<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>văn học của tôi by 27. Lê Thị Bảo Ngọc</title>
      <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv</link>
      <description>bngcwliter</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-04-01 06:46:26 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-07-06 09:44:23 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>?/3/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540505748</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>"Ai bảo tôi cách nào tôi thoát khỏi chấn song tôi?" - Trần Dần&nbsp;</em></strong></div><blockquote>-"ai bảo tôi cách nào tôi thoát khỏi chấn song tôi" - "ai bảo tôi cách nào để tôi thoát khỏi đau khổ của tôi" <br><strong>-&gt; trong triết học Phật giáo, có bàn về "cõi ta bà" của con người và cõi cuối cùng chính là Niết bàn (giải thoát)&nbsp;</strong></blockquote><div>+ <strong>"chấn song" </strong>- là vật chắn, là vật cản trở (theo nghĩa đen), là tấm màn ngăn cách giữa thế giới bên ngoài và sắc tối bên trong của tác giả, là một ranh giới trừu tượng không thể diễn tả được (theo nghĩa bóng)<br>-&gt; <strong>"chấn song tôi"</strong> - xuất hiện trong tôi một bức tường dày cộm không tài nào thoát khỏi, dường như từng "sợi thừng" đang kéo ghì chặt lấy tôi vào sâu trong "ngục đau khổ". -&gt; kìm nén, chôn chặt và phiêu bồng đã lâu để rồi trong tôi như một quả bom phát nổ chậm -&gt; ước muốn thoát khỏi vòng quẩn quanh của u buồn, "chấn song" của chính bản thân tôi.<br>+ trả lời cho câu hỏi của tác giả, tôi nhặt ý văn của <strong>William Faulkner : "</strong><strong><em>The salvation of the world is in man’s suffering." (</em></strong><strong>Sự cứu rỗi của thế giới nằm ở những đau khổ của con người.)</strong> - được đau khổ chính là quyền lợi của con người trong cuộc sống, là món quà không đặt tên của thượng đế, vì chỉ khi biết đau đớn con người mới thật sự hòa mình làm một với hiện thực. <strong>"Only a man who has felt ultimate despair is capable of feeling ultimate bliss." (Chỉ người đã trải qua nỗi đau khổ tột cùng mới có khả năng cảm nhận hạnh phúc tột cùng.) - William Arthur Ward</strong><br> cũng như trong triết học Phật giáo - phải trải qua ải đau khổ, vui buồn<strong> (Tứ diệu đế) </strong>thì đạt cảnh giới của <strong>"Cực Lạc"</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 06:52:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540505748</guid>
      </item>
      <item>
         <title>?/3/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540505884</link>
         <description><![CDATA[<div>"Trường Sơn đông, Trường Sơn tây" -Phạm Tiến Duật&nbsp;</div><blockquote><strong><em><sub>Nói về Phạm Tiến Duật, nhà thơ Đỗ Trung Lai nhận xét: "Đường Trường Sơn - đường mòn Hồ Chí Minh, bằng ý nghĩa vĩ đại của nó, bằng phẩm chất anh hùng của nó, lại đẻ ra một con đường thơ mà nhà thơ hay nhất của con đường ấy, là Phạm Tiến Duật".<br></sub></em></strong><br></blockquote><div>- Hình ảnh ẩn dụ "Trường Sơn đông" và "Trường Sơn tây" -&gt; biểu tượng cho hai nhân vật nam nữ -&gt; chia cắt đôi bên vì nhiệm vụ khác biệt trong thời kháng chiến chống Mỹ đầy rủi ro. <br>+ "Đường ra trận mùa này đẹp lắm <br>Trường Sơn đông nhớ Trường Sơn tây" <br>-&gt; sự nhung nhớ đến tột cùng, "<em>Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông" (tương tư - Nguyễn Bính),</em> cả hai nhân vật đều ở dưới cùng một bầu trời ,cùng một thời gian, cùng thở chung một màu không khí, nhưng lại chia cắt bởi một "dãy Trường Sơn" hai mùa riêng biệt.&nbsp;<br>=&gt; tái tạo hiện thực chia lìa, đau thương và mô tả khoảng cách địa lý cũng như khắc họa tượng trưng rõ nét cho hai trái tim xa vời.&nbsp;<br>=&gt; sáng tạo trong việc sử dụng địa danh để thể hiện nỗi nhớ nhung da diết của mình. Cách diễn đạt này khắc họa rõ sự chia cách ở những miền không gian xa nhau, vừa thể hiện nỗi nhớ thiết tha sâu nặng lan tỏa tâm tư tâm hồn của con người mà bao trùm cả không gian.&nbsp;<br>=&gt; hơn thế từ cái hiện thực và sự sáng tạo ấy, bài thơ đã được phổ nhạc trở thành danh ca trường tồn của nhân loại.&nbsp;<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 06:53:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540505884</guid>
      </item>
      <item>
         <title>?/3/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540506093</link>
         <description><![CDATA[<blockquote>Bước đường cùng - Nguyễn Công Hoan (Cuộc đời của gia đình anh Pha)</blockquote><div><br>- <strong><em>Bàn về tác giả Nguyễn Công Hoan</em></strong> - Một đời văn viết vì con người - sở hữu một phong cách sáng tác vô cùng đặc biệt với hàng loạt tác phẩm gây chấn động trên văn đàn Việt Nam. Ông có giọng điệu và tư tưởng được đánh giá là vô cùng hài hước và trào phúng cũng như chất văn châm biếm khác lạ, không thể lẫn vào người khác. <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngay cả Trương Chính trong "Dưới mắt tôi" cũng từng công nhận : <strong>"Nguyễn Công Hoan là một anh pha trò và là một anh pha trò đậm."</strong><br>1/ <em>Hiện thực cuộc sống </em>: <br>-Những thước phim gai góc, khiến người đọc căm tức đến khôn cùng : <br>+"Thấy chị Pha khóc một cách lố bịch , người Tây Đoan nhăn răng ra cười. Hình như hắn đã chai mắt chai tai về hàng nghìn hàng vạn vụ bắt bớ có tiếng khóc kêu oan thống thiết như thế" <br>+"Anh cũng thản nhiên.....vì anh cho việc phải trói và giải đi, rồi phải tù, mất nhà, mất ruộng đi chăng nữa, là một việc tất nhiên. <br>=&gt; Phẫn uất vì xã hội bất công, thương thay cho những <strong>kiếp người thấp cổ bé họng</strong>. Đọc sách để vạch trần những gian dối cay đắng và nỗi tủi nhục của biết bao kiếp người =&gt; Và liệu rằng nếu một nền tư tưởng vấy bẩn ấy <strong>không được vạch trần</strong> thì giờ đây mấy ai có thể hiểu được? <br>-<strong>"Tắt đèn" (Ngô Tất Tố) và Lão Hạc (Nam Cao)</strong> cũng vậy, đều nêu lên những câu chuyện tuyệt lộ của biết bao "tấm màn rách" phải cố gắng vươn mình che chở lẫn nhau mà chống chọi với tầng lớp giai cấp thống trị. <br>2/ <em>Hiện thực con người</em> <br>- <strong>Anh Pha </strong>(nạn nhân của sự đố kị, ganh ghét giữa những người hàng xóm và là bàn đạp của những tên điền chủ) <br>+ Vợ chồng Pha <strong>thất học (nạn nhân của chính sách Ngu dân của Pháp) </strong>nên u mê, bị địa chủ dùng thủ đoạn để cướp nhà, cướp ruộng. =&gt; đổ tội chôn rượu ở ruộng =&gt; đày anh phải rơi vào cảnh khốn cùng, tù tội<br>+ Dự nghẹn ngào trò chuyện cùng anh : <br>"Chúng ta sống để làm gì? Không để ăn ngon, không để mặc đẹp, không để ở sướng nhưng là để chịu những sự bóc lột của địa chủ tàn nhẫn, những nỗi áp bức của quan lại tham nhngx, những cái bất công của chế độ thối nát chốn hương thôn, để <strong><em>bước đường cùng</em></strong> là đi đến chỗ phá sản. <br>+ Con giun xéo mãi cũng quằn, truyện kết lại bằng một lần vùng dậy của Pha, một cú phang vào đầu Nghị Lại với tất cả lòng hận thù, hình ảnh cuối cùng là Pha bị trói, nghiến răng nhắm nghiền mắt, mặc cho dòng lệ nóng tuông trào.<br>=&gt; Vòng đời ngắn ngủi, cay đắng, quay đi ngoảnh lại rốt cuộc cũng là tội đày, lạc kiếp mà oan ức không thể thống khổ, tỏ bày (chỉ người đứng ở góc nhìn trên mới thấu tình đạt lý). =&gt; Đồng quan điểm, <strong>&nbsp;"Chí Phèo và cái lò gạch cũ ngày nào giờ đây cũng chỉ còn là một tên tù tội và cái nơi thói nát.</strong>" <br>- Lão Nghị : <br>+tàn độc, cậy quyền, ích kỉ và khốn nạn <br>"Thế bây giờ mày có muốn kiện nó không?" - bày kế cho vợ chồng nhà Trương Thi vốn đã có thù hằn với nhà anh Pha nhằm cướp đi ruộng đất của anh <br>=&gt; đại diện cho<strong> một tầng lớp xã hội</strong> đội lớp người tốt, dã tâm mà độc địa&nbsp;<br>- Hồi kết : Nguyễn Công Hoan cũng đã để cho Pha và bác Tân trai nhận ra một sự thực xót xa rằng:</div><div><strong><em>“Rút cục chỉ dân chết, chết vì nạn nhà giàu, chết vì nạn quan. Dân quê còn chết về nhiều cái nạn khác nữa, nạn ăn ở bẩn thỉu, dại dột, sưu cao thuế nặng, nạn lụt, nạn đại hạn, nạn hủ lậu, rút cục nạn gì cũng do cái dốt nát nó đẻ ra cả.”</em></strong><em><br></em><br></div><div><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 06:54:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540506093</guid>
      </item>
      <item>
         <title>?/3/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540506569</link>
         <description><![CDATA[<div>Lối phê bình của Hoài Thanh rất khác biệt và có chiều sâu hơn hẳn những nhà phê bình cùng thời. Rất dễ dàng thấy được đối với cá nhân Vũ Quần Phương trong "Thơ ca và lời bình" chủ yếu ông đưa ra những lời ngợi ca đối với tác phẩm của anh ta rồi đánh giá gần như là chỉ xoay quanh một tác phẩm của riêng anh ta. Tuy nhiên, đối lập với điều đó, Hoài Thanh lại ôn tồn bình phẩm một người dệt chữ qua các tinh hoa mà anh ta đã gieo nên trong làng thi ca Việt Nam, từ đó nêu cảm nhận của bản thân về nét cá tính của thi nhân. Điều đó đã được thể hiện qua bằng vài dòng chữ : "Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lúc một hồn thơ rộng mở như Thế Lữ, mơ màng như Lưu Trọng,...băn khoăn như Xuân Diệu". Bên cạnh đó, nó còn thể hiện, không, đúng hơn là khẳng định cho đường lối phê bình của Hoài Thanh - một nét kì công, có cách nhìn tổng quát trong thời kì mà chính ông từng phải thốt lên :"ồn ào, có khi tợn tạo, vàng thau lẫn lộn" ấy</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 06:56:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540506569</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1/4/2023</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540508807</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong một bài viết truyền cảm hứng cho giới trẻ, Richard Branson (chủ tịch tập đoàn Virgin) đã từng chia sẻ rằng : "Động lực lớn nhất của tôi là gì? Đó là không ngừng thách thức chính mình. TÔi thấy cuộc sống giống như một trường đại học lớn mà tôi chưa bao giờ được học.".Hay một câu hỏi trừu tượng cũng được đặt ra : tại sao Trái Đất lại hình cầu? Xin thưa, vì hình cầu sẽ không bao giờ có điểm dừng, nó sẽ không xuất hiện góc cạnh và bất kì rào cản nào trên con đường chạy theo quỹ đạo của nó mà thay vào đó nó sẽ mãi tiến về phía trước như dòng chảy thời gian vô tận (thời gian là vô hạn). Vậy nên con người sẽ tự thiết lập một tư duy : "Khi bạn leo lên tới đỉnh một ngọn núi, bạn sẽ nhận ra hành trình chinh phục vẫn chưa dừng lại." (Mở bài)&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 07:04:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540508807</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1/4/2023</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540620623</link>
         <description><![CDATA[<div>HƯƠNG SỨ VẤN VƯƠNG TỪNG KẼ LÁ<br>TRẦN CHUYÊN BƯỚC SANG TUỔI HAI BA <br><br>Lửa Trần Chuyên truyền đi không bao giờ tắt.&nbsp;<br><br>Qua hai mươi ba mùa sứ trổ bông, ngọn lửa ấy vẫn được thắp sáng bởi sự nhiệt huyết, niềm đam mê cháy bỏng và tình cảm sâu đậm nhất của những người Nhà.<br><br>Với niềm tự hào sâu sắc về chặng đường 23 năm đã qua và hy vọng về những hành trình mới với thật nhiều trái ngọt, CLB Báo Chí - Truyền Thông xin chúc cho Trần Chuyên sẽ ngày một vững mạnh để tiếp bước những truyền thống vẻ vang và mãi là mái nhà chung của mọi thế hệ người con tại Nhà. Cảm ơn tất cả các tập thể và cá nhân đã trở thành những “mảnh ghép” không thể thiếu trong quá trình xây dựng nên ngôi nhà thân thương này thật vững mạnh và góp phần làm rạng danh hai tiếng “Trần Chuyên”.&nbsp;<br><br>Tuổi hai ba, Trần Chuyên mãi là Nhà.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 12:55:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540620623</guid>
      </item>
      <item>
         <title>?/3/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540639881</link>
         <description><![CDATA[<div>"Thơ là rượu của thế gian" - Huy Trực. Thơ là chất gây nghiện, là bản tình ca không lời. Nó đã đến và làm con người ta say trong cơn mụ mị rồi chuốt từng ngụm đời vào trái tim đang nung nấu. Từ đó, "người thơ" mới thả mình trôi dạt vào bờ cõi văn học, vỡ òa ra tấn điều tạ ý mà trước kia chưa từng hay biết. Vậy nên, xuất phát từ cốt lõi của thơ, có ý kiến cho rằng: "Thơ vẫn là sự sống, nhưng là sự sống đọng lại, biến thành cái đẹp" (Mở bài)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 13:42:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540639881</guid>
      </item>
      <item>
         <title>?/3/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540640962</link>
         <description><![CDATA[<div>TÁC PHẨM : SỐ PHẬN CON NGƯỜI (Sholokhov - nhà văn theo đuổi lối viết đúng hiện thực)&nbsp;<br><br>1/ "Mùa thu hiện thực"&nbsp;<br>- Đây là tác phẩm hiện thực nhất trong vô số tác phẩm hiện thực của nền văn học Nga. Trong văn học Xô viết, nhà văn tập trung thể hiện hình tượng con người bất hạnh sau chiến tranh, nhìn cuộc sống và chiến tranh một cách toàn diện, chân thực. Về sau, truyện được in trong tập Truyện Sông Đông.<br><br>-Đoạn trích khẳng định sức mạnh tiềm ẩn và những cống hiến của nhân dân Nga nói chung và trong sự nghiệp bảo vệ và xây dựng Tổ quốc. Đồng thời thể hiện lòng khâm phục và tin tưởng ở tính cách người Nga kiên cường và nhân hậu.<br>+&nbsp; Niềm tin vào sức mạnh của con người Nga<br><br></div><div>+ Nỗi lo lắng, băn khoăn về tương lai của hai con người: “Hai con người côi cút... phía trước?”<br><br></div><div>+ Thái độ tin tưởng vào sức mạnh con nguười Nga: “Thiết nghĩ,... có thể đương đầu với thử thách”.<br><br></div><div>-Nhân vật trung tâm của tác phẩm là một người lính dũng cảm, một người có trách nhiệm cao cả. Đặt nhân vật vào nhiều mối quan hệ với dân tộc, nhân dân, thời đại, gia đình,...nhà văn đã nâng nhân vật lên tầm vóc sử thi.<br>&nbsp;<br>+ Hoàn cảnh bất hạnh, mất mát tận cùng: vợ và các con gái đều chết, ngôi nhà chỉ còn là một hố bom, niềm hi vọng duy nhất là A-na-tô-li cũng vỡ vụn.<br><br></div><div>+ Lang thang, phiêu bạt đi tìm người bạn cũ, xin làm lái xe và hàng đêm chìm vào men rượu để chống đỡ nỗi đau.<br><br></div><div>+ Tâm trạng: đau đớn, cô độc, luôn cảm thấy trong người có cái gì đó “vỡ tung ra”</div><div><br>=&gt; Nhân vật chính vừa là biểu tượng của nhân dân Nga, vừa là một số phận cá nhân với những cảnh ngộ, sự từng trải và bước đường đời rất riêng.&nbsp;<br><br>2/ "Mùa thu của bản thân anh"&nbsp;<br>-Đây là truyện được viết theo thể loại truyện lồng truyện, nhân vật "tôi" (Tác giả) thuật lại câu chuyện anh nghe được từ Sholokhov, tác phẩm có hai người kể chuyện : tác giả và nhân vật, nhiều tình huống nghệ thuật đặc sắc để thử thách, khám phá chiều sâu tính cách Nga, con người Nga<br>=&gt; Hóa thân thành nhân vật để mô tả về tính cách con người Nga trong trí tưởng tượng.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 13:44:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540640962</guid>
      </item>
      <item>
         <title>?/3/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540641606</link>
         <description><![CDATA[<div>Chuyến hành trình của một người cầm bút bao giờ cũng đầy ắp những "cung bậc cảm xúc". Để chúng đưa những làn điệu vào trái tim người đọc, để gãy một khúc nhạc trường tồn, điều đó minh chứng như một sứ mệnh trầm bổng mà bất kì nhà thơ, nhà văn nào cũng phải thực hiện,&nbsp; "Nhà văn phải là người đi tìm những hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn của con người." (Nguyễn Minh Châu). Thế mà với người ta, có bao giờ nhiệm vụ ấy chỉ một người là đủ đâu? Vì một khúc nhạc, một làn điệu chỉ được tạo nên từ vô số tổ hợp bên trong nó. Hình ảnh "Cây đàn" là hình ảnh so sánh với văn học của cả dân tộc, có tính chỉnh thể, tổng hợp và thống nhất&nbsp; . Ý chỉ văn học mang&nbsp; âm thanh, cấu tạo đan kết và bền chặt như những đầu mối nối con người lại với nhau. Thật vậy, văn học giúp ta nhận thức được các giá trị tinh thần kết tinh trong thế giới đối tượng và khơi gợi những mong muốn bộc lộ cảm xúc mãnh liệt. Bên cạnh đó, cách ví von nhà văn như một "sợi dây" đã đánh bật lên được lý do vì sao văn học trở thành một cây đàn. Bởi lẽ, vì mỗi sợi dây đều mang cho mình những "âm điệu riêng", những "cung bậc riêng" và mang một tính cá thể rất độc đáo. Từ đó, nó góp phần tạo nên một chất rất khác ở mỗi "dây đàn" nhưng vẫn góp vào cái chung một cách tinh tế. Thế nên, cả câu nói ý chỉ văn học là một vòng tròn lớn, là sân chơi&nbsp; bao trọn các nhà văn mà mỗi nhà văn trong đó lại góp phần và đóng vai trò nhiệm vụ khác nhau. Bên cạnh đặc điểm chung về tâm hồn, tính cách dân tộc, mỗi nhà văn khi sáng tác đều có cá tính sáng tạo riêng với những quan niệm nghệ thuật riêng biệt. Nam Cao, trong một tác phẩm văn chương của mình đã viết: “Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những gì chưa có” Chính tính độc đáo này tạo nên một chỉnh thể trong văn học, cụ thể là văn học Việt Nam. Đó cũng là chất xúc tác hình thành nên trái tim với nhịp đập và tần số khác nhau trong cách sáng tác của mỗi nhà văn.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 13:45:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540641606</guid>
      </item>
      <item>
         <title>?/3/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540641986</link>
         <description><![CDATA[<div>Những cây bút vẩy mực lên trang trắng của nền văn học bao giờ cũng để lại những màu sắc đa dạng. Vì ở đó là sân chơi của hầu hết các tay đua có cá tính khác nhau. Là những cá thể đơn độc, mang trong mình những trải nghiệm độc đáo, những nốt trầm bổng luyến láy ở các cung bậc riêng biệt. Thế nhưng, vì là "sân chơi" nên nó vẫn mang một "luật lệ", một "quy định" và một "cái chung" mà bất kì người cầm bút nào cũng phải hiểu và nghiền ngẫm từ trên cơ sở đó. Do vậy, văn học cũng chia ra tính chung và tính riêng trong phong cách sáng tác của mỗi "nhà du hành thời gian" <br><br>CHUNG <br>Văn học không có khuôn khổ, văn học là một hình thức nghệ thuật mà nghệ thuật thì lại là một cách thể hiện sáng tạo. Thế nhưng nó vẫn tồn tại những cái chung mà mỗi nhà văn, nhà thơ phải tự dựa trên cái dàn bài ấy, mẫu hình ấy để tự bộc bạch cảm xúc riêng. Đó cũng là một hệ thống tư tưởng. <br><br><br><br><br><strong>RIÊNG </strong><br>Marcel Proust từng nói “Đối với nhà văn cũng như đối với nhà họa sĩ, phong cách không phải vấn đề kỹ thuật mà là vấn đề cái nhìn”. Từ đó,&nbsp; ở hai trường phái và góc nhìn khác nhau đã tạo nên một sự đối lập giữa Xuân Diệu và Vũ Đình Liên. Nhà thơ Xuân Diệu đã từng viết "Vội vàng" gửi đến nhà thơ Vũ Đình Liên với những dòng thơ sau chắc chắn sẽ khiến bạn đọc tò mò và đau đáu :&nbsp;<br>Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:<br>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.<br>Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,<br>Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,<br>Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.<br><br>Ở đây, hầu như cả làng thi nhân Việt Nam đều đồng tình với cách sống vô cùng mới của Xuân Diệu. Anh độc lạ, anh mang một màu sắc mới hoàn toàn và anh có một cá tính riêng biệt không hề bị trộn lẫn bởi tạp chất. Anh bước đến nghề viết với phong thái rất "Tây", người ta cho rằng vì anh học theo văn học Pháp, anh yêu say đắm lối viết ấy nên đã khai quật trái tim nồng ấm và nung nấu nó lên nguồn cảm hứng mới lạ. Có một ý kiến cho rằng, đó là phong trào "Thơ mới", là Xuân Diệu chạy theo xu hướng đổi mới nhưng vẫn có giọng điệu và tiếng nói riêng biệt. Thế nhưng, hết thảy những điều như vậy đều trái ngược với cái nhìn của Vũ Đình Liên. Nếu ở Xuân Diệu là sự "vội vàng một nửa", "không chờ đợi nắng hạ mới hoài xuân",...là sự buông xuôi những điều đã cũ, là sự chào đón một điều mới lạ, là một tâm thế sẵn sàng tiếp nhận những chuyến hành trình khác thì ở Vũ Đình Liên lại :&nbsp;<br>Cũng tuổi bảy ba<br>Đọc thơ "Tự cảnh"<br>Xót lòng người xưa<br>Khơi sâu hối hận<br>&nbsp;Với tiêu đề của bài thơ "Bảy mươi ba tuổi hối hận" cũng đã nhói lên trong người đọc một chút mơ hồ về lối sáng tác của nhà thơ. Đáng nhẽ ở "tuổi bảy ba", người ta thường chọn cách nghỉ ngơi sau quãng thời gian dài đằng đẵng vật lộn với cuộc sống, chọn cách chiêm nghiệm và hưởng thụ cuối đời trước khi xua tay vĩnh biệt cõi trần. Thì anh lại chọn cách khơi gợi quá khứ. Chẳng biết thứ gọi là "hối hận" ấy xuất phát từ đâu và từ buổi nào, vốn dĩ đã thuộc về ai. Chẳng biết đã trôi qua bao lâu rồi, nhưng ở nhà thơ nó vẫn đọng lại trong anh thật nhiều nỗi vương vấn, kì cục. Để rồi anh nhung nhớ và sục sôi, cuối cùng chẳng chịu được mà phải đúc kết thành một bài thơ như một dấu hiệu khẳng định về một nỗi u hoài trong anh.&nbsp;<br><br>Từ đó, sự đối lập giữa hai nhà thơ dần được phơi sáng rõ ràng. Thế nhưng, người ta không chối bỏ và ràng buộc cả hai vì nếu ta đồng cảm sâu sắc ở phương diện nào, ở nhà thơ nào thì ta sẽ thấu hiểu. Vì chọn tương lai hay quá khứ vẫn luôn là vấn đề nan giải của hàng ngàn con người. Bên cạnh đó, Xuân Diệu gửi đến Vũ Đình Liên bài thơ "Vội vàng" đã làm bạn đọc sống dậy những cảm giác thích thú mới lạ vô cùng trong cách tương phản giữa hai lối viết của hai thi nhân.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-01 13:46:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540641986</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1/4/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540654406</link>
         <description><![CDATA[<div>Mở bài :&nbsp;<br>Giữa lòng thành phố, ngân lên một khúc "Quốc ca" quãng dài. Thật rạo rực thay cho những tấm thân mang trong mình dòng máu Đại Việt 1000 năm trường tồn. Đất nước - bóng hình của đất mẹ ngàn đời uy vọng vang danh, là cái nôi nuôi dưỡng triệu triệu trái tim cùng chung một nhịp đập. Gói gọn trong hai chữ "công dân". Tôi tự hào là một công dân Việt Nam. Đất nước trong tôi, là một tình yêu nồng nàn rực lửa, cháy bỏng như ngọn lửa thiêng hồng đuốc - "Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta." (Hồ Chí Minh). Thế nên tình yêu của tôi lãng mạn, lãng mạn như một thứ tình không tên.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1798543949/74da9c772b6e1763f041e981e1c743ab/337563406_1285734195390498_4977558632800676667_n.jpg" />
         <pubDate>2023-04-01 14:10:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2540654406</guid>
      </item>
      <item>
         <title>2/4/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2541145639</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Phan Hồn Nhiên</em></strong><em> (sinh năm </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1972"><em>1972</em></a><em>) là một nữ nhà văn </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam"><em>Việt Nam</em></a><em>, tác giả của những cuốn tiểu thuyết, truyện ngắn hiện đại và tưởng tượng. Chị bắt đầu viết sách từ năm 1992 và đã có nhiều cuốn sách ra mắt được đông đảo công chúng trên cả nước đón nhận. </em><em><mark>Chị từng chia sẻ rằng : “Trong các buổi thảo luận, tôi có dịp lắng nghe các nhà văn quốc tế chia sẻ về kỹ thuật viết, quá trình </mark></em><strong><em><mark>phát triển hệ thống nội dung, tìm kiếm sự độc đáo, cũng như mục tiêu khi viết truyện ngắn của riêng từng người. </mark></em></strong><em><mark>Những kinh nghiệm ấy rất thiết thực cho cá nhân tôi. Với một số nhà văn, truyện ngắn là bước đệm không thể thiếu giúp họ bứt phá với tiểu thuyết tiếp sau.” =&gt; dày dặn kinh nghiệm và vốn liếng phong phú.&nbsp;</mark></em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-02 14:25:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2541145639</guid>
      </item>
      <item>
         <title>9/4/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2547806368</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>VÌ SAO TÌM KIẾM BẢN THÂN QUAN TRỌNG?&nbsp;<br></strong>Chade-Meng -&nbsp; người rất có ảnh hưởng đến văn hóa Google, là người mà bất cứ nhân vật nổi tiếng nào khi đến thăm công ty cũng đều muốn gặp. Tham vọng của Meng chính là: <strong><em>“Soi sáng tâm trí, mở rộng trái tim và tạo ra hòa bình thế giới”.<br>1/ Lý lẽ 1 <br></em></strong>&nbsp;Đầu tiên, tìm kiếm bản thân rèn luyện được sự chú ý đến bản thân mình.Đôi lúc giữa những guồng quay của cuộc sống, con người nhỏ bé luôn bị cuốn theo những đợt bão lớn của cuộc sống. Thì giờ, hoạt động, tâm trí đều bị chi phối bởi "ma rối" của chính cuộc đời họ. Một liều thuốc trấn an và chữa lành duy nhất, chỉ có thể là "Search Inside yourself" - Tìm kiếm bên trong bạn. Khi bạn mở trái tim ra và lắng nghe từng huyết mạch đang cuồn cuộn chạy trong từng thớ thịt của bạn, bạn sẽ tự <strong><mark>chú ý được tiếng gọi tâm hồn. </mark></strong><mark>Chú ý là nền tảng của mọi năng lực cảm xúc và nhận thức cao hơn.</mark> Do đó, bất cứ giáo trình rèn luyện trí thông minh cảm xúc nào cũng đều phải bắt đầu với việc rèn luyện khả năng chú ý. Ý tưởng ở đây là rèn luyện khả năng chú ý để tạo ra một tâm trí vừa an bình vừa sáng sủa. Một tâm trí như vậy sẽ tạo nền tảng cho trí thông minh cảm xúc - <em>"Nhận thức là sức mạnh ẩn giấu trong khoảnh khắc Hiện tại , và ta cũng có thể gọi nhận thức là sự Hiện diện" - Eckhart Tolle.</em><br>2/ Lý lẽ 2 <br>Thứ hai, tìm kiếm bản thân mình, chính là cách duy nhất để <strong><mark>tự làm chủ bản thân mình và hiểu được người khác</mark></strong> - "Biết người, biết ta trăm trận trăm thắng" (Tôn Tử). Muốn hiểu được người khác muốn gì, thì trước tiên ta phải hiểu được bản thân ta thật sự muốn gì trước. Tìm kiếm bản thân là công cụ của việc truy lùng mọi dấu vết của câu hỏi "Tôi là ai?" và "Tôi đang làm gì?". Nếu một ngày, bạn thật sự quyết tâm tìm ra câu trả lời, thế giới nội tâm sẽ của bạn sẽ đầy ắp những chuyến phiêu du thú vị mà bạn đã đi tìm kiếm chính mình. Thế giới quan của con người phong phú và kì diệu hơn bạn nghĩ =&gt; Tìm kiếm bản thân mình cũng có thể nhìn thấy được bản thân người khác =&gt; Học hỏi và xây dựng được tượng đài kiến thức =&gt; Cuộc sống luôn luôn màu sắc và đa dạng. <br>3/ Lý lẽ 3 <br>Khoa học đã chứng minh rằng, con người qua từng giai đoạn phát triển sẽ thay đổi bản thân. <strong><mark>Có thể làm mới, sống lại điều đã cũ hoặc là tiếp tục duy trì bản thân mình nhưng theo một cách khác</mark></strong> - người ta vẫn thường gọi là mindset =&gt; Vì thế mỗi ngày đều là cách đi tìm một "con người mới" trong thế giới của mình. "Cuộc sống đa sự, con người đa đoan", thật khó để giữ khư khư trong mình một hình hài mãi =&gt; Dưới tác động của sự vận hạnh hành tinh xanh, chẳng ai có thể cản lại sức hút của thay đổi. Do đó, sau những lần thay đổi, ta phải đi tìm lại thế giới tâm hồn lại một lần nữa =&gt; Để thích nghi, để một lần nữa làm tiền đề cho sự thay đổi khác.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-09 02:37:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2547806368</guid>
      </item>
      <item>
         <title>23/4/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2564464260</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>MỞ BÀI</strong> <br>"Sống là chi, là cho và nhận lại,<br>Sống là mơ,là uớc vọng tương lai<br>Là cống hiến sức mình cho cuộc đời<br>Để nhắm mắt lại, tâm hồn thảnh thơi" <br>(Sống là - Hữu Thỉnh) <br>"Trần gian là cõi tạm, thân xác này chỉ là tạm bợ" - HectorTran. Vậy nên "đời cho ta quá nhiều" nhưng đôi lúc "ta chưa cho đời được gì" (Đen Vâu). Phàm thường nhân sinh quan có quá nhiều chuyện rắc rối cứ cố bấu víu lấy đôi chân nhỏ bé của ta, nên ta luôn tự giam mình trong những uẩn khuất - "ai chỉ tôi cách nào tôi thoát khỏi chấn song tôi" (Trần Dần). Rồi dần dần ta trưởng thành trong những 'manh cơm ôi thiu' của cuộc sống. Thật đáng tiếc, ta ích kỷ, ta vụng lợi và lừa lọc lẫn nhau. Và liệu rằng chiếc bè thuyền <mark>"sống cống hiến"</mark> có thể giữ vững sức mạnh cứu vớt con người khỏi bốn bề nhân gian đau khổ không? Kỳ thật, Peter Marshall đã từng nói thế này : "<em>Thước đo của cuộc đời không phải là thời gian mà là sự cống hiến.". </em>Tôi cho thế cũng có phần lý của riêng nó.&nbsp; &nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-23 05:25:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2564464260</guid>
      </item>
      <item>
         <title>23/4/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2564464439</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>KẾT BÀI </strong><br>Trải qua bao cuộc bể dâu, trôi nổi và bập bùng. Chẳng có "cơn mưa nào là không tạnh". Duy chỉ có tư tưởng sống cống hiến mới có sức mạnh vượt qua trùng trùng những đau đớn, băng hoại và điên dại của thời gian. Theo tôi, Tony Robins quả thật chí phải khi quả quyết : "<em>Không phải chúng ta nhận được gì. Mà chúng ta trở thành ai, chúng ta cống hiến điều gì… mới trao ý nghĩa cho cuộc đời ta.". </em>Dẫu rằng ta đã nhận ra giữa một vườn địa đàng, ta thật khó để tìm ra cho mình được một bông hoa đẹp nhất. Thay vì truy lùng cái đẹp trong hương sắc chi bằng chấp nhận tìm cho mình một bóng hồng vừa ý, thỏa mãn và toại nguyện nhất. <mark>Sống cống hiến</mark> cũng thế, nó cũng gieo rắc trong trái tim ta hiểu thế nào là đủ, thế nào là hoàn hảo của một đời người. Đôi lúc trải qua một cuộc bể dâu, con người chỉ cần tìm cho mình một góc nhỏ riêng và tự nguyện trao đi hết những gì họ có, đấy là chút ân huệ cuối cùng của cuộc đời : <em><br></em><strong><em>"</em></strong><strong>Cây sẽ cho lộc và cây sẽ cho hoa<br>Em hãy yêu con người ngọt ngào đời vẫn thế<br>Em hãy dâng cho đời một nụ hoa tình cờ"<br>(Hoa xuân ca - Trịnh Công Sơn)&nbsp;</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-23 05:26:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2564464439</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28/5/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2607165682</link>
         <description><![CDATA[<div>Đối với tôi, mỗi ngày thức dậy là một chuyến hành trình mới theo đó là một bước tiến mới trong vốn kiến thức văn học. Tuy nhiên, ở đâu đó vẫn đọng lại trong tôi những hình ảnh nghiền ngẫm, dai dẳng cứ bám theo không ngừng của "Sang thu" - Hữu Thỉnh<br>1/ Đồng cảm :&nbsp;<br>-Đọc sâu vào bài thơ ta mới hoàn toàn nhận ra những ý nghĩa cốt lõi mà chỉ thể hiện qua mặt chữ thôi là chưa đủ. Những tư tưởng quan niệm của tác giả về tuổi đời của nhân sinh. Khoảng thời gian cuối hạ đầu thu như một hình ảnh mới ẩn dụ cho việc đoạn tuổi của ta giờ đây đã bị rút ngắn lại và có bước chuyển mới. Vì thế dường như những vang động cuộc đời của người lớn tuổi chẳng còn là trắc trở.&nbsp;<br>2/ Thanh lọc&nbsp;<br>-Ngỡ ngàng (Trước tài năng nhận diện ra sự chuyển biến mùa của HT) - Suy ngẫm (Triết lý cuộc đời)<br>-Từ đó, nâng cao tầm nhìn (đăng cao vọng viễn) về những gì chuyển biến quanh cuộc sống dẫu là lớn hay nhỏ (sinh- lão- bệnh- tử) và với người dày dặn kinh nghiệm thì giờ đây điều đó chẳng còn là nỗi vấn vương.&nbsp;<br>3/ Bừng tỉnh&nbsp;<br>- Hữu Thỉnh từng nói rằng ông khai bút ra "Sang thu" vào một buổi nọ bên hàng nước cùng bè bạn chuyện trò, và vì cảm giác thoang thoảng của mùa thu đang đến mà ông chợt choàng tỉnh, giật mình nghiền ngẫm về những triết lý của tuổi xế chiều. Rồi ông đem hết thảy những ý nghĩ ấy vào bài thơ như muốn người đọc phải vỡ òa trước những gì mà ông đã chứng kiến và lướt qua. Đó là những chân lý, giao thoa giữa đất trời và giữa những mốc thời gian tuổi tác, cũng như ông cha ta đã nói "Gừng càng già càng cay". Vì thế những gì họ đã trải qua giờ đây chỉ còn là những bài học cũ trong đời.&nbsp;<br>4/&nbsp; Ghi tạc :&nbsp;<br>-Tuy bài thơ này, tôi học đã rất lâu nhưng đối với tôi nó lại trở thành một chấp niệm không thể nào quên được. Tôi yêu cách Hữu Thỉnh làm thơ vì :&nbsp;<br>"Không có sách, chúng tôi làm ra sách&nbsp;<br>Chúng tôi làm thơ ghi lấy cuộc đời mình"&nbsp;<br>Và đặc biệt là đối với sang thu, lại là nỗi đau đáu, trăn trở về những triết lý cuộc đời.Dường như đọc tác phẩm đã khai sáng và thổi mát trái tim tôi từ buổi nào. Không những thế, tôi cũng tin rằng tác phẩm đã không ít thì nhiều đã khiến độc giả dư luyến (luyến lưu), dư khoái (phấn khích, khoái cảm). Dẫu thế, tôi vẫn hoài nghi :"Liệu rằng vượt qua mọi sự băng hoại của thời gian, tác phẩm vẫ còn chống chọi được để trường tồn mãi hay không?"<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-05-28 13:07:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2607165682</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28/5/23</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2607166472</link>
         <description><![CDATA[<div>NGUYỄN CÔNG HOAN<br><strong>1. Địa lợi</strong>&nbsp;</div><div><em>* Quê hương : </em>Nguyễn Công Hoan quê ở làng Xuân Cầu, tổng Xuân Cầu, huyện Văn Giang, phủ Thuận Thành, tỉnh <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%AFc_Ninh">Bắc Ninh</a> (nay thuộc xã <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ngh%C4%A9a_Tr%E1%BB%A5">Nghĩa Trụ</a>, huyện <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_Giang">Văn Giang</a>, tỉnh <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%C6%B0ng_Y%C3%AAn">Hưng Yên</a>)</div><div><em>* Gia đình :</em> <br>- Ông sinh ra trong một gia đình quan lại xuất thân <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nho_gi%C3%A1o">Nho học</a> thất thế. Từ nhỏ Nguyễn Công Hoan đã được nghe và thuộc rất nhiều câu thơ, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A2u_%C4%91%E1%BB%91i">câu đối</a> và những giai thoại có tính chất trào lộng, châm biếm, đả kích tầng lớp quan lại.<br><strong><em>=&gt; Điều đó đã làm ảnh hưởng mạnh mẽ đến phong cách văn chương của ông sau này. Ví dụ như tiểu thuyết "Bước đường cùng" đã cho thấy rõ đề tài mà ông đang hướng đến.</em></strong><br>- Ông có 3 người em trai đều tham gia hoạt động cách mạng và giữ cương vị quan trọng =&gt; một trong những lý do thúc đẩy ông tham gia cách mạng sau này. <br>2<strong> .Thiên thời</strong> <br>- Có thể nói Nguyễn Công Hoan là ngọn cờ đầu của văn học hiện thực phê phán Việt Nam... Nguyễn Công Hoan đến với chủ nghĩa hiện thực bằng văn học trào phúng. Từ những truyện đầu tiên, ông đã tìm đề tài trong những người nghèo khổ, cùng khốn của xã hội. Đa số nhân vật phản diện của ông đều thuộc tầng lớp thượng lưu giàu có và quan lại, cường hào.<br>- Trước CM : Ông tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, làm nghề dạy học ở nhiều nơi (như <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A3i_D%C6%B0%C6%A1ng">Hải Dương</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%A0o_Cai">Lào Cai</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nam_%C4%90%E1%BB%8Bnh">Nam Định</a>,...). Ông viết văn từ sớm, tác phẩm đầu tay <em>Kiếp hồng nhan</em> (viết năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1920">1920</a>, được <em>Tản Đà thư điếm</em> xuất bản năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1923">1923</a>) là một đóng góp cho nền văn xuôi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam">Việt Nam</a> bằng <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BB%91c_ng%E1%BB%AF">chữ Quốc ngữ</a>.<br>- Sau CM :<br>+ Ông giữ chức Giám đốc kiểm duyệt báo chí Bắc Bộ, kiêm Giám đốc Sở Tuyên truyền Bắc Bộ. Sau đó ông gia nhập Vệ quốc quân, làm biên tập viên báo Vệ quốc quân, giám đốc trường Văn hóa quân nhân, chủ nhiệm và biên tập tờ Quân nhân học báo.Ông là đảng viên Đảng Lao động Việt Nam từ năm 1948. Năm 1951 ông làm việc ở Trại tu thư của ngành giáo dục, biên soạn sách giáo khoa và sách Sử Việt Nam hiện đại từ Pháp thuộc đến năm 1950 dùng cho lớp 7 hệ 9 năm. <br>+ Ông cũng viết bài cho báo Giáo dục nhân dân, cơ quan ngôn luận đầu tiên của Bộ Quốc gia giáo dục lúc bấy giờ. Từ sau năm 1954, ông trở lại nghề văn với cương vị Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam(khóa đầu tiên 1957-1958), ủy viên Ban Thường vụ trong Ban Chấp hành Hội nhà văn Việt Nam các khóa sau đó. Ông cũng là ủy viên Ban chấp hành Hội liên hiệp Văn học nghệ thuật Việt Nam, chủ nhiệm tuần báo Văn (tiền thân của báo Văn nghệ).<br><strong><em>=&gt; Nguyễn Công Hoan có nhiều đóng góp có ích cho đất nước trước và sau khi cách mạng diễn ra. Là một nhà văn tiêu biểu của văn học hiện thực phê phán Việt Nam và là ngòi bút của các tác phẩm nổi tiếng như "Tắt lửa lòng" (sau đó được chuyển thể thành vở cải lương nổi tiếng "Lan &amp; Điệp") , "Lá ngọc cành vàng", "Kiếp hồng nhan",...</em></strong></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-05-28 13:09:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2607166472</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28/5/23 (Not mine)</title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2607167634</link>
         <description><![CDATA[<div>BÍCH KHÊ<br>-Quãng Ngãi: có bề dày lịch sử lâu đời, ảnh hưởng từ các văn hóa,lối sống từ thời còn bị đô hộ nên phong cách thơ có khi vừa thơ mộng trữ tình, cổ xưa, khi lại mãnh liệt thắm thiết nhưng mộc mạc chất phác, ít trau chuốt mượt mà, có cái gì sống sít và phóng khóang đến táo bạo như cách sống của người dân nơi đây. <br>Nhưng thơ Bích Khê lại là sự giao lưu giữa thơ cổ và thơ hiện đại. Ông sáng tác thơ đường luật từ nhỏ, và lớn lên thì ông chịu ảnh hưởng từ mỹ học và chuyển sang lối thơ mới.&nbsp; “tính chất tượng trưng là đặc điểm quán xuyến toàn bộ thơ Bích Khê, nó chi phối cả những bài mang cảm xúc dữ dội cũng như những bài nhẹ nhõm (Nguyễn Huệ Chi)<br>-Xuất thân từ gia đình có truyền thống nho gia và nghệ thuật: Bích Khê theo đuổi sự thật, quê hương, cái đẹp. Trong <em>Tinh huyết</em> là lối sáng tác tượng trưng, thường dựa vào liên tưởng, cuồng tưởng, ám thị, trực giác, thường thể hiện những cảm quan phi thực tại, siêu thực tại, và hiển hiện ra trong những dòng thơ đầy nhạc tính. Đọc thơ Bích Khê, ta như đắm mình trong thế giới của màu sắc, mùi hương, hình ảnh, âm thanh.&nbsp;<br>- Bước ngoặc của thời kì cách mạng: Sự đổi mới tinh tế từ con người đến thiên nhiên (Tinh Huyết, Tỳ Bà,..).&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-05-28 13:13:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2607167634</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28/5/23 (Not mine) </title>
         <author>lengocquyetthang1</author>
         <link>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2607168992</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>HÀN MẶC TỬ<br></mark></strong><strong>-QUÊ HƯƠNG:</strong><br>-Ông sinh ra và lớn lên ở Quảng Bình.<br>-Chính Quảng Bình đã hun đúc lên trong ông chất thơ trữ tình,thơ mộng.<br>-&gt;Khép về một cái nhìn:<br><em>Đỗ Lai Thúy cho rằng: ''Nếu Thế Lữ, Lưu Trọng Lư, Nguyễn Bính là dòng lãng mạn thuần khiết, nếu Xuân Diệu và nhất là Huy Cận, là dòng lãng mạn được cườm vào những yếu tố tượng trưng… thì Hàn Mặc Tử là hài hòa của lãng mạn, tưởng tượng, thậm chí siêu thực nữa.''<br></em>-Tình quê hương trong cách cảm, cách nghĩ của thi sỹ không chỉ là tình người, tình đời như thơ Nguyễn Bính mà còn là tiếng vọng tâm linh với nhừng hình ảnh giàu sức nhạc và gợi cảm:<br>"Mây chiều còn phiêu bạt<br>&nbsp;Lang thang trên đồi quê<br>Gió chiều quên ngừng lại<br>Dòng nước luôn trôi đi<br>Ngàn lau không tiếng nói<br>Lòng anh dường đê mê…<br>Tiếng buồn trong sương đục<br>Tiếng hờn trong luỹ tre <br>Dưới trời thu man má<br>Bàng bạc khắp sơn khê (Tình quê)."<br>-Một tình cảnh éo le mà ông mắc phải đó là căn bệnh phong khiến ông "chỉ được sống thôi là đã hạnh phúc rồi."<br><strong>-Nghịch cảnh:<br></strong>-Cũng vì căn bệnh đó đã trở thành"vũ khí thanh cao và đắc lực" để ông&nbsp; trải qua những nỗi đau thể xác và tinh thần ghê gớm như vậy ,nhưng giọng thơ nói chung không bi quan mà luôn mơ ước, hướng nhân loại tới thế giới vĩnh hằng ''tứ thời xuân non nước.''-&gt; nhờ những đau khổ trong cuộc đời, cộng với bản năng sáng tạo đã chắp cánh cho thi ca Hàn Mặc Tử, đưa ông lên đỉnh cao của văn chương, nghệ thuật hiện đại.</div><div>-Hàn Mặc Tử mang vóc mình ốm yếu, tính tình hiền từ, giản dị, hiếu học và thích giao du bè bạn trong lĩnh vực văn thơ. =&gt;Vốn liếng về thơ càng được nâng cao.<br><strong>-Gia đình:<br></strong>-&nbsp; Sớm mất cha sống với mẹ tại Quy Nhơn.</div><div>-Do thân phụ là ông Nguyễn Văn Toản làm thông ngôn, ký lục nên thường di chuyển nhiều nơi, nhiều nhiệm sở, nên Hàn Mặc Tử cũng đã theo học ở nhiều trường khác nhau và hẳn rằng vốn kiến thức càng thêm sâu càng thêm rộng.<br><strong>Thời đai:</strong>Sinh trưởng trg thời đại thực dân Pháp đô hộ.=&gt;Thấu cảm sâu sắc=&gt;Dấu tích vẫn còn trg các tác phẩm.<strong><br>Ngòi bút:</strong>những vần thơ điên, thơ say, thơ siêu thực là một giọng thơ trữ tình, đằm thắm, thể hiện tình yêu cuộc sống tha thiết, khao khát tình người đến cháy bỏng.(Sống khổ và phấn đấu,thức khuya,bẽn lẽn,lang thang).<br> -Trong Hàn Mặc Tử tồn tại hai nỗi ám ảnh lớn, đó là "trăng" và "nước". Hàn xây dựng hình tượng “trăng” như một hình tượng đại diện cho toàn tác phẩm.=&gt;Là số phận cuộc đời bi ai của mình.=&gt; "Khi ông nhận ra cái đẹp đang dần xa, ông lại muốn "bán" nó cho một người khác, chi ít là để ông vơi bớt cô đơn..."(Cre:Văn Tâm Điêu Long).<br> =&gt;Thật đúng như nhà thơ Chế Lan Viên đã nhận định: ''Mai sau, những cái tầm thường, mực thước kia sẽ biến tan đi, còn lại chút gì trên đời này đáng kể, đó chính là Hàn Mặc Tử''…..</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-05-28 13:17:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lengocquyetthang1/sqv7synqaj83vevv/wish/2607168992</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
