<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>11I1 - ÔN TẬP THI HỌC KÌ 1 by Hà Nguyễn</title>
      <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda</link>
      <description>Made with a creative frenzy</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-12-29 01:58:21 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-12-31 03:18:18 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>07 - Nguyễn Dũng</title>
         <author>notnguyendung</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968310768</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:56:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968310768</guid>
      </item>
      <item>
         <title>21-Phạm Nhật Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968310845</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:56:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968310845</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22 - Nguyễn Nhật Nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968310991</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:56:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968310991</guid>
      </item>
      <item>
         <title>10- PHAN KHIÊM ĐỨC</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311011</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:56:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311011</guid>
      </item>
      <item>
         <title>06- Tăng Thiên Bảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311046</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:56:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311046</guid>
      </item>
      <item>
         <title>05 - Nguyễn Huỳnh Thảo Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311087</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311087</guid>
      </item>
      <item>
         <title>08 - Nguyễn Ngọc Tâm Đan</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311110</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311110</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hồ Thanh Thảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311127</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311127</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY: </title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311219</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311219</guid>
      </item>
      <item>
         <title>11 - Vũ Trường Giang</title>
         <author>1606048</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311312</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311312</guid>
      </item>
      <item>
         <title>24 - Ngô Kim Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311314</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311314</guid>
      </item>
      <item>
         <title>04 - Nguyễn Đức Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311326</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311326</guid>
      </item>
      <item>
         <title>29 - Nguyễn Minh Quân</title>
         <author>1606098</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311356</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311356</guid>
      </item>
      <item>
         <title>33 - Bùi Ngọc Phương Vy</title>
         <author>1606107</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311417</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311417</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Ngọc Lam Khuê</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311443</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311443</guid>
      </item>
      <item>
         <title>09 - Nguyễn Ngọc Nam Đán </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311490</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311490</guid>
      </item>
      <item>
         <title>02 - Phạm Hoài An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311501</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311501</guid>
      </item>
      <item>
         <title>14-Park Seong Hee</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311544</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311544</guid>
      </item>
      <item>
         <title>01-Nguyễn Đặng Thành An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311566</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311566</guid>
      </item>
      <item>
         <title>16 - Dương Nguyễn Nam Khang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311693</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311693</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1. Copy đề qua phần bảng cá nhân, truy xuất thông tin, tô đậm hình ảnh, chi tiết, hành động, suy nghĩ của nhân vật.</title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311794</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311794</guid>
      </item>
      <item>
         <title>15-Châu Trần Thiên Kim</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311816</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311816</guid>
      </item>
      <item>
         <title>27 - Huỳnh Thị Yến Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311846</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311846</guid>
      </item>
      <item>
         <title>32 - Cao Khánh Vân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311891</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311891</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12-Nguyễn Thị Ngọc Hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311967</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968311967</guid>
      </item>
      <item>
         <title>26 Lưu Hoàng Bảo Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312073</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312073</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28 - Vũ Khánh Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312136</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312136</guid>
      </item>
      <item>
         <title>2. Xác định luận đề, 3 luận điểm chính</title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312163</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:57:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312163</guid>
      </item>
      <item>
         <title>25 - Trần Hoàng Khánh Nghi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312424</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:58:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312424</guid>
      </item>
      <item>
         <title>19- Vương Trần Khánh Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312662</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:58:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312662</guid>
      </item>
      <item>
         <title>13_Nguyễn Gia Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312870</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:58:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968312870</guid>
      </item>
      <item>
         <title>18 - Park Ye Lin</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313131</link>
         <description><![CDATA[
<br>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:58:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313131</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY: </title>
         <author>1606048</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313287</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><em><mark>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></mark></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></mark></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. </em><em><mark>Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất</mark></em><em>. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. </em><em><mark>Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm.</mark></em><em> Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. </em><em><mark>Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa?</mark></em><em> Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? </em><em><mark>Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa.</mark></em><em> Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; <mark>Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được </mark><em><mark>quá trình thức tỉnh</mark></em><mark> </mark><em><mark>của</mark></em><strong><em><mark> </mark></em></strong><mark>một con người bị tha hóa.</mark></div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:58:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313287</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY: </title>
         <author>notnguyendung</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313308</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như tỉnh dậy, hắn thấy </em><em><mark>miệng đắng</mark></em><em>, </em><em><mark>lòng mơ hồ</mark></em><em> buồn. Người thì </em><em><mark>bủn rủn</mark></em><em>, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi </em><em><mark>rùng mình</mark></em><em>. Ruột gan lại </em><em><mark>nôn nao</mark></em><em> lên một tý. Hắn </em><em><mark>sợ</mark></em><em> rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là </em><em><mark>buồn</mark></em><em>!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><em><mark>trông thấy trước tuổi già</mark></em><em> của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><em><mark>ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:58:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313308</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313778</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như tỉnh dậy, hắn thấy </em><em><mark>miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì </em><em><mark>bủn rủn</mark></em><em>, </em><em><mark>chân tay không buồn nhấc</mark></em><em>, hay là đói rượu, hắn hơi</em><em><mark> rùng mình</mark></em><em>. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><em><mark>nôn nao buồn</mark></em><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, </em><em><mark>đói rét và ốm đau, và cô độc</mark></em><em>, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><em><mark>ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như </em><em><mark>ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em>. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là </em><em><mark>ăn năn</mark></em><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người </em><em><mark>nhẹ nhõm</mark></em><em>. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn </em><em><mark>suy nghĩ nhiều</mark></em><em>. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình </em><em><mark>vã bao nhiêu mồ hôi</mark></em><em>. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:59:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313778</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313998</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như tỉnh dậy, hắn thấy </em><em><mark>miệng đắng</mark></em><em>, </em><em><mark>lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì </em><em><mark>bủn rủn</mark></em><em>, </em><em><mark>chân tay không buồn nhấc</mark></em><em>, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn </em><em><mark>sợ rượu</mark></em><em> cũng như những người ốm sợ cơm. </em><em><mark>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói</mark></em><em> </em><strong><em>(trước giờ chí phèo chỉ sống trong cơn nghiện rượu và cũng như làm tay sai của Bá Kiến, tuy nhiên bây giờ sau cơn bệnh cũng như tỉnh rượu khiến hắn có thể nghe được những âm thanh tưởng như bình thường của cuộc sống lại đẹp với hắn)</em></strong><em> của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.&nbsp;<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn </em><em><mark>đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn </em><em><mark>thấy già</mark></em><em> mà vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><em><mark>trông thấy trước tuổi già</mark></em><em> của hắn, </em><em><mark>đói rét và ốm đau, và cô độc</mark></em><em>, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><em><mark>ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy </em><em><mark>mắt</mark></em><em> mình hình như </em><em><mark>ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: </em><em><mark>vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa!</mark></em><em> Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù? </em><strong><em>(Bao nhiêu năm cô độc, nay được nhìn nhận như một con người thay vì một con quỷ, Chí phèo giờ nay mong muốn trở lại một người bình thường)</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, </em><em><mark>quệt mũi cười rồi lại ăn</mark></em><em>. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn </em><em><mark>thèm lương thiện</mark></em><em>, hắn </em><em><mark>muốn làm hòa với mọi người </mark></em><em>biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- </em><em><mark>Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></mark></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:59:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968313998</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314024</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. </em><em><mark>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình.</mark></em><em> Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng</em><em><mark> hôm nay hắn mới nghe thấy</mark></em><em>... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><em><mark>nôn nao buồn,</mark></em><em> là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Thằng này rất ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn </em><em><mark>cầm lấy bát cháo đưa lên mồm</mark></em><em>. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn </em><em><mark>muốn làm nũng với thị</mark></em><em> như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><em><mark>Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! </mark></em><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:59:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314024</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314124</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. </em><em><mark>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình.</mark></em><em> </em><em><mark>Ruột gan lại nôn nao </mark></em><em>lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi.</em><em><mark> Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ.</mark></em><em> Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! </mark></em><em>Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... </em><em><mark>Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn</mark></em><em>. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Thằng này rất ngạc nhiên. </mark></em><em>Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. </em><em><mark>Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho</mark></em><em>. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. </em><em><mark>Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp</mark></em><em>. Hắn phải </em><em><mark>làm cho người ta sợ.</mark></em><em> Hắn nhìn </em><em><mark>bát cháo</mark></em><em> bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy v</em><em><mark>ừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là</em><em><mark> ăn năn</mark></em><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! </em><em><mark>Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”</mark></em><em>.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà </em><em><mark>bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều</mark></em><em>. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. </em><em><mark>Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước.</mark></em><em> Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. </em><em><mark>Hắn thấy lòng thành trẻ con.</mark></em><em> Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà </em><em><mark>hắn hiền, </mark></em><em>ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? </em><em><mark>Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. </mark></em><em>Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc </em><em><mark>hắn ngẫm mình mà lo.</mark></em><em> Xưa nay hắn </em><em><mark>chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt.</mark></em><em> Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. </em><em><mark>Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! </mark></em><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:59:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314124</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314259</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng </em><em><mark>mơ hồ</mark></em><em> buồn. </em><em><mark>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình</mark></em><em>. Ruột gan lại </em><em><mark>nôn nao</mark></em><em> lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm </em><em><mark>sợ </mark></em><em>cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã </em><em><mark>ao ước </mark></em><em>có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? </mark></em><em>Ngoài bốn mươi tuổi đầu... </em><em><mark>Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. </mark></em><em>Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau</mark></em><em>.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất</em><em><mark> ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:59:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314259</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314303</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. </em><em><mark>Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</mark></em><em>. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn</em><em><mark> nôn nao buồn</mark></em><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. </em><em><mark>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải </em><em><mark>doạ nạt hay giật cướp</mark></em><em>. Hắn phải làm cho người ta sợ. </em><em><mark>Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn.</mark></em><em> Và một cái gì nữa, giống như là </em><em><mark>ăn năn.</mark></em><em> Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! </em><em><mark>Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.</mark></em><em>(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn </em><em><mark>làm nũng</mark></em><em> với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 01:59:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314303</guid>
      </item>
      <item>
         <title>23 - Đỗ Phú Ninh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314475</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314475</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314649</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. </em><em><mark>Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. </em><em><mark>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời!</mark></em><em> Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất</mark></em><em>. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. </em><em><mark>Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. </mark></em><em>Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em>. (...). H</em><em><mark>ắn thấy vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là </em><em><mark>ăn năn</mark></em><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. </em><em><mark>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. </em><em><mark>Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa?</mark></em><em> Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><em><mark>Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao!</mark></em><em> Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314649</guid>
      </item>
      <item>
         <title>30- Nguyễn Lê Ngọc Tú</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314733</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314733</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314950</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn.</em><em><mark> Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình.</mark></em><em> </em><em><mark>Ruột gan lại nôn nao lên một tý.</mark></em><em> Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. </em><em><mark>Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi.</mark></em><em> </em><em><mark>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. </mark></em><em>Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. </mark></em><em>Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn</mark></em><em>, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. </mark></em><em>Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968314950</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hình ảnh, chi tiết, hành động, suy nghĩ của nhân vật.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315010</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng</em><strong><em> hôm nay hắn mới nghe thấy</em></strong><em>... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><strong><em>nôn nao buồn</em></strong><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có </em><strong><em>một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</em></strong><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy </em><strong><em>già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời</em></strong><em>! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><strong><em>trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><strong><em>ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt.</em></strong><em> Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, </em><strong><em>nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ.</em></strong><em> Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà </em><strong><em>bâng khuâng.</em></strong><em> (...). Hắn thấy </em><strong><em>vừa vui lại vừa buồn</em></strong><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay </em><strong><em>ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa</em></strong><em>. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: </em><strong><em>những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em></strong><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. </em><strong><em>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta </em><strong><em>không thể liều lĩnh được nữa</em></strong><em>. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn </em><strong><em>thèm lương thiện</em></strong><em>, hắn </em><strong><em>muốn làm hòa</em></strong><em> với mọi người biết bao! </em><strong><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn</em></strong><em>. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315010</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315013</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng như tỉnh dậy</mark></em><em>, hắn thấy </em><em><mark>miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. </em><em><mark>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc</mark></em><em>, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><em><mark>Chao ôi là buồn</mark></em><em>!<br></em><br></div><div><em>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. </em><em><mark>Hắn nôn nao buồn</mark></em><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em>Tỉnh dậy </em><em><mark>hắn thấy già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để </em><em><mark>hắn vẩn vơ mãi</mark></em><em>, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><mark>Thằng này rất ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy </em><em><mark>mắt mình hình như ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. </em><em><mark>Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng</mark></em><em>. (...). </em><em><mark>Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình </em><em><mark>vã bao nhiêu mồ hôi</mark></em><em>. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. </em><em><mark>Hắn thấy lòng thành trẻ con</mark></em><em>. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi!</em><em><mark> Hắn thèm lương thiện</mark></em><em>, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... </em><em><mark>Hắn băn khoăn nhìn thị Nở</mark></em><em>, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><em>(Trích Chí Phèo, Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br></em><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315013</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315142</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng </em><em><mark>bây giờ thì hắn tỉnh</mark></em><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn </em><em><mark>thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><em><mark>Hắn sợ rượu</mark></em><em> cũng như những người ốm sợ cơm. </em><em><mark>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá!</mark></em><em> </em><em><mark>Có tiếng cườu nói </mark></em><em>của những người đi chợ. </em><em><mark>Anh thuyền chài</mark></em><em> gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Những tiếng quen thuộc ấy</mark></em><em> hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><em><mark>Chao ôi là buồn!</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! </em><em><mark>Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu...</mark></em><em> Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất.</mark></em><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><em><mark>ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như </em><em><mark>ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). </em><em><mark>Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn.</mark></em><em> Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. </em><em><mark>Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. </mark></em><em>Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn </em><em><mark>tự hỏi rồi lại tự trả lời</mark></em><em>: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm </em><em><mark>hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. </em><em><mark>Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! </mark></em><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, </em><em><mark>hắn thấy tự nhiên nhẹ người.</mark></em><em> Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</mark></em><em><br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315142</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315272</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315272</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315278</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn </em><strong><em><mark>thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</mark></em></strong><strong><em>. </em></strong><em>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, </em><strong><em>h</em></strong><strong><em><mark>ắn hơi rùng mình. </mark></em></strong><em>Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm.</em><strong><em> </em></strong><strong><em><mark>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.</mark></em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy..</em><em><mark>.</mark></em><strong><em> </em></strong><em>Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, </em><strong><em><mark>là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước</mark></em></strong><em><mark> </mark></em><em>có một gia đình nho nhỏ.</em><strong><em> </em></strong><em>Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><strong><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn</em><strong><em> </em></strong><em>hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm.</em><strong><em><mark> Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</mark></em></strong><em><br></em><br></div><div><em><mark><br></mark></em><strong><em><mark>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! </mark></em></strong><strong><em>Ð</em></strong><em>ời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. </em><em><mark>H</mark></em><em>ắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. </em><strong><em>Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn</em></strong><strong><em><mark>.</mark></em></strong><em> Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành</em><strong><em><mark> trẻ con.</mark></em></strong><em> Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ.</em><strong><em> </em></strong><em><mark>Ôi sao mà hắn</mark></em><strong><em><mark> hiền, </mark></em></strong><em><mark>ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? </mark></em><strong><em><mark>Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi.</mark></em></strong><em> Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><strong><em><mark>Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao</mark></em></strong><em><mark>! </mark></em><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:</em><em><mark><br></mark></em><br></div><div><em><mark><br></mark></em><em>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.<br><br><br>- Luận điểm 1: Thức tỉnh&nbsp;</div><div>-Luận điểm 2: Ước vọng tuổi trẻ</div><div>-Luận điểm 3: thèm được lương thiện</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:00:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315278</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315469</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng </em><em><mark>mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại</em><em><mark> nôn nao </mark></em><em>lên một tý. Hắn </em><em><mark>sợ rượu</mark></em><em> cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn</em><em><mark> nôn nao buồn</mark></em><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã </em><em><mark>ao ước</mark></em><em> có một </em><em><mark>gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, </em><em><mark>chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc</mark></em><em>, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><em><mark>ngạc nhiên.</mark></em><em> Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như </em><em><mark>ươn ướt. </mark></em><em>Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em>. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người </em><em><mark>nhẹ nhõm</mark></em><em>. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn </em><em><mark>chưa được một người đàn bà nào yêu</mark></em><em> cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn </em><em><mark>suy nghĩ nhiều</mark></em><em>. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn</em><em><mark> làm nũng</mark></em><em> với thị như với mẹ. Ôi sao mà</em><em><mark> hắn hiền,</mark></em><em> ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm </em><em><mark>thay đổi </mark></em><em>hẳn về</em><em><mark> sinh lý,</mark></em><em> cũng thay đổi cả </em><em><mark>tâm lý</mark></em><em> nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn </em><em><mark>thèm lương thiện</mark></em><em>, hắn</em><em><mark> muốn làm hòa</mark></em><em> với </em><em><mark>mọi người </mark></em><em>biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá </em><em><mark>cứ thế này mãi thì thích</mark></em><em> nhỉ?</em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:01:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315469</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315595</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng như tỉnh dậy</mark></em><em>, hắn thấy miệng đắng,</em><em><mark> lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. </em><em><mark>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình</mark></em><em>. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. </em><em><mark>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><em><mark>nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi</mark></em><em>. Hình như có một thời hắn đã </em><em><mark>ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. </em><em><mark>Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn</em><em><mark> thấy già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. </em><em><mark>Buồn thay cho đời!</mark></em><em> Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. </em><em><mark>Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời</mark></em><em>. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, </em><em><mark>một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều</mark></em><em>. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><em><mark>trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Thằng này rất ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì</em><em><mark> hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. </em><em><mark>Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng</mark></em><em>. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn c</em><em><mark>ầm lấy bát cháo đưa lên mồm</mark></em><em>. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm </em><em><mark>người nhẹ nhõm</mark></em><em>. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: </em><em><mark>những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, </em><em><mark>hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều</mark></em><em>. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. </em><em><mark>Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước.</mark></em><em> Hắn </em><em><mark>đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn</mark></em><em>. Hắn càng ăn, </em><em><mark>mồ hôi lại càng nhiều</mark></em><em>. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn </em><em><mark>làm nũng với thị như với mẹ</mark></em><em>. Ôi sao mà hắn </em><em><mark>hiền</mark></em><em>, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn </em><em><mark>đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người</mark></em><em>? Ðó là cái bản tính của hắn, </em><em><mark>ngày thường bị lấp đi</mark></em><em>. Hay trận ốm </em><em><mark>thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa</mark></em><em>? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn </em><em><mark>mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa.</mark></em><em> Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><em><mark>Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao</mark></em><em>! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:01:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315595</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>1606107</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315599</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì </em><em><mark>bủn rủn</mark></em><em>, chân tay</em><em><mark> không buồn nhấc</mark></em><em>, hay là đói rượu, hắn </em><em><mark>hơi rùng mình</mark></em><em>. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. </em><em><mark>Tiếng chim hót</mark></em><em> ngoài kia vui vẻ quá! Có </em><em><mark>tiếng cườu nói</mark></em><em> của những người đi chợ. Anh thuyền chài </em><em><mark>gõ mái chèo</mark></em><em> đuổi cá.<br></em><br></div><div><em>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><em><mark>nôn nao buồn</mark></em><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. </em><strong><em>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ.</em></strong><em> Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này </em><em><mark>rất ngạc nhiên.</mark></em><em> Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. </em><strong><em>Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho.</em></strong><em> Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà </em><strong><em>bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. </em></strong><em>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy </em><em><mark>tự nhiên nhẹ người.</mark></em><em> Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:01:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315599</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315834</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn.</em><em><mark> Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. </mark></em><em>Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. </em><em><mark>Hắn nôn nao buồn</mark></em><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. </em><em><mark>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ.</mark></em><em> Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. </em><em><mark>Buồn thay cho đời! </mark></em><em>Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời.</em><em><mark> Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều.</mark></em><em> Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, </em><em><mark>đói rét và ốm đau, và cô độc</mark></em><em>, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. </em><em><mark>Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất.</mark></em><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một </em><em><mark>nồi cháo hành</mark></em><em> còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. </em><em><mark>Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt.</mark></em><em> Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. H</em><em><mark>ắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. </mark></em><em>Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay</em><em><mark> ăn năn hối hận về tội ác</mark></em><em> khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người </em><em><mark>nhẹ nhõm</mark></em><em>. Hắn húp một húp và nhận ra rằng:</em><em><mark> những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, </em><em><mark>hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. </em><em><mark>Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi.</mark></em><em> Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. </em><em><mark>Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa.</mark></em><em> Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. </em><em><mark>Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. </mark></em><em>Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn </em><em><mark>băn khoăn </mark></em><em>nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:01:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968315834</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316175</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy</em><em><mark> miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><em><mark>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</mark></em><em>. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. </em><em><mark>Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ.</mark></em><em> Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy </em><em><mark>già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. </em><em><mark>Buồn thay cho đời!</mark></em><em> Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. </em><em><mark>Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì </em><em><mark>hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). </em><em><mark>Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là </em><em><mark>ăn năn</mark></em><em>. Cũng có thể như thế lắm. </em><em><mark>Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. </mark></em><em>Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. </em><em><mark>Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></mark></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. </em><em><mark>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. </em><em><mark>Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi</mark></em><em>. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? </em><em><mark>Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh</mark></em><em>. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. </em><em><mark>Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! </mark></em><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div><div>0</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:01:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316175</guid>
      </item>
      <item>
         <title>03- Nguyễn Đình Mai Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316310</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:01:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316310</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316352</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì </em><em><mark>hắn tỉnh</mark></em><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy </em><em><mark>miệng đắng</mark></em><em>, </em><em><mark>lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì </em><em><mark>bủn rủn, chân tay không buồn nhấc</mark></em><em>, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><em><mark>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm.</mark></em><em> Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là </em><em><mark>buồn</mark></em><em>!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời </em><em><mark>hắn đã</mark></em><em> </em><em><mark>ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy </em><em><mark>già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau</mark></em><em>.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). </em><em><mark>Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là </em><em><mark>ăn năn</mark></em><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. </em><em><mark>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><em><mark>Hắn thèm lương thiện</mark></em><em>, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:01:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316352</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316417</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. </em><em><mark>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! </mark></em><em>Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><em><mark>Chao ôi là buồn!</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã </em><em><mark>ao ước</mark></em><em> có </em><em><mark>một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy </em><em><mark>già mà</mark></em><em> vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là </em><em><mark>chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều</mark></em><em>. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. </em><em><mark>Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên</mark></em><em>. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy </em><em><mark>mắt</mark></em><em> mình hình như </em><em><mark>ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn </em><em><mark>nhìn bát cháo</mark></em><em> bốc khói mà </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em>. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là</em><em><mark> ăn năn</mark></em><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. T</em><em><mark>rời ơi cháo mới thơm làm sao!</mark></em><em> Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại </em><em><mark>mãi đến bây giờ</mark></em><em> hắn </em><em><mark>mới nếm vị mùi cháo</mark></em><em>?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn </em><em><mark>tự hỏi rồi lại tự trả lời</mark></em><em>: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà </em><em><mark>bát cháo hành</mark></em><em> của thị Nở l</em><em><mark>àm hắn suy nghĩ nhiều</mark></em><em>. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. </em><em><mark>Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. </mark></em><em>Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? </em><em><mark>Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi.</mark></em><em> Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><em><mark>Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao!</mark></em><em> T</em><em><mark>hị Nở sẽ mở đường cho hắn.</mark></em><em> Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn</em><em><mark> băn khoăn</mark></em><em> nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:01:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316417</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316601</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:02:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316601</guid>
      </item>
      <item>
         <title>34 - Lê Kim Tường Vy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316624</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:02:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316624</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316747</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng </mark></em><em>như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. </em><em><mark>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu</mark></em><em>, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là</em><em><mark> buồn!</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><em><mark>nôn nao buồn,</mark></em><em> là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có </em><em><mark>một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. </mark></em><em>Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. </em><em><mark>Buồn thay cho đời!</mark></em><em> Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, </em><em><mark>chịu đựng</mark></em><em> biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc,</em><em><mark> cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></mark></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì </em><em><mark>đến khóc được mất.</mark></em><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><em><mark>ngạc nhiên. </mark></em><em>Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn. </mark></em><em>Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:02:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968316747</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968317189</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:02:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968317189</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968317250</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:02:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968317250</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968317662</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><strong><em>bâng khuâng </em></strong><em>như tỉnh dậy, hắn thấy </em><strong><em>miệng đắng</em></strong><em>, lòng </em><strong><em>mơ hồ buồn</em></strong><em>. Người thì </em><strong><em>bủn rủn</em></strong><em>, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn </em><strong><em>sợ rượu</em></strong><em> cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng </em><strong><em>quen thuộc</em></strong><em> ấy </em><strong><em>hôm nào chả có</em></strong><em>. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là </em><strong><em>buồn!</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã </em><strong><em>ao ước</em></strong><em> có một </em><strong><em>gia đình nho nhỏ</em></strong><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này </em><strong><em>rất ngạc nhiên</em></strong><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy </em><strong><em>mắt</em></strong><em> mình hình như </em><strong><em>ươn ướt</em></strong><em>. Bởi vì lần này là </em><strong><em>lần thứ nhất</em></strong><em> hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải </em><strong><em>làm cho người ta sợ.</em></strong><em> Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><strong><em>vừa vui lại vừa buồn</em></strong><em>. Và một cái gì nữa, giống như là </em><strong><em>ăn năn</em></strong><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: </em><strong><em>những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon.</em></strong><em> Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi </em><strong><em>cười rồi lại ăn</em></strong><em>. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn </em><strong><em>muốn làm nũng</em></strong><em> với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, </em><strong><em>ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người?</em></strong><em> Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:03:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968317662</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968318057</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:03:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968318057</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968318552</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, </em><em><mark>lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn </em><em><mark>sợ rượu</mark></em><em> cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:04:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968318552</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968318671</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như tỉnh dậy, hắn thấy </em><em><mark>miệng đắng</mark></em><em>, lòng </em><em><mark>mơ hồ buồn.</mark></em><em> Người thì </em><em><mark>bủn rủn,</mark></em><em> </em><em><mark>chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</mark></em><em>. </em><strong><em>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><strong><em>Chao ôi là buồn!</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br></em><strong><em>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. </em><strong><em>Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em></strong><br></div><div><em><br></em><strong><em>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:04:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968318671</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968319214</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng như tỉnh dậy</mark></em><em>, hắn thấy miệng đắng, </em><em><mark>lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><em><mark>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</mark></em><em>. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. </em><em><mark>Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy</mark></em><em>... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><em><mark>nôn nao buồn</mark></em><em>, là vì </em><em><mark>mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi</mark></em><em>. Hình như </em><em><mark>có một thời hắn đã ao ước có </mark></em><em>một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh </em><em><mark>dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. </em><em><mark>Buồn thay cho đời</mark></em><em>! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó </em><em><mark>không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn</mark></em><em>. Hắn đã tới cái </em><em><mark>dốc bên kia của đời</mark></em><em>. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. </em><em><mark>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn</mark></em><em>, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may </em><em><mark>Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất.</mark></em><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một</em><em><mark> nồi cháo hành còn nóng nguyên</mark></em><em>. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là </em><em><mark>lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho.</mark></em><em> Xưa nay, </em><em><mark>nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái g</mark></em><em>ì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). </em><em><mark>Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và </em><em><mark>nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></mark></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. </em><em><mark>Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ</mark></em><em>. Ôi </em><em><mark>sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu</mark></em><em>, rạch mặt mà đâm chém người? </em><em><mark>Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi.</mark></em><em> </em><em><mark>Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? </mark></em><em>Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn </em><em><mark>đâu còn mạnh nữa.</mark></em><em> Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:04:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968319214</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968321494</link>
         <description><![CDATA[<div><em><br>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng </em><strong><em>mơ hồ buồn</em></strong><em>. Người thì </em><strong><em>bủn rủn, chân tay không buồn nhấc</em></strong><em>, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. </em><strong><em>Ruột gan lại nôn nao</em></strong><em> lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><strong><em>Chao ôi là buồn!</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có </em><strong><em>một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</em></strong><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, </em><strong><em>đói rét và ốm đau, và cô độc</em></strong><em>, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất.</em><strong><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><strong><em>ngạc nhiên</em></strong><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là</em><strong><em> lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho</em></strong><em>. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><strong><em>vừa vui lại vừa buồn</em></strong><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn </em><strong><em>muốn làm nũng với thị như với mẹ</em></strong><em>. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:06:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968321494</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phân tích đề</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968323956</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>Phân tích diễn biến tâm trạng</mark> của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em><mark>quá trình thức tỉnh</mark></em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một <mark>con người bị tha hóa.<br></mark><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:08:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968323956</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Xác định luận đề</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968324074</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên</mark> để thấy được <em><mark>quá trình thức tỉnh</mark></em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:08:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968324074</guid>
      </item>
      <item>
         <title>luận đề, luận điểm </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968324229</link>
         <description><![CDATA[<div>luận đề: quá trinh thức tỉnh của một con người tha hóa&nbsp;<br>3 luận điểm chính :<br>- thức tỉnh về cuộc sống hiện tại&nbsp;<br>- nhớ về hồi ức về cuộc sống trong quá khứ&nbsp;<br>- mong muốn khát vọng cho một tương lai&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:08:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968324229</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Luận đề</title>
         <author>notnguyendung</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968324560</link>
         <description><![CDATA[<div>Diễn&nbsp;biến tâm trạng -&gt; Quá trình thức tỉnh</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:09:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968324560</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968325368</link>
         <description><![CDATA[<div>Luận đề: Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được quá trình thức tỉnh của một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:09:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968325368</guid>
      </item>
      <item>
         <title>luận đề</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968325523</link>
         <description><![CDATA[<div>quá trính thức tỉnh của con người bị tha hóa</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:10:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968325523</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Luận điểm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968326666</link>
         <description><![CDATA[<div>1. thức tỉnh vì quan sát mọi thứ xung quanh<br>2. thức tỉnh vì nhớ lại quá khứ<br>3. thức tỉnh vì suy nghĩ cho tương lai muốn thiện lương<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:11:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968326666</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968328903</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><strong><em>bâng khuâng</em></strong><em> như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, </em><strong><em>lòng mơ hồ buồn.</em></strong><em> Người thì </em><strong><em>bủn rủn, chân tay không buồn nhấc</em></strong><em>, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn </em><strong><em>sợ rượu</em></strong><em> cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng </em><strong><em>hôm nay hắn mới nghe thấy</em></strong><em>... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><strong><em>nôn nao buồn,</em></strong><em> là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất</em><strong><em> xa xôi</em></strong><em>. Hình như c</em><strong><em>ó một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ.</em></strong><em> Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><strong><em>Tỉnh dậy hắn thấy</em></strong><em> </em><strong><em>già mà vẫn còn cô độc</em></strong><em>. </em><strong><em>Buồn thay cho đời</em></strong><em>! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><strong><em>trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><strong><em>ngạc nhiên</em></strong><em>. </em><strong><em>Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt</em></strong><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho.</em><strong><em> Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. </em></strong><em>Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><strong><em>vừa vui lại vừa buồn.</em></strong><em> Và một cái gì nữa, giống như là </em><strong><em>ăn năn</em></strong><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay </em><strong><em>ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa</em></strong><em>. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: </em><strong><em>những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em></strong><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn </em><strong><em>chưa được một người đàn bà nào yêu cả</em></strong><em>. Vì thế mà </em><strong><em>bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều</em></strong><em>. </em><strong><em>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? </em><strong><em>Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi.</em></strong><em> Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng </em><strong><em>hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa</em></strong><em>. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn </em><strong><em>thèm lương thiện</em></strong><em>, hắn </em><strong><em>muốn làm hòa</em></strong><em> với mọi người biết bao! </em><strong><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn.</em></strong><em> Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 02:12:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968328903</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968992585</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như tỉnh dậy, hắn thấy </em><em><mark>miệng đắng</mark></em><em>, </em><em><mark>lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. Người thì </em><em><mark>bủn rủn</mark></em><em>, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi </em><em><mark>rùng mình</mark></em><em>. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là </em><em><mark>buồn</mark></em><em>!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><em><mark>nôn nao buồn</mark></em><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. </em><em><mark>Buồn</mark></em><em> thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, </em><em><mark>đói rét và ốm đau, và cô độc</mark></em><em>, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn </em><em><mark>vẩn vơ</mark></em><em> mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất </em><em><mark>ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải </em><em><mark>doạ nạt</mark></em><em> hay </em><em><mark>giật cướp</mark></em><em>. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn </em><em><mark>nhìn</mark></em><em> bát cháo bốc khói mà </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em>. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? </em><em><mark>Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi</mark></em><em>. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-30 16:20:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1968992585</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đức Minh</title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969330771</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:21:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969330771</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Luận điểm chính</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969335120</link>
         <description><![CDATA[<div>Chứng minh được <em><mark>quá trình thức tỉnh</mark></em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa:<br>LĐ1: Sự thay đổi về suy nghĩ và tính cách của Chí Phèo khi gặp Thị Nỡ.&nbsp;<br>LĐ2: &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:25:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969335120</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969336920</link>
         <description><![CDATA[<div>Luận điểm 1: Khi thức tỉnh&nbsp;<br>Luận điểm 2:&nbsp;Mong muốn của Chí Phèo<br>Luận điểm 3:&nbsp;Gặp Thị Nở</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:27:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969336920</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969336983</link>
         <description><![CDATA[<div>Luận điểm 1: Tâm trạng Chí Phèo lúc tỉnh dậy<br>Luận điểm 2: Tâm trạng Chí Phèo lúc nhận bát cháo hành của Thị Nở<br>Luận điểm 3: Tâm trạng của Chí Phèo sau khi ăn bát cháo</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:27:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969336983</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969337566</link>
         <description><![CDATA[<div>Luận đề: phân tích diễn biễn tâm trạng của chí phèo trong đoạn trích<br>Luận điểm 1 :</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:27:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969337566</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969338363</link>
         <description><![CDATA[<ol><li>Thức tỉnh</li></ol><div>- Sau cuộc gặp gỡ với Thị Nở, lần đầu tiên Chí Phèo thực sự “tỉnh”</div><div>+ Chợt nhận ra ở trong cái lều ẩm thấp của Chí sẽ thấy “chiều lúc xế trưa và gặp đêm khi bên ngoài vẫn sáng”</div><div>+ Bâng Khuâng như tỉnh dậy sau một cơn say rất dài</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; + Bâng khuâng -&gt; mở đầu cho một tâm thái mơ hồ và bình yên hơn</div><div>+ Tỉnh để cảm thấy miệng đắng và “lòng mơ hồ buồn”</div><div>+ Cảm thấy “sợ rượu” ⇒ dấu hiệu của sự thức tỉnh rõ ràng nhất</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;+ trước đây Chí Phèo là một người nát rượu, có thể nói là ông mượn rượu để trút bỏ hết sự tức giận và phiền muộn trong lòng</div><div>+ Cảm nhận những thanh âm của cuộc sống: âm thanh của tiếng chim hót, tiếng người cười nói…</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; Thể hiện được sự thay đổi trong thái độ của Chí Phèo đối với làng Vũ Đại và cuộc sống của mình -&gt; thay vì tức giận như mọi hôm thì hắn dần nhận ra điều gì đó, điều mà hắn đã bỏ lỡ trong biết bao nhiêu năm nên cảm thấy buồn</div><div>+ Hắn đủ tỉnh để nhận thức hoàn cảnh của mình, để thấy mình cô độc</div><div>⇒ Cuộc gặp với Thị đã làm Chí Phèo thực sự tỉnh táo sau những cơn say triền miên</div><div><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;b. Niềm vui, hi vọng, ước mơ quay trở về</div><div>- Niềm hi vọng của thời trẻ quay trở lại: mong muốn một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn, cày thuê, vợ dệt vải; nuôi lợn, khá giả thì mua dăm ba sào ruộng</div><ul><li>Hoài niệm: nhận ra sự mất mát và những mong ước bị lãng quên</li><li>Tỉnh dậy thấy hắn già mà vẫn còn đơn độc, buồn thay cho đời: Chí Phèo ngẫm ra được cuộc sống của hắn trước giờ cô đơn và vô nghĩa như thế nào, trông trước thấy tuổi già, buồn tủi vì số phận của mình</li></ul><div>- Khi thấy bát cháo hành của Thị Nở, Chí Phèo ngạc nhiên và thấy “mắt mình như ươn ướt” ⇒ xúc động vì lần đầu tiên có người chăm sóc</div><div>- Thấy Thị Nở có duyên, cảm thấy vừa vui vừa buồn</div><div>- Hắn muốn làm nũng với Thị, thấy lòng thành trẻ con</div><div>- Chí Phèo thèm lương thiện: Tình yêu của Thị Nở làm hắn nghĩ bản thân có cầu nối để trở về</div><div>- Tình yêu với Thị Nở khiến hắn đủ hi vọng và mong ước có một gia đình: “Hay là mình sang ở với tớ một nhà cho vui”</div><div>⇒ Gặp Thị Nở, Chí Phèo đã trải qua những cảm xúc chưa hề có trong đời, mang đến niềm vui, niềm hi vọng và mong ước trở về làm người lương thiện trỗi dậy</div><div><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:28:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969338363</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Luận điểm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969339185</link>
         <description><![CDATA[<div>Luận điểm 1: Tâm trạng của Chí Phèo khi vừa thức tỉnh qua cơn bệnh.<br>Luận điểm 2: Tâm trạng của Chí Phèo mong muốn có một tương lai tốt hơn.<br>Luận điểm 3: Tâm trạng của Chí Phèo mong muốn có được lương thiện.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:29:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969339185</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969340860</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng như tỉnh dậy</mark></em><em>, hắn thấy miệng đắng,</em><em><mark> lòng mơ hồ buồn</mark></em><em>. </em><em><mark>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình</mark></em><em>. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><em><mark>nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi</mark></em><em>. Hình như có một thời hắn đã </em><em><mark>ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. </em><em><mark>Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn</em><em><mark> thấy già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. </em><em><mark>Buồn thay cho đời!</mark></em><em> Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. </em><em><mark>Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời</mark></em><em>. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, </em><em><mark>một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều</mark></em><em>. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><em><mark>trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Thằng này rất ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì</em><em><mark> hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. </em><em><mark>Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng</mark></em><em>. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn c</em><em><mark>ầm lấy bát cháo đưa lên mồm</mark></em><em>. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm </em><em><mark>người nhẹ nhõm</mark></em><em>. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: </em><em><mark>những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, </em><em><mark>hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều</mark></em><em>. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:31:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969340860</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969342951</link>
         <description><![CDATA[<div><em><br>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><strong><em>bâng khuâng như tỉnh dậy</em></strong><em>, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì </em><strong><em>bủn rủn, chân tay không buồn nhấc</em></strong><em>, hay là </em><strong><em>đói rượu</em></strong><em>, hắn hơi </em><strong><em>rùng mình</em></strong><em>. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn </em><strong><em>sợ rượu </em></strong><em>cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng </em><strong><em>hôm nay hắn mới nghe thấy.</em></strong><em>.. Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì </em><strong><em>rất xa xôi</em></strong><em>. Hình như có một thời hắn đã </em><strong><em>ao ước có một gia đình nho nhỏ.</em></strong><em> Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy </em><strong><em>già </em></strong><em>mà vẫn còn </em><strong><em>cô độc. </em></strong><em>Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng </em><strong><em>cơ thể đã hư hỏng nhiều.</em></strong><em> Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, </em><strong><em>đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một </em><strong><em>nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy </em><strong><em>mắt </em></strong><em>mình hình như </em><strong><em>ươn ướt</em></strong><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa</em><strong><em> vui lại vừa buồn</em></strong><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn </em><strong><em>húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon</em></strong><em>. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br></em><strong><em>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời:</em></strong><em> vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình </em><strong><em>vã bao nhiêu mồ hôi. </em></strong><em>Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, </em><strong><em>quệt mũi cười rồi lại ăn</em></strong><em>. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, </em><strong><em>lắc đầu thương hại</em></strong><em>. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn </em><strong><em>hiền,</em></strong><em> ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn </em><strong><em>thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! </em></strong><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>-</em><strong><em> Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em></strong><em><br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:32:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969342951</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Luận đề</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969343070</link>
         <description><![CDATA[<div>Sự thức tỉnh, nhận thức lại của một con người vốn đã bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:33:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969343070</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Luận đề-Luận điểm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969344059</link>
         <description><![CDATA[<div>Luận đề: quá trình thức tỉnh của Chí Phèo<br>Luận điểm 1: Tâm trạng cô đơn bâng khuâng của Chí Phèo sau khi tỉnh dậy<br>Luận điểm 2:&nbsp;Khát khao có một gia đình giản đơn cùng Thị Nở<br>Luận điểm 3: Khát khao hướng về cái thiện, quay trở về trở thành một "con người"</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:33:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969344059</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Luận điểm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969344362</link>
         <description><![CDATA[<div>- LĐ 1: Tâm trạng của Chí Phèo khi tỉnh khỏi cơn say.<br>- LĐ 2: Tâm trạng của Chí Phèo khi được Thị Nở cho bát cháo hành.<br>- LĐ 3: Sự thức tỉnh của Chí Phèo khi muốn làm người lương thiện.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:34:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969344362</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969344749</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. </em><em><mark>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </mark></em><em>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. </em><em><mark>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. </mark></em><em>Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. </mark></em><em>Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. </em><em><mark>Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên</mark></em><em>. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. </em><em><mark>Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. </em><em><mark>Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. </mark></em><em>Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. T</em><em><mark>rời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. </mark></em><em>Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><mark><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời:</mark></em><em> vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. V</em><em><mark>ì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. </em><em><mark>Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ</mark></em><em>. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? </em><em><mark>Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. </mark></em><em>Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. </em><em><mark>Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa.</mark></em><em> Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao</em><em><mark>! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn.</mark></em><em> Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:34:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969344749</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Luận đề, luận điểm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969350896</link>
         <description><![CDATA[<div>Luận đề: Phân tích tâm trạng thông qua quá trinh thức tỉnh của một con người tha hóa.&nbsp;<br>3 luận điểm chính :<br>- Thức tỉnh, tỉnh ngộ với hoàn cảnh<br>- Niềm vui, hy vọng, ước mơ quay trở lại<br>- Mong ước, khát vọng cho một tương lai&nbsp;mới, thèm làm người lương thiện.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-31 02:40:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/rmy5jtxn8276xda/wish/1969350896</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
