi vào trái tim người đọc bao cảm xúc. Tình yêu là điều quá đỗi đẹp đẽ mà ai cũng ao ước, cũng sẽ trả qua, nhất là tình yêu nam nữ. Tình yêu cũng có nhiều kiểu, đó là tình cảm đến từ hai phía, hoặc cũng có thể chỉ là đơn phương,... nhưng tất cả đều đẹp, đều đáng trân trọng. Khao khát tình yêu, muốn yêu và được yêu luôn là những mong cầu cao cả và trong sáng, luôn khiến chúng ta đắm chìm. Tình yêu của Krut dành cho Gian cũng rất đẹp, rất nhẹ nhàng nhưng lại mãnh liệt vô cùng. Tình cảm trong sáng ngây thơ ấy khiến cho người đọc cũng phải rung động theo bởi anh chàng quá đỗi đáng yêu. Phải chăng những người đang yêu cũng như vậy, cũng xem người mình yêu là cả thế giới để mà trân quý. Krut đã quyết tâm rằng tình cảm của anh đanh cho Gian sẽ không câm điếc như hai nam nữ trong câu chuyện mà người làm bánh kể, quả thật là không giống. Krut với trái tim khao khát yêu nồng cháy ấy, chàng đã can đảm hơn, bản lĩnh hơn để không vụt mất cơ hội nên duyên với Gian nhưng không phải cứ can đảm nói ra là sẽ có được. Một điều nữa khiến cho chuyện của Krut với chuyện của chiếc bánh không giống nhau đó là Gian chỉ xem Krut là anh trai trong khi chiếc bánh nữ kia cũng có tình cảm với đối phương. Tình yêu của Krut không được đáp lại khiến chàng đau khổ tột cùng, đi đến đâu cũng là Gian, cũng nhớ Gian khiến cho Krut càng thêm sầu thảm. Với một người trung hậu, chung tình như Krut thì có lẽ việc quên đi Gian bằng cách tìm những nguồn vui mới bên người mới là quá khó khăn cho nên Krut muốn rời khỏi nơi khiến trái tim chàng tan nát với hi vọng điều đó sẽ chữa lành vết thương lòng của chàng. Tình yêu luôn là điều khó nói, khó hiểu nhất trên đời, nó như liều thuốc phiện êm ái khiến ta hạnh phúc say mê nhưng cũng sẽ khiến ta đau khổ thấu tâm can. Dẫu vậy con người ta cũng nguyện chìm đắm, và muốn cai nó cũng rất khó khăn. Cho dù Krut có đi đến bao nhiêu nơi, mất khoảng thời gian tận 3 năm trời nhưng cũng chẳng thể nào khiến chàng quên đi nỗi đau, chỉ là nỗi đau đã êm ái hơn bởi Krut đã quen với nó rồi. Chắc hẳn đọc truyện này, không chỉ tôi mà các độc giả khác cũng sẽ cảm nhận được một phần nào bản thân trong đó, bởi tôi nghĩ ai cũng đã và sẽ yêu nhưng có lẽ sẽ có nhiều người mạnh mẽ hơn Krut, chúng ta sẽ tự vực dậy được sau khi đã nếm trải nỗi đau ấy. Mạch truyện mà tác giả tạo ra rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến chúng ta cũng thấm thía được nỗi đau của nhân vật, đồng cảm với nhân vật, thương xót cho nhân vật ấy. Hơn hết, tác giả cũng rất nhẹ nhàng để nâng niu, trân trọng nỗi niềm khao khát tình yêu của nhân vật, đó là khao khát trong sáng, đẹp đẽ vô ngần. Câu chuyện để lại cho chúng ta không ít cảm xúc, lấy đi nước mắt và cho ta bài học, đó là bài học về sự cam đảm, về khao khát tình yêu, hãy can đảm yêu và đấu tranh để dành lấy hạnh phúc cho mình, dù được như mong muốn hay không thì cũng không hối hận. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 11:54:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313517662</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313549680</link>
         <description><![CDATA[<p>“ Dưới bóng liễu già “ của nhà văn Andersen mang nhiều tầng ý nghĩa và thông điệp khiến người đọc phải suy ngẫm, những bi kịch ẩn chửa đằng sau màu sắc của sự hồn nhiên. Câu chuyện kể về mối tình đơn phương của Knút với cô bạn gái thuở thơ ấu Gian. Xuyên suốt mạch truyện ta có thể khó nhận ra được tình cảm Knút dành cho Gian nhưng nếu để ý, ta có thể bắt gặp một vài chi tiết đáng suy ngẫm. Trước hết đó là chi tiết mặc dù rất sợ nước nhưng khi biết rằng mình đã xuất hiện trong giấc mơ của Gian, Knút đã lần đầu tiên xuống nước. Từng là một cậu bé nhút nhát, sợ nước đến mức không dám xuống biển vào mùa hè. Dù bị bạn bè trêu chọc, Knút vẫn không phàn nàn.Gian, bạn thân của Knút, mơ thấy mình lướt sóng trên biển, còn Knút tiến về phía Gian nhưng rồi bị nước cuốn mất. Kể từ khi biết giấc mơ này, Knút cảm thấy xấu hổ và không chịu được lời giễu cợt của bạn bè.Tuy sợ hãi, Knút vẫn xuống nước để chứng tỏ bản thân và không muốn Gian thất vọng. Hành động này xuất phát từ tình cảm đặc biệt mà Knút dành cho Gian. Cậu trân trọng giấc mơ của bạn và muốn trở thành người dũng cảm trong mắt Gian và phải chăng ,hơn hết, cậu không muốn chỉ vì sự nhút nhát của bản thân mà vào một ngày nào đó cậu sẽ biến mất ngay trước mặt Giant, ôm theo những tiếc nuối chưa được giãi bày. Một chi tiết nữa khiến ta phải suy ngẫm đó chính là chi tiết hai chiếc bánh ngọt hình người, một chàng trai và một cô gái nhưng ẩn chứa sau đó là cả một câu chuyện tình yêu, một tình yêu câm lặng. không dám thổ lộ. Cô gái chờ đợi lời tỏ tình từ chàng trai, còn chàng trai lại quá tự tin vào tình cảm của cô gái nên không chủ <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://%C4%91%E1%BB%99ng.Cu">động.Cu</a>ối cùng, cô gái chết vì không nhận được hồi đáp từ người mình yêu. Chàng trai hối hận nhưng đã quá muộn. Đôi khi, việc giữ kín tình cảm trong lòng có thể dẫn đến những kết cục đáng tiếc. Câu chuyện mang lại cho ta không ít cảm xúc những câu chuyện đẹp, cho tôi hiểu hơn về những bài học của giá trị cuộc sống ...</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 12:21:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313549680</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313636139</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><br/></p><p>Dưới Bóng Liễu Già” là một trong những tác phẩm nổi bật của Hans Christian Andersen, mang đậm chất thơ và triết lý sâu sắc. Câu chuyện kể về tình bạn thuở ấu thơ giữa Knút và Gian, hai đứa trẻ sống ở thị trấn Kgiôêgiê trên đảo Xilen. Họ thường chơi đùa dưới gốc cây liễu già, nơi gắn liền với những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ, họ được nghe kể những câu chuyện tình đơn phương của cặp bánh ngọt qua lời kể của ông chủ cửa hàng, 2 nhân vật còn trải qua sự giễu cợt của mọi người, thăng trầm của cảm xúc. Không chỉ đơn thuần là một phần của cảnh vật, cây liễu già còn gắn liền với những ký ức, trở thành nơi trú ẩn cho con người tìm kiếm sự đồng điệu và bình yên. Dưới bóng cây liễu ấy, Knut và Gian  đã cùng lớn lên trải qua một tuổi thơ đẹp đẽ. Nhưng tuổi thơ ấy họ phải chia xa do hoàn cảnh gia đình. Dù phải đối mặt với nhiều khó khăn, hiểu lầm và thử thách, tình bạn của họ vẫn vững bền nhờ lòng chân thành. Cây liễu già như một biểu tượng của ký ức thời thơ ấu. Cây liễu chứng kiến sự thay đổi của thời gian, sự trưởng thành và chia ly của hai nhân vật, sự cô đơn của con người và thay đổi của không gian thời gian. “Dưới Bóng Liễu Già” là một tác phẩm chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa, khiến người đọc phải suy ngẫm về tình yêu, cuộc sống và số phận, sự hi sinh và chịu đựng.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 13:30:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313636139</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313663013</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện "Dưới bóng liễu già" của tác giả Hans Christian Andersen là một câu chuyện mang đậm tính nhân văn và giàu tính triết lý, như bao câu chuyện cổ tích khác của ông. Bằng những hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa, Andersen đã khắc họa một thế giới thần thoại qua những chi tiết đẹp đẽ và cảm động, qua đó gửi gắm thông điệp về tình yêu, lòng nhân ái và sự hy sinh.</p><p>Câu chuyện xoay quanh một cây liễu già, với cành lá rủ xuống tạo bóng mát cho những đứa trẻ chơi đùa dưới gốc cây. Liễu già, một hình ảnh rất gần gũi với thiên nhiên, không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là chứng nhân của biết bao đổi thay trong cuộc sống. Dưới bóng liễu, những câu chuyện về cuộc sống, tình bạn, và tình yêu được mở ra. Trái ngược với vẻ ngoài tưởng chừng như yếu đuối, cây liễu già lại mang trong mình sức mạnh của sự kiên cường và sự yêu thương vô điều kiện.</p><p>Điều đặc biệt trong câu chuyện là cách Andersen sử dụng hình tượng cây liễu để thể hiện một thông điệp lớn lao về lòng hy sinh. Dù cây liễu không thể thay đổi được thế giới, nhưng qua sự chia sẻ bóng mát và tình thương dành cho những đứa trẻ, nó đã đóng góp vào việc nuôi dưỡng và bảo vệ những tâm hồn trong sáng. Liễu già là một hình mẫu của sự hi sinh thầm lặng, luôn đồng hành cùng cuộc sống của con người mà không đòi hỏi gì đáp lại.</p><p>Thông điệp sâu sắc mà tác giả gửi gắm qua câu chuyện này chính là sự quý trọng và trân trọng những điều giản dị, những tình cảm chân thành trong cuộc sống. Cây liễu không chỉ là một biểu tượng của sự hi sinh mà còn là sự kết nối giữa thiên nhiên và con người, giữa quá khứ và hiện tại. Đó là những giá trị vĩnh cửu không bao giờ phai mờ.</p><p>Bằng lối viết đơn giản nhưng đầy hình ảnh ẩn dụ, Andersen đã khắc họa nên một câu chuyện vừa thơ mộng vừa thấm đẫm triết lý. "Dưới bóng liễu già" không chỉ là một câu chuyện dành cho trẻ em mà còn là bài học quý giá về sự tử tế, sự đồng cảm và tầm quan trọng của việc sống hài hòa với thiên nhiên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 13:48:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313663013</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313760523</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện ngắn mang hơi hướng  trầm lặng  nhưng đầy chất thơ, thêm một chút hoài niệm   , sự hối tiếc  và niềm  hy vọng . Gam màu chính của cốt truyện  là sự cô đôc , lạc lõng của các nhân vật, nhưng đồng thời cũng có những khoảnh khắc ấm áp của sự kết nối, của tình người giữa thời chiến.</p><p>	•	Nỗi cô đơn và sự mất mát được thể hiện rõ khi  Tachiana rời bỏ Moskva nơi cô từng gắn bó  đến một vùng quê xa lạ, sống trong căn nhà của một người đã khuất. Cô luôn cảm thấy lạc lõng, tiếc nuối về quyết định của mình. Nicolai trở về nhà nhưng người cha đã mất, ngôi nhà quen thuộc giờ do người lạ ở. Những mất mát này tạo nên một cảm giác trống trải, tiếc nuối. Cả Tachiana và Nicolai đều có những ký ức mơ hồ về quá khứ, về một cuộc gặp gỡ thoáng qua nhưng định mệnh. Những chi tiết nhỏ như tiếng chuông cửa, mùi khói bạch dương, những bản nhạc trên cây đàn đều gợi lên những ký ức xa xăm, khiến họ cảm thấy như đang kết nối với một phần đời đã mất.</p><p>	Dù mang nhiều nỗi buồn, câu chuyện vẫn có ánh sáng của hy vọng. Tachiana dần quen với cuộc sống mới, sửa sang lại những thứ thuộc về Nicolai. Nicolai nhận ra Tachiana chính là cô gái định mệnh mà anh đã gặp từ lâu. Điều đó cho thấy cuộc đời vẫn mở ra những cơ hội mới, tình cảm vẫn có thể nảy nở ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn nhất.</p><p>Cả Tachiana và Nicolai đều mang trong mình những ký ức về những điều đã qua – một thành phố, một con người, một khoảnh khắc trong đời. Những thứ tưởng như bị lãng quên hóa ra vẫn sống động trong tâm hồn họ, và định mệnh đã giúp họ tìm lại</p><p>Trong thời kỳ chiến tranh, khi mọi thứ trở nên bất định, những điều tưởng chừng nhỏ bé như một cây đàn, một lá thư, một quả chuông cửa lại trở thành biểu tượng của sự gắn kết và niềm an ủi. Chính những điều giản dị ấy giúp con người giữ vững niềm tin và tình cảm dành cho nhau.</p><p>Một cuộc gặp gỡ thoáng qua trong quá khứ có thể để lại dấu ấn cả đời. Nicolai đã từng để mất Tachiana một lần, nhưng số phận đã sắp đặt để họ gặp lại nhau. Điều này thể hiện một triết lý nhân sinh sâu sắc: có những thứ tưởng như đã trôi qua nhưng thực ra vẫn đang chờ đợi cơ hội quay trở lại.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 14:49:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313760523</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313817501</link>
         <description><![CDATA[<p>Vi Thị Hoa</p><p>"Dưới gốc liễu già" của Andecxen đã truyền cho người đọc biết bao cảm xúc bằng câu chuyện về tình yêu của 2 người bạn Knud và Joanna. Viết lên từ những cảm nhận chân thực nhất về cuộc sống và tình yêu tác giả muốn gửi gắm những tình cảm đẹp đẽ của tuổi trẻ đến với người đọc. Tình yêu của Krut dành cho Joanna cũng rất đẹp, nhẹ nhàng nhưng lại mãnh liệt vô cùng. Bởi có lẽ từ ấy mà câu chuyện rung cảm tới trái tim bạn đọc một cách sâu lắng nhất. Qua đó ta còn thấy được khát khai tình yêu của tuổi trẻ như ngọn lửa bùng cháy giữa thanh xuân. Phải chăng tình cảm ấy đã chạm tới trái tim của người đọc bằng những gì gần gũi nhất, giản dị và đời thường … Tình yêu là điều quá đỗi đẹp đẽ mà ai cũng ao ước, cũng sẽ trả qua… Mỗi người sẽ hạnh phúc theo cách của riêng mình</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 15:23:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3313817501</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3314148882</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3356635055/a99548ffff38312d4bdb4054d89c3d51/Nguy_n_Ho_ng_Anh_Th_.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 19:17:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3314148882</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3314591929</link>
         <description><![CDATA[<p>NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG</p><p>"Dưới bóng liễu già" của Andersen không chỉ đơn thuần là một câu chuyện cổ tích mà nó còn để lại rất nhiều dư âm sâu sắc trong lòng người đọc.</p><p>Đọng lại đầu tiên trong mỗi người có lẽ là hình ảnh quê hương - chốn thân thương của mỗi người. Con người ta sẽ lớn, sẽ đi đến khắp phương trời, sẽ thấy rất nhiều thứ hoa lệ nhưng nhà, quê hương, nơi ta lớn lên sẽ luôn in đậm trong tâm trí, nó có một mãnh lực gì đó, một vẻ đẹp riêng đến lạ kì không nơi nào sánh bằng, luôn là miền đất thôi thúc con người trở về. Trong câu chuyện, những kỉ niệm nơi cây liễu và cây hương mộc đã là động lực thôi thúc Knut lên đường với sự rạo rực, quyết tâm của tuổi trẻ, và cũng chính nơi cây liễu như che chở, vỗ về Knut trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, trong đêm đông giá rét. Có thể thấy những kỉ niệm thời thơ ấu, quê hương có một ý nghĩa quan trọng trong cuộc đời mỗi người, là nơi nuôi dưỡng, bồi đắp, tiếp thêm sức mạnh, cũng là nơi chào đón con người trở về, là chốn dung thân.</p><p>Câu chuyện còn sâu sắc ở những suy nghĩ về tình yêu. Tình yêu không phải "mối tình câm" như hai hình người bánh ngọt, yêu là phải nói, để được đáp lại hoặc chí ít là để lòng mình nhẹ nhàng, ít ra bản thân mình cũng có bản lĩnh, có dũng khí sống thật với cảm xúc của bản thân, dám nói ra, dám chấp nhận sự thật. Soi vào câu chuyện, Knut thật sự làm cho em cảm thấy nhói lòng, tiếc nuối. Em sẽ cứ tưởng rằng khi Knut bày tỏ lòng mình, bị Gioan từ chối, anh đi thật xa, khám phá những vùng đất mới, tiếng nói mới và rồi sẽ tìm được hạnh phúc của mình, em tưởng rằng Knut sẽ chôn chặt mối tình đầu dang dở, coi đó là một kí ức đẹp và sẽ có những kỉ niệm đẹp hơn trong cuộc đời mình. Nhưng không, Andersen đã làm ta thót tim, nín thở hồi hộp, ông hướng cho độc giả đi thẳng nhưng đột ngột bẻ lái làm cho không ai kịp trở tay. Ba năm ở đất khách, Knut chôn chặt mối tình và cứ vùng vẫy, luẩn quẩn quanh đó không thoát ra được. Tình đầu luôn đẹp, em mong rằng ai cũng có cho mình thứ tình yêu trong sáng, thuần khiết, thật lòng mãnh liệt như Knut nhưng em cũng mong rằng chúng ta hãy yêu thôi, chứ đừng "rơi" vào tình yêu, vì thứ gì rơi thì cũng sẽ vỡ. Em mong ai cũng sẽ có tình đầu là tình yêu mãi mãi, nếu không thì hãy cất gọn nó trong trái tim, để nó trở thành miền kí ức đẹp đáng nhớ của tuổi trẻ và rồi chúng ta hãy mở lòng đón nhận những thứ tình cảm mới bới lẽ ta còn trẻ, đời ta còn dài.</p><p>Không hiểu sao khi đọc câu chuyện, tâm trí em cứ bị bao vây bởi câu hỏi " Andersan cảm thấy thế nào khi viết ra những dòng chữ này". Sự đau đớn trong ông có lẽ còn hơn cả người đọc. Phải chăng chính ông cũng như Knut, có một mối tình đơn phương, dở dang, không được đáp lại? Phải chăng chính ông cũng đã hay đang giãy giụa trong tình yêu của chính bản thân mình? </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-04 03:05:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3314591929</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3316278686</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3363753128/645ddd7ea88d745c2a0698d74d2b3aaf/IMG_3787.jpeg" />
         <pubDate>2025-02-05 03:11:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/vfryiv0mekpmtgat/wish/3316278686</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
