<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Nhật ký mỗi ngày của Thúy Thúy  by 65 - Đỗ Thị Thanh Thúy</title>
      <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-01-20 16:01:46 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-05-16 06:32:55 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f47b.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>20-1-2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2003233438</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận&nbsp; sau 1 ngày sống và làm việc<br></strong>Task này làm em nghẹn thật sự... giổng như viết lại tội lỗi của bản thân...<br><br>Hôm nay mình xin phép gửi một lời xin lỗi đến Thúy. Sáng nay mình đã đặt báo thức 5h, nhưng lại với tay tắt cái rụp và ngủ đến tận 6h30. Mọi ngày mình vẫn dậy trễ, nhưng mình vẫn luôn mong muốn bản thân phải dậy sớm để làm nhiều chuyện zui zẻ hơn. Tuy nhiên thì đã thất bại 6h30 mình vội vàng dậy vệ sinh cá nhân, ăn sáng các thứ đến 7h30 mình mới bắt đầu vào bàn để học. Nhưng cái lạnh đã xui khiến mình leo lên chiếc giường để tìm thấy sự ấm áp cùng cái chăn. Lap mình đã mở, nhưng tay lại cầm điện thoại bật facebook xem review phim :(. Rồi mình bị cuốn vào đó, bản thân bắt đầu hẹn "xí nữa thoi, 8h học lun là vừa đẹp", xong 8h mình đã với tay tắt cái máy tính để cuộn mình trong chăn xem video cho đã. Bản thân vừa xem và thấy giận mình nên mình cũng tự nói với lòng chỉ xem chút xíu đến 9h sẽ học. 9h qua rồi đến 10h, 10h30, thôi tới công chiện trưa đi kím ăn của toi ròi, vậy là mình đã đứng dậy và đi nấu cơm trưa, cũng kết thúc luôn một buổi sáng vô nghĩa. Cảm thấy có lỗi kinh khủng mất vì hôm qua mình đã hứa với bản thân sáng nay sẽ làm tiểu luận để cho kịp tiến độ, tuy nhiên lại trì hoãn cảm thấy deadline còn 2 ngày nữa vẫn còn dài chán :(, cộng thêm cái video cuốn quá. Dành một lời xin lỗi chân thành tới bản thân và tới tiểu luận hic. <br>Trưa mình đã ngủ một giấc liên 30' để lấy năng lượng cho chiều. Lần này mình hứa nghiêm túc với bản thân, sẽ ngồi tập trung làm tiểu luận chứ không dám bén mãn gì đến ba cái app điện thoại nữa. Mình ngồi làm bt liền một mạch từ 1h chiều đến 4h30 chiều, cũng may buổi học này rất hiệu quả. Mình cũng làm xong được như mục tiêu đề ra ban đầu. <br>Học xong thì mình cũng chạy xuống lấy ngay chậu cây hôm qua mình đã thả hạt hướng Dương xuống gieo. Mình đã lôi đầu mấy ẻm từ trong đất ra rửa sạch rồi đi ngâm. Mình đã nhận được bài học đầu tiên từ nhiệm vụ trồng cây lần này đó chính là "Cần có tri thức đúng đắn để làm bất cứ điều gì". Hôm qua nhận được hạt giống, mình cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều cứ thả vào trong chậu rồi lấp đất lại. Lần đầu trồng nên mình cũng thấy hơi nghi ngờ, thoi em biết làm gì hơn ngồi cầu nguyện "hy zọng là em sẽ mọc". Nào biết đâu là đã trồng sai cách, may mà chiều chị Minh nói em mới đi search lại xem thử. Suýt may cái cây hoa đầu tiên Thúy trồng tới công chuyện :'&gt;. <br><br>Đến tối mình đã thực hiện nhiệm vụ tiếp theo là đọc sách (hôm nay mình đã tự giới hạn thời gian đọc sách của mình, quy định là phải đọc xong trong 35'). Xong mình lại bắt đầu tiếp tục công cuộc đi chinh phục tiểu lựn. Xong thì giờ đang ngồi viết lại feedback 1 ngày nè. Một buổi tối cũng gất là hiệu quả và năng suất. <br><br>Tóm lại một ngày hôm nay, mình có hơi thất vọng vì sáng đã không làm chủ được bản thân (Bình thường lâu lâu mình cũng bị như vậy chứ ko phải mỗi nay, nhưng bình thường không có ngồi viết tự thú như vầy. Viết ra mới thấy tồi tệ). Cũng may chiều với tối mình cũng hoạt động gần hết năng suất bù lại sáng :&gt;. <br><br><strong>2. Cảm nhận về 1 chương sách đã đọc<br></strong>Hây mình cũng không tin được chương sách hôm nay mình đọc cũng đã là chương gần cuối của cuốn sách (nhanh thật, mình cứ nghĩ nó sẽ dài lắm không biết khi nào mới xong).&nbsp;<br>Hôm nay mình đọc chương 5 "Từ ngoài vào trong". Đúng như cái tiêu đề của nó, mình đã học được một bài học giúp giải phóng năng lượng tiêu cực và nạp lại năng lượng cho cơ thể. Từ ngoài vào trong, từ nội tâm đến thiên nhiên. Tức là việc đến gần với thiên nhiên, được ngắm cây cỏ, được ngửi mùi thơm của hoa, được nghe tiếng gió hay cả tiếng mưa sẽ giúp cho con người ta bới phiền muộn hơn, biết yêu thương bản thân hơn và hơn hết là nó còn giúp mình nạp lại năng lượng cho bản thân. Tự dưng nghĩ thầm bụng thấy may mắn vì ở nhà mình có vườn rau xanh còn trường mình học thì có nguyên một khuôn viên toàn cây cối, cỏ lá và còn có cả cá bơi nữa ^^ ôi dồi tự nhiên nhớ trường ghê.&nbsp;<br>Biết bí kíp rồi mai mối muốn xả xì trét thì mình sẽ ra vườn dạo vào vòng rồi lại vào làm tiếp haha.&nbsp;<br><br>---------------------<br>Còn 2 câu kia nên viết đầu ngày nhưng em quên mất, giờ cuối ngày rồi viết cũng không hợp lý. Mai em sẽ dậy sớm để làm 2 câu đó nha chịiiii :3.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-20 16:04:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2003233438</guid>
      </item>
      <item>
         <title>21-1-2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2004436680</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Điều bản thân mong muốn chiến thắng ngày hôm nay để tiến tới đích sống tự tin và tự lập. <br></strong>"Kiên trì". Hôm nay mình sẽ cố gắng, kiên trì tìm ra cách để giải bài tập TCDN. Nhất định sẽ xong&nbsp; làm xong bài tiểu luận cuối cùng này.<br><strong><br>2. Một câu nói khích lệ bản thân.<br>"</strong>Muốn sẽ tìm cách, không muốn sẽ tìm lý do". <br>Bài tập khó thì khó thiệt đó nhưng cũng sẽ có cách chứ không phải là không có cách. Nếu nghĩ không ra thì mình search, search không ra thì mình đi hỏi.<br><br><strong>3. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc.<br></strong>Hây hôm nay mình đã trải qua một ngày khá là căng thẳng, bởi vì deadline nộp bài chỉ còn đến sáng mai, nên mình cố gắng làm cho kịp tiểu luận TCDN.&nbsp;<br>Sáng mình cũng đã cố gắng để làm bài tiểu luận nhưng mà bài khó thiệt nên ngồi hết buổi sáng mình mới làm xong được 1 bài. Mình cảm nhận được sự mệt mỏi, nản khi mà ngồi nghĩ mãi không ra cách giải bài. Mặc dù đã tập trung rồi nhưng mà&nbsp; bị mất năng lượng, nên nếu đánh giá năng suất buổi sáng thì chắc cũng chỉ 60%.&nbsp;<br><br>Đến chiều mình cũng cố gắng tìm cách khác, mình đi hỏi bạn bè, rồi ngồi search tiếp cuối cùng cũng làm xong được thêm 1 bài nữa. Đến với bài cuối cùng, nghĩ chắc sẽ nhanh làm tầm mấy tiếng là xong, nhưng không mình đã mất mấy tiếng để hiểu được cách đề, hiểu xong vẫn không biết làm. Mình vào trong group xem mọi người thảo luận về câu này, thấy hơi chạnh lòng nhẹ vì mn đã thảo luận bài đó từ mấy ngày trước tức là họ đã làm bài từ sớm chứ không phải như mình giờ mới làm tới đây. Mình lặng lẽ đọc hết các tin nhắn để hiểu được yêu cầu của cái đề, cách giải.&nbsp;<br><br>Mình cũng đi nhắn hỏi bạn bè, nhưng quay đi quay lại bạn bè người thân thiết cũng ko nhiều, mà nhỏ bạn mình giờ nó mới bắt đầu làm câu 1 thì lấy đâu hỏi câu 5 :)). Trong lúc đó mình đã chợt nghĩ, nếu mình có nhiều mối quan hệ thì có khi không phải vật lộn đi tìm cách giải mệt mỏi như thế này. Nhưng nếu ngồi nghĩ, nghĩ miết thì cũng sẽ không ra, thế nên thay vì nghĩ cách giải mình chuyển sang nghĩ xem trong những người mình quen thì ai có thể chỉ cho mình được. Xong mình bắt đầu nhắn tin cho từng người để hỏi, có những người bạn mình có quen hồi lúc học chung lớp kỳ trước, nhưng sau do học khác lớp nên bọn mình cũng ít nói chuyện. Vậy mà nhắn hỏi bài xong bạn mình cũng rep rất nhiệt tình, nhưng đa phần cũng ôm sự hoang mang ko giúp được gì nhiều cho mình. Ủa mà từ, ngoài bạn ra thì mình cũng quen mấy chị mà,&nbsp; chợt nhớ đến chị Tiên học Tài chính ở cùng CLB với mình, ây cha sao lại có thể quên mất chị khi mà đây là môn sở trường của chỉ. Vậy là xách dép đi hỏi bài, chị cũng chỉ mình rất nhiệt tình, ngồi gửi link bài mẫu các thứ.&nbsp; Mình mới chị lúc trước cũng có nói chuyện với nhau nhiều, cũng gọi là hơi thân nhẹ, thế mà đến lúc cần mình cũng ko nghĩ đến chỉ đầu tiên.&nbsp;<br>Sau một sớ chuyện dài thì mình ngẫm ra được 2 chuyện. Thứ nhất là, mình trước nay cứ hay suy nghĩ là mình ít mối quan hệ này nọ, mình chỉ giới hạn vòng tròn bạn trong phạm vi là phải người hay nói chuyện nhiều với mình. Nên khi cần giúp đỡ mình cảm thấy buồn vì nghĩ rằng quan hệ mình ít, nhưng nếu nhìn kỹ lại thì cũng đâu có ít. Mình vẫn quen nhiều đó chứ, mình vẫn có thể kết nối lại với những người mà mình quen trước đây bằng một lời ngỏ cần giúp đỡ.&nbsp;<br>Thứ hai, là chuyện mình rất ngại và cảm thấy khó khăn khi nhờ người khác giúp đỡ (trừ bạn mà thân thiết với mình). Phải nói là trước nay người khác nhờ mình sẽ sẵn sàng giúp, nhưng đến khi mình muốn tìm sự giúp đỡ thì mình lại không nghĩ đến họ. Như chị Tiên, có khi chỉ cũng hay nhờ mình giúp nhưng mình cũng ko đưa chị vào trong danh sách những người giúp được mình ngay từ đầu.&nbsp;<br><br>Sau khi có sự hướng dẫn thì tối mình cũng ngồi chăm chỉ làm được bài, mặc dù vẫn còn chưa xong nhưng mà ít nhất cũng có được hướng làm. Chắc tối nay lại là một đêm dài để mình chinh phục nó.&nbsp;<br><br>Ngày hôm là một ngày dài, có nhiều trải nghiệm và chiêm nghiệm thú vị đối với mình. &lt;3<br><br>---------------------<br>Còn phần sách thì hôm nay cho em nợ với ạ, em ngồi lu bu làm bài cho kịp nộp nên vẫn chưa đọc hic.&nbsp;<br>--------------<br>Rất cảm mơn chị đã đồng hành cũng với em thông qua những dòng chia sẻ cá nhân này của em. Task của chị cũng là động lực cho em hoạt động, chăm chỉ hơn chứ ko dám lười biếng, vì lười biếng thì tối biết kể gì cho chị nghe hehe.&nbsp;<br>Chắc mai chị mới đọc được, nên là Thúy sẽ chúc chị Minh một ngày tốt lành ạ &lt;3&nbsp;<br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media0.giphy.com/media/3oz8xsTTDHL2D8Hluw/giphy.gif" />
         <pubDate>2022-01-21 06:22:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2004436680</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22-1-2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2006522903</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc.&nbsp;<br></strong>Hôm nay em sẽ viết lại với tư cách là người kể chuyện với chị nhaa.&nbsp;<br>Hôm nay chắc phải gọi là ngày em tự bù đắp cho bản thân sau 2 tuần thi cử chóng mặt.&nbsp;<br>Tối qua em đã thức tới hơn 1h sáng để cố gắng làm cho xong bài rồi nộp nhưng mà vẫn không thể xong được. Nên đến sáng nay em đã chăm chỉ ngồi làm bài tập còn lại cho xong để kịp nộp trước 11h. Em tự cảm thấy bản thân khá là trách nhiệm với bài thi của mình.&nbsp;<br>Mặc dù hôm qua bạn em cũng gửi bài làm của nó cho em, nếu lấy ra chép thì em sẽ không phải tốn nhiều thời gian để làm nữa nhưng mà suy nghĩ kỹ lại thì em vẫn cảm thấy không nên, dù gì đây cũng là công sức của người khác, với hơn nữa nếu em chép thì có khi làm ảnh hưởng tới bạn. Nên là từ tối qua đến sáng nay, em đã ngồi tỉ mỉ xử lý từng số liệu, rồi tìm kiếm trên mạng để xác nhận công thức của mình dùng là đúng. Đến 10:34 thì cuối cùng em cũng đã tự hoàn thành xong bài thi của mình. Đúng là một hành trình vượt cạn của em từ việc thử thách lòng kiên nhẫn, đến thử thách sự chủ động mình. Làm xong em cũng không dám tin là mình đã làm được, vì trước đó đi học thật sự là em không có hiểu bài, đến cả BT nhóm với câu hỏi dễ mà em cũng rất khó khăn để giải. Nên lúc nhận để tiểu luận em cũng thật sự hoang mang, không dám tin là bản thân có thể làm được chúng. Nhưng mà kết quả cuối cùng thì em cũng đã làm được và đã làm rất tốt (với cảm nhận của em là như vậy).&nbsp;<br><br>Như câu đầu tiên em nói, thì em cảm nhận được hôm nay là một ngày em tự bù đắp cho bản thân sau 2 tuần vật lộn với kỳ thi. Nên là đến chiều em đã ngủ từ 1h tới tận 5h mới mở mắt dậy. Em cũng tự cảm thấy mình ngủ nhiều thật sự, nó đã mất luôn nữa ngày rồi ạ.&nbsp;<br><br>Đến tối thì em đã nhận ra một điều là hơn 9 tháng nghỉ dịch này em không nghĩ ra.&nbsp;<br>Tối em không có làm gì cả, ngồi bấm điện thoại nhưng cũng giống như đang giết thời gian. Chắc chị thắc mắc sao em không đi đọc sách đồ đúng không ạ? Em có chứ, em có lấy sách ra đọc nhưng mà não em nó không chịu tập trung, đầu em cứ suy nghĩ tùm lum chuyện nên không cách nào em tập trung được.&nbsp;<br>Hôm trước em có buổi nói chuyện với chị, cái buổi thứ 2 mà chị feedback về tính cách em ấy chị. Em nghe và suy nghĩ xong trong lúc đó luôn. Còn suy buổi em cũng không có nghĩ đến nhiều nữa, tại em đang phải tập trung thi. Nhưng hôm nay thì khác, em thi xong rồi, em không còn vướt bận gì cả nên não cũng tự động lôi lại chuyênh đó ra để suy nghĩ. Suốt hết buổi tối em cứ nghĩ mãi nhưng vấn đề chị nói, rồi nghĩ nhưng điểm yếu mà chị nói với em hôm đó. Quả thật là nghĩ ít không sao chứ càng nghĩ là em lại tự suy ra những thứ tiêu cực với mình. Em tự cảm thấy không hài lòng với mình, rồi nghĩ sao bản thân lại bị như vậy, làm sao thì mới thoát khỏi suy nghĩ tiêu cực được. Em nghĩ nhiều thật sự chị ạ :((.&nbsp;<br>Em cũng chợt thấy từ lúc mình về nhà học onl thì bản thân đã tiêu cực rất nhiều. Lúc em ở Sài Gòn, em vui vẻ năng lượng, tham gia này tham gia kia, với hơn nữa là lúc đó em còn đi làm thêm nên gần như thời gian 1 ngày của em được sử dụng triệt để. Còn lúc ở nhà thì em cũng rảnh não thật sự, mà rảnh thì lại suy nghĩ này nọ các thứ, suy nghĩ càng nhiêù lại càng tiêu cực.&nbsp;<br><br>Tối nay vì nghĩ quá nhiêù nên là em đã cố gắng tìm một người bạn để nói ra bớt suy nghĩ (kiểu như khao khát được nói chuyện với ai đó lun á chị). Mới lúc nảy 10h em đã gọi cho bạn để chuyện. Nói xong em cũng thật nhẹ lòng hơn nhiều, não cũng bớt suy nghĩ lại ạ.&nbsp;<br><br>Một ngày em của em đã trôi qua như vậy, hôm nay nhiệm vụ của em cũng không có nhiều nên là em cũng cảm thấy bản thân hơi rảnh rỗi.&nbsp;<br><br>À đúng rồi sáng nay em đã trồng cây, em đã gieo hạt giống hướng dương đầu tiên vào chậu rồi ạa. Em sẽ đặt tên cho em nó "Thuý sẽ tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn", vẫn với ý nghĩ như hồi đầu nhưng em thấy cái tên "Bình An" lại không đúng nghĩ lắm.&nbsp; Một con người suy nghĩ nhiều và những suy nghĩ đó nó cứ đánh lộn với nhau, nên mong muốn mà em sẽ theo đuổi đó là tìm thấy sự bình yên trong suy nghĩ của mình.&nbsp;<br><br><strong>2. Cảm nhận về một chương sách&nbsp;<br></strong><br>Nay em đọc chương cuối cùng của cuốn sách với tựa là "Điều kỳ diệu của tâm trí". Nội dung của chưong này nói về niềm tin, niềm tin có thể giúp mình vượt qua khó khăn và nó như một "dược giả" chữa bệnh cho mình. Tâm trí tự tạo ra suy nghĩ luẩn quẩn rồi cũng có thể tạo ra niềm tin để tiêu diệt suy nghĩ luẩn quẩn đó của mình. Nhưng mà em cũng cảm thấy thật sự khó khăn để tạo ra niềm tin trong tâm trí, lúc mà bản thân đang có suy nghĩ luẩn quẩn. Nó sẽ hơi mâu thuẫn, ví dụ như lúc em đã suy nghĩ về chuyện mình đã làm gì để sự việc tệ hại đến như vậy, bản thân tự soi mói ra những lỗi lầm của mình. Nhưng trong lúc đó lại bắt não phải thực hiện hành động là tạo ra niềm tin để bản thân bớt tiêu cực, mình tự nói với mình"không nó chưa hẵn là lỗi của mình, mình đã cố gắng hết sức, đó chỉ là sự cố". Nghe cũng thật mâu thuẫn đúng hong chị, em nghĩ là cũng sẽ có người làm được nhưng mà với em thì nó sẽ hơi khó khăn.&nbsp;<br><br>Cảm nhận của em sau khi đọc xong là một sự hoang mang nhẹ, khó hiểu nữa ạ.&nbsp;<br><br><strong>3. Điều bản thân muốn chinh phục và câu nói khích lệ hôm nay.<br></strong>Em cũng không biết sao, hôm nay em không có mục tiêu gì cả chị. Em chỉ là cố gắng làm xong bài để nộp kịp deadline rồi thôi. Nộp xong thì em cũng đi ngủ hết chiều chứ không có làm gì.&nbsp;<br><br>Em cũng không phải cho việc mình không có mục tiêu ngày là đúng, chỉ là em cảm thấy mình đang rảnh rỗi mà mình đặt mục tiêu ra nó cũng không hợp lý. Hoặc vấn đề nó xuất phát từ em là em đang không biết mục tiêu sắp tới của mình là gì, em chạy theo cuộc sống, cuộc sống giao gì em làm nấy :((.&nbsp;<br><br>Em cũng không hiểu sao nữa ạ. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-22 17:01:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2006522903</guid>
      </item>
      <item>
         <title>23-1-2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2007098885</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Điều bản thân mong muốn chiến thắng ngày hôm nay để tiến tới đích sống tự tin và tự lập.<br></strong>Nghiêm túc lập kế hoạch hành động <br><br><strong>2. Một câu nói khích lệ bản thân.<br></strong>Chẳng ai muốn bước đi khi mà không biết đích đến của mình ở đâu.&nbsp; <br><br><strong>3. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc. <br><br></strong>Hôm nay em hong có kể về công việc cụ thể của mình mà em sẽ kể về suy nghĩ hôm nay của em cho chị nghe ạ. (kể cho chị cũng giống như em đang tự cảm nhận lại một ngày).<br><br>Cũng đã nhiều ngày rồi em chưa qua chỗ của ba, nên là hôm nay được nghỉ em lên xe đi cùng với chị qua rẫy nhà em. Thật ra là hôm qua em vừa bị ba la vì tội ở nhà tắt mà tắt điện thoại, làm ba gọi mãi không được. Qua vì sợ nên em cũng không dám gọi nói chuyện gì với ba cả, thôi để sáng qua rồi ba muốn la gì là. Mà cảm giác của em lạ lắm chị, rất lạ luôn ạ, em cũng hiểu vì sao lúc mà em gặp ba em không dám nói gì, với cũng không biết nói gì, cảm giác cứ sợ sợ với thấy có khoảng cách gì đó. Ba nói gì cũng làm em phải suy nghĩ, như việc nói em ở lại coi nhà không cần phải đi câu cá gì đó với chị. Hmm tự dưng thấy ai cũng có việc phải làm, còn em thì chắc ba thấy vô dụng quá nên kêu ở nhà. Em qua hay không qua thì cũng ko có ý nghĩ gì cả :((.&nbsp;<br><br></div><blockquote>Hồi trước lúc mà em bị stress, vì có nhiều chuyện phải làm nên là em ít qua chỗ ba, mà em cũng không dám gọi nói chuyện nữa nên một khoảng thời gian rất lâu em gặp ba thì lại cảm thấy sợ, em tự suy nghĩ bản thân mình không giúp được gì cho ba mà trong khi 3 anh chị của em thì phụ ba rất nhiều, có khi ba cảm thấy em rất vô dụng, phân biệt đối xử này nọ. Cũng vì cái suy nghĩ đó nên em thấy mình lạc lỏng trong gia đình kinh khủng, ba nói gì ra cũng làm em phải suy nghĩ nhiều. Rồi lúc ba nói "ba thấy con bữa nay hư lắm nha", vậy là em ngồi khóc rồi buộc miệng nói ra "đâu phải con không muốn qua đó phụ ba, con có việc nên mới ở nhà, chứ đâu phải con chơi không đâu. Ba thì chỉ nghe chị 3 nói chứ có hiểu gì con đâu".&nbsp; :((&nbsp;<br>Không ai nói gì cả, tự em suy nghĩ rồi tự làm nặng mình.&nbsp;</blockquote><div><strong><br></strong>Hôm này cái cảm xúc lạ lạ đó xuất hiện một lúc thôi rồi em cũng dần bình thường lại. Thôi cũng hết chuyện suy nghĩ, vì đã qua rồi nên em cũng lăn xả đi nấu cơm, giặc đồ các thử với sẵn qua đi dạo vào vòng trong vườn xem có gì thú vị. <br>------------------------ <br><br>Hôm qua sau khi viết cái cảm nhận cuối ngày em nhận ra bản thân sống tiêu cực thiệt sự, em dám nói với chị là em ko có mục tiêu cho ngày hôm đó. "Vì em rảnh nên em cũng không biết mình nên có mục tiêu gì, nếu đặt mục tiêu trong khi mình ko có việc gì làm thì không hợp lý". hic hôm qua em đã nghĩ và nói như vậy. Tự thấy có lỗi với những công sức mà chị bỏ ra cho em, có lỗi với lời hứa tối hôm đó của em :((.<br><br>&nbsp;Em cũng nhớ hôm đó chị đã nói với em là phải dám thử thách bản thân vượt qua giới hạn của mình mỗi ngày. Nên là tối nay em đã ngồi lại và viết hết ra những điểm mạnh, điểm yếu, những điều mà bản thân thấy sợ hãi. Rồi trước tiên thì em đã xác định được giới hạn đầu tiên mà em cần phải vượt qua được, sau đó mới tính đến chuyện khác. Giới hạn đầu tiên em muốn vượt qua đó là <strong><em>"thay đổi thói quen, bước qua sự lười biếng của bản thân." </em></strong>&nbsp;<br><br></div><blockquote>Có thể chị hong biết là em rất dở Tiếng Anh, em đã thi rớt tiếng anh đầu vào của trường hồi nhất, đến hiện tại em vẫn chưa qua được. Tuy nhiên, em tự viện cớ là mình bận quá không có thời gian học, nên từ năm ngoái đến năm nay em vẫn đặt cho mình mục tiêu học tiếng anh nhưng chưa bao giờ nghiêm túc và kiên trì thực hiện.&nbsp;</blockquote><div><br>Vậy nên lần này, giới hạn đầu tiên em muốn bản thân mình vượt qua đó chính là sự lười biếng và trì hoãn. Kể từ hôm nay em sẽ thực hiện nhiệm vụ mới đó chính là học Tiếng Anh, học design (PS, AI). Tập thói quen dậy sớm và đọc sách 1 chương sách mỗi ngày.&nbsp;<br><br>Thời gian cho thử thách này mà em đặt ra là: 24/1/2022 - 31/3/2022.&nbsp;<br>Đánh giá kết quả: Do em tự làm nhưng sẽ dựa trên cảm nhận về sự thay đổi của bản thân.<br>----------------------------<br><br>Hi cảm ơn chị đã đọc đến hết dòng chia sẻ này của em ạaa<br>Cuối năm chắc chị cũng đang rất bận, nếu mà chị thấy em có thể giúp được gì thì cứ hốt đầu em đi nha chị :&gt;. Thúy đang rảnh và cũng gất sẵn sàn giúp chị ạ<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1498372757/0df494f003d7f66197dc17ba50c580c5/z3133563900625_b951665492b63419753f4ca48501de69.png" />
         <pubDate>2022-01-23 12:27:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2007098885</guid>
      </item>
      <item>
         <title>24/1/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2009227218</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Điều bản thân mong muốn chiến thắng ngày hôm nay để tiến tới đích sống tự tin và tự lập.<br></strong>Chiến thắng sự trì hoãn của bản thân. <br><br><strong>2. Một câu nói khích lệ bản thân.<br>"</strong>Bước đi đầu tiên là tiền đề cho những bước đi tiếp theo, nên hãy bước thật chắc nó."<br>Hôm nay hãy bước một bước đầu tiên trong kế hoạch vượt qua giới hạn của mình. <br><br><strong>3. Cảm nhận&nbsp; sau 1 ngày sống và làm việc<br><br></strong>Theo kế hoạch thì hôm nay mình sẽ có 4 nhiệm vụ: Dậy sớm tập thể dục, học tiếng anh, đọc phần cuối cùng của cuốn sách, giải quyết việc CLB và cuối cùng là viết cảm nhận cuối ngày. <br><br>Mình bắt đầu ngày mới với nhiệm vụ đầu tiên đã thất bại. Hây báo thức đã để xa khỏi tầm tay rồi nhưng mình vẫn bò dậy để tắt đi và ngủ tiếp một cách vô thức. Cũng ko dám trách do thời tiết lạnh hay bản thân chưa kịp thích ứng với thói quen mới này, tất cả là vì bản thân chưa dám đánh đổi (đánh đổi thêm tiếng ngủ ấm trong chăn :(( ).<br><br>Sau task đầu tiên thì mình đến với task học Tiếng anh. Sáng nay cái láp mình bị khùm, bị tụt ram nên cứ kêu la miết, vậy là mình đã mất 1 tiếng rưỡi để dọn dẹp và sửa lỗi cái máy. Xong thì cũng ngồi vào bàn lấy cuốn sách từ vựng tiếng anh ra học, mình cũng chăm chỉ ngồi ôn lại các chương từ vựng mà bản thân học từ mấy tháng trước. Học rồi mà vẫn cảm giác như chưa học hic, chắc lâu quá mình ko ôn lại nó nên mới bị như vậy. <br><br>Học xong Tiếng Anh thì cũng kết thúc luôn buổi sáng của mình, thế là đến trưa mình đi ăn và ngồi xem điện thoại. <br><br>Chỉ tính xem điện thoại một chút rồi đi ngủ nhưng qua đến tận gần 1h mình mới chịu tắt điện thoại rồi ngủ. Không ngoài dự đoán, cứ mỗi lần gần qua chiều mà ngủ thì kiểu gì cũng bị ngủ quên hic. 2h mình mới giật mình dậy, trong cái nóng nực oi bức mình đã bật con lap của mình ra để chạy một số cái deadline của CLB. Mình đi viết bài đăng trên page của dự án trại vừa tổ chức xong. <br><br>Trong lúc mò tìm dữ liệu trong folder của ban thì mình vô tình lướt thấy mục "album ảnh gen 1". Hây cũng lâu rồi mình chưa nhìn lại những kỉ niệm hồi trước, thế là mình đã ấn vào từng mục để xem. Có những cái hình lúc cả CLB sinh hoạt cùng nhau, hình mà hồi mình tham gia cuộc thi nội bộ hay cả bức thư chúc tết mà nhân sự đã tỉ mỉ làm cho các thành viên.&nbsp; Có khi nhìn thấy mấy tấm ảnh dìm của bản thân, dù là dìm nhưng mình nhìn thấy được sự vô tư, vui vẻ của mình khi đó. Ôi biết bao nhiêu chuyện trải qua, nơi đó đã cho mình rất nhiều trải nghiệm đáng nhớ. Vậy mà có những lúc mình đã từng rất chán ghét cái nơi đó khi bản thân gặp vấn đề, quả thật những lúc mình đang buồn, đang thất vọng thì nhìn chuyện gì cũng chỉ thấy ở mặt xấu chứ không nghỉ được gì tốt đẹp. <br>Sau hồi xem lại ảnh, mình cảm thấy mình đã nhận ở nơi đó quá nhiều nên giờ cần đưa đò cho các em gen 2. Điều mình có thể làm là truyền năng lượng và sự nhiệt huyết của media cho mấy bạn. <br><br>Đến lúc tối thì mình có một buổi họp ban, bàn kế hoạch chạy dự án sắp tới. Trước đây mình từng làm ở vị trí content nhưng trong dự án này mình tự thách thức bản thân làm ở vị trí design (mặc dù mình kỹ năng design của mình còn kém, nhưng mình muốn bản thân phải tự cố gắng chinh phục được điều mà mình chưa thể làm được). Mình cảm thấy quyết định hôm nay là thật sự đúng đắn. <br><br>Họp xong thì em đi đọc sách thoi hihi. <br>-------<br>Viết ra mới thấy một ngày em đã trải qua như vậy, mà lúc nghĩ thì chỉ thấy bản thân không có miếng cảm xúc nào ạ. <br><br><strong>4. Cảm nhận về 1 chương sách đã đọc<br><br></strong>Nay em đọc phần cuối cùng của cuốn sách, nó là phần chia sẻ cảm nghĩ của tác giả chị ạ.&nbsp;<br>Em cũng ngồi nhìn lại tổng quát cuốn sách này. Đây là món quà mà em dành tặng cho bản thân vào 3 tháng trước, cái khoảng thời gian mà em bị stress. Khi đó em cảm nhận được tâm trí của mình thật sự mệt mỏi, em biết đã đến lúc mình cần hiểu nó hơn. Em cũng tập nghe podcast kể về lối sống tối giản và cách để mình tìm thấy sự bình yên. Và cuốn "Trò chuyện với chính mình" cũng do anh chủ podcast đó giới thiệu, nên em đã quyết định mua nó.&nbsp;<br><br>Toàn bộ cuốn sách xoay quanh vấn đề suy nghĩ luẩn quẩn sẽ giết chết mình như thế nào, nó cũng nói ra cách để khắc phục những suy nghĩ này.&nbsp;<br>Có một câu nói trong cuốn sách mà em nhớ nhất "chúng ta tìm vào bên trong với mong muốn tìm người hướng dẫn trong nội tâm nhưng lại gặp phải người phán xét". Nó đúng quá chị, trước nay em cũng ko nghĩ là những suy nghĩ có thể quyết định giết chết hay cứu sống một con người. Em là một đứa hay suy nghĩ, đụng chuyện là nghĩ, nghĩ rất nhiều luôn, và người em gặp trong nội tâm là người phán xét chứ không phải một người an ủi hay hướng dẫn. Nó cũng tạo cho em những suy nghĩ luẩn quẩn không cách nào xóa được, càng nghĩ càng thấy mệt.&nbsp;<br><br>Đọc xong cuốn sách cũng đưa ra những giải pháp giúp mình giảm bớt suy nghĩ luẩn quẩn đi. Ví dụ như việc chuyển đổi góc quan sát, từ người trong cuộc chuyển sáng góc của một con ruồi đậu trên tường và nhìn thấy hết mọi chuyện, nó cũng giúp mình giảm nhẹ được suy nghĩ tội lỗi khi làm sai gì đó.&nbsp;<br>Em cũng biết lý thuyết nghe thì dễ những thực hành được mới thấy khó khăn.&nbsp;<br>Cuối sách thì đã đọc xong còn hành trình đi cùng sách của em thì mới chỉ bắt đầu. Em cũng là đứa hay có nhiều suy nghĩ tiêu cực nên đây sẽ là thử thách cho em, em phải bước ra khỏi những suy nghĩ độc hại giết chết mình.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-24 16:34:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2009227218</guid>
      </item>
      <item>
         <title>25/1/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2011592827</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc.</strong><br><br>Hôm nay có những niềm vui nhỏ khiến bản thân mình cảm thấy hạnh phúc. <br><br>"alo nhắn th nói xíu chuyện nhé". Một dòng tin nhắn ting ting từ người thầy cũ dạy văn năm cấp 3 của mình. Chắc lâu lắm rồi mình với thầy cũng không nhắn tin, nên khi nhận được tin nhắn não mình liền nhảy số suy nghĩ "không biết có chuyện gì không ta". Cái mình đã nhắn lại hỏi thầy, thì thầy chụp một loạt sách hay ho về kinh tế và hỏi mình "có muốn lấy cuốn nào hong thầy tặng". Ôi không tin được, ôi niềm vui ý nghĩa nhất trong hôm nay của mình là đây. Mình đã xin nhẹ một cuốn về marketing từ thầy. Đến vài tiếng sau: "alo nhận sách nào". Đúng thầy đã ship sách đến tận nhà cho mình huhu, mình chạy ù ra ngoài gặp thầy. Lâu không gặp thầy, nhưng vẫn cái cảm giác "không cách tuổi đó" - thầy là một con người rất "xì ting". Thầy nở một nụ cười thiệt tươi nhìn mình "nhận sách nào cô gái", thế là thầy lấy ra trong cặp đưa cho mình 1..2..3 cuốn sách, mà mình chỉ xin có 1 cuốn marketing thui, nên nghỉ thầy đưa nhầm. Thế là thầy nói "thấy hay, hợp với em nên tặng lun". Ôi thặc là xúc động quá đy mất huhu, mình lấy 2 cuốn thôi vì cuốn kia mình đã có rồi. Cứ đứng cảm mơn thầy rối rít. <br><br>Mình với thầy không hề thân thiết, mình cũng không phải học trò cưng môn văn của thầy (vì lúc trước văn là cái môn mình ghét và không muốn học nhất). Nhưng một lời cảm ơn chân thành mà mình gửi thầy hồi 20/11 đã giúp cho mối quan hệ này trở nên khác hơn. Lên đại học, những trải nghiệm đã cho mình biết chiêm nghiệm lại cuộc sống và biết ơn những điều nhỏ nhất. Mình biết ơn những bài học cuộc sống đơn giản mà thầy đã dạy trong những tiết văn, những phải đến lúc vào đại học mình mới nhận ra nó. Ngày hôm ấy theo một cảm xúc tự nhiên, mình viết một lời cảm ơn chân thành nhất tới thầy. Và đến hôm nay thầy đã mang đến cho mình một niềm vui nhỏ rất tuyệt vời &lt;3. <br><br>Mình đã hiểu được rằng, đôi khi mối quan hệ không đến từ sự cố gắng bắt ép mà đến từ sự chân thành. <br><br>Một chút điều nhỏ đó đã làm mình cảm thấy vui vẻ cả ngày luôn hihi.<br>---------------<br><br>Hôm nay mình cũng đã hoàn thành nhiệm vụ học tiếng anh và đọc sách (đây là 2 nhiệm vụ trong challege vượt qua sự lười biếng, trì hoãn của bản thân. <br><br>Mặc dù đã hoàn thành nhiệm vụ xong, nhưng mình cảm thấy không thật sự năng suất. Hôm nay mình học lại bảng phát âm để có thể có nền tảng trước khi học từ vựng, chứ không càng học từ càng sẽ quên nhanh. Bài cũng hơi khó nên đôi khi mình bị mất tập trung, não đình chỉ hoạt động mấy giây. <br><br>Học tiếng anh xong mình lại vào giải quyết mấy chuyện của CLB, cứ tưởng tết rảnh ai chừng đâu nhiều việc hơn bình thường :&lt;. Mọi người muốn giải quyết xong tất cả mọi chuyện trước khi đón tết, nên là mới như vậy. Mình ngồi hơn 1 tiếng để hỗ trợ 2 đứa nhỏ ban mình làm kế hoạch truyền thông webinar, ngồi chỉ thì ít mà nói chuyện xàm xàm thì nhiều :&gt;. Mà lâu rồi mình ko có dịp làm chung hay nói chuyện với mấy bạn, do lúc đầu vào mình cũng trao hết quyền để mấy bạn tự làm tự trải nghiệm. Mặc dù công việc không hiệu quả lắm nhưng mình thấy được sự trưởng thành của mấy bạn. Nhưng mình cũng hơi suy nghĩ có khi nào mình làm vậy là quá sớm không, nếu mình đứng ra lead luôn không trao quyền thì có thể công việc sẽ hoàn thành tốt hơn, mb cũng nắm được việc để làm. Mà thôi cũng kệ, thấy nhỏ kia lúc vô ban mình có hơi rụt rè mà sau lên làm lead cũng đã chủ động hơn nhiều. Như vậy cũng tốt. <br><br>-------------<br>Cái hạt em trồng đến nay vẫn chưa có dấu hiệu lên, em cũng tưới nước ròi ngó miết mỗi ngày. Đang suy nghĩ có khi nào em chăm kỹ quá, ko cho em miếng nắng nào nên ko thèm lên ko. Nên là em quyết định cho em nó về lại tự nhiên, cho vào giữa luống rau lun ạ :&gt;<br><br><strong>2. Cảm nhận về 1 chương sách đã đọc</strong><br><br>Hôm nay được tặng cuốn sách "bí mật của nước", nên em cũng mở hàng lun em nó haha.&nbsp;<br><br>Một cuốn sách có hơi thiên hướng về triết học, giải thích sự sống, còn người thông qua H2O. Em đọc chương đầu tiên với tựa là "Hoà nhịp cũng Halo hạnh phúc".&nbsp;<br><br>Chương sách nói về việc con người tìm đến hạnh phúc như thế nào? Hạnh phúc là gì? Nó có những câu làm em phải suy ngầm nhiều, ngầm để hiểu được ý đồ của tác giả. Em cũng chỉ hiểu được vài phần, hiểu là hạnh phúc là sự bình lặng trong tâm hồn chứ không phải chạy theo những thứ hữu hình. Và đôi khi bất hạnh cũng là một phần của hạnh phúc, nó cũng như tinh thể lục giác của nước, tinh thể nhỏ đang dần tích tụ lại để tạo thành một tinh thể lớn và đẹp hơn.&nbsp;<br><br>Em là một con người muốn cái gì cũng giống "mì ăn liền", tức là tác giá phải nói ra ý đồ của họ hoặc ít nhất cũng chỉ nên giấu một vài điều mà người đọc có thể nghiệm ra thoi. Mà cuốn sách này thách thức em thật sự, đọc hơi khó hiểu nhưng hiểu rồi thì lại rất cuốn. <br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-25 16:17:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2011592827</guid>
      </item>
      <item>
         <title>26/1/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2013993182</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc <br><br></strong>Hôm nay là một ngày em được đón cái không khí của tết. Vì không khí tết là không khí của sự bận rộn dọn nhà, dọn hết những điều của năm cũ đến đón một năm mới. <br><br>Đúng zậy, hôm mình đã bắt đầu dọn nhà. Nhiệm vụ đầu tiên đó là dọn dẹp chiếc phòng ngủ của mình. Mình đã cùng chị dọn dẹp và sơn lại căn phòng để lấy một không khí mới lạ hơn. Căn phòng đã được mình ngồi sơn từ sáng đến tận xuyên trưa. Kết thúc thì thành quả nhận được là một căn phòng từ màu xanh chuyển sang màu trắng hehe. <br><br>Vì không có kinh nghiệm nên mình với chị cũng không biết chuyện là sơn phải quét 4-5 lần mới được chứ không phải quét 1 lần là ăn ngay, với hơn nữa mình sơn đè lên lớp sơn cũ chứ không phải là sơn mới cho tường vì vậy mà quét sơn 1 lần sẽ không thể nào cho ra bức tường màu trắng được. Lúc đầu chị mình hăng hái pha sơn rồi cầm cây lăn sơn lăn vào tường, nhưng vì lăn 1,2 lần nên sơn không bám vào, nhìn không đâu vào đâu cả. Một lúc sau chị mình cũng nản bỏ và nói thôi quét sơn chi cho xấu thêm. Ôi nhưng sơn cũng đã khui rồi, đồ trong phòng cũng đã dọn rồi hong lẽ lại bỏ. Thế là mình đã cầm cây lăn sơn ngồi tỉ mỉ lăn đi lăn lại cái tường, một lúc sau mình nhận ra sơn nhiều lớp thì tường sẽ hiện rõ màu trắng hơn. Cứ vậy mình đã ngồi sơn hết căn phòng, cuối cùng cũng cho ra 4 bức tường màu trắng :&gt;. <br><br>Sau vụ sơn nhà lúc sáng thì chiều mình đi phụ chuẩn bị tất niên cho xóm. Con bé xông xáo, nhiệt tình nhận nhiệm vụ đầu tiên là chiên chả ram, ôi không, một phút ngơ ngẩn, chần chừ đã làm cháy mất mẻ chả đầu tiên :)). Mình cứ ngồi chiên trong lo sợ, vì mình không biết là khi nào thì chả nó mới có dấu hiệu là chín, nên cứ đợt nào thấy nó chuyển sang cái màu đà đà thì biết là chín. Ai ngờ đâu nó là cháy hmm. Nhiệm vụ 1 thất bại, mình nhận nhiệm vụ 2 là đi mua đồ. Ai cha đúng là mình chỉ hợp với công chuyện chạy vặt :v. Ở nhiệm vụ 2 mình hoàn thành xuất sắc, mua không thiếu một món nào :v. <br><br>Xong chuyện mình cũng đi mua đồ với bạn. Cảm nhận sự thú vị khi "mua hàng là phải trả giá" :v. Nên trả bao nhiêu là được? Vũ trụ mách bảo trả bao nhiêu thì mình trả bấy nhiêu, trả nào người ta gần chửi tới nơi là dừng :v. <br><br>Ôi một ngày của em tràn ngập không khí tết chị ạ. Sắp sang năm mới thiệt gòi. <br><br>À mà hôm nay em đã đón nhận một niềm vui nữa là hạt giống hướng dương em gieo nay đã nảy mầm. Cái chồi một chút xíu xìu xiu nhưng cũng không thể qua nổi mắt em haha. Em đã đưa em nó ra ở chung với rau để hấp thụ bóng mát cũng như ánh năng đều đều :&gt; <br><strong><br>2. Cảm nhận về 1 chương sách <br></strong><br>"Chữa lành" khác với "cứu chữa". Đây là câu nói cuối cùng mà em đọc được từ chương sách thử 2 "giai điệu chữa lành của nước".&nbsp;<br><br>Ở chương trước tác giả đã nói rằng bất hạnh cũng là một phần của hạnh phúc. Nhưng để người ta chấp nhận bất hạnh và biết cách chuyển bất hạnh thành hạnh phúc là chuyển không hề dễ dàng. Nên ở trong chương thứ 2 này tác giả muốn thông qua dòng chảy của nước để "chữa lành" những nỗi đau, những khó khăn hay bất hạnh mà con người phải trải qua.&nbsp;<br><br>"Khi bạn để nước nhẹ nhàng chảy ra tâm trí và cơ thể, nó sẽ chữa lành cho bạn từ nơi sâu thẳm nhất... Khi tâm hồn cảm thấy tuông chảy bạn sẽ trút được gánh nặng khỏi cơ thể vì cơ thể và tâm hồn chính là 2 mặt cùng tồn tại trong bạn"&nbsp;<br><br>Em hiểu điều mà tác giả muốn nói là con người cũng như nước, sẽ luôn chảy, chảy thành dòng mãi không ngừng. Nếu như một ngày thức dậy mình chỉ luôn nghĩ về thất bại ngày hôm qua thì chẳng khác nào mình làm ngưng đi dòng chảy của tâm hồn.&nbsp;<br><br>Và cũng có 1 câu nói trong sách làm em vô cùng suy nghĩ: "mỗi giây của cuộc đời là một ngã tư mới với những khả năng mới".&nbsp;<br>Để hiểu và thấm được câu nói này cũng cần rất nhiều thời gian. Khi hiểu được rồi thì em sẽ trút hết được những gánh nặng trong lòng, và nhận ra những vấn đề mình trải qua vô cùng nhỏ bé, không đáng để phải suy nghĩ nhiều. (Tác giả nói vậy chứ em thì vẫn chưa thật sự hiểu được câu nói này).&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-26 16:44:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2013993182</guid>
      </item>
      <item>
         <title>27/1/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2016398070</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc<br><br>"</strong>Dọn nhà đón tết" vẫn là nhiệm vụ hôm nay của mình :&gt;. Nhiệm vụ này mình trì hoãn mấy ngày rồi, bởi vì mình nghĩ nó sẽ rất mệt và vô cùng lâu. Nhưng đến khi bắt đầu thì lại thấy nhanh kinh khủng, mình chỉ mất 3 tiếng để xử 2 gian nhà. Nhanh hơn mình tưởng và cũng không quá mệt mỏi. Tuy nhiên mình chỉ mới rửa cái chân thôi còn cái mặt vẫn chưa rửa :&gt;. Tức là mình mới chỉ dọn cái nhà dưới và bếp, còn nhà trên (nhà đón khách) thì vẫn chưa đá động tới. Nghĩ hơi mắc cười nhưng mà thôi kệ đằng nào cũng sẽ làm mà có trốn đâu haaha.&nbsp;<br><br>Hôm nay cũng có vài chuyện trong CLB cần xử lý nên là mình đã dành khá nhiều thời gian cho nó. Vì nghĩ làm chuyện cần gấp hơn nên việc học tiếng anh hôm nay mình không có động tới. Hồi trước cũng vì lý do này nên cứ trì hoãn mai việc học tiếng anh. Giờ mắc lại sai lầm này rồi :&lt;. Mình nghĩ nên dành thời gian cố định để học tiếng anh, như vậy sẽ không bị ảnh hưởng bởi việc khác.&nbsp;<br><br>Tối nay mình có 2 show phải tham gia :V. 1 là buổi họp feedback lại chương trình trại, 2 là buổi học design cuối cùng mà a Dương chỉ cho mấy bạn ban mình. Mặc dù mình ko có học nhưng mà vẫn phải vào lớp như thể trợ lý riêng của a Dương để nhận điều phối lớp :V. Buổi họp và buổi họp bị trùng lịch với nhau, à buổi họp bắt đầu trước 30'. Lúc đó mình đã vào trễ 3', mà mình cứ nghĩ học cũng mấy buổi rồi chắc mấy bạn đã quen và sẽ chủ động vào học, giờ mình tham gia vào chỉ cho vui thôi. Vậy mà lúc mở lên thấy a Dương nhắn "7h30 rồi các bạn có chịu vào học không vậy? Đây là quyền lợi của mấy bạn chứ không phải anh". Ôi rồi tới công chuyện, bình thường trước lúc học mình cẩn thận gửi link rồi hối mấy bạn vào học, nay im một tí cái mấy bả như vậy :(. Nghĩ cũng buồn thật, được thầy chỉ dạy tận tình còn free nữa thế mà mấy bạn không biết trân trọng gì cả hic.<br><br>Xong khoảng 8h mình xin rời trước để vào kia họp, rời mà cứ lo mấy bạn học không chịu bật mic tương tác để a Dương nói chuyện mình nữa thì toang. Bình thường nhắc mãi cái chuyện chủ động trong lớp học mà mấy bả có chịu nghe đâu, a Dương hỏi mà không thấy ai lên tiếng là mình nhanh tay bật mic nói liền, không lạ mệt :)). Lo thì lo chứ out thì vẫn out =))). Để tự trưởng thành chứ ai gảnh đâu theo miết :V.&nbsp;<br><br>Họp xong vào lại thì thấy mấy bạn cũng khá chủ động, chứ không như bình thường. Zậy cũm tốt, lâu để tự bơi chứ mình cứ dìu miết thì làm s được haha.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media4.giphy.com/media/HIrYP4RI9DpLy/giphy.gif" />
         <pubDate>2022-01-27 17:28:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2016398070</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28/1/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2018231491</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận 1 ngày<br></strong><br>Hôm nay mình đã cảm nhận được sự thiếu quyết đoán, và sự sợ hãi của bản thân.&nbsp;<br><br>Hôm nay mình không có hoạt động gì đặc biệt, nhưng có 2 chuyện mà mình nhận ra ở bản thân. Thứ nhất là vấn đề mình luôn thiếu quyết đoán, hay do dự dẫn đến việc bị dồn deadline. Chuyện là mấy hôm nay mình đang suy nghĩ có nên tổ chức tất niên cho ban hay không? Mình có 2 hướng suy nghĩ: nếu mà tổ chức thì giờ làm có kịp không (mn đang bận nên có thể người chuẩn bị sẽ là mình), hiện tại thấy mâý bạn cũng đang khá là bận sợ không sắp xếp tham gia được, với quan trọng hơn là mình đang không biết nội dung trong buổi tất niên đó sẽ có gì. Suy nghĩ thứ 2, Nên tổ chức vì đã lâu rồi ban mình chưa có gặp mặt nói chuyện, từ lúc chia 2 team ra hoạt động thì mấy bạn cũng ít có cơ hội nói chuyện với nhau. Mình cứ băng khoăng không biết là có nên tổ chức hay không? Mỗi cái chuyện băng khoăng đó mà đã mất hết mấy ngày của mình. Đến hôm qua chị Nguyệt (hồi trước có HĐ ở media) chị nói mình khi nào media có buổi gặp, nhắn để chị zô nói xíu chuyện. U là tròi, lúc đó miệng mình nhanh hơn não, mình trả lời liền là mấy bữa nữa sẽ tổ chức tất niên ban (nghe tưởng có kế hoạch sẵn, nhưng không lúc trả lời mình còn chưa đưa ra được quyết định là có hay không). Lỡ trả lời vậy rồi nên giờ phải tổ chức chứ không còn là muốn hay không.&nbsp;<br>Mình nghĩ nếu mà mình quyết định sớm lun từ trước thì có khi đã chuẩn bị tốt cho buổi tất niên.&nbsp;<br><br>Nhiều khi mình rất hay rơi vào trạng thái nhu nhược, cứ đưa bản thân vào 2 luồng suy nghĩ rồi mãi không ra được quyết định. Nên bình thường mình sẽ rất hay chậm trễ deadline, ví dụ như nhiệm vụ đó người khác chỉ mất 1 tiếng để làm thì có khi mình mất nguyên ngày để vừa suy nghĩ vừa làm chúng.&nbsp;<br><br>Còn chuyện thứ 2, mình cảm thấy sợ hãi. Thật ra cũng là chuyện liên qua đến CLB, mình thân là trưởng ban nhưng lại dở tiếng anh hơn mấy bạn gen 2 (lúc đầu mình vào CLB thì thang&nbsp; điểm chấm tiếng anh của mình bằng 0 mà cũng may mấy điểm ở tiêu chí khác cao nên mình mới có cơ hội vào. Còn đợt tuyển năm nay, đầu vào tiếng anh gắt hơn nên chất lượng thành viên cũng cao). Tối hôm nay có buổi nói chuyện tiếng anh trong CLB, người host là 1 bé gen 2 của ban mình. Nhỏ cứ nhắn vào group miết để kêu gọi mọi người tham gia cho xôm. Mình rất muốn zô ủng hộ cho nhỏ nhưng mà mình lại sợ nhiều hơn. Sợ mọi người nhận ra là trưởng ban nhưng lại nói tiếng anh không ra gì, tệ hơn các thành viên gen 2 nữa. Mất uy tín lắm chứ hic. Kiểu mình là đàn chị, đàn gen 1 nhưng lại kém cỏi hơn mấy bạn nữa.&nbsp;<br>Nên cuối cùng mình quyết định là không tham gia buổi speaking đó. Mình giả bộ lấy lý do là có buổi họp khác để nhắn cho bé thành viên ban mình đang host buổi đó. Mình không nhắn thì cũng không sao, vì buổi meeting này tổ chức cho ai muốn tham gia thôi chứ không ép buộc.&nbsp; Nhưng mà mình lại không muốn bạn thất vọng, nghĩ là mình không quan tâm tới hoạt động của thành viên.&nbsp;<br><br>Mình rối não thiệt sự :((&nbsp;<br>--------------<br><br>Chị Minh oi, em làm vậy là đúng hay sai chị? Có phải là em có sĩ diện hay gì đó không ạ? Tại vì em hành động theo suy nghĩ, không biết là bản thân mình đang như thế nào nữa ạ.&nbsp;<br><br><strong>2. Cảm nhận về 1 chương sách đã đọc&nbsp;</strong><br><br>Hôm nay em xem triển lãm tranh. Hây đúng là một cuốn sách thú vị, ngoài việt viết ra thì tác giả còn chụp rất nhiều bức ảnh về tinh thể nước. Mỗi bức ảnh có một caption ngắn để mô tả nhân tố đã tác động đến nước để hình thành ra tình thể đó.&nbsp;<br><br>Trang đầu tiên: Tinh thể được tạo thành từ "hạnh phúc", và tinh thể được tạo thành từ "bất hạnh". Qua 2 hình ảnh này tác giả muốn nói đến sự cân bằng sẽ là một điều kiện quan trọng đi đến hạnh phúc. (Cân bằng là hình tinh thể có 5 góc vô cùng đều nhau)&nbsp;<br><br>Trang thứ 2: "hãy là chính mình" &amp; "đừng bỏ cuộc". 2 bức tranh tinh thể được tạo nên từ 2 từ này. "Đừng bỏ cuộc" đây là một tin thể vô cùng đều, khít nhau, nhìn có vẻ đẹp. Nhưng "Hãy là chính mình" bức tranh tinh thể vô cùng hoàn hảo, nó không khít mà lại mở rộng ra ngoài. Nên sau 2 bức tranh em thấy là "đừng bỏ cuộc" vẫn sẽ tốt, vẫn sẽ đẹp nhưng nó lại gò bó bản thân quá mức. Còn "hãy là chính mình" thì lại khác, khi là chính mình thì mình mới dám làm những điều mình thích, không có sự ép buộc nào ở đây cả, như vậy sẽ khiến bản thân phát triển nhanh hơn.&nbsp;<br><br>Trang thứ 3: "Bạn thật xinh đẹp" &amp; "Hãy trở nên xinh đẹp". Sự khác biệt ở đây là với cụm đầu tiên nó là lời khen, cụm thứ 2 thì nó là một lời ra lệch, ép buộc. Kết quả tinh thể đầu tiên đẹp và tự nhiên rất nhiều.&nbsp;<br><br>Tranh thứ 4: "ghét" &amp; "Thích". Tinh thể của thích đẹp hơn, khít với nhau. Còn tinh thể "ghét" vô cùng rỗng.&nbsp;<br><br>Còn nhiều bức tranh phía sau nhưng mà nó hơi khó hiểu nên em cũng ko có cảm nhận gì. Ở 8 bức ảnh đầu tiên khiến em phải suy nghĩ rất nhiều. Cảm thấy ý đồ của tác giả thiệt nhiều trong từng bức ảnh. Mỗi bức sẽ truyền đi một thông điệp khác nhau.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1498372757/3aafb717212c571aa75598171849ea49/IMG_20220128_145623_1.jpg" />
         <pubDate>2022-01-28 16:32:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2018231491</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Day 1 - Check-in ngày tết</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2019294721</link>
         <description><![CDATA[<div>Nay 29 là sinh nhựt của nhỏ Hằng, nhỏ bản sao của mình :&gt;. Khi 2 đứa từ tính cách, sở thích y chang nhau chơi với nhau thì sẽ như thế nào?<br><br>Với người khác thế nào mình khum biết chứ với mình thì đây là một mối quan hệ khá mệt mỏi, bởi vì mình với nhỏ hay suy nghĩ nhiều, luôn dè chừng với các mối quan hệ. Mình với nhỏ cũng chơi chung với nhau lâu rồi, bề ngoài có vẻ thân thiết nhưng mà bên trong thì chưa thật sự tin tưởng nhau. Nên mỗi khi có chuyện là cực kỳ mệt mỏi.<br><br>Vì trước mình ngại phải nói thẳng, và nhỏ cũng vậy nên đâm ra không hiểu nhau. Trong các dịp sinh nhật thì mình cảm thấy có chút miễn cưỡng. Nhưng mà dạo gần đây mình&nbsp; với nhỏ có nói chuyện với nhau nhiều. Mình cũng nói ra hết suy nghĩ của mình và nhỏ cũng vậy. Thế là hiểu nhau hơn một chút. Mình cũng cảm thấy vui vẻ hơn khi suy trì mối quan hệ này.&nbsp;<br><br>Nay sinh nhựt ẻm, mấy đứa tụi mình đi chụp hình rồi đi ăn uống các thứ nhẹ nhàng. Mình cảm thấy vô cùng thoải mái, nhìn ẻm vui mà mình cũng vui haha.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1498372757/11846298377a8a23683fc257412a3d74/z3148394436973_e132886e433484f7bc7ead83b475ac15.jpg" />
         <pubDate>2022-01-29 16:44:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2019294721</guid>
      </item>
      <item>
         <title>DAY 1 - CHECK IN NGÀY TẾT</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2019297644</link>
         <description><![CDATA[<div>Nay đi chơi nên mình không có góp mặt lúc gói bánh (mà có góp mặt thì cũng không biết làm haha). Nhưng mà mình được nhận nhiệm vụ trông nồi bánh :&gt;. Thấy nấu bánh tét là thấy không khi tết ròi.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1498372757/14737ab63b3e2a29199a9a79f01dd16b/z3148424364694_4dba757a45e4c21769cbf5ba2d76ffda.jpg" />
         <pubDate>2022-01-29 16:48:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2019297644</guid>
      </item>
      <item>
         <title>29/1/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2019307030</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận 1 ngày<br></strong>Hôm nay đúng cái không khí cận tết, bận rộn nhưng cũng rất vui. Đi dọn nhà, ngâm nếp gói bánh, đi chợ mua đồ, rồi cả gói chả ram để chuẩn bị cho mai tất niên. Hôm nay sinh nhựt nhỏ bạn, đi chơi rất zui zẻ hihi.<br><br><strong>2. Cảm nhận về 1 chương sách đã đọc <br><br></strong>Nay em đọc chương 3 "chu kỳ của nước và chu kỳ củ sự sống". Không như 2 chương trước, chương này viết nội dung khoa học cũng không mang nước ra để nói về cuộc sống mình.&nbsp;<br><br>Kể về hành trình nước đến với trái đất và sự tồn tại của nói trong hàng trăm năm qua. Chắc tác giả muốn mình hiểu hơn về nước, nước không vô tri, nó cũng có linh hồn riêng của nó. Nước len lỏi qua từng ngóc ngách của trái đất để mang đến sự sống cho con người và cho tất cả động thực vật. Nước chảy theo dòng từ đầu nguồn đến hạ nguồn, mang một tình cảm lớn đến thiên nhiên.&nbsp;<br><br>Mà chương này em cũng chưa hiểu ý cho lắm, mới chỉ hiểu nghĩ đen của nói thôi ạ. Chắc hẹn một dịp khác e sẽ đọc lại để hiểu hơn.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-29 16:59:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2019307030</guid>
      </item>
      <item>
         <title>DAY 2 - CHECK IN NGÀY TẾT ❤️ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2020066425</link>
         <description><![CDATA[<div>2 chị em lui cui chuẩn bị từ tối qua, rã đông thịt rồi gói chả ram các thứ. Đến chiều nay thì 2 chị em cùng nhau nấu để mang lên cho ba cúng ông bà.&nbsp;<br><br>Em thì chỉ phụ hoạ thôi chứ chị gái vẫn là bếp chính haha. Vì làm chị nên chị phải trách nhiệm cao hơn em. Em thì cứ thong thả, bình tĩnh làm, khum việc gì phải vội :&gt;.&nbsp;Nói chung có chị gái cũng sướng ạ 😂</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1546484428/46a4add74b8772131f2af87443012226/IMG_20220130_235635.jpg" />
         <pubDate>2022-01-30 17:02:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2020066425</guid>
      </item>
      <item>
         <title>29 tết - CHECK ngày xuân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2023380873</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay Thuý đã lon ton chạy trên con đường này tận mấy lần, sáng đi chiều đi tối cũng đi :'&gt;.&nbsp;<br><br>Có lẽ ngày cuối cùng của năm, toi muốn làm hết tất cả, mua hết tất cả để không bị thiếu gì vào năm mới.&nbsp;<br><br>Mình đi mua đồ cùng chị ngueyen cả ngày, và tận tối mình với chị mua món cuối cùng của năm đó là đôi dép cho ba. Ba bận nên không đi mua được, mà ba mình lại kiểu không quan tâm lắm, nên cũng không nói chị em mình mua hay gì cả. Mà mình cũng thấy giận bản thân, không để ý gì ba, đến tối cuối ngày mới nhớ ra là ba vẫn chưa đi mua :((. Đang suy nghĩ tối quá thì giờ còn ai bán không?&nbsp;<br>Chị mình kiu thôi đi rồi mới biết, thế là 2 chị em chạy xe vèo vèo lên chợ để mua, cũng may là lúc đó có 1 tiệm còn mở. Và mình cũng thuận lợi mua được đôi dép vừa ý cho ba ❤️.&nbsp;<br>Lúc về chị mình nói "không đi là hối hận cả năm, ăn tết cũng không ngon rồi"</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1546484428/31a16379ce1ffd25276cacc24ab74dc4/IMG_20220131_170702.jpg" />
         <pubDate>2022-02-01 14:08:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2023380873</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mồng 1 - Check in ngày xuân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2023561778</link>
         <description><![CDATA[<div>Một ngày tuyệt zời. Thúy đã đi thắp hương cho ông bà từ sáng sớm. Sẵn tiện đó, không quên check in vườn sầu riêng nhà mình, hình ảnh bà chủ vườn trái cây đã được chộp lại :&gt;<br><br>Xong chuyện thì hôm nay Thúy quyết định vào bếp làm món bánh bột lọc 😜. Đầu năm có lộc ăn thì cả năm được ăn :'&gt;.&nbsp;<br><br>Lần đầu làm tưởng fail ai ngờ đâu fail thật =))). Nói chứ, mình làm 2 loại bột lọc trần và bột lọc gói lá chuối, cái trần thì hơi fail còn bánh gói là chuối thì chuẩn vị liền (tưởng đầu bếp chuyên nghiệp làm không á chớ :'&gt;).&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1546484428/a03e1fd5002006e19bce5959430bb08a/5afd414dc8aada9c7014a33b12171ab3.mp4" />
         <pubDate>2022-02-01 15:21:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2023561778</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mồng hight - Check in ngày xuân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2024904837</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay pé check in chùa, cầu bình an cho gia đình và xin quẻ cho bé 💜.&nbsp;<br><br>Em đã rút được quẻ tốt về chuyện học hành, xin chuyện học cái rút được quẻ về học tập đúng là tâm linh thiệt sự ạ 🤣🤣</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1546484428/1695833f1adcc2ed3195ec7d31cb7497/IMG_20220202_124426.jpg" />
         <pubDate>2022-02-02 08:24:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2024904837</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mồng 3 - CHECK IN NGÀY XUÂN </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2028820701</link>
         <description><![CDATA[<div>Có những người bạn gặp nhau chỉ để gặp, gặp dễ chộp hình. Còn có những người gặp nhau là phải nói chuyện xuyên lục địa, nói cả ngày cũng không hết :'&gt;. Mồng 3 mình đã có 2 cuộc gặp riêng với một người bạn từ cấp 2 và một người bạn cấp 3 của mình.&nbsp;<br><br>Bạn cấp 2, bọn mình có vẻ không cùng tần số nói chiện lắm, chỉ được cái tần số ăn diện chụp hình 😂😂. 2 đứa vào quán chờ nước mà chụp hình cả tiếng rồi mới thấy nước ra :'&gt;. Thế là vừa uống nước vừa nói chuyện xàm xàm tí rồi về.&nbsp;<br><br>Bạn cấp 3, bọn mình cũng lâu lắm rồi chưa gặp nhau, bình thường mình cũng không nhắn tin nhiều nên hôm nay cũng là lần đầu tiên gặp sau nữa năm haha. Tuy nhiên thì bọn mình cũng khá là thân thiết với nhau, mỗi lần gặp nhỏ là mình cực kỳ thoải mái. Từ sáng thì nhỏ đã chạy xe phăng phăng lên nhà mình chơi, hai đứa ngồi nói chuyện hơn 2 tiếng đồng hồ. Xong bọn mình cũng rủi nhau đi dạo chùa gần đây vì ở đó có vẻ đẹp, không khí cũng mát mẻ. Vào chùa bọn mình cũng không hứng thú chụp hình lắm :'&gt;, nhỏ bạn mình không thích nên mình cũng ko có hứng chụp haha. 2 đứa vừa đi dạo vừa tiếp tục câu chuyện :&gt;. Dạo xong thì lại đi về nhà nhỏ chơi, vì cũng trưa quá nắng nên mình ko muốn đi đâu nữa.<br><br>Đến tầm đầu chiều mình được bạn gọi đi họp lớp, với người khác có vẻ không bất ngờ nhưng với mình thì nó cực kì sốc. Đây là lớp cấp 3 của mình, hồi 12 có xảy ra chút vấn đề nên lớp mình cũng không mấy vui vẻ và cũng không thích nhau cho lắm. Tết năm ngoái lớp mình ko có họp mặt, năm nay mình mình đang nghĩ là năm nay chắc cũng không họp lớp.&nbsp;<br><br>Mình xuống đó nhưng hình như buổi họp này không có kế hoạch trước, không có sự chuẩn bị gì cả. Mình vào thấy mn đang bấm điện thoại, cũng không có ngồi nói chuyện hay ăn nhậu gì. Bọn mình chỉ là đi dạo vào nhà của từng người chơi, chơi xong rồi tính chuyện sau. Bọn mình đi thăm nhà đến tận 6h, nhưng cái không khí vẫn có phần gượng gạo, mn vẫn ai làm việc nấy chứ không có cùng hoạt động chung với nhau. Mình nghĩ là đến lúc ăn nhậu thì chắc sẽ vui vẻ hơn Nhưng gất tiếc là khi vào quán thì quán không nhận khách nữa 🌝. Mn cũng mệt và không muốn đi đâu xa thêm nữa, thế là có người nói "thôi anh êm mình hẹn một dịp khác vậy". Mình cũng chưa biết sẽ là dịp nào đây :&lt;. Nhưng giờ vậy chứ biết sao được.&nbsp;<br><br>Cảm nhận buổi họp lớp mình thất khá nặng nề, mình lại chẳng biết làm gì cứ lặng thinh theo mọi người. Hồi trước khi còn học chung, hình ảnh mình là một đứa nghiêm túc, không biết tấu hề cũng không biết làm trò cho mọi người cười và mình cũng hơi bị động. Sau 2 năm học đại học, mình cũng cảm nhận bản thân thay đổi ít nhiều, bình thường trong những cuộc chơi dù mình không biết tấu hề các thứ nhưng mình cũng khá chủ động, biết ngồi kết nối mọi người các thứ bla bla. Nhưng hôm nay họp lớp, không hiểu sao mình lại xuất hiện trong cái hình ảnh ngày xưa. Mình cảm nhận mình khá bị động, mình chỉ ngồi nói chuyện với những người bạn mà trước bọn mình có chơi chung với nhau, còn lại thì mình không kết nối gì với lớp cả. Với những con người đó, những người mà mình đã từng học chung với nhau họ đã quen với hình ảnh của mình ngày trước, và mình cũng tự bật chế độ mình ngày trước chứ không phải bây giờ.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1546484428/9ec5d340540ee8df0372191c98f05b52/IMG_20220202_220152.jpg" />
         <pubDate>2022-02-04 04:20:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2028820701</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mồng 4 -Check in ngày xuân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2030342847</link>
         <description><![CDATA[<div>Nay mình ngồi nói chuyện với ông ngoại vì sau hôm nay thì có thể tết năm sau mình mới gặp lại ông (hoặc có thể không :&lt; ).&nbsp;<br><br>Ông mình đã 81 tuổi, tết này ông về đây ăn tết 3 ngày xong lại lên trên chỗ cậu ở (nhà cậu cũng rất xa mình). Tháng 3 mình đi Sài Gòn học rồi, có khi phải đến tết mình mới về lại nhà, cũng có nghĩa không gặp ông trong suốt một năm. Ông mình nay cũng rất yếu, lúc mình nói "Thôi ông ngoại lên đó giữ gìn sức khỏe hỉ, tết năm sau lại về ăn tết với con". Ông đáp "Còn không biết có tết năm sau không" 😥.&nbsp;<br><br>Ngồi viết những dòng này chợt nhận ra mình không có một tấm ảnh chung nào với ông tết này cả :((. Ông than mệt nên không đi lại nhiều thế là mình cũng không chụp với ông luôn.&nbsp;<br>Hy vọng tết năm sau mình vẫn có thể ngồi nói chuyện với ông, lúc đó mình sẽ chụp thiệt nhìu hình. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-05 02:14:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2030342847</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mồng &quot;nem&quot; - Check in ngày xuân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2031472028</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm nay Thúy đã đến nhà cô Na - cô chủ nhiệm mình 3 năm cấp 3. Một cảm giác vô cùng gần gũi, mình ngồi nói chuyện với cô hơn 1 tiếng đồng hồ. Mình cũng gặp thầy dạy Lý ngày xưa của mình (thầy là chồng cô lun haha). Ôi cái cảm giác vô cùng thân quen, mình chạy đi chạy lạ nói chuyện với cô xong nhảy qua chỗ bàn thầy đang làm việc ngồi nói chuyện tiếp :&gt;. Mặc dù đã 2 năm rồi nhưng giữa mình với cô và cả thầy không phải là càng có khoảng cách mà là càng gần nhau hơn. Cô đồng hành với mình trong suốt thời gian cấp 3, còn thầy thì chỉ dạy Lý mình lớp 12 vì mình thích lý nên thích luôn thầy :'&gt;.&nbsp;<br><br>Mình lên chúc tết cô với bạn của mình, đúng 2 đứa chứ không phải cả lớp. Lớp cũng có hẹn cô lúc sau rồi nhưng tại mình bận nên không đi được hehe.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1568422256/23ec4dd0069b3f81a4734d9b6fb490d3/z3162182234187_c11b8e30d7b5367bf30864478e65d113.jpg" />
         <pubDate>2022-02-06 14:32:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2031472028</guid>
      </item>
      <item>
         <title>7/2/2022 - Khai xuân 🎉</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2033462640</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận sau một ngày<br><br></strong>Một ngày hôm nay của mình đúng nhiều cảm xúc. Mình đã nhận được hàng mà mình đặt shopee từ 1 tháng trước :'&gt;, dăm ba cái phụ kiện cute phô mai que haha. Đây là quà sinh nhật mà mình đặt cho nhỏ bạn của mình nhưng sinh nhựt em qua gần chục ngày rồi thì shopee mới giao =))). Khum sao, mai mình cũng sẽ mang cho bạn.&nbsp;<br><br>Điều đặc biệt nữa là ngày mai sinh nhật mình, hôm này mình đã suy nghĩ khá nhiều về chuyện đó. Không phải là nghĩ nên tổ chứ to nhỏ hay như thế nào, mà là nghĩ mình nên tặng bản thân quà gì. Và cũng cái cảm xúc hồi hộp vì mình sắp qua một tuổi mới. Lúc chiều mình đã ngồi tự quay video lại với tư cách là "Thúy tuổi 20" nhắn gửi vài điều cho "Thúy tuổi 21". Trong video minh đã kể về bản thân mình trong năm 20 tuổi này, nhưng điều mình chưa làm được, những điểm yếu của bản thân hiện tại và tiếp đó là những lời nhắn nhủ cho Thúy tuổi mới, sứ mệnh, mục tiêu cần phải đạt được.&nbsp;<br><br>Video sẽ là lời nhắc nhở, là động lực và cũng là năng lượng cho Thúy trong bất kỳ khoảng thời gian nào ở tuổi 21. Vì bản thân mình là người có cảm xúc không ổn định, đôi lúc suy nghĩ tiêu cực, hơn nữa mình mắc chứng "niềm vui nữa mùa" tức là không kiên định theo đuổi điều gì đến cùng, thường chỉ làm theo cảm xúc, do vậy mình nghĩ rằng những lúc tâm trạng mình bất ổn thì nên xem lại video này để định hướng lại bản thân.&nbsp;<br><br>Hôm nay với mình không có khi khác biệt cho đến khi nhận được lời lúc sáng sớm từ chị Minh hihi. Mình đã nhận được năng lượng ngày mới chị Minh truyền cho mình, chúc một ngày khai xuân đầu năm nhiều niềm vui ❤.&nbsp;<br><br></div><blockquote>(Cảm ơn chị Minh dù bận nhưng cũng đã dành thời gian nhớ đến nhỏ em này, rồi còn dành một lời lúc nhiều năng lượng cho em huhu).&nbsp;</blockquote><div><br>Ngày khai xuân này mình có 1 deadline cần phải hoàn thành, đó là nhiệm vụ của CLB mà mình đã kéo từ trước tết đến chừ. Mình phải đi viết bài PR cho thương hiện (trả quyền lợi Nhà tài trợ). <br><br>Đúng là không phải đơn giản, không phải nói viết là viết được liền. Mình đã mất hơi nhiều thời gian để đọc để xem để hiểu về thương hiệu, hiểu những điều họ đang làm để bài PR viết đúng thông tin, mang được hồn của thương hiệu. Để chập chiều 6h thì mình đã viết xong bài, giờ đến chuyên mục làm hình.<br><br>Cũng hơi éo le, mặc dù mình thành thạo các công cụ design nhưng tư duy desingn của mình quá kem :&lt;. Ngồi gần 2 tiếng mà mình vẫn không thể design được tấp hình nào. Mình có đi nhờ nhỏ làm design tỏng ban mình, nhưng nhỏ cũng đang có công chuyện làm hình khác, thế là ẻm nhất quyết không chịu mở lap giúp mình hic. Nói vậy chứ cũng không trách gì vì mấy bạn nhỏ cũng đang đau đầu dụ design kia. Mai mình sẽ cố gắng tiếp tục làm xong tấp hình để tối mai lên bài lun cho xong. Kiên trì, kiên trì làm tới cùng. <br><br>Hôm nay Thúy vẫn chưa học tiếng anh nữa hic, ngày mai Thúy sẽ bắt đầu học lại bình thường. <br><strong><br>2. Đọc 1 chương sách<br><br></strong>Hôm nay em đọc tiếp cuốn sách "Bí mật của nước", chương số 4 "Điều kì diệu của Hado".<br><br>Cuốn sách đúng hack não người đọc thật sự ạ, em đọc hết chương vẫn chưa hiểu được sự hình thành của tinh thể nước hay Hado là gì. Tuy nhiên thì ở chương này tác giả cũng kể về cách mà tác giả thu thập, chụp được các mẫu tinh thể và còn những điều bí ẩn xung quanh nhưng tinh thể đó.&nbsp;<br><br>Không phải cứ có chiếc máy ảnh thì có thể chụp được mà một tấm hình tinh thể hoàn hảo là được lựa trong hàng trăm tấm. Cảm xúc của người chụp khác nhau sẽ cho ra tấm tinh thể khác nhau, góc nhìn hay cả ánh sáng cũng làm tác động.&nbsp;<br>Mặc dù tác giả không nói gì nhưng qua lời miên tả cách chụp này làm em nhận ra một điều: Cùng là&nbsp; sự vật, sự việc đó nhưng nếu người vui nhìn sẽ khác mà người có tâm trạng buồn nhìn cũng sẽ khác. Tự thay đổi góc nhìn, đa chiều một chút để thấy được nhiều điều thú vị từ cuộc sống hơn. Nếu mình nhìn nó và tự thấy tiêu cực thì góc nhìn đang bị lệch, mình đổi một chút để thấy điều tích cực hơn. Tác giả cũng chụp cả trăm tấm mới chọn được một tấm thì mắc gì mình cứ chụp&nbsp; tấp rồi tự cho nó là đẹp hay không đẹp đúng hong chị?<br><br>Một thông điệp cuối chương mà tác giả đã "lộ liễu" cho em biết nữa đó là, trước khi có được những điều tốt đẹp, có sự quy củ, trật tự thì đầu tiên nó là sự hỗn độn.<br>"Nếu bạn cảm thấy chần chừ, thất vọng, lạc lỏng hay yếu đuổi thì hãy trở về với chính mình, với con người thực của bạn, ở đây và bây giờ".&nbsp;<br>Ý này em nghe hay nhưng em cũng chưa hiểu lắm,&nbsp; chắc cần trải nghiệm để em hiểu được ạ.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media2.giphy.com/media/d1mvyQ5oBSszS/giphy.gif" />
         <pubDate>2022-02-07 16:14:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2033462640</guid>
      </item>
      <item>
         <title>8/2/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2034383517</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Điều bản thân mong muốn chiến thắng ngày hôm nay để tiến tới đích sống tự tin và tự lập.<br><br></strong>Suy nghĩ tích cực về bản thân nhiều hơn &lt;3<br><strong><br>2. Một câu nói khích lệ bản thân.<br><br></strong>Mình vui hay không vui là do mình quyết định chứ không phụ thuộc vào người khác. Sinh nhựt vui vẻ hehe.&nbsp;<br><br><strong>3. Cảm nhận sau 1 ngày sống &amp; làm việc<br></strong><br>Hôm này là sinh nhựt của mình. Mọi năm mình sẽ để chế độ thông báo sinh nhật trên facebook nhưng năm nay mình đã quyết định tắt nó đi. Mọi năm nhờ fb mà mình được nhận lời chúc sinh nhật từ mọi người, cũng cảm thấy rất thú vị và vui vẻ. Nhưng nay mình lại sợ, mình sợ những lời chúc qua đường như "happy birth day Thúy" hay "Chúc mừng sinh nhật Thúy". Không có gì vui vẻ cả hic. Mình muốn bản thân mình hiểu rằng niềm vui của mình không phải đến từ một câu chúc qua đường của người khác. <br><br>Quyết định tắt thông báo đã cho mình cảm giác gì? Buồn, chạnh lòng nhẹ. Hôm nay mình chỉ nhận được&nbsp; lời chúc từ 3 nhỏ bạn cấp 3 mình, à còn thêm lời lúc từ tổng đài nữa :'&gt;. Còn lại chẳng có ai nhớ đến sinh nhật mình, những người bạn&nbsp; mình từng học chung cấp 2 hay những người mình quen khi ở đại học cũng chẳng ai nhớ. Cả cái ban HR chuyên chúc mừng sinh nhật thành viên clb của mình, hôm nay cũng quên haha (mặc dù bài đã viết, hình cũng đã design xong nhưng họ lại&nbsp; quên đăng :V). <br><br>Khum sao cả, với quyết định tắt thông báo thì mình đã dự đoán được chiện này rồi. Đôi khi thấy con người hơi vô tâm, họ giao cả cuộc sống của mình cho công nghệ giữ, họ đỡ phải đau não khi phải nhớ đến các sự kiện đặc biệt gì của người khác nữa. <br><br>Để làm bản thân vui vẻ và tích cực hơn thì mình đã mở lại&nbsp; xem cái video mình đã quay chúc bản thân hôm qua haha. Lần đầu tiên cảm giác thú vị vô cùng khi xem mình chia sẻ với mình :V, mình đã tự xem rồi tụ ngồi cười một mình. Mình của hôm qua vui vẻ, tích cực và rất năng lượng để tự ngồi nói một mình :&gt;. <br><br>Kết thúc sinh nhựt của mình chính là bữa ăn no thiệt no với 2 nhỏ bạn&nbsp; :&gt;, tới tận chừ gần 11h rồi mình vẫn còn dư âm cái no đó haha. Xin chân thành cẽm mơn bạn toi. <br><br>Ngoài chiện nghĩ về sinh nhựt thì hôm nay mình cũng làm được chuyện nên hồn. Mình đã vạch ra được&nbsp; lộ tình học tiếng anh của mình trong 6 tháng tới. Hiện tại mình chưa cần bằng cấp gì, nên là mình sẽ bắt đầu học tiếng anh giao tiếp trước. Thời gian cho mình là 6 tháng, trong khoảng thời gian này có lẽ phải thật tập trung, học hết công suất thì mới khá lên được. Mình không ngại khó khăn, sẽ cố gắng tập trung, kiên trì học tới cùng. <br><br>Một chiện dui dẻ hôm nay nữa là mình đã tìm được bến đỗ cho mình khi ra Xì Gòn rồi. Mấy nay mình cũng đang lo chuyện ở khi ra lại, vì tháng này cô chủ trọ bán nhà nên mình cũng đã trở thành người vô gia cư hic. Nảy nhỏ bạn hồi trước rủi mình zô ở chung với nhỏ, trọ gần trường, gần siêu thị gần công viên các thứ. Mai mốt ra ở cũng có chỗ dậy sớm để tập thể dục, không còn bí bách như trọ cũ của mình :'&gt;<br><br><strong>4. Đọc 1 chương sách<br><br></strong>Nay mình đọc chương "cầu nguyện có thể&nbsp; thay đổi thế giới và nước". Hây mình chưa đọc hết chương mới hơn nữa xíu, nên vẫn chưa hiểu được các ý của tên chương này. <br><br>Ở chương này tác giả cung cấp thông tin khoa học, tăng sự hiểu biết một chút cho mình chứ không có nhiều quan điểm hay suy nghĩ của tác giả về cuộc sống. À còn thêm phần triết học nữa. "Chủ nghĩa vật chất không ngừng thay đổi", "Thay đổi quan niệm" là 2 phần đọc đậm chất triết học. Về phần khoa học thì tác giả có đề cập tới cây Dầu Gai. <br><br>Em đọc không hiểu cho lắm, nghe mấy cái thông tin về khoa học giúp mình biết với hiểu thêm về nó thoi chứ em cũng không ngẫm ra được chiện gì. <strong><br></strong><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-08 01:12:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2034383517</guid>
      </item>
      <item>
         <title>10/2/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2039182231</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Điều bản thân mong muốn chiến thắng ngày hôm nay để tiến tới đích sống tự tin và tự lập.<br></strong>Học nghiêm túc 100%.<br><br><strong>2. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc<br><br></strong>Sau chuỗi ngày "nằm xuân" thì này bé đã đi học lại haha. Nay cũng là ngày đầu tiên, môn đầu tiên, tiết đầu tiên của học kỳ II.<br><br>Nguyên cái học kỳ trước mình toàn học buổi chiều, không biết mùi vị học sáng là như thế nào cả. Thế nên hôm nay cũng như thường lệ, mình nằm ngủ trên giường và nghĩ rằng hôm nay học =&gt; học thì chỉ có thể là học chiều. <br><br>Ôi mà khoang, nay Thúy đã qua học kỳ mới rồi, không còn Thúy của thời sáng ngủ nướng chiều học ngủ gật nữa ròi. Mình đã giật mình dậy lúc 7h, chuẩn bị các thứ rồi lật đật vào bàn học. Cũng may 7h30 mới bắt đầu học.<br><br>Nói về buổi học sáng nay thì chỉ có thể là "Tuyệt trên cả tuyệt zời" haha. Nay mình học môn "hành vi khách hàng", cứ là môn chuyên ngành thì mình auto thích :&gt;. Mình thích tìm hiểu và nghe giảng về marketing, nó cực kỳ cuốn chứ không như mấy môn triết hay toán đồ. Hơn nữa hồi trước mình có tham gia giải case marketing khi tham gia các cuộc thi, nên đâm ra mình bị sinh tính tò mò, tò mò nếu như mình biết được kiến thức phần này thì mình sẽ áp dụng vào giải bài toán doanh nghiệp như thế nào. <br><br>Học môn marketing thì đúng là cực kỳ thú vị, nhưng nếu được học với một giảng viên có 200% năng lượng, siêu hài, siêu mặn, dạy siêu thực tế thì chỉ có thể "U mê" thoi haha. <br><br>Sáng nay mình ngồi học vô cùng chăm chút, tập trung nghe cô giảng mà không dám rời khỏi vị trí. Mà cô cũng làm mình căng thẳng quá chừng, cô đặt câu hỏi thì ai muốn trả lời phải bấm giơ tay và được gọi theo thứ tự. Lớp gì chiến quá chừng, mình còn đang ngồi nghĩ thì đã có chục cánh tay giơ lên hic. Có thể mọi người bấm xong rồi mới suy nghĩ chăng? Mình cũng sợ giơ tay đầu bị gọi xong trong đầu thì một đống hỗn độn, không biết trình bay sao. Xưa nay tính mình toàn kiểu vậy, mình muốn nói gì thì phải suy nghĩ, sắp xếp ý trong đầu xong mới dám nó. Chứ mà ngồi nói khi trong đầu là một mớ hỗn độn thì chắc sẽ không ai hiểu mình nói gì. <br>Do tính vậy nên suốt buổi mình còn chưa được phát biểu lần nào =)))<br><br>Sáng học mình bị ấn tượng bởi từ "bản sắc", mỗi người đều có một bản sắc riêng của họ. Hành động, thói quen, xu hướng tiêu dùng họ sẽ đi theo cái bản sắc cá nhân này. <br>Mình chắc là một trong số những người trẻ chưa xác định được bản sắc, nên tất cả việc mình làm, hành vi của mình đều dễ bị thay đổi, luôn chạy theo trend. <br><br>Cô còn bonus một câu chuyện của cô để bọn mình hiểu. "Lên trường mà muốn biết cô Quỳnh có mặt không thì cứ nhìn xem có chiếc xe Future đời đầu (chiếc xe mấy chục năm nhìn hơi phèn) trong sân không". Với bọn trẻ bây chừ mà đi chiếc xe này thì kiểu gì cũng thấy quê mà đổi xe mới, mặc dù biết xe vẫn chạy tốt. Đó là dấu hiệu của người chưa xác định được bản sắc của mình. Còn với cô, gần 50 tuổi rồi nên bản sắc của cô cực kỳ rõ ràng, cô biết mình muốn gì, thích gì, theo đuổi điều gì, nên cô sẽ không vì những điều xung quanh làm ảnh hưởng đến mình. Chốt lại câu "Mấy thằng bán hàng dễ gì dụ được cô, chỉ có bọn trẻ trâu mới bị mắc lừa thôi :'&gt;"<br><br>Đúng thật là khi chưa hiểu được mình thì rất dễ thay đổi, học phải chạy theo trend để được xã hội xem là "bình thường". Người biết được bản sắc mình là gì thì sẽ vững tin hơn, không bị dao động bởi yếu tố bên ngoài và cũng làm chủ được mình.<br><br>--------------<br>Nay Thúy đau bụng, đau suốt cả buổi chiều hic. Bình thường có chị ở nhà thì kiểu gì mình cũng nằm chễnh chệ trên giường chờ chị nấu xong cho ăn, thế mà giờ có đau bụng cũng phải bò dậy tự nấu mà ăn, tự lo thân mình. Ôi người chị ở với mình 10 tháng nay đã đi rồi hic, bình thường mình với chị không cùng suy nghĩ nên rất hay cãi nhau, đôi khi mình thấy ghét chị cực kỳ vì mình đã stress rồi lại làm mình thêm stress hơn. Thôi nay mọi thứ đã quay về đúng quỹ đạo của nó, chị mình cũng quay về cuộc sống vội vã như trước, còn mình thì phải tự trưởng thành hơn tự phải lo.<br>Nghĩ lại mới thấy, đã 8 năm rồi đây mới là lần đầu tiên mình ở nhà với chị mình lâu đến vậy. Ở ít thì nhớ, ở nhiều thì sinh chuyện nhiều. Thoi quay về quỹ đạo của nó thoi.<br><br><strong>2. Cảm nhận một chương sách<br><br></strong>Nay Thúy đã kết thúc chương cuối cùng của sách, đọc xong lời kết và xem xong bộ ảnh "tinh thể".&nbsp;<br>Bình thường mình rất suy nghĩ, tại sao có nhiều phần tác giả có chia sẻ góc nhìn về cuộc sống thông qua nước, còn nhiều phần mình đọc mãi đọc mãi vẫn không hiểu ý của tác giả là gì? Em đang suy nghĩ có khi nào mình chưa ngộ ra được điều mà tác giả nói hay không.&nbsp;<br>Giờ đọc lời kết mới hiểu, hóa ra cuốn sách này không phải chỉ&nbsp; chia sẻ góc nhìn cuộc sống thông qua nước. Có những phần tác giả viết chỉ là muốn mình biết thoi chứ không có bắt phải hiểu điều gì cả. Nó như kiểu là chương liên quan đến kiến thức khoa học chút, "sự hình hành của nước", "cây dầu gai",...<br><br>Dụng ý của cuốn sách "đưa chúng ta đến hành trình đầy ấn tượng của nước trên Trái đất va tiết lộ cho nhân loại&nbsp; về cuộc đời bí ẩn của nước. Ông chỉ chúng ta cách để có thể ứng dụng trí tuệ của nước vào cuộc sống của chính mình, cũng như thông qua việc trân trọng và đề cao nước. Chúng ta có thể kiên cường hơn với những thử thách mà hế kỉ XXI phải đối diện và khơi gọi lại sức trẻ cho hành trình này như thế nào"<br><br>Dụng ý này Thúy chỉ ngộ ra được 40% sau khi kết thúc cuốn sách. Có nhiều phần em đọc mãi vẫn không hiểu ý của nó là gì, hoặc có thể ý đó cần đến trải nghiệm để hiểu được. Hẹn một ngày khác Thúy nhất định sẽ đọc lại cuốn sách này, đển ngộ ra 80% dụng ý của tác giả ^^<br><br>Cuốn sách này thật sự rất hay ạ, nó không như em nghĩ khi lần đầu em chỉ nhìn cái bìa. Cứ tưởng cuốn sách sẽ nhạt như nước, đọc xong mới biết hóa ra mình cũng là nước :&gt;<br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media1.giphy.com/media/YFFGUPTPTRqIhwepA4/giphy.gif" />
         <pubDate>2022-02-10 01:04:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2039182231</guid>
      </item>
      <item>
         <title>9/2/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2039311325</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc<br><br></strong>Một ngày hôm nay của mình đúng kiểu cạn kiệt năng lượng, không phải là mình làm nhiều công chuyện cho mình mà hôm nay mình làm nhiều công chuyện với chị gái :&gt;.<br><br>Sáng nay thì chị mình chuẩn bị giấy tờ để chiều xuống bệnh viện tỉnh phỏng vấn và nộp hồ sơ. Biết nhỏ em nay không có lịch học thế là chị mình đã hốt đầu mình đi cùng. Sáng mình đi làm giấy tờ với chị một lát, xong về là lăn đầu zô bếp nấu ăn, phải cho chị ăn no thì mới có năng lượng chiều đi phỏng vấn haha. <br><br>Đến tầm 1h kém chiều, giữa cái trưa trời nóng muốn cháy da 2 chị em ngồi trên chiếc xa máy chạy phăng phăng xuống bệnh viện tỉnh. Do nhà mình ở huyện nên muốn xuống dưới thành phố thì phải chạy xe gần 1 tiếng đồng hồ. Mình cũng chưa có bằng lái xe nên suốt đoạn đường toàn do chị mình chở, đi theo cho có không khi thôi chứ không giúp ích gì mấy haha.<br><br>Trong lúc đợi chị phỏng vấn thì mình có đi dạo quanh một chút tham quan bệnh viện. Đây là bệnh viện quốc tế tư duy nhất ở tỉnh mình, nghe sang vậy thôi nhưng mà bệnh viện cũng nhỏ chút xíu với cũng hơi vắng. Trong suy nghĩ của mình thì mình cứ tưởng bệnh viện này to thiệt to, rộng thiệt rộng, đông thiệt đông chứ có ai biết đâu là nó đơn sơ đến vậy hic. Tỉnh mình cũng là tỉnh vùng núi nên như vậy chắc được xem là tốt rồi. <br><br>Xong phỏng vấn 2 chị em cũng chạy quanh đủ đường tìm trọ, sẵn khảo sát nhẹ tình hình môi trường ở đây. Ôi ta nói thành phố gì không ra thành phố đâu cả, gì mà đường thì vắng, trọ thì u uất, siêu thị hay chợ thì xa tít. Mình đi xem mà cũng sợ hãi ngang. Ở tỉnh này chị mình cũng không có ai thân quen, mình đang suy nghĩ đến cảnh ngày đi làm tối về trọ bấm điện thoại, chỉ lui thủi có một mình.<br><br>Đi một hồi mình để ý thấy có chút buồn trên mặt chị, bởi vì chị mình rất đắn đo trong chuyện chọn bệnh viện. Chị học xong 4 năm rồi, giờ phải đi học việc không cho bệnh viện 9 tháng nữa để lấy chứng chỉ. Thật tâm thì chị mình muốn đi Đà Nẵng để làm, vì dù gì ngoài đó cũng là nơi chị mình đã gắn bó 4 năm, bạn bè người thân cũng ở đó, thêm nữa bệnh viện ngoài đó cũng lớn cũng chất lượng hơn ở tỉnh mình. Nhưng chắc có lẽ là cảm giác ra trường rồi nhưng lại không thể tự lo cho bản thân mà vẫn còn nhận trợ cấp từ ba. Chị mình sợ ra Đà Nẵng thì sinh hoạt lại cao hơn khi ở đây. Suy nghĩ là một chuyện, phần cũng áp lực vì có đứa em như mình. Mình lúc nào cũng rỉ vào tay chị là ở Kon Tum làm thôi đừng đi ra Đà Nẵng, vì mình biết sắp tới mình đi và cả chị cũng đi xa thì ba sẽ rất buồn. Tự dưng rủ nhau về ở gần cả năm xong nói đi là đi hết, nên mình rất muốn chị mình ở đây làm, có gì cuối tuần nghỉ thì chạy về nhà với ba. <br>Chị thì phân vân còn nhỏ em thì suốt ngày đưa ra đủ lập luận muốn chị ở lại đây làm. <br><br>Nhưng sau buổi chiều hôm qua, mình đã dập tắt phân vân ở đây hay ra Đà Nẵng của chị. Mình nghĩ lại thấy bản thân mình cũng hơi ích kỉ, mình chỉ nghĩ đến mong muốn của mình chứ không nghĩ đến cảm nhận, suy nghĩ của chị. Khi một người đang phân vân giữa 2 lựa chọn, thì 1 ý kiến của người khác sẽ tác động rất lớn đến quyết định của họ. Chị mình cũng vậy, chị mình cứ ngồi hỏi mình suốt là nên đi đâu. Mình thì không lững lự gì cả, mình chốt cho chị ra Đà Nẵng luôn. Mình ngồi phân tích cái lợi và cái hại, rồi cũng nói tốt Đà Nẵng (hic chứ Thúy góc nào cũng nói tốt được, muốn nó tốt là tốt mà muốn nó xấu là nói xấu). Thôi thế là chốt Đà Nẵng ngay và luôn.<br><br>Về đến nhà mình hối chị gọi cho ba nói chuyện, xong mình cũng phụ zô nói :V. Nói xong là gọi đặt xe đi liền trong sáng mai. <br><br>Tối chuẩn bị xong đồ là 2 chị em nằm xỉu ngang trên giường đến miết sáng. Đội cái nắng đi suốt chiều mà không xỉu mới lạ hic.<strong><br><br>2. Cảm nhận 1 chương sách<br><br></strong>Em có lôi sách ra đọc, đọc đâu tầm vài trang thì đã ngủ mất  vì quá mệt ạ :((. Em cũng không nhớ em đã đọc gì</div>]]></description>
         <enclosure url="https://media4.giphy.com/media/l4pSWNYwJLYE6UkU0/giphy.gif" />
         <pubDate>2022-02-10 02:36:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2039311325</guid>
      </item>
      <item>
         <title>11/2/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2042828439</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận sau một ngày sống và làm việc. <br><br></strong>Hôm nay với mình là một ngày bình thường, đúng bình thường không có gì ấn tượng.<br><br>Lý ra sáng nay mình có một buổi học môn chuyên ngành, mình cũng rất trông đợi vào buổi học này. Nhưng nay thầy có việc bận nên đã cho lớp mình nghĩ.<br>Bị vỡ kế hoạch thế là mình đã phải chạy xe đi với ba qua rẫy nhà, cũng nấu ăn các thứ buổi trưa cho ba xong mình mới về nhà được.&nbsp;<br><br>Ở nhà thì có nhiều khi thời gian mình không chủ động được cho lắm, ba hốt đầu đi là phải đi chứ mình cũng không dám cãi :&gt;. Tuy nhiên thì không sao cả, mình cũng không cảm thấy mệt. Vì còn tháng nữa thôi là mình cũng đi mất rồi, hết qua nấu ăn nữa lúc đó thì ba phải tự lo mình. Mình mà đi thì chắc phải hơn nữa năm nữa mới có dịp về nhà lại, nên thôi mình sẽ ráng trân trọng khoảng thời gian khi còn ở nhà này.&nbsp;<br><br>Chiều nay thì mình lại tiếp tục với công chuyện học tiếng anh của mình. Mình đang luyện phát âm các thứ nên mở Youtube xem người ta chỉ. Mà đúng kiểu hoang mang nhẹ khi có quá nhiều kênh làm, không biết cái nào cũng oke. Nhiều quá thì cũng không tốt thiệt, vì có lúc mình xem bên này xong nhảy qua kênh kia xem họ phát âm sao. Hơi rối tí thôi, nhưng mà cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến mình hehe.&nbsp;</div><blockquote>Tối qua mình có dọn tủ sách của mình thì mới thấy một mớ sách luyện thi hồi lớp 12 của mình. Ôi mớ sách quý của toi nên gần 2 năm thi xong rồi mình cũng tiếc không dám cho. Chợt nhớ mình có em họ cũng đang họ học cấp 3, thế là mình lọc ra một vài cuốn sách phụ hợp rồi gửi đi Đà Nẵng cho luôn. Phần còn lại với tất cả SGK, sách tham khảo đồ mình gói lại để chuẩn bị mang lên cho trường.&nbsp;</blockquote><div><br>Chiều hôm nay học tiếng anh xong mình cũng đã mang sách lên cho trường (nay đi với bạn của mình). 2 đứa hí hửng đưa sách xong thì dạo quanh khắp trường. 2 năm rồi, ngôi trường đó vẫn không có gì thay đổi cả, chỉ có vị trí lớp học là thay đổi thôi.&nbsp;<br><br></div><blockquote>Nay về trường mà các em nhìn mình cứ tưởng là học sinh :'&gt;. &nbsp;</blockquote><div><br>À nay cũng có điều thú vị với mình nữa là mình vừa xem được job khá ưng ý. Đó là công việc làm Marketing cho một quán cà phê ở Sài Gòn.&nbsp;<br>Chủ yếu họ cần người làm truyền thông, mình có lên fanpage xem qua content của họ thì thấy đúng phong cách gần gũi, chạm vào cảm xúc của những bạn trẻ thời nay. Mình khá thích làm những loại content nhẹ nhàng như thế này. Nên nếu được nhận vào làm thì đúm là tuyệt vời haha.&nbsp;<br><br>Lúc tối mình đã dàng thời gian tỉ mỉ sửa lại cái CV của mình. Nhờ tham gia mớ cái webinar sharing về việc làm CV nên mình đã có chút kinh nghiệm làm CV chứ không phải gà mờ lắm haha.&nbsp;<br><br>Mặc dù người ta chỉ yêu cầu gửi Cv thoii nhưng mà để tăng thêm sự tin tưởng về mình thì mình cũng có gửi kèm sản phẩm content và design mà mình đã làm.&nbsp;<br>Xong xuôi các thứ thì tiếp đó là phần gửi mail, mình đã viết một cái mail vô cùng là chuyên nghiệp, đọc vào là thấy sự nghiêm túc của mình liền :&gt;. (Trước đó có lần mình cũng gửi mail xin việc nhưng viết phèn quá, may nhờ chị Nguyệt trong CLB chỉ lại mấy chiêu viết hút hồn HR haha).&nbsp;<br><br>Hy vọng là mình sẽ nhận được hồi âm từ phía bên đó ❤️</div><div><br><strong>2. Cảm nhận đọc 1 chương sách<br></strong>Nay khai màn cuốn sách mới rồi haha. Mình đọc cuốn "sức mạnh của tĩnh lặng". Đây là cuốn sách mình vừa mượn được mới đây.<br><br>Mở đầu cuốn sách là chương 1 với tựa "sự yên tĩnh và yên lắng".&nbsp;<br>Tác giả giải thích những khoảng lặng trong cuộc sống, nêu ra góc nhìn của bản thân về việc con người nên tìm cho mình sự yên tĩnh để tâm hồn được thư giãn và sáng suốt hơn.&nbsp;<br><br>Có lẽ là vậy. Mình không ấn tượng lắm mới cách triển khai ý của tác giả, từ đoạn ý nó cứ rời rạc với nhau, không có sự thống nhất. Hơn thế, mọi thứ đều được nói suông chứ không hề có ví dụ hay tác giả mượn vật để người đọc tự ngẫm gì cả.&nbsp;<br>Nội dung xem tổng quát thì có vẻ hay nhưng đọc chi tiết thì thấy hơi nhàm chán.&nbsp;<br><br>Có lẽ nó không phù hợp với mình lắm, ngày mai thì mình vẫn sẽ đọc nhưng chắc chỉ lướt qua xem tổng quát hết cuốn sách.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-11 17:14:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2042828439</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12/1/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2044147339</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận 1 ngày sống và làm việc<br><br></strong>Điều đặc biệt hôm nay mọi thứ được gói gọn vào chiếc video tràn đầy năng lượng này &lt;3. <br><br><strong>2. Cảm nhận 1 chương sách <br></strong>Nay đọc cuốn sách mới "Đời bạn không sống, ai sống hộ", lộc đầu năm mình được tặng khi xuống thăm nhà một người thầy cũ hihi.&nbsp;<br><br>Mình đọc phần đầu tiên "Con người dù trong hoàn cảnh nào cũng có thể tìm được hạnh phúc". Đây là một bài viết rất hay, chạm đúng vào mình.&nbsp;<br><br>Một phương pháp để sống hạnh phúc mà tác giả đã chia sẻ trong bài đó là "Nở hoa nơi tạo hóa đặt bạn". Đôi khi trong cuộc sống không phải cái gì, chuyện gì cũng như ý muốn của mình nhưng nếu biết trân trọng nó và sống một cuộc sống vui vẻ thì chắc chắc bạn sẽ như một bông hoa đang nở hoa.&nbsp;<br>"Tuy nhiên nếu có cố gắng cỡ nào thì cũng sẽ có những ngày không thể khai hoa: Là khi mưa tuôn gió lũ hay thòi điểm nắng hạn khô. Vậy sinh đừng gắng sức tiếp tục nở hoa mà hãy đâm sâu vào lòng đất và khiến chúng vươn tỏa hơn nữa".<br><br>Mình cũng vậy, ngôi trường mình đang học hiện tại là ngôi trường mà trước kia mình luôn cảm thấy ghét bỏ. Không phải nó không tốt mà chỉ là mình đã dành nhiều tình cảm hơn cho một nơi khác. Nhưng càng học mình càng cảm nhận đây như là nhà của mình, nơi đó có những người bạn, người anh, người chị và cả những giảng viên vô cùng dễ thương, đã hỗ Thúy, đồng hành cùng Thúy. Nơi đó cho mình những trải nghiệm, dạy mình trưởng thành hơn. Để rồi mình yêu thương và sống hết mình ở nơi đây &lt;3<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1568422256/83ebecfa2075f01e44be8af419b1abea/Dear_Thanh_Thu_.mp4" />
         <pubDate>2022-02-13 00:59:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2044147339</guid>
      </item>
      <item>
         <title>13/2/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2045192924</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận sau 1 ngày sống và làm việc<br></strong>Một cái sự ê ẩm nhẹ hết người trong ngày hôm nay hic.&nbsp;<br><br>Mới sáng ra mình chạy xe đi mua đồ về thì đã đụng trúng con gà, gà không sao mà mình có sao :((. Cảm nhận một cái sự va đập vô cùng kinh khủng, may mà mình mang áo hoodie dày, thêm đội mũ hiểm nữa chứ không là toang thật. Mình té xe trong hẻm nhà nên cũng không quá nguy hiểm, chỉ bị trầy xước nhẹ.&nbsp;<br><br>Nguyên hôm nay mình bị ê ẩm hết cả người, nghĩ lại thấy cũng kinh thật. Mình kể cho chị nghe thì chị mình nói sao không chạy thẳng tông con gà lun né chi cho té :'&gt;. Khok&nbsp; né theo phản xạ chứ mình cũng không biết.&nbsp;<br><br>Hôm nay cuối tuần rồi, mình đã dành 2 tiếng để setup kế hoạch cho tuần sau, mình cũng đã viết thời gian biểu chi tiết rồi hihi.&nbsp;<br><br>Tối mình có 1 cuộc hợp với ban để bàn kế hoạch cho truyền thông cho cuộc thi. Lần này thì mình không có làm leader nên mình không có host cuộc họp. Trong buổi họp chắc mình chiến spotlight hơi nhiều :'&gt;, có miệng ngồi nói liên tục :&gt;. Chị leader là người ban khác qua nhưng mình để chị làm leader trải nghiệm luôn, mặc dù chị không có nhiều kinh nghiệm làm truyền thông lắm nhưng mà chị rất là trách nhiệm. Mình cũng không muốn chị buồn, để chị ngồi nói mình trong các cuộc họp, nên mình phải ngồi nói nhiều :'&gt;. Chỉ có điều là mình không biết làm sao để gọi mấy bạn hơi im lặng trong cuộc họp mở mic phát biểu, vì mình cũng là thành viên nên chỉ phát biểu ý kiến cá nhận được thui.&nbsp;<br><br><strong>2. Cảm nhận 1 chương sách&nbsp;<br></strong>Nay mình đọc 2 đoạn&nbsp; viết ngắn trong sách "Đời bạn khong sống ai sống hộ".&nbsp;<br>Bài đầu tiên với tựa " Cố gắng hết sức mình là tốt nhưng nghỉ ngơi cũng quan trọng không kém". Một bài viết ngắn nhẹ nhàng mà tác giả muốn cho người đọc hiểu rằng việc quan tâm đến bản thân là vô cùng quan trọng. Nếu để mình mệt thì mọi chuyện mình sẽ không được xuông sẻ, dễ nối nóng với người xung quanh.&nbsp;<br><br>Bài thứ 2 mình đọc là "Bạn không thể tiếp tục sống nếu chỉ có một mình".&nbsp; Xưa nay mình chỉ hay nghê người ta khuyên hãy sống tự lập, chủ động, đừng việc gì cũng dựa dẫm vào người khác. Nhưng trong bài này tác giả khuyên mình nên học cách "dựa vào người xung quanh".&nbsp;<br><br>Theo tác giả thì việc mình tự làm một mình và việc mình viết phân chia công việc, ủy quyền hợp lý phải được cân nhắc ỹ càng. Có những việc mình có thể làm được hoặc làm rất tốt những cũng nên ủy thác cho người khác, vì mình còn có nhiều việc để làm nên không thể ôm nó một mình. Ủy thác là kỹ năng yêu thương bản thân.&nbsp;<br><br>Cuốn sách mình thấy khác hay, nó là những  bài viết ngắn mà tác giả dùng trải nghiệm của mình để viết. Có dẫn chứng, lập luận đưa ra quan điểm vô cùng hay. </div>]]></description>
         <enclosure url="https://media2.giphy.com/media/VycbOlZdLOUj6/giphy.gif" />
         <pubDate>2022-02-14 01:40:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2045192924</guid>
      </item>
      <item>
         <title>15/3/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2049104124</link>
         <description><![CDATA[<div>1. <strong>Cảm nhận 1 ngày sống và làm việc <br></strong><br>Trải qua một ngày được sắp xếp kỹ càng trên giấy là cảm giác thế nào nào?<br>Trước nay mình cũng thường lên kế hoạch một ngày, vạch ra những việc cần làm để tránh quên. Nhưng đó cũng chỉ là kế hoạch tổng quát, chỉ vạch công việc vào những thời gian cố định như sáng hoặc chiều. Còn thời gian giải lao, xem phim các thứ mình cũng không có ghi vào. Tự ép mình nghĩ là việc giải lao, xem điện thoại là vô ích, không viết vào để làm. Điều đó vô tình làm bản thân mất năng lượng, không biết là có giải lao không, rồi giải lao sẽ làm gì. <br><br>Nay mình tự lập kế hoạch chi tiết 1 ngày, học trên lớp xong thì trưa mình sẽ làm gì, chiều thì sẽ làm gì. Mình cũng phân nhỏ thời gian chia việc cụ thể hơn, như việc mình ăn hay tắm cũng được viết vào, cả xem phim thì xem nhiêu phút mình cũng ghi hết :'&gt;. <br><br>Mình thấy cứ lên kế hoạch như vậy rất tốt, trong đầu cũng không thấy trống rỗng không biết làm gì, lúc nào cũng sẽ suy nghĩ hết việc này rồi mình sẽ làm việc tiếp theo là "...". Cứ thế thì đâu mất thời gian lo nghĩ sẽ phải làm gì đâu haha <br><br>--------<br><br>Sáng nay mình học môn "kế toán tài chính", hmm cứ đụng đến mấy môn tính toán này là não mình muốn đóng băng thiệt sự. Hơi buồn ngủ nhẹ :&gt; <br><br>Trưa ăn xong, mình đã ngủ một giấc rồi thế mà không hiểu sao đến chiều vẫn buồn ngủ hic. <br>Đến chiều mình theo kế hoạch sẽ học tiếng anh, ngôi ngâm túc tập trung học đâu tâm 1 tiếng rưỡi thì mình nghỉ.&nbsp; Giải lao mình bật nhạc nhẹ nhẹ thế ngồi ngủ hồi nào không hay :&gt;.<br>Mà cũng không lâu quá, may vẫn dậy kịp lúc tham gia lớp thể chất chiều nay của mình. <br><br>Tối nay thì có chiện đặc biệt khác hơn, hơi vỡ kế hoạch nhẹ. Mình ngồi feedback mấy mấy công chuyện, feedback bài content của mấy ẻm nhỏ trong ban mình. CLB gì chơi lớn quá, mấy đứa mới zô mà bắt chạy chương trình một mình luôn :&gt;. Sẽ tự chủ động hơn, học được nhiều hơn mà nó cũng làm mình hơn rén vì lỡ sai chút là tới công chiện liền. <br><br>Chiều may mình phát hiện ra chuyện mấy ẻm định mời gần 30 đơn vị làm bảo trợ truyền thông, lỡ may mà 20 đơn vị đồng ý cái đưa hết logo họ vào trong ảnh chắc ngồi khok :'&gt;. Mang cản kịp chứ không cũng mệt haha. <br><br><strong>2. Cảm nhận 1 chương sách</strong>&nbsp;<br><br>Nay mình đọc tiếp cuốn sách "đời bạn, bạn không sống ai sống hộ". Tác giả viết thành những bài chia sẻ ngắn, không quá dài, có lẽ vậy mình nay mình đọc cũng được một mớ hh.&nbsp;<br><br>Bài đầu tiên mình đọc là "Hãy đón nhận ngày vui lẫn ngày buồn". Cuộc sống sẽ không phẳng lặng, yên bình chờ mình qua mà cuộc sống sẽ là liên tiếp những ngọn núi bắt ta phải vượt qua. Mình rất đồng ý với quan điểm là "sau khi leo qua đỉnh đèo khổ đau, con người sẽ trở nên mạnh mẽ hơn trước gấp nhiều lần".&nbsp;<br><br>Bài tiếp theo mình đọc là "cuộc sống không dành cho bạn những thử thách vô ích". Đây như là ý cổ vũ cho bài trước, khuyến khích con người vượt qua khó khăn nhưng vẫn con tâm trạng vui vẻ đón nhận.&nbsp;<br><br>Cuốn sách này mặc dù không đào sâu vào vấn đề nào cả, nó là tập hợp những quan điểm, những trải nghiệm của tác giả. Mỗi bài viết ngắn tầm 2,3 trang để làm rõ cho từng lời khuyên, rất nhẹ nhàng cuốn người ta theo.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-15 17:19:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2049104124</guid>
      </item>
      <item>
         <title>16/2/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2051421845</link>
         <description><![CDATA[<div>Điều tuyệt vời hôm nay chính là việc Thúy đã phỏng vấn thành công và đậu khoá học tâm lý phát triển này 🎊🎊. Mình sẽ gọi đây là "điều tuyệt vời đến từ trái tim", mọi thứ mình đều dùng trái tim để nói, dùng sự nghiêm túc của bản thân để hứa.&nbsp;<br><br>Ngay ấy thi đại học mình cũng có cái cảm giác lo sợ, hồi hộp này, bước qua khỏi cuộc thi sẽ là hành trình mới của mình. Hôm nay cũng vậy, cảm giác lo lắng, có chút sợ hãi kèm theo sự quyết tâm và nghiêm túc cao độ, cuối cùng Thúy cũng vượt qua khỏi buổi phỏng vấn và được nhận vào khoá học của cô. Hôm nay cũng là ngày đưa Thúy bước đến một hành trình mới, có những trải nghiệm mới tuyệt vời hơn hihi.&nbsp;<br>----------<br><br>Sáng nay mình vừa xem được chiếc video trên Youtube của anh Hữu Trí. Đó là câu chuyện "dũng cảm đối diện với bản thân, học cách thương mình". Mình nhận ra một điều rằng muốn phát triển bản thân thì cần "dũng cảm", "thành thật" và "kiên trì". Dũng cảm đối diện với vấn đề, cảm xúc của bản thân. Thành thật chia sẻ, đồng cảm và giải quyết vấn đề. Và cuối cùng sẽ là kiên trì theo đuổi đến cùng với những điều mà mình đặt ra. Một thông điệp vô cùng ý nghĩ mình nhận được trước khi bước vào buổi phỏng vấn hôm nay. 3 thứ đó cũng sẽ là hành trang mình mang theo khi bắt đầu khoá học, dũng cảm, thành thật và kiên trì.&nbsp;<br><br>----------<br><br>Hôm nay mình bị xoay vòng cái vụ trọ mới, trọ cũ, cũng chẳng biết đâu mà lần.&nbsp;<br>Nay mình phải dọn đồ ở trọ cũ đi để trả phòng, nhưng mình thì lại chưa lên Sài Gòn. Thế là gọi cho bạn nhờ vào lấy đồ dùm mình đi.&nbsp;<br><br>Người bạn mà hay cười cười nói nói rất chi là vui vẻ thì mình nhận ra là người bạn này chỉ được cái vui vẻ thôi chứ không được gì cả. Nhở nhỏ qua dọn đồ dùm mình thì cần tùy theo tâm trạng, nhỏ lười nên chờ nào hết lười rồi đi :((.&nbsp;<br>Còn người bạn mà có chút nghiêm túc, không hề hước, ít tấu hài với mình thì lại rất nhiệt tình. Nhỏ mặc dù ở quê chưa lên nhưng cũng rất bôn ba giúp mình sắp xếp chỗ để đồ, rồi thông tin này kia. Cực kì tin tưởng và biết ơn rất nhiều.&nbsp;<br><br>Thường mình rất thích chơi với những người nói nhiều, nói zui. Mình cũng hay phải gồng mình lên tấu hề chung cho bằng người bằng ta. Nhưng giờ mình nghĩ mình nên sống với đúng con người mình, một người người luôn coi trọng tình cảm, muốn vui sẽ vui nhưng phải đúng lúc. Mình không quá kỳ vọng vào những mối quan hệ, nhưng vẫn luôn sống hết lòng với nó.&nbsp;<br><br><strong>2. Cảm nhận đọc sách&nbsp;</strong><br><br></div><blockquote>"Sự đẹp đẽ" có thể mua được bằng tiền nhưng "cách sống đẹp" thì không. Sống đẹp là từ tấm lòng cao quý, thái độ kiềm chế, sự sâu sắc tấm lòng biết nghĩ cho người khác. Nói tóm lại đó chính là cách để trái tim toả sáng.&nbsp;</blockquote><div><br>Nay đọc được câu này trong sách thấy đúng với tình huống hôm nay mình gặp ghê. Đúng là cách sống đẹp không phải ai cũng có thể có được, càng không thể dùng tiền mua.&nbsp;<br><br></div><blockquote>Hãy làm cho người khác những gì con muốn người khác làm cho con.&nbsp;</blockquote><div><br>Câu trên thì chỉ người, còn câu này thì chỉ mình. Muốn người khác sống đẹp với mình thì trước tiên mình phải sống đẹp với người khác. Còn nếu người khác không sống đẹp với mình?? Có thể là nên cân nhắc lại mối quan hệ này. </div>]]></description>
         <enclosure url="https://media4.giphy.com/media/AzHfR3nEGNh7LDlakB/giphy.gif" />
         <pubDate>2022-02-16 17:26:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2051421845</guid>
      </item>
      <item>
         <title>17/2/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2054303221</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Cảm nhận 1 ngày sống và làm việc<br></strong>Một ngày hơi bôn ba nhẹ :&gt;.&nbsp;<br>Nay mình rất chi là đau đầu dụ dọn đồ ở trọ cũ đi. Mình đã thuê được trọ mới nhưng phải đến 5/3 mới vào được, mà giờ trọ cũ mình sắp bán mình phải dọn đồ đi gấp :&lt;. Vất vả vậy á chớ chòi.&nbsp;<br><br></div><blockquote><em>Đồ mình để lại trọ cũ cũng được nhưng phải đóng tiền trọ 1 tháng lận, mà giờ còn 2 tuần nữa mình lên lại rồi, đóng tiền tiếp thiệt ko cam tâm mà hic.</em></blockquote><div><br>Nay mình đã năn nỉ nhỏ bạn mình đội nắng qua trọ dọn đồ dùm, nói một hồi nó mới chịu đi. Thế mà chỗ mình xin gửi đồ nhờ thì phải đến tối họ mới có nhà để gửi 🙂.&nbsp; Thêm dụ phòng mình không có chìa khóa cửa nữa. Ôi chời rén ghê.<br><br>Vì mình đi nhờ nên cứ mỗi lần có thêm khó khăn gì là mình lại thấy mệt, não cứ đấu tranh "hay giờ thôi đóng tiền đại đi". Pà Đan nói zới mình "không có chìa khóa thì đi kím người phá khóa, hồi chị cùng phòng của t cũng nhờ bạn kím người cắt lun ổ khóa kìa có sao đâu, muốn dọn thì phải dọn cho bằng được". Nhờ nhỏ nói mình mới thêm quyết tâm dọn cho bằng được, Đan thì không phải người đi dọn trọ cho mình, nhỏ còn đang ở quê. Thế rồi ẻm đi kím sdt ngời cắt khóa ở gần đó gửi cho mình, xong cũ đi kím chỗ để mình gửi đồ nhờ. Chòi oi gớt nước mắt lun á chòi.&nbsp;<br><br>Nhỏ Thư đi dọn phòng cho mình mà ẻm còn đi lạc đường, gọi làm mình sốt sắng ghê. Chỉ mãi mới vào được trọ 😥. Sau một hồi đủ thứ chuyện thì đồ mình cũng được dọn đi thành công.&nbsp;<br><br>Gửi xong Đan nhắn mình "Xong rồi hết lo rồi nhen. Sách để chỗ đó hơi bụi, tuần sau t vào t lấy về trọ t rồi t thổi bụi cho :&gt;". Một câu nói giỡn mà mình gớt nước mắt thiệt, lý ra việc này không ảnh hưởng lắm tới nhỏ, dù không có ở SG nhưng mà nhỏ cũng rất nhiệt tình hỗ trợ mình hic.&nbsp;</div><div><br></div><blockquote>Bà Đan với mình có lẽ là chỉ bạn bè trên công việc, tại bả cùng ban với mình trong CLB. 2 đứa hay giỡn mình là sếp còn nhỏ là "trợ lý" mình :'&gt;. Tại&nbsp; có việc gì mình cũng alo nhờ nhỏ giúp, nhưng bình thường ngoài chuyện công việc ra cũng ít khi 2 đứa ngồi nói chuyện chơi. &nbsp;</blockquote><div><br>Sau chuyện này mình nhận ra một điều là trước giờ mình chưa bao giờ coi trọng những mối quan hệ này, mình luôn cố gắng tìm chơi với những người vui vẻ, hoạt bát, biết tấu hài. Không phải những người trầm tính mình không chơi, mà chỉ là mình sợ cái sự im lặng, trầm lắng của họ kéo mình xuống. <br><br>Nhưng giờ ngẫm lại thì thấy bản thân mình là đứa sống coi trọng tình cảm, đôi lúc cũng có sự trầm lắng nhẹ. Nếu mình như vậy thì việc mình cố chấp tìm kím những người có phong cách sống khác mình chỉ làm cho mình cảm giác không an toàn mà thôi. Chắc vậy nên mới có chuyện mình luôn cảm thấy trống rỗng, thấy bản thân ít mối quan hệ. Đúng là phải tìm những người cùng phong cách với mình thì mới thấy được sự vui vẻ và thấy an toàn trong mối quan hệ đó. <br><br>Cũng chuyện hôm qua, chuyện trọ mới mình cũng nhận được sự hỗ trợ từ một người bạn sống rất tình cảm, bả không mặn để chọc mình cười nhưng bả rất nghiêm túc với mình, cần là sẽ giúp hết sức. Mối quan hệ này trước đây mình cũng không đặt nó trong lòng, chỉ xem là xã giao, mà giờ thì mới hiểu. Thôi mai mốt mình được ở chung với ẻm rồi, sẽ sống tốt hơn với ẻm hihi. <br><br>------<br>Em vẫn còn nhớ chị Minh viết một câu trong video kìa là "mây tầng nào sẽ gặp mây tầng đó", không cần vội vàng mà cũng đừng cố chấp tìm kiếm mối quan hệ gì cả, người cần gặp sẽ được gặp và sẽ trở thành bạn của em. Qua dụ trọ mới, trọ cũ này cũng làm em hiểu hơn về bản thân em, biết nên trân trọng những người nào đối tốt với mình &lt;3 <br><br>----------<br>Qua em lại được học môn hành vi khách hàng, chòi oi đúng hay. Cô dạy phải nói là mê mệt, không dám dừng nghe phút nào lun ạ. <br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1498372757/384d67a9168dcb57d5cba5496573ba6d/Capture.PNG" />
         <pubDate>2022-02-18 00:33:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2054303221</guid>
      </item>
      <item>
         <title>18/2/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2055702794</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Điều đã làm được?</strong><br><br>- Đã quyết đoán một lần.<br>Lúc sáng mình phải đi chuyển tiền hôm qua mà Thư Dương đã trả cho chú phá khóa phòng để dọn trọ dùm mình. Mình đang suy nghĩ có nên chuyển tiền trả thêm tiền công cho nhỏ để cảm mơn hay không, vì sau này lên lại Sài Gòn mình kiểu gì cũng gặp nhỏ rồi dắt đi ăn cảm mơn. Nghĩ một hồi, mình cũng đi hỏi chị mình nhưng mà chờ rep lâu quá, mình quyết định luôn là sẽ chuyển cho thêm tiền cảm mơn. Quyết định xong rồi thì mình không hề suy nghĩ tới hay cảm giác hối hận gì cả. Nên đây cũng là điều mình cảm thấy mình làm được nhất trong hôm nay. Bình thường thiếu quyết đoán quá nên cũng dây dưa, suy nghĩ không dứt.<br><br>- Tập trung 100% khi tham gia lớp học phát triển bản thân tối nay.<br><br>- Đã dám giơ tay phát biểu trong lớp.<br>Tuy nhiên do giơ hơi chậm nên mình không có được gọi. Lúc cô hỏi xong mình không dám giơ tay liền tại mình sợ suy nghĩ mình chưa có rõ ràng, lúc lên nói có khi không biết nói được gì.<br>Mà lúc cuối giờ phát biểu cảm nhận, may quá là mình được cô Linh gọi phát biểu đầu tiên. Lần này mình cũng đã rút kinh nghiệm lần trước, giơ tay liền chứ không chờ não định hình ra câu trả lời haha. Nói chung được phát biểu là vui nhất rồi :V.<br><br><strong>2. Điều chưa làm được. Cách khắc phục?</strong><br><br>- Phá vỡ kế hoạch đặt ra ban đầu<br>Hôm nay mình đã có kế hoạch làm việc rất cụ thể rồi, sáng mình học trên lớp, chiều sẽ làm một số việc mình đã đề ra. Tuy nhiên đến chiều mình đã mất 1h đồng hồ để đi chỉ cách dùng mail merge cho mấy nhỏ em ở CLB của mình. Rồi mình cũng sợt nhớ ra có 3 bài content chưa viết mà hôm nay đã là deadline. Thế là mình nghĩ thôi khong thể theo kế hoạch được rồi, nay hải viết bài thôi. Tuy nhiên vi không tập trung nên mình chưa viết được gì. Việc theo kế hoạch ban đầu cũng chưa xong được. Vậy là buổi chiề đi tong không làm được việc gì cả.<br><br>=&gt; Cách khắc phục: Mình nên quản lý công việc kỹ hơn, những phần việc dù là nhỏ nhất cũng nên đưa vào kế hoạch. Nên tuân thủ đúng theo kế hoạch đã đề ra. Như lúc chiều mình có thể làm việc theo kế hoạch, còn bài content chưa viết thì có thể sắp xếp thời gian, tranh thủ làm thì cũng có thể xong được chứ không cần gì cắt qua thời gian của việc khác.<br><br><strong>3. Câu nói khích lệ bản thân?</strong><br><br>Không sao mọi việc đều sẽ ổn, ngày mai sẽ biết cách quản lý mình tốt hơn hôm nay 😘<br><br><strong>4. Cảm nhận 1 chương sách </strong><br><br>Nay mình đọc "Nụ cười chữa lành trái tim người đối diện". Khi bạn cười khó khăn việc gì cũng có thể giải quyết và trở nên tốt đẹp. Tâm hồn của người nhận nụ cười cũng trở nên phong phú.&nbsp; Mình cảm thấy cười luôn là tốt, hoá giải những tình huống khó đỡ trong cuộc sống. Như lúc mình làm gì đó sai, ba sắp la thì mình đã kịp nở một nụ cười thiệt tươi, và nói đùa đùa cho không khí bớt căng thẳng lại, ba mình cũng dịu đi không có mắng nữa haha.&nbsp;<br><br>Tuy nhiên thì mình cũng không biết cách làm sao để khống chế cảm xúc trong những tình huống khó chịu mà nở nụ cười. Lúc sáng mình đã cãi nhau với chị, thiệt là tức mà chị mình nói chuyện không đâu vào đâu, cứ làm mình phải tức điên lên mới chịu được. Mình đã không nét được cục tức mà đã nhắn liền một tin nhắn thiệt dài để nói rồi sau đó cũng out khỏi mess luôn.&nbsp;<br><br>Mình cũng thấy mình hơi nóng giận, nhạy cảm với lời nói của chị mình. Nếu mà lúc đó nhẹ nhàng cười 1 cái cho qua thì cũng không phải cãi nhau.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-18 17:59:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2055702794</guid>
      </item>
      <item>
         <title>19/2/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2056678953</link>
         <description><![CDATA[<div><br>1. Điều đã làm được?<br>- Tự tin chia sẻ quan điểm của mình trong buổi họp thảo luận tối nay của CLB.&nbsp;<br>- Làm việc tập trung, có lên kế hoạch cụ thể, rõ ràng để tuân theo.&nbsp;<br>- Viết xong 3 bài content để kịp gửi cho leader. Mình tập trung nên đã viết khá nhanh, chỉ mất 1h.&nbsp;<br>- Vẽ xong tranh mà cô yêu cầu. Mình cảm thấy khá hài lòng với nó hihi, nhìn tranh là thấy nhà liền.&nbsp;<br>- Đã mở nhạc nhảy 1 bài lấy năng lượng trước khi làm việc. Lâu lắm rồi mình không có nhảy, cũng ko có làm gì để kéo năng lượng cho mình. Hôm nay nhảy hơi lúng túng nhưng mà tâm trạng cũng tốt hơn. 💜<br><br>2. Điều chưa làm được. Cách khắc phục?<br><br>- Sáng mình còn phá vỡ kế hoạch để đi xem phim hic. Phút trước lập kế hoạch, phút sau bị phim kéo đi 😢. Từ mai mình sẽ làm chủ bản thân tốt hơn. Cụ thể hơn từ ngày mai 20/2 Thúy xin hứa sẽ chỉ xem Youth giải trí dưới 2h. (Nói ít làm nhiều, mình sẽ chỉ nói đúng 1 câu hứa này thôi nhất định mình sẽ làm được).<br><br>- Nảy họp mặc dù mình đã nói thẳng ý kiến của mình, nhưng mà làm hơi gây gắt với team chuyên môn. Mình cảm thấy khó khăn khi phải làm việc chung với người có cái tôi cao. Rõ ràng là Tài không chịu nghe ý kiến của người khác, ngay cả ý kiến kiến của đàn anh mà Tài cũng không nghe, cứ cố gắng bao biện cho mình. 6 người ngồi nói, phân tích lợi hại của vấn đề rồi vậy mà Tài cứ khăn khăn cho là mình đúng. Ngồi 2 tiếng đồng hồ rốt cuộc Tài cũng đâu chấp nhận hay nghiêm túc lắng nghe ý kiến mọi người đâu. Vậy nên mình mới làm gắt lên.&nbsp;<br>Chuyện này mình không sai nhưng điều mình cảm thấy mình chưa được ở đây là làm gắt lên nhưng cũng không thể giải quyết được, làm không khi càng căng thẳng hơn. Hiện tại mình chưa biết làm cách nào mới tốt nữa, nói nhẹ cũng nói rồi mà người ta đâu có nghe.&nbsp;<br><br>- Mình đã thức quá khuya để giờ tận 12h vẫn còn ngồi viết nhật ký 😢. Như vậy là không tốt. Mấy nay mình không sắp xếp thời gian hợp lý nên dẫn đến chuyện mình thức quá khuya. Từ mai mình sẽ sắp xếp thời gian lại, không để việc lạ, việc đột xuất ảnh hưởng quá nhiều đến mình.&nbsp;<br><br>- Chưa gọi nói chuyện với Hany :'&gt;. Hang là bạn của mình, mình với nhỏ lâu r chưa nói chuyện, định bụng tối nay mình sẽ gọi nhưng mà mình đã chần chừ. Mình lo nhỏ bận việc gì đó, với bình thường 2 đứa mình cũng ko có tự nhiên gọi cho nhau. Chỉ là nay mình cảm thấy nên gọi nói chuyện để chia sẻ niềm vui trong 1 tuần qua, vừa tốt cho quân hệ vừa tốt cho cảm xúc.&nbsp;<br>Thoi mai mình sẽ gọi cho Hany để nói chuyện.&nbsp;<br><br>3. Câu nói khích lệ bản thân?<br><br>Lời nói thể hiện giá trị bản thân, nếu như đã hứu thì phải làm như thế mới tạo được giá trị cho mình.&nbsp;<br><br>4. Cảm nhận 1 chương sách&nbsp;<br><br>"Hy vọng là tốt nhưng điều quan trọng là bạn có giữ được hy vọng đó đến cùng không". Hôm nay mình đã đọc được ý này trong sách.&nbsp;<br><br>"Mất đi hy vọng cũng giống như mất đi ý chí sinh tồn vậy. Nếu bạn có thể vực dậy trái tim mình, dù cho có trải qua bao nhiêu tình huống khổ đau bạn vẫn có thể chịu đựng được đến cùng." Nuôi dưỡng niềm hy vọng và duy trì nó để biết nó thành động lực sống cho mình. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-19 17:25:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2056678953</guid>
      </item>
      <item>
         <title>20/2/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2057492599</link>
         <description><![CDATA[<div>1. Điều bạn làm được trong ngày hôm nay.<br><br>Hôm nay mình trải qua một ngày tốt mà cũng không tốt lắm. Mình kiêủ lúc thì hơi ăn hại lúc thì lại rất được việc.&nbsp;<br><br>Điều mình làm được hôm nay là:&nbsp;<br>- Học phát âm tiếng anh chắc chắn được 4 chữ cái. Điều này cũng là niềm vui cho mình hehe. Chuyện học phát âm này khiến mình mệt mỏi rất nhiều. Tuy nhiên thì vẫn luôn cố gắng, nay học được 4 âm ngày mai tiếp 4 âm nữa cứ từ từ thế sẽ tốt lên thoii.&nbsp;<br><br>- Làm vườn.&nbsp;<br>Bình thường có chị là chị mình sẽ làm, mình là đứa hơi vô dụng không biết làm gì cả (mình cũng xem như vậy luôn chứ không cần người khác nói haha). Lúc nào mình cũng hay đùa "trồng rau đúng nghề của chị 3 rồi :'&gt;". Nhưng giờ "Thúy đã nóii nghiệp chị :v". Mình cũng cảm thấy nên làm gì đó với cái công sức mà chị mình đã bỏ ra&nbsp; trước đó, chứ không là nó lại thành bãi hoang tàng không chút sức sống.&nbsp;<br>Chiều nay mình đã ngồi nhổ cỏ, xới đất trong luống rau, rồi cũng cấy thêm búp sú nữa. Mình làm đâu chừng 2 tiếng á. Tưởng là mệt nhưng không mình cảm thấy rất thú vị, vui trong lòng á chòi. Cái vùng cỏ xanh thì lấn lướt rau cải, lá khô rụng thì đầy vườn nhưng thiếu sức sống vô cùng nhưng sau hồi dọn xong mọi thứ như được sống lại. Luống rau cải cũng đâu ra đấy, gọn gàng, sạch để. Cái vườn nhìn vô cùng thích mắt. Ngày mai mình sẽ tỉa rau nữa, vậy thì sức sống của cái vườn mình sẽ khôi phục lại liền ^^.&nbsp;<br><br>- Ngồi tận 2 tiếng đồng hồ để điền form xin làm thực tập marketing tại Agency kia (công ty này cũng khá gần chỗ mình trọ). Mình cảm thấy đây là môi trường tốt để mình có thể học kiến thức marketing. Vì công ty cũng khá non trẻ, nên có vẻ hok coi trọng chuyện bồi dưỡng thực tập sinh để lên làm nhân viên cho mình.&nbsp;<br>Tin tuyển dụng này cũng khá lâu rồi, mình không chắc là giờ họ còn tuyển không nhưng mà cứ điền form địa thôi biết đâu họ đang tìm người. Hy vọng mọi thứ sẽ tốt &lt;3 .&nbsp;<br><br>- Đọc sách liên một mạch gần 1 tiếng đồng hồ.&nbsp;<br>Sách nay mình đọc đúng hay, là sách về trải nghiệm sống nhưng mà cuốn như tiểu thuyết vậy á.&nbsp;<br><br>2. Điều chưa làm được và cách khác phục.&nbsp;<br>- Tinh thần mình phụ thuộc thời tiết ghê.&nbsp;<br>Nay trời chiều vô cùng nóng nực, đã cố gắng tìm một chỗ mát rồi nhưng mà vẫn không chịu được cái không khí vô cùng nực đó. Lý ra phải học nhưng vì tinh thần mình bị cái thời tiết kéo xuống thế là lại ngồi làm chuyện tàm xàm không được gì. Lap mở rồi lại tắt, cơ bản là mình không thể nào tập trung được ghét ghê chứ.&nbsp;<br><br>=&gt; Cách khắc phục: lúc lên kế hoạch mình phải cân nhắc nên làm việc gì thì phù hợp nhất. Cái sự nóng đó mà bắt đi nghe giảng, học ở onl thì không ổn thiệt sự.&nbsp;<br><br>3. Một câu nói khích lệ bản thân&nbsp;<br><br>Vạn sự tùy duyên, có thể mình không phù hợp với bên này nhưng sẽ rất phù hợp với bên khác. Cứ từ từ mà tìm và hãy luôn tin vào khả năng của mình.<br><br></div><blockquote>Mình gửi CV đi nhiều rồi nhưng cũng không nhận được hồi âm gì hic.</blockquote><div><br>4. Cảm nhận 1 chương sách đã đọc.<br><br>"Đừng đợi kiếp sau mới quan tâm nhau". Cuốn sách này đúng hay, câu chuyện cùng nhẹ nhàng, thông điệp sâu lắng.&nbsp;<br>Mình đọc chương đầu nói về gia đình.&nbsp;<br>Đúng là không ai tốt với mình bằng gia đình của mình cả. "Đừng vì một người xa lạ mà bỏ gia đình của mình", "đừng vì một người xa lạ mà bỏ đi lẽ sống, đam mê và con đường mình đã chọn. Bởi chỉ có thể hạnh phúc khi được là chính mình". Có lẽ tác giả đã trải qua sự mất mát, sai lầm mới có thể viết ra được như vậy.&nbsp;<br><br>Cuốn sách đúng hay, câu chuyện nhẹ nhàng nhưng bài học thì đánh mạnh vào não mình. Đọc thêm mai mốt nữa chắc xong luôn quá. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-20 17:33:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2057492599</guid>
      </item>
      <item>
         <title>21/2/2022</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2059753951</link>
         <description><![CDATA[<div>1. Điều bạn làm được trong hôm nay&nbsp;<br><br>- Học tiếng anh: Mình đã ngồi học phát âm 1,5 tiếng cực kì tập trung vào lúc sáng. Đúng giờ học hiệu xuất nhất từ trước tới chừ haha.&nbsp;<br>- Lập kế hoạch rõ ràng ngay từ ban đầu. Trước khi bắt đầu vào việc thì mình đã dành 1h để xem, đánh giá lại kế hoạch tuần trước, sau đó thì đặt mục tiêu và lập kế hoạch tổng trong tuần này. Mình cũng lên plan cực kì chi tiết cho hôm nay.&nbsp;<br>=&gt; KQ: Tưởng là rập khuôn quá mức nhưng không mình thấy thoải mái<br>&nbsp;vô cùng, có năng lượng để làm việc tiếp theo nữa. Với cả mình đã rút ra kinh nghiệm từ những lần lên kế hoạch trước là mình quá tham việc, cứ xếp quá nhiều chuyện cho bản thân sau đó thì không hoàn thành được, dẫn đến nản lòng.&nbsp;<br>- Vẫn liên tục động não trong lúc học PTBT.&nbsp;<br>Lớp đông quá nên nhiều khi cô hỏi một câu mà mấy chục cánh tay giơ lên. Cơ hội mình được mở mic nói là thấp zô cùng. Tuy nhiên mình cũng không thấy buồn hay nản, mình tự viết câu trả lời của mình ra giấy, tự động não suy nghĩ. Rồi lắng nghe người khác nói về chuyện của họ nữa, cũng rất thú vị.&nbsp;<br><br>- Nghiêm túc giải quyết vấn đề.&nbsp;<br>Ban mình cũng gặp chuyện rồi. Drama nhẹ, nếu không giải quyết chắc sẽ bùm lớn.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-22 03:24:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2059753951</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22/2/2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2061000316</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Điều mình làm được trong hôm nay. <br>- G</strong>iặt đồ cho ba. Một chuyện nhỏ thôi nhưng mà mình cũng vui vẻ lắm hihi. <br>- Mình đã đọc được 50 trang sách. <br>- Mình đã hoàn thành xong bài test mà cô giao sau buổi học PTBT. Bài mình làm cục tức kì chi tiết, đúng những câu hỏi tự vấn cực cao. Nhờ chuyện làm test mà mình cũng đã hiêủ bản thân hơn chút. Hiểu vì sao ngày đó mình lại buồn, lại khóc. Hiểu tại sao mình lại hành động như vậy. <br><br><strong>2. Điều m chưa làm được? <br></strong>- Mình chưa thật sự nghiêm túc, chăm chú lúc học. <br>Mình đã không sửa được thói quen nữa rồi. Lúc trước khi mà học mấy môn tính toán như kế toán, tài chính,... Học tới là mình lại như một con a đầu rơi từ trên trời xuống không hiểu chuyện gì cả. Mình rất buồn ngủ, và chán thiệt sự khi học "kế toán tài chính". Thế là theo thói quen cũ mình hết ngủ gật rồi lại lướt fb xem chuyện tào lao. <br><strong>3. 1 câu nói khích lệ bản thân <br></strong>Bình tĩnh tự tin nhất định sẽ xong. <strong><br>4. Cảm nhận 1 chương sách đã đọc hôm nay. <br><br></strong>Cảm nhận một chút buồn nhẹ. Mình đọc cuốn sách mà bạn mình đưa hổm nhỏ đi Sài Gòn. Tựa sách là "Đừng đợi kiếp sau mới quan tâm nhau".&nbsp;<br><br>Nghe là thấy màu gì đó hơi buồn ở đây rồi. Chương hôm nay mình đọc là "gia đình" và "Những điều đã từng, những người đã từng".&nbsp;<br>Gia đình vẫn luôn là nơi mà con người ta tìm về để thấy được những ký ức vui vẻ. Gia đình không chờ bạn thành công, gia đình vẫn sẽ ở đó nhưng có đủ người hay không thì chưa biết được. Nên tác giả cũng khuyên nếu muốn làm gì thì hãy làm ngay "đừng chờ kiếp sau mới quan tâm nhau".&nbsp;<br><br>Những điều đã từng, những người đã từng. Mình vừa đọc được 2,3 câu chuyện đầu chương. Tác giả về về bạn và chó. Có sự so sánh nhẹ thật sự. Với bạn: Có những mối quan hệ dù là đã từng rất thân, từng ăn nằm cùng nhau, từng xem nhau như ruột thịt nhưng rồi sự xa cách đã làm cho những mối quan hệ đó trở nên nhạt dần đi. Những khó khăn của cuộc sống khiến họ xa nhau. Với chó,&nbsp;<br>&nbsp;người ta chỉ xem như đồ vật nó lại luôn sẵn sàng trung thành từ đầu đến cuối, sẽ mềm và cũng dễ tha thứ. Vì tựa sách buồn nên ắt hẳn câu chuyện sẽ buồn. Không sai con chó đã chết, nớ đã chết vì người chủ, người nói yêu thương nó hết mực nhưng vì hoàn cảnh đã bán chó đi. Để rồi khi hối hận cũng không kịp, nhận về chỉ là một con chó chết ỉu.&nbsp;<br>Mình cũng hơi buồn khi đọc câu chuyện này. Nên mới nói "có không giữ mất đừng tìm". Mình sẽ tập quan tâm đến mọi người nhiều hơn.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-22 17:07:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2061000316</guid>
      </item>
      <item>
         <title>23/2/2022 - CẢM NHẬN BUỔI HỌC THỨ 3</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2065513198</link>
         <description><![CDATA[<div>Cảm nhận buổi học thứ 3 của mình :3</div><div><br></div><div><strong>1. Điều ấn tượng và ghi nhớ nhất thông qua bài học hôm nay là gì? Viết rõ ràng, chân thật, súc tích.</strong></div><div><br></div><div>Em ấn tượng với câu nói của cô là “Những thứ mua được bằng tiền đều rất rẻ mạc. Con người có phẩm chất, có giá trị riêng và không thể dùng tiền để đo được. Nếu ai đặt mục tiêu sống cho mình là tiền thì họ không có giá trị gì cả”. Đúng là tiền có thể giải quyết được một số vấn đề cho mình nhưng tiền không phải là giá trị để mình theo đuổi.&nbsp;</div><div><br></div><div>Em cũng rất ấn tượng với câu châm ngôn mà cô nói nữa ạ. “Việc hiểu biết bản thân, việc chiến thắng bản thân là 2 việc quan trọng nhất và cũng là khó khăn nhất”. Chiến thắng rồi thì sẽ tự tin, có đánh chết mình cũng sẽ tự tin &nbsp; được ^^. Giờ em đang tìm sự tự tin cho mình, muốn tự tin thì sẽ phải hiểu bản thân và chiến thắng bản thân. Nên đây sẽ là mục tiêu sống của em trong thời điểm hiện tại.&nbsp;</div><div><br></div><div>Qua bài học hôm nay em đã có cái nhìn rõ ràng hơn, xác định được ranh giới cả 3 kiểu người. Người luôn tự tin, tiêu cực, người luôn muốn an toàn, người luôn tự tin, quyết tâm chiến thắng mình. Nhìn rõ được rồi thì mình sẽ biết cách tiến lên phía trước đúng không ạ?</div><div>Em sẽ ghi nhớ rõ đặc điểm của con cá KOI số 3, để mình tiến đến đó.</div><div><br></div><div><strong>2. Nhìn nhận bản thân một cách chân thực, hiện tại bản thân là con cá KOI số mấy? Hãy giải thích vì sao? Hiện tại mục đích sống của bản thân là gì?</strong></div><div><br></div><div>Theo cảm nhận của em thì con cá số 1 vô cùng tiêu cực, nó không bao giờ nghĩ nó sẽ phải tiến lên phía trước, vượt qua khỏi vùng an toàn. Con cá số 2 thì khác, mặc dù hay từ bỏ, không dám chạm tới giới hạn của mình nhưng ít nhất nó đã luôn khao khát phát triển bản thân nên mới có chuyện là chăm chỉ, cố gắng chỉ là nó thiếu đi cảm đảm và niềm tin vào bản thân.</div><div><br></div><div>Nên nếu nhìn nhận chính xác thì em là con cá KOI số 2 đó ạ. Chỉ riêng cái điểm “bao bọc bản thân” là em không có. Em có đôi lúc hơi tiêu cực, hay tự trách mình nhiều và cảm thấy chán ghét bản thân (điểm này chắc của con cá số 1).&nbsp;</div><div>Em nghĩ mình là con cá KOI số 2 là bởi vì trong con người em vẫn luôn nuôi dưỡng ý chí chiến thẳng, muốn phát triển bản thân mình. Nhưng em lại không biết làm như thế nào, không có kế hoạch rõ ràng nên dẫn đến việc em thường rất hay từ bỏ, nản lòng khi gặp khó khăn gì đó. Đặc biệt hơn là em không có niềm tin vào bản thân mình, mỗi khi có cơ hội vượt qua giới hạn của mình thì em sẽ chần chừ suy nghĩ, sợ hãi, sợ bản thân sẽ không làm được. Để rồi cũng từ bỏ luôn cơ hội đó.&nbsp;</div><div><br></div><div>Lúc trước em định rời khỏi CLB của mình, lý do mà em nói với mọi người là do em cảm thấy quá áp lực, môi trường đó không phù hợp với em, sắp tới em có việc khác phải làm nên không có thời gian ở CLB nữa đâu. Đó là em nói với người khác thôi chứ thật ra là em đang sợ, em sợ mình không gánh nổi trọng trách là leader của team truyền thông, không quản lý, không truyền được cảm hứng tới 10 bạn gen mới. Dấu hiệu của con cá KOI số 2 không dám bước ra khỏi vùng an toàn :((.&nbsp;</div><div>Tuy nhiên thì vẫn may vì sự trách nhiệm của mình, em đã quyết định ở lại, tự tìm cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi đó. Đến giờ thì cũng không còn sợ nhiều như trước nữa, em vẫn luôn cố gắng hỗ trợ các thành viên mới hết mình. Trải nghiệm này đúng đã dạy cho em rất nhiều bài học.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong><em>Mục đích sống hiện tại của em là: </em></strong>Hiểu và chiến thắng bản thân mình. Em biết rõ tại sao em chỉ mãi là con cá số 2 không thể lên con cá số 3 được. Là em hiểu bản thân, em không tin tưởng vào mình. Nên mục đích hàng đầu của em sẽ làm phải hiểu được mình và đặt niềm tin vào nó. Tin rồi thì sẽ dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn tiến tới đích sống tự tin, độc lập.&nbsp;</div><div><br><br></div><div><strong>3. Bản thân sẽ nỗ lực như thế nào để trưởng thành và trở thành con cá KOI&nbsp; &nbsp; số 3 trong tương lai? Viết quyết tâm và ý chí của bản thân là gì? Bản thân mong muốn trở thành người như thế nào trong tương lai, vì sao, vì mục đích cuối cùng là gì?</strong></div><div><br></div><div>Em sẽ nỗ lực để trưởng thành và trở thành con có KOI số 3, tự tin, độc lập và khiêm tốn bằng cách:&nbsp;</div><ul><li>Sống có mục tiêu và kế hoạch mỗi ngày.&nbsp;</li><li>Nói là làm, không được thất hứu với mình.&nbsp;</li><li>Tạo và duy trì thói quen tốt. Hiện tại thói quen hằng ngày em cần phải luyện cho mình đó là <strong><em>đọc sách, dậy sớm, sống có kế hoạch.&nbsp;</em></strong></li><li>Liên tục tạo thử thách và cho bản thân trải nghiệm những điều mới mẽ. Thúy không thích hát, Thúy không thích nhảy, Thúy không thích tập thể dục, Thúy không thích học môn tính toán, Thúy không thích tham gia mấy cuộc thi, Thúy không thích gọi điện nói chuyện với người không thân. Vậy thì chừ em sẽ thử làm tất cả chúng nó.&nbsp;</li><li>Tìm kiếm tri thức mới để nâng trình bản thân. Em sẽ học tiếng anh để tăng thêm cơ hội thực tập ở các công ty, em sẽ học kiến thức marketing để bản thân tự tin đăng ký tham gia cuộc thi học thuật. Tổng kết lại là học để tìm thêm trải nghiệm và cơ hội cho mình phát triển.&nbsp;</li></ul><div><br></div><div>Thúy nói được thì sẽ làm được, quyết tâm không lừa mình.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong><em>Em mong muốn trở thành người như thế nào trong tương lai?&nbsp;</em></strong></div><div>Em mong sẽ trở thành một người tự tin, độc lập, luôn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc mỗi ngày. Người có thể thích nói là nói, thích ăn là ăn, thích đi là đi, thích làm là làm, người sẽ không chịu bất cứ tác động nào từ suy nghĩ của mình và người khác. Người có thể truyền được cảm hứng cho người khác.&nbsp;</div><div>Em mong muốn điều này có lẽ xuất phát từ tình trạng hiện tại của em, em không&nbsp; cảm thấy vui và hạnh phúc khi đi hết một ngày. Cảm giác có sự bất an, mệt mỏi.&nbsp;</div><div>Và vì một lý do đặc biệt khác là em muốn sống cho gia đình của mình. Em phải phát triển bản thân, em phải tự tin, em phải vui vẻ, hạnh phúc thì mới mang lại niềm vui và hạnh phúc cho ba của em.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong>4. Sau 3 bài học cùng với Chuyên gia, bản thân đang áp dụng những điều đang được học như thế nào trên bản thân mình? Và cảm nhận của bản thân là gì khi đang được học tập và rèn luyện cùng Chuyên gia và chương trình? Đã có điều tiến bộ nào trong bản thân? Và quyết tâm và tấm lòng học tập của bản thân trong tương lai là gì?&nbsp;</strong></div><div><br></div><div><strong><em>Sau 3 buổi học với cô, em có áp dụng được một số điều lên bản thân mình là:</em></strong></div><ul><li>Không nói lời cay đắng, tiêu cực với mình.&nbsp;</li></ul><div>Em là người nhạy cảm và rất hay suy nghĩ, nên rất dễ hơi vào suy nghĩ tiêu cực. Nhưng từ lúc học xong bài 1 em luôn dặn mình và kiểm soát không để bản thân nói lời tiêu cực. Như mới hôm trước ông chủ trọ em đã ép bắt mấy đứa nộp đủ thứ tiền, vì không hợp lý nên bọn em có xảy ra tranh cãi với ông chủ. Lúc đó khá hoảng vì em mới vừa chuyển tiền cọc nhà cho chủ, giờ lại vậy không chừng mất luôn tất cả. Em cũng giận bản thân ghê vì không đọc kỹ hợp đồng rồi mới chuyển cọc, làm giờ nảy sinh ra thêm mớ chuyện. Cũng hối hận vì sao chuyển cọc trọ quá sớm, biết đâu chừng trường quay ra cho học online tiếp thì phải khóc luôn không. Giận vậy thôi nhưng em không có dằn vặt, nói lời tiêu cực với mình. Em cố giữ bình tĩnh, cố gắng suy nghĩ cách cùng với bạn để giải quyết vấn đề đó. Em cũng nghĩ thông luôn chuyện mình sẽ bị mất cọc ngay và luôn. Lúc sau đó em đi hỏi bạn thì mới phát hiện ra số tiền phát sinh thêm đó là hoàn toàn hợp lý, không có ai ép gì mình cả. Thế là may bọn em đã thương lượng, hòa giải được với ông chủ trọ.&nbsp;</div><div><br></div><ul><li>Suy nghĩ kỹ trước khi nói ra, đảm báo 4 yếu tố khi nói (nói cho ai nghe? nói khi nào? tình huống lúc đó như thế nào?&nbsp; nói nội dung gì? diễn đạt sau?)</li></ul><div><br></div><div>Ngay lúc sau khi học xong buổi 1 về lời nói, em có tham gia một buổi họp thảo luận về chương trình đang chạy trong CLB. Là bàn về nội dung chương trình với ban khác, có 1 điểm mà tất cả mọi người đều cảm thấy có vấn đề tuy nhiên team nội dung vấn cố chấp giữ ý kiến của mình. Buổi họp đó khá là căng thẳng anh Hào người đứng đầu và thêm các anh chị khác cũng có chức vụ quan trọng trong CLB đã cố gắng đưa ra ý kiến khuyên giải ban nội dung nên thể lệ chương trình một chút. Trong đó cũng có ý kiến của mình. Tuy nhiên dù mọi người có nói thế nào đi chăng nữa, ngồi gần 2 tiếng phân tích tất cả điểm thiếu sót trong nội dung đó rồi, vậy mà bạn leader vẫn không thay đổi, cứ giữ khư khư ý kiến mình. Em cũng tự nhận là em đã không đủ bình tĩnh trong lúc đó để có thể thảo luận nữa. Lúc đó em đã nóng giận mà mở mic nó “Nói cũng đã nói hết rồi những m chưa thật sự nghiêm túc lắng nghe và suy nghĩ ý kiến của mọi người. Không cân nhắc lợi và hại mà cứ giữ mãi ý kiến đó của mình”. Sau câu nói đó bọn em không cãi nhau trực tiếp mà chỉ là thể hiện sự tức giận thông qua lời nói của mình.&nbsp;</div><div><br></div><div>Này là bản tính trước nay của em, trong tình huống đó em đã không giữ bình tĩnh lại để suy xét, và nghĩ ra thêm cách khác. Em chưa áp dụng được bài cô dạy vào. Tuy nhiên thì mấy hôm nay em cứ luôn nghĩ mãi về vấn đề đó, lúc đầu thì hình như mình đúng nhưng nghĩ kỹ lại thì không đúng lắm. Ý kiến của bạn không phải không tốt, chỉ là nó hơi mạo hiểm và anh Hào - fouder của clb cũng không đồng ý. Mình lại không suy nghĩ thấu đáo, chỉ được cái hùa theo số đông. Nói ra nhưng không dùng tấm lòng để nói rồi :&lt;.</div><div>Sau chuyện này cũng là bài học cho em. Đây cũng là điều em nhận được từ bài giảng của cô, mặc dù là em chưa có áp dụng vào được bản thân mình.&nbsp;</div><div><br></div><div>Năng lực suy nghĩ và mục đích sống thì kế hoạch như em đã viết, em sẽ hoàn thành và kể lại kết quả cho cô nghe sau ạ ^^.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong><em>Cảm nhận của bản thân là gì khi đang được học tập và rèn luyện cùng Chuyên gia và chương trình.</em></strong></div><div>Em thấy mình được khai sáng rất nhiều vấn đề luôn ạ. Có những điều mà trước nay mình không hề quan tâm tới nhưng nó lại là một phần ảnh hưởng tới mình. Như chuyện lời nói, và những suy nghĩ của bản thân ấy ạ.&nbsp;</div><div><br></div><div>Ngoài học trên lớp thì việc làm bài test cũng là lúc em nhận ra được rất nhiều điều. Mấy câu hỏi cô đặt ra làm em phải nhớ lại từng trải nghiệm trong quá khứ, sau đó thì đem ra phân tích lại. Phân tích rồi mới nhận ra được vấn đề, chuyện cũ như lại có phát hiện mới.&nbsp;</div><div><br></div><div>Việc học với cô thì trên cả tuyệt vời luôn ạ. Cứ mỗi lần em thấy cô là thấy một nguồn năng lượng vô cùng lớn, cô vui vẻ, cô nhanh nhẹ, cô hài hước. Nên lần nào học em cũng đều thấy vui hết.</div><div><br></div><div><strong><em>Đã có điều tiến bộ nào trong bản thân?</em></strong></div><div>Điều tiến bộ mà em nghĩ đó chính là dám đối diện và nói thật với lòng mình.&nbsp;</div><div>Còn về sự thay đổi từ các bài học thì em cũng chưa rõ lắm, có là sự thay đổi nhỏ trong suy nghĩ để mình bớt tiêu cực lại. Do bài mới học, thời gian cũng ngắn em chưa có những trải nghiệm để áp dụng liền vào. Em vẫn luôn xem lại bài để áp dụng vào bản thân mọi lúc, thêm vài hôm nữa em sẽ thực hiện kế hoạch vì mục tiêu sống của mình. Lúc đó xong em sẽ quay lại trả lời câu này tiếp ạ ^^.</div><div><br></div><div><strong><em>Quyết tâm và tấm lòng học tập của bản thân trong tương lai là gì?&nbsp;</em></strong></div><div>Mỗi kiến thức được học em sẽ xem đi xem lại mỗi ngày để bản thân ghi nhớ và thực hiện ạ.&nbsp;</div><div>Em mong muốn được trở thành con cá KOI số 3, tự tin, độc lập. Em hy vọng có thể thông qua tri thức đúng đắn là tâm lý học này để hiểu sâu về bản thân mình hơn nữa ạ.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1498372757/0d992cea108c28acecc8295350dbef00/Screenshot__30_.png" />
         <pubDate>2022-02-25 00:25:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2065513198</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cảm nhận buổi học thứ 5</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2071735003</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Hãy tìm kiếm con cá mập luôn rình rập xung quanh (bên trong, bên ngoài) luôn sẵn sàng muốn cắn nuốt bản thân?</strong></div><div><br></div><div>Sau hồi nghe cô giảng và nghe mọi người chia sẻ thì soi vào bản thân, có rất nhiều con cá mập đang ăn thịt em ở thời điểm hiện tại. (Em sẽ chấm mức độ lớn của từ con theo thang điểm 10 luôn ạ).</div><div><br></div><div><strong><em>Bên ngoài:&nbsp;</em></strong></div><ul><li><strong>Tiêu chuẩn, định kiến của mọi người xung quanh. (9đ)</strong></li></ul><div>Chính vì điều này mà em lúc nào cũng trong trạng thái lo sợ, rất để tâm ánh mắt người khác. Nếu em làm gì đó đi ngược với suy nghĩ, hành động của XH thì em sẽ bất đầu thấy bất an, cô lập và tự nghi ngờ chính bản thân mình.&nbsp;</div><div><br></div><ul><li><strong><em>Mục tiêu hướng tới luôn là nhận được sự công nhận từ người khác</em></strong> <strong><em>(10đ)</em></strong></li></ul><div>Đây đúng là con cá mập lớn nhất đã ăn thịt em trong suốt thời gian qua :((. Em không có mục tiêu, không biết giá trị của bản thân mình nên động lực để em làm việc đó chính là mong muốn nhận được sự công nhận từ người khác. Nếu người khác công nhận em thì em sẽ tự mặc định là bản thân mình giỏi như vậy, tốt như vậy. Còn nếu người khác không công nhận công sức, kết quả thì bản thân em sẽ rơi vào cảm xúc vô cùng tiêu cực. Em sẽ phán xét, nói lời tiêu cực với bản thân mình và xem đó là một sự thất bại. Đúng là em đã giao hết bản thân cho người khác định đoạt.&nbsp;</div><div><br></div><ul><li>Quá kiêu căng, tự mãn (8đ)</li></ul><div>Nhiều lúc em thấy bản thân mình đang giỏi, đang tốt hơn người khác ở lĩnh vực nào đó thì em sẽ rất hay thể hiện bản thân, nghĩ mình là giỏi và hơi xem thường mọi người. Đến lúc mà em nhận ra người khác không dở như mình đã nghĩ thì em lại cảm thấy áp lực vô cùng, em luôn cố gắng tỏ ra mình có kiến thức, mình rất rành về mảnh nào. Em nhận ra có 2 hậu quả lớn nhất mà con cá này để lại cho em: Thứ nhất, vì em quá tự cao nên em không học thêm được điều gì khác từ mọi người xung quanh. Thứ 2, đáng lý ra học cùng với những người giỏi thi em sẽ vui vẻ, nhưng chính vì sự tự cao ngay lúc đó đã làm em luôn cảm thấy áp lực nặng nề, luôn muốn cố gắng chứng tỏ bản thân (thùng rỗng kêu thật to).</div><div><br></div><div><strong><em>Bên trong:&nbsp;</em></strong></div><ul><li>Con cá mập lười biếng, luôn muốn em trì hoãn mọi thứ để nó được chơi, được nhàn hạ. (10đ)</li></ul><div>Con cá này là lớn nhất trong em luôn ạ :( . Em không vượt qua cảm dỗ của điện thoại, của những cuộc vui (chủ yếu là điện thoại). Cứ trì hoãn hết lần này đến lần khác, rồi tự tìm một lý do nào đó để bản thân lười biếng nhưng đỡ cảm thấy tội lỗi nhất (như kiểu nếu mà hôm nay em không đọc sách thì sẽ tự kiếm cái cơ là do bản thân bận, nay phải học, phải làm bài test các thứ. Nhưng thật ra em không bận như vậy, em cũng có mấy giờ đồng hồ để xem điện thoại mà).&nbsp;</div><div>Sau bài học hôm nay thì em cũng hiểu vì sao em để con cá mập này nuốt chửng em từng ấy năm mà không hề phản kháng. Đó là vì em không xem nó là kẻ thù ăn thịt em nghiêm trọng nhất, em luôn tạo ra tâm lý an toàn cho mình là “hôm nay không làm thì mai mình sẽ làm, có sao đâu, thời gian còn nhiều mà”. Rồi còn thêm những lần em bao che cho sự lười biếng đó. Thế là em đã tạo ra cơ hội lớn hơn cho con quỷ có mập này ăn thịt em mỗi ngày. Tức thiệt -_-</div><div><br></div><ul><li>Không tin tưởng bản thân, dễ từ bỏ(9đ)</li></ul><div>Em là người rất thích lập kế hoạch, thậm chí em còn rất say xưa ngồi tận mấy tiếng đồng hồ để viết kế hoạch cho mình. Nhưng đến lúc bắt tay làm thì không được bao nhiêu ngày em đã từ bỏ. Nguyên nhân đến từ 2 điều đó là sự lười biếng, thiếu kỷ luật của bản thân, hai là bị vỡ kế hoạch một chút thì em sẽ không còn hứng để theo tiếp kế hoạch nữa (như khi lên kế hoạch tuần, nếu ngay hôm thứ 3 em bị vỡ kế hoạch vì có việc đột xuất khác thì coi như kế hoạch nguyên tuần đó em sẽ không muốn làm nữa) =&gt; Nguyên nhân sau tất cả là em cảm thấy mất tin tưởng bản thân, thấy mình chỉ được cái hứa lèo là giỏi.&nbsp;</div><div>Và những chuyện trong cuộc sống cũng vậy, em rất hay nghi ngờ mình và dễ dàng từ bỏ khi gặp khó khăn hay thử thách. Em hay gọi bản thân mình là vui nữa mùa, làm gì cũng không đến nơi đến chốn.&nbsp;</div><div>Đúng là mình không làm được gì, mình không chứng tỏ được với bản thân là mình đủ khả năng làm nên khi đụng chuyện sẽ sinh ra nghi ngờ, không dám đặt hết 100% niềm tin vào mình. Chỉ cần có một thất bại nhỏ, hay gặp khó khăn nhỏ thì mình tự nghĩ rằng ”đó thấy chưa nó làm gì làm được, thôi bỏ đi làm chuyện khác tốt hơn”.&nbsp;</div><div><br></div><ul><li>Hay phán xét mình</li></ul><div>Cái con cá mập này đi chung với con cá mập bên ngoài “tiêu chuẩn của người khác”. Vì em rất hay để ý ánh mắt, suy nghĩ người khác nên bản thân thường rất hay suy nghĩ, nếu đụng chuyện sẽ dùng tiêu chuẩn của người khác rồi phán xét bản thân mình.&nbsp;</div><div>Với cũng do em không tin tưởng bản thân, không phân biệt được đúng sai, lúc nào cũng nhìn đưới góc nhìn của người khác rồi phán xét mình.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong>2. Nay, bản thân đã quyết định sẽ chiến thắng và giải quyết từng con cá mập này như thế nào? Viết tấm lòng và ý chí cụ thể của bản thân, viết rõ ràng, cụ thể.</strong></div><div>Cắt đầu hết chúng nó ngay và luôn ạ :((. Viết rõ ràng ra xong thì em cũng đã nhìn thấy được chân dung của từng con một, nên mỗi lần mà chúng nó xuất hiện là em sẽ ngay lập tức tiêu diệt, không để nó ăn thịt mình thêm miếng nào.</div><div><br></div><div>Với những con cá mập bên ngoài (tiêu chuẩn của người khác, sự công nhận của mọi người, sự kiêu căng của bản thân), em thấy rằng do mình chưa đặt bản thân làm trung tâm, lúc nào cũng chạy theo những thứ bên ngoài.&nbsp;</div><div>Nên để khắc phục được nó, từ nay làm gì em cũng sẽ đặt cho bản thân 2 câu hỏi:</div><div><em>MÌNH CÓ HÀI LÒNG VỚI QUYẾT ĐỊNH/HÀNH ĐỘNG NÀY KHÔNG? &nbsp;</em></div><div><em>MÌNH ĐÃ HẾT MÌNH CHƯA?&nbsp;</em></div><div><br></div><div>Với những con cá mập bên trong (lười biếng, không tin tưởng bản thân, hay phán xét mình), để tiêu diệt được thì em cần dùng lý trí để quyết định.</div><ul><li>Mỗi lần định lười thì em sẽ ngồi viết ra hết những hậu quả mà nó mang lại cho mình.&nbsp;</li><li>Lập kế hoạch chi tiết việc phải làm và update liên tục khi có nhiệm vụ phát sinh. Để em định hình được nhiệm vụ cần làm, không để bản thân rơi vào trạng thái hoang mang không biết cần làm gì tiếp theo.&nbsp;</li><li>“Nói ít làm nhiều” Câu này nói từ buổi 1 qua, phải làm nhiều hơn nói, không được thất hứa với mình quá 3 lần. Phải tạo được sự tin tưởng cho mình.&nbsp;</li><li>Bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Đúng là em nên tập xếp mền sau khi ngủ dậy, tập dọn bàn sạch sẽ khi bắt đầu học, tập chỉnh chu bản thân khi bước vào học dù là ở nhà hay đến trường. (Lâu nay em xem nhẹ mấy việc này quá rồi, không đặt năng nó nên cũng không làm).&nbsp;</li><li>Sẽ dùng lý trí để quyết định nên nói gì với bản thân khi có vấn đề, lý trí khách quan, nhìn nhận đúng và thấu hiểu bản thân. Như vậy thì con cá mập thích phán xét sẽ ít cắn đầu em lại.&nbsp;</li></ul><div><br></div><div><strong>3. Bản thân khi rơi vào tình cảnh khó khăn, nguy hiểm, lúc đó bản thân đã từng vượt qua bằng cách nào? Bản thân đã chiến đấu bằng cách nào?</strong></div><div><br></div><div>Em đã tửng rơi vào nhiều hoàn cảnh khó khăn, áp lực có nhưng cũng chưa tới mức nguy hiểm.&nbsp;</div><div><br></div><div>Điểm chung của những lần khó khăn đó là em sẽ cố gắng kháng cự lại hoàn cảnh, tự một mình giải quyết vấn đề. Hết lần này đến lần khác, em luôn cố gắng hết sức để giải quyết. Tuy nhiên đa phần cách giải quyết của em không có tác dụng lắm, nó chỉ như liều thuốc tạm thời, cố gắng duy trì tình huống tốt nhất có thể chứ không hoàn toàn giải quyết được. Đôi khi em còn làm vấn đề trở nên căng thẳng hơn. Khi rơi vào tình cảnh như vậy, dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể làm vấn đề khá hơn, lúc này em sẽ có 2 cách làm tiếp, đó là:</div><div><br></div><div><strong><em>Tìm đến sự giúp đỡ từ người khác,</em></strong> đây là cách em dùng khi bản thân đã cố gắng hết sức nhưng không thể làm gì được. Khi nhận sự hướng dẫn từ người khác thì vấn đề của em trở nên đơn giản và rất nhanh được giải quyết. Em cảm thấy đây là một lựa chọn khá sáng suốt. Nhiều lúc mình chưa có kinh nghiệm, nên lúc gặp chuyện hay làm quá lên nhưng với người đã từng trải họ sẽ có cách giải quyết tốt nhất.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong><em>Dừng lại, đưa bản thân ra khỏi mớ hỗn độn đó</em></strong>. Em bình tâm lại, ngồi suy nghĩ cách giải quyết khác thông minh và hiệu quả hơn. Lúc này em như người ngồi ngoài cuộc, cố gắng ổn định cảm xúc và dùng lý trí để giải quyết.&nbsp;</div><div><br><br><br><br><br><br><br><br></div><div><strong>4. Bản thân thấy bản thân là một con người đã sống như thế nào trong suốt quãng thời gian qua trên mặt đất này? Bản thân có quyết tâm gì?</strong></div><div><br></div><div>Thúy năm nay 20 tuổi tức là đã sống 20 năm trên mặt đất này rồi. Nhìn lại 20 năm qua em thấy bản thân như một cái cây mọc ở giữa đất có khô hạn và khó khăn một chút.&nbsp;</div><div>Cuộc sống của em không hề nhẹ nhàng, đơn giản mà nó có chút khác biệt với mọi người. Tự học cách trưởng thành sớm để giảm bớt gánh nặng cho gia đình, cho ba. Dù môi trường không tốt nhưng vì phải sống và phải sống thật tốt nên bản thân luôn phải cố gắng hết mình cả trong việc học và trong cuộc sống. Cố gắng là tốt nhưng nhiều quá lại làm bản thân mình vô cùng áp lực, mình luôn ép mình phải làm được điều này điều kia để rồi khi thất bại lại cảm thấy tự trách và sinh ra nhiều tiêu cực.&nbsp;</div><div>Có lẽ vì kì vọng mình đặt cho bản thân quá nhiều và cũng quá lớn, nên dễ rơi vào trạng thái tiêu cực, mệt mỏi khi thất bại. Để đến giờ mình luôn cảm thấy sợ hãi khi làm những việc vượt qua giới hạn của bản thân.&nbsp;</div><div>=&gt; Mình đã sống 20 năm qua với sự cố gắng, chăm chỉ nhưng lại rất hèn nhát vì sợ thất bại, sợ sự đánh giá, phán xét của người khác.&nbsp;</div><div><br></div><div>&nbsp;Quyết tâm lớn nhất của bản thân em là hiểu mình và chiến thắng được những rào cản đang cản trở mình. Vẫn là sự kì vọng lớn từ bản thân nhưng Thúy sẽ không cảm thấy áp lực khi phải làm nhiều, không cảm thấy thất vọng khi gặp thất bại và càng không thấy mệt mỏi khi phải để ý người khác. Mục tiêu cuối cùng là phải để bản thân thấy hạnh phúc.&nbsp;</div><div><br></div><div><em>(Câu hỏi này làm em đứng hình mất 5s, mấy câu khác chỉ cần nghĩ lại một số trải nghiệm đã qua, còn riêng câu này em lại phải mình hết cả chặng hành trình 20 năm sống của em. Đúng là đã cho em nhìn rõ hơn một số vấn đề, hiểu mình hơn chút nữa ạ).</em></div><div><br></div><div><strong>5. Điều bản thân muốn nói với chính mình 1 điều, 1 điều muốn nói với tất cả mọi người bằng cả tấm lòng?</strong></div><div><br></div><div><strong><em>Bản thân gửi tới chính mình 1 điều:&nbsp;</em></strong></div><div><em>“Mệt thì có thể dừng lại ngủ, đói thì ăn nhưng vấp ngã thì phải đứng dậy đi tiếp, dù có thế nào đi nữa nhất định cũng không được từ bỏ”</em></div><div><br></div><div><strong><em>Bản thân muốn nói với tất cả mọi người 1 điều:</em></strong></div><div>(Cho em xin nợ câu này với cô ơi :( . Hiện tại em cũng chưa biết nếu dùng cả tấm lòng để nói với mọi người em sẽ nói gì nữa. Em đang cảm thấy trước nay mình bị những thứ xung quanh tác động và làm tổn thương, giờ em mới quay vào bên trong để hiểu lại mình. Nên không biết sẽ nói gì với mọi người ạ)</div><div><br></div><div><strong>6. Bản thân có ý chí và ước vọng được rèn luyện và tiếp tục học tập cùng chuyên gia trong khóa tiếp theo hay không? Viết chân thật lý do vì sao<br></strong><br></div><div>Mong muốn của em trước khi học phát triển bản thân là để em có thể giỏi lên rồi từ đó có thể đạt được nhiều thành công trong sự nghiệp, tìm được việc tốt, làm ra được tiền, có một cuộc sống đáng mơ ước ĐỂ ba em vui. Bởi em luôn nghĩ em đang sống, đang cố gắng là vì ba.</div><div>Mấy buổi học đầu tiên em đều giữ tâm thế này đi học, với một tấm lòng không trong sáng, không chân thật như vậy nên dù học rất vui nhưng em luôn cảm thấy áp lực, và tất nhiên cũng không áp dụng được nhiều lên mình.&nbsp;</div><div><br></div><div>Nhưng hôm học về mục đích sống và lòng biết ơn, cô đã đánh thẳng vào em 2 vấn đề. Một là, những thứ mua được bằng tiền đều rất rẻ mạc, nếu mục tiêu sống vì tiền thì con người cũng chẳng có giá trị gì cả. Hai là, nếu cứ sống vì người khác (gia đình) thì sẽ không bao giờ cảm thấy hạnh phúc, vì mình đang sống cuộc đời của người khác chứ không phải cuộc đời của mình.&nbsp;</div><div><br></div><div>Mục tiêu đi học em đã bắt đầu lung lay, và cho đến buổi học hôm nay về “Con cá mập” đã làm cho cái mục tiêu đó của em thay đổi. Em nghiêm túc nhìn nhận lại, em nhìn sâu hơn về hành trình mình đã đi qua và em nhìn xa hơn về con đường phía trước, em biết được là mình nên sống nghiêm túc và nghĩ cho bản thân hơn. Em muốn được học phát triển bản thân để được sống cuộc đời của em một cách trọn vẹn và hạnh phúc nhất. Em rất thích khám phá bản thân mình, sau đó sẽ là đối diện và chiến thắng từng con cá mập trong em.&nbsp;</div><div><br></div><div>Mục tiêu của em đã thay đổi, em đã dùng tấm lòng chân thật của mình để đến tiếp nhận kiến thức của chuyên gia rồi từ đó áp dụng vào bản thân mình. Em rất hy vọng có thể được học tiếp tri thức này để phát triển bản thân cao hơn nữa chứ không chỉ dừng lại ở 8 buổi.&nbsp;</div><div><br></div><div>THÚY ĐÃ SẴN SÀNG VÀ QUYẾT TÂM MUỐN CHINH PHỤC MÌNH.&nbsp;</div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-01 15:46:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2071735003</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CẢM NHẬN BUỔI HỌC THỨ 4</title>
         <author>thanhthuy82buh</author>
         <link>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2071737893</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>. Nhìn lại bản thân trong suốt thời gian qua, bản thân hãy tìm ra điều khiến bản thân không thể hạnh phúc. Đó là gì, viết cụ thể, rõ ràng để đối mặt với bản thân.</strong></div><div><br></div><ul><li><strong><em>Không bao giờ công nhận (biết ơn) điểm tốt hay thành công của mình.</em></strong></li></ul><div>Bản thân em khá là tiêu cực lúc nào cũng chỉ biết chăm chăm vào lỗi sai, điểm yếu của mình để rồi phán xét nó. Không bao giờ cảm thấy biết ơn vì những điều mình làm, biết ơn những thành công dù rất nhỏ của bản thân. Nên lúc nào em cũng thấy bản thân rất tồi tệ, không làm được chuyện gì cả =&gt; KHÔNG HẠNH PHÚC.</div><ul><li><strong><em>Luôn nghi ngờ người khác.&nbsp;</em></strong></li></ul><div>Em hay nghi ngờ các mối quan hệ của em, khi người khác làm một hành động nào đó không đúng ý em hay hành động đó vô tình chạm tới suy nghĩ tiêu cực nào đó của em thì y như rằng não em sẽ tự vẽ ra một đống viễn cảnh, suy diễn ra đủ thứ điều.&nbsp;</div><div>Như lúc trước em nghi ngờ tình cảm của ba em, khi đó em hay bị ba la, rồi ba cũng hay nóng giận với em thế là em đã nghĩ rằng ba đã giận em gì đó, hoặc ba thấy em rất vô dụng không giúp được gì cho ba (khi đó em bận nhiều việc không có giúp gì cho ba cả, nên lúc nào em cũng nhạy cảm khi thấy ba nổi nóng với em). Hoặc thêm chuyện em nghi ngờ một người chị bạn của mình, lúc trước 2 người nói chuyện khá thân thiết nhưng vào khoảng thời gian sau chị đã lên làm chủ nhiệm, thế là em với chị không còn nói chuyện nhiều như trước nữa. Em đã nghĩ chắc chị lên làm chủ nhiệm, có nhiều người hơn rồi nên quên mất đứa em này. Vì cái suy nghĩ này nên em đã tự âm thầm cắt đứt mối quan hệ đó.&nbsp;</div><div>Em biết nguyên nhân là vì em không tin tưởng người khác, dùng tấm lòng thối nát của mình để phán xét họ. Để rồi luôn cảm thấy bất an trong mình =&gt; KHÔNG HẠNH PHÚC.&nbsp;</div><ul><li><strong>Không biết ơn những thứ mà mình đang có, những thứ mình đang hưởng.</strong>&nbsp;</li></ul><div>Đôi khi em đã xem những thứ em có được là một sự mặc định, là điều em xứng đáng có. Ngồi trường hiện tại em đang học chỉ là ngôi trường mà lúc thi ĐH em chỉ đặt làm dự bị, nên khi bước vào đây em luôn cảm thấy chán ghét và thất vọng. Em đã không biết ơn nó vì đã chịu thu nhận mình. (Hiện tại thì em đã chấp nhận và biết ơn nơi đây rồi ạ).&nbsp;</div><div>Vì không biết ơn những điều dù lớn hay nhỏ nhặt đấy nên bản thân em lúc nào cũng cảm thấy mình thua thiệt, mình thất bại =&gt; KHÔNG HẠNH PHÚC.</div><div><br></div><div><strong>2. Nỗi sợ hãi trong bản thân, khiến bản thân không thể là chính mình đó là gì? Điều này tồn tại từ khi nào? Bản thân sẽ vượt qua nó như thế nào, từ bây giờ?</strong></div><div><br></div><div>Điều em sợ hãi trong bản thân mình là: Sợ người khác đánh giá, phán xét mình.&nbsp;</div><div><br></div><div>Điều này xuất hiện từ lúc em học cấp 3, khi đó em hay bị bạn bè cười và bàn tán về cái giọng nói của mình, làm em sinh ra mặc cảm, tự ti về bản thân. Kể từ lúc đó em làm gì cũng hay để ý cái nhìn của người khác, lo lắng họ có đang nghĩ xấu về mình không.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong><em>Em sẽ vượt qua nổi sợ này bằng cách là:</em></strong></div><ul><li>Chấp nhận làm những điều mà mình không dám làm chỉ vì sợ người khác phán xét.&nbsp;</li></ul><div>Như việc em dám nói lên ý kiến của mình trong các buổi học hoặc buổi họp team. Hay là em dự định sẽ tham gia thử thách tập viết, vì bài viết cần phải đăng trên trang cá nhân facebook của em, do sợ đánh giá từ người khác nên em vẫn chưa có cam đảm tham gia. Nhưng từ giờ em sẽ chấp nhận thử thách này.&nbsp;</div><ul><li>Dùng tấm lòng tốt để giúp bản thân vượt qua tâm lý sợ hãi, suy nghĩ nhiều.&nbsp;</li></ul><div>Có nhiều khi người ta không phán xét gì bản thân em cả nhưng do tâm lý sự hãi nên em hay suy nghĩ nhiều rồi đâm ra tiêu cực. Nên là từ giờ em sẽ dùng lời nói tốt đẹp nhất để nói với bản thân mỗi khi xảy ra vấn đề.</div><ul><li>Không phán xét người khác.</li></ul><div>Phải giữ tấm lòng chân thật thì mới nghĩ tốt cho người khác được. Em hay đánh giá, phán xét người khác nên khi em có vấn đề thì em lại tiêu cực nghĩ rằng người khác cũng sẽ dùng cách đó để đổi xử với em.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong>3. Bản thân thường cố gắng lắng nghe để hiểu tấm lòng của người khác bao nhiêu?&nbsp; Vì lý do nào khiến bản thân khó mở tấm lòng chân thật của mình với người khác? Viết cụ thể, chân thật</strong></div><div><br></div><div>Em tự nhận là bản thân em với chuyện của người khác (chuyện&nbsp; mà không lên quan gì đến mình cả) sẽ rất sẵn sàng lắng nghe, đồng cảm. Em thậm chí có thể cùng cảm xúc với họ, họ vui thì em sẽ vui, học buồn thì em sẽ buồn.</div><div>Nhưng với những chuyện có liền quan tới em thì em lại không thể bình tĩnh để lắng nghe người khác nói. Nhưng trong một buổi họp thảo luận ý kiến, em có thể chấp nhận cho người khác nói ra ý kiến của họ, nhưng em sẽ không để ý kiến đó nhiều trong lòng. Em không cố gắng lắng nghe để hiểu tấm lòng của người khác, không thật sự nghe ý kiến của họ.&nbsp;</div><div><br></div><div>Lý do em khó mở tấm lòng chân thật của mình với người khác là vì em chỉ luôn nghĩ ý kiến mình là nhất, vì ý kiến đó là của mình, mình đã hiểu rất rõ nó, nên mình tin tưởng ý kiến đó. Còn với người khác, em chỉ nghe họ nói thôi, em chưa đủ hiểu để tin tưởng ý kiến đó được. Có thể em không cố gắng dùng tấm lòng của mình để nhìn nhận tổng quan nên không thể hiểu được.&nbsp;</div><div>Lý do thứ 2, là vì em sợ người khác cho là mình không giỏi, không tốt, ý kiến đưa ra không thể sài được. Có lẽ là em hơi độc đoán, luôn sợ người khác phán xét mình.&nbsp;</div><div><br><br></div><div><strong>4. Bản thân nghĩ vì sao bản thân hay vô thức đánh giá và phán xét người khác, mặc dù bản thân cũng rất ghét khi bị người khác đánh giá, phán xét và hiểu lầm?</strong></div><div><br></div><div>Đúng thật là nhiều khi em đã vô thức phán xét người khác, em nghĩ là vì:</div><div><br></div><ul><li>Bản thân em luôn cảm thấy bất an, không tin tưởng một ai hay tin tưởng bất kỳ điều gì. Vì tâm không sạch nên lúc nào cũng nghĩ người khác như&nbsp; vậy.&nbsp;</li></ul><div>Như khi em cảm thấy các mối quan hệ của mình rất nặng nệ, em luôn sợ rằng người khác rồi sẽ quên, sẽ bỏ mình đi. Nên lúc người bạn của em lên làm chủ nhiệm vì có việc bận, ít nói chuyện với em lại thì em sẽ tự động phán xét rằng họ đã lên chức cao không muốn giao lưu gì với mình nữa, người ta bận nhiều việc mà ai rảnh quan tâm tới đứa như mình.&nbsp;</div><div><br></div><ul><li>Nhìn nhận hời hợt, phiếm diện, không có đặt tâm vào để lắng nghe, quan sát sự việc.</li></ul><div>Có vẻ em quá tin tưởng vào trải nghiệm và trình độ của mình, nên khi gặp chuyện gì em cũng sẽ dùng thái độ, trải nghiệm của mình để đánh giá nó, không chịu dành thời gian để dừng lại suy nghĩ, để tìm hiểu vấn đề.&nbsp;</div><div>Dùng chính cách mà người khác làm với mình để rồi mình làm lại với một người nào đó nữa. “Người tổn thương muốn làm tổn thương người khác”&nbsp;</div><div><br></div><ul><li><strong><em>Luôn chạy theo đám đông, không có cái nhìn cho riêng mình.</em></strong> Một người thiếu chính kiến, không hiểu bản thân thì sẽ rất dễ bị kéo theo người khác. Khi em không có tiêu chuẩn cho mình, không có kiến thức thì lúc xảy ra vấn đề em sẽ nhìn cách mà người khác làm, điều mà người khác nói để hiểu sự việc đó. Xong tự vô thức phán xét người khác.</li></ul><div>Lúc trước khi tuyển thành viên trong CLB, khi chọn bạn đi tiếp vào vòng tiếp theo. Em là leader nên sẽ là người chủ tri và đưa ra quyết định cuối cùng, nhưng em lại không tham gia trực tiếp đến việc theo dõi, đánh giá ứng viên. Thế&nbsp; là khi một bạn trong team nói không tốt về ứng viên kia, em cũng tự hùa theo nói, như vậy vô tình tạo ra tâm lý đám đông, khiến các thành viên khác cũng suy diễn trong đầu tìm ra điểm không tốt của ứng viên đó. Cuối cùng bạn đã bị loại khỏi cuộc thi, sau khi suy nghĩ lại em cũng cảm thấy rất buồn và giận&nbsp; mình. Nếu em có chính kiến, chỉ đánh giá người khác khi đủ dữ kiện và cũng công tâm đứng ở góc nhìn tổng quan hơn thì có thể đã nhìn ra được rất nhiều điểm tốt của bạn ứng viên kia.&nbsp;</div><div><br></div><div><strong>5. Từ nay bản thân sẽ nỗ lực đứng vào cương vị của người khác để hiểu được tấm lòng của đối phương như thế nào? Viết chân thật, cụ thể nỗ lực sắp tới của bản thân.</strong></div><div><br></div><div>NHìn lại thì em thấy trước nay em chỉ đứng ở góc nhìn chủ quan của em để đánh giá người khác, chưa bao giờ đặt mình vào họ để hiểu vấn đề gì đang xảy ra.&nbsp;</div><ul><li>Từ nay em sẽ hành động chậm lại, suy nghĩ nhiều hơn, khi gặp một vấn đề hay gặp chuyện của một ai đó thì em sẽ giữ bình tĩnh, chậm lại tìm hiểu mọi ngóc ngánh của vấn đề.&nbsp;</li><li>Trước khi phán xét người khác sẽ tự hỏi bản thân <strong>“MÌNH ĐÃ HIỂU HỌ CHƯA?</strong>” - Nếu có thì được quyền nói, còn nếu chưa thì em sẽ dừng lại mà lắng nghe tiếp.&nbsp;</li><li>Luôn giữ tấm lòng chân thật với người khác, lắng nghe và hiểu họ để bản thân em sẽ không cảm thấy bất an, sợ hãi nữa.&nbsp;</li><li>Tập cho mình có chính kiến, có tiêu chuẩn riêng. Không để bị kéo theo đám đông nữa.&nbsp;</li></ul><div><br></div><div><strong>6. Bản thân từ nay sẽ sống và thay đổi tấm lòng của mình như thế nào từng chút một để tiến tới Hạnh phúc bằng sự biết ơn? Hàng ngày bản thân sẽ tìm kiếm sự biết ơn cuộc sống như thế nào? Viết tấm lòng của bản thân để nỗ lực trong tương lai và từ hôm nay.</strong></div><div><br></div><div>Hạnh phúc bắt nguồn tự sự biết ơn, mà em lại không biết ơn những thứ nhỏ nhặt xung quanh mình nên không bao giờ thấy hạnh phúc cả. Từ nay em sẽ sống và thay đổi tấm lòng của mình:</div><ul><li>Đặt niềm tin vào bản thân mình và đặt niềm tin vào người khác.&nbsp;</li><li>Nhìn việc dưới góc nhìn khách quan, công bằng nhất để không tùy tiện phán xét ai khi bản thân chưa hiểu về họ.&nbsp;</li><li>Biết ơn những điều dù là nhỏ nhặt nhất.&nbsp;</li></ul><div><br></div><div><strong><em>Để tìm kiếm sự biết ơn cuộc sống thì hằng ngày em sẽ:</em></strong></div><ul><li>Viết ra điều mà mình cảm thấy biết ơn trong ngày hôm đó (có thể viết vào sáng sớm hoặc khi kết thúc ngày).&nbsp;</li><li>Viết “nhận ký thành công”, cái này em nghĩ nó sẽ tốt cho một đứa thiếu tin tưởng bản thân như em. Người chỉ luôn biết phán xét điểm xấu của mình, không bao giờ trân trọng, cảm ơn điều bản thân làm tốt.&nbsp;</li><li>Làm một điều mang lại giá trị cho người khác hoặc cho chính bản thân mình. Có thể là viết bài chia sẻ điều tích cực với bạn bè, hoặc giúp đỡ một người nào đó, hay có thể mua cho bản thân 1 cây kem để cảm ơn mình (Vì em rất thích ăn kem ^^).&nbsp;</li></ul>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-01 15:48:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhthuy82buh/q3n0bs2ezm85hxir/wish/2071737893</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
