<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Viết bài văn kể lại một truyền thuyết, cổ tích -A2 by Phạm Thị Ái Vân</title>
      <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w</link>
      <description>Được tạo bởi sự sáng tạo phong phú</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-22 02:17:02 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-10-27 15:57:46 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://i.vdoc.vn/data/image/2020/09/03/ke-lai-mot-truyen-da-biet-truyen-thuyet-co-tich-bang-loi-van-cua-em-cay-tre-tram-dot.jpg</url>
      </image>
      <item>
         <title>Khải Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1762540011</link>
         <description><![CDATA[<div>Thánh Gióng<br><br></div><div>Ngày xưa, đời hùng vương thứ 6, làng Gióng có một đôi vợ chồng ngheò ao ước cô một đứa con. Một hôm, người đi ra ruộng thì bỗng thấy một dấu chân to, người vợ liền đặt chân lên dấu chân dấu chân để ướm thử thấy chân mình nhỏ hơn. Bà đi về nhà, bỗng vài ngày sau, bà bỗng có thai và sau 12 tháng thì sinh được một bé trai,hai vợ chồng vui mừng. Nhưng đã 3 năm liền, cậu vẫn chưa biết nói, chưa biết đi, chưa biết cười và đặt đâu nằm đấy. Bây giờ giặc Ân đang xâm chiếm bờ cõi của nước ta. Nhà vua lo sợ, sai sứ giả đi khắp nơi rao người tài giỏi về phụng sự cho đất nước. Nghe tiếng rao, cạu bé đứng phắt dậy, kêu bố mẹ mời sứ giả vào. Cậu nói: “Ông hãy về tau với vua rằng hẫy sắm cho tôi một con ngựa sắt ,một cái roi sắt và một cái áo giáp sắt, ta sẽ phá tan lũ giặc này”. Sứ giả vừa cảm thấy ngạc nhiên vừa cảm thấy mừng rỡ về tau nga cho nhà vua. Từ lúc đó, cậu bé lớn nhanh như thổi. Ăn mấy bát cơm cũng chưa no, áo mới sắm cúng chật, căng đứt chỉ. Bố mẹ cậu bé làm bao nhiêu cũng không đủ cho cậu, nên phai nhờ bà con trong làng trợ giúp. Còn lúc này, giặc đã đến chân núi Trâu. Nước nhà đang trrong thế nguy. Vừa lúc đó, sứ giả đã dến, mang đầy đủ ngựa sát, roi sắt và giáp sắt dến cho cậu. lúc này cậu đã lớn như một chàng tráng sĩ. Cậu mặc chiếc giáp sắt, cầng cái roi sắt chuẩn bị lên đường, cậu tạm biệt cha mẹ, bà con rồi cậu vỗ vào mông ngựa, ngứa hí lên tiếng dài. Cậu leo lên lưng ngựa, phi ngựa đi một chặng đường dài để đánh giặc.Cậu và con ngựa phi đến chỗ có giặc, cậu dùng chiếc roi sắt, quật giặc tơi bời, con ngựa phun lửa. Đánh được một lúc, roi sắt bị gãy, cậu tìm đến chỗ rãy tre, một tay nhổ một nắm tre dài. Cậu dùng nắm tre để chiến đấu tiếp. Đánh xong, cậu cùng con ngựa bay về trời.Vua lập công ơn làm đền thờ cúng cậu ngay tại quê nhà. Cứ tháng bốn hàng năm, dân làng lại mở hội Gióng.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-23 09:49:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1762540011</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhật Minh</title>
         <author>hoivanhungminh</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1763329490</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa có một cặp vợ chồng tuổi già tốt bụng thường xuyên giúp đỡ người khác, nhưng vẫn chưa có con, Ngọc Hoàng thấy thương nên để hoàng tử xuống đầu thai làm con của họ.<br><br></div><div>&nbsp;Khi cậu bé khôn lớn thì cha mẹ cậu mất, nên cậu cậu phải ngủ dưới gốc cây đa và cũng chỉ được cha để lại cho chiếc rìu, các năm sau Ngọc Hoàng cử thiên thần xuống dậy võ công cho cậu. một hôm người hàng rượu tên Lý thông thấy cậu cao to lực lưỡng, nên nghĩ là kết nghĩa anh em với cậu thì sẽ được lợi.<br><br></div><div>mỗi năm là phải cống nạp cho con chằn tinh, nên mẹ con Lý thông lừa Thạch Sanh ra miếu thờ, nhưng chằn tinh đã bị thạch Sanh, sau đó Lý thông lại tiếp tục lừa Thạch Sanh nữa, khi đã lấy đầu chằn tinh để lấy công của thạch Sanh. Vào một ngày nọ công chúa bị một con đại bang bắt, Thạch Sanh thấy vậy liền bắn con chim chảy máu, khi tới hang ổ của con đại bàng thì nó vẫn cố chống lại, rồi nóbị chém bay đầu, khi biết tin thì Lý Thông&nbsp; liền cho quân lui tới và nhốt Thạch Sanh dưới hang, thì gặp con trai của thủy tề, thủy tề cảm ơn Thạch Sanh và tặng anh một cây đàn thần, sau khi anh quay về gốc đa thì bị hồn của con chằn tinh và con đại bàng trả thù anh bằng cách vu oan anh ăn trộm của cải giấu vào chỗ của Thạch Sanh.<br><br></div><div>Mà lạ thay từ sau khi công chúa được cứu về thì cô bị câm, không ai chữa được.<br><br></div><div>Trong ngục đen tối và lạnh lẽo thì Thạch Sanh đã đánh cây đàn thần thủy tề, tiếng đàn khi đến tai công chúa thì cô nhận ra đó chính là tiếng đàn của người đã cứu cô.<br><br></div><div>Nhà vua lấy thế làm lạ, nên đã gọi Thạch Sanh lên hỏi truyện, Thạch Sanh kể đầu đuôi câu chuyện cho vua nghe, khi biết được câu truyện thì nhà vua đã cho Thạch Sanh giải quyết lý thông, Thạch Sanh chỉ để họ đi thôi, trên đường đi thì mẹ con Lý Thông đã bị sét đáng trúng và phải đầu thai làm bọ hung.<br><br></div><div>Nhà vua gả công chúa cho Thạch Sanh nên 18 nước chư hầu muốn cưới công chúa đều nổi giận, nên họ đã chuẩn bị quân lính để đánh nước ta.<br><br></div><div>Thạch Sanh không muốn nhà vua động binh, nên đã cho quân lính phải ăn hết nồi cơm, quân địch ăn mãi không hết nên đã xin hàng và quay về nước.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-23 15:17:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1763329490</guid>
      </item>
      <item>
         <title>43. Nguyễn Thành Trung</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764428129</link>
         <description><![CDATA[<div>Thuở xưa ở vùng đất Lạc Việt có vị thần tên là Lạc Long Quân, con trai của thần Long Nữ sống ở dưới biển Đông. Thần hình rồng, sức khỏe phi thường và có nhiều phép lạ. Thỉnh thoảng thần lên sống trên cạn, giúp dân diệt trừ các loài yêu quái như Ngư Tinh, Hồ tinh, Mộc Tinh. thần còn dạy dân cách trồng trọt và sinh sống. Âu cơ là một tiên nữ dòng dõi Thần Nông ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng thích ngao du đây đó, những nơi có phong cảnh đẹp. Bên trai tài, bên gái sắc, họ yêu nhau rồi kết thành vợ chồng.&nbsp; Ít lâu sau, Âu Cơ sinh ra cái bọc trăm trứng, nở ra một trăm người con khôi ngô tuấn tú lạ thường. Chẳng cồn bú mớm mà đàn con lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần.&nbsp; Một hôm, nhớ biển cả và cảm thấy mình không thể sống lâu trên cạn được, Lạc Long Quân đành từ biệt Âu Cơ để trở về chốn thủy cung. Âu Cơ một mình nuôi con.Ngày lại ngày qua, nàng sốt ruột trông ngóng chồng với tâm trạng buồn tủi. Cuối cùng, nàng gọi chồng lên mà than thở : -Sao chàng nỡ bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi các con?! Lạc Long Quân ân cần giải thích:<br><br></div><div>-Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở chốn non cao.Kẻ trên cạn người dưới nước, tính tình tập quán khác nhau, khó lòng mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi có việc gì khó khăn thì giúp đỡ nhau, đừng quên lời hẹn. Âu Cơ nghe theo đưa năm mươi người con lên đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, lập ra nước Văn Lang, đóng đo ở Phong Châu (vùng Bạc Hạc, Lâm Thao, Phú Thọ ngày nay). Triều đình có quan văn, quan võ (Lạc tướng, Lạc hầu). Con trai của vua gọi là lang, con gái vua gọi là mị nương. Vua cha chết, con trai trưởng nối ngôi. Mười tám đời vua kế tiếp nhau đều lấy hiệu Hùng Vương. Từ sự tích này mà dân tộc Việt Nam thường nhắc đến nguồn gốc cao quý của mình là con Rồng cháu Tiên. Tất cả các dân tộc sống trên đất nước Việt Nam đều là anh em cùng chung một bọc sinh ra (đồng bào). Các dân tộc đoàn kết, thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước.<br><br></div><div>Kể lại một truyện đã biết (truyền thuyết, cổ tích) bằng lời văn của em: Truyện Cây Khế.<br><br></div><div>Ngày xửa, ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ mất sớm. Người anh tham lam, khi chia gia tài liền chiếm hết nhà cửa, ruộng vườn cha mẹ để lại, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn, ngày ngày chăm bón cho mảnh vườn và cây khế. Năm ấy, cây khế trong vườn nhà người em ra quả rất sai. Từng chùng quả chín vàng như năng lúc lỉu trên cành. Người em nhìn cây khể mà vui mừng, tính đem bán để lấu tiền mua gạo.&nbsp; Một hôm, có con chim lạ từ đâu bay đến ăn khế. Thấy cây khế bị chim ăn xơ xác người em ôm mặt khóc. Chim bỗng cất lời: “Ăn một quả trả một cục vàng May túi ba gang, mang đi mà đựng” Người em nghe chim nói tiếng người lấy làm kinh ngạc, bèn vể kể cho vợ nghe. Hai vợ chồng may một chiếc túi vừa đúng ba gang, chờ chim đến. Hôm sau, chim bay đến, bảo người em ngồi lên lòng mình. Chim bay rất xa, dên một hòn đảo đầy vàng bạc giữa biển khơi bao la. Người em lấy vàng bỏ đầy túi ba gang rồi lại theo chim trở về nhà. Từ đó, người em trở nên giàu có.&nbsp; Người anh nghe thấy em giàu liền sang chơi và lân la hỏi chuyện. Em không giấu giếm kể lại cho anh tường tận mọi điều. Người anh nằng nặc đòi đổi nhà cửa ruộng vườn của mình lấy mảnh vườn và cây khế, người em dù không muốn nhưng thấy anh cương quyết quá cũng đành đởi cho anh. Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu những quả vàng chín mọng, người anh khấp khởi mừng thầm, ngày ngày ngóng chờ con chim lạ tới. Thế rồi một hôm, chim tới ăn khế, người anh giả vờ khóc lóc, chim cũng nói: “Ăn một quả trả một cục vàng May túi ba gang, mang đi mà đựng” Người anh nghe vậy, mừng như mở cờ trong bụng, vội vã cùng vợ may một chiếc túi to thật là to. Hôm sau chim tới đưa người anh đi lấy vàng ở hòn đảo xa lạ nọ. Nhìn thấy vàng bạc châu bái trên đảo, người anh vội vàng nhết đầy túi to, lại còn giắt khắp người. Khi người anh leo lên lưng chim, chim phải vổ cánh mấy lần mới bay lên được. Vì quá nặng nên chim bay chậm, mãi vẫn ở trên biển. Chim bảo người anh vứt bớt vàng bạc đi nhưng anh ta không chịu. Chim nặng quá, nghiêng cánh, thế là người anh tham lam cùng túi vàng rơi xuống biển sâu, không bao giờ trở về được nữa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 01:08:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764428129</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương Diễm - Thánh Gióng - 6A2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764505015</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một câu chuyện về một vị anh hùng cứu nước thuở sơ khai vẫn in đậm trong tâm trí em - Đó là câu chuyện về Thánh Gióng:</div><div>Ngày xửa ngày xưa, vào đời Hùng Vương thứ sáu ở làng Gióng có hai vợ chồng ông bà lão ăn ở hiền lương phúc Đức mà mãi vẫn chưa có nổi một mụn con. Một hôm, bà lão ra ruộng bỗng thấy giữa ruộng có một vết chân rất to, lấy làm ngạc nhiên bà đặt bàn chân vào ướm thử. Về nhà bà thấy trong người khác lạ bèn bàn với ông lão tìm đến thày thuốc. Sau khi bắt mạch thày thuốc vui mừng báo ông bà sắp có con. Mười hai tháng sau bà sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi Ngô Tuấn tú. Hai ông bà mừng lắm. Nhưng lạ thay, cậu bé đến ba tuổi vẫn không nói cười và cũng không biết đi, đặt đâu nằm đấy.</div><div>Thời bấy giờ có giặc Ân sang xâm lược nước ta. Thế giặc mạnh, nhà vua lo sợ bèn sai sứ giả đi khắp nơi rao tìm người tài giỏi cứu nước. Sứ giả đến đầu làng, cậu bé bỗng nhiên cất tiếng nói: “Mẹ mời sứ giả vào đây cho con”. Bà lão nghe thấy vui mừng mời sứ giả vào. Sứ giả vào, cậu bé nói: “Nhà ngươi về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một áo giáp sắt, một cái roi sắt; ta sẽ phá tan quân giặc này”. Sứ giả vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ về tâu vói vua. Nhà vua lập tức sai thợ ngày đêm làm những vật chú bé dặn. Sau hôm gặp sứ giả, chú bé lớn nhanh như thôi: cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã căng đứt chỉ. Hai ông bà làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con đành phải chạy nhờ bà con làng xóm, bà con làng xóm ai cũng vui vẻ giúp đỡ vì mong muốn chú bé đánh giặc cứu nước.</div><div>Giặc đã đến chân núi Trâu, thế nước rất nguy, người người lo sợ, hoảng hốt.&nbsp;</div><div>Đúng lúc đó nhà vua đã đến làng Gióng, mang theo một con ngựa sắt, một áo giáp sắt, và một cái roi sắt. Cậu bé vùng dậy, vươn vai bỗng biến thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng; oai phong, lẫm liệt. Tráng sĩ mặc áo giáp sắt bước lên, vỗ vào mông ngựa, ngựa hí vang trời; chàng cầm roi sắt nhảy lên mình ngựa. Ngựa phun lửa và tráng sĩ thúc ngựa xông thẳng vào lũ giặc ngoại xâm, đón đầu chúng, đánh đến lớp này đến lớp khác. Tráng sĩ đi đến đâu, giặc chết như ngả rạ đến đó. Roi sắt gãy, tráng sĩ nhổ những bụi tre hai bên đường quật vào giặc. Giặc tan vỡ, đám tàn quân, dẫm đạp lên nhau, chạy toán loạn. Tráng sĩ đuổi giặc đến chân núi Sóc Sơn rồi một người một ngựa lên đỉnh núi,cởi bỏ áo giáp sắt, rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời.&nbsp;</div><div>Vua nhớ công ơn của vị anh hùng dân tộc cứu nước phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà. Nay vẫn còn đền thờ ở làng Phủ Đổng, tục gọi là làng Gióng. Mỗi năm đến tháng tư, làng mở hội đông vô cùng, người người đến lễ tôn vinh vị Thánh đã có công cứu nước đánh tan giặc ngoại xâm.</div><div>Em thầm cảm phục vị anh hùng thuở đầu dựng nước và giữ nước Thánh Gióng ấy. Mãi biết ơn ông và nguyện học tập thật giỏi mong rằng sau này góp một phần công sức nhỏ bé xây dựng đất nước đẹp giàu xứng với mong muốn và những hy sinh lớn lao của các vị anh hùng thế hệ đi trước đã mang lại cuộc sống thanh bình hôm nay cho đất nước.</div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div>.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 01:38:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764505015</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Tuệ Anh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764599075</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xửa ngày xưa, vào đời Hùng Vương thứ mười sáu, có một cặp vợ chồng tuy đã già nhưng không có con nối dõi.<br>Hai ông bà lớn tuổi nổi tiếng hiền lành, tốt bụng ở làng Gióng nhưng không hiểu sao lại gặp vận rủi như vậy. Cho đến một hôm, khi bà cụ đi rẫy về thì bất ngờ nhìn thấy một vết chân rất lớn. Quá ngạc nhiên, bà lão cho chân vào ống nghiệm để đo độ lớn của vết chân. Thời gian trôi qua, bà lão không còn nhớ đến dấu chân xưa, rồi bỗng một ngày bà mang thai. Vợ chồng bà lão mừng lắm, sinh được một bé trai kháu khỉnh, kháu khỉnh. Nhưng đứa trẻ đó từ khi sinh ra đã không biết nói, biết cười, không biết đi, nó chỉ nằm một chỗ. Hai ông bà đi từ vui mừng về việc có em bé đến lo lắng và buồn bã, không biết tại sao.<br>Bấy giờ giặc Ân sang xâm lược nước ta. Chúng làm cho đời sống nhân dân vô cùng khó khăn, tình hình đất nước lúc này đang ở thế “ngàn cân treo sợi tóc”. Vua sai sứ đi loan tin khắp nơi, tìm người hiền tài đứng lên cứu nước. Cuối cùng sứ giả cũng đến được làng Gióng. Nghe tiếng sứ giả, cậu bé chợt cất tiếng gọi mẹ: “Mẹ ơi, xin mời sứ giả đến đây cho con”. Thấy con nhiều ngày không nói, không cười, bỗng hôm nay nó cất tiếng gọi mẹ, hai người mừng lắm, liền mời sứ giả vào nhà.<br>Khi sứ giả vào nhà, chàng thanh niên liền sai sứ giả quay lại, chuẩn bị đầy đủ vũ khí để đánh giặc: Ngựa sắt, áo sắt, đĩa sắt để tiêu diệt quân xâm lược. Sứ giả mừng rỡ vội vàng trở về bảo vua chuẩn bị. Nhà vua cũng đồng ý lời cậu bé. Lạ hơn nữa, Thánh Gióng từ khi gặp sứ giả của nhà vua đã lớn nhanh như thổi, cơm cha mẹ thổi dù ăn bao nhiêu cũng chẳng mấy chốc áo quần đều chật. Cậu bé sớm biến thành một người đàn ông cao lớn, mạnh mẽ và mạnh mẽ.<br>Chẳng mấy chốc, người mua nhầm đã mang đến tất cả những thứ mà Gióng yêu cầu. Thánh Gióng liền ra trận. Bất cứ nơi nào bạn đi, đánh bại kẻ thù. Gươm bị gãy, Gióng liền nhổ một bụi cây bên đường, quật ngã quân xâm lược. Một lần, khi ngựa của Thánh Gióng đến chân núi Sóc Sơn, Thánh Gióng liền cởi áo giáp sắt đang mặc, bay thẳng lên trời.<br>Để ghi nhớ công ơn của Thánh Gióng, nhà vua đã cho ông dựng đền thờ vị tướng này tại quê hương là làng Gióng. Đến nay, dấu tích của quá khứ vẫn còn đó. Tháng 4 hàng năm, người dân thường đến đền Phù Đổng Thiên Vương để tưởng nhớ ông.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 02:20:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764599075</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hồng Phúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764615137</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa, vào đời Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên gọi là Mỵ Nương, sắc đẹp tuyệt trần. Mỵ Nương được vua cha yêu thương rất mực. Nhà vua muốn kén cho nàng một người chồng thật xứng đáng.<br><br></div><div>Một hôm có hai chàng trai đến, xin ra mắt nhà vua để cầu hôn. Một người ở vùng núi Ba Vì, tuấn tú và tài giỏi khác thường: chỉ tay về phía đông, phía đông biến thành đồng lúa xanh, chỉ tay về phía tây, phía tây mọc lên hàng dãy núi. Nhân dân trong vùng gọi chàng là Sơn Tinh. Còn một người ở mãi tận miền biển Đông tài giỏi cũng không kém: gọi gió, gió đến, hò ma, ma tới – Chàng này tên gọi là Thủy Tinh.<br><br></div><div>Một người là chúa của miền non cao, một người là chúa của vùng nước thẳm, cả hai đều xứng đáng làm rể vua Hùng cả. Hùng Vương băn khoăn không biết nhận lời ai, từ chối ai. Nhà vua cho mời các quan lạc hầu vào bàn mà vẫn không tìm được kế hay. Cuối cùng, Hùng Vương phán rằng:<br><br></div><div>– Hai người đều vừa ý ta cả, nhưng ta chỉ có một người con gái, biết gả cho người nào? Ngày mai, nếu ai đem đồ sính lễ đến đây trước: một trăm ván cơm nếp, hai trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, thì được rước dâu về.<br><br></div><div>Sáng sớm hôm sau, Sơn Tinh đã đem đầy đủ lễ vật đến trước và được phép đưa dâu về núi. Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ, đùng đùng nổi giận, đem quân đuổi theo, một hai đòi cướp lại Mỵ Nương.<br><br></div><div>Thủy Tinh hô ma, gọi gió, làm thành dông bão đùng đùng rung chuyển cả đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn tiến đánh Sơn Tinh. Nước ngập lúa, ngập đồng rồi ngập nhà, ngập cửa.<br><br></div><div>Sơn Tinh không hề nao núng, dùng phép màu bốc từng quả đồi, di từng dãy núi chặn đứng dòng nước lũ. Nước dâng lên cao bao nhiêu, Sơn Tinh lại làm cho đồi, núi mọc cao lên bấy nhiêu. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng trời liền, cuối cùng Thủy Tinh đuối sức phải rút quân về.<br><br></div><div>Từ đó, oán ngày càng thêm nặng, thù ngày càng thêm sâu, không năm nào Thủy Tinh không làm mưa làm bão, dâng nước lên đánh Sơn Tinh và lần nào Thủy Tinh cũng thua, phải bỏ chạy.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 02:28:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764615137</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn phạm minh anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764640227</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Vào thời vua Hùng Vương có một người đàn bà đã nhiều tuổi nhưng sống một mình. Như thường lệ, một buổi sáng dậy bà đi thăm nương, bỗng nhìn thấy một vết chân giẫm nát cả mấy luống cà của mình. Nhìn vết chân bà ngạc nhiên kêu lớn: – “Chao ôi! Bàn chân ai mà to thế này!”. Tò mò nên bà đưa chân vào ướm thử vết chân lạ kia, bỗng bà cảm thấy rùng mình khi đưa bàn chân ướm thử vào dấu chân lạ. Và từ đó bà có mang. Đủ ngày tháng, bà sinh được một đứa con trai bụ bẫm đặt tên là Gióng. Nhưng thằng bé đã lên ba tuổi rồi mà vẫn nằm ngửa đòi ăn, không biết ngồi biết lẫy, cũng không biết nói hay biết cười.Bấy giờ có giặc Ân kéo vào cướp nước ta. Giặc Ân rất hung tàn, cầm đầu là một viên tướng tên gọi Ân vương. Chúng đi đến đâu là đốt phá nhà cửa, giết người cướp của đến đấy. Quân đội Hùng Vương nhiều phen xuất trận, nhưng đánh không nổi lại chúng. Vua Hùng lấy làm lo lắng vội phái sứ giả đi khắp nơi trong nước tìm tướng tài để giúp vua cứu nước.</div><div>Một hôm sứ giả đi đến làng chú bé Gióng. Nghe tiếng loa rao nói đến việc nhà vua cầu người tài, bà mẹ Gióng đang ru con, liền bảo đùa con rằng:</div><div>– Con ơi! Con của mẹ chậm đi chậm nói thì biết bao giờ mới đi đánh giặc giúp vua được đây!</div><div>Không ngờ Gióng nhìn mẹ mở miệng bật lên thành tiếng:</div><div>– Mẹ cho gọi sứ giả vào đây cho con!</div><div>Nói xong lại im bặt. Bà mẹ vừa mừng vừa sợ, vội đi kể chuyện với xóm giềng. Mọi người tới nhà ai nấy cho là một sự lạ. Sau cùng một người nói:</div><div>– Ta cứ đi mời sứ giả đến xem thử nó muốn cái gì.</div><div>Khi sứ giả của nhà vua bước vào nhìn thấy chú bé Gióng liền hỏi rằng:</div><div>– Mày là đứa trẻ lên ba mới học nói, mày định mời ta đến đây để làm gì?</div><div>Gióng trả lời rất chững chạc:</div><div>– Về bảo với nhà vua rèn cho ta một con ngựa sắt, một thanh gươm sắt, một giáp sắt và một nón sắt, ta sẽ đánh đuổi giặc dữ cho!</div><div>Ai nấy đứng nghe khôn xiết lạ lùng. Cho là thần nhân xuất hiện, sứ giả lập tức phi ngựa về tâu với nhà vua. Nghe nói, Hùng Vương mừng rỡ liền ra lệnh cho thợ rèn góp tất cả sắt lại rèn ngựa, gươm, áo giáp và nón như lời xin của chú bé. Mọi thứ rèn đã xong nặng không thể tưởng tượng nổi. Hàng chục người mó vào thanh gươm mà không nhúc nhích. Vua Hùng phải cho hàng ngàn quân sĩ tìm mọi cách để chở đến cho chú bé Gióng.Khi được tin quân sĩ khiêng ngựa sắt sắp đến làng, mẹ Gióng sợ hãi chạy về bảo con:</div><div>– Con ơi! Việc nhà vua đâu phải là chuyện chơi. Hiện quân sĩ đang kéo đến ầm ầm ngoài bãi rồi, biết làm thế nào bây giờ con?</div><div>Nghe nói thế, Gióng vụt ngồi dậy, nói:</div><div>– Việc đánh giặc thì mẹ đừng lo. Nhưng mẹ phải cho con ăn thật nhiều mới được!</div><div>Mẹ vội thổi cơm cho con ăn, nhưng cứ nấu lên được nồi nào Gióng ngốn hết ngay nồi ấy. Mỗi lần ăn một nồi cơm thì Gióng lại lớn thêm một ít và đòi ăn thêm. Mẹ càng cho con ăn thì con lại càng lớn như thổi, bỗng chốc đã thành một chàng thanh niên vô cùng khỏe mạnh. Hết gạo, bà mẹ đi kêu gọi xóm làng. Mọi người nô nức đem gạo khoai, trâu, rượu, hoa quả, bánh trái mang đến đầy một sân. Nhưng đưa đến bao nhiêu thì Gióng ăn vợi hết bấy nhiêu, mà vẫn đòi ăn không nghỉ.Sau đó, Gióng lại bảo tiếp:</div><div>– Mẹ kiếm vải cho con mặc.</div><div>Người ta lại đua nhau mang vải lụa tới may áo quần cho Gióng mặc. Nhưng thân thể Gióng lớn vượt trội một cách kỳ lạ, áo quần vừa may xong đã thấy chật, thấy ngắn, lại phải mang vải lụa tới để chắp nối thêm. Không mấy chốc đầu Gióng đã chạm đến nóc nhà. Ai nấy chưa hết kinh ngạc thì vừa lúc quân sĩ đã hì hục khiêng được ngựa, gươm, áo giáp và nón sắt tới. Gióng bước ra khỏi nhà vươn vai một cái, người bỗng cao to sừng sững, chân dài hơn trượng, hét lên một tiếng như tiếng sấm:</div><div>– Ta là tướng nhà Trời!</div><div>Thế rồi Gióng mặc giáp sắt, đội nón sắt, tay cầm gươm múa quanh mấy vòng. Đoạn từ biệt mẹ và dân làng, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa sắt bỗng chồm lên, phun thẳng ra đằng trước một luồng lửa đỏ rực. Gióng thúc chân, ngựa phi như bay, sải từng bước dài hàng chục con sào. Chỉ trong chớp mắt, ngựa đã xông đến đồn trại giặc đang đóng la liệt cả mấy khu rừng. Lưỡi gươm của Gióng vung lên loang loáng như chớp giật. Quân giặc xông ra chừng nào chết chừng ấy. Ngựa thét ra lửa thiêu cháy từng dãy đồn trại, lửa thiêu luôn cả mấy khu rừng.Nhưng tướng giặc Ân vương vẫn còn cố gào thét hô quân xáp tới, Gióng càng đánh càng khỏe, thây giặc nằm ngổn ngang. Bỗng chốc gươm gãy, Gióng không chút bối rối, thuận tay nhổ những bụi tre hai bên đường quật tới tấp vào các toán giặc đang cố gắng trụ lại theo lệnh chủ tướng. Chẳng mấy chốc quân giặc đã tẩu tán bỏ chạy khắp nơi, Ân vương bị quật chết tan xác. Bọn tàn binh giặc lạy lục xin hàng. Quân đội của Hùng Vương cũng như dân các làng chỉ còn việc xông ra trói chúng lại. Không đầy một buổi, Gióng đã trừ xong nạn cho nước nhà. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc Sơn. Đến đây, Gióng bèn cởi giáp bỏ nón lại, rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.</div><div>Sau khi thắng trận, để nhớ ơn người anh hùng, vua Hùng sai lập đền thờ Gióng ở làng quê, phong làm Phù Đổng thiên vương.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 02:39:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764640227</guid>
      </item>
      <item>
         <title>14 .Nguyễn Minh Dương</title>
         <author>21a2duongnguyenminh0512</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764660907</link>
         <description><![CDATA[<div>Truyện cổ tích: Ai Mua Hành Tôi<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xưa có một anh nông dân trẻ tuổi,sống bằng nghề làm ruộng.Anh hiền lành,tốt bụng,luôn giúp đỡ bà con trong xóm. Cha mẹ mất sớm, anh sống một mình, tháng ngày chăm chỉ làm việc đồng áng, kiếm củi đem ra chợ bán lấy tiền để sinh sống.Một hôm ,anh xách búa lên rừng đốn củi. Trong khi đang lúi húi chặt cây anh trông thấy một con quạ tha một con chim sẻ đậu trên phiến đá gần chỗ anh đang làm việc. Nhìn thấy thế, anh động lòng thương con chim sẻ bé nhỏ sắp chui vào bụng con quạ nên anh nhặt một hòn&nbsp; đá ném vào con quạ, nó bỏ mồi chạy mất, miệng còn lẩm bẩm báo thù… Anh chàng chạy lại nhặt con chim sẻ đang thoi thóp, cố tìm cách ủ cho nó sống lại. Chỉ chừng giập bã trầu, con chim sẻ đã hồi tỉnh và bay được. Nó cảm ơn anh và bảo anh ngồi chờ để nó đưa biếu một vật. Một lát sau, con chim đã bay trở lại miệng ngậm một cái lọ bé xíu đặt xuống bên cạnh và nói: “Đây là là nước thần có phép làm cho người trẻ lại, vật thì lớn thêm, trần gian không ai có”. Nói rồi nó vỗ cánh bay đi. Anh ngồi lại tần ngần mở nút ra xem thì thấy đầy một lọ nước mùi thơm ngạt ngào. Rồi anh nút lọ lại cẩn thận, khi gánh củi về, anh treo lọ lên vách.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thời gian trôi qua, bận công việc làm ăn nên anh cũng quên đi, không nghĩ tới cái lọ ấy nữa.Ít năm sau, anh chàng mới cưới được vợ. Hai vợ chồng rất thương yêu nhau. Một hôm chồng đi cày vắng, vợ ở nhà quét dọn. Thấy một cái lọ con treo trên kèo nhà, chị bèn bắc ghế lấy xuống mở nút ra xem. Khi ngửi thấy mùi thơm, chị ta đồ là dầu thơm gội đầu. Lát sau, chị nấu nước tắm gội rồi tiện tay đổ lọ nước ra xức khắp tóc tai mình mẩy.Không ngờ sau khi xức xong, chị ta tự nhiên trở nên xinh xắn trắng trẻo, nhan sắc mỹ miều ít ai sánh kịp. Nước thần trôi xuống mấy luống hành bên cạnh giếng, khiến cho những cây hành cũng lớn phổng lên một cách lạ thường: củ to như bình vôi, dọc dài bằng đòn gánh. Khi người chồng đi cày về nhìn mặt vợ thì ngẩn cả người cứ tưởng là tiên sa xuống cõi trần, nếu không có tiếng nói thì cơ hồ anh không nhận ra là vợ mình nữa. Nghe vợ nhắc đến lọ nước thơm, anh mới sực nhớ tới chuyện báo đền của con chim sẻ ba năm về trước. Nỗi mừng biết lấy gì cân, anh ngắm và mãi không chán mắt, rồi kể lại câu chuyện cũ cho vợ nghe.Từ đấy anh cứ quấn quýt vợ không rời. Công việc đồng áng vì thế cũng mười phần bê trễ. Nhưng cứ ở nhà mãi thì đói mất nên anh đành phải đi làm. Để khỏi nhớ, anh thuê thợ vẽ hình vợ. Mỗi khi ra đồng làm việc, anh lại treo bức tranh ở bờ ruộng để nhìn cho thỏa.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Một hôm anh đang cày ruộng, bức tranh được treo lên một cái cọc cắm ở trên bờ. Vừa cày được mươi luống, tự nhiên con quạ năm xưa sà xuống quắp lấy bức tranh mang đi. Anh chàng ở bên kia bờ thấy vậy bèn hò hét đuổi theo nhưng không kịp nữa. Chỉ một loáng đã mất hút. Báo thù việc anh ném đá giành mồi của nó ngày xưa, quạ mang bức tranh vào tận kinh đô, thả xuống ở sân rồng. Bọn lính thị vệ thấy sự lạ lùng, bèn nhặt lên đem trình vua.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cầm lấy bức truyền thần, vua ngắm nghía mãi không chán mắt.Lập tức vua ra lệnh cho một quan dại thần và&nbsp; thị vệ phải tìm cho được người đàn bà như đã vẽ trong tranh mang về. Quan đại thần cho người về địa phương sục sạo khắp hang cùng ngõ hẻm. Để việc tìm tòi có hiệu quả, chúng bày ra trò mở hội ở các vùng chúng đến để cho mọi người đổ về xem. Mỗi lần thấy dân tập hợp đông đúc, chúng đưa bức tranh ra giả tảng nói là tình cờ bắt được, người nào mất thì đến mà nhận.Rồi chúng tới vùng quê hai vợ chồng anh chàng có lọ nước thần và cũng bày trò mở hội ba đêm ngày. Quả nhiên anh chàng sa vào mưu gian. Khi nhìn thấy bức tranh anh không đắn đo gì cả, lật đật bước tới để nhận. Nhưng anh không ngờ bọn lính chộp lấy anh. Chúng theo anh về nhà và tìm thấy ngay người đàn bà trong tranh. Mừng quá, chúng vội đưa kiệu rước nàng về kinh đô, mặc kệ cho người chồng than khóc.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau khi bị bắt vào cung, người đàn bà không cười không nói, áo đẹp không mặc, đầu không chải và không cho một ai đến gần. Đem được người đẹp về cung, nhà vua hết sức mừng rỡ, nhưng cũng hết sức buồn phiền vì mọi thứ dỗ dành, dọa nạt đều không thể làm cho người ngọc nở một nụ cười hoặc nói lên một tiếng. Vua bèn hạ lệnh cho rao trong dân chúng hễ ai có cách gì làm cho nàng cười nói lên được, thì sẽ ban thưởng cho quan cao lộc hậu. Nghe tin này, có nhiều người, từ những vai hề nổi tiếng, những ông trạng cười cho đến các bậc lương y, các pháp sư phù thủy, v.v… đua nhau trẩy kinh hy vọng dùng tài phép lớn cho người đàn bà phải buột miệng nói cười để mong ân thưởng. Nhưng dù đã giở đủ mọi trò, đều vô hiệu.<br><br></div><div>Lại nói chuyện anh chồng từ khi vợ bị quan quân bắt đi thì không còn thiết làm ăn gì nữa. Khi nghe tin loan báo ai làm cho người đẹp trong cung nói cười được thì sẽ được vua ban thưởng, anh biết là vợ mình đang ở cung vua, bèn quyết vào kinh tìm vợ. Trước khi đi, anh nhổ mấy củ hành ở cạnh giếng buộc làm một gánh quẩy theo. Đến kinh đô anh quảy gánh của mình đi lại trước cửa hoàng cung rao to lên những câu:<br><br></div><div><em>Dọc bằng đòn gánh,</em></div><div><em>Củ bằng bình vôi,</em></div><div><em>Ai mua hành tôi,</em></div><div><em>Thì thương tôi với!</em></div><div>Tiếng rao của anh vọng vào cung mỗi lúc mỗi lớn. Nét mặt của vợ anh tự nhiên cũng mỗi lúc mỗi tươi.&nbsp;<br><br></div><div>Khi nhìn thấy mặt chồng, vợ anh cười lên một tiếng. Thấy người đàn bà lần đầu tiên cười nói, vua sung sướng như mở cờ trong bụng, lại thấy những cây hành to lớn lạ thường thì nhà vua lấy làm kinh ngạc quá đỗi. Vua ngỡ là nhờ những cây hành kỳ lạ này mà người đẹp nói cười. Vua liền nảy ra ý nghĩ muốn tự mình cải trang gánh gánh hành để làm vui lòng người đẹp. Vua bảo anh chồng:<br><br></div><div>– Hãy đặt gánh hành lại đó và cởi áo ra mau!<br><br></div><div>Vui cởi áo long bào vứt cho anh và mặc áo của anh vào. Vua còn bắt anh bày cho mình học thuộc câu rao, rồi quẩy gánh hành qua lại trước mặt người đàn bà, cất tiếng rao mới học được. Thấy vậy, vợ anh hàng hành cười ngặt nghẽo. Vua thích thú lại càng làm già. Nhưng đột nhiên người đàn bà bảo thị nữ thả đàn chó ra. Chó thấy vua ngỡ là người lạ liền nhảy xổ tới cắn chết. Người đàn bà vội bảo chồng:<br><br></div><div>– Mình hãy mau mau trèo lên ngai vàng đi!Anh chồng lật đật trèo lên ngai vàng giữa lúc trăm quan và cung nữ rập đầu bái mạng. Từ đó anh làm vua và ở với vợ trọn đời.<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 02:48:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764660907</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Quỳnh Anh...!</title>
         <author>21a12anhtranquynh1901</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764691105</link>
         <description><![CDATA[<div>Một nhà kia,có hai anh em cha mẹ mất sớm.Hai anh em chăm chỉ làm lụng nên cũng có tiền đủ sống.Muốn vui nhà vui cửa , hai anh em quyết định đi lấy vợ.Nhưng từ lúc có vợ rồi, người anh nên lười biếng.Tất cả công việc nặng nhọc đều trút vào hai vợ chồng người em.Hai vợ chồng thức khuynh dậy sớm, chăm chỉ làm lụng , lại cố gắng cày cấy, làm cỏ, bỏ phân, lúa tốt hơn trước, nên đến mùa, được bội thu.Thấy thế, người anh sợ em kể công chiếm lấy phần hơn, vội bàn với vợ cho hai vợ chồng người em ra ở riêng.Ra ở riêng với vợ, người em được người anh chia cho có một căn nhà tranh lụp xụp, trước nhà có một cây khế ngọt. Hai vợ chồng người em không phàn nàn một lời, hết vào rừng đốn củi đem ra chợ bán, lại đi gánh mướn, làm thuê.<br>Còn người anh có bao nhiêu ruộng nương đều cho làm rẽ, để ngồi không hưởng sung sướng với vợ.Thấy&nbsp; người em không phàn nàn gì nên người anh cho là người em ngu si, được vậy lấn tới. Ngày sung sướng nhất của hai vợ chồng người em đó là những ngày khế chín, trĩu quả. Quanh năm, hai vợ chồng đã chăm bón và bắt sâu, đuổi kiến cho cây khế, nên cây khế xanh mơn mởn, bóng rợp khắp mảnh vườn nhỏ bé, quả lúc lỉu cả ở những cành là sát mặt đất, trẻ lên ba cũng với tay được.Một buổi sáng tinh mơ, hai vợ chồng mang quang gánh và thúng bị ra gốc khế, định trèo lên hái quả đem ra chợ bán thì thấy trên ngọn cây rung động rất mạnh, như có người đang trèo lên cây. Hai vợ chồng nhìn lên thì thấy một con chim rất lớn đang ăn những quả khế chín vàng. Hai vợ chồng đứng dưới gốc cây xem chim ăn, đợi chim bay đi rồi mới trèo lên cây hái quả. Từ đấy, cứ mỗi buổi sáng tinh mơ, hai vợ chồng ra hái khế, thì đã lại thấy chim ở trên cây rồi. Thấy có người, chim vẫn cứ ăn, ăn được một lúc lâu, rồi mới vỗ cánh bay đi. Chim ăn ròng rã như thế ngót một tháng trời, cây khế cũng mấy chốc vợi hẳn quả.Một hôm, đứng đợi cho chim ăn xong, người vợ nói nửa bỡn nửa thật với chim: “Chim ơi, chim ăn như thế thì còn gì là khế của nhà tôi nữa! Cây khế nhà tôi cũng sắp hết quả rồi đấy, !”. Chim bỗng ngẩng lên , nheo mắt như cười, đáp lại: “Ăn một quả, trả cục vàng! May túi ba gang, đem đi mà đựng”. Chim nhắc đi nhắc lại câu ấy ba lần, rồi mới vỗ cánh bay đi chỗ khác=)Hai vợ chồng thấy chim biết nói đã lấy làm lạ, lại thấy chim bảo mình như thế, nhắc lại cho mình đến ba lần, nghe rõ mồn một, nên càng suy nghĩ, phân vân ko biết làm như thế nào.<br>Nhưng rồi hai vợ chồng cũng làm theo lời chim. Người vợ lấy vài vuông vải nâu may cho chồng một cái túi, ngang dọc đúng ba gang.Sáng hôm sau, hai vợ chồng vừa ăn xong thì thấy một luồng gió mạnh cuốn cả cát bụi trước sân nhà, rồi trong chớp mắt một con chim cực kỳ lớn hạ xuống giữa sân, quay đầu vào nhà kêu lên mấy tiếng như chào hỏi.Người chồng xách cái túi ba gang ra sân, chim nằm rạp xuống, quay cổ ra hiệu cho anh ngồi lên lưng mình. Anh ngồi lên lưng chim, bám vào cổ chim thật chặt.Chim đứng dậy vươn cổ , bay lên trời xanh.Khi đã đến nơi, chim bảo người em muốn lấy gì thì lấy.Tuy nhiên,anh chỉ nhặt một ít vàng rồi trở về.Người vợ thấy chồng đi về bình an liền mừng rỡ vô cùng.Tiếng đồn hai vợ chồng người em trở nên giàu có..Người anh thấy vậy liên trao đổi mảnh đất của anh đổi lên cây khế của nhà em.Hai vợ chồng cũng làm ý đúc giống ng em.Thế là người anh kêu vợ may nhưng may to gấp ba, mỗi chiều chín gang, thành một cái tay nải lớn. Sáng hôm sau, chim hạ cánh xuống sân trước túp lều tranh. Người anh đang ăn, thấy chim bay đến, bỏ cả ăn hấp tấp chạy ra, tay xách cái túi lớn trèo tót lên lưng chim, còn người vợ vái lấy vái để chim thần. Chim cất cánh bay bổng lên mây xanh, qua núi qua biển cả, rồi cũng hạ cánh xuống cái đảo khi trước.Trên lưng chim bước xuống, người anh hoa cả mắt về những ánh ngũ sắc ở các loại kim cương và ngọc quý chiếu ra. Ðến khi vào hang, người anh lại càng mê mẩn tâm thần, quên cả đói cả khát, cố nhặt vàng và kim cương cho thật đầy tay nải, lại buộc đầu ống quần và tay áo cho thật chặt rồi nhồi nhét đầy cả hai tay áo và hai ống quần, đến nỗi nặng quá, chàng ta cố kéo lê từng bước mà vẫn chưa ra được khỏi hang.</div><div>Chim đợi lâu quá, chốc chốc lại kêu lên vài tiếng vang cả đảo, thúc giục anh chàng ra về. Mãi gần chiều, anh ta mới kéo được cái tay nải đầy vàng và kim cương đến chỗ chim đang đợi. Muốn cho khỏi rơi, anh ta đặt tay nải dưới cánh chim, rồi lấy dây thừng buộc chặt tay nải vào lưng chim và vào cổ mình.</div><div>Chim vỗ cánh bay lên, nhưng vì nặng quá, mới bay lên khỏi mặt đất một ít lại sa xuống. Sau chim cố gắng đạp hai chân thật mạnh xuống đất, vươn cổ bay bổng lên. Anh chàng ngồi trên lưng chim khấp khởi mừng thầm, cho là chỉ trong giây phút mình sẽ về đến nhà, sẽ có nhà cao cửa rộng, vườn ruộng khắp nơi, tiêu pha hết đời thật hoang toàng cũng không hết của.<br>Lúc ấy, chim đã bay trên biển cả. Trời trở gió, những con sóng xám xì cất cao lên bằng mấy nóc nhà. Chim bay ngược gió rất là nhọc mệt, cổ gập hẳn xuống, hai cánh mỗi lúc một yếu dần. Túi vàng lớn thốt nhiên bị gió hất mạnh vào cánh chim. Chim buông xuôi hai cánh, đâm bổ từ lưng trời xuống biển. Chỉ trong chớp mắt, người anh bị sóng cuốn đi, cái túi lớn và những ống quần, tay áo chứa đầy vàng và châu báu dìm anh ta rất mau xuống đáy biển.<br>Còn chim chỉ bị ướt lông, ướt cánh một lúc, rồi chim lại vùng lên khỏi mặt nước, bay về núi, về rừng sâu..!!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 03:03:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764691105</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quốc Khang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764696659</link>
         <description><![CDATA[<div>Truyện Thạch Sanh<br><br>Ngày xưa, có hai vợ chồng tuổi già mà chưa có con. Tuy nhà nghèo nhưng hai ông bà vẫn phải đi chặt củi kiếm cơm nuôi thân và cũng hay đi giúp đỡ mọi người. Ngọc Hoàng thấy họ tốt bụng nên sai thái tử xuống đầu thai làm con. Sau khi cậu bé vừa khôn lớn thì cả cha mẹ của cậu đều mất. Người ta gọi cậu là Thạch Sanh. Khi Thạch Sanh biết dùng búa thì Ngọc Hoàng sai thiên thần xuống dạy võ và thần thông cho chàng. Một hôm Lý Thông đi ngang qua thấy Thạch Sanh to lớn, hắn nghĩ: “Người này khỏe như voi, Nó về ở cùng thì lợi biết bao.” Thế là Lý Thông bắt đầu dụ dỗ Thạch Sanh về ăn cùng gia đình mình. Nhưng Thạch Sanh không biết đó chỉ là cái bẫy mà Lý Thông bày ra để hại anh thôi. Bấy giờ, trong vùng có con Chằn tinh chuyên ăn thịt người, nhiều lần quan quân bổ vây định diệt trừ nhưng không được nên hằng năm phải nộp cho nó một mạng người để đỡ phá phách. Bây giờ đến lượt của Lý Thông. Mẹ con hắn nghĩ kế lừa Thạch Sanh. Nửa đêm, Thạch Sanh đang ngủ thì con Chằn tinh lao đến vồ anh nhưng không thành. Thạch Sanh dùng cây búa đánh lại. Trận đấu xảy ra rất khốc liệt và Thạch Sanh đã dùng búa bổ Chằn tinh ra làm hai. Sau khi giết nó anh được một bộ cung tên bằng vàng. Mẹ con Lý Thông đang ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa thì giật mình tưởng là hồn Thạch Sanh quay về báo thù nhưng Thạch Sanh lại mạng xác con Chằn tinh về và kể về việc anh đã giết Chằn tinh. Lý Thông thấy thế bèn nảy ra kế khác: “ đó là con trăn vua nuôi đã lâu, em giết nó không khác gì tội chết, thôi em đi trốn đi, có chuyện gì để anh lo liệu.” Thạch Sanh thật thà tin ngay và về lại túp lều dưới gốc đa kiếm củi&nbsp; nuôi thân. Lý Thông sau khi lừa Thạch Sanh hí hửng mang đầu Chằn tinh nộp cho vua, được phong làm Quận công. Một hôm công chúa bị con đại bàng khổng lồ gắp đi. Thấy nó, Thạch Sanh liền dùng cung tên bắn nó trúng vào cánh đại bàng, nó bị thương nhưng vẫn cố bay về thung lũng. Thấy con gái bị mất tích, nhà vua vô cùng đau đớn. Ông sai Lý Thông đi tìm, nếu được ông sẽ gả công chúa cho. Lý Thông vừa mừng vừa sợ, qua mười ngày, hắn bỗng gặp Thạch Sanh đi xem hội. Thạch Sanh kể hết chuyện cho Lý Thông, Lý Thông mừng rỡ, bảo anh vẫn hắn đến đó. Đến nơi, Thạch Sanh xin xuống hang cứu công chúa. Thạch Sanh dễ dàng hạ gục đại bàng, sau khi cứu công chúa, Lý Thông sai người hạ tảng đá xuống hại Thạch Sanh. Biết được điều đó, Thạch Sanh tìm đường lên, ở trong hang, anh vô tình gặp được thái tử con vua Thuỷ Tề&nbsp; và cứu được lên. Khi trở về cung điện, Thạch Sanh được vua tặng nhiều vàng nhưng chàng không nhận và chỉ xin một cây đàn và trở về gốc đa. Hồn Chằn tinh và Đại bàng báo thù Thạch Sanh bằng cách lấy hết vàng và giấu vào gốc đa nơi Thạch Sanh trú ngụ, Thạch Sanh bị bắt vào ngục tối. Bên trong không thấy một bóng người, Thạch Sanh yên lặng, trầm tư, suy nghĩ về việc mà mình đã trải qua. Chàng bỗng cảm thấy lo lắng về sự an nguy của công chúa, nhỡ không may mẹ con nhà Lý Thông lại bày mưu kế hãm hại công chúa. Thạch Sanh nói: “Nếu như công chúa có mệnh hệ gì, ta thề với ngươi, ngươi sẽ giết ngươi.&nbsp; Sau khi công chúa được cứu về thì cô đã bị câm, chẳng nói, chẳng cười, có rất nhiều thầy thuốc giỏi được mời đến nhưng không ai chữa được. Một hôm Thạch Sanh gẩy đàn trong sự buồn bã, chán nản thì đã lọt vào tai công chúa. Nàng xin cha gọi người ấy vào cung. Thạch Sanh được mời đến, trước mặt tất cả mọi người, chàng nói hết tất cả mọi chuyện về việc Lý Thông và Chằn tinh. Vua cho Thạch Sanh quyết định số phận của mẹ con Lý Thông. Chàng nhân từ bảo họ về quê làm ăn. Sau đó chàng được vua Thuỷ Tề gả cho cô công chúa, lễ cưới của họ rất tưng bừng, nhộn nhịp. Thấy vậy hoàng tử các nước chư hầu rất tức giận khi bị công chúa từ chối. Họ kéo binh lính cả mười tám nước sang đánh. Thạch Sanh bảo vua không cần binh lính sau đó chàng nhẹ nhàng gảy đàn, tiếng đàn làm cho quân lính địch bủn rủn chân tay và xin hàng. Sau đó Thạch Sanh mời họ vào ăn chung cho vui. Thấy có mỗi bát cơm bé tí, họ không muốn cầm đũa, Thạch Sanh đố ai ăn hết được bát cơm này sẽ trọng thưởng. Bọn họ ăn mãi, ăn mãi vẫn không hết. Chúng cúi đầu lạy và kéo nhau về nước.&nbsp;<br>Qua câu chuyện này, chúng ta có thể thấy sự nhân hậu, dũng cảm và hiền từ của Thạch Sanh.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 03:05:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764696659</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lại Minh Huyền</title>
         <author>laihuyen2107</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764760718</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><sub>&nbsp;</sub></strong><strong><sup>&nbsp;Ngày xửa, ngày xưa, ở quận Cao Bình có hai vợ chồng tiều phu đã già mà vẫn chưa có con. Ngày ngày, họ phải lên rừng đốn củi về đổi lấy gạo nuôi thân. Tuy nghèo nhưng họ lại hay làm việc nghĩa giúp đỡ mọi người. Thấy thế, Ngọc Hoàng bèn sai thái tử xuống đầu thai làm con của họ.</sup></strong></div><div><strong><sup>&nbsp; &nbsp; Bà vợ mang thai cậu bé nhưng kì lạ thay mấy năm cậu vẫn chưa được sinh ra. Cho đến khi cậu khôn lớn hơn thì bó mẹ đã mất cả, cậu chỉ biết sống lủi thủi dưới gốc cây và tài sản cũng chỉ là một cái rìu cũ của cha. Sau đó Ngọc Hoàng sai các thiên thần xuống để dạy các phép thần thông.Cho đến một ngày có một người bán rượu đi ngang qua gốc cây tên là Lý Thông, hắn thấy Thạch Sanh cao to khỏe mạnh, hắn kết nghĩa với Thạch Sanh nhằm lợi dụng Thạch Sanh. Tuy vậy nhưng Thạch Sanh không hề hay biết mà đồng ý ngay. Năm ấy đến lượt Lý Thông cống nạp mạng, hắn sợ lắm nên mẹ con hắn mới nghĩ ra cách&nbsp; để Thạch Sanh đi chết thay. Tối đến Thạch Sanh ra miếu thờ, đúng lúc con Chằn tinh định ăn thịt Thạch Sanh thì&nbsp; đã bị Thạch Sanh giết chết. Sau đó Thạch Sanh thấy có bộ cung tên vàng, chàng nhặt lên và luôn mang theo mình. Khi thấy Thạch Sanh về Lý thông mới lại nghĩ cách lừa thạch Sanh tiếp, nói là con Chằn Tinh đấy là của vua mà Thạch Sanh đã giết chết nên bảo Thạch Sanh về ở gốc đa còn mình thì ở nhà lo liệu,&nbsp; khi đã lấy được đầu của Chằn Tinh từ tay của Thạch Sanh hắn bèn giao cho vua để trao thưởng và phong chức Quận Công. Một hôm, nhà vua tổ chúc hội kén rể , ai bắt được quả cầu vàng thì sẽ được làm chồng của công chúa. Nhưng khi công chúa định ném quả cầu thì bất ngờ một con Đại bàng bay tới, quắp lấy công chúa bay đi. Khi nó bay qua gốc đa mà Thạch Sanh đang ở, Thạch Sanh liền rút bộ cung vàng, bắn chảy máu cánh của con Đại bàng. Sau khi công chúa bị&nbsp; mang đi, nhà vua rất lo, giao cho Lý thông đi tìm hang ổ của Đại Bàng. Khi Thạch Sanh biết tin, chàng liền thật thà kể rằng mình biết hanh ổ của Đại Bàng. Lý thông mừng rỡ đi cùng Thạch Sanh đến hang. Khi vừa đến, Thạch Sanh xin xuống cứu Quân lính của Lý thông buộc dây vào lưng Thạch Sanh, thả xống hang . Vốn&nbsp;<br>một chằn tinh có nhiều phép lạ, đại bàng tuy bị thương nặng nhưng vừa thấy chàng nó liền chồm dậy, tung cánh, chĩa vuốt lao đến Thạch Sanh nhanh trí giương cung bắn mù mắt nó, lấy búa bổ vỡ đầu nó. Chàng lấy dãy buộc ngang lưng&nbsp; công&nbsp; chúa rồi ra hiệu cho quân lính ở trên kéo nàng lên. Công chúa vừa được đưa lên mặt đất thì Lý thông phái&nbsp; quân lính đưa nàng về cung. ‘Hắn ở lại vần đá lấp cửa hang hòng giết chết Thạch Sanh để cướp công chàng.Biết mình đã bị hại chàng liền đi sâu vào hang thì cứu được con trai của vua thủy tề.Vua thủy tề cảm ơn anh và tặng anh rất nhiều vầng bạc nhưng anh chỉ lấy một cái đàn. Sau khi được cứu, công chúa không mang lại bị câm. Hồn của Chằn tinh và Đại bàng hiện lên, lấy hết đồ của vua rồi cho vào gốc đa, nơi thạch sanh ở. Thạch sanh bị bắt cho vào ngục tối, trong ngục chàng liền lấy đàn ra gảy, tiếng đàn bay bổng, nhẹ nhàng bay theo gió truyền đến tai của công chúa, bỗng dưng công chúa lại cười nói vui vẻ và bảo vua gọi Thạch Sanh đến. Khi đi ra Thạch Sanh liền kể hết mọi chuyện, nhà vua hiểu ra và cho chàng tự xử hai mẹ con Lý Thông, nhưng Thạch Sanh thương tình cho hai mẹ con về quê làm việc. Khi đang đi trên đường thì hai mẹ con Lý Thông bị sét đánh chết rồi hóa kiếp thành bọ hung. Thạch Sanh và công chúa kết hôn. Kết hôn chưa được bao lâu thì hoàng tử của 18 nước chư hầu nổi giận vì không cưới được công chúa, liền kéo quân sang đánh chiếm&nbsp; nước mình . Nhà vua rất hoảng sợ nhưng Thạch Sanh lại bình tĩnh, mang đàn ra gảy, tiếng đàn thuần hóa binh lính của 18 nước chư hầu khiến cho ai cũng thấy nhớ quê nhà. Không những vậy, chàng còn tiếp đãi quân lính bằng niêu cơm thần. Mới nhìn thấy niêu cơm thần binh lính bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường, nhưng khi ăn, chiếc niêu cơm đó cứ ăn hết lại đầy khiến cho binh lính rất ngạc nhiên, thán phục, xin về nước. Từ đó Thạch Sanh và công chúa sống hạnh phúc bên nhau suốt đời.</sup></strong></div><div><sup><br><br></sup><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 03:38:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764760718</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Phương </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764765696</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi nhà nọ có hai anh em cha mẹ mất sớm. Sau khi lấy vợ người anh không muốn ở chung với người em nữa và cả hai quyết định chia tài sản. Người anh tham lam lấy hết nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò mà bố mẹ để lại.Còn người em chỉ có một túp lều nhỏ và một cây khế ngọt.Người em không chút phàn nàn,ngày ngày chăm cho cây và đi cày cuốc nuôi thân.<br>&nbsp;Năm ấy tự nhiên cây khế sai quả lạ thường cành nào cũng trĩu quả ngọt,vàng ruộm.Người em thấy thế trong lòng mừng thầm, tính chuyện mang cây khế đi bán đổi lấy gạo.<br>&nbsp;Một hôm có một con chim phượng từ đâu bay đến mổ khế lia lịa.Thấy thế người em lấy gậy định đuổi nó đi và nói: “ Này con chim kia ta chỉ có duy nhất một cây khế này , ta vất vả chăm nó mà bây giờ mày đến ăn hết thì ta được đi bán thế nào. Chú chim vừa ăn vừa nói:<br>&nbsp;Ăn một quả,trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng.Người em nghe vậy cũng đành để chim ăn khế.<br>&nbsp;Mấy ngày sau chim lại đến ăn khế,ăn xong nó bảo người em lấy túi ba gang để đi lấy vàng.Người em váo nhà lấy túi rồi leo lên lưng của chú chim phượng hoàng ngồi.Chú chim bay mãi qua bao nhiêu núi cao biển cả rồi dùng lại ở một hòn đảo.Hòn đảo đó có rất nhiều vàng,người em đi xem một vòng hòn đảo rồi quay về lấy ít vàng. Chim bảo người em lấy thêm đi nhưng em không lấy.Xong xuôi chú chim lại chở người em về nhà.<br>&nbsp;Từ đó người em chở nên giàu có,đã mang rất nhiều lúa và gạo cho người dân nghèo. Người anh biết tin liền sao giờ chơi vào đòi đổi nhà và ruộng đất để lấy túp lều nhỏ và cây khế. Người em đồng ý,vậy là người em mang đồ vào nhà còn người anh chuyển vào túp lều ở.<br> Mùa năm sau, cây lại trĩu quả,chim phượng hoàng lại đến ăn. Người anh giả vờ khóc lóc than vãn,chim bèn nói ăn một quả,trả cục vàng,may túi ba gang mang đi mà đựng.Người anh vui mừng bảo vợ mày túi nhưng không phải ba hàng mà là mười hai gang.Hôm sau chú chim đưa người anh đi lấy vàng.Vừa đến nơi người anh đã lấy rất nhiều vàng không những để đầy túi mười hai gang mà người anh anh còn lấy thêm vàng để vào người.Trên đường về vì nặng quá nên chú chim không bay được bèn kêu người anh thả bớt vàng xuống nhưng người anh không nghe.Bực quá chú chim nghiêng cánh, hất người anh xuống nước.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 03:41:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764765696</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Anh Thư ( 26-9)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764771813</link>
         <description><![CDATA[<div>Sự Tích Bánh Chưng Bánh Dày<br><br>Vào đời Vua Hùng Vương thứ sáu, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con.<br>Nhân dịp đầu xuân, vua mời họp các hoàng tử lại, bảo rằng:” Con nào tìm được thức ăn ngon lành để bày cỗ cho ý nghĩa nhất, ta sẽ truyền ngôi cho”.<br>Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hi vọng mình lấy được ngai vàng.<br>Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương là Tiết Liêu ( còn gọi là Lang Liêu ) có tính thình nhân hậu, lối sống đạo đức , hiếu thảo với cha mẹ. Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ nên ông lo lắng không biết làm thế nào.<br>Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần bảo:”Này con, vật trong Trời Đất không gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con hãy nên lấy gạo nếp để làm bánh hình tròn và hình vuông để tượng hình Trời và Đất.Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng hình Cha Mẹ sinh thành”.<br>Tiết Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ.Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng hình Đất , bỏ vào chõ chưng chín gọi là bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng hình Trời, gọi là bánh Dày Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng hình cha mẹ yêu thương đùm bọc con cái.<br>Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến này trên mâm cỗ. Ôi thôi, đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Tiết Liêu thì chỉ có bánh Chưng và bánh Dày. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, thì Tiết Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ý nghĩa của bánh Dày bánh Chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi Vua lại cho Tiết Liêu con trai thứ 18.&nbsp;<br>Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, thì dân chúng làm bánh Chưng và bánh Dày để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 03:44:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764771813</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Phạm Vân Hà-sáng tạo </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764999985</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Trong kho tàng văn học Việt Nam có rất nhiều câu truyện hay và hấp dẫn mang đậm bản sắc dân tộc ta. Nhưng ấn tượng với em nhất là những câu truyện truyền thuyết, tiêu biểu nhất là truyện Sơn Tinh Thuỷ Tinh. Đây là câu truyện in đậm trong tuổi thơ của em. Qua câu chuyện, cha ông  ta đã lí giải rất hấp dẫn hiện tượng lũ lụt xảy ra hằng năm ở nước ta&nbsp;.<br>&nbsp; &nbsp;Nghe đồn rằng Hùng Vương thứ mười tám có một cô con gái xinh đẹp, tính nết dịu hiền, làn da trắng ngần, mái tóc mượt mà, thướt tha như con suối tên là Mị Nương. Vì đã đến tuổi cập kê, nhà vua không khỏi lo lắng, ông muốn tìm một người chồng xứng đáng. Hôm đó có hai chàng trai đều được nhà vua và công chúa lọt vào mắt xanh. Người thứ nhất tự xưng là Sơn Tinh với khả năng" Vẫy tay về phía Đông, phía Đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía Tây, phía Tây mọc lên từng dãy núi đồi" là thần núi Tản Viên, thân hình cường tráng, có nước da rắm nắng. Người thứ hai xưng là Thuỷ Tinh là thần biển, cai quản đại dương có thể" hô mưa gọi gió" , với mái tóc bồng bềnh. Thân hình mảnh mai. Cả hai chàng trai ai cũng tài năng, thân phận cao quý khiến vua Hùng rất hài lòng, không biết nên chọn ai. Ông đã quyết định đưa ra yêu cầu" cả hai ngươi, ai cũng đều khiến ta vừa lòng, nhưng biết sao giờ, ta chỉ có một người con gái. Thôi như vậy đi, sáng mai ai mang được một trăm ván cơm nếp, một trăm tệp bánh trưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi, không thiếu thứ gì" Tờ mờ sáng hôm sau, Sơn Tinh đem lễ vật đến trước và cưới được Mĩ Nương. Vì sự ghen tức không lấy được Mị Nương và những đồ nhà vua yêu cầu phần lớn đều nằm trên cạn . Chính những điều đó đã gây nên cuộc đánh nhau giữa Sơn Tinh và Thuỷ Tinh. Thuỷ Tinh hoi mưa gọi gió làm rung chuyển trời đất, khả năng thần thông của Thuỷ Tinh đã gây ra một cuộc thiên tai ngập lụt khủng khiếp, là nỗi sợ hãi của nhân dân ta. Vì ngang tài ngang sức cả hai đánh nhau mấy tháng trời . Sơn Tinh cũng không thua kém, bốc từng quả đồi lên chặn nước lũ " Nước sông dâng lên bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu " Sau nhiều tháng trời đánh nhau, Thuỷ Tinh đã nản chí, đuối sức, mệt mỏi rã rời,còn Sơn Tinh vẫn vững không hề nao núng. Thần nước đành rút quân về, Sơn Tinh giành chiến thắng, đời sống nhân dân được ấm no, không phải chịu lũ lụt. Cũng từ đó mà việc nhân dân tương truyền rằng do mối hận thù năm xưa không thể quên nên tháng bảy âm lịch hằng năm Thuỷ Tinh lại dâng nước đánh Sơn Tinh nhưng Thuỷ Tinh luôn nhân thất bại quay về.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Em rất thích câu chuyện này, truyện phần nào giúp em hiểu rõ hơn về hiện tượng lũ lụt, thiên tai xảy ra hằng năm ở đất nước ta. Ngày nay, nhân dân ta đắp đê, trồng rừng m, chung sức đồng lòng chống lại bão lũ đồng thời nhân dân ta luôn có mong ước có thể chế ngự được thiên tai để cuộc sống của người dân ấm no, hạnh phúc.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 06:32:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1764999985</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lương Phan Hiển</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765067927</link>
         <description><![CDATA[<div>ngày sưa có một gia đình có 2 anh em bị bố mẹ mất sớm khi chét 2 người để lại nhà cửa ruộng đất,...Khi người anh lấy vợ thì không muốn ở với em.Người anh tham lam lấy hết gia tài chỉ để lại ít đất trên đấy có túp lều và<br><br>một cái cây khế.một hôm có con chim phượng hoàng đến ăn khế sau đó người em nhìn thấy và bảo:"chim Phượng hoàng ơi mày ăn của tao thì tao có gì để bán kiếm tiền mua gạo" Xong con chim bảo ăn một quả khế trả một cục vàng đi lấy túi đi mai ta sẽ đến"Nói xong nó bay đi luôn.hôm sau nó đến ăn khế rồi bảo người em lấy túi ra và ngồi sau lưng.Quãng đường rất xa ngày đêm đi qua rất nhiều núi và biển.Cuối cùng cũng đến.Khi người em xuống anh thấy rất vui ngắm cho đã mắt rồi bốc ít vàng cho vào túi phượng hoàng bảo người em lấy thêm nhưng anh nhất quyết không lấy.Khi quay về người em mua thóc gạo đi đưa cho những người cần.<br><br>Người anh nghe tin vội vàng chạy sang nhà của người em sau khi ngồi nghe chuyện thì anh bảo người em đổi nhà cửa người em chấp nhận&nbsp;<br><br>Một hôm người anh thấy con chim ăn khế anh liền giả vờ khóc lóc.Con chim liền bảo ăn 1 quả khế cho một cục vàng&nbsp; rồi bỏ đi lấy túi nhỏ.Anh liền đi dục vợ mình đan túi to.Ngày hôm sau anh chèo lên lưng phượng hoàng.Khi đến anh vội vàng nhét vào túi.<br>Trên đường về con chim bảo nặng quá vứt ít đi nhưng anh không làm.Phượng hoàng tức rồi hất anh xuống biển.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 07:18:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765067927</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngày xửa ngày xưa nhà nọ có hai anh em, người anh thì vô cùng tham lam, người em thì hiền lành chịu khó. Sau khi cha mẹ qua đời người anh lấy vợ ra ở riêng đã vơ vét hết tài sản và chỉ để lại cho người em một cây khế ở góc vườn.Người em được chia tài sản đã không một lời phàn nàn, dựng túp lều gần cây khế. Hàng ngày, người em chăm bón cây khế và làm thuê kiếm tiền nuôi thân.Cây khế cứ lớn dần, năm ấy bỗng sai trĩu quả. Vì vậy người em mừng lắm.Một hôm, bỗng dưng có con chim lạ từ đâu bay tới cây khế và ăn khế của người em. Thấy vậy người em buồn lòng than thở với chim. Chim lạ đáp lại “Ăn một quả trả cục vàng may túi ba gang mang đi mà đựng”.Mấy hôm sau như lời hứa chim đến đón người em tới một hòn đảo rất nhiều vàng bạc, châu báu. Người em từ trên cao ngắm nhìn hòn đảo và lấy vàng chỉ đầy túi ba gang rồi cưỡi lên lưng chim trở về.Người em về nhà dùng số vàng bạc lấy được đổi lấy thóc lúa để giúp đỡ những người khó khăn trong làng.Thấy vậy, người anh sang chơi và đòi đổi nhà, ruộng vườn của mình để lấy cây khế của người em. Người em một lần nữa không phàn nàn và đồng ý đổi cho anh.Năm ấy cây khế cũng sai trĩu quả chim lạ cũng đến ăn. Người anh cũng than thở khóc lóc. Chim đáp lại và hứa mang đi lấy vàng.Bản chất tham lam, người anh liên bảo vợ may túi sáu gang để đựng được thật nhiều vàng.Mấy hôm sau chim lạ đến đón người anh và đưa người anh đến hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người anh đã lấy đầy chặt vàng bạc trên đảo vào chiếc túi sáu gang mình mang đi.Trên đường trở về, vì phải chở nhiều vàng bạc lại bay ngược gió, chim lạ mỏi cánh. Chim giục người anh vứt bớt vàng đi nhưng người anh nhất quyết không nghe.Chim phượng hoàng bực tức, không chịu nổi sức nặng nó nghiêng cánh hất người anh tham lam cùng vàng bạc xuống biển. Thế là hết đời kẻ tham lam.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765386545</link>
         <description><![CDATA[<div>Dương Minh Đức</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 10:58:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765386545</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765560163</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Công Nam Anh- 6A2<br>&nbsp;Trong vườn nhà em có một cây khế, mỗi lần nhìn thấy cây ra hoa, kết trái em lại nghĩ đến bà ngoại và câu chuyện cổ tích” Cây Khế” bà thường kể cho em nghe.<br>&nbsp;Bà thường bắt đầu bằng giọng kể chậm rãi mà trầm ấm lạ thường:<br>“Ngày xửa… ngày xưa….<br>Trong một gia đình nọ có hai anh em cha mẹ mất sớm, người anh sau khi lấy vợ, với tính cách tham lam của mình không muốn ở cùng em nên quyết chia gia tài. Những của cải giá trị của cha mẹ để lại người anh lấy hết, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn có cây khế ngọt! Thế nhưng người em cũng không tranh giành hay phàn nàn gì, hàng ngày chăm chỉ làm việc và chăm bón cho cây khế.<br>Cây khế ngọt được người em chăm bón cẩn thận nên tươi tốt lạ thường. Năm ấy cây vươn mình cao lớn, những cành lá xanh mướt bao phủ cả góc vườn, hoa khế từng bông nhỏ kết thành chùm tím ngắt mọc khắp nơi trông thật thích mắt. Cây đậu quả trĩu cành, quả khế có từng múi mọng, bóng, vàng ruộm, vị khế ngọt, thanh mát. Người em mừng lắm, vậy là có nhiều khế để bán lấy tiền đong gạo. Rồi một hôm bỗng có con chim phượng hoàng đến ăn khế, người em lấy gậy đuổi chim đi và nói với chim chàng chỉ có cây khế này để hái quả bán lấy tiền, chim mà ăn thì lấy gì để bán, chim liền cất tiếng nói: “ ăn một quả,trả cục vàng,may túi ba gang,mang đi mà đựng”. Mấy hôm sau, chim lại đến ăn khế, sau đó bảo người em lấy túi ba gang leo lên lưng mình rồi chở đi. Chim bay mãi, bay mãi, bay qua ruộng vườn, núi đồi, rừng cây, bay ra tận biển mênh mông bao la rồi đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc châu báu. Người em thích thú đi dạo, ngắm nghía cảnh hòn đảo mà trong mơ chàng cũng không tưởng tượng ra,rồi người em lấy vàng bỏ đầy túi ba gang,chim bảo lấy thêm nhưng người em cũng không lấy, sau đó chim chở người em về nhà.<br>Vốn tính tình tốt bụng, thật thà, biết yêu thương mọi người , sau khi trở nên giàu có người em mang thóc gạo đi giúp dân nghèo khổ. Người anh thấy vậy nổi lòng tham sang nhà em đòi đổi gia sản của mình lấy cây khế. Người em không từ chối vậy là anh dọn về ở trong túp lều có cây khế ngọt. Mấy năm sau cây khế lại sai trĩu quả, chim phượng hoàng lại đến ăn khế và cũng bảo với người anh: " ăn một quả,trả cục vàng,may túi ba gang,mang đi mà đựng”. Người anh vui mừng nhưng vốn tính tham lam nên may túi to mười hai gang để đi lấy vàng. Biết tính anh nên trước khi người anh đi em đã sang khuyên anh đừng tham lam quá sẽ không được hưởng những điều tốt đẹp đâu, có khi anh còn mất tất cả đó. Hôm sau chim đến chở người anh ra hòn đảo lấy vàng, anh ta vội vàng vơ lấy vơ để nèn chặt đầy túi to, còn nhét thêm vàng vào người mình. Trên đường bay về, vì anh lấy nhiều vàng nên nặng quá chim bay không nổi, bảo anh vứt bớt đi nhưng người anh không vứt. Đến khi chim chao đảo nghiêng cánh khiến người anh suýt ngã xuống biển, người anh mới nhớ tới lời khuyên của người em hôm qua, anh vội ném bớt vàng xuống biển cho nhẹ, vì thế chim mới giữ được thăng bằng và đưa người anh về nhà an toàn. Về đến nhà anh chạy sang nhà người em, cảm ơn em rối rít vì nhờ có lời khuyên của em anh mới ngộ ra trở về nhà được. Người anh cùng em đem thóc gạo giúp dân nghèo, hai anh em chuyển về sống vui vẻ cùng nhau đến mãi sau này.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 12:49:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765560163</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Hưng-sự tích hồ Gươm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765589412</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa, khi giặc Minh tới xâm lược nước ta. Vì thế lực yếu, nhân dân ta đã không thể đánh trả. Quân giặc cướp bóp của cải và giết hại nhân dân ta rất dã man. Khiến cho quân dân căm thù đến xương tuỷ Một hôm, có một chàng ngư dân trẻ tên là Lê Thận đang đánh cá lúc buổi đêm, khi kéo lưới lên, thấy nằng nặng, anh nghĩ rằng bắt được một mẻ cá to. Khi Thận thò tay vào lưới, thấy thứ gì đó bằng sắt, anh quăng nó lại xuống nước. Lần thứ 2, anh ném lưới bắt ở chỗ khác. Thò tay vào lại thấy một vật làm bằng sắt. Lần thứ 3, lại là thanh sắt ấy. Anh thử lấy lên, hô to:"Ha ha, một lưỡi gươm." Về sau, Thuận gia nhập đoàn quân khởi nghĩa Lam Sơn. Anh ấy rất hăng hái, tự tin, không nề nguy hiểm. Một hôm, chủ tướng Lê Lợi cùng vài người tuỳ tòng đến nhà của Thận, trong túp lều tối om, thanh sắt mà Thận nhặt được sáng rực lên. Thấy lạ, Lê Lợi cầm lên và thấy 2 chữ "Thuận Thiên" khắc sâu vào lưỡi kiếm. Song tất cả mọi người ở đó vẫn chưa biết đó là báu vật. Một hôm, khi Lê Lợi và các tướng, mỗi người một ngả, chạy chốn khỏi quân giặc. Lúc đi qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có gì đó sáng lạ trên ngọn cây, liền leo lên  và thấy đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc. Nhớ đến lưỡi gươm ở nhà Thận, Lê Lợi rút lấy chuôi giắt vào lưng. 3 ngày sau, Lê Lợi gặp lại mọi người, trong đó có Thận. Lê Lợi đem tra gươm vào chuôi thì vừa như in. Lê Thận nâng gươm ngang đầu và nói:"Đây là Trời có ý phó phác cho minh công làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương thịt của mình theo công minh, cùng với thanh gươm thần này để báo đền Tổ quốc!" Từ đó, khí thế của nghĩa quân nước ta ngày một mạnh hơn. Trong tay Lê Lợi, thanh gươm thần tung hoành khắp các trận địa, làm quân giặc sợ sệt. Uy thế của nghĩa quân vang rội khắp nơi. Họ không còn trốn tránh mà xông xáo đi tìm giặc đến khi không còn một bóng quân thù. Họ không phải ăn uống khổ sở mà đã có những lương thực chiếm được của giặc. Một hôm, khi Lê Lợi đã lên ngôi vua, ông đi thuyền rồng dạo quanh hồ Tả Vọng. Long Quân sai rùa vàng hoàn kiếm lại. Khi thuyền tiến ra giữa hồ, một con rùa lớn nhô mai và đầu lên khỏi mặt nước. Thuyền đi chậm lại theo lệnh vua. Con rùa nói với Lê Lợi rằng:"Xin bệ hạ hoàn gươm lại cho Long Quân." Vua nâng gươm về phía rùa vàng, con rùa đớp lấy thanh gươm và chìm xuống đáy, người ta vẫn thấy có thứ gì đó sáng loá ở dưới đáy hồ. Từ đó, hồ Tả Vọng mang tên hồ Gươm hoặc hồ Hoàn Kiếm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 13:02:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765589412</guid>
      </item>
      <item>
         <title>14. Nguyễn Minh Dương</title>
         <author>21a2duongnguyenminh0512</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765771966</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1352586663/953b22b2f69baa2e264b6a13792ea125/Phi_u_BT_chu_n_b__ti_t_vi_t_b_i_v_n_k__l_i_1_TT__CT.docx" />
         <pubDate>2021-09-24 14:09:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765771966</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hoivanhungminh</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765789429</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1315537422/f687deaecaa39c7e0fdfaf0619547382/b_i_t_p_ng__v_n.pptx" />
         <pubDate>2021-09-24 14:16:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765789429</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Hưng-sự tích hồ Gươm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765851614</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa, giặc Minh tới xâm lược nước ta. Do thế lực yếu, nhân dân ta đã không thể đánh trả. Quân giặc cướp bóc của cải và giết hại người dân hết sức dã man. Khiến quân dân ta căm thù đến tận xương tủy. Một hôm, có 1 ngư dân trẻ tên là Lê Thận. Khi đang đánh cá buổi đêm, Thận thấy lưới nằng nặng, nghĩ rằng bắt được mẻ cá lớn. Khi anh cho tay thò vào thì thấy 1 thanh sắt, anh quăng nó đi và ném lưới ra chỗ khác. Lần thứ 2 anh lại thấy có thanh sắt, anh lại quăng nó đi. Đến lần thứ 3 anh ném lưới ra một chỗ khác thì lại là thanh sắt ấy. Anh thử lấy nó lên và mừng rỡ:<br>-Ha ha! Một lưỡi gươm!<br>Về sau, Thận gia nhập đoàn quân khởi nghĩa Lam Sơn. Anh rất hăng hái, tự tin và không nề nguy hiểm. Một hôm, chủ tướng Lê Lợi cùng một vài người tùy tòng đến nhà của Thận. Trong túp lều tối tăm bỗng sáng ở góc xó, hóa ra vật sáng lóa đó là lưỡi gươm mà Thận nhặt được. Lê Lợi tiến gần tới và cầm lên thấy khắc 2 chữ "Thuận Thiên". Song tất cả mọi người vẫn không biết nó là báu vật. Một hôm, khi đang bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng mỗi người 1 ngả rút lui. Lúc đi qua 1 khu rừng, Lê Lợi thấy có thứ gì đó lấp lánh trên ngọn cây đa. Ông liền trèo lên và thấy chuôi gươm nạm ngọc, liền nghĩ đến lưỡi gươm ở nhà Lê Thận. 3 ngày sau, Lê Lợi gặp mọi người, trong đó có Lê Thận. Ông liền kể việc tìm thấy chuôi gươm và thử tra vào lưỡi gươm thì vừa như in. Lê Thận nâng thanh kiếm ngang đầu, nói:<br>-Đây là Trời có ý phó thác cho minh công làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương thịt của mình theo minh công, cùng với thanh gươm thần này để báo đền Tổ Quốc.<br>Từ đó, khí thế của nghĩa quân nhân dân ta ngày một mạnh hơn. Trong tay Lê Lợi, thanh gươm thần tung hoành khắp các trận địa, làm quân Minh sợ sệt. Nhân dân ta không phải chạy trốn nữa mà họ còn đi tìm nơi có giặc để đánh đến khi không còn một bóng quân thù. Họ cũng không còn phải ăn uống khổ sở như trước nữa vì họ đã có lương thực chiếm được từ giặc. Một hôm, khi Lê Lợi đã lên ngôi vua, ông đi thuyền rồng quanh hồ Tả Vọng. Long Quân sai rùa vàng đòi lại gươm. Đến khi thuyền ra giữa hồ, một con rùa lớn nhô lên, vua ra lệnh cho thuyền đi chậm lại. Con rùa nói:</div><div>-Xin bệ hạ hoàn gươm lại cho Long Quân.</div><div>Nhà vua lấy gươm, đưa cho con rùa. Nhanh như cắt, rùa đớp lấy gươm và lặn xuống. Người ta vẫn thấy có thứ gì đó phát sáng dưới hồ. Từ đó, hồ Tả Vọng mang tên hồ Gươm hoặc là Hồ Hoàn Kiếm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 14:37:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765851614</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quang Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765864552</link>
         <description><![CDATA[<div>Ở đời Hùng Vương thứ sáu. Tại làng Gióng có hai vợ chồng nghèo chăm chỉ làm ăn lại có tiếng là phúc đức. Nhưng vẫn chứa có lấy một đứa con.<br>Vào ngày bà vợ ra ngoài đồng thấy một vết chân rất to, bà đặt chân mình ướm thử xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ, về nhà bà mang thai. Nhưng khác với người thường ,cậu bé đến tận mười hai tháng sau mới được sinh ra. Khi cậu bé được sinh ra cả hai ông bà ai nấy đều rất vui mừng . Nhưng kì lạ thay, dù đã ba tuổi nhưng cậu bé vẫn không biết nói, biết cười, cứ đặt đâu là cậu nằm đó.<br>Cũng vào năm đó, có giặc Ân sang xâm lược nước ta. Chúng gây ra nhiều tội ác khiến dân chúng vô cùng khổ sở. Thế giặc mạnh, nhà vua bèn sai người đi khắp nước tìm người tài cứu nước. Không ngờ khi nghe thấy tiếng rao Gióng nhờ mẹ mời sứ giả vào đây và nhờ sứ giả tâu vua sắm cho mình một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm giáp sắt. Sứ giả khi nghe thấy không khỏi ngạc nhiên, vội vàng về tâu vua.<br>Từ hôm gặp sứ giả Gióng lớn nhanh đến lạ thường, cùng lúc đó giặc đã tới, Gióng mặc giáp sắt nhảy lên ngựa cầm roi sắt phi thẳng vào quân giặc.<br>Giặc thua trận, giẫm đạp nhau chạy về nước.&nbsp;<br>Gióng một mình một ngựa bay thẳng về trời. Về sau, vua nhớ công ơn phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 14:43:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765864552</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765910797</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Nguyễn Công Nam Anh- 6A2<br></strong><br></div><div><strong>T</strong><em>rong vườn nhà em có một cây khế, mỗi lần nhìn thấy cây ra hoa, kết trái em lại nghĩ đến bà ngoại và câu chuyện cổ tích” Cây Khế” bà thường kể cho em nghe.</em></div><div><em>Bà thường bắt đầu bằng giọng kể chậm rãi mà trầm ấm lạ thường:</em></div><div><strong>“Ngày xửa… ngày xưa….</strong></div><div><strong>Trong một gia đình nọ có hai anh em cha mẹ mất sớm, người anh sau khi lấy vợ, với tính cách tham lam của mình không muốn ở cùng em nên quyết chia gia tài. Những của cải giá trị của cha mẹ để lại người anh lấy hết, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn có cây khế ngọt! Thế nhưng người em cũng không tranh giành hay phàn nàn gì, hàng ngày chăm chỉ làm việc và chăm bón cho cây khế.<br>Cây khế ngọt được người em chăm bón cẩn thận nên tươi tốt lạ thường. Năm ấy cây vươn mình cao lớn, những cành lá xanh mướt bao phủ cả góc vườn, hoa khế từng bông nhỏ kết thành chùm tím ngắt mọc khắp nơi trông thật thích mắt. Cây đậu quả trĩu cành, quả khế có từng múi mọng, bóng, vàng ruộm, vị khế ngọt, thanh mát. Người em mừng lắm, vậy là có nhiều khế để bán lấy tiền đong gạo. Rồi một hôm bỗng có con chim phượng hoàng đến ăn khế, người em lấy gậy đuổi chim đi và nói với chim chàng chỉ có cây khế này để hái quả bán lấy tiền, chim mà ăn thì lấy gì để bán, chim liền cất tiếng nói: “ ăn một quả,trả cục vàng,may túi ba gang,mang đi mà đựng”. Mấy hôm sau, chim lại đến ăn khế, sau đó bảo người em lấy túi ba gang leo lên lưng mình rồi chở đi. Chim bay mãi, bay mãi, bay qua ruộng vườn, núi đồi, rừng cây, bay ra tận biển mênh mông bao la rồi đỗ xuống một hòn đảo đầy vàng bạc châu báu. Người em thích thú đi dạo, ngắm nghía cảnh hòn đảo mà trong mơ chàng cũng không tưởng tượng ra,rồi người em lấy vàng bỏ đầy túi ba gang,chim bảo lấy thêm nhưng người em cũng không lấy, sau đó chim chở người em về nhà.<br>Vốn tính tình tốt bụng, thật thà, biết yêu thương mọi người , sau khi trở nên giàu có người em mang thóc gạo đi giúp dân nghèo khổ. Người anh thấy vậy nổi lòng tham sang nhà em đòi đổi gia sản của mình lấy cây khế. Người em không từ chối vậy là anh dọn về ở trong túp lều có cây khế ngọt. Mấy năm sau cây khế lại sai trĩu quả, chim phượng hoàng lại đến ăn khế và cũng bảo với người anh: " ăn một quả,trả cục vàng,may túi ba gang,mang đi mà đựng”. Người anh vui mừng nhưng vốn tính tham lam nên may túi to mười hai gang để đi lấy vàng. Biết tính anh nên trước khi người anh đi em đã sang khuyên anh đừng tham lam quá sẽ không được hưởng những điều tốt đẹp đâu, có khi anh còn mất tất cả đó. Hôm sau chim đến chở người anh ra hòn đảo lấy vàng, anh ta vội vàng vơ lấy vơ để nèn chặt đầy túi to, còn nhét thêm vàng vào người mình. Trên đường bay về, vì anh lấy nhiều vàng nên nặng quá chim bay không nổi, bảo anh vứt bớt đi nhưng người anh không vứt. Đến khi chim chao đảo nghiêng cánh khiến người anh suýt ngã xuống biển, người anh mới nhớ tới lời khuyên của người em hôm qua, anh vội ném bớt vàng xuống biển cho nhẹ, vì thế chim mới giữ được thăng bằng và đưa người anh về nhà an toàn. Về đến nhà anh chạy sang nhà người em, cảm ơn em rối rít vì nhờ có lời khuyên của em anh mới ngộ ra trở về nhà được. Người anh cùng em đem thóc gạo giúp dân nghèo, hai anh em chuyển về sống vui vẻ cùng nhau đến mãi sau này.<br>&nbsp;Câu chuyện bà kể lúc nào cũng kết thúc có hậu, em rất yêu những câu chuyện cổ tích của bà.<br><br></strong><br></div><div>&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 15:00:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1765910797</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đàm Khánh Chi - 6A2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1766054890</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Từ xưa đến nay, nhân dân ta đã có phong tục kể lại những câu truyện về lịch sử, về sự đấu tranh khốc liệt của thời xa xưa, về những câu truyện cổ tích ngàn năm. Trong đó, có những câu chuyện cổ tích về lịch sử, những câu chuyện cổ tích về các vị vua thời Hùng Vương,... Nhưng em thích nhất là truyện Thánh Gióng.<br>Ngày xưa, vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có đôi vợ chồng nọ chăm chỉ làm ăn lại có tiếng là phúc đức. Nhưng đến lúc gần già mà vẫn chưa một mụn con.</strong></div><div><strong>Ngày nọ người vợ ra đồng, bất ngờ bà thấy một vết chân to đùng, liền đặt chân mình lên đó để ướm thử. Về nhà bà mang thai. Nhưng lại khác với người thường, đến hẳn mười hai tháng bà mới sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô, tuấn tú. Ông bà mừng lắm!<br>Nhưng vẫn không hiểu sao, dù đã ba tuổi, cậu vẫn chẳng biết nói, biết cười, đặt đâu&nbsp; nằm đó.</strong></div><div><strong>Cũng chính vào năm ấy, giặc Ân đến xâm lược bờ cõi nước ta. Thế giặc mạnh, vua phái người đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Đi đến đâu sứ giả cũng rao:</strong></div><div><strong>-"Ai có tài, có sức xin hãy ra đây giúp vua cứu nước!"</strong></div><div><strong>Nghe tiếng, cậu Gióng đang nằm trên giường cất tiếng nói đầu:</strong></div><div><strong>-"Mẹ ơi, mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con!"</strong></div><div><strong>Gióng đòi sứ giả về chuẩn bị cho cậu: roi sắt, ngựa sắt, áo giáp sắt để cậu đi giết giặc.</strong></div><div><strong>Càng lạ hơn, từ hôm gặp sứ giả đến giờ, Gióng lớn nhanh như thổi. Cơm ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc xong đã liền đứt chỉ. Đôi vợ chồng cố gắng đến mấy cũng chẳng đủ nuôi Gióng, bèn đi nhờ bà con trong làng tới giúp đỡ. Trong làng ai nấy đều mong được giết giặc cứu nước nên cũng sẵn lòng gom góp thức ăn nuôi cậu.</strong></div><div><strong>Giặc Ân cũng đã đến gần chân núi Trâu. Ai cũng hoảng sợ. Cũng may, đúng lúc đó sứ giả mang tới những gì Gióng đề nghị. Gióng vươn vai một cái liền biến thành một tráng sĩ oai phong lẫm liệt, cậu cầm roi sắt, leo lên ngựa, vỗ vào mông nó, ngựa phun lửa, tráng sĩ cưỡi ngựa phi thẳng. Bằng sức mạnh phi thường, chẳng mấy chốc, cậu đã khiến lũ giặc kia sợ hãi. Đang đánh nhau thì roi sắt gãy, cậu bèn nhổ những bụi tre bên đường quật vào giặc, giặc lui.</strong></div><div><strong>Giết giặc xong, cả người lẫn ngựa bỏ lại áo giáp cùng nhau bay lên trời...<br>Người ta còn tuyên truyền rằng: Làng ở sau đền thờ của Phù Đổng Thiên Vương là do ngựa phun lửa nên mới ngả vàng; những vết chân ngựa ngày xưa nay đã thành những ao hồ to nhỏ nối tiếp nhau.</strong></div><div><strong>Câu chuyện kể về người anh hùng đi giết giặc cứu nước tên Thánh Gióng, ông là một tấm gương sáng, là một người xứng đáng để chúng em noi theo và truyền sang những thế hệ đời sau. Truyện không chỉ phản ánh về sự chiến thắng cuối cùng của những con người chính nghĩa mà còn thể hiện được ước mơ, niềm tin của nhân dân ta về công lý!</strong></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="http://smoothtrader.com/asia2you/ItemPics/Legend-of-Thanh-Giong_7932.jpg" />
         <pubDate>2021-09-24 15:58:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1766054890</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1766121648</link>
         <description><![CDATA[<div>   Xưa kia có 2 anh em nghèo sống chung cùng với nhau,cha mẹ mớt từ sớm.Đến khi hai anh e lấy vợ, hắn ta cùng vợ thông đồng chiếm hết tài sản mà cha mẹ để lại cho cả hai.Chỉ để lại cho người e một túp lều nhở vào cây khế ngọt.Người em hiền lành không phàn nàn một câu.Người anh thì sống trong sung sướng giàu sang còn em thì phải làm vụng vất vả để nuôi vợ.Đến mùa cây sai quả,chín vàng,người em rất vui khi có khế đổi khế lấy gạo.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Bỗng có một hôm,một chú chim phượng hoàng không biết từ phương trời nào bay đến,chim mổ hết số quả khế đã chín mọng.Người e liền cất lời:<br>&nbsp; &nbsp; -Chim ơi, nhà tôi chỉ có một cây khế này, tôi định bán khế lấy tiền đong gạo. Chim ăn hết tôi sống bằng gì đây?<br>&nbsp; &nbsp; Con chim phượng hoàng liện cất lời,đáp lại:<br>&nbsp; &nbsp; -Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang ra mà đựng.<br>&nbsp; &nbsp;Với tính cách hiền lành, chàng vẫn để chim ăn khế và nghĩ rằng đây là con chim kì lạ. Những ngày sau chim vẫn đến ăn và nói lại câu cũ, thấy vậy chàng lấy những mảnh vải vụn, may 1 chiếc túi ba gang. Chìm sà xuống và khi chàng đã trên lưng chim cất cánh bay lên trời.Ngồi trên lưng, chàng thấy nhiều cảnh vật thật hùng vĩ mà chưa bao giờ thấy trong đời. Chim đưa chàng đi rất lâu rồi dừng lại tại một hòn đảo có rất nhiều vàng bạc, châu báu. Người em ngạc nhiên vì thấy rất nhiều của cải quý giá mà chưa bao giờ thấy trong đời.Khi đến nơi ,chàng đi gom đủ vào túi ba gang rồi thôi,chim bảo chàng lấy thêm nhưng chàng nhất quyết không lấy.Đến khi về chàng lấy một nửa số tiền đó giúp đỡ những người nghèo.Từ khi trở về từ một người nghèo khó chàng thay đổi thành một người giàu có.<br>&nbsp; &nbsp;Thấy người em bỗng nhiên giàu có, người ánh sang hỏi han và biết được câu chuyện chìm ăn khế trả vàng. Lúc này người anh bèn đổi nhà cửa,của cảu để đổi cây khế.Cuối cùng thì mùa khế cũng đến và chim lại đến ăn khế, người anh khóc lóc nỉ năn chim đừng ăn khế. Cũng như bao lần trước chim nói:<br>&nbsp; &nbsp;-Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang ra mà đựng.<br>&nbsp; &nbsp;Người anh liền nói vợ may túi mười hai gang để đựng thật nhiều vàng bạc,châu báu.Chim đưa người anh đến vùng đất có nhiều của cải, người anh vốn tính tham lam nên vơ vét đầy túi 12 găng,còn cho thêm ít vàng mang vào người.Chim cố gắng bay nhưng vàng nặng quá suýt thì ngã xuống biển sâu.Chim liền bảo anh bỏ bớt số vàng cho nhẹ nhưng vì bản tính tham lam người anh nhất quyết không chịu nghe.Bực quá,chim liền sả cánh cho anh rơi xuống biển sâu và không giờ có thể quay về nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 16:28:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1766121648</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quách Minh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1766296074</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Gia đình có hai anh em, cha mẹ thì mất sớm. Người anh khi lấy vợ thì không muốn ở chung với em nữa thì quyết định phân chia tài sản.<br><br>&nbsp;Nhân cơ hội, ước muốn cướp hết của cải trong người anh trỗi dậy và chỉ chia cho em một túp lều cùng một cây khế. Nhưng người em không phàn nàn gì mà hằng ngày lại chăm chỉ săn sóc cho cây. Đến ngày thu hoạch khế của mình, thì một con chim phượng hoàng khổng lồ bỗng từ đâu bay đến đây và ăn khế của người em, chàng giật mình và thảng thốt nói: “ Chim ơi chim ăn khế của ta thì ta còn gì mà bán để lấy gạo nuôi thân ”. Chim liền đáp: “ Ăn một quả khế trả một cục vàng, may tùi ba gang mang đi mà đựng ”. Nên hôm sau khi chim đến túp lều của chàng, chàng sách túi của mình và lên lưng chim, chim chở chàng đến một chỗ có rất nhiều vàng. Khi chàng nhặt xong chim chở chàng về. Từ đó chàng rất giàu có, chàng giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn giống mình hồi trước.<br><br>&nbsp;Tin tức lan chuyền tới tai vợ chồng người anh, nên người anh đã dùng toàn bộ số tài sản của mình để đổi lấy cây khế cùng túp lều nhỏ của người em. Chim lại đến ăn khế và sự việc vẫn diễn ra bình thường cho đến khi người anh may túi mười hai gang để đem đi đựng vàng. Chim chở người anh đi, người anh nhặt vàng vào&nbsp; đầy cái túi rồi còn cho thêm vào túi áo, túi quần nữa nên rất nặng, khiến chim không chở được, nhiều lần chim bảo anh bỏ bớt vàng nhưng người anh không nghe, chim tức giận và nghiêng mình cho người anh rơi xuống biển cả vì tính tham lam, ích kỉ của người anh.<br><br>&nbsp;Và đó là một kết thúc có hậu cho những người tốt bụng và là kết thúc thảm hại cho những người tham lam, ích kỉ.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 17:50:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1766296074</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TRẦN MINH ĐỨC</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1766949976</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Trần Minh Đức, Lớp 6A2</strong></div><div><strong>KỂ CHUYỆN THÁNH GIÓNG</strong></div><div><strong>&nbsp;</strong></div><div><br></div><div>Mẹ em đã từng kể cho em nghe nhiều câu chuyện hay, nhưng em nhớ nhất là chuyện Thánh Gióng. Em rất khâm phục về lòng yêu nước bao la của Thánh Gióng.&nbsp;</div><div>Khi tìm hiểu về thể loại truyện truyền thuyết, em thấy rằng, truyền kỳ về những người anh hùng chống giặc ngoại xâm mà nhân dân Việt Nam luôn nhớ ơn khá nhiều, nhưng em thích nhất anh hùng làng Gióng. Gióng chiến đấu chống lại giặc ngoại xâm bằng tất cả lòng yêu nước và mong muốn bảo vệ làng quê, đất nước. Gióng được truy phong là Phù Đổng Thiên Vương.</div><div>Truyền thuyết kể rằng vào đời vua Hùng Vương thứ 6, ở một ngôi làng nhỏ có hai vợ chồng nghèo đã lớn tuổi nhưng không có lấy một mụn con. Một hôm bà lão bỗng nhìn thấy một dấu chân người đặc biệt to lớn, bà đưa chân mình vào ướm thử. Không ngờ, ba tháng sau bà có thai. Cả hai vợ chồng rất vui mừng và sung sướng. Nhưng lạ thay, mãi đến khi cái thai được tròn mười hai tháng thì đứa trẻ mới ra đời. Người ta nhận xét rằng đây là một đứa bé có tư chất hơn người, bởi vẻ thông minh sáng sủa, khôi ngô tuấn tú, vợ chồng ông lão rất vui mừng và đặt tên con là Gióng. Nhưng mãi đến ba tuổi Gióng vẫn chẳng biết đi biết đứng và chưa hề mở miệng nói một câu nào.</div><div>Cũng năm ấy, giặc Ân sang xâm lược bờ cõi nước ta. Chúng gây bao nhiêu tội ác khiến dân chúng vô cùng khổ sở. Thế giặc mạnh, nhà vua bèn sai người đi khắp nước cầu hiền tài. Đi đến đâu sứ giả cũng rao:</div><div>- Ai có tài, có sức xin hãy ra giúp vua cứu nước.</div><div>Nghe tiếng rao, cậu Gióng đang nằm trên giường bèn cất tiếng:</div><div>- Mẹ ơi! Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con.</div><div>Gióng liền yêu cầu sứ giả về chuẩn bị ngay: roi sắt, ngựa sắt, áo giáp sắt để cậu đi phá giặc.</div><div>Càng lạ hơn, từ lúc gặp sứ giả, cậu lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cậu cũng không no, áo vừa mặc xong đã sứt chỉ. Vợ chồng ông bà lão đem hết gạo ra nuôi mà không đủ bèn nhờ hàng xóm cùng nuôi cậu Gióng. Trong làng ai cũng mong cậu đi giết giặc cứu nước nên chẳng nề hà gì.</div><div>Mười ngày sau, mọi thứ mà Gióng yêu cầu đều được mang tới cả, lúc này đây từ một đứa bé ba tuổi, Gióng đã trở thành chàng trai cao lớn vượt trội, tầm vóc phi phàm, thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn. Chàng mặc áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt, từ biệt quê hương và lên đường diệt giặc. Con ngựa sắt lúc này phát ra tiếng hí vang trời, rồi phóng vụt đi. Ngựa chạy một đường đến nơi đóng quân của giặc, ngựa đi đến đâu phun lửa đến đấy, thiêu trụi hết lương thực và lều trại của quân địch, chúng hoảng hồn bỏ cả vũ khí mà chạy thoát thân, kẻ giẫm đạp lên nhau, người thì chết dưới vó ngựa. Tráng sĩ vung roi sắt quất liên hồi vào lũ giặc cướp nước, khiến chúng chết như ngả rạ, thế nhưng giặc quá đông, sau ba ngày chinh chiến thì không may roi sắt gãy làm đôi. Lúc này đây Gióng vừa đuổi giặc đến khu vực có những lũy tre già, dùng sức mạnh nhổ hẳn cây tre to nhất bên đường làm vũ khí thay roi sắt. Sau bảy ngày chiến đấu, cuối cùng tướng giặc cùng đường phải giơ tay xin hàng, chiến thắng thuộc về nhân dân của nước Văn Lang. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc Sơn. Gióng bèn cởi toàn bộ giáp rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.</div><div>Vua phong hiệu cho cậu là Thánh Gióng, nhân dân lập đền thờ phụng, ghi nhớ công ơn. Nhiều đời sau người ta còn kể, khi ngựa sắt thét ra lửa, lửa đã thiêu trụi một làng, làng ấy gọi là làng Gióng ngày nay. Những vết chân ngựa in xuống ngày xưa nay đã thành những ao hồ to nhỏ nối tiếp nhau, là di tích minh chứng cho chiến công oanh liệt của Thánh Gióng.</div><div>Nhiều thời đại qua đi, truyền thuyết người anh hùng Thánh Gióng vẫn được lưu giữ và truyền tụng mãi trong dân gian, từ thế hệ này qua thế hệ khác. Thánh Gióng chính là biểu tượng cho ước mơ, sức mạnh bảo vệ đất nước của nhân dân ta.</div><div>Em rất ấn tượng về Thánh Gióng, hình tượng người anh hùng tiêu biểu trong thời kỳ xây dựng và bảo vệ đất nước. Thánh Gióng là hình tượng nghệ thuật dân gian tuyệt đẹp. Hàng ngàn năm đã qua rồi mà truyện Thánh Gióng vẫn giữ nguyên giá trị giáo dục và động viên lớn. Em sẽ phấn đấu học tập tốt để góp phần xây dựng đất nước Việt Nam tươi đẹp.&nbsp;</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1364175037/6c53563a4bc8e18f2f522fe197b4622d/image.png" />
         <pubDate>2021-09-25 04:33:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1766949976</guid>
      </item>
      <item>
         <title>41.Nguyễn Anh Thư 31.07</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767084648</link>
         <description><![CDATA[<div>Con gửi Cô file Phiếu bài tập đính kèm ạ.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1353147960/24656b936427ec8a02465ee3ef5b938c/Phi_u_BT_chu_n_b__ti_t_vi_t_b_i_v_n_k__l_i_1_TT__CT.docx" />
         <pubDate>2021-09-25 08:23:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767084648</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhã Khánh</title>
         <author>nhakhanhcva</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767228111</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào đời Hùng Vương thứ sáu, có hai vợ chồng già làm ăn chăm chỉ. Nhưng tuổi đã cao mà chưa có con, họ luôn ao ước có được một đứa con.</div><div>&nbsp; &nbsp;Một hôm, người vợ ra đồng, thấy một dấu chân rất to bèn đặt chân mình lên để ướm thử, ngờ đâu về nhà bà mang thai. Vài tháng sau, bà sinh được một đứa con trai mặt mũi khôi ngô, đặt tên là Gióng. Lạ thay, đứa trẻ ba tuổi vẫn chưa biết nói, không biết đi.</div><div>&nbsp; &nbsp;Hồi đó, giặc Ân đến xâm lược nước ta. Thế giặc mạnh, nhà vua lo sợ bèn sai sứ giả đi khắp đất nước tìm người giỏi cứu nước. Khi đứa bé nghe tiếng rao của sứ giả bỗng cất tiếng nói: “Mẹ gọi sứ giả vào đây”. Sứ giả vào, đứa bé nói: “Chuẩn bị cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một chiếc áo giáp sắt, ta sẽ đánh tan lũ giặc này”. Sứ giả vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ, vội về cung báo cho vua biết. Vua sai thợ ngày đêm làm gấp những vật đứa bé đã dặn.</div><div>&nbsp; &nbsp;Sau hôm gặp sứ giả, đứa bé bỗng lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc đã đứt chỉ. Hai vợ chồng làm bao nhiêu cũng không đủ nuôi con, bèn nhờ bà con hàng xóm giúp đỡ.</div><div>&nbsp; &nbsp;Giặc đến chân núi Trâu, thế nước rất nguy, ai nấy đều hoảng hốt, lo sợ. Vừa kịp lúc đó, sứ giả mang đến những vật cậu bé đã dặn. Gióng vươn vai biến thành tráng sĩ, nhảy lên lưng ngựa, phi thẳng tới nơi có giặc. Gióng dùng roi sắt đánh hết lớp này đến lớp khác. Bỗng roi sắt gãy, cậu nhổ những cụm tre bên đường, quật thẳng vào giặc. Giặc hoảng hốt, kinh sợ. Chúng chạy trốn, giẫm đạp lên nhau. Tráng sĩ đuổi đến tận chân núi Sóc, lên tới đỉnh núi, tráng sĩ cởi bỏ giáp sắt rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay về trời.<br>&nbsp; &nbsp;Vua nhớ ơn Thánh Gióng phong làm Phù Đổng Thiên Vương. Nhân dân lập đền thờ Gióng ở làng quê. Hằng năm, người ta lại tổ chức lễ Hội Gióng. Mọi người còn đồn rằng tre đằng ngà là do ngựa phun lửa nên mới có màu vàng. Đối với người dân Việt, Thánh Gióng luôn là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sức mạnh của dân tộc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-25 11:32:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767228111</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lại Minh Huyền🤞🤞</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767264234</link>
         <description><![CDATA[<div>con gửi cô ạ</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1368039706/c7b93c1aab071140ab40a3875eb0e44e/Phi_u_b_i_t_p.docx" />
         <pubDate>2021-09-25 12:18:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767264234</guid>
      </item>
      <item>
         <title>PHẠM GIA KHÁNH AN-6A2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767273685</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1368052352/9d6b13d884eaecb8489ed50c63fbd2ce/PHIEU_HOC_TAP_NGU_VAN__PHAM_GIA_KHANH_AN_6A2.docx" />
         <pubDate>2021-09-25 12:28:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767273685</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Uyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767283702</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Từ xưa, dân tộc ta luôn đoàn kết, đánh tan lũ giặc và có biết bao nhiêu người dũng cảm đứng lên cứu nước. Một trong số đó cảm cho em thấy ấn tượng nhất là truyền thuyết Thánh Gióng. Câu truyện kể về một câu bé Gióng được sinh ra bởi vợ chồng già, mới lên ba mà đã xin đi đánh giặc.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Từ việc sinh ra của Gióng đã có điều khác thường, một hôm, người mẹ già nhìn thấy một vết chân to ngoài đồng và ướm thử, chẳng hiểu sao, bà về nhà thì lại thụ thai, nhưng phải 12 tháng sau mới chào đời.&nbsp; Cậu bé lên ba vẫn không biết nói, biết cười, chỉ biết người ta cho mình nằm ở đâu thì mình nằm đấy.&nbsp; Có hôm, nhà vua thông báo cho mọi người về giặc Ân sang xâm lược, cần tìm người tài giỏi cứu nước. Cậu bé nghe thấy và cất tiếng nói đầu tiên là bảo mẹ gọi sứ giả vào, sứ giả vào thì cậu bé Gióng bảo sứ giả hãy chuẩn bị cho cậu một&nbsp; bộ giáp sắt, một cái roi sắt và một con ngựa sắt. Từ sau hôm đó, Gióng ăn nhiều và lớn rất nhanh, bà con trong làng cũng phải hỗ trợ thêm thức ăn cho cậu vì mong cậu sẽ đánh thắng giặc Ân xâm lược. Rồi đến hôm chiến đấu, Gióng ăn no, vươn người một cái mà lớn như một tráng sĩ. Cậu ra trận đánh, từng hàng từng hàng ngã lăn quay ra, bỗng cây roi sắt của cậu bị gãy, cậu liền nhanh tay bẻ cây tre bên đường và tiếp tục trận chiến. Sau khi đánh thắng giặc, Gióng cùng con ngựa sắt đi đến trên núi Sóc, cởi bỏ bộ giáp sắt và cây tre xuống rồi bay về trời. Để tưởng nhớ công ơn của Thánh Gióng, nhà vua đã xây một ngôi đền thờ ngay ở quê hương, nơi Thánh Gióng đã sinh ra và được gọi là Phù Đổng Thiên Vương. Hiện nay ở làng Gióng hay còn gọi là làng Phù Đổng, người ta nói rằng bụi tre ngà bị ngả màu vàng kia là do ngựa phun lửa vào hoặc ngựa cũng phun lửa làm cho một làng cháy và được đặt tên là làng Cháy. Không thế, tháng tư mỗi năm, làng lại mở hội lớn mang tên là Gióng.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Theo em, Thánh Gióng là một người yêu nước, dũng cảm, không mang danh lợi. Em rất ngưỡng mộ vì cậu chỉ mới lên ba mà đã đi đánh giặc cứu nước. Em mong sau này, đất nước ta vẫn giữ được truyền thống đoàn kết và có thêm thật nhiều người làm việc tốt giúp nước!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://e.dowload.vn/data/image/2019/07/24/ke-lai-truyen-thanh-giong-1.jpg" />
         <pubDate>2021-09-25 12:39:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767283702</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê ngọc lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767313747</link>
         <description><![CDATA[<div>Sự tích hồ Hoàn Kiếm<br>Ngày xưa, khi giặc Minh xâm lược nước ta, chúng làm nhiều điều bạo ngược khiến nhân dân căm dận. Có chủ tướng Lê Lợi phất cờ khởi nghĩa nhưng quân yếu và thường thua trận. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho họ mượn gươm diệt giặc. Có một người đánh cá là Lê Thận vào ban đêm, anh thả lưới đánh cá cả ba lần đều vớt được thanh sắt, soi lửa và&nbsp;biết đó là gươm thần. Về sau, anh tham gia nghĩa quân và rất dũng cảm. Khi mọi người đến chơi nhà nhưng ko ai biết đó là gươm thần dù nó sáng rực. Lúc bị giặc đuổi, Lê Lợi nhìn thấy một chuôi gươm, đem về tra thì vừa như in. Biết đó là gươm thần, Lê Thận và Lê Lợi thề sẽ đem máu thịt để giết giặc. Từ đó, mọi người luôn dành được chiến thắng và đuổi được giặc Minh. Sau khi đất nước hòa bình, khi Vua Lê đang đi thuyền thì rùa vàng đòi lại gươm và từ đó hồ còn gọi là hồ Hoàn Kiếm </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-25 13:09:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1767313747</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hoivanhungminh</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1768239089</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1315537422/3fcc9d17ed2ee4065944254426398150/C_y_kh____Ph_m_Tr_n_Qu_nh_Anh.docx" />
         <pubDate>2021-09-26 08:03:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1768239089</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hoivanhungminh</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1768239679</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1315537422/1621a24d95a115cf006719cd8e4ae3bb/Phi_u_BT_chu_n_b__ti_t_vi_t_b_i_v_n_k__l_i_1_TT__CT.docx" />
         <pubDate>2021-09-26 08:04:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1768239679</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đoàn Tuấn Kiệt</title>
         <author>tuanhungclintonth</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1768670036</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xưa , có hai anh em cha mẹ mất sớm. Người anh khi lấy dược vợ thì lại không muốn ở chung với người em, vậy nên anh em chia tài sản cho nhau người anh đã cướp hết ngôi nhà còn người em chỉ được cây khế.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Rồi người em chăm tốt cho cây, đến ngày thu hoạch thì người em phát hiện ra có con chim từ đâu bay đến rồi người em bả với chim:'chim ăn khế của ta thì ta lấy gì nuôi thân',chim đáp lại:'ăn một cục vàng may túi ba gang mang đi mà đựng".Nên hôm sau khi chim đến túp lề của chàng thì chàng liền lấy túi ba gang , đến cho vàng chàng thấy rất nhiều vàng nên lấy ít .từ đó người em rất giàu có và hay đi giúp những người người nghèo như mình lúc trước .<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;người anh phát hiện ra liền nhường người em ngôi nhà và gia tài khác.Rồi người anh có cây khế nên người anh có cây khế . Liền thấy con chim rồi bắt chim hỏi:' tại sao ăn khế của ta". Con chim bảo là :ăn một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng'.hôm sau dúng như chim nói người anh liền lấy túi rồi đi cùng chim, đến đó người anh liền lấy rất rất nhiều vàng, rồi chim chở người anh về người anh lấy nhiều nên đã ngã xuống nước&nbsp; song rồi chết đuối. người em sống xung sướng vì giàu sang.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu chuyện nói lên điều đừng bao giờ tham lam như người anh trong chuyện .Mặc dù gian khó nhưng vẫn phãi kiên cường , dừng nên tham lam sẽ có kết cục giống người anh trong câu chuyện cây khế.<br>Mong cô nhận xét.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-26 14:14:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1768670036</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Trần Quỳnh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1770183721</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ thuở bé thơ, chúng ta đã được nghe biết bao nhiêu câu chuyện kể của bà, của mẹ về lịch sử hào hùng, về những truyền thuyết ly kỳ. Những câu chuyện đó đã đi sâu vào tiềm thức tuổi thơ của mỗi người và có lẽ khi ấy ai cũng mang trong mình niềm tự hào và ngưỡng mộ những vị anh hùng trong truyền thuyết của dân tộc. Thánh Gióng là một vị anh hùng oai phong như thế. Truyền thuyết Thánh Gióng là truyền thuyết vô cùng hấp dẫn kể về người anh hùng này. Hình ảnh Gióng cũng đã được nhà thơ Tố Hữu khắc họa, ca ngợi trong bài thơ “Theo chân Bác”:</div><div>&nbsp;"Ôi sức trẻ! Xưa trai Phù Đổng<br>&nbsp;Vươn vai, lớn bổng dậy nghìn cân<br>Cưỡi lưng ngựa sắt bay phun lửa<br>&nbsp;Nhổ bụi tre làng, đuổi giặc Ân!"<br>Đây là một&nbsp; hình tượng tuyệt đẹp, vừa tràn đầy tinh thần yêu nước và căm thù giặc sâu sắc.<br>&nbsp;</div><div>Truyền thuyết kể lại rằng: Đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Gióng có hai vợ chồng nông dân, vừa chăm chỉ làm ăn lại có tiếng phúc đức nhưng đến lúc sắp về già mà vẫn chứa có lấy một mụn con. Một ngày kia, bà vợ ra đồng như thường ngày, trông thấy một vết chân to, bèn đặt chân mình vào ướm thử. Về nhà bà liền mang thai, hai vợ chồng vô cùng vui mừng. Nhưng không giống những người khác, chín tháng mười ngày qua đi, bà mang thai mười hai tháng mới sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô, tuấn tú đặt tên là Gióng. Điều kỳ lạ nữa là Gióng lên ba tuổi vẫn chẳng biết nói, chẳng biết cười, đặt đâu nằm đó, hai vợ chồng vừa buồn vừa lo lắng.<br>Lúc bấy giờ, giặc Ân tràn sang xâm lược bờ cõi nước ta. Chúng khiến cho đời sống nhân dân vô cùng khổ cực, tình cảnh đất nước lúc này đang ở thế "ngàn cân treo sợi tóc". Nhà vua sai sứ giả đi rao tin khắp nơi, nhằm tìm người tài đứng lên cứu giúp đất nước. Sứ giả đi rao tin cuối cùng cũng đến làng Gióng. Nghe tiếng sứ giả, cậu bé bỗng nhiên cất tiếng gọi mẹ: "Mẹ ra mời sứ giả vào đây". Thấy đứa con mình suốt bao nhiêu ngày tháng không nói, không cười bỗng dưng hôm nay lại cất tiếng gọi mẹ, hai ông bà lão mừng lắm, liền mời sứ giả vào ngay.</div><div>&nbsp;Khi sứ giả vào nhà, cậu bé đã ngay lập tức yêu cầu sứ giả hãy về chuẩn bị đủ những vũ khí để đi đánh giặc: Ngựa sắt, roi sắt và tấm áo giáp sắt để phá tan lũ giặc xâm lược. Sứ giả mừng rỡ vội về tâu lên cho nhà vua chuẩn bị. Nhà vua cũng đồng ý theo lời của cậu bé. Càng lạ lùng thay, Thánh Gióng từ khi gặp được sứ giả của nhà vua thì lớn nhanh như thổi, cơm cha mẹ thổi bao nhiêu cậu ăn cũng không đủ no, quần áo chẳng mấy chốc đều chật hết cả. Cả làng cùng góp gạo nuôi Gióng. Ai cũng mong chú bé lớn nhanh, khỏe mạnh để giúp vua đánh gặp cứu nước.&nbsp;</div><div>Giặc đã đến chân núi Trâu, thế nước rất nguy, ai cũng hoảng sợ, hoảng hốt. Đúng lúc đó, sứ giả đem những thứ Gióng yêu cầu đến. Chú bé vùng dậy, vươn vai trở thành Tráng sĩ, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa hí dài mấy tiếng vang dội, phun lửa, lao thẳng vào đám giặc. Quân giặc hoảng sợ. Tráng sĩ phi ngựa đến đâu, dẹp tan quân giặc đến đó, quân giặc chết như ngả rạ. Roi sắt gãy, Tráng sĩ nhổ những cụm tre bên đường làm vũ khí quật vào giặc. Lũ giặc giẫm đạp lên nhau mà chạy. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc (Sóc Sơn). Đến đây, một mình một ngựa, Tráng sĩ lên đỉnh núi, cởi bỏ áo giáp, cả người và ngựa từ từ bay lên trời.&nbsp;</div><div>&nbsp;Vua nhớ công ơn, phong Gióng làm Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ tại quê nhà. Cho đến nay, vẫn còn rất nhiều dấu tích năm xưa còn lưu lại và cứ tháng tư hằng năm, người ta vẫn thường đến đền thờ Phù Đổng Thiên Vương để tưởng nhớ ông.</div><div>&nbsp;Những vết chân ngựa in xuống ngày xưa nay đã thành những ao hồ to nhỏ nối tiếp nhau, là di tích minh chứng cho chiến công oanh liệt của Thánh Gióng. Những rặng tre bị ngựa phun lửa cháy trở nên vàng óng và một làng bị thiêu rụi nay được gọi là làng Cháy.</div><div>Nhiều thời đại đã qua đi nhưng truyền thuyết người anh hùng Thánh Gióng vẫn được lưu giữ và truyền tụng mãi mãi trong dân gian, từ thế hệ này qua thế hệ khác. Thánh Gióng chính là biểu tượng cho ước mơ, sức mạnh bảo vệ đất nước, tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam. Đó cũng là niềm tin bất diệt của nhân dân về một người anh hùng phi thường đứng ra bảo vệ đất nước cũng như thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc của tác phẩm. Bởi lẽ “Văn học, đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng” (Charles Dubos).&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1235855265/86dda1b25025f6708927f9092467dd5e/image.png" />
         <pubDate>2021-09-27 06:15:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1770183721</guid>
      </item>
      <item>
         <title>lê khánh chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1770202807</link>
         <description><![CDATA[<div>xưa kia vào đời hùng vương thứ 18 có cô công chúa tên là mị nương rất xinh đẹp .vua cha muốn lấy cho nàng một người chồng tài giỏi.<br>hôm nọ ,có hai chàng trai đến cầu hôn công chúa . một người là thuỷ tinh ở vùng biển,rất tài giỏi . còn một người là sơn tinh,sống ở vùng núi cũng tài giỏi không kém,chỉ tay ở đâu , mọc cây ở đó<br>vua hùng băn khoăn không biết chọn ai vì cả hai đều rất tài giỏi. thế là ông bèn nói rằng:<br>- ta chỉ có một người con gái mà không biết gả cho ai vậy nên ngày mai ai đem sính lễ đến đây trước: một trăm ván cơm nếp,hai trăm tệp bánh chưng, voi chín ngà,gà chín cựa , ngựa chín hồng mao , thì sẽ được rước cô dâu về<br>sáng hôm sau , sơn tinh đến trước và được rước cô dâu về ,thuỷ tinh thấy vậy rất tức giận. gọi ma, gọi gió dông bão đùng đùng , dâng nước lên ngập nhà , ngập cửa. sơn tinh cũng không nao núng mà di chuyển từng dãy núi chặn dòng nước lại . đánh nhau 2 tháng trời , cuối cùng thuỷ tinh phải nhận thua.<br> từ đó ,không năm nào thuỷ tinh không làm mưa bão và lần nào cũng phải thua , bỏ về.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 06:25:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1770202807</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thái Tùng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1770416743</link>
         <description><![CDATA[<div>Ở một làng nọ có hai người anh em , cha mẹ mất sớm nên hai anh em sống cùng nhau. Khi người anh đi lấy vợ, người anh không muốn sống chung với em mình nữa, nên quyết định chia gia tài của cha mẹ để lại.<br>&nbsp; Người anh trai tham lam chiếm hết tài sản,chỉ cho tôi một cây khế lớn rồi đuổi ra sống dưới gốc cây khế. Tôi vô cùng buồn bã ,nhưng do bản tính thật thà nên đành dọn ra sống ở túp lều. Hằng ngày, khi người anh ăn uống no say, tận hưởng tài sản bố mẹ để lại, thì tôi chăm chỉ đi làm thuê kiếm sống qua ngày. Đồng thời,&nbsp; cũng không quên chăm sóc cây khế - thứ tài sản duy nhất mà tôi nhận được của bố mẹ để lại.Sau một thời gian, cây khế cuối cùng cũng ra hoa kết trái. Như để không phụ lòng chăm sóc của tôi , năm đó cây ra trái nhiều vô kể, trái nào cũng to, những múi khế chín vàng, ngon ngọt. Tôi mang khế chia sẻ cho những người hàng xóm.Ai cũng đều khen ngon. Vài ngày sau,từ phương xa xuất hiện một con chim lớn đến ăn khế . Nó ăn rất nhiều, nhìn cây khế chẳng mấy mà hết trái, tôi đau khổ than thở với chim. Nào đâu, con chim dõng dạc trả lời tôi bằng tiếng người. Dặn tôi may túi ba gang để nó chở đi lấy vàng đổi khế. Đến ngày, chim chở tôi đến một hòn đảo ngoài khơi xa, toàn là vàng. Tôi thấy vậy, cũng chỉ lấy đủ vàng cho chiếc túi nhỏ rồi đi về chứ không lấy quá. Từ đó, tôi trải qua cuộc sống hạnh phúc, giàu sang. Tôi cũng&nbsp; giúp đỡ thóc,gạo cho những người nghèo khổ.<br>&nbsp; Thấy vậy, anh trai&nbsp; sang nhà tôi hỏi chuyện. Thật thà, tôi giải thích hết mọi chuyện cho anh trai. Nghe xong, người anh xin đổi hết tài sản của mình để lấy cây khế. Lúc đầu, tôi không muốn đồng ý, nhưng thấy anh mình thiết nên đành phải gật đầu. Sau khi có cây khế, người anh làm như những gì em trai đã làm.Khi chim đến ,người anh giả vờ khóc lóc,than thở .Con chim ấy&nbsp; liền bảo ăn một quả khế trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi để đựng. Tuy nhiên, khi được chim dặn may túi ba gang, nhưng đêm về thì giục vợ may túi nhưng không phải 3 gang mà là mười hai gang . Đã thế, khi đến đảo vàng, người anh còn cố nhét vàng vào túi trên khắp người mình. Khi người anh ngồi lên chim, số vàng quá nặng, khiến chim rất khó khăn để bay lên. Đến lúc này, ông trời không nhìn nổi sự tham lam của người anh nữa, nên nổi bão lớn. Chim bay lên trời, không gánh nổi, bảo người anh vứt bớt vàng xuống nhưng vì tính tham lam, người anh vẫn không chịu nghe . Thế là chim không chịu nổi nữa,nghiêng cánh, thế là cả người anh và số vàng rơi xuống biển, mất tăm.&nbsp;<br><br></div><div>Bài học em rút ra trong câu chuyện là khi chúng ta gặp chuyện khó khăn, thách thức thì phải bình tĩnh, xem xét thấu đáo, chờ đợi để nhìn thấy được cơ hội trong đó. Chúng ta không nên vội vàng buông xuôi cũng đừng nản chí bỏ cuộc vì biết đầu điều tốt đẹp đang chờ phía trước. Đây là một điều dễ thấy trong ý nghĩa truyện cổ tích cây khế. Ở hiền gặp lành là ý nghĩa truyện cổ tích cây khế cốt lõi.<br>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 08:13:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1770416743</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Hoàng Quân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1770449580</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ đều chết sớm. Họ ở chung với nhau một nhà. Người anh tính nết tham lam, còn em đang ít tuổi có phần khờ dại. Được ít lâu, người anh lấy vợ. Chị vợ chẳng những cũng tham lam như chồng mà lại còn thêm độc ác. Không muốn cho em ở chung với mình, hai vợ chồng quyết định chia gia tài, lấy có rằng để ai lo phận nấy. <br><br>Khi chia của, họ chiếm hết tài sản quý giá mà cha mẹ để lại, chỉ cho em một gian nhà nhỏ và một mảnh vườn, trong đó cây khế ngọt. Người em vẫn không chút phàn nàn, chăm chỉ làm thuê làm mướn nuôi thân. <br><br>Cây khế trong vườn anh mỗi ngày một cao lớn, cành lá sum sê, rợp cả một góc vườn. Mùa ấy khế bỗng nhiên trĩu quả, anh càng chăm nom bón gốc cho khế. <br><br>Một hôm, tự nhiên có một con chim phượng hoàng đến đậu trên cây khế, ăn hết quả này sang quả khác. Anh thấy vậy, ra ngồi dưới gốc cây vừa khóc vừa nói với chim rằng: <br><br>– Cơ nghiệp tôi chỉ có mỗi cây khế đó thôi, chim ăn hết tôi biết trông cậy vào đâu? <br><br>Chim phượng hoàng nghe nói bảo rằng: <br><br><em>Ăn một quả,</em><br> <em>Trả cục vàng,</em><br> <em>May túi ba gang,</em><br> <em>Mang đi mà đựng.</em> <br><br>Mấy hôm sau, chim lại đến ăn; anh không buồn rầu nữa mà yên tâm chờ đợi. Đến ngày nọ khi anh đã may túi sẵn sàng, chim phượng hoàng liền bay xuống xòe cánh, đỡ anh lên lưng và vút một cái, bay ra biển lớn, qua bao quãng đường bát ngát bao la, đưa anh đến một nơi hải đảo[1] xa xăm, đầy bạc vàng châu báu. Anh bàng hoàng như lạc vào động tiên, cái gì cũng đẹp. Nghe lời chim dặn, anh chỉ bỏ bạc vàng vừa đầy túi ba gang, rồi lại lên lưng chim để trở về vườn cũ. <br><br>Người anh hỏi biết sự tình, bèn nằn nì với em xin đổi tất cả gia sản của mình để lấy mảnh vườn có cây khế ngọt. Người em thương anh nên cũng bằng lòng đổi. Đến mùa khế có quả, chim phượng hoàng lại đến ăn. Người anh xua đuổi ầm ĩ, chim bèn nói như trước rằng: <br><br><em>Ăn một quả,</em><br> <em>Trả cục vàng,</em><br> <em>May túi ba gang,</em><br> <em>Mang đi mà đựng.</em>&nbsp;<br><br>Được lời, người anh may giấu một cái túi sáu gang. Rồi chim cũng chở anh đi đến nơi hải đảo đầy bạc vàng châu báu. Nhưng tính tham lam làm mắt anh hoa lên khi thấy hải đảo có nhiều của quý giá. Anh ta loay hoay mãi không biết nên lấy thứ gì, bỏ thứ gì. Khi nghe chim giục chở về, anh vơ bạc vàng cháu báu đầy ắp cái túi sáu gang, quấn vào ngang lưng, ngoài ra còn giắt thêm khắp người. Anh ta leo lên lưng chim, chim phải đập cánh ba lần mới lên nổi. Chim cố sức bay, đến giữa biển cả, vì nạng quá, suýt đâm nhào xuống nước mấy lần.&nbsp;<br><br>Khi gần đến đất liền, chim lảo đảo, nghiêng cánh, người anh mang cả túi vàng bạc rơi tõm xuống biển sâu và bị sóng cuốn đi mất tích</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 08:31:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1770449580</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hữu Hưng                               Đời Hùng Vương thứ Sáu. Có một người đàn bà đã 60 tuổi. Một hôm bà đặt chân vào một vết chân rất to lớn sau đó về nhà bà có thai. Bà sinh ra một đứa con trai đặt tên là Gióng lên ba vẫn không biết nói. Nhưng khi nghe sứ giả tìm người đánh giặc thì tự nhiên nói với mẹ mời sứ giả đến. Lúc ấy gióng thành người to lớn ăn bao nhiêu cũng không đủ. Sau đó ra trận đánh giặc khi đã đủ những thứ dặn dò sứ giả mang đến. Đánh tan giặc, Gióng trút bỏ quần áo bay thẳng lên trời.Vào thời vua Hùng Vương có một người đàn bà đã nhiều tuổi nhưng sống một mình. Như thường lệ, một buổi sáng dậy bà đi thăm nương, bỗng nhìn thấy một vết chân giẫm nát cả mấy luống cà của mình. Nhìn vết chân bà ngạc nhiên kêu lớn: – “Chao ôi! Bàn chân ai mà to thế này!”. Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh GióngTò mò nên bà đưa chân vào ướm thử vết chân lạ kia, bỗng bà cảm thấy rùng mình khi đưa bàn chân ướm thử vào dấu chân lạ. Và từ đó bà có mang. Đủ ngày tháng, bà sinh được một đứa con trai bụ bẫm đặt tên là Gióng. Nhưng thằng bé đã lên ba tuổi rồi mà vẫn nằm ngửa đòi ăn, không biết ngồi biết lẫy, cũng không biết nói hay biết cười.Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh GióngBấy giờ có giặc Ân kéo vào cướp nước ta. Giặc Ân rất hung tàn, cầm đầu là một viên tướng tên gọi Ân vương. Chúng đi đến đâu là đốt phá nhà cửa, giết người cướp của đến đấy. Quân đội Hùng Vương nhiều phen xuất trận, nhưng đánh không nổi lại chúng. Vua Hùng lấy làm lo lắng vội phái sứ giả đi khắp nơi trong nước tìm tướng tài để giúp vua cứu nước.Một hôm sứ giả đi đến làng chú bé Gióng. Nghe tiếng loa rao nói đến việc nhà vua cầu người tài, bà mẹ Gióng đang ru con, liền bảo đùa con rằng:– Con ơi! Con của mẹ chậm đi chậm nói thì biết bao giờ mới đi đánh giặc giúp vua được đây!Không ngờ Gióng nhìn mẹ mở miệng bật lên thành tiếng:– Mẹ cho gọi sứ giả vào đây cho con!Nói xong lại im bặt. Bà mẹ vừa mừng vừa sợ, vội đi kể chuyện với xóm giềng. Mọi người tới nhà ai nấy cho là một sự lạ. Sau cùng một người nói:– Ta cứ đi mời sứ giả đến xem thử nó muốn cái gì.Khi sứ giả của nhà vua bước vào nhìn thấy chú bé Gióng liền hỏi rằng:– Mày là đứa trẻ lên ba mới học nói, mày định mời ta đến đây để làm gì?Gióng trả lời rất chững chạc:– Về bảo với nhà vua rèn cho ta một con ngựa sắt, một thanh gươm sắt, một giáp sắt và một nón sắt, ta sẽ đánh đuổi giặc dữ cho!Ai nấy đứng nghe khôn xiết lạ lùng. Cho là thần nhân xuất hiện, sứ giả lập tức phi ngựa về tâu với nhà vua. Nghe nói, Hùng Vương mừng rỡ liền ra lệnh cho thợ rèn góp tất cả sắt lại rèn ngựa, gươm, áo giáp và nón như lời xin của chú bé. Mọi thứ rèn đã xong nặng không thể tưởng tượng nổi. Hàng chục người mó vào thanh gươm mà không nhúc nhích. Vua Hùng phải cho hàng ngàn quân sĩ tìm mọi cách để chở đến cho chú bé Gióng.Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh GióngKhi được tin quân sĩ khiêng ngựa sắt sắp đến làng, mẹ Gióng sợ hãi chạy về bảo con:– Con ơi! Việc nhà vua đâu phải là chuyện chơi. Hiện quân sĩ đang kéo đến ầm ầm ngoài bãi rồi, biết làm thế nào bây giờ con?Nghe nói thế, Gióng vụt ngồi dậy, nói:– Việc đánh giặc thì mẹ đừng lo. Nhưng mẹ phải cho con ăn thật nhiều mới được!Mẹ vội thổi cơm cho con ăn, nhưng cứ nấu lên được nồi nào Gióng ngốn hết ngay nồi ấy. Mỗi lần ăn một nồi cơm thì Gióng lại lớn thêm một ít và đòi ăn thêm. Mẹ càng cho con ăn thì con lại càng lớn như thổi, bỗng chốc đã thành một chàng thanh niên vô cùng khỏe mạnh. Hết gạo, bà mẹ đi kêu gọi xóm làng. Mọi người nô nức đem gạo khoai, trâu, rượu, hoa quả, bánh trái mang đến đầy một sân. Nhưng đưa đến bao nhiêu thì Gióng ăn vợi hết bấy nhiêu, mà vẫn đòi ăn không nghỉ.Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh GióngSau đó, Gióng lại bảo tiếp:– Mẹ kiếm vải cho con mặc.Người ta lại đua nhau mang vải lụa tới may áo quần cho Gióng mặc. Nhưng thân thể Gióng lớn vượt trội một cách kỳ lạ, áo quần vừa may xong đã thấy chật, thấy ngắn, lại phải mang vải lụa tới để chắp nối thêm. Không mấy chốc đầu Gióng đã chạm đến nóc nhà. Ai nấy chưa hết kinh ngạc thì vừa lúc quân sĩ đã hì hục khiêng được ngựa, gươm, áo giáp và nón sắt tới. Gióng bước ra khỏi nhà vươn vai một cái, người bỗng cao to sừng sững, chân dài hơn trượng, hét lên một tiếng như tiếng sấm:– Ta là tướng nhà Trời!Thế rồi Gióng mặc giáp sắt, đội nón sắt, tay cầm gươm múa quanh mấy vòng. Đoạn từ biệt mẹ và dân làng, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa sắt bỗng chồm lên, phun thẳng ra đằng trước một luồng lửa đỏ rực. Gióng thúc chân, ngựa phi như bay, sải từng bước dài hàng chục con sào. Chỉ trong chớp mắt, ngựa đã xông đến đồn trại giặc đang đóng la liệt cả mấy khu rừng. Lưỡi gươm của Gióng vung lên loang loáng như chớp giật. Quân giặc xông ra chừng nào chết chừng ấy. Ngựa thét ra lửa thiêu cháy từng dãy đồn trại, lửa thiêu luôn cả mấy khu rừng.Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh GióngNhưng tướng giặc Ân vương vẫn còn cố gào thét hô quân xáp tới, Gióng càng đánh càng khỏe, thây giặc nằm ngổn ngang. Bỗng chốc gươm gãy, Gióng không chút bối rối, thuận tay nhổ những bụi tre hai bên đường quật tới tấp vào các toán giặc đang cố gắng trụ lại theo lệnh chủ tướng. Chẳng mấy chốc quân giặc đã tẩu tán bỏ chạy khắp nơi, Ân vương bị quật chết tan xác. Bọn tàn binh giặc lạy lục xin hàng. Quân đội của Hùng Vương cũng như dân các làng chỉ còn việc xông ra trói chúng lại. Không đầy một buổi, Gióng đã trừ xong nạn cho nước nhà. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc Sơn. Đến đây, Gióng bèn cởi giáp bỏ nón lại, rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.Sau khi thắng trận, để nhớ ơn người anh hùng, vua Hùng sai lập đền thờ Gióng ở làng quê, phong làm Phù Đổng thiên vương.Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh GióngNgày nay chúng ta còn thấy vẫn còn những dấu vết như dãy ao tròn nối nhau kéo dài suốt từ Kim Anh, Đa Phúc cho đến Sóc Sơn, người ta bảo đó là những vết chân ngựa của Thánh Gióng. Khu rừng bị ngựa sắt phun lửa thiêu cháy nay còn mang cái tên là làng Cháy. Những cây tre mà Gióng đã nhổ quật vào giặc bị lửa đốt màu xanh ngả thành màu vàng và có những vết cháy lốm đốm, ngày nay giống ấy vẫn còn, người ta gọi là tre là ngà.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771204180</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 13:54:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771204180</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hữu Hưng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771214918</link>
         <description><![CDATA[<div>Đời Hùng Vương thứ Sáu. Có một người đàn bà đã 60 tuổi. Một hôm bà đặt chân vào một vết chân rất to lớn sau đó về nhà bà có thai. Bà sinh ra một đứa con trai đặt tên là Gióng lên ba vẫn không biết nói. Nhưng khi nghe sứ giả tìm người đánh giặc thì tự nhiên nói với mẹ mời sứ giả đến. Lúc ấy gióng thành người to lớn ăn bao nhiêu cũng không đủ. Sau đó ra trận đánh giặc khi đã đủ những thứ dặn dò sứ giả mang đến. Đánh tan giặc, Gióng trút bỏ quần áo bay thẳng lên trời.<br>Vào thời vua Hùng Vương có một người đàn bà đã nhiều tuổi nhưng sống một mình. Như thường lệ, một buổi sáng dậy bà đi thăm nương, bỗng nhìn thấy một vết chân giẫm nát cả mấy luống cà của mình. Nhìn vết chân bà ngạc nhiên kêu lớn: – “Chao ôi! Bàn chân ai mà to thế này!”.&nbsp;<br><br>Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh Gióng<br><br>Tò mò nên bà đưa chân vào ướm thử vết chân lạ kia, bỗng bà cảm thấy rùng mình khi đưa bàn chân ướm thử vào dấu chân lạ. Và từ đó bà có mang. Đủ ngày tháng, bà sinh được một đứa con trai bụ bẫm đặt tên là Gióng. Nhưng thằng bé đã lên ba tuổi rồi mà vẫn nằm ngửa đòi ăn, không biết ngồi biết lẫy, cũng không biết nói hay biết cười.<br><br>Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh Gióng<br><br>Bấy giờ có giặc Ân kéo vào cướp nước ta. Giặc Ân rất hung tàn, cầm đầu là một viên tướng tên gọi Ân vương. Chúng đi đến đâu là đốt phá nhà cửa, giết người cướp của đến đấy. Quân đội Hùng Vương nhiều phen xuất trận, nhưng đánh không nổi lại chúng. Vua Hùng lấy làm lo lắng vội phái sứ giả đi khắp nơi trong nước tìm tướng tài để giúp vua cứu nước.<br><br>Một hôm sứ giả đi đến làng chú bé Gióng. Nghe tiếng loa rao nói đến việc nhà vua cầu người tài, bà mẹ Gióng đang ru con, liền bảo đùa con rằng:<br><br>– Con ơi! Con của mẹ chậm đi chậm nói thì biết bao giờ mới đi đánh giặc giúp vua được đây!<br><br>Không ngờ Gióng nhìn mẹ mở miệng bật lên thành tiếng:<br><br>– Mẹ cho gọi sứ giả vào đây cho con!<br><br>Nói xong lại im bặt. Bà mẹ vừa mừng vừa sợ, vội đi kể chuyện với xóm giềng. Mọi người tới nhà ai nấy cho là một sự lạ. Sau cùng một người nói:<br><br>– Ta cứ đi mời sứ giả đến xem thử nó muốn cái gì.<br><br>Khi sứ giả của nhà vua bước vào nhìn thấy chú bé Gióng liền hỏi rằng:<br><br>– Mày là đứa trẻ lên ba mới học nói, mày định mời ta đến đây để làm gì?<br><br>Gióng trả lời rất chững chạc:<br><br>– Về bảo với nhà vua rèn cho ta một con ngựa sắt, một thanh gươm sắt, một giáp sắt và một nón sắt, ta sẽ đánh đuổi giặc dữ cho!<br><br>Ai nấy đứng nghe khôn xiết lạ lùng. Cho là thần nhân xuất hiện, sứ giả lập tức phi ngựa về tâu với nhà vua. Nghe nói, Hùng Vương mừng rỡ liền ra lệnh cho thợ rèn góp tất cả sắt lại rèn ngựa, gươm, áo giáp và nón như lời xin của chú bé. Mọi thứ rèn đã xong nặng không thể tưởng tượng nổi. Hàng chục người mó vào thanh gươm mà không nhúc nhích. Vua Hùng phải cho hàng ngàn quân sĩ tìm mọi cách để chở đến cho chú bé Gióng.<br><br>Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh Gióng<br><br>Khi được tin quân sĩ khiêng ngựa sắt sắp đến làng, mẹ Gióng sợ hãi chạy về bảo con:<br><br>– Con ơi! Việc nhà vua đâu phải là chuyện chơi. Hiện quân sĩ đang kéo đến ầm ầm ngoài bãi rồi, biết làm thế nào bây giờ con?<br><br>Nghe nói thế, Gióng vụt ngồi dậy, nói:<br><br>– Việc đánh giặc thì mẹ đừng lo. Nhưng mẹ phải cho con ăn thật nhiều mới được!<br><br>Mẹ vội thổi cơm cho con ăn, nhưng cứ nấu lên được nồi nào Gióng ngốn hết ngay nồi ấy. Mỗi lần ăn một nồi cơm thì Gióng lại lớn thêm một ít và đòi ăn thêm. Mẹ càng cho con ăn thì con lại càng lớn như thổi, bỗng chốc đã thành một chàng thanh niên vô cùng khỏe mạnh. Hết gạo, bà mẹ đi kêu gọi xóm làng. Mọi người nô nức đem gạo khoai, trâu, rượu, hoa quả, bánh trái mang đến đầy một sân. Nhưng đưa đến bao nhiêu thì Gióng ăn vợi hết bấy nhiêu, mà vẫn đòi ăn không nghỉ.<br><br>Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh Gióng<br><br>Sau đó, Gióng lại bảo tiếp:<br><br>– Mẹ kiếm vải cho con mặc.<br><br>Người ta lại đua nhau mang vải lụa tới may áo quần cho Gióng mặc. Nhưng thân thể Gióng lớn vượt trội một cách kỳ lạ, áo quần vừa may xong đã thấy chật, thấy ngắn, lại phải mang vải lụa tới để chắp nối thêm. Không mấy chốc đầu Gióng đã chạm đến nóc nhà. Ai nấy chưa hết kinh ngạc thì vừa lúc quân sĩ đã hì hục khiêng được ngựa, gươm, áo giáp và nón sắt tới. Gióng bước ra khỏi nhà vươn vai một cái, người bỗng cao to sừng sững, chân dài hơn trượng, hét lên một tiếng như tiếng sấm:<br><br>– Ta là tướng nhà Trời!<br><br>Thế rồi Gióng mặc giáp sắt, đội nón sắt, tay cầm gươm múa quanh mấy vòng. Đoạn từ biệt mẹ và dân làng, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa sắt bỗng chồm lên, phun thẳng ra đằng trước một luồng lửa đỏ rực. Gióng thúc chân, ngựa phi như bay, sải từng bước dài hàng chục con sào. Chỉ trong chớp mắt, ngựa đã xông đến đồn trại giặc đang đóng la liệt cả mấy khu rừng. Lưỡi gươm của Gióng vung lên loang loáng như chớp giật. Quân giặc xông ra chừng nào chết chừng ấy. Ngựa thét ra lửa thiêu cháy từng dãy đồn trại, lửa thiêu luôn cả mấy khu rừng.<br><br>Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh Gióng<br><br>Nhưng tướng giặc Ân vương vẫn còn cố gào thét hô quân xáp tới, Gióng càng đánh càng khỏe, thây giặc nằm ngổn ngang. Bỗng chốc gươm gãy, Gióng không chút bối rối, thuận tay nhổ những bụi tre hai bên đường quật tới tấp vào các toán giặc đang cố gắng trụ lại theo lệnh chủ tướng. Chẳng mấy chốc quân giặc đã tẩu tán bỏ chạy khắp nơi, Ân vương bị quật chết tan xác. Bọn tàn binh giặc lạy lục xin hàng. Quân đội của Hùng Vương cũng như dân các làng chỉ còn việc xông ra trói chúng lại. Không đầy một buổi, Gióng đã trừ xong nạn cho nước nhà. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc Sơn. Đến đây, Gióng bèn cởi giáp bỏ nón lại, rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.<br><br>Sau khi thắng trận, để nhớ ơn người anh hùng, vua Hùng sai lập đền thờ Gióng ở làng quê, phong làm Phù Đổng thiên vương.<br><br>Truyền thuyết Thánh Gióng - Truyện cổ tích Thánh Gióng<br><br>Ngày nay chúng ta còn thấy vẫn còn những dấu vết như dãy ao tròn nối nhau kéo dài suốt từ Kim Anh, Đa Phúc cho đến Sóc Sơn, người ta bảo đó là những vết chân ngựa của Thánh Gióng. Khu rừng bị ngựa sắt phun lửa thiêu cháy nay còn mang cái tên là làng Cháy. Những cây tre mà Gióng đã nhổ quật vào giặc bị lửa đốt màu xanh ngả thành màu vàng và có những vết cháy lốm đốm, ngày nay giống ấy vẫn còn, người ta gọi là tre là ngà.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 13:56:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771214918</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Nhật Minh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771333488</link>
         <description><![CDATA[<div>Làm một bài văn tả về một truyện truyền thuyết hay cổ tích là:<br><br></div><div>Bài làm<br><br></div><div>Ngày xưa có một gia đình nông dân nghèo nhưng rất tốt bụng. Hàng ngày đi vào rừng kiếm củi, về đổi gạo và nhà họ cũng giúp các nhà xung quanh. Thấy họ tốt bụng Ngọc Hoàng sai Thái Tử xuống làm con của họ và kể từ đó bà vợ mang thai. Nhưng kì lạ thay là đã trôi qua mấy năm mà bà vợ chưa sinh nở gì. Cho đến khi người chồng mắc bệnh nặng mà không khỏi đã qua đời thì mãi về sau bà vợ mới sinh được một anh con trai.<br><br></div><div>&nbsp;Khi anh con trai đã khôn lớn thì bà mẹ lại qua đời, Ngọc Hoàng sai thiên thần xuống để dậy các loại võ cho Thạch Sanh. Một hôm, Lý Thông đi ngang qua thấy Thạch Sanh đang vắc củi lớn thì bèn nghĩ: “Người này có sức khẻo như voi, cho nó về nhà mình thì lợi biết bao” thế là Lý Thông đến bắt chuyện với Thạch Sanh và mời anh về nhà mình ở, Thạch Sanh từ nhỏ không có ai bên cạnh nay có người đến mời mình về nhà thì chàng đã vui vẻ nhận lời ngay. Chàng từ giã gốc đa và về nhà Lý Thông ở.<br><br></div><div>&nbsp;Hồi đấy trong vùng có một con chằn tinh hay quậy phá và ăn thịt người, người dân trong làng đã lập đền thờ và mỗi năm nộp cho nó một mạng người để nó khỏi phá phách. Năm nay là năm mà Lý thông phải nộp mang, nhưng mẹ con hắn lại nghĩ cách để cho Thạch Sanh chết thay mình. Khi Thạch Sanh đi kiếm củi về thì mẹ con hắn đã cho dọn ra một mâm rượu thịt ê hề cho Thạch Sanh ăn đến khi đã no nê thì hắn nói:&nbsp;<br><br></div><div>- Đêm nay đến lượt anh đi canh miếu thờ, ngặt vì dở cất mẻ rượu nên anh không đi được, thôi chú chịu khó đi giúp anh đêm nay, rồi đến sáng thì về.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;Thạch Sanh thật thà vui vẻ nhận lời và đi luôn.<br><br></div><div>&nbsp;Nửa đêm, Thạch Sanh đang lim dim mắt thì chằn tinh từ sau miếu thờ hiện ra, nó nhe nanh, giơ vuốt để vồ lấy chàng, Thạch Sanh với lấy búa để đánh lại. Chằn tinh hóa phép thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng Thạch Sanh lại không lúng túng mà anh dùng nhiều võ nghệ để đánh lại quái vật. Chằn tinh hiện nguyên hình là một con trăn to lớn, một lúc sau thì Thạch Sanh đã giết đước nó, khi nó chết thì con trăn để lại bên mình một bộ cung tên vàng, chàng chặt đầu con chằn tinh và cầm bộ cung vàng về nhà. Mẹ con Lý Thông đang ngủ trong nhà thì nghe thấy tiếng gõ cửa thì tưởng là hồn Thạch Sanh hiện về thì hoảng sợ van lạy rối rít. Nhưng khi Lý Thông ra mở cửa thì thấy Thạch Sanh, chàng đã kể là mình đã giết chằn tinh, thì mẹ con Lý Thông lại bịa chuyện nói với Thạch Sanh rằng là:&nbsp;<br><br></div><div>- Con chăn ấy là của vua nuôi đã lâu nay em giết nó thì sẽ không tránh được tội chết, nhân trời chưa sáng, em hãy chốn đi, còn mọi chuyện ở nhà thì cứ để anh lo liệu&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;Thách Sanh lại thật thà tin ngay mà không biết là mình đã bị lừa. Chàng vội từ giã hai mẹ con Lý Thông và chở lại túp lều cũ ở dưới gốc cây đa, và từ đó anh bắt đầu lại với công việc cũ là vào rừng kiếm củi để nuôi thân. Còn tên Lý Thông gian ác thì mang đầu chằn tinh vào kinh đô để tâu vua và hắn đã nói rối là mình đã giết quái vật và Lý Thông được vua cho là quận công&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;Nhà vua có con gái đã đến tuổi lấy chồng và hoàng tử các nước đến cầu hôn như đều bị công chúa từ chối, vì thế nên nhà vua phải mở hội lớn cho hoàng tử các nước và con trai trong thiên hạ tới dự. Công chúa phải đứng trên lầu cao và se ném quả cầu xuống dưới và ai may mắn lấy được quả cầu thì công chúa sẽ lấy người ấy. khi công chúa chuẩn bị ném quả cầu xuống thì có một con đại bàng bay ngang qua và mang công chúa đi về hang ổ của nó, Trên đường đi thì nosbay qua nhà Thạch Sanh và khi chàng nhìn thấy nó thì anh đã lấy cung để bắn vào cánh đại bàng, mặc dù đã bị thương nhưng nó vẫn gắng sức bay về hang trong thung lũng. Thạch Sanh đi theo vết máu của đại bàng và biết nơi ở của nó&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;Từ ngày mất công chúa thì nhà vui rất đau đớn vô cùng. Vua sai Lý Thông đi tìm con gái cho mình và hứa nếu hắn tìm thấy con gái cho vua thì ông sẽ nhừa ngôi và gả công chúa cho hắn. Lý Thông vừa mừng vừa lo, thì hắn nghĩ ra một kế là mở hội hát xướng mười ngày để nghe ngói xem có tung tích của công chúa hay không, nhưng đến ngay thứ tám, chín vẫn không có một chút mah mối nào. Dến ngày thứ mười thì hắn thấy Thạch Sanh đi xem hát, thế là Lý Thông đến hỏi chàng là có biết công chúa bị bắt ở đâu không, thì Thạch Sanh lại kể hết câu chuyện đã bắn đại bằng bị thương và biết hang ổ của nó. Lý Thông liền mừng rỡ và nhờ chàng dẫn đến chỗ ở của đại bàng.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;Đến cửa hang thì Thạch Sanh xin xuống trước để giải cứu công chúa, binh lính lấy dây thừng buộc anh lại và nhẹ nhàng đưa anh xuống hang. Đại bàng nguyên là một con đại bàng ở trên núi và nó cũng có nhiều phép lạ như chằn tinh. Mặc dù nó bị thương năng nhưng khi nhìn thấy chàng thì đại bàng vùng ngay dậy, vung cánh và chĩa vuốt về phía chàng.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;Thạch Sanh dùng cung tên bắn mù hay mắt nó, vung búa chặt đứt vút sắc nhọn và bổ vỡ đầu con quái vật, rồi chàng giải cứu công chúa và lấy dây buộc vào người cô rồi anh ra hiệu cho lính canh để kéo công chúa lên. Khi công cô lên đến nơi thì Lý Thông bảo lính canh đốt dây thừng và lấp cửa hang bằng những tảng đá to.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;Biết Lý Thông đã hãm hại mình thì Thạch Sanh cố tìm lối ra, chàng đi hết đến cuối hang tì thấy một chàng trai đang bị nhốt trong cũi sắt, đó chính là thái tử con vua Thủy Tề. Thạch Sanh dùng cung vàng bắn tan cũi sát và giải cứu thái tử. Thái tử thoắt nạn thì đã cảm ơn Thạch Sanh và mời chàng xuống thủy cung chơi. Vua Thủy Tề vui mừng khi thấy con mình chở về và tiếp dond Thạch Sanh rất hậu. Khi chàng về thì ua Thủy Tề đã cho Thạch Sanh Rất nhiều vàng bạc nhưng chàng chỉ xin 1 cây đèn bầu và chở về gốc đa<br><br></div><div>&nbsp;Một hôm hồn chằn tinh và đại bằng đang lăng thăng thì gặp nhau chúng bàn kế hoặc để hại Thạch Sanh. Chúng vào kho của hà vua rồi mang giấu dưới gốc đa để vu oan cho chàng. Thế là sáng hôm sau, Thạch Sanh bị lính gác của vua bắt nhốt vào ngục tối vì bị nghi ngờ là người ăn cắp.<br><br></div><div>&nbsp;Khi công chúa được giải cứu về nhà thìbị câm. Suốt ngày nàng chẳng nói, chẳng cười, mặt thì cứ buồn rười rượi. Vua sai Lý Thông đi gọi các thầy thúc giỏi để về chữa cho cô nhưng không một ai có thể chữa nổi và thất vọng đi về, vì thế nên nhà vua phải hoãn lại việc cưới xin.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp;Một hôm Thạch Sanh đanh ngồi trong ngục thì lấy cây đàn ra gẩy và tiếng đàn của chàng đã lọt qua khe núi, mà bay đến nơi mà công chúa đang ở, khi công chúa nghe được tiếng đàn của Thạch Sanh thì cô lại nói đùa vui vẻ, cô đã bảo cha mình cho gọi Thạch Sanh đến, nhà vui và Lý Thông rất là bất ngờ và cho gọi Thạch Sanh đến, khi vua hỏi tại sao anh lại bị bắt vào đâu thì chàng đã kể từ lúc kết nghĩa với Lý Thông, giết chằn tinh, giết đại bằng, cứu công chúa và cuối cùng là bị tên Lý Thông nốt trong hang động. Khi nhà vua được Thạch Sanh kể như vậy thì nhà vua mới biết Lý Thông lừa mình, vua sai lính&nbsp; canh chói mẹ con Lý Thông và giao cho Thạch Sanh giải quyết, chàng không giết chúng mà cho hai mẹ con Lý Thông về quê làm ăn nhưng đi đến nửa đường thì bị xét đánh chết biến thành bọ hung.<br><br></div><div>&nbsp;Vua đã gả công chúa cho Thạch Sanh và lễ cưới của họ tưng bừng nhất kinh kì, chưa bao giờ và chưa ở đâu có lễ cưới tưng bừng như thế. Hoàng tử các nước lúc trước cầu hôn công chúa nhưng không thành, lại hội binh để chiếm nước ta. Thạch Sanh xin vua đừng động binh. Chàng một mình cầm cây đàn ra giữa trận. Khi tiếng đàn của chàng vang lên thì đã khí binh sĩ 18 nước chư hầu trong lòng không còn nghĩ đến việc đi đánh nhau nữa mà nghĩ đến cha mẹ, em chị em. Cuối cùng các hoàng tử phải cởi bỏ giáp và xin hàng. Thạch Sanh sai lính dọn một bữa cơm thiết đãi những người thua trận. Cả mấy vạn tướng lính, quân sĩ chỉ thấy Thạch Sanh dọn ra một niêu cơm bé xíu, họ bĩu môi tay không muốn cầm đũa. Biết ý, Thạch Sanh đố họ ăn hết được niêu cơm và hứa ai ăn hết niêu cơm thì sẽ thưởng cho người ăn đó. Quân sĩ mười tám nước cứ ăn mãi, ăn mãi mà cứ ăn hết là nồi cơm tí xíu lại đầy cơm trong nồi. Chúng cúi đầu lạy tạ vợ chồng Thạch Sanh vì đã cho họ một bữa cơm thịnh soạn rồi chúng kéo nhau về nước. &nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;Về sau, nhà vua không có con trai nên đã nhường ngôi cho Thạch Sanh<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 14:27:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771333488</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Hoàng Quân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771525250</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ đều chết sớm. Họ ở chung với nhau một nhà. Người anh tính nết tham lam, còn em đang ít tuổi có phần khờ dại. Được ít lâu, người anh lấy vợ. Chị vợ chẳng những cũng tham lam như chồng mà lại còn thêm độc ác. Không muốn cho em ở chung với mình, hai vợ chồng quyết định chia gia tài, lấy có rằng để ai lo phận nấy. <br><br>Khi chia của, họ chiếm hết tài sản quý giá mà cha mẹ để lại, chỉ cho em một gian nhà nhỏ và một mảnh vườn, trong đó cây khế ngọt. Người em vẫn không chút phàn nàn, chăm chỉ làm thuê làm mướn nuôi thân. <br><br>Cây khế trong vườn anh mỗi ngày một cao lớn, cành lá sum sê, rợp cả một góc vườn. Mùa ấy khế bỗng nhiên trĩu quả, anh càng chăm nom bón gốc cho khế. <br><br>Một hôm, tự nhiên có một con chim phượng hoàng đến đậu trên cây khế, ăn hết quả này sang quả khác. Anh thấy vậy, ra ngồi dưới gốc cây vừa khóc vừa nói với chim rằng: <br><br>– Cơ nghiệp tôi chỉ có mỗi cây khế đó thôi, chim ăn hết tôi biết trông cậy vào đâu? <br><br>Chim phượng hoàng nghe nói bảo rằng: <br><br><em>Ăn một quả,</em><br> <em>Trả cục vàng,</em><br> <em>May túi ba gang,</em><br> <em>Mang đi mà đựng.</em> <br><br>Mấy hôm sau, chim lại đến ăn; anh không buồn rầu nữa mà yên tâm chờ đợi. Đến ngày nọ khi anh đã may túi sẵn sàng, chim phượng hoàng liền bay xuống xòe cánh, đỡ anh lên lưng và vút một cái, bay ra biển lớn, qua bao quãng đường bát ngát bao la, đưa anh đến một nơi hải đảo[1] xa xăm, đầy bạc vàng châu báu. Anh bàng hoàng như lạc vào động tiên, cái gì cũng đẹp. Nghe lời chim dặn, anh chỉ bỏ bạc vàng vừa đầy túi ba gang, rồi lại lên lưng chim để trở về vườn cũ. <br><br>Người anh hỏi biết sự tình, bèn nằn nì với em xin đổi tất cả gia sản của mình để lấy mảnh vườn có cây khế ngọt. Người em thương anh nên cũng bằng lòng đổi. Đến mùa khế có quả, chim phượng hoàng lại đến ăn. Người anh xua đuổi ầm ĩ, chim bèn nói như trước rằng: <br><br><em>Ăn một quả,</em><br> <em>Trả cục vàng,</em><br> <em>May túi ba gang,</em><br> <em>Mang đi mà đựng.</em>&nbsp;<br><br>Được lời, người anh may giấu một cái túi sáu gang. Rồi chim cũng chở anh đi đến nơi hải đảo đầy bạc vàng châu báu. Nhưng tính tham lam làm mắt anh hoa lên khi thấy hải đảo có nhiều của quý giá. Anh ta loay hoay mãi không biết nên lấy thứ gì, bỏ thứ gì. Khi nghe chim giục chở về, anh vơ bạc vàng cháu báu đầy ắp cái túi sáu gang, quấn vào ngang lưng, ngoài ra còn giắt thêm khắp người. Anh ta leo lên lưng chim, chim phải đập cánh ba lần mới lên nổi. Chim cố sức bay, đến giữa biển cả, vì nạng quá, suýt đâm nhào xuống nước mấy lần.&nbsp;<br><br>Khi gần đến đất liền, chim lảo đảo, nghiêng cánh, người anh mang cả túi vàng bạc rơi tõm xuống biển sâu và bị sóng cuốn đi mất tích</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 15:18:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771525250</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tạ Thục Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771567297</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em cha mẹ mất sớm. Đến lúc chia gia tài, người anh đã chiếm hết mọi tài sản cha mẹ để lại, chỉ cho người em một mảnh vườn nhỏ có cây khế ở cuối vườn. Người em cặm cụi cày thuê cuốc mướn kiếm sống và vun đắp cho cây khế tươi tốt. Đến mùa, khế đơm hoa kết trái chín ngọt.<br>Bỗng một hôm, một con chim Phượng hoàng ở đâu bay đến đậu trên cây khế. Nó ăn hết trái này đến trái khác. Người em buồn rầu than thở nói với chim: “Cuộc sống ta đã rất vất vả cực nhọc lắm rồi, chỉ trông nhờ vào cây khế. Chim ăn hết ta lấy gì đem bán để sinh sống qua ngày!” Chim Phượng hoàng nghe và mủi lòng thương xót liền nói: “Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, đem đi mà đựng!”.<br>Nghe lời chim dặn, người em may một cái túi ba gang. Sáng sớm hôm sau, giữ đúng lời hứa con chim đã quay trở lại, nó chở người em bay qua những cánh đồng xanh bát ngát, vượt qua những ngọn đồi, dãy núi điệp trùng, sải cánh bay qua hàng vạn dặm biển ra tới một hòn đảo xa tít ở ngoài khơi. Đây là một hòn đảo có đầy vàng bạc châu báu. Một cảnh tượng vô cùng kì lạ hiện ra. Cả một kho báu rực rỡ lấp lánh sắc màu. Bạch ngọc, hồng ngọc, ngọc tị trân chân, ngọc lam,... đủ hình dáng to nhỏ. Người em rất kinh ngạc vì chưa bao giờ trong đời lại thấy nhiều vàng bạc châu báu đến vậy. Anh rụt rè, bắt đầu cúi xuống nhặt từng cục vàng từng viên châu báu và cho vào vừa chiếc túi ba gang rồi leo lên lưng chim trở về nhà. Kể từ đó, người em trở nên giàu có nhất vùng. Đem của cải mình có chia sẻ giúp đỡ những người nghèo và hoàn cảnh khó khăn.&nbsp;<br>Chuyện cuối cùng cũng đến tai Người anh. Hắn ta đòi đổi nhà cửa ruộng vườn của mình lấy cây khế và mái lều gianh của người em. Vì tình anh em ruột thịt nên người em cũng chấp nhận. Mùa khế năm sau, Phượng hoàng lại bay đến ăn khế. Vợ chồng người anh đã mong mỏi bao tháng ngày, vội vàng chạy ra gào khóc thảm thiết.<br>Phượng hoàng lại cất tiếng:<br>- Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng. Vợ chồng người anh chỉ chờ có câu nói đó của con chim và trong lòng sung sướng vì họ đã may sẵn một cái túi 12 gang. Như lời hứa, sáng hôm sau Phượng hoàng bay đến chở người anh bay thẳng một mạch đến đảo vàng. Người anh lóa mắt lên trước núi vàng, núi ngọc. Anh ta không những nhặt và nhét đầy cái túi to 12 gang mà còn nhặt nhiều thỏi vàng dắt vào xung quanh người. Chim giục mãi, anh ta mới chịu trèo lên lưng chim. Chim đập cánh ba, bốn lần mới bay lên được. Khi ra đến giữa biển, gió mạnh thổi lên, chim mỏi cánh dã rời mà anh ta cũng ko chịu trút bỏ bớt số vàng. Con chim không thể chịu nổi đã nghiêng cánh. Cả cái túi vàng nặng trĩu rơi xuống kéo theo kẻ tham lam chìm sâu xuống đáy biển.&nbsp;<br>Người vợ ở nhà chờ chồng hết ngày này tới ngày khác nhưng mãi cũng không thấy bóng dáng. Biết có chuyện chẳng lành, người vợ buồn bã sang nhà người em kể lại sự tình. Được người em an ủi Cô vợ đã nhận thấy sự tham lam ích kỉ của hai vợ chồng là nguyên nhân dẫn tới sự bất hạnh này nên đã thấy ân hận và quyết định sẽ thay đổi cuộc đời để cùng người em giúp đỡ bà con xóm làng.<br>Bài học: Người ở hiền sẽ gặp lành. Đề cao đức tính lương thiện, làm chăm chỉ cần cù sẽ gặt hái được vụ mùa bội thu. Ngược lại, những kẻ tham lam đố kỵ rồi sau cùng sẽ đón nhận cái kết thảm hại đầy bất hạnh. <br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 15:30:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1771567297</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BẢO PHƯƠNG</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1774113519</link>
         <description><![CDATA[<div>Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương, đẹp người đẹp nết. Vua cha yêu thương nàng hết mực, muốn kén cho nàng một người chồng thật xứng đáng. Sơn Tinh và Thủy Tinh đến cầu hôn cùng một lúc. Sơn Tinh là người ở vùng núi Tản Viên, có tài vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc núi đồi. Thủy Tinh cũng chẳng kém tài: gọi gió, gió đến, hô mưa, mưa về. Trước hai chàng trai đều tài giỏi, vua Hùng không biết nên chọn ai. Cuối cùng, vua phán: “Hai chàng đều vừa ý ta, nếu ai mang sính lễ đến trước, ta sẽ gả con gái cho. Sính lễ sẽ gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi”.<br><br></div><div>Sáng sớm hôm sau, Sơn Tinh đã đem đầy đủ lễ vật đến nên rước được Mị Nương về. Thủy Tinh đến sau, biết mình đã lỡ dịp, vô cùng tức giận. Chàng cho quân đuổi theo đánh Sơn Tinh, định cướp Mị Nương về. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, dâng nước lên cuồn cuộn đánh Sơn Tinh. Nước sông dâng ngập hết ruộng đồng, nhà cửa. Tất cả chìm trong bể nước mênh mông. Nhưng Sơn Tinh không hề nao núng, chàng bình tĩnh bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, ngăn chặn dòng nước lũ. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng trời mà Sơn Tinh vẫn vững vàng, còn Thủy Tinh thì đã kiệt sức, đành phải rút quân về.<br>Từ đó Sơn Tinh và Mị Nương sống hạnh phúc bên nhau</div><div><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-28 10:12:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1774113519</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Bảo Ngân^^</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1776871832</link>
         <description><![CDATA[<div>Tương truyền vào đời Hùng Vương thứ sáu,có hai vợ chồng già làm ăn chăm chỉ nhưng vẫn chưa có con,họ luôn ao ước có một đứa con.<br>&nbsp;Một hôm, người vợ ra đồng thì nhìn thấy một dấu chân rất to bèn lấy chân ướm thử,không ngờ về nhà bà thụ thai.Phải đến mười hai tháng sau mới sinh ra một cậu con trai mặt mũi khôi ngô,đặt tên là Gióng.Hai vợ chồng mừng lắm.Nhưng lại thay,đứa trẻ lên ba tuổi vẫn chưa biết nói,chưa biết đi.<br>&nbsp;Bấy giờ giặc Ân đến xâm lược nước ta.Thế giặc mạnh,nhà vua lo sợ bèn sai sứ giả đi khắp nơi rao tìm người tài cứu nước.Khi đứa trẻ nghe thấy tiếng rao liền cất tiếng nói:"Mẹ mời sứ giả vào đây".Sứ giả vào,cậu bé bảo:"Ông về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt,một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt,ta sẽ phá tan lũ giặc này".Sứ giả vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ,vội vàng về tâu vua.Nhà vua truyền thợ ngày đêm làm gấp những vật cậu bé dặn.<br>&nbsp;Cậu bé sau khi gặp sứ giả thì lớn nhanh như thổi.Cơm ăn mấy cũng không đủ no,áo vừa mặc đã chật.Hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con,đành phải đi nhờ bà con,làng xóm.Mọi người đều vui lòng góp gạo nuôi Gióng,vì ai cũng mong cậu giết giặc,cứu nước.<br>&nbsp; Giặc đã đến chân núi,thế nước rất nguy.Vừa lúc đó,sứ giả đem những đồ cậu bé cần đến.Chú bé vùng dậy,vươn vai trở thành tráng sĩ,oai phong lẫm liệt.Tráng sĩ tiến lên mặc áo giáp sắt,cầm roi,nhảy lên mình ngựa.Ngựa phun lửa,tráng sĩ thúc ngựa phi thẳng đến nơi có giặc,đánh chết hết lớp giặc này đến lớp giặc khác,giặc chết như ngả rả,roi sắt gãy.Tráng sĩ nhổ những cụm tre cạnh đường quật vào giặc.Đám tàn quân sợ hãi giẫm đạp lên nhau mà chạy.Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc.Đến đấy,tráng sĩ lên đỉnh núi,cởi giáp sắt bỏ lại,rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời<br>   Vua nhớ công ơn phong là Phù Đổng Thiên Vương,lập đền thờ ngay ở quê nhà.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 04:38:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1776871832</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Nguyễn Minh Hoàng </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1777988105</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày xưa, có hai anh em cha mẹ mất sớm. Đến lúc chia gia sản , người anh cậy thế mình là anh cả chiếm hết mọi tài sản cha mẹ để lại, chỉ còn cho  người em một mảnh vườn nhỏ có cây khế ở cuối vườn.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Người em chăm chỉ làm cày  cuốc mướn kiếm sống và chăm sóc cây khế. Đến mùa, khế ra hoa kết trái nhiều vô kể. Bỗng một hôm có một con chim đại bàng bay đến đậu lại trên cây khế. Nó ăn hết trái này đến trái khác. Người em buồn rầu nói với chim: “Cuộc sống ta chỉ trông nhờ vào cây khế. Chim ăn hết ta lấy gì để  sống!” Nghe vậy đại bàng liền nói: “Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng!”.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nghe lời chim dặn, người em may một cái túi ba gang. Hôm sau, đại bàng đến chở người em ra một cái đảo xa tít ở ngoài khơi. Đây là một hòn đảo có đầy vàng bạc châu báu. Người em nhặt đầy một túi ba gang rồi leo lên lưng chim trở về nhà. Từ đó, người em trở nên giàu có nhất vùng.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thấy em mình bỗng nhiên trở nên giàu có, người anh lân la, tò mò hỏi chuyện. Thương anh, người em kể hết sự tình cho người anh hay. Máu tham nổi lên, hắn gạ người em đổi cây khế lấy toàn bộ gia tài của hắn. Người em đồng ý.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày ngày, cả hai vợ chồng người anh canh chừng dưới cây khế. Rồi đại bàng lại đến ăn khế. Người anh giả vờ kêu nghèo kể khổ với đại bà  và cũng được đại bàng nóì những lời như đã nói với người em trước đây. Hắn về nhà bảo vợ may một cái túi mười hai gang.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sáng hôm sau, đại bàng lại đến và chở hắn ra đảo vàng. Hắn hoa mắt trước vàng bạc, châu báu, ngọc ngà ở đảo nên cố nhét thật đầy cái túi mười hai gang. Chưa thỏa mãn, hắn còn cố nhét vàng vào trong người rồi kéo lê túi vàng leo lên lưng chim. Đại bàng phải vỗ cánh đến ba lần mới cất mình lên được. Khi bay qua giữa đại dương mênh mông, bất thần có một cơn gió mạnh thổi đến vì chở quá nặng nên đại bàng không chịu được sức gió, liền nghiêng cánh hất túi vàng và người anh xuống biển, kết thúc cuộc đời của một kẻ tham lam.<br><br></div><div><br><br> </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 13:20:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/tnof4e2uvl7c356w/wish/1777988105</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
