<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG TRUNG THỰC by Cô Cẩm Tú 4.4</title>
      <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-01 09:51:40 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-01-11 14:27:47 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f970.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Vyanh - Câu Chuyện Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857441729</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Em đã đọc qua rất nhiều câu chuyện về lòng trung thực nhưng em thích nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu.<br>&nbsp; &nbsp; Xưa có một anh chàng tiều phu nghèo, cha mẹ anh bệnh nặng nên qua đời sớm, anh phải sống mồ côi cha mẹ từ nhỏ và tài sản của anh chỉ có một chiếc rìu. Hàng ngày anh phải xách rìu vào rừng để đốn củi bán lấy tiền kiếm sống qua ngày. Cạnh bìa rừng có một con sông nước chảy rất xiết, ai đó lỡ trượt chân rơi xuống sông thì rất khó bơi vào bờ.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Một hôm, như thường ngày chàng tiều phu vác rìu vào rừng để đốn củi, trong lúc đang chặt củi cạnh bờ sông thì chẳng may chiếc rìu của chàng bị gãy cán và lưỡi rìu văng xuống sông. Vì dòng sông nước chảy quá xiết nên mặc dù biết bơi nhưng anh chàng vẫn không thể xuống sông để tìm lưỡi rìu. Thất vọng anh chàng tiều phu ngồi khóc than thở.</div><div>Bỗng từ đâu đó có một ông cụ tóc trắng bạc phơ, râu dài, đôi mắt rất hiền từ xuất hiện trước mặt chàng, ông cụ nhìn chàng tiêu phu và hỏi:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Này con, con đang có chuyện gì mà ta thấy con khóc và buồn bã như vậy?</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh chàng tiều phu trả lời ông cụ:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Thưa cụ, bố mẹ cháu mất sớm, cháu phải sống mồ côi từ nhỏ, gia cảnh nhà cháu rất nghèo, tài sản duy nhất của cháu là chiếc rìu sắt mà bố mẹ cháu trước lúc qua đời để lại. Có chiếc rìu đó, cháu vào rừng đốn củi kiếm sống qua ngày, giờ đây nó đã bị rơi xuống sông, cháu không biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Vì vậy cháu buồn lắm cụ ạ!</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông cụ đáp lời chàng tiều phu:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Ta tưởng chuyện gì lớn, cháu đừng khóc nữa, để ta lặn xuống sông lấy hộ cháu chiếc rìu lên.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Dứt lời, ông cụ lao mình xuống dòng sông đang chảy rất xiết. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm một chiếc rìu bằng bạc sáng loáng và hỏi anh chàng tiều phu nghèo:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;– Đây có phải lưỡi rìu mà con đã làm rơi xuống không?&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng bạc thấy không phải của mình nên anh lắc đầu và bảo ông cụ:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; – Không phải lưỡi rìu của cháu cụ ạ!</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lần thứ hai, ông cụ lại lao mình xuống dòng sông chảy xiết để tìm chiếc rìu cho chàng tiều phu. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm chiếc rìu bằng vàng và hỏi chàng tiều phu:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là lưỡi rìu mà con đã sơ ý làm rơi xuống sông không? &nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng vàng sáng chói, anh lại lắc đầu và bảo:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Không phải là lưỡi rìu của con cụ ạ! Lưỡi rìu của cháu bằng sắt cơ.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Lần thứ ba, ông cụ lại lao mình xuống sông và lần này khi lên ông cụ cầm trên taychiếc rìu bằng sắt của anh chàng tiều phu đánh rơi. Ông cụ lại hỏi:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vậy đây có phải là lưỡi rìu của con không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thấy đúng là lưỡi rìu của mình rồi, anh chàng tiều phu reo lên sung sướng:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vâng cụ, đây đúng là lưỡi rìu của con, con cảm ơn cụ đã tìm hộ con lưỡi rìu để con có cái đốn củi kiếm sống qua ngày.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông cụ đưa cho anh chàng tiều phu lưỡi rìu bằng sắt của anh và khen:</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Con quả là người thật thà và trung thực, không hề ham tiền bạc và lợi lộc. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này. Đây là quà ta tặng con, con cứ vui vẻ nhận.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh chàng tiều phu vui vẻ đỡ lấy hai lưỡi rìu mà ông cụ tặng và cảm tạ. Ông cụ hóa phép và biến mất. Lúc đó anh chàng tiều phu mới biết rằng mình vừa được bụt giúp đỡ.&nbsp;<br>&nbsp; Qua câu chuyện này, em rút ra được bài học là chúng ta hãy luôn trung thực không nên nói dối người khác.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857441729</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Phúc long - Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857441865</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong tất cả các câu chuyện về lòng trung thực em thích nhất là câu chuyện '' Ba lưỡi rìu ''. Sau đây em sẽ kể lại câu chuyện này.&nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>&nbsp;<br>Có một chàng tiều phu nghèo, ba mẹ thì mất sớm ở trong nhà chỉ có một lưỡi rìu bàng sắt, chàng phải đi đốn củi để kiếm sống qua ngày. Một hôm chàng đi đốn củi thì bổng cây rìu sắt bị văn xuống sông chàng nói : '' Nhà tôi chỉ có một cây rìu sắt thôi, cây rìu đó để kín sống qua ngày nếu nó mất thì tôi sống làm sao đây. Bỗng nhiên một ông bụt hiện lên và nói : '' Tại sao con khóc.'' Chàng mới kể hết mọi chuyện cho ông lão, sau khi nghe vậy ông lão nói : ''không sao đâu ông sẽ giúp cháu, chàng trai trẻ chỉ cần chờ ông thì ông sẽ giúp cháu, ông lão liền lặn xuống sông và mang tới một cây rìu bằng bạc lấp lánh ông lão hỏi :"đây có phải là cây rìu của cháu không ?" chàng tiều phu liền lắc đầu ông lão tiếp tục mang một cây rìu bằng vàng sáng chói chàng tiều phu cũng lác đầu luôn và ông lão mang một cây rìu cuối cùng đó là cây rìu bằng sắt chàng tiều phu nói :" đúng rồi con cảm ơn ông nhiều lắm ạ." Ông lão nói :" cháu là một con người có lòng thật thà nên ta cho con 3 cây rìu nha" chàng tiều phu liền nhận ba cây rìu sắt, vàng và bạc chàng tiều phu cảm ơn ông lão và về nhà với ba cây rìu của mình.&nbsp;<br><br>Sau câu chuyện này em rút ra được bài học là : Hãy có&nbsp; một tấm lòng trung thực trong học tập và trong cuộc sống, không nên nói dối với những người khác.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857441865</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Thiên Lam - Câu chuyện Ba lưỡi rìu </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857441866</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trung thực là đức tính đáng quý của mỗi con người. Trung thực tạo nên niềm tin, sự tôn trọng của người khác dành cho mình. Câu chuyện " Ba lưỡi rìu "đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc về sự thật thà của anh tiều phu, tuy nghèo nhưng lại không tham lam. Câu chuyện như sau.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xưa, có một anh tiều phu nghèo sống ở một ngôi làng gần một con sông. Cha mẹ mất sớm chỉ để lại cho anh một cây rìu. Hằng ngày, anh vào rừng đốn củi, bán lấy tiền để kiếm sống qua ngày. Một hôm, trong lúc đốn củi, không may lưỡi rìu bị văng xuống sông. Nước chảy xiết nên anh không tài nào lấy được, anh buồn và than khóc: "Cha mẹ tôi chỉ cho tôi một cây rìu để kiếm sống. Vậy mà tôi lại làm mất lưỡi rìu thì sau này tôi lấy gì để sống đây!"&nbsp; Bỗng nhiên có một cụ già râu tóc bạc phơ ngoi lên từ mặt nước, hỏi chàng tiều phu: "Tại sao con khóc?" Chàng tiều phu đáp: "Bố mẹ cháu mất sớm. Từ nhỏ, gia cảnh nhà cháu rất nghèo, tài sản duy nhất của cháu là chiếc rìu sắt mà bố mẹ cháu trước lúc qua đời để lại. Có chiếc rìu đó, cháu vào rừng đốn củi kiếm sống qua ngày. Giờ đây, lưỡi rìu đã bị rơi xuống sông, cháu không biết lấy gì để kiếm sống nữa. Vì vậy cháu buồn lắm ông ạ!" Ông cụ đáp: "Ta tưởng chuyện gì lớn, cháu đừng khóc nữa, để ta lặn xuống sông lấy giùm cháu lưỡi rìu lên nhé !" Dứt lời, ông cụ lao mình xuống dòng sông đang chảy rất xiết. Một lúc sau, ông ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm một lưỡi rìu bằng vàng sáng loáng và hỏi anh chàng tiều phu nghèo: "Đây có phải là chiếc rìu của cháu không?" Chàng tiều phu đáp: "Không ạ!" Lần thứ hai, ông cụ lại lao mình xuống dòng sông chảy xiết để tìm lưỡi rìu cho chàng tiều phu. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước, tay cầm lưỡi rìu bằng bạc và hỏi chàng tiều phu: "Đây có phải là lưỡi rìu của cháu không?" Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng bạc sáng chói, anh lại lắc đầu và bảo: "Không phải là lưỡi rìu của con cụ ạ!" Lần thứ ba, ông cụ lại lặn xuống sông và lần này khi lên ông cụ đã cầm trên tay là lưỡi rìu bằng sắt của anh chàng tiều phu đánh rơi. Ông cụ lại hỏi: "Vậy đây có phải là lưỡi rìu của con không!" Thấy lưỡi rìu đúng là của mình, chàng tiều phu reo lên sung sướng: "Đây chính là lưỡi rìu của cháu ạ! Cháu&nbsp; cảm ơn cụ đã tìm giúp cháu." Ông cụ đưa cho anh chàng tiều phu lưỡi rìu bằng sắt của anh và khen: "Con quả là người thật thà và trung thực, không hề tham lam tiền bạc và lợi lộc. Vì vậy ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này. Đây là quà ta tặng con, con cứ vui vẻ nhận đi." Anh chàng tiều phu vui vẻ đỡ lấy hai lưỡi rìu vàng và bạc. Anh chưa kịp cảm ơn ông cụ thì ông đã hóa phép và biến mất. Lúc đó anh chàng tiều phu mới biết rằng mình vừa được tiên giúp đỡ.<br>       Qua câu chuyện trên, em đã rút ra được bài học quý là chúng ta không nên nói dối, hãy luôn trung thực dù ở bất cứ tình huống nào.</div><div><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://image-us.eva.vn/upload/1-2021/images/2021-01-05/truyen-co-tich-cau-chuyen-ba-luoi-riu-truyen-co-tich-3-luoi-riu-4-1609815836-673-width709height373.jpg" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857441866</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lương Gia An- Câu chuyện ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442011</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Em đã từng đọc qua rất nhiều câu chuyện về lòng trung thực, nhưng câu chuyện khiến em ấn tượng nhất đó là câu chuyện Ba lưỡi rìu. Sau đây, em xin phép kể lại câu chuyện ấy.<br>&nbsp; Ngày xưa, có một chàng tiều phu nghèo, cha mẹ mất sớm nên anh phải tự đi làm mà kiếm sống qua ngày. Một hôm anh đi vào rừng đốn củi. Trong lúc đốn củi thì lưỡi rìu bị văng xuống sông. Chàng trai nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Nhà ta chỉ có cây rìu này để đốn củi kiếm sống qua ngày. Nếu như làm mất thì lấy gì mà sống đây?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vì không thể làm gì khác, chàng tiều phu chỉ biết ngồi dưới gốc cây và khóc. Một lúc sau thì chàng tiều phu thấy một cụ già ngoi lên từ mặt nước. Cụ già hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vì sao con khóc?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu buồn bã trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ là vì trong lúc đốn củi con đã làm lưỡi rìu bị văng xuống nước ạ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cụ già thấy vậy liền lặn xuống nước và tìm lưỡi rìu cho chàng trai. Một lúc sau cụ già liền ngoi lên và đưa cho cậu cây lưỡi rìu bằng vàng rất đẹp và sáng chói. Cụ già liền hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây có phải là lưỡi rìu của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu liền trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ không phải ạ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cụ già vẫn tiếp tục lặn xuống nước để tìm lưỡi rìu cho chàng trai. Lần này cụ già tìm được một lưỡi rìu bằng bạc lấp lánh đưa cho chàng trai và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Thế cây lưỡi rìu bằng bạc này có phải lưỡi rìu của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng trai trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Dạ không phải thưa cụ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cụ già vẫn tiếp tục lặn xuống. Lần này cụ già ngoi lên và đưa cho chàng tiều phu một cây lưỡi rìu bằng sắt bóng loáng và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là lưỡi rìu của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng trai trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ đúng rồi thưa cụ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng trai vui vẻ và nhận lấy chiếc rìu của mình. Cụ già thấy thế liền tặng cho chàng trai cả ba lưỡi rìu và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vì lòng trung thực của con ta sẽ tặng cho con cả hai lưỡi rìu bạc và vàng. &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng trai vui vẻ nhận lấy hai lưỡi rìu và vui vẻ quay trở về nhà.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Qua câu chuyện này em đã rút ra được bài học là không nên nói dối, phải trung thực và thật thà, như vậy chúng ta mới được mọi người xung quanh tôn trọng và yêu thương.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442011</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khương Duy - Những hạt thóc giống</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442054</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Trong những cuốn chuyện về lòng trung thực, thì em thấy câu chuyện"Những hạt thóc giống" là hay nhất nên em xin phép kể câu chuyện. Ngày xưa, có một ông vua cao tuổi, râu trắng đang muốn tìm người nối ngôi. Vua ra lệnh phát cho mỗi người dân một thúng thóc về gieo và giao hẹn: "Ai thu được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi, còn ai không có thóc sẽ bị trừng phạt."&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ở làng nọ có chú bé Chôm mồ côi cha mẹ. Cậu cũng đến lấy thóc và cố chăm sóc mà không một hạt thóc nào nảy mầm. Đến vụ thu hoạch, mọi người chở thóc về kinh đô nộp cho nhà vua. Chôm lo lắng, đến trước vua quỳ tâu:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Tâu bệ hạ ! Con không làm cho thóc nảy mầm được.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Mọi người sững sờ trước lời nói của Chôm, phen này Chôm sẽ bị trừng phạt. Nhưng nhà vua đã đỡ chú bé Chôm đứng dậy, ôn tồn nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Trước khi phát thóc giống, ta đã cho luộc kĩ rồi. Lẽ nào chúng còn nảy mầm được sao? Những xe thóc đầy ắp kia đâu phải thóc của ta đưa đâu.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Rồi nhà vua dõng dạc nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Trung thực là đức tính quý nhất. Ta sẽ truyền ngôi cho cậu bé trung thực này.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Từ đó, Chôm trở thành một ông vua hiền minh. Câu chuyện nói lên trung thực là đức tính quý nhất của con người. Khi trung thực, mọi người xung quanh sẽ tin tưởng mình hơn.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442054</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên Phúc - Ba Lưỡi Rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442123</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;       <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Một hôm, có một chàng tiều phu làm nghề đốn củi, cha mẹ mất sớm. Anh đang đốn củi thì không may lưỡi rìu đã bị văng xuống sông. Anh buồn quá ngồi khóc. Bỗng có một cụ già râu tóc bạc phơ hiện ra và hỏi:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Vì sao cháu khóc vậy?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Cháu khóc vì cháu đã làm văng lưỡi rìu xuống sông và không thể kiếm sống được.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nghe vậy, cụ già hứa sẽ vớt giúp chiếc lưỡi rìu cho chàng. Nói rồi, cụ nhảy xuống nước rồi tìm lưỡi rìu cho chàng.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Một lúc sau, ông cụ đã vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng, sáng óng ánh và hỏi:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là lưỡi rìu của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Người tiều phu đáp:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Không phải là lưỡi rìu của cháu ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cụ già lại lặn xuống, vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Lưỡi rìu này có phải là của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Người tiều phu lại đáp:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đó không phải là lưỡi rìu của cháu.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cụ lại lặn xuống nước nhưng lần này vớt lên một lưỡi rìu bằng sắt và hỏi:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vậy còn cái lưỡi rìu này có phải là của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh tiều phu vui mừng và kêu lên:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đúng rồi! Cái này mới chính là của cháu.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh đã cảm ơn cụ và vội đón lấy lưỡi rìu, nhưng cụ già đã nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Cháu hãy cầm lấy hai lưỡi rìu vàng và bạc kia đi. Cháu không tham lam và có tấm lòng trung thực, cháu đáng được thưởng hai lưỡi rìu ấy. Nói xong cụ già đã&nbsp; biến mất. Anh tiều phu về nhà và đem theo cả ba cái lưỡi rìu bằng vàng, bạc và sắt.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442123</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuệ Lâm - Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442135</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trung thực là đức tính quý nhất của con người chúng ta. Câu chuyện về lòng trung thực khiến em ấn tượng nhất và nhớ nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xửa ngày xưa có chàng tiều phu nghèo, cha mẹ mất sớm nên anh phải đi đốn củi để kiếm sống qua ngày. Ngày nọ, khi anh vác chiếc rìu bằng sắt bóng loáng của mình vào rừng để đốn củi thì không may lưỡi rìu của anh bị văng xuống sông đang chảy rất xiết. Chàng trai thầm nghĩ:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Cả gia tài cha mẹ để lại cho ta chỉ có lưỡi rìu này. Nay nó bị văng xuống sông thì không biết sau này ta làm cái gì để kiếm sống đây ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu cứ ngồi khóc mãi, rồi bỗng từ dưới dòng sông một ông cụ già râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ ngoi lên trên mặt nước và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Vì sao con lại khóc ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu buồn bã trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Con đang đốn củi thì lưỡi rìu của con bị văng xuống sông, mặc dù con biết bơi nhưng vì nước sông chảy rất xiết nên không thể lấy.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cụ hứa với chàng trai sẽ lấy lại chiếc rìu cho chàng. Lần thứ nhất, ông cụ lội xuống sông rồi vớt từ dưới sông lên một chiếc rìu được làm bằng vàng sáng loáng và hỏi chàng trai:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây có phải lưỡi rìu của con không ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Thưa ông đây không phải rìu của con ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lần thứ hai, ông cụ lội xuống sông thì vớt lên chiếc rìu bằng bạc sáng lấp lánh rồi lại hỏi chàng trai:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Vậy đây có phải lưỡi rìu của con không ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng trai lại đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Thưa ông đây không phải rìu của con ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lần thứ ba, ông cụ lội xuống sông rồi vớt lên một chiếc rìu bằng sắt cũ kĩ và lại hỏi chàng trai:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Thế đây có phải chiếc rìu của con không ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng trai vẻ mặt hớn hở nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Thưa ông đây đúng là lưỡi rìu của con ạ!&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông cụ vẻ mặt hài lòng khen:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Con là một chàng trai thật thà, ta tặng con ba lưỡi rìu này, coi như là phần thưởng ta ban cho con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng cảm ơn ông cụ rồi bỗng ông cụ biến mất, sau đó chàng tiều phu mới biết mình mới được bụt giúp.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Qua câu chuyện trên, em rút ra được bài học Là chúng ta không nên nói&nbsp;dối vì khi nói dối chúng ta sẽ mất đi lòng tin và lòng tôn trọng của người khác dành cho chúng ta.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442135</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Diệp Băng Châu - Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442178</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong tất cả câu chuyện về lòng trung thực mà em đã đọc qua, em vẫn ấn tượng nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu, sau đây em xin kể lại câu chuyện ấy.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ có một anh chàng tiều phu hiền lành và thật thà sống trong một túp lều nhỏ. Nhà nghèo, cha mẹ mất sớm chỉ để lại một tài sản là một cây rìu bằng sắt cũ kĩ. Hằng ngày, anh đi vào rừng đốn củi và đem đi bán để kiếm tiền sống qua ngày. Một ngày nọ, anh vào rừng để đốn củi kế bên là một con sông nước chảy xiết, anh chặt một phát và lưỡi rìu văng xuống sông.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Ôi không! Nhà ta chỉ để lại một cây rìu, mất nó thì lấy gì để kiếm sống đây! Anh tiều phu nói.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh vội vàng đến chỗ con sông và mò tìm lưỡi rìu đánh mất nhưng do sông chảy xiết quá nên mãi vẫn không tìm được. Anh chạy đến gốc cây ngồi và khóc.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Một lúc sau, bỗng nhiên từ con sông có một cụ già tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ. Đến chỗ cậu và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Vì sao con khóc?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ, vì khi đang đốn củi con lỡ làm lưỡi rìu văng xuống sông ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Vậy thì để ta giúp con nhé!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau khi nói xong ông cụ liền nhảy xuống sông giúp anh. Vài phút sau, ông cụ đem lên cho cậu một cây rìu vàng và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là lưỡi rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ không, lưỡi rìu của con xấu hơn nhiều ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau đó ông cụ lại lặn xuống nước và tìm tiếp.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Lần thứ hai ông cụ đem lên cho cậu một cây rìu bạc và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Vậy đây có phải là lưỡi rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ không, lưỡi rìu của con còn xấu hơn thế này nhiều ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Rồi ông lặn xuống nước tìm tiếp. Cho đến khi ông cụ đem lên cho cậu một lưỡi rìu bằng sắt và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là lưỡi rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đúng rồi ạ! đó là lưỡi rìu của con, gia tài ba mẹ con để lại.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Rồi ông cụ ồn tồn nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Con đúng là người thật thà và trung thực, lúc nãy ta chỉ muốn thử lòng con thôi, còn hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc kia ta xin tặng con và cứ xem như là món quà cho con nhé!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Con cảm ơn ông cụ nhiều ạ! Cháu sẽ luôn giữ món quà của ông.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Rồi ông cụ biến mất và kể từ đó cậu trở nên giàu có và sống hạnh phúc.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau khi đọc xong câu chuyện này em rút ra được bài học là không được nói dối người khác, và đặc biệt là phải có lòng trung thực để có nhiều người tin tưởng mình hơn.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442178</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương Anh - câu chuyện Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442342</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Em đã từng đọc qua rất nhiều câu chuyện nhưng câu chuyện mà em ấn tượng nhất đó chính là câu chuyện " Ba lưỡi rìu " sau đây em xin kể câu chuyện ấy.<br><br>&nbsp;Có một chàng trai mồ côi cha mẹ, nhà rất nghèo và phải dựa vào một cái rìu bằng sắt để đốn củi. Bỗng nhiên một hôm chàng trai lỡ làm cây rìu rơi xuống một dòng sông. Dù chàng trai ấy biết bơi nhưng dòng nước chảy rất gắt nên không thể bơi được. Chàng trai liền ngồi xuống một gốc cây và bật khóc. Bỗng có một cụ già ngoi lên từ mặt nước, ông cụ hỏi chàng trai:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Tại sao con lại khóc ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Dạ chiếc rìu duy nhất của con đã rớt xuống nước rồi ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau đó ông cụ liền lặn xuống dưới nước. Một lát sau , ông cụ ngoi lên mặt nước và trên tay đang cầm một chiếc rìu bằng vàng. Ông cụ hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là rìu của con không ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ không phải ạ !<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông cụ liền lặn xuống nước một lần nữa. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên mặt nước với một cái rìu bằng bạc trên tay.&nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông cụ hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là rìu của con không ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu liền đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ không ạ !<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông cụ lại lặn xuống nước một lần nữa. Một hồi lâu sau, ông cụ ngoi lên với một chiếc rìu bằng sắt. Ông cụ hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây là rìu của cháu đúng không ?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng trai vui vẻ đáp lại :<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ đúng rồi ạ !<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông cụ liền đưa cho chàng tiều phu chiếc rìu bằng sắt. Lúc chàng tiều phu về nhà, chàng ấy thấy hai chiếc rìu trên giường của mình. Chàng ấy liền chạy thật nhanh qua chỗ ông cụ hỏi chuyện. Ông cụ nói :<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây là phần thưởng cho sự trung thực và không tham lam của con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu cảm ông lão và nhận ra đó chính là ông tiên. Anh vừa chạy vừa cười trong lúc về nhà.Qua câu chuyện này em học được bài học là phải trung thực và không được nói dối. Em sẽ cố gắng để được như câu chuyện trên.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442342</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuệ Ân - Ba lưỡi rìu </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442599</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Em đã được nghe qua nhiều câu chuyện về lòng trung thực nhưng câu chuyện ba lưỡi rìu là câu chuyện mà em yêu thích nhất, sau đây em xin kể lại đàu đuôi câu chuyện:&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ngày xưa, có một chàng trai trung thực. Hằng ngày, anh ta&nbsp; thường xuyên vào rừng đốn củi để kiếm sống. Một hôm, anh đang đốn củi thì bất cẩn làm cho lưỡi rìu của anh bị văng xuống sông, anh bèn chạy lại gần con sông ấy, nhưng ôi thôi ! Nó chảy quá xiết! Chàng bèn than thở:<br>&nbsp; - Cả gia tài ta chỉ có mỗi cây rìu này! Bây giờ ta phải làm thế nào đây? Chàng vừa dứt lời, thì một cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện cụ hỏi:<br>&nbsp;- Tạo sao trông con buồn thế ?&nbsp;<br>Chàng bèn trả lời:&nbsp;<br>&nbsp;- Thưa cụ, cháu đang chặt cây thì làm cho lưỡi rìu rớt xuống sông mất ! Cụ già nói:<br>- vậy để ta giúp con! Chàng trai vui mừng gật đầu lia lịa.<br>Lần đầu tiên, cụ già đưa cho chàng một lưỡi rìu bằng vàng, lần thứ hai, cụ đưa cho chàng một lưỡi rìu bằng bạc. Nhưng cả hai lần cậu đều nói:" Đó không phải là lưỡi rìu của con". Khi tới lần thứ ba, cụ lại đưa cho chàng một lưỡi rìu bằng sắt. Nhưng lần này cậu lại nói: " Đúng là nó rồi"!<br>Cụ thấy vậy, liền nói:<br>- con đúng là một người trung thực, nên ta quyết định sẽ tặng con cã ba lưỡi rìu này !<br>Kể từ đó anh chàng tìu phu không còn nghèo khó nữa ! Sau câu chuyện này, em rút ra đc mọt bài học đó là đừng bao giờ nói dối người khác . Vì nếu ta cứ nói đói như vậy thì sẽ chẳng có người nào có thể đặc lòng tin vào ta cả.<br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442599</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Quế Lâm - Ba Lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442819</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ lúc dịch covid-19 tới nay, em đã đọc rất nhiều câu chuyện. Nhưng đối với em, câu chuyện ''Ba lưỡi rìu là câu chuyện để lại nhiều ấn tượng nhất cho em. Sau đây, em xin kể lại câu chuyện.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xưa, có một chàng trai nhà nghèo, cha mẹ mất sớm, anh chỉ có cây lưỡi rìu để đốn củi kiếm sống qua ngày. Một ngày nọ, anh đi đốn củi thì lưỡi rìu văng xuống một dòng sông nước chảy xiết. Do dòng sông chảy xiết nên anh không thể nào lấy lại được, anh ngồi bên gốc cây khóc. Anh đang khóc thì ông bụt ngoi lên hỏi :<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Vì sao con khóc?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh trả lời :<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ thưa ông, trong lúc con đang đốn củi thì lưỡi rìu văng xuống dòng nước chảy xiết, mà tài sản của con chỉ có một cái lưỡi rìu để kiếm sống qua ngày.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông bụt nghe xong liền bảo :<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Để ta lặn xuống tìm giúp con!&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau khi nói xong, ông bụt liền lặn xuống. Một lúc sau, ông bụt ngoi lên với một cái lưỡi rìu bằng vàng sáng bóng và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Lưỡi rìu nãy có phải của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh lắc lắc đầu nói :&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ lưỡi rìu bằng vàng này không phải của con.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông bụt lại lặn xuống, ngoi lên lần thứ hai ông bụt cầm theo một lưỡi rìu bằng bạc bóng loáng và hỏi:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Lưỡi rìu này có phải của con không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh lắc lắc đầu nói:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ lưỡi rìu này không phải của con!&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau đó ông bụt lại lặn xuống thêm một lần nữa và ngoi lên với một lưỡi rìu bằng sắt và hỏi:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Thế lưỡi rìu này có phải của con không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh vui vẻ nói:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây là lưỡi rìu của con.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau khi ông bụt đưa cho câu lưỡi rìu bằng sắt ,ông bụt liền nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vì con rất trung thực và tốt bụng nên ta sẽ tặng cả ba lưỡi rìu cho con.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh tiều phu vui vẻ nhận cả ba lưỡi rìu của ông bụt và nói:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Con cảm ơn ông ạ! Rồi anh vui vẻ chạy về nhà.<br>Qua câu chuyện này em rút ra bài học là nếu chúng ta trung thực thì sẽ nhận lại những điều tốt lành xứng đáng với những gì chúng ta đã làm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442819</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Uyên Nhi - Câu Chuyện Cái Vòng Của Sự Thật</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442833</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Câu chuyện Cái vòng của sự thật nói về một cô bé vì nói dối rất nhiều nên đã được thầy phù thủy tặng cho một cái vòng thạch anh rất đẹp. Nhưng cái vòng đó đã làm những điều kỳ lạ khiến cho cô bé sợ hãi và đã không nói dối nữa. Cái vòng đó đã làm gì cô bé? Sau đây, em sẽ kể lại câu chuyện này.<br>&nbsp; Ngày xưa có một cô bé đã nói dối rất nhiều lần. Một số trẻ em cho rằng nói dối không có gì quan trọng. Một lời nói dối mà tránh được sự trừng phạt, tạo được niềm vui thì chúng vẫn được cho là chính đáng. Đối với cô bé này, sự thật là thứ không tồn tại trên đời. Từ lâu, cô nói dối bố mẹ và khi họ nhận ra bị lừa dối thì họ không mảy may tin lời của cô bé nữa.<br>&nbsp; Sau khi đã thử dạy dỗ cô bằng đủ mọi cách nhưng không cách nào hiệu quả. Họ quyết định sẽ đưa cô bé đến nhờ một thầy phù thủy nổi tiếng khắp vùng để chữa trị. Đến nơi, họ thấy tóc thầy phù thủy dài đến nổi phải thuê thợ cắt tóc riêng. Thầy phù thủy cúi đầu chào họ với vẻ mặt lờ đờ, vì hai&nbsp; liên tiếp ngày ông ấy đã không ngủ rồi.&nbsp;<br>&nbsp; Bà mẹ muốn trình bày tật xấu của con mình, nhưng thầy phù thủy ngáp dài rồi nói: "Thưa bà, tôi biết cả rồi. Để tôi tặng cháu một món quà mà tôi tin là cháu sẽ thích." Ông mở tủ lấy ra một chiếc vòng tuyệt đẹp bằng thạch anh, rồi đeo vào cổ cô bé. Bà mẹ hỏi: "Thầy phù thủy, sao thầy biết được con gái tôi có tật xấu gì ạ?" Thầy phù thủy lại ngáp một hơi dài rồi đáp: "Tôi là phù thủy, chuyện gì mà ta không biết. Với lại ông bà cứ yên tâm, cháu đã mang trên mình mình một kẻ bảo vệ chắc chắn cho sự thật." Bố mẹ của cô bé vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, họ cúi đầu chào thầy phù thủy rồi ra về.&nbsp;<br>&nbsp; Sáng hôm sau, cô bé đến trường với vẻ mặt cười tươi. Cô nghĩ: Chắc chắn hôm nay mình sẽ là người được chú ý nhất lớp, nhất trường cho mà xem." Cô bé hãnh diện bước vào lớp. Bạn bè ai ai cũng tấm tắc khen cái vòng đẹp. Một bạn nữ trong lớp hỏi: "Ở đâu ra bạn có cái vòng này?" Cô bé nói dối: "Tớ bị ốm, bố tớ tặng cho đấy." Một tiếng "Ồ" rộ lên. Những viên thạch anh bỗng biến thành những viên sỏi màu vàng trước sự ngạc nhiên của mọi người. Cô bé nhìn chiếc vòng và khiếp đảm kêu lên thẹn thùng: "Mình, mình đã đi đến nhà thầy phù thủy về." Cô bé vừa nói ra sự thật, chiếc vòng đã trở lại đẹp đẽ như cũ.<br>&nbsp; Cô bé nói tiếp: "Các bạn biết không, ông ấy đã niềm nở tiếp đón mình và bố mẹ mình. Ông còn cho cả xe ra đón nữa cơ. Còn nữa, ông ta con tặng tớ bộ váy công chúa nữa... Mỗi lần cô bé nói, các bạn lại cười làm cho cô chưng hửng. Nhìn xuống cái vòng cổ, cô rùng mình. Cứ mỗi lời bịa đặt là cái vòng lại dài ra, dài ra mãi. Cô bé hoảng sợ, nói lắp ba lắp bắp: "K-không phải, m-mình đến nhà thầy phù thủy mất 5 phút đi bộ và ở lại đó gần 10 phút. Ô-ông ấy không tặng mình gì ngoài chiếc vòng này cả." Tức thì cái vòng trở lại như cũ.<br>&nbsp; Một bạn trong lớp liền hỏi cô bé: "Thế còn cái vòng, nó từ đâu ra?" Cô bé đáp: "Ông ấy tặng tớ, có lẽ là..." Cô bé chưa nói hết câu, cái vòng đã co lại, co lại đến khi sắp thít cổ cô bé. Cô vội vàng nói: "Ông ấy bảo mình là đứa nói dối, bởi thế ông ta mới cho mình chiếc vòng này, nó sẽ là kẻ bảo vệ sự thật mỗi khi mình nói dối..." Cái vòng tự động nới ra.<br>&nbsp; Bây giờ cô bé mới hiểu ra rằng, nếu nói sai sự thật thì nó biến hóa, thêm thắt vào thì nó dài ra, bớt xén đi thì nó co lại... một cái vòng không thể dứt bỏ được thì dù cô bé nói dối ngoan cố nhất cũng không thể không đi theo con đường của sự thật.<br>&nbsp; Khi cô bé đã có thói quen nói thật, cô cảm thấy thật dễ chịu, lương tâm nhẹ nhõm, tâm hồn thanh thản. Lời nói dối bỗng trở thành đáng sợ, thì cái vòng ở cổ cô bé đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.<br>&nbsp; Chưa đầy một năm, ông thầy phù thủy biết cái vòng không cần cho cô bé nữa nên ông đã đến lấy chiếc vòng về dùng cho một đứa trẻ nói dối khác.&nbsp;<br>&nbsp; Câu chuyện trên khuyên chúng ta rằng: nói dối thì sẽ bị phạt, nói thật thì sẽ được mọi người tin tưởng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857442833</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Đan-Câu chuyện ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857443184</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong các câu chuyện nói về lòng trung thực thì em thấy câu chuyện "Ba lưỡi rìu" rất ý nghĩa. Bây giờ em sẽ kể câu chuyện này.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ngày xưa trong một gia đình nọ, ba mẹ mất sớm, chỉ để lại cho người con trai một chiếc rìu bằng sắt. Một hôm, chàng tiêu phu đang đốn củi thì lưỡi rìu bị văng xuống sông. Dòng nước chảy xiết nên chàng tiêu phu không xuống được.&nbsp;<br>Chàng trai buồn bã nói: "Cả gia tài nhà ta chỉ có lưỡi rìu này. Nay mất rìu không biết làm gì để sống đây?" Sau đó một cụ già hiện ra, cụ hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Tại sao con khóc?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ, con lỡ làm rơi lưỡi rìu xuống sông rồi ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vậy thì để ta giúp con!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lần thứ nhất, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng sáng loáng. Cụ hỏi: "Đây có phải là lưỡi rìu của con không?" Chàng trai liền xua tay: "Đây không phải là lưỡi rìu của con."<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lần thứ hai, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc sáng lấp lánh. Cụ lại hỏi:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Lưỡi rìu này của con chứ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiêu phu vẫn xua tay:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây cũng không phải là lưỡi rìu của con ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lần thứ ba, cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng sắt. Cụ hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Lưỡi rìu sắt này chắc chắn là của con chứ?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiêu phu giơ hai tay lên mừng rỡ:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây đúng là lưỡi rìu của con rồi ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cụ khen:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Con là một người trung thực và thật thà nên ta sẽ tặng cả hai lưỡi rìu này cho con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng trai vẻ mặt sung sướng: "Con cảm ơn cụ nhiều ạ." Suốt đường về nhà chàng tiêu phu cứ cười mãi. Qua câu chuyện, thì em rút ra được bài học đó chính là khi chúng ta làm điều đúng đắn thì chúng ta không phải sợ và sẽ được mọi người quý mến.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:01:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857443184</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Linh - Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857450431</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Trong tất cả câu chuyện mà em đọc về câu chuyện về lòng trung thực thì em thích nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu, sau đây em xin kể lại câu chuyện ấy.<br>&nbsp; &nbsp;Ngày xưa, có một chàng tiều phu hiền lành, trung thực và tốt bụng. Ba mẹ mất sớm chỉ để lại cho chàng tiều phu một cái rìu sắt. Một buổi sáng nọ, chàng tiều phu đi đốn củi trong rừng thì bỗng nhiên, chàng tiều phu làm rớt cây rìu xuống sông. Chàng tiều phu ngồi kế bên con sông và khóc than thở. Bỗng dưng, một cụ già từ dưới sông bay lên và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Cháu buồn bã về việc gì thế?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Thưa ông, nhà cháu nghèo lắm! Chỉ có một cây rìu để cháu đốn củi kiếm sống qua ngày, vậy mà cháu đã sơ ý làm rớt rìu xuống sông rồi ạ! Vì thế cháu rẩt buồn.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông lão trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Tưởng gì, để cụ giúp cháu.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nói rồi, cụ già lao mình xuống dòng sông. Một lúc sau, ông lão ngoi lên với một chiếc rìu làm bằng vàng và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là rìu của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh tiều phu lắc đầu và trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Thưa ông, đây không phải là rìu của cháu.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nghe chàng tiều phu nói vậy, ông lão bèn lặn xuống nước lại một lần nữa. Cậu đợi một hồi, cuối cùng ông lão cũng đã ngoi lên và cầm theo một chiếc rìu làm bằng bạc.&nbsp;<br>Cụ lại hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Vậy đây có phải rìu của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu vẫn lắc đầu và trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ không ạ! Đây cũng không phải rìu của cháu.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu buồn, có vẻ thất vọng và nghĩ:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Chắc là cụ không tìm được nữa rồi!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cụ già bèn xua tay và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Để cụ thử lại lần nữa xem.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nói rồi, cụ già bèn lao mình xuống dưới dòng sông một lần nữa. Một lát sau, cụ già ngoi lên với một chiếc rìu làm bằng sắt.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cụ hỏi chàng tiều phu:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Vậy đây có phải rìu của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu trả lời với vẻ mặt hớn hở:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ đúng rồi! Đây chính xác là rìu của cháu. Cháu cảm ơn cụ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cụ già bước lên bờ và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Cháu đúng là một người trung thật, không tham lam và tốt bụng. Cụ tặng cháu cả ba lưỡi rìu này.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu trả lời với vẻ mặt ngại ngùng:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Cháu... cháu cảm ơn ông!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong lúc cậu cảm ơn ông thì ông đã biến mất từ bao giờ mà chàng tiều phu lại không hay.<br>          Sau khi đọc xong, em rút ra được bài học là chúng ta phải luôn luôn trung thực. Không được nói dối người khác.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:05:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857450431</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn An Nhiên - Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857451780</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Em đã từng đọc rất nhiều câu chuyện về lòng trung thực và em thích nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu. Sau đây em xin kể lại câu chuyện đó.<br><br>Ngày xưa, có một chàng tiều phu sống bằng nghề đốn củi, gia tài của anh là chiếc lưỡi rìu bằng sắt. Một hôm , anh đang đốn củi thì lưỡi rìu bị văng xuống sông. Chàng khóc than thở làm kinh động đến Thần sông. Thần sông ngoi lên và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Cháu có chuyện gì mà buồn bã thế?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Thưa Thần sông, cháu đang đi chặt cũi, nhưng lưỡi rìu của cháu bị rơi xuống sông. Lưỡi rìu này rất quý đối với cháu, nhờ nó mà gia đình cháu mới đi kiếm sống được.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu buồn bã. Thần sông nghe vậy, lặn xuống và lấy lên một chiếc rìu bằng vàng và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là lưỡi rìu của cháu không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu nhìn và đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ, đây không phải là lưỡi rìu của cháu.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng buồn bã khóc. Lần thứ hai, Thần sông ngoi lên mặt nước với một chiếc rìu bằng bạc và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là lưỡi rìu của cháu không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu buồn bã đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ đây không phải là lưỡi rìu của cháu.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Thần sông ngoi lên với chiếc rìu bằng sắt và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Vậy đây có phải là lưỡi rìu của cháu không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ đây chính là rìu của cháu!<br>&nbsp;Chàng tiều phu reo lên sung sướng.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thần sông nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Cháu quả là một người thật thà và trung thực, ta tặng cho cháu chiếc rìu bạc và vàng, cháu cứ lấy đi. Thần sông lặn xuống nước.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Từ đó, chàng tiều phu sống cuộc sống sung túc, đầy đủ hơn.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Em đã rút ra được bài học là trung thực là đức tính quý nhất của con người, nên không được nói dối người khác để có cái tốt đẹp.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 01:06:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857451780</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên Ân -  Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857656228</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong những câu truyện về lòng trung thực em đã đọc, em thích nhất câu chuyện "Ba lưỡi rìu". Sau đây em sẽ kể lại câu chuyện đó.&nbsp;<br>Ngày xưa, có một anh chàng tiều phu rất nghèo vì cha&nbsp; mẹ anh mất sớm, anh mặc một cái quần rách, anh sống trong một túp lều nhỏ trong rừng. Anh có một cây rìu bằng đá do cha mẹ anh để lại cho anh. Hằng ngày anh ra rừng kiếm củi để bán lấy tiền. Một ngày nọ anh đi chặt củi thì anh trượt tay khỏi cây rìu, thế là cây rìu của anh bị rơi xuống sông, anh ngồi khóc dưới gốc cây ở kế bên sông. Một ông cụ hiện ra, ông&nbsp; có mái tóc bạc, một bộ râu dài và cái áo nhìn như áo ki - mô - nô, ông nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Vì sao con khóc?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ, rìu của con bị rơi xuống sông ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thế là ông cụ liền lao mình xuống sông. Sau đó ông cụ ngoi lên với cây rìu vàng sáng chói và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là cây rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ đây không phải cây rìu của con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông cụ lao mình xuống sông lần thứ hai và ngoi lên với cây rìu bạc bóng loáng và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải cây rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ không, đây cũng không phải rìu của con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông lão lao mình xuống sông lần thứ ba, ngoi lên với cây rìu đá và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải cây rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ phải, đây là rìu của con ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh tiều phu vui như tết khi thấy cái rìu đá của cha mình để đốn củi và đem củi đi bán<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông lão khen anh tiều phu:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Con đúng là một chàng trai thật thà, ta sẽ tặng cho con cả hai cây rìu vàng và sắt, coi như là phần thưởng ta tặng cho con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Kể từ đó anh có ba cây rìu và anh có thể đi chặt củi bán kiếm tiền mà sống tiếp. sau đó cuộc sống của anh tốt đẹp hơn. Qua câu chuyện này, em rút ra bài học rằng phải trung thực để có một cuộc sống tốt đẹp.<br>&nbsp; &nbsp;Qua câu truyện này, em rút ra bài học rằng phải trung thực và không nói dối để người khác vẫn có thể tin mình.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 02:44:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1857656228</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quang Long-Câu chuyện ba lưỡi rìu.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860181144</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trong các câu chuyện có lòng trung thực em thích nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu. Và bây giờ em xin kể lại câu chuyện ấy<br>&nbsp; &nbsp; Ngày xửa ngày xưa có một chàng trai nghèo khổ sống chung với vợ. Một ngày nọ, anh đi chặt cây gần một cái ao. Khi anh chặt một cái cây lớn anh không chặt được, anh đã dùng hết lực để chặt cái cây đó nhưng khi trúng cái cây, cây rìu đã rớt xuống sông. Có một ông bụt từ dưới ao bay lên ông nói: "Có chuyện gì thế?" Anh tiều phu nói: "Nhà con nghèo và chỉ có một cây rìu để đi chặt củi nhưng nó bị rớt xuống ao rồi." Ông nói: "Để ông lấy cho." Anh tiều phu nói : "Dạ con cảm ơn ông!"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Một lúc sau, ông bụt bay lên đưa cho anh chàng xem một cây rìu làm bằng vàng và nói :&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải rìu của con không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh tiều phu nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ không ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông bụt lại tiếp tục lặn xuống sông. Lần này ông bụt lại đưa cho anh tiều phú một cây rìu bằng bạc, ông nói:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Có phải của con không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh tiều phu nói:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ không ạ!&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Lần cuối ông bụt lấy lên cây rìu sắt và hỏi:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây có phải là rìu của con không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh tiều phu nói:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ đúng rồi ạ! Con cảm ơn ông.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông cười thật to và nói:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Con đúng là người trung thực. Ông sẽ tặng cho con hai cây rìu này.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ con cảm ơn ông rất nhiều ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Từ đó, anh tiều phu và vợ sống cuộc sống no đủ hơn.Bài học rút ra là chúng ta nên nhớ cần cù thì bù siêng năng nên chúng ta chỉ có làm mà mới có ăn và phải trung thực mới có người yêu quý mình.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-02 01:00:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860181144</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Vy- Câu chuyện ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860464187</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Em đã từng đọc qua rất nhiều câu chuyện về lòng trung thực, nhưng em thích nhất câu chuyện ba lưỡi rìu. Ngày hôm nay, em xin được kể lại câu chuyện cho mọi người nghe.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Ngày xưa, có một chàng tiều phu rất nghèo khổ, anh luôn làm việc vất vả. Ngày nọ, anh đang đi chặt cây để lấy củi bán thì cái lưỡi rìu của anh bị văng ra sông. Dù anh thông minh cỡ nào thì anh vẫn không lấy được, nước quá sâu nên anh đã từ bỏ. Anh ngồi khóc lóc thì có một ông bụt xuất hiện. Ông bụt có tóc màu xám, mặc áo màu trắng. Ông bụt đã hứa với chàng trai lấy lên cái lưỡi rìu. Ông bụt vớt lên một cái lưỡi rìu vàng lấp lánh và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Cái lưỡi rìu này có phải của cháu không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng trai đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ, cái lưỡi rìu này không phải của cháu ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông bụt lại vớt lên một cái lưỡi rìu bạc, ông nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Thế cái lưỡi rìu này có phải của cháu không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng trai bảo:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ, cái lưỡi rìu này cũng không phải của cháu ạ! Cái lưỡi rìu của cháu được làm bằng sắt ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông bụt lại lặn xuống sông, lần này ông vớt lên lưỡi rìu bằng sắt. Anh tiều phu mừng rỡ reo lên: " Đấy chính là rìu của cháu ông ạ!" Ông bụt cười khe khẽ và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Cháu đúng là một chàng trai trung thực, thế nên ta sẽ ban cho cháu ba cái lưỡi rìu này. Chàng trai vui sướng và bảo:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Cháu cảm ơn ông bụt ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Từ đó, anh luôn giữ gìn rất kĩ và không bao giờ quên được ngày gặp được ông bụt.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Qua câu chuyện này, em khuyên mọi người nên trung thực và không bao giờ nói dối.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-02 03:03:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860464187</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Peter - câu chuyện ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860466997</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Trong các câu truyện trung thực, câu chuyện quen thuộc nhất với em là câu truyện ba lưỡi rìu. Sau đây em xin kể lại câu truyện đó.<br>Ngày xửa ngày xưa có một chàng tiều phu trung thực , cha mẹ mất sớm. Nhà chàng tiều phu chỉ có mỗi một cây rìu làm bằng sắt là tài sản quý nhất. Một hôm chàng đi vào rừng để đốn củi, trong lúc đang chặt củi bỗng nhiên cái lưỡi rìu rơi xuống dòng suối. Vì dòng suối chảy quá xiết nên chàng không dám nhảy xuống lấy. Sau đó có một ông bụt xuất hiện và bảo :&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Tại sao con khóc?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu kể hết mọi sự việc cho ông bụt. Khi nghe xong&nbsp; sự việc, ông bụt liền lao xuống dòng suối để tìm lưỡi rìu giúp anh tiều phu. Một lúc sau ông bụt cầm lưỡi rìu bằng vang ngoi lên rồi ông bảo:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây có phải là cây rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu lắc đầu bảo không phải. Lần thứ hai ông bụt cầm lưỡi rìu bằng bạc ngoi lên hỏi anh tiều phu có phải lưỡi rìu này không. Nhưng chàng tiều phu lại lắc đầu, chàng tiều phu nói :&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây không phải lưỡi rìu của con, lưỡi rìu của con bằng sắt ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông bụt lại lao xuống suối một lần nữa, ông ngoi lên, cầm lưỡi rìu bằng sắt và hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây có phải lưỡi rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu mừng rỡ nói :<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Đây đúng là lưỡi rìu của con rồi! Con cảm ơn ông ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau đó ông bụt bảo sẽ tặng cho anh tiều phu cây rìu bằng bạc và vàng này rồi ông bụt biến mất. Anh tiều phu ngạc nhiên, anh mới chợt nhận ra đó chính là ông bụt .<br>  Qua câu truyện trên, em rút ra được bài học là phải luôn trung thực. Nếu chúng ta không trung thực thì chúng ta sẽ không có nhiều người tin tưởng và xa lánh.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-02 03:04:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860466997</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Minh Anh - Câu chuyện ba lưỡi rìu </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860475777</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong những câu chuyện về lòng trung thực em từng đọc qua thì hiện tại em thấy câu chuyện gây ấn tượng nhất cho em đó là câu chuyện Ba lưỡi rìu. Bây giờ em xin kể lại câu chuyện đó cho mọi người cùng biết..<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xửa ngày xưa, có một anh chàng tiều phu nghèo, quần áo thì rách tơi tả. Anh đi đốn củi để kiếm tiền sống qua ngày. Một hôm nọ, anh đang đốn củi bên một con sông chảy xiết thì cây rìu gãy, cái phần bị gãy cứ thế rơi xuống con sông. Anh rất buồn vì anh chỉ có chỉ có mỗi một cái rìu thế mà nó lại bị gãy. Tự nhiên từ con sông bên cạnh có một cụ già hiện lên, ông hỏi: “Tại sao con khóc?” Anh tiều phu trả lời: “Cháu có mỗi một cái rìu thôi nhưng nó đã bị gãy, một nửa phần gãy đang ở dưới sông.” Ông cụ nói: “Ông hứa sẽ lấy cho con nửa còn lại. Thế là ông cụ lặn xuống nước. Lần đầu tiên, ông mang lên một cái rìu bằng vàng và hỏi: “Cái này có phải của con không?” Anh tiều phu trả lời: “Dạ không phải.” Lần thứ hai ông cụ mang lên một cây rìu bằng bạc chói loá và hỏi tiếp: “Vậy cái này có phải của con không?” Anh tiều phu trả lời: “Vẫn không phải ông ạ!” Đến lần thứ ba ông mang lên một cái rìu bằng sắt và ông hỏi lại lần nữa: “Cái này có phải của con không?” Anh tiều phu trả lời: “ Dạ đúng rồi, con cảm ơn ông.” Vì ông ấy thấy anh chàng rất trung thực nên ông tặng cho anh chàng cả hai cái rìu. Ông nói: “Ông rất vui vì cháu đã rất trung thực, ông tặng hai cái rìu cho cháu đấy!". Từ đó, anh tiều phu sống cuộc sống no đủ, sung sướng.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau khi em đọc xong câu chuyện đó thì em đã học được bài học chúng ta không nên nói dối mọi người, nhất là gia đình của chính mình. Khi chúng ta nói thật, có thể những người đó sẽ hiểu và yêu quý chúng ta. Hy vọng mọi người có thể hiểu được điều đó.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-02 03:08:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860475777</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Đỗ Quyên - Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860633666</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trong tất cả các câu chuyện về lòng trung thực em đã đọc, em thấy ấn tượng nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu. Sau đây, em xin kể lại câu chuyện ấy.<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xưa, có một chàng tiều phu sống trong một túp lều. Cha mẹ mất sớm, chỉ để lại túp lều cũ kĩ, một chiếc khố và một cây rìu sắt bóng loáng để chàng kiếm sống qua ngày. Một hôm, chàng tiều phu đang đốn củi gần một dòng suối chảy xiết. Chàng tiều phu đốn củi thì cây rìu sắt bị văng xuống dòng suối chảy xiết. Chàng tiều phu buồn và tiếc của, chàng ngồi bên góc cây khóc. Một cụ già tóc bạc phơ bước đến hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Vì sao con khóc?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu buồn bã nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Dạ, rìu của con bị văng xuống dòng suối rồi ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cụ già nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Ta sẽ đi lấy rìu cho con nhé!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nói xong, cụ già liền lặn xuống dòng suối chảy xiết. Lát sau, cụ già cầm lên cây rìu bằng vàng sáng chói. Cụ hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Cây rìu vàng này có phải của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Rìu này không phải của cháu ạ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cụ già lặng xuống lần hai. Lát sau, cụ cầm một cây rìu bằng bạc sáng lấp lánh, cụ hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-&nbsp; Rìu bạc này có phải của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Rìu bạc này không phải của con ạ! Rìu của con bằng sắt cơ!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cụ lặn xuống rồi lần này cụ cầm lên rìu sắt bóng loáng.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Rìu sắt có phải của con không? Ông cụ hỏi.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu mừng rỡ nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Dạ đúng, đây mới đúng là rìu của con!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu liền lấy rìu của mình. Cụ già nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Ta khen con trung thực và thật thà. Con hãy lấy rìu vàng và rìu bạc kia đi, đó là quà tặng của ta cho con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng tiều phu cảm ơn cụ già. Cụ già liền biến mất. Chàng tiều phu vui vẻ cầm trên tay ba lưỡi rìu. Từ đó, anh tiều phu sống cuộc sống đầy đủ, sung sướng hơn.<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Qua câu chuyện này, em rút ra được bài học là luôn trung thực không nói dối người khác. Nếu mình nói dối với người khác quá nhiều thì người đó sẽ chẳng còn tin tưởng mình nữa.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-02 04:28:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860633666</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Chiêu Hãn - Giữ đúng lời nói của mình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860973650</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;    Quốc vương cần một viên quan truyền lệnh, chuyên phụ trách truyền đạt mệnh lệnh của nhà vua. Tin vừa được lan truyền, rất nhiều thanh niên đã ghi danh tham dự, qua nhiều lần tuyển chọn, chỉ còn lại hai người là Văn và Hạ.<br>&nbsp; &nbsp;    Quốc vương nói với hai người họ: "Ta rất hài lòng về hai ngươi, nhưng ta chỉ cần một người, 12 giờ trưa ngày mai ta sẽ tổ chức lần kiểm tra cuối cùng." Quốc vương nói xong liền đưa cho hai người mỗi người một cái phong thư, "Trong thư có ghi rõ địa điểm nội dung kiểm tra, ngày mai hai ngươi một người đi tới cửa Tây, một người đi tới cửa Đông, tìm một cụ già mặc áo đen, họ đọc thư xong sẽ nói với các ngươi tất cả. Các ngươi phải đảm bảo không được đọc trộm thư."<br>&nbsp; &nbsp; "Quốc vương tôn kinh, tôi hứa với ngài." Hai người đồng thanh đáp.<br>&nbsp; &nbsp; ngày thứ hai Văn đến cửa Đông rất sớm, nơi đây ngựa xe như nước, vô cùng náo nhiệt. Anh đứng dựa vào một cây to, nhìn không chớp mắt vào dòng người qua lại. Một tiếng đồng hồ trôi đi, hai tiếng đồng hồ trôi đi, mắt khô, cổ mỏi, cụ già qua lại trên phố rất đông, nhưng không có ai mặc áo đen cả, anh ta lòng như lửa đốt, sắp đến trưa rồi. "Cứ như vậy, chắc chắn sẽ bị Hạ về nước mất."<br>&nbsp; &nbsp; Văn rất muốn giành được chức vị này, cuối cùng anh ta mở phong thư, trong thư chỉ có một câu nói: "Mau đi gặp quốc vương." Văn tức tốc chạy về hoàng cung.<br>&nbsp; &nbsp; Hạ cũng dậy rất sớm, nhưng anh đợi chờ mãi cũng không nhìn thấy cụ già mặc áo đen, 12 giờ sắp đến rồi, Hạ rất muốn mở phong thư, nhưng lại nhớ đến lời hứa của mình: "Mình phải giữ đúng lời nói của mình." Thế là anh tiếp tục tìm kiếm trong dòng người, không lâu sau anh thấy quốc vương cùng đội thị vệ đi tới, bên cạnh là Văn với vẻ mặt dương dương tự đắc.<br>&nbsp; &nbsp; Quốc vương bước đến trước mặt Hạ, tuyên bố một cách uy nghiêm: "Thời gian kiểm tra đã kết thúc, giờ ta tuyên bố quan truyền lệnh của ta là Hạ."<br>&nbsp; &nbsp; Văn và Hạ vô cùng ngạc nhiên, Văn không phục mà nói: "Quốc vương tại sao? Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ mà." Quốc vương nói: "Đây là lần kiểm tra cuối cùng, ta đã mệnh lệnh cho các cụ già trong thành không được mặc áo đen, chính là để xem hai ngươi ai là người giữ chữ tín. Ở điểm này, Hạ mới là người xứng đáng làm quan quyền lệnh."<br>&nbsp; &nbsp; Văn hổ thẹn cúi đầu không dám hé răng nửa lời.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-02 07:58:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1860973650</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhật Lan - Câu chuyện Ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1861450591</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trong số các câu chuyện về lòng trung thực, em có ấn tượng nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu. Hôm nay em sẽ chia sẻ&nbsp; cho mọi người câu chuyện Ba lưỡi rìu.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ngày xửa ngày xưa, có một anh tiều phu nghèo. Cha mẹ mất sớm, gia tài mà cha mẹ để lại cho anh chỉ có một chiếc rìu bằng sắt, bóng loáng. Ngày ngày, anh đi chặt củi để kiếm sống. Một ngày nọ, khi đang chặt củi như thường lệ thì không may lưỡi rìu bị văng xuống dòng sông chảy xiết. Chàng vừa khóc vừa nói: &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Cả gia tài nhà ta chỉ có mỗi lưỡi rìu này. Nay mất rìu không biết làm gì để sống tiếp đây? <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chàng chẳng biết làm gì cứ ngồi khóc mãi. Ở dưới dòng sông có một ông già hiện lên. Cụ già râu tóc bạc phơ, vẻ mặt hiền từ. Cụ hỏi chàng tiều phu: “Vì sao con lại khóc?” Chàng đáp:&nbsp; “Nhà con chỉ có một lưỡi rìu để sống qua ngày. Nay con lại làm văng xuống sông nên chẳng biết làm sao.” Cụ hứa sẽ giúp chàng trai tìm rìu. Cụ già vớt dưới sông lên một lưỡi rìu vàng, sáng loáng. Cụ hỏi: “Lưỡi rìu của con đây!” Chàng trai nói với vẻ mặt thật thà là đây không phải rìu của anh. Cụ già vớt lên một lưỡi rìu bạc, sáng lấp lánh. Cụ hỏi: “Lưỡi rìu này của con chứ?” Chàng đáp: “Đây không phải lưỡi rìu của con.” Cụ già vớt lên một lưỡi rìu sắt. Cụ hỏi: “Lưỡi rìu này của con phải không?” Chàng trai giơ hai tay lên trời hớn hở và mừng rỡ đáp: “Đây mới đúng là chiếc rìu của con ạ!” Cụ già hài lòng tặng chàng trai cả ba lưỡi rìu. Cụ khen: “Con là người trung thực, thật thà. Ta tặng cho con cả ba lưỡi rìu. Chàng trai chắp tay tạ ơn, vẻ mặt vui sướng mừng rỡ đáp: “Cháu cảm ơn cụ.”<br>                   Bài đã dài nên em xin kết thúc tại đây. Mong là qua câu chuyện này, mọi người sẽ trung thực, thật thà, hãy nhớ đừng nên nói dối nhé!&nbsp; &nbsp;&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-02 12:27:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1861450591</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Chiêu Hãn - Washington-một con người thật thà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1863479945</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Một hôm, chủ nông trường mua một cây rìu tại một phiên chợ nọ, cây rìu mới tinh, sáng loáng, con trai ông thấy vậy thì vui lắm. Cậu bé cầm chiếc rìu lên tay, lật ngược lật xuôi để xem, trong lòng thầm thì: "Chiếc rìu sáng như này liệu có sắc không nhỉ?" Anh chàng rất muốn thử. Ngày hôm sau, nhân lúc chủ nông trường đi làm, cậu bé liền lấy trộm chiếc rìu đem ra ngoài.</div><div>&nbsp; &nbsp; Cậu bé ra vườn hoa anh đào trong nhà, sau đó nhát, chỉ nghe thấy môt tiếng "rắc" cây anh đào đổ luôn. Cậu bé biết nình đã gây rắc rối, liền chạy ngay về nhà, để chiếc rìu lại chỗ cũ, sau đó giả vờ ngồi trên bàn chép bài.<br>&nbsp; &nbsp; Chủ nông trường trở về, rất tức giận khi nhìn thấy cây anh đào nhỏ kia bị chặt đổ. Liền gọi ngay người làm vườn ra, quyết tìm cho ra thủ phạm đã gây ra tội.<br>&nbsp; &nbsp; Cậu bé nhìn thấy bố mình nổi cơn lôi đình, trong lòng áy náy: "Nếu mình không thừa nhận, thì chẳng phải là sẽ liên luỵ đến người khác sao?"<br>&nbsp; &nbsp; Nghĩ đến đây, cậu bé chạy từ trong phòng ra đứng trước mặt bố mình, đỏ mặt nói một cách chậm rãi: "Bố ơi, bố đừng trách người khác, con chính là người chặt cây." Sau đó cậu bé cúi đầu, đợi bố mắng.<br>&nbsp; &nbsp; Không ngờ bố cậu lại không hề buông lời quở mắng, mà sau khi hỏi rõ sự tình thì bố cậu đã cúi người xuống ôm cậu bé vào lòng và nói: "Con trai à, con đã nói sự thật cho ta nghe, ta vui mừng vì sự thành thật của con. Hãy nhớ, làm người đầu tiên phải thành thật, sự thành thật của con quý giá hơn cả 100 cây anh đào."<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Bài học trưởng thành cho người con ngoan.<br>      Cậu bé gật đầu lia lịa, khắc cốt ghi tâm lời dạy của bố. Cậu bé ấy chính là vị tổng thống đầu tiên của nước Mỹ George Washington.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 03:16:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1863479945</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thùy Dương- Truyện ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1866502700</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Em đã nghe rất nhiều câu chuyện về lòng trung thực nhưng câu chuyện khiến em ấn tượng nhất là câu chuyện Ba lưỡi rìu. Câu chuyện như sau:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Xưa có một anh chàng tiều phu nghèo, cha mẹ anh bệnh nặng nên qua đời sớm, anh phải tự kiếm sống. Một hôm, anh tiều phu đi kiếm củi bỗng nhiên cây rìu rơi xuống nước.&nbsp; Anh chàng tiều phu khóc nức nở. Bỗng nhiên, một ông bụt xuất hiện. Thấy chàng tiều phu đang khóc, ông liền hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Tại sao con khóc vậy?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Anh chàng trả lời:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Cha mẹ con mất sớm, chỉ để lại cái rìu này, nó đã rơi xuống sông rồi ông ạ! Con buồn lắm!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Ta sẽ giúp con. Ông bụt nói.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông bụt liền nhảy xuống nước. Ông đi lên với một cái rìu bằng vàng, ông hỏi:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây có phải rìu của con không?&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Anh chàng nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Không ạ, đây không phải rìu của con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông bụt lại nhải xuống nước rồi đi lên với một cái rìu bằng bạc. Ông hỏi lại:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây có phải rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chàng tiều phu đáp lại:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Không ạ, đây cũng không phải rìu của con.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông bụt liền nhảy xuống nước lần thứ ba và cầm một cây rìu bằng sắt cũ kĩ, ông hỏi tiếp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - Đây có phải rìu của con không?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thấy đúng cây rìu của mình, chàng tiều phu đáp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Dạ đúng, đây là rìu của con, anh chàng tỏ vẻ vui sướng.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; -Con là một người thật trung thực, ta sẽ tặng cho con ba cây rìu này. Ông bụt đáp.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Từ đó, chàng tiều phu sống rất vui vẻ, sung túc hơn.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Qua bài học này, em rút ra được bài học phải trung thực giống như chàng tiều phu, chàng không lấy chiếc rìu bằng bạc hay bằng vàng mà ông bụt đưa cho trước và chỉ lấy chiếc rìu bằng sắt.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-04 03:46:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1866502700</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Chiêu Hãn - Ăn khế trả vàng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1900884977</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Em từng đọc qua nhiều câu chuyện về lòng trung thực và câu chuyện mà em sẽ kể là ăn khế trả vàng. Sau đây em sẽ kể lại câu chuyện ăn khế trả vàng.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Có một gia đình, cha mẹ của hai anh em mất sớm, người anh chia gia tài chỉ cho em một khoảng đất nhỏ và một cây khế. Người em là một con người trung thực, thật thà, tuy chỉ được nhiêu đấy nhưng cũng không có ý kiến gì. Còn người anh thì lại ngược lại so với người em, người anh thì tính rất tham lam, ích kỷ. Một hôm, người em đang chăm sóc cây khế thì có con chim đến ăn. Người em phàn nàn, liền lấy cây tre đuổi chim. Chim nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Ăn một quả khế, trả một cục vàng, nhớ may túi ba gan, ngày mai đi lấy vàng.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nghe chim nói, người em đồng ý. Hẹn sáng ngày mai, chim chở người em đến một hòn đảo đầy vàng. Khi đậu xuống người em dùng túi ba gang đựng vàng, người em lấy vừa đủ. Người anh biết chuyện liền đổi gia tài, người em thì được tất cả gia tài còn người anh lấy cây khế. Người anh giả làm người em và chim đến ăn như thường ngày. Chim cũng hẹn người anh chuẩn bị túi để đi lấy vàng. Vì người anh may túi quá to cho nên người anh đã lấy rất nhiều vàng trên đảo. Vì mang nhiều vàng cho nên khi chim bay ngang biển, gặp gió mạnh, người anh sơ ý trượt chân và sức mạnh của những số vàng đã kéo người anh xuống biển và chết.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Qua câu chuyện trên, em rút ra bài học là đừng vì tiền mà tham lam để hại mình. Mình kiếm tiền vừa phải cũng đủ để nuôi được một gia đình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-19 01:00:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1900884977</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tăng Hoàng Lâm-Câu chuyện ba lưỡi rìu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1980247518</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-07 09:10:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyencamtu805/12345678/wish/1980247518</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
