<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>6B25 - Kể lại một truyền thuyết by Linh Đinh</title>
      <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-08-04 13:48:46 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-08-16 06:39:07 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Lập quốc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067088469</link>
         <description><![CDATA[<p>Các sáng tác văn học dân gian Việt Nam thường ca ngợi những mong muốn, khát khao của nhân dân llao động .Trong số đó, không thể không nhắc đến một truyền thuyết khẳng định phong tục tập quán cũng như nguồn gốc cao quý của các loại bánh cổ truyền dân tộc. Đó là chuyện bánh chưng bánh giầy</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-04 13:58:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067088469</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Quang Thanh Phong</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067088542</link>
         <description><![CDATA[<p> Bài làm:</p><p>     Bánh chưng, bánh giầy là hai loại bánh cổ truyền đặc trưng của dân tộc và được dùng để cúng ông bà tổ tiên, để đãi nhau, thưởng thức hương vị ngày Tết. Có thể thấy, trong hai loại bánh  nổi tiếng này chứa đựng cả hương vị, văn hóa của người Việt Nam và gắn liền với một truyền thuyết của dân tộc: Truyền thuyết Bánh chưng bánh giầy.</p><p>    Vào đời Hùng Vương thứ sáu, có một vị hoàng tử tên là Lang Liêu tính tình hiền lành, nhân hậu. Chàng là con thứ mười tám; mẹ chàng trước kia bị vua cha ghẻ lạnh, ốm rồi chết. So với anh em, chàng thiệt thòi nhất. Chàng chăm chỉ làm ăn, giúp nhân dân mở ruộng, khai hoang, xây dựng cuộc sống an vui, không màn gì đến danh lợi, địa vị.</p><p>Hùng Vương lúc về già, muốn truyền ngôi, nhưng nhà vua có hai mươi người con trai, không biết chọn ai cho xứng đáng. Giặc ngoài đã dẹp yên, nhưng dân có ấm no, ngai vàng mới vững. Nhà vua bèn gọi các con lại và nói:</p><p>– Tổ tiên ta từ khi dựng nước, đã truyền được sáu đời. Giặc Ân nhiều lần xâm lấn bờ cõi, nhờ phúc ấm Tiên vương ta đều đánh đuổi được, thiên hạ được hưởng thái bình. Nhưng ta già rồi, không sống mãi ở đời, người nối ngôi ta phải nối được chí ta, không nhất thiết phải là con trưởng. Năm nay, nhân lễ Tiên vương, ai làm vừa ý ta, ta sẽ truyền ngôi cho, có Tiên vương chứng giám.</p><p>Các lang ai cũng muốn ngôi báu về mình, nên cố làm vừa ý vua cha. Nhưng ý vua cha như thế nào, không ai đoán được. Họ chỉ biết đua nhau làm cỗ thật hậu, thật ngon đem về lễ Tiên vương.</p><p>Vốn quen với cuộc sống đầy đủ, xa hoa, các hoàng tử sai người đi khắp nhân gian tìm của quý trên rừng, dưới biển. Họ mong muốn tìm được những phẩm vật quý giá nhất, độc lạ nhất thế gian để làm vừa lòng vua cha mà lên ngôi báu.</p><p>Người buồn nhất là Lang Liêu. Từ khi lớn lên, ra ở riêng chỉ chăm lo việc đồng áng, trồng lúa, trồng khoai; bây giờ nhìn quanh trong nhà cũng chỉ có khoai, lúa là nhiều. Nhưng khoai, lúa tầm thường quá! Chàng chẳng mong gì được vua cha truyền ngôi vì so về mọi mặt, chàng đều thua kém các anh. Chàng chỉ mong làm vừa ý vua cha để tỏ rõ lòng hiếu thuận.</p><p>Một hôm, chàng gọi dân làng họp bàn. Không ai có thể đưa ra lễ vật vừa lạ chưa từng có ở trên đời, vừa thiêng liêng, thành kính tương xứng với công đức của tiên vương. Lang Liêu vô cùng lo lắng. Đêm hôm đó, chàng nằm mộng thấy thần đến bảo:</p><p>– Trong trời đất, không gì quý bằng hạt gạo. Chỉ có gạo mới nuôi sống con người và ăn không bao giờ chán. Các thứ khác tuy ngon, nhưng hiếm, mà người không làm ra được. Còn lúa gạo thì mình trồng lấy, trồng nhiều được nhiều. Hãy lấy gạo làm bánh mà lễ Tiên vương.</p><p>Tỉnh dậy, Lang Liêu vừa ngỡ ngàng, vừa mừng thầm. Càng ngẫm nghĩ, chàng càng thấy lời thần nói đúng. Trong các loại ẩm thực, chỉ có cơm gạo là ăn mãi không chán. Đời trước đã ăn cơm, đời sau mãi tiếp nối. Đó là sợi dây liên kết đời đời vậy. Lại thêm, vưa cha đi khắp thế gian, mĩ vị nào mà chưa từng thử qua. Có kiếm tìm cũng chỉ vô ích. Ta sẽ tạo ra lễ vật chưa từng có ở trên đời từ những gì quen thuộc nhất.</p><p>Nghĩ thế, chàng bèn chọn thứ gạo nếp thơm lừng, trắng tinh, hạt nào hạt nấy tròn mẩy, đem vo thật sạch, lấy đậu xanh, thịt lợn làm nhân, dùng lá dong trong vùng gói thành hình vuông, nấu một ngày một đêm thật nhừ. Để đổi vị, đổi kiểu, cũng thứ gạo nếp ấy, chàng đồ lên, giã nhuyễn, nặn hình tròn.Đến ngày lễ Tiên vương, các lang mang sơn hào hải vị, nem công chả phượng tới, chẳng thiếu thứ gì. Khao khát được ngôi báu nên lễ vật của các lang không những quý hiếm mà còn được trang hoàng rất chỉn chu, lộng lẫy. Vua cha lần lượt xem từng món, vẻ mặt rất hài lòng. Bỗng, vua dừng lại trước chồng bánh của Lang Liêu.</p><p>Rất vừa ý, bèn gọi lên hỏi. Lang Liêu đem giấc mộng gặp thần ra kể lại. Vua cha ngẫm nghĩ rất lâu rồi chọn hai thứ bánh ấy đem tế Trời, Đất cùng Tiên vương.</p><p>Lễ xong, vua cho đem bánh ra ăn cùng với quần thần. Ai cũng tấm tắc khen ngon.</p><p>Vua họp mọi người lại, bảo Lang Liêu trình bày cách làm bánh cho muôn dân đều biết. Xong vua nói:</p><p>– Bánh hình tròn là tượng Trời ta đặt tên là bánh giầy. Bánh hình vuông là tượng Đất, các thứ thịt mỡ, đậu xanh, lá dong là tượng cầm thú, cây cỏ muôn loài, ta đặt tên là bánh chưng. Lá bọc ngoài, mĩ vị để trong là ngụ ý đùm bọc nhau. Lang Liêu đã dâng lễ vật hợp với ý ta. Lang Liêu sẽ nối ngôi ta.</p><p>    Từ đó, nước ta chăm nghề trồng trọt, chăn nuôi. Và cũng từ đấy, thiếu bánh chưng, bánh giầy là thiếu hẳn hương vị ngày Tết. Truyền thuyết Bánh chưng, bánh giầy đã ca ngợi các vua Hùng có công dựng nước và giải thích cho chúng ta về phong tục làm bánh chưng, bánh giầy.</p><p><br></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2630669370/13588a5c65c9afcfc44775a4fba4dffc/bcbd.jpg" />
         <pubDate>2024-08-04 13:59:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067088542</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Lê Hoà An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067088653</link>
         <description><![CDATA[<p>Mở bài</p><p>                           " Tôi yêu truyện cổ nước tôi</p><p>                       Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa"</p><p>Quả đúng là như vậy , mỗi câu truyện luôn để lại cho chúng ta  những ý nghĩa khác nhau. Mỗi tác phẩm được tạo nên từ những khát vọng  của nhân dân.Nhưng tác phẩm mà em thích nhất chính là câu chuyện "Sự tích hồ Ba Bể"-một truyền thuyết kể về sự ra đời kì ảo của hồ Ba Bể.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-04 13:59:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067088653</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067089327</link>
         <description><![CDATA[<p>Sự tích Mai An Tiêm là một truyền thuyết đẹp của dân tộc ta gắn liền với  sự ra đời của một loại trái cây "xanh vỏ - đỏ lòng" - trái  dưa hấu. Hơn hết, truyền thuyết còn là một cuộc hành trình của Mai An Tiêm trải qua biết bao gian nan, thử thách để giành lại hạnh phúc cho bản thân và gia đình nhỏ của mình. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-04 14:01:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067089327</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vu Duy Long</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067090988</link>
         <description><![CDATA[<p>"Tôi yêu truyện cổ nước tôi </p><p>vừa nhân hậu lại tuyện vời sâu xa"</p><p>nhà thơ LTMD trong tác phẩm "TCNM" đã thể hiện tình yêu đối với các tác phẩm văn học dân gian VN. Mỗi tác phẩm đều được tạo nên từ những ước mong, ước vọng và khát khao của nhân dân. Trong đó.  không thể không kể đến</p><p>truyền thuyết bánh chưng bánh giầy - một truyền thuyết đã giải thích được sự hình thành của hai loại bánh dân tộc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-04 14:05:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067090988</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Tâm An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067091773</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong kho tàng văn học của Việt Nam ta, mỗi câu chuyện truyền thuyết đều có những giá trị cốt lõi nhân văn, sâu sắc khác nhau, đều có những bài học quý giá muốn gửi gắm cho người đọc và các thế hệ về sau trong đời sống thường ngày. Trong đó, truyền thuyết dân gian mà em yêu thích, tâm đắc nhất là truyền thuyết Mị Châu-Trọng Thủy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-04 14:07:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067091773</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh My</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067093537</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong kho tàng truyện truyền thuyết Việt Nam, truyền thuyết Mị Châu Trọng Thủy không chỉ là câu chuyện giữ nước của An Dương Vương mà còn được lồng ghép vào đó câu chuyện về mối tình đẹp nhưng đầy bi kịch của Mị Châu-Trọng Thủy. Việc lồng ghép những câu chuyện trong cùng một tác phẩm không chỉ mang đến sự hấp dẫn, li kì mà còn mang đến những bài học sâu sắc, có giá trị</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-04 14:12:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067093537</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chu Quốc Bảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067099858</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưa hấu là trái được dùng nhiều trong giao thừa , rất phổ biến ở Việt Nam và của ông bà tổ tiên đã để lại cho chúng ta. Nó được có từ một câu chuyện Mai An Tiêm.Câu truyện này sẽ mang cho chúng ta rất nhiều điều thú vị về dưa hấu. Vị ngọn thanh mát và giải khát trong mùa hè khiến cho mọi người rất thích.</p><p>Vào hùng vương thứ 18 có một chàng trai tên là Mai An Tiêm,chàng rất chăm chỉ , nhanh nhẹn,thông minh hơn người.Mặc dù Mai An Tiêm được nhà vua quý mến nhưng càng vẫn chăm chỉ làm <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://l%E1%BB%A5ng.Ng">lụng. Ng</a>ày mai là ngày bái kiến đức vua sớm, chàng nghỉ giữ sức. Sáng hôm sau chàng đến, đức vua đã ban tặng cho chàng châu báu nhưng chàng không nhận, nghe vậy nhà vua tức giận sai lính đưa cả nhà Mai An Tiêm ra đảo hoang. Sau khi ra đảo hoang Mai An Tiêm và vợ con đã cố gắng. Sau nhiều ngày làm thì chàng gạp một chú chim đưa cho chàng những hạt giống, càng bền đem đi chồng</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://live.staticflickr.com/5012/5427691534_4c0420cdc9_b.jpg" />
         <pubDate>2024-08-04 14:28:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067099858</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Hà</title>
         <author>kimanh275</author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067105962</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày Tết là ngày lễ cổ truyền của dân tộc,đó là ngày có thể sum họp cùng gia đình,sắm sửa ngày tết . Chúng ta không thể quên được mâm cơm ngày tết , những món ăn tuy giản dị nhưng đậm chất quê hương . Món đặc trưng của ngày tết có rất là nhiều , chúng có một điểm chung là đều mang một ý nghĩa riêng . Để khẳng định nguồn gốc cũng như phong tục,em sẽ kể về sự tích bánh trưng bánh dày , hai loại bánh cổ truyền vào những ngày tết.                                                      Ngày xưa, vào thời vua Hùng Vương thứ 6 , sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con.Nhân dịp<s> </s>đầu Xuân , vua mới họp các hoàng tử lại và bảo rằng: “Con nào tìm được thức ăn ngon , để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, thì ta sẽ truyền ngôi vua cho” .</p><p>Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng mình sẽ được chọn làm người tiếp quản . Trong khi đó , người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Tiết Liêu (còn gọi là Lang Liêu) , có tính tình hiền hậu, sống đạo đức và hiếu thảo với cha mẹ . Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ dẫn, nên ông lo lắng không biết làm thế nào.</p><p>Một đêm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: “Này con, vật trong Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con hãy lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng trưng cho Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng trưng cho Cha Mẹ sinh thành.”</p><p>Tiết Liêu tỉnh dậy , vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt để làm bánh vuông để tượng trưng cho Đất, bỏ vào chõ chưng chín gọi là bánh chưng. Ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng trưng cho Trời , gọi là bánh dày. Lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh tượng trưng cho cha mẹ yêu thương đùm bọc con cái.</p><p>Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon món lạ . Hoàng tử Tiết Liêu thì chỉ có bánh dày và bánh chưng . Vua Hùng Vương lấy lạ hỏi, thì Tiết Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể lại và giải thích ý nghĩa của bánh dày và bánh chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon , khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi vua lại cho Tiết Liêu.</p><p>Kể từ đó, mỗi khi đến Tết đến xuân về, dân chúng làm bánh chưng và bánh dày để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://pixabay.com/get/g76f2d39666914e7ddd007b2dbd1abfd84bc8c31944345e36a4e8a1b2ea60f058e2b1b6d85f542f6dff1c8fba64aab35c.jpg" />
         <pubDate>2024-08-04 14:44:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3067105962</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoà An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3068303495</link>
         <description><![CDATA[<p>              "Tôi yêu truyện cổ nước tôi</p><p>          Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa''</p><p>Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam,có rất nhiều câu chuyện hay và bổ ích nhưng trong số đó em thích nhất là truyện truyền thuyết .Mỗi câu truyện truyền thuyết luôn có yếu tố hoang đường kì ảo gắn liền với lịch sử và văn hoá dân gian Việt Nam.Đối với em câu chuyện truyền thuyết mà em thích nhất đó chính là ''Sự tích hồ Ba Bể''-một câu chuyện truyền thuyết đã kể lại sự ra dời kì ảo của hồ Ba Bể.</p><p>Ngày xửa,ngày xưa,ở xã Nam Mẫu thuộc tỉnh Bắc Kạn có mở hội cúng Phật có rất đông người tham <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://gia.aI">gia. Ai ai cũng thi nhau cúng để mang lại hạnh phúc , bình an cho gia đình. Bỗng từ đau xuát hiện một bà lão ăn xin, trông bà ấy thật xấu xí ,bẩn thủi và gớm ghiếc,thân thể gầy còm , lở loét ,khắp người bốc ra mùi hôi thật khó chịu.Bà cụ chỉ phều phào mấy tiếng ''Tôi đói lắm ,các ông các bà ơi''rồi chìa tay ra bốn phía để cầu xin .Nhưng ai cũng ghét bà ta và tránh xa vì sợ bị lây.Bước ra khỏi đám hội ,bà bước đến nhà này đến nhà khác nhưng vẫn bị xua đuổi .May sao đến ngã ba,gặp hai mẹ con nhà bà goá vừa mới đi chợ về.Thấy bà lão ăn xin tội nghiệp,mẹ thương tình cho ăn nghỉ và ngủ lại qua đêm.Giữa đêm khuya,hai mẹ con bỗng thấy chỗ ngủ của bà lão bỗng sáng rực lên cả một góc nhà.Nhưng lạ thay nằm trên gường không phải là một bà cụ ốm yếu nữa mà thay vào đó là một con giao long đang cuộn mình,đầu gác lên xà nhà ,đuôi thò xuống đất. Hai mẹ con vô cùng sợ hãi ,hoang mang,rụng rời kinh hãi,đành nhắm mắt nằm im,phó mặc số phận.</a></p><p>Sáng hôm sau tỉnh dậy,hai mẹ con không thấy giao long đâu cả.Nằm trên gường vẫn là bà lão ăn mày ốm yếu đấy.Bà đang sửa soạn ra <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://%C4%91i.Tr">đi.Tr</a>ước khi đi bà đưa cho hai mẹ con một gói tro và bảo:'' Nơi này sắp có lụt lớn,ta cho hai mẹ con gói tro này,nhớ phải rắc nhay xung quanh nhà mới tránh được <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://n%E1%BA%A1n.Ng">nạn.Ng</a>ười mẹ nghe xong thấy lạ bèn hỏi:''Bà ơi thế làm sao để cứu mọi người khỏi trận chết chìm.Bà cụ suy nghĩ giây lát rồi cầm một hạt thóc,cán vỡ nó ra rồi đưa cho hai mẹ con hai mảnh vỏ trấu và bảo:''Cầm lấy nó đi ,nó sẽ giúp hai mẹ con chị làm được việc thiện.Vừa nói xong thoát một cái đã không thấy bà lão ở đâu nữa.Hai mẹ con đi rác tro xung quanh nhà theo lời bà lão dặn rồi chạy khắp nơi cho mọi người biết .Mọi người cười rồi bảo đó là chuyện bâng quơ.</p><p>Tối hôm đấy khi mọi người đang xì xụp lễ bái,thì một cột nước từ dưới đất phun lên,mỗi lúc càng mạnh.Mọi người đều kinh hoàng chạy bán loạn khắp nơi.Nhưng không kịp nữa rồi nhà cửa của mọi người đồ đạc trong nhà đều bị cuốn đi hết.Hai mẹ con vô cùng đau xót trước cảnh nước lũ bất ngờ tàn phá,hai mẹ con đem vỏ trấu ra.Vừa mới thả xuống nước, hai  mảnh vỏ trấu bỗng biến thành một chiếc thuyền <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://l%E1%BB%9Bn.Th">lớn.Th</a>ế là mặc gió bão họ chèo thuyền đi khắp nơi để cứu những người bị <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://n%E1%BA%A1n.Ch">nạn.Ch</a>ỗ đất xụt đấy chính là hồ Ba Bể ngày nay,còn cái mái nhà của hai mẹ con nhà bà goá nay biến thành một hòn đảo nhỏ nằm giữa <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://h%E1%BB%93.Ng">hồ.Ng</a>ười địa phương luôn gọi chỗ đó là gò Bà Goá</p><p>Sự tích hồ Ba Bể là câu chuyện có tính nhân văn sâu sắc , luôn mang đến những bài học đầy ý <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://ngh%C4%A9a.Ca">nghĩa.Ca</a> ngợi những người có lòng nhân ái ,biết giúp đỡ người khác.Câu chuyện đã khẳng định những người tốt bụng ,giúp đỡ người khác và giàu lòng nhân ái sẽ được đền đáp.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-06 02:55:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3068303495</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Kim Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3068485694</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong kho tàng văn hóa Việt Nam ,những tác phẩm về truyền thuyết nổi tiếng của nhân dân ta tạo ra nhưng sẽ có yếu tố kì ảo và sâu sắc của nó. Trong đó truyền thuyết Sơn Tinh-Thuỷ Tinh lại cho chúng ta về bài học quý giá về tác phẩm văn hóa và nó còn mang lại cho chúng ta về thế hệ đời sống của gia đình hạnh phúc .</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-06 06:48:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3068485694</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Duy Long</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3069762501</link>
         <description><![CDATA[<p> vào đời Hùng Vương thứ sáu, sau khi đuổi được giặc Ân ra bờ cõi nước ta, vua Hùng có ý định truyền ngai vàng cho một hoàng tử xứng đáng nhất. Vào dịp đầu năm mới, khi mọi thứ đang tưng bừng sức sống, tràn ngập sắc xuân, vua gọi các hoàng tử đến và bảo rằng:</p><p>“Trong các con,ai tìm được thức ăn ngon để bày ra một mâm cỗ Tết thật ý nghĩa và ấm cúng thì ta sẽ truyền lại ngôi vua cho người đó.” Và cuộc thi đã thật sự bắt đầu, các hoàng tử ai ai cũng đều đua nhau tìm kiếm khắp nơi những thức ăn ngon nhất, lạ nhất để dâng lên vua Hùng với mong muốn rằng, món của mình sẽ là món ăn ngon nhất, lạ và ý nghĩa nhất. Lang Liêu là hoàng tử thứ mười tám trong tất cả các hoàng tử và chàng là người con duy nhất có đức tính hiền lành, hiếu thảo. Vì mẹ hoàng tử Lang Liêu qua đời sớm nên hoàng tử thiếu người chỉ dạy, vì vậy chàng rất lo lắng không biết làm thế nào để có được một món ăn ngon và ý nghĩa vào ngày Tết.</p><p>Hoàng tử rất buồn và lo lắng. Một hôm, Lang Liêu đang nằm ngủ mơ màng, trong giấc mơ hoàng tử thấy một vị thần xuất hiện và bảo rằng:</p><p>“Này con, trong trời đất này thì không có gì quý bằng gạo cả, gạo chính là thức ăn để nuôi sống con người. Con hãy lấy gạo nếp thật ngon, làm thành những chiếc bánh hình tròn và hình vuông. Hình tròn tượng trưng cho trời còn hình vuông để tượng trưng cho đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, làm nhân đặt trong ruột bánh để tượng trưng cho sự sinh thành của cha mẹ.”</p><p>Hoàng tử tỉnh dậy, không tin vào giấc mơ hạnh phúc. Chàng mừng rỡ, vì đã được thần linh giúp đỡ mình. Hoàng tử làm theo lời vị thần dặn, chọn gạo nếp thật ngon để làm bánh vuông, đó là bánh chưng. Hoàng tử lấy xôi nếp giã nhuyễn, nặn lại thành hình tròn đó là bánh giầy. Lá xanh bọc ngoài, che chở cho bánh, tượng trưng cho sự che chở của cha mẹ.</p><p>Ngày hẹn đã đến, các hoàng tử ai nấy cũng đều mang những sơn hào hải vị tìm khắp cả nước để dâng lên vua. Đến lượt Lang Liêu, chỉ có hai loại bánh là bánh chưng và bánh giầy được làm từ gạo nếp, nó không phải là sơn hào hải vị gì cả. Vua Hùng rất ngạc nhiên, Lang Liêu kể về giấc mơ và giải thích ý nghĩa cho vua cha nghe. Vua thấy rất ngon và có ý nghĩa nên nhường lại ngai vàng cho Lang Liêu.</p><p>Và kể từ đó món bánh chưng bánh giầy ra đời, cứ dịp Tết đến xuân về thì không bao giờ thiếu hai loại bánh này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-07 13:06:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3069762501</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Tâm An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3070571613</link>
         <description><![CDATA[<p>Cả bài:</p><p>Trong kho tàng văn học của Việt Nam ta, mỗi câu chuyện truyền thuyết đều có những giá trị cốt lõi nhân văn, sâu sắc khác nhau, đều có những bài học quý giá muốn gửi gắm cho người đọc và các thế hệ về sau trong đời sống thường ngày. Trong đó, truyền thuyết dân gian mà em yêu thích, tâm đắc nhất là truyền thuyết Mị Châu-Trọng Thủy.</p><p>Vào thời kỳ Âu Lạc, lúc bấy giờ, Vua An Dương Vương nhiều lần cho xây thành lũy nhưng đều bị đổ. May thay, nhà vua được thần Kim Quy đến gặp và hướng dẫn xây thành. Trước khi đi, thần Kim Quy còn tặng nhà vua một chiếc nỏ thần. Nỏ thần có sức mạnh vô song, bắn ra hàng trăm mũi tên cùng lúc, bảo vệ đất nước khỏi sự xâm lược của ngoại bang. Khi đó, Triệu Đà-vua của nước Nam Việt đã nhiều lần xâm lược nước ta nhưng không thành nhờ sự bảo vệ của nỏ thần. Từ ngày có nỏ thần, nhân dân được ấm no, hạnh phúc, đất nước không còn chiến tranh, vua An Dương Vương cũng vì vậy mà sinh ra mất cảnh giác. Thấy vậy, Triệu Đà liền đưa con trai là Trọng Thủy sang gả cho Mị Châu nhằm thâm nhập vào nội bộ của Âu Lạc. Vua An Dương Vương chẳng nghi ngờ gì, đồng ý gả con gái Mị Châu cho Trọng Thủy, nhà vua không hề biết quyết định đó đã mở ra một chuỗi bị kịch kinh hoàng của chính nhà vua và đất nước ta. Mị Châu là một cô gái ngây thơ và hiền lành, nàng yêu thương và tin tưởng với chồng mình tuyệt đối. Trọng Thủy tuy rằng thực sự có tình cảm với Mị Châu nhưng nghe theo nhiệm vụ của Triệu Đà, hết lần này đến lần khác dụ dỗ Mị Châu cho mình được chiêm ngưỡng nỏ thần. Cũng vì quá tin tưởng chồng mình, Mị Châu liền liều mình lén cha cho chồng xem báu vật của quốc gia mình. Trọng Thủy lợi dụng cơ hội này, tráo nỏ thần với một chiếc nỏ giả. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Trọng Thủy xin phép trở về nước thăm cha. Trước khi đi, Trọng Thủy dặn Mị Châu nếu có giặc đến xâm lược, trên đường chạy trốn, nàng hãy rải lông ngỗng trên đường đi để ta lần theo những sợi lông ngỗng mà đến cứu nàng. Ngay sau khi nghe tin Trọng Thủy đã tráo được nỏ thật với nỏ giả, Triệu Đà ra lệnh cho đội quân nước mình xông lên đánh chiếm nước ta. Thấy giặc đến, An Dương Vương ỷ mình có nỏ thần vẫn ngồi vừa đánh cờ vừa cười nói:'' Triệu Đà không sợ nỏ thần nữa sao?''. Đến khi giặc đến nơi, nhà vua mới đem chiếc nỏ ra sử dụng và phát hiện chiếc nỏ đã mất hoàn toàn công dụng, đội quân Âu Lạc bị tiêu diệt nhanh chóng. Bị dồn đến nước đường cùng. An Dương Vương đành cùng Mị Châu lên ngựa chạy trốn. Mị Châu nghe lời chồng, rải lông ngỗng suốt quãng đường đi. Quân Triệu Đà lần theo dấu lông ngỗng mà theo kịp hai cha con nhà vua không lâu. Đến bờ biển, An Dương Vương chắp tay cầu cứu thần Kim Quy, Thần Kim Quy hiện lên và nói:''Giặc ở sau lưng nhà vua đó." Bấy giờ An Dương Vương mới hiểu ra tất cả, vung kiếm chém bay đầu Mị Châu. Trước khi chết, nàng thề rằng nếu ngàng vô tội, máu nàng khi chảy xuống sẽ biến thành ngọc trai để chứng minh sự trong sạch. Nhà vua sau khi giết Mị Châu cũng nhảy xuống biển mà chết. Sau khi Mị Châu chết, Trọng Thủy theo dấu lông ngỗng tìm đến nơi, nhưng chỉ thấy xác vợ đã chết bên bờ biển. Quá đau khổ và hối hận vì tình yêu đã khiến cả hai phải chịu bi kịch, Trọng Thủy ôm xác Mị Châu và nhảy xuống giếng tự vẫn. Người dân truyền tụng rằng nước giếng nơi Trọng Thủy chết có thể làm sáng ngọc trai khi đem rửa.</p><p>Truyền thuyết Mị Châu - Trọng Thủy không chỉ là một bi kịch tình yêu mà còn là một bản án khắc nghiệt của lịch sử. Từ câu chuyện này, ta hiểu rằng trong mọi hoàn cảnh, lòng trung thành với Tổ quốc và sự sáng suốt trong hành động là điều không thể thiếu.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/925929668/c3c86f3e3ec7bfc119877a5a5dd51493/Princess_Mi_Chau__My_Phan.jpeg" />
         <pubDate>2024-08-08 09:07:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3070571613</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lap Quoc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3070708249</link>
         <description><![CDATA[<p>l</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2630669720/7c61b1cabdf8635eb9a5c92994a450e4/Nguy_n_Tr__ng_L_p_Qu_c.docx" />
         <pubDate>2024-08-08 13:13:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3070708249</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3070829611</link>
         <description><![CDATA[<p>Thân bài , kết bài</p><p>     Vào một ngày, Mai An Tiêm và gia đình chàng bị vua Hùng Vương trục xuất khỏi làng và đưa ra một hòn đảo. Khi bị như vậy, gia đình Mai An Tiêm rất buồn bã vì bị mất mọi thứ và cũng rất lo lắng vì không có thức ăn và nước uống trên hòn đảo ấy. Khi xuống thuyền và lên đảo được một lúc, vợ An Tiêm rất lo lắng và bảo An Tiêm :" Thế này thì vợ chồng mình chết ở đây mất!" . An Tiêm lựa lời an ủi vợ :" Không sao đâu, chúng ta vẫn còn hai bàn tay trắng" . Thế là từ đó, sinh mạng của họ phụ thuộc vào những bàn tay. Sống trên đảo được vài ngày, bỗng có con chim bay tới chỗ Mai An Tiêm và thả vào tay chàng một số hạt lạ. Khi nhận được hạt, chàng liền trồng chúng và thường xuyên tưới nước. Thấy chàng làm vậy, vợ và con của chàng liền giúp một tay. Không lâu sau, những hạt lạ ấy đã lớn lên và cho gia đình chàng những quả có vỏ xanh và ruột đỏ, đó chính là quả dưa hấu. Vậy là gia đình họ đã không còn lo lắng như trước nữa. Một thời gian sau, vua nghe tin Mai An Tiêm phát hiện ra quả lạ liền sai lính đi đón gia đình chàng về. Khi nghe tin được đưa về, gia đình Mai An Tiêm vui lắm. Về đến kinh thành, chàng tự mình dâng quả lạ ấy cho vua Hùng. Từ đó, gia đình chàng trở lại với cuộc sống trước đây.</p><p>     Qua câu chuyện trên, em thấy rằng, Mai An Tiêm là một người không ngại khổ mà luôn cố gắng vươn lên để đạt được mong muốn. Từ câu chuyện, em rút ra được một bài học cho cuộc sống: muốn đạt được ý muốn thì phải cố gắng vươn lên và không được bỏ cuộc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-08 15:32:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3070829611</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Thế Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3071429285</link>
         <description><![CDATA[<p>Vào thời kỳ xa xưa, trong thời đại của Hùng Vương thứ sáu, đất nước Việt Nam đang chịu sức ép từ kẻ thù xâm lược. Trong một ngôi làng nhỏ, có một cặp vợ chồng già nghèo đói, sống bằng công việc làm ruộng. Họ luôn khao khát có một đứa con để giúp đỡ và bảo vệ đất nước.</p><p>Một ngày, người vợ đi lang thang trên cánh đồng và phát hiện một vết chân to lạ lùng. Điều kỳ diệu là khi bà ướm thử chân mình vào vết chân đó, bà mang thai và sinh ra một đứa bé có tên là Gióng. Đứa bé không giống ai khác, không biết nói, không biết đi, chỉ biết cười và luôn nằm yên một chỗ.</p><p>Nhưng khi đất nước gặp nguy cơ bị xâm lược, sức mạnh phi thường của Thánh Gióng bắt đầu hiện hình. Nghe tin đất nước lâm nguy, Gióng lớn nhanh như gió, cưỡi một chiếc ngựa làm từ sắt và mặc bộ giáp sắt. Anh ta xuất hiện như một hiện tượng, dẹp sạch quân thù, bảo vệ hòa bình cho đất nước.</p><p>Chiến công anh dũng của Thánh Gióng trở thành truyền thuyết, là nguồn động viên cho những người lính và là niềm tự hào của nhân dân. Sau chiến thắng, Thánh Gióng trở lại núi Hòn Đô, để lại câu chuyện của mình như một bài học về lòng yêu nước và lòng dũng cảm. Truyền thuyết “Thánh Gióng” vẫn tồn tại và truyền miệng qua các thế hệ, làm giàu thêm tinh thần anh hùng trong tâm hồn người Việt.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-09 08:33:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3071429285</guid>
      </item>
      <item>
         <title>khánh my</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3071939313</link>
         <description><![CDATA[<p>Sau khi An Dương Vương xây thành Cổ Loa, thần Kim Quy cho An Dương Vương một cái móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể giết hàng ngàn quân địch. An Dương Vương chọn trong đám gia thần được một người làm nỏ rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho Lỗ làm chiếc nỏ thần. Lỗ gắng sức trong nhiều ngày mới xong. Chiếc nỏ rất lớn và rất cứng, khác hẳn với những nỏ thường, phải tay lực sĩ mới giương nổi. An Dương Vương quý chiếc nỏ thần vô cùng, lúc nào cũng treo gần chỗ nằm.<br><br>Lúc bấy giờ Triệu Đà làm chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, nhưng vì An Dương Vương có nỏ thần, quân Nam Hải bị giết hại rất nhiều nên Đà đành cố thủ đợi chờ thời cơ. Triệu Đà thấy dùng binh không lợi, bèn xin giảng hòa với An Dương Vương, sai con trai là Trọng Thuỷ sang cầu thân, nhưng chủ ý là tìm cách phá chiếc nỏ thần.<br>Trong những ngày đi lại để giả kết tình hoà hiếu, Trọng Thuỷ được gặp Mỵ Châu, con gái yêu của An Dương Vương, một thiếu nữ mày ngài, mắt phượng, nhan sắc tuyệt trần. Trọng Thuỷ đem lòng yêu dấu Mỵ Châu, Mỵ Châu dần dần cũng xiêu lòng. Hai người trở nên thân thiết, không còn chỗ nào trong Loa thành mà Mỵ Châu không dẫn người yêu đến xem. An Dương Vương không nghi kỵ gì cả. Thấy đôi trẻ thương yêu nhau, vua liền gả Mỵ Châu cho Trọng Thuỷ.<br><br>Một đêm trăng sao vằng vặc, Mỵ Châu cùng Trọng Thuỷ ngồi trên phiến đá trắng giữa vườn, cùng nhau nhìn dãy tường thành cao nhất. Trong câu chuyện tỷ tê, Trọng Thuỷ hỏi vợ rằng: Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được? Mỵ Châu đáp: Có bí quyết gì đâu chàng, Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần bắn một phát chết hàng nghìn quân địch, như thế còn có kẻ nào đánh nổi được? Trọng Thuỷ làm bộ ngạc nhiên, vờ như mới nghe nói đến nỏ thần lần đầu. Chàng ngỏ ý muốn xem chiếc nỏ. Mỵ Châu không ngần ngại, chạy ngay vào chỗ nằm của cha, lấy nỏ thần đem ra cho chồng xem. Nàng lại chỉ cho chàng biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thuỷ cách bắn. Trọng Thuỷ chăm chú nghe, chăm chú nhìn cái lẫy, nhìn khuôn khổ cái nỏ hồi lâu, rồi đưa cho vợ cất đi.<br>Hôm sau, Trọng Thủy xin phép An Dương Vương về thăm cha. Hắn thuật lại cho Triệu Đà biết về chiếc nỏ thần. Đà sai một gia nhân chuyên làm nỏ, chế một chiếc lẫy nỏ giống hệt của An Dương Vương. Lẫy giả làm xong, Trọng Thuỷ giấu vào trong áo, lại trở sang Âu Lạc.<br>An Dương Vương vốn chiều con gái, thấy con mỗi khi gặp chồng thì vui vẻ sung sướng, liền sai gia nhân bày tiệc rượu để ba cha con cùng vui. Trọng Thuỷ uống cầm chừng, còn An Dương Vương và Mỵ Châu say tuý luý. Thừa lúc bố vợ say, Trọng Thuỷ lẻn ngay vào phòng tháo lấy cái lẫy bằng móng chân thần Kim Quy và thay cái lẫy giả bằng móng rùa thường vào.<br><br>Hôm sau, thấy chồng có vẻ bồn chồn, hết đứng lại ngồi không yên, Mỵ Châu hỏi chồng rằng: Chàng như có gì lo lắng phải không? Trọng Thuỷ đáp: Ta sắp phải đi, Phụ vương dặn phải về ngay để còn lên miền Bắc, miền Bắc xa lắm nàng ạ. Mỵ Châu buồn rầu lặng thinh, Trọng Thuỷ nói tiếp: Bây giờ đôi ta sắp phải xa nhau, không biết đến bao giờ gặp lại! Nếu chẳng may xảy ra binh đao, tôi biết đâu mà tìm? Mỵ Châu nói: Thiếp có cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì thiếp sẽ rắc lông ngỗng dọc đường, chàng cứ chạy theo dấu lông ngỗng mà tìm. Nói xong Mỵ Châu nức nở khóc.<br><br>Về đất Nam Hải, Trọng Thuỷ đưa cái móng rùa vàng cho cha, Triệu Đà mừng rỡ vô cùng, reo lên rằng: “Phen này đất Âu Lạc sẽ về tay ta”. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà đã ra lệnh cất quân sang đánh Âu Lạc.<br>Nghe tin báo, An Dương Vương cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Đến khi quân giặc đã đến sát chân thành, An Dương Vương sai đem nỏ thần ra bắn thì không thấy linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà phá cửa thành, ùa vào. An Dương Vương vội lên ngựa, đèo Mỵ Châu sau lưng, phi ngựa thoát ra cửa sau. Ngồi sau lưng cha, Mỵ Châu bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc đường.<br>Đường núi gập ghềnh hiểm trở, ngựa chạy luôn mấy ngày đêm đến Dạ Sơn gần bờ biển. Hai cha con định xuống ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã gần đến. Thấy đường núi quanh co dốc ngược, bóng chiều đã xuống, không còn lối nào chạy, An Dương Vương liền hướng ra biến, khấn thần Kim Quy phù hộ cho mình. Vua vừa khấn xong thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên mù mịt, làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy xuất hiện, bảo An Dương Vương rằng “giặc ở sau lưng nhà vua đấy”. An Dương Vương tỉnh ngộ, liền rút gươm chém Mỵ Châu, rồi nhảy xuống biểu tự vẫn.<br><br>Quân của Triệu Đà kéo vào chiếm đóng Loa thành, còn Trọng Thuỷ một mình một ngựa theo dấu lông ngỗng đi tìm Mỵ Châu. Đến gần bờ biển, thấy xác vợ nằm trên đám cỏ, tuy chết mà nhan sắc không mờ phai. Trọng Thuỷ khóc oà lên, thu nhặt thi hài đem về chôn trong thành, rồi đâm đầu xuống giếng trong thành mà xưa kia Mỵ Châu thường tắm.<br>Ngày nay, ở làng cổ Loa, trước đền thờ An Dương Vương, còn cái giếng gọi là giếng Trọng Thuỷ. Tục truyền khi Mỵ Châu đã bị cha giết chết rồi, máu nàng chảy xuống biển, trai ăn được nên mới có ngọc châu. Lấy được ngọc trai ấy đem về rửa bằng nước giếng trong thành Cổ Loa thì ngọc trong sáng vô cùng.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-10 02:17:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3071939313</guid>
      </item>
      <item>
         <title>khánh my</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3071939709</link>
         <description><![CDATA[<p>kết bài đây ạ.</p><p>Qua sự sai lầm và sự tin tưởng mù quáng ấy Của An Dương Vương cha ông ta muốn gửi gắm đến con cháu đời sau bài học về việc giữ nước, về sự tin tưởng, sáng suốt đặc biệt là những nhà lãnh đạo. Đó là nỗi đau mất nước sâu sắc để lại nhiều bài học đớn đau cho dân tộc, nhắc nhở nhân dân ta bài học về việc giữ nước mà cho đến tận hôm nay vẫn còn nguyên giá trị.&nbsp;Qua hình tượng An Dương Vương, cha ông ta đã gửi gắm những thông điệp triết lí sâu sắc về việc dựng nước và giữ nước. Đồng Thời gửi gắm khát khao muốn xây dựng một đất nước độc lập, tự cường, hùng manh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-10 02:18:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3071939709</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Truyền thuyết </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3073969897</link>
         <description><![CDATA[<p>Gia Hân</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2644097696/32fefaca0d198d91fbd35bc1aa36ee11/IMG_5181.jpeg" />
         <pubDate>2024-08-13 05:49:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3073969897</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐỖ bảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3077500776</link>
         <description><![CDATA[<p>"Tôi yêu  chuyện cổ nước tôi vừa nhân hậu lại tuyệt  vời sâu sa"</p><p>trong toàn bộ lịch sử về truyện thuyền thuyết , có rất nhiều và trong đó có tác phẩm nói lên về thiên nhiên nói lên thông điệp sâu sa và kì ảo. Đó chính là sơn tinh -thủy tinh.</p><p>Được biết vào vua hùng đời thứ 18, vua có 1 người con gái vô cùng xinh tên là Mị Nương, vào 1 ngày nọ nhà vua muốn kén  cho nàng 1 người chồng tài giỏi lên quyết định mở lễ hội kén chồng cho Mị nương, đã có nhiều người đến kinh đô để thử sức nhưng nhà vua vẫn thất vong thì bỗng nhiên xuất hiện 2 người tên là sơn tinh và thủy tinh. Một người thì là vua của đồi núi còn 1 người lại là vua của biển cả, cả 2 đều xứng đáng làm rể với mị nương.Trong lúc nhà vua đang vân vân ko biết chọn ai thì nhà vua đã quyết định và nói với cả 2 là : Cả 2 đều xứng đáng làm rể nhưng con gái chỉ có 1 lên ngày mai cả 2 hãy mang sinh lễ đến gồm một trăm ván cơm nếp, hai trăm nệp bánh chưng ,voi chín ngà,gà chính cựa,ngựa chính hồng màu thì sẽ được làm rể.</p><p> hôm sao, Sơn Tinh đã mang đầy đủ và được mang mị nương về, còn thủy tinh đến sao lên đã vô cùng tức giận xong thì bắt đầu hô mưa gọi gió làm rung chuyển  trời đất, làm ngập lúa,đồng,nhà nước càng lúc càng lên thủy quái bắt đầu xuất hiện.Tất cả cư dân đều hợp sức cùng Sơn Tinh chống lại.Sơn Tinh không chịu thua mà bắt đầu cho núi lên cao ,Thủy Tinh dâng nước cao bao nhiêu thì Sơn tinh cũng làm cao lên tưng ứng mọi người bế hòn đá lớn vứt xuống khiến cho những loài động vật ở dưới bắt đầu chết đi.Cả 2 đánh nhau kéo dài mấy tháng trời.Nhưng Thủy Tinh đã đuối sức lên đã chịu thua và cho quân về.Kể từ đó Sơn Tinh sống với Mị Nương sống với nhau hạnh phúc suốt đời.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-16 06:39:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/ux9ufuq79q2a7fen/wish/3077500776</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
