<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Đây thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử) by Ngô Thị Thanh</title>
      <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl</link>
      <description>Made with the strength to succeed</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-01-18 01:48:23 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-01-25 12:53:54 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f342.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Tìm hiểu đoạn thơ 1</title>
         <author>vthanhnt101</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/1996847385</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;| A-BUI DUC MANH<br>&nbsp;| A-DUONG KHANH LINH<br>&nbsp;| A-Lê Bình Minh<br>&nbsp;| A-NGUYEN HA VI<br>&nbsp;| A-NGUYEN HOANG HA PHUONG</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-18 01:50:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/1996847385</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tìm hiểu đoạn thơ 2</title>
         <author>vthanhnt101</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/1996849003</link>
         <description><![CDATA[<div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; | A-NGUYEN LE MINH THY<br>&nbsp;| A-PHAN LE NGUYEN<br>&nbsp;| A-TA HOANG AN<br>&nbsp;| A-TRAN THAI DUONG<br>&nbsp;| A-VU TRAN THAI DUY</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-18 01:51:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/1996849003</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tìm hiểu đoạn thơ 3</title>
         <author>vthanhnt101</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/1996849187</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;| B-BUI MINH DUC<br>&nbsp;| B-Dinh Nguyen Phuong<br>&nbsp;| B-LE KIEN<br>&nbsp;| B-LE TRAN CU LONG<br>&nbsp;| B-NGO PHUONG NGAN<br>&nbsp;| B-NGUYEN DO DUC TU</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-18 01:51:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/1996849187</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hãy so sánh cảm nhận thời gian của Xuân Diệu (Vội vàng) và của Hàn Mặc Tử (Đây thôn Vĩ Dạ)</title>
         <author>vthanhnt101</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/1996849333</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;B-PHAN LE TRUNG			<br>B-TO VIET NAM ANH			<br>B-Nguyễn Đăng Robert John		<br>D-Nguyen Dan Khanh			<br>D-Nguyen Ngoc Linh			<br>D-Nguyen Nhat Anh			<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-18 01:51:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/1996849333</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Trung</title>
         <author>trung006501</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2007183472</link>
         <description><![CDATA[<div>Đối với Xuân Diệu, cuộc đời con người ta, cũng như những cái đẹp từ cỏ, cây, hoa, lá, rồi thì cũng sẽ phai tàn theo dòng chảy bất tận của thời gian và không gian vô hạn. Chính vì vậy, ta nên sống một cách vội vàng, để tận hưởng từng giây từng phút những nét đẹp trong cuộc sống nơi trần gian trước khi chúng và cả bản thân đi tới sự kết thúc. Chính vì vậy, khi miêu tả thời gian, Xuân Diệu đã đồng bộ điểm khởi đầu và điểm kết thúc của chúng tựa như là một, "Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua - Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già", khiến cho ta thấy được sự gấp rút của thời gian.<br><br>Trong khi đó, Hàn Mặc Tử cũng thể hiện sự gấp rút trong bài thơ của mình, song các mốc thời gian lại đứt quãng một cách kì lạ. Ở khổ một "Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên" là đang tả buổi bình minh, đến khổ hai "Thuyền ai đậu bến sông trăng đó" lại tả cảnh đêm khuya, rồi đến cuối bài thơ "Ở đây sương khói mờ nhân ảnh" lại còn khiến ta càng mù mịt về thời gian hơn nữa. Những khoảng thời gian đứt gãy, chắp nối thể hiện sự mong manh của cuộc đời tác giả khi phải chịu cảnh bệnh tật khó qua khỏi. Chính vì lẽ đó, Hàn Mặc Tử mong muốn sống gấp rút để tận hưởng những nét đẹp trước khi kết thúc cuộc đời.<br><br>Từ đó, ta thấy được rằng cả hai nhà thơ đều nhận thấy sự hữu hạn trong thời gian của con người, từ đó mà sống một cách gấp gáp, vội vã để tận hưỡng những nét đẹp xung quanh ta. Ấy thế nhưng, ta thấy Xuân Diệu muốn sống vội vàng để tận hưởng một cách tối đa khi thời gian của ông vì không biết được đến khi nào thì thời gian sẽ kết thúc. Trong khi đó, thời gian của Hàn Mặc Tử lại như một chiếc đồng hồ đếm ngược tới sự chấm dứt, vậy nên sự vội vã ấy là để tận hưởng những thứ tối thiểu còn lại trong cuộc đời.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-23 14:11:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2007183472</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương Ngân</title>
         <author>ngan025059</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010133102</link>
         <description><![CDATA[<blockquote>Mơ khách đường xa, khách đường xa,<br>Áo em trắng quá nhìn không ra…<br>Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,<br>Ai biết tình ai có đậm đà?</blockquote><div><br>Hàn Mặc Tử đắm chìm trong thế giới hư ảo: "mơ", "trắng quá nhìn không ra", "sương khói mờ nhân ảnh"<br>Do thực tại quá đau đớn (Hàn Mặc Tử bị cách ly trong trại phong), ông đã thoát khỏi thực tại để trở về với cõi mộng để tìm chút bình yên cho tâm hồn.<br>"Mơ khách đường xa": khát khao gặp lại người xưa trước khi lìa cõi đời. Cụm từ "khách đường xa"<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:03:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010133102</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Phương</title>
         <author>haphuonghndn</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010133993</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Khổ 1</strong> là bức tranh <strong>thôn Vĩ</strong> tươi đẹp cùng tâm trạng tiếc nuối của tác giả. Lá trúc che ngang mặt chữ điền.” Chỉ ba câu thơ Hàn Mặc Tử đã khắc họa được những nét đực trưng của thiên nhiên xứ Huế. Mỗi câu thơ là một nét vẽ, mỗi chi tiết sống động tạo thành sự khắc họa sống động đẹp đẽ của <strong>thôn Vĩ</strong> trong hoài niệm.&nbsp;<br><br>"Sao anh không về chơi thôn Vĩ?" : lời trách móc nhẹ nhàng như tự vấn lòng mình --&gt; tự trách bản thân lãng quên một nơi mình gắn bó&nbsp;<br><br>"Nhìn nắng như hàng cau mới lên": phác hoạ hình ảnh làng nhẹ nhàng quên yên bình, trù phú<br>"Vườn ai mướt quá xanh như ngọc": xanh ngọc, mướt --&gt; sự sống mơn mởn, tươi mát<br><br>"Lá trúc che ngang mặt chữ điền": mặt chữ điền chỉ gương mặt phúc hậu --&gt; vẽ nên hình ảnh con người xứ Huế nhân hậu, ôn hoà</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:03:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010133993</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Hà Vi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010134481</link>
         <description><![CDATA[<div>Khổ 1:<br>- "Sao anh không về chơi thôn Vĩ?": như một lời trách móc nhẹ nhàng mà tác giả tự trách chính mình<br>-&gt; thể hiện nỗi nhớ thôn Vĩ da diết của tác giả và trách móc bản thân vì đã lãng quên nơi này<br>- "Nhìn nắng như hàng cau mới lên"&nbsp;<br>+) Hình ảnh "nắng hàng cau": ánh nắng bao trùm hết khắm làng quê -&gt; hình ảnh yên bình của làng quê<br>- " Vườn ai mướt quá xanh như ngọc": thể hiện rằng khu vườn không chỉ có nắng mà còn có sắc xanh<br>+) "xanh như ngọc": -&gt; sự xanh tươi mát, mát mẻ, dễ chịu<br>- " Lá trúc che ngang mặt chữ điền": khuôn mặt chữ điền gợi ra hình ảnh phúc hậu -&gt; thể hiện hình ảnh nhân hậu của con gái Huế&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:04:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010134481</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Bình Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010143568</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu thơ bắt đầu với một câu hỏi tu từ như một lời trách móc, nhắc nhở nhẹ nhàng<br>"Sao anh không về chơi thôn Vĩ?"<br>. Ông tự chất vấn rằng tại sao dễ lãng quên một nơi mà mình từng gắn bó, một phong cảnh thiên nhiên điển hình như thôn Vĩ.<br><br>"Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên."<br>Nhờ có ánh nắng, cảnh vật như tươi sáng và được tô điểm hơn<br>Những hàng cau thẳng tắp và nắng ban mai tràn ngập không gan. Nắng lan tới đến khắp nơi, mang một màu sắc đẹp.<br>“Nắng mới lên” chỉ cái nắng sớm ban mai, nhẹ nhàng, tất cả làm bật lên vẻ đẹp của thôn Vĩ<br><br>Vườn ai mướt quá xanh như ngọc"<br>"sắc xanh như ngọc" mang ý nghĩa tượng trưng cho một làng quê yên bình, tươi mát cùng cảnh vật trù phú.<br><br></div><div>"Lá trúc che ngang mặt chữ điền"<br>Hình ảnh con người bất ngờ xuất hiện trên cái nền thiên nhiên tươi sáng khiến bức tranh cuộc sống thêm nồng ấm qua giọng thơ êm dịu gợi cho người đọc một cảm giác bình yên trước bức tranh thơ. Qua đó, người đọc thấy nét đẹp hài hòa giữa cảnh và người đã làm cho xứ Huế trở nên thơ mộng và thi vị hơn.<br><br></div><div><br><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:11:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010143568</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Thy</title>
         <author>thy032293</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010144998</link>
         <description><![CDATA[<blockquote>Gió theo lối gió, mây đường mây,<br>Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay<em>…</em><br>Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,<br>Có chở trăng về kịp tối nay?</blockquote><div><br><strong><em>Gió theo lối gió mây đường mây </em></strong><br>Gió và mây gợi buồn vì nó trôi nổi, lang thang thì nay lại càng buồn hơn, khi gió đi theo đường gió, mây đi theo đường mây, không thể là bạn đồng hành, không thể gặp gỡ --&gt; sự xa cách, nhớ thương của tác giả với người ông yêu.<br><br><strong><em>Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay</em></strong><br>Lẽ tự nhiên hoa bắp lay động thì mặt nước phải gợn sóng, nhưng ở đây chỉ có hoa bắp lay động cùng gió để dòng nước một mình buồn thiu. <br>Dòng sông buồn thiu và những bông hoa bắp màu xám tẻ nhạt chỉ gợi cảm giác trầm lặng, hiu quạnh, thiếu sức sống&nbsp; --&gt; thái độ của một con người sống trong sự bế tắc.<br><br><strong><em>Thuyền ai đậu bến sông trăng đó</em></strong><br>Hình tượng trăng trong thơ Hàn Mặc Tử xuất hiện nhiều. Đối với tác giả, trăng là biểu tượng của hạnh phúc, cụ thể là hạnh phúc lứa đôi.&nbsp; Hai câu thơ tràn ngập ánh trăng (sông trăng, thuyền trăng, chở trăng) --&gt; khao khát hạnh phúc bên người thương.<br>Nhân vật "ai" là người mời Hàn Mặc Tử về thăm thôn Vĩ. Người ấy đang cắm thuyền ở bến sông để chờ đợi ánh trăng hạnh phúc và hứa hẹn chở trăng về với nhà thơ --&gt; sự yêu thương, sự thấu hiểu đến tường tận những khao khát của Hàn Mặc Tử.<br><strong><em><br>Có chở trăng về kịp tối nay?</em></strong><br>Chữ "kịp" thể hiện nỗi niềm khắc khoải, lo âu, lo rằng cuộc đời ngắn ngủi sẽ kết thúc, lo rằng khi người mình thương đem ánh trăng tới thì đã quá muộn --&gt; một cuộc đua với thời gian, chạy đua không phải để tận hưởng tối đa thanh sắc cuộc đời, mà chỉ mong tận hưởng tối thiểu - đó là được sống và được sống bên người mình thương.<br><br>Khổ thơ thể hiện những khao khát được sống, được hạnh phúc của Hàn Mặc Tử, nhưng cũng tựa như lời từ chối về bên người thương của ông, một lời từ chối đầy trầm mặc, âu lo, do bị bó buộc bởi thực tại bi thương.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:13:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010144998</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010148546</link>
         <description><![CDATA[<div>Theo Xuân Diệu, ông cảm nhận rằng thời gian là một vòng tròn liên tục tái diễn, hết một vòng lại quay về điểm xuất phát. Trong vòng tuần hoàn thì những thời khắc, thời đoạn của nó có ra đi rồi cũng sẽ quay trở về. Xuân Diệu coi thời gian như một dòng chảy xuôi chiều, một đi không trở lại. Vì thế một khoảnh khắc một khi đã trôi qua là mất đi vĩnh viễn. Quan niệm này xuất phát từ cái nhìn đậm chất biện chứng về vũ trụ, về thời gian”<br><br>Theo Hàn Mặc Tử, ông không còn nhiều thời gian trong cuộc đời này, do căn bệnh của ông. Vì vậy, cách cảm nhận thời gian của ông khá khác biệt so với Xuân Diệu.&nbsp; Ông biết về căn bệnh hiểm nghèo của mình và biết rằng thời gian của mình còn rất ít. Vậy nên nhà thơ vừa bồn chồn, lo lắng vừa như hy vọng rằng căn bệnh của ông sẽ rời xa. Đây chính là nỗi niềm ao ước tha thiết cùng nỗi buồn man mác của tác giả.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:15:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010148546</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>kien026107</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010148977</link>
         <description><![CDATA[<div>Cảnh vật, con người đều chìm sâu vào mộng ảo.<br><br></div><div>- Cõi lòng nhà thơ dường như chìm vào mộng tưởng ("mơ khách đường xa"). Bệnh tật cũng đã khiến nhà thơ rơi vào trạng thái buồn đau ảo giác ("nhìn không ra, mờ nhân ảnh"). Bởi vậy, con người cảnh vật tất cả đều nhòa mờ trong cô đơn, ngậm ngùi.<br><br>- Trái tim khao khát yêu thương, những nỗi đau kỉ niệm tình yêu ấy, ông đã gửi tất cả vào những trang thơ. Và rồi tất cả như trôi trong những giấc mơ của ước ao, hi vọng. Màu áo trắng cũng là màu ánh nắng của Vĩ Dạ mà nhìn vào đó tác giả choáng ngợp, thấy ngây ngất trước sự trong trắng, thanh khiết, cao quý của người yêu.<br><br></div><div>- Trong cô đơn, ngậm ngùi, trong mộng ảo đau thương, nhưng lòng nhà thơ vẫn cứ âm thầm muốn gửi đến con người, cuộc đời một thông điệp:<br><br><em>Ai biết tình ai có đậm đà?<br>- </em>Ta chưa thể quyết rằng cậu thơ ấy thể hiện tình yêu quê hương của Hàn Mặc Tử đến mức nào. Thế nhưng, chắc chắn rằng Hàn Mặc Tử rất yêu cuộc đời, rất yêu quê hương.<br><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:15:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010148977</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Linh</title>
         <author>linduong050405</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010153609</link>
         <description><![CDATA[<div>" Sao anh không về chơi thôn Vĩ? "<br>- lời mời về chơi thôn Vĩ của cô gái đến tác giả, giọng điệu thân mật, gần gũi, ý trách móc nhẹ nhàng<br>&gt; là nhà thơ phân vân tự hỏi chính mình &gt; gợi lên khác khao, lời tiếc nuối<br>" Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên<br>Vườn ai mướt quá xanh như ngọc<br>Lá trúc che ngang mặt chữ điền"<br>- Hình ảnh thôn Vĩ qua hồi tưởng của tác giả: nắng lên qua hàng cau, vườn xanh như ngọc &gt; một cảnh vườn quê đầy sức sống, gần gũi, thân quen<br>- "mặt chữ điền" &gt; khuôn mặt phúc hậu qua hàng trúc<br>- Nghệ thuật cách điệu hóa: trong khu vườn xanh ngọc, thấp thoáng sau hàng tre trúc là ai đó dụi dàng, phú hậu<br>&gt; Cảnh và người hài hòa, đôn hậu&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:19:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010153609</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thái Duy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010158570</link>
         <description><![CDATA[<div>Khổ hai là bức tranh sông nước nhuốm màu tâm trạng<br>Mây gió: ngược chiều , trái tự nhiên, chia cắt đôi ngả<br>Dòng nước: nhân hóa " buồn thiu"<br>Dòng sông không còn là sự vật vô tri vô giác<br>&nbsp;Sự chảy trôi buồn một nỗi buồn ly tán<br>Hoa bắp lay: gợi buồn<br>Thuyền và sông trăng: hình ảnh ảo, khó phân định vừa mơ vừa thực<br><br></div><div>- Trăng: chứa đựng vẻ đẹp tác giả luôn muốn gửi gắm<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:22:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010158570</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Nguyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010159710</link>
         <description><![CDATA[<div>Hình ảnh có ý đối "gió theo lối gió, mây đường mây", với việc gió mây đi theo hai lối riêng ám chỉ sự xa cách, chia lìa. "Dòng nước buồn thiu" sử dụng phép nhân hóa làm nổi bật lên sự trầm mặc của không gian, hầu như thiếu sự sông với chỉ và bông hoa bắp. Các hình ảnh trên nhằm thể hiện sự u buồn của không gian phản ánh với tâm trạng tác giả<br>"Thuyền ai đậu bến sông trăng đó" có hình ảnh "sông trăng" gợi nên cảm giác nhẹ nhàng, mơ mộng.&nbsp;"có chở trăng về kip tối nay" là câu hỏi tu từ nhằm thể hiện sự mong mỏi, hi vọng cùng nỗi niềm của nhà thơ. Các hình ảnh trên nhằm cho thấy sự hi vọng có tính huyền ảo của tác giả về sự lãng mạn</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:23:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010159710</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010160757</link>
         <description><![CDATA[<ul><li>Tha thiết hướng về con người ở Vĩ Dạ trong sự hư ảo giữa thực và mơ: đó là hình ảnh của một người khách đường xa về một người con gái trong màu áo trắng tinh khôi, trinh nguyên nhưng mờ ảo (2 câu đầu).</li><li>Tâm trạng hoài nghi, suy tư về cuộc đời và tình người: sự chìm đắm trong hai không gian của tâm tưởng và thực tại, sự hoài nghi về tình người ở thôn Vĩ sau bao nhiêu năm xa cách, mong chờ.</li></ul><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:24:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010160757</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đức Mạnh</title>
         <author>manh000773</author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010178144</link>
         <description><![CDATA[<div>Khổ 1:<br>"Sao anh không về chơi thôn Vĩ?" tựa như một lời khiển trách nhẹ nhàng mà tác giả tự đặt cho mình vì đã lãng quên nơi mà ông từng gắn bó với<br><br>"Nhìn nắng như hàng cau mới lên" tả hình ảnh bình yên của làng quê<br><br>"Vườn ai mướt quá xanh như ngọc" thể hiện sức sống&nbsp;của làng quê<br>"Lá trúc che ngang mặt chữ điền" thể hiện hình ảnh dịu dàng của người con gái Huế<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 02:39:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2010178144</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai Thúc Loan</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2011079249</link>
         <description><![CDATA[<div>– Khổ thơ cuối của bài, tác giả đã đắm chìm trong thế giới hư ảo với ánh trăng ảo mộng cùng khát khao mãnh liệt đối với cuộc đời.</div><div>– Cuộc đời của người thi sĩ là một chuỗi những nỗi buồn không dứt nhưng dù bị cuộc đời vùi dập, tuyệt giao thì tình yêu cuộc đời của người thi sĩ ấy càng trở nên mãnh liệt hơn, tha thiết hơn.</div><div>– Thực tại quá đau đớn, tác giả đã thoát ly hiện tại để trở về với cõi mộng để tìm chút bình yên cho tâm tâm hồn.</div><div><br></div><div>– Tác giả Hàn Mặc Tử đã nhấn mạnh trạng thái mộng tưởng bằng cách điệp hai lần từ “mơ” “mơ khách đường xa, khách đường xa”.</div><div>– Tuy hoàn toàn chìm đắm trong mộng tưởng nhưng ẩn sâu bên trong giấc mộng ấy lại là khát khao đầy thành thực.</div><div>–&gt; Mơ khách đường xa là khát khao được một lần gặp lại người xưa trước khi lìa khỏi cõi đời của tác giả nhưng càng mong mỏi thì giấc mơ càng trở nên xa vời, khắc khoải.</div><div>– Trong không gian hư ảo của cõi mộng, hình ảnh áo trắng của “em” như bị lẩn khuất trong cái bằng bạc của sương khói khiến cho thị giác khó có thể tiếp nhận, để phân biệt thực hư “áo em trắng quá nhìn không ra”.</div><div>– “Ở đây” có thể là không gian hiện thực của xứ Huế với khung cảnh sáng sớm vẫn còn thấm hơi sương cũng có thể là sương khói mờ ảo của không gian tâm tưởng.</div><div>– Sự mờ ảo của không gian cũng làm cho câu hỏi “Ai biết tình ai có đậm đà” trở nên khắc khoải hơn, da diết hơn.</div><div>– Câu hỏi tu từ không có lời giải chứa đựng sự bất an đầy hoài nghi về tình cảm của người con gái xứ Huế dành cho mình, đó liệu có phải chân tình hay chỉ là sự ảo tưởng từ bản thân của nhà thơ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 12:53:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vthanhnt101/s09m4vrrruumausl/wish/2011079249</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
