<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>BIẾT ƠN by Phi Yen VU</title>
      <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude</link>
      <description>Sân chơi Satsang Tháng 4/2025</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-03-23 11:46:27 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-04-25 05:52:25 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/8.0/png/1f9ed.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Một định nghĩa giản dị</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3383487549</link>
         <description><![CDATA[<p>Các bạn nghĩ gì về định nghĩa này? </p><p><br/></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong></p><p>Định nghĩa cá nhân của bạn chính là điều có ý nghĩa nhất và định hướng hành động của bạn. Hãy viết vài chữ để kết tinh suy nghĩ trong đầu bạn, đưa nó thành một điều hữu hình nhé. Đó là bước đầu tiên ta đặt chân trên con đường khám phá Lòng biết ơn cùng Satsang - Tháng 4</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/34112beaa1dbe342ed4b0a4993ef9eb0/image.png" />
         <pubDate>2025-03-26 15:46:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3383487549</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Xin lỗi và Cảm ơn</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3383492919</link>
         <description><![CDATA[<p>Ẩn trong cách thực hành này có một phần quan trọng là lòng biết ơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://online.fliphtml5.com/gpkin/sazc/?fbclid=IwZXh0bgNhZW0CMTEAAR04l-B8I9xH7fcZCxp5EEmqcCEThqnY0vNoaUxRZCQL7d_gsc5_9lfs6x8_aem_glK0GiB5RUd2yTYFpp_TRw" />
         <pubDate>2025-03-26 15:50:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3383492919</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khoá học của ĐH North Carolina at Chapel Hill</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3387979660</link>
         <description><![CDATA[<p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://www.coursera.org/learn/positive-psychology">https://www.coursera.org/learn/positive-psychology</a></p><p>Khóa học này có một phần thời lượng rất quan trọng dành cho cảm xúc Biết ơn. Thậm chí, người dẫn dắt còn đưa chúng ta đến cả những bài thiền vừa đậm tinh thần phương Đông, vừa được giản lược theo kiểu hiện đại, dùng ngôn từ rất đơn giản dễ hiểu. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/fa495b071451fd09438ffbb10dede05a/image.png" />
         <pubDate>2025-03-30 12:52:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3387979660</guid>
      </item>
      <item>
         <title>130 người</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3387987762</link>
         <description><![CDATA[<p>Một thoáng biết ơn thấm thía khi mình nhìn thấy đến 133 người bạn đang cùng vui với chủ đề Satsang tháng 2+3, và đang sắp đươc rủ rê vào hành trình Biết ơn của tháng tới. </p><p><br></p><p>Ngẫm nghĩ, mình cảm nhận như thế này: Thời gian dành cho một điều gì đó là một món quà quý, mà một khi đã quyết định cho đi phần quý giá đó của đời mình, người cho biết rằng sẽ không bao giờ lấy lại được. Nếu ta không biết ơn vì món quà quý nhất thế giới này, thì ta còn có thể rung động vì điều gì khác?</p><p><br></p><p>❤️❤️❤️</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/adcddf787804888f0cd93f34dfb48a7f/1000012997.jpg" />
         <pubDate>2025-03-30 13:07:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3387987762</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hành trình Satsang 2025</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3387996219</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhắc lại: 2025 là hành trình cả cộng đồng Satsang cùng nhau đi tìm hiểu, trải nghiệm, chia sẻ cùng nhau về 10 Cảm xúc tích cực: Quan tâm, Vui vẻ, Biết ơn, Thanh tĩnh, Tự hào, Hy vọng, Thích thú, Hào hứng, Choáng ngợp, Yêu thương. </p><p><br/></p><p>Các bạn chưa tham gia từ đầu thì hãy cứ tiến tới cùng cộng đồng nhé. Các bạn cũng có thể tham khảo bài viết giới thiệu, và các Padlet lưu trữ chia sẻ ở các link sau: </p><p><br/></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://www.gift-truth.com/post/satsang2025">https://www.gift-truth.com/post/satsang2025</a></p><p><br/></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Interest">padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Interest</a></p><p><br/></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Joy">padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Joy</a></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/48374d22286845e2969b308c626e6a6a/1000012998.jpg" />
         <pubDate>2025-03-30 13:20:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3387996219</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chọn cho mình một hệ thống</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3389314172</link>
         <description><![CDATA[<p>Bạn thử hình dung nhé, sau một tháng tìm hiểu và thực hành lòng biết ơn cùng cộng đồng Satsang, nếu thói quen cảm nhận biết ơn này thành một phần của thói quen sống của bạn thì tuyệt vời biết bao.</p><p>Muốn như thế,một tháng thật ra không dài. Chúng ta có thể tăng khả năng tạo thói quen bằng cách ngày nào cũng lặp đi lặp lại một vài phút thực hành cố định, bạn thấy sao?</p><p>Tìm cho mình một hệ thống làm việc sẽ hết sức lợi hại đấy. </p><p>Tôi thử gợi ý, bạn đọc xem sao nhé:</p><p><br/></p><p><strong>1. Xác lập ý định của bạn</strong><br><strong><mark>Ngay hôm nay</mark></strong>, làm rõ lý do vì sao bạn muốn tìm hiểu sâu về lòng biết ơn. Ví dụ: “Tôi muốn cảm thấy kết nối hơn, tăng khả năng tự phục hồi để có thể bật lên trong các tình huống khó khăn trong tương lai". Hoặc " Tôi muốn mình là một tấm gương, và giúp cho con tôi cũng học được cách nuôi dưỡng lòng biết ơn.”</p><p>Một lý do thật thiết thực sẽ giúp bạn bền bỉ tạo thói quen quan trọng này. </p><p><strong>2. Theo dõi hành trình của bạn</strong><br>Ghi chép <strong><mark>hàng ngày</mark></strong> trong một cuốn nhật ký riêng. Ghi lại những gì bạn cảm nhận sau khi tìm hiểu được điều gì hay, mới, khi đọc Padlet này, khi thực hành, v.v. </p><p><strong>3. Khám phá nhiều nguồn khác nhau</strong><br>Đọc các góc nhìn đa dạng, bao gồm triết học, tâm linh và tâm lý học, để hiểu lòng biết ơn từ nhiều khía cạnh.</p><p><strong>4. Thực hành đều đặn</strong><br>Thử nghiệm các cách thực hành lòng biết ơn mà bạn nghĩ ra và muốn thử nghiệm, hoặc theo gợi ý của chúng tôi hằng ngày.</p><p><strong>5. Suy ngẫm về tác động</strong><br><strong><mark>Định kỳ </mark></strong>xem lại nhật ký để nhận diện những gì có thay đổi trong trải nghiệm của bạn. Suy ngẫm xem những thay đổi đó ảnh hưởng thế nào đến sức khỏe tinh thần và các mối quan hệ của bạn.</p><p><strong>6. Chia sẻ với người khác</strong><br>Khi bạn đã tiến triển, hãy cân nhắc chia sẻ những nhận thức hoặc thực hành của mình với bạn bè hoặc cộng đồng. Điều này giúp bạn củng cố sự thấu hiểu và truyền cảm hứng cho người khác, và cũng tăng động lực cho chính mình đi tiếp.</p><p><br/></p><p>Bạn nghĩ thế nào? Bạn sẽ làm gì?</p>]]></description>
         <enclosure url="https://elvis.padletcdn.com/1/fetch/e_in/hive-data-prod-cdn.thehive.ai/image_generation/44162/5bbc8d90-0e33-11f0-8902-433decd06d66/image0_1024_1024.png?Expires=1758979419&amp;Policy=eyJTdGF0ZW1lbnQiOlt7IlJlc291cmNlIjoiaHR0cHM6Ly9oaXZlLWRhdGEtcHJvZC1jZG4udGhlaGl2ZS5haS9pbWFnZV9nZW5lcmF0aW9uJTJGNDQxNjIlMkY1YmJjOGQ5MC0wZTMzLTExZjAtODkwMi00MzNkZWNkMDZkNjYlMkZpbWFnZTBfMTAyNF8xMDI0LnBuZyIsIkNvbmRpdGlvbiI6eyJEYXRlTGVzc1RoYW4iOnsiQVdTOkVwb2NoVGltZSI6MTc1ODk3OTQxOX19fV19&amp;Signature=P9-UxOt7FPF5CVnqPDzkWkRsbntd1iTU52rkAxujCthQvzXSKtkVZnSwobX3NqNSc9OFIruyTgwtGHQHsmUr~~PHqdWLuImm14RcyqgfDlfoqvV~fCDos5Ssi~BpQy--01wQpu5xLMy54G5GwgVo840SJwexpCpWScsRW06r03rYVMDJieKr2fapb~9GY0mOHfuhJbQj-Hjx-xxAcrNvTRReNSeqNYtiIVD8VsWEz1f9JmFYTo76X1XxxBMPDo3TN-2h6wzUEuB3QUwPbgn0xgxr3a7Qgb0~GkGm-38kgDDh2NQMkXx68fhW3WqOGaK0ZscPbwhQvjCn9QPr4MRTQQ__&amp;Key-Pair-Id=APKAIWMTNWCLWHZZ525A" />
         <pubDate>2025-03-31 13:25:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3389314172</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhận thức</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3391347534</link>
         <description><![CDATA[<p>Mình chọn mỗi ngày đều đọc thêm những điều mới về cảm xúc của tháng này, rồi suy ngẫm, tổng hợp, rồi viết.. Có nhiều thời gian thì sẽ đọc nghiên cứu, sẽ tổng hợp, viết post dài... Ít thời gian hơn thì ít nhất cũng đọc một bài thơ, một câu quote... để suy ngẫm ít phút, để được hướng dẫn cảm nhận. Và rồi, ngày nào cũng viết như một cách kết tinh, trợ cho bộ não mình ghi nhớ, tâm hồn mình ghi dấu. Chia sẻ cùng các bạn ở đây, góc nhỏ ấm áp có cộng đồng, là cách để mình cam kết với hành trình này. Sẽ không để lỡ một ngày nào cả. </p><p><br/></p><p>Bài thơ nhỏ này vừa nhắc mình nhìn quanh và thực sự thấy mình đang có nhiều đến chừng nào, thấy cuộc đời mình đang phong phú ra sao.  </p><p>Đã sát giờ ngủ rồi. Cuối một ngày nóng nực, mình lắng nghe tiếng quạt quay đều, cảm nhận làn gió mát của nó. Nhớ về bao đêm cúp điện trong quá khứ. </p><p>Một chút biết ơn đến vừa kịp để ngày dài mỏi mệt hôm nay kịp được xoa dịu và báo trước một giấc ngủ êm đềm. </p><p>Chúc mọi người ngủ ngon.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/be248ce29f32c3e3b54a76bff0062674/image.png" />
         <pubDate>2025-04-01 16:47:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3391347534</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhìn sâu hơn vào cảm xúc Biết ơn</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3392966003</link>
         <description><![CDATA[<p>Lòng biết ơn đích thực phong phú hơn nhiều so với những quy tắc lịch sự xã giao hay các sự kiện, nghi lễ cảm ơn cứng nhắc. Đó là một cảm giác ấm áp, lan tỏa, dâng lên từ đáy lòng, một sự trân trọng chân thành đối với những điều tốt đẹp, dù lớn hay nhỏ.</p><p><br/></p><p>Chúng ta có thể tìm thấy lòng biết ơn thuộc 3 nhóm:</p><ul><li><p><strong>Lòng biết ơn cá nhân:</strong> Đây là cái gật đầu thầm lặng với chính mình, với hoàn cảnh riêng của mình trong hiện tại. Trân trọng sức mạnh của bản thân sau một ngày khó khăn, niềm vui giản đơn khi cựa quậy ngón chân trong chăn cuối một ngày dài khiến đôi chân mỏi nhừ, hoặc cảm giác nhẹ nhõm tuyệt vời khi cuối cùng cũng nhấn được nút send và gửi đi công việc tạm hoàn tất! Đó là việc ghi nhận những điều tốt đẹp bên trong bạn và ở thế giới gần gũi nhất quanh bạn.</p></li><li><p><strong>Lòng biết ơn xã hội:</strong> là cảm giác biết ơn những điều tốt đẹp đến từ người khác, là sự ấm áp bạn cảm nhận từ câu đùa đúng lúc của bạn bè, sự nhẹ nhõm khi được đồng nghiệp giúp đỡ, sự dễ thương của người lạ giữ cửa giùm bạn, hay tinh thần tập thể giúp một việc chung được thành công, v.v.</p></li><li><p><strong>Lòng biết ơn rộng mở, thiêng liêng (Awe):</strong> không nhất thiết phải liên quan đến tôn giáo. Đó có thể là khoảnh khắc nín thở trước vẻ đẹp hoàng hôn hồng rực, cảm giác kết nối phi thường khi nghe một bản nhạc lay động tâm hồn, ngưỡng mộ trước những đường gân tinh xảo của một chiếc lá, hay cảm nhận nền tảng sâu xa rằng mình là một phần của điều gì đó rộng lớn và tươi đẹp. </p></li></ul><p><strong><mark>Hoạt động</mark></strong></p><p>Hãy dành một phút suy ngẫm để nhìn ra điều bạn cảm nhận biết ơn trong mỗi nhóm:</p><ul><li><p><strong>Cá nhân:</strong> Có điều gì về chính mình hoặc trong không gian xung quanh mà bạn trân trọng ngay lúc này?</p></li><li><p><strong>Xã hội:</strong> Hành động tử tế nào (cho đi hoặc nhận lại), mối quan hệ nào sưởi ấm trái tim bạn?</p></li><li><p><strong>Thiêng liêng:</strong> Trong thời gian gần đây, bạn có biết ơn điều kỳ diệu (có thể nhỏ bé) nào, hay có cảm nhận gì đặc biệt về kết nối hoặc mở rộng chính mình?</p></li></ul><p>Hãy hít thở nhẹ nhàng khi bạn nhận ra từng điều. Không cần gắng gượng làm cho đủ số, chỉ cần quan sát xem tâm trí bạn thực sự đưa ra những gì.</p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong></p><p>Bài tập vừa rồi có làm biến đổi thế giới nội tâm của bạn không? Như thế nào?</p><p><br/></p><p>Chúng tôi rất vui nếu chia sẻ điều bạn nhận ra hoặc suy tư ở phần bình luận. Việc chia sẻ sẽ lưu dấu từng bước hành trình chúng ta tiến lên cùng nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/d2218198004ecef6a485dd725321d092/image.png" />
         <pubDate>2025-04-02 15:31:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3392966003</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lòng biết ơn và não bộ: liều &quot;nắng ấm&quot; cho thần kinh mỗi ngày</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3394609190</link>
         <description><![CDATA[<p>Hãy tưởng tượng có một cách đơn giản để giúp tâm trí bạn rạng rỡ hơn mỗi ngày, trăm lần đều hiệu quả cả trăm, bạn có thích tìm hiểu không? Chào mừng bạn đến với sức mạnh của lòng biết ơn. Khi bạn thực sự cảm nhận lòng biết ơn – dù chỉ là một khoảnh khắc nhớ đến người bạn thân thiết hay bữa sáng ngon lành – não bộ của bạn sẽ bắt đầu toả nắng.</p><p>Những khoảnh khắc như thế kích hoạt các chất hóa học tạo cảm giác dễ chịu như dopamine và serotonin, “bật công tắc” cho bo mạch phụ trách hạnh phúc trong não. Không chỉ giúp bạn cảm thấy vui vẻ hơn, việc nuôi dưỡng lòng biết ơn thường xuyên còn cải thiện khả năng điều hòa cảm xúc và tăng sự kết nối với người khác. Nói cách khác, biết ơn không chỉ tốt cho tâm trạng – nó còn tốt cho cả sức khỏe tinh thần của bạn một cách bền vững.</p><p><br/></p><p>Vậy nên, tại sao không thêm một bài tập biết ơn hằng ngày vào thói quen của mình?</p><p><br/></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong></p><p>Hồi tưởng lại một lần bạn thực sự cảm thấy biết ơn một cách sâu sắc và không thể phủ nhận. Hãy hình dung bạn đang ở đâu, ở bên ai, hoặc điều gì đã khiến bạn cảm thấy trân quý đến vậy.</p><p>Giờ thì để ý xem cơ thể bạn đang phản ứng thế nào. Có thể là một cảm giác tê nhẹ ở ngực, một làn hơi ấm dịu dàng sau đôi mắt, hoặc cảm giác nhẹ bẫng nơi đôi vai. Những tín hiệu nhỏ bé đó chính là cách mà não bộ bạn đang “rộn ràng” hoạt động tích cực.</p><p><br/></p><p>Dưới đây là lời gợi mở <strong><mark>suy ngẫm</mark></strong> dành cho bạn hôm nay:</p><p>Điền đoạn tiếp theo của câu sau đây:<br><strong>“Khi tôi tập trung cảm nhận lòng biết ơn, cơ thể tôi có những tín hiệu này…”</strong></p><p><br/></p><p>Thực hành lòng biết ơn thường xuyên cũng giống như rèn luyện cho não bộ một cách lành mạnh – không cần mồ hôi, không cần thẻ hội viên phòng gym.</p><p>Vậy nên, cứ mạnh dạn mà luyện tập “cơ biết ơn” mỗi ngày – và bạn sẽ thấy cảm xúc này đến với mình ngày càng thường xuyên và dễ dàng hơn. Não bộ của bạn nhờ thế mà cũng thường xuyên được hưởng những ngày nắng đẹp. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/a07a86f42eb7f0cb706d384eebda0cba/image.png" />
         <pubDate>2025-04-03 14:37:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3394609190</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tâm - thể</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3395956683</link>
         <description><![CDATA[<p>Lần này, làm bài tập theo <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://padlet.com/vuphiyen/bi-t-n-pecfb4m5walp83li/wish/goElQyR5DlY0Z3yY">hướng dẫn hôm qua</a>, mình nghĩ về một điều bố của mình đã làm cho mình năm mình 18 tuổi mà biết bao năm qua mình không nghĩ đến, chưa biết trân trọng đủ.</p><p>Mình cảm thấy rất rõ khi cảm xúc biết ơn dâng lên, một cảm giác ấm áp cũng tràn ngập lồng ngực mình, ấm áp cả sau lưng, như có bàn tay ai đó được đặt ở đó vậy. </p><p><br/></p><p>Là nhà tâm lý, mình từng học và thực hành trường phái Trị liệu biểu tượng, và được biết phần Vô thức cảm xúc của chúng ta có liên quan đến một vùng cơ thể dành cho nó: đó là lồng ngực, là khu vực trái tim. Khi ta cảm nhận đau buồn, bị phản bội... thường vùng này sẽ như bị bóp nghẹt hoặc đau nhói lên như có dao đâm. Khi chúng ta cảm nhận một số cảm xúc dễ chịu, vùng này cũng là vùng có cảm giác nhất. </p><p>Lại một lần nữa, mình thấy mô tả về mối liên quan tâm - thể này thật đúng. </p><p>Thật thú vị mỗi khi chứng kiến những lý thuyết đã đúc kết bởi giới tâm lý ứng với tình huống trong cuộc đời thực.</p><p><br/></p><p>Còn các bạn thì sao? </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/94e7fc180ef33ddbe101c07f88166a1f/ChatGPT_Image_Apr_4__2025__06_27_02_PM.png" />
         <pubDate>2025-04-04 11:34:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3395956683</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hệ quả tâm lý trực tiếp của Lòng biết ơn</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3396742340</link>
         <description><![CDATA[<p>Theo Thuyết Mở rộng và Xây dựng (<strong>Broaden-and-Build Theory</strong>) của Barbara Fredrickson, những cảm xúc tích cực như lòng biết ơn không chỉ giúp chúng ta cảm thấy dễ chịu, tác dụng của chúng tuyệt vời hơn thế. </p><p>Chúng đưa tâm trí ta vào một trạng thái mở rộng, giúp cho ta có thể nhận ra những hiểu biết và giải pháp mới mà trước đó không dễ nhìn thấy, có thể là bị che khuất bởi căng thẳng hay sự tiêu cực. </p><p><br></p><p>Bạn có thể hình dung như thế này: </p><p>Một sáng thức dậy, bạn ngửi thấy mùi cà phê thơm lừng, và cảm thấy biết ơn khoảnh khắc bình yên, dễ chịu nhỏ bé này. Chính cảm giác biết ơn giản dị ấy bắt đầu mở rộng góc nhìn của bạn. Có thể, bạn lại chợt nhớ đến người hàng xóm tốt bụng vào tuần trước đã giúp đỡ mình nhặt đồ đánh rơi khi bạn vội vàng đi làm. Và rồi bạn cảm thấy lòng mình bỗng suy nghĩ cách để đáp lại lòng tốt đó. Lúc này đây, từ một người bình thường, bạn bỗng thuộc về nhóm những người cảm thấy mình đủ đầy và <strong>muốn trao tặng điều gì đó sáng tạo đến thế giới này </strong>(một mindset rất khác với trạng thái thường ngày của bạn). Đến lúc bước vào bàn làm việc, bạn chợt nảy ra một vài ý tưởng hợp tác mới mẻ, hôm qua bạn chẳng ngờ là hôm nay mình có thể sáng tạo như thế. Đang ở trong tâm trạng <strong>cảm thấy người đời thật dễ thương</strong>, mọi tương tác trong ngày của bạn sẽ dễ dàng hơn một chút. </p><p><br></p><p>Bạn có thể xem lòng biết ơn như một bí kíp đầy sức mạnh, rất hữu ích trong cuộc sống hàng ngày. Nó khiến lòng bạn ấm áp, gương mặt bạn tươi cười cởi mở trong các tương tác, giúp bạn hình thành những mối quan hệ sâu sắc hơn, đồng thời khơi nguồn sáng tạo. Nếu sống trong trạng thái này được nhiều hơn, sức bền tinh thần của bạn sẽ tăng lên, sẵn sàng ứng phó tốt với nhưng thử thách của cuộc đời hơn. </p><p><br></p><p><em>Gratitude --&gt; </em><strong><em>Creative living mindset</em></strong></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/e610edb641d2657d13b3eda9102df512/image.png" />
         <pubDate>2025-04-05 08:23:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3396742340</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một bài tập ngược sẽ khiến chúng ta nhanh chóng cảm nhận tràn ngập lòng biết ơn</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3397401961</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong những ngày vừa qua, khi những trận động đất tang thương làm rúng động lục địa châu Á, một số người trong số chúng ta lo lắng, sợ hãi. Và nhiều hơn vậy, đa số chúng ta đau lòng cho sự không may của nước bạn, của những nạn nhân.</p><p>Sự kiện này cũng có thể mang cho chúng ta một tác động không ngờ: chúng ta có thể cảm nhận tràn ngập lòng biết ơn khi nhớ đến sự sống quý giá mà chúng ta còn đây, những người thân còn ở bên mình, mái nhà chắc chắn trên đầu...</p><p>Về những gì đã có.</p><p>Về những tình yêu, tình thân từng được xây dựng.</p><p>Về những gì vẫn còn đây hôm nay.</p><p><br/></p><p>Và không nhất thiết phải nhân một bi kịch nào đó, chúng ta mới xoay chuyển dòng suy nghĩ và nhắc mình biết ơn. Chúng ta có thể nhắc mình hằng ngày, mỗi tối, mỗi sáng.</p><p>Không những não bộ chúng ta sẽ được một "liều dồi dào ánh nắng", mà chúng ta chắc chắn sẽ trở nên dịu dàng hơn với cuộc sống, trân trọng những người xung quanh hơn. Lòng biết ơn cũng kích hoạt mong muốn trao tặng điều gì đó trở lại cho thế giới này. Bài tập nhỏ, bao nhiêu người được lợi. </p><p><br/></p><p>Vậy, <strong><mark>hành động </mark></strong> hôm nay:</p><p>Đọc bài này xong, bạn có thể xem thêm video đính kèm (không nhất thiết, nhưng video rất cute). </p><p>Và mời bạn ngồi <strong><mark>suy ngẫm</mark></strong> về thông điệp này một phút.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn bạn vì đã làm bài tập này. Bạn vừa làm thế giới quanh bạn sáng thêm một chút. Hành động bên ngoài có thể chưa kịp đến, nhưng tâm hồn đã khởi sự rồi. Và tôi có dự phần trong thế giới ấy, tôi xin cảm ơn bạn. </p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://youtu.be/MU0do-agdHE?si=4lIjWPlq3mmAwODo" />
         <pubDate>2025-04-06 12:45:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3397401961</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngôn ngữ tình yêu</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3398248963</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ mình cũng như rất nhiều người, khởi đầu trong cuộc đời bằng những khờ dại, thiếu hiểu biết. Thậm chí, còn từ những suy nghĩ hết sức hạn hẹp của mình mà trách hờn người khác. Cho đến tận sau này, hiểu biết nhiều hơn, mình tiếc những điều không đẹp cũ mình đã phạm phải biết là bao nhiêu. </p><p><br></p><p>Một trong những thấm thía nhất của mình đó là thoạt đầu mình chỉ cảm nhận tình yêu thương từ những người nói ngọt và dành cử chỉ dịu dàng cho mình mà thôi. Còn nếu đã không biết nói ngọt, không biết ôm/vuốt đầu/làm những cử chỉ dễ thương... thì mình xem như chẳng cảm nhận được gì. Trong khi người ấy có thể tặng những món quà rất tinh tế, đầy tâm sức, có thể dành thời gian nhiều cho mình, tận tuỵ làm cho mình nhiều điều lớn nhỏ... mình vẫn không cảm nhận gì mấy, không biết ơn gì nhiều (dù có nói lời cảm ơn như cái máy), và quên đi rất nhanh.</p><p>Tức là 5 ngôn ngữ tình yêu mình từng chỉ biết có 2 và vô cảm trước 3 ngôn ngữ còn lại, mà không biết, lại còn dùng điều đó để oán trách người yêu của mình, những "<em>Tại sao anh không...</em>" bất tận.</p><p>Bao ngày tháng đã qua và bao trải nghiệm cay đắng mới đủ làm một con người mở mắt ra và biết nhìn nhận đúng về mình? Từ nhìn nhận đúng về mình, ta mới có thể nhìn nhận đúng dần về người khác, mình nghĩ vậy.</p><p><br></p><p>Hôm nay, đốt một ngọn nến trong bộ quà tặng của một người bạn, để ý thấy bạn ấy đã in cả tên mình ra và dán vào đấy... Mình của bây giờ đã trải nghiệm chậm lại, nhìn kỹ hơn, và chú ý đến từng tình tiết nhỏ về tâm sức của mọi người. </p><p>Cảm ơn bạn nhiều lắm. Biết ơn cuộc đời dễ thương.</p><p> </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/d260939c186c5bc34c81bf82718fc381/20250323_131329.jpg" />
         <pubDate>2025-04-07 05:28:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3398248963</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tháng này, bạn sẽ khoẻ hơn lên như thế nào</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3400839649</link>
         <description><![CDATA[<p>Thực hành lòng biết ơn không chỉ tốt cho tâm hồn, nhiều nghiên cứu cho thấy nó còn mang lại lợi ích tuyệt vời cho cả sức khỏe thể chất: </p><ul><li><p>ngủ ngon hơn,</p></li></ul><ul><li><p>giảm căng thẳng</p></li><li><p>tăng miễn dịch...</p></li></ul><p>Việc dành vài phút mỗi ngày để tập trung vào những điều bạn trân trọng có thể tạo ra sự khác biệt thực sự cho sức khỏe của bạn.</p><p>Các nhà khoa học đã phát hiện rằng những người thường xuyên thực hành lòng biết ơn thường ít bị đau nhức hơn, hệ miễn dịch mạnh hơn và mức cortisol - hormone căng thẳng cũng thấp hơn. Như thể cơ thể và tâm trí của bạn thở nhẹ nhõm hơn khi bạn cho phép cảm giác biết ơn được nảy nở. Và vui thay: viên thuốc biết ơn không đắng mà lại ngọt, lại miễn phí nữa.</p><p><br></p><p><strong><mark>Hoạt động</mark>:</strong> </p><p>Hãy đặt hẹn giờ trong 5 phút. Viết ra ba điều mà bạn cảm thấy biết ơn, dù lớn hay nhỏ. Mục tiêu là tìm ra những tia sáng tích cực nhỏ bé mà có thể bạn thường bỏ qua. Tập trung viết vài dòng về nó, bạn sẽ đánh thức được sự biết ơn một cách hữu hình. </p><p>Nếu bạn có thể thực hiện bài tập đơn giản này một cách đều đặn, bạn sẽ nuôi dưỡng được cảm giác bình yên và trân trọng cuộc đời. Đêm đêm, bạn ngủ sẽ ngon hơn và dễ cảm thấy tràn đầy năng lượng suốt cả ngày hôm sau.</p><p><br></p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark>:</strong><br>Ngẫm về một lợi ích sức khỏe mà bạn đã nhận thấy hoặc hy vọng đạt được từ việc thực hành lòng biết ơn trong tháng này cùng cộng đồng Satsang. Chia sẻ cùng mọi người, bạn nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/d7d998706c13a16420951a48f8aff4bd/image.png" />
         <pubDate>2025-04-08 14:09:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3400839649</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một tổ ấm</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3402441101</link>
         <description><![CDATA[<p>Từ lâu rồi, mình đã để ý thấy một điều rất ngộ từ bọn mèo nhóc nhà mình. Các bé mèo nhỏ nhiều năng lượng, hùng hục chạy chơi suốt ngày. Vậy mà khi mình đang ngồi đọc sách hoặc làm việc, thỉnh thoảng lại thấy có một bé đột nhiên kêu "meo" lên, rồi chạy thẳng lại đòi bế. Em nào đã hơi lớn, nhảy khá rồi thì còn nhảy thẳng lên lòng mình luôn. Được ôm được vuốt vài ba cái, thoả mãn rồi, ẻm lại nhảy phóc xuống đất và chạy đi chơi tiếp.</p><p>Cứ như thể các em mèo nhí thực sự cảm nhận mình sống trong một không gian hết sức an toàn, được thương yêu hết sức, cứ mỗi lần cảm thấy "<em>tôi cần một liều thương yêu</em>" là biết ngay phải làm thế nào, cứ thế chạy đến bên người nuôi mà nũng nịu một tí. </p><p>Bọn nó thật tốt số, vì biết bao nhiêu em mèo khác trên đời không được an toàn và thương yêu như vậy. Chính bọn này, cách đây vài tháng cũng là những bé mèo hoang, mèo bị bỏ rơi... được cứu về.</p><p>Và mình tự nghĩ về mình, mình cũng thật tốt số. Gia đình mình cũng là một nơi an toàn như vậy, và ngày hôm nay khi cảm thấy "cần một liều yêu thương", mình cũng có thể chạy thẳng đến bên mẹ mình và ôm mẹ một cái. Biết bao người có thể không còn người thân bên cạnh, có thể mối quan hệ gia đình chưa bao giờ tốt đến mức có thể đến bên ôm nhau tự nhiên như thế. </p><p>Và mẹ mình cũng dịu dàng, nhân hậu với bọn mèo lang thang. Điều này mình đã học được qua quan sát, không cần được dạy đạo lý rườm rà. </p><p><br></p><p>Nhân chủ đề tháng này của làng Satsang mình, tự nhiên mình nhìn ra những điều nho nhỏ đó. Thật là thú vị. Và bây giờ thì mình cảm thấy đầy biết ơn cho tổ ấm mà ngày nay mình đang có được. </p><p>Ngày mai, mình sẽ đăng gửi các bạn cùng đọc một bài thơ - mình vừa nhớ đến nó khi kể chuyện ngày hôm nay.  </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/d062c58a9fd826e2eb20b313462e48ae/image.png" />
         <pubDate>2025-04-09 10:38:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3402441101</guid>
      </item>
      <item>
         <title>When you thought I wasn’t looking</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3404421240</link>
         <description><![CDATA[<p>Có một lần, nhân ngày của mẹ, mình đọc được bài thơ này. Thấm thía quá, mình dịch sang tiếng Việt. Nhân tháng này, xin được chia sẻ lại cùng các bạn. </p><p> </p><p><em>Mẹ nghĩ rằng "nó chẳng để ý đâu"</em></p><p><em>Mẹ treo bức tranh đầu tiên của con</em></p><p><em>Trước tủ lạnh</em></p><p><em>Con chợt muốn vẽ thêm vài bức khác.</em></p><p><br></p><p><em>Mẹ cho nó ăn, chú mèo con đi lạc ngơ ngác</em></p><p><em>Chẳng nghĩ con có thoáng nhìn</em></p><p><em>Nhưng từ ấy lòng con bàng bạc</em></p><p><em>Cảm nhận tình với mọi sinh linh.</em></p><p><br></p><p><em>Chiếc bánh nhỏ xinh</em></p><p><em>Mẹ cặm cụi làm riêng cho con ngày sinh nhật</em></p><p><em>Chẳng kể lể gì về tâm tư đặt vào chiếc bánh</em></p><p><em>Mà từ đó</em></p><p><em>Con hiểu sự đặc biệt của những điều "nhỏ xinh".</em></p><p><br></p><p><em>Mẹ nghĩ rằng con chẳng để ý đâu</em></p><p><em>Khi mẹ cúi đầu thốt ra một lời cầu nguyện</em></p><p><em>Ngày qua ngày, Thượng đế không còn là nhân vật xạo xạo trong những câu chuyện</em></p><p><em>Con nhận ra một nơi mình luôn có thể hướng về.</em></p><p><br></p><p><em>Có những đêm ngỡ con đã ngủ mê</em></p><p><em>Mẹ vẫn đến đặt một nụ hôn dịu dàng trên trán</em></p><p><em>Con ngủ bình yên đến tận khi mặt trời ló dạng</em></p><p><em>Biết rằng mình được thương yêu.</em></p><p><br></p><p><em>Dù chẳng nhiều</em></p><p><em>Những lúc lệ rơi từ khoé mắt mẹ yêu</em></p><p><em>Cho rằng con nào thấy</em></p><p><em>Ngờ đâu con vẫn học được rằng</em></p><p><em>Thế gian có thể làm đau ta là vậy</em></p><p><em>Cảm nhận mình bị tổn thương là bình thường</em></p><p><em>Nước mắt là để rơi.</em></p><p><br></p><p><em>Nụ cười của mẹ</em></p><p><em>Ngỡ con mình chẳng thấy vì mải chơi</em></p><p><em>Nhưng con đã "chụp" cảnh ấy vào lòng</em></p><p><em>Luôn ước mình mang phong thái ấy</em></p><p><em>Đẹp tươi.</em></p><p><br></p><p><em>Dù mẹ nghĩ rằng con trẻ bồng bột ham chơi</em></p><p><em>Chẳng để ý đâu những ân cần bé mảnh</em></p><p><em>Nhưng bàn tay xoa lưng của mẹ, con biến thành sức mạnh</em></p><p><em>Trở thành tất cả những gì con có thể trở thành</em></p><p><em>Ấm áp tình mẹ sau lưng.</em></p><p><br></p><p><em>Suốt những tháng năm mẹ tưởng rằng con trẻ dửng dưng</em></p><p><em>Nó vẫn âm thầm thấy cả</em></p><p><em>Đầy ứ cả lòng</em></p><p><em>Những cảm tạ chờ được nói ra.</em></p><p>--------------------------</p><p>Trên đây là mình dịch từ bài thơ mà mình được đọc vào ngày 8/5/2016 từ blog của nhà văn mình yêu quý Paulo Coelho (bạn xem nguyên văn ở comment nhé, cho post đỡ bị dài quá)</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/053ce2fcea71fdb7a20f870c0bcc57d8/image.png" />
         <pubDate>2025-04-10 12:17:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3404421240</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trưởng thành qua trải nghiệm - Biết ơn trải nghiệm</title>
         <author>huyenhoang4</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3406179483</link>
         <description><![CDATA[<p>Một ngày chủ nhật thong dong, cho đến khi nhận được tin nhắn từ con trai lớn trong nhóm chat gia đình ...</p><p>"Bố mẹ ơi, con bị đâm xe rồi" kèm theo bức ảnh chụp chiếc vành xe điện bị vỡ, méo mó.</p><p>"Con có sao không?"</p><p>"Con chỉ xước nhẹ, nhưng xe thì hỏng nặng lắm"</p><p>“Người không sao là tốt rồi" mình thở ra nhẹ nhõm.</p><p>Gọi điện cho con, con kể rằng đang lái xe điện trên con đường dốc quanh co thì bị trượt bánh. Xe lao khỏi mặt đường, còn con nhảy ra chỉ bị xước nhẹ ở chân. Chiếc xe thì không đi được nữa: vành méo, lốp nổ, đầu xe móp công ty đang cho người vào sửa.</p><p>Mình nghe giọng con qua điện thoại, cảm nhận rõ sự hoang mang, lúng túng trong tai nạn đầu đời. Mình nói với con: </p><p>- Con không bị thương là tốt nhất rồi. Mẹ tin rằng sự cố này sẽ cho con những bài học rất đáng giá. Giờ con cứ tập trung xử lý tình huống trước đã, cần bố mẹ hỗ trợ gì thì cứ nhắn nhé.</p><p>***</p><p><br/></p><p>Hết lớp 12, con tâm sự:</p><p>– Con không thấy học đại học có tác dụng gì. Giờ muốn làm gì thì đi làm luôn, vừa làm vừa học chứ không nhất thiết phải vào đại học.</p><p>Nghe tâm sự của con, mình cũng không ngạc nhiên lắm. Hai mẹ con bàn bạc, rồi thống nhất để con gap year một năm đi làm rồi khi nào nhận ra cần học thì con quay lại vào năm sau. Con nộp hồ sơ vào làm tại một khu nghỉ cách Hà Nội 40km. </p><p>Trước buổi phỏng vấn online, chàng trai chia sẻ mong muốn:</p><p>– Mẹ ơi, con sẽ yêu cầu lương ít nhất 4 triệu/tháng, bạn con đi làm thêm cũng được trả lương rồi. </p><p>Ánh mắt con lúc ấy long lanh, pha chút háo hức và tự tin. Mình chỉ mỉm cười.</p><p>Phỏng vấn xong, con bước ra, mặt hơi trùng xuống, rồi kể:</p><p>– Chị quản lý cho hai phương án. Một là trả lương 4 triệu với công việc tương xứng. Hai là thực tập không lương nhưng được trải nghiệm và học hỏi. Con chọn phương án thứ hai rồi mẹ ạ.</p><p>– Thế con có hài lòng không?</p><p>– Không được như mong muốn nhưng cũng được, để con thử…</p><p>Mình thấy trong câu trả lời đó có cả chút tiếc nuối, có cả chút háo hức của chàng trai trẻ.</p><p>***</p><p><br/></p><p>Chàng trai ấy bắt đầu những ngày đầu làm việc tại một Resort ẩn mình dưới đồi thông. Nhìn qua ảnh, nơi ấy xanh mướt và cổ kính như một Đà Lạt thu nhỏ.</p><p>Một tháng sau, mình lên thăm con. Các anh chị làm cùng biết mình là mẹ cậu thực tập sinh nên kể cho mình nghe:</p><p>– Bạn ấy ngoan, ai cũng quý. Nhưng lái xe thì ẩu, phóng nhanh lắm, chúng em nhắc mãi mà chưa rút kinh nghiệm. Thế nên em chỉ cho bạn ấy lái xe chở đồ, không dám cho chở khách chị ạ.</p><p>Mình nghe câu chuyện, không gợn lên suy nghĩ điều này là tốt hay xấu, không lo lắng, cũng không ngăn cản việc con lái xe nhưng cũng không chủ quan. Mình nhắn các bạn:</p><p>– Nhờ các em giúp hướng dẫn thêm cho bạn ấy nhé.</p><p>Với con trai mình không trách mắng chỉ nhắc nhở thêm với con:</p><p>– Lái xe cẩn thận con nhé.</p><p>***</p><p><br/></p><p>Sau đó không lâu, việc tai nạn xảy ra, con xin mẹ 9 triệu để đền tiền sửa xe cho công ty. Biết con ngại vì tốn tiền của bố mẹ và cảm giác có lỗi, mình nhắn lại:</p><p>– Con bình tĩnh giải quyết, ai cũng có lúc như vậy. Nhớ cảm ơn các anh chị đã giúp con khi con lúng túng. Hãy biết ơn trải nghiệm này, vì nó giúp con thêm mạnh mẽ và có ý thức hơn với công việc.</p><p>Trong lòng mình thầm biết ơn sự cố này đã xảy ra vừa đủ, vừa đúng lúc để giúp cho con thêm bài học. Mình tin rằng trăm ngàn lời nói không bằng một lần bị trượt xe, trải nghiệm ấy tự nhiên giúp điều chỉnh triệu triệu phản ứng lý hoá sinh trong cơ thể của con. Và từ đó, con tự điều chỉnh mình theo cách sâu sắc nhất.</p><p>***</p><p><br/></p><p>Kể lại câu chuyện này cho một người em, bạn ấy hỏi :</p><p>– Nếu quay lại thời điểm nghe thấy thông tin con lái xe ẩu, chị có chọn khác đi là ngăn không cho con lái xe nữa không?</p><p>– Không em ạ, chị vẫn làm như thế. Vì lúc ấy chị không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chị chỉ tin rằng con sẽ tốt lên. Trong cuộc đời này, không thể mãi mãi không lái xe, cũng như không thể mãi mãi tránh khỏi va vấp. Vậy nên, thay vì ngăn cản, chị cho con được trải nghiệm và tin tưởng vào hành trình.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3217186028/560ce1d47905a297ae45eafb28235061/461998067_8219696474807668_7277074480719224465_n.jpg" />
         <pubDate>2025-04-11 12:44:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3406179483</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhìn rõ khuôn mẫu</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3406365427</link>
         <description><![CDATA[<p>Chúng ta có những khuôn mẫu xã hội (cultural script) cho việc nói lời cảm ơn, bạn có để ý thấy điều đó không?</p><p>Hãy nhớ về cách xã hội mình thường dạy trẻ con. "<em>Nói cảm ơn bác đi con!</em>", - cha hay mẹ đẩy đẩy lưng đứa trẻ. Đứa trẻ thường vặn vẹo, căng thẳng vì sự im lặng chờ đợi và những ánh mắt đổ dồn vào mình, nói lí nhí câu cảm ơn rồi chạy đi. Khuôn mẫu này theo đứa bé đó đến lớn. </p><p>Và khi người lớn nói cảm ơn với ai đó ngắn gọn, theo thông lệ, đối phương thường cũng trả lời "<em>Chuyện nhỏ thôi, có chi đâu</em>" theo thông lệ. Cả hai bên đều được nuôi dạy trong những khuôn mẫu xã hội tương tự nhau mà, biết quá!</p><p>Thế thì đó có còn thực sự là lòng biết ơn? </p><p>Điều chúng ta nhận có thể thực sự xứng đáng với lòng biết ơn. Thế mà, bằng cách lướt qua nó theo những khuôn mẫu sáo mòn như thế, phải chăng chúng ta đang chưa đáp trả xứng đáng với điều nhận được?</p><p><br></p><p><strong><mark>Hoạt động</mark></strong>:</p><p>Chúng ta cùng quan sát lại cách chính mình và những người khác cảm ơn nhau và đáp trả. </p><p><br></p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong>:</p><p>Liệu có cách ứng xử nào hay hơn những gì đang xảy ra? Nếu chúng ta cùng chung tay viết lại khuôn mẫu xã hội, ta có thể viết như thế nào nhỉ? </p><p><br></p><p><br></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/d9596823338db74986272cb41ac0a20f/1000015130.png" />
         <pubDate>2025-04-11 15:15:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3406365427</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Từ cảm xúc đến hành động</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3407186267</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi chúng ta tìm hiểu về các cảm xúc tích cực, một phần quan trọng chúng ta nên tìm hiểu là Cảm xúc tích cực này đưa đến xu hướng hành động gì.</p><p>Điều này quan trọng vì nó đem lại những tác động hữu hình lan tỏa từ nhân vậy trung tâm. Một người cảm thấy một cảm xúc tích cực, thế rồi điều ấy tạo tác động đến những người xung quanh, đến xã hội như thế nào?</p><p>Đối với cảm xúc biết ơn, chúng ta có thể tìm hiểu về (1) cách chúng ta nói lời cảm ơn, và (2) khi có cảm xúc biết ơn, chúng ta thường muốn cho đi. </p><p>Nói lời cảm ơn ra sao, cho đi điều gì và bằng cách nào?</p><p>---</p><p>Trong lớp học Positive Psychology trên Coursera mà chúng tôi có giới thiệu, có một lời nhắc thú vị.</p><p>Chúng ta thường nói lời cảm ơn một cách khuôn sáo, không có tâm, điều này rõ ràng nên được xem xét lại.</p><p>Mà ngay cả khi chúng ta cảm nhận biết ơn thực sự, cố gắng giãi bày điều đó, ta cũng có thói quen nói "<em>Cảm ơn, vì (bạn đã làm abc cho tôi, vì đã làm tôi cảm thấy xyz)</em>!"</p><p>Bạn có bao giờ để ý là lời cảm ơn này rất là tập trung vào tôi và cái lợi mà tôi nhận được không?</p><p>Để có tâm hơn, có thể nào chúng ta quan sát đối phương một cách sâu sắc và đưa cả người ấy vào lời cảm ơn của mình không? </p><p>Nhà tâm lý Barbara Frederikson nhắc chúng ta chú ý đến <em>The </em><strong><em>you</em></strong><em> part in saying thank </em><strong><em>you</em></strong>. </p><p><br/></p><p>Ngày mai, chúng ta lại bàn về phần (2), về hành động cho đi, bạn nhé. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/10dff545adf50816711d7010b2b7688d/1000015132.jpg" />
         <pubDate>2025-04-12 15:58:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3407186267</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Creative giving</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3407817590</link>
         <description><![CDATA[<p>Chúng ta thường có những cách tỏ lòng biết ơn rất khuôn mẫu, như một món quà nhỏ hoặc đôi dòng tin nhắn. Phần lớn vẫn là “Mình cảm ơn bạn nhiều!”, có thể kèm theo một món quà nho nhỏ hay một bữa cà phê. Điều đó không sai, nhưng thường vô tình trở thành thói quen sáo mòn. Đôi khi ta còn vụng về hơn, gửi lại ngay cho đối phương một món quà tương tự như những gì vừa được nhận.</p><p>Nhưng dù đôi khi muốn làm khác đi, có người vò đầu bứt tai nhưng vẫn không nghĩ ra ý tưởng gì. </p><p><br></p><p>Nếu ta thực sự lắng nghe lòng biết ơn bên trong, liệu ta có thể tìm được cách tỏ lòng mình bằng sự cho đi sáng tạo (creative giving) không, một điều gì đó độc đáo và ý nghĩa hơn? Đó có thể là một bức thư viết tay đầy tình cảm, sáng tạo một sản phẩm tinh thần nho nhỏ (một bản nhạc, một tấm thiệp do chính tay bạn vẽ), dành thời gian lắng nghe người kia chia sẻ, cùng họ tham gia hoạt động mà người đó yêu thích, v.v. Sự đầu tư tâm sức đó cho thấy chúng ta thực sự trân trọng điều mình nhận được, và sẽ làm sâu sắc hơn mối quan hệ giữa hai bên.</p><p><br></p><p><strong><mark>Hoạt động</mark></strong>:</p><p>Nhớ về một lần bạn được ai đó giúp đỡ mà chưa có dịp bày tỏ biết ơn, hoặc đã cảm ơn một cách khuôn sáo. Nếu lần này bạn muốn sáng tạo hơn, có tâm hơn, bạn sẽ làm gì? Hãy viết ra ý tưởng đầu tiên nảy sinh trong đầu, dù đơn giản hay táo bạo.</p><p><br></p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong>:</p><p>Liệu việc này có thể trở thành khởi đầu cho một “khuôn mẫu xã hội” mới – nơi lòng biết ơn được nuôi dưỡng và thể hiện bằng những hành động giàu tâm tư, độc đáo và chân thành hay không?</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/66da3775200d292fff2dccb03e4f15bf/1000013125.png" />
         <pubDate>2025-04-13 16:58:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3407817590</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tò mò về sự vô ơn</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3409206906</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi ngồi xuống hôm nay để suy tư về lòng biết ơn, đột nhiên mình cảm thấy tò mò về những trường hợp ngược lại.</p><p>Chỉ cần suy nghĩ một tí thôi, mình đã nhớ được vài trường hợp mà ai đó đã nhận được thật nhiều từ cuộc đời hoặc từ tâm sức của người khác, thế mà chẳng thấy họ nói ra hoặc thể hiện lòng biết ơn, mà ngược lại, cách hành xử đáp trả của họ lại tiêu cực. Họ cằn nhằn khó chịu với cuộc đời và con người, họ đối xử không đẹp với người đã thương yêu lo lắng hoặc cư xử tử tế với họ.</p><p>Trong tư vấn tâm lý, mình cũng không ít lần được nghe những tâm sự lo âu của phụ huynh: con tôi sao nó vô tâm, ích kỷ, vô ơn quá. Làm sao dạy cho nó khác đi?</p><p><br/></p><p>Có lẽ, cảm nhận lòng biết ơn không hẳn là một điều dễ dàng, tự nhiên đối với tất cả mọi người. Chúng ta cần biết nhiều hơn về những rào cản.</p><p><br/></p><p>Đến đây, mình phải thú nhận một ý nghĩ đã khiến mình khó chịu ngay từ đầu, đó là: biết đâu, chính mình cũng là người vô ơn. Đôi khi? Trong một số tình huống đặc biệt nào đó? Với ai đó?</p><p>Với điều này, chắc là mình phải dành thời gian suy nghĩ thêm quá. </p><p>Nhưng trước hết, mình đã nghĩ ra một rào cản đầu tiên khiến cho người ta không biết ơn (trong tình huống đúng ra phải có): sự thiếu tự nhận thức. Điểm mù. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/d949c17f779372a40d8b93a964116aaf/image.png" />
         <pubDate>2025-04-14 15:09:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3409206906</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đằng sau (điều tưởng chừng là) Vô ơn</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3410970022</link>
         <description><![CDATA[<p>Đằng sau thái độ và những hành động có vẻ vô ơn, có thể có nhiều nguyên nhân phức tạp. Nếu chúng ta hiểu rõ được những điều ấy, có lẽ chúng ta sẽ giảm đi những lúc buồn bã, thất vọng về người đời. </p><p>Và có thể, chúng ta cũng giảm tự trách bản thân. Tự trách sẽ rất khó chịu, nẻn khi chúng ta chưa biết ơn ai đó đúng mực rồi lại vì thể mà tự trách mình, cái tổng thể đó khó chịu đến nỗi nhiều người vô thức lờ đi luôn, đẩy câu chuyện này xuống vùng lãng quên. </p><p><br></p><p>Biết ơn = nhận được điều tốt lành + nhận thức rằng điều đó không tự nhiên mà đến, mà đến từ ai đó dễ thương, có tâm + muốn làm điều gì đó để tỏ ý cảm ơn.</p><p><br></p><p><strong><mark>Vậy, sự vô ơn có thể đến từ: </mark></strong></p><ol><li><p>Những người quá bận lòng, stress, lo âu, hoặc tiêu cực. Họ quá ngập trong những suy nghĩ lo lắng, bực bội, hớt hải... vì vậy, họ không nhận thức được về những tốt lành xảy đến. Không nhận thấy, tự nhiên cũng không biết ơn.</p></li><li><p>Những người hay so sánh thấy mình thua kém, chịu nhiều bất công... đối với họ, nhận chuyện tốt đôi lần không đủ để bù cho những thiếu thốn mà họ phải gánh chịu, họ vẫn bực bội, cáu kỉnh. Nhất là khi người làm việc tốt cho họ có hoàn cảnh khá hơn họ nhiều, thì thay vì biết ơn, họ có thể cảm thấy bị giày vò bởi cảm giác ghen tị, đố kỵ</p></li><li><p>Người có tổn thương self-esteem, tự ty, và cảm nhận mình quá nhỏ bé. Một khi được nhận, họ thấy mình chẳng thể trả lại bằng cách nào được, nên có xu hướng sẽ chôn sâu cảm giác biết ơn xuống, không cảm thấy nữa, cho nhẹ lòng để không canh cánh món nợ chưa trả được (theo cảm nhận riêng của họ). Tuy nhiên, càng làm thế thì lại càng trầm trọng thêm cảm giác tự ty, bởi vô thức không quên. Vô thức âm thầm tự cảm thấy mình là "đồ vô ơn", khiến cảm nhận về giá trị bản thân lại giảm thêm. Đôi khi khối tâm kết này khiến họ khó chịu đến độ họ sẽ tránh mặt luôn người đã từng cư xử tốt với mình.</p><p><br></p></li></ol><p>Trường hợp số 2 và 3 lý giải được một hiện tượng xã hội khó hiểu là "Làm ơn mắc oán". Trước đến nay, có bao giờ bạn từng thắc mắc về hiện tượng này chưa?</p><p>Ngoài 3 cụm lý do chính này, có thể còn các lý do khác nữa. Nếu phát hiện ra, các bạn comment giúp để chúng ta học hỏi cùng nhau nhé. </p><p>Tìm hiểu đến đây, có lẽ chúng ta đều cảm thấy soi sáng vào các hiện tượng tâm lý thật quan trọng biết bao. Thấy rõ rồi mới có thể điều chỉnh. Nếu không, chúng ta có thể cứ mắc vào những kịch bản lặp lại, không đổi khác được. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/0c975bda46d4da971bddc3d48da263eb/1000015174.png" />
         <pubDate>2025-04-15 15:15:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3410970022</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Không để stress che mờ lòng biết ơn</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3412629933</link>
         <description><![CDATA[<p>Phần lớn chúng ta đều có một thói quen tâm lý phổ biến là chú ý nhiều đến những gì không ổn trong cuộc sống và môi trường xung quanh. Mọi sự khó chịu, dù là nhỏ nhặt, đều nổi lên rõ trong tâm trí. Có lẽ đó là di sản của sự tiến hóa. Chúng ta là hậu duệ của những người hay lo lắng: những người đã ngờ ngay đến hiện diện của một con rắn ngay khi chỉ vừa nhìn thấy cỏ gơn sóng, và những người vào những ngày hè ấm áp đã lo lắng về mùa đông thì có gì mà ăn không.</p><p>Hệ quả là tâm trí chúng ta "phác thảo" về cuộc đời không chính xác. Chúng ta vẽ phình to lên những thứ sai trái, những điều không ổn và những điều có thể xấu đi trong tương lai. Và rồi chúng ta chỉ phác qua loa và thiếu cẩn trọng khi đề cập đến phần mà cuộc đời còn tử tế, những điều tốt đẹp, dễ chịu và thú vị, những điều cứ thế xảy ra nâng đỡ ta không sai sót. </p><p>Bức tranh méo mó về cuộc sống có thể khiến ta cảm thấy mọi thứ tệ hơn rất nhiều so với thực tế. Cần một cú hích từ ý chí để chuyển hướng sự chú ý của chúng ta để nhận diện một cách có ý thức những điều đáng trân trọng.</p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong></p><p>Ban đêm, trước giờ đi ngủ là lúc thuận lợi để ta chỉnh lại bản phác thảo không cân đối của mình về cuộc đời (Ví dụ: Xe của ta đã không hư hỏng, ta đã di chuyển ổn thoả kịp giờ. Chúng ta vặn vòi và nước sạch chảy ra, không cúp nước. Chúng ta khỏe mạnh, hoặc có những phần trên cơ thể của ta khoẻ mạnh. Hôm qua, chúng ta đã vui vẻ suốt buổi chiều. Chúng ta hiện đang khá thích công việc của mình. Vân vân).</p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong></p><p>Chúng ta không quên những hoài bão của mình hay giả vờ rằng mọi thứ trong đời đều tốt đẹp. Biết ơn những điều đang ổn sẽ cho ta ngủ ngon hơn mà không khiến ta giảm sức chiến đấu hay đam mê trong cuộc sống, bạn có nhận thấy như thế không?</p><p>Trong bóng tối, chúng ta dễ nhớ lại những gì mình cần biết ơn hơn là trong guồng quay chóng mặt của thế giới ban ngày. Hãy tận dụng thời khắc này. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/61fe2d0f35fa7392c06a73e805e886ee/image.png" />
         <pubDate>2025-04-16 15:29:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3412629933</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chuyển hóa so sánh thành tri ân chân thành</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3414136145</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Đối với nhóm người thứ 2 được mô tả trong bài <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://padlet.com/vuphiyen/bi-t-n-pecfb4m5walp83li/wish/9kmlZVkyNBlKWpgV"><em>giải mã Vô ơn</em></a>, sự ghen tị chính là “đứa con bị bỏ rơi” trong tâm hồn ta; nó mang thông điệp rằng vẫn còn một phần <strong><em>Bóng tối</em></strong> (Shadow) đang khao khát được nhìn nhận và chấp nhận (tôi đang dùng khái niệm cuả trường phái Tâm lý học phân tích của Jung).</p><p>Nếu ta cố gắng chôn vùi nó, năng lượng đối kháng sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn. Nhưng nếu ta sẵn lòng đưa nó ra ánh sáng nhận thức, cảm giác đố kỵ sẽ chuyển thành nguồn năng lượng sống, nuôi dưỡng quá trình phát triển cá nhân ta (<strong><em>thành toàn tự ngã</em></strong>). </p><p>Điều quan trọng là đừng đè nén cảm xúc, mà là giải mã ý nghĩa biểu tượng của nó. Đằng sau những lần so sánh thường là một mong muốn sâu xa: muốn giá trị bản thân được công nhận, được cuộc đời chăm tưới để, đến phiên mình, ta cũng được "nở hoa" rực rỡ như những người mà ta đang ghen tị. Một khi nhận thức được nhu cầu sâu xa này, ta sẽ không còn phải đấu tranh với ai nữa, mà thay vào đó, dành sức lực để nuôi dưỡng hạt mầm bên trong chính mình.</p><p><br/></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong>:</p><p><br/></p><p>1. Soi sáng vào Bóng tối. Nhớ về lần nào đó mình đã nổi cơn ghen tị với ai đó mạnh thế hoặc may mắn hơn, dù người đó rất tốt với bạn. Viết xuống rõ ràng: "Tôi ghen tị với... vì...; cảm giác trong cơ thể tôi lúc này là…". Hãy giữ hơi thở ổn định và không tự phán xét. Cứ nghĩ gì và cảm thấy gì thì viết xuống.</p><p><br/></p><p>2. Đối thoại với hình tượng cảm xúc</p><p>Nhắm mắt, tưởng tượng nhân vật "Ghen tị" trong tâm hồn giờ đây đang đứng trước bạn. Nhẹ nhàng hỏi: "Ngươi thực sự muốn điều gì cho ta?" Lắng nghe câu trả lời xuất hiện, dù có lý hay phi lý, và ghi chú lại.</p><p><br/></p><p>3. Chuyển hóa thành lòng biết ơn</p><p>Viết ba câu, bắt đầu bằng: "Nhờ cơn ghen tị này, tôi nhận ra mình trân quý…". Đặt tay lên trái tim, đọc to từng câu, cảm nhận sự thay đổi tinh tế diễn ra bên trong lòng mình.</p><p><br/></p><p>Kết thúc bằng cảm nhận biết ơn người đã có hành động tử tế đối với bạn. Giờ đây lòng ghen tị đã được xua tan, cảm xúc biết ơn có thể đến. Nếu chưa, cũng đừng gượng ép.</p><p><br/></p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong> </p><p>Tối nay, hãy dành chút thời gian tự hỏi: "Nếu phần Shadow đầy ghen tị này được yêu thương trọn vẹn, cuộc đời tôi sẽ đổi thay như thế nào?" </p><p>Giấc ngủ đêm nay hẳn là sẽ ngon và sâu hơn. Chúc bạn một đêm thật an lành.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/aecbc90b85696272b6c847aaa0d0f05f/1000015186.png" />
         <pubDate>2025-04-17 15:59:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3414136145</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Từ &quot;món nợ&quot; đến &quot;dòng chảy tốt lành&quot;</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3415196174</link>
         <description><![CDATA[<p>Sâu bên trong tâm thức những người mang tổn thương lòng tự trân trọng (self-esteem), mỗi món quà tử tế được nhận thường đi kèm với cảm giác mắc nợ. Cái bóng (Shadow) thì thầm bên tai rằng: "Ngươi không xứng đáng với điều tốt này," hoặc "Ngươi sẽ chẳng bao giờ trả hết nổi." Để giảm nhẹ gánh nặng ấy, họ vô thức chôn giấu đi lòng biết ơn. Tuy nhiên, những gì càng bị đẩy sâu vào vô thức sẽ càng mạnh mẽ hơn, khiến người ta kín đáo ngày càng cảm thấy chính mình "không đủ tốt" và muốn tránh mặt người đã giúp mình. Điều này không những tổn hại mối quan hệ ấy, mà còn khiến năng lượng sống của chính họ bị trì trệ.</p><p>Giải pháp không nằm ở việc tự thúc ép phải “trả nợ” cho xong, mà ở chỗ chuyển hóa toàn bộ năng lượng mặc cảm của món nợ thành một dòng chảy tử tế rộng mở: nguyên tắc <em>Pay&nbsp;it&nbsp;forward</em>. Hãy hình dung phần “tín dụng” cảm xúc ấy như dòng libido tích cực: thay vì chảy ngược vào hố sâu tự ty, nó được dẫn truyền sang những con người khác đang khát khao một cử chỉ tử tế. Mỗi hành động thiện lành bạn trao đi không chỉ giải phóng áp lực phải đáp đền, mà còn gửi thông điệp vào vô thức rằng <strong>bạn xứng đáng nhận và trao</strong>, rằng bạn là một mắt xích quan trọng trong mạng lưới mạch nguồn yêu thương của nhân loại. Khi năng lượng ấy lưu thông, “món nợ” không còn là gánh nặng cá nhân mà trở thành chất liệu nuôi dưỡng giá trị bản thân và kết nối cộng đồng. </p><p>Thực hành sau đây có thể hữu ích cho họ, nhờ bạn gợi ý, chuyển đến họ nhé.</p><p><br/></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong></p><p>Nhắm mắt, nhớ lại một điều tử tế bạn từng nhận được nhưng chưa thể đáp đền. Thở dịu dàng , tự hỏi: "Ai quanh tôi đang cần một sự giúp đỡ nhỏ bé, mà tôi có thể dễ dàng cho đi?" Ghi nhanh tên hoặc tình huống xuất hiện đầu tiên. Cam kết trong lòng rằng ngày mai bạn sẽ thực hiện điều tốt nhỏ bé ấy.</p><p><br/></p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong><br>Trước khi ngủ, hỏi chính mình:<br><em>"Nếu mỗi lần nhận một điều tốt đẹp là cơ hội để tôi trở thành người gieo mầm tử tế cho người khác, tôi sẽ cảm thấy thế nào về bản thân?"</em><br>Ghi lại vài câu trả lời trong nhật ký, lắng nghe trái tim bạn dần chuyển hóa từ "món nợ" thành lòng biết ơn chân thật, nhẹ nhàng.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/cd72d811f4a6a8b055efdae284b15d9b/image.png" />
         <pubDate>2025-04-18 15:44:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3415196174</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Biết ơn hành trình</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3415903040</link>
         <description><![CDATA[<p>Có những ngày tháng (khi việc học còn chưa xong), tôi ở trọ một nơi rất nhỏ bé. Công việc thì nhiều và vất vả. Nội tâm thì rối ren, chưa tìm thấy sự sáng sủa, rõ ràng. </p><p>Năm đó tôi có trồng trên ban công một cây hướng dương, trong chậu đất bé tí, nên cây bị suy dinh dưỡng. Đến lúc nở hoa, hoa nó bé chỉ bằng hoa cúc. </p><p>Nhưng ngày ấy ngắm hoa, tôi đã rất vui. Lúc đó cuộc sống của tôi nhỏ hẹp, những tươi sáng như vậy khá là hiếm hoi. Tôi còn chưa hình dung được mình sẽ có những tháng ngày như ngày hôm nay. </p><p>Mới tuần trước, tâm sự cùng một vòng tròn tâm lý, tôi thú nhận là mình từng hầu như trải qua mọi lỗi lầm, vấp ngã. Ai nhìn lại ngày trẻ của mình mà thấy tươi vui và tự hào thì tôi không được như người đó đâu. Tôi nhớ lại mình đã nằm trong thiếu hiểu biết rất là nghiêm trọng luôn. </p><p>Hồi xem phim Ice age, tôi nhớ có hai cái con ngớ ngẩn gì đó nói rằng : <em>Bí quyết hạnh phúc của chúng tôi là... suỵt, nghe nhé... đó là chúng tôi rất rất rất là ngu!</em> Khi ấy tôi cười sặc sụa. Giờ nhìn lại, thấy cũng không đúng lắm. Ngu khổ thấy mồ luôn, hạnh phúc đâu mà hạnh phúc. </p><p>Cảm ơn vì dù như thế, tôi cũng trụ lại được với cuộc đời và đến được với hôm nay, mang tận đáy lòng bao nhiêu là bài học. </p><p>Cảm ơn hành trình Satsang. Vì cam kết mỗi ngày suy tư và viết về nó, mà tôi đi vào tìm hiểu vùng chưa biết, ngày lại ngày. </p><p>Hôm qua, tôi đã viết nhiều và rồi tha thứ được cho mình về vài câu chuyện (trong những tháng ngày tay trồng hướng dương mà tâm trí thì rất là... ngu đó), mình đã vô ơn với những người rất tốt với mình, vì mặc cảm tự ty cá nhân, vì sự bế tắc cá nhân mà phóng chiếu, đổ cảm xúc tiêu cực lên người khác, rồi tự mình lặn đi một cách tối tăm. </p><p>Tôi biết chắc mình vẫn còn nhiều điều cần học. Cứ học mãi thôi, và xin cảm ơn vì còn có cơ hội vươn lên thêm một chút mỗi ngày. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/693bbb18aa1cbc67773be11a4eb65aa8/image.png" />
         <pubDate>2025-04-19 12:26:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3415903040</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chữ &quot;biết ơn&quot; sao đẹp đến vậy</title>
         <author>huyenhoang4</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3416312715</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ phải đi một chặng hành trình đủ dài, trong cuộc đời rồi mình mới thật sự dành thời gian để chiêm nghiệm một cách thấm thía về hai chữ “biết ơn”.</p><p><br/></p><p>Hành động đầu tiên mình làm là tập biết ơn những đồ vật xung quanh. Và thật bất ngờ, mình nhận ra: khi mình đặt vào đó lòng biết ơn, cách mình sử dụng chúng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, trìu mến hơn.</p><p>Vì biết ơn chiếc điện thoại đã giúp mình kết nối với thế giới, mình đã đặt nó xuống một cách nhẹ nhàng, không quăng quật vội vàng như trước.<br>Vì biết ơn chiếc máy tính đã đồng hành cùng mình qua bao công việc, mình chăm chút cho nó hơn dọn dẹp các thư mục gọn gàng, thường xuyên bảo trì phần mềm để bạn ấy khoẻ mạnh.</p><p><br/></p><p>Rồi mình quay về biết ơn chính cơ thể mình, mọi hành động chăm sóc trở thành một cử chỉ ân cần. Mình ăn uống lành mạnh hơn, nghỉ ngơi đúng giờ hơn, chăm sóc cơ thể để từng tế bào âm thầm vận hành được sống khoẻ.</p><p><br/></p><p>Biết ơn những mối quan hệ đang có của mình giúp mình học cách lắng nghe nhiều hơn, bao dung hơn và thấu cảm hơn.</p><p><br/></p><p>Mình dần mình tập biết ơn tất thảy mọi điều xảy tới với mình, trong đó bao gồm cả điều bất như ý. Mong manh bước vào những "chòng trành" đó mình thấy ra cánh cửa bình an của nội tâm.</p><p><br/></p><p>Và rồi, mình nhận ra:<br>Biết ơn không phải là một việc phải làm, mà là một trạng thái sống hiện hữu, là trân trọng cuộc sống của chính mình.</p><p>"Biết ơn, biết ơn, biết ơn"</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3217186028/dcbbb946a2132f4e44cad99be8345d54/20112021_102843.jpg" />
         <pubDate>2025-04-20 07:51:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3416312715</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Biết ơn những điều nhỏ bé</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3416425594</link>
         <description><![CDATA[<p>Một video dễ thương từ The School of Life</p>]]></description>
         <enclosure url="https://www.youtube.com/watch?v=3uehdorj5_k" />
         <pubDate>2025-04-20 12:30:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3416425594</guid>
      </item>
      <item>
         <title>9 điều mà ta có thể biết ơn</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3416425905</link>
         <description><![CDATA[<p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://www.facebook.com/share/1BUne9LQkD/">https://www.facebook.com/share/1BUne9LQkD/</a></p><p>Thêm những gợi ý thú vị, cũng từ The school of life</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/779ffbe5d34850776e80d70d4d6173fe/1000011506.jpg" />
         <pubDate>2025-04-20 12:30:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3416425905</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chuyển hóa ngại ngùng thành lòng biết ơn chân thành</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3416477724</link>
         <description><![CDATA[<p>Giữa biết ơn (cảm xúc mà chúng ta cảm nhận được trong lòng) và cảm ơn (hành động, biểu hiện được ra bên ngoài) có một khoảng cách. Và có khi, chúng ta cảm thấy khó vượt qua được khoảng cách này vì tự mình cản mình lại. </p><p>Việc bạn thấy khó bày tỏ lòng biết ơn thường xuất phát từ việc bạn không quen với điều này, hoặc từ tâm lý sợ tổn thương, hoặc ngại bị đánh giá. Bạn có thể lo rằng cách thể hiện của mình không hoàn hảo, rằng mình có thể bị hiểu lầm. Nhưng sự biết ơn thực chất là món quà từ trái tim: đơn giản, chân thật, không cần hoa mỹ.</p><p>Khi bạn chân thành, ngay cả sự vụng về cũng trở nên đáng yêu, và người nhận sẽ cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc bên trong.</p><p><br></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong></p><p><br></p><p><strong>1. Nói ngắn gọn, chân thành:</strong></p><p>Ví dụ "<em>Con thực sự cảm ơn mẹ vì đã luôn quan tâm con. Con hơi ngại khi nói, nhưng con muốn mẹ biết điều này.</em>"</p><p><strong>2. Viết ngắn, nhẹ nhàng (tin nhắn, giấy post-it):</strong></p><p>Ví dụ: "<em>Em không nói giỏi lắm, nhưng em muốn anh biết rằng em rất biết ơn những quan tâm nho nhỏ mỗi ngày của anh.</em>"</p><p><strong>3. Viết thư:</strong></p><p>Ví dụ: "<em>Chị à, có thể em chưa từng nói ra, nhưng em rất biết ơn chị luôn ở bên em. Dù ngại nhưng em muốn viết ra để chị biết rằng em thật sự trân trọng.</em>" </p><p>Bạn có thể viết dài hơn, kể đôi chút về chính bạn và vì sao điều người kia làm lại có ý nghĩa với bạn đến thế. Bạn có thể viết thêm về người kia, gửi gắm những thông điệp quan trọng, hoặc viết về những điều mà người kia có lẽ sẽ cần được nghe. </p><p><br></p><p>Hãy chọn cách dễ dàng nhất với bạn lúc này. Bắt đầu nhỏ thôi, nhưng làm ngay hôm nay, để bạn dần cảm nhận sự ấm áp và ý nghĩa từ hành động nhỏ đó.</p><p><br></p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong></p><p>Bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu hôm nay là lần cuối bạn có cơ hội để nói lời biết ơn với người ấy? Điều này sẽ giúp bạn vượt qua sự ngại ngùng ban đầu và tìm thấy can đảm để nói ra lòng biết ơn của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/46064b154db4d341ce2b627374256db4/image.png" />
         <pubDate>2025-04-20 14:06:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3416477724</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hỏi và lắng nghe</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3417830787</link>
         <description><![CDATA[<p>Chúng ta đang ở đây, học hỏi nghiên cứu về Lòng biết ơn. Nếu bạn có tham gia tận tình, hẳn bạn đã nhận thấy những tác dụng tích cực của nó trên tâm hồn mình. Bạn có muốn tặng điều tương tự cho ai chưa? </p><p>Khi bạn muốn lan tỏa sự cảm nhận biết ơn, nghĩa là bạn đang chọn trở thành một người dẫn đường, mở ra những cảm xúc tốt đẹp trong tim người khác. Động lực sâu sắc nhất để làm việc này là hiểu rằng mỗi khi bạn khơi gợi lòng biết ơn ở ai đó, bạn đang giúp thế giới này trở thành một nơi tươi sáng hơn, một cách rất bền vững vì lòng biết ơn thường kéo theo sự cho đi sáng tạo. </p><p><br></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong></p><p>Một cách đơn giản nhưng mạnh mẽ để kích hoạt lòng biết ơn ở người khác là đặt câu hỏi chân thành. </p><p>Bạn hãy thử làm một trong các cách sau đây với một người bạn hoặc người thân nhé:</p><ol><li><p><strong>Câu hỏi trực tiếp:</strong> "<em>Có điều gì nhỏ bé nhưng khiến bạn thấy biết ơn ngày hôm nay?</em>"</p></li><li><p><strong>Chia sẻ câu chuyện của bạn trước:</strong> "<em>Hôm nay mình cảm thấy thật biết ơn vì… Còn bạn thì sao?</em>"</p></li><li><p><strong>Viết thư tay nhỏ </strong>hoặc<strong> </strong>gửi một lời nhắn nhẹ nhàng: "<em>Tớ chợt nghĩ về những điều tốt lành bạn đã làm, bạn thấy biết ơn điều gì nhất hôm nay?</em>"</p><p><br></p></li></ol><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong></p><p>Khi người khác chia sẻ lòng biết ơn với bạn, hãy chú ý lắng nghe. Khi lắng nghe như vậy, bạn cảm thấy điều gì trong lòng?</p><p>Hãy quan sát tương tác của bạn và người kia, trước và sau khi bạn đặt câu hỏi + lắng nghe, bạn có cảm nhận sự khác biệt gì trong năng lượng của cuộc nói chuyện không?</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/e2a63d41fe986e253eb4d39b51d14309/image.png" />
         <pubDate>2025-04-21 15:39:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3417830787</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tình thế tối, biết ơn từng giọt ánh sáng</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3419498610</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi cộng đồng Satsang cùng đồng ý mở ra một năm học và thực hành 10 cảm xúc tích cực, ngày 30/12 đó chúng ta đã cùng nhìn nhận một sự thật: cuộc sống không chỉ có một mặt. Tất cả. Và đặc biệt là sâu thẳm trong từng con người chúng ta có cả bóng tối và ánh sáng. Lắm khi (nhất là trong những năm đầy xáo động, nhiều khủng hoảng đến từ khắp các phía như thời hiện tại), chúng ta có nguy cơ bị những cảm xúc không thuận lợi nuốt chửng. </p><p>Vì vậy, chúng ta chọn hành trình 2025 này như một cách để tự tạo cho mình nơi nương tựa, nơi trú ẩn, chiếc phao dự phòng. Không thể một ngày một tuần học khóa Tâm lý học tích cực mà có được bản lĩnh đó. Ta lần từng bước một, hằng ngày. </p><p>Tôi cũng tìm đọc từng ngày rồi lại từng ngày, thử làm bài tập, nhận ra điều này điều kia, chia sẻ cùng mọi người. Khó khăn cũng nhiều, lời hứa "mỗi ngày một bước, một bài post" đôi khi khiến bối rối cả chân tay trong những lúc quá tải. Nhiều lần, tôi nhấn send thì đồng hồ chỉ còn vài phút là sang ngày mới. </p><p>Khó khăn còn đến từ nội tại, vì tôi cũng mang <em>negativity</em> <em>bias</em> đậm đà. Tuy có nhận thức được, nhưng nó vẫn còn quá mạnh. </p><p>Hôm nay, tôi biết ơn là đọc được câu này trong một quyển sách của Alain de Botton. Cảm thấy giảm nhẹ áp lực. </p><p>Thêm một ngày, thêm một bước chân. Xin cảm ơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/b14b6f3f8860f2b3598da4e245857269/1000015246.png" />
         <pubDate>2025-04-22 11:24:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3419498610</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cho đi một cách sáng tạo</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3421289481</link>
         <description><![CDATA[<p>Như tôi đã có lần đề cập, các nhà nghiên cứu (ở University of North Carolina at Chapel Hill) chỉ ra rằng cảm xúc biết ơn thường dẫn đến thôi thúc <em>creative giving</em>, tạm dịch là cho đi một cách sáng tạo.</p><p>Nếu chúng ta có sẵn trong lòng một số người mình muốn cho, tặng những điều tốt đẹp, thì hãy bắt đầu với những người đó. Cũng có khi, chúng ta có thể cho đi với cả những người minh chưa biết.</p><p>Có một mùa Giáng sinh, tôi đọc được trên facebook của một số bạn mình ở Pháp một "chiến dịch" dễ thương. Năm đó, các bạn ấy bảo nhau rằng thay vì cứ cố sức tặng quà cho người nhà vào Giáng sinh, hớt hải đoán ý, chọn lựa, tốn nhiều tiền bạc, mua sắm điên cuồng... hãy thử nghĩ cách làm khác đi. Đầu tháng 12, họ phát một cái thùng cho mỗi người trong nhà, cả nhà cùng đếm ngược từng ngày đến Noel, và mỗi ngày, họ sẽ đặt một món gì đó mà mình sở hữu vào thùng. Đến đêm Noel, cả nhà sẽ lái xe đi rảo quanh thành phố, và tặng những chiếc thùng đầy ắp ấy vào tay của những người vô gia cư mà họ tình cờ gặp trên đường. </p><p>Các bạn tôi kể: Noel năm ấy gia đình họ vui hơn hẳn những năm trước đó.</p><p>Tôi may mắn nghe được câu chuyện thật này. Rất vui vì hôm nay có dịp thích hợp để kể lại cùng mọi người. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/91c46745342d0d7bd80349b31240f880/midjourney_editor_1745401309018.png" />
         <pubDate>2025-04-23 09:39:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3421289481</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Biết ơn dù trong mất mát</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3423559414</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi đối diện với mất mát, bạn có thể cảm thấy lòng tiếc thương như phủ bóng lên khả năng cảm nhận những cảm xúc tích cực. Nhưng thực tế, giữa khoảng lặng của đau buồn, một số cảm xúc tích cực như lòng biết ơn vẫn có thể xuất hiện, và còn có thể trở thành nguồn an ủi và sức mạnh nội tâm sâu sắc. Mất mát làm trái tim bạn mở ra, để bạn chạm tới những tầng ý nghĩa tinh tế mà trước đây bạn chưa kịp nhận ra. Khi hồi tưởng lại những điều đã từng có, bạn sẽ hiểu rằng những gì mất đi đều từng là món quà vô giá.</p><p><br/></p><p>Lòng biết ơn không xóa nhòa nỗi buồn, nhưng giúp bạn tìm thấy ý nghĩa mới mẻ và cơ hội phát triển từ biến cố (post-traumatic growth).</p><p><br/></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong> </p><p><br/></p><p>Bạn có thể chọn thử một trong những cách này:</p><p>1. Thư biết ơn: Viết một lá thư gửi người hoặc điều bạn vừa mất, diễn đạt rõ ràng sự cảm kích với những giá trị họ từng mang lại. Thường thì lá thư này không cần gửi, nên bạn có thể đốt nó đi, hoặc xếp thành chiếc máy bay và phóng từ trên một đỉnh cao, phóng khi đi thuyền ở một khoảng rộng... Rất giống một nghi thức cổ điển, và cũng chính vì thế mà cách này lại càng có sức mạnh an ủi.</p><p>2. Ký ức đẹp mỗi ngày: Dành ít phút mỗi ngày nhớ về một kỷ niệm cụ thể khiến bạn cảm thấy biết ơn từ những điều đã qua. </p><p>3. Trò chuyện chân thật: Chia sẻ cùng một người bạn tin tưởng về điều bạn cảm thấy biết ơn nhất sau khi trải qua sự mất mát này.</p><p><br/></p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong></p><p><br/></p><p>Điều gì quý giá đã được hé lộ với bạn thông qua trải nghiệm đau buồn này, mà trước đây bạn chưa có dịp nhận ra một cách sâu sắc?</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/476f30fea9f3758ca58f9c1d0ef9d8ef/1000015270.png" />
         <pubDate>2025-04-24 15:16:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3423559414</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Năng lực nhìn thấy và tán thưởng</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3424024791</link>
         <description><![CDATA[<p>Bạn đã bao giờ để ý đến hiện tượng là người nào làm việc/nghiên cứu chuyên sâu về một việc gì thì họ đều mô tả về những điều liên quan đến việc ấy ở một mức độ rất sâu sắc, cứ như thể là ở đó có cả một thế giới. Họ nhìn/nghe/ngửi/nếm/cảm thấy rất nhiều điều mà người bình thường không nhận ra. Họ nhận ra chi tiết nào là mấu chốt quyết định giữa một tác phẩm nghệ thuật/một bức tranh sao chép vô hồn, chính xác là cử chỉ nào khiến công việc được làm tốt/thất bại, v.v.</p><p>Ta cũng có các giác quan như họ, nhưng có thể ví von rằng ở lĩnh vực đặc biệt ấy, họ "cảm nhận ở độ phân giải cao hơn" chúng ta nhiều. Họ có thể thấy được cái đẹp của sự tổng hoà bao nhiêu là yếu tố tinh vi, ta khó nắm bắt được cái đẹp ấy nếu ta nhìn ở độ phân giải quá thấp.</p><p><br></p><p>Khi chúng ta rèn luyện từng cảm xúc tích cực, cũng chính là chúng ta nâng cao độ phân giải của mình để phát hiện được nhiều hơn những điều tốt đẹp ở tự nhiên, ở lòng người và lòng mình. Nhờ thế, chúng ta sẽ nhìn thấy được nhiều điều đáng để biết ơn hơn. Chúng vẫn ở đấy, nay được nhìn thấy, chúng liền phát huy năng lực là giúp lòng chúng ta ấm áp lại, xoa dịu lo âu, cảm thấy được an ủi bên cạnh những thử thách cuộc đời đem đến. </p><p><br></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong></p><p>Hôm nay, hãy chọn một mục sinh hoạt thường ngày bất kỳ (ví dụ: bật đèn trong nhà khi chiều tối đến, hoặc xỏ giày, lên xe đi ra đường). Hãy nhìn ngắm, sờ, gõ... cảm nhận độ phức tạp của những điều mà ngày thường bạn lướt qua" như đúng rồi", không mấy chú ý. Hình dung về những lao động cần thiết để có thể tạo thành sản phẩm bạn cầm trong tay, về những chất hoá học cấu thành, về những tiến trình sinh hoá... mọi thứ phải phối hợp, vận động khớp nhau, trơn tru để bạn hôm nay có cái mà dùng thật tiện lợi. </p><p><br></p><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong></p><p>Bạn có thấy rằng lòng biết ơn của chúng ta thường tỉ lệ thuận với thời gian và tâm tư chúng ta dùng để ngẫm về điều chúng ta muốn biết ơn không?</p><p>Biết ơn là một cảm xúc lớn dần lên trong thong thả. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/aa7557c923ae7c0d8a28d54dc9c83b4b/image.png" />
         <pubDate>2025-04-24 23:58:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3424024791</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tạo ra ánh sáng</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3425759011</link>
         <description><![CDATA[<p>Những ngày tháng này, với cái nóng của mùa hè trên một hành tinh đang biến đổi khí hậu nặng nề, với nhiệt toả ra từ các xung đột trên khắp thế giới gây chấn động kinh tế, ảnh hưởng đến giá từng bát cơm, từng dịch vụ hằng ngày... nhiều người đang đến gần ngưỡng chịu đựng của mình. Khi đọc báo sáng nay, có bạn nào đang nghĩ đến họ? Hoặc họ đây cũng có thể là chính ta?</p><p>Khi cuộc sống bị bao phủ bởi những khó khăn liên tiếp, việc duy trì cảm xúc tích cực có thể giống như cố gắng giữ một ngọn nến không tắt giữa cơn bão. Ẩn dụ này không được hay cho lắm. Đổi lại, hãy thử hình dung lòng biết ơn như một loại ánh sáng sinh học (bioluminescence): tự phát ra từ bên trong, không phụ thuộc vào ngoại cảnh, như một sô loại hoa, nấm, hoặc cá vùng biển sâu. Đây không phải là một cảm xúc mong manh, mà là một năng lực nội tại vững vàng mà mỗi người đều có thể nuôi dưỡng và tăng cường theo thời gian, như một sức mạnh chiến lược, như thuốc bổ giúp tăng khả năng phục hồi của con người giữa những thử thách.</p><p><br/></p><p><strong><mark>Thực hành</mark></strong></p><ul><li><p><strong>Nhắm mắt hình dung</strong>: Dành ít phút hình dung lại một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời từng giúp bạn cảm thấy chính mình mạnh mẽ hơn. Cảm ơn khoảnh khắc ấy.</p></li><li><p><strong>Neo cảm xúc</strong>: Sử dụng hình ảnh nào đó giúp bạn nhớ đến thông điệp này làm màn hình điện thoại, để nhắc mình kích hoạt năng lực biết ơn, như thể tự tạo ra ánh sáng khi xung quanh đều tối.</p><p><br/></p></li></ul><p><strong><mark>Suy ngẫm</mark></strong></p><p>Tiến hoá đã tạo ra nhiều loại sinh vật có khả năng phát sáng tự thân. Có khi nào năng lực điều chuyển suy nghĩ và cảm xúc của loài người cũng đã được lựa chọn qua tiến hoá? Chúng ta không phát sáng theo nghĩa đen, nhưng chúng ta có năng lực phát sáng theo nghĩa tinh thần. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/3a4e06accd93ff790c1d4a65c6fd6bd1/image.png" />
         <pubDate>2025-04-26 09:24:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3425759011</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Biết ơn vì mình biết chữ</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3426278492</link>
         <description><![CDATA[<p>Hôm nay mình đọc được vài câu viết của bạn trẻ <a rel="noopener noreferrer nofollow" class="x1i10hfl xjbqb8w x1ejq31n xd10rxx x1sy0etr x17r0tee x972fbf xcfux6l x1qhh985 xm0m39n x9f619 x1ypdohk xt0psk2 xe8uvvx xdj266r x11i5rnm xat24cr x1mh8g0r xexx8yu x4uap5 x18d9i69 xkhd6sd x16tdsg8 x1hl2dhg xggy1nq x1a2a7pz xkrqix3 x1sur9pj xzsf02u x1s688f" href="https://www.facebook.com/phiennghien?__cft__[0]=AZXV9zw3bq2N7kl7vLJ8kfedLal7gAhj_LQo76LdsPZvtTZq8Ezsj044zFYSkNwk2hdu4SL_s4S6DfBlOL0sWpAP5rhnzn8s_1SkW3s-Axf26H6KQ7lNIYgEz172ADw95xaXDL5sbR1LnLKNWs1U4r1wH5wfUmAqJIv5Km1DBRbTGtErojICnOe6j0K2SsCZAzLWyM_aMljwSox7FWDbeVqiu9MuaWv6QUWcZmqoTfbUbg&amp;__tn__=-UC,P-R"><strong>Nghien Phien</strong></a></p><p>Thú vị, và lại hợp chủ đề, nên đem vào chia sẻ cùng mọi người</p><p>Với Phiên, tò mò đã giữ Phiên lại, và Phiên biết ơn chính mình vì điều ấy. Đó là 2 cảm xúc mà cộng đồng Satsang mình đã cùng chơi vào tháng 1 và tháng 4 này. </p><p><br/></p><blockquote><p>Phải thú thật, sách giúp tôi sống qua những ngày dưới đáy vực thẳm và chẳng thiết tha với đời. </p><p>Tôi ơn mình biết chữ. </p><p>Tôi ơn mình những khắc dỗ mình, ở lại đây thêm một chút nữa thôi. </p><p>Tôi hiểu những tuyệt vọng cùng cực, và nhờ sách, tôi hiểu không chỉ tôi chạm vào điều đó. Tôi hiểu cái khổ không chỉ của riêng tôi. </p><p>Tôi hiểu mình từng căm ghét những thứ từa tựa con người, căm ghét những thứ bị gán ghép là mình, căm ghét những biển khơi vô minh. </p><p>Căm ghét đủ để không điều gì còn ý nghĩa. </p><p>Và sách là một trong những thứ níu tôi lại. </p><p>Vì tôi còn tò mò. </p><p>Tò mò về hàng tỉ quyển sách tôi chưa kịp đọc. </p><p>Tò mò về những món ngon tôi chưa kịp nếm. </p><p>Tò mò về kết quả ngày sau của "đợt dịch ăn não" khủng khiếp đang diễn ra toàn cầu. </p><p>Tò mò về chính những phiên bản TÔI mà tôi chưa bao giờ gặp. </p><p>...</p><p>Không phải lòng yêu đời, mà lòng tò mò đã giữ tôi lại với cuộc đời đến tận giây phút này.</p></blockquote><p><br/></p><p>Nếu ai đã từng đến với Toa Tàu (TPHCM) vào những ngày tháng rực rỡ nhất của nó, hoặc biết tới <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://www.facebook.com/phiennghien">Phiên</a> qua những workshop lẫn hoạt động cộng đồng đa dạng, chắc sẽ luôn nhớ đến Phiên như một nguồn tích cực đầy bản lĩnh. Mình share cho ảnh hưởng của những người như thế này tiếp tục được truyền xa.</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/d4af1271f52a27242c7a5cee1e96ed93/image.png" />
         <pubDate>2025-04-27 05:20:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3426278492</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cảm ơn vì thiên nhiên còn đó, những bài thơ vẫn đây. </title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3428169504</link>
         <description><![CDATA[<p>Dành tặng người bạn những ngày này đang lo âu đến kiệt sức. </p><p>Gửi tặng mọi người bài thơ đã khiến mình lập tức đi ra mẩu vườn nhỏ xíu của nhà mình, chạm vào một chiếc lá xanh. </p><p>Nếu ai không có một mảnh vườn, chưa có chậu cây nào trên ban công... hay là ngày mai, bạn tìm cách tặng cho mình một lọ trầu bà nhỏ trên bàn làm việc, bạn nghĩ sao?</p><p><br/></p><p><strong>The Peace of Wild Things</strong><br>by Wendell Berry</p><blockquote><p>When despair for the world grows in me<br>and I wake in the night at the least sound<br>in fear of what my life and my children's lives may be,<br>I go and lie down where the wood drake<br>rests in his beauty on the water, and the great heron feeds.<br>I come into the peace of wild things<br>who do not tax their lives with forethought<br>of grief. I come into the presence of still water.<br>And I feel above me the day-blind stars<br>waiting with their light. For a time<br>I rest in the grace of the world, and am free.</p></blockquote><p><br/></p><p>Tặng cả một gói quà mang theo tiếng của những khu rừng xa xôi vạn dặm với dân thị thành bọn mình:</p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://www.tree.fm/">https://www.tree.fm/</a></p><p><br/></p><p>Chúc mọi người thư giãn được thực sự, thả hết lo âu, ngủ ngon trong lòng Gaia.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://www.tree.fm/" />
         <pubDate>2025-04-28 14:31:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3428169504</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hòn Đá Phép Màu</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3430193429</link>
         <description><![CDATA[<p>Đây là một thực hành đã được rất nhiều người sử dụng.</p><p>Chúng ta sẽ ra ngoài và tìm một hòn đá — nhưng không phải bất kỳ hòn đá nào, mà là một <strong>hòn đá ĐẶC BIỆT</strong>!</p><p>Hãy tin vào trái tim mình. Tin vào trực giác. Hãy bước ra ngoài, đi theo bất kỳ lối nào bạn cảm thấy được dẫn dắt, mở rộng đôi mắt tìm kiếm hòn đá đặc biệt ấy, và khi bạn cảm nhận được, hãy nhặt nó lên. Ở đây, chỉ có những lựa chọn đúng mà thôi. </p><p>Có thể bạn đã có sẵn một viên đá, một viên pha lê, hay một hòn đá nhỏ thân quen — bạn hoàn toàn có thể dùng nó. Một lần nữa, trong thực hành này, mọi lựa chọn đều đúng.</p><p>Khi bạn đã có được hòn đá đặc biệt của mình, hãy đặt nó ở một nơi mà mỗi ngày bạn đều có thể nhìn thấy. Lý tưởng nhất là bạn sẽ thấy nó trước khi đi ngủ và ngay khi vừa thức dậy.</p><p>Mỗi đêm, khi nhìn thấy hòn đá ấy, hãy nghĩ về <strong>điều TUYỆT VỜI NHẤT</strong> đã xảy ra trong ngày hôm đó. Thực hành việc tìm ra điều tuyệt vời nhất trong ngày khiến tâm trí chúng ta phải rà soát lại tất cả những điều tốt đẹp đã diễn ra.<br>"Ồ, hôm nay chỉ phải rửa vài cái đĩa, giặt vài bộ quần áo thay vì cả đống — điều đó thật dễ chịu. Nhưng khoảnh khắc đi bộ dưới ánh nắng ấm áp còn tuyệt hơn. Hmm... nhưng có lẽ khoảnh khắc tuyệt nhất là khi nhận được tin nhắn từ người bạn cũ. Phải rồi, chính là nó!"<br>Hoặc bất kỳ điều gì đã thắp sáng ngày của bạn.</p><p>Khi ta dành thời gian lướt qua mọi điều tốt đẹp, ta đồng thời bớt dành chỗ cho những suy nghĩ nặng nề về những điều tiêu cực hay những việc phải làm vào ngày mai. Những suy nghĩ ấy có thể vẫn xuất hiện, nhưng giờ đây, những tia sáng tích cực cũng hiện diện cùng chúng.</p><p>Việc nghĩ về mọi điều tốt đẹp trong ngày, và chọn ra điều TUYỆT VỜI NHẤT, sẽ đưa tâm trí và cơ thể ta vào trạng thái biết ơn trước khi trôi vào miền mộng mơ. Nó đặt bộ não ta trong trạng thái tích cực, sẵn sàng cho giấc ngủ quý giá và chữa lành.</p><p>Khi đã quen thực hiện bài tập này, tôi đã bắt đầu xem trọng việc chơi với hòn đá đặc biệt này hơn là chơi điện thoại trước khi ngủ. Mỗi đêm, tôi cắm sạc điện thoại, và cầm lên hòn đá đặt sẵn ở ngay đó. Tôi sẽ nhặt nó lên, áp vào tim, để tâm trí lướt qua những điều tốt đẹp trong ngày, tìm ra điều tuyệt nhất. Nghĩ ra, miệng mỉm cười, tôi lại đặt hòn đá trở lại chỗ cũ, và đi ngủ.</p><p>Còn buổi sáng, trước kia thì thói quen đầu tiên của tôi thường là kiểm tra điện thoại — tắt báo thức hay xem giờ. Nhưng vì hòn đá phép màu được đặt ngay bên cạnh điện thoại, nên mỗi sáng tôi sẽ nhặt nó lên trước. Và như thế, <strong>sự biết ơn là thứ đầu tiên tôi nâng niu trong tay khi bắt đầu ngày mới.</strong></p><p>Thực hành này thật đơn giản, dễ dàng, và rồi, một khi bạn đã quen với việc làm điều đó thì không cần đến hòn đá nhắc nhở nữa, như khi con đường trong khu rừng lạ đã trở nên quen thuộc. Khi ấy, hòn đá sẽ trở thành một biểu tượng của lòng biết ơn cho sự chuyển hóa trong tâm trí, hơn là một công cụ nhắc nhở.</p><p><br/></p><p>Bây giờ, hãy dừng lại một nhịp, đọc hết trang này, rồi gấp sách lại, quyết tâm đi tìm hòn đá phép màu của bạn, ngay bây giờ hoặc sáng mai.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/aea29d83383f02afd80cfa6c9f5ab68d/midjourney_editor_1745851658546.png" />
         <pubDate>2025-04-29 16:21:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3430193429</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trải nghiệm trực tiếp cùng nhau</title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3431711630</link>
         <description><![CDATA[<p>Như thường lệ, chúng ta có nhà tâm lý Arnaud Guibert sẽ đón được một số bạn rất tâm huyết với hành trình Biết ơn, trong một buổi trải nghiệm offline thân tình đầy thú vị. Mời các bạn nhắn ban tổ chức để đăng ký tham dự nhé. </p><p><br/></p><p>---</p><p>Tôn vinh lòng biết ơn, lan tỏa sự hiện diện</p><p><br/></p><p>Lòng biết ơn là một nghệ thuật sống, giúp chúng ta thay đổi cách nhìn về thế giới. Giữa guồng quay hối hả của cuộc sống thường nhật, thật dễ để quên đi những điều nâng đỡ tâm hồn ta… Vậy nếu ta học cách nói lời cảm ơn theo một cách khác thì sao?</p><p><br/></p><p>Trong buổi gặp trực tiếp đầy tương tác này, chúng ta sẽ cùng khám phá những chiều sâu đa dạng của lòng biết ơn – từ chính bản thân đến những người xung quanh, từ quá khứ cho đến tương lai. Một khoảng lặng tinh tế và sáng tạo để nuôi dưỡng sự trân trọng, và lan tỏa ánh sáng của chính mình trong cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/698709f4cc8b7a3f873f42fc13fc5ce6/z6557293719653_7322318db1548f0abdb7aeb5974559ec.jpg" />
         <pubDate>2025-04-30 13:43:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3431711630</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>vuphiyen</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3431755610</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/794197091/b5e7dca92d46111cc246cce673092985/2025_04_30_Satsang_GRATITUDE.pdf" />
         <pubDate>2025-04-30 14:16:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3431755610</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Biết ơn kỳ nghỉ - biết ơn tổ quốc - biết ơn cha ông </title>
         <author>hoaptx22</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3434931997</link>
         <description><![CDATA[<p>Biết ơn kỳ nghỉ cho mình chậm lại nhịp sống</p><p>Biết ơn tổ quốc đã kiên cường và không ngừng tiến bước</p><p>Biết ơn cha ông đã luôn phấn đấu cho thế hệ chúng con được sống trong hòa bình và tình yêu</p><p>Biết ơn những con người hiện tại còn đang sống trong cùng dòng thời gian với tôi, để tôi được nhìn được thấu hiểu được học tập và được thúc đẩy bởi những tư duy cởi mở và đầy trí tuệ và nhân văn</p><p>Biết ơn nơi mình được lớn lên bởi nó mang trong mình một lịch sử hào hùng </p><p>Biết ơn và trân trọng, cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://images.pexels.com/photos/24811293/pexels-photo-24811293/free-photo-of-hoa-bo-hoa-h-th-c-v-t-hoa-tulip.jpeg" />
         <pubDate>2025-05-03 12:27:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3434931997</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chuyện mấy ngày nghỉ</title>
         <author>sontung040903</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3437501004</link>
         <description><![CDATA[<p>Chuyện là từ trước lễ 30/4, trong lễ và ngay sau lễ tôi luôn có một tâm trạng bồn chồn không mấy vui vẻ. Dù tôi rất trông đợi ngày lễ kéo dài tận 05 ngày này để nghỉ ngơi, để thỏa lấp tất cả những mệt mỏi, lo lắng và căng thẳng dồn nét trước đây. Thế rồi xuyên suốt ngày lễ đó tôi không nghỉ ngơi "hiệu quả" lắm. Nào là lo chuyện chạy task, lo chuyện kiếm việc, chưa xong cái này, chưa xong cái kia, rồi cũng "thôi kệ sau lễ làm tiếp, giờ chơi cái đã". Sau hàng giờ chơi game, coi phim, gặp bạn bè, thì tinh thần chẳng khá hơn là bao. Để rồi 05 ngày lễ trôi chóng vắn và vô vị, chỉ còn một "cái xác mệt mỏi" tiếp tục vật lộn với những thứ kế tiếp sắp diễn ra.</p><p><br></p><p>Khi sự mệt mỏi kéo dài, câu hỏi đặt ra là "tại sao tôi làm việc mà không vui? tại sao tôi nghỉ ngơi cũng không khá hơn?". Hàng tá câu hỏi tương tự được đặt ra liên tục và inh ỏi như chuông báo thức 7 giờ sáng. "Stop - thôi đủ rồi!" - tôi dặn bản thân ngưng lại một chút, hít thở, hít thở. Bình tĩnh hơn, tôi bất giác nhìn xa xa, thấy con chó đang nằm ngủ ngon trước hè, mặt nó an yên ngủ. Tự nhiên có chút ganh tỵ với nó, thích ngủ giờ nào thì ngủ, có gì ăn đó, chán thì chạy xuống dưới sân để dí mấy con vịt sau nhà chạy tán lả chơi, buồn thì lên hè ngủ tiếp. Rồi một vài giây sau tôi bừng tỉnh, à hóa ra mình mải tìm kiếm, phụ thuộc vào một sự "nghỉ ngơi lý tưởng" nào đó - thứ mà mình kỳ vọng sẽ quét sạch mọi âu lo, mệt mỏi của những năm tháng uể oải - và rồi thứ đó không có thật, mình thất vọng, chán trường, rồi tiếp tục hy vọng những ngày lễ kế tiếp để hy vọng nó là cứu cánh cho một thân xác héo hon này. Trong khi như con chó kia, nó ngủ cũng bình yên, chơi cũng hết mình, thích thì ăn nhiều, chán thì ăn ít - chẳng bận tâm gì hơn.</p><p><br></p><p>Tôi bỗng thấu được rằng chẳng có sự nghỉ ngơi, ván game hay bộ phim nào đủ để thỏa lấp sự trống rỗng này cả! Vậy tại sao mình không nghỉ ngơi ngay-bây-giờ. Thứ mà từng giây từng phút mình coi nó là khổ đau là mệt mỏi, thì tại sao mình không coi là nghỉ ngơi. Trong sự yên lặng của tâm trí, mình tiếp tục nhìn xung quanh, con chó đang ngủ nay nhìn dễ thương quá, bài nhạc mình vẫn hay mở khi đi tắm tự nhiên hay hơn bình thường, dưới sân nhà có mấy con vịt quạc quạc thấy cũng yên bình, chứ không ỉnh ỏi nhức đầu như mọi hôm.</p><p><br></p><p>Chỉ thoáng độ 15p sau, tinh thần tôi sảng khoái hơn, vì ngộ ra rằng mình chẳng còn phụ thuộc vào một ngày nghỉ dài nào nữa. Thứ khiến mình an lòng hơn thì nay đã có, chính là nhìn nhận mọi thứ ngay trước mắt mình một cách chú tâm hơn - cái người ta vẫn gọi đó là chánh niệm, tự dưng mình thấy nó tự động đẹp hơn-bình-thường. Rồi mình trân quý nó, cái người ta gọi là "biết ơn". À ra đây rồi, chìa khóa sẵn trong túi bấy lâu, nay mới bắt đầu dùng.</p><p><br></p><p>Mình vỡ ra ý thức về giá trị hiện sinh cũng hơn mấy năm nay, qua bát chánh đạo, qua kinh thánh. Song vẫn tiếp tục chật vật, rồi quên bén mất đi. Lần này thì những thứ mình ngộ cũng không phải mới mẻ gì, nhưng đến tận bây giờ mới sáng tỏ và hiểu tận tường.</p><p><br></p><p>Thành thử phải tự nhủ, quan sát không ngừng và biết ơn không ngừng. Trước đây mình chủ quan mình biết tất, nên chẳng còn đủ tin - cậy - mến những giá trị quan trọng đó. Và mình phải tiếp tục la lầy vào vòng luẩn quẩn mệt mỏi.</p><p><br></p><p>Biết ơn những ngày vật vã vừa qua, vì nhờ đó mới trân trọng hơn những giá trị hiện có như bây giờ.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3355226606/b18fd827d7eb35135f8a1b47e73f68c7/image.png" />
         <pubDate>2025-05-06 06:36:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3437501004</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Be grateful for the most ordinary things</title>
         <author>hacminhtonthat</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3437833132</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi vừa được dự một workshop về lòng biết ơn trong những ngày nóng bức, Satsang 30/4, và tôi quan tâm đến khía cạnh "lòng biết ơn những điều bình thường nhất". </p><p>Cách đây 2 năm, tôi gặp một tai nạn làm chấn thương mắt cá chân trái, phải đi điều trị ở bệnh viện ITO, bác sĩ nói " anh phải dùng nạng và không được vận động chân trái tối thiểu 3 tháng hoặc ...còn tùy! </p><p>Là một người thích đạp xe,điều đó thật khó chấp <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://nh%E1%BA%ADn.Ai">nhận.Ôi những kế hoạch đi thăm 9 cửa sông Cửu Long đã lên lịch...</a>Chỉ riêng việc lên xuống cầu thang hằng ngày, mỗi tối tiếng nạng gõ rõ như tiếng búa trong đem yên tĩnh mỗi khi bạn bước vào phòng vệ sinh,, khi cả nhà bạn đang ngon giấc...<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://sinh.Th">Th</a>ế mà, trong những ngày bình thường, đương nhiên là chân ta phải luôn sẵn sàng cho mọi hành trình, trên mọi địa hình…và mình gần như quên đi sự hiện diện của một chiếc mát cá chân bên trái tầm thường! Đó là lúc mà mỗi tối nằm yên và đau không ngủ được, tôi đều gửi tình thương đến mắt cá chân tôi &nbsp;nghiệp, " xin lỗi em nhé, anh thật vô tình ...anh xin cám ơn em...<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://%C6%A1n.Th">Th</a>ật tuyệt vời! Chỉ hơn 1 tháng sau, chân tôi bắt đầu hồi phục.Tôi bắt đầu làm quen với cự ly 5 km! Không chỉ thế, tôi luôn bước những bước đi vô cùng cẩn trọng, như đặt cả trái tim mình xuống lòng bàn chân…</p><p>Trong cuộc sống, ta dễ dàng biết ơn những điều thuận lợi, hình như não bộ ta được lập trình để dễ dàng biết ơn những thứ đem lại cảm giác dễ chịu, đặc biệt là những điều thỏa mãn ước muốn của ta…Cũng không có gì sai nếu đó là những mong muốn chân chính.Tuy nhiên, để có thể khơi dậy lòng biết ơn ngay cả những điều bình thường, và xa hơn là những điều không như ý…ta cần phải được rèn luyện, và điều quan trọng đầu tiên là …BIẾT</p><p>Ta cần có một <strong><mark>Hiểu biết sâu sắc</mark> </strong>về tính tương quan, tương thuộc của vạn vật , biết “thứ tôi có hôm nay là nhờ vô số những điều kiện khác”.Ta cũng cần có một<mark> sự khiêm tốn, một tâm từ bi </mark>với chính mình “Tôi không thể tồn tại một mình, tôi cần được nâng đỡ”. Sau cùng, đó là một <mark>niềm tin chân thật</mark> , tin vào sự sống và con người.</p><p>Tôi tin mức độ hạnh phúc luôn tỷ lệ thuận với lòng biết <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://%C6%A1n.Bi">ơn.</a></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://%C6%A1n.Bi">Bi</a>ết ơn làm ta giàu có và vững chãi về nội tâm.Và khi đã “ khá giả” thì ta không có nhu yếu để tìm cầu những thứ bên ngoài ta nữa ...Có lẽ vì vậy mà người ta nói là "in gratitude" chăng?</p><p>Mỗi sớm thức dậy, khi đặt chân trái xuống đất, tôi nhủ thầm “... bước đầu ngày xin bước bước yêu thương...</p><p>Xin cám ơn “The Gift” và những điều kiện đã cho tôi được viết lên lòng biết ơn của mình, bằng chữ và bằng trái tim</p>]]></description>
         <enclosure url="https://youtu.be/hAoutb6uGec?si=xkcK0Vx7i52KYE02" />
         <pubDate>2025-05-06 10:52:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3437833132</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mật nghị Hồng Y (2024): Sự không chắc chắn và lòng biết ơn</title>
         <author>sontung040903</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3438297514</link>
         <description><![CDATA[<p>Mình vừa xem qua Conclave (2024), phim khắc họa về mật nghị Hồng Y (là một buổi họp kín của Giáo hội Công giáo để bầu ra Giáo hoàng). Phim khai thác rất rất nhiều khía cạnh, ai muốn nhìn hướng nào thì nhìn. Tựu trung, đều nói về thông điệp mà theo mình nghĩ nó là sợi chỉ vàng xuyên suốt: Sự không chắn chắn. </p><p><br></p><p>Mình trích lại lời thoại mà mình tâm đắc nhất và dừng hẳn hơn 1 phút tua tới tua lui đoạn này. Đây là lời cầu nguyện của Hồng Y Lawrence trước khi ông chủ trì Mật nghị:" Certainty is the great enemy of unity, certainty is the deadly enemy of tolerance, even Christ was not certain at the end "My God, my god, why have you forsaken me?" he cried out at the nith hour on the cross. Our faith is a living thing precisely because it walks hand in hand with doubt if there was only certainty and no doubt there would be no mystery and therefore no need for faith. Let us pray that God will grant us a pope who doubts, who sins and asks for forgiveness and who carries on"</p><p><br></p><p>Một đoạn cầu nguyện từ thẳm sau Hồng Y Thomas như đang giải quyết luôn bài toán đau đáu trong lòng mình: Đó là làm sao để hạnh phúc? Mình đã tìm kiếm nhiều câu trả lời, và thực ra mình đã có câu trả lời rồi, và lời cầu nguyện trên như là một nền móng vững chắc ủng hộ và củng cốt câu trả lời đó. Không có đáp án, không có sự chắc chắn nào, và đó là bản chất của cuộc sống, và giáo hội cũng không ngoại lệ.</p><p><br></p><p>Cũng chính sự không chắc chắn, cái mà nhà Phật gọi là vô thường, thì giá trị của lòng tin, của sự trân quý giây phút hiện tại và sự biết ơn mới được tỏa sáng. Như lời cầu nguyện của Lawrence, ông cho rằng nếu trên đời này mà chỉ có sự rõ ràng, không chút hoài nghi, thì chẳng cần đức tin để làm gì và cũng chẳng cần biết ơn làm gì. Thành ra, ai nấy cũng coi mọi sự như là điều hiển nhiên sẽ dẫn đến những hệ lụy đáng buồn (bảo thủ, phe phái, kỳ thị v.v.)</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3355226606/94b393cd7a6ea9174b9cf42e90c53025/image.png" />
         <pubDate>2025-05-06 15:56:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3438297514</guid>
      </item>
      <item>
         <title>✨RECAP | SATSANG – BIẾT ƠN: KHI TÂM CHUYỂN, CẢNH SẼ ĐỔI ✨</title>
         <author>hoaptx22</author>
         <link>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3457040614</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><em>20:12:33 From Mai Ly Hoàng to Everyone:</em></p><p><em>Vắng sự biết ơn dẫn đến sự đổ lỗi, than trách, tâm lý nạn nhân</em></p><p><em>20:23:20 From Victoria to Everyone:</em></p><p><em>Biết ơn giúp chúng ta đủ đầy, bên trong chúng ta đủ đầy thì hấp dẫn sự đủ đầy đến</em></p><p><em>Biết ơn cả những bình thường, chúng ta sẽ thấy yêu thương quanh mình ❤️❤️</em></p><p><br></p><p>Tối 30.04 vừa qua, Satsang đã mang đến một buổi chia sẻ ấm áp và ý nghĩa với chủ đề <strong><em>"Biết ơn"</em></strong>. Gần 150 thành viên cộng đồng đã cùng nhau hiện diện trong không gian thân tình, lắng nghe những suy ngẫm sâu sắc từ các diễn giả:</p><p><br></p><p>🌿 <strong>Chị Vũ Phi Yên </strong>– Nhà tâm lý</p><p>🐚 <strong>Tiên Alien </strong>- Coach</p><p>📜 <strong>Anh Trần Quang Đức</strong> – Nhà nghiên cứu văn hóa lịch sử</p><p>🚀 <strong>Anh Phạm Duy Hiếu </strong>– Chủ tịch Quỹ Khởi nghiệp Doanh nghiệp Khoa học và Công nghệ Việt Nam</p><p>🌱 <strong>Chị Lê Hồng Minh</strong> – Chủ tịch Công ty Cổ phần i.Value</p><p><br></p><p>Trong không khí cởi mở và chân thành của Satsang, lòng biết ơn không chỉ được nói đến, mà còn được cảm nhận rõ ràng qua từng câu chuyện, ánh mắt và sự kết nối giữa mọi người.</p><p><br></p><p>💛 <strong>Lòng biết ơn bắt đầu từ đâu?</strong></p><p>✨ Từ việc nhìn lại những gian khó đã đi qua, để nhận ra mỗi thử thách đều mang trong mình một món quà</p><p>✨ Từ sự trân quý những con người đồng hành – dù chỉ một khoảnh khắc – cũng để lại dấu ấn trong tim</p><p>✨ Từ khả năng lắng nghe và thấu hiểu chính mình, để từ đó biết ơn cả những điều chưa trọn vẹn và chưa có trong cuộc đời</p><p>✨ Từ việc sống trọn từng giây phút hiện tại – nơi cuộc đời đang diễn ra một cách nhiệm màu</p><p><br></p><p>💡 <strong><em>Biết ơn không phải là điều ta đợi khi đủ đầy, mà là lựa chọn sống mỗi ngày – để nhẹ nhàng, sâu sắc và kết nối với mọi điều xung quanh.</em></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="https://elvis.padletcdn.com/1/fetch/e_in/pixabay.com/get/gcc680567b92368dc07377a3c0b054e4697f8c9177ef033230f836837c3981510e7b539615110dbe901ad5f18cb9d5207.jpg" />
         <pubDate>2025-05-19 09:03:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vuphiyen/Satsang2025_Gratitude/wish/3457040614</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
