<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>[10CV] ĐV VỀ CHI TIẾT NGỌC TRAI - GIẾNG NƯỚC TRONG TRUYỆN AN DƯƠNG VƯƠNG VÀ MỊ CHÂU - TRỌNG THUỶ by A KHƯƠNG LÝ TRẦN</title>
      <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe</link>
      <description>Hãy chia sẻ đoạn văn của mình và chọn ít nhất 3 đoạn văn của bạn bè để góp ý, xây dựng bài. Nội dung bình luận: 3 điều em tâm đắc (kinh nghiệm viết đoạn của em sau khi tham khảo bài bạn); 2 điều hạn chế mà em nhận ra được ở bài bạn và 1 góp ý của em dành cho bạn.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-14 01:54:49 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-04-26 13:30:47 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f618.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Giả bộ lần nữa nha thầy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815932224</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong “Chơi thành Cổ Loa”, Nguyễn Tuân từng viết: “Thân vợ hóa thành ngọc trai, xác chồng tiêu thành giếng nước này, thì có khác gì đem một mối tình oan uổng mà thả vào một vũng nước mắt đầy. Cái khí âm dương đã tương cảm thì làm gì nỗi oan uổng, uất ức của một ngày chả được đem ra ánh sáng.”, phải chăng việc Nguyễn Tuân đã viết về chi tiết ngọc trai-giếng nước đã phần nào nói lên ý nghĩa của hình ảnh đó? Sau khi Mị Châu bị cha mình chém chết, máu nàng chảy xuống biển thành ngọc trai, Trọng Thủy sau đó cũng lao đầu xuống giếng mà chết vì cứ ngỡ thấy bóng dáng Mị Châu ở dưới giếng. Chi tiết máu Mị Châu chảy xuống biến hóa thành ngọc trai là hình ảnh có giá trị nghệ thuật, thẩm mỹ cao. Hình ảnh ngọc trai như minh chứng cho sự trong sạch của Mị Châu qua lời khấn: “Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù” của nàng. Và hình ảnh cái giếng có hồn Trọng Thủy chính là sự hối hận, ăn năn bởi những toan tính của Trọng Thủy thể hiện sự bế tắc giữa tham vọng hai tham vọng có được nước Âu Lạc và có tình yêu của Mị Châu và là sự trả giá tất yếu của giả dối và phản bội. Cái chết của Trọng Thủy đã giải oan cho nàng Mị Châu, là sự bao dung, thông cảm cho Mị Châu của nhân dân. Nhưng điều kỳ lạ thay, ngọc trai khi được đem rửa ở giếng Trọng Thủy lại sáng rõ lạ thường, điều đó không phải biểu tượng cho tình yêu&nbsp; trọn đời, trọn kiếp mà đó chính là sự chiêu tuyết, giải oan cho nàng Mị Châu ở thế giới bên kia.&nbsp; Dẫu cho cuộc hôn nhân của Mị Châu và Trọng Thủy là cuộc hôn nhân mang yếu tố chính trị, được sắp đặt bởi những mưu mô, toan tính nhưng tình yêu và niềm tin mà Mị Châu trao cho Trọng Thủy là thật và xuất phát từ trái tim nàng. Và cái chết của Trọng Thủy đã thay tác giả dân gian trả lại công bằng cho Mị Châu, trả lại cho Mị Châu sự xứng đáng với những tình yêu, niềm tin và cả sự hy sinh.&nbsp; Không giống với sự lựa chọn trở về chốn làng mây cung nước của Vũ Nương trong “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ, nàng Mị Châu lại chọn tha thứ, quay về với Trọng Thủy,&nbsp; một lòng hết mực yêu thương dẫu cho nàng phải trả giá cho tình yêu ấy bằng cả mạng sống của mình. Chi tiết ngọc trai-giếng nước chính là sự phán xét hợp tình, hợp lý, vừa nghiêm khắc vừa nhân ái của nhân dân đối với kẻ vô tình phạm tội như Mị Châu hay những kẻ biết hối hận như Trọng Thủy.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 03:58:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815932224</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NAM  GIAO</title>
         <author>namgiao020606</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815932660</link>
         <description><![CDATA[<blockquote><strong>“Một đôi kẻ Việt người Tần<br>&nbsp;Nửa phần ân ái, nửa phần oán thương <br>&nbsp;Vuốt rùa chàng đổi máy <br>&nbsp;Lông ngỗng thiếp đưa đường <br>&nbsp;Thề nguyền phu phụ<br>&nbsp;Lòng nhi nữ<br>&nbsp;Việc quân vương<br>&nbsp;Duyên nọ tình kia dở dở dang!<br>&nbsp;Nệm gấm vó câu<br>&nbsp;Trăm năm giọt lệ<br>&nbsp;Ngọc trai nước giếng<br>&nbsp;Nghìn thu khói nhang”<br></strong><strong><em><mark>(DẪN DẮT TỐT)</mark></em></strong></blockquote><div>Bài thơ trên của nhà thơ Vân Thể đã giúp chúng ta nhớ về câu truyện <strong><mark>truyền thuyết Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thuỷ</mark></strong>, một câu truyện gắn liền với biết bao thời đại của nhân dân Việt Nam. Và cứ hễ khi nhắc đến câu truyện ấy, mỗi người chúng ta đều sẽ nhớ về một mối tình đầy bi thương và oan trái của nàng Mị Châu và chàng Trọng Thuỷ. Chính vì vậy, có lẽ rằng chính những tác giả dân gian cũng đã cảm nhận được mối tình dang dở này. Và <strong><mark>ở phần kết </mark></strong>của Truyện An Dương Vương và nàng Mị Châu – Trọng Thuỷ, hình ảnh nghệ thuật “Ngọc Trai và Giếng Nước” đã xuất hiện. <strong><mark>Đây cũng chính là hai hình ảnh đẹp nhất của tác phẩm</mark></strong>. <br>----------Ý 1<br>Như chúng ta cũng đã biết, chuyện tình giữa nàng Mị Châu và An Dương Vương vốn không có vạch xuất phát của tình yêu mà chỉ là<strong> mục đích cầu hoà giữa hai nước</strong>. Nhưng trong cuộc hôn nhân này, Mị Châu của chúng ta, nàng đã chọn đến với Trọng Thuỷ vì tình cảm vợ chồng, nhưng trái ngược lại với nàng, về phần Trọng Thuỷ, chàng lại chọn đến với Mị Châu chỉ vì nghĩa vụ của đất nước. Cũng chính vì hai sự lựa chọn khác biệt ấy mà đã dẫn đến bi kịch cho mối tình oan trái này. <br>----------Ý 2<br>Mị Châu với tình cảm vợ chồng trong sáng, nàng đã tin tưởng chồng của mình là Trọng Thuỷ nên mới cho chàng ta xem báu vật của quốc gia là chiếc nỏ thần. Nhưng Trọng Thuỷ chỉ xem tình cảm ấy của nàng là một thứ để chàng lợi dụng, lừa nàng cho xem để rồi đánh tráo thành đồ giả, đem về phương Bắc cho cha của mình. Và cũng từ chi tiết này đây, chúng ta có thể thấy được nàng Mị Châu của nước Âu Lạc chúng ta chỉ đơn giản là một cô gái trẻ ngây thơ, dành một tình yêu trong sáng, một lòng một dạ, tin tưởng chồng mình. Nhưng Trọng Thuỷ lại không như nàng, chàng ta chỉ lại lợi dụng lòng tin của nàng mà thôi. <br>----------Ý 3<br>Hay bên cạnh đó, hình ảnh nàng Mị Châu rắc lông ngỗng cũng thể hiện rõ hơn cho người đọc thấy về tình yêu của nàng dành cho Trọng Thuỷ dù Trọng Thuỷ cũng chính là người dẫn binh sang xâm lược đất nước đang vốn bình yên của vợ minh. Từ đây, chúng ta có thể nhận ra rõ hơn rằng, như sự lựa chọn ban đầu này, nàng Mị Châu chỉ đơn gỉan là một cô gái đang làm tròn đao lí vợ chồng. Nhưng cũng chính việc làm tròn đạo lí ấy đã khiến nàng vô tình quên đi trách nhiệm, nghĩa vụ của mình với đất nước. Trong khi đó, chồng nàng là Trọng Thuỷ lại hoàn thành được nhiệm vụ của đất nước, chàng đã gạt bỏ đi tình cảm cá nhân. Và cũng chính cả hai người họ đã nhận được hình phạt xứng đáng cho những lỗi lầm mà bản thân họ đã gây ra. Nhưng dù sao đi chăng nữa, Mị Châu và Trọng Thuỷ cũng đều chỉ là nạn nhân của cuộc chiến tranh phi nghĩa mà thôi. <strong><mark>Chính vì vậy bên cạnh sự trừng phạt nghiêm khắc dành cho hai người thì nhân dân ta cũng đã bao dung và vị tha qua hai hình ảnh ngọc trai và giếng nước. </mark></strong><br>----------Ý 4 (ý quan trọng nhất bài)<br>Mị Châu với một tình yêu trong sáng và ngây thơ dành cho chồng mình là Trọng Thuỷ sau khi mất đã hoá thành ngọc trai như lời mà nàng đã thề –&nbsp; <strong>đại diện cho sự quý báu và sự trong sáng của nàng</strong>. Còn chàng Trọng Thuỷ, sau khi hối hận với những lỗi lầm của mình, chàng đã <strong>hoá thành giếng nước, thể hiện cho sự tha thứ cuối cùng nhân dân dành cho kẻ biết nhận ra lỗi lầm và hối hận</strong>. Cuối cùng, cả hai hình ảnh Ngọc Trai và Giếng Nước đều đã thể hiện được cho cả hai nhân vật của họ. Một người với tình yêu trong sáng, trở thành viên ngọc trai quý báu thật đẹp. Một người hoá thành giếng nước, thể hiện cho sự nhận ra lỗi lầm và hối hận.<strong> Cả hai đều thật ý nghĩa và thật đẹp</strong>.&nbsp;<br>----------Tổng kết<br>Hai hình ảnh nghệ thuật chứa đựng những hình ảnh ẩn dụ mà các tác giả dân gian đã truyền lại qua bao nhiêu năm của nhân dân Việt Nam.<br>----------Kết đoạn ??? (Thiếu)</div><div>&nbsp;</div><div>&nbsp;</div><div>&nbsp;</div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 03:59:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815932660</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bài angoc hay quá z ta</title>
         <author>nganhng07</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815933224</link>
         <description><![CDATA[<div>Tình yêu là đề tài muôn màu của văn chương, nơi ta không chỉ bắt gặp gam sắc đắm say khi tình chóm nở mà còn là dư vị bi ai khi tình biệt ly. Hình ảnh ngọc trai - giếng nước trong “Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy” đã phản ánh rõ nét nỗi đau đó. Chi tiết đã thể hiện sự hóa giải và thương xót của nhân dân trước bi kịch tình yêu đầy đau đớn. Mối tình Mị Châu - Trọng Thủy đã được dân gian dành sự thấu tình, bao dung và cảm thương sâu sắc. Dẫu mang tính chất cuộc hôn nhân chính trị nhưng tình cảm vẫn mặn nồng những chân thành. Vì thế mà khi từ biệt chốn trần gian, nhân dân đã để “Mị Châu chết ở bờ biển, máu chảy xuống nước, trai sò ăn phải đều biến thành hạt châu.” Không chỉ thế, chi tiết này chính là sự giải oan cho nàng Mị Châu - người con gái “trái tim lầm chỗ đặt trên đầu”. Dẫu Mị Châu đã vô tình tiếp tay cho giặc nhưng nàng đã phải trả giá bằng cái chết, chi tiết đã bày tỏ thấu hiểu cho nhân vật, để nàng được biến thành ngọc quý và sạch trong như tấm lòng nàng. Để rồi cái chết của Mị Châu cũng được bày tỏ thương tiếc khi “Trọng</div><div>Thủy ôm xác Mị Châu đem về táng ở Loa Thành, xác biến thành ngọc thạch.” Từ đó mà chi tiết có vai trò quan trọng, nếu không biến thành ngọc ngà, phải chăng Mị Châu sẽ mãi vẩn vương với nỗi oan ức? Dân gian qua đó mà cũng thể hiện rõ nét quan niệm đạo lý người có tội phải đền tội còn người có oan phải được giải oan. Sau nhường ấy bi ai, ngọc châu khi “lấy nước giếng rửa thì thấy trong sáng thêm”. Qua chi tiết ngọc trai - giếng nước, tác phẩm mở ra góc độ nhìn nhận đầy nghiêm khắc của dân gian nhưng vẫn cảm thông cho con người oan ức, chứa đựng niềm trắc ẩn của nhân dân ta. Chi tiết mang tính thẩm mỹ khi chứa đựng sự kì ảo, thể hiện tính sáng tạo và phong phú trong văn học dân gian. Có lẽ câu chuyện là một bài học lớn về lối nhìn nhận vấn đề đa chiều và suy xét trên nhiều phương diện, có giá trị cho đến ngày nay. Dẫu thời đại đã qua đi nhưng dấu ấn chi tiết ngọc trai - giếng nước để lại cho nhân dân thật giàu ý nghĩa, mãi không thể lụi tàn qua bước đi của thời gian.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 03:59:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815933224</guid>
      </item>
      <item>
         <title>PNMP cute :)))</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815933551</link>
         <description><![CDATA[<div><br>“Thân vợ hóa làm ngọc trai, xác chồng tiêu thành giếng nước. Đem ngọc ấy rửa giếng nước này, thì có khác gì đem một mối tình oan uổng mà thả vào một vũng nước mắt đầy. Cái khí âm dương đã tương cảm thì làm gì nỗi oan uổng, uất ức của một ngày chả được đem ra ánh sáng”&nbsp;</div><div><br>(Chơi thành Cổ Loa, Nguyễn Tuân)</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Gần cuối truyện “An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy”, hình ảnh ngọc trai-giếng nước đã hiện lên như là sự lí giải hóa của một bi kịch tình yêu đầy oan khuất. Chi tiết ấy đã để lại trong lòng người đọc biết bao suy nghĩ, vừa căm ghét vừa đau xót thay cho một mỗi tình đầy bi thương. Về phía Mị Châu, hình ảnh ngọc trai – giếng nước có ý nghĩa giải oan, chiêu tuyết cho linh hồn nàng - người con gái có tâm hồn trong trắng. Rõ ràng, trước khi lưỡi gướm oan nghiệt của cha vung lên, Mị Châu đã khấn rằng: <em>“… nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi, nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối, chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù.”</em>. Có thể thấy, tội lỗi của Mị Châu không thể tha thứ nhưng nhân dân ta cũng đã hiểu rằng nàng vô tình mà mắc tội. Về Trọng Thủy, đến biển thấy cái xác không đầu của Mị Châu, Trọng Thủy đem về táng ở Loa Thành, ngày đêm <em>“thương tiếc khôn cùng”</em>, <em>“khi đi tắm tưởng thấy bóng dáng Mị Châu bèn lao đồng xuống giếng nước mà chết”</em>. Qua đó cho ta thầy, chính sự thức tỉnh của lương tri và của tình yêu chân thành đã làm nền cái ăn năn đau xót trong chàng. Cũng chính vì thế, hình ảnh ngọc trai – giếng nước đã thể hiện sự nhân hậu, bao dung, độ lượng đậm chất nhân văn của nhân dân ta với mối tình của Mị Châu – Trọng Thủy. Thái độ, đánh giá của nhân dân vừa thấu tình vừa đạt lí. Cuối cùng, hình ảnh ngọc trai – giếng nước còn thể hiện quan niệm về công lí của nhân dân: kẻ mang tội nặng phải bị trừng trị bởi án tử hình, nhưng người oan ức thì cũng cần được giải oan. Chi tiết ngọc trai – giếng nước đã đưa câu chuyện đến hồi kết với bi kịch cho một đạo nghĩa vợ chồng. Cái chết ai oán của Mị Châu đã chứng mình nàng đã bị lừa dối bởi chính sự tin người ngây ngô của chính mình. Song, người đọc đã chẳng oán trách mà còn thêm quý trọng bởi tính nhân văn mà truyện mang lại. Chi tiết cũng thể hiện thái độ lịch sử đúng đắn, nghiêm khắc nhưng thấu tình đạt lí của nhân dân. Kẻ có tội phải bị trừng phạt đúng với tội của mình, nhưng những nỗi oan tình khắc khoải cũng cần được hóa giải, bao dung. Điều này cũng cho thấy sự nhân hậu thấm đẫm tư tưởng nhân văn của tác giả dân gian.&nbsp; &nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 03:59:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815933551</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuệ Mẫn aka tiểu mẫn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815933828</link>
         <description><![CDATA[<div>Viên Mai từng có quan niệm rằng “Thơ văn quý ở chỗ cong”, quả thật một tác phẩm văn học mà ngôn từ được sử dụng gợi lên được những tâm tư của chính tác giả và đồng thời để độc giả thấm nhuần được ý tứ ấy thì đấy mới là một tác phẩm hay, mới sống mãi giữa vòng xoáy thời gian. Cũng trong truyện “An Dương Vương, và Mị Châu, Trọng Thuỷ”, tác giả dân gian cũng đã gửi những ý nghĩa đắt giá bằng ngôn từ qua chi tiết ngọc trai – giếng nước. Ngọc trai, vốn là vật châu báu lấp lánh lại thuần khiết vô đối, khi được đưa vào tác phẩm , trước giây phút bị vua cha chém đầu, nó lại như trở thành lời đáp cho sự cầu nguyện của Mị Châu. Như chứng giám, đại diện cho sự trong sạch, tâm hồn ngây thơ của nàng, chỉ vì thương chồng nên mới lỡ lầm gây tại hoạ cho đất nước. Về phần Trọng Thuỷ, khi đứng trước giếng nước kia, chàng ta mới được soi lại mình, thức tỉnh lại tâm can rằng chàng đã vĩnh viễn mất đi người mình thương, mất đi sự an nhiên trước cái chết của vị thê tử. Giếng nước lặng thinh nhưng cũng đủ vạch trần tội ác của Trọng Thuỷ, để rồi chàng nhảy xuống, như trả nợ cho cha, cho đất nước và cho cả người con gái kia. Ngọc trai – giếng nước trở thành hai chi tiết thoả mãn độc giả ,rằng kẻ ở hiền khi mất sẽ hoá thành những điều tốt đẹp được người đời trân quý, còn kẻ ác sẽ chết trong sự cắn đứt lương tâm, mãi mãi bị dằn vặt.</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 03:59:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815933828</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lại là con nè thầy ơi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815935218</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi khi nhắc đến truyện “An Dương Vương, Mị Châu và Trọng Thủy”, người ta lại&nbsp;<br>không quên được cái kết cục bi thảm đó. Đặc biệt là cái chết của Mị Châu và Trọng Thủy.&nbsp;<br>Một hình ảnh gợi cho ta nhớ đến mối tình của hai người chính là ngọc trai - giếng nước.<br>Hình ảnh ngọc trai tượng trưng cho Mị Châu. Khi nói đến ngọc trai, thì người ta thường nghĩ&nbsp;<br>đến sự trong sáng, thuần khiết, sự ngây thơ và cùng với vẻ đẹp nhẹ nhàng mà rực rỡ. Bởi,&nbsp;<br>Mị Châu có một nhan sắc xuất chúng, xinh đẹp, nết na, thùy mị. Và nàng luôn ngoan ngoãn,&nbsp;<br>lễ phép, vâng lời cha. Bởi nàng nhẹ dạ, cả tin vào người chồng của mình mà phải nhận lấy&nbsp;<br>cái chết dưới lưỡi kiếm của cha, và mang tội danh bất hiếu phản nghịch Tổ quốc, bị người&nbsp;<br>đời chỉ trích...Nhưng nhân dân cũng thấu hiểu được lòng nàng, một cô gái ngây thơ, trong&nbsp;<br>trắng mới biết yêu vô tình gây nên tội lỗi và đã thực hiện tâm nguyện của nàng trước khi&nbsp;<br>chết, hóa thành viên ngọc trai xinh đẹp, cao quý và thuần khiết. Hình ảnh giếng nước là&nbsp;<br>Trọng Thủy. Nói đến Trọng Thủy, thì ta không thể nhắc đến sự mưu mô. Nhưng hắn lại là&nbsp;<br>người chiến thắng về địa vị, chính trị, thay vào đó, đánh đổi lại. hắn lại thất bại thảm hại&nbsp;<br>trong tình yêu. Hắn mãi mãi mất đi người vợ yêu quý, mất đi sự thanh thản, bình yên trong&nbsp;<br>tâm hồn. Luôn nhớ nhung, ân hận và ám ảnh cái chết của Mị Châu mà lao đầu xuống giếng&nbsp;<br>tự vẫn. Dòng máu hòa vào giếng ngọc chứng minh cho sự hối hận, tội lỗi của hắn. Nhiều&nbsp;<br>người cho rằng hình ảnh “ngọc trai - giếng nước” là hình ảnh ca ngợi mối tình của Mị Châu&nbsp;<br>và Trọng Thủy. Và đây cũng chính là sự sáng tạo của nghệ thuật hoàn mĩ. Đây cũng là lòng&nbsp;<br>bao dung, thấu hiểu của nhân dân dành cho hai nhân vật vừa đáng thương, vừa đáng trách&nbsp;<br>này.<br>By NK</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:00:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815935218</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Hoàng Bảo Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815935442</link>
         <description><![CDATA[<div>------- Mở đoạn<br>Mị Châu vì đặt trọn tấm lòng lầm chỗ đã vô tình gây nên bi kịch nước mất nhà tan trong <strong>tác phẩm "Truyện An Dương Vương và Mị Châu-Trọng Thủy"</strong>. Nhân dân ta một mặt nghiêm khắc trừng phạt, đưa ra “bản án” kết nàng tội phản quốc. Một mặt lại vì xót xa thay cho người con gái bao dung, trong sáng bị lừa dối mà sáng tạo nên <strong>chi tiết “Ngọc trai giếng nước”</strong>. <strong><em><mark>Thiếu xác định vị trí của chi tiết.</mark></em></strong><br>------- Thân đoạn<br>------- Ý 1<br>Lời thề khấn trước lúc lâm chung cũng như sự bất lực trước hiện thực tàn khốc, khoảnh khắc mà nàng biết mọi chuyện đã không thể cứu vãn, cuối cùng chỉ có thể lấy cái chết để thanh minh cho bản thân. Lời nguyện linh nghiệm, máu của nàng trai sò ăn vào biến thành hạt châu, xác biến thành ngọc thạch. <strong>Ngọc trai là một loại đá quý, trong trắng và có màu sáng lấp lánh như tấm lòng trinh bạch của nhi nữ ngây thơ Mị Châu</strong>. <br>------- Ý 2<br>Với Trọng Thủy, cái chết của hắn gắn liền với hình ảnh của giếng nước, được nhân dân kể lại nếu lấy ngọc ở Biển Đông rửa với nước giếng này thì lại càng sáng thêm. Điều này chứng tỏ chỉ có Trọng Thủy mới là người biết rõ nguyên nhân do đâu mà Mị Châu phải chết. Cũng như lời khấn “...biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù”, nàng ta biết bản thân đã phạm phải tội lỗi không thể tha thứ nhưng không thể tự thanh minh cho chính mình, <strong>qua chi tiết dùng nước giếng nơi Trọng Thủy bỏ mạng để rửa ngọc châu Biển Đông cũng như việc chỉ có duy nhất Trọng Thủy mới có thể giải nỗi oan cho nàng Mị Châu</strong>.&nbsp;<br>------- Tổng kết<br>Với kết cục cho cả hai người một trọng tình, một trọng nghĩa đã đặt dấu chấm hết kết thúc cho mối tình oan nghiệt.<br>------- Kết đoạn??</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:00:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815935442</guid>
      </item>
      <item>
         <title>QuyL</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815936042</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>-------- Mở đoạn (nên tìm cách dẫn dắt khác)</strong><br>Có ai trên đời mà chẳng mù quáng trong tình yêu để rồi dẫn đến những bi kịch không ngờ đến. Và có lẽ chi tiết ngọc trai – giếng nước&nbsp; là một trong những minh chứng tiêu biểu của tình yêu giữa Mị Châu và Trọng Thuỷ trong<strong> phần cuối </strong>“Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thuỷ”.&nbsp; <br><strong>-------- Thân đoạn<br>-------- Lược thuật</strong><br><strong>Cuối truyện</strong>, sau khi bị cha mình chém đầu thì xác nàng ta đã biến thành ngọc thạch, máu trai sò ăn phải đã biến thành ngọc trai. Trọng Thuỷ vì quá đau buồn vì người mình yêu đã chết đi nên đành lao đầu xuống giếng nước tìm cái chết. <br><strong>-------- Ý 1</strong><br>Hình ảnh ngọc trai là một hình ảnh đẹp, phù hợp với lời khấn nguyện của Mị Châu trước khi chết : <strong><em><mark>“Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu àm bị người ta lừa dối thì sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù”</mark></em></strong>. Đó chính là một lời rửa oan cho tâm hồn trong sáng của nàng. Qua đó ta cũng thấy được lòng khoan dung, sự độ lượng của nhân dân khi hiểu được nỗi oan khuất trong lòng nàng bấy lâu. Thực chất nàng không cố tình trở thành kẻ phản quốc mà vì sự nhẹ dạ cả tin, vì cái yếu lòng, một chút lơ là nên đành nhận về những đau thương xót mắt. Để rồi máu nàng <strong><em><mark>“chảy xuống nước, trai sò ăn phải đều biến thành hạt châu”</mark></em></strong>. Và đó chính là một lưỡi dao sắt bén khứa vào trái tim Trọng Thuỷ để hắn ta đau, để hắn ta ngộ ra những sai lầm của mình. Vì sau khi Mị Châu chết, bóng hình ngàng vẫn in sâu nên <strong><em><mark>“khi đi tắm tưởng như thấy bóng dáng Mị Châu bèn lao đầu xuống giếng mà chết”</mark></em></strong>.<br><strong>-------- Ý 2 (nên kèm theo dẫn chứng)</strong><br>Và hình ảnh giếng nước nơi Trọng Thuỷ thương nhớ Mị Châu, đó chính là một minh chứng sâu sắc cho sự hối lỗi muộn màng của một bi kịch tình yêu, là sự trả giá của Trọng Thuỷ với những lỗi lầm mà mình đã gây ra. Có lẽ khi ngọc trai được đem rửa bằng nước giếng Trọng Thuỷ sẽ sáng đẹp hơn bởi lẽ thêm một lần nữa khắc đậm tấm lòng trong sáng của Mị Châu. Nàng bị dối gạt và kẻ dối gạt phải “cúi đầu” thừa nhận điều này. <br><strong>-------- Ý 3</strong><br>Qua chi tiết ngọc trai giếng nước ở cuối truyện, ta thấy được đây là một hình ảnh đẹp, có giá trị nghệ thuật, thẩm mỹ cao. Đây còn là một chi tiết mang yếu tố kì ảo trong truyền thuyết để lại một kết thúc hoá thân đầy tính triết lý. Hình ảnh này không nhằm ca ngợi kẻ thù hay một tình yêu thuỷ chung, son sắc. Bởi, với nhân dân Âu Lạc, Trọng Thuỷ muôn đời là kẻ thù thâm độc đã đẩy Âu Lạc vào cảnh nước mất nhà tan. Nhưng nhân dân vẫn ban ân huệ khi cho hai nhân vật hồng nhan bạc phận này được hoá kiếp. <br><strong>-------- Tổng kết</strong><br>Những lời gửi gấm chân thành của nhân dân đã vang lên hào hùng về việc phải biết đặt cái chung lên trên cái riêng, đặt lợi ích quốc gia , dân tộc lên trên quyền lợi của cá nhân, gia đình và cũng phải biết ý thức giải quyết mối quan hệ giữa con tim và lý trí ao cho đúng mực. <br><strong>-------- Kết đoạn</strong><br>Chi tiết kì ảo này đã giúp ta phần nào hiểu được những khía cạnh, khuất mắt trên mặt trận tìm công lý của nhân loại. Thể hiện trí tưởng tượng phong phú của nhân dân và thái độ chung luôn nghiêm khắc, công bằng, phân minh công tội&nbsp; nhưng cũng đầu thấu hiểu, độ lượng và bao dung biết nhường nào!<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:00:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815936042</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Như</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815936066</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu&nbsp;<br>Trái tim lầm chỗ để trên đầu&nbsp;<br>Nỏ thần vô ý trao tay giặc&nbsp;<br>Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…&nbsp;<br>( Tâm sự- Tố Hữu )&nbsp;<br>Bao đời nay “Truyện An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thuỷ” vẫn luôn để lại những xót xa, vấn vương vì mối tình dở dang đầy đau đơn khép mình lại qua chi tiết ngọc trai – giếng nước. Tưởng chừng đến cuối cùng Mị Châu sẽ tìm kiếm được cho mình một hạnh phúc bé nhỏ nhưng lại chịu đắng cay bởi sự tin tưởng mù quáng của mình cùng sự phản bội của Trọng Thuỷ khiến nàng phải vào bước đường cùng đón nhận cái chết, những giọt máu nhỏ lệ xuống nước hồ long lanh, được “trai sò ăn phải đều biến thành hạt châu”, hình ảnh về những “hạt châu” được khắc hoạ giây phút này thể hiện sự trong sáng, đẹp đẽ như tâm hồn của nàng Mị Châu. Nàng là một người ngây thơ, yêu ai thì yêu hết lòng, trao trọn niềm tin mà không cần đắn đo suy nghĩ, bởi thế hình ảnh ngọc trai là biểu trưng cho nỗi oan của nàng đã được rũ bỏ. Nhưng đau thương vẫn không dừng lại ở đấy, nó vẫn tiếp diễn dẫn đến sự cái chết của Trọng Thuỷ nơi “giếng nước” sâu thẳm vì sự “thương tiếc khôn nguôi”, “tắm cũng thấy về bóng dáng Mị Châu”. Tuy kết cục vẫn đượm màu đau buồn nhưng đó vẫn thể hiện trọn vẹn sự đồng cảm, thương xót mà văn học dân gian muốn gửi gắm cho chúng ta. Muốn chúng ta biết được rằng tâm hồn của mỗi người vẫn luôn sáng ngời như viên “ngọc trai” và cũng cho chúng ta niềm tin vào tình yêu giữa hai người muôn đời vẫn bền chặt, gắn bó bên nhau. Chi tiết ngọc trai- giếng nước dù là nhỏ nhưng vẫn đong đầy giá trị từ nghệ thuật mang sắc màu lãng mạn cho đến những giá trị về ý nghĩa khiến cho ta phải luôn lưu tâm tìm lời giải đáp.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:00:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815936066</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Mẫn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815936766</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Chi tiết ngọc trai - giếng nước trong truyền thuyết "Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy" không khỏi khiến cho người đọc phải suy nghĩ về nó. Khi biết rằng Mị Châu đã rải lông ngỗng suốt dọc đường đi, cha nàng đã định rút kiếm chém chết nàng, để rồi nàng phải giãi bày rằng "Thiếp là phận gái nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù". Sau, máu nàng chảy xuống nước khiến trai sò ăn phải đều phải biến thành ngọc trai. Ngọc trai ở đây tựa như tượng trưng cho sự trong sạch, tấm lòng ngây ngô của nàng, ngày ngày sống trong 4 bức tường nhung lụa, nào nghĩ đến việc giang sơn, đất nước, để Rùa vàng xuất hiện, nàng mới chợt nhận ra sự tình, lại phải thốt lên lời thề độc cuối cùng rồi đi mất. Lại về Trọng Thủy, khi theo dấu lông ngỗng chỉ còn thấy xác vợ, chàng đã ân hận biết nhường nào, lúc đó mới biết rằng mình đã gián tiếp lợi dụng vợ mình mới gây ra nông nỗi này. Song, Trọng Thủy cũng vì nhớ vợ lại lao đầu xuống giếng mà chết. Lại là một chi tiết khiến con người ta cảm thấy vừa đáng nhưng lại vừa thương. Chi tiết ngọc trai - giếng nước chính là chi tiết để giải oan cho Mị Châu và là hình ảnh nói lên một bài học quý giá cho người đọc rằng ở đời, không nên quá cả tin vào một ai đó, một cái gì đó. Đồng thời cũng phải biết suy nghĩ thấu đáo khi làm một việc, đừng để lỡ lầm một giây phút để rồi lại ân hận cả đời mình. Bên cạnh đó, người có tội đúng là phải trừng trị nhưng người bị oan cũng cần được minh oan.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:01:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815936766</guid>
      </item>
      <item>
         <title>tlam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815939466</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1334970748/7f597b8f149fbdbbfd101f9829827c69/244786474_323164976234394_995970037911070991_n.jpg" />
         <pubDate>2021-10-14 04:02:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815939466</guid>
      </item>
      <item>
         <title>tlam pt.2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815940136</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1334970748/b80c1392a6165707b83df4610a5d4986/244796416_1721731358217492_7544363504039093201_n.jpg" />
         <pubDate>2021-10-14 04:03:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815940136</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anhh Thư</title>
         <author>trananhthu78910</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815940242</link>
         <description><![CDATA[<div>“An Dương Vương và Mị Châu,Trọng Thủy” là một trong những truyện quá phổ biến đối với dân tộc Việt Nam.Có thể nói truyện đã cho ta một bài học sâu sắc về cách đối nhân xử thế,cách nhìn người và đặc biệt là phải biết xử sự cân bằng giữa lợi ích cá nhân và dân tộc, giữa tình yêu và tình thân, cần cân nhắc lợi hại trong đó để tìm cách chu toàn, đừng vì một phút thiếu suy nghĩ mà ngàn năm phải ôm hận. Cuối truyện sau cái chết của cả ba nhân vật chính ta thấy xuất hiện hình ảnh ngọc trai-giếng nước, đây là một hình ảnh có nhiều ý nghĩa cần phải suy nghĩ.Đó là một hình ảnh đẹp,là dấu tích nhằm an ủi cũng như xót xa cho Mị Châu.Nàng chết đi mang trong mình những ẩn khuất vừa mất nước,mất cha vưà bị người mình yêu phản bội.Thử hỏi đối với một người phụ nữ mong manh làm sao có thể chịu nổi quá nhiều chuyện ập đến, cái chết bi thảm của nàng âu cũng là điều tất yếu, một phần để đền nợ nước, nợ cha vì sự ngây thơ cả tin của mình, một phần để kết thúc cuộc đời đắng cay.Trước khi chết nàng không giãi bày nỗi oan mà đưa ra một lời thề thốt đầy đau đớn: "Thiếp là phận gái nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù". Chuyện Trọng Thủy tự kết liễu ở giếng nơi Mị Châu thường tắm, ấy là nỗi ăn năn, hối hận không nguôi của người chồng, đã dẫn đến cái chết của vợ mình, Trọng Thủy tự cảm thấy bản thân mình không xứng đáng đứng đây và xấu hổ trước tấm lòng trong sạch, cao quý như trai ngọc của Mị Châu nên tự tìm cách giải thoát. Bởi sống là một nỗi đày đọa, nhục nhã vì thân là đàn ông lại đi lợi dụng phụ nữ để đạt được mục đích, ấy là hèn hạ, không đáng sống.Chỉ khi chết đi rồi bản thân chàng mới yên tâm và nhẹ lòng. Tích lấy ngọc trai ở vùng biển nơi Mị Châu chết rồi dùng nước giếng ở đây rửa, thì thấy trong sáng thêm, điều ấy đã chứng minh được phần nào nỗi oan của nàng Mị Châu, có thể hiểu tương đối rằng Trọng Thủy vì hối hận, nên vùi mình vào đáy giếng, hồn phách hòa vào nước để ngày sau rửa cho ngọc trai thêm phần sáng đẹp, minh chứng cho lòng chung thủy, nhận ra lỗi lầm của mình với Mị Châu. Tóm lại, dù ở trong trường hợp nào đi chăng nữa con người ta cũng cần phải tỉnh táo, để đưa ra quyết định đúng đắn hơn, tránh vì những cảm xúc cá nhân mà đưa đến những hậu quả khó lường. Câu chuyện là một bài học ý nghĩa và đáng giá về cách xử lý các mối quan hệ trong cộng đồng, giữa cha con, vợ chồng, giữa tình yêu với đất nước, bên nào nặng nhẹ, mỗi người cần cách nhìn tổng quát hơn,đừng chỉ đứng ở một phía.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:03:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815940242</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Jullysweet</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815941643</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1349295418/35e8573df0d9e4659ba9352fd4caec5d/176A4C09_1A1F_41AE_9E7A_1CDAF7EC9EDA.jpeg" />
         <pubDate>2021-10-14 04:04:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815941643</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815942039</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1349295418/02c48adb5bdfec2e9716691865b815fe/EFA7A70A_76E9_425B_8081_7C7315C70DC1.jpeg" />
         <pubDate>2021-10-14 04:04:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815942039</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815942379</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1349295418/bf635db3465c8cd3b790e813cacf2b6d/0D488D88_AB0D_4582_B5FD_7837AEC55408.jpeg" />
         <pubDate>2021-10-14 04:04:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815942379</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phi Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815951216</link>
         <description><![CDATA[<div>Hình ảnh ngọc trai, giếng nước trong Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy không chỉ đẫm máu và đầy nước mắt mà còn mang đậm màu sắc của sự bi kịch . Mị Châu – Trọng Thủy đã để lại cho người đọc rất nhiều cảm xúc và suy ngẫm, bởi nó mang nhiều giá trị ý nghĩa. Hình ảnh ngọc trai tượng trưng cho nàng Mị Châu - công chúa đất Việt, tượng trưng cho tấm lòng trong trắng của mình. Nó thể hiện sự trong sáng trong tình yêu cũng như trong tình cảm cha con, tình yêu đất nước của Mị Châu. Còn về hình ảnh giếng nước kia chính là tấm gương phản chiếu hội tụ tất cả những tội lỗi mà chàng hoàng tử đất Bắc - Trọng Thủy đã mắc phải. Có lẽ nó dùng để rửa sạch tội lỗi của chàng khi đã phản bội vợ. Tuy vậy, hình ảnh này lại không phải để ngợi ca mối tình thủy chung của Trọng Thủy. Trọng Thủy là một tên gián điệp nên&nbsp; cái chết cuả chàng sẽ là điều tất yếu phải xảy ra. Hình ảnh ngọc trai giếng nước là bài học của thể hệ sau về cách xử lý mối quan hệ giữa cá nhân và cộng đồng, giữa cái riêng và cái chung, giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu đất nước phải đặt lợi ích quốc gia dân tộc hài hòa với tình yêu vợ chồng. Chúng ta cần tỉnh táo hơn, phải biết rõ những mặt những mặt tốt và xấu của việc mình làm.&nbsp; Hình ảnh ngọc trai – giếng nước không chỉ là một hình tượng nghệ thuật mà còn minh chứng cho nỗi đau của toàn dân tộc – nỗi đau khi mất nước. Người đọc không thể nào quên đi được nhưng hình ảnh đau thương ấy. Đây cũng chính là một bài học về tinh thần cảnh giác, ý thức được phải đặt lợi ích của quốc gia lên hàng đầu.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:09:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815951216</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tú Mỹ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815951735</link>
         <description><![CDATA[<div>----------- <strong>Mở đoạn</strong><br><em>“Một đôi kẻ Việt người Tần</em></div><div><em>Nửa phần ân ái nửa phần oán thương</em></div><div><em>Vuốt rùa chàng đổi móng</em></div><div><em>Lông ngỗng thiếp đưa đường</em></div><div><em>Thề nguyền phu phụ</em></div><div><em>Tình nhi nữ, việc quân vương.”</em></div><div>(Tản Đà)</div><div>Những câu thơ trên gợi cho ta nhớ đến chi tiết ở gần cuối truyện của hai nhân vật Mị Châu – Trọng Thủy và cái kết đầy bi thương của họ. Cái kết đó là một sự trừng phạt của nhân dân dành cho những kẻ bị kết tội là giặc. Và cặp hình ảnh ngọc trai – giếng nước đã cho thấy thái độ của nhân dân đối với Mị Châu – Trọng Thủy và nhiều điều ý nghĩa đáng để chúng ta chiêm nghiệm. <br><strong>----------- Thân đoạn<br></strong>----------- Ý 1<br>Đầu tiên ta có thể thấy được hình ảnh ngọc trai tượng trưng cho những phẩm chất của Mị Châu. Nàng là một người trong sáng, ngây thơ, có một tình yêu thuần khiết dành cho chồng. Còn hình ảnh giếng nước tượng trưng cho những giọt nước mắt của Trọng Thủy trong mối tình oan uổng này. Cặp hình ảnh đó không thể hiện cho mối tình chung thủy, tình yêu trung thành giữa hai người mà nó thể hiện cho tấm lòng nhân hậu, sự khoan dung, cảm thông của nhân dân dành cho hai nhân vật. <br>----------- Ý 2<br>Tuy nghiêm khắc nhưng nhân dân vẫn còn sự nhân văn và bao dung. Chi tiết “lấy nước giếng này mà rửa thì thấy trong sáng thêm”, thể hiện việc Mị Châu tha thứ cho Trọng Thủy và cho ta thấy được nàng vẫn yêu chàng, nhà thơ Anh Ngọc đã có một câu thơ: “Tình yêu bị lừa dối vẫn nguyên vẹn tình yêu”, có lẽ như dù bị phản bội nhưng nàng vẫn một lòng với chàng. Điều đó cũng thể hiện Mị Châu là một người trọng tình, trọng nghĩa, một cô gái tội nghiệp, đáng thương. Và có lẽ như nhân dân vẫn muốn giải oan cho Mị Châu bằng cách thể hiện qua hình tượng ngọc trai – giếng nước, thực hiện lời khấn của nàng: “Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù”. Qua đó ta thấy được quan niệm công lí của nhân dân kẻ có tội phải bị trừng phạt, người oan ức phải được giải oan. <br>----------- Ý 3<br>Cặp hình ảnh ấy còn thể hiện sự hóa giải cho một mối tình đầy oan khuất. Viên ngọc càng rửa càng sáng đã nói lên tất cả, một mối tình oan uổng được hóa giải bằng chính nước mắt của Trọng Thủy, cuối cùng thì Mị Châu cũng đã tha thứ cho chàng. <br>----------- Tổng kết<br>----------- <strong>Kết đoạn</strong><br>Và qua đó nhân dân muốn đưa đến một bài học về sự cảnh giác và ý thức bảo vệ, đặt quyền lợi của đất nước lên trên tình cảm cá nhân. Biểu tượng của cặp hình ảnh ngọc trai - giếng nước đã mang đến cho ta nhiều điểu ý nghĩa, thể hiện thái độ nghiêm khắc nhưng còn sự khoan hồng, ân xá của nhân dân, cho thấy được quan niệm về công lí vô cùng đúng đắn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:10:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815951735</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hạnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815963817</link>
         <description><![CDATA[<div>"Ai về qua huyện Đông Anh&nbsp;<br>Ghé xem phong cảnh Loa Thành Thục Vương&nbsp;<br>Cổ Loa thành ốc khác thường<br>Trải bao năm tháng nẻo đường còn đây..."<br>&nbsp;Trải qua biết bao thăng trầm của lịch sử, vẫn còn đây những vết tích của một triều đại bi tráng, một mối tình đầy bi đát… Phần cuối truyện “An dương vương và Mị Châu Trọng Thủy” với chi tiết ngọc trai – giếng nước đã mang lại nhiều ý nghĩa sâu sắc. Chi tiết ấy đã minh oan cho nàng Mị Châu và thể hiện sự thức tỉnh của chàng Trọng Thủy. Trong cuộc tình này Mị Châu là người đáng trách nhưng cũng thật đáng thương…! Vì sự ngây thơ và một lòng tin tưởng người thương mà đặt đất nước vào thế lâm nguy. Sau lời buộc tội của Rùa Vàng, mặc cho lời khân cầu của Mị Châu: “Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối phục thù”. Và chính lời khẩn cầu ấy đã trở thành sự thật giúp nàng rửa sạch nỗi oan, máu nàng chảy xuống nước trai sò ăn phải đều biến thành hạt châu. Về phần Trọng Thủy dù có trong tay quyền thế nhưng lại mất đi một người yêu thương mình thật lòng.. Vì chữ hiếu, vì gánh vác trách nhiệm với đất nước chàng đã lừa dối Mị Châu. Chàng Trọng Thủy một đời không phụ thiên hạ, chỉ phụ người đã yêu thương mình thật lòng - Mị Châu..! Sau khi Mị Châu mất, Trọng Thủy ôm nỗi nhớ da diết, khi đi tắm tưởng chừng như thấy bóng dáng này Mị Châu đã lao đầu xuống giếng.. Qua chi tiết ngọc trai và giếng nước đã chứng minh sự trong sạch của Mị Châu và sự hối hận ăn năn của Trọng Thủy. Chi tiết này đã cho chúng ta bài học lịch sử về việc phải giữ cảnh giác với kẻ thù. Với sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa lịch sử và những yếu tố thần kì đã để lại trong lòng nhân dân một truyền thuyết say đắm lòng người. Nhân dân muốn nhắn gửi bài học về việc phải giữ cảnh giác cao độ và suy nghĩ đến đất nước trước những việc cá nhân. Chi tiết này giúp ta hiểu thêm về sự thấu tình đạt lý của nhân dân..!&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:17:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815963817</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bách</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815967536</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Tuân có câu: “Thân vợ hóa làm ngọc trai, xác chồng tiêu thành giếng nước. Đem ngọc ấy rửa giếng nước này thì có khác gì đem một mối tình oan uổng mà thả vào một vũng nước mắt đầy. Cái khí âm dương đã tương cảm thì làm gì nỗi oan uổng, uất ức của một ngày chả được đem ra ánh sáng” đã gợi cho chúng ta nhiều suy nghĩ về hình ảnh của giếng nước- ngọc trai trong “Truyện An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy”. Hình ảnh đầy chiều sâu về nghệ thuật và nội dung ấy nằm ở đoạn cuối của truyện, tháo bỏ những điểm thắt trong bi kịch tình yêu của nàng Mị Châu và chàng Trọng Thủy cũng như mối thù mất nước của nhân dân. Song, chi tiết ấy cũng thể hiện sự nhân hậu, bao dung, độ lượng, công bằng, đậm chất nhân văn của nhân dân khi nhắc đến mối tình đẫm nước mắt của hai con người đi sâu vào tiềm thức dân tộc.Nhưng qua đó, ta hiểu được rằng, nhân dân ta luôn công tâm và suy xét đầy thấu đáo. Nếu anh là kẻ có tội thì anh luôn nhận lấy những sự trừng phạt thích đáng. Nếu anh là kẻ có công, kẻ có phẩm chất tốt thì anh sẽ luôn được hưởng những điều tốt, xứng đáng với những điều anh mang lại. Vì thế, khi nói về Mị Châu, việc hóa ngọc trai nói lên sự trong sạch về phẩm chất. Còn khi nói về Trọng Thủy, việc hóa giếng sâu thể hiện sự si tình, thể hiện tình yêu bất diệt với nương tử. Và hình ảnh ngọc trai lấy “nước của giếng này mà rửa thì trong sáng thêm” đã hóa giải mối tình thù giữa nàng Mị Châu si tình, cả tin và chàng Trọng Thủy đặt việc nước làm trọng. Nói chung, chi tiết Trọng Thủy và Mị Châu hóa thành giếng nước và ngọc trai đã trở thành một điểm sáng, là một đóa hoa bung tỏa hương thơm giữa khu vườn văn học dân gian vô cùng đa dạng và phong phú, luôn gửi gắm cho người đọc ở mọi thế hệ những bài học triết lý vô cùng sâu sắc và không bao giờ quên.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 04:19:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/rd4sochivqey2vxe/wish/1815967536</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
