<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Bài tập thực hành HSG Văn by Thơm Ngô Thị Hương</title>
      <link>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-09 08:13:45 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-03-20 03:24:56 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Bài 1:</title>
         <author>thomnth1</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g/wish/1803801126</link>
         <description><![CDATA[<div>Đọc đoạn trích, kết hợp với đọc 2 cuốn sách “Thông điệp của nước”, “Bí mật của nước”; hãy bình luận về ý kiến của nhà văn Nga Lê-ô-nít Lê-ô-nốp: <em>“Mỗi tác phầm là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung”</em>
</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/992949857/cf8806afd519d39567313d083a6068e7/Picture1.png" />
         <pubDate>2021-10-09 08:18:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g/wish/1803801126</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài 2:</title>
         <author>thomnth1</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g/wish/1803801456</link>
         <description><![CDATA[<div>Có ý kiến cho rằng: <em>“Những </em><em><mark>tác phẩm kinh điển</mark></em><em> bao giờ cũng chở đi được những </em><em><mark>tư tưởng lớn của thời đại</mark></em><em> trên đôi cánh của </em><em><mark>hiện thực cuộc sống</mark></em><mark>”</mark>. Hãy làm sáng tỏ ý kiến trên qua những tác phẩm đã học, đã đọc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-09 08:18:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g/wish/1803801456</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Ánh 7/20</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g/wish/1820823287</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Văn chương là gì ? Vốn dĩ văn chương xuất hiện trong đời sống của ta giống như một giá trị tinh thần, hay một hiện tượng đời sống. Dòng chảy gắn liền với thời gian là gì ? Là những dòng tâm trạng, những tâm tư tình cảm của con người hay những lí lẽ của cuộc đời phong bạt này. Có ý kiến cho rằng: “Những tác phẩm kinh điển bao giờ cũng chở đi được những tư tưởng lớn của thời đại trên đôi cánh của hiện thực cuộc sống”. Có thể nói rằng, văn chương chính là một phần sự sống của nhân loại.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Những dòng chữ in trên trang giấy như từng lời giãi bày của con người. Đó là sự bay bổng, sự chiêm nghiệm, sự thấu đời của tác giả. <mark>Đời người ngắn lắm, một quyển sách trăm trang nghìn chữ cùng không thể tóm gọn hành trình của một đời người. </mark>Con đường trước mắt của chúng ta là gì ? Nói thẳng cũng không khác gì “lối tắt” của ng ười khác. Ta nhìn lại hành trình của chính mình với những trải nghiệm thăng trầm đầy hiểm hách. Ta nghe lại kỉ niệm của những con người đi trước với những tò mò về tương lai. Mỗi câu chuyện đều có một nhân vật chính, một cốt truyện, một chủ đề nhất định. Suy cho cùng thì nó cũng là cuộc sống của chính chúng ta. <mark>Có lẽ là cùng xuất phát , nhưng cách ta đi, cách ta rơi mới là “món chính” của cuộc đời.</mark><br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong tác phẩm “Truyện Kiều” của Đại thi hào dân tộc Nguyễn Du toát lên phẩm hạnh của người con gái xinh đẹp - Thúy Kiều. Song cũng vạch ra những cùng cực, sự độc ác đến man rợ của “thứ xã hội” ngoài kia. Hiện thực đời sống đang bóp ngạt sự sống của con người. Trời cho vẻ đẹp tuyệt trần rồi phải trả nợ bằng một đời hắt híu. Cái chết thể xác và cái chết tâm hồn, cái chết nào đau đớn hơn ? Rốt cuộc, ta đang sống vì lẽ gì ? Xã hội chính là yếu tố xác định cuộc đời của con người, nghe vô lí, nhưng đó là thật. Sống với những định kiến và những tư tưởng đi ngược lại với lẽ tự nhiên đang không khác gì nói con người ta hãy tự sát. Làm sao có thể tồn tại với một thế giới mà mình không hề có một giá trị nào. Con người thật lầm tham. Bán đứng cả “đồng loại” để phục vụ cho đời mình. Có sống như nào đi nữa, mình cũng chỉ là một”món công cụ”. Cuộc đời của một người con gái đặt dấu chấm chỉ vì lòng tham của một kẻ tội đồ. Vẽ ra một “sơ đồ” bản ngã để biết mà kiên cường đứng lên – để nhìn thấy ngày trở về. Người phụ nữ mất đi giá trị của bản thân mà không thể lên tiếng. Nguyễn Du đã thay mặt họ đứng lên và giãi bày qua bút pháp của một thi nhân thực thụ. Sử dụng từ ngữ lay động lòng người để khái sáng con đường mới cho nền văn minh của nhân loại. Rạch nát cái khuôn giả tạo của thành phần xã hội t<mark>hối nát kia.</mark> <mark>Chỉ như</mark> không chỉ những kẻ đáng khinh bỉ, tố cáo thứ t<mark>ội ác kia. </mark>Bảo vệ <mark>lại </mark>người phụ nữ -một phần tinh hoa của nhân loại. Những con người đáng được yêu thương, xứng đáng được tồn tại. Như đang viết một bản án đòi lại sự công bằng cho những bông hoa kiên cường.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;William Shakespeare – nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Anh<mark>. N</mark>gười được mệnh danh là “Thi sĩ của dòng sông Avon” – văn hào vĩ đại của nhân loại. Kiệt tác bất hủ “Romeo và Juliet” đã vượt đến đỉnh cao, là nguồn cảm hứng bất tận cho nhiều loại hình nghệ thuật, đặc biệt là nghệ thuật sân khấu. “Tình yêu” như một thức quà mà cuộc đời dành tặng cho mỗi con người. Câu chuyện tình yêu đầy trắc trở và kết cục bi thương đã mở ra một nhận định đầy tính nhân văn. Sự hận thù, lòng căm ghét có thể được cảm hóa bằng thứ tình yêu chân thành. Hai chữ “hận thù” chỉ đang dần làm tan nát cuộc sống của chính con người, nó ăn mòn tư tưởng và làm mất đi chân lí sống. Làm lu mờ con mắt nhân đạo. Tình yêu có lỗi lầm hay không ? Tại sao chúng ta lại yêu ? Đó là một phần của quần thể sống. Tình yêu giúp con người có một cách nhìn mới lạ về cuộc sống. Giúp con người ta tìm được con đường mới, lí tưởng mới. Đừng để đích đến của tình yêu chỉ toàn là đau khổ, sự hối hận, sự tiếc nuối. Con người như một vật thể không xác định mang trong mình nhiều cảm xúc và sứ mệnh vô cùng cao cả. Tư tưởng con người đang được cảm hóa theo thời gian, ta nhận ra những thứ quý giá nhỏ nhặt nhất của cuộc sống. Ta hiểu được tình yêu và con người quý giá đến nhường nào. Có rất nhiều hương vị chua, cay, mặn, ngọt,.. nhưng thứ gia vị tuyệt nhất lại chính là con người. Con người mang cho ta lẽ sống. Con người mang cho ta đau khổ. Con người mang cho ta sự vấp ngã. Và con người mang cho ta lí do để tồn tại.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tác phẩm chính là nơi đọng lại linh hồn của tác giả. Nơi họ để lại cho độc giả những tu tưởng mới. Cho ta nhìn thấy sự muôn màu của cuộc sống. Gạt qua những định kiến không đáng có để có thể cùng nhau tồn tại. Tư tưởng chính là cốt lõi, hiện thực chính là đôi cánh. Ta nhin nhận và bắt đầu “cất cánh” cho một kỉ nguyên mới của con người.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-16 07:01:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g/wish/1820823287</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thu Nhàn - Đề 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g/wish/1833904597</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1326813059/532f673e08973b80a536f0916a8abf87/____2___Thu_Nha_n.docx" />
         <pubDate>2021-10-21 15:21:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth1/v4nupxyfzca8mh6g/wish/1833904597</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
