<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>NHẬT KÝ MÀU ÁO ĐỎ by Aboplustn CLB TNTN CHỮ THẬP ĐỎ TỈNH THÁI NGUYÊN</title>
      <link>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g</link>
      <description>Viết cho thanh xuân của chúng ta, ở đây cùng chia sẻ những kỉ niệm của cậu bên ABO đi nào..!!</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-26 14:44:03 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-12-12 17:15:46 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f970.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g/wish/1768875319</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Chào cậu thanh xuân của tôi</em>&nbsp;<br>Lần đầu được biết đến cậu là sinh nhật 11 tuổi&nbsp;năm 2018 cũng là năm bước ngoặt của tớ từ cô học sinh trở thành sinh viên đại học <br>cậu đến với tớ rất tự nhiên và nhẹ nhàng và tớ nghĩ rằng chúng ta là định mệnh của nhau nếu không là cậu thì không là một CLB nào cả. Ở cậu có anh em bạn bè mà những người con xa nhà như tớ rất cần tình yêu thương, sự đùm bọc, chỉ bảo của mọi người dành cho tớ giúp tớ trở thành một người tự tin hơn có nhiều kỹ năng hơn&nbsp;và giỏi hơn<br>Cậu cho tớ hiểu rằng sống có trách nhiệm là như thế nào&nbsp;<br>Tớ vẫn nhớ mãi lần đầu tiên được giao nhiệm vụ và niếm trải câu nói “ Đừng bao giờ em tưởng” đó là điều cấm kị trong máu&nbsp;<br>Năm nay cậu đã tròn 14 tuổi rồi năm tháng trôi qua thật nhanh và tớ không thể buộc nó lại được chỉ muốn bên cạnh cậu yêu cậu và mong muốn cậu phát triển hơn nữa&nbsp;<br>Dù cho sau này tớ không còn được hoạt động dưới danh nghĩa tình nguyện viên của nhà máu nữa thì tớ vẫn sẽ mỉm cười nhìn lại tháng ngày ta bên nhau cùng nhau trưởng thành&nbsp; !!<br>Thời sinh viên của tớ có cậu và thời thanh xuân của cậu có tớ&nbsp;<br>Cảm ơn ngôi nhà thứ 2 tình yêu của tớ ❤️</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-26 16:14:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g/wish/1768875319</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hà Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g/wish/1781553845</link>
         <description><![CDATA[<div>Chúc mừng sinh nhật đại gia đình chúng ta chúc gia đình ngày một phát triển</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-30 14:21:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g/wish/1781553845</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh xuân của tớ là bên các bạn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g/wish/1784583374</link>
         <description><![CDATA[<blockquote>Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc ấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta thực sự không biết bản thân muốn cái gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời. Bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt ít nhiều".<br>Hôm nay giọng đọc radio đưa tôi trở về hồi ức. "muốn về nơi đây thăm đồng đội". Nó làm tôi sững lại... Cái quái gì mà đồng đội ở đây. Tôi xém khóc khi nhớ về mùa hè năm ấy, tôi với đồng đội của mình trên cùng con đường nắng gió đi dọc đất nước để trải nghiệm và cùng tìm kiếm cái gì đó không thể gọi thành tên, cái mà chúng tôi đều dành 14 ngày chỉ để vứt vào một phần tháng ngày Xuân ấy.<br><br>Tôi tự hỏi đến nay còn bao nhiêu thế hệ cha ông nắm giữ những ký ức một thời oanh liệt trên chiến trường, lúc nào đó khi họ nhớ về đồng đội của mình thì dòng tâm trạng của họ đang ở cao độ nào? Tôi hiểu được phần nào mỗi khi tôi đặt trạng thái của mình nhớ về những người bạn mùa hè năm ấy đã cùng tôi chung ý chí và niềm tin chinh phục dọc đất nước Việt Nam, những người mà tôi gọi là đồng đội. Nỗi nhớ vô hình chẳng thể nói được tên.<br>Thanh xuân là gì? Bao nhiêu tuổi thì hết cái tuổi gọi là thanh xuân của một đời người? Bạn sẽ chẳng bao giờ định nghĩa đầy đủ được câu hỏi: "Thanh xuân là gì?. Nó giống với câu hỏi: "Tình yêu là gì?’ Bởi cho dù định nghĩa nó là gì thì nó cũng đúng. Bởi nó chính là cách mà Thanh xuân xảy ra và đến với bạn theo cách mà bạn đối cử với cuộc sống của bạn. Và cho dù bạn có 50 tuổi hay 60 tuổi đi chăng nữa, thì dù bạn luôn luôn hừng hực sức sống giống khi bạn còn đôi mươi thì có lẽ thanh xuân sẽ chẳng bao giờ mất đi trong con người bạn.<br><br>Nhưng tôi chắc rằng, bạn vẫn sợ cái thanh xuân đó qua đi. Tất nhiên rồi: "Vì <a href="https://guu.vn/tag/tuoi-tre">tuổi trẻ</a> chẳng hai lần thắm lai. Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi". Có bao giờ khi còn trẻ bạn tưởng tượng bạn lúc về già? Và có hình dung ra nếu lúc đó bạn tưởng nhớ ký ức khi còn trẻ, bạn đã đanh mất cái gì và bạn sẽ tiếc nuối nó ra sao không?<br><br><em>Tuổi thanh xuân như một cơn mưa rào, cho dù bị cảm, vẫn muốn quay lại để được ướt mưa thêm một lần nữa.<br>"Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc ấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta thực sự không biết bản thân muốn cái gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời. Bất giác chúng ta đã </em><a href="https://guu.vn/tag/truong-thanh"><em>trưởng thành</em></a><em>, đã trải qua những lần ly biệt ít nhiều".<br></em><br>17 tuổi Rose DeWitt Bukater đã yêu Jack Dawson, một họa sỹ nghèo không xu dính túi. Tình yêu của họ kéo dài ba ngày. Và cái chết của Jack đã ám ảnh Rose cả một <a href="https://guu.vn/tag/cuoc-doi">cuộc đời</a>. Nhưng Jack nói: Cho dù được lựa chọn lại mọi hành động, anh vẫn lựa chọn được lên con tàu Titanic để được gặp và yêu Rose. Còn Rose vì một lời hứa với <a href="https://guu.vn/tag/tinh-yeu">tình yêu</a> cháy bỏng với Jack đã sống thật tốt đến cuối <a href="https://guu.vn/tag/cuoc-doi">cuộc đời</a>.<br><br>Nhìn xem họ đốt cháy <a href="https://guu.vn/tag/tuoi-tre">tuổi trẻ</a>, yêu thương nhau thế nào. Trái tim họ như hồ nước. Nước trong hồ rất đầy, họ sẵn sàng san sẻ. Ai cũng có thể đong đầy hoặc để hồ cạn khô.<br><br>Hãy đi đi khi còn có thể, hãy yêu đi khi bạn còn được yêu. Hãy vui đi vì đời quá ngắn, cũng buồn đi bạn cuộc sống này cho phép. Hãy yêu thương để cảm nhận hơi ấm tình người. Hãy hưởng thụ vì bạn xứng đáng...<br><br>Lựa chọn là do bạn! Bời vì bạn ngoài bản thân bạn ra, bạn không còn đối thủ nào khác nữa..<br><br>Chúc Đại gia đình và các bạn tương lai luôn phấn đấu, và phát huy truyền thống của các anh chị đi trước, cảm ơn vì Thanh Xuân nhỏ bé của tôi được đồng hành cùng Gia đình Thứ 2 ở nơi này, chúc tât cả mọi người mạnh Khoẻ</blockquote><div><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-01 15:58:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g/wish/1784583374</guid>
      </item>
      <item>
         <title>GỬI CẬU- MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI...!</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g/wish/1785542916</link>
         <description><![CDATA[<div>Thời gian bảo với tôi rằng, thanh xuân chính là quãng thời gian mơ hồ nhất. Khi đang sống trong đó thì mông lung, không chút phương hướng, bước qua rồi, một khi quay trở lại nhìn, nó đã là thứ được người ta chùi cho bóng loáng bày trong tủ kính đẹp đẽ... Ta hoàn toàn chỉ có thể ngắm nhìn, không thể chạm vào. Hoá ra, với tôi và cậu, tuổi thanh xuân lại là thứ mong manh đến thế?...<br>Bước chân vào CLB ngày đầu tiên với nhiều cái “lần đầu”. Lần đầu được đứng giữa một vòng tròn rộng lớn giới thiệu bản thân, lần đầu học nhảy dân vũ, lần đầu được tập huấn kiến thức, lần đầu đi chăm sóc hiến máu tình nguyện, lần đầu đi tuyên truyền, lần đầu dự sinh nhật, và có lẽ tình cảm mà tôi dành cho cậu cũng là “tình đầu”...  tựa hồ như một cuốn vở mới tinh, không một vết mực lem, trong sáng. Đi qua mối tình là những trang giấy nhoè nhoẹt, những dòng chữ chất chứa kỉ niệm mới khắc sâu vào tim nhau... Thanh xuân là để khắc khoải, có những thứ là đầu tiên, là duy nhất, là mãi mãi... đến giờ tôi mới chiêm nghiệm được câu nói ấy!...<br>&nbsp;Năm dài tháng rộng, tôi và cậu đã cùng nhau trải qua bao kỉ niệm khó quên, có niềm vui, cũng có những nỗi buồn nhưng hơn ai hết tôi và cậu đều hiểu được, chúng ta đã rất hạnh phúc... Những bước chạy của thời gian, đôi khi nó còn nhanh hơn cả vó của bạch mã, chẳng vì một ai mà dừng lại, cũng không vì chúng ta ngồi đây khóc lóc, luyến tiếc mà ưu ái... Chỉ mong bụi mờ thời gian đừng che mờ đi dấu vết ngày chúng ta còn bên nhau...<br>Năm nay cậu đã tròn 14 tuổi rồi, mong rằng hiện tại và tương lai cậu sẽ luôn phát triển và vững mạnh. CHẶNG ĐƯỜNG THANH XUÂN NÀY... CẢM ƠN VÌ CÓ NHAU❤️<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-02 06:01:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vpaboplustn/t8icsh14jyllqm4g/wish/1785542916</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
