<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Câu 2 (12.0): Đề buổi 8: &quot;Văn học là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan&quot; (LeNin). Bằng trải nghiệm văn học của mình, anh/chị hãy bàn luận về ý kiến trên by Dương Lê Lâm</title>
      <link>https://padlet.com/lamduong6020/p96spnr20wlwq32</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-02-06 07:38:45 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-08-09 03:33:42 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lamduong6020/p96spnr20wlwq32/wish/3071255493</link>
         <description><![CDATA[<p>Giải thích:</p><p>+Thế giới khách quan: thế giới hiện thực, hiện thực cuộc sống nơi con người sinh ra và lớn lên hình thành nên những cảm xúc</p><p>+Hình ảnh chủ quan: tất cả sự vật, hiện tượng đời sống đều được khúc xạ qua lăng kính của người nghệ sĩ</p><p><br></p><p>-&gt; Nhà văn lấy chất liệu từ cuộc sống để sáng tạo nên những tác phẩm văn học nhưng những tác phẩm đó phải được khúc xạ qua lăng kính chủ quan của người nghệ sĩ để không bê nguyên xi hiện thực mà phải được “cách điệu hóa”</p><p>Luận điểm 1: Vì sao ?</p><p>Luận cứ 1: [Nội dung phản ánh]</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Văn học là cuộc sống là kết tinh muối mặn của cuộc đời</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dẫu biết rằng văn chương bắt nguồn từ cuộc sống nhưng nếu cuộc sống ấy vẹn nguyên, thẳng đơ trên giấy trắng thì văn học liệu có trường cửu?</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Văn học phản ánh hiện thực nhưng nó không phải là tấm hình khô cứng và vô hồn mà đó là tiếng lòng thổn thức từ những câu chuyện đời-câu chuyện ngân vang trên đồi tuyết phủ trắng trời, thấp thoáng như những đóa hoa Sơn Trà e ấp trong làn sương giăng mờ ảo, là hình ảnh chủ quan trong nhịp thở của nhà văn.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Những tác phẩm kinh điển phải hòa cùng nhịp đập trái tim người nghệ sĩ để được cháy lên nguồn cảm hứng khám phá và sáng tạo, không theo đuổi người một cách khuôn mẫu, không tô hồng thế giới khách quan hoặc bôi đen hiện thực.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Văn học sẽ tái hiện lại lát cắt cuộc đời bằng một cách nhìn mới lạ được khúc xạ qua lăng kính chủ quan của những con người say mê chữ nghĩa.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như cách Nguyễn Trãi ví tiếng suối như tiếng hát xa còn chủ tịch HCM lại nghe như tiếng hát. Cách hình dung, tái hiện thế giới khách quan vào văn chương là bất tận. Nó có thể là thế giới đầy phép màu như những câu chuyện mộng mị với Lọ Lem, Tấm Cám hay nghiệt ngã, khốn khổ như những nhân vật bần hàn trong truyện Nam Cao.</p><p>Luận cứ 2:</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Tác phẩm nghệ thuật nào cũng xây dựng bằng vật liệu mượn ở thực tại nhưng nghệ sĩ không ghi lại cái đã có rồi mà muốn nói một điều gì mới mẻ”</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Văn học chỉ bắt nguồn từ đời sống, rồi từ đó người nghệ sĩ thăng hoa trên câu chữ, hiện thực được văn nhân quan sát tỉ mỉ, chắt chiu lồng ghép một cách nghệ thuật và đầy ẩn ý.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhà văn ư? Có lẽ xưa nay vẫn sống với cái nghề như thế, cái nghề đi tìm những “hạt bụi vàng” còn đọng lại qua từng trang sách ngả màu của thời đại.</p><p>-  Bởi lẽ, nhà văn đâu chỉ nhìn về cuộc sống với con mắt của một người viết, qua tài quan sát và sáng tạo, mỗi nhà văn lại xây dựng cho mình một hình tượng nghệ thuật riêng biệt độc đáo, một thế giới nghệ thuật chưa bao giờ xuất hiện, mới mẻ và tinh khôi. Nghĩa là, hiện thực qua tài năng khác nhau của những người nghệ sĩ sẽ được thành hình một cách đầy mới lạ và gây nhiều sự tò mò để độc giả có thể dấn thân mà sống thêm một cuộc đời mới, khác thực tại và có thêm một cơ hội để trải nghiệm cuộc sống ở những tầm sâu khác nhau.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hơn thế nữa, hiện thực được tô đậm hơn lên các trang viết nhờ ngòi bút của nhà văn</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Văn học trường cửu không chỉ thuần quan tâm đến chiều kích cá nhân con người mà còn quan tâm đến những thứ nằm ngoài con người</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cánh diều văn học dù bay cao bay xa đến đâu vẫn gắn với thế giới chủ quan bằng sợi dây hiện thực mỏng manh mà vô cùng bền chắc, từ đó nhà văn nắm lấy sự mỏng manh ấy và gạn lọc qua lăng kính chủ quan để chấp bút viết nên những t/phẩm kinh điển có vai trò len lỏi và truyền thổi vào tâm hồn bạn đọc những tư tưởng, tình cảm hình thành nên những tâm tư, suy nghĩ của độc giả và neo chặt vào bến đỗ tâm hồn người thưởng thức.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; DC sâu: Chí Phèo</p><p>Luận cứ 3:</p><p><em>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </em>&nbsp;<em>"Văn chương không cần những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gì chưa có..."&nbsp;</em></p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dù viết về thế giới viễn tưởng thì nhà văn vẫn lấy chất liệu từ thực tế, hướng đến cuộc sống thực.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Thế giới trong mắt nhà văn có hình sắc riêng” nhà văn bắt dính với hiện thực, cùng viết về một đề tài nhưng mỗi người có một cách soi chiếu khác nhau.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hình ảnh chủ quan chính là cái tạo nên phong cách của mỗi người, thế giới vì thế cũng được sáng tạo vô số lần như Mácxen Prus từng nói: “Thế giới không chỉ được tạo lập một lần mà qua mỗi lần nhà văn sáng tạo là một lần thế giới được tạo lập.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Văn học là cuốn “bách khoa toàn thư” về đời sống con người. Nhà văn là “thư kí trung thành của thời đại”, không tách rời khỏi hiện thực mà luôn “mở hồn ra đón lấy vang vọng của đất trời”</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sứ mệnh của người nghệ sĩ là phản ánh hiện thực theo cái mới, hướng con người đến vẻ đẹp chân-thiện-mĩ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-09 03:20:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamduong6020/p96spnr20wlwq32/wish/3071255493</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lamduong6020/p96spnr20wlwq32/wish/3071255952</link>
         <description><![CDATA[<p>Luận điểm 2: Như thế nào?</p><p>Luận cứ 1:</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hiện thực là mạch sữa ngọt ngào không ngừng tuôn chảy từ thế hệ này sang thế hệ khác để nuôi dưỡng những đứa con văn học.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngòi bút của nhà văn như những con dao sắc lẹm cắt từng mảnh hiện thực rồi trải qua thời gian dài được nung nấu không ngừng trong khối óc của nhà văn mà sinh thành nên những tác phẩm kinh điển</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Văn chương bao giờ cũng muốn vẽ lên, nói lên thế giới khách quan ở bề sâu cuộc đời, phản ánh hiện thực nơi con người sinh sống và mở ra lối thoát, tái hiện cuộc đời và hình trình sống của họ lên những trang viết</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đối với những mảnh đời nghèo khổ, vất vả, văn học là nơi nương tựa tâm hồn, nâng đỡ niềm tin của họ vào cuộc sống thực tại còn nghèo túng, đối khổ. Đối với những tâm hồn bé thơ, văn học là nơi nuôi dưỡng những khát vọng, những ước mơ, hoài bão hướng về tương lai tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn như cách mà M. Go-rơ-ki đã từng nhận định: "Văn học giúp con người hiểu được bản thân, nâng cao niềm tin vào bản thân mình và làm nảy nở ở con người khát vọng hướng tới chân lý"</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nam cao từng thốt lên rằng “nghệ thuật không cần là... kiếp lầm than...” còn Nguyễn Huy Tưởng viết trong Vũ Như Tô rằng “Nghệ thuật không gắn liền với cuộc sống thì nó chỉ là những bông hoa ác mà thôi”. Nguyễn Minh Châu cũng đồng quan điểm với tư tưởng ấy, ông sâu sắc nhận ra rằng “Ngọc lành có vết, việc đời đa đoan”, làm chi đâu có cảnh toàn bích, toàn mỹ, chẳng qua đấy chỉ là về nổi, ẩn sâu trong những lớp sự thật phũ phàng.</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mà từ đó người nghệ sĩ phải dùng đôi mắt đa diện, dùng hình ảnh chủ quan để nhìn nhận vẻ đẹp nhân văn, chớ chạy theo những vẻ đẹp hào nhoáng, sáo rỗng của thế giới khách quan</p><p>&nbsp;Luận cứ 2:</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tác phẩm văn học chỉ có giá trị khi đó là tiếng lòng của người nghệ sĩ, nghệ sĩ không thế thiếu một trái tim nhạy cảm, đa cảm, mãnh liệt để hướng con người đến vẻ đẹp chân-thiện-mĩ</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trái tim ấy phải có những nhạy cảm hơn đời, tâm hồn văn nhân phải như “một cây đàn muôn điệu” với những sợi tơ lòng dễ rung ngân trước mọi “vang động của đời”</p><p>-&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tác phẩm ban đầu chỉ là giá trị tinh thần trong cảm xúc của nhà văn. Sau đó nhờ lăng kính chủ quan mà những giá trị tinh thần này được truyền tải dưới dạng chất liệu ngôn từ, trở thành một dạng giá trị vật chất, có vai trò len lỏi và truyền thổi vào tâm hồn độc giả những tâm tư, trăn trở trong suốt quá trình “thai nghén” để mong mỏi tìm đến sự đồng điệu, , là cầu nối vô hình để con người đến với con người, thời đại này đến với thời đại khác, nền văn hoá này đến nền văn hoá khác...</p><p>Luận cứ 3:...</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-09 03:21:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamduong6020/p96spnr20wlwq32/wish/3071255952</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
