<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Câu chuyện về MẸ by Thị Huệ_PT Đào</title>
      <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-03 17:40:09 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-12-12 11:05:29 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f469-1f9b0.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Hướng dẫn</title>
         <author>huedt_pt</author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1787693632</link>
         <description><![CDATA[<div>-Con hãy chia sẻ về một lần mắc lỗi khiến mẹ buồn: lý do con mắc lỗi, nội dung câu chuyện đó</div><div>-Tại sao con vẫn nhớ câu chuyện đó tới tận bây giờ?</div><div>-Khi con mắc lỗi, cảm xúc của mẹ như thế nào và khi đó con đã có những hành động, lời nói ra sao?&nbsp;</div><div>-Sau sự kiện đó, con cảm thấy như thế nào?</div><div>-Tình cảm của con và mẹ có thay đổi như thế nào sau sự kiện đó?</div><div>-Con rút ra được bài học gì sau lần phạm lỗi đó.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 17:42:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1787693632</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TẠ NGUYỄN ANH KHÔI</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788264482</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Con thường mắng rất nhiều lỗi nhưng lỗi mà con làm mẹ buồn&nbsp; là lười học , mẹ con rất buồn khi con lười học , bị thầy cô nhắc nhở . Con vẫn nhớ câu chuyện đó làm con cũng buồn khi mình lười học .</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:36:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788264482</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Gia Phúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788265332</link>
         <description><![CDATA[<div>Đó là khi con bị điểm kém khiến cho mẹ buồn. Đó là lần duy nhất mẹ tức giận đến thế, lúc đó cảm xúc của mẹ thì rất buồn và tức giận, còn của con là buồn và tội lỗi. Sau sự kiện đó con đã cận thận tập trung học hơn và con đã đạt điểm cao. Mẹ đã hiểu con hơn, con đã ko phạm lỗi đó lần nào nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:37:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788265332</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đào Trường Giang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788265570</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi con mắc lỗi về tội nói giối lúcđó cảm sucucủa mẹ giân giữ và em….</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:37:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788265570</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chúc An </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788266446</link>
         <description><![CDATA[<div>Là con bị thầy cô nhắc nhở vì trêu bạn nên là mẹ đã buồn , con vẫn nhớ câu chuyện đó bởi vì trong đầu con vẫn có mấy cái ký ức đấy nhớ lại thì nó ra thui . Khi mà con mắc lỗi còn cảm thấy sợ và buồn , và cảm xúc của mẹ tức giận và buồn . Lúc đấy con chỉ nghe mẹ con mắng con thôi . Sau sự kiện đó con đã khống trêu bạn nữa . Tình cảm của con và mẹ vẫn bình thường. Con rút ra bài học là không nên phạm lỗi để mẹ buồn . </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:37:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788266446</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Cao Bảo Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788269185</link>
         <description><![CDATA[<div>Con học ko tốt lên mẹ buồn . Đôi lúc con có cãi mẹ , trêu bạn bè lên cô giáo nhắc nhở làm cho mẹ buồn.<br>Con sẽ ko phạm sai lầm nữa<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:39:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788269185</guid>
      </item>
      <item>
         <title>VƯƠNG NGUYỄN NGỌC ANH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788269830</link>
         <description><![CDATA[<div>Con đã xem ti vi quá nhiều,hôm qua mẹ xuống bảo con lên ăn cơm nhưng Con cứ dán mắt vào ti vi để xem và đôi lúc con cũng cãi mẹ.Vì câu chuyện ấy mới sảy ra vào hôm qua ah,khi con mắc lỗi cảm xúc của mẹ rất buồn và thất vọng và con lập tức tắt ti vi đi và lên ăn cơm và sau khi ăn cơm xong thì con xin loi me sau chuyện đấy thì hôm nay mẹ và con đã làm hoà với nhau,con rút ra bài học là sẽ ko bao giờ mắc lỗi nữa😭</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:40:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788269830</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Diệu Linh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788273300</link>
         <description><![CDATA[<div>có lần con đã bị điểm kém Môn Toán nên bố mẹ con rất buồn,<br>Khi con mắc lỗi thì con cảm thấy buồn và sợ<br>Sau sự kiện đó,con sẽ cố gắng học nhiều và tập trung hơn nữa</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:42:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788273300</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Bảo Hân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788274041</link>
         <description><![CDATA[<div>Có lần con đang ăn thì con làm đổ bát cơm,lúc đấy mẹ rất buồn nhưng mẹ không mắng&nbsp; chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng.Lúc con đang học bài nào không hiểu thì mẹ luôn ân cần chỉ bảo.<br>Con rất yêu mẹ ,mẹ là người tuyệt vời nhất đối với mình❤️</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:42:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788274041</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Mỹ Anh -_-</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788274153</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong một lần khi mẹ vắng nhà, mẹ đã dặn con là hãy trông em cẩn thận ko cho ra ngoài. Nhưng lại ko quan tâm mà ở nhà làm BT ko biết em ra ngoài đường từ bao giờ. Khi về, mẹ lại ko thấy em đâu. Lúc mẹ cật lực đi tìm em thì mới biết đã đi theo con của người  hàng xóm ra gần đến ngoài đường lớn chơi đá bóng. Về đến nhà, mẹ đã mắng con vì ko trông em cẩn thận. Con đã biết nhận lỗi và sửa sai sự sai lầm nhất thời này. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:42:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788274153</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1:Con luôn cảm thấy có lỗi với mẹ vì nhiều lần ko nghe lời mẹ. Nhưng lúc như thế con luôn cảm thấy ân hận rồi hứa sẽ ko làm mẹ buồn. Điểm chung là con luôn thích chơi hơn thích học, thích xem tivi nhiều hơn là làm bài tập, ....Sau đó là khi con hiểu ra thì con sẽ cố gắng học tập để mẹ vui và ko buồn nữa.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788280253</link>
         <description><![CDATA[<div>Vũ Ngân Hà</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:46:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788280253</guid>
      </item>
      <item>
         <title>L.Mỹ Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788280724</link>
         <description><![CDATA[<div>Có 1 lần con khiến mẹ buồn vì con gây xung đột với các bạn, câu chuyện khiến con nhớ mãi vì con cảm thấy có lỗi với mẹ và các bạn.Khi con như thế mẹ rất buồn và tức giận ,con đã giải hoà cùng các bạn để khiến mẹ đỡ buồn hơn.Sau sự kiện đó mẹ đã luôn đồng hành bên con để che chở con. Sau lần trải nghiệm đó con đã rút ra đc là ko nên xung đốt với cấc bạn và ko nên làm cho mẹ buồn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:47:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788280724</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Anh Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788289420</link>
         <description><![CDATA[<div>Đã hai năm trôi qua, nhưng em nhớ mãi lần mắc lỗi khi em học lớp Bốn của thầy Nam. Đó là lần mắc lỗi lớn nhất của em từ khi cắp sách đến trường.<br><br></div><div>Hôm đó, thầy vào lớp và nói với chúng em:<br><br></div><div>– Các con lấy giấy ra kiểm tra Toán.<br><br></div><div>Rồi thầy viết đề lên bảng. Bài kiểm tra không khó khăn lắm đối với em vì em học cũng khá môn này. Trong chốc lát, em đã hoàn thành bài kiểm tra trong khi các bạn trong lớp vẫn đang cắm cúi làm. Thầy luôn đi lại trong lớp từ lúc viết đề xong nên không đứa nào dám cóp bài. Em liền nghĩ ra là viết bài giải của mình vào một tờ giấy rồi dán lên sau lưng thầy để cho các bạn trong lớp chép. Khi thầy đi qua, em nhanh chóng và nhẹ nhàng dán tờ giấy đó lên lưng thầy. Các bạn trong lớp vẫn làm bài và thầy giáo không biết gì. Bỗng cả lớp xôn xao nhỏ rồi chép lấy chép để bài giải. Nhưng khổ nỗi, thầy Nam cứ đi đi lại lại nên khó mà có thể chép nổi. Dù vậy, có những đứa nghĩ ra cách hỏi thầy vài câu hỏi cho thầy đứng lâu lâu một chút để những đứa khác chép rồi mình sẽ cóp lại từ chúng. Còn có đứa ngồi bàn đầu, nó giả vờ lục lọi ngăn bàn lấy sách ra chép để thầy tới gần nó. Lúc đó, thừa thời gian cho nó chép bài. Nhìn bọn bạn trong lớp làm đủ trò để chép bài giải đó, em thấy buồn cười quá… Cuối cùng, giờ làm bài cũng đã hết. Bài làm của từng đứa được thầy thu nhanh chóng. Giờ ra chơi bọn bạn lớp em luôn nhắc tới việc tờ giấy ghi bài giải đó khiến em bất chợt nhớ ra rằng: em chưa lấy lại nó. Trố lớp, thầy Nam vào lớp với vẻ mặt buồn rầu nhưng em còn thấy sự tức giận trên khuôn mặt thầy. Thầy hỏi cả lớp:</div><div>– Ai làm chuyện này? Thầy giơ tờ giấy đó lên cho cả lớp coi – Trong các bài của cả lớp, thầy thấy lời giải đa số là giống tờ giấy này. Vậy ai đã làm việc này?Can đảm lắm em mới dám đứng dậy tự nhận lỗi của mình. Tới đây, em mới thực sự nhận ra việc làm của mình là sai trái. Chính vì em làm như vậy đã khiến cả lớp dựa dẫm, không có sự tự tin khi làm bài kiểm tra. Điều đó cũng như em đã hại các bạn mình. Đáng ra, em sẽ phải chịu hình phạt đích đáng nhưng thầy Nam đã tha lỗi cho em và nói:</div><div>– Con làm như vậy là không đúng. Tất cả các bạn trong lớp ta không ai được làm như thế nhé! Thầy sẽ cho các con làm bài kiểm tra khác.</div><div>Đó là lỗi lầm không thể tha thứ. Và em vẫn chưa thể tha thứ cho mình về việc làm thiếu suy nghĩ đó. Việc duy nhất có thể tha thứ cho em là phải học thật tốt, cố gắng trở thành người học trò tốt.<br>Hôm đó em về nhà thì thấy mẹ đang có vẻ buồn rầu và hỏi em:<br>-Hôm nay, con có mắc điều gì có lỗi với thầy cô hay bạn bè ko?<br>&nbsp;Em giật mình và nghĩ thầy sẽ cho bài kiểm tra khác rồi mà, sao vẫn nói cho mẹ mình truyện này vậy?<br>-Không có đâu! Con không làm việc gì có lỗi với các bạn và thầy cô cả.<br>Mẹ vẫn nhìn em, ánh mắt mẹ như xuyên vào lòng em. Mẹ không nói câu gì. Chắc mẹ đã biết em dán bài giải lên lưng thầy để cho bạn chép rồi. Mẹ lặng lẽ bỏ đũa xuống và nói:</div><div>– Mẹ mong con sẽ thật thà.<br>Rồi mẹ đi vào phòng làm việc. Qua cánh cửa hé mở, em nhìn thấy mẹ ngồi gục đầu xuống bàn, mái tóc ngắn lòa xòa che hết khuôn mặt mẹ, nhưng em biết mẹ đang khóc. Hai bàn tay khô ráp của mẹ thường vuốt nhẹ má em còn bây giờ đang nắm chặt lấy nhau, run run. Lúc đó, em đã cảm thấy thật hối hận. Khẽ đẩy cửa bước vào, em đến bên và khẽ gọi: “Mẹ!”. Mẹ vội lau nước mắt, ngước lên nhìn em. Đôi mắt mẹ đỏ hoe, cuối chân mày đã có nhiều nếp nhăn xuất hiện. Em bỗng thấy thương mẹ quá. Em ngập ngừng nói, nước mắt chảy dài:<br><br></div><div>– Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Thật ra con đã nói dối mẹ. Hôm nay con dán bài giải lên lưng thầy cho bạn chép, con ân hận lắm giờ con mới biết đc nó khiến cho các bạn dựa dẫm vào nó, con xin lỗi mẹ. Mẹ dịu dàng nói:</div><div>– Con gái mẹ ngoan quá! Con đã biết nhận lỗi thế là rất tốt. Mẹ sẽ tha thứ cho con.</div><div>Rồi mẹ ôm em vào lòng. Em khẽ nói:<br>-Con cảm ơn mẹ.<br>Mỗi lần nghĩ lại, em cảm thấy yêu mến mẹ vô cùng. Em hứa sẽ học hành chăm chỉ nhưng sẽ ko dán bài lên cho các bạn chép nữa để mẹ và thầy cô không bao giờ phải phiền lòng, để những nếp nhăn ở khóe mắt mẹ không nhiều thêm nữa. Bởi vì em rất yêu mẹ, yêu nụ cười hiền từ của mẹ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-04 01:52:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/huedt_pt/rdncwcyysu2nukq/wish/1788289420</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
