<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Em hãy hoá thân nhân vật Dế Mèn viết nhật ký của mình by Nguyễn Minh Hằng</title>
      <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8</link>
      <description>Nhật ký nhân vật Dế Mèn</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-02-26 17:34:13 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-03-07 15:27:11 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1528703993/6008367dd5b9fa900ff4a316f3bed45a/7.jpeg</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345005278</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Tôi đưa Dế Choắt đến chôn vào một vùng cỏ um tùm nhất và đắp thành nấm mộ to, trên đặt một vòng hoa trắng.</p><p>Lúc này, trời đã ngả về chiều, ánh trăng mờ nhạt chiếu trên từng bông cỏ khiến chúng có vẻ ảm đạm. Những bông hoa trắng trên mộ Choắt dường như ánh lên một màu tang tóc, đau thương. Trên bầu trời, mây như ngừng trôi, muôn vật đều yên ắng, chỉ còn lại tiếng gió như tiếng dương cầm và nước như đang hát một bản thánh ca tiễn Choắt về cõi hư vô…Mặt trời đã gần lặn, chỉ còn một chút ánh sáng yếu ớt soi khắp không gian. Tôi cúi xuống bốc một nắm đất đắp lên mộ cho Choắt. Tôi nhìn mộ Choắt lần cuối cùng rồi quay gót, quả quyết bước đi…</p><p>Gió vẫn thổi, cỏ cây, hoa lá lao xao rồi cúi rạp về phía mộ Choắt chào vĩnh biệt. Sương đã xuống, sương rơi từng giọt trên cỏ, từng giọt trên mộ Dế Choắt. Mặt trời đã lặn hẳn, cỏ cây vẫn như rì rào, lao xao, gió thổi mạnh sương vẫn xuống. Màn sương trắng in hình một chú Dế cúi đầu lầm lũi đi xa dần…</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1528703993/1ac455713427fc65da20ee4e58fea9b7/Vie__t_tay_6.jpg" />
         <pubDate>2025-02-27 10:09:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345005278</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345035721</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhật ký của Dế Mèn</p><p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Hôm nay, tôi ngồi dưới tán cỏ xanh mướt, lặng lẽ nhớ về những tháng ngày đã qua. Tôi – Dế Mèn – từng là một chàng dế trẻ đầy kiêu hãnh, mạnh mẽ và luôn cho rằng mình có thể làm chủ tất cả. Nhưng cuộc đời đã dạy cho tôi những bài học mà tôi không bao giờ quên.</p><p>Nhớ lại thuở bé, tôi sống vô tư trong hang đất ấm áp, ngày ngày tung tăng dạo chơi trên cánh đồng xanh rờn. Tôi tự hào về thân hình cường tráng, đôi càng sắc bén và bộ cánh óng mượt. Vì vậy, tôi luôn tỏ ra kiêu căng, không coi ai ra gì. Tôi thích trêu chọc những con vật yếu đuối hơn mình, đặc biệt là cậu Dế Choắt – người hàng xóm hiền lành nhưng gầy yếu.</p><p>Tôi đã phạm một sai lầm lớn… Vì muốn khoe khoang bản thân, tôi trêu chọc chị Cốc – một kẻ không dễ bị bắt nạt. Hậu quả là Dế Choắt phải chịu trận thay tôi. Cậu ấy bị chị Cốc mổ đến kiệt sức và ra đi mãi mãi. Khi nghe những lời trăng trối của Dế Choắt, lòng tôi trĩu nặng. Tôi hối hận, nhưng đã quá muộn.</p><p>Từ đó, tôi quyết tâm thay đổi. Tôi rời quê hương, bắt đầu chuyến phiêu lưu mới. Trên đường đi, tôi gặp gỡ nhiều loài vật khác nhau, trải qua bao thử thách, nguy hiểm. Tôi kết bạn với Dế Trũi – một người bạn trung thành và dũng cảm. Chúng tôi từng bị bọn Nhện độc bắt giữ, từng lạc vào vương quốc Kiến và học được tinh thần kỷ luật của họ.</p><p>Mỗi hành trình đều để lại trong tôi những bài học quý giá. Tôi hiểu rằng sức mạnh không phải để ức hiếp kẻ yếu, mà để bảo vệ, giúp đỡ nhau. Tôi không còn là chàng dế bồng bột ngày nào. Giờ đây, tôi sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng tình bạn và luôn sẵn sàng giúp đỡ những ai gặp khó khăn.</p><p>Cuộc đời là một chuyến đi dài, và tôi sẽ tiếp tục bước tiếp, trưởng thành hơn sau mỗi hành trình.</p><p><br></p><p>Dế Mèn.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1528703993/577ac5a8e528320d3bd71ec6b6d63617/Vie__t_tay_5.jpg" />
         <pubDate>2025-02-27 10:38:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345035721</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345045192</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p><strong>Nhật ký của Dế Mèn</strong></p><p>Hôm nay, tôi ngồi dưới tán cỏ xanh mướt, lặng lẽ nhớ về những tháng ngày đã qua. Tôi – Dế Mèn – từng là một chàng dế trẻ đầy kiêu hãnh, mạnh mẽ và luôn cho rằng mình có thể làm chủ tất cả. Nhưng cuộc đời đã dạy cho tôi những bài học mà tôi không bao giờ quên.</p><p>Nhớ lại thuở bé, tôi sống vô tư trong hang đất ấm áp, ngày ngày tung tăng dạo chơi trên cánh đồng xanh rờn. Tôi tự hào về thân hình cường tráng, đôi càng sắc bén và bộ cánh óng mượt. Vì vậy, tôi luôn tỏ ra kiêu căng, không coi ai ra gì. Tôi thích trêu chọc những con vật yếu đuối hơn mình, đặc biệt là cậu Dế Choắt – người hàng xóm hiền lành nhưng gầy yếu.</p><p>Tôi đã phạm một sai lầm lớn… Vì muốn khoe khoang bản thân, tôi trêu chọc chị Cốc – một kẻ không dễ bị bắt nạt. Hậu quả là Dế Choắt phải chịu trận thay tôi. Cậu ấy bị chị Cốc mổ đến kiệt sức và ra đi mãi mãi. Khi nghe những lời trăng trối của Dế Choắt, lòng tôi trĩu nặng. Tôi hối hận, nhưng đã quá muộn.</p><p>Từ đó, tôi quyết tâm thay đổi. Tôi rời quê hương, bắt đầu chuyến phiêu lưu mới. Trên đường đi, tôi gặp gỡ nhiều loài vật khác nhau, trải qua bao thử thách, nguy hiểm. Tôi kết bạn với Dế Trũi – một người bạn trung thành và dũng cảm. Chúng tôi từng bị bọn Nhện độc bắt giữ, từng lạc vào vương quốc Kiến và học được tinh thần kỷ luật của họ.</p><p>Mỗi hành trình đều để lại trong tôi những bài học quý giá. Tôi hiểu rằng sức mạnh không phải để ức hiếp kẻ yếu, mà để bảo vệ, giúp đỡ nhau. Tôi không còn là chàng dế bồng bột ngày nào. Giờ đây, tôi sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng tình bạn và luôn sẵn sàng giúp đỡ những ai gặp khó khăn.</p><p>Cuộc đời là một chuyến đi dài, và tôi sẽ tiếp tục bước tiếp, trưởng thành hơn sau mỗi hành trình.</p><p><br></p><p>Dế Mèn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 10:46:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345045192</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345063370</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Nhật ký của Dế Mèn</strong></p><p>Hôm nay, tôi ngồi dưới tán cỏ xanh mướt, lặng lẽ nhớ về những tháng ngày đã qua. Tôi – Dế Mèn – từng là một chàng dế trẻ đầy kiêu hãnh, mạnh mẽ và luôn cho rằng mình có thể làm chủ tất cả. Nhưng cuộc đời đã dạy cho tôi những bài học mà tôi không bao giờ quên.</p><p>Nhớ lại thuở bé, tôi sống vô tư trong hang đất ấm áp, ngày ngày tung tăng dạo chơi trên cánh đồng xanh rờn. Tôi tự hào về thân hình cường tráng, đôi càng sắc bén và bộ cánh óng mượt. Vì vậy, tôi luôn tỏ ra kiêu căng, không coi ai ra gì. Tôi thích trêu chọc những con vật yếu đuối hơn mình, đặc biệt là cậu Dế Choắt – người hàng xóm hiền lành nhưng gầy yếu.</p><p>Tôi đã phạm một sai lầm lớn… Vì muốn khoe khoang bản thân, tôi trêu chọc chị Cốc – một kẻ không dễ bị bắt nạt. Hậu quả là Dế Choắt phải chịu trận thay tôi. Cậu ấy bị chị Cốc mổ đến kiệt sức và ra đi mãi mãi. Khi nghe những lời trăng trối của Dế Choắt, lòng tôi trĩu nặng. Tôi hối hận, nhưng đã quá muộn.</p><p>Từ đó, tôi quyết tâm thay đổi. Tôi rời quê hương, bắt đầu chuyến phiêu lưu mới. Trên đường đi, tôi gặp gỡ nhiều loài vật khác nhau, trải qua bao thử thách, nguy hiểm. Tôi kết bạn với Dế Trũi – một người bạn trung thành và dũng cảm. Chúng tôi từng bị bọn Nhện độc bắt giữ, từng lạc vào vương quốc Kiến và học được tinh thần kỷ luật của họ.</p><p>Mỗi hành trình đều để lại trong tôi những bài học quý giá. Tôi hiểu rằng sức mạnh không phải để ức hiếp kẻ yếu, mà để bảo vệ, giúp đỡ nhau. Tôi không còn là chàng dế bồng bột ngày nào. Giờ đây, tôi sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng tình bạn và luôn sẵn sàng giúp đỡ những ai gặp khó khăn.</p><p>Cuộc đời là một chuyến đi dài, và tôi sẽ tiếp tục bước tiếp, trưởng thành hơn sau mỗi hành trình.</p><p>Dế Mèn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 11:02:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345063370</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>toilafthien</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345084408</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Hôm nay là một ngày buồn. Ta đã gây ra một lỗi lầm lớn, một lỗi lầm mà ta sẽ phải hối hận suốt đời. Ta đã trêu chọc chị Cốc, một con vật hung dữ, và hậu quả là Dế Choắt, người hàng xóm của ta, đã bị chị Cốc mổ chết.</p><p>Ta cảm thấy vô cùng đau khổ và hối hận. Ta đã quá kiêu ngạo và hống hách, ta đã coi thường người khác và gây ra hậu quả nghiêm trọng. Ta đã không suy nghĩ kỹ trước khi hành động, ta đã không nhận ra rằng hành động của mình có thể gây hại cho người khác.</p><p>Dế Choắt đã ra đi, và ta biết rằng mình không thể nào bù đắp được lỗi lầm này. Ta tự trách mình đã gây ra cái chết của người bạn hàng xóm. Ta đã học được một bài học đắt giá về sự kiêu ngạo và hậu quả của hành động thiếu suy nghĩ.</p><p>Từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ kiêu ngạo và hống hách nữa. Ta sẽ suy nghĩ kỹ trước khi hành động, ta sẽ yêu thương và giúp đỡ những người yếu thế hơn mình. Ta sẽ sống thật mạnh mẽ, thật lương thiện và thật xứng đáng với danh hiệu Dế Mèn phiêu lưu ký.</p><p>Ta hy vọng rằng, câu chuyện của ta sẽ là bài học cho tất cả các bạn. Đừng bao giờ kiêu ngạo và hống hách, hãy biết yêu thương và giúp đỡ những người xung quanh.</p><p>Dế Mèn</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 11:21:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345084408</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345138213</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Chào các bạn, tôi là Dế Mèn đây! Hôm nay tôi quyết định viết nhật ký để ghi lại những cuộc phiêu lưu và suy nghĩ của mình.</p><p>Ngày xửa ngày xưa:</p><p>Hôm nay là một ngày đẹp trời, tôi thức dậy với tiếng hót líu lo của chim chóc. Tôi vươn vai, duỗi thẳng đôi càng và bắt đầu ngày mới bằng một bài tập thể dục nhẹ nhàng. Tôi chạy nhảy, leo trèo và hít thở không khí trong lành.</p><p>Sau đó, tôi đi kiếm ăn. Tôi tìm thấy một vài hạt thóc và một con sâu béo ngậy. Tôi ăn ngấu nghiến và cảm thấy rất hài lòng.</p><p>Buổi chiều, tôi đi dạo quanh xóm. Tôi gặp Dế Choắt, một người bạn hàng xóm của tôi. Cậu ấy rất yếu đuối và nhút nhát. Tôi luôn cố gắng bảo vệ cậu ấy khỏi những kẻ bắt nạt.</p><p>Ngày hôm nay:</p><p>Hôm nay, tôi quyết định đi phiêu lưu. Tôi muốn khám phá thế giới bên ngoài xóm nhỏ của mình. Tôi chào tạm biệt Dế Choắt và lên đường.</p><p>Tôi đi qua những cánh đồng lúa xanh mướt, những con sông trong vắt và những khu rừng rậm rạp. Tôi gặp gỡ nhiều loài vật khác nhau, từ những con kiến chăm chỉ đến những con bọ ngựa hung dữ.</p><p>Tôi cũng gặp phải nhiều nguy hiểm. Tôi bị một con chim sẻ đuổi bắt và suýt bị một con mèo vồ. Nhưng tôi đã nhanh trí trốn thoát.</p><p>Ngày mai:</p><p>Tôi đã học được nhiều điều từ cuộc phiêu lưu của mình. Tôi nhận ra rằng thế giới này rất rộng lớn và có rất nhiều điều thú vị để khám phá. Tôi cũng nhận ra rằng mình cần phải mạnh mẽ và dũng cảm để đối mặt với những thử thách.</p><p>Tôi sẽ tiếp tục cuộc phiêu lưu của mình. Tôi muốn khám phá thêm nhiều vùng đất mới và gặp gỡ thêm nhiều người bạn mới. Tôi cũng muốn giúp đỡ những người yếu đuối và chống lại những kẻ bắt nạt.</p><p>Tôi hy vọng rằng những cuộc phiêu lưu của tôi sẽ mang lại niềm vui và cảm hứng cho các bạn. Hãy luôn mạnh mẽ, dũng cảm và khám phá thế giới xung quanh mình nhé!</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 12:11:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345138213</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345138241</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Mỗi năm, khi đông qua xuân tới, tôi lại bồi hồi khi thấy mình đứng tuổi. Nhìn các dế con, dế cháu bây giờ tôi như nhìn thấy chính mình của nhiều năm về trước, cũng nhanh nhẹn, nhiệt tình nhưng hay xốc nổi. Vì thế, thỉnh thoảng tôi kể lại cho con cháu nghe về cuộc phiêu lưu truớc đây, giúp chúng rút ra bài học bổ ích. Bỗng nhớ tới anh bạn Dế Choắt hàng xóm, tôi kể lại cho chúng nghe một kỉ niệm buồn mà tôi không bao giờ muốn nhắc lại nữa...</p><p>Hôm đó, một buổi sáng mùa xuân, mưa bụi bay lất phất. Dế con, dế cháu hội họp đông đủ ở nhà tôi. Trong niềm xúc động, tôi bùi ngùi nhớ về anh bạn Dế Choắt đáng thương, vì tôi mà nhận một kết cục bi thảm. “Các con biết không, trước đây ta có một người bạn hàng xóm Dế Choắt. Nhà anh ở ngay kế bên nhà ta. Không được may mắn khoẻ mạnh, Choắt yếu ớt, ốm đau thường xuyên. Nhìn anh ta đã thấy ngay cái vẻ yếu đuối, sợ sệt. Người gầy gò và dài lêu nghêu như một gã nghiện thuốc phiện.... còn mặt mũi thì lúc nào cũng ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Tính nết thì ăn xổi ở thì, cũng do hay ốm đau mà Choắt không làm được gì cả. Cái nhà anh ta ở mới tuềnh toàng làm sao, đào rất nông mà không có các ngách thông nhau để chạy khi hiểm nghèo. Thật không có đầu óc nhìn xa trông rộng. Choắt ăn ở như thế làm ta tức tối lắm mà sinh ra coi thường. Ta khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, lại thêm tính nông nổi của tuổi trẻ nên Choắt sợ lắm. Có hôm sang chơi, nhìn nhà cửa luộm thuộm, bề bộn, ta lên giọng mắng mỏ, dạy cho Choắt một bài học. “Ôi thôi, chú mày ơi! Chú mày có lớn mà chẳng có khôn”. Lúc đó không hiểu sao ta lại nói như vậy với một anh chàng ốm yếu chăng làm được gì như Dế Choắt. Có lẽ ta không còn đủ tỉnh táo để suy xét điều gì nữa, ta chỉ nói cho sướng miệng, chỉ muốn ra oai để thoả mãn tính tự kiêu của mình mà không để ý đến cảm giác người khác như thế nào. Trước những lời mắng mỏ của ta, chàng Dế chỉ im lặng ngoan ngoãn. Càng như thế ta càng cho mình ghê gớm lắm. Rồi Choắt dè dặt nhờ vả ta đáo giúp một cái ngách thông sang bên nhà mình, phòng khi tắt lửa tối đèn có thể chạy sang. Nhưng lúc đó, tính ích kỉ, coi thường người khác của ta trỗi dậy mạnh mẽ. Không suy nghĩ, ngay lập tức ta thẳng thừng từ chối và không quên kèm theo một điệu bộ khinh khỉnh. Xong, ta ra về mà trong lòng không một chút bận tâm, bỏ mặc anh Choắt đáng thương...</p><p>Cái thói hung hăng, hống hách ấy chỉ mang vạ vào thân thôi các con biết không. Vì cái thói ấy mà giờ đây ta vẫn còn ôm một nỗi ân hận, ân hận mãi suốt cuộc đời và không thể làm lại được. Thế nên ta mong các con hãy lắng nghe những điều ta sắp nói đây để mà không bao giờ được lặp lại những sai lầm đó.</p><p>Hôm ấy, nhìn thấy chị Cốc bỗng ta nghĩ ra một trò nghịch dại và rủ Choắt chơi cùng Dù đang lên cơn hen, Choắt vẫn gắng gượng trả lời câu hỏi của ta. Nhưng khi nghe nhắc đến tên chị Cốc thì Choắt ta hoảng sợ xin thôi, đã thế còn khuyên ta đừng trêu vào, phải biết sợ. Nghe thật tức cái tai. Đời này ta nào đâu biết sợ ai ngoài ta, chỉ có ta quát tháo và dọa nạt người khác chứ làm gì có chuyện kẻ khác bắt nạt ta. Tức giận, ta quay lại cất tiếng trêu chị Cốc, chứng minh cho Choắt thấy sự dũng cảm của mình. Nhưng chị Cốc không phải hiền lành. Nghe tiếng trêu, chị ta trợn tròn mắt, giương cánh lên, như sắp đánh nhau. Lúc đó quả ta có thấy sợ nên vội chui tọt vào hang, lên giường nằm khểnh. Lúc bấy giờ, ta không hề nghĩ đến anh bạn Dế Choẳt tội nghiệp và cũng không thể tưởng tượng được chuyện sắp xảy ra. Đến hôm nay nghĩ lại, ta vẫn còn thấy rùng mình.</p><p>Không may, chị Cốc không thấy ta nhưng lại thấy Dế Choắt đang loay hoay ngoài cửa hang. Chị đổ cho Choắt nhưng tất nhiên là anh ấy nói không phải. Để trút giận lên kẻ dám bạo gan trêu mình, chị Cốc mồi câu “Chối này” lại giáng một mỏ xuống người Choắt. Nằm tận đáy hang mà ta cũng khiếp đảm, im thin thít huống chi người yếu đuối như Choắt làm sao chịu được vài nhát mổ ấy. Lúc đó, ta giận con mụ Cốc kia sao độc ác mà không nghĩ ra rằng lỗi lầm là do mình gây nên. Chị Cốc đi rồi ta mới dám bò sang tìm Choắt. Ta không nghĩ mọi sự nghiêm trọng đến mức này. Choắt không dậy được nữa, nằm thoi thóp. Nhìn Choắt ta mới nhận ra nguyên do là từ mình. Ta hối hận lắm. Ta nhận tội với Choắt nhưng cũng chẳng thể làm Choắt sống lại được. Và không ngờ trước khi ra đi, một người yếu đuối như Choắt đã nói lại với ta những điều thấm thía: “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn cũng mang vạ vào mình đấy". Thế rồi Dế Choắt ra đi. Thôi thôi, thế là ta đã gây nên tội. Vì ta, chi tại cái tính ngông cuồng, kiêu căng, ích kỉ của ta mà Choắt đã phải lìa xa cõi đời. Choắt ra đi để lại cho ta bài học đương đời đầu tiên đau xót...Đứng lặng giờ lâu trước mộ, lòng ta nặng trĩu..</p><p>Các con của ta. Hôm nay ta đã kể cho các con nghe về lỗi lầm, sai trái một thời của ta. Hi vọng rằng, từ câu chuyện ấy các con sẽ tự rút ra bài học cho mình để không đi theo vết xe đổ. Các con hãy nhìn ngoài kia xem, mùa xuân đã tới rồi, cuộc đời sẽ mở sang một trang mới. Ta chúc các con sẽ thành những người tốt.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 12:11:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345138241</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hakyy1thg1</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345150941</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>*Nhật ký số 1:</p><p>Dế Mèn chính là tôi. Vì ăn uống điều độ nên chẳng bao lâu tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Thử nhìn tôi mà xem, đôi càng mẫm bóng. Những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Đôi cánh ngắn giờ đã thành bộ áo dài chấm đuôi. Đầu tôi to ra và nổi từng tảng. Hai cái răng đen nhánh. Sợi râu dài và uốn cong. Những bước đi trông&nbsp;thật oai vệ. Bởi vậy, tôi mới có cái quyền được cà khịa với tất cả mọi bà con trong&nbsp;xóm. Tôi thường quát mấy chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ. Thỉnh thoảng, tôi ngứa chân lại đá một cái để ghẹo anh Gọng Vó. Đương nhiên chẳng ai có thể làm gì được tôi. Tôi thấy mình thật sự rất hợp để đứng đầu khu, chẳng ai dám đụng vào kẻ oai hùng như tôi cả.</p><p>&nbsp;</p><p>*Nhật ký số 2:</p><p>&nbsp;</p><p>Dế Choắt là tên tôi đặt cho cậu hàng xóm bên nhà tôi. Cậu ta nhìn trạc tuổi tôi là thế nhưng thân hình lại gầy gò, ốm yếu. Tính nết cứ nhát cấy còn hang thì đào nông sát mặt đất, không biết đào sâu rồi khoét ra nhiều ngách như hang tôi. Trông cậu ta cứ hèn hèn, chả bù cho tôi. Cảm giác như một trời một vực. Tôi sang nhà cậu ý chơi mà thấy tội, mỉa mai mấy câu cậu cũng chẳng dám phản bác mà còn nhờ tôi đào hộ cái hang cho sâu hơn. Đúng là kẻ yếu lúc nào cũng cần sự giúp đỡ của kẻ mạnh.</p><p>&nbsp;</p><p>*Nhật ký số 3:</p><p>&nbsp;</p><p>Lúc đầu tôi cũng chỉ nghĩ đây là một trò đùa vô hại, không ngờ khi tôi chỉ mới buông một câu bông đùa, chị ta đã ngay lập tức mổ cho cậu Choắt đến thân tàn ma dại. Tôi sốc đến mức chỉ biết im thít khi cảm nhận từng cú đập xuống mặt đất tưởng chừng như dài mãi mãi. Sau cùng, cậu Choắt thoi thóp còn tôi không tin vào mắt mình trước cảnh cậu ta chịu trận thay tôi. Cậu ấy chẳng làm gì mà lại phải đánh đổi mạng sống của mình trong khi tôi là kẻ gây chuyện lại mình an vô sự. Tôi ân hận lắm, hận vì không thể làm gì giúp cho cậu mà còn cướp đi cơ hội sống của cậu. Giá như, chỉ giá như thôi, tôi giúp cậu ấy đào cái hang sâu hơn thêm một chút, hay là tôi không buông lời bông đùa thì chắc đã không có gì xảy ra.</p><p>&nbsp;</p><p>*Nhật ký số 4:</p><p>&nbsp;</p><p>Sau khi đem cậu Choắt đi chôn, tôi chỉ biết nhắc nhở bản thân trong tương lai bằng cái chết của cậu. Tôi đã sống thay phần cậu sau từng ấy năm, nhưng tôi phần nào vẫn chưa thể tha thứ cho bản thân của quá khứ. Tôi tự hứa với bản thân sẽ giúp cậu ấy thực hiện những tâm nguyện của riêng mình, lấy công đền tội.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 12:24:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345150941</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345155787</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhật ký của Dế Mèn                                         </p><p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Hôm nay là ngày tôi sẽ không bao giờ quên. Một ngày mà tôi đã phải trả giá đắt cho sự kiêu căng, ngông cuồng của chính mình. Từ trước đến nay, tôi vẫn luôn tự hào về bản thân. Tôi khỏe mạnh, oai phong, lại có bộ càng sắc bén. Tôi cứ ngỡ mình là kẻ đứng đầu, chẳng ai dám đụng đến. Tôi coi thường những kẻ yếu hơn, trong đó có Dế Choắt – người bạn sống cạnh hang tôi. Cậu ấy gầy gò, yếu ớt, lại nhút nhát. Tôi chẳng mấy khi để tâm đến cậu ấy, thậm chí còn trêu chọc. Nhưng hôm nay, chính tôi đã đẩy Dế Choắt vào chỗ chết. Vì một phút bốc đồng, tôi đã xúi cậu ấy trêu chị Cốc. Tôi nghĩ đó chỉ là trò đùa vô hại, ai ngờ lại khiến chị Cốc tức giận, lao xuống mổ Dế Choắt tới tấp. Tôi đứng đó, sững sờ, sợ hãi, không dám can ngăn. Khi chị Cốc bay đi, tôi mới vội vàng chạy đến, nhưng đã quá muộn… Dế Choắt đã chết, nằm bất động trước mặt tôi. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy tội lỗi, cảm thấy hối hận đến mức này. Nếu tôi không kiêu căng, không bốc đồng, có lẽ mọi chuyện đã khác. Bài học này quá đau đớn, nhưng tôi biết mình phải thay đổi. Từ nay, tôi sẽ không còn là một kẻ ngạo mạn nữa.                                            Dế Mèn.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 12:28:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345155787</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345158309</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Tôi đứng lặng giờ lâu suy nghĩ về bài học đường đời đầu tiên. Tôi đã cậy mình có sức khỏe để bắt nạt những người hàng xóm xung quanh. Đầu tiên, tôi quát mắng mấy chị Cào Cào ở ngoài đầu bờ khiến các chị phải núp xuống dưới nhánh cỏ khi tôi đi qua. Rồi thỉnh thoảng, khi ngứa chân, tôi đã đá anh Gọng Vó khi anh từ vừa dưới đầm lên. Tôi đã nghĩ vậy là giỏi lắm. Nhưng đáng trách nhất là việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị chị hiểu lầm. Nhưng rồi tôi còn chẳng đủ dũng khí để đứng ra nhận lỗi lầm của mình. Cuối cùng tôi khiến Dế Choắt bị chị Cốc mổ cho đến chết. Tôi cảm thấy mình là một kẻ hèn nhát hết sức. Chỉ vì kiêu căng, ngạo mạn mà hại chết người bạn hàng xóm yếu đuối của mình. Tôi cũng không hề dũng cảm. Tôi rất ân hận, nhưng cách duy nhất để chuộc lại lỗi lầm lúc này là cố gắng sống tốt hơn, biết coi trọng và yêu quý những người xung quanh hơn. Bài học đường đời đầu tiên đã phải trả cái giá quá đắt.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 12:31:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345158309</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345173585</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Hôm nay, tôi ngồi dưới tán cỏ xanh mướt, lặng lẽ nhớ về những tháng ngày đã qua. Tôi – Dế Mèn – từng là một chàng dế trẻ đầy kiêu hãnh, mạnh mẽ và luôn cho rằng mình có thể làm chủ tất cả. Nhưng cuộc đời đã dạy cho tôi những bài học mà tôi không bao giờ quên.</p><p>Nhớ lại thuở bé, tôi sống vô tư trong hang đất ấm áp, ngày ngày tung tăng dạo chơi trên cánh đồng xanh rờn. Tôi tự hào về thân hình cường tráng, đôi càng sắc bén và bộ cánh óng mượt. Vì vậy, tôi luôn tỏ ra kiêu căng, không coi ai ra gì. Tôi thích trêu chọc những con vật yếu đuối hơn mình, đặc biệt là cậu Dế Choắt – người hàng xóm hiền lành nhưng gầy yếu.</p><p>Tôi đã phạm một sai lầm lớn… Vì muốn khoe khoang bản thân, tôi trêu chọc chị Cốc – một kẻ không dễ bị bắt nạt. Hậu quả là Dế Choắt phải chịu trận thay tôi. Cậu ấy bị chị Cốc mổ đến kiệt sức và ra đi mãi mãi. Khi nghe những lời trăng trối của Dế Choắt, lòng tôi trĩu nặng. Tôi hối hận, nhưng đã quá muộn.</p><p>Từ đó, tôi quyết tâm thay đổi. Tôi rời quê hương, bắt đầu chuyến phiêu lưu mới. Trên đường đi, tôi gặp gỡ nhiều loài vật khác nhau, trải qua bao thử thách, nguy hiểm. Tôi kết bạn với Dế Trũi – một người bạn trung thành và dũng cảm. Chúng tôi từng bị bọn Nhện độc bắt giữ, từng lạc vào vương quốc Kiến và học được tinh thần kỷ luật của họ.</p><p>Mỗi hành trình đều để lại trong tôi những bài học quý giá. Tôi hiểu rằng sức mạnh không phải để ức hiếp kẻ yếu, mà để bảo vệ, giúp đỡ nhau. Tôi không còn là chàng dế bồng bột ngày nào. Giờ đây, tôi sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng tình bạn và luôn sẵn sàng giúp đỡ những ai gặp khó khăn.</p><p>Cuộc đời là một chuyến đi dài, và tôi sẽ tiếp tục bước tiếp, trưởng thành hơn sau mỗi hành trình.</p><p>Dế Mèn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 12:45:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345173585</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>an3tokum56</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345183440</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Hôm nay, ta cảm thấy thật vui sướng và tự hào! Cơ thể ta đã trở nên cứng cáp, đôi cánh đã mọc dài và óng mượt, đôi càng thì khỏe khoắn vô cùng. Ta nhảy nhót khắp nơi, sải chân đầy kiêu hãnh trên cánh đồng xanh bát ngát. Ta tin rằng mình là chàng Dế oai phong nhất vùng, không ai có thể sánh bằng.</p><p>Trong lúc lang thang, ta gặp anh Dế Choắt – một gã hàng xóm nhỏ thó, gầy gò và yếu đuối. Hắn rụt rè, chậm chạp, chẳng có chút gì mạnh mẽ như ta. Nhìn bộ dạng của hắn mà ta không khỏi chán nản, nghĩ rằng nếu yếu đuối như thế thì chỉ có chịu thiệt mà thôi. Ta đã buông lời trêu chọc, thậm chí còn khoe khoang về sự dũng mãnh của mình. Hắn chỉ im lặng nhìn ta, ánh mắt có gì đó buồn bã nhưng ta không để ý.</p><p> <em>Ngày6 tháng2 năm2020</em></p><p>Hôm nay, ta đã phạm một sai lầm lớn mà suốt đời không thể quên. Vì muốn khoe khoang, ta đã bày trò chọc ghẹo lão bọ ngựa to xác. Nhưng ta nào ngờ lão ta nổi giận thật! Lão lao đến đầy giận dữ, và Dế Choắt, vì đứng gần ta, đã bị lão đánh cho một trận tơi tả. Ta hoảng hốt, muốn giúp nhưng lại chẳng kịp.</p><p>Dế Choắt nằm đó, thoi thóp, ánh mắt trách móc nhưng cũng đầy bao dung. Trước lúc nhắm mắt, hắn chỉ nói với ta rằng: <em>“Mèn ơi, đừng kiêu căng nữa…”</em> Rồi hắn ra đi.</p><p>Ta lặng người, tim quặn thắt. Lần đầu tiên ta hiểu thế nào là mất mát. Lần đầu tiên ta thấy hối hận đến như vậy. Chỉ vì sự ngông cuồng của mình mà ta đã mất đi một người bạn tốt.</p><p><em>Ngày7 tháng2năm2020</em></p><p>Từ hôm nay, ta sẽ sống khác. Ta không muốn mãi là một kẻ kiêu căng, chỉ biết đến bản thân mà không nghĩ cho người khác. Ta quyết định rời khỏi nơi này, lên đường chu du thiên hạ, giúp đỡ những kẻ yếu hơn mình. Ta sẽ dùng sức mạnh của mình để bảo vệ bạn bè, chứ không phải để khoe khoang hay ức hiếp ai cả.</p><p>Hành trình phía trước còn dài, nhưng ta tin rằng, với bài học hôm nay, ta sẽ trở thành một chàng Dế Mèn đáng tự hào – một Dế Mèn nghĩa hiệp, tốt bụng và dũng cảm! 🌿✨</p><p>4o</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 12:54:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345183440</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345211363</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Hôm nay, lòng tôi nặng trĩu… Tôi đã mất đi nột người bạn. Dế Choắt - cậu bạn nhỏ bé, yếu ớt nhưng hiền lành, đã ra đi vì sự kiêu ngạo và bồng bột của tôi.  Chỉ vì những trò nghịch dại, những lời trêu chọc vô ý của tôi với chị Cốc mà cậu ấy phải chịu hậu quả oan nghiệt. Khi thấy Dế Choắt nằm đó, thân thể yếu ớt chẳng còn sức sống, tôi mới nhận ra sai lầm của mình. Nhưng tất cả đã quá muộn!</p><p><br></p><p>Tôi ân hận vô cùng. Trước đây, tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ, oai phong, thích thể hiện mà không nghĩ đến hậu quả. Giờ đây, tôi hiểu rằng sức mạnh thật sự không nằm ở vẻ bề ngoài, mà ở lòng tốt và sự trách nhiệm. Tôi tự hứa với lòng mình, từ nay sẽ sống khác, sẽ không để ai phải chịu tổn thương vì những hành động nông nổi của tôi nữa. Mong rằng, ở một nơi xa, Dế Choắt có thể tha thứ cho tôi…</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:17:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345211363</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345215900</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sau khi chôn cất Dế Choắt, tôi đứng im lặng trước nấm mồ của người bạn xấu số, suy nghĩ về việc làm dại dột của mình mà cảm thấy ân hận vô cùng. Lời nói của Dế Choắt vẫn vẩn vơ trong đầu tôi, giá như tôi biết suy nghĩ thì cậu ấy đã ko phải chết. Biết có ưu thế về sức khỏe, bao lâu nay tôi hay bắt nạt những người hàng xóm nhỏ bé xung quanh. Tôi đã quát mấy chị Cào Cào ngụ ở ngoài đầu bờ, đến nỗi mỗi khi tôi đi qua, các chị phải núp khuôn mặt hình trái xoan xuống dưới nhánh cỏ, chỉ dám đưa mắt lên nhìn trộm. Tệ hơn nữa, thỉnh thoảng tôi còn ngứa chân đá anh Giọng Vó lấm láp vừa dưới đầm lên. Không có ai dạy bảo, can ngăn, tôi cứ tưởng đấy là hay, là giỏi. Chính vì cái thói hung hăng, nghịch ngợm, kiêu ngạo ấy của mình mà tôi đã làm mất đi người bạn của mình. Dế Choắt ơi, tôi thành thật xin lỗi bạn và hứa sẽ quyết tâm thay đổi cái tính ngỗ nghịch đi và trở thành một con người có ích.</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:20:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345215900</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>haviqn2011</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345229154</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Tôi đứng lặng giờ lâu suy nghĩ về bài học đường đời đầu tiên. Tôi đã cậy mình có sức khỏe để bắt nạt những người hàng xóm xung quanh. Đầu tiên, tôi quát mắng mấy chị Cào Cào ở ngoài đầu bờ khiến các chị phải núp xuống dưới nhánh cỏ khi tôi đi qua. Rồi thỉnh thoảng, khi ngứa chân, tôi đã đá anh Gọng Vó khi anh từ vừa dưới đầm lên. Tôi đã nghĩ vậy là giỏi lắm. Nhưng đáng trách nhất là việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị chị hiểu lầm. Nhưng rồi tôi còn chẳng đủ dũng khí để đứng ra nhận lỗi lầm của mình. Cuối cùng tôi khiến Dế Choắt bị chị Cốc mổ cho đến chết. Tôi cảm thấy mình là một kẻ hèn nhát hết sức. Chỉ vì kiêu căng, ngạo mạn mà hại chết người bạn hàng xóm yếu đuối của mình. Tôi cũng không hề dũng cảm. Tôi rất ân hận, nhưng cách duy nhất để chuộc lại lỗi lầm lúc này là cố gắng sống tốt hơn, biết coi trọng và yêu quý những người xung quanh hơn. Bài học đường đời đầu tiên đã phải trả cái giá quá đắt.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:30:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345229154</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>khanhlinh6a1qn</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345230937</link>
         <description><![CDATA[<p>   Ngày 27 tháng 02 năm 2025</p><p>   Hôm nay trời xanh trong, gió thổi nhè nhẹ qua những ngọn cỏ non. Tôi, Dế Mèn, lại có một ngày rong ruổi trên cánh đồng rộng lớn, khám phá thêm nhiều điều mới mẻ.</p><p>   Sáng sớm, tôi trèo lên một chiếc lá sen, vươn vai đánh thức cơ thể đầy sức sống của mình. Đôi càng tôi vẫn chắc khỏe, đôi râu vẫn vểnh lên đầy kiêu hãnh. Sau bữa sáng no nê với những giọt sương trong lành và vài chiếc lá non, tôi nhảy phốc lên một hòn đá cao, ngắm nhìn thế giới rộng lớn trước mắt.</p><p>   Tôi gặp Dế Trũi hôm nay. Hắn vẫn vậy, có chút rụt rè, nhút nhát. Tôi kể cho hắn nghe những câu chuyện phiêu lưu của mình, những trận đánh kịch tính với bọn châu chấu đáng ghét. Dế Trũi chỉ cười hiền lành, đôi mắt có chút ngưỡng mộ. Nhưng cũng chính lúc ấy, tôi nhớ về bài học đau đớn năm xưa với Cốc tía. Đã lâu rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại, lòng ta vẫn không khỏi áy náy.</p><p>   Buổi chiều, ta lang thang bên bờ suối, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách. Cuộc sống này quả thực quá đẹp, và tôi – Dế Mèn – vẫn sẽ tiếp tục hành trình của mình, với đôi cánh căng tràn sức sống, và một trái tim luôn háo hức trước những cuộc phiêu lưu.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1528703993/adfe4e290b57d6eaf2fd839101e075db/z6381808210523_a0cb95b0eb5ec80341ce81ff2a811c6f.jpg" />
         <pubDate>2025-02-27 13:32:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345230937</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345232792</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Tôi đứng lặng giờ lâu suy nghĩ về bài học đường đời đầu tiên. Chính tôi đã hại Dế Choắt phải ra đi trong sự đau đớn. Lúc này, tôi đang cảm thấy vô cùng ân hận, đau đớn. Tôi ước rằng mình sẽ đồng ý đào giúp Dế Choắt một cái ngách thông sang nhà khi cậu ta nhờ vả. Hoặc tôi không dại dột mà trêu vào chị Cốc để rồi khiến cho người bạn ốm yếu phải chịu tội thay mình. Tôi nhận ra chính cái tính hung hăng, tự kiêu đã làm hại Dế Choắt. Trước nấm mồ của bạn, tôi nhận ra bài học đáng quý. Tôi cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình. Không chỉ vậy, tôi cũng phải biết suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động. Bài học đường đời đầu tiên thật đáng trân trọng.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:33:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345232792</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phambaominh2808</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345236575</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Tôi là một chàng dế mạnh mẽ nhưng kiêu ngạo. Vì tính cách đó mà tôi đã vô tình gây ra cái chết thảm của Dế Choắt, người bạn hàng xóm đáng thương.</p><p>Tôi có một tổ ổn định. Hằng ngày, tôi luyện tập, sửa chữa tổ, tạo chỗ ở, lại lo lắng làm đường tắt, cửa sau, ngõ ngách, phòng nguy hiểm. Nhờ ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực, nên thân thể tôi khỏe mạnh. Đôi càng mềm mại, vuốt vuốt; đôi cánh trở thành chiếc áo dài đuôi. Đầu to, răng đen như đôi lưỡi liềm máy. Sợi râu dài và mạnh mẽ.</p><p>Tôi thường trêu chọc mọi người xung quanh. Thấy họ im lặng, tôi tự tin rằng mình giỏi, mọi người đều phải kính trọng tôi. Cả anh chị Cào Cào, anh Gọng Vó ở gần đều bị tôi làm phiền. Đặc biệt là người bạn hàng xóm của tôi, luôn bị tôi khinh bỉ. Dế Choắt - một chàng dế yếu đuối và gầy gò. Một hôm, tôi đến nhà Dế Choắt, thấy nhà cửa lung linh, tôi nói:</p><p>- Sao mày sống cẩu thả vậy? Nhà cửa sắp xếp không cẩn thận, nếu có kẻ nào đến phá thì mày sẽ gặp nguy hiểm ngay. Đúng là có lớn mà không có khôn.</p><p>Dế Choắt mong tôi đào ngách thông tới nhà mình, để khi cần giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng tôi không quan tâm, tôi chỉ nhìn cậu ta một cách coi thường rồi từ chối.</p><p>Sau một cơn mưa, chim cá tụ họp quanh vũng nước để tìm thức ăn. Chị Cốc đậu gần hang. Tôi đề xuất Choắt đùa chơi với chị, nhưng Choắt sợ hãi và từ chối. Tôi, tỏ ra kiêu ngạo, đùa giỡn với Cốc, khiến chị tức giận và tìm kiếm kẻ gây ra trò đùa. Khi thấy chị lại gần, tôi nhanh chóng trốn vào hang, nằm yên và nghe. Bỗng thấy tiếng của chị Cốc:</p><p>- Mày nói gì vậy?</p><p>- Lạy chị, em nói gì đâu ạ?</p><p>- Chối hả?... Chối này!... Chối này...</p><p>Sau đó là những tiếng kêu của Choắt liên tiếp. Tôi nằm im lặng, không dám vận động. Chỉ khi Cốc bay đi, tôi mới bò lên, thấy Choắt thoi thóp. Tôi hoảng sợ, quỳ xuống, nâng đầu Choắt lên và nức nở nói:</p><p>- Tôi không nghĩ mọi chuyện lại diễn ra như vậy. Tôi hối hận lắm! Tất cả đều do tôi, làm thế nào bây giờ?</p><p>Khi ấy, Dế Choắt thì thầm với tôi:</p><p>- Thôi rồi, tôi yếu đuối quá, chết cũng không sao. Nhưng tôi khuyên anh rằng trong cuộc sống, nếu mà hung hăng, không suy nghĩ thì sẽ gây ra hậu quả tồi tệ cho bản thân.</p><p>Sau cái chết của Dế Choắt, tôi cảm thấy rất buồn. Sau khi chôn cất Dế Choắt, tôi đã đứng trước mộ hàng giờ để nhìn lại những sai lầm của mình. Điều đáng hối hận nhất là tôi đã đối xử với Dế Choắt quá khắt khe. Nếu tôi can đảm đứng ra thú nhận và xin lỗi một cách chân thành, có lẽ Dế Choắt sẽ không bị đánh đâu đó. Tôi kiêu ngạo cho mình là người mạnh mẽ, nhưng không dùng sức mạnh đó để bảo vệ Dế Choắt, ngược lại, tôi còn làm hại cậu ấy. Không chỉ buồn, tôi còn cảm thấy hụt hẫng khi phải đối mặt với sự thật rằng cậu ấy đã ra đi. Và tôi phải chịu trách nhiệm về điều đó. Tôi phải sống hòa thuận, tôn trọng mọi người xung quanh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:35:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345236575</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345239207</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Chào mọi người,Tôi là Dế Mèn - một cậu dế trẻ tuổi khỏe mạnh, cường tráng. Đối với bà con làng xóm, tôi rất lễ phép lại khiêm tốn, vì vậy ai cũng quý mến tôi. Tuy nhiên, ít ai biết được rằng, trước đây tôi là một kẻ rất ngông cuồng và hung hăng. Cũng bởi thói xấu đó, tôi gây ra nhiều phiền hà cho hàng xóm. Một lần, sau khi bày trò trêu chọc chị Cốc, tôi lại tìm cách lẩn trốn đi như mình vẫn thường làm. Ngờ đâu, lại dẫn đến tai họa cho người hàng xóm yếu đuối của mình là Dế Choắt. Cậu dế nhỏ bé ấy bị chị Cốc giáng xuống những cú mổ kinh hoàng, khiến cậu bị thương nặng không qua khỏi. Trước lúc đi xa, Dế Choắt căn dặn tôi phải bỏ thói hung hăng, kiêu ngạo của mình để tránh những hậu quả nặng nề về sau. Đó chính là bài học quý giá giúp uốn nắn tôi trở thành một chàng dế được mọi người yêu quý như hiện tại.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:37:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345239207</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345247336</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Mỗi khi mùa xuân tới, Dế Mèn tôi lại lớn thêm một tuổi, tôi đã có cho mình một gia đình có cả dế con và dế cháu. Nhìn lại mình trong suốt quãng thời gian qua, tôi vẫn luôn ân hận và áy náy về hành động ngông cuồng, sai lầm của mình với anh bạn Dế Choắt. Mỗi lần nhớ về cái chết của Dế Choắt, tôi không khỏi hối trách và lấy bài học đường đời đầu tiên ấy của mình để răn dạy con cháu.</p><p>Vào một hôm, khi gia đình đông đủ, tôi lại bồi hồi kể lại cho mọi người nghe về anh bạn Dế Choắt và bài học đầu tiên đáng nhớ của tôi. Ngày xưa, khi còn thời thanh niên, ta là một chú dế cường tráng, khỏe mạnh với đôi càng mẫm bóng, cánh dài bóng mẫm, đầu to, râu dài hùng dũng, rất oai vệ và hùng dũng. Ta cậy khỏe nên chẳng ngại cà khịa mọi người, chẳng coi ai ra gì vì nghĩ chẳng ai hơn được mình, nhưng cái sự hung hăng, hống hách chỉ tổ đem hại vào thân. Nhưng hại đến thân ta ta thì không sao, đằng này hại đến thân người khác mới khiến ta ân hận suốt đời. Đó là anh bạn Dế Choắt kế bên nhà của ta, anh ta không may mắn có được sức khỏe và thân hình cường tráng như ta, cứ đau ốm liên miên, chẳng khác gì một gã nghiện thuốc phiện, mặt mũi lúc nào cũng ngẩn ngần ngơ ngơ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:42:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345247336</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345247339</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Xin chào tất cả mọi người, trải qua bao nhiều biến cố và gian nan trong cuộc sống thì đến nay tôi mới nhận thấy rằng : Lời trăng trối của Dế Choắt trước khi ra đi khiến cho bản thân tôi không khỏi tự trách mình. Đúng là ở đời hung hăng, hống hách láo chỉ tổ đem thân mà trả nợ những cử chỉ ngu dại của mình mà thôi. Bản thân tôi đã không suy tính, lỡ làm ra việc dại dột để giờ có hối hận thì Dế Choắt cũng chẳng thể nào sống lại được nữa. Hôm nay là Dế Choắt đã đứng ra hứng chịu mọi hậu quả mà tôi gây ra, nhưng sau này thì ai sẽ là người thay tôi làm điều ấy hay chính bản thân tôi phải tự mình gánh lấy. Sau chuyện lần này, tôi tự nhủ mình còn nhỏ tuổi phải biết khiêm tốn, không kiêu căng, tự mãn, cố gắng rèn luyện nhân cách để sau này trở thành người tử tế và hữu ích cho xã hội.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:43:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345247339</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345256511</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày 27 tháng 02 năm 2025</p><p>   Hôm nay, trời cao xanh thẳm, nắng trải vàng rực rỡ trên cánh đồng cỏ xanh mướt. Ta thong dong dạo bước, cảm thấy trong lòng tràn đầy sức sống. Đôi cánh ta vẫn cứng cáp, đôi chân ta vẫn dẻo dai—cái dáng vẻ oai phong ấy, có lẽ chẳng ai trong đám côn trùng quanh đây sánh kịp.</p><p>   Buổi sáng, ta gặp lại Dế Choắt. Cậu ấy vẫn hiền lành, nhún nhường như mọi khi. Nhìn dáng vẻ gầy yếu của cậu ấy, ta chợt thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng… cũng có chút gì đó lạ lắm trong lòng—một cảm giác khó tả, như một nốt trầm vang lên giữa bản hòa ca cuộc sống.</p><p>   Chiều đến, ta lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Gặp đám cào cào đang nhảy nhót trên đồng lúa, ta cũng nhập bọn, khoe tài bật cao, nhào lộn. Mọi ánh mắt đều hướng về ta đầy ngưỡng mộ. Thật tuyệt khi được làm một chú Dế mạnh mẽ, tự do bay nhảy giữa thiên nhiên bao la!</p><p>   Nhưng dù mạnh mẽ đến đâu, ta cũng hiểu rằng cuộc đời không chỉ có niềm vui và kiêu hãnh. Có lẽ, ta cần học cách lắng nghe và thấu hiểu hơn. Những bài học của cuộc sống vẫn còn dài, và ta—Dế Mèn, một chàng trai trẻ đầy hoài bão—vẫn đang trên con đường tìm kiếm chính mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:49:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345256511</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345256943</link>
         <description><![CDATA[<p>Phải đến tận giờ phút này, tôi mới nhận ra được sự kiêu ngạo ngốc nghếch của bản thân. Tôi đã lớn tướng mà có cái đầu cũng chẳng biết nghĩ, luôn trêu chọc, lấy người khác ra làm thú vui cho riêng mình. Tôi đã đứng lặng và nghĩ rất nhiều sau khi chôn cất Dế Choắt. Giá như khi ấy tôi dừng lại, suy nghĩ thật kỹ và đừng dại dột mà trêu chị Cốc thì có lẽ anh Choắt vẫn còn đang đứng đây với tôi. Tôi thương anh Choắt, một chú dế thật tốt bụng và hiền lành. Tôi phải làm sao để có thể đền bù cho người hàng xóm của mình đây, sau khi đã khinh thường và hại chết anh ta như thế chứ...?</p><p><br></p><p>Dế Mèn.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1528703993/3ff27584f93ef1671955b5d75d92ed77/z6381808212892_03cb27840bd9b6784a3fb739a97e8349.jpg" />
         <pubDate>2025-02-27 13:49:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345256943</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345262784</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày 27 tháng 2 năm 2025</p><p>Hôm nay, ta cảm thấy lòng nặng trĩu. Một ngày trôi qua mà hình ảnh Dế Choắt vẫn ám ảnh trong tâm trí ta. Trước đây, ta luôn tự hào về sức mạnh của mình. Đôi càng sắc nhọn, bộ cánh bóng mượt, thân hình cường tráng – ta tin rằng mình là kẻ mạnh nhất trên cánh đồng này. Ta từng ngang nhiên trêu chọc những con vật yếu hơn, không chút sợ hãi. Nhưng ta đã sai… Ta nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy, khi ta cao hứng bày trò chọc phá chị Cốc và xúi Dế Choắt làm theo. Cậu ấy vốn yếu ớt, rụt rè nhưng vì tin ta mà dại dột nghe theo. Không ngờ, chị Cốc nổi giận, lao đến mổ mạnh khiến Dế Choắt ngã gục. Ta đứng sững người, sợ hãi đến mức không dám làm gì. Chỉ đến khi chị Cốc bay đi, ta mới run rẩy tiến lại bên Dế Choắt, nhưng… đã quá muộn rồi. Hôm nay, ta lặng lẽ đứng trước hang nhỏ của Dế Choắt, lòng đầy hối hận. Ta hiểu rằng sức mạnh không phải để khoe khoang hay bắt nạt kẻ yếu. Nếu ta dùng sức mạnh để giúp đỡ bạn bè, có lẽ mọi chuyện đã khác. Từ nay, ta sẽ thay đổi. Ta sẽ sống có trách nhiệm hơn, sẽ trở thành một chàng dế biết suy nghĩ, biết bảo vệ những kẻ yếu hơn mình. Ta sẽ đi khắp nơi, học hỏi nhiều điều để trở thành một Dế Mèn xứng đáng hơn. Dế Mèn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 13:53:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345262784</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345278925</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p>Nhật kí của Đế Mèn</p><p>     Ngày 27 tháng 2 năm 2025</p><p>     Hôm may là một ngày mà tôi cảm thấy vô cùng buồn bã và ân hận. Vì tính kiêu căng và thích ra cai của mình, tôi đã trêu chọc Đế Choắt - cậu bạn gầy gò, hiền lành. Tôi cứ nghĩ đó chỉ là trò đùa vô hại nhưng không ngờ lại dẫn đến cái chết thương tâm của cậu ấy.</p><p><br></p><p>     Tôi vốn khỏe mạnh, có đôi càng sắc bén, bộ râu vểnh lên vai phong. Vi thế nên tôi tự cho mình là kẻ mạnh nhất, thích bắt nạt kẻ yếu. Tôi coi Đế Choắt là một trò đùa, thú vui cho riêng mình, không hề quan tâm hay để ý đến cảm xúc của cậu ấy. Cho đến khi tai hoạ ập đến , tôi mới bắt đầu thấy áy náy.  </p><p>      Khi nghe được tiếng trêu chọc của tôi, lũ chim cắt nhanh chóng lao đến với cặp mắt sắc lạnh hung dữ. Dế Choắt trở thành mục tiêu của chúng, cậu ta hoảng hốt bỏ chạy nhưng với đôi chân yếu ớt, thân hình nhỏ bé nên vẫn không thể thoát khỏi. Tôi chỉ biết đứng nhìn mà không làm gì được. Và rồi</p><p>Dế Choắt đã ra đi mãi mãi.</p><p><br></p><p>        Giờ đây, khi đứng bên nấm mồ nhỏ của Dế Choắt, tôi đã nhận ra lỗi lầm của bản thân.</p><p>Nếu như tôi không kiêu căng, biết suy nghĩ thì có lẽ mọi chuyện đã khác.</p><p><br></p><p>         Từ nay, Dế Mèn tôi tự hứa với lòng mình sẽ thay đổi, sẽ sống tốt hơn, biết khiêm tốn và quam tâm người khác hơn ...</p><p>                                                         Dế Mèn .</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 14:04:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345278925</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>myl034785</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345294097</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày 27 Tháng 6 Năm 2025</p><p>      Hôm nay ,trời trong xanh , gió thổi mát rượi. Ta vươn mình trong một giấc ngủ dài , bộ cánh ống mượt trong ánh mặt trời .cảm giác thật khoan khoái.Buổi sáng , ta đi dạo quanh hang , gặp Dế Choắt . Cậu ấy gần gò và yếu ớt , trông thật tội nghiệp . Ya khuyên câu ấy nên rèn luyện nhiều hơn , nhưng có lẽ ta hơi cứng rắn quá .Buổi chiều ta nghịch ngơm trêu chị Cốc. Chằng ngờ chị ấy lại giận đùng đùng , suýt nữa ta phải trả giá . May mắn chạy thoát , nhưng Dế Choắt không được may mắn như ta... Giờ đây , ta thấy hối hận. Nếu không bồng bột , có lẽ chuyện đã khác. Bài học là phải biết suy nghĩ trước khi hành động , đừng để sự hiếu thắng gây họa cho người khác.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 14:14:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345294097</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345361198</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Sau khi Dế Choắt ra đi bằng những cú mổ đau đớn, tôi đứng lặng giờ lâu suy nghĩ về bài học đường đời đầu tiên của mình. Tôi bồi hồi và suy nghĩ lại về việc làm của mình. Lẽ ra tôi nên cưu mang giúp đỡ&nbsp;anh bạn hàng xóm hiền lành yếu ớt ấy&nbsp;chứ không phải là hách dịch, trịch thượng với anh. Tâm trí tôi ngập tràn sự ân hận và xót xa. Giá như tôi đồng ý cho Dế Choắt đào một cái ngách thông sang nhà tôi, giá như tôi không trêu chọc chị Cốc để người bạn ốm yếu của tôi phải chịu hậu quả đau xót như vậy. Chính tính cách kiêu căng, tự phụ, coi thường và thích trêu chọc người khác của tôi đã làm hại Dế Choắt. Tôi đứng lặng trước&nbsp;nấm mồ chôn Dế Choắt giữa đồng cỏ xanh um tùm&nbsp;và tự hứa sẽ thay đổi cách sống: cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình.&nbsp;Tôi xin rút kinh nghiệm sâu sắc từ đây về sau, tôi sẽ không bao giờ kiêu căng tự phụ nữa.</p><p>Các câu mở rộng thành phần chính: &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p>- Lẽ ra tôi nên cưu mang giúp đỡ&nbsp;anh bạn hàng xóm hiền lành yếu ớt ấy&nbsp;chứ không phải là hách dịch, trịch thượng với anh. Tâm trí tôi ngập tràn sự ân hận và xót xa.</p><p>- Tôi đứng lặng trước&nbsp;nấm mồ chôn Dế Choắt giữa đồng cỏ xanh um tùm&nbsp;và tự hứa sẽ thay đổi cách sống: cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 14:57:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345361198</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345361767</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Sau khi Dế Choắt ra đi bằng những cú mổ đau đớn, tôi đứng lặng giờ lâu suy nghĩ về bài học đường đời đầu tiên của mình. Tôi bồi hồi và suy nghĩ lại về việc làm của mình. Lẽ ra tôi nên cưu mang giúp đỡ&nbsp;anh bạn hàng xóm hiền lành yếu ớt ấy&nbsp;chứ không phải là hách dịch, trịch thượng với anh. Tâm trí tôi ngập tràn sự ân hận và xót xa. Giá như tôi đồng ý cho Dế Choắt đào một cái ngách thông sang nhà tôi, giá như tôi không trêu chọc chị Cốc để người bạn ốm yếu của tôi phải chịu hậu quả đau xót như vậy. Chính tính cách kiêu căng, tự phụ, coi thường và thích trêu chọc người khác của tôi đã làm hại Dế Choắt. Tôi đứng lặng trước&nbsp;nấm mồ chôn Dế Choắt giữa đồng cỏ xanh um tùm&nbsp;và tự hứa sẽ thay đổi cách sống: cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình.&nbsp;Tôi xin rút kinh nghiệm sâu sắc từ đây về sau, tôi sẽ không bao giờ kiêu căng tự phụ nữa.</p><p>Các câu mở rộng thành phần chính: &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p>- Lẽ ra tôi nên cưu mang giúp đỡ&nbsp;anh bạn hàng xóm hiền lành yếu ớt ấy&nbsp;chứ không phải là hách dịch, trịch thượng với anh. Tâm trí tôi ngập tràn sự ân hận và xót xa.</p><p>- Tôi đứng lặng trước&nbsp;nấm mồ chôn Dế Choắt giữa đồng cỏ xanh um tùm&nbsp;và tự hứa sẽ thay đổi cách sống: cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 14:57:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345361767</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345362160</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Sau khi Dế Choắt ra đi bằng những cú mổ đau đớn, tôi đứng lặng giờ lâu suy nghĩ về bài học đường đời đầu tiên của mình. Tôi bồi hồi và suy nghĩ lại về việc làm của mình. Lẽ ra tôi nên cưu mang giúp đỡ&nbsp;anh bạn hàng xóm hiền lành yếu ớt ấy&nbsp;chứ không phải là hách dịch, trịch thượng với anh. Tâm trí tôi ngập tràn sự ân hận và xót xa. Giá như tôi đồng ý cho Dế Choắt đào một cái ngách thông sang nhà tôi, giá như tôi không trêu chọc chị Cốc để người bạn ốm yếu của tôi phải chịu hậu quả đau xót như vậy. Chính tính cách kiêu căng, tự phụ, coi thường và thích trêu chọc người khác của tôi đã làm hại Dế Choắt. Tôi đứng lặng trước&nbsp;nấm mồ chôn Dế Choắt giữa đồng cỏ xanh um tùm&nbsp;và tự hứa sẽ thay đổi cách sống: cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình.&nbsp;Tôi xin rút kinh nghiệm sâu sắc từ đây về sau, tôi sẽ không bao giờ kiêu căng tự phụ nữa.</p><p>Các câu mở rộng thành phần chính: &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p>- Lẽ ra tôi nên cưu mang giúp đỡ&nbsp;anh bạn hàng xóm hiền lành yếu ớt ấy&nbsp;chứ không phải là hách dịch, trịch thượng với anh. Tâm trí tôi ngập tràn sự ân hận và xót xa.</p><p>- Tôi đứng lặng trước&nbsp;nấm mồ chôn Dế Choắt giữa đồng cỏ xanh um tùm&nbsp;và tự hứa sẽ thay đổi cách sống: cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 14:57:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345362160</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345370753</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Sau khi Dế Choắt ra đi bằng những cú mổ đau đớn, tôi đứng lặng giờ lâu suy nghĩ về bài học đường đời đầu tiên của mình. Tôi bồi hồi và suy nghĩ lại về việc làm của mình. Lẽ ra tôi nên cưu mang giúp đỡ&nbsp;anh bạn hàng xóm hiền lành yếu ớt ấy&nbsp;chứ không phải là hách dịch, trịch thượng với anh. Tâm trí tôi ngập tràn sự ân hận và xót xa. Giá như tôi đồng ý cho Dế Choắt đào một cái ngách thông sang nhà tôi, giá như tôi không trêu chọc chị Cốc để người bạn ốm yếu của tôi phải chịu hậu quả đau xót như vậy. Chính tính cách kiêu căng, tự phụ, coi thường và thích trêu chọc người khác của tôi đã làm hại Dế Choắt. Tôi đứng lặng trước&nbsp;nấm mồ chôn Dế Choắt giữa đồng cỏ xanh um tùm&nbsp;và tự hứa sẽ thay đổi cách sống: cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình.&nbsp;Tôi xin rút kinh nghiệm sâu sắc từ đây về sau, tôi sẽ không bao giờ kiêu căng tự phụ nữa.</p><p>Các câu mở rộng thành phần chính: &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p><p>- Lẽ ra tôi nên cưu mang giúp đỡ&nbsp;anh bạn hàng xóm hiền lành yếu ớt ấy&nbsp;chứ không phải là hách dịch, trịch thượng với anh. Tâm trí tôi ngập tràn sự ân hận và xót xa.</p><p>- Tôi đứng lặng trước&nbsp;nấm mồ chôn Dế Choắt giữa đồng cỏ xanh um tùm&nbsp;và tự hứa sẽ thay đổi cách sống: cần sống hoà đồng, biết sẻ chia và giúp đỡ những người bạn xung quanh mình.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 15:03:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345370753</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345374202</link>
         <description><![CDATA[<p>Từ khi còn bé, tôi đã sống trong một hang đất khô mát, thoáng mát, xung quanh là cỏ non xanh rờn. Tôi thuộc giống dế khỏe mạnh, thân hình cường tráng, đôi cánh bóng mượt như bôi dầu. Hai mảnh vụn dài vểnh lên đầy tuyết. Tôi luôn tự hào vì phong cách oai vệ của mình.</p><p>Lớn lên, tôi càng tự tin vào sức mạnh và sự nhanh nhẹn của bản thân. Tôi hay trườn ngang nơi, bình xem ai ra gì, thậm chí còn nói lời những kẻ yếu hơn mình. Trong số đó có Dế Choắt – người hàng xóm gầy gò, yếu đuối của tôi.</p><p>Một ngày nọ, tôi trình bày trò chơi tình nghịch, xúi Dế Choắt chiêu chị Cốc – một con chim vốn nóng tính và béo khắc. Tôi cho rằng mình thông minh, nhanh nhẹn, có thể tránh được mọi nguy hiểm. Nhưng không ngờ, tai họa đã được nhập vào.</p><p>Chị Cốc tức giận, vỗ cánh ào ào bay đến, vỗ vỗ hoắt lia lịa. Tôi xông vào hang sâu, bỏ mặc Dế Choắt ở bên ngoài. Chỉ một lát sau, tiếng kêu yếu ớt của Dế Choắt vang lên. Khi chị Cốc bay đi, tôi nắng chạy ra, nhưng đã quá rồi. Dế Choắt nằm thoi thóp, trách móc tôi bằng ánh mắt buồn bã. Đến khi cậu ấy thở bằng hơi thở cuối cùng, tôi mới thực sự nhận ra những lỗi lầm của mình.</p><p>Nỗi ân hận ngày cuối cùng trong lòng. Tôi hiểu rằng sự căng thẳng, căng thẳng có thể gây ra hậu quả đau đớn cho người khác và chính cơ thể mình. Từ đó, tôi quyết định thay đổi, sống tốt hơn và không bao giờ coi thường ai nữa.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 15:06:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345374202</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345392300</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Tên của tôi là Dế Mèn. Vì tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực nên rất chóng lớn. Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng.</p><p>Đôi càng của tôi mẫm bóng. Những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Còn đôi cánh trước kia ngắn hủn hoẳn, bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi. Cứ mỗi khi tôi vũ lên là nghe tiếng phành phạch giòn giã. Khi tôi bước đi bách bộ thì cả người rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương được và rất ưa nhìn. Đầu tôi to ra và nổi từng tảng, rất bướng. Hai cái răng đen nhánh lúc nào cũng nhai ngoàm ngoạp như hai lưỡi liềm máy làm việc. Sợi râu tôi dài và uốn cong một vẻ rất đỗi hùng dũng. Tôi rất hãnh diện về ngoại hình của mình.</p><p>Tính cách của tôi thì rất ương bướng. Đôi lúc dám cà khịa với tất cả mọi bà con <a rel="noopener noreferrer nofollow" class="google-anno" href="https://download.vn/dong-vai-de-men-ke-lai-truyen-bai-hoc-duong-doi-dau-tien-41695#">&nbsp;trong</a> xóm. Có khi tôi chọc mấy chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ, hay cả Gọng Vó lấm láp vừa ngơ ngác dưới đầm lên. Mọi người không nói lại tôi phần nhiều vì họ nể hơn là sợ. Bởi vậy mà tôi đã coi mình là đứng nhất ở trong thiên hạ rồi.</p><p>Hàng xóm của tôi là Dế Choắt - một anh chàng nhỏ bé, ốm yếu. Người thì gầy gò và dài lêu nghêu như một gã nghiện thuốc phiện. Tôi trông thấy Dế Choắt mà chỉ thấy coi thường.</p><p>Một hôm tôi sang nhà Dế Choắt chơi, thấy trong nhà luộm thuộm. Tôi liền lên tiếng chê Dế Choắt. Tôi liền lớn tiếng chê bai:</p><p>- Sao chú mày sinh sống cẩu thả vậy? Nhà cửa thì tuềnh toàng, ngộ nhỡ có kẻ nào đến phá thì chú mày gặp nguy ngay. Đúng là có lớn mà chẳng có khôn.</p><p>Dế Choắt tỏ vẻ buồn bã vì chẳng có đủ sức để đào một căn nhà tử tế. Choắt ta còn to gan nhờ tôi đào một cái ngách thông sang nhà để phòng khi có chuyện thì giúp đỡ. Tôi nghe vậy thì thấy thật nực cười, liền nói:</p><p>- Hức! Thông ngách sang nhà ta? Chú mày thì hôi như cú mèo, làm sao ta chịu được. Ai bảo đào tổ nông thì cho chết!</p><p>Nói xong, tôi thản nhiên ra về, mặc kệ Dế Choắt buồn bã. Nhưng rồi có một sự việc xảy ra khiến tôi vô cùng hối hận.</p><p>Mấy hôm liền, trời mưa lớn, trên những hồ ao quanh bãi trước mặt, nước dâng trắng mênh mông. Nước đầy và nước mới thì cua cá cũng tấp nập xuôi ngược. Các loài chim nước cũng tụ tập về đông đủ, đứng đầy cả mặt hồ. Đang suy nghĩ vẩn vơ, bỗng thấy chị Cốc từ dưới mặt nước bay lên, đến đậu gần hang tôi, cách có mấy bước. Tôi nghĩ bụng sẽ trêu chị Cốc một phen ra trò, liền rủ Dế Choắt chơi cùng, nhưng Choắt lại nói:</p><p>- Em xin anh, đừng làm trò dại dột như thế!</p><p>Nghe vậy, tôi liền mắng Dế Choắt nhút nhát, rồi liền cất lời trêu chị Cốc. Nghe tiếng hát, chị Cốc giật mình định bay đi. Nhưng đến khi định thần lại, chị mới trợn tròn mắt, giương cánh lên, như sắp đánh nhau. Thấy chị ta đến gần, tôi nhanh chân chui tót vào hang nấp kín, rồi vắt chân lên giường. Đúng lúc, Dế Choắt đang loay hoay ngoài cửa hang thì bị chị Cốc nhìn thấy. Tiếng chị Cốc đầy tức giận:</p><p>- Mày nói gì?</p><p>Giọng Dế Choắt run rẩy:</p><p>- Lạy chị, em nói gì đâu?</p><p>Chị Cốc lại quát lên:</p><p>- Chối hả? Chối này! Chối này.</p><p>Chị Cốc vừa nói vừa mổ vào người Dế Choắt. Tôi nghe thấy tiếng rên rỉ của Choắt mà kinh hãi, không dám ra cứu. Đến khi nghe tiếng chị Cốc đã bay đi, tôi mới bò lên. Dế Choắt lúc này đang nằm thoi thóp. Tôi hốt hoảng chạy lại đỡ Dế Choắt dậy, khóc lóc:</p><p>- Tôi không ngờ mọi chuyện lại ra thế này. Tất cả là lỗi của tôi…</p><p>Tôi không ngờ Dế Choắt lại nói với tôi câu này:</p><p>- Thôi, tôi ốm yếu quá rồi, chết cũng đành. Nhưng tôi khuyên anh rằng ở đời mà có thói hung hăng, không biết suy nghĩ thì rồi cũng gây họa vào thân.</p><p>Nghe câu nói của Choắt, tôi hối hận vô cùng. Tôi đem Dế Choắt đi chôn, rồi đứng lặng yên hàng giờ trước mộ của Choắt để nghĩ về bài học đường đời đầu tiên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 15:18:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345392300</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345439648</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Sau khi chôn cất Dế Choắt, tôi đứng im lặng thật lâu. Tôi nhận ra bài học đường đời đầu tiên của mình. Tính cách kiêu căng ngạo mạn của tôi thật đáng trách. Vì tích cách đó, mà tôi đã gây ra biết bao hành động sai trái. Tôi thường quát mắng mấy chị Cào Cào ở ngoài đầu bờ khiến các chị phải núp xuống dưới nhánh cỏ khi tôi đi qua. Khi ngứa chân, tôi đã đá anh Gọng Vó khi anh từ vừa dưới đầm lên. Nhưng đáng trách nhất là việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị chị hiểu lầm. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận về những hành động của mình. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng sống tốt hơn, biết coi trọng và yêu quý những người xung quanh hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-27 15:50:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3345439648</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>chuatephiphai109</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3347229302</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long, ngày 15 tháng 1 năm 2025</p><p>Ngày hôm nay, trời thật đẹp. Ánh nắng chan hòa, gió thổi nhẹ nhàng qua những ngọn cỏ xanh mướt. Tôi, Dế Mèn, lại tiếp tục cuộc hành trình của mình, bước đi tự do trên những con đường mà không biết bao giờ mới đến cuối. Tôi đã gặp rất nhiều loài vật, mỗi người đều có những câu chuyện riêng, và tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này.</p><p>Có một chú cào cào tôi gặp sáng nay, với bộ cánh lấp lánh màu xanh. Chú ấy nói rằng cuộc sống của chúng tôi chỉ có thể tồn tại nếu biết tôn trọng và yêu thương những người xung quanh. Tôi không hiểu hết lời chú ấy, nhưng trong lòng vẫn thấy một điều gì đó rất đúng.</p><p>Chiều nay, tôi đến gần một dòng suối trong vắt. Nước mát lạnh làm tôi thư giãn sau một ngày dài. Tôi ngồi bên bờ, ngẫm nghĩ về những điều đã qua. Mặc dù cuộc sống này có đôi lúc khó khăn, nhưng tôi nhận ra rằng tự do, chính là điều tuyệt vời nhất. Không có gì quý giá hơn khi được sống như chính mình, làm những gì mình muốn mà không phải chịu sự ràng buộc nào.</p><p>Tôi tự hỏi, liệu có phải tôi đang tìm kiếm một điều gì đó lớn lao hơn trong chuyến hành trình này? Một câu trả lời về cuộc sống, về sự tồn tại của mỗi loài vật? Hay đơn giản chỉ là tìm kiếm một mái nhà, nơi có thể an toàn, bình yên?</p><p>Nhưng thôi, đó là câu chuyện của ngày mai. Hôm nay, tôi sẽ tiếp tục cuộc hành trình, đi đến những nơi tôi chưa từng đến, gặp gỡ những người tôi chưa từng biết.</p><p>Dế Mèn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-01 02:37:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3347229302</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3347772793</link>
         <description><![CDATA[<p>Hạ Long , ngày 1 tháng 3 năm 2025</p><p>Chôn cất Dế Choắt xong xuôi, tôi đã đứng trước mộ hàng giờ để nghĩ về bài học đường đời đầu tiên của mình. Tôi đã cậy mình có sức khỏe để bắt nạt những người hàng xóm xung quanh. Đầu tiên, tôi quát mắng mấy chị Cào Cào ở ngoài đầu bờ khiến các chị phải núp xuống dưới nhánh cỏ khi tôi đi qua. Rồi thỉnh thoảng, khi ngứa chân, tôi đã đá anh Gọng Vó khi anh từ vừa dưới đầm lên. Tôi tưởng mình như thế đã là giỏi lắm. Nhưng đáng trách nhất là việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị chị hiểu lầm. Nhưng rồi tôi còn chẳng đủ dũng khí để đứng ra nhận lỗi lầm của mình. Cuối cùng khiến Dế Choắt bị chị Cốc mổ cho đến chết. Tôi cảm thấy mình là một kẻ hèn nhát hết sức. Chỉ vì kiêu căng, ngạo mạn mà hại chết người bạn hàng xóm yếu đuối của mình. Tôi cũng chẳng hề dũng cảm một chút nào. Tôi ân hận vô cùng, nhưng cách duy nhất để chuộc lại lỗi lầm lúc này là cố gắng sống tốt hơn, biết coi trọng và yêu quý những người xung quanh hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-02 06:50:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3347772793</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dongocanhkd</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3354984591</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1528703993/d59024ca61b2ac0eab438bc09851bbb4/z6381808215099_3906d664ebf2650c8b42ba92e14344fb.jpg" />
         <pubDate>2025-03-06 23:29:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3354984591</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dongocanhkd</author>
         <link>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3354991719</link>
         <description><![CDATA[<p>Đỗ Linh Chi- Lớp 8A1</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1528703993/259a2b83ba128b5322570159239ce53e/z6381808211503_78fdfe977a9eb0ada9f128f9f25fb3e6.jpg" />
         <pubDate>2025-03-06 23:39:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dongocanhkd/sxnfnbtu9sh5muo8/wish/3354991719</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
