<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>KIỂM TRA VIẾT by Lê Thị Hương Ly</title>
      <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx</link>
      <description>KỂ CHUYỆN</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-03-03 06:52:21 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-03-03 12:34:52 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Khải</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075275947</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một câu chuyện mà lúc nhỏ ai cũng sẽ ít nhất 1 lần được nghe ông bà hay cha mẹ kể một câu chuyện gì đó và em được nghe câu chuyện Tấm Cám.<br>Một hôm bà ta cho hai chị em mỗi người một cái giỏ bảo ra đồng xúc tép, còn hứa "Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ thì thưởng cho một cái yếm đỏ". Ra đồng, Tấm chăm chỉ bắt được đầy giỏ, còn Cám thì mải chơi nên chẳng bắt được gì.</div><div>&nbsp;</div><div>Thấy Tấm bắt được một giỏ đầy, Cám bảo chị :</div><div>&nbsp;</div><div>- Chị Tấm ơi, chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng.</div><div>&nbsp; &nbsp;</div><div>Tin là thật, Tấm bèn xuống ao lội ra chỗ sâu tắm rửa. Cám thừa dịp trút hết tép của Tấm vào giỏ của mình rồi ba chân bốn cẳng về trước. Lúc Tấm bước lên chỉ còn giỏ không, bèn ngồi xuống bưng mặt khóc hu hu. Nghe tiếng khóc của Tấm, Bụt liền hiện lên hỏi :Làm sao con khóc ?<br>&nbsp;<br>Tấm kể lể sự tình cho Bụt nghe, Bụt bảo:<br>&nbsp;<br>- Thôi con hãy nín đi ! Con thử nhìn vào giỏ xem còn có gì nữa không?<br>&nbsp;<br>Tấm nhìn vào giỏ rồi nói :&nbsp; - Chỉ còn một con cá bống.<br>&nbsp;<br>- Con đem con cá bống ấy về thả xuống giếng mà nuôi. Mỗi bữa, đáng ăn ba bát thì con ăn hai còn một đem thả xuống cho bống. Mỗi lần cho ăn con nhớ gọi như thế này:<br>&nbsp; &nbsp;<br>Bống bống bang bang&nbsp;<br>Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta<br>Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.<br>&nbsp;<br>Không gọi đúng như thế thì nó không lên, con nhớ lấy !<br>&nbsp;<br>Nói xong Bụt biến mất. Tấm theo lời Bụt thả bống xuống giếng. Rồi từ hôm ấy trở đi, cứ mỗi bữa ăn, Tấm đều để dành cơm, giấu đưa ra cho bống. Mỗi lần nghe Tấm gọi, bống lại ngoi lên mặt nước đớp những hạt cơm của Tấm ném xuống. Người và cá ngày một quen nhau, và bống ngày càng lớn lên trông thấy.<br><br>Em thấy câu chuyện Tấm Cám này rất hay và ý nghĩa lẫn cốt<br>truyện. Em được bài học là nếu ở hiền thì chúng ta sẽ gặp lành nếu chúng ta sống độc ác thì sẽ không bao giờ nhận được trái ngọt .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 07:27:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075275947</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh trình 5/3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075283721</link>
         <description><![CDATA[<div>Cách đây 9 năm trước ,khi đó tôi mới 3 tuổi,đó là một&nbsp; mùa xuân đẹp khi tôi gặp một người bạn tên là Tròn ở trương mầm non&nbsp; Tuổi Thơ ,Bạn ấy bằng tuổi tôi.<br>Bạn ấy có tính cách vui vẻ và hòa đồng với các bạn khác,tôi nhớ man mán lúc đó là khi chúng tôi học vẽ , bạn ấy đã vẽ mật người cha đang nắm tay con mình,bạn ấy nói :<br>-mẹ mình nói ba mình đã trở thành siêu nhân bay đi thật xa trên trời rồi.<br>Lúc đó tôi cũng nghĩ thế,đến khi lớn tôi mới cảm thấy tội nghiệp bạn ấy.<br>Khi tôi lên 5 thì bạn ấy đã truyển trường vì mẹ bạn đã đi công tác ở miền bắc cũng là quê của mẹ bạn,truyện này tôi&nbsp;được mẹ kể lại , đã rất lâu tôi không thể liên lạc được với bạn Tròn nữa nhưng tình bạn đẹp của chúng tôi vẫn còn đó. <br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 07:33:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075283721</guid>
      </item>
      <item>
         <title> phan bảo khanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075283997</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong những câu chuyện ma em đã được học ,em thích nhất câu chuyện Bạch Tuyết và bảy chú lùn ,câu chuyện như sau:<br>Ngày xửa, giữa mùa đông giá rét, tuyết rơi trắng như bông có một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ , bà mải nhìn tuyết nên kim đâm phải tay, ba giọt máu rơi xuống tuyết.<br>Thấy máu đỏ pha lẫn tuyết trắng thành một màu tuyệt đẹp, bà nghĩ bụng: “Ước gì ta đẻ được một người con gái, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen như gỗ khung cửa này”Sau đó ít lâu, bà đẻ một cô gái trắng da như tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen như mun; vì vậy bà đặt tên con là Bạch Tuyết. Bạch Tuyết vừa ra đời thì mẹ chết.<br>Một năm sau, vua lấy vợ khác. Bà này đẹp lắm nhưng kiêu căng tự phụ, độc ác và không muốn ai đẹp bằng mình. Bà có một cái gương thần, khi soi, bà hỏi:<br>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br>Thì gương đáp:<br>– Tâu hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất nước ạ.<br>Biết gương nói thật, bà rất sung sướng. Nhưng Bạch Tuyết càng lớn càng đẹp. Năm lên bảy, cô đã đẹp như tiên sa, đẹp hơn cả hoàng hậu.<br>Một hôm hoàng hậu lại hỏi gương:<br><em>Gương kia ngự ở trên tường,</em><br><em>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br></em>Thì gương đáp:<br><em>Xưa kia bà đẹp nhất trần,</em><br><em>Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.<br></em>Hoàng hậu nghe nói giật mình, ghen tức tái mặt đi. Từ đó mỗi khi thấy <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a>, hoàng hậu lại tức điên lên.<br>Ngày ngày sự kiêu ngạo và lòng đố kỵ khiến mụ lúc nào cũng bứt rứt. Mụ cho gọi một người đi săn đến bảo:<br>– Ngươi hãy đem con bé này vào rừng cho khuất mắt ta. Giết chết nó đi, mang tim gan nó về đây cho ta.<br>Người đi săn vâng lệnh, đem cô bé đi. Khi bác lấy dao ra để chọc tiết thì cô bé vô tội van khóc:<br>- Bác ơi, bác đừng giết cháu, cháu xin ở lại trong rừng không về lâu đài nữa.<br>Thấy cô bé xinh đẹp quá, bác thợ săn thương hại bảo:<br>– Tội nghiệp, thôi cháu đi đi. Bác nghĩ bụng: “Rồi thú dữ cũng đến ăn thịt nó mất”. Nhưng bác thấy hình như cất được một gánh nặng trong lòng vì không phải giết người.<br>Vừa lúc đó một con hoẵng nhỏ nhảy tới. Bác giết con hoẵng, lấy tim gan đem về nộp cho hoàng hậu, nói dối là tim gan Bạch Tuyết.<br>Người đàn bà độc ác đó sai đầu bếp xào xáo cho mụ ăn. Mụ đinh ninh đó là tim gan Bạch Tuyết, ăn kỳ hết.<br>Một mình thui thủi trong rừng sâu. Bạch Tuyết sợ hãi, cô cứ cắm đầu chạy, giẫm phải gai và đá nhọn, chảy cả máu chân. Thú dữ lượn quanh cô, nhưng không đụng chạm đến cô. Cô đi mỏi cả chân, chập tối, thấy một cái nhà nhỏ, liền vào để nghỉ.<br>Trong nhà, cái gì cũng bé tí ti, nhưng đẹp và sạch lắm. Trên bàn trải khăn trắng tinh có bảy cái đĩa con, một đĩa có một cái thìa con, một cốc con. Sát tường kê bảy chiếc giường nhỏ phủ khăn trắng như tuyết.<br>Bạch Tuyết đang đói và khát, liền ăn ở mỗi đĩa một tí rau, tí bánh, và uống ở mỗi cốc một hớp rượu vang, vì cô không muốn ai phải mất phần. Cô mệt quá, muốn đi ngủ, nhưng không giường nào nằm vừa, cái thì dài quá, cái lại ngắn quá. Cô thử đến cái thứ bảy mới thấy vừa, liền vào đó ngủ.<br>Tối mịt, các người chủ căn nhà mới về: đó là bảy chú lùn làm công việc đào mỏ. Họ thắp bảy ngọn nên lên. Họ cảm thấy có ai đã đến nhà.<br>Một chú nói: “Ai đã ngồi vào ghế của tôi?”. Chú thứ hai nói: “Ai đã ăn ở đĩa của tôi?”. Chú thứ ba nói: “Ai đã ăn ít bánh của tôi?”. Chú thứ tư nói: “Ai đã ăn ít rau của tôi?”. Chú thứ năm nói: “Ai đã dùng chiếc dĩa của tôi?”<br>Một chú nhìn quanh, rồi đi lại giường mình. Thấy có chỗ trũng ở đệm, chú bèn nói:<br>– Ai đã trèo lên giường tôi?<br>Những chú khác cũng lại giường mình và nói: “Có ai đã nằm vào giường của tôi?”. Chú thứ bảy nhìn vào giường mình thấy <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> đang ngủ. Chú gọi các chú kia đến. Ai nấy đều ngạc nhiên.<br>Họ cầm bảy ngọn đèn soi Bạch Tuyết và reo lên: “Lạy chúa! Cô bé này đẹp quá”. Các chú mừng lắm, để yên cho cô ngủ.<br>Sáng hôm sau, Bạch Tuyết dậy, thấy bảy chú lùn, cô hoảng sợ, nhưng họ thân mật hỏi:<br>– Cô tên là gì?<br>Cô đáp:<br>– Em là <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a>.<br>Họ lại hỏi:<br>– Sao cô lại tới đây?<br>Cô kể cho họ nghe là gì ghẻ muốn giết cô, người đi săn đã để cho cô sống, cô đã chạy suốt ngày mãi cho đến khi thấy nhà họ.<br>Các chú lùn bảo cô:<br>– Cô có muốn giúp chúng tôi một tay, làm các việc trong nhà này không? Cô sẽ nấu nướng, làm giường, giặt giũ, khâu vá, thêu thùa, cô quét tước, dọn dẹp. Ở lại đây với chúng tôi, cô sẽ chẳng thiếu thứ gì.<br>Từ đó <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> ở với các chú lùn. Cô làm công việc nội trợ.<br>Sáng sớm, các chú lùn vào mỏ lấy quặng và vàng cho đến chiều tối, Bạch Tuyết làm thức ăn sẵn để cho họ về ăn. Suốt ngày, cô ở nhà một mình. Các chú lùn dặn cô:<br>– Cẩn thận đề phòng mụ gì ghẻ đấy! Thế nào rồi mụ cũng biết là cô ở đây. Đừng cho ai vào nhà đấy!<br>Về phần hoàng hậu, mụ cứ đinh ninh là đã ăn tim gan Bạch Tuyết, từ nay mình đẹp nhất đời.<br>Mụ ta lại hỏi gương:<br>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br>Gương đáp:<br><em>Xưa kia bà đẹp nhất trần,</em><br><em>Ngày nay </em><a href="http://truyencotich.vn/"><em>Bạch Tuyết</em></a><em> muôn phần đẹp hơn.</em><br><em>Nàng ở khuất núi khuất non,</em><br><em>Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.<br></em>Mụ giật mình vì biết rằng gương không bao giờ nói sai, người đi săn đã lừa mụ và Bạch Tuyết còn sống. Mụ lại nghĩ cách hại Bạch Tuyết. Mụ đứng ngồi không yên vì thấy mình chưa đẹp nhất nước.<br>Sau mụ tìm ra một kế: mụ bôi mặt và ăn mặc giả làm một bà lão bán hàng xén, không ai nhận ra được. Mụ cải trang rồi vượt bảy ngọn núi đến nhà bảy chú lùn kia, gõ cửa nói:<br>– Lão có hàng đẹp bán đây.<br><br></div><div><a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> nhìn qua cửa sổ nói:<br>– Chào bà, bà bán gì đấy?<br>– Toàn là của đẹp, dây buộc, áo lót đủ các màu.<br>Rồi mụ cho cô xem một chiếc ao lót chẽn bằng xa-tanh ngũ sắc. Bạch Tuyết nghĩ bụng: “Đây không phải là hoàng hậu, mình cho vào được”. Cô bèn mở cửa cho mụ vào và mua chiếc áo lót.<br>Mụ bảo cô:<br>– Con ơi, con buộc vụng lắm, lại đây, bà buộc cho.<br>Bạch Tuyết không chút e ngại, để mụ buộc hộ. Mụ buộc thoăn thoắt, thít chặt quá, <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> không thở được nữa, ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.<br>Mụ nói:<br>– Thế là hết đời con đẹp nhất.<br>Rồi mụ vội vã ra về.<br>Tối đến bảy chú lùn về nhà, thấy Bạch Tuyết nằm xoài trên mặt đất, không động đậy thì hoảng sợ lắm. Họ nhấc cô lên, thấy áo lót buộc chặt quá, bèn cắt đôi ra. Cô lại khe khẽ thở, rồi dần dần sống lại. Sau khi nghe cô kể chuyện vừa xảy ra, các chú lùn bảo cô:<br>– Bà già bán hàng kia đúng là mụ hoàng hậu độc ác. Từ rày cô phải cẩn thận, chúng tôi vắng nhà thì chớ có cho ai vào nhé.<br>Về tới nhà, mụ dì ghẻ vội đến trước gương và hỏi:<br>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br>Gương đáp:<br><em>Xưa kia bà đẹp nhất trần,</em><br><em>Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.</em><br><em>Nàng ở khuất núi khuất non,</em><br><em>Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.<br></em>Nghe nói vậy, hoàng hậu cảm thấy máu sôi lên vì căm giận, mụ biết là <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> đã được cứu sống lại. Mụ nói: “Được rồi, thế nào tao cũng lập mưu trừ được mày”. Rồi mụ phù phép làm một cái lược có thuốc độc và mặc giả làm một bà lão khác lần trước.<br>Mụ vượt bảy ngọn núi đi đến nhà bảy chú lùn, gỗ cửa và nói:<br>– Bà có hàng đẹp bán đấy.<br>Bạch Tuyết ngó qua cửa sổ, nói to:<br>– Bà đi đi, tôi không được phép cho ai vào đâu.<br>Mụ già nói:<br>– Thì ai cấm con xem cơ chứ?<br>Rồi nó giơ cho Bạch Tuyết xem cái lược có thuốc độc.<br>Cô thích cái lược quá, xiêu lòng chạy ra mở cửa. Mụ già nói:<br>– Để bà chải cho đẹp nhé.<br><br></div><div>Bạch Tuyết chẳng ngần ngại gì, để cho mụ chải đầu. Lược mới đụng vào tóc, Bạch Tuyết đã bị độc, ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự.<br>Con mụ gian ác nói:<br>– Thế là cô gái đẹp tuyệt vời đã đi đời nhà ma.<br>Rồi mụ bỏ đi.<br>May sao bấy giờ đã muộn. Chẳng mấy chốc, bảy chú lùn về. Thấy Bạch Tuyết nằm chết cứng dưới đất, họ nghi ngay thủ phạm là mụ dì ghẻ. Họ tìm thấy cái lược trên đầu Bạch Tuyết. Vừa gỡ lược ra thì Bạch Tuyết sống lại ngay, kể lại sự việc cho các chú nghe. Các chú dặn cô phải cẩn thận. Bất cứ ai đến cũng đừng mở cửa cho vào.<br>Hoàng hậu về nhà soi gương hỏi:<br><em>Gương kia ngự ở trên tường,</em><br><em>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br></em>Gương vẫn trả lời như trước:<br><em>Xưa kia bà đẹp nhất trần,</em><br><em>Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.</em><br><em>Nàng ở khuất núi khuất non,</em><br><em>Tại nhà của bảy chú lùn xa xa.<br></em>Nghe thấy thế, hoàng hậu tức điên lên, thét lên:<br>– Con Bạch Tuyết, mày phải chết.<br>Mụ vào một cái phòng rất kín trong lâu đài, nơi không ai được bước chân tới. Mụ tẩm thuốc độc vào một quả táo. Quả táo trông rất ngon, nửa đỏ nửa trắng, ai thấy cũng muốn ăn, nhưng cắn một miếng là chết tươi.<br>Sau khi đã chuẩn bị quả táo, mụ bôi mặt, ăn mặc giả làm một bà nông dân, vượt bảy ngọn núi đến nhà bảy chú lùn. Mụ gõ cửa.<br><a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a> thò đầu qua cửa sổ, nói:<br>– Tôi không được phép cho ai vào đâu. Bảy chú lùn đã cấm rồi.<br>Mụ nông dân kia bảo:<br><br></div><div>– Thôi cũng được. Tôi có nhiều táo lắm. Để tôi cho cô một quả.<br>Bạch Tuyết nói:<br>– Không, cháu không được phép lấy gì đâu.<br>Mụ già nói:<br>– Cô sợ ăn phải thuốc độc ư? Trông đây này, tôi bổ quả táo ra làm đôi, cô ăn nửa đỏ chín rất đẹp, tôi ăn nửa trắng nhé.<br><br></div><div>Mụ già bỏ thuốc độc vào quả táo rất khéo, chỉ nửa đỏ có thuốc độc thôi. Bạch Tuyết thèm ăn quả táo quá, thấy mụ ăn táo mà không sao cả, cô bèn cầm lấy phần mụ đưa. Cô vừa cắn một miếng thì ngã lăn ra chết. Mụ gườm gườm nhìn cô, cười khanh khách, nói:<br>– Trắng như tuyết, đỏ như máu, đen như mun, lần này những thằng lùn hết đường cứu sống mày.<br>Khi về đến cung hoàng hậu hỏi :<br>Gương kia ngự ở trên tường,<br>Nước ta ai đẹp được dường như ta?<br>Gương đáp:<br>– Tâu hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất nước ạ.<br>Lúc đó, lòng mụ mới được thư thái, sự thư thái của kẻ đố kỵ.<br>Những chú lùn về nhà thấy Bạch Tuyết đã tắt thở nằm dài trên mặt đất. Họ nâng cô dậy, tìm xem có dấu vết chất độc nào không. Họ nới áo cho cô, chải đầu cho cô, lấy nước và rượu tắm rửa cho cô, nhưng chẳng ăn thua gì, cô chết thật rồi. Họ đặt cô lên giường. Cả<br>bảy người ngồi quanh thi hài than khóc ròng rã ba ngày. Họ muốn chôn cô, nhưng thấy sắc mặt cô tươi, má cô ửng hồng như người sống, thì nói: “Ai nỡ vùi cô xuống đất đen”. Họ đặt xác cô vào một cỗ quan tài bằng thủy tinh, trông rõ mồn một, và khắc tên cô bằng chữ vàng, đề rõ cô là một nàng công chúa. Rồi họ đem quan tài lên núi, cắt phiên nhau canh gác. Đến cả loài vật cũng đến viếng Bạch Tuyết, trước hết là cú, rồi đến quạ, sau cùng là chim bồ câu.<br>Xác Bạch Tuyết để trong quan tài đã lâu mà sắc mặt vẫn tươi như ngủ, da vẫn trắng như tuyết, môi vẫn đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun.<br>Một hôm, có Hoàng tử đi rừng về muộn, tới nhà các chú lùn xin ngủ nhờ. Hoàng tử trông thấy trên núi có chiếc quan tài trong có <a href="http://truyencotich.vn/">Bạch Tuyết</a>, ngoài đề chữ vàng. Hoàng tử liền bảo các chú lùn:<br>– Các chú để cho ta cái quan tài kia, muốn lấy bao nhiêu ta cũng trả.<br>– Hoàng tử có trả chúng tôi một núi vàng, một biển bạc chúng tôi cũng không bán.<br>Hoàng tử nói:<br>– Thế thì các chú biếu ta vậy. Ta sẽ yêu nàng và chăm sóc nàng, coi nàng là người yêu của ta.<br>Nghe Hoàng tử nói thế, các chú lùn tốt bụng động lòng thương và bằng lòng cho. Hoàng tử sai thị vệ khiêng quan tài đi. Người khiêng vấp phải rễ cây, làm nẩy người Bạch Tuyết lên. Bạch Tuyết nôn miếng táo có thuốc độc ra.<br>Tức thì nàng sống lại, mở mắt, nâng nắp quan tài lên, ngồi nhỏm dậy, kêu lên:<br>– Trời ơi, đây là đâu?<br>Hoàng tử mừng rỡ nói:<br>– Nàng ở đây với ta.<br>Rồi Hoàng tử kể cho Bạch Tuyết nghe đầu đuôi câu chuyện.<br>Hoàng tử nói tiếp:<br>– Ta yêu nàng nhất đời. Nàng hãy về cung điện vua cha với ta, ta sẽ cưới nàng làm vợ.<br>Bạch Tuyết vui vẻ theo gót Hoàng tử về cung. Lễ cưới được cử hành rất long trọng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 07:33:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075283997</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075291215</link>
         <description><![CDATA[<div>đề 1:&nbsp;<br>Thời gian trôi qua thật nhanh chóng . Chỉ còn lại những kỉ niệm. Em và Bì Đen đã chơi với nhau từ thuở bé chúng em gắn bó thân thiết với nhau lắm . Tâm trí của mỗi người đều có những kỉ niệm đẹp .Giữa chúng em có rất nhiều kỉ niệm đẹp mà không bao giờ quên được .&nbsp;<br>&nbsp;Mới đấy mà bọn em&nbsp; đã gắn bó với nhau được năm năm cơ rồi đấy . Em và Bì rất thân và hợp tính , có gì đều chia ngọt sẻ bùi cho nhau nghe giống như là chị em một nhà vậy . Bì là một cô công chúc bé nhỏ với một làn da trắng nõn nà cùng vưới một vóc dáng khá mũm mĩm làm em cứ liên tưởng đến những cây nấm lùn . Bì luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với một ánh nhìn ấy . Đôi môi thì đỏ mọng như quả dâu tây, miệng lại luôn nở một nụ cười tươi rất tươi để lộ hàm răng trắng muốt, tưởng chừng như những hạt ngọc trai . Cô bạn này dáng đi uyển chuyển và chậm rãi . Giọng nói nghe rất ngọt ngào và bé bỏng . Trong lớp Bì là một cô gái nhõng nhẽo nhưng vẫn có những nét cá tính rất đặc biệt .&nbsp; Với một cái đầu thông minh và&nbsp; nhanh nên bạn Bì đã đạt giải nhất của cuộc thi Trạng Nguyên Nhí . Bì đen luôn dành thời gian giúp đỡ cha mẹ. Ngoài sở thích đọc sách thì bạn ấy còn&nbsp; có một sở thích hơi bị kì quái là thích xem phim ma mặc dù Bì rất sợ . Mỗi lúc rảnh rỗi là hai đứa lại hỏi thăm nhau về chuyện học tập, tâm sự .Lần mà em bị cảm lạnh , Bì&nbsp; đã thể hiện mình thực sự là một người bạn tốt nhất trên trần đời này của em . Em đã phải nghỉ học hết tận hai tuần. Dù vậy Bì&nbsp; vẫn giang cho em vào nhưungx giừo giải lao và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Chỉ là một điều nhỏ bé nhưng việc này đã làm em thực sự rất cảm động. Khi em hết bệnh cũng là lúc hai đứa lại cùng nhau bước đi trên con đường đến trường. Con đường đó lại có những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân Nhi Bì .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 07:38:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075291215</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Võ Như Khôi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075296135</link>
         <description><![CDATA[<div>2.Bài làm<br>Em là một người muốn tìm hiểu về các câu truyện cổ tích khi còn nhỏ và trong số các câu truyện đó câu truyện em thấy câu truyên Cô bé quàng khăn đỏ.<br><br>Em nghe câu đó khi mẹ em đọc cho em trên sách báo.Và bây giờ em sẽ kể lại câu truyện cô bé quàng khăn đỏ.Ngày xửa ngày xưa,có một cô có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy.Nhưng cô bé quàng khăn đỏ lì lợm đi đường vòng tung tăng hái hoa mà không biết nguy hiểm đang cận kề mình.Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:<br><br></div><div>– Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?<br><br></div><div>Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm. Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:<br>– Này, cô bé đi đâu thế?<br><br></div><div>Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:<br>– Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.<br><br></div><div>Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi:<br>– Nhà bà ngoại cô ở đâu?<br>– Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.<br><br>Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên giường nằm đắp chăn giả là bà ngoại ốm.<br>Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:<br>– Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?<br><br></div><div>Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…<br>– Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà.<br>– Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá. Cháu lại đây với bà.<br><br>Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;<br>– Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?<br>– Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn. Chó sói đáp<br>– Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?<br>– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.<br><br></div><div>Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:<br>– Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?<br>– Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.<br><br></div><div>Sói nói xong liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em bé Khăn Đỏ đáng thương.<br><br></div><div>Sói đã no nê lại nằm xuống giường ngủ ngáy o o. May sao, lúc đó bác thợ săn đi ngang thấy thế. Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ ra là chắc sói đã ăn thịt bà lão, và tuy vậy vẫn còn có cơ cứu bà. Bác nghĩ không nên bắn mà nên lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ ra. Vừa rạch được vài mũi thì thấy chiếc khăn quàng đỏ chóe, rạch được vài mũi nữa thì cô bé nhảy ra kêu:<br>– Trời ơi! Cháu sợ quá! Trong bụng sói, tối đen như mực. Bà lão cũng còn sống chui ra, thở hổn hển. Khăn đỏ vội đi nhặt đá to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên, nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu xuống, lăn ra chết.<br><br></div><div>Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.<br>Sau khi nghe xong câu truyện em đã rút ra bài học là phải vâng lời cha mẹ và đừng tin tưởng người lạ.<br><br>Em rất vui khi đọc câu truyện này và em mong sẽ có thêm thật nhiều câu truyện cổ tích như câu truyện này.Em rất thích câu truyện này cảm ơn những người đã viết ra câu truyện này rất nhiều.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 07:41:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075296135</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai Khanh 🌊</title>
         <author>kannyy</author>
         <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075330173</link>
         <description><![CDATA[<div>Tuổi thơ của em đã được nghe rất nhiều truyện cổ tích.Từng câu chuyện đều có một ý nghĩa và bài học riêng. Nhưng câu chuyện mà đâm sâu vào ký ức của em là câu chuyện Ăn Khế Trả Vàng. Chuyện kể rằng:<br><br>Ngày xửa, ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ mất sớm. Người anh tham lam chiếm hết cả nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò của cha mẹ để lại, chỉ cho người em một mảnh vườn, trong đó có cây khế . Người em ngày ngày chăm bón cho cây khế.<br>Một hôm, có con chim từ đâu bay đến mổ khế ăn. Thấy thế, người em đuổi chim đi.&nbsp;<br>Chim đáp : Ăn một quả khế, trả một cục vàng may túi ba gan mang đi mà đựng.<br>Hôm sau con chim lại đến ăn khế. Ăn xong con chim bảo người em lấy túi ba gan<br>Người em thấy thế vội chạy đi lấy chiếc túi ba gan đi lấy vàng đã may sẵn.<br>Chim bay qua biển rộng bao la và đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em đi khắp đảo lấy vàng bỏ đầy túi ba gang. Xong xuôi con chim liền chở người em về nhà.<br>Sau hôm đó người em bỗng chốc giàu lên. Người anh thấy vậy đòi đổi nhà đổi ruộng còn người anh lại lấy cây khế. Người em bèn đồng ý. Sau đó con chim lại đến ăn khế người anh giả vờ khóc , chim nói :&nbsp; Ăn một quả khế, trả một cục vàng may túi ba gan mang đi mà đựng. Người anh mừng quá, kêu vợ may túi mười hai gan để có thể đựng được nhiều vàng. Hôm sau chim lại tới chở người anh đi. Tới nơi người anh vội vàng lấy vàng lấp đầy túi. Chim cố gắng bay từng chút nhưng mà nặng quá chim khuyên nhủ người anh bỏ bớt vàng xuống nhưng người anh vẫn khăng khăng ôm chiếc túi. Chim bực quá hất người anh xuống biển.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 08:06:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075330173</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đông Nghi✨🎠</title>
         <author>ninasayhii</author>
         <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075344787</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Ngày xưa, hồi còn nhỏ chắc ai cũng sẽ được bố mẹ đọc cho những câu truyện cổ tích trước khi đi ngủ và em cũng không ngoại lệ. Lúc em còn nhỏ, bố mẹ rất hay kể cho em câu chuyện Lọ Lem.&nbsp;<br>&nbsp; Lọ Lem tên thật là Cinderella - một cô tiểu thư đài các, sống chung với tình yêu thương đong đầy của bố mẹ. Không lâu sau đó, mẹ của cô đã phải lìa trần. Cha của nàng đã cưới thêm vợ kế. Người mẹ kế dọn hết đồ đạc và hai cô con gái của ả tới sống chung với Lọ Lem. Một thời gian sau, bố của Lọ Lem phải đi công tác xa nhà, nên giao Lọ Lem lại cho vợ kế. Lúc đầu, ả và 2 con khóc lóc rất nhiều, nhưng sau khi cha cô đi được một đoạn, ả liền lau nước mắt và sai Lọ Lem dọn đồ xuống ở dưới căn bếp của nhà. Kể từ đó, mẹ con ả con Lọ Lem như một con người hầu, luôn sai bảo cô dọn nhà. Mùa đông dần dần đến, trong khi hai con của mụ mặc áo lông thú, đi giày và đi dạo phố, thì nàng chỉ có một chiếc váy mỏng manh và đôi chân trần. Mụ dì ghẻ cũng bắt Lọ Lem phải ở yên trong nhà, không cho cô ra ngoài chơi, vì vậy chỉ có những chú chuột nhỏ và cái lạnh mùa đông làm bạn với cô.&nbsp; Vào một ngày nọ, sứ thần trong cung bắt đầu đi đến các ngôi làng và nói: "Vào thứ Bảy này, hoàng tử mở tiệc kén vợ, phụ nữ ở mọi nơi đều được tham gia". Hai đứa con nghe xong liền chạy về báo tin với mẹ của chúng. Ba mẹ con liền dắt tay nhau đi chuẩn bị cho lễ hội. Lọ Lem cũng xin đi theo. Cô chị thứ nhất liền nói:<br>- Xấu xí như mày mà cũng đòi đi theo.<br>Cô chị hai nói tiếp:<br>- Đến một bộ váy đẹp mày còn không có nổi, vậy mày đi để làm gì?<br>Tới ngày diễn ra lễ hội, những cô gái xinh đẹp trẻ trung bước ra từ ngôi nhà của họ và đi đến lễ hội của hoàng tử, duy chỉ có Lọ Lem là phải ở nhà trông nom nhà cửa. Cô buồn lắm. Bỗng từ đâu xuất hiện một bà tiên và nói: "Xin chào con gái của ta, con đang muốn đi lễ hội chứ gì, vậy hãy làm theo lời ta"<br>Lọ Lem như nhìn được tia hi vọng của đời mình, đứng phắt dậy và nói:<br>- Dạ làm 🤬 biết?<br>"Vì ta là bà tiên, con hãy đi ra sau vườn và hái cho ta một quả bí ngô, sau đó hãy bắt 6 con chuột ra đây cho ta" -bà tiên ôn tồn đáp<br>Lọ Lem bán tín bán nghi, chỉ đành làm theo những gì bà tiên nói. Sau khi Lọ Lem mang toàn bộ những gì yêu cầu, bà liền đọc thần chú, biến quả bí ngô thành 1 cỗ xe ngựa rất đẹp, biến những chú chuột thành những chú ngựa mạnh khỏe. Bà liền quay qua Lọ Lem và biến bộ váy bẩn thỉu nàng đang mặt thành một bộ váy làm bằng kim cương và biến đôi chân trần thành đôi giày lấp lánh làm bằng thủy tinh. Lọ Lem rất vui sướng. Trước khi đi, bà còn nhắc nhở cô: "Con nhớ về trước mười hai giờ, vì qua mười hai giờ, mọi thứ sẽ trở về như cũ". Lọ Lem trả lời:<br>- Dạ vâng, con sẽ về nhà trước mười hai giờ.<br>Nói xong, xe ngựa bỗng chạy đến hoàng cung. Vừa bước vào bữa tiệc, Lọ Lem đã thu hút toàn bộ ánh nhìn của mọi người, kể cả hoàng tử. Chàng mời cô khiêu vũ, Lọ Lem cũng nhẹ nhành đồng ý. Điệu nhạc nhẹ nhàng vang lên, hoàng tử và Lọ Lem hoàn toàn đắm chìm vào buổi khiêu vũ. 3 mẹ con mụ dì ghẻ đứng bên cạnh rất tức giận. Khi bữa tiệc đang vui vẻ thì Lọ Lem chợt nhận ra đã gần tới mười hai giờ, nàng vội vàng chào tạm biệt hoàng tử và chạy xuống cầu thang. Trong lúc chạy, nàng vô tình đánh rơi chiếc giày thủy tinh lấp lánh. Hoàng tử chạy đuổi theo và nhìn thấy chiếc giày. Chàng nghĩ: "Cô gái ấy mang vừa chiếc giày, vậy mình chỉ cần tìm ra người mang vừa chiếc giày này là được!" Lọ Lem chạy một mạch về nhà, vừa hay lại kịp lúc bộ váy và xe ngựa biến mất. Sáng hôm sau, hoàng tử đã ra lệnh: "Ai mang vừa chiếc giày thủy tinh này sẽ làm vợ của ta". Mọi cô gái đổ xô ra đường với mong muốn mình sẽ là vợ của hoàng tử. Hai chị em của mụ vợ kế cũng ùa ra đường muốn thử giày. Nhưng không ai có thể mang vừa chiếc giày ấy. Bỗng Lọ Lem đi ra và mang vừa chiếc giày ấy. Mọi ánh nhìn đều nhìn vào cô như lúc cô xuất hiện ở buổi tiệc. Hoàng tử như nhìn được người phụ nữ của đời mình, nói: "Tại sao lúc ở buỗi tiệc nàng lộng lẫy kiêu sa tại sao bây giờ nàng lại ra nông nỗi này?" Lọ Lem cùng hoàng tử về cung điện.&nbsp; Lọ Lem bây giờ chính thức đã thành vợ của hoàng tử. Hai người từ đó sống hạnh phúc đến trọn đời trong cung điện.&nbsp;<br>  Khi nghe xong câu chuyện này, em đã rút ra cho mình được một bài học: "Những người sống lương thiện, không làm chuyện xấu và luôn giúp đỡ mọi người đều sẽ được báo đáp"</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 08:17:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075344787</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075695339</link>
         <description><![CDATA[<div>3<br>Bài làm&nbsp;<br>Trong đây có 1 câu chuyện mà chắc chắn hồi nhỏ ai cũng đã nghe ít nhất 1 lần rồi. Đó là chuyện kể về Ăn kế trả vàng.<br><br>Gia đình tôi có hai anh em trai, tôi là em út. Bố mẹ tôi thì đã mất rồi. Tôi với anh trai tôi sống trong một căn nhà nhỏ của ba tôi để lại cho hai người. Lúc đầu, hai anh em tôi sống rất tình cảm, nhưng để cho vui nhà vui cửa hơn thì 2 anh em tôi quyết định lấy thêm vợ. Nhưng không lâu sau anh tôi không muốn ở chung với 2 vợ chồng tôi nên&nbsp; anh đã chia tài sản. Lợi dụng quyền thế của mình, hai vợ chồng người anh đã một mình chiếm hết tài sản, chỉ để lại cho tôi và vợ tôi một mảnh đất nhỏ và cây khế ngọt ở cuối vườn. Vì là em nên tôi cũng chẳng nói gì, chỉ lo đi làm thêm để kiếm tiền sống qua ngày.</div><div>Đến mùa khế ra quả, bỗng 1 hôm có một con chim lạ bay đến ăn hết trái này đến trái khác. Tôi thấy thế liền nói với con chim rằng:</div><div>- Chim ơi! nhà tôi chỉ có mỗi một cây khế, chim ăn hết, thì tôi biết sống làm sao đây hả chim?&nbsp;<br>1 lúc sau chim liền nói lại:<br>- Ăn một quả khế trả một cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.<br>Thế là tôi liền vào và nói với vợ tôi, vợ tôi liền may cho tôi 1 cái túi. Sáng hôm sau chim đưa tôi đi ra một hòn đảo ở tít ngoài khơi xa. Xuống đến nơi, chim liền bảo:<br>-Vào trong hang mà lấy vàng, chỉ lấy đủ dùng.<br>Thế là 1 mình tôi đi vào trong hang lấy vàng. Vừa đi vào trong hang, tôi liền thấy&nbsp; &nbsp; &nbsp;đầy vàng và châu báu. Y theo lời dặn của chim, tôi chỉ lấy vừa đủ một túi ba gang rồi chim trở về nhà. Từ hôm đó, cuộc sống của tôi trở nên giàu có.</div><div>Biết chuyện, vợ chồng anh tôi ngày nào cũng sang nhà tôi năn nỉ xin đổi tài sản, để lấy được cây khế. Thương anh, tôi đồng ý đổi. Đến mùa khế, vợ chồng anh tôi thay nhau đứng canh ở gốc cây chờ con chim đến. Rồi con chim cũng đã đến ăn. Chim đang ăn khế thì người anh lại than với chim rằng: &nbsp;<br>-Chim ơi! nhà tôi chỉ có mỗi một cây khế, chim ăn hết, nhà tôi biết sống sao đây?<br>Chim liền đáp như trước:<br>-Ăn một quả khế trả một cục vàng, may tui ba gang, mang đi mà đựng.<br>&nbsp;Sự việc giống như trước đây chim đã nói với tôi. Sau khi ăn xong con chim liền bay đi, hai vợ chồng anh tôi hí hửng về nhà may một cái túi nhưng không phải ba gang như chim bảo mà rộng đến mười hai gang.</div><div>Sáng hôm sau, chim đến chở anh tôi ra đảo. Anh tôi vốn là người người có tính tham nên khi vào hang thì lấy thật nhiều vàng bạc châu báu ngọc ngà vào túi. Không những thế, anh tôi còn tìm nhưng cái túi trên áo và quần để nhét thêm, nhét vào rồi liền đi ra, lôi cái túi vàng khổng lồ và thân mình nặng trịch leo lên lưng chim. Nặng quá, chim phải vỗ cánh đến ba lần mới nhấc nổi người mình lên được. Lúc bay qua biển, gặp một luồng gió mạnh, chim lảo đảo nghiêng cánh hất anh tôi cùng vàng rơi xuống biển sâu. Sau khi biết tin, tôi rất buồn vì cái chết của anh tôi nhưng rồi tôi lại nghĩ cũng chính vì tham lam nên anh tôi mới bị như vậy.<br><br>Sau khi nghe xong câu chuyện này, em rút ra được bài học:<br>"Những người xấu xa và tham lam sẽ không có một kết cục đẹp".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 12:34:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lylth/ty9daqw1hc1q3wwx/wish/2075695339</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
