<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Tâm tình bỏ ngỏ by Vintamin Project</title>
      <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo</link>
      <description>Chúng mình rất tiếc khi phải thông báo rằng thời gian chia sẻ câu chuyện trên Padlet đã kết thúc rồi. Cảm ơn các bạn đã tin tưởng nơi này để giãi bày nhưng cảm xúc trong lòng ra. Hy vọng rằng những phản hồi của chúng mình sẽ giúp kỳ thi lần này của bạn trở nên &quot;nhẹ nhàng&quot; hơn một chút. Chúc các bạn sẽ đạt được kết quả như mong đợi &lt;3</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-12 09:54:23 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-10-06 00:33:40 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888205216</link>
         <description><![CDATA[<div>Mọi người đã bao giờ để những thành tích của chính mình quay lại làm tổn thương mình hay chưa?<br><br></div><div>Toán là môn mình giỏi nhất, yêu nhất nhưng cũng là môn gây áp lực cho mình kinh khủng. Mình luôn cố giữ điểm 10 trong suốt năm học mà không cho phép sự xuất hiện của con số khác. Sự kỳ vọng của mình càng ngày càng cao theo thời gian. Mình giữ được con 10 phẩy trong suốt năm học cho đến bài thi cuối kì 2. Đó là một bài thi rất dễ so với các bài khác mình từng gặp trong năm, mình thậm chí còn phấn khích khi nhìn câu nâng cao vì mình đã từng làm đi làm lại dạng đó rất nhiều lần, ấy vậy mà trong bài mình làm sai…một lỗi sai vô cùng cơ bản nhưng đủ khiến mình mất hết điểm. Không gì có thể diễn tả được sự thất vọng ở bản thân mình lúc ấy. Mình thấy tệ vô cùng, trong khi mọi người đều đi qua và nói rằng mình đã làm tốt rồi và điểm trung bình như vậy là đã rất giỏi. Nhưng chính lời động viên đó làm mình chẳng thấy khá hơn tí nào, cảm giác như mình đang bao biện, đang cho phép bản thân mình sai vậy. Đáng nhẽ ra những lỗi như thế là không đáng có. Sự hối tiếc, thất vọng xen lẫn cả tức giận cứ cuộn lên trong lòng mình.<br><br></div><div>Những cảm giác ấy là những cảm giác tồi tệ nhất mà mình trải qua. Nó rất khó chịu và dày vò mình đến bật khóc. Trong lúc gần như suy sụp ấy, đứa bạn thân đã hỏi mình một câu rằng: “Áp lực đấy của mày từ đâu ra vậy? Tình yêu toán của mày chỉ thể hiện ở điểm số thôi à?”. Câu hỏi đấy làm mình như vỡ lẽ. Chính mình là người đang tự đặt những tảng đá lên vai mình. Chuyện đã xảy ra rồi mình còn quay lại trách móc bản thân, dằn vặt bản thân thì có thay đổi được điểm không? Hay chính việc mình tự dày vò như vậy khiến mình nhìn những ngày trôi qua trong cuộc sống tồi tệ thêm? Hay nó đang cướp đi tình yêu của mình cho môn học?...Bây giờ mình đã chấp nhận được điểm của mình khi ấy, khi nhắc lại mình không còn cảm giác tồi tệ như trước nữa. Mình học là mình học cả quá trình, dù bài thi có không được như mong muốn thì cũng không thể phủ nhận được thực lực thật sự của bản thân. Mình có thể thay đổi điểm số, nhưng mình sẽ không để điểm số thay đổi tình yêu của mình dành cho môn học.<br><br></div><div>Thực sự sau cùng mình nhận ra điều gì? Sự ganh đua với chính bản thân đã giúp mình tiến xa hơn nhiều, nhưng đôi lúc, mình cần dừng lại để nhận thức rõ mục đích của mình là gì. Niềm vui lớn nhất của mình là được học toán và được hiểu về các con số kỳ diệu chứ không phải là việc đạt điểm tuyệt đối. Điểm số giống như “poster" của một bộ phim vậy. Mọi người bị thu hút bởi nó vì nó đẹp, nhưng “nội dung của bộ phim” đó mới là thứ khiến con người ta lựa chọn. Vậy nên, thay vì thấy áp lực vì tấm “poster” không bắt mắt, hãy khiến cho mọi người tâm phục khẩu phục vì “nội dung của bộ phim” đã được xây dựng từ cả quá trình nhé!<br><br></div><div>Cảm ơn các bạn đã đọc câu chuyện của mình! Mong bạn, người đã đọc đến tận đây có thể nhận ra giá trị thật sự của nỗ lực mà yêu lấy bản thân, chăm sóc chính mình nhiều hơn. Hãy tận hưởng cả quá trình thay vì chỉ chăm chăm nhìn về vạch đích!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 13:23:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888205216</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888208747</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi thầy cô có một cách giảng dạy và cho điểm khác nhau. Hầu hết mọi lúc, mình tôn trọng điều đó, nhưng tới khi nghe câu chuyện của các bạn lớp khác, mình mới nhận ra là lớp mình đang bị đối xử có đôi chút thiếu công bằng. Giáo viên lớp khác cho các bạn làm tròn điểm, ví dụ từ 8,5 lên 9. Còn cô mình thì giữ nguyên như vậy. Bạn và mình đều có 3 điểm 9,5 cho hệ số 1. Nhưng cô của các bạn ấy nhập thành 3 điểm 10, còn mình lên sổ 3 điểm 9,5. Vậy là bạn đã “hơn” mình 0,5 điểm rồi. Đó chỉ là một ví dụ nhỏ thôi nhưng làm mình khá khó chịu. Hai học sinh học lực như nhau, điểm số giống nhau, nhưng một học sinh điểm tổng kết lại vượt trội hơn so với học sinh còn lại. Thầy cô cần chốt với nhau cách tính điểm và tuân thủ quy định để các học sinh khác không bị thiệt thòi chứ?&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 13:27:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888208747</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888209204</link>
         <description><![CDATA[<div>Ôn thi là một cực hình. Nó như bòn rút hết sức lực, động lực, tình yêu của mình cho các môn học vậy. Trong năm học mình gần như chỉ để ý và học những môn yêu thích, bỏ bê những môn học quan trọng mà nó sẽ giúp ích cho trong mỗi kì thi. Mình thản nhiên chơi đùa và hưởng thụ ngày tháng vui vẻ cho đến khi nhận ra kì thi sắp tới. Nào là ôn đề cương, chạy deadline bài tập và cả những hoạt động trên trường nữa. Mọi thứ dồn vào quá nhiều khiến mình không thể tiếp nhận thêm bất cứ thứ gì vào đầu, cảm giác bản thân như bị quá tải vậy. Mỗi lần ngồi nhà để ôn tập, trên máy tính thì cô vẫn giảng đều đều, nhưng qua tai mình thì nó lại là cái thứ tiếng gì đó ù ù, thế là mình lại ngả lưng ra ghế, nhìn lên trần nhà và dõi theo cánh quạt đang xoay... mình chẳng biết phải làm gì. Những kiến thức vẫn còn đó, cô vẫn giảng bài và các bạn vẫn chăm chú học tập nhưng mình thì lại đơ ra mà chẳng biết phải tiếp thu từ đâu. Không biết mọi người có gặp tình trạng cảm giác bản thân mình như “chết đuối" trong bể kiến thức không? chẳng biết nên bám víu vào đâu, nên bắt đầu từ đâu? Những chủ đề cần ôn tập thì cứ chất thành chồng. Không phải nói quá nhưng chỉ nhìn vào chúng mình thấy ngạt thở. Làm sao để không mất phương hướng khi ôn tập? Làm sao để thoát khỏi những cảm giác ấy?&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 13:28:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888209204</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888209220</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình phải làm thế nào nếu bản thân không nổi bật trong lớp, đến mức giáo viên còn nhầm tên?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 13:28:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888209220</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888209527</link>
         <description><![CDATA[<div>Lần này mình không muốn kể câu chuyện nào cho mọi người cả, mà lần này mình muốn chia sẻ cho mọi người năng lượng tích cực mà mình đang mang bên trong. Hihi mong là những “tấm pin năng lượng mặt trời tích cực" này sẽ làm mọi người thấy khá hơn! E hèm mọi người nghe mình nói này: mình biết trong quãng đường học hành để theo đuổi giấc mơ của mọi người sẽ cực kì vất vả, sẽ có nhiều lần nước mắt còn rơi nữa nhưng xin đừng quên lý do mọi người đang học là vì gì. Đừng sợ thất bại, đừng sợ vấp ngã mà hãy sợ bản thân không cố gắng, không dám đương đầu với nó một lần nữa. Câu thần chú của mình là cứ hãy cứ phấn đấu thì sẽ không có thất bại nào ngáng chân mọi người được cả. Hãy học khi người khác đang chơi, hãy nỗ lực khi người khác nghỉ ngơi. Chuyện gì làm được ngay thì đừng để ngày mai, mọi sự nỗ lực đều có thành quả xứng đáng, mình chắc chắn mọi người đều rút ra được điều gì đấy sau những lần thành công, cả sau những lần vấp ngã</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 13:28:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888209527</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888221122</link>
         <description><![CDATA[<div>Dạo gần đây mình thấy nản vì chẳng có chút động lực nào để khiến mình bước tiếp cả. Mỗi ngày thức dậy, mình không thấy bản thân dồi dào năng lượng hay là muốn khám phá như trước nữa. Mình mệt với việc vừa thi xong đã phát đề cương quá...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 13:42:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888221122</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888241672</link>
         <description><![CDATA[<div>Cảm thấy học không ổn ở tiếng anh mới có lớp 10 nhưng mình sợ không đỗ được đại học, thấy ai cũng học IELTS mà hoang mang :((</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 14:06:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888241672</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>linh049029</author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888940269</link>
         <description><![CDATA[<div>mình là một người không hoàn hảo ở tất cả các môn học tại trường học nhưng mà không kém vậy nên nếu chăm chỉ mình vẫn sẽ có điểm số cao như mình mong đợi , ngoại trừ môn toán. Thật ra khi mình học toán ở Vins mình không áp lực mấy và mình&nbsp; đều học ổn. nhưng đến năm lớp 7 , giáo viên toán của mình là một người rất nghiêm khắc và ghim các học sinh không tốt ( mình hoàn toàn đồng ý việc này bởi cô sẽ giúp đỡ các hs đấy). Mọi chuyện đều ổn đến khi mình nhận ra rằng khi cô ấy ghim một học sinh nào đó , gọi một học sinh nào đó mà không biết trả lời thì cô sẽ phê bình học sinh đó cho cả lớp nghe . Mình thật sự rất sợ cảm giác bị phê bình trước lớp , có lẽ là vì thành tích của mình những năm trước , mình muốn đảm bảo vẫn giữ được'' sự uy tín'' trước mặt cả lớp . Năm đó mình đã rất cố gắng , mình học rất nhiều và mong cô hiểu nhưng cô vẫn không công nhận mình . Mình vẫn nhớ một lần, khi cô cho cả lớp làm bài hình , mình ngồi cùng bạn học và làm bài rất tập trung . Mình làm xong và chắc chắn mình làm đúng , cô gọi mình chữa bài . Cô đi xuống chỗ mình xem bài mình một lượt và rồi cô dơ ra cho cả lớp xem để nhận xét bài mình là bài trình bày thiếu sự logic và thể hiện không hiểu bài , cô đã phê bình mình rồi cô lên bảng viết bài cho mình làm . Lần này mình làm đúng hết , cô hỏi mình đều biết trả lời nên cô cho mình ngồi xuống. Cô thậm chí còn phân biệt đối xử các học sinh trong lớp . Ví dụ một bạn học giỏi , bạn ấy sẽ không làm bài tập , không làm cái này , không làm cái kia nhưng cô đều cho qua<br>Còn mình thì cố gắng học trước , làm bài tập đầy đủ thì cô không công nhận . Thậm chí, cô luôn cho mình lười biếng<br>Dù bây giờ ,mình đã không còn như vậy nữa , toán năm nay của mình ổn và khá tốt nhưng mình không thể quên những ngày đó , thật sự mình từ ghét toán đến sợ toán. Mình không dám đối mặt với toán và sợ hãi những lời cô nói . Mình chỉ muốn nói rằng , nếu bạn đang hoặc đã hoặc sợ rằng mình sẽ trong tình trạng này của mình , mình tin rằng các bạn sẽ vượt qua , rồi mọi chuyện sẽ ổn&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-14 08:47:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1888940269</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1890591280</link>
         <description><![CDATA[<div>bình thường mình mình học toán cũng ổn, ở mức khoảng 8-9 điểm nhưng năm ngoái đợt thi cuối kỳ mình bị dưới 7 điểm. đã thế giáo viên còn đọc công khai trước lớp, khiến mình thấy sợ mọi người nói ra nói vào lắm. thế rồi đợt đó là đợt cuối năm nên từ đó đến cuối năm mình gần như nghỉ hết tất cả các tiết toán - vì mình sợ cái cảm giác phải môn mà mình ko khác gì kẻ thất bại... đến giờ thỉnh thoảng mk vẫn sợ cái cảm giác này</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 07:22:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1890591280</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1890653281</link>
         <description><![CDATA[<div>ôn thi khiến mình stress cực kỳ. mình cố gắng học và mình đã nghĩ mình hiểu bài, mình cũng tự tin khi làm bài thi, nhưng khi nhận điểm thì mình mới nhận ra rõ nhieu lỗi sai. năm ngoái khi mình nhận điểm trên lớp đã khóc vì mình ôn nhiều nhưng nhận điểm 4 toán và 6 văn cuối kỳ, bạn bè cười nhạo mình và bảo là mình có học bài giờ đâu mà tỏ vẻ buồn bã. điểm phản ánh đúng thực lực rồi còn gì. mình ko quan tậm lời nguoi khac lắm nhưng mink ko hiểu vì sao đã ôn kỹ như thế mà nhận toàn điểm kém. mình rất thất vọng về bản thân và qua bao nhiêu năm tự nhủ sẽ cải thiện mà mình mãi lẹt đẹt vậy, thậm chí học kém hơn nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 07:56:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1890653281</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>linh026593</author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1890930558</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Nếu nghỉ dịch có bao nhiêu ngày thì nửa chỗ thời gian đấy mình tự dặn bản thân là nếu con mình sau này như em ruột mình thì thà không có còn hơn. Nghe rất là dã man ừ thì cũng đúng, nhưng đấy thật sự là cảm xúc của mình lúc viết bài này.<br>Em mình năm nay cuối c1 và năm sau cũng lên c2 rồi mà nó thật sự khiến mình stress phát điên và toàn bộ chỗ stress đấy đều là do mình lo lắng cho em mình mà thôi. Từ nhỏ nó rất được chiều bởi ông bà vì bố mẹ mình đi làm cả ngày về muộn, nhưng mức độ chiều chuộng ấy đã đến cảnh giới là bây giờ em mình không chịu ăn gì ngoài thịt lợn xay, trứng và tí tẹo cọng rau. Ở trên trường, các bạn đồng trang lứa ăn đủ món mà nó toàn ăn cơm không. Đặc biệt là nếu ép nó ăn thì nó sẽ khóc (kể cả tới bây giờ vẫn vậy), thậm trí là nhịn ăn rồi tự nốc một đống bánh ngọt và sữa. Mình đã nói cái này với bố mẹ rồi những bố mẹ cứ bảo là lớn lên rồi sẽ tự ăn hết. Ủa bố mẹ???? EM CON LỚP 5 RỒI, SẮP LÊN CẤP 2 RỒI????????<br>Có đợt mình đã phàn nàn với bố mẹ rồi và chỉ nhận lại lời mắng mỏ vì tội con quá khắt khe và không yêu thương em. Từ đó mình quyết định mặc kệ việc dạy dỗ em mình cho bố mẹ, còn mình chỉ là cái máy nghe mệnh lệnh mà làm.<br>Toàn bộ chỗ mình viết ở trên sẽ không có, nếu mình không bị ấn tượng xấu với cấp 2. Vì mình đã biết được cấp 2 nó phức tạp và kinh khủng như nào, nên càng gần đến ngày nó lên lớp 6 thì mình càng stress và lo cho nó, cố khuyên bảo, cố mắng, cố nói với bố mẹ, nhưng thật sự mình mệt lắm rồi....<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 10:33:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1890930558</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1890935126</link>
         <description><![CDATA[<div>(2) Mọi người hãy cho mình lời khuyên hoặc là chỉ đọc và tự đồng cảm cũng được vì mình không cần gì nhiều.&nbsp;<br>Cảm ơn mọi người vì đã ở lại tận phần 2 này và cảm ơn vì đã có nơi mình được giãi bày.<br>(đoạn intro có hơi dã man... nhưng là do mình lúc đấy đang bị stress thôi hehe, viết ra thì bây giờ cũng đỡ rùi nên không sao hết nha)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 10:36:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1890935126</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1893486294</link>
         <description><![CDATA[<div>mình thực sự học không giỏi nhưng bố mẹ luôn ép mình phải làm quá năng lực của mình. Bố mẹ luôn nói là không quan tâm đến điểm số nhưng mình chỉ cần dưới 8 thì mình sẽ bị nói không ra gì. những lúc mình học bài thì mng nghĩ mình chơi chứ không học và điều đấy thực sự rất khó chịu. Khi mình học bài mệt quá muốn ngủ và nói bố mẹ mình đau đầu thì mng lại bảo do mình xem điện thoại máy tính suốt ngày. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 07:53:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1893486294</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1894334344</link>
         <description><![CDATA[<div>mình thật sự vô cùng stress về khả năng quản lí thời gian của bản thân, điều gì cũng muốn làm, điểm cao cũng muốn có, vậy mà quanh đi quẩn lại một ngày đã trôi qua mà vẫn chưa thấy mình làm được gì. Đôi lúc bất lực mà bật khóc nhưng cũng chẳng biết làm sao để có thể phân chia quỹ đạo 1 ngày 24h hiệu quả hơn :( </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 14:47:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vintaminvsc/tamtinhbongo/wish/1894334344</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
