<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Các trang đã đánh dấu by Lê Uyên Nhi</title>
      <link>https://padlet.com/217140217400/Bookmarks</link>
      <description>Được tạo ra bằng những kì quan</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-11 10:22:42 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-03-29 18:02:51 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>LÊ UYÊN NHI + TRẦN THỊ NHUNG</title>
         <author>217140217400</author>
         <link>https://padlet.com/217140217400/Bookmarks/wish/1807265431</link>
         <description><![CDATA[<div>TƯ TƯỞNG VỀ CÁI ĐẸP CỦA ARITSTOTLE :<br><strong><em>&nbsp;Aristotle</em></strong><strong> </strong>(384 - 322 TCN), Ông là đại biểu lớn nhất trong số các nhà tư tưởng Hy Lạp cổ đại, người phê phán kịch liệt Platôn. Aristotle tuyên bố rằng: <em>“Đối với tôi cả Plato và chân lý đều quý giá, nhưng vì sự thật tôi yêu chân lý hơn</em>”<a href="http://truongchinhtri.baria-vungtau.gov.vn/index.php/bai-vit-khac/2020-05-12-09-17-56/2225-2020-10-13-08-30-53#_ftn1"><sup>[1]</sup></a>. Ông giao động giữa 2 dòng duy tâm và duy vật, nhưng do không nghi ngờ gì về tính hiện thực của thế giới xung quanh nên những tư tưởng mỹ học của ông mang xu hướng duy vật.<br><strong><em>&nbsp;Quan niệm của Aristotle về cái Đẹp<br></em></strong>Ông phân biệt cái “mỹ” và cái “thiện”, cái đẹp phát triển không lệ thuộc vào cái thiện mặc dù giữa chúng có sự tác động qua lại lẫn nhau. Ông đưa ra lập luận rất đơn giản: thiện thì đã có trong hành vi, còn cái đẹp thì ở trong sự vật khách quan.<br><br></div><div><br>Cái Đẹp - theo quan điểm của ông - là một thực thể vật chất bao gồm trật tự, tỷ lệ, kích thước và sự cảm nhận. Trong tác phẩm nổi tiếng Nghệ thuật thơ ca, ông viết: Cái đẹp – kể cả động vật hay bất kỳ đồ vật gì gồm những phần nhất định hợp thành, nó không những cần có sự sắp xếp mà còn có một kích thước nhất định. Cái đẹp là ở trong kích thước và trật tự, do đó, một vật quá bé không thể trở thành đẹp, vì thoắt nhìn đã qua, không kịp thu nhận; một vật quá lớn cũng không thể trở thành đẹp, vì một lúc không thể nhìn bao quát vật đó ngay được, tính nhất trí và tính hoàn chỉnh bị mất đi bởi người nhận nó. Như vậy, theo Aristotle, cái đẹp không nằm ngoài sự vật, không nằm ngoài kích thước, tỷ lệ, trật tự, sự cân đối và khả năng cảm nhận nó trong tính hoàn chỉnh. Nghĩa là từ cái đẹp thực tại đã hình thành ý muốn về cái Đẹp. Cái Đẹp chỉ có thể xác lập tính khách quan trong mối tương quan với sự cảm thụ của con người. Quan niệm này tiếp cận gần với đường lối mô tả hiện thực của Democritus.<br>Cùng với hai tiền bối là Socrates và Platon, thì Aristotle là một trong ba trụ cột của văn minh Hy Lạp cổ đại, là những người đặt nền móng cho triết học cũng như mỹ học phương Tây. Trên cơ sở những tư tưởng về Triết học, thì tư tưởng Mỹ học của ông thấm nhuần ý nghĩa nhân bản cao cả bên cạnh tính duy vật sâu sắc. Đó là quan điểm về Cái đẹp, về Nghệ thuật, ngoài ra Aristotle còn nhấn mạnh trong tư tưởng mỹ học của mình là Bi kịch và Hài kịch cho đến ngày nay còn nguyên giá trị.<br><br></div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1397606846/4858c3d10deb9e3d7e1bdbeccf5095a0/250px_Aristotle_Altemps_Inv8575.jpg" />
         <pubDate>2021-10-11 10:43:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/217140217400/Bookmarks/wish/1807265431</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>217140217414</author>
         <link>https://padlet.com/217140217400/Bookmarks/wish/1807300073</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet.com/padlets/turldu9uivtag6s7" />
         <pubDate>2021-10-11 11:04:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/217140217400/Bookmarks/wish/1807300073</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
