<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Báo tường chi đội lớp 9A5 by Thanh Nga</title>
      <link>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v</link>
      <description>Made with wonder</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-15 13:11:50 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-01-19 23:44:57 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Xã luận</title>
         <author>nthnhnga295</author>
         <link>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891254550</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Mỗi năm, khi trời trở lạnh chuẩn bị sang đông cũng là lúc ngày Nhà giáo đến gần. Đây chính là khoảng thời gian mà các thế hệ học trò hướng về các thầy cô - những người truyền đạt kiến thức, ươm mầm tương . Trong những ngày này, những kỉ niệm đẹp cũng như tâm tư về thầy cô và mái trường như trỗi dậy trong lòng khiến cho mỗi người chúng ta trở nên bồi hồi, xao xuyến. Hai chữ “Thầy cô” vang lên trong tâm trí mỗi người đầy thiết tha, gợi cho ta về những công ơn, những nỗi vất vả không kể xiết của người làm nghề giáo.<br><br>Thời gian trôi nhanh quá! Mới ngày nào em vẫn là cô học trò nhỏ chân ướt chân ráo bước vào trường, ấy vậy mà giờ chỉ còn vài tháng nữa thôi, em sẽ phải nói lời tạm biệt với mái trường Thành Công, nơi em coi như ngôi nhà thứ hai của mình. Trong khoảng thời gian ấy, em luôn đón nhận được tình thương yêu vô bờ bến của các thầy cô. Thầy cô như những người cha, người mẹ thứ hai chỉ dạy em những điều hay lẽ phải, uốn nắn, chỉ bảo để em ngày một tiến bộ. Thầy cô không những giúp em mở ra kho tàng tri thức quý báu, mà con dạy em cách ứng xử, cách làm người, dạy em biết đồng cảm trước những mảnh đời khó khăn, biết đứng lên sau khi vấp ngã. Thầy cô giống như chỗ dựa tinh thần cho chúng em, là người dìu dắt học sinh qua những khó khăn, trắc trở trên con đường học tập. Kiến thức của em ngày càng sâu rộng chính là nhờ công sức của thầy cô. Vì học sinh chúng em, thầy cô đã dâng hiến cả thanh xuân của mình.<br><br></div><div>Vì chúng em, thầy cô có quản ngại gì. Trong nhiều đêm, khi chúng em còn đang say giấc thì dưới ánh đèn leo lét, các thầy, các cô đã hy sinh giấc ngủ và sức khỏe của bản thân để soạn giáo án, cho chúng em những bài học mới vào những tiết học sau. Cũng có những lúc thầy cô phải thức đêm để chấm bài cho học sinh, khi trả bài chúng em biết được đâu là điểm yếu của bản thân, từ đó có thể khắc phục được. Đặc biệt là trong thời điểm dịch COVID-19 đang hoành hành, thầy trò không được gặp nhau trực tiếp, chỉ có thể giao tiếp với nhau qua màn hình điện thoại, máy tính, việc tương tác cũng như tiếp thu kiến thức trở nên khó khăn hơn, ấy vậy mà các thầy cô vẫn cố gắng hết sức, soạn ra những bài giảng hay, thú vị để chúng em có thể tiếp thu được kiến thức bài học. Chao ôi, công lao này không biết kể sao cho hết!<br><br>Theo thời gian, tóc của các thầy cô bạc dần, giọng cũng khàn đi mà chúng em đâu nhận ra. Vẫn có nhiều lúc chúng em nghịch ngơm, lười biếng khiến cho thầy cô phiền lòng. Chúng em vẫn còn viện lý do cho những việc làm không tốt của bản thân, mà quên mất rằng điều đó sẽ làm cho các thầy cô cảm thấy buồn phiền biết chừng nào. Lúc học online, có nhiều bạn tắt camera để trốn học, làm việc riêng mà không hề biết rằng thầy cô đã tốn biết bao công sức để soạn ra được một bài giảng hay, dễ hiểu cho mình. Chúng em thật đáng trách biết chừng nào. Ấy vậy mà thầy cô vẫn sẵn sang tha thứ cho những lỗi lầm này. Cao cả thay!<br><br></div><div>Công ơn của thầy cô thật cao cả biết bao, bao nhiêu ngòi bút cũng không tả hết được. Nhân dịp 20/11 tập thể lớp 9A5 chúng em xin kính gửi quý thầy cô những bài thơ, bài văn bằng tất cả nhiệt huyết của mình. Chúng em xin chúc các thầy cô luôn dồi dào sức khỏe để có thể đồng hành dẫn dắt chúng em trên con đường tri thức.<br><br></div><div><br><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442388380/0ff9a328a5e800764601dfd141bdb8c6/xa_luan.jpg" />
         <pubDate>2021-11-15 13:35:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891254550</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thơ </title>
         <author>nthnhnga295</author>
         <link>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891353954</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;TẶNG THẦY CÔ 20/11<br>Thầy chính là những vì sao lấp lánh<br>Là đèn đường soi rạng lối em đi<br>Còn Cô là người mẹ hiền yêu quý<br>Mà trời dành để dạy dỗ chúng em<br>Mỗi năm chỉ có một lần<br>Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô<br>Học trò bao nét điểm tô<br>Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng<br>Trời thu nắng đẹp tưng bừng<br>Học trò niềm nở vui mừng đến thăm<br>Tung tăng biểu lộ ân tình<br>Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành<br>Bây giờ vài phút mỏng manh<br>Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy<br>Ngày vui nhà giáo sum vầy<br>Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp theo.<br><br>      HOA VÀ NGÀY 20/11<br>Nụ hoa hồng ngày xưa ấy<br>Còn rung rinh sắc thắm tươi<br>20-11 ngày năm ấy<br>Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi<br><br>Cô tôi mặc áo dài trắng<br>Tóc xanh cài một nụ hồng<br>Ngỡ mùa xuân sang quá<br>Học trò ngơ ngẩn chờ trông...<br><br>Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...<br>Xuân sang, thầy đã bốn mươi<br>Mái tóc chuyển màu bụi phấn<br>Nhành hoa cô có còn cài?<br><br>Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...<br>Tà áo dài trắng nơi nao,<br>Thầy cô - những mùa quả ngọt<br>Em bỗng thành hoa lúc nào.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442388380/34c9a5108333f91977164f724766a514/z2937512172759_6c85d7111131766ad8c2ef62f676cdc8.jpg" />
         <pubDate>2021-11-15 14:09:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891353954</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhạc</title>
         <author>nthnhnga295</author>
         <link>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891365149</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi Thầy viết bảng<br>Bụi phấn rơi rơi.<br>Có hạt bụi nào<br>Rơi trên bục giảng<br>Có hạt bụi nào<br>Vương trên tóc Thầy<br><br>Em yêu phút giây này<br>Thầy em, tóc như bạc thêm<br>Bạc thêm vì bụi phấn<br>Đã cho em bài học hay<br><br>Mai sau lớn, nên người<br>Làm sao, có thể nào quên?<br>Ngày xưa Thầy dạy dỗ<br>Khi em tuổi còn thơ<br>                            - Vũ Hoàng -</div>]]></description>
         <enclosure url="https://www.youtube.com/watch?v=MQMv1HY6zyo" />
         <pubDate>2021-11-15 14:13:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891365149</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Truyện cười</title>
         <author>nthnhnga295</author>
         <link>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891383762</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; BÀI VĂN TỦ<br>Cô giáo cho học sinh tả về con vật mình yêu thích nhất. cu Bin 7 tuổi về bắt một con rận nghiên cứu và tả rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, Cô bắt cu Bin làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.<br><br></div><div>Cu Bin làm bài văn như sau: “Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ….”, và chú bắt đầu tả con rận<br><br></div><div>Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá.<br><br></div><div>Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: “Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận:….”.<br>-----------------------------------------<br>         RÚT HẾT TIỀN RA<br>Trong giờ học môn logic lớp 4, cô giáo đưa ra một tình huống: Có một người đàn ông câu cá trên thuyền giữa sông. Mất thăng bằng nên ông ấy ngã xuống sông và bắt đầu kêu cứu.<br><br></div><div>Ngừng lại một phút để cho cả lớp nắm được tình huống, cô tiếp:<br><br></div><div>“Bà vợ trên bờ nghe thấy tiếng kêu cứu của chồng. Biết rằng chồng mình không biết bơi và bản thân mình cũng không biết bơi, xung quanh cũng không có người nào, bà ta liền chạy thẳng đến một ngân hàng gần đó. Theo các em thì bà ấy đến đó để làm gì?”<br><br></div><div>Một bé gái giơ tay:<br><br></div><div>“Thưa cô, có phải bà ấy định rút hết tiền ra khỏi ngân hàng không ạ?”<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442388380/f315a7ed03cd37d4213735e15874b9d6/z2937552005318_33482f8a28d7307d69ec8044e7bc8123.jpg" />
         <pubDate>2021-11-15 14:19:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891383762</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hòm thư góp ý </title>
         <author>nthnhnga295</author>
         <link>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891394186</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442388380/10e40bbcab5eab2bfdfa6bd6c9559788/z2937557588337_9cfe1d502d15470ce0d74400e6ad0f1a.jpg" />
         <pubDate>2021-11-15 14:22:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nthnhnga295/sqy61nejdbc8nr0v/wish/1891394186</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
