<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>VĂN KỂ CHUYỆN (KT VIẾT) by Mai Lê</title>
      <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3</link>
      <description>HÃY KỂ LẠI CÂU CHUYỆN &quot;NỖI DẰN VẮT CỦA AN- ĐRÂY-CA&quot; BẰNG MỜI CỦA CẬU BÉ AN- ĐRÂY-CA.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-26 03:08:14 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-11-22 18:53:58 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f49a.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Bách</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621073</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:31:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621073</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đào Khánh Hà</title>
         <author>hae18300067</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621270</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:31:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621270</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Ngọc Bảo Châu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621644</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:32:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621644</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Minh Châu</title>
         <author>chaue18300283</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621684</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:32:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621684</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Gia Hân</title>
         <author>hane18300241</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621969</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:32:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913621969</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Ngọc Vân Linh</title>
         <author>linhe18300122</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622167</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:32:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622167</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Phạm Thảo Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622194</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:32:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622194</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Minh Hằng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622457</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:32:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622457</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thọ Bảo Nam </title>
         <author>name18300285</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622630</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:32:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622630</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Tuấn Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622674</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:32:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622674</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Gia Long</title>
         <author>linhe18300122</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622912</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622912</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Ngọc Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622965</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913622965</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Tiến Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623004</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623004</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Vũ Minh Nhật</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623048</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623048</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Trang Thanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623348</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623348</guid>
      </item>
      <item>
         <title>tRầN kHôI nGuYêN</title>
         <author>nguyene18300130</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623391</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623391</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hải Phong</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623435</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623435</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Đỗ Phương Nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623589</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623589</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Minh Khôi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623612</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623612</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Hoàng Anh Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623672</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623672</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Lữ Nhật Vân</title>
         <author>E18300033</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623862</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623862</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Hưng Phú</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623938</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913623938</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Tuấn Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913624125</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:33:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913624125</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Châu Anh</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913624303</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:34:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913624303</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Nguyên Tùng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913624893</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:34:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913624893</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Trí Dũng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913624927</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:34:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913624927</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN TIẾN MINH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913634757</link>
         <description><![CDATA[<div>Có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng tôi đã mắc phải một lỗi lầm không bao giờ sửa được. Một người tôi yêu thương nhất đã mất. Tôi xin kể lại câu chuyện đó để các bạn nghe và rút ra bài học và đường bao giờ tái phạm nhé.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913634757</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HOÀNG GIA LONG</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635139</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm đó là một ngày đẹp trời, vợ của tôi bị ốm, tôi chuẩn bị đi mua thuốc thì một trong hai đứa con của tôi đòi đi theo. Chúng tôi đang trên đường đến hiệu thuốc thì đi qua một bãi đất trống, Điều đó đã khiến tôi chợt nhớ ra một chuyện tôi không thể quên, đầu đuôi như sau. Lúc tôi đang lên 9 tuổi, sống cùng mẹ và ông. Ông đã 96 tuổi rồi nên người ông rất yếu. Một buổi chiều nọ, ông nói với mẹ tôi rằng ông khó thở lắm. Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc luôn. Tôi đã thật nhanh đi mua thuốc cho ông.Nhưng trên đường đi,tôi gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ tôi vào nhập cuộc,chơi được một lúc tôi chợt nhớ ra lời mẹ dặn tôi vỗi vàng đi ngay.Vừa bước vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra, ông đã mất. Mẹ an ủi tôi và nói đó không phải lỗi của tôi. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Vào cả đêm hôm đó, tôi ngồi một mình dưới cây táo mà ông tự tay ông vun trồng và tự dằn vặt bản thân.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635139</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nỗi dằn vặt của An - đrây - ca</title>
         <author>chaue18300283</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635181</link>
         <description><![CDATA[<div><em><mark>Hôm nay, cô giáo cho đề kiểm tra là : '' Hãy viết về người mà chúng ta yêu quý hoặc trân trọng nhất ''. Cô giáo cho một vài bạn ví dụ cho cả lớp, bạn thì nói :<br>- Người mà em trân trọng nhất là bố của em.<br>Có 1 bạn nói :<br>- Em rất kính trọng 1 người chính là mẹ của em.<br>Bạn cuối cùng nói 1 câu mà em không thể quên được chính là :<br>- Người mà em yêu quý nhất là ông ngoại của em.<br>&nbsp; Bất chợt, tôi lại nhớ về câu chuyện mà tôi không thể quên được. Câu chuyện như sau:<br>Lúc đó tôi lên 9 tuổi, tôi sống với mẹ và ông, ông tôi lúc đó 96 tuổi rồi nên không khỏe. Một ngày nọ, ông nói với mẹ :<br>- Bố thấy khó thở. Nghe thấy, mẹ nhờ tôi đi mua thuốc. Tôi nghe thấy mẹ nói thì đi ngay, nhưng lúc đi tôi gặp mấy đứa bạn tôi rủ đi chơi, tôi nghe thấy thì quên mất lời mẹ dặn vậy nên tôi chạy ra chơi đá bóng cùng các bạn. Tôi chơi 1 lúc mới nhớ lời mẹ dặn, tôi lo lắng chạy đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà. Đến nhà, tôi vừa bước vào nhà và nghĩ : '' Mình đã mua thuốc về chậm và ham chơi liệu có sao không nhỉ '' ? Tôi bước vào nhà, thấy mẹ tôi ngồi khóc nức nở, tôi ngạc nhiên và hỏi :&nbsp;<br>- Có chuyện gì vậy mẹ ?<br>Mẹ tôi kể hết mọi chuyện cho tôi nghe. Nghe xong, mặt tôi từ ngạc nhiên chuyển sang rất buồn và hối hận vì ông tôi đã qua đời. Tôi òa khóc kể hết những sai làm của mình ra, nghe xong mẹ tôi an ủi tôi :<br>- Con đừng khóc, con không có lỗi đâu, con vừa ra khỏi nhà thì ông đã mất rồi.<br>Nhưng tôi không nghĩ như vậy, cả ngày hôm đó tôi ngồi khóc nức nở dưới cây táo do tự tay ông vun trồng. Mãi đến bây giờ tôi vẫn luôn hối hận :<br>- Giá như mình mua thuốc về kịp thì chắc ông vẫn sống thêm 1 hoặc nhiều năm nữa.<br>- An - đrây - ca. Em ngồi viết bài đi, em vừa nghĩ gì thế ? Câu chuyện của tôi khuyên chúng ta rằng phải có trách nhiệm với lỗi lầm của bản thân và phải trung thực nhận lỗi với tất cả mọi người.</mark></em></div>]]></description>
         <enclosure url="https://tienganhvuihoc.vn/module/filesystem/service/default/preview/5ea99b193ea64t9m0m9aZyy1cc9y69s" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635181</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TRẦN KHÔI NGUYÊN</title>
         <author>nguyene18300130</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635186</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay là ngày tôi phải đưa con tôi đi mua đồ ở quán mà nó rất yêu thích nhất vì nó đã thi rất cố gắng và đã được rất nhiều điểm tốt ở tất cả môn mà con tôi làm. Tôi đưa nó đến cửa hàng của con tôi yêu thích nhât, thì nghe thấy mấy đứa trẻ đang chơi đá bóng . Tôi chợt nhớ ra một điều mà tôi đã không thể quên trong cuộc sống của tôi , tôi đã phải dằn vặt , hối hặn mãi cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa muốn bỏ nỗi hối hặn đó.Lúc đó. Tôi mới chỉ có 9 tuổi và sống với ông và mẹ mà thôi. Chỉ vì tôi mải chơi quá nên ông mới mất , nếu tôi đã đi mua thuốc mà không mải chơi như vậy thì ông đã có thể sống thêm vài năm nữa.Các bạn nên nhớ không được mải chơi quá mà không quan tâm đến công việc mà mình được giao cho nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635186</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635199</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi tôi còn 9 tuổi tôi đã có được một bài học nhớ đời Và đến tận bây giờ tôi vã luôn chách máng mình vì điều đó. Khi tôi lên 9, tôi sống với mẹ và ông. Ông tôi 96 tuổi rồi nên rất yếu.&nbsp;<br>Vào một buổi chiều, ông tôi cảm thấy khó thở, ông nói với mẹ tôi : "Bố khó thở lắm !..." Mẹ liền sai tôi đi mua thuốc nhưng trên đường lại gặp máy thằng bạn của tôi rủ nhập quộc và tôi đã quên lời mẹ dặn. Chơi được một lúc tôi mới nhớ là mẹ tôi dặn là đi mua thuốc nên tôi mới chạy thật nhanh đến hiệu thuốc, mua thuốc song tôi chạy một mạch về nhà. Nhưng về đến nhà thì.... Tôi thấy mẹ ngồi trên giường khóc nức nở, ông tôi đã qua đời ! Tôi là dơi cái túi mi-lông đựng thuốc xuống sàn và khóc lóc theo mẹ. Mẹ liền an ủi tôi:&nbsp;<br>- Không, con không hề có lỗi gì cả. Không có thuốc nào cứu nổi ông đâu con à, ông đã mất từ lúc con vừa bước chân ra khỏi nhà rồi...<br>Nhưng tôi không nghĩ vậy. Vào cả đêm hôm đó, tôi đã tự chách máng mình dưới cây táo mà ông tự tay ông trồng rằng:<br>-Lẽ ra mình không nên nập cuộc và phải nhớ lời mẹ dặn, nếu như mình mua thuốc về kịp thì ông đã sông thêm được vài năm nữa rồi.<br>Và câu chuyện muốn khuyên chúng ta rằng: "Phải biết nghe lời bố mẹ và phải nhớ lời mẹ dặn.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://cdn.vungoi.vn/vungoi/1537438775062_noi_dan_vat_cua_an_dray_ca.jpg" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635199</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>linhe18300122</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635215</link>
         <description><![CDATA[<div>Một hôm, tôi dắt cháu tôi đi mua đồ chơi vì cậu đạt được huy chương vàng ở cuộc thi storyteling ,cậu cũng thích đi đến hiệu đồ chơi lắm.Vừa bước vào, cậu đã chạy ngay ra chỗ đồ chơi trồng cây táo .Điều đó bỗng cho tôi nhớ lại hồi xưa khiến đến tận bây giờ tôi vẫn tự dằn vặt mình,tôi mong rằng đừng ai ham chơi như tôi ,chuyện trả là như này: Khi tôi lên 9 tuổi,tôi sống với mẹ và ông.Ông tôi lúc đó đã 96 tuổi rồi nên sức không tốt chút nào.Bỗng chợt một hôm, ông tôi thấy khó thở,nên đã nói với mẹ của tôi:"Bố khó thở lắm!"Khi nghe thấy tin này, mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc về cho ông uống.Lập tức tôi chào mẹ và đi ngay...Nhưng dọc đường tôi bất chợt gặp mấy đứa bạn.Thấy tôi, bọn nó rủ tôi chơi cùng.Lúc đầu tôi lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý nhưng lúc sau tôi liền đồng ý ngay. Chơi được một lúc,tôi lại nhớ đến lời mẹ dặn,tôi liền có chạy thật nhanh đến hiệu thuốc rồi mang về nhà .Về được nhà,tôi vừa thở hồng hộc lại nghĩ:"Phải nhanh thôi!Giá mà mang thuốc nhanh và không đông ý với lời rủ chơi đá bóng thì bây giờ mình đã không phải mệt đến như thế này rồi, thôi không sao miễn là mình mua thuốc về kịp cho ông rồi!"Tôi lại chạy vào phòng ông nằm ,tôi hoảng hốt khi thấy mẹ khóc nức nở và thì ra ông đã qua đời.Tôi òa khóc trong đau đớn và tuyệt vọng,tôi kể tất cả mọi thứ cho mẹ nghe.Mẹ an ủi tôi:"Thôi con đừng khóc,con không có lỗi gì cả , ông đã chết khi con mới bước ra khỏi cửa rồi!"Tôi vẫn cho rằng lỗi là tại chính bản thân mình.Cả đêm hôm đó, tôi khóc dưới cây táo do tay ông vun trồng ,lúc đó tôi rất ân hận vì mình đã quá ham chơi nên đã để ông chết.Tôi quá thất vọng về chính bản thân mình nên tôi đã dằn vặt mình đến tận bây giờ:"Giá mà mình mua thuốc về đúng thời hạn thì ông có thể sống được 1 hoặc 2 năm nữa!"Câu truyện như thế đấy,các bạn đừng vì ham chơi mà quên mất việc mình được giao nhé.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://sachgiai.com/uploads/news/2019_11/an-day-ca.jpg" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635215</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca</title>
         <author>hae18300067</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635223</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi dù đã lớn nhưng vẫn không quên được chuyện này ,1 câu chuyện nhắc nhở tôi mãi đến lớn . Hãy cùng tôi kể nhé . Hồi nhỏ tôi sống cùng ông và mẹ. Hôm ấy tự nhiên ông tôi nói với mẹ tôi rằng ông rất khó thở , mẹ rất lo lắng nên đã bảo tôi đi mua thuốc ngay,tôi vội vàng đi đến cửa hàng thuốc . Nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn chơi bóng và điều gì đến thì cũng đến bọn nó rủ tôi vào nhập hội , tôi liền nhập hội luôn , chơi 1 lúc thì tôi sực nhớ ra việc đi mua thuốc,  tôi liền phi nhanh đến cửa hàng mua thuốc về .Nhưng về đến nơi thì tôi thấy mẹ đang nức nở bên giường ông . Hóa ra ông đã mất rồi , tôi liền khóc và kể cho mẹ chuyện mình mải chơi bóng nên ông mất mẹ an ủi tôi và nói ông đã mất từ lúc tôi ra khỏi nhà . Nhưng tôi không tin và luôn dằn vặt mình vì mải chơi nên ông mất từ đó tôi rút ra bài học rằng không được để sự ham chơi quyến rũ mà làm mất 1 mạng người .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635223</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635330</link>
         <description><![CDATA[<div>Lúc ấy tôi đang ngủ, con tôi bỗng chạy tới và nói:<br>- Bố ơi, bố cho con ra vườn đi.<br>Tôi ngạc nhiên hỏi:<br>- Sao tự nhiên con lại muốn thế?<br>Vì vườn của cụ nghĩa là ông của bố ý, con nhớ có một cây táo ngọt ở đó. Con thích lắm.<br>Tôi trả lời:&nbsp;<br>- Ừ, con lấy áo khoác đi đã, mùa đông rồi.<br>Con của tôi liền chạy thật nhanh đi lấy.<br>Đi đến nơi, tôi đã thấy cây táo ngay trước cửa. Con của tôi rất vui. Nhắc đến cây táo của ông tôi, tôi chợt nhớ ra câu chuyện hồi nhỏ của tôi. Câu chuyện đó có tên là: Nỗi dằn vặt của An - đrây - ca.<br>Tôi lên 9 sống&nbsp; với mẹ và ông. Ông tôi già rồi 96 tuổi nên rất yếu. Vào một buổi chiều mát mẻ, đã có một chuyện không hay xảy ra, bỗng ông liền nói với mẹ tôi: '' Bố khó lắm!....'' Mẹ của tôi bảo tôi đi mua thuốc luôn. Tôi liền đi ngay, lúc này tôi chỉ lo lắng cho ông của tôi. Dọc đường, tôi thấy có mấy đứa bạn rủ tôi nhập cuộc. Tôi đồng ý ngay. Chơi một lúc, tôi mới sực nhớ lời mẹ dặn tôi liền chạy một mạch đến của hàng mua thuốc rồi tôi liền mang về nhà ngay.&nbsp;<br>&nbsp;Bước vào phòng, tôi hốt hoảng khi thấy mẹ khóc. Tôi ra hỏi mẹ, thì biết rằng ông tôi đã qua đời. Tôi liền tựa vào vai mẹ và khóc, tôi liền kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi tôi:<br>&nbsp; &nbsp; - Không con không có lỗi đâu, ông đã mất từ lúc con ra khỏi nhà rồi.<br>Tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó tôi ngồi dưới gốc cây do tay ông vun trồng. Mãi lớn đến từng này tôi vẫn luôn dằn vặt: '' Giá mà mình mua thuốc về kịp, thì may ra ông còn sống thêm được ít năm nữa.<br>Bố ơi. Con tôi nói. Tôi chợt tỉnh dậy, cuối cùng con tôi mới hái được 4 đến 5 quả rồi. Bố ơi, bố cho con về đi con nóng lắm rồi ạ. Về đến nhà, tôi rút ra một bài học đáng quý, không được&nbsp;vì một chuyện gì đó đã làm thu hút sự chú ý, mà quên việc quan trọng hơn lúc ấy chúng ta đang cần làm.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://tienganhvuihoc.vn/module/filesystem/service/default/preview/5ea99b193ea64t9m0m9aZyy1cc9y69s" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635330</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BÙI HƯNG PHÚ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635375</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi lên 9 tuổi, sống chung với mẹ và ông. Một hôm, ông nói với mẹ tôi: Bố khó thở quá! Mẹ tôi liền bảo tôi mua thuốc chữa bệnh cho ông. Tôi đi được một quãng đường thì có một nhóm bạn rủ tôi chơi đá bóng. Chơi được một lúc, tôi chợt nhớ ra là đi mua thuốc cho ông. Tôi liền chạy đến hiệu thuốc để mua thuốc cho ông. Khi tôi chạy đến phòng ông, tôi sững sờ khi thấy mẹ đang ngồi khóc, thì ra ông đã qua đời. Tôi kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe, mẹ bảo:<br>- Không phải lỗi của con, ông đã mất từ lúc con ra khỏi nhà&nbsp;<br>rồi.<br>Tôi vẫn nghĩ đó là lỗi của mình. Tôi ngồi khóc dưới cây táo ông vun trồng. Mãi đến đõ đại học, tôi vẫn luôn dằn vặt mình:  Giá mà mình mua thuốc về kịp để ông được sống thêm vài năm nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://i.ytimg.com/vi/Llb0WDiXHEE/maxresdefault.jpg" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635375</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>name18300285</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635472</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay tôi cho con mình đi vào vườn táo do tay ông tôi trồng. Đến vườn những kí ước hiện ra.Năm đó tôi mới 6 tuổi còn ông tôi đã 96 tuổi. Một hôm, ông tôi lâm bệnh nặng.Ông bảo:“Bố khó thở lắm”.Rồi mẹ bảo tôi đi mua thuốc cho ông. Trông lúc đi mua thuốc thì tôi nghe thấy bạn của tôi nói:“ Chúng mình đang thiếu một người, cậu vào chơi đi nào. Lúc đó tôi cùng các bạn chơi rất vui. Cho đến khi tôi nhớ lại lời nói của mẹ. Rồi tôi chạy một mạch tới tiệm mua thuốc. Rồi vào nhà thì thấy mẹ khóc tôi chạy lại gần thì thấy ông đã chết. Khóc&nbsp; ầm lên và nói tất những chuyện đã xảy ra. Rồi mẹ an ủi tôi mẹ còn nói:“Chẳng có thuốc nào có thể làm khỏi bệnh cả”. Tôi không tin nên đã chạy ra cây táo mà ông tôi tự tay trông. Cả đêm đó tôi khóc rồi còn nói dằm vặt mình.Trong đến lớn không qua truyện đó. Con tôi dật áo chen ngang tôi quay về khá khứ. Sau lần đó tôi giúp ra được là:“Chăm chú vào cái gì đó mà quên mất điều mà mình cần làm. Và nếu có nỗi thì phải trung thành và không nói dối người khác”. Các bạn đừng làm theo tớ nhé:“ Mà hãy trung thực và không nói dối”nhé.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://tienganhvuihoc.vn/module/filesystem/service/default/preview/5ea99b193ea64t9m0m9aZyy1cc9y69s" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635472</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635670</link>
         <description><![CDATA[<div>Một ngày nọ ,tôi quay về thăm nhà và mẹ cùng với vợ và hai người con .Khi về đến nhà ,thấy cây táo do ông vun trồng ,tôi lại nhớ về câu chuyện ngày ấy.Đầu đuôi câu chuyện thế này:<br><br>Năm tôi 9 tuổi ,sống với mẹ và ông .Một ngày nọ ,ông tôi bảo với mẹ tôi :"Bố khó thở lắm."Mẹ tôi nghe thấy vậy,liền bảo tôi đi mua thuốc .Nhưng ,trên đường đi ,tôi thấy đám bạn đang chơi đá bóng .Các bạn ấy bảo :<br>-A! An-đrây-ca kìa ! Hay là chúng ta rủ cậu ấy chơi cùng đi !<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Thế rồi ,vì sự cuốn hút của trò chơi và lời rủ nhập cuộc của những người bạn .Tôi đã quên mất lời mẹ dặn .Chơi một lúc ,tôi sực nhớ đến lời mẹ dặn ,tôi lập tức chạy một mạch đến của hàng thuốc rồi về nhà .Khi vừa vào nhà ,tôi thấy mẹ đang khóc nấc lên .Thì ra là vậy ,chỉ vì tôi mải chơi bóng mà mua thuốc về muộn .Tôi òa khóc và kể lại mọi chuyện cho mẹ nghe .Nhưng mẹ tôi chỉ nói :<br>-Không,con không có lỗi .Thật ra,ông đã mất từ khi con vừa ra khỏi nhà .<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhưng tôi lại không nghĩ như&nbsp; vậy .Cả đêm đó ,tôi ngồi khóc nức nở dưới cây táo ông vun trồng .Mãi sau này, tôi vẫn dằn vặt bản thân vì câu chuyện ngày ấy .<br><br>Qua câu chuyện này ,tôi đã rút ra một bài học nhớ đời .Mong con tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:42:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635670</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635834</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào 1 ngày đẹp trời tôi rủ con tôi đi đổi gió. Hai bố con cùng ra vườn chơi đá bóng. Khi tôi đang bắt bóng, tôi chợt thấy cây táo do ông tôi trồng. Tôi liền nhớ lại, khi tôi 9 tuổi sống cùng với mẹ và ông. Một ngày, ông tôi bị ốm bất ngờ, mẹ tôi hốt hoảng, vội vàng bảo tôi đi mua thuốc. Tôi liền chạy tức tốc ra quầy thuốc, vừa chạy tôi vừa lo sợ. Nhưng đi được nửa quãng đường thì sự lo sợ của tôi liền biến mất khi tôi nhìn thấy các bạn chơi đá bóng kịch liệt. Các bạn rủ tôi nhập cuộc và tôi đã đồng ý ngay lập tức. Khi cuộc chơi kết thúc, trời đã tối muộn, tôi mới chợt nhớ ra nhiệm vụ đi mua thuốc của mình. Tôi vội vã đi mua thuốc và trở về nhà. Tôi chạy vào phòng ông đưa thuốc thì thấy mẹ đang ôm mặt khóc nức nở. Ông tôi đã mất. Tôi rất hối hận vì sự ham chơi của mình. Do tôi đi mua thuốc về muộn nên ông tôi đã không còn trên cõi đời này nữa. Tôi như đang chìm trong dòng suy nghĩ đó thì một tiếng gọi vang lên:"Ba ơi!". Nghe tiếng gọi của con trai tôi, tôi chợt bừng tỉnh, hóa ra đó đã quá khứ.<br>"Ba đang buồn à?" Con trai nhìn tôi hỏi.<br>"Không, ba đang nhớ tới một kỷ niệm buồn."<br>"Chuyên gì vậy ạ?" Con tôi nhìn tôi một cách háo hức muốn nghe câu chuyện.<br>Tôi buồn rầu kể lại câu chuyện cho con nghe. Nghe xong, tôi liền bảo con:<br>"Vì ham chơi ba đã làm một việc gây nên hậu quả nghiêm trọng. Ba mong con hãy yêu thương người thân của mình, khi làm việc gì cũng phải có trách nhiệm làm tới cùng".<br>Con tôi liền gật đầu: "Vâng ạ".<br>Tôi xoa đầu con mỉm cười và hai bố con lại tiếp tục trò chơi.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="http://vanmau.com.vn/uploads/2018/06/29/andrayca-bong-nghe-tieng-ong-goi_050416.jpg" />
         <pubDate>2021-11-26 03:43:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635834</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN ĐỖ PHƯƠNG NAM</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635912</link>
         <description><![CDATA[<div>Một hôm tôi đi dạo bộng tôi thấy một vườn táo tôi liền nhớ lại câu chuyện năm xưa.Lúc đó tôi 6 tuổi và sống cùng ông và mẹ ông tôi đã 96 tuổi nên rất yếu,một hôm ông bảo với mẹ tôi rằng bố rất khó thở mẹ tôi bảo với tôi rằng con cầm tiền rôi đi mua thuoocscho ông nhé,tôi cầm tiền và chạy đi luôn đi được một đoạn tôi thấy lũ bạn đang chơi đá bóng và bảo tôi chơi cùng họ,tôi rất vui và quên mất lời mẹ nói,chơi một lúc tôi mới nhớ lời mẹ dặn và chạy nhanh đi mua thuốc nhưng khi về thì ông đã mất,tôi liền nói hết sự thật với mẹ,mẹ an ủi tôi và nói đó không phải lỗi của con,tôi thì không nghĩ như vậy.Cho đến mai sau tôi vẫn luôn nhớ câu truyện này.<br>Câu truyện này bảo chúng ta là sai phải biết nhận lỗi,và luôn luôn phải có ý thức với người thân.</div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:43:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913635912</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913636259</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm ấy, tôi dẫn con tôi đi đến một siêu thị để tặng cho con của tôi một món quà vì nó đã đạt thành tích tốt và được điểm cao. Khi đi vào siêu thị nó đã chạy ngay ra chỗ bán cây cối và nó nói với tôi rằng: "Bố ơi, bố cho con mua cây táo này nhé". Tôi đáp: "Nếu mà con thích thì bố sẽ mua cho con nhưng con phải chăm chỉ và không được ham chơi để cây táo chết đâu, mà con phải luôn giữ gìn và chăm sóc nó thật cẩn thận nhé". Con tôi nói rằng: "Vâng ạ" Tôi nói tiếp: "À, để đến khi về nhà bố sẽ kể cho con một câu truyện của bố nhé". Rồi con của tôi đồng ý sau đó 2 bố con tôi đi tính tiền và trở về nhà. Lúc đó tôi mới kể cho con của tôi nghe rằng, câu chuyện như sau:<br>- Lúc bố lên 9 tuồi, bố sống với ông và mẹ của bố. Ông của bố lúc ấy đã 96 tuổi rồi nên là ông rất yếu. Vào một buổi chiều đẹp trời nọ, ông nói với mẹ của bố rằng: "Bố khó thở lắm !..." Thế là mẹ của bố bảo: "An - đrây - ca ơi, con đi mua thuốc mang về cho ông thật sớm nhé". Bố nhanh nhẹn chạy đi ngay nhưng bố đang đi được nửa quãng đường thì bố gặp các người bạn của bố đang chơi bóng đá rồi rủ bố chơi cùng, lúc ấy bố mới nghĩ: "Chắc là mình chơi một xíu thì cũng không sao đâu mà". Thế là bố vào chơi mấy phút rồi mới mua thuốc về cho ông. Bố chơi được một lúc thì mới nhớ ra lời của mẹ bố dặn thế là bố liền chạy một mạch đến cửa hàng để mua thuốc rồi mới đem về nhà cho ông của bố, khi bước vào phòng của ông thì đã quá muộn rồi, khi bố về nhà thì ông của bố đã qua đời rồi con à. Bố bước vào thấy mẹ của bố đang ngồi khóc, lúc đấy bố mới òa khóc và nói cho mẹ của bố hết sự thật. "Chỉ vì chính bản thân của bố ham chơi nên bố đã làm ông mất". Lúc đó, mẹ đã an ủi bố và nói rằng: " Không, con không có lỗi mà. Không có thuốc nào cứu nổi được ông đâu con. Ông đã mất từ khi con mới ra khỏi nhà đấy An - đrây - ca à. Nhưng mà bố lại không nghĩ như vậy. Cả đêm hôm đấy, bố ngồi ở đằng dưới gốc cây táo do cây của ông vun trồng từng ngày và nó đã trở thành món đồ vật cuối cùng mà ông để lại cho mẹ con bố. Rồi mãi về sau bố vẫn luộn tự dằn vặt: "Giá mà mình mua thuốc về sớm hơn cho ông thì ông còn sống được một ít năm nữa với mẹ con của mình".<br>Vậy là câu chuyện của bố đã hết rồi đấy Hen - ry. Qua câu chuyện mà bố vừa kể thì con đã rút ra được bài học gì không nào? Con tôi đấp rằng: "Có ạ, con rút ra được là chúng ta phải biết việc nào quan trọng hơn và việc nào không quan trọng để không bị ảnh hưởng tới cuộc sống của chúng ta, có đúng là như vậy không ạ bố". Tôi nói: Cũng đúng rồi đấy Hen - ry à. Thôi, cũng muộn rồi đấy bố con mình cùng nhau đi xuống ăn cơm của mẹ nấu thôi nào Hen - ry ơi.<br><br>Cảm ơn mọi người đã lắng nghe mình kể câu chuyện Nỗi dằn vặt của An - đrây - ca nhaaaaaaaaaaaa...<br><br>Love you all :***</div>]]></description>
         <enclosure url="https://tienganhvuihoc.vn/module/filesystem/service/default/preview/5ea99b193ea64t9m0m9aZyy1cc9y69s" />
         <pubDate>2021-11-26 03:43:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913636259</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN NGỌC GIA HÂN</title>
         <author>hane18300241</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913636364</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi lên 9 tuổi.Tôi đang ở với mẹ và ông của tôi.Ông của tôi đã 96 tuổi rồi ông lại còn bị bệnh nữa.Vào môt buổi chiều đẹp trời ông nói với mẹ tôi rằng:Con ơi bố khóc thở quá! Thế là mẹ tôi nghĩ ngay đến tôi và mẹ bảo An-đrây-ca ơi ra đây mẹ nhờ:Con chạy ra chỗ hiệu thuốc mua cho me thuốc của ông nhé!Thế là tôi đi luôn lúc tôi đi có mấy dứa bạn cùng xóm hỏi:An-đrây-ca ơi đá bong không? Tôi mới nghĩ trong đầu là:chắc là mình mua thuốc chậm 1 xíu không sao đâu. Thế là tôi đá bóng cùng mấy bọn trong xóm của tôi.Đến khi chúng nó về thì thôi chạy 1 mạch đến hiệu thuốc và khi tôi về nhà tôi đã lấy thuốc cho ông để ông uống nhưng khi tôi về mẹ tôi khóc nức nở tôi mới hỏi:mẹ sao vậy ạ? Mẹ tôi mới bảo:ông...ông... mất rồi con ạ!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:43:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913636364</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913640680</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi vừa đỗ đại học xong. Chiều nay, chúng tôi vừa tan học. Cô dặn dò rằng viết văn về người thân của em. Chúng tôi vừa về vừa bàn về bài văn. Mấy người bạn của tôi hỏi:<br>- Chúng ta nên viết về ai nhỉ?<br>-Tớ không rõ về bố mẹ tớ đâu.<br>-Hay là viết về ông ngoại của chúng mình nhỉ? -1 người nói<br>- Ừ, ý kiến hay đấy!<br>- Mà nè An-đrây-ca, ông của cậu trông thế nào vậy?<br>Tự nhiên, tôi chợt nhớ về câu truyện mấy năm trước. Hồi đó, tôi mới có 9 tuổi. Câu truyện đó đã để lại cho tôi 1 ký ức sâu sắc, câu truyện đó như này:<br>Lúc tôi lên 9, tôi sống cùng mẹ và ông tôi. Ông đã 96 tuổi rồi nên rất yếu. 1 hôm, ông tôi khó thở nên tôi đã đi thật nhanh để mua thuốc. Nhưng dọc đường tôi gặp mấy đứa bạn rủ chơi đá bóng nên tôi đã quên mất lời mẹ dặn và chơi đá bóng. Chơi 1 lúc mới nhớ lời mẹ dặn, tôi vội vàng chạy đến cửa hàng mua thuốc. Tôi nghĩ rằng vẫn còn kịp. Nhưng khi bước vào phòng ông nằm thì đã muộn mất rồi. Ông ngoại của tôi đã qua đời.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1373181730/de719cd38304436a2c0bb1aec23bb082/image.png" />
         <pubDate>2021-11-26 03:46:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913640680</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913643469</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay,tôi dắt con tôi đi dạo trong vườn bỗng tôi nhìn thấy một cây táo và tôi đã chợt nhớ lại chuyện ngày xưa.Tôi lên 9 tuổi,sống với mẹ và ông,ông tôi đã 96 tuổi rồi nên rất yếu.Một hôm,ông tôi đã nói với mẹ tôi rằng:"Bố khó thở lắm" lúc ấy mẹ tôi bảo tôi đi mua thuốc cho ông uống,tôi đã thật nhanh đi mua thuốc cho ông.Nhưng trên đường đi,tôi gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ tôi vào nhập cuộc,chơi được một lúc tôi chợt nhớ ra lời mẹ dặn tôi vỗi vàng đi ngay.Lúc vào phòng, tôi đang thấy mẹ tôi khóc thì ra ông đã qua đời "Chỉ vì tôi mải chơi mua thuốc về chậm mà ông chết tôi vừa khóc vừa cảm thấy rất buồn.Mẹ an ủi tôi rằng:'Không phải lỗi của con đâu không thuốc nào cứu được ông đâu lúc con mới ra khỏi nhà ông đã mất rồi.Nhưng tôi vẫn không nghĩ như vậy.Cả đêm đó,tôi ngồi khóc nức nở dưới cây táo mà ông tôi vun trồng.Mãi đến khi lớn rồi tôi vẫn tự dằn vặt mình:Gía như lúc đó tôi mua thuốc về kịp thì ông đã sống thêm được ít năm nữa!!!!!! Tôi cảm thấy rất buồn bã.Qua câu chuyện trên tôi rút ra được bài học là:Phải luôn trung thực và nghiêm khắc với lỗi lầm của mình gây ra.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:49:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913643469</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913643600</link>
         <description><![CDATA[<div>Đến bây giờ, tôi vẫn còn thấy ân hận khi biết mình đã làm một việc sai trái. Tôi đã thất hứa với ông và cả mẹ nữa. Mong rằng sau khi nghe xong câu chuyện của tôi, các bạn đừng để người nuôi dạy mình phải thất vọng vì mình như tôi nhé! Chuyện là thế này:</div><div>Năm ấy, tôi lên 6 tuổi, sống với mẹ và ông nội ở một ngôi nhà nhỏ gần bờ sông Von-ga. Những người hàng xóm thân thiện thường đến nhà tôi chơi nên căn nhà lúc nào cũng vang lên tiếng cười đùa vui vẻ.</div><div>Một buổi chiều, tôi thấy ông nói với mẹ:</div><div>- Bố khó thở lắm...!</div><div>Mẹ vội vàng đỡ ông nằm xuống giường rồi bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường đi, tôi gặp mấy đứa bạn trong làng đang chơi bóng đá. Nhìn thấy tôi, bọn chúng gọi: “Ê! nhập cuộc chứ An-đrây-ca!”. Tôi thầm nghĩ: “Hay mình cứ chơi độ 5 phút rồi mới đi, chắc chẳng sao đâu”. Đắn đo một lát rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.</div><div>Chơi một lúc lâu, tôi mới sực nhớ lời mẹ dặn. Tôi chạy như bay tới cửa hàng để mua thuốc cho ông.</div><div>Vừa bước vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra, ông đã mất. Vậy là từ nay, tôi không được nhìn thấy gương mặt hiền hậu của ông nữa. Không thể kìm nén được nỗl xúc động, tôi bật khóc và kể cho mẹ nghe mọi chuyện đã làm. Mẹ ôm lấy tôi an ủi:</div><div>- An-đrây-ca của mẹ, con không có lỗi, chẳng có thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.</div><div>Nhưng tôi không nghĩ rằng mẹ đã nói đúng, cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo ông trồng và tự dằn vặt về lỗi lầm của mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:49:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913643600</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nỗi dằn vặt của An - đrây - ca .</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913647802</link>
         <description><![CDATA[<div>Một hôm, tôi dẫn con tôi đi chơi vì con tôi đã được điểm tốt và được cô khen. Nên tôi dẫn đến chỗ mà con tôi rất thích : Đó là chỗ trồng nông nghiệp. Con tôi rất thích ăn táo nên nó đã mua hạt giống của cây táo. Khi về, nó trồng rồi đến ngày ra quả. Rồi đi đến nhà ông tôi, chính là cụ của con tôi. Rồi, hai bố con tôi ngồi xuống gốc cây táo ngày xưa do chính tay ông vun trồng. Tôi lại nhớ đến kỉ niệm ngày xưa. Tôi nghĩ lại, thật buồn quá đi !Để tôi kể lại câu chuyện cho các bạn nghe: hmmmm! Hồi đó, tôi lên 9, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã 96 tuổi rồi nên không được khỏe cho lắm. Một buổi chiều, ông nói với mẹ tôi : “ Bố khó thở lắm !…” Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc . Tôi chạy đi ngay, nhưng đang đi thì tôi lại gặp mấy người bạn của tôi rủ cùng chơi. Tôi chơi được một lúc mới nhớ đến lời mẹ dặn, tôi chạy tức tốc đến cửa hàng mua thuốc rồi về nhà. Bước vào phòng ông tôi nằm, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã ra qua đời. “ Chỉ vì mình mải chơi bóng với các bạn mà đã làm cho ông ra đi mãi mãi “ - Tôi oà khóc và kể lại mọi chuyện cho mẹ tôi nghe. <del>Mẹ ăn ủi tôi và nói : <br>Không, con không có lỗi. Chẳng có thứ thuốc nào có thể cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con bước ra khỏi cửa rồi.</del><br>Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc cây táo <del>đỏ</del> chính tay ông tôi đã vun trồng. Mãi đến sau này, khi đã lớn, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình : “ Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa ! “. Sự việc năm đó đã giúp tôi nhận ra một điều, đó là : <del>“ Phải có ý thức với người thân, lòng trung thực của con người và được nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân. Còn các bạn nhỏ ơi, chúng ta không nên ham chơi quá đâu.</del></div>]]></description>
         <enclosure url="https://loga.vn/LogaFileCKfinder/files/480508681418121264_small.jpg" />
         <pubDate>2021-11-26 03:52:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913647802</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913651881</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>Một hôm,tôi đang đi trên phố,bỗng dưng tôi thấy có một ông cụ đang xách rất nhiều đồ, cố gắng qua đường nhưng lại không qua được.Vì vậy,tôi đến giúp cụ qua đường và hỏi xem nhà cụ ở đâu ,không ngờ nhà cụ ở ngay gần nhà tôi nên tôi quyết định đưa cụ về nhà.Vừa đi,tôi nhìn ông bước đi với vẻ từ từ,cẩn thận khiến tôi lại nhớ đến câu chuyện năm&nbsp; xưa.Đó là một câu chuyện tôi không bao giờ có thể quên được,đầu đuôi câu chuyện như sau:<br>Lúc đó tôi lên 9,sống với mẹ và ông.Ông tôi 96 tuổi rồi nên rất yếu.Một buổi chiều,ông nói với mẹ tôi rằng:"Bố khó thở lắm!..." Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc cho ông.Tôi vội vàng chạy đi ngay,nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn rủ tôi nhập cuộc.Vậy là tôi đồng ý luôn.Chơi được một lúc,tôi mới nhớ lời mẹ dặn,thế là tôi lại vội vàng chạy ngay đến hiệu thuốc gần nhất,mua thuốc rồi mang về nhà.Bước vào phòng ông nằm,tôi rất hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên.Thì ra ông đã qua đời."Chỉ vì tôi mải chơi bóng, thuốc về chậm mà ông chết"- Lúc đó tôi đã rất sốc,tôi oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.Mẹ an ủi tôi:<br>- Không,con không có lỗi.Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ khi con vừa ra khỏi nhà.<br>Nhưng tôi lại không nghĩ như vậy.Cả đêm đó tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc cây táo do chính tay ông vun trồng.Mãi đến tận bây giờ,tôi vẫn luôn tự dằn vặt chính bản thân mình rằng:"Giá như lúc đó tôi mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!"<br>Bỗng dưng ông cụ nói:"Thôi,đến nhà của ông rồi,cảm ơn cháu đã giúp ông mang đồ về đến tận nhà hộ ông nhé!"Ông lão vừa nói,vừa đưa cho tôi một ít bánh và vài quả táo,tôi liền nói:"Cháu cảm ơn ông ạ"<br>Sau câu chuyện trên,tôi rút ra bài học rằng:"Nếu như không muốn có một kết cục như vậy một lần nữa thì mỗi khi làm một việc gì đó,đặc biệt là việc quan trọng,phải thật sự tập trung và chú tâm trong việc mình đang làm và không nên mải chơi như vậy nữa."</mark></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="https://tienganhvuihoc.vn/module/filesystem/service/default/preview/5ea99b193ea64t9m0m9aZyy1cc9y69s" />
         <pubDate>2021-11-26 03:56:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913651881</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913654306</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi năm nay 6 tuổi rồi,Tôi sống cùng với ông và mẹ.Ông tôi&nbsp; đang rất yếu.Mẹ tôi bảo mình phải đi mua thuốc cho ông.Ôi các bạn đang đá bóng kia kìa.Nhìn vui quá đi mất.Mình phải vào đó thôi.Này các cậu,cho tớ đá bóng với.Tôi đá bóng được một lúc thì chợt nhớ ra lời mẹ dặn.Tôi chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc.Thôi chết,mình phải về nhanh thôi không mẹ mắng.Tôi về đã thấy mẹ ngồi khóc.Thì ra ông đã qua đời.Tôi tự dằn vặt mình,đáng ra khi mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa.Mẹ tôi bảo:<br>Con đừng dằn vặt mình nữa,ông đã qua đời khi con đi mua rồi.Tôi không tin vào điều đó.Tôi ra ngồi dưới gốc cây do ông vun trồng.Từ khi tôi lớn,tôi vẫn luôn dằn vặt mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://tienganhvuihoc.vn/module/filesystem/service/default/preview/5ea99b193ea64t9m0m9aZyy1cc9y69s" />
         <pubDate>2021-11-26 03:58:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913654306</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>E18300033</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913654857</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay là một ngày nắng đẹp, tôi dắt con tôi đi chơi ở siêu thị vì nó đạt được điểm 10 trong bài kiểm tra văn. Buổi tối, khi đang ăn cơm, con tôi nói rằng sẽ ăn cơm thật nhanh để làm bài tập. Vợ tôi nói:<br>- Hôm nay là cuối tuần, con chơi đi mai làm cũng được?!<br>Con tôi đáp lại:<br>- Không mẹ ạ! Con sẽ làm hôm nay, để mai chơi tha hồ!<br>Tôi hỏi:<br>- Mà bài tập gì vậy con?<br>Con tôi bảo:<br>- Là bài văn ba ạ, viết về người thân!!<br>Ăn cơm xong, tôi cùng con thảo luận bài văn. Tôi lại hỏi:<br>- Con viết về ai? Ale - xan - dra?<br>Nó nói:<br>- Con viết về ông ngoại ạ.<br>Tôi sững sờ vì điều này đã khiến tôi nhớ về kí ức của 1 năm trước. Con tôi cất:<br>- Ba ơi! Ba!<br>Tôi giật mình hỏi:<br>- Sao vậy con?<br>Con tôi hỏi:<br>- Điều gì đã khiến ba buồn vậy ạ?<br>Tôi nói:<br>- Không có gì con ạ!<br>Con tôi nói:<br>- Ba có ông ngoại không ạ?!<br>Tôi nói:<br>- Ờ... Tất nhiên là có chứ con, ai mà chẳng có ông, có bà!<br>Con tôi hỏi tiếp:<br>- Nhưng con thấy có mấy bạn bị mồ côi cha mẹ, không có ông bà mà!<br>Tôi nói:&nbsp;<br>- Ừ! Thì vì không có cha mẹ mới không có ông bà!!<br>Con tôi đáp:<br>- À... Con hiểu rồi! Vậy...ba có thể kể cho con nghe về ông ngoại của ba có được không ạ?!<br>Tôi ngập ngừng:<br>- Ờm...ừm được chứ con!<br>Vậy ba kể đi!!<br>Nghe ba kể nhé!<br>Hồi ấy... ba mới có 9 tuổi và ba sống với mẹ cùng ông ngoại. Lúc ấy, ông ngoại của ba đã 96 tuổi nên rất yếu. Một ngày nọ, ông của ba đã nói với mẹ ba rằng: " Bố khó thở lắm!!! " Mẹ của ba liền bảo ba đi mua thuốc cho ông. Ba đã nhanh nhẹn đi ngay, dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ vào chơi cùng, được một lúc thì ba mới chợt nhớ ra lời mẹ dặn liền chạy một lèo đến cửa tiệm thuốc rồi mang thuốc về. Bước vào phòng ông nằm, ba hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. " Chỉ vì lúc đó ba đã quá mải chơi, mua thuốc về chậm mà ông mất. " Lúc đó ba đã òa khóc và kể hết tất cả mọi chuyện cho mẹ nghe, mẹ đã an ủi và xoa đầu ba, nói:- Không! Con không có lỗi. Chẳng có loại thuốc nào cứu được ông đâu, ông đã mất khi con vừa ra khỏi nhà rồi. Nhưng...ba đã không nghĩ như vậy, cả đêm hôm đó ba ngồi dưới gốc cây táo của ông do tay ông vun trồng. Mãi sau này, ba vẫn luôn tự dằn vặt: " Giá mà mình mua thuốc về kịp, không mải chơi thì chắc ông sẽ còn sống thêm được ít năm nữa.<br>Vậy là hết rồi con ạ!<br>Wow!!! Nghe câu chuyện này xong thì nó làm con biết một điều gì đó, trong đó có cả tình yêu thương và bài học dành cho con ba ạ!!<br>Tôi hỏi:<br>- Tình yêu thương, bài học gì vậy con? Con có thể nói cho ba nghe được không, Ale - xan - dra?<br>Con tôi đáp:<br>- Câu chuyện của ba cực kỳ hay, nó giúp con cảm nhận được tình yêu thương và ý thức trách nhiệm với người thân, lòng trung thực, sự nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân.<br>Tôi cười và xoa đầu con:<br>- Hâha! Đúng rồi, con trai của ba giỏi ghê!!🧡😄🥰<br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 03:58:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913654857</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913665197</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi đang cùng cả nhà đi xem phim. Nội dung của bộ phim y hệt chuyện ngày xưa của tôi, đó là kỷ niệm không thể quên được của tôi. Lúc tôi đang lên 9 tuổi, sống cùng mẹ và ông. Ông đã 96 tuổi rồi nên người ông rất yếu. Một buổi chiều nọ, ông nói với mẹ tôi rằng ông khó thở lắm. Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc luôn. Tôi liền đi ngay, nhưng dọc đường gặp được mấy thằng bạn tôi. Nó bảo tôi rằng: "A An-đrây-ca kìa. Vào nhập cuộc cùng bọn tớ đi." Tôi không thể kiên nhẫn được, vì sự hấp dẫn của nó, nên tôi liền vào nhập cuộc cùng bọn nó.Chơi được một lúc tôi liền nhớ lời mẹ dặn, tôi chạy thẳng đến cửa hàng mua thuốc luôn. Về đến nơi, tôi vào phòng ông, thấy mẹ đang khóc. Tôi hỏi chuyện gì đã xảy ra. Mẹ bảo ông đã qua đời rồi. Lúc đấy tôi rất ngạc nhiên, hoảng hốt và rất buồn. Tôi tự nhủ với tôi rằng: "Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông đã chết. Tôi khóc ầm lên và bảo hết chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi tôi bằng những lời tha thứ với tôi. Nhưng tôi vẫn không tự trách mình. Cả tối đó tôi khóc dưới gốc cây táo ông trồng. Mãi đến bây giờ tôi vẫn luôn dằn vặt mình và không thể quên được ký ức đau buồn đấy. Sau lần đấy tôi rút ra bài học nhớ đời là: Đừng bao giờ chăm chú quá vào một thứ mà quên cái kia, mình phải luôn trung thực và mình có lỗi thì phải sửa lỗi." Các bạn không được giống mình đâu nhé, các bạn phải : "luôn trung thực và có lỗi thì phải sửa lỗi." nhé.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 04:08:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1913665197</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1914313233</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi thật sự rất hoảng hốt và sốc và&nbsp; nghĩ rằng "chỉ vì mình mải chơi bóng, không nhớ lời mẹ dặn mà ông qua đời." Tôi òa khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ. Mẹ tôi an ủi tôi rằng đó không phải là lỗi của tôi vì ngay từ khi tôi mới ra khỏi nhà thì ông đã mất rồi. Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Đêm đó, tôi ngồi dưới cây táo do chính tay ông ngoại của tôi vun trồng. Cho đến khi đã học đại học, tôi vẫn tự dằn vặt mình rằng: "nếu mình nhớ lời mẹ dặn và mua thuốc về kịp thì ông sẽ sống được thêm ít năm nữa!"<br>Tôi chợt nhớ ra mình vẫn đang ở trường. Nhìn quanh, các bạn đã về hết. Chỉ còn lại tôi ở trường. Tôi vừa đi vừa ngẫm về câu truyện ấy. Nó khiến tôi còn nhớ tới tận bây giờ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 13:05:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1914313233</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Lam Giang</title>
         <author>giange18300284</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1914402679</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 14:05:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1914402679</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>giange18300284</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1914464442</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>Tôi đang đi dạo phố thì thấy một cậu bé đang vội chạy đến cửa hàng thuốc để mua thuốc. Bỗng nhiên tôi nhớ lại kỷ niệm năm xưa, một ký ức tôi sẽ không bao giờ quên, cho đến bây giờ dù tôi đã lớn nhưng tôi vẫn tự dằn vặt bản thân mình, dù cho thế nào đi nữa tôi sẽ không thể xoá bỏ tội lỗi này của tôi câu chuyện là như thế này: Khi tôi lên 9, tôi sống với mẹ tôi và ông tôi, lúc đó ông tôi đã 96 tuổi rồi nên rất yếu.Một buổi chiều nọ, ông nói với mẹ tôi :"Bố khó thở lắm!...'' Mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc cho ông tôi, tôi liền nhanh nhẹn đi ngay,đi được nửa đường thì gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng, rủ tôi nhập cuộc và tôi cũng vui vẻ đồng ý mà không nhớ lời mẹ dặn. Chơi được một lúc tôi chợt nhớ ra là phải mua thuốc cho ông, tôi chạy như bay đến cửa hàng thuốc vừa chạy vừa nghĩ trong đầu là ông có bị làm sao không. Về đến nhà tôi thấy mẹ ngồi gục đầu bên cạnh giường của ông đang nằm và khóc nấc lên tôi vội liền chạy ra chỗ mẹ ngồi và hỏi:&nbsp;<br>- Mẹ ơi! có chuyện gì vậy ạ?<br>Mẹ tôi vừa khóc vừa nói:<br>Ông...mất..rồi...con ạ. Tôi bất ngờ đến nỗi làm rơi túi thuốc tôi đang cầm trên tay.Tôi leo lên giường để ngồi cạnh ông và khóc oà lên miệng luôn nói: đó là lỗi của con đó là lỗi của con mẹ ạ.khi tôi bình tĩnh lại tôi đã nói đầu đuôi câu chuyện cho mẹ tôi nghe.Tôi nghĩ mẹ tôi sẽ mắng tôi, nhưng không ngược lại mẹ tôi còn dịu dàng nói:<br>-Đó không phải lỗi của con, ngay khi con mới bước ra khỏi nhà thì ông đã ra đi rồi con ạ.<br>Nhưng tôi không nghĩ như vậy là tôi đã mải chơi đá bóng mà mua thuốc về chậm. cả đêm đó tôi ngồi khóc nức nở dưới cây táo tự tay ông vun trồng mẹ tôi đã ra an ủi tôi nhưng lúc đó tôi không còn tâm trạng để nghe người khác nói, mẹ tôi cũng thở dài và đi vào nhà.Dù bây giờ tôi đã lớn nhưng tôi sẽ không bao giờ quên đi tội lỗi này, chíng tôi đã làm tôi tổn thương suốt bao nhiêu năm qua, tôi sẽ không bao giờ xoá bỏ tội lỗi mà mình gây ra dú ai nói gì làm gì thì tôi sẽ luôn dằn vặt bản thân:"Giá tôi không mải chơi đá bóng mà mua thuốc về kịp thì ông đã sống thêm được vài năm nữa rồi. Và ký ức này cũng cho tôi một bài học là hãy thật tập trung vào việc mình làm không được lơ là công việc mà mình phải làm.</mark></div>]]></description>
         <enclosure url="https://sachgiai.com/uploads/news/2019_11/an-day-ca.jpg" />
         <pubDate>2021-11-26 14:44:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1914464442</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Khang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1914490136</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-26 15:01:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1914490136</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Cao Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1915030180</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-27 02:36:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1915030180</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Dương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1915239328</link>
         <description><![CDATA[<div>Đã 5 năm trôi qua mà câu chuyện ấy vẫn làm cho tôi nhớ về nó. Năm ấy khi tôi lên 9 tuổi và tôi sống với mẹ và ông. Ông tôi đã hơn 90 nên rất yếu. Một buổi chiều nọ, ông tôi bị khó thở nên nói với mẹ tôi rằng : '' Bố khó thở lắm !!! Mẹ liền nói với tôi rằng con hãy chạy vào hiệu thuốc . Chạy đến 1 vỉa hè nhỏ, có các bạn đang chơi ở đấy. Chúng nó đã rủ tôi nhập cuộc. Tôi chẳng nghĩ ngợi mà vào nhập cuộc . Chơi một lúc tôi mới hốt hoảng chạy vào hiệu thuốc mua thuốc xong chạy về .&nbsp; Lúc về nhà, tôi cầm túi thuốc và bước nhà. Tôi thấy mẹ đang nằm bên giường ông và khóc. Hoá ra ông đã <strong>C.H.Ế.T</strong> . Tôi kể lại mọi sự việc với mẹ. Mẹ an ủi tôi và nói : '' Lúc con vừa rời khỏi nhà ông đã mất rồi !!! " Tối đó tôi ngồi cạnh gốc cây táo và dằn vặt mình rằng : '' Nếu lúc ấy nếu mình mua thuốc kịp thời thì ông sẽ sống thêm được mấy năm nữa !! Ít năm sau tôi vẫn dằn vặt mình rằng : '' Nếu lúc ấy nếu mình mua thuốc kịp thời thì ông sẽ sống thêm được mấy năm nữa !! Câu chuyện đó đã dạy cho tôi một bài học rằng không được ham chơi.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://i.ytimg.com/vi/Llb0WDiXHEE/maxresdefault.jpg" />
         <pubDate>2021-11-27 08:40:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1915239328</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1915420995</link>
         <description><![CDATA[<div>Một hôm,tôi dắt con tôi đi chơi thì thấy đám trẻ bên đường đang chơi đá bóng.<del>tôi</del> chợt nhớ ra câu chuyện năm xưa,một câu chuyện mà tôi không thể quên được.<del>lúc</del> đấy tôi còn nhỏ,tôi sống cùng mẹ và ông,ông của tôi già rồi nên rất yếu,một hôm ông nói với mẹ tôi:bố khó thở quá.<br>Mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc,tôi chạy đi mua thuốc ngay,đang chạy,tôi thấy đám bạn của tôi rủ tôi chơi đá bóng,tôi liền chạy vào chơi ngay,đang chơi tôi nhớ lời mẹ dặn.Tôi liền chạy một mạch đến tiệm thuốc.Tôi chạy về,thấy mẹ đang khóc nức nở,hóa ra ông đã qua đời,lúc đó tôi tự trách tôi là nếu mình không chơi đá bóng thì ông sẽ không qua đời,mẹ tôi liền bảo:con không có lỗi,con vừa chạy đi,ông đã mất rồi.Tôi không tin,tối đó tôi ngồi ở cây táo do ông vun trồng.Đến bây giờ,tôi vẫn tự trách nếu mình không mải chơi thì ông sẽ không qua đời.Lúc đó tôi chợt nhận ra tôi đã cho con chơi đá bóng 1 tiếng rồi nên tôi bảo con đi về nhà cùng tôi và tôi cũng nhận được một bài học là không được mải chơi và phái nhớ lời mẹ dặn,bố dặn...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-27 13:21:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1915420995</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN HOÀNG BÁCH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1915909157</link>
         <description><![CDATA[<div>Hốm ấy tôi đang đi đá bóng tôi nhớ một câu chuyện.Câu chuyện như sau:<br>Lúc ấy tôi lên 9 tuổi,tôi sống với mẹ và ông,ông tôi lúc đó 96 tuổi rồi ông tôi không khỏe.Một buổi chiều nọ ông bảo với mẹ tôi:"Bố khó thở lắm" Mẹ tôi bảo tôi đi mua thuốc cho ông.Tôi đang thì lũ bạn rủ chơi tấn công một lúc sau tôi chợt nhớ ra đi mua thuốc cho ông tôi liền đi một mạch đến tiệm thuốc.Tôi về đến nhà,tôi thấy mẹ tôi khóc nức nở,thì ra ông đã mất,mẹ tôi bảo: ông mất từ lúc con ra khỏi nhà.Tôi nghĩ không phải thế tôi đã ở việc lơ là.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-28 05:30:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1915909157</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>minhe18300142</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1916032514</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm trước tôi thấy một cậu bé ngồi dưới gốc cây táo và khóc, tôi hỏi tại sao cậu bé khóc, cậu bảo là...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-28 09:08:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1916032514</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>minhe18300142</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1916062886</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm trước đột nhiên ông em bảo mẹ em là ông rất khó thở mẹ bảo em đi mua thuốc, em nhận tiền rồi đi. Trên đường đi em gặp mấy đứa bạn đang chơi đá&nbsp;bóng rủ em vào nhập cuộc, trong đầu em nghĩ là: ''Có lẽ là chơi khoảng 10 phút không sao đâu'' em chơi xong mười phút xong rồi em đi mua thuốc. Về em thấy mẹ òa khóc trên giường thì ra ông em đã mất, em cùng khóc vì ông mất em bảo với mẹ tất cả mọi chuyện, mẹ bảo em rằng: "Không phải tại con vì lúc con ra khỏi nhà ông đã mất rồi!" Nhưng em không tin vào chuyện đó. Sau lần ông mất, em tự dằn vặt mình là sao lại đi chơi quên lời mẹ dặn" </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-28 09:48:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1916062886</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920622467</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CON CẦN BỔ SUNG BÀI NHÉ!</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:09:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920622467</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920629013</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CON CẦN BỔ SUNG ĐẦY ĐỦ BỐ CỤC, NỘI DUNG CÂU CHUYỆN.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:12:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920629013</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920630375</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CON CẦN BỔ SUNG BÀI VIẾT.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:12:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920630375</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920631667</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CON CẦN BỔ SUNG ĐẦY ĐỦ BỐ CỤC, NỘI DUNG CÂU CHUYỆN.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:13:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920631667</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920633015</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CON CẦN BỔ SUNG ĐẦY ĐỦ BỐ CỤC, NỘI DUNG CÂU CHUYỆN.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:13:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920633015</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920636099</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CON CẦN BỔ SUNG ĐỦ BỐ CỤC, NỘI DUNG CÂU CHUYỆN.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:14:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920636099</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920637114</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CON CẦN VIẾT ĐỦ BỐ CỤC, NỘI DUNG CÂU CHUYỆN.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:15:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920637114</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920695054</link>
         <description><![CDATA[<div>CÂU VĂN CHƯA RÕ RÀNG, THIẾU DẤU CÂU.<br>DIỄN ĐẠT CHƯA MẠCH LẠC.<br>NỘI DUNG QUÁ NGẮN.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:36:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920695054</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920728225</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI VIẾT KHÁ TỐT.<br>CON CHÚ Ý KHI SỬ DỤNG CÁC DẤU CÂU.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:48:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920728225</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920742809</link>
         <description><![CDATA[<div>CON CẦN SỬ DỤNG CẤU CÂU HỢP LÍ HƠN.<br>CON SỬA LẠI CẢ BÀI NHÉ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:51:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920742809</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920751616</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>BÀI VIẾT KHÁ TỐT. CON CÒN SAI LỖI CHÍNH TẢ.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:55:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920751616</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920763528</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT KHÁ TỐT, TUY NHIÊN CON CHÚ Ý QUY TẮC VIẾT HOA, SỬ DỤNG DẤU CÂU.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 15:59:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920763528</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920767859</link>
         <description><![CDATA[<div>CON&nbsp;VIẾT BÀI KHÁ TỐT, LƯU Ý CÁCH SỬ DỤNG DẤU CÂU.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:01:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920767859</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920770259</link>
         <description><![CDATA[<div>CON&nbsp;VIẾT BÀI KHÁ TỐT, LƯU Ý CÁCH SỬ DỤNG DẤU CÂU.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:02:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920770259</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920770836</link>
         <description><![CDATA[<div>CON VIẾT BÀI KHÁ TỐT, LƯU Ý CÁCH SỬ DỤNG DẤU CÂU HỢP LÍ, CÂU VĂN KHÁ DÀI.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:02:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920770836</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920783628</link>
         <description><![CDATA[<div>CON VIẾT BÀI KHÁ TỐT, LƯU Ý CÁCH SỬ DỤNG DẤU CÂU HỢP LÍ HƠN. CÂU VĂN CÒN CHƯA MẠCH LẠC.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:07:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920783628</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920787655</link>
         <description><![CDATA[<div>CON VIẾT BÀI KHÁ TỐT, CON LƯU Ý TRUNG THỰC VỚI CỐT TRUYỆN CHÍNH NHÉ.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:09:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920787655</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920791148</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT SAI CHÍNH TẢ NHIỀU, CÂU VĂN KHÁ LỦNG CỦNG. CON ĐỌC VÀ SỬA LẠI NHÉ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:10:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920791148</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920791615</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI VIẾT SAI CHÍNH TẢ NHIỀU, CÂU VĂN KHÁ LỦNG CỦNG. CON ĐỌC VÀ SỬA LẠI NHÉ. CHÚ Ý CÁCH DỬ DỤNG DẤU CÂU</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:10:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920791615</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920797055</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI VIẾT KHÁ TỐT.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:12:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920797055</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920809084</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT KHÁ TỐT.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:17:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920809084</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920811816</link>
         <description><![CDATA[<div>CHƯA&nbsp;THỐNG NHẤT TRONG NỘI DUNG CỦA BÀI. GIỮA ĐOẠN ĐẦU VÀ ĐOẠN SAU</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:18:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920811816</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920814359</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT KHÁ TỐT.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:19:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920814359</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920817301</link>
         <description><![CDATA[<div>CON VIẾT BÀI KHÁ TỐT, LƯU Ý CÁCH SỬ DỤNG DẤU CÂU HỢP LÍ HƠN. CÂU VĂN CÒN CHƯA MẠCH LẠC.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:20:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920817301</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920819196</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT KHÁ TỐT.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:21:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920819196</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920821895</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT KHÁ TỐT.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:22:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920821895</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920823488</link>
         <description><![CDATA[<div>NỘI&nbsp;DUNG NGẮN, CON CẦN PHÁT TRIỂN THÊM NỘI DUNG, LỜI VĂN SÁNG TẠO VÀ LINH HOẠT HƠN.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:23:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920823488</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920825283</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT KHÁ TỐT.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:23:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920825283</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920827969</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT KHÁ TỐT.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:24:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920827969</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔ MAI</title>
         <author>lemaigvtieuhoc</author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920830105</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI&nbsp;VIẾT KHÁ TỐT, TUY NHIÊN MỞ BÀI HƠI DÀI.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 16:25:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1920830105</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nỗi dằn vặt của an-đ rây - ca</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1923279836</link>
         <description><![CDATA[<div>Một hôm, khi đang đi học về cùng bọn bạn thì tự nhiên lại nhắc đến bài tập nhà ngày hôm nay đó chính là viết văn về người thân , đột nhiên có một bạn nhắc đến là hãy tả một bài văn về cô hoặc chú , nhưng có một bạn nói: " Lâu lắm rồi, chưa gặp cô hoặc người chú của bạn ấy nên bạn ấy đã quên mặt của cô và chú của bạn ấy rồi. Nên một bạn nữa nói : -&nbsp; - "Hay chúng ta viết một bài văn về người ông của chúng ta đi được không?"<br>An - đ rây - ca liền đáp :" Ông tớ đã mất từ khi tớ còn bé hay để tớ kể câu chuyện ngày hôm đó cho các cậu nghe nhé.<br>Rằng là vào một hôm khi tôi lên chín ,tôi&nbsp; sống với ông và mẹ . Ông tớ đã 96 tuổi rồi nên rất yếu . Một buổi chiều , ông nói với mẹ tôi rằng: "Bố khó thở lắm !...... "Mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc về cho ông .Tôi liền phóng ra khỏi nhà thật nhanh để di mua thuốc. Nhưng khi đang đi mua thuốc thì gặp mấy thằng bạn đang chơi đá bóng , bọn bạn tôi liền rủ tôi vào chơi đá bóng cùng vì còn thiếu chân. Chơi một lúc tôi mới nhớ lời mẹ dặn là phải đi mua thuốc. Sau đó, tôi liền chạy một mạch đến của hàng thuốc , mua thuốc xong tồi ngay lập tức chạy về nhà để đưa thuốc cho ông uống thật nhanh. Về nhà, bước vào phòng ông nằm tôi liền cảm thấy hoảng hốt khi thấy mẹ tôi đang khóc nấc lên. Thì ra ông tôi đã qua đời.Lúc đó, tôi cảm thấy hoảng hốt , đau đớn trong tuyệt vọng, lúc đó tôi dường như không kiềm chế được việc khóc mà khóc òa lên. Mẹ an ủi tôi: " Không , con không có tội. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã qua đời từ khi con vừa ra khỏi nhà thì ông đã qua đời từ khi con vừa mới đi ra khỏi nhà rồi."<br>Nhưng hôm ấy tôi đã không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, em ngồi dưới gốc cây táo của ông gieo trồng. Từ đấy đến mãi sau này tôi vẫn luôn tự dằn vặt : " Giá như lúc ấy mình mua thuốc về kịp thì ông còn còn sống thêm được ít năm nữa!"</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-01 16:52:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1923279836</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1923531002</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm ấy , tôi đang chơi đá bóng rất vui . Đột nhiên hàng xóm mới của tôi chạy ra và nói :&nbsp; &nbsp; &nbsp; - Ra đây xem cái này không .&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi liền chạy ra nhà hàng xóm . Hóa ra cậu ấy muốn tặng tôi một chậu có hạt giống cây táo trong đó và chậu đã có mầm nhỏ . Đột nhiên tôi lại nhớ ra một câu chuyện đã khiến cho tôi tự dằn vặt mình đến bây giờ . Câu chuyện như sau :&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Lúc tôi 9 tuổi , tôi sống cùng mẹ và ông . Ông lúc đấy đã 96 tuổi rồi thế nên rất yếu . Vào một buổi chiều đẹp trời , ông tôi đột nhiên nói với mẹ tôi :&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; '' Bố khó thở lắm . ''&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc cho ông . Tôi liền phi thẳng ra khỏi nhà và đến hiệu thuốc . Tôi đang dốc sức để chạy thì bạn tôi dủ đi đá bóng , ban đầu tôi không quan tâm rồi tôi chẩn bị chạy đến hiệu thuốc thì đột nhiên bạn tôi năn nỉ tôi đi chơi đá bóng với bạn tôi thế là tôi quyết định chơi ở đấy một phút nhưng sau đó tôi lại chơi rất lâu . Tôi đang đá bóng được một lúc thì đột nhiên nhớ lại nhiệm vụ mẹ tôi giao cho thế nên tôi phi thẳng tới tiệm thuốc xong tôi chạy về . Tôi về nhà , tôi bình tĩnh lên phòng ông . Tôi mở cửa phòng ông , tôi hoảng hốt . Mẹ tôi nằm òa khóc trước mặt tôi . Hóa ra ông đã mất .&nbsp; Tôi nghĩ : '' chỉ vì mình mải chơi bóng quá , mua thuốc về muộn , thế nên mớ ra nông nỗi này . '' Tôi nói hết tất cả sự thật và khóc rất lớn . Mẹ tôi an ủi :&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Không , con không có lỗi . Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu . Ông đã mất từ khi con vùa mới rời khỏi nhà .&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhưng mà tôi lại không nghĩ thế . Cả đêm tôi chỉ ngồi ở góc cây táo . Tôi vùa khóc , vừa tự dằn vặt mình . Tôi vẫn hay nghĩ : '' Giá mà mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống một ít năm nữa . ''</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-01 18:35:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1923531002</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1925086954</link>
         <description><![CDATA[<div>Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông. Bố tôi di công tác xa nên ít khi về thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi nên ông hay ốm vặt lắm.</div><div>Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với mẹ tôi:</div><div>- Bố khó thở quá!</div><div>Mẹ liền đưa cho tôi một tờ tiền và bảo :<br>- Con chạy đi mua loại thuốc này cho mẹ. Nhanh lên con nhé!<br>Tôi nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi được một lúc, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Tôi òa khóc nức nở kể mọi chuyện cho mẹ nghe. Mặc dù mẹ đã hết lời an ủi tôi rằng tôi không có lỗi. Bởi ông đã mất ngay từ lúc tôi vừa ra khỏi nhà. Nhưng tôi vẫn không dứt khỏi ý nghĩ tại tôi mải chơi, mua thuốc về chậm mà ông mất. Cả đêm đó, tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc táo do tay ông vun trồng.Khi lên đại học rồi, tôi vẫn dằn vặt mình vì biết, nếu lúc đó mình không mải chơi thì ông vẫn có thể sống thêm vài năm nữa.</div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-02 13:20:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lemaigvtieuhoc/qnz52s2mky9emyg3/wish/1925086954</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
