<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Lá cờ thêu sáu chữ vàng 🏳️‍🌈🏳️‍🌈 by linh phùng</title>
      <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4</link>
      <description>Của tác giả Nguyễn Huy Tưởng
Gồm 18 chương 💞💞</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2019-09-16 01:11:02 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-02-17 11:36:30 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f49e.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>lá cờ thêu sáu chữ vàng</title>
         <author>krajanlary</author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/394254710</link>
         <description><![CDATA[<div>chương 14 - 15</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/400790333/103e191bf260eddea611efed4ca9e7aa/L__C__TH_U_S_U_CH__V_NG.docx" />
         <pubDate>2019-10-07 04:38:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/394254710</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Tuyên. Tóm tắt chương II và chương III</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/394271383</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Lá cờ thêu sáu chữ vàng<br></strong><br></div><div>Tóm tắt chương II<br><br></div><div>Hoài Văn chưa tròn mười sáu tuổi. Có thân hình dong dỏng cao, với khăn áo chỉnh tề, với thanh gươm lớn bên mình, với bước đi nhanh nhẹn, hiên ngang, thoạt nom thấy có thể ngỡ chàng là một bậc vương hầu đã từng xông pha trăm trận. Khuôn mặt trái xoan với đôi má phinh phính còn bụ sữa. Nước da trắng mịn óng ánh những lông tơ. Môi dày đỏ chót. Đôi mắt to đen, lòng trắng xanh biếc, vừa trong sáng vừa mơ màng. Đôi lông mày chưa rậm viền cong cong trên mắt làm thêm vẻ thanh tú. Hoài Văn xinh như một cô gái. Nhưng chàng không thích thứ ẻo lả ấy. Chàng muốn có xương đồng da sắt, muốn xông vào giữa muôn trùng giáo mác, chém tướng giật cờ dễ như trở bàn tay. Chàng chạy một mạch khỏi Tử Cấm thành, đến quán nghỉ của những người theo hầu, tìm Đức ông – chú của Hoài Văn. Họ cho biết Đức ông đã kéo quân ra bến đò và dặn chàng quay về Võ Ninh. Hoài Văn nhất quyết đi gặp Đức ông, cùng đám gia nhân phóng ra khỏi thành Thăng Long, gấp rút tới bến Bình Than.<br><br></div><div>Tóm tắt chương III<br><br></div><div>Đến Bình Than, đám quân Thánh Dực không cho Hoài Văn xuống bến, chàng đứng thẫn thờ trên bờ. Dưới bến những thuyền lớn của các vương hầu về hội sư, đậu dài san sát, sơn đủ các màu. Thuyền ngự cao lớn hơn cả, chạm thành hình một con rồng lớn rực rỡ son vàng. Tiếp đến là thuyền của các tước vương bậc dưới, rồi đến các tước hầu, cuối cùng là thuyền của các tướng sĩ đi hộ vệ. Các vương hầu ngồi bàn việc nước với quan gia. Hoài văn dám chắc cũng chẳng ngoài cái việc lớn là cho quân Nguyên mượn đường vào đánh Chiêm Thành hay chống cự lại, mà thực chất giặc mượn đường để cướp sống lấy nước Nam. Lúc này mà Hoài Văn được xuống thuyền rồng và được bàn việc nước, chàng sẽ quỳ trước mặt quan gia, và xin quan gia cho đánh. Chàng muốn xô mấy người lính Thánh Dực để chạy xuống bến nhưng lại sợ tội chém đầu. Chàng muốn thét to: “Xin quan gia cho đánh”, nhưng lại e phạm thượng! Không chịu được nữa Hoài Văn quyết liều một phen, chàng xô mấy người lính ngã chúi, xăm xăm xuống bến. Quân sĩ ập đến vây kín lấy Hoài Văn, chàng vung gươm múa tít, không ai dám tới gần, tiếng thét náo động cả bến sông. Vừa lúc ấy cuộc họp bàn dưới thuyền tạm nghỉ. Nghe tiếng ồn ào lại thấy Hoài Văn đang giằng co với đám quân, nhà vua hỏi chuyện. Chiêu Thành Vương lật đật chạy lên bờ hỏi cháu. Hoài Văn chạy xồng xộc xuống bến, quỳ tâu vua, tiếng nói như thét: “Xin quan gia cho đánh! Cho giặc mượn đường là mất nước.” Nói xong, chàng rút bắn, tự đặt thanh gươm lên gáy và xin chịu tội. Nhà Vua gật đầu, mỉm cười vì lời nói của Hoài Văn chính hợp với ý của người và Hưng Đạo. Nhà vua tha tội vì Hoài Văn còn trẻ, lại biết lo cho vua, cho nước. Vua khuyên Hoài Văn quay về quê nhà. Vừa lúc ấy, người nội thị bưng một mâm cỗ đi qua, Vua cầm lấy một quả cam sành chín mọng trên mâm đưa Hoài Văn. Vua ban cho cam quý nhưng việc dự bàn thì vẫn không cho. Hoài Văn tức, vừa hờn vừa tủi. Uất nhất là đám quân Thánh Dực cũng khúc khích cười chế nhạo. Chàng quắc mắt, nắm chặt bàn tay lại, hai hàm răng nghiến chặt, miệng lẩm bẩm: “Rồi xem ai giết được giặc, ai báo được ơn vua, xem ai hơn, ai kém.” Đám người nhà thấy Hoài Văn ùa tới hỏi chuyện. Để đỡ ngượng, chàng nói liều: “Ta đã tâu với quan gia cho đánh. Quan gia ban cho quả cam này. Ơn vua lộc nước, ta đem về để biếu mẫu thân.” Chàng xòe bàn tay phải ra. Quả cam đã nát bét chỉ còn trơ bã.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-10-07 06:29:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/394271383</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>kimcanhvo</author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396229243</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/404972061/b2cd9c4bfc204de6aa0c994f75e06874/T_m_t_t_L__c__th_u_s_u_ch__v_ng.docx" />
         <pubDate>2019-10-10 15:29:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396229243</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396477568</link>
         <description><![CDATA[<div>Dơng Gur Ma Lên <br>Chương 18</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/401145603/d747bfb1d8b3ea0d4b6ee717b61a4255/TV_TH.docx" />
         <pubDate>2019-10-11 00:48:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396477568</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396949176</link>
         <description><![CDATA[<div>Thanh Phương <br>Tóm tắt chương  6 và 7</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/418952491/134ce5c032ec6b508bc5b3e8c97c477e/L__c__th_u_s_u_ch__v_ng.docx" />
         <pubDate>2019-10-12 06:31:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396949176</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>lienklong909</author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396964322</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Họ và tên: K Long K’ Liên</strong></div><div><strong>Lớp: GDTHK42A<br></strong>      <strong>TÓM TẮT: LÁ CỜ THÊU  SÁU CHỮ VÀNG.</strong></div><div>           <strong>Chương</strong> <strong>X</strong>:<br>   Tinh mơ hôm sau, Hoài Văn đã trở dậy. Thế Lộc nai nịt gọn ghẽ theo Hoài Văn ra khỏi động, Hoài Văn say sưa ngắm nhìn người cỏ trong cái thế đang giương cung định bắn. Bện xong hình người cỏ, mấy tráng sĩ Mán đem đặt sau một lùm cây rậm. Họ giật dây, hình người cỏ cử động như người thật vậy. Hoài Văn càng thêm hào hứng, quay bảo người tướng già:</div><div>  Ngày xưa, nước ta có Lý Ông Trọng là một thần tướng thân cao mười trượng. Ngài được cử sang giúp nhà Tần dẹp loạn Hung Nô. Khi Ngài mất, nhà Tần thương tiếc sai làm tượng to lớn như người thật. Giặc tưởng Ngài còn sống, chạy như chuột, giặc Nguyên trông thấy tất phải vỡ mật, người tướng già nói: Vương tử nói rất hợp ý tôi, tôi biết giặc Nguyên cần cỏ cho ngựa như cần lương thực, cánh đồng Ma Lục nhiều cỏ, thế nào chúng cũng mò đến, dùng mưu mà đánh, nhất định thắng to. Người tướng già rỉ tai nói thầm với Hoài Văn và Thế Lộc. Hoài Văn gật đầu, cười lớn: Phải đấy, phải đấy. Họ xúm vào đan một hình thần tướng, cao hơn vựa thóc, lớn hai người ôm. Thần tướng giương một cái nỏ to như một thuyền nan, mũi tên dài như ngọn giáo.</div><div>    Thế Lộc nói với Hoài Văn: Tao bàn thế này với mày. Có thần tướng kia, thì phải có tên thần, mới đánh lừa được cái thằng giặc lố. Hoài Văn mừng rỡ, tay vỗ mạnh vào lưng người Mán , Thế Lộc giỏi lắm! Người ta leo lên ngọn cây đa cao chót vót, đục thủng một cành lớn đến một người ôm không xuể. Sáu trăm gã và những tráng sĩ Mán say sưa hết nhìn thần tướng trên núi lại ngắm những mũi tên xuyên thủng những cây cổ thụ hàng trăm năm. Thế Lộc nói với Hoài Văn: Em tao là Nguyễn Lĩnh, đóng ở trại ngoài, về đây chắc có việc gì. Lĩnh giống Thế Lộc như đúc, chỉ khác là cằm nhẵn không râu. Nguyễn Lĩnh nói:Giặc nó vào đấy? Thế Lộc hỏi:Bao nhiêu thằng? Năm trăm, thằng nào cũng cưỡi ngựa. Ngựa thì ngựa. Nó vào thì đánh bỏ mẹ, cần gì. Hoài Văn xoa tay sung sướng:Chúng nó đến nộp mạng cho chúng ta rồi. Lệnh cho mọi người không để cho một thằng giặc chạy thoát!<br><br></div><div><strong>Chương XI:</strong></div><div><br></div><div>   Các tráng sĩ Mán và sáu trăm gã hào kiệt chia nhau đi bố trí trên các ngọn núi. Trên động, chỉ để một số tráng sĩ giữ việc giật bẫy đá và điều khiển thần tướng. Bên thần tướng, dựng một lá cờ đại đề sáu chữ: PHÁ CƯỜNG ĐỊCH BÁO HOÀNG ÂN. Lúc ấy đã quá trưa sang chiều, mây mù phủ trên các chòm cây mỏm núi, nấp trong rừng, Hoài Văn nhìn quân giặc đang lọt thỏm vào thế trận của mình. Chúng đều đi hia da thú dữ, đội mũ lông vằn vèo như lông cáo, lông cầy, những ngọn giáo rất dài nhấp nhô theo vó ngựa, những bao tên lắc lư trên vai, tua tủa những mũi tên bịt sắt.</div><div>   Hoài Văn nín thở nhìn quân giặc, chàng nghiến chặt răng cố lấy lại bình tĩnh. Quân giặc đã lọt vào giữa cánh đồng. Viên tướng giặc xông xáo đi trước, tới gần dãy núi Ma Lục, nó bỗng dừng lại. Các chiến sĩ của Hoài Văn và Thế Lộc đều nắm chặt đốc gươm, cán giáo.</div><div> </div><div> Viên tướng giặc nhìn lên lưng chừng núi Ma Lục, nơi vị thần tướng đứng sừng sững bên lá cờ đại. Quân giặc ngồi im trên mình ngựa. Viên tướng giương cung hướng lên thần tướng trên núi, quân nó cũng răm rắp lắp tên vừa lúc ấy trong đám giặc, có những tiếng kêu kinh hãi. Chúng hốt hoảng chỉ những cây cổ thụ khác cũng bị bắn xuyên. Trên núi, vị thần tướng bước đi mấy bước, mũi tên thần lắp trên cái nỏ to lớn khác thường đã chĩa thẳng xuống đám quân giặc. Lá cờ đại phồng lên như ra lệnh, nổi rõ sáu chữ kiêu kì. Tiếng trống trên núi vang lên, rung cả bầu trời. Những tảng đá lăn trên núi xuống đè bẹp gí những hàng đầu người ngựa. Quân giặc tối tăm mặt mũi, chỉ nghe thấy tiếng núi lở ầm ầm, tiếng hò reo của thiên binh vạn mã, các chiến sĩ áo chàm leo trèo nhanh như vượn, giặc không phân biệt trời đất, ngày đêm, lúng túng chẳng biết chạy đi đâu.<br><br></div><div>   Viên tướng giặc dẫn một cánh quân liều chết đánh và chạy thoát khỏi cánh đồng Ma Lục khủng khiếp. Chúng đang cắm đầu chạy trên một con đường hẻm, bỗng nghe tiếng chiêng trống vang lừng, trên dốc cao, một đạo quân đã chắn ngang đường, một tiếng thét lanh lảnh: Bớ quân giặc, đây là đường cùng của chúng bay, chúng bay còn chạy đi đâu? Viên tướng giặc nhìn lên trên dốc hắn giật mình vì lại trông thấy một lá cờ đề sáu chữ, giống như sáu chữ trên núi cao. Hoài Văn chỉ vào mặt tên tướng giặc: Bại tướng, đến nước này, chúng mày còn muốn chống lại uy trời đó sao? Hãy bỏ giáo quy hàng, thì còn được toàn tính mạng, tên tướng giặc hốt hoảng . Lá cờ thêu sáu chữ đã nhoà trong bóng tối. Quốc Toản bỗng thấy ai giật áo mình cúi xuống thì ra Thế Lộc, chàng xuống ngựa, nắm tay người bạn núi rừng và nói: Chỉ có vài tên chạy thoát, nhưng thế mới tốt.Thế Lộc nói: ôm nay vui lắm, tao phải kết nghĩa anh em với mày được không? Ai hơn tuổi là anh. Thế Lộc là anh ta vậy.Trong bóng tối, Quốc Toản thoáng thấy Thế Lộc mỉm cười.<br><br></div><div> </div><div> <br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-10-12 09:39:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396964322</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396972908</link>
         <description><![CDATA[<div>Tou Prong Nai Pleck<br>Chương XII-XIII</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/418988076/c2dd86ec107849cd201bf8cc63282c81/CH____NG_XII.docx" />
         <pubDate>2019-10-12 11:21:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396972908</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396978192</link>
         <description><![CDATA[<div>Touneh Put Lu La<br>chương XVI - XVII</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/418997002/960cf08682c363ae379deb5107a65dd3/Ch__ng_XVI.docx" />
         <pubDate>2019-10-12 12:26:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396978192</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Họ và tên: Liêng Jrang K’ Thái HoàngLớp: GDTH K42A Tóm tắt chương VII - XIVIII Một năm đã qua. Thế rồi một hôm, Hoài Văn đang luyện tập với sáu trăm gã hào kiệt, thì có tin đồn thái tử nhà Nguyên là Trần Nam Vương Thoát Hoan, thống lĩnh năm mươi vạn binh mã, đã phạm vào cửa ải. Quan quân đã giao chiến với giặc.Sáu trăm người hoa chân múa tay, xin Hoài Văn gấp gấp lên đường.Một buổi sáng tháng chạp rét như cắt. Mây xám phủ đầy trời. Gió rít lên từng trận. Giữa bãi tập, lá cờ đỏ thêu sáu chữ vàng tung bay ngạo nghễ, xua tan không khí ảm đạm. Trên đàn đất đắp cao bày một hương án. Trên hương án, trầm hương toả khói thơm. Hai bên đàn, sáu trăm gã hào kiệt đứng nghiêm chỉnh, chống những cây giáo thẳng, đều tăm tắp, mũi nhọn sáng ngời. Mọi người đều nín thở. Trong im lặng, chiêng trống bỗng rung lên.Khăn áo chỉnh tề, Hoài Văn bước lên đàn cao, quỳ trước hương án. Người tướng già thắp thêm hương, đốt thêm trầm. Hoài Văn lầm rầm khấn trời đất phù hộ nước Nam, và dõng dạc đọc lời thề, phỏng theo những lời thề mà chàng đã nghe quan gia đọc ở đền Đồng Cổ tại kinh thành: Chúng tôi, sáu trăm nghĩa sĩ, tình như ruột thịt, nghĩa tựa keo sơn, thề đồng tử đồng sinh, đuổi giặc cứu dân. Ai bất nghĩa, bất trung, xin trời tru đất diệt! Sáu trăm hào kiệt đọc lời thề: “ Ai bất nghĩa, bất trung, xin trời tru đất diệt  ”Sáng hôm sau, Hoài Văn Hầu dậy sớm, lên nhà trên từ biệt mẹ già. Hoài Văn lạy mẹ. Phu nhân quyến luyến không muốn chia tay, nhưng phu nhân không sa nước mắt. Đây là lần thứ hai trong đời, Hoài Văn xa mẹ. Lần trước về kinh thành, chỉ là một chuyến đi chơi. Lần này mới thật là đi xa, không biết bao giờ trở lại. Lòng Hoài Văn bỗng thấy nao nao thương mẹ. Nhưng chiêng trống bên ngoài đã nổi rộn ràng. Hoài Văn lạy mẹ một lần nữa, vén mành bước ra sân khi ấy còn tối mờ mờ.Hoài Văn Hầu mặc áo bào đỏ, vai mang cung tên, lưng đeo thanh gươm gia truyền, ngồi trên một con ngựa trắng phau. Chàng giữ vẻ uy nghi của một vị chỉ huy. Theo sau Hoài Văn là người tướng già, mặt sạm đen vì sương gió, chòm râu dài trắng như cước. Tiếp sau là sáu trăm gã hào kiệt, nón nhọn giáo dài. Đoàn quân hùng hổ ra đi trên con đường cái nhỏ, hai bên là đồng không mông quạnh. Tiếng chiêng tiếng trống rập rình. Đoàn quân đã đi xa. Bà con ra tiễn vẫn còn trông thấy lá cờ đỏ đề sáu chữ vàng mở đường đi trước. Lá cờ căng lên vì ngược gió.IX Lá cờ thêu sáu chữ vàng mỗi lúc một căng lên vì ngược gió.Sáu trăm gã hào kiệt đi tìm quan quân. Nhưng quan quân ở đâu? Họ không biết nữa. Hoài Văn nói: “Bây giờ dù có tìm được quan quân, quan quân lại đuổi về thôi ’’ . Chẳng bằng ta đi tìm giặc, đánh vài trận cho người lớn biết tay anh em ta đã.Sáu trăm gã thưa: “ Vương tử nói phải. Ta đi tìm giặc mà đánh ” Và họ tiến theo hướng bắc. Và lá cờ đỏ căng lên vì ngược gió. Những cánh đồng Võ Ninh đã hết. Họ tiến vào vùng đồi đất. Chẳng mấy chốc, đồi đất cũng lùi xa. Họ lọt vào giữa rừng núi. Rừng mỗi lúc một rậm, núi mỗi lúc một cao, suối mỗi lúc một nhiều, dân mỗi lúc một thưa. Họ cảm thấy càng đi lên càng gần mặt trận. Lòng họ vui như tết. Nhưng đi đã mấy ngày đêm liền, họ vẫn chẳng thấy tăm hơi giặc. Mắt chỉ thấy núi rừng âm u. Tai chỉ nghe tiếng hoẵng kêu, vượn hú. Một buổi chiều, sau một ngày lội suối trèo đèo vất vả, sáu trăm gã hào kiệt đổ vào một cánh đồng rộng, núi vây bốn phía. Lưng chừng núi, lác đác mấy xóm thổ dân. Hoài Văn cho mọi người nghỉ dưới chân một ngọn núi cao và chuẩn bị cơm nước. Bỗng nổi lên những tiếng trống dồn dập. Từ trên lưng chừng núi, nỏ bắn xuống như mưa. Đoàn quân giật mình ngơ ngác, nấp vào trong các bụi, các hốc. Hoài Văn thét: “Đội ngũ hãy chỉnh tề, theo ta giết giặc lập công ”. Hoài Văn ngồi trên mình ngựa, dưới lá cờ sáu chữ. Chàng hỏi người tướng già cưỡi ngựa đứng bên: “Quan quân ở đâu để giặc đến đây rồi ? ”Nhưng người tướng già có vẻ trầm ngâm suy nghĩ. Hoài Văn nhìn lên núi, thấy lấp ló trong rừng rậm những bóng người áo xanh, nón rộng, lưng đeo đao lớn. Chúng thét lên những tiếng hãi hùng. Chúng nhấp nhổm như sắp đánh xuống. Hoài Văn ra lệnh: “ Chờ cho quân giặc xuống gần, hãy nhất tề xông lên mà đánh ” . Nỏ vẫn bắn xuống rào rào. Trên núi, bỗng có một người đứng thẳng lên, dáng cao lớn hơn những người khác. Áng chừng đấy là thủ lĩnh của chúng nó. Nó kêu mấy tiếng rùng rợn, và quân áo xanh leo xuống, nhẹ như bay. Hoài Văn giương cung lắp tên định bắn tên thủ lĩnh. Người tướng già giữ lại và nói: “Khoan đã. Chưa chắc đã phải là giặc . Không phải giặc sao lại bắn ta ”.  Họ biết ta là ai mà chả bắn? Tôi theo đại vương đi chinh chiến khắp đông tây nam bắc, đã nhiều phen ở lẫn với những người Thổ, Mán. Tôi đã nhìn kĩ những người trên ngọn núi này. Đấy là những người Mán, không phải là giặc đâu. Vương tử cho dựng cao lá cờ lên để họ nhìn cho rõ. Tôi xin lên thương thuyết với họ. Hoài Văn ngăn lại. Người tướng già xuống ngựa, đi bộ lên núi, tay thì giơ mộc đỡ những mũi tên nỏ bắn tới tấp chung quanh, miệng thì không ngớt gọi to bằng tiếng Mán. Hoài Văn truyền dựng lá cờ cho thật cao, và bảo mọi người chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với mọi sự bất trắc. Sáu trăm gã hồi hộp nhìn lên núi. Người tướng già vẫn vừa leo vừa gọi. Người tướng già đã tới trước mặt viên thủ lĩnh. Họ đã nói chuyện với nhau. Theo ngón tay chỉ của người tướng già, người cao lớn nhìn xuống chân núi, đầu gật gật làm cho cái nón rộng vành hất lên hất xuống. Hoài Văn luồn cung vào vai và nói: “Không phải giặc rồi, chút nữa thì lầm to”.Người tướng già đi trước, viên thủ lĩnh theo sau, cả hai xuống núi. Tới trước ngựa Hoài Văn, viên thủ lĩnh nói một tràng tiếng Mán.   Viên thủ lĩnh là một người đã ngoài bốn mươi, to lớn vạm vỡ, mắt sắc, râu thưa, nước da cháy đen, mặt cứng như đá. Mình mặc áo chàm, chân đi giày cỏ. Cử chỉ thì vụng về chậm chạp. Người tráng sĩ Mán tự xưng là Nguyễn Thế Lộc, chủ trại Ma Lục, thuộc đạo Lạng Giang.Hoài Văn cho quân nghỉ ngơi ăn uống, rồi theo Thế Lộc lên núi. Trời vừa sập tối. Sương toả mịt mù. Trại của người tráng sĩ là một động đá rộng, khí lạnh thấu xương. Mấy ngọn đuốc bằng nhựa trám hắt một thứ ánh sáng lờ mờ, làm cho không khí của động càng huyền ảo. Lố nhố những người ngồi, người đứng, thảy đều mặc áo chàm, đi giày cỏ. Người nào cũng lực lưỡng gân guốc, im lìm như đá cả. Họ nhìn những người khách mới đến, chẳng chào hỏi một câu. Trên các vách đá, treo cung tên và những con dao to bản, sáng quắc. Lẫn trong đám những người áo chàm, có bốn năm người có vẻ lanh lợi, sắc sảo. Xem cách ăn mặc của họ, Hoài Văn đoán đấy là lính của triều đình. Trông thấy Hoài Văn, họ có vẻ nửa mừng nửa sợ. Hoài Văn hỏi: “ Những người này là thế nào? ”. Họ tái mặt. Một người thưa: “Bẩm, Ngài có phải vâng lệnh Quốc công Tiết chế lên đây cứu viện không? ”. “Giặc ở đâu mà phải cứu viện? Các người thuộc đạo quân nào mà lại ở đây? ”. Họ run bắn người lên không nói. Những người Mán vẫn chẳng nói chẳng rằng. Người tướng già rỉ tai Hoài Văn: “Chủ trại cho biết thế giặc to lắm, đi đến đâu quan quân vỡ đến đó. Chung quanh đây, giặc đã đóng cả rồi. Ta đã lọt vào giữa vòng vây của giặc. Những người lính này lạc đường chạy vào trong này, tạm nương nhờ người Mán, rồi sẽ tìm đường về gặp quan quân” . Quốc Toản nổi nóng quát to: “Giặc mới đến đã chạy. Để các người làm gì? Sống cũng chỉ ăn hại thiên hạ mà thôi! ”. Chàng tuốt gươm toan chém mấy người lính. Người tướng già giữ tay Hoài Văn.Mặt Hoài Văn vẫn hầm hầm. Thế Lộc mời Hoài Văn ngồi lên phiến đá cao, còn mình thì ngồi trên một hòn đá thấp. Gió ở bên ngoài gào rít, rung động cả núi rừng. Những ngọn đuốc trong động khi mờ khi tỏ, bốc khói ngùn ngụt. Thế Lộc bập bẹ nói tiếng Kinh, giọng nói cộc lốc, không kiêng dè, mạnh như dao chém thớt. Theo lời Thế Lộc thì tình thế rất rối ren. Quân Nguyên đã vượt cửa ải, kéo đến Lộc Châu. Quan quân chặn giặc ở núi Kheo Cấp, nhưng giặc lại tiến đánh úp ải Khả Ly. Quan quân chống cự không nổi, đã phải rút về. Đại quân của Thoát Hoan đóng khắp Lạng Giang. Đôi mắt xếch của Thế Lộc mở rộng, dữ dội một cách khác thường. Không nói gì, Thế Lộc vớ một con dao to bản chém mạnh vào một hòn đá, làm cho lửa toé lên. Thế Lộc nhìn hòn đá vỡ, dằn tiếng: “ Nó vào thì tao chém nó thế này lố! ”. Hoài Văn cười khanh khách, tay vỗ mạnh lên tấm vai u của Thế Lộc: “Thế Lộc ở nơi sơn dã mà có lòng trung nghĩa, thật là phúc cho nước nhà. Ta đang đi tìm giặc để mổ ruột moi gan nó, may sao được gặp tráng sĩ của xứ lâm tuyền. Ông biết giặc ở đâu, ta cùng đi đánh giặc ”. Từ lúc gặp Quốc Toản, Thế Lộc không hề cười. Hình như người Mán ấy không cười bao giờ. Thấy Hoài Văn cười lớn, Thế Lộc chỉ ngồi lim dim mắt, thỉnh thoảng khẽ vuốt chòm râu thưa. Đến đây, Thế Lộc gật đầu, nói: “Có thêm mày lên đây, tao thích lắm. Mày đi đường có mệt không? Tao cho ăn cơm rồi đi ngủ. Ngày mai, tao dẫn mày đi tìm giặc đánh ”. Thế Lộc bảo người nhà dọn cơm rượu khoản đãi Hoài Văn. Ngồi tiếp rượu người khách trẻ tuổi, Thế Lộc nói: “Tao trông thấy sáu chữ của mày, tao chưa đánh đấy. Chứ mày là giặc thì không thoát được tao đâu. Tao chưa bắn tên thuốc độc, tao chưa ra lệnh bật bẫy đá. Trên sườn núi, chỗ nào tao cũng có bẫy đá” . Hoài Văn nghĩ một người ở nơi thâm sơn cùng cốc này còn biết lo việc đánh giặc, cớ sao quan quân lại bỏ chạy? Chẳng đáng thẹn lắm ru? Hoài Văn uống cạn một bát rượu Mán. Người nóng bừng bừng. Đêm hôm ấy, nằm trong hang đá lạnh, không màn, không chiếu, Hoài Văn ngủ không yên giấc.</title>
         <author>thaihoang14051999</author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396983557</link>
         <description><![CDATA[<div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2019-10-12 13:24:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/396983557</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>colinhthuy1998</author>
         <link>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/397001716</link>
         <description><![CDATA[<div>Phùng thị Thùy Linh <br>Chương IV - V</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/400466200/da8fb3144f8e6aa451e7f15f4df17fe8/IV.docx" />
         <pubDate>2019-10-12 15:56:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/colinhthuy1998/Lacotheusauchuvang_nhom4/wish/397001716</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
