<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>LUYỆN THI VĂN 12 by THPT Ho��i ??c B Nguy?n Th? H?ng Nga</title>
      <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7</link>
      <description>đọc- hiểu và nghị luận xã hội</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-03-10 03:14:05 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-08-02 09:36:05 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>02. QUỲNH ANH 11a8</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253329198</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1614634844/91876b7fee4081d997311a1a570df1ff/CHIPHEO12345.docx" />
         <pubDate>2022-08-02 08:39:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253329198</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253336412</link>
         <description><![CDATA[<div>Xưa nay có rất nhiều quan niệm về văn chương. Vũ Trọng Phụng, nhà văn xuất sắc của chủ nghĩa hiện thực cho rằng: "…Tôi muốn tiểu thuyết tả sự thực ở đời ". Đối với Thạch Lam, ông cùng đóng góp một ý kiến, trên quan điểm rất tích cực: "Đối với tôi, văn chương không phải là một cách đem đến cho người đọc sự thoát li hay là sự quên; trái lại, văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một thế giới giả dối và tàn ác, vừa làm cho lòng người được thêm trong sạch và phong phú hơn". Còn Nam Cao đã trăn trở đến rớm máu để phủ định thứ văn chương giả dối:" nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối...." Và ông đã dành cả sự nghiệp cầm bút của mình để cống hiến cho thứ nt chân chính xuất phát từ cuộc đời. Chí Phèo là 1 TP như vây.<br><br>Chí Phèo là kết tinh những thành công của Nam Cao trong đề tài nông dân và là một kiệt tác trong nền vănxuôi trước Cách mạng. Khác với đa số truyện ngắn khác,Chí Phèo<br>&nbsp;vừa phản ánh xã hội nông thôn trên bình diệnđấu tranh giai cấp vừa thể hiện vấn đề con người bi tha hóa. Qua hình tượng Chí Phèo một hình tượng nông dân lưu manh hóa, Nam Cao không những đã miêu tả sâu sắc, cảm động cuộc sống đày đọa của<br>&nbsp;người nông dân bị đènén bóc lột đến cùng cực, mà còn dõng dạc khẳng định nhân phẩm của họ trong khi bị xã hội vùi dập đến mất cảhình người, tính người.<br><br>&nbsp;Trong làng Vũ Đại, Chí Phèo là một “thằng cùng hơn cả thằng cùng”, không cha không mẹ, không thânthích họ hàng, không nhà không cửa, không tấc đất cắm dùi…; cả đời Chí Phèo “chưa bao giờ được chăm sóc bởimột bàn tay đàn bà” đến nỗi mơ ước đuợc chung sống với một người phụ nữ xấu đến “ma chê quỷ hờn” cũng khôngđạt được, Chí Phèo sống cuộc sống tối tăm của một con vật và chết cái chết thê thảm của một con người. Số phậnkhốn khổ ấy của Chí Phèo cũng chính là số phận của cả một lớp người cố cùng dưới đáy xã hội nông thôn Việt Namcũ.Từ tuổi thơ “bơ vơ, hết đi ở cho nhà này lại đi ở cho nhà nọ” đén tuổi thanh niên “làm canh điền cho ôngLý Kiến”, Chí Phèo sống cuộc sống lao động cực khổ của người cố nông ở nông thôn. Quãng đời lương thiện ấy chấmdứt khi Chí bị lão Lý Kiến cho giải lên huyện rồi đi ở tù.Sau 7,8 năm biệt tích trở về Chí đã hoàn toàn thay đổi. Hắn trở nên xa lạ với dân làng Vũ Đại và cũng xa lạvới bản thân. Hắn không còn là ngưòi nông dân lao động nữa mà phần tử bị loại ra khỏi xã hội loài người. Dù vậy,hình tượng Chí Phèo không phải là ngẫu nhiên, cá biệt. Xã hội thực dân, phong kiến trước đây không hiếm nhữngtrường hợp người lao động bị đè nén bóc lột đến cùng cực đã quay lại chống trả bằng con đường lưu manh. Bá Kiếnđẩy Chí vào nhà tù (giai cấp địa chủ phong kiến còn chỗ nào là chỗ dựa tốt hơn bộ máy cai trị của “nhà nước bảohộ”trong việc đàn áp nông dân!); nhà tù thực dân, cái nhà tù đã bắt giam người ta lúc lương thiện và thả ra khi trởthành hung ác – đã giết chết cái phần người của Chí, biến Chí thành Chí Phèo, một người nông dân hiền lành thànhmột con thú dữ. Hiện tượng bi thảm ấy là có quy luật, tính phổ biến trong cái xã hội ăn thịt người đó. Trong nhiềutruyện ngắn khác của Nam Cao, ta đã gặp những họ hàng xã của Chí Phèo : Trạch Văn Đoành (Đôi móng giò), cu Lộ(Tư cách mõ)… và ngay trong Chí Phèo là Năm Thọ, Binh Chức, những tiền bối gần gũi của hắn. Chí Phèo chết,nhưng hiện tượng Chí Phèo phải chăng sẽ hết? Nghe tin Chí Phèo chết, Thị Nở “nhìn nhanh xuống bụng”và bỗng“thấy thoáng hiện ra một cái lò gạch cũ bỏ không xa nhà cửa và vắng người lại qua…”. Câu chuyện kết thúc ở đó.Sau này Thị Nở có tìm đến cái lò gạch cũ và cho ra đời một Chí Phèo con để “nối nghiệp” bố hay không, điều đóchưa chắc, nhưng có một điều chắc là : hiện tượng Chí Phèo chưa hết chừng nào bọn địa chủ còn tác quái trên đầudân lành không cho ai được sống. “Tre già măng mọc, có bao giờ hết những thằng du côn!” Sức mạnh phê pháncủa Chí Phèo<br>&nbsp;trước hết là đã vạch ra thật hùng hồn cái quy luật tàn bạo, khủng khiếp trong xã hội thực dân phongkiến đó.Đi vào cuộc đời người nông dân lưu manh hóa – vừa tiêu biểu cho số phận cực khổ của người nông dân bịđè nén bóc lột vừa tiêu biểu cho sự tha hoá phổ biến trong xã hội tàn phá tâm hồn con người – ngòi bút Nam Caođã đạt tới một sức mạnh phê phán mãnh liệt, sâu sắc, ít có.<br><br>Nhưng giá trị độc đáo của Chí Phèo<br>không phải chỉ ở đó. Vẽ nên hình ảnh người nông dân lưu manh đầythú tính, Nam Cao không hề bôi nhọ nông dân mà trái lại, đã đi sâu vào đời sống tâm hồn của nhân vật để khẳngđịnh nhân phẩm đẹp đẽ của người nông dân ngay trong khi họ bị rạch nát cả bộ mặt người, giết chết tâm hồnngười.Cuộc gặp gỡ với Thị Nở đã loé sáng như một tia chớp trong chuỗi ngày tăm tối dằng dặc của Chí Phèo. Thị Nở khôngphải đã khơi dậy bản năng sinh vật ở gã đàn ông Chí Phèo mà sự săn sóc giản dị, đầy ân tình cùng tình thương yêumộc mạc chân thành của người đàn bà khốn khổ ấy đã khiến bản chất người lao động lương thiện trong Chí Phèothức dậy. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, Chí Phèo lại mới nghe thấy tiếng chim hót vui vẻ, tiếng cười nói vui vẻcủa mấy người đi chợ về, tiếng anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá… Những âm thanh quen thuộc trong cuộcsống lao động xung quanh ấy hôm nào chả có, nhưng hôm nay bỗng vang động sâu xa trong lòng Chí Phèo như làtiếng gọi tha thiết của sự sống vẳng đến đôi tai lần đầu tiên tỉnh táo của anh. Chí Phèo ăn bát cháo hành từ tay ThịNở và bỗng nhận ra rằng cháo hành ăn rất ngon. Hương vị cháo hành hay hương vị của tình yêu thương chânthành cảm động , của hạnh phúc giản dị mà thấm thía, lần đầu tiên Chí Phèo được hưởng ? Lần đầu tiên Chí muốn quay trở lại xã hội loài người....<br><br>Lòng yêu thương, cái tình người cảm động đã thức dậy trong Chí Phèo, phần sâu kín nhất trong tâm hồn,cái bản chất đẹp đẽ của người nông dân lao động bị che lấp, vùi dập bao nhiêu lâu vẫn không tắt. Xưa kia, Chí Phèođã từng ước mơ mọt cuộc sống hạnh phúc giản di trong lao động. Tuy còn trẻ trung nhưng, anh cũng phân biệtđược tình yêu chân chính và thói dâm dục xấu xa : bị gọi lên bóp chân cho “bà ba”, “anh chỉ thấy nhục chứ yêuđương gì”. Bản chất lương thiện , trong trắng của người nông dân trong Chí Phèo đã bị bọn cường hào và nhà tùthực dân ra sức bóp chết. Chí Phèo đã không chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình . “Trần trụi giữa bầy sói”, anhkhông thể hiền lành, mà muốn sống anh phải cướp giật, đâm chém, ăn vạ. Muốn thế phải liều lĩnh gan góc; nhữngthứ ấy Chí Phèo tìm ở rượu. Và Chí Phèo luôn say, “hắn say thì hắn làm bất cứ thứ gì người ta sai hắn làm”. ChíPhèo gây tội ác một cách vô ý thức, linh hồn của anh đã bi cướp đi rồi.Nhưng hôm nay Chí Phèo không say. Tình yêu đã thức tỉnh anh và hé mở cho anh con đường trỏ lại làmngười. Anh hồi hộp hi vọng. Nhưng con đường ấy đã bị chặn đứng : bà cô Thị Nở không cho phép cháu bà “đâmđầu đi lấy một thằng (…) chỉ có một nghề là rạch mặt ăn vạ !”. Mọi người đã quên coi Chí Phèo như một con vật vàkhông công nhận anh là con người từ lâu lắm rồi. Thế là Chí Phèo rơi vào một bi kịch tâm hồn đau đớn, bi kịch củacon người bi cự tuyệt không được làm người. Chí Phèo uống và “ôm mặt khóc rưng rưng”. Anh lại xách dao đi, vànhư mọi lần, vừa đi vừa chửi.Nhưng bước chân của Chí Phèo hôm nay không hẳn là bước chân của kẻ say. Anh đến thẳng nhà của lãoBá Kiến chứ không rẽ vào nhà của Thị Nở. Có thể vì anh say nên quên dự tính lúc ra đi và đi theo thói quen. Nhưngđúng hơn là anh đã đi theo sự thôi thúc và lòng căm thù giai cấp vẫn âm ỉ chưa tắt trong đáy khối óc u tối dày đặcnay đã bùng lên. Quằn quại đau khổ vì tuyệt vọng, Chí Phèo càng thấm thía tội ác đã cướp quyền làm người, cướpcả hình người, hồn người của mình. Trước Bá Kiến, Chí Phèo đã “chỉ tay vào mặt” lão, dõng dạc đòi quyền làmngười. Lưỡi dao căm thù của Chí Phèo đã vung lên.Không phải là một vụ giết người mới của Chí Phèo lưu manh mà đây là hành động lấy máu rửa thù củangười nông dân cung khổ đã uất ức vung lên, vùng lên một cách cô độc, tuyệt vọng, manh động. Giết chết kẻ thù,Chí Phèo cũng “chỉ còn một cách” kết liễu cuộc đời mình. Ý thức nhân phẩm đã trở về Chí Pheo không bằng lòngtrở lại cuộc sống thú vật nữa. Trước đây, để bám lấy sự sống, Chí Phèo đã bán linh hồn cho quỷ; giờ đây, linh hồnấy đã trở về, Chí Phèo lại phải thủ tiêu cuộc sống của mình !Chí Phèo đã chết. Chết vì không tìm ra đường sống. Kẻ thù đã bị đền tội, “tre già măng mọc, thằng ấy chếtcòn thằng khác”.Cuôc sống vẫn tối sầm.Qua Chí Phèo, Nam Cao như đã mơ hồ cảm thấy cái khốc liệt của mối mâu thuẫn giai cấp ngàn đời giữanông dân và địa chủ không gì có thể xoa dịu, cái sức mạnh ghê gớm của mối căm thù giai cấp đang âm ỉ trong lòngtrật tự phong kiến nông thôn, càng nén xuốngthì càng bùng nổ không gì có thể dập tắt<br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 08:56:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253336412</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Việt Phương 11A14</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253336852</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1028802907/6a22d9a1376c010bb721fa0dad3b5244/nh_n_v_t_Li_n.docx" />
         <pubDate>2022-08-02 08:57:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253336852</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253338599</link>
         <description><![CDATA[<div>Nam Cao – nhà văn hiện thực xuật sắc của nền văn học việt Nam trước Cách Mạng. Ông không chỉ có tài trong cách kể chuyện, ngôn ngữ uyển chuyển, gần gũi mà ông còn là một cây đa cây đề trong việc phân tích nội tâm nhân vật. Có lẽ vì thếmà những trang văn của Nam Cao có sức sống mãnh liệt trong lòng người với những nhân vật ngàn đời <em>“lăn lóc giữa trần ai”</em>. Chí Phèo là một nhân vật minh chứng cho đỉnh cao tài năng thể hiện nội tâm ấy. Chí phèo – một nhân vật trong văn học nhưng dưới ngòi bút của Nam Cao, hắn như một người đang sống. Và hẳn nhiên, Chí Phèo cũng có nét riêng, cũng có <em>“những bí ẩn của tâm hồn, phẩm chất, lí tưởng”</em> trong nội tâm của mình.<br><br></div><div>Một trong những nét riêng, phẩm chất riêng của con người Chí phải kể đến là bản chất thật thà,chất phác,hiền lành, ngay thẳng, chịu thương chịu khó.Tất nhiên đến môt hoàn cảnh khác, môi trường khác, bản chất ấy không còn trọn “mười phân vẹn mười”, không tinh khiết thậm chí là biến chất nhưng dù thế nào, sâu trong con người ấy vẫn là lương thiện, khao khát lương thiện, khao khát đến chết. Bản tính “hiền như đất “ấy là bản tính được chính Bá Kiến , sau này là Thị Nở xác nhận.<br><br></div><div>Chí Phèo hiền đến mức nhút nhát, đáng thương khi bị bỏ rơi ngay từ khi chào đời, hiền đến mức phải nhịn nhục cố hữu khi bị bà Ba lợi dụng, hiền đến mức không biết làm gì khi bị lão Bá tống vào tù trong 7,8 năm trời, hiền đến mức ngơ dại khi ra tù , môt lòng hơn căm trả thù mà laị bị lời ngon tiếng ngọt xoa dịu, dụ dỗ, thậm chí khi muốn hòa nhập với cộng đồng. Chí chỉ có thể chửivà muốn được nghe chửi để còn thấy được mình cũng bình thường như họ. Hiền hơn nữa khi Chí gặp Thị Nở, lần đầu tiên, Chí được môt tay người đàn bà chăm sóc, lần đầu tiên. Chí khóc, Chí tỉnh rượu, thấy cuộc đời bình yên đến lạ và khao khát được hoàn lương.<br><br></div><div>Có thể thấy, ở trong con người ấy luôn tồn tại hạt nhân cốt lõi của lòng tự trọng, của bản chất lương thiện trong nội tâm của một con người yếu thế- thấp cổ bé họng. Đây là điểm sáng lấp lánh là nét riêng đặc sắc Nam Cao xây dựng cho Chí Phèo , để rồi sau đó là một chuỗi các bi kịch xoay quanh điểm sáng – đáng nhẽ được ca ngợi ấy.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 09:03:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253338599</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Q.Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253338880</link>
         <description><![CDATA[<div>Nam Cao – nhà văn hiện thực xuật sắc của nền văn học việt Nam trước Cách Mạng. Ông không chỉ có tài trong cách kể chuyện, ngôn ngữ uyển chuyển, gần gũi mà ông còn là một cây đa cây đề trong việc phân tích nội tâm nhân vật. Có lẽ vì thếmà những trang văn của Nam Cao có sức sống mãnh liệt trong lòng người với những nhân vật ngàn đời <em>“lăn lóc giữa trần ai”</em>. Chí Phèo là một nhân vật minh chứng cho đỉnh cao tài năng thể hiện nội tâm ấy. Chí phèo – một nhân vật trong văn học nhưng dưới ngòi bút của Nam Cao, hắn như một người đang sống. Và hẳn nhiên, Chí Phèo cũng có nét riêng, cũng có <em>“những bí ẩn của tâm hồn, phẩm chất, lí tưởng”</em> trong nội tâm của mình.<br><br></div><div>Một trong những nét riêng, phẩm chất riêng của con người Chí phải kể đến là bản chất thật thà,chất phác,hiền lành, ngay thẳng, chịu thương chịu khó.Tất nhiên đến môt hoàn cảnh khác, môi trường khác, bản chất ấy không còn trọn “mười phân vẹn mười”, không tinh khiết thậm chí là biến chất nhưng dù thế nào, sâu trong con người ấy vẫn là lương thiện, khao khát lương thiện, khao khát đến chết. Bản tính “hiền như đất “ấy là bản tính được chính Bá Kiến , sau này là Thị Nở xác nhận.<br><br></div><div>Chí Phèo hiền đến mức nhút nhát, đáng thương khi bị bỏ rơi ngay từ khi chào đời, hiền đến mức phải nhịn nhục cố hữu khi bị bà Ba lợi dụng, hiền đến mức không biết làm gì khi bị lão Bá tống vào tù trong 7,8 năm trời, hiền đến mức ngơ dại khi ra tù , môt lòng hơn căm trả thù mà laị bị lời ngon tiếng ngọt xoa dịu, dụ dỗ, thậm chí khi muốn hòa nhập với cộng đồng. Chí chỉ có thể chửivà muốn được nghe chửi để còn thấy được mình cũng bình thường như họ. Hiền hơn nữa khi Chí gặp Thị Nở, lần đầu tiên, Chí được môt tay người đàn bà chăm sóc, lần đầu tiên. Chí khóc, Chí tỉnh rượu, thấy cuộc đời bình yên đến lạ và khao khát được hoàn lương.<br><br></div><div>Có thể thấy, ở trong con người ấy luôn tồn tại hạt nhân cốt lõi của lòng tự trọng, của bản chất lương thiện trong nội tâm của một con người yếu thế- thấp cổ bé họng. Đây là điểm sáng lấp lánh là nét riêng đặc sắc Nam Cao xây dựng cho Chí Phèo , để rồi sau đó là một chuỗi các bi kịch xoay quanh điểm sáng – đáng nhẽ được ca ngợi ấy.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 09:03:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253338880</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quỳnh Chi 11a7 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253339215</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;      Nam Cao là một nhà văn hiện thực phê phán cùng thời với Ngô Tất Tố , Vũ Trọng Phụng ,... nhưng Nam Cao lại có cách thể hiện riêng trong từng câu chữ. ông đặc biệt quan tâm tới đời sống tinh thần của con người và ông không chỉ có tài trong cách kể chuyện , ngôn ngữ uyển chuyển mà ông còn cho mọi người thấy sự tài hoa của mình trong việc miêu tả nội tâm nhân vật . Những trang văn của Nam Cao luôn có sức sống mãnh liệt trong lòng độc giả với những nhân vật ngàn đời . Và nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên là một minh chứng cho thấy sự đỉnh cao trong phong cách miêu tả nội tâm ấy. Chí Phèo - một nhân vật văn học nhưng dưới ngòi bút tài hoa của Nam Cao lại hiện lên như 1 người đang sống  .                                                                                Nội tâm nhân vật Chí Phèo đã được nhà văn Nam Cao khắc họa rõ nét qua từng lời nói , hành động nhờ đó bộc lộ đầy đủ bản chất của anh Chí qua từng giai đoạn phát triển của mạch câu chuyện . Chí Phèo cũng có các nét riêng , cũng mang ''những bí ẩn của tâm hồn , phẩm chất, lí tưởng'' trong nội tâm của mình. Một trong những nét riêng , phẩm chất riêng của con người của anh phải kể đến đó là bản chất thật thà , chất phác , hiền lành , chịu thương chịu khó và ngay thẳng. Với phận sinh ra là 1 đứa con hoang , anh lớn llêntrong sự đùm bọc của dân làng. Cứ như thế anh lớn lên bình yên giữa những người dân nghèo về vật chất nhưng giàu về tinh thần. Tuy vậy những chế dộ thực dân nửa phong kiến đã làm anh tha hóa , biến thành con quỷ làng Vũ Đại . con đường tha hóa cả về nhân tính và nhân hình đã nuốt chửng chàng trai trẻ đang ấp ủ cho mình 1 tương lai tươi sáng về hạnh ohusc của 1 gia đình nhỏ : '' chồng cuốc mướn, cày thuê, vợ dệt vải''. đù trên con đường lưu manh hóa nhưng trong vài khoảng khắc nào đó của câu chuyện ta đã thấy sâu trong nội tâm ấy là bản tính lương thiện . Chính điều này đã được Bá Kiến sau này là Thị Nở xác nhận . hắn hiền đến mức nhịn nhục khi bị bà Ba lợi dụng , hiền đến mức khi không thể phản kháng khi bị lão Bá Kiến tống vào tù ,... Cái sự '' hiền '' của Chí còn được tác giả bộc lộ thông qua sự tác động của Thị Nở. lần đầu tiên Chí được 1 tay đàn bà chăm sóc , lần đầu tiên Chí khóc và tỉnh rượu , cảm nhận được những điều bình thường mà suốt quãng đường tha hóa anh chưa từng có . Có thể thấy rõ Bản chất lương thiện của 1 thanh niên yếu thế trong xã hội thực dân nửa phong kiến thối nát. Lúc này khao khát muốn được lương thiện bùng cháy mãnh liệt trong nội tâm của Chí. Đây là nét riêng đặc sắc của Nam Cao khi xây dựng nội tâm nhân vật Chí Phèo để rồi sau đó là các chuỗi bi kịch nối tiếp nhau.                                                             </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 09:05:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253339215</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Chi 11a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253339383</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1620003544/be6406cf47a0735ab56cdcf763ce616a/Ch__Ph_o.doc" />
         <pubDate>2022-08-02 09:05:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253339383</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhận định trên đã nói đủ, đúng và chính xác về những đặc điểm của nội tâm nhân vật trong tác phẩm văn học. Một tác phẩm văn học đặc sắc là khi nhân vật trong tác phẩm ấy phải để lại chút dư vị nào đó đối với độc giả. Nhà văn là người đi tìm ra vẻ đẹp nơi nhân vật của mình, khéo léo truyền đi một thông điệp muốn gửi gắm “ anh gửi vào đó một điều gì mới mẻ”. Nhà văn suốt đời sẽ phải đào sâu để khám phá được bên trong tâm hồn của nhân vật, đó là cách để tác phẩm của anh có chiều sâu tư tưởng, có một dấu ấn trong trái tim người đọc và người nghệ sĩ sẽ mãi được lưu danh trong diễn đàn văn học Việt Nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253348233</link>
         <description><![CDATA[<div>02. qanh 11a8</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 09:23:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253348233</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Việt Phương 11A14 Kết bài</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253353376</link>
         <description><![CDATA[<div>Qủa giống như Andecxen từng nói: “Không có câu truyện nào đẹp hơn câu truyện do chính cuộc sống viết ra.” Thạch Lam bằng tài năng của mình đã tạo nên một nhân vật Liên từ những hình ảnh đời thường của cuộc sống khốn khó trước Cách mạng tháng 8 nơi phố huyện nghèo là sự kết tinh hoàn hảo của cách bình dị cùng với cái mộng mơ, hoài bão của đời người. Không cần phải can tràng tấc đoạn như Chí Phèo, cũng không khí chất ngút trời như Huấn Cao, Liên của Thạch Lam thật đời thường nhưng lại vô cùng đặc biệt. Qua tác phẩm, ta thấy ở đó một cô bé Liên với tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, mơ mộng nhưng đồng thời cũng ý thức được hiện thực cuộc sống để vươn lên và cuối cùng hơn cả là ta bắt gặp được lòng từ ái từ sâu thẳm con người của một cô bé với cuộc sống chật vật nơi phố huyện nghèo. “Lấy lòng từ ái làm kim chỉ nam cho cuộc đời mình để thấu hiếu vạn vật, thấu hiểu đời” có lẽ cũng chính là ý niệm của Thạch Lam qua hình ảnh nhân vật Liên trong tác phẩm “Hai đứa trẻ”.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 09:32:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253353376</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253353718</link>
         <description><![CDATA[<div>Tình cảm là yếu tố quyết định đến sự sinh thành, giá trị và tầm cỡ của nghệ thuật. Có lẽ ta cũng nhìn thấu được vấn đề này, trong lĩnh vực văn học thì tình cảm có vai trò quyết định cho ‘một tác phẩm là rất cao, Khi Lê Qúy Đôn khẳng định: “ Văn học khởi phát từ trong lòng người” là có ý nói tình cảm quyết định đến sự sinh thành của tác phẩm. Đặc biệt, trong từng tác phẩm tình cảm này được tác giả gửi gắm gián tiếp qua nội tâm của từng nhân vật. Vì vậy, hiểu và cảm được những chuyển biến trong đời sống nội tâm nhân vật có thể giúp ta cảm thông ,đồng cảm, chia sẻ " mở ra những bí ẩn của tâm hồn , phẩm chất, lý tưởng". Và ý trong từng tác phẩm kiến trên đã đưa ra cho ta một quan điểm đúng đắn về cách nhìn nhận đời sống nội tâm của nhân vật trong tác phẩm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 09:33:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253353718</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quỳnh Chi a7 sửa lại + kết bài </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253354083</link>
         <description><![CDATA[<div>Nam Cao là một nhà văn hiện thực phê phán cùng thời với Ngô Tất Tố , Vũ Trọng Phụng ,... nhưng Nam Cao lại có cách thể hiện riêng trong từng câu chữ. ông đặc biệt quan tâm tới đời sống tinh thần của con người và ông không chỉ có tài trong cách kể chuyện , ngôn ngữ uyển chuyển mà ông còn cho mọi người thấy sự tài hoa của mình trong việc miêu tả nội tâm nhân vật . Những trang văn của Nam Cao luôn có sức sống mãnh liệt trong lòng độc giả với những nhân vật ngàn đời . Và nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên là một minh chứng cho thấy sự đỉnh cao trong phong cách miêu tả nội tâm ấy. Chí Phèo - một nhân vật văn học nhưng dưới ngòi bút tài hoa của Nam Cao lại hiện lên như 1 người đang sống . Nội tâm nhân vật Chí Phèo đã được nhà văn Nam Cao khắc họa rõ nét qua từng lời nói , hành động nhờ đó bộc lộ đầy đủ bản chất của anh Chí qua từng giai đoạn phát triển của mạch câu chuyện . Chí Phèo cũng có các nét riêng , cũng mang ''những bí ẩn của tâm hồn , phẩm chất, lí tưởng'' trong nội tâm của mình. Với phận sinh ra là 1 đứa con hoang , anh lớn llêntrong sự đùm bọc của dân làng. Cứ như thế anh lớn lên bình yên giữa những người dân nghèo về vật chất nhưng giàu về tinh thần. Tuy vậy những chế dộ thực dân nửa phong kiến đã làm anh tha hóa , biến thành con quỷ làng Vũ Đại . con đường tha hóa cả về nhân tính và nhân hình đã nuốt chửng chàng trai trẻ đang ấp ủ cho mình 1 tương lai tươi sáng về hạnh ohusc của 1 gia đình nhỏ : '' chồng cuốc mướn, cày thuê, vợ dệt vải''. đù trên con đường lưu manh hóa nhưng trong vài khoảng khắc nào đó của câu chuyện ta đã thấy sâu trong nội tâm ấy là bản tính lương thiện . Chính điều này đã được Bá Kiến sau này là Thị Nở xác nhận . hắn hiền đến mức nhịn nhục khi bị bà Ba lợi dụng , hiền đến mức khi không thể phản kháng khi bị lão Bá Kiến tống vào tù ,... Cái sự '' hiền '' của Chí còn được tác giả bộc lộ thông qua sự tác động của Thị Nở. lần đầu tiên Chí được 1 tay đàn bà chăm sóc , lần đầu tiên Chí khóc và tỉnh rượu , cảm nhận được những điều bình thường mà suốt quãng đường tha hóa anh chưa từng có. Được Thị Nở chăm sóc , Chí Phèo rất ngạc nhiên vì xưa nay làm hì ai cho hắn cái gì , hắn phải doạ nạt mới cướp được. Lần đầu tiên khi tienh giấc , hắn nghe tiếng chim hót , tiếng cười nói của người đi chợ cùng với khao khát được sống với cuộc đời khác. Chí tin Thị sẽ là cầu nối giúp hắn trở về cuộc sống bình yên như trước kia. Nhưng rồi lòng tin ấy chưa được bao lâu đã bị dập tắt. Khi bị Thị Nở từ chối hắn đã lắc đầu vờ như không hiểu rồi cuối cùng lại hiểu &nbsp; Thoáng cái hắn hút một hơi cháo rồi khi thấy Thị về thì hắn chạy theo gọi nhưng lại bị dúi một cái ngã. Đau khổ , hắn xách dao đi qq Và giây ohust tuyệt vọng nhất hắn cất lên tiếng chửi cuối cùng “ tao muốn lương thiện ai cho tao lương thiện”. &nbsp; Có thể thấy rõ Bản chất lương thiện của 1 thanh niên yếu thế trong xã hội thực dân nửa phong kiến thối nát. Đây là nét riêng đặc sắc của Nam Cao khi xây dựng nội tâm nhân vật Chí Phèo.&nbsp;<br>KẾT BÀI&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Qua nhân vạt Chí Phèo cùng những lời nói , hành động ta càng hiểu hơn về giá trị của việc xây dựng một hình tượng nhân vật mang đầ đủ các trạng thái nội tâm. Và để tác phẩm đi vào bầu troeuf của sự tiếp nhận thì nhà văn phải là cầu nối , phải có sự đồng cảm và đặt mình vào trong hoàn cảnh của nhân vật. Sau cùng ta lại càng thấy rõ được ý nghĩa câu nói “ nội tâm nhân vật thường có nét&nbsp;riêng cho thấy&nbsp;những bí ẩn của tinh thần , phẩm chất , lí tưởng của nhân vật qua các giai đoạn “. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 09:34:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253354083</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nththu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253354775</link>
         <description><![CDATA[<div>Sinh thời, khi cầm bút, Nam Cao hằng tâm niệm “Sáng tạo là yêu cầu sống còn của văn chương, nghệ thuật”. Vì thế, hường ngòi bút đến đề tài quen thuộc đó là cuộc sống khốn khổ của người nông dân trước cách mạng tháng 8 nhưng Nam Cao chọn cho mình một lối đi riêng. Khác với nhân vật trong truyện ngắn của Thạch Lam là được đặt vào trong một khoảnh khắc nhất định, nhân vật trong truyện ngắn của Nam Cao thường là những nhân vật có tính cách điển hình và được đặt trong hoành cảnh điển hình. Đặc biệt, nhắc đến Nam Cao người ta không thể không nhắc đến Chí Phèo – nhân vật bước vào trang văn, ngật ngưỡng với dáng diệu của một kẻ say.&nbsp;</div><div><br></div><div>Một trong những nét riêng, phẩm chất riêng của con người Chí phải kể đến là bản chất thật thà,chất phác,hiền lành, ngay thẳng, chịu thương chịu khó.Tất nhiên đến môt hoàn cảnh khác, môi trường khác, bản chất ấy không còn trọn “mười phân vẹn mười”, không tinh khiết thậm chí là biến chất nhưng dù thế nào, sâu trong con người ấy vẫn là lương thiện, khao khát lương thiện, khao khát đến chết. Bản tính “hiền như đất “ấy là bản tính được chính Bá Kiến , sau này là Thị Nở xác nhận.</div><div><br></div><div><br></div><div>Có thể thấy, ở trong con người ấy luôn tồn tại hạt nhân cốt lõi của lòng tự trọng, của bản chất lương thiện trong nội tâm của một con người yếu thế - thấp cổ bé họng. Đây là điểm sáng lấp lánh là nét riêng đặc sắc Nam Cao xây dựng cho Chí Phèo , để rồi sau đó là một chuỗi các bi kịch xoay quanh điểm sáng – đáng nhẽ được ca ngợi ấy.</div><div><br></div><div>Không chỉ có nét riêng biệt, có cá tính, phẩm chất riêng, tâm hồn, nội tâm của Chí Phèo còn có “những đổi thay trong ý thức, thái độ sống và tâm lí” qua các giai đoạn. Nếu như trong quá trình tha hóa, từ môt anh nông dân đơn thuần đến một tên lưu manh, bản chất lương thiện của Chí tồn tại và tỏa sáng. Môt đứa trẻ mồ côi được nhặt về nuôi, môt anh canh điền khỏe mạnh, thật thà, siêng năng, môt nỗi nhục khi bị bà ba sai khiến là việc sai trái, môt ước mơ giản đơn môt gia đình nhỏ chồng cày thuê cuốc mướn thì sau khi ra tù, Chí đã bị xã hội cào xé nhân hình nhuộm đen nhân tính. Chí dữ dằn gớm chết, cái đầu trộc lốc, cỏi răng cạo trắng hớn, …</div><div><br></div><div>Bản chất hiền lành đã bị khuất lấp bởi một tâm hồn chai lì, bởi những hành động phá phách, đâm thuê chém mướn, rạch mặt ăn vạ. Rồi khi từ một tên lưu manh trở thành tên quỷ dữcủa làng Vũ Đại. Bản tính ấy không những đã khuất lấp mà thậm chí dã biến chất, Chí trở thành môt con quỷ dữ đúng nghĩa, quỷ dữ về nhân hình lẫn nhân tính. Mặt Chí Phèo không còn là mặt của con người nữa. Cái mặt không trẻ không già, chi chít là lằn ngang lằn dọc. Cái mặt của một con vật lạ. Nhân hình tha hóa một, nhân tính chí biến chất gấp trăm lần, phá phách bao nhiêu cơ nghiệp, đập nát bao cảnh yên vui, đạp đổ bao nhiêu hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của biết bao nhiêu người dân lương thiện. Nhưng có phải ngay từ đâu Chí đã thế không, có phải Chí muốn sống như thế không?</div><div><br></div><div>Câu trả lời ta đã hiểu quá rõ ngay từ giai đoạn từ một anh canh điền đến một tên lưu manh. Điều đó có thể giúp ta hiểu được tâm lí, thái độ sống của nhân vật thay đổi trong từng giai đoạn là như thế nào. Sẽ còn thấy rõ khi bước tiếp vào quá trình hồi sinh của Chí, con quỷ dữ ngược tàn là thế, vậy mà khi gặp Thị Nở, được ăn bát cháo hành, được thị chăm sóc ân cần giản dị, được sống trong tình yêu vỏn vẹn chưa đến môt tuần, mà Chí đã thay đổi, thực ra không phải thay đổi mà quay về chính con người của mình, trở thành một con người có bản chất lương thiện tỏa sáng. Một con quỷ dữ trong mấy chục năm trời biết tỉnh dậy, “Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn”, “Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá!”, “Hắn nôn nao buồn”,&nbsp; “Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao?”. Chao ôi là chao, một tên đã bao năm quen “rạch mặt ăn vạ” nay lại ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ về đời mình về những chuyện xảy ra trên cuộc đời. Một sự chuyển biến trong nội tâm Chí Phèo quá đột ngột nhưng vô cùng hợp tình hợp lí mà giúp Chí có thể tìm lại bản thân một “con người”. Chí Phèo đang vẩn vơ nghĩ về đời mình thì thị mang đến một nồi cháo hành. Sự quan tâm mộc mạc, giản dị chân tình ấy đã làm tâm hồn Chí đổi thay đến bất ngờ, mạnh mẽ. Lòng Chí trào dâng bao cảm xúc: bâng khuâng, ngỡ ngàng, ngạc nhiên, vui mừng, xúc động rồi lại nuối tiếc, buồn tẻ, xót xa, lại có cái gì như là ăn năn hối hận nữa. Chí ngỡ ngàng ngạc nhiên, cảm động đến ứa nước mắt. Vì đây là lần đầu tiên hắn không phải dọa nạt, đâm chém mà vẫn có cái ăn. Lần đầu tiên, hắn được một người đàn bà chăm sóc ân tình. Nhưng Chí không khỏi ngậm ngùi, cay đắng, buồn tủi, xót xa vì mãi đến tận bây giờ hắn mới được nếm mùi cháo. Cái hạnh phúc giản dị, đơn sơ khiền người ta thấy tội nghiệp sao lại đến với Chí muộn màng đến như vậy. Chí còn hối hận, ăn năn.</div><div><br></div><div>Thực sự có thể thấy trong giai đoạn này, Thị Nở như một liều thuốc hồi sinh giúp Chí Phèo quay trở lại, khát khao được hoàn lương, được sống một cuộc sống hạnh phúc. Giai đoạn này diễn ra ngắn ngủi, ngắn đến mức khi bắt đầu cho môt bi kịch đau đớn nhất của con người Chí Phèo chưa kịp thức tỉnh khỏi khát khao hạnh phúc ấy. Khi bị Thị Nở từ chối, Chí lắc đầu, không hiểu, nghĩ ngợi một tí, hình như hắn chợt hiểu, rồi bỗng nhiên ngẩn người. Thoáng môt cái hắn hít cái hơi cháo hành, ngồi ngẩn mặt không nói. Khi Thị Nở ngoay ngoảy ra về, hắn mới sửng sốt, đứng lên gọi lại, chạy theo níu giữ nhưng rồi bị giúi một cái, hắn ngã lăn khoèo.</div><div><br></div><div>Đã lăn phải kêu hắn toan đập đầu. Nhưng muốn đập thì phải say, Chí Phèo uống thêm nữa. Nhưng tức quá càng uống lại càng tỉnh, hắn nhớ hơi cháo hành. Đau đớn , phẫn uất tột cùng hắn xách dao đi,định đến nhà Thị Nở, nhưng sự thức tỉnh ý thức dẫn hắn đến nhà Bá Kiến. Và giây phút tuyệt vọng nhất của Chí có lẽ là giây phút hắn kêu lên tiếng đau đớn cuối cùng: “Tao muốn làm người lương thiện? Ai cho tao lương thiện”. Hắn hiểu rõ mình, hắn hiểu rằng không phai vết sẹo nào cũng lành lại được, hắn hiểu rằng những vết mảnh chai trên mặt, dấu vết của tội lỗi, của bao lần rạch mặt, ăn vạ, ức hiếp, gây rối không bao giờ lành đực, khong bao giờ thay đổi được. Chí còn hiểu rõ rằng bản thân mình đang muốn gì, đang cần gì, ai làm cho mình như vậy. Như vậy là Chí rất tỉnh. Vả lại lời văn của Nam Cao cho chúng ta thấy rõ khi Chí Phèo uống thêm chai rượu nữa nhưng "càng uống càng tỉnh ra".</div><div><br></div><div>Ta có thể thấy diễn biến nội tâm của Chí Phèo rất phức tạp mỗi giai đoạn là mỗi khác nhau. Những sự chuyển biến tâm lí, nhận thức và sự thay đổi trong nội tâm Chí Phèo cho ta thấy rõ một nét riêng của nhân vật này, một bản chất hiền lành lương thiện nhưng bị dồn ép đến bước đường cùng, đến mức phải trở thành “con quỷ làng Vũ Đại”, ta thấy một con người với những khát khao mơ ước tuy đơn thuần giản dị nhưng rõ “con người”, một tâm hồn trong sáng tốt đẹp song cũng bị biến đổi thành hoàn toàn mất chất. Như vậy, ta có thể thấy rõ được qua nhân vật Chí Phèo của Nam Cao nhận định đề bài “ nội tâm nhân vật thường có nét riêng cho thấy những bí ẩn của tâm hồn, phẩm chất, lí tưởng của nhân vật”. <br><br><br><strong>Kết bài&nbsp;<br></strong><br></div><div>Qua nhận định ta thấy rõ được nhân vật quan trọng trong tác phẩm ra sao, để xây dựng được nhân vật thì đó là cả một quá trình lao động công phu của nhà văn. Sáng tác văn chương trong hành trình sáng tạo của người nghệ sĩ như một khúc ca dang dở chẳng bao giờ kết thúc. Thước đo giá trị của một tác phẩm văn học là sự chân thực, sâu sắc trong phản ảnh đời sống với những quy luật khách quan và thế giới nội tâm của con người. Là nhà văn, anh phải cắm rễ vào cuộc đời, hút lấy nhựa sống và chất dinh dưỡng để nuôi dưỡng tâm hồn cao đẹp, giàu sức sống để cho ra những tác phẩm chân chính, “khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những cái gì chưa có” ( Nam Cao ).&nbsp;</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-08-02 09:36:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngavnthc3hoaiducb/ow6i6uoxdt99ndq7/wish/2253354775</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
