<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Sử kí vương quốc 6A by Bùi Đình Trí</title>
      <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd</link>
      <description>Happy and Crazy!!!</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-27 09:00:45 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-05-04 11:03:37 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1432125930/6b3b744f3209bb2459eeb09215eb40b7/_nh_ch_p_m_n_h_nh_2021_11_09_091543.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Kỉ niệm và ảnh </title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1915779636</link>
         <description><![CDATA[<div>Kỉ niệm và ảnh sâu sắc với các bạn, với cụ Hà<br>Ảnh phải thật thật đẹp, độc.<br>Và nhớ: KHÔNG ĐƯỢC NÓI VỚI PHỤ HUYNH, vì cái này để còn bán và ăn chơi.<br>Nhớ mà thực hiện!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-28 00:30:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1915779636</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể về một kỉ niệm của bản thân</title>
         <author>phuongoanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1970523147</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Giờ đây tôi đã là học sinh lớp Sáu dưới mái trường Trung học cơ sở Lê Quý Đôn thân yêu. Sáu năm, sáu mùa khai giảng nối nhau, buổi lễ nào cũng thật xúc động. Nhưng tôi vẫn không sao quên được ngày khai giảng đầu tiên khi tôi bước chân vào lớp một.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hôm đó là một buổi sáng buổi sáng mùa thu trong mát, những tán lá vàng xào xạc thi nhau rơi xuống. Mẹ đưa tôi đến trường. Hôm nay, tôi sẽ dự lễ khai giảng đầu tiên.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Suốt chặng đường đi, tôi hòi hộp lắm, cứ giương mắt ngắm nghía mọi thứ, và hỏi mẹ luôn mồm. Lạ thật, con đường này tôi vốn quen đi, sao hôm nay nhìn cái gì cũng mới? Có phải bởi sự hân hoan trong lòng, khiến tôi thấy mọi thứ đều đẹp hơn? Cuối cùng cánh cổng trường cấp một cũng hiện ra trước mắt tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn ngôi trường hôm nay thật nhộn nhịp và vui tươi. Các anh chị học sinh lớp lớn hân hoan bước vào trường. Tôi được mẹ dắt vào hàng ghế của khối lớp một. Xung quanh, các bậc phụ huynh của các bạn khẽ thì thầm trò chuyện với con mình. Cô giáo chủ nhiệm lần lượt đưa chúng tôi vào vị trí ngồi của mình. Tôi rất vui khi được gặp thầy cô, bạn bè mới. Hôm nay, cô giáo chủ nhiệm của tôi thật xinh đẹp trong bộ áo dài thướt tha màu tím trẻ trung. Nụ cười của cô khiến tôi cảm thấy thật ấm áp.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Buổi lễ khai giảng diễn ra thật long trọng. Có lời phát biểu, dặn dò của nhiều người, có các tiết mục chào cờ sôi động… Tất cả hiện lên trước mắt tôi như một giấc mơ vậy. Nhìn quanh, đâu đâu cũng là gương mặt bạn bè, vừa vui tươi vừa rạng rỡ. Tôi cảm thấy vui vẻ và tự hào vì mình đã là học sinh lớp Một. Lời phát biểu của cô hiệu trưởng đã kết thúc buổi lễ. Và cô đã lên trao quà cho những học sinh lớp Một mới vào trường. Tiếng trống vang lên như một lời chào chúng tôi cũng như mừng năm học mới đã đến. Tiếng trống ngân vang trong lòng tôi như một lời khích lệ, khiến tôi cảm thấy hào hứng hơn bao giờ hết…</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Buổi lễ khai giảng đầu tiên ấy, đã để lại cho tôi một kỉ niệm đẹp không thể nào quên. Những cảm xúc trong sáng, hồn nhiên ấy, tôi luôn luôn cất giữ nó trong ngăn tủ kí ức tươi đẹp, để luôn nhớ về Ngày khai giảng đó. Ngày đầu tiên đi học của tôi!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 08:04:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1970523147</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại 1 kỉ niệm</title>
         <author>quynhanhdoctoanthan</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1970568823</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Kỉ niệm là những điều đẹp đẽ và đáng trân trọng. Ai cũng có những kỉ niệm đẹp của riêng mình. Và tôi cũng vậy. kỉ niệm sâu sắc nhất với tôi là một lần trêu thằng bé hàng xóm cùng bọn bạn. Câu chuyện như sau...&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cạnh nhà tôi có thằng Mít. Mới lên ba nên nó ngọng líu ngọng lô, chỉ bố mẹ mới hiểu được nó nói gì. Trong mắt tôi, nó chẳng dễ thương tẹo nào: lúc nào nó cũng lôi thôi và nhếch nhác. Bố mẹ nó rất bận và không có thời gian để nhắc nhở nó.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cạnh nhà Mít là ngõ cụt và mấy đứa trẻ con rất thích chơi ở đây. Chị em tôi cũng ngoại lệ, chiều nào tôi và em trai cũng chơi đá bóng, cầu lông ,... cùng các anh chị và mấy đứa bạn, đứa em ở trong ngõ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chiều hôm ấy, như thường lệ, tôi học xong bài rồi chạy một mạch vào trong ngõ chơi cùng em trai, thằng Phong và con Búp...Vừa lúc ấy, từ đầu ngõ, Mít lon ton chạy ra bãi cát, chắc định chơi cùng em trai tôi. Bỗng nhiên, thằng Phong nói:&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Ê, hay bọn mình trêu thằng Mít đi.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi hào hứng:&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Ừ hay đấy nhưng trêu trò gì mới được chứ. Mấy trò cũ chán phèo.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thằng Phong nghĩ ngợi một lúc rồi nói:&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -À, hay là bế Mít lên xe tải đi, dù gì nó còn bé, chưa xuống được.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Ừ được đấy!-Mấy đứa hớn hở tán thành. &nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chả là trong ngõ có một chiếc xe tải nhỏ của ông Vinh. Ông tầm khoảng sáu mươi tuổi và ông rất hiền. Phần sau của xe tải thường dùng để chở hàng nhưng nó ít khi chở nhiều đồ, vẫn còn nhiều chỗ cho bọn tôi chơi. Chỗ đó khá cao nên thằng Mít mà trèo lên thì nó không thể xuống được. Vì thế nên chúng tôi mới nghĩ ra cái trò oái oăm đó. &nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau đó, con Búp là người chạy ra bế thằng Mít lên xe tải. Mặc cho nó khóc, bọn tôi cứ đứng ở dưới cười cợt nó. Càng ngày nó càng khóc to hơn, nên bọn tôi phải bế nó xuống vì sợ người lớn xung quanh nghe thấy thì toi. Vừa bế nó xuống, nó ba chân bốn cẳng chạy về nhà, vừa chạy vừa khóc. Tôi bỗng cảm thấy rất lo lắng vì sợ nó mách mẹ và mẹ nó sẽ nói với mẹ tôi. Tôi liền nói điều này với Phong và Búp. Chắc hẳn chúng nó cũng sợ và giục tôi đi về. Tôi lúc về, tôi và em trai phải đi qua nhà thằng Mít và gặp ngay mẹ nó trước cửa. Tôi cố tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra và lễ phép chào:&nbsp;</div><div>-Con chào cô ạ!&nbsp;</div><div>Em trai tôi cũng nói:&nbsp;</div><div>-Con chào cô ạ!&nbsp;</div><div>-Ừ, chào con. - Cô đáp lại.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tối hôm ấy, tôi thấy rất lo lắng và mãi không ngủ được. Sáng hôm sau, tôi vừa mới ăn xong bữa sáng thì mẹ tôi nói:&nbsp;</div><div>-Chiều hôm qua con trêu Mít phải không?&nbsp;</div><div>Tôi giật mình, ngập ngừng nói:&nbsp;</div><div>-Sao....sao mẹ lại biết?&nbsp;</div><div>-Mẹ Mít đã kể cho mẹ nghe.&nbsp;</div><div>Khi nghe mẹ nói câu đó, tôi lo lắng nghĩ: “Chết rồi, tí nữa thể nào cũng bị mẹ đánh”. Tôi nói:&nbsp;</div><div>-Con xin lỗi. Nhưng con chỉ trêu Mít cho vui thôi.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nghe xong lời thanh minh của tôi, mẹ tôi chẳng nói gì nữa nhưng gương mặt mẹ lộ rõ vẻ thất vọng. Tôi biết mẹ làm thế để tôi có thể suy nghĩ về lỗi lầm của mình và tìm cách sửa lỗi. Ngay lập tức, tôi chạy ngay sang nhà Mít để xin lỗi Mít và mẹ em. Và tôi chạy về kể với mẹ. Gương mặt mẹ tôi đã thoải mái hơn và dường  rất tự hào về tôi. Mẹ tôi nói:&nbsp;</div><div>-Con đã trưởng thành rồi!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu chuyện đáng nhớ này đã nhắn nhủ với tôi rằng: tôn trọng mọi người kể cả những người nhỏ tuổi hơn mình,  sai thì phải biết nhận và sửa lỗi. Kỉ niệm sâu sắc này sẽ theo tôi suốt cuộc đời.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 09:47:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1970568823</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một kỉ niệm của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1970652143</link>
         <description><![CDATA[<div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trong cuộc đời, chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm thật đẹp đẽ và đáng trân trọng, tôi cũng vậy. Nhưng kỉ niệm mà đến giờ vẫn in đậm trong tâm trí tôi là lễ khai giảng online năm nay.</div><div>Không có cờ hoa, không được đến trường cùng dự lễ khai giảng với thầy cô và bạn bè nhưng lễ khai giảng năm nay thật đặc biệt!&nbsp; Lễ khai giảng năm học mới 2021 -2022 được tổ chức theo hình thức online. Qua màn ảnh nhỏ tại gia đình mình, tôi vẫn nhận thấy buổi lễ được tổ chức một cách trang trọng, vui tươi, tạo được động lực và niềm tin cho một năm học mới với nhiều thành công, thắng lợi mới.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Bản than cũng đã quen với việc học online nhưng dự lễ khai giảng online thì đây là lần đầu tiên của tôi cũng như tất cả các bạn học sinh khác. Trước khi buổi lễ khai giảng diễn ra, tôi cứ nghĩ về việc nó sẽ diễn ra như thế nào? Các bạn học sinh toàn trường sẽ cùng nhau tham gia hay chỉ tổ chức theo từng lớp? Một loạt các câu hỏi cứ hiện trong đầu tôi. Trong tôi lúc này là một cảm giác hồi hộp pha chút lo lắng, bồn chồn. Khi bắt đầu khai giảng tôi vẫn còn hơi lúng túng không biết nên làm như thế nào rồi dần dần cũng quen, khai giảng online&nbsp; thì không có các tiết mục văn nghệ do các bạn hoặc các anh chị khối trên biểu diễn, cũng không có cả cô hiệu trưởng đánh tiếng trống khai trường báo hiệu cho một năm học mới đã bắt đầu.</div><div>&nbsp; &nbsp; Nhưng thay vào đó là ngay sau khi được dự lễ khai giảng, cô giáo chủ nhiệm tổ chức tham gia tại phòng học Teams của lớp mình. Cô đọc lại bức thư của Chủ tịch nước gửi ngành Giáo dục nhân dịp khai giảng năm học mới và thư gửi ngày khai trường năm học 2021-2022 của cô giáo hiệu trưởng cho chúng tôi nghe. Cùng tham dự phần 2 của buổi Lễ khai giảng này còn có các bác phụ huynh. Đó là một điều thật&nbsp; tuyệt vời và đặc biệt! Không chỉ có vậy, cô giáo chủ nhiệm còn tổ chức các trò chơi vui nhộn, lí thú thông qua các phần mềm tương tác mới. Những trò chơi đó không chỉ hấp dẫn, đem lại không khí tươi vui mà còn giúp tôi hiểu thêm về sở thích, tính cách của các bạn trong lớp.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Dẫu ngày khai trường năm nay không được trọn vẹn bởi dịch bệnh Covid – 19 đang có diễn biến rất phức tạp. Chúng tôi phải bảo đảm an toàn cho sức khỏe của mỗi người bằng cách học trực tuyến ở nhà nhưng tôi luôn biết rằng thầy cô, bố mẹ và tất cả mọi người vẫn đang dành hết sự quan tâm và tình yêu thương cho mình.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Nếu như ngoài kia đội ngũ bác sĩ, y tế, quân đội vẫn đang ngày đêm đương đầu trong cuộc chiến chống Covid-19 thì mỗi thầy cô giáo sẽ mang trên mình sứ mệnh đưa tri thức đến với chúng tôi. Và rồi đây, khi dịch bệnh sẽ qua đi, ngôi trường sẽ lại rộn rã tiếng nói cười, tôi và các bạn sẽ lại được đến trường trong sự bình an, vui tươi và hạnh phúc. Lễ khai giảng năm nay sẽ in đậm mãi trong tâm trí tôi.<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 12:05:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1970652143</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại 1 kỉ niệm </title>
         <author>doandiep5584</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1972157691</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vào năm cuối năm lớp 5, cũng là lúc tôi và các bạn cùng lứa tuổi bước vào cuộc thi chuyển cấp đầu tiên trong cuộc đời. Có lẽ bố mẹ tôi đã nhận ra sự cố gắng và sự quan trọng của cuộc thi này đối với tôi. Và bố mẹ đã tặng cho tôi một chiếc điện thoại Samsung Note 3 để tôi có thể tự mình học tập và tìm hiểu thông tin.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Hôm đó, anh họ tôi tới chơi. Thấy tôi đang hì hục ôn bài, anh bảo:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Ê! Học gì mà lắm thế, nghỉ ngơi tí cho đầu óc nó thông thoáng đê. Ra đây anh mày mới tìm ra trò chơi này vui lắm.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi hí hửng đồng ý ngay. Quả thực, trò chơi thú vị vô cùng, trước giờ tôi chưa từng được trải nghiệm, nên ngay lập tức bị cuốn vào trò chơi đó. Ban ngày không có thời gian, nên đêm xuống, tôi "cày game" đến tận 1, 2 giờ đêm. Biết là sai, nhưng tôi mê quá, không kìm hãm được!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhưng các cụ có câu: "Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra ". Bố mẹ tôi đã nhiều hôm quan sát tôi và nhận thấy rằng tôi mỗi sáng tôi dạy rất muộn, khi tôi làm bài bố giao thì điểm rất kém và có lần cô giáo còn gọi điện cho mẹ tôi vì tình hình học tập của tôi đang dần sa sút. Tôi buồn lắm! Nhưng thay vì cố gắng học hành để lấy lại phong độ, tôi lại càng chìm đắm vào trò chơi điện tử, tự lừa dối bản thân. Tôi như bị ma xui quỷ khiến vậy.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Một đêm nọ, chắc đã khuya lắm rồi, khi tôi đang chơi, thì bỗng bố tôi đi vào phòng tôi và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Ơ! Thế giờ này còn không ngủ đi? Mai lại dạy muộn mẹ lại quát cho thì khóc ra đấy.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vì giật mình nên tôi đã nói dối rằng:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Bố ơi chả hiểu sao mấy hôm nay con cứ bị mất ngủ ý. Chắc là triệu chứng tuổi già rồi bố ạ!<br>      Bố tôi mới cười rồi bảo:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; - Thôi ngủ đi mai còn học.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Khi bố đi ra khỏi phòng tôi nhẹ hết cả người. Tôi lại cắm mặt vào cái điện thoại, mà không biết là bố vẫn đứng ở ngoài cửa. Lúc sau, tôi định ra ngoài uống nước, thấy bố, tôi giật thót mình. Tôi lo lắng vì sợ rằng bố sẽ quát, hoặc cho tôi ăn đòn đến nơi. Nhưng bố chỉ lặng lẽ hỏi:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; - Thế này là thế nào hả Chi?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Tuy bố mới chỉ hỏi như vậy nhưng tôi đã sợ đến rơi nước mắt. Tôi vội vàng chạy thật nhanh về phòng khoá chặt cửa lại. Tôi vừa xấu hổ vừa buồn bã. Quả thật, tôi đã khiến bố mẹ lo lắng quá nhiều. Tôi dành cả tối hôm ấy để khóc một mình. Sau đó, tôi tự hạ quyết tâm:&nbsp; nếu như trước đó, tôi chỉ muốn thi vào trường THCS Bình Minh, thì giờ tôi sẽ quyết tâm thi vào Lê Quý Đôn. Đó là điều tôi có thể làm để&nbsp; chuộc lỗi với bố mẹ.&nbsp; Tôi bò ra học ngày học đêm, quên ăn quên ngủ.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vào ngày công bố điểm, khi biết được rằng mình đã thi đỗ, hai hàng nước mắt tôi tuôn rơi có lẽ như tôi là người hạnh phúc nhất gia đình khi biết rằng mình đã đỗ. Và chắc rằng kỉ niệm về cái đêm tôi bị phát hiện đấy sẽ là một phần kí ức tôi sẽ không bao giờ quên.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-03 13:49:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1972157691</guid>
      </item>
      <item>
         <title>KỈ NIỆM</title>
         <author>vinhhienminh838399</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1972285963</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Đã hai năm trôi qua, đại dịch Covid kéo dài liên miên. Thời gian này, tôi lại càng nhớ đến một kỉ niệm không thể nào quên, đó là chuyến đi đến Đồ Sơn - Hải Phòng của gia đình tôi hè 2019.<br>    &nbsp;Sáng hôm ấy, tôi dậy từ rất sớm, khoảng 5 giờ rưỡi, rồi vội vàng kiểm tra lại các thứ đã chuẩn bị từ hôm qua. Cả nhà tôi ai cũng háo hức, tôi cũng vô cùng nôn nóng, chưa bao giờ tôi cảm thấy thời gian trôi chậm đến vậy.<br>    &nbsp; Chuyến đi đến Đồ Sơn của gia đình tôi kéo dài tầm hơn hai tiếng. Càng gần đến nơi, tôi càng cảm thấy bồn chồn không thể tả được. Tôi còn nhớ như in, mới đi được hơn nửa tiếng mà mẹ và em gái ngủ thiếp đi từ lúc nào. Sau đó, tôi cũng chìm vào giấc ngủ...<br>&nbsp; -Dậy đi! Mẹ con ngủ say thế! Đến nơi rồi!<br>&nbsp; &nbsp;Bố liên tục đánh thức mẹ con tôi. Tôi choàng thức giấc. Và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến tôi rất ngỡ ngàng, thích thú: xe chúng tôi đang đỗ trên một bãi cỏ xanh rờn có rất nhiều cây. Xa xa là biển Đồ Sơn rộng lớn với một màu xanh mênh mông. Trời hôm đó rất nắng, nắng vàng như mật ngọt. Tôi bước xuống xe, liên tục nhìn ngắm xung quanh. Bố chỉ một ngọn đồi cao chót vót ngay trước mắt tôi, nói:<br>-Trên kia có một sở thú đấy. Chúng ta sẽ đi chơi ở đây nhé!<br>&nbsp; &nbsp;Thật tuyệt vời! Lúc đó đã gần 9 giờ sáng....&nbsp;<br>&nbsp;Tôi hào hứng vô cùng. Sở thú có rất nhiều con vật: nào là voi, khỉ, gấu nâu... Trong đó, tôi thích nhất là một con hươu cao cổ. Nó tuyệt đẹp với thân hình rất cao lớn, những chấm đen trên màu vàng nổi bật, và đặc biệt là cái cổ dài ngoằng ngoẵng. Chúng tôi&nbsp; lấy những cành rau, lá... và cho nó ăn. Trông nó ăn mới ngon lành làm sao! Đối diện nơi ở của hươu cao cổ là nơi nhốt hổ. Chúng tôi&nbsp; đến đó thì thấy con hổ này thật khác thường: nó nằm lì trên đất, không một chút cử động, chả dữ tợn tí nào. Đột nhiên, nó đứng dậy, "ngáp" dài, khoe ra hàm răng sắc nhọn. Chỉ thế thôi cũng làm tôi chết khiếp. Đến tận 11 giờ trưa, cả nhà tôi lại đến một địa điểm mới...<br>    &nbsp;Tầm 11 giờ trưa, chiếc xe của gia đình tôi nổ máy, hòa vào dòng người đông đúc. Ấy là chúng tôi đang tìm một nhà hàng thích hợp để ăn uống. Chính những lúc đó, tôi đã chứng kiến một điều thú vị: xe chúng tôi cứ đi đến đoạn đường nào, bắt gặp cửa hàng nào, tôi lại thấy có những người đứng ra giữa đường-ngay trước xe chúng tôi-vẫy vẫy tay tíu tít. Thì ra họ muốn mời chúng tôi ghé vào nhà hàng của họ. Nơi chúng tôi chọn nằm gần bãi biển với tầm nhìn rộng, đẹp, có thể vừa ăn vừa tận hưởng cảm giác thanh bình... Quả thật, vừa được ngồi trong không gian thoáng mát ngắm biển, vừa thưởng thức hải sản ngon thì còn gì bằng!<br>&nbsp; Buổi chiều, cả nhà tôi khăn gói đến một nơi cực kỳ đặc biệt và cũng là mong ước của tôi, đó là bãi biển. Vừa đến đó, tôi đã phải say mê ngắm cảnh biển. Tôi biết rằng, biển là bất tận, không thể với tới hết. Tôi còn có thể thấy vẻ đẹp riêng, rất riêng của nó. Ôi! Biển xanh một màu xanh thẳm. Từng đợt sóng biển đuổi nhau vội vàng, nhấp nhô lên xuống, hệt như một tấm thảm xanh biếc ai đó tung lên hạ xuống rồi trải dài đến tận chân trời. Mặt trời rọi những tia nắng sáng lấp lánh xuống mặt biển. Trên bờ, đám trẻ chạy nhảy, nô đùa. Một số người ngồi ngắm biển trên bãi cát trắng xóa. Cả nhà tôi bước xuống biển. Nước biển rất xanh và sạch. Không kìm được sự phấn khích, tôi ngụp lên lặn xuống liên tục, cả người chìm đắm trong nước biển, trong những đợt sóng vỗ. Bố mẹ tôi ngồi ngắm biển, thì thầm như là mới yêu! Tôi lên bờ cùng em xây lâu đài cát. Rồi chốc đuổi nhau hết hơi, em tôi ngã oạch cười khanh khách. Tôi cùng em sõng soài trên đất, ngước về trời xanh, một cảm giác thật yên bình, say đắm!<br>&nbsp; Mặt trời đã xuống núi. Thành phố hoa phượng đỏ rực ánh đèn. Đó cũng là lúc chúng tôi phải ra về. Chuyến đi dù ngắn ngủi nhưng đã giúp cả nhà quên đi bao mệt nhọc trong lao động, học tập. Trong đầu tôi còn vương vấn mãi hình ảnh biển nên thơ, những cảnh đẹp mê hồn và những con người thân thiện, mến khách. Tôi mong dịch bệnh qua mau để một lần nữa, tôi lại được đắm chìm trong không gian của Đồ Sơn yêu dấu!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-03 14:47:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1972285963</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kỉ niệm</title>
         <author>miniworld0106</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1972384169</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vào một ngày xuân ấm áp, gần đến ngày Tết, em cùng cha mẹ sửa soạn đồ để về quê. Em cảm thấy rất hồi hộp về chuyến đi lần này. Khi về tới quê, ông bà vui vẻ ra đón gia đình em. Sau khi vào trong nhà, em cất đồ đạc của mình, biếu quà ông bà. Sau đó, ông bà vào trong phòng, đang tìm kiếm một thứ gì đó. Hóa ra, ông bà đã tìm kiếm một phong bao bì đỏ tuyệt đẹp. Trong đó là tiền lì xì mà ông bà đã mừng tuổi cho em. Đột nhiên, bố mẹ và anh trai em nói rằng trên nhà đang có việc bận, họ liền gửi em cho ông bà trông nom. Khi đó, em cảm thấy rất hoang mang bởi em chưa bao giờ một lần rời xa mẹ. Sau khi mọi người đã lên tới nơi, họ liền gọi cho em, thông báo rằng đã đến nơi. Khi đó, em gần như đã khóc bởi mẹ đã thông báo:<br>-Con à, có thể, năm nay, mẹ sẽ không về, đón pháo hoa, chào mừng một năm mới cùng con.&nbsp;<br>-Tại sao lại như vậy hả mẹ?-Em hỏi lại. -Do ở trên đây, lẽ ra mẹ chỉ phải soạn nốt một bài giáo án nhưng không may, mẹ đã bị ngã do khi đó, đang vội về quê với con. Khi đó, em cảm thấy rất buồn vì chưa năm nào, em phải đón pháo hoa mà không có ba mẹ. Lúc đó, em đã khóc nức nở và xin mẹ, muốn mẹ về đây và đón tết cùng tôi. Lúc này, em mới hiểu cảm giác khi không có mẹ ở bên. Ông bà ra sức an ủi em, lấy bánh, dỗ dành em. Lúc sau, em mới cảm thấy đỡ hơn. Và vậy là, pháo hoa đã được bắn lên, một năm mới lại bắt đầu. Tờ mờ sáng, em đã tỉnh giấc để sửa soạn quần áo thật đẹp, ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, đợi người khách đầu tiên đến nhà. Người đầu tiên là dì em, chú và kế đến là mọi người trong nhà. Sau khi mọi người đã về hết, em đã cùng với ông bà, đi chúc tết mọi người trong ngõ, trong thôn và trong xóm. Ai cũng khen em càng ngày càng đẹp trai, càng ngày càng ngoan. Nhưng rồi, một bác đã hỏi một câu làm em cảm thấy lòng mình đau nhói. Bác ấy hỏi rằng:&nbsp;<br>-Thế bố mẹ và anh của cháu đâu? Sao lại không về đây?&nbsp;<br>-Dạ thưa...bố mẹ cháu đang ở trên thành phố. Do mẹ cháu bị ngã trẹo chân nên bố và anh cháu ở trên đó chăm sóc mẹ.-Em đáp. -Không sao. Tết năm nay không có bố mẹ thì cũng không sao cháu ạ! Cháu lớn rồi, phải học cách tự lập đi chứ!<br>-Bác đáp lại.&nbsp;<br>-Dạ vâng ạ!-Em trả lời.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Bác vừa nói, vừa đưa cho em một bao lì xì đỏ tươi, khắc chữ mạ kim tuyến vàng óng: Năm Mới Vui Vẻ, An Nhàn. Em nhận lấy phong bao lì xì, cảm ơn bác. Và bác ấy là người cuối cùng trong lần đi chúc tết năm ấy. Cuối cùng, em đã cùng với người thân đón năm mới. Mặc dù, năm ấy, em đã không có ba mẹ đón chung nhưng em vẫn cảm thấy rất vui. Từ đó, em hiểu rằng, em không thể mãi mãi ở bên cạnh bố mẹ. Tết năm ấy đã cho em một trải nghiệm, một bài học tuyệt vời.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-03 15:31:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1972384169</guid>
      </item>
      <item>
         <title>KỂ LẠI 1 KỈ NIỆM</title>
         <author>hdlqd27a010</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1973716230</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thuở nhỏ, tuy là trẻ con, nhưng tôi vô cùng tự cao. Mẹ tôi thỉnh thoảng hay mắng tôi ích kỉ cũng chỉ vì tính này của tôi. Tôi có thể dở mọi trò để “bảo vệ” cho lòng tự trọng của mình. Nhưng lần ấy, tôi đã rút ra kinh nghiệm sương máu từ sự tự cao đó. Chuyện là thế này…<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hôm đó, trong tiết Tiếng Anh, tôi hì hục ngồi viết thư cho đứa bạn thân. Mỗi khi cô giáo đi xuống, tôi lại giấu bức thư vào ngăn bàn. Nhưng sau đó, tôi mải mê viết đến nỗi quên cả đề phòng. Cuối cùng, cô Tiếng Anh đã phát hiện. Cô nhìn tôi với ánh mắt thất vọng, rồi đưa bức thư cho bạn lớp trưởng, bảo:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Em gửi cô giáo chủ nhiệm, để cô xử lí nhé! - Giọng cô buồn bã.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Giây phút ấy, tôi cảm thấy sợ hãi và xấu hổ vô cùng. Nếu vụ này vỡ lở, thì tôi sẽ không còn được là học trò cưng của cô chủ nhiệm nữa. Bạn bè trong lớp hẳn cũng sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác. Lúc đó, tôi nghĩ đủ mọi cách để bao biện cho lỗi lầm ấy. Cuối cùng, tôi quyết định là sẽ "mua chuộc" bạn lớp trưởng. Vì có khá nhiều đồ của tôi mà bạn lớp trưởng thích và muốn có, nên tôi&nbsp; đã thành công một cách dễ dàng.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Mặc dù đã thành công nhưng về nhà,&nbsp; nỗi lo lắng trong lòng tôi lại trỗi dậy. Có lẽ là vì đứa bạn cùng bàn rất xấu tính, nhiều chuyện và bạn lớp trưởng cũng không đáng tin tưởng cho lắm. Cảm giác của tôi mỗi ngày luôn là bồn chồn, lo lắng. Lúc nào tôi cũng phải cố gắng quên sự việc và cố gắng gồng mình lên với những câu hỏi của cha mẹ. Tôi khổ sở vì điều đó. Tâm trạng tôi rất đỗi nặng nề... Che giấu được tội lỗi, nhưng tôi không hề thấy vui và nhẹ lòng!&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Có lẽ, lớp trưởng và đứa bạn cùng bàn tôi đã dần quên béng câu chuyện này. Nhưng tôi thì không. Sự ân hận, xấu hổ và lo lắng vẫn bám dai dẳng theo tôi suốt mấy tháng trời. Đêm nào, tôi cũng mơ thấy tôi bị cô giáo, cha mẹ trách mắng, bị bạn bè chê cười.... Cuối cùng, tôi quyết định sẽ chia sẻ hết với mẹ vào ngày hôm sau.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm và đã thấy mẹ dậy từ bao giờ. Tôi bắt chuyện và vòng vo một lúc rồi mới bắt đầu vào ý chính. Tôi cảm nhận được sự lo sợ và hồi hộp trong tôi. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao bỗng nhiên nước mắt tôi cứ trào ra mãi. Mẹ tôi thấy vậy liền an ủi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Nào! Không khóc nữa! Kể cho mẹ nghe có chuyện gì!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi vừa thút thít vừa trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Mẹ ơi, mẹ nhắn với cô Mỹ là con xin lỗi cô ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Có chuyện gì mà con xin lỗi cô vậy?- Mẹ ngạc nhiên.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi ngập ngừng kể hết cho mẹ mọi chuyện. Nghe xong, mẹ ôm lấy tôi, nhẹ nhàng nói:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Con gái của mẹ. Mẹ buồn vì con đã làm sai, nhưng mẹ vui vì con đã&nbsp; sớm nhận ra sai lầm đó. Phải trung thực với cô giáo, cha mẹ và chính bản thân mình, phải đối diện với lỗi lầm mà mình gây ra. Con nhé!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vâng ạ! - Tôi vui vẻ trả lời.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nói được hết mọi chuyện với mẹ, tôi như trút bỏ được hết tất cả những lo lắng, sợ hãi,... mà tôi "nuôi" trong lòng bao lâu nay. Tất cả những cung bậc cảm xúc "đặc biệt" đó tan biến một cách kì diệu. Và cuộc sống của tôi đã quay về với niềm vui, như trước!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau tất cả, tôi đã nhận về cho mình một bài học mà sẽ chẳng bao giờ quên. Như lời mẹ tôi nói, phải trung thực với cô giáo, cha mẹ và chính bản thân mình, phải đối diện với lỗi lầm mà mình gây ra. Thật là một kỉ niệm đẹp!<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 08:00:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1973716230</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1973717638</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;      Trong cuộc đời mỗi người ai mà chả có những kỉ niêm sâu sắc, tôi cũng vậy, kỉ niệm mà tôi ấn tượng nhất là một lần bị điểm kém.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;        Đó là vào năm tôi học lớp 4. Hôm ấy, thầy Liễu, giáo viên chủ nhiệm của tôi trả bài kiểm tra cuối tuần. Thầy đưa bài cho từng bạn, đến chỗ tôi mặt thầy nhăn lại, tỏ vẻ buồn ba và thất vọng. Thầy khẽ nói nhỏ với tôi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;        - Sao dạo này em học tập chểnh mảng thế?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;       Tôi liếc nhanh vào bài kiểm tra, người tôi lập tức cứng đờ lại, miệng nói ấp a ấp úng, không thành lời. Lúc đầu tôi nghĩ, mình có chểnh mảng thật, bà này sai một vài chỗ, có khi chỉ được 6, 7 điểm gì đó. Nhưng kết quả thật sự lại không phải như vậy.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;      Lúc đó, tôi cảm thấy vô cùng lo lắng, một phần vì tôi không ngờ số điểm của mình lại thấp đến mức như vây. Còn một lí do nữa, là tôi sợ phải nói sự thật với bố mẹ. Bố mẹ đã tin tưởng và kì vọng ở tôi như thế nào, mà tôi thì... Cả giờ học đấy, tôi không chú ý gì đến bài học, chữ nghĩa cứ chui từ tai trái sang tai phải. Mặt tôi nghệt hết cả ra.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;      Tôi tính đủ mọi cách, xem tới về nhà mình sẽ nói gì với mọi người, cảm xúc của cha mẹ khi đó sẽ ra sao. Thật sự không dám nghĩ tiếp!<br>&nbsp; &nbsp;          Tiếng trống tường đã vang lên, báo hiệu buổi học đã kết thúc, như thường lệ mẹ đến đón tôi về nhà. Trong bữa cơm tối, mẹ bỗng hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;      &nbsp;- Ơ , sao mẹ chưa thấy điểm bài tập cuối tuần của con nhỉ? Ngày mai là cuối tuần rồi còn gì.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;     Tôi cúi gằm mặt xuống, giả bộ chăm chú vào bát cơm, lí nhí nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;       - Chắc là thầy bận việc nhiều quá nên chưa chấm, mẹ ạ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;      Mẹ nghe vậy, có vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng ko hỏi gì thêm nữa. Tôi tạm yên lòng được một lúc. Nhưng cả buổi tối hôm ấy, tôi cứ thấy bứt rứt không yên. Tôi cảm thấy có lỗi với thầy giáo, với cha mẹ. Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không sao ngủ được. Tôi mơ thấy mình biến thành đứa trẻ có cái mũi dài, mỗi lần nói dối thì cái mũi lại dài ra thêm một tấc. Mấy hôm sau, tôi vẫn mang tâm trạng nặng nề đó. Mặt tôi lúc nào cũng bơ phờ. Tôi không thể mang tâm trạng này lâu hơn được, tôi thấy ngột ngạt quá. Cuối cùng, lấy hết cảm đam, tôi&nbsp; quyết định nói ra sự thật với mẹ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;    Lúc đầu, mẹ vô cùng giận giữ. Nhưng sau khi nghe tôi giải thích mẹ đã thấu hiểu hơn, an ủi tôi. Mẹ bảo, ai cũng có lúc sai lầm, quan trọng là có nhận ra sai lầm và dám sửa chữa không mà thôi. Nghe mẹ nói, tôi cảm thấy nhẹ lòng, mặc dù cũng không thay thế được điểm số của tôi. Tôi tự hứa với lòng, sẽ tập trung hơn vào việc học, và sẽ luôn trung thực, dù có bất cứ điều gì xảy ra.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;     Sau tất cả, tôi đã nhận về cho mình một bài học mà sẽ chẳng bao giờ quên. Như lời mẹ tôi nói, luôn trung thực với mọi người, cha mẹ và chính bản thân mình, phải đối diện với lỗi lầm mà mình gây ra. Thật là một kỉ niệm đẹp!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 08:01:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1973717638</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể Lại Một Kỉ Niệm</title>
         <author>dominhduc1</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1973759156</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Năm ngoái, gần ngày Tết, tôi sửa soạn đồ với tâm trạng hứng khởi về quê ăn Tết cùng mẹ và em tôi như lệ thường. Lúc về tới nơi, ông bà vui mừng ra đón tôi vào nhà.&nbsp;<br>&nbsp; Nhưng khi tôi về quê được ba ngày thì nghe được tin thời sự thông báo dịch Covid&nbsp;diễn biến phức tạp hơn. Tôi chán nản không tả xiết. Dịch dã như thế, còn gì là Tết cơ chứ. Chắc Tết năm nay sẽ nhàm chán lắm đây - tôi than thầm trong dạ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Ấy thế nhưng tôi nhầm. Có rất nhiều bất ngờ xảy ra, tôi không lường hết được. Đầu tiên, là ngay tối hôm đó, em tôi bị ốm, mẹ tôi phải thức trắng đêm chăm sóc. Cả đêm nó rền rĩ kêu mệt, khiến tôi không thể ngủ được. Thấy vậy, tôi cũng giúp mẹ chăm sóc em. Mẹ bảo tôi:&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-      -Con ra lấy hộ mẹ cái khăn ướt với thuốc hạ sốt.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>     Nghe lời mẹ, tôi chườm khăn cho em, rồi lấy thuốc, lấy nước... Sáng hôm sau, nó cũng đã đỡ hơn một chút. Cả đêm không ngủ, tôi mệt phờ người, nhưng lòng cảm thấy rất vui!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày hôm sau, ông bà tôi gói và luộc bánh chưng. Chúng tôi lăng xăng bên cạnh, vừa xem, vừa nô, vừa nghịch. Tối hôm ấy, tôi còn được ngồi trông nồi bánh và nghịch đống trấu. Tết Covid mà cũng thật thú vị, chỉ là mọi người không về được đông đủ thôi. Em tôi cũng đã đỡ mệt hơn hôm qua. Gần đến đêm giao thừa, ông bà chuẩn bị bánh chưng, kẹo, bánh,.... tôi cũng ra phụ giúp ông bà một tay. Tôi tự hào lắm, khi nghe ông bà khen rằng thằng bé được việc ra phết. Tôi tưởng năm nay không có ai bắn pháo hoa thế mà ngờ đâu, tiếng pháo hoa vang lừng khắp trời khiến cho tôi có cảm giác thật thích thú. Pháo hoa đầy đủ sắc màu, có cái hình con trâu, có cái hình mặt cười,..., chúng bay lên bầu trời như muốn tô điểm cho bầu trời đêm thêm rực rỡ sắc màu. Niềm vui ngày Tết của tôi cũng nở bừng như những đợt pháo hoa đủ màu sắc!&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Khi nhà trường yêu cầu phải học trực tuyến, tôi đã biết mình sắp phải về nhà. Thế là cái ngày tôi chuẩn bị phải về Hải Dương cũng đã đến, tôi sắp xếp đồ đạc và chào ông bà để về nhà. Tôi đã về được Hải Dương, cảm giác khi được trở về mái ấm gia đình thật tuyệt vời. Sau ngày tết đó, tôi đã cảm nhận được niềm vui khác lạ thường so với những ngày tết khác. Nó đã đọng mãi trong tâm trí tôi, không bao giờ quên được.<br>&nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 08:34:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1973759156</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm đáng nhớ </title>
         <author>ecbintm</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1973767447</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</strong>Đến tận bây giờ, tôi vẫn không sao quên được một kỉ niệm buồn thời thơ ấu. Ấy là cái lần tôi lấy tiền của bạn nạp vào game. Mặc dù chuyện đó xảy ra đã lâu, nhưng nó vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Câu chuyện như sau…</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Vào năm lớp 5, hôm đó , cuối giờ cô giáo tôi có giao cho cả lớp mấy bài toán khó. Đó chính là bài tập về nhà. Bởi lúc đó tôi học môn này tương đối tốt,&nbsp; nên tôi đã giải hết chúng trong buổi tối. Tôi rất hí hửng, vì kiểu gì bọn bạn cùng lớp cũng phải vò đầu bứt tai cho mà xem. Câu hỏi rất “khoai” chứ không hề dễ dàng gì.</div><div>Quản nhiên, sáng hôm sau, nhiều đứa chưa làm xong bài tập cô giao. Thằng Dũng, cái đứa ngồi ngay sau lưng tôi, thì còn tệ hại hơn. Nó quên béng mất chưa thèm động vào tí gì cả. Sợ cô mắng, nó đi hỏi khắp xung quanh xem đã có ai làm được bài chưa. Có vài đứa làm rồi, nhưng oái oăm thay, mỗi đứa lại ra đáp số một kiểu, khiến nó chả biết đằng nào mà lần. Cái thằng đã dốt toán thì chớ. Thấy vậy, nó hỏi tôi:</div><div>&nbsp; &nbsp;- Ê, mày đã làm được bài chưa ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi bèn vênh mặt lên, đáp :<br>&nbsp; &nbsp; - Tao chả làm được thì ai làm được?</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Nó có vẻ tin tưởng tôi lắm, vì tôi vốn học giỏi môn này nhất lớp mà. Nó nhe răng cười:</div><div>- Thế cho tao chép bài nhé . Hôm qua tao quên chưa làm.&nbsp;</div><div>Xong, nó hạ giọng:</div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Rồi tao sẽ cho mày 50 nghìn.</div><div>Nghe thấy thế, mắt tôi sáng lên, tôi đồng ý cho nó chép bài ngay tắp lự.</div><div>Chiều hôm ấy, tôi hí hửng mang tiền về khoe với anh hàng xóm. Chúng tôi vốn rất thân thiết với nhau, tôi chẳng giấu anh ấy cái gì.&nbsp; Anh ấy xui tôi lấy tiền mua thẻ game để chơi cho sướng. Vốn tò mò, tôi làm theo, và cả buổi tối hôm ấy, tôi cày game cho đến tận khuya lơ khuya lắc…</div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; </strong>Ngày hôm sau tôi đi học , mắt tôi thâm quầng như mắt cú mèo, vì thiếu ngủ. Mặt mũi bơ phờ. Xấu hổ thay, tôi lại còn ngủ gật trong tiết của cô giáo Chủ nhiệm nữa, vì không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ. Thấy tôi có vẻ lạ, cô lo lắng hỏi han, sợ tôi bị ốm. Tôi đang lúng túng không biết phải trả lời cô thế nào, thì thằng bạn “quý hóa” của tôi đã vội mách cô, rằng hôm qua tôi cho một đứa chép bài để lấy 50 nghìn tiền công. Tôi sợ quá, thế là có bao nhiêu chuyện tôi khai ra với cô bằng sạch, mong cô sẽ “mở lượng khoan hồng”. Từ chuyện tôi cho bạn chép bài, đến Chuyện tôi lấy tiền nạp game để chơi….</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau vụ ấy, tôi bị cô mắng cho một trận, chiều về còn bị bố mẹ thưởng cho một trận đòn nát đít. Tôi òa khóc . Khi tôi đã bình tĩnh lại, bố tôi mới tỉ tê phân tích cho tôi mọi nhẽ. Lời cô, lời bố giúp tôi hiểu ra, rằng mình đã sai trái như thế nào. Tôi cảm thấy vô cùng ân hận .</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Kỉ niệm mà tôi nhớ nhất đến giờ là thế đấy. Mỗi khi nhớ lại , tôi vẫn thấy cồn cào một nỗi ăn năn. Nhưng cũng nhờ những sai lầm như thế, mà tôi trưởng thành hơn. Tôi tin bố tôi nói đúng: ở đời, không ai là không mắc sai lầm. Quan trọng, là sau mỗi sai lầm như thế, con rút ra được những kinh nghiệm cho chính bản thân mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 08:41:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1973767447</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết lại 1 kỉ niệm</title>
         <author>duongnguyendang134</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974023823</link>
         <description><![CDATA[<div>Hồi lớp 2, tôi có một người bạn rất thân với tôi. Chúng tôi thân nhau đến mức, đi đâu cũng dính chặt lấy nhau như hình với bóng. Nhưng một hôm, nó mượn tôi cái bút mực. Cây bút ấy tôi rất quý, vì đó là món quà cô giáo chủ nhiệm cũ tặng tôi. Tôi đã dặn đi dặn lại nó là phải cẩn thận, ấy thế mà có lại ,chẳng may làm gãy ngòi bút của tôi. Thật là giận điên lên được!<br>Mà nó cũng ấm ớ. Chẳng may làm hỏng rồi thì nói một câu, đằng này cứ lắp bắp, khiến tôi càng điên tiết. Tôi quát ầm lên, bảo với nó rằng, từ giờ tôi sẽ không chơi với nó nữa. Lúc về nhà, đúng như dự đoán, tôi đã bị mẹ mắng cho một trận vì làm hỏng bút. Tôi chả kịp giải thích câu nào đã bị mẹ bắt lên gác. Thế là tôi lại càng ghét nó. Hôm sau đến lớp tôi không thèm để ý đến nó nữa. Thậm chí , mặt tôi còn sưng sỉa lên như cái bánh đa.<br>&nbsp; &nbsp; Cả ngày hôm ấy, nó cứ loanh quanh bên tôi, nhưng tôi chả thèm đếm xỉa gì đến nó. Nó có vẻ buồn. Tôi cũng thoáng chạnh lòng, nhưng vì tôi vẫn chưa hết giận, nên tôi kệ xác nó. Ngày hôm sau, khi vừa xong tiết học, tôi thấy nó tiến về phía tôi. Nó&nbsp; đứa tôi cây bút mục rất đẹp, và ngập ngừng xin lỗi tôi. Lúc đó, tôi cảm thấy ân hận quá. Vì nó đâu có cố tình, mà chỉ là vô ý làm hỏng bút của tôi thôi. Giận nó, nó buồn, tôi cũng chả vui vẻ gì. Tôi thầm nghĩ: “Mình thật là vô lí. Mình giận nó chỉ vì cái bút mục thôi à? Chiếc bút đó làm sao đáng giá bằng tình bạn này?"....<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 12:11:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974023823</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại một kỉ niệm</title>
         <author>JenRiver</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974059628</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;     Ai cũng có những kỉ niệm đẹp trong cuộc đời. Và tôi cũng vậy. Nhưng trong vô vàn những kỉ niệm đó, kỉ niệm tuyệt vời nhất là lần đầu tiên tôi đi tàu lượn siêu tốc.<br>&nbsp; &nbsp;     Hôm đó, vì trời đột nhiên tối sầm nên người trong công viên bắt đầu thưa dần. Mẹ tôi bảo tôi nên về. Nhưng tôi nói với mẹ rằng tôi muốn chơi thêm một trò trước khi về, và mẹ tôi đồng ý. Tôi đã suy nghĩ và tôi chọn trò tàu lượn siêu tốc.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;  Chúng tôi đi đến nơi bán vé. Ở đó vẫn khá đông. Nhưng phía trước người người đông như quân Nguyên. Chúng tôi phải đứng sau hơn trăm người. Một lúc sau, đến lượt tôi, và tôi bắt đầu lên tàu.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;  Đai an toàn trên đầu gập xuống, tàu bắt đầu chuyển bánh. Và lúc đó, tôi đã nghĩ giá như mình quan sát trò này trước khi chơi. Nó nghiêng trái, nghiêng phải, lộn lên, lộn xuống với một tốc độ ánh sáng. Và đến một cái hang tối, tôi tưởng đã về đến ga. Nhưng không phải, con tàu bắt đầu trượt từ trên xuống như rơi từ tầng 100 của toà Willis Tower. Sau&nbsp; năm lần bảy lượt như thế, con tàu mới trở lại nhà ga.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Khi bước xuống tàu, hồn tôi như muốn rớt ra ngoài, cố lê cái thân xác ra khỏi ghế.&nbsp; Mọi người ai cũng tươi tỉnh, mỗi mình tôi như người mất hồn. Thậm chí, tôi không thể ngờ được mẹ tôi đã kịp chụp một vài bức ảnh về cái bản mặt khó ưa của tôi. Và đến bây giờ, mỗi khi tôi xem lại những bức ảnh đó, cảm giác sợ hãi xen lẫn vui mừng lại hiện lên trong tâm trí tôi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Toàn bộ trải nghiệm này thật sự khiến tôi ám ảnh nhưng cũng khá thú vị. Tuy sợ nhưng nó đã đọng lại trong tâm trí tôi, không bao giờ quên được.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 12:38:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974059628</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm</title>
         <author>damvinhhung</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974168756</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;Trong cuộc đời, kỉ niệm là những điều thật đẹp đẽ và đáng trân trọng. Mỗi người đều có những kỉ niệm đáng nhớ, tôi cũng vậy. Một trong những kỉ niệm đã ghi trong tâm trí tôi một dấu ấn đặc biệt là ngày khai trường cuối cùng dưới mái trường tiểu học thân thương.</div><div>&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; Tối hôm trước, tôi chuẩn bị đầy đủ quần áo, sách vở. Sáng hôm sau, tôi thức dậy trong niềm hân hoan, vui sướng. Đúng bảy giờ, ông nội chở tôi đến trường trên chiếc xe đạp đã cũ. Cảnh vật hai bên đường đã quen thuộc mà hôm nay sao thật khác. Đường phố có vẻ đông đúc hơn mọi ngày,rất nhiều bạn học sinh trong bộ quần áo mới,chim ca hót líu trên cành cây cao như đón mừng ngày các bạn học sinh quay trở lại trường học sau kỉ nghỉ hè dài. Khuôn mặt của các bạn vừa có chút lo âu, vừa có chút háo hức. Khi đến trường, tôi đã được gặp bạn bè của tôi và cả các thầy cô sẽ đón tôi vào năm học mới. Tôi mặc trên mình bộ đồng phục mới, mang đôi dép mà mẹ đã tặng cho tôi và cùng ông nội bước vào trường. Cô giáo đã đứng chờ ở đầu hàng của lớp tôi để đón các bạn học sinh. Tôi chào tạm biệt ông và ngồi vào chỗ theo sự sắp xếp của cô. Buổi lễ khai giảng diễn ra thật trịnh trọng với lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, lời phát biểu của các thầy cô khác và của một em học sinh lớp Một. Cuối buổi lễ, thầy hiệu trưởng đã thay mặt thầy cô đánh tiếng trống khai trường. Khi nghe tiếng trống ấy, tôi cảm thấy bồi hồi và thật xúc động.</div><div><br></div><div>&nbsp; &nbsp; Buổi lễ khai giảng kết thúc trong niềm hân hoan của học sinh. Còn tôi cùng các bạn đi theo hàng vào lớp. Buổi học đầu tiên diễn ra với tiết Toán. Chúng tôi chăm chú lắng nghe tiếng cô giáo giảng bài. Sau đó, cô giáo yêu cầu một bạn lên bảng giải bài toán mà cô đã giao. Những tiết học tiếp theo diễn ra cũng rất vui vẻ,sôi nổi và thú vị. Tôi còn hăng hái giơ tay phát biểu và được cô giáo khen nữa. Điều đó khiến tôi rất hạnh phúc. Đến chiều về, khi gặp lại ông nội sau một ngày học, tôi hân hoan kể cho ông nghe về những câu chuyện ở lớp học. Ông còn khen thưởng cho tôi một phần thưởng vì sự cố gắng trong học tập của bản thân.</div><div>&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; Kỉ niệm về ngày khai trường cuối cùng ở cấp Tiểu học thật đẹp đẽ và ghi lại trong tâm trí tôi một dấu ấn đậm sâu. Đó là hành trang giúp tôi vững bước trên con đường sắp tới.</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 13:35:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974168756</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974262642</link>
         <description><![CDATA[<div>"Chào con gái rượu của bố" - ấy là câu nói đầy yêu hương mà hôm nào em cũng mong đợi được nghe. Bố em rất cưng chiều mấy cô con gái. Hôm nào em cũng hóng đợi bố về, để được bố xoa đầu, để nghe giọng nói ấm áp của bố. Nhưng hôm ấy, muộn lắm rồi mà em vẫn chẳng thấy bố đâu.&nbsp; Mãi sau mẹ cũng mới về. Nghe em hỏi bố, mẹ buồn buồn bảo:&nbsp;<br>&nbsp;- Từ chiều nay , bố con sẽ xa nhà một thời gian. Bố cần&nbsp; đến bệnh viện Dã Chiến để tham gia công tác phòng chống dịch. Công việc gấp quá, bố đi mà chưa kịp dặn con.<br>Nghe mẹ nói, em tủi thân òa lên khóc nức nở. Từ khi bố đi , gia đình em trở nên trống vắng . Tất cả mọi việc lớn việc nhỏ cũng một tay mẹ em làm. Đôi khi em thấy mẹ không có thời gian nghỉ ngơi.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày nào em cũng thấy , báo đài đăng tim Hải Dương có thêm ca nhiễm. Thời điểm đó thật khủng khiếp. Đại dịch CV19 hoành hành dữ dội,&nbsp; đã cướp đi mạng sống của hàng triệu người vô tội, từ người già cho đến những đứa trẻ mới lọt lòng. Nghe tin, em vừa lo lắng, vừa thương bố vô vàn. Bố ít khi gọi điện về, chắc là bố bận lắm.&nbsp; Mỗi lần gọi điện về bố cũng chỉ nhắc đi nhắc lại câu :&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; -&nbsp; &nbsp; &nbsp; Hai&nbsp; chị em nhớ phải học tập chăm chỉ , không được làm mẹ buồn , ra đường phải đeo khẩu trang và thực hiện đúng quy tắc 5K nhé .&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cuộc nói chuyện nào cũng vội vã. Em còn chưa kịp hỏi xem bố có mệt không, bao giờ bố về. Em biết, công việc phòng chống dịch bệnh lúc&nbsp; cũng căng như dây đàn.&nbsp; Khi rảnh bố cũng chỉ chụp vài tấm ảnh của mình để mọi người ở nhà yên tâm nhưng bố đã để lộ ra trên vầng trán đã đẫm đìa mồ hôi khi phải chăm sóc cho các bệnh nhân cả ngày. Bận bịu, và cả nguy hiểm nữa, bố em cũng ác bác sĩ khác đang phải chiến đấu ở trong tâm dịch. Em rơi nước mắt, phần vì nhớ , phần vì thương và lo cho sức khỏe của bố.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Xem TV, tận mắt chứng kiến những bữa ăn vội vã, nhưng đôi tay nhăn nheo vì phải lồng mấy lớp găng tay, những bộ đồ bảo hộ nóng nực như bộ đồ của phi hành gia, em càng thương bố vô cùng. Để bố yên tâm, em cố gắng làm tốt công việc của mình, em còn chủ động làm việc nhà giúp mẹ nữa. Hẳn là, bố sẽ tự hào về con gái của mình lắm đây!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 14:14:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974262642</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại 1 kỉ niệm</title>
         <author>hdlqd27a010</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974268755</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trong đời ai cũng có những kỉ niệm. Nhưng lần mà tôi nói dối mẹ vì bị điểm kém vẫn luôn hằn trong kí ức em.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chuyện là thế này! Vào năm học lớp Năm, tôi vốn là một học sinh gỏi của lớp. Bài nào tôi cũng đều được điểm 9; điểm 10. Lần đó vẫn còn in đậm rất sâu trong tâm trí, đó là ngày mà bộ phim yêu thích được công chiếu. Vì rất muốn xem nên tôi đã xin mẹ cho đi. Nhưng mẹ lại bảo:- Mẹ sẽ cho con đi nhưng với điều kiện là bài tập của con phải làm hết. Không thì ở nhà.&nbsp; Nhìn thấy đồng hồ đã chuẩn bị đến giờ mà lại ngao ngán với đống bài chất đống , tôi liền nói dối rằng là đã làm xong rồi. Nửa tin nửa ngờ, mẹ hỏi lại một lần nữa, và tôi vẫn mặt dày khảng định là đã làm xong. Mẹ bèn đồng ý. Bộ phim hay thật! Quả đáng công tôi lọ mọ đi xem. Lúc tôi về thì đã muộn, sách vở vẫn y nguyên trong cặp. Tôi thầm nghĩ: " Mai chắc cô không gọi mình đâu, mình mới được kiểm tra tiết trước mà". Yên trí, tôi tót lên giường ngủ mất.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ngày hôm sau, tôi đến lớp, hớn hở kể cho lũ bạn về bộ phim hôm qua. Vào tiết học, bỗng đâu cô giáo yêu cầu chúng tôi lấy giấy ra để kiểm tra. Lúc này mặt tôi trắng bệch, lòng tôi hoang mang, lo sợ, vì tôi đã học bài đâu. Mà bài hôm qua thì khó. Tôi loay hoay mãi, cứ viết rồi lại xóa. Kết quả, tôi chỉ viết được có vài dòng, mà chũng chẳng biết là sai hay đúng. Tôi nộp bài trong một tâm trạng nặng nề.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thế rồi, ngày mà cô sẽ thông báo điểm kiểm tra cho cả lớp, cũng tới. Tôi hồi hộp không sao tả được. Đến bài tôi, cô thoáng vẻ buồn, cô nõi khẽ:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Linh, em học hành cái kiểu gì đây hả? Sao bài làm chỉ có mấy dòng thế này?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Trời ơi, bài tôi được có 4 điểm. Con số 4 to tướng, nằm nghênh ngang như thể đang chế giễu tôi. Tôi xấu hổ quá, bèn lừa lừa giấu bài vào trong cặp, vì sợ mọi người biết. Tụi bạn thì vẫn nghĩ tôi chắc vẫn được 9 hoặc 10 như thường lệ, nên chúng nó cũng chẳng hỏi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Khi về đến nhà, vì sợ mẹ đánh nên tôi đã chữa số 4 thành số 9 rồi mang ra khoe với mẹ&nbsp; và nói rằng:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Mẹ ơi, hôm nay cô trả bài kiểm tra cho con, con được điểm 9 nè!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Mẹ nhìn bài của tôi xong khen tấm tắc rồi hứa tối nay sẽ cho đi chơi. Nghe vậy. tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng điều tôi không lường được, là cô giáo lại gọi điện cho mẹ, để hỏi han về tình hình của tôi, xem tôi có gặp khó khăn gì không, mà lại học hành sa sút thế.&nbsp; Mẹ có vẻ rất bất ngờ khi cô nói tôi được 4 điểm, rõ ràng lúc chiều tôi còn khoe mẹ điểm 9 cơ mà. Mẹ và cô nói chuyện lâu lắm, tôi không nghe được hết, nhưng mỗi phút trôi qua, tôi càng thấy lòng thắt lại. Ước gì nền nhà có một cái lỗ thật to để tôi chui vào trốn. Sau khi cuộc gọi của cô kết thúc, mẹ gọi tôi ra, bắt mang theo bài KT. Mẹ xem thật kĩ, rồi quát lên giận dữ:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Linh, sao mày lại nói dối hả?&nbsp; Sao được 4 điểm mà lại dám nói dối mẹ rằng được 9?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi hãi hùng quá đỗi, tôi biết là không thể che giấu mẹ thêm nữa. Tôi òa khóc, vừa kể lại mọi chuyện cho mẹ nghe, vừa rối rít xin lỗi mẹ. Nhìn vẻ mặt buồn bã và thất vọng của mẹ, tôi áy náy và xấu hổ vô cùng. Tuy sau đó, mẹ chỉ mắng chứ không cho tôi ăn đòn, nhưng tôi vẫn thấy đau lòng quá. Chỉ vì tôi mải chơi, mà tôi đã lơ đãng việc học, lại còn liên tiếp nói dối mẹ. Tôi giận bản thân mình vô cùng.<br>        Sau nay, khi nhớ lại,em cảm thấy ân hận vô cùng vì đã không nói sự thật với mẹ. Vì nói dối sẽ làm hình thành nên đức tính xấu của con người. Tôi mong mọi người đừng như tôi để phải ân hận suốt đời.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 14:17:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974268755</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại 1 kỉ niệm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974351073</link>
         <description><![CDATA[<div>   Hồi đó, tôi đang học lớp Bốn. Tối hôm thứ hai, tôi phải đi học thêm. Vào giờ ra chơi, thầy giáo yêu cầu nộp bài về nhà. Vì chưa làm bài nên tôi đã nói dối thầy mình để quên vở. Thầy đã bảo tôi làm bù bài trong giờ ra chơi. Tôi vừa làm vừa lo lắng. Nhưng thời gian không có nhiều nên tôi đành phải để đến lúc tan học rồi làm tiếp.<br>&nbsp; Khi các bạn đã về hết,tôi vội vã làm hết bài và nộp cho thầy nhưng vừa nộp xong tôi chợt nhận ra mình còn bài hôm chủ nhật. Tôi nghĩ rằng chắc thầy sẽ không yêu cầu nộp đâu. Không ngờ thầy thu cả bài chủ nhật nữa. Cuối cùng, tôi đã làm xong hết bài, nhìn lên đòng hồ đã gần 10 rưỡi.<br>    Về đến nhà, tôi càng lo lắng hơn khi nghe mẹ hỏi:<br>&nbsp; - Sao hôm nay về muộn thế ?<br>&nbsp; Tôi ấp úng trả lời:<br>&nbsp; - Hôm nay....con bị ở lại lớp.... làm bù bài về nhà ạ.<br>&nbsp; Mẹ tôi tức giận la mắng tôi. Lúc đó, tôi cảm thấy vừa buồn vừa bực. Tôi giận cả bản thân mình nữa. Nếu tôi chăm chỉ hơn, chu đáo hơn, có trách nhiệm hơn với việc học của mình, thì tôi đã không quên làm bài như thế. Và tôi cúngẽ không bị thầy khiển trách, bị mẹ rầy la. Tôi chợt nhớ ra, mẹ tôi hômnào cũng đi làm về muộn, rồi lại tất bật lo cơm nước cho cả gia đình. Mãi tận khuya mẹ vẫn chưa hết việc Thế mà, tôi đã chả giúp gì được cho mẹ thì chớ, lại chỉ khiến cho mẹ buồn phiền và lo lắng mà thôi. Tôi cảm thấy rất ân hận. Tôi lí nhí xin lỗi mje. Tuy còn giận tôi, nhưng thấy tôi thành khẩn, mẹ cũng sẵn lòng tha cho. Tôi thầm hứa rằng sẽ không bao giờ để việc này xảy ra nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-04 14:48:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1974351073</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một kỉ niệm vui vui thời Tiểu học</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1976474528</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hồi lớp 5, lúc khoảng gần 5 giờ, tôi không nhớ rõ, khi tôi đang chờ bố mẹ đón ở trường thì con bạn tôi, cái Dung, huých vai tôi rủ đến nhà thằng Nhật Minh chơi. Thực ra cũng chả phải mỗi nó, mà là cả bọn rủ tôi đi chơi. Tôi vừa muốn đi vừa cứ cảm thấy lo lo, sợ rằng bố mẹ phải đi tìm. Nhưng bọn bạn bảo, đi một tí thôi, đằng nào thì lát nữa bố mới đón cơ mà. Quả thật, bố tôi hay đón khá muộn. Nghĩ khôn nghĩ dại, cuối cùng, tôi quyết định theo bọn nó.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nhà Nhật Minh cũng khá đẹp. Chúng tôi bày ra biết bao nhiêu là trò chơi. Bà Nhật Minh còn mang bánh ra mời chúng tôi ăn nữa. Vừa chơi, vừa ăn, vừa nói chuyện phiếm, chúng tôi quên mất cả thời gian. Mãi sau, tôi mới nhìn đồng hồ. 5h45'! Giật mình, tôi vội vàng giục cả bọn ra về. Chúng tôi chào bà Nhật Minh, rồi ú té chạy về trường. Tôi lo sốt vó, vừa chạy vừa cằn nhằn tụi bạn, can tội đã rủ rê, để tôi đi chơi muộn thế này. Giờ bố hỏi, tôi biết ăn nói thế nào? &nbsp; Một thằng chép miệng, bảo:<br>- Thì mày cứ nói: con đến nhà bạn để làm bài tập nhóm.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi nghe cũng khá xuôi tai. Gì chứ, cứ nói đến việc làm bài tập, thì bố tôi ủng hộ lắm. Nhưng tôi vẫn rất lo, từ xưa tới nay, tôi chưa từng nói dối bố mẹ lần nào. Mà bố tôi, thì ghét nhất sự trí trá. Lòng tôi quặn lên vì bao cảm xúc đan xen... &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lát sau, khoảng hơn 10' thì bố tôi đã đón, tôi mang tâm trạng nặng nề, lo lắng, lẳng lặng lên xe về nhà. Về đến cổng, bố tôi bắt đầu "hỏi cung" "tội phạm". Rằng,&nbsp; làm sao mà đi chơi muộn thế? Rằng, có biết bố mẹ lo thế nào không? &nbsp; Tôi hoảng hồn,&nbsp; ko biết trả lời thế nào. Và đúng như tôi dự đoán, bố tôi đã hỏi về bài tập về nhà. Tôi đã định nói như những gì bọn bạn tôi "mách nước". Nhưng trong một giây, tôi nhìn thẳng vào mắt bố, và hiểu là phải nói sự thật. Phần, tôi tin rằng nói thật thì tội lỗi sẽ được giảm bớt. Hơn nữa, tôi thấy trong mắt bố tôi sự nghiêm nghị, nhưng cũng rất đỗi tin tưởng. Tôi không thể phụ lòng ông được. Quả thật, trước sự thành khẩn của tôi, bố tôi không mắng mỏ, hay cho tôi ăn đòn, màchỉ nhìn tôi thật nghiêm khắc và&nbsp; bảo tôi lên nhà làm bài tập.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tối hôm ấy, tôi đã năn nỉ ỉ ôi,&nbsp; xin mẹ tôi nói đỡ cho tôi một tiếng.Tôi hứa với bố, đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Và bố tôi đã hoàn toàn tha thứ cho tôi!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sáng hôm sau, nghe tôi kể lại, bọn bạn cùng với tôi hôm qua cứ xuýt xoa ghen tị.&nbsp; Bọn nó, đứa thì bị mắng, đứa thì bị ăn đòn te tua... Nhưng tôi chỉ mỉm cười, lòng thầm nghĩ: "May mà mình dám nói thật. Và cũng may là mình có một ông bố thật tâm lí.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi đã nhớ mãi và rút kinh nghiệm từ đó tới giờ. Và bạn đọc hãy nhớ điều này: khi đi chơi với bạn bè cần phải báo trước với cha mẹ, đừng như tôi nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-05 14:22:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1976474528</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978057748</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi một kỉ niệm khó phai mờ, cũng nhờ nó mà tôi mới rút ra được những bài học quý giá trong cuộc sống. Chuyện là thế này...</strong></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<strong>Vào tầm khoảng 6:30 sáng chủ nhật, tôi nhanh chóng ăn sáng rồi đi ra Bưu điện tỉnh để tập trung. Thời gian xuất phát chính xác là 7 giờ, mà giờ trong sân đã đông kín người. Chúng tôi xôn xao tưởng tượng rồi bàn tán về chuyến đi sắp tới. Lòng tôi cứ bồi hồi, náo nức không nguôi được và cảm xúc buồn vui lẫn lộn.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Đúng 7:05 xe bắt đầu lăn bánh từ Hải Dương đến Hà Nội. Trên xe, cô hướng dẫn viên tổ chức cho chúng em một số trò chơi : đuổi hình bắt chữ, ca hát, vẽ tranh,…Và tôi đã rất vui khi được nhận phần thưởng là một chiếc kẹo.</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau một lúc lâu, tôi thấy nản. Đã vượt qua bao rặng cây, bao con đường nhựa uốn khúc quanh co mà mãi chưa tới nơi. Em sốt ruột hỏi cô hướng dẫn viên:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Cô ơi, chúng ta đã tới nơi chưa ạ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cô nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- 40 phút nữa chúng ta sẽ đến nơi nhé!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Lúc bấy giờ tôi chỉ biết nằm xuống ghế mà đợi. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Bỗng cô hô to làm tôi bừng tỉnh:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Dậy đi nào cả lớp ơi! Chúng ta tới nơi rồi!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cả xe “ ồ” lên trong niềm vui sướng và phấn khích khó tả. Chúng tôi nhanh chóng lấy hành lí xuống xe để vào khách sạn. Lên tới phòng, tôi mệt phờ, nhảy tót lên giường. Tôi ở&nbsp; cùng với bốn đứa con gái khác.</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; Chiều hôm đó, vì sự an toàn nên chúng tôi không được ra biển mà chỉ được bơi ở bể bơi của khách sạn. Chúng tôi nghịch ngợm trên bờ một lúc rồi bọn nó nhảy tùm xuống bể. Tiếc cái là lúc đó tôi vẫn chưa biết bơi, nên chỉ đành ngồi trên chiếc phao té nước tụi nó.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ai ngờ, thằng Đức từ đằng sau lật ngược phao lên. Thế là tôi rơi tõm xuống nước. Lúc đó, nước đã ngập đầy miệng nên tôi không thể kêu cứu được, chỉ còn một cách là vùng vẫy tay chân thật mạnh để ra hiệu cầu cứu. Vì mọi người đang vui đùa ở phía bên kia và lúc đó cũng đã là 5h chiều, không còn tấp nập như hồi nãy nữa, tôi sợ sẽ không ai phát hiện ra. Trời ơi, tôi mới 11 tuổi, còn chưa kịp bước chân vào mái trường cấp hai yêu dấu! Trong cơn tuyệt vọng ấy, bỗng tôi được ai đó đỡ dậy và kéo lên bờ. Cảm giác lúc này của tôi thật hạnh phúc. Thì ra đó là Hoài Anh. Tôi ôm chầm lấy nó thay lời cảm ơn.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Những “ thánh mách lẻo” lớp tôi kể hết cho mẹ Đức nghe. Thế là tối hôm đó, sau khi đi ăn&nbsp; xong, vừa đặt chân tới phòng nó đã bị mẹ đánh cho một trận no đòn. Mấy đứa chúng tôi lấp ló ngoài cửa, vừa thấy buồn cười, vừa thấy thương cho nó. Sau đó, nó chạy ra xin lỗi tôi, rồi hai đứa làm lành ngay lập tức. Tôi biết, nó nghịch dại thôi, tại nó tưởng là tôi biết bơi rồi!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thật là hú vía! Nhưng sau "tai nạn" đó, chúng tôi dường như hiểu nhau, thân nhau hơn. Vậy mà, vào cấp hai, chắc gì chúng tôi được học cùng nhau nữa...</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Lúc trên xe đi về, trong tôi hai cảm xúc buồn vui cứ rạo rực chen lẫn nhau. Buồn vì lẽ : cũng có thể đó sẽ là chuyến đi chơi cuối cùng của “ anh em” chúng tôi sau năm năm học gắn bó, đã cùng nhau vượt qua bao kì thi, cùng nhau tham gia bao hoạt động, cùng chia sẻ, tâm sự bao niềm vui nỗi buồn.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Hẹn gặp lại, những người bạn tri kỷ của tôi!</strong></div><div><strong>&nbsp;<br></strong><br></div><div><strong><br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-06 06:46:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978057748</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm của bản thân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978068382</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi một kỉ niệm khó phải mờ, cũng nhờ nó mà tôi mới rút ra được những bài học quý giá trong cuộc sống. Chuyện là thế này...<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vào sáng sớm cuối tuần năm ngoái, thời tiết lạnh giá, tôi định ra mua đồ ăn sáng thì mẹ dặn:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Con ra ngoài nhớ mặc áo khoác vào, hôm nay trời lạnh lắm!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi mồm thì dạ vâng, nhưng đầu lại lơ đãng. Mẹ tôi vẫn thế, lúc nào cũng lo lắng thái quá. Trời này thì có gì mà lạnh cơ chứ. Nghĩ vậy, tôi cứ thế mà đi. Về nhà, tôi thấy người hơi gai gai, nhưng tôi cũng không để tâm lắm. Nhưng đến khoảng gần trưa tôi cảm thấy ớn lạnh. Tôi lại tưởng trời chỉ lạnh hơn thôi, nên không nói gì với mẹ. Lúc sau tôi thấy đau đầu và hơi buồn nôn. Lúc này thì tôi bắt đầu sự rồi, tôi vốn sợ ốm, sợ uống thuốc lắm. Tôi mếu máo nói với mẹ.Mẹ đo nhiệt độ cho tôi, thấy tôi đã bị sốt, bèn bảo tôi lên giường nằm nghỉ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Mấy hôm liền, tôi sốt xình xịch, họng đau không nuốt nổi. Bác sĩ bảo tôi bị viêm họng cấp. Tôi bơ phờ, gầy hẳn đi. Suốt mấy ngày, mẹ chăm sóc tôi rất chu đáo. Mẹ lấy khăn ấm đắp lên trán tôi, lấy cháo cho tôi, bẻ thuốc ra thành từng miếng nhỏ cho tôi dễ nuốt. Thỉnh thoảng tôi còn thấy mẹ đựa tay lên trán tôi với ánh mắt sốt ruột, lo lắng. Thương mẹ, tôi cố uống chút sữa. Nhìn mẹ như thế, tôi thấy thật có lỗi vì đã không nghe lời mẹ. Chỉ vì một chút chủ quan, một chút cứng đầu, mà giờ tôi làm mẹ khổ thế này! Nằm trên giường tôi nghi thầm:''Nếu mình nghe lời mẹ, thì mẹ sẽ đỡ vất vả, sẽ không phí ngày cuối tuần để nghỉ ngơi."<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Bình thường mẹ hay nổi cáu mắng tôi những lúc tôi hư, tôi nghịch. Nhưng hôm nay mẹ hiền đến lạ, mẹ tận tình chăm sóc an ủi tôi. Tôi chợt nhận ra những lúc mẹ nổi giận là vì muốn tốt cho tôi mà thôi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trên đời này, người yêu thương, lo lắng cho tôi nhất chính là mẹ. Tôi yêu mẹ rất nhiều.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-06 06:54:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978068382</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại một kỉ niệm</title>
         <author>doandiep5584</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978089563</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Khi đó, em mới có 10 tuổi. Dịch bệnh Covid đang rất căng thẳng, khiến cuộc sống của mọi người trở nên bức bối, ngột ngạt. Em chỉ ước gì được đi chơi một chuyến! Buổi chiều hôm ấy, bố mẹ đi làm về, vội vàng yêu cầu chúng em chuẩn bị quần áo, đồ đạc. Bọn em nhảy cẫng lên, vì tưởng rằng sẽ được đi chơi xa. Bố mẹ đang vội nên cũng không giải thích gì thêm nữa. Sáng hôm sau, một chiếc xe đã đỗ xịch trước của nhà. Em hớn hở leo lên, ngạc nhiên tột độ khi thấy trên đó có hai vị bác sĩ, mặc đồ bảo hộ kín người. Xe lặng lẽ di chuyển đến trường ĐH Hải Dương, và lúc đó, em mới sủng sốt nhận ra, là cả gia đình mình phải đi cách li, vì là F1. Ba mẹ em có vẻ lo lắng lắm, còn em hì vẫn thấy khá vui, vì dù sao đây cũng là một trải nghiệm quý giá trong đời.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Những ngày sau đó, thực sự em đã có những trải nghiệm vô cùng đáng giá trong đời. Em được ăn cơm hộp, ngon ơi là ngon! Canh rau ngót ngọt lịm. Thật chẳng khác gì đi nghỉ dưỡng cả. Có điều, hơi chán vì em cứ phải quanh quẩn trong phòng, chả được đi đâu. Em còn lần đầu tiên được làm xét nghiệm nữa.&nbsp; Cảm giác thật đáng sợ, khi nghĩ đến cảnh cái que dài thượt kia chọc vào mũi mình. Nhưng các bác sĩ làm rất nhẹ nhàng, lại còn khẽ động viên em nữa, nên chuyện này rồi cũng qua nhanh...<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhưng sau buổi lấy mẫu xét nghiệm hôm đó, gia đình em phải đón nhận một tin khá đáng lo: Em và chị gái có kết quả dương tính với CV19. Mẹ em nghe tin thì khóc như mưa. Bố em cũng có vẻ lo lắng, nhưng bình tĩnh hơn mẹ. Bố em yêu cầu các bác sĩ cho chúng em xét nghiện lại. kết quả, em chỉ bị nghi nhiễm, còn chị em thì chính xác là dương tính với CV19. Ngay lập tức, chị em được chuyển tới bệnh viện. Em bỗng cảm thấy thật buồn vì thiếu chị, và còn lo lắng cho sức khỏe của chị nữa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Lúc ấy, em mới thấy trân trọng những giây phút gia đình quây quần bên nhau biết bao! Cả đêm hôm đó, em trằn trọc mãi không ngủ được, em lo chị em ở trong viện sẽ cô đơn lắm đây.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Từ hôm đó đến khi được đi về nhà, em còn phải&nbsp; xét nghiệm thêm hai lần nữa. Dù đã quen, nhưng cảm giác ấy cũng không dễ chịu một chút nào. Khi trở về ngôi nhà thân yêu, lòng em trào dâng biết bao cảm xúc. Thật chả có gì hạnh phúc bằng được về nhà, được nằm trên chiếc giường quen thuộc, được ăn những món mẹ nấu, được nằm khểnh trên ghế mà xem&nbsp; Trải nghiệm đi cách li lần này thật quá đỗi đặc biệt, đối với bản thân em!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-06 07:13:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978089563</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại 1 kỉ niệm của bản thân</title>
         <author>doandiep5584</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978107979</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Vào kỳ nghỉ hè năm tôi đang học lớp năm tuổi, gia đình của tôi quyết định sẽ đến Đà Nẵng để du lịch, nghỉ dưỡng. Vào buổi tối trước hôm xuất phát, tôi và những thành viên trong gia đình chuẩn bị đồ đạc và những thiết bị cần thiết cho chuyến đi. Suốt cả tối, trong đầu tôi cứ tưởng tượng về một bãi biển tuyệt đẹp với những con sóng bạc đầu và bãi cát trắng trải dài dọc theo bờ biển. Cả đêm hôm đó, tôi không tài nào ngủ được vì sung sướng, hồi hộp khi đây là lần đầu đi biển, chỉ mong đêm sẽ đi qua thật nhanh.<br>&nbsp; &nbsp; Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ sớm, lòng vui như mở hội. Sau khi kiểm tra lại một lượt những gì đã chuẩn bị, chúng tôi bắt đầu lên đường. Đi nào! Đi nào! Xe chạy qua những hàng cây xanh mát và những con đường ngoằn ngoèo một lúc lâu mà vẫn chưa đến nơi.&nbsp; Cứ một lúc tôi lại nôn nóng hỏi bố mẹ:<br>- Bố mẹ ơi, chúng mình sắp đi đến nơi chưa ạ?<br>- Con nghĩ gì vậy? Chúng ta mới “chinh phục” được một đoạn đường ngắn so với quãng đường mình cần đi thôi.<br>&nbsp; &nbsp;Thế là tôi buồn chán ngồi phịch xuống ghế đợi tiếp. Lâu thật là lâu sau đó, tôi thiếp đi từ lúc nào không hay.<br>&nbsp; &nbsp;Đang trong giấc ngủ thì bỗng nhiên, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên:<br>- Phát ơi, dậy đi con trai!<br>&nbsp;Tôi lơ mơ ngồi dậy, ngơ ngác vì chả thấy biển đâu. Hóa ra, chúng tôi còn ghé qua động Phong Nha Kẻ Bàng. Lúc đó tôi mới biết là mọi người giấu để gây bất ngờ cho tôi. Chuyến đi của tôi vì thế mà càng thêm phần thú vị.&nbsp; Những ngày sau, gia đình tôi đi nhiều nơi khác như Nhà Rồng, nhà Bác Hồ, các bãi biển khác nữa,... Ôi, biết bao là những cảnh đẹp mê hồn và những đi tích lịch sử đầy ý nghĩa!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Khoảng một tuần sau, gia đình tôi mới đến đĐà Nẵng. Vừa bước xuống xe, tôi đã thấy một thành phố đông đúc với những toà nhà cao. Nơi này, không khí thật là mát mẻ, dễ chịu với những cơn gió từ biển, đánh tan đi cái nắng oi ả của mùa hè năm đó. Những con đường không một tí rác nào, những hàng cây xanh mướt tô thêm vẻ đẹp của nơi đây... Tôi hào hứng biết bao khi nghĩ đến lúc được vui đùa cùng những con sóng bạc đầu. Nhưng tối hôm đó, tôi bị sốt nhẹ, có lẽ vì chuyến đi này quá dài và mệt mỏi. Mẹ và bà tôi lo lắng vô cùng, đêm chăm sóc tôi hết mức, rồi cứ thỉnh thoảng lại hỏi:<br>- Con đã khỏe hơn chưa?<br>&nbsp; &nbsp; Thật may sao, nhờ sự chăm sóc chu đáo của mẹ và bà, mà tôi đã khỏe lại ngay ngày hôm sau .<br>&nbsp; &nbsp;&nbsp; &nbsp;Hôm sau, tôi được ra biển. Mặt biển lóng lánh ánh mặt trời óng ả, như một cái gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời trong xanh. Ở biển thật là vui: biết bao là trò chơi thú vị như xây lâu đài cát, uống dòng nước dừa ngọt ngào và đặc biệt hơn hết là tắm biển. Tôi hùng hục chơi, hùng hục ăn. Cái gì tôi cũng thấy ngon, chỗ nào tôi cũng thấy đẹp. Da tôi không còn màu cớm nắng nữa, mà đỏ au, má cũng bắt đầu phính ra. Thấy tôi vui. cả nhà tôi cũng vô cùng mãn nguyện!&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-06 07:28:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978107979</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kỉ niệm</title>
         <author>Nguyenanhlien</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978676790</link>
         <description><![CDATA[<div>     Kỉ niệm đã ghi vào tâm trí tôi một dấu ấn đặc biệt là buổi khai giảng cuối cùng dưới mái trường tiểu học thân thương. Một buổi lễ thật ý nghĩa đối với một học sinh. Tôi còn nhớ hôm đó là một ngày cuối thu. Bầu trời trong xanh, cao thẳm. Tôi thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị mọi thứ. Bảy giờ kém mười lăm phút, mẹ đưa tôi đến trường.</div><div>     Buổi lễ khai giảng bắt đầu vào đúng bảy giờ ba mươi phút. Mở đầu là các tiết mục văn nghệ chào mừng lễ khai giảng. Sau đó là phần diễu hành của các em học sinh lớp một. Khi nhìn thấy khuôn mặt bỡ ngỡ của các em, tôi lại nhớ&nbsp; bước chân lạ lẫm ,ngơ ngác của bản thân khi mới bước chân vào mái trường Tiểu học thân yêu.Thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Mới ngày nào còn chân ướt, chân ráo bước vào Tiểu học vậy mà giờ đây, chỉ còn một năm nữa thôi là phải xa mái trường thân thương này mà trong lòng không khỏi mang chút buồn bã.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;                  Sau khi tiến hành lễ chào cờ, tất cả học sinh được yêu cầu ổn định trật tự để nghe lời phát biểu của cô hiệu trưởng. Giọng cô trầm ấm mà trang nghiêm, khiến cho tôi cảm thấy rất xúc động. Những lời dặn dò của cô hiệu trưởng về một năm học mới bổ ích khiến tôi có thêm động lực để cố gắng. Điều đặc biệt nhất, tôi sẽ thay mặt toàn thể học sinh khối năm bày tỏ cảm xúc, gửi lời tri ân tới các thầy cô. Đây là lần đầu tiên tôi đứng trước một đám đông để phát biểu. Cũng là lần đầu tiên tôi được giao một trọng trách lớn như vậy. Điều đó khiến tôi cảm thấy có chút hồi hộp, lo âu. Nhưng được sự động viên của cô tổng phụ trách, tôi thêm tự tin hơn. Trong bộ đồng phục mới tinh và gọn gàng, tôi đứng trên sân khấu trình bày bài phát biểu. Sau phần phát biểu của tôi, các thầy cô và học sinh toàn trường đã dành tặng cho tôi một tràng pháo tay. Khi trở vào, tôi cũng đã nhận được lời khen của cô tổng phụ trách. Lúc đó, tôi thấy thật tự hào, hạnh phúc. Tiếng trống trường vang lên từng hồi báo hiệu một năm học mới bắt đầu tràn ngập niềm vui của tất cả mọi người. Buổi lễ khai giảng cuối cùng dưới mái trường tiểu học tran chứa biết bao kỉ nệm tuổi thơ đã khắc ghi sâu vào tâm trí tôi. Đó là hành trang cho tôi vững bước trên con đường đang trải dài trước mắt.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-06 14:06:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978676790</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kỉ niệm rất đáng nhớ :&gt;</title>
         <author>pminhhien01</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978798157</link>
         <description><![CDATA[<div>Lần đó , tôi được bố mẹ cho về quê ăn cỗ. Vì có nhiều người, nên cỗ bàn chuẩn bị rất nhanh. Sau khi làm xong , mấy ông anh họ bèn rủ tôi đi câu cá. Tôi thấy rất thú vị nên hớn hở đi theo. Ao rất rộng và có rất nhiều cá.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Anh&nbsp; tôi đúng là "tay sát cá", mói ngồi một lúc mà cá đã liên tiếp cắn câu. Chủ yếu là cá chép và rô phi, cái bọn háu đói ấy cắn mồi mới gớm chứ. Bỗng nhiên, cái phao ở dây câu chúi lủi xuống, câng câu bị giật mạnh một cái. Chắc chắn đây là một con cá to. Chúc tôi hớn hở xúm lại xem anh tôi tìm cách kéo nó lên. Công nhận, con cá to thật, cái đầu bự chảng và lớp da đen bóng. Chắc nó đã sống lâu lắm rồi. Anh tôi khéo léo lựa thế để kéo con cá lên bờ.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp;Nhưng bất ngờ, con cá quẫy mạnh một cái, khiến ông anh tôi bị mất đã, ngã bẹt xuống đất.<br>&nbsp; &nbsp;Thấy thế, chúng tôi vội xúm lại giúp anh một tay. Nhưng người tính không bằng trời tính, đất ở ao hồ rất trơn trượt, mọi người lại xúm đông xúm đỏ vào, thành ra một mớ hỗn độn, nên cả lũ chen nhau, mất đà, rơi tòm xuống ao. Tôi hoảng nhất, vì tôi không biết bơi, cái ao thì quá sâu đối với một đứa trẻ 5 tuổi. Mấy đứa gần bờ thì đã lóp ngóp leo lên cả, đứa nào cũng ướt sũng, lại còn đang tiếc con cá, nên chả còn tâm trí nào mà để ý đến tôi. Với lại, chắc chúng đều nghĩ rằng tôi bơi giỏi. Thế là, tôi phải cố sức vùng vẫy. Tôi lấy hết sức đập chân, đập tay, nhưng càng cố càng chìm. Cuối cùng, tôi gắng ngoi lên, hét to một tiếng. May quá, anh họ đã kịp xuống, lôi tôi lên bờ. Thật hú hồn hú vía!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-06 14:48:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978798157</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978828218</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Đó là 1 buổi chiều tháng 5 tại mái trường Tiểu học thân yêu của em. Khi chúng em đang học tiết học cuối cùng.Bỗng ngoài trời mây đen ùn ùn kéo đến che khuất cả bác Mặt Trời.Gió thổi điên đảo ,các cành cây xào xạc xào xạc . Đó cũng là lúc chúng em được ra về<br>&nbsp; Trên sân trường các bậc phụ huynh mang ô và áo mưa để đón con rồi nhanh chóng trở về nhà. Em cũng ra tít hành lang để xem có tiếng xe quen thuộc của mẹ em hay không nhưng mãi mà vẫn chẳng thấy mẹ đâu.<br>&nbsp; Lúc này bao nhiêu câu hỏi liền lần lượt xuất hiện trong đầu em.Lúc ấy chỉ còn lại một vài bạn đang đứng cạnh em thôi.Em lo sợ rằng mẹ nhớ đến công việc nên quên mình rồi, liền bật khóc ,một vài giọt nước mắt nóng hổi rơi trên má em&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Bỗng một bàn tay ấm áp vỗ vào vai em. Em quay lại thì thấy bạn Hà Chi đang nhìn em rồi nói:<br>&nbsp; &nbsp; - Thôi cậu đừng khóc nữa nhé. Mẹ cậu chắc chỉ đang bận gì đó thôi. Tí nữa mẹ cậu sẽ đến ngay thôi mà !<br>&nbsp; &nbsp; Rồi mắt Chi sáng lên, bạn lại nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; - A ,tớ nhớ ra rồi.Trong cặp tớ lúc nào cũng có một chiếc ô đấy. Hay tớ với cậu gửi cặp sách ở phòng bác bảo vệ rồi cùng đi về nhé!&nbsp;<br>Không chần chừ gì, em liền gật đầu đồng ý.Rồi em và bạn ý chạy qua phòng bác bảo vệ để gửi cặp sách rồi cùng nhau đi về<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Bỗng một bàn tay ấm áp vỗ vào vai em. Em quay lại thì thấy bạn Hà Chi đang nhìn em rồi nói:<br>&nbsp; &nbsp; - Thôi cậu đừng khóc nữa nhé. Mẹ cậu chắc chỉ đang bận gì đó thôi. Tí nữa mẹ cậu sẽ đến ngay thôi mà !<br>&nbsp; &nbsp; Rồi mắt Chi sáng lên, bạn lại nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; - A ,tớ nhớ ra rồi.Trong cặp tớ lúc nào cũng có một chiếc ô đấy. Hay tớ với cậu gửi cặp sách ở phòng bác bảo vệ rồi cùng đi về nhé!&nbsp;<br>Không chần chừ gì, em liền gật đầu đồng ý.Rồi em và bạn ý chạy qua phòng bác bảo vệ để gửi cặp sách rồi cùng nhau đi về</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-06 14:58:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1978828218</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1980038712</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<strong>&nbsp;</strong>Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi một kỉ niệm khó phai mờ, cũng nhờ nó mà tôi mới rút ra được những bài học quý giá trong cuộc sống. Câu chuyện như sau...&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi vẫn nhớ hồi đó tôi học lớp Ba. Trên đường đi học về, tôi tình cờ thấy một chú chó bị bỏ rơi trong một cái hộp. Nó nhỏ xíu, cả người lấm lem, và có vẻ rất đói. Ánh mắt nó lộ ra vẻ buồn thiu. Tôi chạnh lòng, quyết đem chú chó nhỏ về nuôi. Nhưng vì sợ bố mẹ không cho, nên tôi đã lén mang nó lên sân thượng. Vì đó là nơi chả ai lên bao giờ!</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Từ hôm đó, ngày nào tôi cũng lên sân thượng để chơi và cho chú chó ăn. Nó dường như biết thân biết phận, nên không hề sủa nhặn lên, hay ỉ ôi rên rỉ. Chỉ khi nào thấy tôi, nó mới cuống cuồng nhảy ra, đuôi ngoáy tít. Tôi đặt tên cho nó là Sữa. Bố mẹ có lúc hỏi tại sao dạo này lại lên sân thượng nhiều thế. Tôi&nbsp; bèn lấy lý do là tập thể dục, bố mẹ cũng không hỏi thêm nữa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhưng vào hôm Chủ Nhật, tôi đang chơi với Sữa, thì lũ bạn gọi ầm lên, rủ ra công viên đạp xe. Tôi vội đi,&nbsp; quên mất phải đóng cửa sân thượng. Khi mẹ tôi đang dọn dẹp ở bên dưới, thì bỗng nghe thấy tiếng chó sủa rất nhiều. Bình thường, Sữa trật tự lắm, không hiểu sao hôm ấy lại sủa nhặng lên như thế! Có lẽ nó nhớ mẹ nó chăng?&nbsp; Lúc đầu, mẹ tôi cũng không để ý mấy. Nhưng tiếng chó cứ sủa mãi, mà lại rất gần, nên mẹ đã lên sân thượng để kiểm tra. Quả nhiên, khi lên đến nơi, mẹ đã nhìn thấy Sữa.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Khi về đến nhà thì tôi thấy mẹ đang ôm Sữa trên tay. Tôi tái mặt.&nbsp; Mẹ nghiêm mặt hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Con cún này là sao đây?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi lắp bắp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Là...là...con đã mang nó về, mẹ ơi!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Chó ở đâu mà con lại mang về, mà lại nuôi lén nuôi lút như thế?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi lúng túng kể cho mẹ nghe mọi chuyện, vừa kể vừa khóc. Tôi không khóc vì sợ bị đòn, mà khóc vì sợ mẹ sẽ không cho tôi nuôi Sữa nữa. Nếu bị đuổi ra đường, nó biết đi đâu? Nó lại trở về con chó hoang, đói khát, thảm thương hồi ấy ư? Nghĩ đến đấy, tim tôi quắt lại.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Mẹ nghe xong chuyện, trìu mến nhìn tôi:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; - Con cứ giữ lấy nó, nó có vẻ quý con lắm. Lần sau muốn gì thì con cứ bảo bố mẹ, không cần phải giấu như thế này. Dù gì trong nhà có thú cưng cũng vui mà.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi rất bất ngờ vì không nghĩ rằng mẹ lại cho phép tôi nuôi chó. Và từ đó gia đình tôi đã có thêm một thành viên mới.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Từ khi mẹ cho phép nuôi Sữa, ngày nào tôi cũng chăm sóc nó tận tình. Sữa có có những tháng ngày thực sự hạnh phúc. Mắt nó không còn sự buồn rầu ngày nào, bộ lông cũng được tắm rửa sạch sẽ, thơm tho. Nhưng mấy tháng sau thì tôi phát hiện Sữa có vẻ thở khó khăn hơn bình thường. Bố mẹ tôi đưa em đến phòng khám thú y. Sau khi kiểm tra thì bác sĩ đã chẩn đoán..... Sữa đã mắc một loại bệnh rất nguy hiểm với loài chó và có thể dẫn đến tử vong. Lúc đó tôi đã rất lo lắng, ngày nào sau khi đi học về tôi cũng đến phòng khám để kiểm tra và chăm sóc cho Sữa. Sữa kiên cường lắm, dù mệt nhưng em vẫn không hề kêu rên, vẫn cố gượng dậy liếm tay tôi, nhìn tôi với ánh mắt trìu mến... Nhưng rồi... Sữa, đã không thế chống chọi được nữa</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Sữa mất, tôi đã khóc rất nhiều. Bố mẹ đã an ủi tôi và đã tặng tôi một chú chó khác giống y hệt Sữa, tôi đã đặt tên cho nó là Bông. Mỗi khi nhìn Bông, tôi lại nhớ về Sữa, nó làm tôi trở nên vui hơn. Và trên kia, đến tận bây giờ, Sữa như vẫn luôn dõi theo gia đình tôi.<br>        Sữa ơi, dù em có thể không nghe thấy lời chị nói, nhưng chị tin rằng, em vẫn mãi bên chị, đúng không Sữa?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-07 05:22:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1980038712</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại 1 kỉ niệm</title>
         <author>doandiep5584</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1980297864</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Vào dịp nghỉ hè năm lớp 2 ấy, lớp chúng tôi tổ chức cho học sinh đi chơi xa tại Hà Nội. Tôi đã rất phấn khích, đến nỗi nhảy cẫng lên vì đó là lần đầu tiên tôi đi du lịch cùng lớp. 6 giờ sáng tôi và mẹ có mặt ở trường, lớp chúng tôi xếp thành một hàng dài để chờ chú hướng dẫn viên dắt lên xe. Sau hơn 2 tiếng ngồi xe tê hết cả chân thì đoàn của lớp tôi đã đến nơi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Vừa bước xuống xe tôi đã háo hức chạy nhảy khắp nơi. Thấy thế, mẹ bảo tôi:<br>&nbsp; &nbsp;- Con đừng đi xa quá nhé ko lại lạc đường đấy!<br>&nbsp; &nbsp; Vốn lúc đấy tôi đang ngập tràn hạnh phúc nên chẳng để ý đến lời mẹ dặn mà vẫn tung tăng chạy từ quầy đồ chơi này đến quầy đồ chơi khác. Bỗng từ xa xa tôi nhìn thấy một quả bóng bay thật xinh xắn, không suy nghĩ, tôi lập tức chạy nhanh đến gần quả bóng bay mà ngắm cho thỏa mãn. Tôi quay sang xin phép mẹ mua quả bóng này thì lại không thấy mẹ đâu nữa. Lúc này tôi mới nhớ ra lời mẹ dặn. Chết rồi! Mình bị lạc thật rồi!<br>&nbsp; &nbsp;Tôi chợt nhớ đến lời cô giáo kĩ năng sống của tôi từng dạy: " Nếu bị lạc đường thì phải thật bình tĩnh mà nghĩ cách!". Tôi bình tĩnh lại rồi bắt đầu đi xung quanh để tìm mẹ, cô và các bạn. Vì lớp tôi mặc đồng phục đi chơi màu tím, rất nổi nên có thể dễ dàng tìm thấy. Nhưng bây giờ tôi lại chẳng nhìn thấy một bạn nào, cả mẹ và cô, tôi cũng không tìm được.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Nghĩ đến cảnh mình sẽ bị kẹt ở đây mãi mãi thì tôi không giữ nổi sự bình tĩnh nữa mà muốn bật khóc.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhưng lại nghĩ đến việc không được gặp lại bố mẹ, thầy cô, bạn bè tôi lại khóc luôn.<br>&nbsp; &nbsp;Lúc tôi đag khóc thì bỗng có ai đó vỗ vai tôi, khi quay lại thì tôi mới biết đó là một bác phụ huynh lớp tôi. Thấy bác ấy, tôi như vớ được chiếc phao cứu sinh mà quên luôn cả việc khóc. Nhìn mặt tôi tèm lem nước mắt lại không thấy mẹ tôi bên cạnh, bác không cần hỏi cũng biết tôi bị lạc đường mà nhanh chóng dắt tôi đi về đoàn lớp. Về đến nơi, tôi liền thấy mẹ đang hớt hải tìm tôi. Thấy mẹ vì tôi mà hoảng sợ như thế, cảm giác có lỗi trào dâng trong tôi nhưng cũng không lấn được sự vui vẻ khi tìm thấy mẹ của tôi. Thấy tôi an toàn, mẹ cũng mừng không kém tôi là bao, nhưng mẹ cũng không quên cảm ơn "vị ân nhân" kia.<br>&nbsp; &nbsp; Lần đi lạc này cũng coi là bài học nhớ đời cho tôi! Sau lần đi lạc này tôi không dám đi quá xa bố mẹ nữa và cũng biết trân trọng những người xung quanh mình hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-07 09:59:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1980297864</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kỉ niệm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1980600862</link>
         <description><![CDATA[<div><br>&nbsp;  Trong cuộc đời,ai cũng có những kỉ niệm đẹp nhỉ?Và tôi cũng có,kỉ niệm sâu sắc nhất của tôi là lần đi&nbsp; ăn cuối cùng chia tay lớp 5.<br>&nbsp;   Các bậc PH thật là chu đáo, đã đặt chỗ cho chúng tôi liên hoan ở một nhà hàng sang trọng. Tôi và cả lớp đến sớm để tham quan nhà hàng, và chủ yếu là để hàn huyên, nô nghịch với nhau. Vừa vui, vừa buồn, lại vừa bâng khuâng, ấy là tâm trạng của chúng tôi khi đó. Vì đây có lẽ là lần cuối cùng chúng tôi được ngồi với nhau đông đủ thế này. Chúng tôi sắp phải chia tay bạn bè,thầy cô - những người thân đã gắn bó với mình suốt năm năm Tiểu học. Khi mọi người đã đến đông đủ, buổi liên hoan chính thức bắt đầu. Cô giáo chú nhiệm có đôi lời dặn dò, nhắn nhủ gửi tặng chúng tôi. Nghe cô nói, tôi không khỏi rưng rưng xúc động. Đến tận lúc này, cô vẫn luôn quan tâm, yêu thương và lo lắng cho chúng tôi. Xung quanh tôi, đứa nào mắt cũng đỏ hoe. Và cô cũng thế! Tôi bỗng nhớ lại những lần mình và cả lớp làm cô phải phiền lòng. Giá mà thời gian quay trở lại... Sau đó, chúng tôi cùng nhau chụp những bức ảnh lưu niệm. Ai cũng cố cười thật xinh, thật tươi. Hết chụp với cô rồi lại chụp với bạn, không khĩ buổi liên hoan lúc này trở nên vui bẻ, sôi động hơn. Chụp ảnh xong,mọi người về chỗ ngồi của mình và bắt đầu di chuyển đi lấy đồ ăn.Nào mì,nào thịt,nào cơm rang,nào sa-lát,...Ăn xong xuôi,mọi người ăn tráng miệng bằng chè đậu đỏ mát lạnh,ngọt lịm.Ăn no nê rồi thì các bác phụ huynh mời các bạn tham gia một trò chơi giải đố có thưởng.Và tất nhiên,tôi cũng tham gia và nhận được 1 gói kẹo mút và 1 gói bim bim.Chơi xong,1 bạn trong lớp tôi ra đại diện cho lớp đánh một bản nhạc.tiếng nhạc rất hay.Lúc thì êm dịu,lúc thì nguy nga,hoành tráng.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Nhưng, tiệc vui mấy cũng phải tàn. Đã có một vài bạn ra về trong cảm xúc tiếc nuối,buồn bã. Thế là chung tôi đã chính thức chia tay cấp Một cùng thầy cô,bạn bè cũ. Bên tai tôi bỗng vang lên những dòng thơ mà tôi từng đọc ở đâu đó:<br>&nbsp;"Cấp&nbsp; Một ơi! Cấp Một!<br>&nbsp;Đón em năm năm trước<br>&nbsp;Nay giờ phút chia tay<br>&nbsp;Gửi lời chào tiến bước!"</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-07 14:32:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1980600862</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm đáng nhớ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1980646536</link>
         <description><![CDATA[<div>    &nbsp;Kỉ niệm là thứ đáng để trân trọng. Em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ nhưng đối với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất là một chuyến du lịch cùng gia đình tối ưu Đà Nẵng.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Lúc đó em mới năm tuổi, hè năm ấy bố em đã lên một lịch trình tới Đà Nẵng. Tối hôm trước khi đi, gia đình em soạn quần áo bỏ vào hành lí, em còn mang đồ chơi để xây lâu đài cát nữa. Khi tới sân bay, em háo hức vì đó là lần đầu tiên em được đi máy bay. Khi máy bay cất cánh và hạ cánh em có cảm giác bị ù tai. Các hành khách được các cô tiếp viên hướng dẫn cách thắt dây an toàn. Khi đã lên cao, em được chiêm ngưỡng một vẻ đẹp thật tuyệt vời. Khi về khách sạn, em bị sốt nhẹ, gia đình em lo lắng. Mẹ em liền lấy một chiếc khăn nhúng nước để đắp lên chán em. Từng cử chỉ của mẹ đều nhẹ nhàng và nhanh nhẹn. Còn bố em thì thuê xe, đi tìm một hiệu thuốc gần nhất để mua thuốc hạ sốt cho em, bố em còn mua thêm cháo về cho em ăn nữa. Sáng hôm sau, em cũng đã hết sốt, em thầm cảm ơn bố mẹ đã chăm sóc em đêm qua. Buổi sáng, nhà em tới một công viên. Ở đó có rất nhiều trò chơi nhưng em thích nhất là trò tàu lượn siêu tốc. Vì chưa đủ độ tuổi nên em không được chơi. Sau khi đi chợ xong, nhà em tới một quán ăn nhẹ, ở đó có món gà rán rất ngon, nó giòn giòn. Nhà em về khách sạn để nghỉ ngơi. Buổi chiều, nhà em ra biển chơi, em cùng chị đã xây một lâu đài cát rất to và đẹp. Sau khi xây lâu đài cát, em cùng bố chơi trò nhảy sóng rất vui. Em cùng gia đình ngắm một buổi hoàng hôn thật đẹp! Buổi tối nhà em đi ăn hải sản, những con tôm ăn rất ngọt thịt, những con mực dai dai ăn rất ngon. Ăn xong, nhà em ra Cầu Rồng, em rất thích thú vì lúc đó em tưởng đó là rồng thật. Em chứng kiến rồng phun lửa trông nó thật ngầu! Đó cũng là kết thúc của chuyến đi mà đối với em là đáng nhớ nhất.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Em cảm nhận được tình yêu thương mà bố mẹ đã dành cho em là vô cùng lớn. Em sẽ cố gắng học thật giỏi để bố mẹ vui lòng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-07 14:57:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1980646536</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại một kỉ niệm</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1981672727</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong đời,ai mà chẳng có những kỉ niệm đẹp và đáng nhớ,tôi cũng vậy.Trong vô vàn những kỉ niệm,câu chuyện để lại cho tôi nhiều sâu sắc nhất có lẽ là chuyến đi Hạ Long cùng gia đình.</div><div>Hồi nhỏ, lúc tôi 7 tuổi, sau một năm học, tôi ở nhà với tâm trạng không mấy vui vẻ vì phải xa bạn, xa trường lớp và thầy cô. Nhưng khi bố mẹ về, nói với tôi rằng ngày mai nhà ta sẽ đi Hạ Long. Tôi nhảy cẫng lên vì vui sướng. Sau khi lấy lại được tinh thần, liền chuẩn bị đồ đạc và đồ dùng thiết yếu cùng mẹ. Tối đó, tôi chẳng tài nào ngủ được, trong đầu tôi cứ liên tưởng đến nhưng hòn đão to nhỏ, nhưng bãi biển xanh mát trải dài và những đồ hải sản tươi ngon.</div><div>Tờ mờ sáng, khoảng hơn ba giờ, khi tôi còn đang say giấc, bỗng tiếng gõ cửa khiến tôi giật mình choàng tỉnh giấc. Thì ra là mẹ muốn gọi tôi dậy. Nhưng khi nhìn đồng hồ, thấy mới ba giờ mười phút, định nằm ngủ tiếp thì mẹ lại lôi tôi đi vệ sinh cá nhân. Tôi xin mẹ: - Cho con thêm năm phút nữa đi mà. Đúng năm phút sau cơn sẽ tự dậy! Nhưng mẹ tôi lắc đầu, nói: - Không được! Đi vệ sinh cá nhân ngay, không là mẹ cho mày ở nhà đấy! Tôi hoảng hốt với câu nói của mẹ, từ từ bò xuống giường rồi vào nhà vệ sinh. Sau gần mười lăm phút lọ mọ trong nhà vệ sinh, tôi cũng bước được ra khỏi phòng, mẹ đưa cho tôi bộ quần áo, bảo tôi thay. Một lần nữa, phòng tắm chào đón tôi. Sau khi thay quần áo mới, tôi bước xuống lầu, ăn tô mì và uống cốc sữa được mẹ để sẵn trên bàn. No căng bụng rồi, tôi đi giầy, lên phòng lấy đồ rồi đi một mạch ra ngoài cửa đợi mọi người.</div><div>Hơn 4 giờ sáng, cuối cùng mọi người cũng ra khỏi nhà. Bố tôi nổ xe, chúng tôi để đồ trong cốp và bắt đầu chặng đường từ Hải Dương đến Hà Nội. Vì quá hào hứng nên vừa đi được một lúc, tôi liền hỏi bố: - Bố ơi! Ta sắp đến Hà Nội chưa? Bố tôi vừa cười vừa nói: - Chưa đâu con, ta mới chỉ đi được một phần nhỏ của chuyến đi này thôi! Vậy là tôi chản nản, nhìn ra ngoài cửa kính, trên trời vẫn còn vương chút sao, mãi ngắm nhìn những ngôi sao chưa kịp tắt ấy mà tôi thiếp đi lúc nào không hay. Đêna khi mẹ đánh thức tôi dậy, tôi mới nhận ra mình đã đến Hà Nội. Sân bay Nội Bài mới thật hoành tráng làm sao! Sau khi gia đình tôi đã làm xong thủ tục, chúng tôi đi chuyển đến chiếc máy bay. Vừa bước vào khoang của mình, khí điều hoà phả vào da thịt mát lạnh. Tôi tìm đến chỗ ghê của mình và ngồi xuống. Dù khổng phải lần đầu đi máy bay nhưng mỗi lần lại là một cảm xúc khác nhau. Lần đầu có thể hơi sợ một chút, nhưng lần này tôi lại có tâm trạng thích thú vô cùng. Khi các hành khách ổn định chỗ ngồi cũng là lúc máy bay cất cánh. Nhìn ra ngoài, mọi sự vật như thu nhỏ lại, trông chẳng khác nào những con kiến nhỏ xíu. Càng lên cao, tôi càng trông thấy nhiều mây hơn, từng sợi mây hồng đuổi nhau trong khoảng không bao la</div><div>vô tận. Xen vào đó là những tia nắng ban mai ấm áp chiếu rọi xuống mặt đất. Tôi thấy có chút đói nên ngay khi cô tiếp viên đi qua, tôi đã kêu mẹ mua cho tôi một chút đồ ăn lót bụng. Tôi gọi một ly kem ngon tuyệt và túi bánh quy chocolate. Sau khoảng 2 tiếng đi máy bay, được thông báo rằng máy bay sắp hạ cánh, tôi mừng rỡ vì cuối cùng cũng đến được Hạ Long. Nhưng ngay khi máy bay đang hạ cánh, tôi lại cảm thấy tại chẳng nghe được gì. Tôi hoang mang gọi mẹ, mẹ tôi nói: -Không sao đâu con gái, đó là chuyện bình thường thôi, xuống máy bay là hết ngay ấy mà! Máy bay vừa hạ cánh đến sân bay Vân Đồn, hai tại tôi đã nghe được trở lại, không còn bị ù nữa. Tôi vui vẻ trở lại, xách vali của mình xuống.</div><div>Nhưng, mẹ tôi lại muốn nghỉ ngơi thêm một chút, để chiều có sức mà vui chơi. Tôi nghe lời, đánh một giấc đến hai giờ chiều. Địa điểm đầu tiên mà tôi được đặt chân đến là trung tâm thương mại Vincom Plaza, ở đó ta có thể mua được rất nhiều thức ăn cũng như quần áo và đồ gia dụng, ngoài ra còn có thể trải nghiệm những trò chơi ảo. Gia đình tôi cũng đã mua được rất nhiều đồ ăn và quần áo. Địa điểm tiếp theo trong ngày là bảo tàng Quảng Ninh. Đây được coi như một mô hình thu nhỏ của tỉnh Quảng Ninh với vẻ bề ngoài có màu đen tuyền. Tôi còn được thưởng thức những món ăn độc đáo ở nơi đây như: bánh gật gù, sá sùng, sam biển, các loại ốc, hàu hay ngán,... Nhoắng một phát đã hết cả một buổi chiều, tôi về lại khách sạn, tắm rửa rồi đi ăn tối.Tầm 8-9 giờ, mẹ và tôi đi đến chợ Hạ Long ,nơi đây là đầu mối thương mại của tỉnh Quảng Ninh. Đây là khu chợ lớn nhất về mặt diện tích và đa dạng các nguồn hàng hoá. Nổi bật nhất phải kể đến khu hải sản tươi sống. Đó là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy nhiều hải sản như vậy. Mẹ tôi đã mua nhiều tôm, mực, cả cua rồi cá. Hai mẹ con tôi về khách sạn, tôi lúc này đã thấy rất buồn ngủ, tôi đánh răng, thay quần áo rồi kết thúc một ngày đi chơi.</div><div>Đó là kỉ niệm sâu sắc nhất của em.Em sẽ cố gắng học thật giỏi để lại được bố mẹ cho đi du lịch.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-08 13:49:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1981672727</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm của mr Bách                                                                            </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1984127864</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;Chắc là trong các bạn ai cũng từng bị mắc lỗi trong đời rồi phải không?Tôi cũng thế,sau đây tôi xin kể về việc tôi không mau làm vỡ lọ hoa của mẹ.Câu chuyện như sau:<br>&nbsp; &nbsp; Vào một ngày đẹp trời.Tôi được biết tin rằng gia đình em họ tôi sắp về đây ăn tối nên tôi rất vui mừng.Tôi đang suy nghĩ về những trò chơi thú vị để chơi cùng em tôi thì đúng lúc đó,tiếng chuông cửa rung lên.Tôi hớn hở chạy ra xem.Tôi lễ phép chào hỏi cô chú và em tôi.Sau khi ăn xong,tôi và em tôi liền chạy lên tầng để chơi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Chúng tôi đã chơi rất nhiều trò chơi như:trốn tìm,bịt mắt bắt dê,cảnh sát bắt kẻ trộm,....Khi chúng tôi đã chơi mệt mỏi rồi thì&nbsp; tôi rủ em tôi vào phòng tôi.Tôi liền khoe cho em tôi những món đồ chơi hay ho của tôi.Tôi cho em tôi mượn còn tôi thì mệt quá,lên giường nằm.Chợp mắt được một tí thì em tôi lại nói rằng:<br>-Em sẽ lấy đồ của anh nha.Lêu Lêu<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi nghe xong thì tôi thấy cũng khá là tức vì em tôi chọc tức tôi.Rồi tôi cũng đuổi theo.Em tôi nói tiếp:<br>-Đố anh bắt được em đấy.<br>Tôi chạy nhanh hết cỡ và tôi không để ý nên đã va phải một vât gì đó.Tôi dừng và quay lại.Khi quay lại rồi,tôi hoảng hốt,run rẩy vì làm vỡ lọ hoa của mẹ.Tôi sững sờ và không thốt ra lời nào.Em tôi thì thấy tôi đứng im quá nên cũng hơi lo và em tôi hỏi:<br>-Anh ơi,anh có bị làm sao không?<br>&nbsp; &nbsp;Tôi không trả lời.Rồi em tôi nói tiếp:<br>-À,em có cách này.Đảm bảo anh sẽ không bị mẹ bắt luôn vì em đã thử rồi.<br>&nbsp; &nbsp;Tôi nghe xong liền quay ra nói:<br>-Cách nào?Nói nhanh.<br>&nbsp; &nbsp;Em tôi đáp:<br>-Đây nhá,giờ anh gom hết đống thủy tinh này vào và tìm một chỗ để dấu nó là được.<br>&nbsp; &nbsp; Tôi thì thấy cách đấy khá ổn và tôi với em họ bắt tay vào làm.Khi đã tìm được chỗ giấu ăn ý thì cũng là úc mà tôi phải nói lời tạm biệt với em tôi.Tôi cảm thấy khá là mệt nên đã thiếp đi.Sáng hôm sau,tôi dạy và vẫn suy nghĩ về chuyện hôm qua.Nghĩ được một lúc thì tôi lại an ủi mình.Tôi dạy và xuống dưới nhà ăn sáng xong tôi lên trên nhà để học bài.Mẹ tôi cũng có lên hỏi tôi:<br>-Con có thấy lọ hoa của mẹ đâu không?<br>&nbsp; &nbsp;Tôi giả vờ như không biết gì và nói:<br>-Con cũng không biết&nbsp; hay là mẹ thử hỏi bố xem sao?<br>&nbsp; Mẹ tôi cũng thấy hợp lý và đi xuống dưới nhà hỏi bố<br>&nbsp; &nbsp;Đến khi ăn tối thì tôi xuống dưới nhà và định sẽ nói với cả mẹ vì tôi thấy không nói ra sự thật thì mọi chuyện sẽ rất là tệ.Tối nói:<br>-Con xin lỗi mẹ ạ<br>&nbsp; &nbsp;Mẹ tôi ngạc nhiên và hỏi:<br>-Sao vậy con?<br>&nbsp; &nbsp;Tôi đáp lai:<br>-Chính con là người làm vỡ lọ hoa ạ<br>&nbsp; &nbsp; Mẹ tôi nói:<br>-Ừm,không sao.Trẻ nhỏ mà biết nhận lỗi là tốt rồi.Lọ hoa đó quý đấy nhưng làm sao quý bằng con trai của mẹ được.<br>&nbsp; &nbsp;Thế là cả nhà lại vui vẻ trở lại.<br>&nbsp;Qua câu chuyện này.Em đã hiểu rằng nếu nói đúng sự thật thì sẽ có lợi cho người ta và cho mình vì nếu không nói ra sự thật thì cái việc mình làm ấy rất là tội lỗi.Cậu chuyện của tôi đến đây là hết.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-10 15:47:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1984127864</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1984129199</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1485081160/139a049201c2b11a1799d4189573cc74/image.png" />
         <pubDate>2022-01-10 15:47:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1984129199</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1984130070</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1485081160/2bf9dc892dc2b494a9c6c94dec26f8fb/image.png" />
         <pubDate>2022-01-10 15:47:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1984130070</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kỉ niệm</title>
         <author>JenRiver</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988079379</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;Trong đời, ai cũng có những kỉ niệm đẹp, dù là vui hay buồn. Và có một câu chuyện em nhớ mãi. Chuyện là...<br>&nbsp; &nbsp;Vào năm ngoái,lúc đó em mới 10 tuổi,em&nbsp; đang ngồi chơi vui vẻ ở nhà thì thấy bố mẹ em nói chuyện với nhau rồi sau đó liền bảo em chuẩn bị quần áo và đồ dùng cá nhân vào va-li.Lúc đó em vẫn chưa hết ngạc nhiên và vui mừng khi nghĩ rằng mình sắp được đi du lịch nên em vẫn nhảy tung tăng khắp nhà,sau đó liền vội vàng đi dọn đồ để được đi chơi nhanh&nbsp; nhất.Vừa chuẩn bị em vừa nghĩ là liệu đi chơi giữa mùa dịch thế này có ổn không,nhưng ngay sau đó,bằng sự háo hức của mình nó đã bị biến mất ngay sau đó.Đến sáng hôm sau thì em đã thấy đã có 1 chiếc xe trước cửa,vừa nhìn thấy em đã nhảy cẵng lên vì vui mừng.Vì em muốn được đi chơi nhanh lên em đã cầm hết đồ phi nhanh lên xe và ngay sau đó chiếc xe đã được khởi hành một cách nhanh chóng. Một lúc sau em được chuyển đến trường đại học Hải Dương. Em thấy ba em ra nói chuyện với 1 vị bác sĩ và cả nhà em được chuyển lên tầng 5.Ba em chia thành mỗi người 1 giường,em liền đi "thám thính" xem rằng tiện nghi ở đây như thế nào.Tuy rằng tiện nghi ở đây không được tốt lắm nhưng nghĩ là đi chơi nên em vẫn vui vẻ nhảy tung tăng khắp phòng,sau đó còn lấy điện thoại chụp lung tung nữa. Ba em với vẻ mặt lo lắng bảo là đây là gia đình mình đang phải đi cách ly vì gia đình mình là F1.Lúc đó trời hết mưa và xuất hiện cầu vồng,em vẫn đinh ninh là mọi chuyện vẫn ổn thôi,giống như là 1 chuyến đi chơi thôi mà. Lúc em vừa mới về cũng đã là trưa rồi,em rất chi là đói nhưng chỉ một lúc sau loa đã&nbsp; kêu dãy 2 ra nhận cơm,ba em biết cả nhà đang đói nên vội vàng đi xuống lấy cơ nhanh,Ngay đến chiều có 2 vị bác sĩ đến đo thân nhiệt cho nhà em rồi còn bảo tí đi xuống xét nghiệm,em cũng chưa biết xét nghiệm là hì nhưng nghe đến được ra ngoài là em phấn khởi và thúc giục cả nhà nhanh lên.Xuống sân em đã thấy có rất nhiều người đã đứng ở đấy,Vị bác sĩ bảo mọi người đứng cách xa nhau 2m.Cả gia đình em mỗi ngứuoi vào hàng và đứng xa nhau 2m.Đến lượt của em,em háo hức đến,vị bác sĩ đó cầm cái que chọc vào mũi của em,lần đầu em cảm giác rất đau nhưng đã cố gắng chịu đựng và ngay sau đó vị bác sĩ tiếp tục dùng que chọc vào họng của em,em khôgn chịu nổi nên đã rơm rớn nước mắt.Nhưng sau việc đó đã có 1 mối nguy hiểm,em út của nhà em cũng phải xét nghiệm,đến lượt của em ấy cả gia đình đấy lo toan,vị bác sĩ nói với em út nhà em là: &nbsp; -Bác sẽ làm thật nhẹ sẽ không đau đâu,nhưng việc em ấy thản nhiên đáp lại mới khiến cho em bất ngờ,em ấy bảo là:&nbsp; &nbsp; -Bác làm nhanh lên, cháu còn về nhà nữa ạ! Mọi Người ở đó cười lên và sau khi xét nghiệm xong út còn trêu em là:&nbsp; &nbsp; -Có cái gì đau đâu mà khóc nhè!Sau đó cả nhà em về tắm rửa,nước tắm ở đó rất bẩn,nhà em phải lấy xong đun lên pha vào mới tắm được,hơn nữa lại không có bình nóng lạnh,phải mãi đến tối em mới tắm xong,nhưng em vừa ra đã có cơm rồi,thực đơn bữa tối được làm khác buổi trưa và vẫn rất bình dân nhưng ngon.Ngay trước 10h khoảng 15p thí các bác sĩ liền phát chăn màn,em vội vàng rắt màn nhưng trước khi đi ngủ em cảm thấy rất nhớ nhà cộng thêm với cả nỗi sợ vì khi đó là lần đầu em mới phải ngủ 1 mình 1 giường.Thế là tối hôm đó em biện ra đủ lí do để quấy cả nhà,nào là bị muỗi đốt,nóng,đau mắt,đói và đã khiến cho cả nhà không thể ngủ được cả đêm.Thế là sau buổi tối hôm đó cả nhà em dạy từ sớm vì bị thiếu ngủ,,chưa vui được bao lâu thì thấy có 1 vị bác sĩ đến nói là:&nbsp; &nbsp; -Anh chị nghe tôi nói này,con gái của anh chị là Nguyễn Anh Hải Ngân và con trai của anh chị tên là Nguyễn Tường Minh bị nhiễm covid-19 nên chúng tôi sẽ chuyển đến bệnh viện,ba em bảo là các bác sĩ hình như đã làm mờ đi tên của mỗi ống của các thành viên trong gia đình và yêu cầu xét nghiệm lại cho an toàn,vị bác sĩ đã gọi điện cho ai đó và đồng ý cho người đến xét nghiệm vào buổi chiều,Trưa hôm đó em không thể nuốt nổi miếng cơm nào vì quá lo lắng cho việc mình với cả chị bị nhiễm covid-19.Đến chiều có 1 nhóm bác sĩ đến cét nghiệm lần 2 cho cả gia đình em,tối đó nhà em chờ kết quả và chị em vẫn bị nhiễm covid-19 và em thì vẫn bị nghi nhiễm nên cả hai chị em em sẽ phải vào bệnh viện,nhưng vì ba em biêt em rất sợ "ma" nên đã xin cho em ở lại vì em mới chỉ bị nghi nhiễm thôi.Thế là sau bữa cơm tối đó chị em chuyển hết đồ vào bệnh viện.Em bỗng cảm thấy thật buồn vì thiếu chị.Sau hôm đó,mọi thứ xung quanh em đều sụp đổ,khi mà người chị mà mình yêu quý nhất đã bị nhiễm covid-19 và phải 1 mình vào bệnh viện,ngay lúc này em mới biết được gia đình thật là quý giá biết bao.sau khi ăn sáng,em mới để ý đến chai nước mà chị đã để quên tại trên giường,nhưng ba em cũng thấy và bảo em:&nbsp; &nbsp; &nbsp; -Con đừng động vào,chị của con bị nhiễm covid-19,con cũng đang bị nghi nhiễm nên đừng chạm vào chai nước của chị.Thế là chai nước đó vẫn cứ nằm lông lốc trên chiếc giường đó,nhưng đến buổi chiều,em đã kết nối được mạng của khu cách ly và gọi cho chị,nhưng do tầng 5 mạng quá kém nên cuộc nói chuyện ấy không thể kéo dài lâu được,em chỉ kịp hỏi chị vài câu: &nbsp; -Chị có sao không,ở đó có sợ lắm không?Chị nhớ giữ sức khỏe nhá!Nhưng đến tối,em không thể đi ngủ được và đã nhìn chằm chằm vào chai nước trên giường của chị nhưng do mệt quá nên đã thiếp đi.Đến đêm thì mẹ bỗng nhiên gọi: &nbsp; -Minh ơi,dạy đi con,sao ngủ say thế,dạy đi.Mẹ thúc giục tôi dạy và bắt em đi xuống sân,vì quá là mệt nên em mơ mơ màng màng đi xuống,đến lúc em nhìn lên thì có một đoàn bác sĩ mặc áo xanh phun thuốc diệt khuẩn khắp các tầng,loa cũng kêu lên:&nbsp; &nbsp; -Do chúng ta có 1 ca nhiễm trong dãy 2 nên sẽ phải phun thuốc diệt khuẩn khắp các phòng.Sáng hôm sau,mẹ em đột nhiên bị ốm lúc này em út đã không còn được ngủ hay ở gần với mẹ nữa bởi vì ba em sợ rằng sẽ lây cho em út,và chiều hôm đó sau 3h chiều,lần xét nghiệm thứ ba đã được bắt đầu sau lần đó cả nhà em không còn vui vẻ như trước nữa,đến tối em đi ngủ sớm và đến tầm 12h em choàng tỉnh dạy và đã phát hiện ra ba em vẫn còn thức để ru em út ngủ,em vội vàng ra giúp ba nhưng lại bị bắt đi ngủ tiếp.Bấy giờ em mới biết được nếu thiếu một ai trong gia đình sẽ rất là khó khăn.<br>     Từ hôm đó đến khi được đi về nhà của mình thì ba em với cả 2 bọn em đã phải xét nghiệm thêm hai lần nữa . Sau lần này thì thực sự em đã được về nhà và gặp lại mẹ, lúc đó cảm xúc ngập tràn khắp cơ thể và em mãi không quên được cái khoảnh khắc đó.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-12 12:15:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988079379</guid>
      </item>
      <item>
         <title>thơ lục bát</title>
         <author>andangletiger</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988158968</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cô Mai xinh thật là xinh<br>Dịu dàng, nghiêm khắc, thông minh ai bằng.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Phép toán dù có khó chăng<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cô đây hướng dẫn, không lo lắng gì.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-12 13:09:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988158968</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kể lại 1 kỉ liệm</title>
         <author>andangletiger</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988166043</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào kì nghỉ hè năm lớp 3 , tôi có một người bạn rất thân. Nó là Minh. Tôi với nó đã có một kỉ niệm nhớ đời. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy vừa hú vía, vừa buồn cười cho sự ngớ ngẩn của mình. Chuyện là thế này…<br><br></div><div>Một hôm, thằng Minh đưa cho tôi một cái kẹo cao su, bảo:<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ê An! Mày thử ăn kẹo cao su vị bạc hà rồi uống nước đá hoặc nước thường đi! Đảm bảo mát lạnh cái mùa hè này luôn!&nbsp;<br><br></div><div>Thấy tôi còn do dự, nó nói luôn:<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Yên tâm đi, tao thử nhiều lần rồi, không sao đâu.<br><br></div><div>Tôi hí hửng làm theo nó, bởi tò mò, và bởi câu nói chắc nịch của nó. Tôi bỏ tọt chiếc kẹo vào mồm, nhai lấy nhai để, rồi vớ cốc nước đá uống ực một hơi. Công nhận, cảm giác mát lạnh xộc lên tận óc, quá đã! Nhưng vừa lúc đó, tôi hoảng hồn phát hiện ra một điều kinh khủng: tôi đã nuốt luôn cái bã kẹo cao su vào bụng. Mặt tôi lập tức nghệt ra, tôi lắp bắp nói với thằng Minh:<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chết rồi! Tao vừa nuốt phải cái kẹo cao su.<br><br></div><div>Thằng Minh nhìn tôi cười, vẻ không tin. Nó hỏi:<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thế nào? Cực mát chứ, hả?<br><br></div><div>Tôi trả lời, giọng sắp khóc tới nơi:<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Mát thì mát thật, nhưng tao nuốt kẹo rồi!<br><br></div><div>Nó lúc này mới hiểu ra mức độ nguy hiểm của tôi. Nó lo lắng bảo:<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Mày nôn ra được không?<br><br></div><div>Tôi cố làm theo lời nó, nhưng không thể. Tôi càng lo lắng hơn. Thằng Minh cu ngx có vẻ cuống. Nó bảo tôi:<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hay tao bảo bố mẹ mày để đưa mày đi mổ bụng nhé?<br><br></div><div>Tôi ứa nước mắt nhìn nó. Bị dính ruột cũng chết, mà bị mổ bụng, eo ôi, cũng chả sung sướng hơn gì. Tôi bảo:<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thôi, mày đừng nói, bố mẹ tao lại lo lắng, mà đằng nào tao cũng chết, biết sớm sẽ khiến bố mẹ tao buồn. Mày về đi. Đừng nói với ai cả. Tao…<br><br></div><div>Thằng Minh nhìn tôi với ánh mắt áy náy. Nhưng tôi giục nó về, lại bắt nó hứa không được hé răng. Tôi đã có cách của mình…&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tối hôm ấy, tôi chủ động làm tất cả vieẹc nhà giúp mẹ: tôi phụ mẹ nhặt rau, cắm cơm,, xong đi dọn dẹp phòng ngủ, vốn như cái chuồng lợn của tôi. Mẹ có vẻ ngạc nhiên lắm. Bữa cơm, tôi ăn có một bát. Cảm giác buồn bã vì sắp phải dời xa bố mẹ khiến tôi nghẹn ngào không nuốt nổi. Tôi muốn nói với bố mẹ nhiều điều, tôi muốn nói rằng tôi yêu họ, nhưng lời thật khó thốt ra….<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Đêm xuống. Tôi buồn ngủ rũ mắt nhưng vẫn cố cầm cự. Tôi sợ rằng mình ngủ là không còn dậy được nữa. Tôi tiếc quá, những ngày tháng trc đây, tôi nhiều lần khiến cha mẹ phiền lòng. Giá mà… Tôi ứa nước mắt, và thiếp đi lúc nào không biết….<br><br></div><div>&nbsp; Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy, nhưng không dám mở mắt, vì sợ phải nhìn thấy mình đang ở một nơi xa lạ. Nhưng, quái thật, sao nơi này lại&nbsp; êm giống y hệt cái giường nhà tôi? Mùi thức ăn này giống hệt bữa sáng mẹ vẫn nấu?&nbsp; Không kìm nén được tò mò, tôi bật dậy, mở mắt nhìn ngó xung quanh. Hóa ra đây là nhà của tôi mà. Vậy là tôi còn sống.&nbsp; Trời ơi, tôi còn sống. Tôi mừng lắm, nhảy xuống giường hét như điên! Hôm đó,khi ăn sáng, tôi đã kể cho bố mẹ nghe về câu chuyện của tôi. Bố mẹ đã rất ngạc nhiên vì tôi mới lớp 3 mà đã suy nghĩ như vậy rồi. Họ cũng vui lây niềm vui sống sót của tôi. Thật hú hồn hú vía.<br><br></div><div>Ngay sau khi ăn sáng xong, tôi chạy sang nhà thằng Minh để thông báo với nó là mình vẫn sống. Nó ngạc nhiên nhìn tôi với ánh mắt vui sướng. Nó bảo, cả đêm qua cũng trằn trọc không ngủ, sợ tôi chết, thì nó sẽ mất đi một người bạn thân!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-12 13:13:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988166043</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại 1 kỉ niệm</title>
         <author>doandiep5584</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988398127</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trước hôm đi chơi,tôi vui vẻ chất đầy balo&nbsp; bao nhiêu là đồ ăn vặt, quần áo, giày dép khác nhau. Tôi quá háo hức với chuyến đi này, nên nằm mãi mới ngủ được. Sáng hôm sau,qua vài giờ ngồi xe thì gia đình tôi cũng đến nơi cắm trại.Tôi vui vẻ chạy nhảy khắp nơi trong khi bố mẹ thì ngồi dọn đồ vào khách sạn.Đúng lúc đó,tôi thấy con một con bướm đẹp ơi là đẹp,tôi vội chạy theo đuổi nó.Chạy mãi,chạy mãi,đến lúc sực tỉnh thì tôi mới nhận ra mình đã lạc vào một nơi lạ hoắc lạ huơ mà đó. Đến cả tôi cũng không nhớ tôi chui vào đấy bằng cách nào!<br>&nbsp; &nbsp; Tôi hoang mang quá đỗi, vì đây là lần đầu tôi đặt chân đến nơi này. Sau khi ngồi nghỉ mọt lúc cho hoàn hồn, tôi đứng dậy tình đường ra,nhưng càng đi,càng đi,tôi dường như càng lạc vào sâu hơn. Bất lực,tôi ngồi thụp xuống,&nbsp; khóc lóc ầm ĩ, tôi sợ sẽ không tìm được đường về, sẽ không gặp được bố,mẹ và những người thân yêu&nbsp; nữa. Tôi cứ ước gì, lúc đó có một ông Bụt hiện lên rồi hỏi: "Làm sao con khóc"? Nhưng đợi mãi, tôi chả thấy ông Bụt nào, cũng chẳng có ai xuất hiện để tôi gọi điện nhờ. Thời gian cứ trôi, chắc đã lâu lắm,&nbsp; tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc. Đó là tiếng mẹ tôi.Tôi cuống cuồng gọi lớn:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Mẹ ơi, mẹ ơi,…<br>Tôi vội vã chạy về phía có tiếng mẹ. Nhưng thật xui xẻo, tôi vấp ngay cái rễ cây nhỏ chắn đường. Tôi ngã sõng soài trên mặt đất. Tôi lê cái chân bị đau tới một gốc cây và n gồi bệt xuống đó, miệng vẫn không thôi gào ầm lên.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Một lát sau, bố mẹ tìm thấy tôi. Thấy tôi,mẹ oà khóc bảo rằng rất lo cho tôi,cứ tưởng rằng phải mất ba,bốn ngày nữa mới thấy tôi được.Tâm trạng tôi lúc đó vui không tả nổi, vừa sung sướng vừa tủi thân. Tôi được ba bế trên tay quay trở về khách sạn.Sau vài ba giờ lang thang trong trừng thì bụng tôi đã đói meo.Tôi gần như "càn quét" hết mấy đĩa đồ ăn mà bố mẹ gọi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Còn về phần em tôi, nó chỉ đành ngán ngẩm ngồi nhìn chị nó ăn mà không dành tí nào, hiếm khi chị em tôi hoà thuận như vậy.Vì suốt ngày tôi với nó chỉ cãi nhau,không vì đồ chơi thì cũng vì cả vạn thứ mà tôi chả thể nhớ nổi.Sau buổi đi chơi mà ai cũng vui vẻ thì với tôi nó như một ác mộng,thế mà bố mẹ còn lấy nó ra để đùa cợt,kể cho cả họ nghe.Đến giờ thì chắc là không ai không biết câu chuyện lạc đường đầy éo le của tôi,thỉnh thoảng họ lấy nó ra để đùa tôi.&nbsp; Và tôi thì rất vui mỗi lần được nghe kể lại câu chuyện của mình!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-12 14:56:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988398127</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể lại kỉ niệm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988562658</link>
         <description><![CDATA[<div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Hồi tôi&nbsp; học lớp 4,tôi có hai thằng bạn rất thân là Cường và Trường. Chúng tôi hay đạp xe sang nhà nhau để cùng đi học. Hai thằng đó là chúa nghịch, nên chơi với chúng, tôi nhiều phen cũng bị ăn đòn. Nhưng hai đứa rất tốt bụng, chơi với chúng nó rất vui.<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hôm đó, chúng tôi hẹn nhau đi rất sớm, nên tranh thủ đi lòng vòng. Chẳng gì thú vị bằng, gò lưng trên xe đạp lấy đạp để, xem đứa nào đi nhanh hơn. Có chỗ xuống dốc, chả cần đạp, xe vẫn chạy bon bon. Chúng tôi vừa chơi vừa cười ầm cả một góc phố...<br><br>&nbsp; &nbsp;Bỗng thằng cường nảy ra ý mới. Nó bảo:&nbsp;<br><br>&nbsp; - Ê chúng mày, có dám đi xe đạp bỏ hai tay ra không? Tao thách đấy!<br><br>&nbsp; &nbsp;Tôi bèn bảo nó:<br><br>&nbsp; &nbsp;- Hứ! Mày làm được không mà đòi thách!<br><br>&nbsp; Nó "xì" một tiếng, rồi ngay lập tức buông tay ra. Thằng này "bá đạo" thật! Thằng Trường thấy thế cũng hùa theo:<br><br><br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;-Ok luôn.<br><br>&nbsp; &nbsp;Và nó cũng buông tay ra, chiếc xe hơi lạng đi một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại cân bằng. Tôi thấy thế thì cũng hăng máu lên. Tưởng gì, dễ ẹc. Tôi bèn bảo chúng:<br><br>&nbsp; - Nhìn tao đây này!<br><br>Và bắt chước hai đứa nó, tôi buông tay. CHiếc xe lệch đi, khiến tôi hoảng hốt. Tôi vôi túm lấy tay lái nhưng không kịp nữa. Rầm! Chiếc xe đổ vật xuống đường, và mông tôi thì nện xuống một cú trời giáng!</div><div><br>Hai thằng hoảng quá, vứt xe đỡ tôi dậy. May, tôi chỉ ê mông thôi, chứ chân tay đầu cổ còn nguyên. Thật hú hồn hú vía. Tôi bắt hai đứa nó phải giữ bí mật, thế mà không hiểu sao cô giáo và bố mẹ tôi cũng biết. Tôi bị mắng và bị vụt cho một trận nên thân. Nhưng cũng từ đấy, tôi cạch đến già, không chơi mấy trò nguy hiểm ấy nữa....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-12 16:04:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1988562658</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thơ lục bát</title>
         <author>quynhanhdoctoanthan</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990055890</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cô Hà em rất "pờ-rồ" (pro)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tận tình, nghiêm khắc, coi trò như con<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cô đeo chiếc mắt kính tròn<br>&nbsp; &nbsp; Dáng người thâm thấp như còn đôi mươi<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cô dạy chúng em nên người<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nhờ cô mà có điểm mười trong tay<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cô Hà mới giỏi giang thay!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Dạy văn mới giỏi, mới hay nhường nào!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-13 10:18:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990055890</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kỉ niệm </title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990206289</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Vào năm tôi 9 tuổi, khi đó là giờ ra chơi thì trường tôi tổ chức trận chung kết kéo co của lớp tôi và lớp 4E. Đầu tiên, thầy Thành cũng là giáo viên thể giục ở trường, thầy bắt đầu kẻ vạch và bắt đầu phổ biến luật chơi, tôi được cô Phượng - GVCN lớp tôi xếp ở đầu hàng, vừa chuẩn bị xong thì thầy bắt đầu hô:" BẮT ĐẦU". Tôi bắt đầu kéo, lũ bạn ở đằng sau cũng chẳng thua kém gì và kết quả thì lớp thôi đã chiến thắng&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Vào hiệp 2 thì thầy hỏi:<br>-"Hai đội, có đội nào muốn thay người không". chứng tôi tự tin nên dõng dạc nói: " không ạ" còn đội bên kia, đứa nào cũng cay cú nên đã thay một đứa to béo vào và vừa lúc thì thầy hôi" Bắt đầu" chúng tôi bắt đầu kéo, lớp bên kia lần này vượt trội hơn hẳn, nhưng khi chúng tôi kéo gần được thì vì chủ quan nên đã thua cuộc.<br>Hiệp 3, cũng là hiệp quyết định xem đội nào thắng, đội nào thua, lần này, chúng tôi đã quyết định thay người, khi chúng tôi sắp thắng thì có vẻ đội bên kia có 1 đứa đứng vào để trợ giúp nên chúng tôi đã thua. khi lên lớp thì thằng Huy đã nói với cô nhưng cô chỉ nói: "Thắng thua không quan trọng, vui là chính các em ạ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-13 12:18:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990206289</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bài ca kỉ niệm</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990210809</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Buổi liên hoan được tổ chức sau khi chúng tôi học xong ở trường, tức là vào chiều muộn. Vừa tan học, bố tôi đã đợi sẵn ở cổng trường. Lòng tôi vừa háo hức vừa vui sướng. Háo hức vì tôi sắp được vui chơi tẹt ga với cả lớp, vui sướng vì lớp tôi sẽ liên hoan ở nhà hàng mà ngày ấy tôi yêu thích nhất. Bố tôi còn nói thêm:<br>&nbsp;- Sướng nhất ông rồi đấy!<br>Câu nói ấy càng khiến tôi phấn khích hơn. khuôn mặt tôi nở rõ một nụ cười.&nbsp;<br>Nhà hàng mà lớp tôi liên hoan là một hàng ăn nhanh. Nó tuy không rộng lắm nhưng đồ ăn ở đấy rất ngon. Vừa đến nơi thì những đứa đến sớm hơn đã ồ ạt chào đón tôi. tôi thích nhà hàng này ở chỗ, khi vừa bước vào, mùi gà rán, mùi khoai tây chiên vân vân và mây mây hòa quyện vào nhau thơm lừng khiến ai ngửi thấy cũng chảy đầy nước miếng. Và ở đây còn có những món mà đến bây giờ tôi vẫn "nghiện" chúng. Tóm lại là khi nghĩ đến nhà hàng này là tôi sẽ nghĩ ngay đến một cụm từ: "Ngon biết bao!".<br>&nbsp;Đến giờ liên hoan, vì đồ ăn đồ uống đã được sắp sẵn trên bàn nên cả lớp lao vào như ong vỡ tổ. Khổ nỗi do ăn tham quá nên tôi khát vô cùng. May sao thằng Quốc Anh chạy ra đưa tôi cốc nước ngọt. Tôi bán tín bán nghi nhận lấy cốc nước vì nó hay trêu ngươi người khác nhưng rồi tôi vẫn uống. Và đó là một quyết định sai lầm! Cốc nước ngọt đã được nó trộn cùng tương ớt!<br>&nbsp;- Ối giồi ôi cay thế làng nước ơi!!! - tôi gào lên.<br>Thằng Quốc Anh cười hả hê khi thấy tôi mắc lừa. Tôi đầy cay cú chạy vào phong vệ sinh vì bị đau bụng. Mọi người phải hiểu rằng cái cảm giác này nó như kiểu mọi người vừa nuốt một thìa tương ớt đã quá hạn sử dụng vậy. Kinh cực kì!<br>Nhưng rồi một lúc sau tôi cười khoái chí khi chính cốc nước thằng Quốc Anh đem đi lừa tôi giờ lại bị thằng Vinh dội thẳng vào lưng do bị lừa. Đã thế áo thằng Quốc mặc lại là áo đồng phục trường.<br>&nbsp;- Ha ha, chết mày chưa! Ai bảo mày lừa tao rồi lừa nó nữa làm chi! - tôi nói.<br>Khi về tôi vẫn cười. Tôi mang chuyện này ra nói với cả họ.<br>Câu chuyện này làm cho tôi nhớ mãi. Dù sau này không học cùng nhau, thì vẫn mãi trở thành những người bạn tốt.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-13 12:21:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990210809</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kỉ liệm</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990290030</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Lần đó , tôi được bố mẹ cho về quê ăn cỗ . Vì có nhiều người nên công việc làm rất nhanh . Sau khi làm xong , anh họ, tôi và vài người khác đi ra ao câu cá giết thời gian. Tôi thấy rất thú vị nên lẽo đẽo đi theo. Ao hồ đó rất rộng và có rất nhiều cá. Anh họ tôi cầm 1 sợi dây buộc vào móc câu và một cây tre tạo thành một cây cần câu tự chế. Anh họ tôi đúng là một người giỏi câu cá , chưa đầy tiếng mà anh đã câu được bao nhiêu cá nhưng đúng là núi cao thì sẽ có núi cao hơn .đang treo cần câu thì bị giật mạnh . Anh tôi dựa vào  nghiệm câu cá thì chắc chắn đây là một con cá to. Đúng thật vây , con cá dài bằng tôi , một đứa trẻ 5 tuổi . Anh tôi nói : -''Con cá này sẽ rất ngon đấy ''Nhưng sức mạnh con cá hơn hẳn những con trước đây khiến anh tôi bị bất ngờ.</div><div><br>&nbsp; &nbsp;Lần đó , tôi được bố mẹ cho về quê ăn cỗ. Vì có nhiều người, nên cỗ bàn chuẩn bị rất nhanh. Sau khi làm xong , mấy ông anh họ bèn rủ tôi đi câu cá. Tôi thấy rất thú vị nên hớn hở đi theo.&nbsp; Ao rất rộng và có rất nhiều cá.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Anh&nbsp; tôi đúng là "tay sát cá", mói ngồi một lúc mà cá đã liên tiếp cắn câu. Chủ yếu là cá chép và rô phi, cái bọn háu đói ấy cắn mồi mới gớm chứ. Bỗng nhiên, cái phao ở dây câu chúi lủi xuống, câng câu bị giật mạnh một cái. Chắc chắn đây là một con cá to. Chúc tôi hớn hở xúm lại xem anh tôi tìm cách kéo nó lên. Công nhận, con cá to thật, cái đầu bự chảng và lớp da đen bóng. Chắc nó đã sống lâu lắm rồi. Anh tôi khéo léo lựa thế để kéo con cá lên bờ.&nbsp;<br>Nhưng bất ngờ, con cá quẫy mạnh một cái, khiến ông anh tôi bị mất đã, ngã bẹt xuống đất.<br>Biết mình không thể kéo con cá lên bằng một chiếc cần câu tự chế nên anh họ tôi gọi những người đi cùng tới giúp sức . Tôi không biết gì cả , thấy mọi người bám vô anh họ tôi thì tôi cũng bám theo luôn . Nhưng người tính không bằng trời tính ,đất ở ao hồ rất trơn trượt nên mọi người chỉ vì một người trượt chân nên mất đà rơi xuống ao . Tôi bị rơi xuống nước nhưng mọi người lại chỉ chăm chú đi tìm con cá vì tưởng rằng nước trong ao không đủ cao để khiến tôi bị đuối . Cái ao đó không cao nhưng nó lại cao hơn một đứa trẻ 5 tuổi như tôi .Vì mọi người không để ý tôi , tôi rất tuyệt vọng nhưng với ý chí sinh tồn mạnh mẽ .Tôi cố gắng thực hiện động tác bơi tôi được nhìn thấy trên phim ảnh. Nhưng tôi cũng chỉ thực hiện động tác quẫy nước ,không hề giống như phim ảnh tôi đã xem. Cuối cùng may mắn thay nhờ động tác quẫy nước đó tạp lên tiếng động khiến mọi người để ý . Thật may mắn làm sao ,tôi đã được mọi người cứu vớt lên .</div><div>&nbsp; Thấy thế, chúng tôi vội xúm lại giúp anh một tay. Nhưng người tính không bằng trời tính, đất ở ao hồ rất trơn trượt, mọi người lại xúm đông xúm đỏ vào, thành ra một mớ hỗn độn, nên cả lũ chen nhau, mất đà, rơi tòm xuống ao. Tôi hoảng nhất, vì tôi không biết bơi, cái ao thì quá sâu đối với một đứa trẻ 5 tuổi. Mấy đứa gần bờ thì đã lóp ngóp leo lên cả, đứa nào cũng ướt sũng, lại còn đang tiếc con cá, nên chả còn tâm trí nào mà để ý đến tôi. Với lại, chắc chúng đều nghĩ rằng tôi bơi giỏi. Thế là, tôi phải cố sức vùng vẫy. Tôi lấy hết sức đập chân, đập tay, nhưng càng cố càng chìm. Cuối cùng, tôi gắng ngoi lên, hét to một tiếng. May quá, anh họ đã kịp xuống, lôi tôi lên bờ. Thật hú hồn hú vía!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-13 13:11:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990290030</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kỉ niệm</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990296230</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Hồi đó, khi tôi học lớp 2, đó là một ngày bình thường như bao ngày khác, tôi làm bài xong rất nhanh. Tôi ngồi chán quá nên nghĩ ra nhiều trò nghịch như: bắn giấy, bắn dây nịt, ...Cô giáo nhìn thấy nhưng không mắng mà chỉ nhắc tôi ít nghịch thôi để học hành.<br>Bỗng cô tổng phụ trách liền đi vào và nói: - Các em ơi, hãy chuẩn bị một tiết mục văn nghệ để chào cờ tuần sau sẽ lên biểu diễn. Cô chủ nhiệm liền vội vàng bảo cả lớp xuống sân khấu để tập, cô cứ nghĩ là tuần sau mới biểu diễn. Tôi là một trong những đứa Không biết làm gì cả. Cô liền giao tôi làm lớp trưởng tạm thời.<br>Tôi đang ngồi làm bài thì thấy chiếc giầy của Vinh. Tôi liền nghĩ ra một trò hay. Giọng nói nhắc nhở của cô bỗng vang lên trong đầu thì bị chìm đi bởi sự háo hức của tôi. Tôi liền chạy xuống và lấy giầy của Vinh ném lên quạt trần. Choang! Chiếc giầy bắn vỡ bóng đèn; sợi dây điện bị quấn vào quạt khiến cho điện bị chập. Cuối cùng quạt trần bị kẹt còn bóng đèn bị vỡ. Thiệt hại hai triệu đồng. Tôi đứng cuối lớp chân run cầm cập. Cô giáo liền chạy lên ngay và gọi điện cho mẹ tôi đến.&nbsp;<br>Về nhà, tôi bị một trận đòn đau và phải viết bản kiểm điểm</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-13 13:14:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990296230</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1 câu chuyện cừ...ười</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990307356</link>
         <description><![CDATA[<div>1 tiết học....<br>Cô giáo: Các em nên nhớ: Kẻ ngốc chỉ biết nói chắc chắn!<br>Học sinh A: Cô có chắc không ạ?<br>Cô giáo: Chắc chắn!!!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1432125930/62494693c878054deb88e58208ec242b/tu_khoa_cua_nam_la_mot_bieu_tuong_cuoi_ra_nuoc_mat.jpg" />
         <pubDate>2022-01-13 13:19:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990307356</guid>
      </item>
      <item>
         <title>funny </title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990340509</link>
         <description><![CDATA[<div>Bác sĩ tài ba<br>1 bệnh nhân đến phòng khám<br>Bác sĩ: Nếu tôi chữa được thì bà đưa tôi 200k.<br>Bệnh nhân: nếu không thì anh trả lại tôi 500k nhé.&nbsp;<br>BS: 👍<br>Round 1<br>Bệnh nhân: dạo gần đây, tôi không cảm nhận được mùi vị. Anh thử chữa xem.<br>BS: *đưa một chai nước, bà uống đi.<br>Bệnh nhân: *uống, eo ôi, đây là dấm.<br>BS: đưa 200 đây.<br>Bệnh nhân: hừ, được lắm.<br>Round 2<br>Bệnh nhân: Thế bây giờ tôi mất trí, anh chữa đi.<br>BS: *đưa tiếp 1 🥛, bà uống đi.<br>Bệnh nhân: Ơ kìa, đấy là chai dấm vừa nãy mà.<br>BS: 200<br>Bệnh nhân: 😶<br>Round 3<br>Bệnh nhân: Tôi mù rồi, anh không chữa được đâu.<br>BS: *đưa một thứ<br>Bệnh nhân: Đúng là tôi mù thật rồi. 😏<br>BS: Thế đây, *đưa 1 phong bì, 500 của bà đây.<br>Bênh nhân: Haha, *bóc phong bì, ơ không phải🤨, đây là 5k chứ có phải 500k đâu.&nbsp;<br>BS: đưa tiền đây.<br>Bệnh nhân: Chán thật, hãy đợi đấy😒</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-13 13:36:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1990340509</guid>
      </item>
      <item>
         <title>thơ lục bát time!</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991453520</link>
         <description><![CDATA[<div>         Với tôi, mẹ đẹp nhất đời<br>Môi hồng, má thắm, nụ cười thật xinh<br>   Dáng người thanh mảnh, ưa nhìn<br>Tính tình dễ mến, đáng tin, dịu dàng<br>         Mẹ tôi chẳng hết lo toan<br>Nuôi con khôn lớn, không màng khó khăn<br>           Dạy tôi tỉ mỉ, ân cần<br>Biết yêu, biết nhớ, biết đường đúng sai<br>       Dù đời sóng gió mệt nhoài<br>Ngã vào lòng mẹ. Ấy là bình yên!<br><br></div><div>&nbsp;     Mẹ ơi, con ghét thời gian</div><div>Cứ trôi, trôi mãi, chẳng ngừng lại đâu</div><div>  Con mong mẹ khỏe thật nhiều<br>Con mong mẹ sẽ bên con trọn đời.<br><br>       Tại sao yêu thế, mẹ ơi?<br>    Vì mẹ là mẹ mà thôi, mẹ à!<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-14 01:14:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991453520</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ther lục bát</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991455506</link>
         <description><![CDATA[<div>       Cô Vân Anh rất là xinh<br>Lại còn tấm lý, thông minh ai bằng&nbsp;<br>      Cô còn rất đỗi dịu dàng<br>Khiến ai cũng phải dạ, vâng nghe lời.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-14 01:16:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991455506</guid>
      </item>
      <item>
         <title>thơ six eight</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991469249</link>
         <description><![CDATA[<div>        Ba ơi ba có khỏe không?<br>Mấy tháng rồi đấy, con mong, con chờ<br>         Ba đi chống dịch ở xa<br>    Đừng lo ba nhé, ở nhà có con<br>Chúng con khoẻ, chúng con ngoan<br>Ba yên tâm nhé, đừng băn khoăn gì<br>          Ba là bác sĩ quân y<br>Bao nhiêu vất vả, chia ly, nhọc nhằn<br>   Con mong dịch bệnh dẹp tan<br>Mọi người khoẻ mạnh, ba về với con!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-14 01:30:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991469249</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kì 1, hãy đọc bài thơ này, trước khi tạm nghỉ ngơi nào 😊</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991475375</link>
         <description><![CDATA[<div>Một sáng mùa đông lớp 6<br>Ôi đã thật nhanh, qua mau kì 1.<br>Kì 1 vui thật là vui,<br>Mười tám tuần học ngọt bùi đắng cay.<br>Ôi sao cũng thật là may,<br>Cụ Hà chém gió, hay mấy ai bằng.<br>Kì 1 ơi có nghe chăng,<br>Kì 2 tươi sáng, dang tay đón chào...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-14 01:35:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991475375</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tặng cô Mai của em</title>
         <author>buidinhnhieunt</author>
         <link>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991652461</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Tháng hè thấm thoát trôi qua<br>Phượng khoe sắc thắm, nở hoa đỏ rực<br>&nbsp; &nbsp;Năm năm Tiểu học nhớ thương<br>Giờ đây đã lớn, vào trường cấp hai.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Người dạy em là cô Mai<br>Một cô giáo trẻ vừa tài, vừa xinh<br>Người mẹ nhiệt huyết, thông minh<br>Nụ cười bừng sáng, tính tình dễ thương<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Dáng người thanh tú, tươi xinh<br>Giỏi giang, nghiêm khắc, tận tình, đáng yêu.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cô dạy toán thật là siêu<br>Giảng bài toán khó, chẳng hề thua ai<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Dạy bọn em thành người tài<br>Ân cần chỉ bảo, đúng sai rõ đường.<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cô dạy hấp dẫn lạ thường<br>Như thiên thần thành tài về sau&nbsp;<br>       Khiến ai ai cũng đua nhau<br>Tích cực phát biểu để xây dựng bài<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Bên trong giáo án miệt mài<br>Hao gầy tâm huyết ngày dài tháng qua<br>&nbsp; &nbsp; Từ những tiết Toán ngân nga<br>Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn<br>&nbsp; &nbsp; Mỏi mòn khuya sớm gian nan<br>Nhiều đêm che tiếng ho khan quặn lòng<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Đưa bao chuyến đò qua sông<br>Tay chèo vững chắc, ươm mầm tương lai.<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Em yêu cô lắm, cô ơi!<br>Lời cô em mãi khắc ghi trong lòng...</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1432125930/371f21d96bd7cd44fc9155696e8af796/z3108145981277_204352e2b9056f483e2ccb21573cd9a3.jpg" />
         <pubDate>2022-01-14 04:16:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/buidinhnhieunt/6athanhthuongthcslqd/wish/1991652461</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
