<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>KỶ YẾU 25 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNGTHÔNGÍCHĐƯỜNG by Thu Hiền Đoàn</title>
      <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu</link>
      <description>Tiểu học Ông ÍCh Đường trong trái tim chúng ta </description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-05 14:12:17 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-09-22 23:12:31 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/8.0/png/1f970.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ PHẠM THỊ THANH CHÂU</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113652012</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1327240925/61b810253860a985be48bc949b013ae5/PTT_CH_U_K__Y_U_25_N_M_OID.pdf" />
         <pubDate>2024-09-11 06:00:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113652012</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ LINH LAN</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113653881</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1327240925/281a89071863841b6f87d880f948929f/Linh_Lan___ba_i_vi__t_ki__ni__m_25_n_m_tha_nh_l__p_tr___ng.docx" />
         <pubDate>2024-09-11 06:01:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113653881</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ LÊ THỦY</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113679531</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Ông Ích Đường-Nơi đong đầy yêu thương</strong></p><p>Hơn mười năm gắn bó với mái trường thân yêu, lòng tôi không khỏi xao xuyến và xúc động khi nghĩ về những kỷ niệm ngọt ngào và những tháng ngày tươi đẹp của tuổi trẻ dưới mái trường tiểu học thân thương mang tên Ông Ích Đường. Nhân dịp kỷ niệm 25 năm ngày thành lập trường, tôi muốn chia sẻ những cảm xúc và kỷ niệm đẹp đẽ mà tôi đã trải qua cùng với các thế hệ học sinh và đồng nghiệp.</p><p>Hôm đó là ngày 1 tháng 10 năm 2013 tôi cùng với 4 cô giáo khác cầm trên tay những tờ quyết định về công tác tại trường. Chúng tôi, mỗi người một nơi, mỗi người một cảm xúc nhưng hơn ai hết tôi biết được rằng chúng tôi đều mang trong mình biết bao hoài bão và khát khao cống hiến của tuổi trẻ. Kỉ niệm lần đầu tiên về trường có lẽ mỗi chúng tôi đều không thể nào quên. Hồi đó khi mới nhận quyết định, chúng tôi chưa hề biết gì về trường, chính vì lẽ đó, trên đường đến trường nhận công tác, chúng tôi đã đi nhầm qua cơ sở 2 ở khu vực Dốc Võng. Những tiếng ồn ào của phố xá và sự lo lắng khi nhận ra mình đi sai đường đã làm chúng tôi có chút bối rối. Sau khi tìm hiểu và nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương, chúng tôi mới tìm được đường về đúng cơ sở chính của trường. Cuối cùng cũng đến nơi, chúng tôi được chào đón bằng những nụ cười ấm áp và sự quan tâm chân thành từ các thầy cô và học sinh nơi đây. Những lo lắng và mệt mỏi của buổi sáng hôm đó dần tan biến, nhường chỗ cho niềm vui và sự phấn khởi khi bắt đầu hành trình mới.</p><p>Mới đấy thôi, ngót nghét đã hơn mười năm gắn bó. Những năm tháng ấy, tôi đã chứng kiến biết bao sự thay đổi, trưởng thành của ngôi trường về diện mạo cũng như chất lượng giảng dạy, sự uy tín và vị thế của nhà trường. Từ một ngôi trường với một dãy phòng học 2 tầng, sân trường chưa có một bóng mát giờ đây trường học đã khang trang với 3 dãy phòng học được trang bị đầy đủ thiết bị tiện nghi. Sân trường cây xanh rợp bóng mát, những tán lá xanh um là nơi lí tưởng cho những cô cậu học trò nhỏ chơi đùa.</p><p>Cũng chính nơi đây tôi được dìu dắt và chứng kiến những gương mặt học sinh ngây thơ, trong sáng từng bước trưởng thành. Những giờ học, những bài giảng, những lần thảo luận sôi nổi cùng các em đã trở thành những ký ức đẹp đẽ. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt chăm chú lắng nghe và cả những câu hỏi ngây ngô của các em đều là nguồn động lực vô giá, giúp tôi không ngừng cố gắng và hoàn thiện bản thân.</p><p>Thầy cô, những người đồng nghiệp tận tụy, luôn bên cạnh tôi trong những lúc khó khăn và cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống và công việc. Những buổi họp mặt, những lần cùng nhau tổ chức các hoạt động ngoại khóa, và cả những buổi tâm sự sau giờ dạy đều là những kỷ niệm đáng trân trọng. Tình đồng nghiệp gắn bó và sự hỗ trợ lẫn nhau đã giúp chúng tôi vượt qua biết bao thử thách, cùng nhau xây dựng một môi trường học tập tốt đẹp. Chúng tôi cùng nhau tạo nên một gia đình thứ hai, nơi mà mỗi người đều cảm thấy được yêu thương và tôn trọng.</p><p>Ở ngôi nhà thứ hai mang tên Trường Tiểu học Ông Ích Đường này tôi luôn nhận được sự yêu thương và giúp đỡ của mọi người. Một trong những kỷ niệm sâu sắc và đáng nhớ nhất của tôi chính là vào năm 2015, khi tôi mang bầu đứa con đầu lòng. Lúc ấy, tôi đã công tác tại trường được hai năm. Mọi thứ đang dần ổn định thì tôi gặp phải một vấn đề sức khỏe nghiêm trọng và phải nhập viện lâu ngày. Thời điểm đó, tôi cảm thấy vô cùng lo lắng và hoang mang. Tuy nhiên, sự giúp đỡ và quan tâm từ Ban giám hiệu và tập thể hội đồng sư phạm đã giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn ấy. Sự quan tâm, động viên và hỗ trợ từ các đồng nghiệp đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi, giúp tôi có thêm niềm tin và hy vọng. Đó là những kỷ niệm và sự biết ơn mà tôi sẽ nhớ mãi trong đời.</p><p>Giờ đây, khi mái trường thân yêu tròn 25 năm tuổi, tôi không khỏi bồi hồi và xúc động. Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy sẽ mãi là hành trang quý giá, giúp tôi vững bước trên con đường tương lai. Mái trường yêu dấu, nơi đã gắn bó với tôi hơn mười năm, sẽ luôn là một phần không thể thiếu trong trái tim tôi. Dù có đi đến đâu, làm gì, tôi luôn nhớ về trường với tất cả lòng biết ơn và tình yêu thương. Những kỷ niệm ấy sẽ mãi là ánh sáng dẫn đường, soi sáng cho tôi trên hành trình cuộc đời.</p><p>Nhân dịp kỷ niệm 25 năm ngày thành lập trường, tôi xin gửi lời chúc mừng nồng nhiệt nhất đến mái trường yêu dấu. Chúc trường ngày càng phát triển, luôn là nơi ươm mầm và chắp cánh cho những ước mơ bay cao, bay xa. Tôi tự hào và biết ơn vì đã được là một phần của ngôi trường thân yêu này, nơi yêu thương và nuôi dưỡng tôi nên người. Mái trường yêu dấu, sẽ mãi là nơi tôi luôn hướng về, nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của cuộc đời.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người viết</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<strong><em>Lê Thị Thủy</em></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 06:16:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113679531</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài viết của cô THU HIỀN</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113684761</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Nơi này chỉ có yêu thương</strong></p><p>Thoáng cái đã 10 năm, nhớ mãi những ngày đầu tháng 9, con bé tốt nghiệp ngành Sư phạm Vật lý lóc cóc cầm tờ quyết định trúng tuyển Giáo viên Tiểu học đến nơi được phân công công tác: trường Tiểu học Ông Ích Đường. Thật tình mà nói ngôi trường này chẳng có gì xa lạ với nó cả, chẳng là ngày nào nó cũng đón đưa cháu gái đến đây học, nó đã thấy ngôi trường này từ những ngày đầu mới xây trên thửa đất mà trước đó là ruộng lúa. Ngôi trường đứng giữa đồng nắng cháy, chẳng có bóng cây xanh, diện mạo khác hẳn bây giờ. Thật khó có thể nói hết cảm xúc lẫn lộn của nó khi đặt chân vào ngôi trường quá quen thuộc này, nỗi vui mừng khi cầm tờ quyết định trên tay, nỗi băn khoăn lo lắng vì đảm nhận nhiệm vụ trái với chuyên môn học tập, nơi quen nhưng toàn những người lạ. Nhiệm vụ nó được phân công là giáo viên bộ môn các lớp 1, 3, 4, 5 với đủ các phân môn: Đạo đức, Lịch sử, Địa lí, Khoa học, Toán tăng cường, Tiếng Việt tăng cường. Cái đầu nó thấy nhức nhức rồi, siêu nhân hay sao mà cái gì cũng dạy vậy, nó học Vật lý mà. Thế là nó phải vò đầu bức tóc tối nào cũng mày mò giáo án đến tận khuya, xem video bài dạy mẫu trên mạng, ... Thế nhưng thực tế khác với lí thuyết, đôi lúc nó vẫn lúng túng bởi nói 15 phút đã hết bài dạy, nó đau đầu với mâý nhóc lớp 1 chả ngồi yên một chỗ như tụi học trò cấp 3, nó thấy con đường mình chọn có lẽ đã ... sai. Nó tính bỏ cuộc giữa chừng.</p><p>Rồi lần dự giờ đầu tiên cũng đến, đau đầu nữa là đúng ngay lớp Một - một bài toán với quá nhiều giả thuyết và đáp số. Rồi cái gì đến cũng đến thôi, 35 phút vật vã với bầy nhóc, nó được nghe một tràn góp ý từ cô giáo Thanh Châu - Tổ trưởng chuyên môn về tác phong lên lớp, lời nói, cử chỉ, phương pháp dạy học, phân bổ thời gian, cách đặt câu hỏi với học sinh tiểu học... vân vân và mây mây. Nó chóng hết cả mặt mày và nhận ra à với học sinh tiểu học mình phải thay đổi. Lần dự giờ thứ hai cũng đến, một tiết Địa lí lớp 5, cô Hiệu phó báo từ đêm và sáng mai ghé thăm lớp. Lần này có vẻ khả quan hơn, nó đã nhận được lời khen, lời khích lệ và những lời nhận xét góp ý chuyên môn đầy thuyết phục từ hai cô Hiệu phó xinh đẹp Diễm Lệ và Thanh Thủy, câu hỏi khiến nó đến giờ vẫn nhớ mãi " Theo con dạy học Địa lí quan trọng nhất là gì?".</p><p>Rồi những tháng ngày sau đó, nó như được khai sáng khi tham dự các tiết chuyên đề của các thầy cô giáo trong trường: tiết Khoa học 4 do cô giáo Trần Thị Nguyệt tổ chức khiến nó há hốc mồm vì các đồ dùng dạy học thực tế, trực quan, cách thức triển khai tổ chức tiết dạy, cách dẫn dắt học sinh đến giờ nó vẫn không quên; tiết Tiếng Việt 3 của cô giáo Huỳnh Thị Lệ Thu với phương pháp dạy học, chia nhóm vô cùng sáng tạo; tiết Tập đọc 3 của cô giáo Như Mây, tiết học vần của cô Ngô Thị Tiếp, Tập làm văn của cô giáo Thu Hoa, tiết Chính tả của cô giáo My Ly... Mỗi tiết chuyên đề trôi qua, lòng cảm phục những người đồng nghiệp đi trước càng lớn. “Mình sẽ cố gắng! Mình sẽ vượt qua! Mình sẽ làm được.” là thần chú mỗi ngày nó đến lớp.&nbsp;&nbsp;</p><p>Chặng đường trồng người 10 năm đã qua, không phải lúc nào cũng thu hoạch được hoa thơm trái ngọt, vì cây nào cũng sẽ có quả hư, trái đắng. Nhưng với nó được đi dạy, được tíu tít bên tụi “nhất quỷ nhì ma” này là một điều quá đổi hạnh phúc. Hạnh phúc hơn nữa là nó được sống trong một tập thể luôn đoàn kết và yêu thương nhau hết lòng. Một câu nói bâng quơ "Sáng nay con chưa ăn sáng!", từ tận lầu dưới bàn chân nhỏ bé đến tận lớp với ly ngũ cốc còn vương khói trao tay, một dòng tin nhắn thật dài từ "thuyền trưởng" với những tác hại của việc bỏ bữa sáng, lời răn đe đến từ các chị đại kế nhà, cùng dãy... Và, điều càng không thể hiểu mỗi khi người tổ chức chuyên đề hay tham dự các hội thi là nó mà người lo sốt vó lại là đoàn quân cổ động ở phía sau. Mâý "quân sư" đang nghỉ tiết không ở nhà nấu cơm cho chồng cho con mà chạy lên lớp tự bày binh bố trận thay nó, đám hậu bối phía sau nhắn tin loạn cào cào: ăn gì em mua, bảng phụ em viết, powerpoint giao em, ... Ủa, rồi ai chuyên đề, ai thi vậy? Cứ một người làm mà có đến mười cánh tay hỗ trợ thì sao không thành công. Giờ mà góp nhặt ngồi kể hết chắc có lẽ phải viết hồi kí mới xong.&nbsp;</p><p>Tới đây mọi người chắc đã hiểu vì sao tên bài viết là "Nơi này chỉ có yêu thương" rồi nhỉ! Mười năm đã qua, những người "thầy đồng nghiệp" đầu tiên của nó đã rời bục giảng nhưng hạt mầm yêu thương gieo lại nơi đây vẫn luôn được chúng nó vun xới, cấy cày. Ông Ích Đường - mái trường không chỉ có tình thầy - trò, trò - thầy ấm áp mà nơi đây sự quan tâm, thấu hiểu, gắn bó giữa những người đồng nghiệp như ngọn đuốc rực rỡ vẫn cứ thắp mãi cho nhau, ngọn lửa cháy với nghề - ngọn lửa yêu thương mãi không bao giờ tắt mà ngày càng rực sáng.</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 06:19:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113684761</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ TUYẾT</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113687262</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>“ÔNG ÍCH ĐƯỜNG” TRONG TRÁI TIM TÔI...!</strong></p><p><strong>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </strong>Thời gian thấm thoát thoi đưa. Mới ngày nào tôi bước vào ngưỡng cửa ngôi trường mang tên “Trường Tiểu học Ông Ích Đường” nhận công tác với bao bỡ ngỡ, ngại ngùng đi kèm nhiều khó khăn, vậy mà nay đã được 11 năm rồi. Mười một năm tuy chưa dài nhưng chứa đựng không ít những kỉ niệm vui buồn, giận hờn, ngọt ngào xen chút đắng cay.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi nhớ một buổi sáng tháng 10 năm 2013, trời mưa tầm tã, năm cô giáo trẻ đầy nhiệt huyết đi nhận quyết định rồi về trường lúc đã gần trưa. Tôi khi ấy mới sinh con chưa tròn 2 tháng, người gầy gò, nước da xanh mà ai nhìn cũng thương. Ban giám hiệu khi ấy đã tạo điều kiện phân công tôi dạy trên trường khu vực Cẩm Hoà gần nhà để tiện chăm sóc con nhỏ. Đường đi lên khu vực Cẩm Hoà khi ấy vẫn với con đường đất, chưa rải nhựa như bây giờ. Mái trường nhỏ với 5 lớp học, đối diện là khu nhà ăn lợp ngói đã xuống cấp mà ai đặt chân đến đầu tiên cũng mang một cảm giác khó tả và thương cảm đến lạ. Ngôi trường tuy nằm ở vùng ven của thành phố nhưng sáng ngời tình thương, tình người. Nơi đây, thầy cô giáo và các em học sinh vô cùng thân thiện và dễ gần, mang lại cảm giác ấm áp, xua tan lo lắng và bỡ ngỡ trong đầu cô giáo trẻ:</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Ta gặp nhau vào đầu mùa mưa gió</p><p>Ấm áp trong lòng buổi lên lớp đầu tiên</p><p>Chưa tìm thấy ở em ánh mắt thân quen</p><p>Nhưng cảm nhận được tấm lòng đầy ấm áp.”</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trước đây, khi còn là cô sinh viên ngành sư phạm Toán học, tôi yêu Toán đến nhường nào. Ước mơ của tôi là ra trường được giảng dạy ở một ngôi trường cấp Hai, cấp Ba để có thể truyền đam mê môn Toán đến với các em học sinh. Vậy mà có lẽ nghề chọn người, với tấm văn bằng thứ hai ngành giáo dục Tiểu học, tôi phải học thêm rất nhiều thứ để có thể hiểu và dạy dỗ được các em học trò nhỏ của mình:</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Đôi mắt em chứa đựng cả tâm hồn</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như nói hết bao nỗi lòng thầm kín</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đôi mắt em dõi theo từng nét phấn</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từng nụ cười, ánh mắt của riêng tôi.”</p><p>Những chuyến đò vẫn cần mẫn qua sông. Rồi các em, từng lớp, từng lớp ra trường. Chuyến đò nào cũng để lại thật nhiều kỉ niệm cho người lái đò thầm lặng:</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Tan trường rồi, buồn lắm, em ơi</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em quay bước, để sau mình – tất cả</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chỉ còn cô với sân trường mùa hạ</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một góc trời – phượng đỏ - tiếng ve ran....”</p><p>Với tôi hạnh phúc không phải đến từ những gì lớn lao mà hạnh phúc đến từ những điều giản đơn trong cuộc sống với học trò. Tình thầy trò thời nay dù có đổi thay so với trước đây nhưng vẫn là một thứ tình cảm thiêng liêng và cao đẹp. Vì thế tôi đã yêu cái nghề này, yêu những ánh mắt thơ ngây của bao em học trò. Chính những đôi mắt sáng, những gương mặt hồn nhiên của các em là động lực cho tôi vượt qua những mệt nhọc, khó khăn trong nghề. Bản thân tôi luôn cố gắng hoàn thiện mình hơn, sẽ bao dung hơn, yêu thương nhiều hơn....</p><p>Mười một năm chập chững vào nghề của tôi đã trôi qua như vậy!</p><p>Xin được thêm một lần nữa cảm ơn những thầy cô, đồng nghiệp, bạn bè, những thế hệ học trò đã cho tôi niềm tin để vượt qua những ngày tháng đầu tiên vào nghề. Xin cảm ơn ngôi trường Ông Ích Đường thân yêu đã bồi đắp cho tôi lí tưởng: “Sống là phải biết cống hiến, nhiệt huyết, chung tình”. Và tôi tin rằng đó không phải là lí tưởng của riêng tôi.</p><p>Nhân dịp kỉ niệm 25 năm ngày thành lập trường. Kính chúc các thế hệ thầy cô giáo sức khoẻ, hạnh phúc! Chúc trường ta luôn vững bước trên hành trình gieo mầm tri thức, xây dựng niềm tin vững chắc cho phụ huynh và các em học sinh học tập tại trường.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong><em>Cô giáo</em></strong></p><p><strong><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguyễn Thị Tuyết</em></strong></p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 06:21:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113687262</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ TIỂU MAI</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113689573</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Ông Ích Đường trong tôi…</strong></p><p>Những ngày này, tiết trời bắt đầu ghé sang thu. Những tia nắng vàng hoe làm xôn xao những bước chân đến lớp. Mỗi giáo viên và học sinh trường Tiểu học Ông Ích Đường vô cùng nôn nao và háo hức chờ đón một sự kiện trọng đại: Ông Ích Đường tròn 25 năm tuổi!</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ông Ích Đường – cái tên rất đỗi thân quen. Với tôi, Ông Ích Đường chính là ngôi nhà thứ hai, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn các thế học trò và là nơi tôi trưởng thành…Mười bốn năm kể ra đó là một chặng đường không quá dài nhưng với tôi đó là chặng đường đẹp đẽ với nhiều màu sắc.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mới ngày nào đây, một cô sinh viên vừa ra trường cầm trên tay quyết định công tác ở một môi trường với bao nhiêu lạ lẫm. Lúc đó, trường chỉ vỏn vẹn có hai dãy nhà: một khu hiệu bộ và một dãy phòng học gồm 12 phòng. Ngoài ra, trường còn 2 cơ sở: một ngôi trường nhỏ nằm hiên ngang bên con đường Trường Sơn ồn ào, náo nhiệt và một ngôi trưởng rất hiền lành nằm bên xóm nhỏ hay còn gọi là “Xóm Mít”. Lúc này mọi thứ đều “lạ”, điều ấn tượng với tôi khi ngày đầu nhận công tác chính là tình cảm tốt đẹp của tập thể hội đồng trường. Mọi thứ xa lạ bỗng dần tan biến bởi sự ấm ấp, sự quan tâm và nhiệt tình của các thầy cô giáo nơi đây. Tất thảy điều đó đã thôi thúc tôi gắn bó với ngôi trường tới mãi hôm nay.</p><p>&nbsp;Ngày ấy hình ảnh thầy hiệu trưởng Nguyễn Quang Rô với dáng vẻ hiền lành, chân chất và nụ cười chực sẵn trên môi lúc nào cũng quan tâm, động viên tôi khiến tôi nhớ mãi. Cô giáo hiệu phó Nguyễn Thị Diễm Lệ (thời điểm năm 2011) gây ấn tượng mạnh bởi năng lực và cách tư vấn chuyên môn đỉnh cao. Còn rất nhiều cô giáo thầy giáo khác luôn yêu thương, giúp đỡ tôi lúc mới chập chững vào nghề mà tôi không bao giờ quên được. Cô giáo Lê Thị Thu Hoa, cô giáo Lê Thị Liệu, cô giáo Đỗ Thị Kim Yến – họ không chỉ là đồng nghiệp mà còn là người “mẹ”, luôn thương yêu và hỗ trợ tư vấn về mọi mặt. Thật sự tôi rất biết ơn.</p><p>Tiếp bước cha anh, các thế hệ giáo viên trường Tiểu học Ông Ích Đường luôn mang trong mình lòng nhiệt huyết, tinh thần đoàn kết, tương trợ lẫn nhau. Những kĩ niệm và tình yêu dành cho mái trường Ông Ích Đường không thể nào đong đếm được.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ông Ích Đường – từ một ngôi trường trên mảnh đất đầy nắng gió năm xưa nay đã khang trang, sạch đẹp và bề thế quá đỗi. Trải qua bao thăng trầm, ngôi trường ngày càng khẳng định vị thế. Số học sinh ngày càng đông, đội ngũ giáo viên nhân viên lớn mạnh. Năm 2011 – lúc đó tôi là giáo viên mới, nhà trường chỉ có 19 lớp nhưng đến nay đã 35 lớp với số lượng học sinh trên nghìn em. &nbsp;Là một giáo viên tôi luôn tâm niệm và mong muốn ngôi trường Ông Ích Đường ngày càng khẳng định uy tín và chất lượng hơn nữa.</p><p>Ông Ích Đường chính là nơi nâng bước tương lai. Nơi đây, thầy cô giáo luôn sẵn sàng yêu thương và tiếp sức cho các em tự tin vững bước. Nhân dịp kỉ niệm 25 năm thành lập trường, tôi muốn gửi đến các thầy cô giáo đã và đang công tác ở trường một lời chúc sức khỏe, bình an và luôn miệt mài với nghề. Ông Ích Đường ơi, hãy luôn mạnh mẽ, nhiệt huyết và quyết thắng nhé! Mãi yêu…</p><p><strong>Người viết</strong></p><p><strong>Hoàng Thị Tiểu Mai</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 06:22:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113689573</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ HIỄN VI</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113692874</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>XIN DÀNH TRỌN TÌNH YÊU VỚI NGHỀ</strong></p><p><strong>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cô giáo: Nguyễn Thị Hiễn Vi</strong></p><p>Chắc hẳn mọi người ai cũng thuộc lòng câu “Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai”, trẻ em chính là tương lai của đất nước. Mỗi đứa trẻ sinh ra được ví như một hạt giống, muốn hạt giống nảy mầm, lớn lên, cho hoa thơm trái ngọt thì không thể thiếu công vun trồng, chăm bón và trong số những người chăm bón ấy không thể thiếu vắng bóng người thầy. Đúng vậy, hình ảnh người thầy từ xưa đến nay dù ít nhiều có thay đổi, song vai trò của người thầy dường như chưa bao giờ thay đổi. Thời đại ngày nay-thời đại của khoa học và công nghệ, người học có thể tiếp cận tri thức từ nhiều nguồn khác nhau như học qua báo đài, sách vở hay học trực tuyến,…nhưng người thầy vẫn đóng vai trò vô cùng quan trọng- đó là điều mà toàn xã hội đều thừa nhận.</p><p>Tôi vẫn luôn tâm niệm sống trọn vẹn với con đường mình đã chọn- nghề giáo. Tám năm trong nghề- một con số chưa lớn cũng không phải là nhỏ. Tôi vẫn nhận thấy mình như mới bước chân vào nghề này ngày hôm qua. Đôi khi đứng trước khó khăn, thất mình còn quá nhiều khiếm khuyết,…Thế nhưng may mắn thay tôi lại được làm việc trong một môi trường sư phạm cùng những đồng nghiệp tuyệt vời. Những con người tuyệt vời ấy đã tiếp cho tôi thêm động lực để vững bước hơn trên con đường mình đã chọn. Quả thật chẳng quá lời chút nào khi dùng từ “tuyệt vời” để nói về ngôi trường này. Xin được gọi nơi đây là ngôi nhà chung của chúng ta- Ông Ích Đường dấu yêu! Bạn bè tôi đa phần đều là giáo viên nhưng tôi lại luôn cảm thấy tự hào rằng tôi may mắn hơn họ rất nhiều bởi so với tôi, không mấy người trong số họ có được một “ngôi nhà” như tôi. Trong “ngôi nhà” này có những cô giáo, thầy giáo trẻ trung, xinh xắn, nhiệt tình, nhiệt huyết và rất thân thiện với những nụ cười “toả nắng” mỗi ngày đến trường. Và ở đây có những giáo viên năng khiếu vô cùng, ‘năng khiếu” bởi họ có những bộ sưu tập thành tích đáng nể. Và thật không phải nếu không kể đến tổ Văn phòng. Mỗi ngày đến trường là ngập trong cả núi việc nhưng mỗi lần gặp mặt lại ấm áp tình thân. Ở đây còn sở hữu một MC tài năng, dí dỏm và còn là một cô thủ thư với ánh mắt trìu mến đón các em vào thư viện mỗi ngày, thật thiếu sót khi không thể nhắc đến đội ngũ “Tổng” duyên dáng, năng động. Dĩ nhiên tất cả những con người tuyệt vời ấy luôn phát huy được năng lực, sở trường của mình chính là nhờ tài cầm quân tài tình của ba vị chỉ huy, lãnh đạo sáng suốt -Cô Phạm Thị Xuân Hồng trong cương vị Hiệu trưởng, cô Đỗ Thị Thanh Thuỷ và thầy Nguyễn Văn Ánh trong cương vị Phó hiệu trưởng. Hình ảnh các vị chỉ huy ấy đã in đậm trong trái tim, trong tâm trí, trong mỗi bước chân của mỗi giáo viên, nhân viên, học sinh nơi đây.</p><p>Mỗi một giáo viên, nhân viên chúng tôi có hoàn cảnh, có cách sống riêng nhưng khi tụ họp về mái trường Ông Ích Đường này, chúng tôi đều có điểm chung là yêu nghề, mến trẻ, tâm huyết với sự nghiệp trồng người. Tôi thấy mình thật hạnh phúc khi được sống và làm việc trong một tập thể đoàn kết, năng động, sáng tạo. Những thế hệ học trò từ mái trường này ra đi khắp bốn phương trời đã có nhiều em thành đạt. Các em vẫn không quên những năm tháng được thầy cô dìu dắt. Nơi đây mãi luôn là đại chỉ tin cậy khi các bậc phụ huynh gởi gắm con em mình.</p><p><strong>&nbsp;</strong></p><p><strong>BÀI THƠ: &nbsp;TỰ HÀO TRƯỜNG TA</strong></p><p><strong>Cô giáo: Nguyễn Thị Hiễn Vi</strong></p><p>Hai mươi lăm năm một chặng đường</p><p>Vượt qua hoàn cảnh với gió sương</p><p>Trường ta vẫn vững vàng tiến bước</p><p>Đổi mới đi lên Đảng dẫn đường.</p><p>&nbsp;</p><p>Hai mươi lăm năm một chặng đường</p><p>Khó khăn gian khổ cứ vấn vương</p><p>Quyết tâm xây dựng trường tiên tiến</p><p>Bề thế khang trang thật khác thường.</p><p>&nbsp;</p><p>Hai mươi lăm năm một mái trường</p><p>&nbsp;Vàng son thành tích toả ngát hương</p><p>Tự hào hai tiếng trường ta đó</p><p>Nghĩa nặng thầy trò mãi thân thương.</p><p><strong>&nbsp;</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 06:24:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113692874</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ PHAN THỊ KIM THỦY</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113742719</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2725181295/6eb99fb272667086cae8d199997a43d5/Phan_Th__Kim_Th_y___C_ng_hi_n_th_m_l_ng.docx" />
         <pubDate>2024-09-11 06:52:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113742719</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113756136</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>MỘT NGÀY CỦA CÔ</strong></p><p>Khi mặt trời chưa ló,</p><p>Em đã tới lớp rồi.</p><p>Dọn vệ sinh phòng học,</p><p>Chuẩn bị đón trò yêu.</p><p>Tiếng trống trường vừa điểm,</p><p>Giáo án mở trên tay.</p><p>Nghĩ phương pháp dạy hay,</p><p>Cho học sinh dễ hiểu.</p><p>&nbsp;</p><p>Phút giải lao ngắn ngủi,</p><p>Ngắm nhìn học trò chơi.</p><p>Chạnh lòng thương con nhỏ,</p><p>Sáng nay mẹ vội vàng,</p><p>Chưa kịp chào tạm biệt.</p><p>Chắc giờ này ở nhà,</p><p>Còn khóc đòi mẹ mãi.</p><p>&nbsp;</p><p>Khi chiếc xe hoàng hôn,</p><p>Chở mặt trời khuất phố.</p><p>Tiễn học trò ra về,</p><p>Vội quay vào trong lớp.</p><p>Sắp xếp lại đồ dùng</p><p>Trường tan hết học trò.</p><p>Em mới ra khỏi cổng.</p><p>&nbsp;</p><p>Chạy xe về trên đường</p><p>Ánh đèn vàng le lói,</p><p>Nghĩ cơm chiều, cơm tối,</p><p>Nghĩ bao việc không tên,</p><p>Còn đợi mình giải quyết.</p><p>Nghề nào không khó nhọc,</p><p>Dạy học càng khó hơn.</p><p>&nbsp;</p><p>Sau tất cả việc nhà,</p><p>Ủ con thơ sâu giấc.</p><p>Lại chong đèn lên thức</p><p>Soạn giáo án hôm sau.</p><p>Đêm khuya càng tĩnh lặng,</p><p>Càng nghe rõ tiếng lòng.</p><p>Dẫu bao nhiêu khó nhọc,</p><p>Vẫn yêu nghề như xưa.</p><p>&nbsp;</p><p>Nghĩ ngày mai đến lớp,</p><p>Những gương mặt thân quen</p><p>Cúi đầu và lễ phép:</p><p>- Chúng em chào cô ạ!</p><p>Bao mệt mỏi, ưu phiền</p><p>Tan biến đi đâu hết.</p><p>&nbsp;</p><p>Trồng một cây đã khó,</p><p>Trồng người lại khó hơn.</p><p>Nhưng chỉ cần có tâm,</p><p>Giữ tình yêu nghề giáo.</p><p>Dẫu bao nhiêu sóng gió,</p><p>Giữ vững lấy tay chèo.</p><p>Chuyến đò đưa năm ấy,</p><p>Ắt có ngày thành công!</p><p>                          NGUYỄN THỊ LY</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 07:00:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113756136</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI THƠ CỦA CÔ THẢO</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113803285</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>KỶ NIỆM HAI LĂM MÙA HOA</strong></p><p>Hai lăm năm một chặng đường,</p><p>Ông Ích Đường đó, tình thương dạt dào.</p><p>Bao lớp học sinh đi vào,</p><p>Mái trường yêu dấu, tự hào vươn xa.</p><p>&nbsp;</p><p>Thời gian như gió thoảng qua,</p><p>Nhưng bao kỷ niệm vẫn là trong tim.</p><p>Thầy cô tận tụy ngày đêm,</p><p>Dẫn dắt từng bước, thắp thêm bao đèn.</p><p>&nbsp;</p><p>Những ngày tháng ấy êm đềm,</p><p>Lời cô thầy dạy, ấm êm tháng ngày.</p><p>Gieo chữ, xây mộng tương lai,</p><p>Cho bao thế hệ, miệt mài học chăm.</p><p>&nbsp;</p><p>Trường xưa rợp bóng hàng cây,</p><p>Tiếng cười trong trẻo, thơ ngây tuổi hồng.</p><p>Ông Ích Đường mãi vững lòng,</p><p>Ngôi trường xanh thắm, thơm nồng tình quê.</p><p>&nbsp;</p><p>Hai lăm năm nhớ từng ngày,</p><p>Thầy cô và bạn, nơi đây chốn này.</p><p>Mai sau dù có đổi thay,</p><p>Mái trường vẫn mãi đong đầy yêu thương.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p><strong><em>Võ Thị Phương Thảo</em></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 07:28:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113803285</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI THƠ CỦA CÔ LINH </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113901675</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU</strong></p><p>Ông Ích Đường - mộng ước bay cao,<br>Bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào nơi đây,<br>Tiếng cười, tiếng khóc, tiếng thầy<br>Vang vang theo bước chân ai trưởng thành.</p><p>Ra chơi, nắng rọi long lanh,<br>Bạn bè cười nói, trống vang tưng bừng,<br>Hàng cây, ghế đá đã từng<br>Bao niềm thương nhớ lưng chừng tháng năm.</p><p>Dẫu cho muôn dặm nghìn trùng<br>Chúng con vẫn mãi khắc ghi ơn thầy</p><p>Nơi đây chắp cánh tương lai</p><p>Cho bao khát vọng bay cùng trời mây.</p><p><br/></p><p><strong>Huỳnh Phạm Tuyết Linh</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 08:29:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113901675</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113926551</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>ÔNG ÍCH ĐƯỜNG – NƠI GIEO MẦM YÊU THƯƠNG</strong></p><p>&nbsp;</p><p>Sáu năm gắn bó với mái trường</p><p>Ông Ích Đường, in dấu yêu thương</p><p>Chèo lái đò đưa qua sông lớn,&nbsp;</p><p>Dẫn dắt học trò vững bước đi.</p><p>&nbsp;</p><p>Sân trường rợp bóng cây phượng đỏ</p><p>Tiếng ve ngân vang những nỗi lòng</p><p>Tà áo dài tung bay trong gió</p><p>Những buổi chiều tan lớp vấn vương.</p><p>&nbsp;</p><p>Kỷ niệm từng giờ lên lớp ấy,&nbsp;</p><p>Thầy cô, bè bạn vẫn bên nhau,</p><p>Hành lang vắng, tiếng đọc bài vang vọng</p><p>Nhớ hoài những nụ cười thơ ngây.</p><p>&nbsp;</p><p>Nhìn lại chặng đường đã trải qua,&nbsp;</p><p>Trái tim này không ngừng nhung nhớ,&nbsp;</p><p>Ông Ích Đường mãi là bến đỗ,&nbsp;</p><p>Cho bao kỷ niệm chẳng phai mờ.</p><p>&nbsp;</p><p>Hai lăm năm, trường thêm tuổi mới</p><p>Bao nhiêu tâm huyết vẫn đong đầy</p><p>Gắn bó, yêu thương trao mãi mãi</p><p>Mầm xanh nảy lộc, dậy vươn mình</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p><strong><em>Lê Mai Thuỳ Trang</em></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 08:45:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113926551</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113936224</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>HÀNH TRÌNH VÀO NGHỀ DƯỚI MÁI TRƯỜNG ÔNG ÍCH ĐƯỜNG</strong></p><p>Ngược dòng thời gian, tôi nhớ lại những ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường tiểu học Ông Ích Đường, nơi đã mở ra trước mắt tôi một hành trình mới - hành trình của một người giáo viên. Trường tiểu học Ông Ích Đường không chỉ là nơi tôi bắt đầu sự nghiệp giảng dạy mà còn là nơi tôi đã đặt những viên gạch đầu tiên cho niềm đam mê và tình yêu với nghề giáo.</p><p>Trong những ngày đầu ấy, tôi không khỏi bỡ ngỡ, lo lắng khi đứng trước lớp học, trước những đôi mắt thơ ngây của học trò. Thế nhưng, chính những ánh mắt trong sáng ấy đã giúp tôi nhận ra rằng, sứ mệnh của mình không chỉ là truyền đạt kiến thức mà còn là gieo những hạt giống yêu thương, là người dẫn dắt các em trên con đường tìm kiếm tri thức.</p><p>Trường Ông Ích Đường không chỉ là một ngôi trường với những dãy phòng học thân thuộc, mà còn là nơi chứa đựng biết bao kỷ niệm vui buồn, là mái nhà thứ hai của tôi. Tại đây, tôi đã gặp gỡ và cùng đồng hành với những đồng nghiệp nhiệt huyết, những người bạn đã không ngừng giúp đỡ, chia sẻ, cùng tôi vượt qua những khó khăn của nghề giáo. Chúng tôi đã cùng nhau xây dựng một môi trường học tập thân thiện, sáng tạo, nơi mà mỗi học sinh đều cảm thấy an toàn, được yêu thương và tôn trọng.</p><p>Thời gian trôi qua, từ những ngày tháng chập chững đầu tiên, tôi đã trưởng thành hơn trong nghề nghiệp. Mỗi bước đi, mỗi thành công nhỏ bé của các em học sinh là nguồn động lực lớn lao để tôi tiếp tục nỗ lực và phấn đấu. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi biết rằng, chính ngôi trường Ông Ích Đường đã dạy tôi biết yêu nghề hơn, biết trân trọng từng khoảnh khắc quý giá bên học trò.</p><p>Nơi đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi. Mỗi góc sân, mỗi lớp học đều gợi lên trong tôi những ký ức đẹp đẽ. Ngôi trường Ông Ích Đường đã, đang và sẽ mãi mãi là nơi tôi gửi gắm tình yêu, tâm huyết, và cả những ước mơ của mình vào sự nghiệp trồng người. Tôi biết rằng, dù ở đâu, dù thời gian có trôi qua, trái tim tôi vẫn luôn hướng về ngôi trường yêu dấu này, nơi tôi đã và đang sống trọn vẹn với niềm đam mê và lòng yêu nghề.</p><p>Năm học này là một năm thật đặc biệt, trường tôi lại thêm tuổi mới, tròn 25 năm ngày thành lập, 25 năm trong sự nghiệp trồng người. Hoà trong không khí háo hức ấy, tôi xin gửi những dòng tâm sự này cùng với lời cảm ơn sâu sắc đến ngôi trường Ông Ích Đường - mái nhà thứ hai của tôi, nơi đã chắp cánh cho ước mơ của tôi, nơi đã đồng hành cùng tôi trên con đường giáo dục. Và trên tất cả, tôi tự hào vì được là một phần của ngôi trường này, nơi đã, đang và sẽ luôn là nguồn cảm hứng, niềm tin vững chắc cho sự nghiệp giáo dục của tôi.</p><p><strong>Nguyễn Thị Thuỷ</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 08:52:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3113936224</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114030465</link>
         <description><![CDATA[<p>MÁI TRƯỜNG CỦA TÔI</p><p>&nbsp;</p><p>Nơi đây vững chãi bên đời<br>Gieo mơ ước nhỏ sáng ngời em thơ<br>Phượng hồng rực rỡ nắng mai</p><p>Tương lai vẫy gọi, ta đi xây đời.</p><p>&nbsp;</p><p>Bao nhiêu thế hệ đã qua</p><p>Dưới mái trường nhỏ, hát ca vui vầy</p><p>Tâm hồn trẻ lớn mỗi ngày</p><p>Gieo từng con chữ gặt nghìn yêu thương.</p><p>&nbsp;</p><p>Hàng cây vương vấn sân trường</p><p>Lối hành lang ấy vui mừng đón ta</p><p>Ríu ra ríu rít trên cành</p><p>Bầy chim sẻ nhỏ, long lanh mắt cười.</p><p>&nbsp;</p><p>Tươi vui theo những chuyến đò</p><p>Lo cho con trẻ, mong ngày lớn khôn</p><p>Nôn nao câu hát ân tình</p><p>Ông Ích Đường đó – chúng ta kết đoàn.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p>                      &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;MẠC THỊ NHƯ ÁI</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 09:57:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114030465</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI THƠ CỦA CÔ TRƯƠNG LIỄU</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114080022</link>
         <description><![CDATA[<p>&nbsp;</p><p><strong>BÀI THƠ</strong></p><p><strong>ÔNG ÍCH ĐƯỜNG - MỘT HÀNH TRÌNH RỰC RỠ</strong></p><p>&nbsp;</p><p>Hai mươi lăm năm ghi dấu chặng đường</p><p>Ông Ích Đường - tiếng gọi sao thân thương</p><p>Một mái trường mang tên nhà chiến sĩ</p><p>Đã tự vươn lên tầm vóc phi thường.</p><p>&nbsp;</p><p>Chặng đường dài mà ta đã đi qua</p><p>Mỗi bước chân đều ghi dấu kỉ niệm</p><p>Bao gian khó không thước nào đong đếm</p><p>Bao thành công chẳng kể hết công người.</p><p>&nbsp;</p><p>Một hành trình chập chững tuổi đôi mươi</p><p>Của bao thế hệ đồng nghiệp đi trước</p><p>Lòng yêu nghề làm ta thêm vững bước</p><p>Nguyện tâm huyết và nỗ lực mỗi ngày.</p><p>&nbsp;</p><p>Ông Ích Đường thật rạng rỡ hôm nay</p><p>Ở vị thế vươn một tầm vóc mới</p><p>Với sức trẻ, tinh thần liền một khối</p><p>Để cùng nhau luôn đi trước đón đầu.</p><p>&nbsp;</p><p>Lòng quyết tâm ghi dấu đỏ đậm sâu</p><p>Hai lăm năm vẫn sáng bừng truyền thống</p><p>Thành công như viên gạch nơi bệ phóng</p><p>Cho tương lai cán đích những hành trình.</p><p>&nbsp;</p><p>Ngọn lửa hồng mãi sáng rực niềm tin</p><p>Mỗi thế hệ với một bầu nhiệt huyết</p><p>Chỉ một lòng vì “trồng người” trên hết</p><p>Để nụ cười luôn rạng rỡ ngày mai.</p><p>&nbsp;</p><p>Một hành trình đâu chỉ tính ngắn dài</p><p>Cũng chẳng đo bằng thấp cao, thử thách</p><p>Mà trên hết là tinh thần đoàn kết</p><p>Luôn đồng lòng vững bước một hướng nhìn.</p><p>&nbsp;</p><p>Mừng trường ta đã thật sự chuyển mình</p><p>Cùng viết tiếp một hành trình rực rỡ</p><p>Những nụ cười hôm nay như hoa nở</p><p>Ươm mầm tương lai đất nước đẹp xinh.</p><p>&nbsp;</p><p>Tự hào biết bao nghề giáo của mình</p><p>Ông Ích Đường - nơi chắp cánh niềm tin.</p><p><strong><em>                              Trương Thị Liễu</em></strong></p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 10:37:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114080022</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI THƠ CỦA THẦY LÊ TẤN TÍN</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114087890</link>
         <description><![CDATA[<p>     <strong><em>NGÔI NHÀ ÔNG ÍCH ĐƯỜNG</em></strong> </p><p>Ông Ích Đường vang giữa trời xanh</p><p>Bao thế hệ đồng lòng chung sức</p><p>Gieo tri thức, niềm tin, khát vọng</p><p>Mong mai này trò sẽ thành công.</p><p><br/></p><p>Ông Ích Đường mái trường mến yêu!</p><p>Nơi ươm mầm biết bao hoài bão</p><p>Tháng năm dài âm thầm, lặng lẽ</p><p>Mang sức mình dựng xây nước nhà.</p><p><br/></p><p>Ông Ích Đường bao năm vẫn thế</p><p>Mang sứ mệnh thiêng liêng, cao cả</p><p>Truyền niềm tin đến ngàn thế hệ! </p><p>Dựng tương lai đất nước sau này.</p><p><br/></p><p>Hai lăm năm chặng đường đã qua</p><p>Dẫu thăng trầm trường vẫn hiên ngang</p><p>Mãi trong tim một ngọn lửa ngời: </p><p>“Ông Ích Đường sẽ mãi bay xa”.</p><p><br/></p><p>Chúc trường ta luôn luôn vững bước</p><p>Cùng đồng lòng vượt mọi khó khăn</p><p>Mãi lưu danh, một mái trường rực rỡ</p><p>Trên chặng đường giáo dục gian nan.</p><p>                        <strong><em>Lê Tấn Tín</em></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 10:44:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114087890</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ NGUYỄN THỊ HÁT</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114387389</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2726934212/cccd20b87525e943c2faf844a25fb8ad/h_t1.pdf" />
         <pubDate>2024-09-11 13:46:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114387389</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ VINA</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114473084</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>ÔNG ÍCH ĐƯỜNG - NƠI KHỞI ĐẦU VÀ HÀNH TRÌNH TRỞ LẠI</strong></p><p>Có một điều đặc biệt trong cuộc sống khi ta có cơ hội trở về nơi đã gắn bó với mình suốt những năm tháng tuổi thơ, không chỉ là dưới tư cách của một cựu học sinh mà còn là một giáo viên – người truyền đạt tri thức và những bài học cuộc sống cho thế hệ trẻ dưới mái trường Tiểu học Ông Ích Đường. Mái trường mà tôi từng gắn bó, nơi đã nuôi dưỡng và trưởng thành tôi trong những năm tháng tuổi học trò, giờ đây đã trở thành nơi tôi được tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả: dìu dắt những học trò nhỏ, giống như tôi từng được các thầy cô dìu dắt ngày xưa.</p><p>Những ngày đầu trở lại trường, cảm xúc trong tôi thật khó tả. Bước qua cánh cổng quen thuộc, tôi thấy như mình đang sống lại những ký ức tươi đẹp của một thời học trò. Từng dãy hành lang, từng phòng học, từng hàng cây vẫn đứng đó, nhưng tôi thì đã trưởng thành, chín chắn hơn, và đang ở một vai trò mới. Cảm giác tự hào và xúc động đan xen khi tôi nhận ra rằng giờ đây, tôi chính là người mang đến cho các em học sinh những trải nghiệm mà mình từng nhận được.</p><p>Tôi nhớ rõ những ngày tháng mình là học sinh, ngồi lắng nghe thầy cô giảng bài với lòng ngưỡng mộ và biết ơn. Thầy cô là những người không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn là tấm gương sáng về nhân cách, về tình yêu nghề, về lòng nhân ái. Chính những giá trị ấy đã thôi thúc tôi chọn con đường trở thành giáo viên, để có thể lan tỏa tình yêu và nhiệt huyết ấy đến các thế hệ tiếp theo.</p><p>Giờ đây, khi đứng trên bục giảng, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết sự tận tâm và nỗ lực của thầy cô ngày xưa. Mỗi ngày lên lớp, tôi lại cảm thấy như mình đang góp phần xây dựng tiếp một chương mới cho ngôi trường yêu dấu. Những ánh mắt háo hức, những nụ cười trong sáng của các em học sinh là nguồn động viên lớn lao, giúp tôi không ngừng cố gắng và phấn đấu.</p><p>Được làm việc tại nơi đã từng là mái nhà thứ hai của mình, tôi càng hiểu rõ giá trị của từng bài học, từng lời khuyên mà thầy cô đã dạy tôi. Chính những điều ấy đã giúp tôi không chỉ vững bước trên con đường học vấn mà còn trở thành một người thầy, người cô như hôm nay. Tôi luôn tự nhủ phải làm sao để truyền đạt lại những điều quý giá đó cho các em học sinh của mình, để các em có thể trưởng thành và thành công như mình từng được.</p><p>Mỗi ngày đến trường, tôi lại càng yêu thêm công việc của mình, yêu thêm ngôi trường đã gắn bó với tôi từ thuở thiếu thời. Nhìn thấy những đổi thay, những phát triển của trường qua từng năm, tôi cảm thấy tự hào vì mình đã góp phần nhỏ bé vào sự phát triển đó. Và quan trọng hơn, tôi thấy hạnh phúc khi được đứng ở đây, giữa mái trường xưa, nơi đã chứng kiến sự trưởng thành của tôi, và nay là nơi tôi giúp các em học sinh trưởng thành từng ngày.</p><p>Kỷ niệm về một thời học trò tại trường, cùng với những trải nghiệm hiện tại trong vai trò là giáo viên, sẽ mãi mãi là hành trang quý báu trong cuộc đời tôi. Tôi biết rằng, dù thời gian có trôi qua, dù có bao nhiêu thế hệ học sinh nữa bước ra từ ngôi trường Ông Ích Đường, tình yêu và sự gắn bó của tôi với ngôi trường thân yêu sẽ mãi không thay đổi.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Trần Đặng Thị Vi Na</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:26:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114473084</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ THANH HƯƠNG</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114475195</link>
         <description><![CDATA[<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong mỗi chúng ta, ai cũng có những kỉ niệm đẹp về gia đình, bạn bè và đồng nghiệp, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là kỷ niệm về những ngày đầu mới về trường và được giảng dạy dưới mái trường Tiểu học Ông Ích Đường - Ngôi nhà thứ hai của tôi.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi những kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: nơi đây đã lưu lại trong tôi những dấu ấn đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình. Chính trong ngôi nhà này, Ban giám hiệu nhà trường là cha mẹ, bạn bè đồng nghiệp là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên một ngôi nhà hạnh phúc với những kỉ niệm khó phai.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Suốt những năm tháng giảng dạy tại một ngôi trường nào đó, chắc hẳn bạn cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo mà mình trân quý nhất. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dậy từ những khó khăn hay đơn giản là cách giảng giải, góp ý sâu sắc chân tình mà chúng ta không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt năm năm giảng dạy tại trường Tiểu học Ông Ích Đường, người tôi nhớ nhất đó chính là Cô giáo Đỗ Thị Kim Yến – giáo viên giảng dạy lớp 3/5 nay đã về hưu… Ngày mới về trường với bao bỡ ngỡ, người đầu tiên mà tôi được tiếp xúc và cảm thấy gần gũi nhất đó chính là cô. Vẻ thân thiện của cô trong lần đầu gặp mặt ấy đến giờ vẫn còn nguyên trong tâm trí tôi: nụ cười toả nắng trên khuôn mặt dịu hiền của cô đã cho tôi có thêm động lực và niềm tin. Tôi nhận quyết định và mới chuyển đến ngày đầu thôi mà gặp cô tôi đã thấy như người thân trong một nhà - một hội đồng giáo viên. Cô biết và hiểu được tâm lý của những người giáo viên trẻ đến nhận công tác tại một ngôi trường mới như tôi. Cô ân cần chỉ bảo và truyền cho tôi những kinh nghiệm trong giảng dạy, cách ứng xử với phụ huynh học sinh và đồng nghiệp. Cô luôn nghiêm túc, trung thực và gương mẫu trong mọi công việc: khi lên lớp, trong hội họp, trong Hội đồng nhà trường. Còn trong cuộc sống thường ngày, khi phải đối diện với khó khăn. Điều tôi nghĩ đến đầu tiên là ''Nếu là cô, cô sẽ làm gì?''. Dường như mọi vấn đề đều ổn thỏa khi có cô bên cạnh. Lời khuyên, cách giải quyết hay đơn giản chỉ là lời động viên của cô luôn đem lại kết quả không tưởng. Khó khăn không còn là khó khăn, nó trở thành bài học cuộc sống để cô dạy chúng tôi cách đối diện. Dạy cho chúng tôi biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã bởi cuộc sống đâu phải là một chuỗi êm đềm, bằng phẳng mà nó có rất nhiều ngã rẽ. Cô luôn truyền cho chúng tôi tâm yêu thương, chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh. Biết cảm thông với những học sinh khó khăn, kém may mắn trong cuộc sống. Biết trân trọng những điều quý giá qua từng trang sách, từng bài văn và ngay cả từng bài viết, bài làm của học sinh tại lớp để động viên khích lệ, khơi gợi cho học sinh niềm tin, sự đam mê, sáng tạo trong học tập.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi luôn cảm thấy mình thật may mắn vì được là giáo viên của trường, là đồng nghiệp của những thầy cô trong ngôi trường luôn ấm áp tình yêu thương như một gia đình. Cô Kim Yến và nhiều cô lớn tuổi như cô Hoa, cô Liệu luôn là những người truyền ngọn lửa nhiệt huyết đến với những giáo viên có tuổi đời còn trẻ như tôi. Thỉnh thoảng, giờ ra chơi các cô thường hay tụ tập ăn trái cây cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vui buồn trong cuộc sống đời thường cũng như trong chuyên môn để lớp giáo viên trẻ như tôi học hỏi được nhiều qua từng câu chuyện, đều đem lại những điều bổ ích, niềm vui và kinh nghiệm. Tôi nhớ rất rõ ngày ấy cô Kim Yến vẫn từng nói: “Nghề giáo viên tuy vất vả, khó khăn nhưng ấm áp tình người em ạ”. Đúng vậy! Giờ đây tôi đã đủ vững vàng hơn trong chuyên môn, có kinh nghiệm hơn trong công tác chủ nhiệm, tình yêu thương đối với học sinh, lòng yêu nghề, nhiệt huyết với nghề được tăng trưởng cũng chính nhờ sự dìu dắt và truyền lửa từ những người thầy, người cô đi trước mà đặc biệt là cô giáo Đỗ Thị Kim Yến.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới những thầy cô đi trước, người luôn hết lòng vì học sinh và đồng nghiệp của mình bằng tình cảm trọn vẹn nhất. Tôi sẽ mãi nhớ về cô Kim Yến như một bến đỗ bình yên, một điểm tựa tinh thần vững chắc để bước tiếp trên con đường dài dạy học đầy gian nan và thử thách. Noi gương cô, tôi thầm hứa với bản thân mình phải luôn vững lái tay chèo những chuyến đò tri thức cập bến, sang sông bằng tất cả tâm huyết của mình./.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:27:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114475195</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ THANH HỒNG</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114478130</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>MƯỜI NĂM DƯỚI MÁI TRƯỜNG ÔNG ÍCH ĐƯỜNG</strong></p><p>&nbsp;</p><p>Ngày ấy tôi chập chững bước chân,&nbsp;</p><p>Ngôi trường Ông Ích Đường đón nhận,&nbsp;</p><p>Nơi bắt đầu hành trình đầy mộng mơ,&nbsp;</p><p>Mười năm trôi qua, lòng còn vẹn nguyên.</p><p>&nbsp;</p><p>Những lớp học, sân trường, hàng cây xanh,&nbsp;</p><p>Tiếng cười, tiếng nói vang lên mỗi ngày,&nbsp;</p><p>Chèo lái từng chuyến đò yêu thương,&nbsp;</p><p>Đưa bao thế hệ vượt qua sông dài.</p><p>&nbsp;</p><p>Nhớ những buổi chiều tà áo tung bay,&nbsp;</p><p>Phượng nở đỏ rực, ve kêu khắp nơi,&nbsp;</p><p>Trong tôi vẫn luôn đong đầy kỷ niệm,&nbsp;</p><p>Những gương mặt thơ ngây, những nụ cười hiền.</p><p>&nbsp;</p><p>Mười năm rồi, nhìn lại quãng đường,&nbsp;</p><p>Mỗi dấu chân đều in dấu yêu thương,&nbsp;</p><p>Ông Ích Đường - nơi tôi trưởng thành,&nbsp;</p><p>Là mái nhà, là tình yêu vĩnh cửu.</p><p>&nbsp;</p><p>Còn mãi trong tôi, tình yêu với nghề,&nbsp;</p><p>Dù năm tháng trôi, lòng chẳng đổi thay,&nbsp;</p><p>Vẫn bên học trò, vẫn ngời hy vọng,&nbsp;</p><p>Mười năm - một chặng đường đầy ý nghĩa.</p><p>&nbsp;</p><p>Nhìn ngôi trường ngày thêm vững bước,&nbsp;</p><p>Bao thế hệ tiếp nối tự hào,&nbsp;</p><p>Tôi hạnh phúc được góp phần công sức,&nbsp;</p><p>Xây đắp tương lai từ mái trường này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:28:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114478130</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ TƯỜNG VY</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114480563</link>
         <description><![CDATA[<p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p><strong>Ngôi trường mơ ước</strong></p><p>Cô giáo: Tường Vy</p><p>Nhà chồng tôi ở cách trường Tiểu học Ông Ích Đường chừng ba phút đi xe máy. Gia đình chúng tôi đã chứng kiến bao sự thay đổi của ngôi trường ngay từ những viên gạch đầu tiên. Trường Tiểu học Ông Ích Đường – cái tên quen mà lạ! Bởi tôi cũng là cô giáo tiểu học nhưng công tác nơi khác. Những năm công tác xa nhà, mái trường này luôn là ước mơ của tôi khi mỗi ngày đi ngang qua nó. Tôi thầm nghĩ, giá như tôi được đứng trên bục giảng của mái trường này thì vui sướng biết bao! Thời gian trôi qua thật nhanh, đã hơn ba năm kể từ ngày đầu tiên tôi được đứng trên bục giảng, được trở thành người mẹ thứ hai của những đứa con thơ. Và đến năm thứ tư của đời người giáo viên, tôi được nhận quyết định chuyển công tác đến một ngôi trường mới. Ngôi trường mang tên Tiểu học Ông Ích Đường – ngôi trường mơ ước của tôi. Cầm quyết định trong tay mà tôi rưng rưng, không tin đó là sự thật. Một ngôi trường mà nhiều năm tôi mơ ước được đứng trên bục giảng để truyền lửa tri thức cho học sinh và thuận tiện hơn trong công tác của mình.</p><p>Một trang mới trong cuộc đời dạy học của tôi được mở ra ở ngôi trường này. Là một giáo viên trẻ, tôi vô cùng vinh dự khi được trở thành một thành viên của trường Tiểu học học Ông Ích Đường, ngôi trường với biết bao thành tích đáng tự hào.&nbsp;Bên cạnh đó là đôi chút hồi hộp và lo lắng không biết sắp tới điều gì sẽ chờ đợi tôi ở nơi đây. Qua tìm hiểu về trường&nbsp;trên&nbsp;các trang thông tin điện tử, sự hiểu biết của tôi khi ở gần trường…. niềm tự hào và cảm giác hồi hộp trong tôi như tăng lên gấp bội.&nbsp;Tôi bước chân đến trường vào một ngày trời xanh và cao, những tia nắng mùa hè rực rỡ. Trước mắt tôi là một ngôi trường thật khang trang và sạch đẹp với 4 dãy nhà được xây đối diện với nhau</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>có cơ sở vật chất đầy đủ, tiện nghi. Bao trọn bốn dãy nhà là khoảng sân trường vô cùng rộng rãi và sạch sẽ, những bóng cây vươn mình đón ánh nắng sớm mai.</p><p>Ở nơi đây, tôi cảm nhận được mình như một thành viên trong gia đình, sự động viên, khích lệ của mọi người đã giúp tôi vững tin hơn. Ở nơi đây, có những người thầy, người cô không chỉ giỏi về chuyên môn mà còn yêu nghề, mến trẻ, những người bạn chân thành, những học sinh thân yêu và có cả tình người ấm áp trong một môi trường giáo dục thân thiện, hạnh phúc. Ở nơi đây, mai sau tôi sẽ được nhìn con tôi khôn lớn, rèn luyện, học tập dưới mái trường này.&nbsp;Mỗi trang giáo án đối với những giáo viên trường tôi đều thể hiện một chữ “Tâm” và một niềm mong mỏi lớn đối với thế hệ học trò. Tất cả những điều đó tạo động lực cho tôi vững tin hơn trên con đường sự nghiệp giáo dục của mình. Nhân kỉ niệm 25 năm thành lập trường, tôi xin viết ra đây những cảm xúc chân thực của một người giáo viên trẻ mới về trường và mong muốn khác khao ngôi trường luôn vững mạnh, xứng đáng với tên gọi trường Tiểu học Ông Ích Đường thân yêu!</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:29:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114480563</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ KIM THƠ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114482487</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>BÀI VIẾT KỶ YẾU 25 NĂM TRƯỜNG TIỂU HỌC ÔNG ÍCH ĐƯỜNG</strong></p><p><strong>Tên giáo viên: Ngô Thị Kim Thơ</strong></p><p><strong>NGÔI TRƯỜNG NGÀY MỚI</strong></p><p>Một ngôi trường giữa sóng lúa mênh mông</p><p>Gió lộng trời cao, mây trắng xen bóng núi</p><p>Trên cát sỏi trường rực màu sơn mới</p><p>Nơi em thơ ngày hai buổi đến trường.</p><p>&nbsp;</p><p>Từng viên gạch hồng xây nên ước mơ cao</p><p>Mỗi bước chuyển mình qua thời gian vời vợi</p><p>Từ gian khó buổi đầu ta gom nhặt</p><p>Bao tin tưởng, thương yêu, hi vọng, tự hào.</p><p>&nbsp;</p><p>Ngôi trường ấy – Ông Ích Đường mãi gọi</p><p>Cho hôm nay và cho mãi mai sau</p><p>Hai mươi lăm năm qua, biết mấy vẻ vang</p><p>Nay tiếp nối thêm bề dày truyền thống.</p><p>&nbsp;</p><p>Rồi từ đây trên hành trình đi tới</p><p>Cố gắng không ngơi, mong trọn vẹn với đời</p><p>Sân cát nóng năm nào giờ xanh lại</p><p>Đón tương lai rực rỡ nắng mai ngời.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:30:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114482487</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA MY LY</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114487897</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>TÂM SỰ CÙNG THANH XUÂN</strong></p><p>&nbsp;“Ai cũng bảo nghề giáo viên cao quý</p><p>Nhàn hạ thanh cao,…em cũng thấy tự hào</p><p>Hai mươi hai tuổi em đã được làm mẹ</p><p>Và là mẹ của cả thảy đàn con.”</p><p>Hai mươi hai tuổi, tôi tập tễnh bước vào nghề giáo và đến nay tôi đã gắn bó với nghề giáo được mười hai năm. Mười hai năm - một khoảng thời gian không quá ngắn cũng không quá dài nhưng đó là cả một thời thanh xuân mà tôi luôn trân trọng. Thanh xuân của tôi gắn liền với ngôi trường mang tên Tiểu học Ông Ích Đường. Nơi mà tôi cảm thấy mình được tự tin hơn, trưởng thành hơn từng ngày với sự dìu dắt, chỉ bảo của những “bậc tiền bối”, các anh chị em đồng nghiệp cũng như sự tin tưởng, đồng hành của phụ huynh và hơn hết là sự tin yêu của các em học sinh qua mỗi năm học. Cũng bởi thế, tình yêu đối với nghề giáo trong tôi ngày càng lớn dần theo năm tháng. Để hôm nay tôi luôn tự hào mình được có tên trong hàng ngũ nhà giáo Việt Nam.</p><p>Có thể nói, nghề giáo đến với tôi là một cái duyên, nó dạy cho tôi nhiều thứ và cho tôi trải qua không ít những thử thách với những cung bậc cảm xúc: vui có,…buồn có,…day dứt cũng có… Cũng có lúc tôi tự hỏi, liệu rằng mình có thể theo được nghề giáo không, hay lại phải rẽ sang con đường khác? Tuy nhiên, với lòng yêu nghề mến trẻ, lại thôi thúc và dẫn lối để tôi tiếp tục bước lên phía trước với cái duyên nghề giáo mình đã chọn. Nhân đây, tôi xin chia sẻ một câu chuyện về một cậu học trò mà có lẽ đó là một trong những động lực lớn khiến tôi quên đi vất vả của một nhà giáo bộn bề công việc để yêu nghề, yêu học trò của mình hơn và tiếp tục vẽ tiếp thanh xuân trên hành trình dạy học của mình.</p><p>Đầu năm học 2013-2014, tôi được nhà trường phân công giảng dạy và làm công tác chủ nhiệm lớp Năm. Mới ngày đầu nhận lớp và gặp gỡ các em, tôi nhận thấy hầu hết em nào cũng ngoan, mặt mày sáng sủa, ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ. Nhưng tôi thật sự giật mình thảng thốt, khi nhìn về phía bàn góc cuối lớp - một em học sinh với khuôn mặt ngông nghênh, áo quần xộc xệch, đầu tóc rối bời, ánh mắt lườm về phía tôi trông thật đáng sợ. Em tên là Phương. Cái nhìn ban đầu, tôi đã có ấn tượng không tốt về em. Đặc biệt là những giờ lên lớp, em luôn mất tập trung lại hay ngáp ngắn, ngáp dài... Có nhiều lúc, tôi gọi em đứng dậy phát biểu để nhắc nhở nhưng em như người mất hồn, hỏi gì cũng không biết…điều đó càng làm tôi không hài lòng. Biết em thường xuyên mất tập trung như vậy, tôi đã cố ý đổi chỗ cho em ngồi gần lớp trưởng để kèm cặp và nhắc nhở. Nhưng sáng hôm nay mới đổi chỗ, sáng hôm sau đến lớp, chưa kịp bước vào cửa, em lớp trưởng như không chịu được nữa, vội chạy đến: “Thưa cô, cho em đổi chỗ khác ạ!”. Tôi đang thắc mắc thì lúc ấy, cả lớp như hiểu ra chuyện và cười ồ lên.<em> </em>Em lớp trưởng tiếp tục thưa: “Cô ơi, bạn Phương ở bẩn quá, lúc nào người cũng hôi hám, ựa hơi ra liên tục, nhiều lúc bạn còn lấy tay móc mũi vấy bẩn khắp nơi, gớm ơi là gớm…”</p><p>Tôi nghe vậy, rất tức giận, nhắc nhở Phương phải tắm rửa, ăn ở sạch sẽ để không ảnh hưởng đến bạn ngồi bên và cũng để đảm bảo sức khỏe cho chính bản thân. Cũng có lần, tôi gọi điện thoại trình bày rõ tình hình học tập và sinh hoạt của em, nhờ phụ huynh giúp đỡ. Nhưng vẫn chứng nào tật đó, em không hề có sự thay đổi. Đã vậy, em còn bày trò chơi nghịch. Trong giờ ra chơi, em thường giả vờ đứng bất động tựa vào hành lang, đợi bạn đi qua sẽ đưa chân ra gạt cho bạn ngã rồi cười khoái chí. Điều này khiến tôi vô cùng bực mình nhưng cố kìm lại và quyết định tìm đến nhà em để thăm hỏi, tìm cách phối hợp với phụ huynh. Tuy nhiên, sau nhiều lần liên lạc, phụ huynh vẫn không thể sắp xếp được thời gian để gặp tôi với lí do ba mẹ đi làm ăn xa. Tìm đến nhà thì nhà em luôn đóng cửa. Vì vậy, Mỗi lần nhắc đến tên Phương là tôi đã thấy khó chịu, không biết em còn bày trò gì nữa đây.... Những học sinh trong lớp cũng chẳng ai muốn chơi với em. Em trở thành một học sinh bị cô lập.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đến một hôm, vào giờ ra chơi, tôi ở lại lớp để chấm bài. Chợt nhìn ra cửa sổ, tôi thấy Phương đang đứng với hai người lạ, một người đàn ông và một phụ nữ ăn mặc sang trọng, quý phái. Quan sát và đợi đến khi Phương vào lớp, tôi đã gọi em đứng lại để giải quyết những thắc mắc của tôi:</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; - Lúc nãy, em đứng nói chuyện với ai vậy?</p><p>- Dạ, ba với… mẹ kế của em. <em>(Phương ấp úng trả lời)</em></p><p>- Thế mẹ của em đâu? <em>(Tôi tò mò hỏi tiếp)</em></p><p>- Mẹ của em ở…ở đâu em cũng không biết!!!</p><p>- ??? Thế giờ em đang ở với ai?</p><p>- Em ở với ông nội. <em>(Em trả lời những câu hỏi của tôi với vẻ mặt buồn rầu đáng thương, khác xa với vẻ mặt ngông nghênh thường ngày trong lớp.)</em></p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nghe đến đây, tôi như nghẹn lại, tôi cho em về chỗ ngồi rồi bắt đầu tiết dạy. Nhưng trong lòng tôi xót xa thay cho em. Ngay từ cuối buổi học hôm đó, tôi đã tìm gặp ông nội của Phương và trao đổi, hỏi han về hoàn cảnh của em. Ông Phương với dáng người gầy gò, kham khổ, vẻ mặt buồn rầu rồi lắc đầu, bảo ba mẹ em đã chia tay rồi. Ông đưa Phương về sống cùng để Phương không phải chứng kiến thêm những cảnh đau lòng. Phương vốn không nhận được tình thương, sự quan tâm, dạy dỗ từ bố mẹ nên ngày càng đâm ra lì lợm, học tập sa sút, ít nói…chỉ thích ăn. Tôi lúc đó chỉ biết động viên ông và cảm thấy thương Phương nhiều lắm. Trên đường về, tôi đã suy nghĩ rất nhiều…Thương cho hoàn cảnh của Phương, tôi đã quyết tâm thay đổi tình hình hiện tại của em. Thay vào những lời phê bình, nhắc nhở, trách phạt như trước đây, tôi đã gần gũi em hơn, quan tâm như một người chị, luôn nhẹ nhàng động viên, dạy bảo từ từ và khuyến khích em không biết mệt mỏi. Trong lớp, tôi dặn dò và giáo dục các em học sinh thông cảm cho bạn và cùng cô giúp đỡ bạn tiến bộ. Nhận thấy cô giáo yêu thương, chỉ bảo mình như người thân trong gia đình, bạn bè lại gần gũi và giúp đỡ mình như vậy. Phương đã có những thay đổi làm tôi phấn khởi. Em tập trung học tập hơn, ăn ở sạch sẽ, gọn gàng, hòa đồng với bạn bè hơn. Và điều đặc biệt nhất là tôi đã nhìn thấy được nụ cười hạnh phúc hiếm hoi trên khuôn mặt đáng thương của em kể từ lúc tôi gặp em. Nụ cười đó có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên. Nó làm tôi cảm thấy hạnh phúc, ấm áp khi nghĩ đến. Nó khiến tôi càng yêu nghề, yêu trẻ hơn.</p><p>&nbsp;Qua câu chuyện trên, tôi đã nhận thức được điều quý giá<em>“Hãy thực sự mở lòng ra và xem từng học trò như đứa em, đứa con của mình vậy. Dù ngoan hay chưa ngoan thì mình cũng phải yêu, phải giáo dục, bảo bọc, chở che. Vòng tay ấy dù rất hẹp nhưng thật sự nó rất ấm áp và bao dung cho những hoàn cảnh trớ trêu mà ta không hề để ý đến.”</em> Đây cũng là một bài học cho tôi làm hành trang để vẽ tiếp hành trình thanh xuân cùng với nghề giáo viên cao quý tôi đã chọn!</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:33:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114487897</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ HOÀNG OANH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114491861</link>
         <description><![CDATA[<p>Mái trường Ông Ích Đường</p><p>Tác giả: Dương Thị Hoàng Oanh</p><p>&nbsp;</p><p>Hai mươi lăm năm đã qua,</p><p>Ngôi trường Ông Ích vẫn là yêu thương.</p><p>Bước chân ngày ấy vấn vương,</p><p>Mái trường che chở, mở đường tương lai.</p><p>&nbsp;</p><p>Hàng cây xanh ngát bóng dài,</p><p>Tiếng trống vang vọng, chở đầy ước mơ.</p><p>Thầy cô như mẹ như cha,</p><p>Dìu dắt từng bước, bao la nghĩa tình.</p><p>&nbsp;</p><p>Sân trường nắng sớm lung linh,</p><p>Tiếng cười rộn rã, tâm tình thân quen.</p><p>Thời gian dẫu có phai mòn,</p><p>Kỷ niệm còn mãi, chắp cánh cho đời.</p><p>&nbsp;</p><p>Hai mươi lăm năm rạng ngời,</p><p>Ngôi trường Ông Ích, ngàn lời biết ơn.</p><p>Ươm mầm tri thức từng cơn,</p><p>Tương lai sáng lạng, trường tồn bao năm.</p><p>&nbsp;</p><p>Trường xưa nay vẫn uy nghiêm,</p><p>Đưa bao thế hệ vượt thềm vinh quang.</p><p>Tình thầy nghĩa bạn mênh mang,</p><p>Ông Ích Đường mãi ngát hương tình người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:35:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114491861</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HỒ THỊ THU LIỄU</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114494770</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Bài viết cho tập kỷ yếu hướng tới kỷ niệm 25 năm</strong></p><p><strong>Mái trường Ông Ích Đường luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi, không chỉ là nơi tôi đã từng công tác mà còn là nơi tôi đã trưởng thành hơn từng ngày. Ở nơi đây, tôi đã học được nhiều điều, không chỉ về nghề nghiệp mà còn về giá trị cuộc sống. Những ngày tháng làm việc tại trường không chỉ là những chuỗi ngày lao động mà còn là những kỷ niệm quý giá mà tôi sẽ mang theo suốt đời.</strong></p><p><strong>Mái trường này đã dạy tôi không chỉ về kiến thức, kỹ năng mà còn về tình người, tình đồng nghiệp. Tôi đã may mắn được làm việc cùng những đồng nghiệp dễ thương và thân thiện, những người luôn sẵn sàng chia sẻ và hỗ trợ nhau trong mọi hoàn cảnh. Chúng tôi đã cùng nhau cười, cùng nhau trải qua những khoảnh khắc vui vẻ, và chính họ đã làm cho mỗi ngày làm việc trở nên dễ dàng hơn. Những buổi trò chuyện, những câu chuyện đời thường cùng những nụ cười chân thành đã giúp tôi cảm thấy mình được là chính mình, thoải mái và tự do thể hiện bản thân. Mỗi lần nhớ lại, lòng tôi lại tràn ngập niềm vui và cảm xúc.</strong></p><p><strong>Bên cạnh đó, không thể không nhắc đến các em học sinh – những người đã mang đến cho tôi những niềm vui giản dị nhưng đong đầy ý nghĩa. Mỗi ánh mắt hồn nhiên, mỗi câu hỏi ngây thơ và sự nhiệt tình của các em đã tiếp thêm động lực cho tôi mỗi ngày. Các em không chỉ là học trò mà còn là nguồn cảm hứng giúp tôi phấn đấu hơn trong công việc.</strong></p><p><strong>Từng góc sân trường, từng phòng học, từng hàng cây đã trở nên thân quen, như những người bạn gắn bó. Tôi vẫn nhớ những buổi chiều ngồi dưới tán cây xanh mát, lặng ngắm từng lớp học sinh bước qua, cảm nhận hơi thở của thời gian trôi chậm lại. Tất cả những hình ảnh đó giờ đây trở thành những bức tranh ký ức, được vẽ nên bởi những tình cảm chân thành và kỷ niệm khó quên. Dù giờ đây đã rời xa mái trường, nhưng trái tim tôi vẫn luôn hướng về Ông Ích Đường. Mỗi khi nhớ về trường, trong tôi lại dâng lên cảm xúc khó tả. Từng kỷ niệm, từng gương mặt, từng khoảng khắc đều hiện về rõ ràng, như một cuốn phim quay chậm đưa tôi trở lại với những ngày tháng đã qua.</strong></p><p><strong>Tôi biết ơn và trân trọng tất cả những gì mà nơi đây đã mang lại. Dù bây giờ tôi đã rời xa mái trường Ông Ích Đường, nhưng trái tim tôi vẫn luôn hướng về nơi ấy. Mỗi lần nghĩ đến trường, tôi lại thấy lòng mình xao xuyến, nhớ nhung. Những ngày tháng tại nơi đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi. Tôi sẽ mãi ghi nhớ những đồng nghiệp đáng mến, những học sinh đáng yêu và những kỷ niệm tuyệt vời đã trải qua dưới mái trường này. Cảm ơn mái trường, cảm ơn những con người nơi đây đã giúp tôi trưởng thành và vững bước hơn trên con đường mình đã chọn.</strong></p><p><strong>Ông Ích Đường - nơi tôi đã lớn lên, trưởng thành và học hỏi nhiều điều. Một ngôi trường mà tôi sẽ luôn nhớ, luôn trân trọng, và mang theo trong suốt chặng đường còn lại.</strong></p><p><strong>Ông Ích Đường, nơi tôi từng gắn bó,<br>Mái trường xưa vẫn trong dạ khắc ghi,<br>Ở nơi đây, tôi trưởng thành từng khi,<br>Cùng đồng nghiệp, tiếng cười vang rộn rã.</strong></p><p><strong>Những bài học, những kinh nghiệm thiết tha,<br>Tôi gom nhặt, từng ngày trôi yên ả,<br>Là chính mình, giữa yêu thương thật thà,<br>Môi trường ấy, bình yên và tươi sáng.</strong></p><p><strong>Dù đã rời, lòng vẫn mãi mênh mang,<br>Nhớ đồng nghiệp, những tình thân sâu lắng,<br>Những niềm vui, nụ cười vẫn tỏa nắng,<br>Ông Ích Đường – mãi trong tim khắc sâu.</strong></p><p><strong>Ngày tháng trôi, nhưng kỷ niệm nhiệm màu,<br>Sẽ theo tôi trên mọi nẻo đường đời,<br>Dù xa cách, lòng tôi vẫn rạng ngời,<br>Nhớ về trường, một trời yêu thương cũ.</strong></p><p><strong>Thương gửi...</strong></p><p><strong>Hồ Thị Thu Liễu</strong></p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:36:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114494770</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LÊ THỊ NGA</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114496445</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>VỀ LẠI MÁI TRƯỜNG XƯA</strong></p><p>Ông Ích Đường ơi, tôi đã về đây!</p><p>Giữa bao ấm áp vòng tay bạn bè</p><p>Giữa ánh mắt thầy cô ngàn trìu mến</p><p>Ký ức ngày nào chan chứa yêu thương.</p><p>&nbsp;</p><p>Tôi đã về đây, đứng dưới mái trường</p><p>Nơi thầy gieo hạt, nơi cô ươm mầm</p><p>Nơi khơi dậy trong tôi bao mơ ước</p><p>Dẫn dắt tôi đi đến những ngày lành.</p><p>&nbsp;</p><p>Hai lăm năm, hôm nay đã trưởng thành</p><p>Chặng đường ấy bao đổi thay, phát triển</p><p>Ngày trở lại lòng vẫn đầy lưu luyến</p><p>Góc sân này chùm hoa nắng vẫn vương.</p><p>&nbsp;</p><p>Kìa thầy cô mái đầu chớm pha sương</p><p>Khoé mắt cười in hằn bao năm tháng</p><p>Nhưng ánh nhìn vẫn vẹn nguyên trong, sáng</p><p>Ngọn đuốc ấy từng soi trong lời giảng.</p><p>&nbsp;</p><p>Hai lăm năm, chặng đường mãi ngời sáng</p><p>Bao thế hệ trò cũ, mới lớn khôn</p><p>Người lái đò vẫn âm thầm đứng đợi</p><p>Miệt mài dệt từng trang sách mãi còn.</p><p>&nbsp;</p><p>Ông Ích Đường, nơi đàn em vững bước</p><p>Những hành trình trao gửi tình yêu thương</p><p>Thầy cô ơi, mai trên mọi nẻo đường</p><p>Dù xa cách nhưng lòng em sẽ nhớ.</p><p>&nbsp;</p><p>Mười, hai lăm hay bao nhiêu năm nữa</p><p>Vẫn mái trường này, thầy cũ, bạn xưa.</p><p><strong>Lê Thị Nga./.</strong></p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:37:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114496445</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CỰU HỌC SINH NGUYỄN TRẦN THIÊN CẦM</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114500890</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><em>CHỢT THƯƠNG YÊU TÌM VỀ</em></strong></p><p><strong><em>“Kỉ niệm là những điều trái ngược. Nếu bạn bỏ theo đuổi và quay lưng lại, chúng thường tự quay trở lại.”</em></strong></p><p><strong><em>- Vua Stephen -</em></strong></p><p>&nbsp;&nbsp; Vào một buổi chớm thu, khi những cơn gió nhẹ nhàng lùa qua khung cửa, bất chợt tôi cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi bồi hồi, xao xuyến, dường như một ngọn lửa đang bập bùng, nhen nhóm trong tim tôi, nó chập chờn, mơ hồ, vô định... Kết thành một mối tơ lòng hỗn độn. Tôi cứ mãi cảm thấy như thiếu đi một điều gì đó quan trọng, lớn lao lắm, nhưng lại bị chôn vùi ở một nơi nào đó thật xa... thật xa.... May thay, tiềm thức đã dẫn lối cho tôi tìm đến những bức ảnh cũ, nơi lưu giữ những kỷ niệm đã phai nhòa theo thời gian.</p><p>&nbsp;&nbsp; Như một người lạc lối bỗng thấy ánh sáng cuối đường hầm, tôi vội tìm đến quyển album ảnh, được mẹ tôi cất giữ cẩn thận trong một ngăn tủ. Khi lật ra trang đầu tiên, tấm ảnh kỷ yếu năm lớp 5 hiện lên trước mắt tôi. Ngay góc dưới của tấm ảnh là dòng chữ ghi rõ: “Lớp 5/4, trường tiểu học Ông Ích Đường-niên khóa 2015 – 2020”. Nhìn lại khung cảnh vừa quen thuộc vừa lạ lẫm ấy, từ hàng cây xanh mát đến bức tượng cụ Ông Ích Đường trang nghiêm giữa sân trường, rồi những nụ cười hồn nhiên, vô tư của bạn bè thuở nào, toàn bộ ký ức về những ngày tháng học tập dưới mái trường mến yêu ấy bỗng dâng trào trong lòng tôi.</p><p>&nbsp; Cảm giác bứt rứt, khó chịu như được hóa giải, để lại sự day dứt, bâng khuâng vì đã lãng quên cái tên thân thương ấy - “Ông Ích Đường”. Ngôi trường Tiểu học ấy không chỉ là nơi tôi đã học tập, vui chơi mà còn là nơi nuôi dưỡng, hình thành nên con người tôi hôm nay.</p><p>&nbsp;&nbsp; Tôi đặt tấm ảnh xuống, để lòng mình trôi theo những kỷ niệm cũ, đồng thời cũng không thể không tự hỏi: “Ngôi trường Ông Ích Đường bây giờ ra sao?” Thời gian trôi qua, mang theo biết bao đổi thay. Nhưng trong tâm trí tôi, hình ảnh những dãy phòng học cũ với lớp sơn đã bắt đầu bong tróc, những hàng cây xanh che bóng mát khắp sân trường, vẫn còn in đậm. Ngày ấy, ngôi trường mộc mạc và giản dị, tiện nghi còn đơn sơ, nhưng nơi đó luôn rộn rã tiếng cười vô lo vô nghĩ của chúng tôi, làm cho mọi góc nhỏ đều trở nên ấm áp và đầy ắp kỷ niệm.</p><p>&nbsp;&nbsp; Ngày nay, trường Ông Ích Đường đã khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới, hiện đại và khang trang hơn bao giờ hết. Những dãy phòng học cũ đã nhường chỗ cho các tòa nhà cao tầng với lớp sơn mới tinh khôi. Lớp học giờ đây được trang bị đầy đủ tiện nghi, từ máy chiếu, bảng thông minh đến các dụng cụ hỗ trợ dạy học tiên tiến. Sân trường cũng đã mở rộng, với những khoảng xanh tươi tốt được chăm chút kỹ lưỡng. Những khoảng không ấy vẫn là nơi các em học sinh vui chơi, hồn nhiên như chúng tôi thuở nào, chỉ có điều bây giờ mọi thứ đã đổi thay, hiện đại và rộng lớn hơn xưa rất nhiều.</p><p>&nbsp;&nbsp; Ngôi trường còn tổ chức nhiều hoạt động ngoại khóa hơn, giúp các em không chỉ học tốt mà còn phát triển toàn diện về thể chất và kỹ năng. Thật đáng mừng khi thấy ngôi trường ngày càng phát triển, tiếp nối sứ mệnh giáo dục biết bao thế hệ học sinh.</p><p>&nbsp;&nbsp; Nhưng dù ngôi trường có đổi thay ra sao, những ký ức về các cô giáo chủ nhiệm vẫn mãi vẹn nguyên trong tôi. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cô Thành, người đã nắm tay tôi bước vào lớp học đầu tiên của cuộc đời. Với sự dịu dàng và kiên nhẫn, cô chăm sóc, dạy dỗ chúng tôi từng điều nhỏ nhặt nhất, từ những nét chữ đầu tiên đến cách ứng xử với bạn bè. Cô không chỉ dạy chúng tôi kiến thức mà còn gieo vào lòng chúng tôi những bài học đầu tiên về tình yêu thương và sự tôn trọng.</p><p>&nbsp;&nbsp; Rồi đến cô Hồng, với sự nghiêm khắc nhưng đầy tận tâm, cô là người đồng hành giúp tôi vượt qua những bài toán khó. Cô không chỉ dạy tôi cách giải quyết các vấn đề một cách cẩn thận, mà còn rèn luyện cho tôi sự chu đáo trong từng việc làm, từ từng bước giải toán đến cách quản lý thời gian và trách nhiệm. Sự nghiêm khắc của cô luôn được cân bằng bởi lòng kiên nhẫn và sự hỗ trợ tận tình, giúp tôi trưởng thành và tự tin hơn.</p><p>&nbsp;&nbsp; Cô Thanh, người mà nụ cười luôn khiến chúng tôi cảm thấy yên bình. Cô có tài biến những bài học tưởng chừng khô khan thành những trải nghiệm thú vị, khiến chúng tôi say mê học hỏi. Với sự sáng tạo và nhiệt huyết, cô không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn khơi dậy niềm say mê và tự tin trong mỗi chúng tôi, biến mỗi tiết học thành một cuộc phiêu lưu đầy hứng khởi.</p><p>&nbsp;&nbsp; Cô Châu, người mà tình yêu thương dành cho học sinh dường như không có giới hạn. Cô luôn lắng nghe và thấu hiểu chúng tôi, dù là những điều nhỏ nhặt nhất. Với sự tận tụy và nhạy bén, cô biết cách khơi gợi những cảm xúc và nhu cầu của từng học sinh, biến mỗi câu chuyện, mỗi khó khăn thành cơ hội để chúng tôi cảm nhận được sự quan tâm và sự chăm sóc chân thành từ cô. Tình yêu và sự đồng cảm của cô đã tạo nên một môi trường học tập ấm áp và an toàn, nơi chúng tôi luôn cảm thấy được che chở và khuyến khích.&nbsp;&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp; Và cuối cùng là cô Ly, người đã dẫn dắt chúng tôi qua năm cuối cấp với đầy ắp niềm vui và cả những giọt nước mắt chia tay. Cô không chỉ là người thầy mà còn như một người bạn tri kỉ, luôn sẵn sàng động viên và khích lệ chúng tôi trên từng bước đường mới. Cô đã giúp chúng tôi chuẩn bị tinh thần cho những thử thách sắp tới, đồng thời cũng là nguồn động lực vững chắc, khiến chúng tôi cảm thấy vững bước và tự tin hơn khi rời khỏi mái trường thân yêu.</p><p>&nbsp;&nbsp; &nbsp;Không thể không nhắc đến dì Nguyệt, người đã âm thầm theo dõi từng bước trưởng thành của tôi. Dì không chỉ là người thân mà còn là một người thầy tận tâm, luôn động viên và nhắc nhở tôi trong suốt những năm tháng học tập. Nhờ có dì, tôi luôn tự tin, phát huy năng lực của chính mình. Chính sự nhiêm khắc của Dì mà tôi hiểu được giá trị, tầm quan trọng của việc tự học. Sự quan tâm và khuyến khích của dì đã trở thành nguồn động viên quý giá, giúp tôi vững vàng trên con đường học vấn.</p><p>&nbsp;&nbsp; Tuy nhiên, những người thầy, người cô đáng kính mà tôi may mắn được học tập không chỉ dừng lại ở các cô chủ nhiệm. Mỗi giáo viên đã đi qua cuộc đời học trò của tôi đều để lại dấu ấn sâu đậm. Họ là những người âm thầm cống hiến, dìu dắt, và truyền đạt kiến thức, đồng thời thắp lửa cảm hứng trong tôi. Dù có những người mà tôi không thể kể hết tên, nhưng tôi luôn nhớ rõ những bài học và lời khuyên quý giá mà các thầy cô đã dành cho tôi. Họ đã góp phần xây dựng nên nền tảng vững chắc, giúp tôi trưởng thành và sẵn sàng vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống.</p><p>&nbsp;&nbsp; Khi nhìn lại tất cả, tôi chợt nhận ra rằng sự phát triển của ngôi trường Ông Ích Đường không chỉ đến từ những thay đổi về cơ sở vật chất, mà còn từ sự cống hiến của các thầy cô giáo đã dành cả tuổi trẻ để vun đắp cho bao thế hệ học sinh. Những người thầy, người cô ấy đã không ngừng nỗ lực để nâng cao chất lượng giảng dạy, mang đến những phương pháp học tập hiện đại và truyền cảm hứng cho học sinh. Họ không chỉ xây dựng nền tảng kiến thức vững chắc mà còn tạo ra một môi trường học tập đầy ắp tình yêu thương.</p><p>&nbsp;&nbsp; Ngôi trường Ông Ích Đường, dù đã thay đổi theo năm tháng, vẫn giữ nguyên trong trái tim tôi những ký ức đẹp đẽ về nó, về những người thầy, người cô, và những người bạn. Những ký ức ấy như những ngọn đèn sáng, luôn dẫn lối và giữ ấm cho tôi mỗi khi cảm thấy lạc lối trong cuộc sống. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, tôi biết rằng những kỷ niệm này sẽ mãi là một phần quý giá trong tâm hồn tôi, như một phần không thể thiếu của hành trang trưởng thành mà tôi mang theo suốt cuộc đời.</p><p>&nbsp;&nbsp; Kỉ niệm 25 năm ngày thành lập trường. Tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến tất cả những thầy cô đã cống hiến không ngừng nghỉ, đến ngôi trường đã nuôi dưỡng và hình thành nên con người tôi hôm nay. Sự tận tâm và yêu thương của các thầy cô là món quà vô giá mà tôi sẽ trân trọng mãi mãi, như một phần của trái tim và tâm hồn tôi. Cảm ơn vì đã là ngọn lửa dẫn đường và là nguồn động viên vững chắc trên hành trình trưởng thành của tôi.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguyễn Trần Thiên Cầm</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Cựu học sinh của trường)</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:39:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114500890</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ GIÁO ĐỖ THỊ THANH THỦY_NƠI ƯƠM MẦM ƯỚC MƠ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114506228</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>NƠI ƯƠM MẦM ƯỚC MƠ</strong></p><p>Hai mươi lăm năm một cuộc hành trình</p><p>Bao thế hệ đã qua ngôi trường nhỏ</p><p>Gửi lại đây bao tình thương đã có</p><p>Tâm huyết, yêu nghề chẳng sợ khó khăn</p><p><br/></p><p>Mỗi chuyến đò, bao vất vả gian nan</p><p>Nhưng nhiệt huyết vẫn tràn trề sức trẻ</p><p>Chẳng đong đếm những hy sinh như thế</p><p>Của thầy, cô các thế hệ nơi đây</p><p><br/></p><p>Từ những ngày đầu cực khổ bao vây</p><p>Nơi mảnh đất khô cằn cây chẳng có</p><p>Giờ áo mới phủ đầy hoa với cỏ</p><p>“Trường học Xanh” tên gọi đó, tự hào</p><p><br/></p><p>“Cờ thi đua thành phố” đứng trên cao</p><p>Là nỗ lực công lao từ tập thể</p><p>Là cố gắng học sinh bao thế hệ</p><p>Để tiếng thơm lại cứ thế vang xa</p><p>Nối tiếp thành công những tháng ngày qua</p><p>Ươm mầm mới vẫn là luôn gian khổ</p><p>Vẫn thánh thót giọt mồ hôi Thầy đổ</p><p>Để bội thu những quả ngọt nơi đây</p><p><br/></p><p>Bụi phấn bay làm bạc trắng tóc Thầy</p><p>Trong khuya vắng soạn đầy trang giáo án</p><p>Áo ướt đẫm vẫn mê say Thầy giảng</p><p>Trò miệt mài kiến thức sáng từng ngày</p><p><br/></p><p>Để thành công nối tiếp đến sau này</p><p>Cùng vươn đến và bay cao hơn nữa</p><p>Bao thế hệ tự hào khi đến cửa</p><p>Ông Ích Đường trường tiểu học mến thương.</p><p><br/></p><p>Thanh Thuỷ</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:42:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114506228</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ KIỀU THỊ KIM OANH_HUỲNH THỊ LỆ THU</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114514730</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>My beloved school</strong></p><p><strong>‘Ong Ich Duong’</strong></p><p><strong>&nbsp;</strong>My school stands where four seasons bloom with pride,</p><p>Green leaves renew, bright robes on branches glide.</p><p>Birds sing sweetly in the morning sun, so clear,</p><p>Soft winds whisper with the sky so dear.</p><p>&nbsp;</p><p>My school resounds with children’s joyful play,</p><p>Lessons taught with passion, songs so sweet convey.</p><p>Love is shared, connecting hands so tight,</p><p>Smiles are bright with bonds of pure delight.</p><p>&nbsp;</p><p>My school’s a place where trust ignites the flame,</p><p>Hearts devoted, love for teaching never tames.</p><p>Generations steer the course with steady hands,</p><p>Guiding younger ones to seas and distant lands.</p><p>&nbsp;</p><p>My school stands humbly by the small-town lane,</p><p>Hòa Thọ Tây, where resilience sustains.</p><p>Through hardships rise, with steps firm and strong,</p><p>Building a homeland rich and lifelong.</p><p>&nbsp;</p><p>My school, beloved Ông Ích Đường’s embrace,</p><p>A place where peaceful birds find songs to trace.</p><p>Always proud, traditions echo far and wide,</p><p>Learning, love, unity, in stride.</p><p>&nbsp;</p><p>My school, where love gives wings to dreams so high,</p><p>Sending hopes to every corner of the sky.</p><p>Nurturing green buds with care so kind,</p><p>To bring sweet fruits, making life refined.</p><p><br/></p><p>MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU</p><p>Trường tôi đó bốn mùa hoa khoe sắc</p><p>Lá thắm xanh thay áo biếc trên cành</p><p>Chim ca hát líu lo trong nắng sớm</p><p>Gió trò chuyện khe khẽ với trời xanh</p><p>&nbsp;</p><p>Trường tôi đó sớm chiều vang tiếng trẻ</p><p>Lời giảng mê say, câu hát ngọt lành</p><p>Trao yêu thương kết nối những vòng tay</p><p>Gửi nụ cười thắm bao tình thân ái</p><p>&nbsp;</p><p>Trường tôi đó nơi niềm tin thắp sáng</p><p>Bao trái tim nhiệt huyết lửa yêu nghề</p><p>Bao thế hệ vững tay chèo rẽ lối</p><p>Lớp lớp đàn em vượt song vươn khơi</p><p>&nbsp;</p><p>Trường tôi đó khiêm nhường bên phố nhỏ</p><p>Hòa Thọ Tây mảnh đất của kiên cường</p><p>Trong gian khó quyết đi lên vững bước</p><p>Góp sức xây đời giàu đẹp quê hương</p><p>&nbsp;</p><p>Trường tôi đó Ông Ích Đường yêu quá</p><p>Nơi đất lành chim thích đến hát ca</p><p>Mãi tự hào truyền thống đẹp vang xa</p><p>Hiếu học, yêu thương, xây dựng, đoàn kết</p><p>&nbsp;</p><p>Trường tôi đó nơi tình yêu chắp cánh</p><p>Nâng ước mơ bay khắp mọi chân trời</p><p>Đem yêu thương nuôi dưỡng những mầm xanh</p><p>Cho trái ngọt góp cuộc đời tươi đẹp</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:46:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114514730</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN THỊ KỀU HƯƠNG</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114520479</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>KỶ NIỆM 25 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG TIỂU HỌC ÔNG ÍCH ĐƯỜNG</strong></p><p>Trường Tiểu học Ông Ích Đường (tiền thân là Trường Tiểu học Hoà Thọ 3) được thành lập năm 1999, đến nay đã tròn 25 năm. Hai mươi lăm năm – hai mươi lăm mùa tựu trường, nơi đây đã có biết bao thế hệ thầy, trò gắn bó và trưởng thành. Từ mái trường này, nhiều thế hệ thầy, cô giáo đã được vinh danh. Nhiều thế hệ học sinh ưu tú đã trưởng thành, đem tài trí của mình góp phần vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Thời gian trôi qua, nhưng những kỉ niệm, những dấu ấn, những hồi ức… sẽ không thể phai mờ trong kí ức mỗi người. Để khi nhìn lại, chúng ta phải nhắn nhủ rằng:&nbsp;</p><p>“Dù cho tung cánh muôn phương</p><p>Ơn thầy, nghĩa bạn, tình trường không quên.”</p><p>25 năm - với bao nhiêu vui buồn, kỷ niệm ấy cứ tuần tự tuôn trào… Ký ức như những thước phim quay chậm, cận cảnh và rõ nét, hiện lên trong tâm trí những người từng gắn bó với sự nghiệp đưa đò tại ngôi trường Tiểu học Ông Ích Đường. 25 năm không là cổ tích mà là cả một tiểu thuyết đong đầy tâm tư viết từ những tâm sự thầm kín của một cõi trồng người. Trong những năm qua, với cái vội vã của dòng đời tất bật, có khi nào chúng ta nghe thấy một âm vang? Đó là lời đồng vọng của hôm qua lan tỏa vào hôm nay, bình yên như một lời nguyện cầu: nhiệt huyết, an nhiên và thành đạt! 25 năm tròn vành vạnh kỷ niệm, căng tràn thanh xuân của một tập thể sư phạm giàu nhiệt huyết, không ngừng đổi mới và phát triển để rồi từng bước khẳng định mình, trở thành một đơn vị giáo dục uy tín, chắp cánh ước mơ bằng giáo dục toàn diện và thực sự là ngôi nhà thứ hai của giáo viên, học sinh bao thế hệ. 25 năm bền bỉ sự nghiệp trồng người, vững tin ươm mầm tri thức, miệt mài trang bị nhân cách, tri thức cho lớp lớp học sinh thương yêu, hai chữ “Tâm” và “Tầm” đã cộng hưởng giao thoa tạo nên sức mạnh của yêu thương và trí tuệ. Tổ ấm học đường là nơi chúng ta hạnh ngộ để cho và nhận nhân cách làm người. Những dòng phù sa tri thức và tâm hồn quyện chảy bồi đắp vào từng niên khóa, từng năm học, từng thế hệ để cánh đồng Ông Ích Đường xanh ngát tương lai và nghĩa tình.</p><p>Hai mươi năm, một quãng thời gian chưa dài so với sự phát triển của các Tiểu học ở thành phố Đà Nẵng nói chung và Quận Cẩm Lệ nói riêng, nhưng cũng đủ để trường Tiểu học Ông Ích Đường khẳng định được vị trí của mình, có biết bao thế hệ học sinh từ mái trường thân yêu đã trưởng thành, giữ các cương vị quan trọng trong xã hội trên khắp mọi miền của Tổ quốc đang từng ngày làm rạng rỡ và tô đậm thêm truyền thống của nhà trường. Đây là niềm tự hào không những của thầy, trò, phụ huynh học sinh mà còn đáp ứng được sự kỳ vọng của các cấp, các ngành. Có được một trường Tiểu học Ông Ích Đường như hôm nay, thầy và trò nhà trường trân trọng cảm ơn các cấp lãnh đạo đã quan tâm chỉ đạo một cách kịp thời sâu sát, cảm ơn quý</p><p>vị phụ huynh đã và sẽ&nbsp;sát cánh cùng thầy và trò&nbsp;trong suốt chặng đường&nbsp; 25 năm qua cũng như trong chặng đường phía trước.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một&nbsp; trang sử mới đã mở ra. Nhiều thách thức đang đón đợi. Nhưng dù có khó khăn thì thầy và trò trường Tiểu học Ông Ích Đường vẫn quyết tâm thực hiện tốt nhiệm vụ trồng người.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin gởi đến&nbsp; quý vị đại biểu, ban lãnh đạo nhà trường cùng toàn thể giáo viên, nhân viên và phụ huynh một bài thơ nhân kỷ niệm 25 năm thành lập trường Tiểu học Ông Ích Đường.</p><p><strong>&nbsp;</strong></p><p><strong>&nbsp;</strong></p><p><strong>&nbsp;</strong></p><p><strong>TRƯỜNG TÔI</strong></p><p>Trường yêu dấu! hôm nay tỏa sáng</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đã 25 năm, bao lớp thầy cô</p><p>&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Những ngày đâu quản nắng mưa</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đoàn kết, cần mẫn, sớm trưa đưa đò.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cô yêu trẻ ngày đêm rèn luyện</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trò tuy nghèo nhưng nguyện học chăm</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thầy trò chăm chỉ siêng năng</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vật chất còn thiếu thì tăng tinh thần.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 25 năm trôi, bao phần vất vả</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đến hôm nay thành quả lớn lao:</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bao trò tung cánh bay cao</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Phụ huynh ơn nghĩa… xiết bao vui mừng.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp; &nbsp;Tiếp thắng lợi, không dừng tiến bước</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Vững niềm tin nâng bước ta đi</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 25 năm, một chặng đường đi</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cho ta sức mạnh ngại gì chông gai.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tất cả vì ngày mai tươi sáng</p><p>&nbsp;Ông Ích Đường thăng hạng bay cao</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thầy - trò là những vì sao</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lung linh tỏa sáng dâng chào: 25 năm!</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:48:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114520479</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ THANH TÚ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114523972</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>BÀI VIẾT KỈ NIỆM 25 NĂM THÀNH LẬP</strong></p><p><strong>TRƯỜNG TIỂU HỌC ÔNG ÍCH ĐƯỜNG</strong></p><p><br/></p><p><strong>&nbsp;</strong></p><p><br/></p><p><strong>&nbsp;</strong></p><p><br></p><p><strong><em>ÔNG ÍCH ĐƯỜNG - NGÔI TRƯỜNG 25 NĂM TRUYỀN THỐNG</em></strong></p><p>Năm học 2024 - 2025 là năm học thứ 25 của ngôi trường thân yêu của tôi - Ông Ích Đường. Quả để duy trì và phát triển đến nay là 25 năm qua, Trường tiểu học Ông Ích Đường không ngừng nỗ lực vượt khó vươn lên, tự khẳng định vị thế của mình trong hệ thống các trường tiểu học trên địa bàn thành phố Đà Nẵng nói chung, quận Cẩm Lệ nói riêng. Ngôi trường đã đóng góp rất nhiều công sức và thành quả trong sự nghiệp trồng người.</p><p>Để ghi nhận những đóng góp và những thành quả trong sự nghiệp giáo dục đối với nhà trường, Chủ tịch UBND thành phố tặng Bằng khen “Tập thể Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, năm học 2021-2022, 2022-2023” (Quyết định số 1764/QĐ-UBND ngày 23/8/2023 của UBND thành phố về việc tặng Cờ thi đua của UBND thành phố, danh hiệu Tập thể lao động xuất sắc và tặng Bằng khen của Chủ tịch UBND Thành phố Đà Nẵng). Năm học 2023-2024: Trường đạt Tập thể Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ; Bằng khen của Chủ tịch UBND thành phố; Bằng khen của Bộ GD&amp;ĐT. 25 năm qua đối với Trường Tiểu học Ông Ích Đường là cả một hành trình phấn đấu xây dựng và phát triển không ngừng của các thế hệ cán bộ quản lý, các thầy cô giáo và các em học sinh.</p><p>Với phương châm “Tập thể đoàn kết, đổi mới, sáng tạo tất cả vì học sinh thân yêu”, Ngôi trường đã tạo mọi điều kiện tốt nhất để các em học sinh được học tập, vui chơi và phát triển một cách toàn diện. Chính với mong muốn đó mà trường luôn phấn đấu để trở thành một ngôi trường đạt chuẩn quốc gia, có chất lượng, là trung tâm văn hóa giáo dục của địa phương; là địa chỉ tin cậy để phụ huynh gửi gắm con em mình; nơi giáo viên và học sinh luôn năng động, sáng tạo và vươn tới sự thành công. Các thế hệ học sinh bao năm đã ghi đậm dấu ấn truyền thống hiếu học, thông minh, năng động, đã có những đóng góp vào sự phát triển của địa phương, của thành phố.</p><p><br/></p><p>Các thế hệ giáo viên của trường tôi, dù trong thời điểm nào, hoàn cảnh nào cũng luôn khẳng định trình độ năng lực chuyên môn, tinh thần trách nhiệm và đặc biệt luôn giữ được cái tâm trong sáng, hết lòng vì học sinh cùng với lối sống mẫu mực. Thời gian chính là thước đo và sự kiểm định khách quan, chính xác nhất để nhìn nhận, đánh giá những công lao đóng góp, sự ảnh hưởng của người thầy đối với các thế hệ học sinh qua những lời phát biểu, những hồi ức, những cảm nghĩ ấn tượng của các cựu học sinh trong mỗi dịp về với trường hay những lần họp lớp, họp khoá, họp đồng môn, đồng niên. Cũng không phải ngẫu nhiên, những thầy cô giáo đã từng gắn bó với trường, dù ở cương vị nào, dù ở các thời kỳ khác nhau nhưng tên tuổi vẫn luôn luôn và sẽ mãi được nhắc đến trong đại gia đình Ông Ích Đường. Trong số này, có đầy đủ các thầy cô hiệu trưởng, phó hiệu trưởng các thời kỳ gắn với suốt 25 năm lịch sử: Cô Huỳnh Thị Thanh Châu, cô Phan Thị Bạch Mai, Cô Nguyễn Thị Diễm Lệ, Thầy Nguyễn Quang Rô, Cô Phạm Thị Xuân Hồng, cô Đỗ Thị Thanh Thủy, Thầy Nguyễn Văn Ánh.</p><p>Quá trình phát triển của nhà trường thực tế cũng đã trải qua những giai đoạn thăng trầm nhưng không vì thế mà nó lùi bước. Những thành tích mà bao thế hệ đã dày công vun đắp là không nhỏ, bản thân tôi rất tự hào và trân trọng, tôi luôn coi đó là điểm tựa, là động lực cần phấn đấu&nbsp; hơn nữa trong quá trình xây dựng và phát triển bản thân trong tương lai.</p><p>Những thế hệ trước đã làm được những điều thật tuyệt vời và vẻ vang, thế hệ chúng tôi, thế hệ trẻ phải làm sao để tiếp tục sự nghiệp đó. Thế hệ hôm nay phải làm cho ngôi trường này là nơi dạy học hiện đại.</p><p><br/></p><p>Là cương vị của một nhà giáo, chúng ta hãy mở rộng “vòng tay yêu thương” kết nối với các em học sinh. Hãy coi học trò là những người bạn để sẻ chia, để đồng cảm để từ đó mới có thể thấu hiểu tâm hồn của các em. Dạy học là phải dạy cả kiến thức, kĩ năng lẫn đạo đức làm người để các em sắm đủ hành trang bước vào kỉ nguyên mới - kỉ nguyên của sự vươn lên và hội nhập với bạn bè quốc tế.</p><p>Chúng ta hãy vừa là diễn viên trên sân khấu nhưng cũng đồng thời là người bạn tri kỉ của các em, vừa là nhà giáo nhưng cũng cần trở thành một nhà tư vấn tâm lí để sẻ chia cùng các em trong học tập lẫn đời sống.</p><p>Năm tháng sẽ trôi qua, nhưng nó thắm lại trong mỗi thầy cô, mỗi học sinh sinh viên các thế hệ những điều thật sâu sắc và rồi để nhớ, tri ân và thì thầm lời biết ơn sâu sắc nhất tới thầy cô đã đang và sẽ tiếp tục chèo lái con thuyền Ông Ích Đường qua bao thế hệ đến bến bờ tri thức, của tình người và sự phát triển không ngừng trong thời đại công nghệ số.</p><p>Trên đây là một vài điều tâm sự của bản thân tôi nhân kỉ niệm 25 năm thành lập trường, cũng là cảm nhận của bản thân tôi sau những năm công tác tại trường. Cảm ơn các thầy cô giáo đã lắng đọc.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Giáo viên&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</em></p><p><em>&nbsp;</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hoàng Thị Thanh Tú</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:49:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114523972</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ HÁT</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114527230</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2726904718/b025933b96ad103361ff03767bf8cde7/h_t1.pdf" />
         <pubDate>2024-09-11 14:51:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114527230</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ TRẦN PHƯƠNG</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114529762</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2726904718/4b13f68a3b4d25c3bc11e360cab435d5/Ph__ng.pdf" />
         <pubDate>2024-09-11 14:52:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114529762</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ DIỄM</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114532342</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><em>ÔNG ÍCH ĐƯỜNG! MỘT NGÔI NHÀ MỚI ĐẦY YÊU THƯƠNG</em></strong></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;“</em>Có nghề nào hạnh phúc đến thế chăng?<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nghề mình đó với bảng đen phấn trắng,<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gieo yêu thương vào tâm hồn trong trắng,<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mang đến cho đời nhiều hoa trái ngát hương.”</p><p>Mái trường là “ngôi nhà thứ hai” của mỗi con người bởi ở đó chúng ta được tiếp nhận tri thức, được rèn luyện đạo đức, nó còn là nơi gieo mầm ước mơ, biến ước mơ thành hiện thực, cho ta cảm nhận được tình thầy trò, bạn bè khăng khít. Thầy cô giáo là người cha, người mẹ dịu dàng, nhân hậu. Dòng đời là những chuyến đi và có những chuyến đi đã đưa ta đến với những nơi đầy ý nghĩa. Không biết tình cờ hay cái duyên may mắn đã đưa tôi đến với mái trường trường Tiểu học Ông Ích Đường.</p><p>Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác bồi hồi và một chút lạc lõng khi lần đầu tiên đặt chân vào trường. Tôi bước chân đến trường vào một ngày trời xanh trong với những tia nắng vàng mùa hè rực rỡ. Trước mắt tôi là một ngôi trường thật khang trang và sạch đẹp với dãy nhà ba tầng cao vút. Điều ấn tượng nhất với tôi là khoảng sân trường rộng rãi và sạch sẽ, con đường thẳng tắp từ cổng trường vào với mái vòm cao bao phủ những bóng cây vươn mình đón ánh nắng sớm mai. Những hàng ghế đá trên những thảm cỏ xanh tươi. Trong lòng tôi lúc đó nghĩ thầm “Ngôi trường này đẹp quá! Nó trông giống như công viên vậy.”</p><p>Mới chuyển công tác về trường, tôi giống như giáo viên trẻ với bao nhiêu bỡ ngỡ, xa lạ. Với những gì mình đã biết, đã làm ở ngôi trưỡng cũ tôi không biết nó có còn phù hợp với ngôi trường mới không? Tôi lại càng cảm thấy hồi hộp và lo lắng, cùng với đó là những áp lực vô hình đang chờ tôi phía trước. Nhưng mọi suy nghĩ ấy của tôi như dần tan biến khi được gặp và trò chuyện với Ban giám hiệu nhà trường. Những lời nói, hành động của các cô như tiếp thêm động lực giúp tôi tự tin hơn, cố gắng hơn và mong muốn được gắn bó với ngôi trường này. &nbsp;Tôi cảm nhận được những tình cảm thật ấm áp; sự quan tâm, hướng dẫn của Ban giám hiệu; sự chỉ bảo tận tình của các thầy cô đi trước cũng như các bạn đồng nghiệp thân thương. Chúng</p><p><br/></p><p>tôi thường xuyên trao đổi giúp đỡ nhau trong công việc, chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống thường ngày. Yêu biết bao ngôi trường này, tôi biết rằng tôi cần</p><p>phải cố gắng đem những hành trang về kiến thức và kĩ năng sống để dạy các em học sinh thân thương nơi đây. Thầy giáo, cô giáo&nbsp;vẫn mãi là "người lái đò" cho các thế hệ học sinh nơi đây, dẫu có niềm vui hay nỗi buồn thì bến đỗ mang tên TrườngTiểu học Ông Ích Đường&nbsp;luôn là kí ức đẹp trong kí ức của các em.</p><p>Thời gian trôi đi như những làn sóng dập dềnh ra khơi không thể nào trở lại. Tôi cũng luôn hi vọng các em học sinh của mình học tập thật tốt, luôn cố gắng vươn lên và hãy trân trọng những ngày tháng đ­ược học tập dưới mái trường thân yêu này!&nbsp;&nbsp;Và cũng tại mái trường Tiểu học Ông Ích Đường bao lớp thế hệ học sinh đã và đang trưởng thành mãi mãi nhớ về trường như một bến đỗ bình an, một điểm tựa tinh thần vững chắc để tiếp bước trên con đường mới đầy mơ ước.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người viết</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguyễn Thị Bích Diễm</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:54:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114532342</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài viết của cô NGÔ THỊ TIẾP</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114541340</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>KỈ NIỆM NGỌT NGÀO</strong></p><p>Ngày nào còn bỡ ngỡ<br>Loay hoay trước cổng trường<br>Chưa một chút bâng khuâng<br>Với ngôi trường mới ấy.</p><p><strong>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </strong>Thấm thoát mà 14 năm trôi qua, kể từ ngày nhận quyết định xin chuyển về trường Tiểu Học Ông Ích Đường. Ngôi trường dấu yêu với bao kỉ niệm khó phai.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chắc hẳn cái cảm xúc của những ngày đầu tiên về trường mới ai cũng có và mình cũng không ngoại lệ. Khi cầm trên tay tờ quyết định về trường Tiểu học Ông Ích Đường với tâm thế sẵn sàng đón chờ những điều mới mẻ, mình đã háo hức biết nhường nào! Sẵn sàng là thế, háo hức là thế nhưng mình cũng không tránh khỏi sự bỡ ngỡ, lo lắng khi đặt chân đến ngôi trường mà trước đó đối với mình là hoàn toàn xa lạ. Không bỡ ngỡ sao được khi mình chưa từng gặp lãnh đạo nhà trường và các đồng nghiệp nơi đây. Không lo lắng sao được khi chẳng biết làm như thế nào để bắt nhịp với cường độ công việc mà mình sẽ được giao, và không biết bản thân có nhanh chóng hòa đồng được với các đồng nghiệp trong trường hay không?&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày nhận quyết định về trường, mình không biết ngôi tường đó nằm ở đâu. Lần tìm mãi thì cuối cùng cũng tìm được tới trường. Người đầu tiên mình gặp là thầy Hiệu trưởng Nguyễn Quang Rô với khuôn mặt hiền từ, tiếp theo là cô Hiệu phó xinh đẹp Nguyễn Thị Diễm Lệ, và cô Thúy là Tổng phụ trách Đội. Thầy Hiệu trưởng phân công mình dạy lớp 1 ở Cẩm Hòa. Khi được phân công cũng không biết ngôi trường ấy ở đâu. Chỉ biết là xa so với dạy ở trường chính. Thế là mình xin thầy cho mình dạy trường chính cho gần để tiện đưa đón con nhỏ vì lúc đó chồng lại công tác xa nhà mấy tháng mới về nhà 1 lần nhưng thầy nhất quyết không cho. Cuối cùng mình cũng thực thi sự phân công của thầy. Thế là vào một buổi chiều, mình nhờ một người bạn thân chở lên trường ở Cẩm Hòa cho biết đường. Ngôi trường hiện ra trước mắt mình là một ngôi trường quá đơn sơ. Phòng học không có tivi, máy tính, máy chiếu. Toilet thì không có mái che, trời nắng thì đi nắng nóng, trời mưa thì ướt sũng. Con đường đến trường phải đi lên một cái dốc cao, nếu không đi rành sẽ bị té ngã và tụt dốc. Đã có vài lần mình bị tụt dốc, hoảng sợ vô cũng, nhưng đi mãi mĩnh cũng quen dần. Học trò ở đây rất đỗi đáng thương. Bạn nào cũng hiền từ. Nhìn bạn nào cũng ốm nhom, đen, thấp bé nhẹ cân so với học sinh thành phố mà mình đã dạy. Đa số các con đều là con của gia đình thuần nông, khó khăn. Nhớ lại, ngày 20/11 các con tặng quà cho cô là chiếc khăn quàng cổ, những bánh xà phòng nhưng chứa đựng biết bao tình cảm thân thương mà ba mẹ các con muốn gửi gắm trong đó. Lúc bấy giờ, ở đây chỉ có 5 lớp: Mình dạy lớp 1, Cô Hương dạy lớp 2, Cô Liệu dạy lớp 3, cô dạy lớp 4, cô Hoa dạy lớp 5. Tất cả các cô đều rất thương yêu, quan tâm, giúp đỡ nhau như chị em trong nhà. Mỗi lần đến trường, cảm giác như trở về ngôi nhà thứ hai, thật là tình cảm biết bao.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chính những khó khăn ấy, mình mới thấm thía nhận ra những nỗ lực và sự hy sinh của thế hệ các cô chú đồng nghiệp đi trước thật đáng quý biết bao. Mình hiểu rằng, các cô chú cũng từng trải qua những khó khăn vất vả thậm chí còn gian nan hơn mình rất nhiều. Họ chính là những tấm gương để mình học tập và phấn đấu hoàn thành tốt công việc và nhiệm vụ được giao. Mình vẫn luôn tin rằng mỗi khi mình gặp khó khăn thì luôn có Ban giám hiệu và các giáo viên trong trường sẵn sàng đưa tay nâng đỡ mình vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Cùng với quyết tâm cao nhất mình sẽ vượt qua mọi trở ngại trong công việc.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngôi trường ấy, qua bao năm tháng, đến nay đã thay đổi rất nhiều. Trường lớp khang trang, sạch sẽ và đầy đủ tiện nghi hơn. Để đạt được điều ấy là nhờ sự quan tâm của các cấp, đặt biệt là Ban lãnh đạo nhà trường có tâm, có tầm và sáng tạo.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mãi mãi trong tôi, ngôi trường ấy- Trường Tiểu học Ông Ích Đường- là nơi mình đã dạy được 14 năm, tuy không phải là quãng thời gian dài nhưng cũng đủ để chính mình lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường này, về những thầy cô nơi đây. Và có lẽ sẽ không bao giờ tôi quên được những ngày này- những ngày đầu tiên tôi bước vào trường- những ngày cuối tháng 8 êm dịu.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chuẩn bị chào đón 25 năm ngày thành lập trường, mỗi chúng tôi đều tự hứa sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân hơn nữa về phẩm chất đạo đức cũng như kiến thức chuyên môn để xứng đáng với nghề trồng người mà mình đã chọn. Xin được kính chúc các đồng nghiệp có một ngày lễ thật ý nghĩa, chúc các thầy cô luôn vững tay chèo để chở những thế hệ học trò mang theo hành trang kiến thức cập bến tương lai.</p><p>&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hòa Thọ Tây, ngày 14/08/2024&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người viết</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;NGÔ THỊ TIẾP</p><p>&nbsp;</p><p><strong>Trường em</strong><br>Ngôi trường của em<br>Ngói hồng rực rỡ<br>Từng ô cửa nhỏ<br>Nhìn ra chân trời<br>Ngôi trường thân thương<br>Đứng bên cánh đồng<br>Có một dòng sông<br>Song song ngôi trường<br>Ngôi trường yêu thương<br>Có cây che mát<br>Có cờ Tổ quốc<br>Bay trong gió ngàn<br>Ngôi trường khang trang<br>Có thầy, có bạn<br>Em ngồi em ngắm<br>Ngôi trường của em.</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-11 14:58:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3114541340</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ VI NA</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3115492620</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>ÔNG ÍCH ĐƯỜNG - NƠI KHỞI ĐẦU VÀ HÀNH TRÌNH TRỞ LẠI</strong></p><p>Có một điều đặc biệt trong cuộc sống khi ta có cơ hội trở về nơi đã gắn bó với mình suốt những năm tháng tuổi thơ, không chỉ là dưới tư cách của một cựu học sinh mà còn là một giáo viên – người truyền đạt tri thức và những bài học cuộc sống cho thế hệ trẻ dưới mái trường Tiểu học Ông Ích Đường. Mái trường mà tôi từng gắn bó, nơi đã nuôi dưỡng và trưởng thành tôi trong những năm tháng tuổi học trò, giờ đây đã trở thành nơi tôi được tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả: dìu dắt những học trò nhỏ, giống như tôi từng được các thầy cô dìu dắt ngày xưa.</p><p>Những ngày đầu trở lại trường, cảm xúc trong tôi thật khó tả. Bước qua cánh cổng quen thuộc, tôi thấy như mình đang sống lại những ký ức tươi đẹp của một thời học trò. Từng dãy hành lang, từng phòng học, từng hàng cây vẫn đứng đó, nhưng tôi thì đã trưởng thành, chín chắn hơn, và đang ở một vai trò mới. Cảm giác tự hào và xúc động đan xen khi tôi nhận ra rằng giờ đây, tôi chính là người mang đến cho các em học sinh những trải nghiệm mà mình từng nhận được.</p><p>Tôi nhớ rõ những ngày tháng mình là học sinh, ngồi lắng nghe thầy cô giảng bài với lòng ngưỡng mộ và biết ơn. Thầy cô là những người không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn là tấm gương sáng về nhân cách, về tình yêu nghề, về lòng nhân ái. Chính những giá trị ấy đã thôi thúc tôi chọn con đường trở thành giáo viên, để có thể lan tỏa tình yêu và nhiệt huyết ấy đến các thế hệ tiếp theo.</p><p>Giờ đây, khi đứng trên bục giảng, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết sự tận tâm và nỗ lực của thầy cô ngày xưa. Mỗi ngày lên lớp, tôi lại cảm thấy như mình đang góp phần xây dựng tiếp một chương mới cho ngôi trường yêu dấu. Những ánh mắt háo hức, những nụ cười trong sáng của các em học sinh là nguồn động viên lớn lao, giúp tôi không ngừng cố gắng và phấn đấu.</p><p>Được làm việc tại nơi đã từng là mái nhà thứ hai của mình, tôi càng hiểu rõ giá trị của từng bài học, từng lời khuyên mà thầy cô đã dạy tôi. Chính những điều ấy đã giúp tôi không chỉ vững bước trên con đường học vấn mà còn trở thành một người thầy, người cô như hôm nay. Tôi luôn tự nhủ phải làm sao để truyền đạt lại những điều quý giá đó cho các em học sinh của mình, để các em có thể trưởng thành và thành công như mình từng được.</p><p>Mỗi ngày đến trường, tôi lại càng yêu thêm công việc của mình, yêu thêm ngôi trường đã gắn bó với tôi từ thuở thiếu thời. Nhìn thấy những đổi thay, những phát triển của trường qua từng năm, tôi cảm thấy tự hào vì mình đã góp phần nhỏ bé vào sự phát triển đó. Và quan trọng hơn, tôi thấy hạnh phúc khi được đứng ở đây, giữa mái trường xưa, nơi đã chứng kiến sự trưởng thành của tôi, và nay là nơi tôi giúp các em học sinh trưởng thành từng ngày.</p><p>Kỷ niệm về một thời học trò tại trường, cùng với những trải nghiệm hiện tại trong vai trò là giáo viên, sẽ mãi mãi là hành trang quý báu trong cuộc đời tôi. Tôi biết rằng, dù thời gian có trôi qua, dù có bao nhiêu thế hệ học sinh nữa bước ra từ ngôi trường Ông Ích Đường, tình yêu và sự gắn bó của tôi với ngôi trường thân yêu sẽ mãi không thay đổi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-12 01:57:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3115492620</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3115703212</link>
         <description><![CDATA[<p>Cuộc đời là những chuyến đi và có những chuyến đi đã đưa ta đến với những nơi đầy ý nghĩa. Không biết tình cờ hay cái duyên may mắn đã đưa tôi đến với mái trường Tiểu học Ông Ích Đường.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Thời gian trôi qua thật nhanh, thế mà đã gần 3 năm kể từ ngày đầu tiên tôi đến ngôi trường thân yêu này. Khoảng thời gian tuy ngắn nhưng luôn dạy cho tôi những bài học của cuộc sống thật sâu sắc và đáng quý. Nhớ mới ngày nào khi còn là một giáo viên rất trẻ mới ra trường đầy bỡ ngỡ, rụt rè, thấy nơi đây sao xa lạ và đầy mới mẻ. Ấy vậy mà hôm nay khi đặt bút viết về mái trường trong lòng tôi ngập tràn cảm giác bồi hồi, xao xuyến như cái cảm giác lần đầu tiên đặt chân tới. Từ giây phút đầu tiên bước vào trường là tôi như có thêm một mái nhà để thương, để nhớ, một nơi để hướng đến và khắc sâu trong tâm trí. Một phần tuổi trẻ của tôi sẽ cống hiến ở đây, một phần tình yêu của tôi cũng ở đây. Và cũng tại đây-chính mái trường này đã, đang và sẽ luôn giúp tôi ngày càng trưởng thành, vững vàng trong cuộc sống.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tại ngôi trường này, tôi cảm nhận được những tình cảm thật ấm áp, sự chỉ bảo tận tình của thế hệ thầy cô đi trước dành cho các giáo viên trẻ. Mọi người thường xuyên trao đổi, giúp đỡ nhau trong công việc, chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống thường ngày, đây dường như là cái cảm yêu thương trong một gia đình mà tôi luôn cảm nhận được. Chính vì vậy mà Trường Tiểu học Ông Ích Đường không chỉ trở thành niềm tự hào của riêng tôi mà còn của tất cả các thầy cô trong nhà trường.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi tin rằng, cũng giống như tôi, ở đâu đó tận sâu thẳm trong tâm hồn, tất cả những giáo viên sống dưới mái nhà đầy yêu thương này, đều dành cho trường một vị trí trong trái tim mình. Ở đó, có những người thầy, người cô thật tận tụy, những người bạn thật chân thành, những học sinh thân yêu và có cả tình người ấm áp trong một môi trường giáo dục thân thiện. Để rồi đây, có lẽ từng hàng cây, ngọn cỏ nơi sân trường…tất cả cũng trở nên thân thuộc, đáng yêu và in đậm trong trí nhớ của bao con người nơi đây. Và cũng tại mái trường thân yêu này, bao lớp thế hệ học sinh đã và đang trưởng thành mãi mãi nhớ về trường như một bến đỗ bình an, một điểm tựa tinh thần vững chắc để tiếp bước trên đường đời đầy chông gai, thử thách.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<strong><em>Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy</em></strong></p><p><strong><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi đến trường để dạy các em thơ</em></strong></p><p><strong><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ông Ích Đường ơi, mái trường yêu dấu</em></strong></p><p><strong><em>Dưới bóng cây xanh bao kỉ niệm đầy</em></strong></p><p><strong><em>Tiếng trống vang xa, gọi từng trang vở</em></strong></p><p><strong><em>Ươm mầm tri thức, chắp cánh ước mơ.</em></strong></p><p><strong><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;</em></strong>Mỗi buổi sáng, khi bước chân ra khỏi cánh cửa nhỏ, tôi ngập tràn trong trong hạnh phúc bên ngôi trường thân yêu của mình. Tôi rất yêu ngôi trường này- nơi tôi không chỉ cảm nhận được sự hồn nhiên của những nụ cười vô tư của tuổi học trò mà còn là những giọt mồ hôi cùng những bài học quý giá, lời động viên không ngừng trên hành trình trưởng thành của bản thân.</p><p>&nbsp;Tôi luôn hi vọng và mong mỏi các em học sinh yêu quý học tập tốt, luôn cố gắng vươn lên và hãy trân trọng những ngày tháng đ­ược học tập dưới mái trường Tiểu học Ông Ích Đường thân yêu này, mong những đồng nghiệp của tôi luôn khỏe mạnh và vững bước với nghề, mong ngôi trường tôi công tác và gắn bó ngày một đi lên!&nbsp;&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; LÊ NHỊ TRINH</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-12 03:29:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3115703212</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ LÊ THỊ MINH TÂM</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3117765937</link>
         <description><![CDATA[<p>CẢM XÚC VỀ NGÔI TRƯỜNG THÂN YÊU</p><p>&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;Tôi bắt đầu công tác tại Trường Tiểu học Ông Ích Đường cách đây ba năm, và từ đó đến nay, ngôi trường dấu yêu này đã trở thành một phần quan trọng trong sự nghiệp giảng dạy của mình. Dù đã trải qua nhiều nhiều năm giảng dạy với 4 hội đồng sư phạm khác nhau, tôi vẫn cảm thấy mình may mắn khi được hòa nhập vào môi trường giáo dục đầy trẻ trung, năng động nơi đây.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Có lẽ ấn tượng đầu tiên của tôi về ngôi trường này chính là cơ sở vật chất đầy đủ, hiện đại, đáp ứng tốt các nhu cầu giảng dạy và học tập. Không chỉ vậy, cảnh quan của trường rất tươi mát, với nhiều cây xanh tạo không gian trong lành, thoáng đãng. Có lẽ vì vậy mà mỗi lần bước vào sân trường, tôi cảm nhận được sự dễ chịu và thư thái, như thể mọi áp lực công việc đều tan biến dưới bóng cây rợp mát tươi xanh.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một trong những điều khiến tôi trân quý về ngôi trường tiểu học Ông Ích Đường là tinh thần đoàn kết, vui tươi giữa các đồng nghiệp. Dù tôi có phần lớn tuổi hơn đại đa số thầy cô trong hội đồng sư phạm nhà trường, tôi dường như chưa bao giờ cảm thấy có khoảng cách với các đồng nghiệp. Trái lại, tôi luôn nhận được sự hỗ trợ tận tình và sự thân thiện, cởi mở của đồng nghiệp; sự lắng nghe và quan tâm đến ý kiến giáo viên của Ban giám hiệu nhà trường. Tôi có thể cảm nhận ở đây không hề có khoảng cách giữa các cán bộ quản lý với giáo viên, giáo viên với học sinh hay giáo viên với phụ huynh. Nơi đây, tôi không chỉ có các đồng nghiệp mà còn có những người như anh chị em, bạn bè luôn bên tôi; luôn quan tâm giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ &nbsp;những khó khăn, vướng mắc trong công việc cũng như những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống đời thường.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chính ở nơi đây, có những buổi làm việc chung đầy ắp tiếng cười, sự chia sẻ và động viên, đã giúp tôi thêm vững tin và cống hiến nhiều hơn cho sự nghiệp giảng dạy của mình. Tôi cảm thấy thật may mắn khi tôi được dạy trong một môi trường giáo dục hạnh phúc; một ngôi trường đang dần chuyển mình ngày một hiện đại hơn, năng động hơn, với những người đồng nghiệp chan hòa, dễ mến, với những học sinh tíu tít như đàn chim non.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;GV: &nbsp;Lê Thị Minh Tâm</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 02:47:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3117765937</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3118018180</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1327240925/3ed0670a9c98ef8d5abd7e9be070e4f9/Thu_Ng_i_tr__ng_t_i_y_u.docx" />
         <pubDate>2024-09-13 05:38:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3118018180</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ XUÂN HỒNG</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3118714747</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1327240925/5d1791c7d02ec589e935dce43bf33194/TRUONG_CA_OID.docx" />
         <pubDate>2024-09-13 14:07:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3118714747</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ LỆ THU</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3118724607</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1327240925/b7d4b6443f7012084c4a67d919fd2b57/Thu_Ng_i_tr__ng_t_i_y_u.docx" />
         <pubDate>2024-09-13 14:13:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3118724607</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3120222979</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2743602931/b43953cc0f1fe1972545c7ad31dc59ea/OID_25_n_m.doc" />
         <pubDate>2024-09-15 09:35:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3120222979</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ CHÂU (ĐÃ SỬA)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3120914226</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2746087561/11bd134ea8fa90049000ae0635cb56ca/K__Y_U_25_N_M_OID.pdf" />
         <pubDate>2024-09-16 02:43:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3120914226</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài viết của cô Nhuần</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3121366921</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>“ÔNG ÍCH ĐƯỜNG” - NGÔI NHÀ THỨ HAI</strong></p><p>&nbsp;</p><p>Ai trong chúng ta cũng có những kỷ niệm đẹp về thời học sinh. Những tiếng cười giòn tan trong giờ ra chơi, những bài giảng hay của thầy cô, những giờ đọc sách vui vẻ cùng bạn bè trên thư viện, những tình bạn đẹp... Tất cả đều được lưu giữ trong ký ức của mỗi người học sinh. Có lẽ thời gian thoải mái nhất, có nhiều niềm vui nhất phải kể đến là khi các em bắt đầu bước chân vào trường Tiểu học. Trường Tiểu học Ông Ích Đường qua 25 năm xây dựng và trưởng thành, đã trở thành ngôi nhà chung của biết bao thế hệ học trò như thế. Từ một ngôi trường nhỏ bé, trường đã không ngừng lớn mạnh, khẳng định vị thế của mình trong lòng cộng đồng.</p><p>Khi nhìn lại cả một hành trình dài, không chỉ các em học sinh mới có những kỉ niệm về ngôi trường mình đã từng học, mà bản thân tôi là một nhân viên của trường, cũng có nhiều những kỉ niệm đẹp mà mãi sẽ là hành trang, là niềm tự hào về ngôi trường mình đang công tác.</p><p>Năm học 2014-2015, tôi chính thức trở thành một thành viên của gia đình Trường Tiểu học Ông Ích Đường, với vai trò là một nhân viên văn thư. Khi mới buổi đầu tiên đến với ngôi trường Ông Ích Đường trong tôi có cảm giác rất lạ, một chút hồi hộp, lo lắng, bởi đây là môi trường làm việc hoàn toàn mới đối với tôi. Tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ làm việc trong môi trường sư phạm vì chuyên ngành của tôi là Du lich. Trước đây, tôi đã làm một số công ty, từ hướng dẫn viên Du lịch có, nhân viên Văn Phòng của một số công ty có…Và như một cơ duyên khi tôi làm việc trong trường Tiểu học Ông Ích Đường với công việc là nhân viên văn thư.</p><p>Khi tôi bắt đầu đến trường, một cảm giác yên bình, thoáng mát, gặp các thầy cô rất niềm nở, vui vẻ, thân thiện. Điều đó đã giúp tôi thêm thoải mái rất nhiều. Khi làm việc rồi, tôi mới dần nhận ra các đồng nghiệp của mình từ Ban giám Hiệu nhà trường, đến các bạn văn phòng, thầy cô đều giúp đỡ và hỗ trợ tôi rất nhiều từ những buổi đầu. Các em học sinh vui vẻ, hồn nhiên, lễ phép. Từ đó tôi dần yêu quý và coi đây là lựa chọn đúng của mình khi bước chân vào ngôi nhà Ông Ích Đường. Từ cuối tháng 4 năm học 2017-2018 tôi chính thức trở thành nhân viên thư viện tại trường. Kể từ đó, ngôi trường này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Khi bắt đầu đổi qua cương vị mới từ văn thư sang Thư viện, tôi cũng cảm thấy hồi hộp, pha chút tâm trạng lo âu, không biết công việc mới này mình có làm tốt không, có thu hút được các em học sinh đến với thư viện hay không? Nhưng trong lòng tôi luôn có một niềm tin vì tình yêu dành cho những cuốn sách, tình cảm yêu quý dành cho trường, cho đồng nghiệp thời gian qua sẽ là động lực để thúc đẩy tôi luôn cố gắng và tin tưởng sẽ tìm ra cách để thu hút các em học sinh cũng như các thầy cô giáo đến với thư viện nhiều hơn. Mỗi ngày đến với thư viện thì trong tâm tôi luôn coi thư viện như ngôi nhà sách nhỏ xinh chứa đựng một thế giới kỳ diệu, chứa đựng biết bao tri thức và niềm vui.</p><p>Mỗi buổi sáng đến trường, tôi lại háo hức bước vào thư viện. Căn phòng nhỏ xinh với mùi giấy mới luôn mang đến cho tôi cảm giác bình yên. Tiếng lật sách, tiếng thì thầm trao đổi của các em học sinh tạo nên một không gian ấm cúng. Tôi nhớ nhất những buổi chiều hè, các em học sinh túm tụm lại bên những cuốn truyện tranh, cười nói rôm rả. Có những em say mê khám phá thế giới khoa học, có em lại thích đọc những câu chuyện cổ tích.</p><p>Qua bao năm tháng, thư viện đã chứng kiến biết bao thế hệ học trò lớn lên. Và tôi tin rằng, với sự quan tâm của nhà trường, sự nhiệt tình của các thầy cô và tình yêu sách của các em học sinh, thư viện sẽ ngày càng phát triển và trở thành một địa chỉ thân thuộc của mọi người. Từ một ngôi trường nhỏ bé với ba điểm trường rải rác, Trường tiểu học Ông Ích Đường đã lớn mạnh không ngừng. Bên cạnh những lớp học, sân trường, thì thư viện từ một căn phòng nhỏ với vài giá sách đơn sơ, thư viện giờ đây đã trở thành một không gian rộng rãi, thoáng mát, tràn ngập ánh sáng với hàng ngàn cuốn sách đủ loại. Mỗi cuốn sách là một thế giới mới, mở ra những chân trời tri thức vô tận cho các em học sinh. Thư viện luôn là một góc nhỏ thân thuộc, nơi nuôi dưỡng trí tò mò và tình yêu sách của các thế hệ học trò. Thư viện không chỉ là nơi để mượn sách, mà còn là nơi các em tìm thấy niềm vui, sự thoải mái và những người bạn mới.</p><p>Tôi yêu công việc của mình, yêu những ánh mắt tò mò, những nụ cười rạng rỡ của các em khi tìm thấy một cuốn sách hay. Qua mười năm gắn bó với ngôi trường Ông Ích Đường, tôi thấy rằng đây là quãng thời gian vô cùng đáng nhớ đối với riêng tôi. Trong các giờ ra chơi có lẽ là thời gian tuyệt vời của tôi cùng các em khi được chia sẻ niềm vui đọc sách với các em học sinh. Không chỉ cùng các em tìm hiểu những cuốn sách hay, những câu chuyện thường ngày của các em chia sẻ cùng cô, những thắc mắc của các em sau khi được cô giải đáp mà tôi còn cùng những bạn bè đồng nghiệp với niềm đam mê đọc sách giống mình cũng coi việc đến thư viện như một thói quen, những cuốn sách hay cung cấp cho các thầy cô, được các thầy cô chia sẻ lại các câu chuyện, hay cuốn sách mà thầy cô đã từng đọc và quan trọng hơn cả là niềm vui khi tìm và giới thiệu đến các thầy cô những cuốn sách hay, cần thiết hỗ trợ công việc giảng dạy của các thầy cô hiệu quả hơn….Cứ như vậy, ngôi trường này không chỉ là nơi làm việc mà còn là ngôi nhà thứ hai của tôi.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Mái trường tôi yêu</strong></p><p>Hai mươi lăm năm trường tiểu học Ông Ích Đường</p><p>Khuôn viên thoáng mát hàng cây che nắng</p><p>Sáng ngày đến trường vui đàn chim hót</p><p>Đón thầy cô chúng em chào ngày mới</p><p>Tiếp sức vui trồng chẳng sự khó khăn</p><p>Khăn quàng đỏ túi sách em mang đủ</p><p>Bao thế hệ đã qua ngôi trường nhỏ</p><p>Bỏ lại đây bao tình thương ngày đó</p><p>Trò nhớ thầy cô mong ngày gặp lại</p><p>Tại ngôi trường đã có bí danh em</p><p>Muốn thành thầy giỏi trò ngoan</p><p>Sách là bạn quý dịu dàng đáng yêu</p><p>Đến với thư viện Ông Ích Đường sớm chiều</p><p>Bao nhiêu trang sách bấy nhiêu tấm lòng</p><p>Năm năm em học và bốn khóa tiếp</p><p>Vị thế mình trong các trường Tiểu học</p><p>Vườn ươm trồng nhiều màu hoa tươi sắc</p><p>Nhắc đến tên em em tiếp bước vươn xa</p><p>Giáo sư, tiến sĩ nơi trồng em đó.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-16 09:35:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3121366921</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bài viết của cô Mộng Mơ</title>
         <author>doanthuhienpro</author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3127635331</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1327240925/12169a596e61edcfb9f8fd4b1a0749b2/b_i_vi_t_c_a_M_ng_M_.docx" />
         <pubDate>2024-09-19 11:21:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3127635331</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÀI VIẾT CỦA CÔ TRỊNH THỊ NGỌC TÚ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3127808394</link>
         <description><![CDATA[<p>Trường Ông Ích Đường đón nắng mai, </p><p>Thầy cô chăm chút mỗi ngày dài. </p><p>Từng trang giáo án bao tâm huyết, </p><p>Mở lối tri thức sáng tương lai.</p><p><br/></p><p>Nắng sớm đong đầy bao lời giảng, </p><p>Tâm hồn thầy cô mãi tỏa lan. </p><p>Dạy em nhân nghĩa, lòng trung thực, </p><p>Cho em đôi cánh vững đường xa.</p><p><br/></p><p>Dẫu đường đời rộng bao thách thức,</p><p> Thầy cô luôn cạnh, chẳng rời xa.</p><p> Những mầm xanh ấy dần tươi tốt, </p><p>Chờ ngày đơm hoa, toả ngát hương.</p><p><br/></p><p>Ông Ích Đường mãi là nơi nhớ, </p><p>Chở đầy kỷ niệm buổi đầu tiên. </p><p>Nhờ ơn cô thầy em vững bước, </p><p>Trường đời em đi, mãi vững vàng.</p><p><br/></p><p><strong><em>Trịnh Thị Ngọc Tú</em></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-19 13:05:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3127808394</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài viết của cô Lê Thị Minh Tâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3131985679</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2778333254/f07446088d02b0d967084acf550008bb/B_o_t__ng_L__Th__Minh_T_m.pdf" />
         <pubDate>2024-09-22 23:12:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthuhienpro/tun3h4supx79woeu/wish/3131985679</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
