<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Văn tươi xinh 2021 by TRƯỜNG THPT CHUYÊN HOÀNG LÊ KHA</title>
      <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80</link>
      <description>Không có việc gì khó, chỉ sợ lười không làm!</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-02-04 13:33:21 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-03-28 16:01:21 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f433.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>-Căn buồng ấy kín mít, có ô vuông bằng bàn tay. Hình ảnh đó giàu sức gợi, khiến người ta liên tưởng đến nhà tù, một thứ ngục thất đang giam hãm đời Mị. Đó là một không gian nhỏ bé, trơ trọi đối lập với cái mênh mông, rộng lớn của đất trời Tây Bắc. Cái ngột ngạt, tù túng trong căn buồng Mị nằm đối lập với một thế giới bên ngoài lồng lộng của mây trời, gió núi, của hương hoa rừng Tây Bắc, nó đối lập với cái giàu có, tấp nập của nhà thống Lí Pá Tra. Nó không phải là căn buồng của cô con dâu nhà giàu có nhiều tiền nhiều thuốc phiện nhất vùng mà đó là chỗ ở của con ở, thậm chí không bằng con ở. Căn buồng ấy giống như một miền đời bị quên lãng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168344589</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><sub>-</sub></strong><strong><em><sub>gió thổi vào cỏ  gianh vàng ửng, gió và rét rất dữ dội, những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá xòe như con  bướm sặc sỡ.</sub></em></strong><strong><sub>Tất cả đều gợi nên không khí đón xuân háo hức ở Hồng Ngài. Đúng lúc gió rét rất dữ dội, thế nhưng bất chấp cái khắc nghiệt của thời tiết, không khí đón xuân ở Hồng Ngài vẫn rất náo nức, tưng bừng.</sub></strong><em><br>_bảo trân nè cô _</em></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/998501496/5cd70b183c3b437c2fec8bf9fa944cd4/timmmmmmmmmmmmmm.png" />
         <pubDate>2021-02-05 14:20:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168344589</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI THỰC HÀNH NGÀY 5-2 &quot;PHÂN TÍCH DẪN CHỨNG&quot;</title>
         <author>thuythaodiem</author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168351655</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Xuân về, thiên nhiên trở nên sinh sắc, mang một vẻ đẹp có phần hoang dã: </strong>“<em>Hồng Ngài năm ấy ăn Tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét dữ dội”... “... những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên trên mỏm đá, xòe như con bướm sặc sỡ.”</em><strong><em> </em></strong><strong>Thiên nhiên được nhà văn phác họa chỉ một vài nét nhưng rất gợi cảm. Chỉ một vài gam màu vừa rực sáng vừa tinh khôi vừa man mác mà tạo được vẻ đẹp kì ảo của sức xuân, sắc xuân nơi vùng cao. Bức tranh xuân ở Hồng Ngài qua ngòi bút tài hoa của nhà văn quả đã làm say lòng người. </strong></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/504799098/edd20f688c8a5ba0ae8d7c630c686567/Slide4.PNG" />
         <pubDate>2021-02-05 14:21:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168351655</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dẫn chứng 1:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168403062</link>
         <description><![CDATA[<div> Không gian ngày tết, thiên nhiên ở miền núi mang một màu sắc tươi mới, sặc sỡ và đẹp đẽ của mùa xuân."Hồng Ngài năm ấy ăn tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét rất dữ dội"..."...những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá xòe ra như con bướm sặc sỡ". Khung cảnh thiên nhiên mùa xuân ở miền núi vừa mát mẻ và tràn đầy sắc xuân. Nhà văn dùng biện pháp tu từ so sánh đi với nhân hóa "như con bướm sặc sỡ "để làm cho bức tranh mùa xuân ở Hồng Ngài trở nên đẹp, thơ mộng hơn trong mắt người đọc.<br><br>Dẫn chứng 2:<br>Ở nhà thống lí Pá Tra, căn buồng của Mị được ví như căn ngục đầy tăm tối ở một nơi rộng rãi và giàu có của Pá Tra. Nó dường như đã lấy đi tuổi xuân của Mị."Ở cái căn buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng". Căn buồng cũng như một bằng chứng cho tội ác đầy tàn nhẫn của cha con nhà thống lí. "Kín mít, một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay" một không gian vô cùng chật hẹp và tù túng. Đau buồn hơn là mình sống trong một gia đình giàu có nhưng đối xử với con dâu không bằng một con trâu,con ngựa, và giam hẳn tâm hồn của Mị trong một không gian tối tăm. Nó dường như biệt lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài, đến nỗi "không biết là sương hay là nắng". Từ đó, ta nhớ lại lời nhận xét của Tô Hoài nói rất đúng: "Viết  văn là một quá trình đấu tranh để nói ra sự thật", nó phản ánh đến chế độ của chúa đất vùng Tây Bắc. <br>~ Hoàng Hưng ~  </div>]]></description>
         <enclosure url="https://vanmau.mobi/wp-content/uploads/2017/11/phan-tich-nhan-vat-mi.jpg" />
         <pubDate>2021-02-05 14:31:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168403062</guid>
      </item>
      <item>
         <title>&quot;Căn buồng ấy kín mít, có ô vuông bằng bàn tay.Lúc trông ra chỉ thấy trăng trắng không biết là sương hay là nắng&quot; hình ảnh căn buồng được tác giả miêu tả như một khoảng không gian nhỏ bé, cô đơn,lạnh lẽo đang giam cầm thanh xuân của một người con gái đẹp miền Tây Bắc. Lẽ ra khi làm dâu nhà giàu cô phải được sống trong giàu sang nhưng trái lại cô được so sánh cũng là con trâu, con ngựa. Căn buồng đó ví như là một cái ngục giam hãm cuộc đời Mị rồi lại  rôi vào vĩ vãn.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168420725</link>
         <description><![CDATA[<div><br><strong><sub>-"</sub></strong><strong><em><sub>gió thổi vào cỏ  gianh vàng ửng, gió và rét rất dữ dội, những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá xòe như con  bướm sặc sỡ' không khí mùa xuân đã tràn ngập ở Hồng Ngài trẻ con nô đùa rôm rả , những chiếc váy hoa sặc sỡ . Tất cả đã được Tô Hoài khắc họa một cách chân thật đẹp đến ngất ngây lòng người.</sub></em></strong><br><br>Quỳnh Như</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-05 14:35:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168420725</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phân tích dẫn chứng 1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168505880</link>
         <description><![CDATA[<div>Mùi hương ngào ngạt của hương hoa, những tiếng chim ríu rít cả một vùng tạo nên một nét đẹp thiên nhiên nhẹ nhàng, hoang dã: "Hồng ngài năm ấy ăn Tết giữa lúc thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét dữ dội"..."những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá, xoè như con bướm sặc sỡ. Đó là những nét nhìn qua ngòi bút đầy sức gợi hình, gợi tả của tác giả. Những nét xuân với những tông màu tươi tắn làm chủ đạo của thiên nhiên và đồ vật đã mang lại cho nét đẹp đặc trưng của vùng cao ở Hồng Ngài. Qua hình ảnh thiên nhiên xuân về tác giả Nam Cao đã biến bức tranh trở nên vô cùng kì ảo làm ngây ngất lòng người.<br>-Bảo Toàn-</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-05 14:50:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168505880</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>ngocdiem19032003</author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168528572</link>
         <description><![CDATA[<div>Bức tranh thiên nhiên ở vùng Hồng Ngài được nhà văn khắc họa trở nên tràn đầy màu sắc sinh động ở miền cao giàu sức sống: " Hồng Ngài năm ấy ăn Tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng , gió và rét dữ dội" ..."...những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mõm đá xòe như com bướm sặc sỡ" . Đó là phong tục rất độc đáo của người dân Hồng Ngài . Thiên nhiên được nhà thơ chấm bút chỉ một vài nét nhưng đã gợi nên một không khí náo nức tươi tắn khi xuân về." Những chiếc váy hóa" được nhà văn so sánh với "con bướm sặc sỡ" tạo nên vẻ đẹp sinh động đầy màu sắc của những chiếc váy  như cánh bướm có thể bay lên bất cứ lúc nào để điểm tô cho nên thiên nhiên. Bức tranh mùa xuân ở Hồng Ngài qua ngòi bút tài hoa của nhà văn quả thật làm say đắm lòng người.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-05 14:54:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168528572</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Mùa xuân trên miền núi cao Tây Bắc hiện lên qua những hình ảnh vui tươi , tràn đầy sức sống :&quot;gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét rất dữ dội &quot;...&quot;...những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá, xòe như con bướm sặc sỡ&quot;. Nhà văn đã miêu tả thiên nhiên thật sinh động và đầy màu sắc tươi vui làm hiện lên sức sống tràn trề của người dân nơi vùng núi. Bức tranh mùa xuân qua ngòi bút tài hoa của tác giả như làm gợi lên trong lòng người đọc một sức sống tràn trề và sinh động của ngày xuân. </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168534159</link>
         <description><![CDATA[<div> Cuộc đời và thanh xuân của Mị đã bị chôn vùi nơi căn buồng tăm tối:"Ở buồng Mị nằm kín mít, có một chiếc cửa sổ lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng". Hình ảnh căn buồng nơi Mị ở được tác giả miêu tả như một không gian nhỏ bé, cô đơn, lạnh lẽo. Chính căn buồng ấy đã khóa chặt tuổi xuân của Mị, làm Mị mất đi ý niệm về thới gian và ý thức về sức sống và giá trị con người. Nhà văn đã miêu tả căn buồng Mị ở như một lời tố cáo, lên án , phơi bày bản chất xấu xa tàn bạo của giai cấp thống trị miền núi. <br>           -- N H Minh Thư --</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-05 14:55:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168534159</guid>
      </item>
      <item>
         <title>MAI THI.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168571338</link>
         <description><![CDATA[<div>LUẬN ĐIỂM 1:<br>Ngày Tết ở vùng Hồng Ngài quả thực khác xa với những ngày tháng vất vả, gian khổ mà người dân ở vùng Hồng Ngài phải gánh chịu. Những tháng ngày vất vả, gian khổ ấy đã được xua tan đi bằng những sắc màu rực rỡ, tươi mới:"Hồng Ngài năm ấy ăn Tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét dữ dội"," những chiếc váy hoa đã đem ra phieu trên mỏm đá xòe như con bướm sặc sỡ." Cách miêu tả này của tác giả thật sinh động, làm cho người ta cảm giác cái tết nơi đây thật ấm no, hạnh phúc. Ta quên đi cái cảnh khổ cực, vất vả của những người dân lao động nghèo. Cuộc đời u ám, tối tăm ấy dường như đã được điểm tô thật kì diệu bởi những bụi cỏ gianh vàng ửng hay những những chiếc váy hoa tràn ngập màu sắc qua ngòi bút của Tô Hoài. Đó cũng tượng trưng cho cuộc sống của người dân nghèo nơi đây,khi mà cuối cùng cũng có được một chút ánh sáng của niềm tin và sự hy vọng về mộ tương lai tươi sáng phía trước. <br><br>LUẬN ĐIỂM 2:<br>Ngày qua ngày đối với Mị thật thê thảm.Ngay cả cái biểu tượng hạnh phúc của vợ chồng cũng chính là cái căn buồng của Mị cũng toát lên cái vẻ thê lương, ảm đạm:"Ở cái buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ một chiếc lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũn chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng." Căn buồng ấy đã giam hãm tuổi xuân của người con gái xinh đẹp, tài giỏi này, nó như địa ngục trần gian mà chỉ Mị mới có thể cảm nhận được chất chứa trong đó bao nhiêu sự chua xót.Ta thấy được sự thương cảm cho thân phận không bằng con trâu con ngựa của Mị. Cuộc hôn nhân bất hạnh ấy như dồn Mị vào đường cùng của nỗi đau, sự thất vọng. Mị giống như một cái xác không hồn, sống mà như đã chết, Mị không còn biết ý niệm về thời gian hay ý nghĩa và giá trị của con người. Mị đã hoàn toàn mất đi quyền làm một con người dưới tay của cha con Thống lí Pá Tra.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-05 15:02:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168571338</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phân tích dẫn chứng 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168579563</link>
         <description><![CDATA[<div>Cuộc đời của Mị dường như đã rơi vào ngõ cụt của sự lạnh lẽo, cô đơn và đau thương. Tô Hoài đã cho chúng ta thấy được căn buồng mà Mị ở với niềm thương xót, đồng cảm: "Ở buồng Mị kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết sương hay là nắng. Mị nghĩ rằng mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra, đến bao giờ chết thì thôi". Căn buồng ấy đã vạch trần ra sự địa ngục, tàn bạo lẫn cả tinh thần và thể xác, kìm hãm tuổi xuân và sức sống mãnh liệt của một người con gái tài hoa, xinh đẹp nhất của vùng Hồng Ngài. Với Mị thì cô chỉ sống không bằng chết và cũng chẳng còn ý thức được thời gian hay không gian và ngay cả giá trị con người.<br>-Bảo Toàn-</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-05 15:04:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168579563</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐINH HOÀNG NGỌC HÂN</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168609228</link>
         <description><![CDATA[<ul><li>-Tết đến xuân về mọi người đều háo hức trong không khí mùa xuân hết sức bình dị và ấm áp. " Hồng Ngài năm ấy ăn tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét rất dữ dội"..."...những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá xòe như con bướm sặc sở" khung cảnh ngày xuân được tác giả vẽ nên một bức tranh giản dị nhưng rất đặc sắc và tươi mới. Một bức tranh hài hòa giữa màu vàng của cỏ gianh cùng với những chiếc váy đã khiến người đọc càng thêm say mê. </li></ul><div><br></div><ul><li>- Số phận của Mị là những chuỗi ngày đau khổ,bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần tần nhẫn hơn là căn phòng Mị ở nơi giam hãm cả tuổi xuân của Mị. Nhà văn đã miêu tả với một sự đồng cảm đến đau lòng " ở cái buồn Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết sương hay là nắng" căn buồng không khác gì địa ngục trần gian, nơi khóa chặt sự tự do chôn vùi niềm hạnh phúc của Mị,một cô gái tài sắc vẹn tròn. Ở tuổi này đáng lẽ ra Mị phải được vui chơi,hạnh phúc,... như bao con người khác.</li></ul>]]></description>
         <enclosure url="https://media3.giphy.com/media/Vjsh4xz3qfao0/giphy.gif" />
         <pubDate>2021-02-05 15:09:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168609228</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>ngocdiem19032003</author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168646020</link>
         <description><![CDATA[<div>Mị là một gái xinh đẹp, nết na, thuỳ mị nhưng Mị lại  có một cuộc đời đầy bất hạnh . Nhà văn đã  diễn tả căn buồng Mị ở với niềm xót thương cho kiếp người . " Ở cái buồng Mị nằm, kín mít, có môtk chiếc cửa sổ một lỗ vuông  bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng . Mị nghĩ rằng mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra , đến bao giờ chết thì thôi". Căn buồng của Mị qua cái nhìn của tác giả thực chất là địa ngục trần gian. Nó gặm nhắm nỗi đau, khóa chặt tuổi xuân, hủy diệt sức sống và hạnh phúc của Mị. Mị sống như một cái xác không hồn bởi cô đã mất đi ý niệm của thời gian. Mị không còn ý thức về ý nghĩa và giá trị con người.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-05 15:16:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168646020</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168760344</link>
         <description><![CDATA[<div>NGUYỄN THỊ CẨM TÚ<br>● Ngày Tết ở Hồng Ngài<br>Đúc kết từ chuyến đi thực tế ở vùng núi Tây Bắc, bằng sở trường quan sát tinh tế và sự am hiểu sâu sắc về phong tục tập quán nhiều vùng khác nhau của mình Tô Hoài đã vẽ ra trước mắt người đọc bức tranh thiên nhiên mùa xuân vô cùng đặc sắc:" Hồng Ngài năm ấy ăn Tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét dữ dội". Chỉ với một câu văn đã làm ta phần nào cảm nhận được không khí Tết ở vùng Hồng Ngài. Không chỉ vậy nhà văn còn pha trộn thêm vào khung cảnh se lạnh ấy những màu sắc tươi mới :" ...những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên những mỏm đá xòe như con bướm sặc sỡ". Màu sắc của những chiếc váy hoa như đã làm không gian trở nên rực sáng và ấm áp hơn. Bức tranh mùa xuân đã thể hiện được vẻ đẹp sống động của khung cảnh ngày Tết vùng Hồng Ngài dưới ánh nhìn của một nhà văn tài hoa.<br>● Căn buồng của Mị<br>Mị- một cô gái người dân tộc Mèo xinh đẹp, tài hoa nhưng lại phải trải qua cuộc sống tăm tối đầy tủi nhục khi về làm dâu nhà thống lí. Với chi tiết căn buồng Mị ở Tô Hoài đã phần nào khắc họa cho người đọc thấy được số phận khổ đau của Mị:" Ở buồng Mị nằm kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay nắng". Căn buồng của Mị được miêu tả giống như  một nhà tù do cha con thống lí Pá Tra xây nên để giam hãm cuộc đời và tuổi xuân của Mị. Dập tắt đi khát vọng sống của người con gái giàu đức tính tốt đẹp cứ ngỡ sẽ có được cuộc sống hạnh phúc. Căn buồng ấy chính là hiện thân cho cuộc đời bất hạnh của Mị khi cô sống mà không còn ý niệm về thời gian, ý thức về ý ngĩa cuộc đời và giá trị của chính bản thân mình. Bằng ngòi bút tài hoa của mình Tô Hoài đã thể hiện sự thương cảm, xót xa dành cho số phận bi thảm của 1 cô gái tài sắc, đồng thời lên án tố cáo chế độ cường quyền xấu xa, tàn ác chà đạp lên quyền sống của con người.</div>]]></description>
         <pubDate>2021-02-05 15:37:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168760344</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thảo Tiên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168814813</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/996389621/2b8b4d91bcf71e3e4725bed7cb57048b/my_visual_52353872.png" />
         <pubDate>2021-02-05 15:47:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1168814813</guid>
      </item>
      <item>
         <title>  </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1170793350</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Trinh<br>Đông qua, Xuân tới, cây cối đâm chồi nảy lộc, vạn vật tràn trề sức sống “Hồng Ngài năm ấy ăn Tết giữa lúc gió thổi vào cỏ giành vàng ửng, gió và rét rất dữ dội”. Bức tranh Xuân càng trở nên rộn ràng với âm thanh và màu sắc qua ngòi bút tài hoa của Tô Hoài. Đó là âm thanh “đám trẻ đợi Tết, chơi quay, cười ầm trên sân chơi trước nhà”. Không những thế, bức tranh ấy còn được điểm xuyết với gam màu “vàng ửng” của cỏ gianh kết hợp với gam màu sặc sỡ của “ những chiếc váy hoa xoè như những con bướm sặc sỡ”, nhờ vào sự kết hợp tài tình cùng việc sử dụng thủ pháp nghệ thuật so sánh mà bức tranh mùa Xuân trở nên sinh động, tràn đầy sắc Xuân, nồng nàn nhựa sống.Và đặc biệt không thể thiếu” Tiếng sáo gọi bạn yêu lửng lơ bay ngoài đường”. Chính những âm thanh và màu sắc ấy đã tác động đến tâm hồn Mị, đánh thức cái tài hoa trong Mị” Mị có tài thổi sáo thổi lá hay”-như một sợi dây nối liền quá khứ và hiện tại.Quá khứ đẹp biết bao còn hiện tại là một thực tại phũ phàng. Và bức tranh ấy đã gián tiếp góp phần thức tỉnh tâm hồn Mị.</div><div>Xưa nay, căn buồng là biểu tượng của hạnh phúc. Thế nhưng, đối với Mị nó chẳng khác gì một ngục thất giam hãm lấy cuộc đời, tuổi Xuân và cả sự tự do của Mị. Căn buồng ấy đã biến Mị từ một cô gái xinh đẹp, có tài thổi sáo thổi lá hay “có biết bao người say mê, ngày đêm thổi sáo đi theo Mị” , phơi phới, tràn đầy sức sống thành một người mất hết cả ý thức về sự sống, ngày càng héo úa, tàn tạ “ căn buồng Mị nằm kín mít,có một chiếc cửa sổ ô vuông một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng”. Căn buồng ấy như một sợi dây oan nghiệt chôn vùi cuộc đời Mị. Mị sống như đã chết, như một bóng ma bởi đối với cô giờ đây đã mất hết ý niệm về thời gian cũng như ý thức về sự sống, tâm hồn càng trở nên băng giá” càng ngày càng không nói, lùi lũi như con rùa nuôi trong có cửa”. Thử hỏi còn xót xa nào đau hơn như thế nữa không?</div>]]></description>
         <pubDate>2021-02-06 03:12:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1170793350</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Võ Ngọc Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171183737</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/996151976/ed25eac12b49208fc37fc2ae2b9ec823/C8A0EAD1_CD3C_4923_9B62_6E08E0B8C741.jpeg" />
         <pubDate>2021-02-06 11:06:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171183737</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>truonggiangoc1806</author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171353357</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Gia Ngọc</strong><br>Luận điểm 1:<br>Mị là một cô gái nết na,thùy mị nhưng trớ trêu thay lại có một cuộc đời vô cùng bất hạnh.Ở cái buồng Mị nằm,kín mít,có một chiếc cửa sổ và lỗ vuông bằng tay.Lúc nào trông ra cũng thấy trăng trắng,không biết sương hay là nắng.Căn buồng như là tội ác của cha con thống lí dựng lên giam hãm cuộc đời và tuổi xuân mị.Dập tắt đi biết bao khát vọng của cô gái,cô sống mà như đã chết  mà không còn ý thức được thời gian và ý nghĩa cuộc đời ,giá trị bản thân đã không còn quan trọng nữa .Bằng ngòi bút tài hoa của mình Tô Hoài vẽ nên số phận xót thương cho một cô gái tài sắc mà không được may mắnn và lên ác chế độ phong kiến tàn ác ,chà đạp lên quyền sống của người dân thấp cổ bé họng<br>Luận điểm 2:<br>Không gian ngày tết lúc nào sôi nổi nhộn nhịp,mag một màu sắc tươi mới,sặc sỡ.Hồng Ngài năm ấy ăn tết sớm giữa lúc... sặc sỡ.Đọan văn tả cảnh mùa xuânn trên vùng cao chắc hẳn rực rỡ biết bao và đầy sức sống,màu sắc của những chiếc váy hoa của cô gái phơi trên mõm đá báo hiệuu một mùa xuân nữa lại sắp đến.Tiếng sáo và tiếng cười đùa của trẻ con làm vang cả vùng trời .Làm Hồng ngài thơ mộng hơn trong mắt người đọc</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-06 13:19:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171353357</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171372350</link>
         <description><![CDATA[<div>Tô Hoài không chỉ khắc hoạ rõ nét và đầy độc đáo về con người cùng với đó còn vẽ nên bức tranh ngày xuân nơi Hồng Ngài. "Hồng Ngài năm ấy ăn tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét rất giữ dội" chỉ đơn giản qua một câu văn không khí tiết trời ngày xuân đã nằm gọn trong suy nghĩ ta. Với thời tiết đầy dữ dội không khí xuân nơi vùng cao cho ta cảm nhận rõ điểu khác lạ chẳng thể tìm ở nơi vùng xuôi. Không chỉ thiên nhiên mà con người nơi đây cũng hoà vào không khí ngày xuân rực rõ rạng ngời " chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá như những con bướm sặc sỡ" khung cảnh ngày xuân háo hức rực rỡ hoà vào không khí nơi vùng cao đã hoạ nên bức tranh đầy sống động. Màu sắc sặc sỡ của chiếc váy đươcj ví như màu sắc của cánh buớm đầy mới lạ gợi hình tô điểm cho bức tranh ngày xuân càng thêm sống động. Chỉ vài nét bút Tô Hoài đã vẽ nên bức tranh ngày xuân nơi núi rừng rõ nét sống động đầy say đắm. <br>ĐỖ TRINH</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-06 13:33:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171372350</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171388857</link>
         <description><![CDATA[<div>Quan niệm người xưa luôn cho rằng người con gái có hạnh phúc khi lấy chồng thì phải nhìn vào căn buồng ngủ của cô gái ấy. Tô Hoài đầy tinh tế khi miêu tả căn buồng nơi Mị ở " ở căn buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay . Lúc nào trông ra Mị cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết lf sương hay nắng." Căn buồng ấy như nói lên chính cuộc sống của Mị tăm tối vô thức như trong một nhag tù. Mị chẳng còn biết ngày đêm là gì nhận thức của Mị cũng chẳng còn rõ ràng Mị sống như người vô hồn. Từ thân xác đến tâm hồn người con gái ấy bị vùi dập kìm hãm trong "nhà tù" dường như không lối thoát đầy tăm tối. Và người con gái trong ngục tù ấy cũng có suy nghĩ về số phận của mình " Mị nghĩ rằng mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông aya mà trông ra, đến vao giờ chết thì thôi" phải như thế nào mà một người con gái trẻ trung xinh đẹp có suy nghĩ như vậy. Cuộc sống Mị bị vỏn vẹn trong sự giam cầm của thế lực thần quyền , cường quyền mà dần chẳng còn là một "con người" toàn vện nữa. Tác giả vô cùng thành công khi khắc hoạ nên hình tượng người con gái bị giam cầm dưới thế lực phong kiến -chúa đất và bọn thực dân đầy ác liệt.<br>ĐỖ TRINH</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-06 13:45:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171388857</guid>
      </item>
      <item>
         <title>PHÂN TÍCH DẪN CHỨNG</title>
         <author>tuanminhle2003</author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171397075</link>
         <description><![CDATA[<div>DẪN CHỨNG 1:<br> Mùa xuân trên vùng núi cao Tây Bắc không kể ngày nào, tháng nào. Người dân ăn Tết khi gặt hái xong, như thế cho kịp lúc mưa xuân xuống thì đi vỡ nương mới. "Hồng Ngài năm ấy ăn Tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét rất dữ dội"..."những chiếc váy hoa đã đem phơi trên mỏm đá xòe ra như con bướm sặc sỡ". Mùa xuân ở Hồng Ngài rực rỡ sắc màu như một bức tranh được vẽ nên bởi người nghệ sĩ tài ba Tô Hoài, khung cảnh ngày xuân của vùng cao cùng với không khí giá rét của mùa đông đã hòa quyện cùng những đám cỏ gianh vàng ửng tạo nên một bức tranh mùa xuân đầy sinh động và chân thực. Bức tranh còn được tô đậm thêm màu sắc của "những chiếc váy hoa phơi trên mõm đá xòe ra như con bướm sặc sỡ", không chỉ sắc màu mà còn gợi lên cái Tết ấm no của người dân Hồng Ngài sau mùa vụ. Chỉ vài nét chấm phá, Tô Hoài đã vẽ nên bức tranh mùa xuân ở vùng cao đầy sống động đầy nét văn hóa ở Tây Bắc.<br><br>DẪN CHỨNG 2:<br>"Ở cái buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng. Mị nghĩ rằng mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra, đến bao giờ chết thì thôi". Từ xa xưa, căn buồng luôn là biểu tượng của hạnh phúc. Với Mị, dường như tuổi xuân của Mị đã bị khóa chặt trong ngôi nhà đó và điều đó khiến Mị trở nên vô cảm. Đáng lí ra làm dâu nhà giàu phải được sống trong giàu sang, ăn ngon, mặc đẹp. Vậy mà Mị lại phải chịu cảnh làm dâu gạt nợ cho nhà giàu chỉ vì món nợ truyền kiếp. Căn buồng đã biến Mị thành một người sống như đã chết, ý niệm thời gian của Mị giờ đây cũng không còn, kể cả ý thức và giá trị con người. Quá khứ tươi đẹp đến thực tại phũ phàng đã cướp đi người con gái xinh đẹp, nết na của vùng Hồng Ngài. Qua đó tố cáo nên tội ác tày trời của bè lũ phong kiến Chúa đất miền núi đã cướp đi vật chất và giá trị của người nông dân nghèo.<br>_Em là Tuan Minh ne cô ơiiiiiii_</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-06 13:51:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171397075</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171712974</link>
         <description><![CDATA[<div>▪ Khung cảnh mùa xuân ở vùng núi Tây Bắc mang vẻ đẹp thơ mộng và tràn đầy sức sống: "Hồng Ngài năm ấy ăn tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét dữ dội"..."...những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá, xòe như con bướm sặc sỡ".Bằng sự quan sát tinh tế và cái nhìn đầy yêu mến với cảnh vật và con người nhà văn đã phác họa bứac tranh mùa xuân vô cùng độc đáo. Thay thế cho muôn ngàn cánh hoa đào rực rỡ, những chiếc váy hoa của người con gái miền Tây Bắc đã mở ra một không gian thoáng đãng, một vẻ đẹp nên thơ đầy màu sắc đã mang đến không khí náo nức của mùa xuân.<br>     ▪Mị từ một cô gái hồn nhiên, yêu đời, hạnh phúc bỗng chốc bị mất đi quyền tự do và phải sống trong chuỗi ngày dài tăm tối.Nhà văn đã cho người đọc cảm nhận rõ về sự bất hạnh của Mị qua chi tiết căn buồng Mị " Ở cái buồng Mị nằm,kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng. Mị nghĩ mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra đến bao giờ chết thì thôi". Căn buồng Mị ở u tối như một đọa ngục trần gian đã chôn vùi tuổi xuân và sức sống của Mị khiến cô trở nên trơ lì về mạt cảm xúc, mất đi ý thức về giá trị bản thân, mất ý thức phản kháng , cam chịu, chấp nhận số phận.<br>      <strong>QUYÊN</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-06 17:02:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1171712974</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1173393342</link>
         <description><![CDATA[<div>🌻BỨC TRANH MÙA XUÂN 🌻<br>Ta say đắm trước áng mây hồng của buổi sớm mai lúc bình minh hay áng mây buồn khi chiều tàn khuất lối? Ta rung động trước đóa hoa đẹp lung linh dưới ánh mặt trời hay những cánh đồng đã úa tàn không còn sinh khí? Cuộc đời là hành trình đi tìm cái đẹp và luôn vì cái đẹp mà tồn tại. Tô Hoài đã đưa chúng ta vào xứ sở của cái đẹp, đó là vẻ đẹp của bức tranh mùa xuân ở vùng cao Tây Bắc :"Hồng Ngài năm ấy ăn Tết giữa lúc gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, gió và rét dữ dội...", "... những chiếc váy hoa đã đem ra phơi lên mỏm đá, xòe như con bướm sặc sỡ". Có thể nói, dưới cái nhìn của một nghệ sĩ tài hoa, thiên nhiên hiện lên trong mắt người đọc thật lộng lẫy với đủ sắc màu của "cỏ gianh vàng ửng", "váy hoa" được so sánh như "những con bướm sặc sỡ", cùng với tiếng "chơi quay", "cười ầm trên sân chơi trước nhà". Tất cả đã hòa quyện vào nhau tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp, tươi mới và đầy sức sống của mùa xuân ở vùng cao Tây Bắc.<br>🙎CĂN BUỒNG MỊ Ở🙎<br>Người ta thường nói "tài hoa thì bạc mệnh". Quả đúng như vậy, Mị là một cô gái trẻ, xinh đẹp, có tài thổi sáo giỏi nhưng cuộc đời lại bất hạnh, phải trở thành con dâu gạt nợ cho nhà thống lí. Chuỗi bi kịch của cuộc đời Mị bắt đầu khi làm dâu nhà thống lí, chi tiết khắc họa rõ nhất tấn bi kịch của người con gái bản Mèo đó là qua căn buồng Mị ở :"Mỗi ngày Mị càng không nói, lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa. Ở cái buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay. Lúc nào trong ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng. Mị nghĩ rằng mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra, đến bao giờ chết thì thôi". Căn buồng là nơi ấm áp nhất tượng trưng cho hạnh phúc của người con gái khi về nhà chồng. Ấy vậy mà với Mị, căn buồng là biểu tượng cho địa ngục trần gian - nơi chôn vùi tuổi xuân của Mị. Thử tưởng tượng, căn buồng chỉ có "một lỗ vuông bằng bàn tay" thì chẳng khác gì một nhà tù giam cầm thể xác lẫn tâm hồn của một con người, mà đau đớn thay ở đây lại là một cô gái trẻ. Nỗi đau ấy cất lên thành tiếng kêu xé lòng buộc con người phải tự đấu tranh để giải phóng cuộc đời mình. Qua đó, Tô Hoài đặt vào nhân vật một niềm thương cảm sâu sắc trước số phận của người con gái "tài hoa bạc mệnh".<br>Trần Thị Ngọc Hân ạ 😅</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-02-07 12:40:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuythaodiem/thuy80/wish/1173393342</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
