<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>NGÂN HÀNG ĐỀ THI MÔN NGỮ VĂN by Vũ Thị Linh</title>
      <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj</link>
      <description>0912569733</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-12-16 01:11:49 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-01-17 14:43:03 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>ĐỀ KIỂM TRA CUỐI HỌC KÌ II</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269906594</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><strong>Môn: <em>NGỮ VĂN 10</em></strong></p><p><em>(Thời gian làm bài: 90 phút)</em></p><p><strong>Phần I. Đọc hiểu (6,0 điểm)</strong></p><p>Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu nêu ở dưới:</p><p><em>Bà Hảo bị mù cả hai mắt từ khi tôi chưa ra đời. Tôi và cháu nội bà - cái Hoa- cùng sinh một năm. Bà Hảo đón cái Hoa về nuôi mà không chịu ra thị trấn ở với bố mẹ nó. Thế là cái Hoa trở thành bạn thân thuở bé của tôi. Chúng tôi quấn quýt với nhau như hai anh em ruột. Hàng ngày tôi đều sang với cái Hoa và hai đứa thường bí mật bày ra đủ trò tinh quái. Bà Hảo ngồi ở bờ hiên và bà luôn luôn tìm được việc gì đó vừa làm vừa canh chừng chúng tôi. Bà biết khi nào chúng tôi đang ở gần bờ ao, gióng lên một câu thật nghiêm:</em></p><p><em>- Cả hai đứa quay vào! Cấm chỉ ra bờ ao.</em></p><p><em>Tôi và cái Hoa chỉ còn biết lấm lét nhìn nhau phục tài bà. Có lần chúng tôi vờ im lặng đến cạnh bà. Đang yên trí là bà Hảo không biế thì tiếng bà thản nhiên cất lên:</em></p><p><em>- Giận gì nhau mà im như thóc thế?</em></p><p><em>Chúng tôi phá lê cười. Bà Hảo mắng yêu:</em></p><p><em>- A, gớm cái quân này, định trêu bà phỏng. Chúng mày có độn thổ bà vẫn biết moi lên như moi khoai ấy.</em></p><p><em>Chúng tôi bèn mỗi đứa một bên áp vào ngực bà:</em></p><p><em>- Làm sao bà trông thấy chúng cháu?</em></p><p><em>- Lớn lên khắc biết – bà Hảo chớp chớp cặp mắt – người ta chẳng ai chỉ toàn gặp rủi đâu.</em></p><p><em>Chúng tôi chỉ cảm nhận từ lời nói của bà một điều gì đó mơ hồ mà thiêng liêng. Điều chắc chắn là bà Hảo không thể nhìn thấy chúng tôi nếu bà không yêu chúng tôi như những báu vật.</em></p><p><em>Lớn lên, đứa trước, đứa sau cả tôi và cái Hoa cùng ra thị trấn, cách làng đúng một ngày xe ngựa.</em></p><p><em>Thời gian đầu chưa quen môi trường mới, cả hai đứa thường xin bố mẹ về làng thăm bà. Khi bác xà ích vui tính và tốt bụng ghìm con ngựa để tôi và cái Hoa nhảy xuống, đã thấy bà Hảo chống gậy chờ sẵn ở đó. Chúng tôi, mỗi đứa một bên dìu bà về nhà. Bà Hảo bào bà đã nghe thấy tiếng lọc cọc, lọc cọc của chiếc xe gõ từ trong giấc mơ của bà những đêm trước. Sau này tôi mới biết, chiều nào bà cũng đợi chúng tôi tại nơi chiếc xe ngựa dừng trả khách ở điểm cuối cùng.</em></p><p><em>Những chuyến thăm bà Hảo của chúng tôi thưa dần. Cả tôi và cái Hoa đều có lũ bạn và con đường về làng, vẫn chỉ có một ngày xe ngựa, trở nên xa mù mịt. Thảng hoặc có giỗ, tết...chỉ mình cái Hoa theo bố mẹ về. Nhưng nó lại đi ngay. Nó bảo bà Hảo rất nhớ tôi và mong tôi học hành cẩn thận. Ban đầu tôi đón nhận điều đó với một chút ân hận vì không về thăm bà. Nhưng rồi tôi quên dần nhiều thứ trong đó có cái làng hẻo lánh của mình, nơi bà Hảo vẫn ngày đêm nghe tiếng lọc cọc của xe ngựa...</em></p><p><em>(Lược một đoạn: Sau đó nhân vật tôi cùng Hoa đỗ đại học và ra thành phố. Tôi dần lãng quên làng nhỏ tuổi thơ. Nhưng rồi một ngày, sau những vấp ngã trên đường đời, tôi đã tìm về làng nhỏ năm xưa. Tôi đi trên chiếc xe ngựa thân quen năm nào của bác xà ích và bao kỉ niệm chợt ùa về)</em></p><p><em>Tôi lại dỏng tai đón nhận thứ âm thanh giống như dao động tắt dần của quả lắc đồng hồ. Lát sau thì bà Hảo hiện ra ở lối rẽ. Bà dò đường một cách chật vật, toàn bộ tinh lực hướng về bến xe ngựa. Không cầm được, tôi lao như tên bắn về phía bà:</em></p><p><em>- Bà! Tôi nghẹn ngào- cháu bị người ta phản bội rồi...</em></p><p><em>Bà Hảo lần lần từ đầu đến vai tôi như thể xem bà có đang mơ không rồi cười một cách mãn nguyện:</em></p><p><em>- Bố mày, lớn thế còn khóc như con nít ấy. Dễ thường suôn sẻ cả có khi nó chả thèm biết bà sống hay chết.</em></p><p><em>- Làm sao bà biết điều đó? – Tôi hỏi bà bằng nỗi sợ hãi.</em></p><p><em>- Lớn lên khắc biết – bà Hảo vẫn trả lời tôi như từng trả lời hồi tôi còn bé.</em></p><p><em>Tôi có cảm giác bà Hảo cũng thuộc số người quyết sống chỉ để làm việc không thể bỏ dở. Bởi vì ngay sau đó bà bảo tôi:</em></p><p><em>- Từ ngày mai bà có thể chết mà không luyến tiếc điều gì.</em></p><p><em>Tôi đứng chết lặng, cảm thấy vang lên trong lồng ngực tiếng gõ da diết và tàn nhẫn của thời gian. Trước mắt tôi giờ đây là những bến thời gian trắng xóa mà tôi sẽ phải một mình vượt qua.</em></p><p><em>(Trích Bến thời gian, Tạ Duy Anh, Truyện ngắn chọn lọc – Tạ Duy Anh, NXB Hội nhà văn)</em></p><p><em>Khoanh tròn vào chữ cái đứng trước phương án trả lời đúng cho các câu hỏi từ 1 đến 8:</em></p><p>Lựa chọn đáp án đúng nhất:</p><p><strong>Câu 1.</strong> Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản trên?</p><p>A. Biểu cảm<br>B. Nghị luận<br>C. Tự sự<br>D. Miêu tả</p><p><strong>Câu 2.</strong> Chỉ ra ngôi kể được dùng trong văn bản trên?</p><p>A. Ngôi thứ nhất<br>B. Ngôi thứ ba<br>C. Ngôi thứ hai<br>D. Vừa ngôi thứ nhất, vừa ngôi thứ ba</p><p><strong>Câu 3. </strong>Mỗi chiều, bà Hảo thường đứng ở nơi nào để đợi Hoa và nhân vật tôi?</p><p>A. Nơi chiếc xe ngựa bắt đầu đón khách ở điểm đầu tiên<br>B. Nơi đầu làng<br>C. Nơi chiếc xe ngựa dừng trả khách ở điểm cuối cùng.<br>D. Nơi bờ hiên đầy kỉ niệm</p><p><strong>Câu 4.</strong> Sự việc không xuất hiện trong văn bản?</p><p>A. Bà Hảo bị mù cả hai mắt từ khi tôi chưa ra đời.<br>B. Bà Hảo đón cái Hoa về nuôi mà không chịu ra thị trấn ở với bố mẹ nó<br>C. Lát sau thì bà Hảo hiện ra ở lối rẽ. Bà dò đường một cách chật vật.<br>D. Tôi về cùng cái Hoa, bà Hảo vui vẻ ra đón hai đứa ngoài cổng làng.</p><p><strong>Câu 5</strong>. Cảm hứng chủ đạo của văn bản là gì?</p><p>A. Tự hào, yêu thương<br>B. Nhớ thương, day dứt<br>C. Đau xót, hối hận<br>D. Day dứt, tiếc nuối</p><p><strong>Câu 6. </strong>Từ ngữ nào thể hiện tâm trạng của nhân vật tôi khi gặp lại bà Hảo sau bao năm xa cách?</p><p>A. Khóc nấc, ôm lấy bà Hảo<br>B. Không cầm được, nghẹn ngào<br>C. Đau xót, hối hận<br>D. Day dứt, tiếc nuối</p><p><strong>Câu 7. </strong>Câu văn nào sau đây sử dụng biện pháp chêm xen?</p><p>A. Tôi và cháu nội bà - cái Hoa - cùng sinh một năm<br>B. Lớn lên, đứa trước, đứa sau cả tôi và cái Hoa cùng ra thị trấn<br>C. Thời gian đầu chưa quen môi trường mới, cả hai đứa thường xin bố mẹ về làng thăm bà<br>D. Từ ngày mai bà có thể chết mà không luyến tiếc điều gì.</p><p>Trả lời câu hỏi/ Thực hiện yêu cầu:</p><p><strong>Câu 8</strong>. Anh/chị hiểu như thế nào về câu nói của nhân vật bà Hảo: “Từ ngày mai bà có thể chết mà không luyến tiếc điều gì”?</p><p><strong>Câu 9. </strong>Thông điệp có ý nghĩa nhất với anh/chị qua văn bản.</p><p><strong>Câu 10. </strong>Từ cảm xúc và suy ngẫm của nhân vật tôi trước thời gian, anh/chị hãy trình bày suy nghĩ của mình về tầm quan trọng của việc sử dụng thời gian hợp lý với mỗi người trong cuộc sống ( trình bày 5-7 dòng)</p><p><strong>PHẦN II. VIẾT (4.0 điểm)</strong></p><p>Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá chủ đề và nhân vật trong đoạn trích phần đọc hiểu.</p><p><strong>1.2 Đáp án đề thi học kì 2 Văn 10</strong></p><p><strong>Phần</strong></p><p><strong>Câu</strong></p><p><strong>Nội dung</strong></p><p><strong>Điểm</strong></p><p><strong>I</strong></p><p><br/></p><p><strong>ĐỌC HIỂU</strong></p><p><strong>6,0</strong></p><p><br/></p><p><strong>1</strong></p><p>C</p><p>0.5</p><p><strong>2</strong></p><p>A</p><p>0.5</p><p><strong>3</strong></p><p>C</p><p>0.5</p><p><strong>4</strong></p><p>D</p><p>0.5</p><p><strong>5</strong></p><p>D</p><p>0.5</p><p><strong>6</strong></p><p>B</p><p>0.5</p><p><strong>7</strong></p><p>A</p><p>0.5</p><p><strong>8</strong></p><p>- Lòng mãn nguyện vì đã đợi chờ được và chứng kiến sự trưởng thành của nhân vật tôi.</p><p>- Niềm hạnh phúc, vui mừng vì được gặp lại nhân vật tôi sau bao ngày xa cách.</p><p>0.5</p><p><strong>9</strong></p><p>Thông điệp:</p><p>- Cần biết quý trọng thời gian.</p><p>- Quý trọng tình cảm</p><p>- Sử dụng thời gian hợp lí</p><p>- Trân trọng giá trị cuộc sống……</p><p>1,0</p><p><strong>10</strong></p><p>- Cảm xúc và suy ngẫm của nhân vật tôi trước thời gian: bàng hoàng nhận ra sự chảy trôi tàn nhẫn của thời gian; lo lắng, băn khoăn về việc sẽ phải đối diện một mình với cuộc đời mênh mông phía trước</p><p>- Tầm quan trọng của việc sử dụng thời gian hợp lý: nâng cao năng suất, hiệu quả công việc; tiết kiệm được tiền bạc, công sức; cuộc sống có ích hơn...</p><p>1,0</p><p><strong>II</strong></p><p><br/></p><p><strong>VIẾT</strong></p><p><strong>4,0</strong></p><p><br/></p><p><em>a</em>.<em> Đảm bảo cấu trúc bài nghị luận văn học</em></p><p>0,25</p><p><br/></p><p><em>b. Xác định đúng vấn đề nghị luận</em></p><p><strong>Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá chủ đề và nhân vật trong đoạn trích phần đọc hiểu.</strong></p><p>0,5</p><p><br/></p><p><em>c. Triển khai vấn đề nghị luận thành các luận điểm</em></p><p>HV có thể triển khai theo nhiều cách, nhưng cần giới thiệu được vấn đề cần bàn luận, nêu rõ lí do và quan điểm của bản thân, hệ thống luận điểm chặt chẽ, lập luận thuyết phục, sử dụng dẫn chứng thuyết phục.</p><p>Sau đây là một hướng gợi ý:</p><p>– Đảm bảo hình thức, cấu trúc của bài văn nghị luận.</p><p>– Xác định đúng vấn đề: phân tích, đánh giá chủ đề và nhân vật trong đoạn trích phần đọc hiểu.</p><p><strong>1. Mở bài</strong></p><p>Giới thiệu tác giả, tác phẩm, vấn đề nghị luận</p><p><strong>2. Thân bài</strong></p><p>Lần lượt trình bày các luận điểm. Sử dụng lí lẽ và dẫn chứng để làm rõ luận điểm:</p><p><strong><em>a. Khái quát chủ đề</em></strong></p><p>- Ngợi ca tình người, đó như một điểm tựa nâng đỡ mỗi người, đặc biệt khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn.</p><p>- Cảm thức ám ảnh, tiếc nuối trước sự chảy trôi vô tận của thời gian.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-22 14:21:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269906594</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề thi vào 10 tỉnh Vĩnh Phúc</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269908163</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Bài thi môn: Ngữ văn</strong></p><p><em>Thời gian làm bài: phút</em></p><p><em>(không kể thời gian phát đề)</em></p><p>Đọc bài thơ "Lá đỏ" của Nguyễn Đình Thi, và trả lời các câu hỏi:</p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Gặp em trên cao lộng gió</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Rừng lạ ào ào lá đỏ</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Em đứng bên đường như quê hương</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Vai áo bạc quàng súng trường.</em></p><p>&nbsp;</p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đoàn quân vẫn đi vội vã</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Bụi Trường Sơn, nhòa trong trời lửa,</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Chào em, em gái tiền phương</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hẹn gặp nhé giữa Sài Gòn.</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Em vẫy tay cười đôi mắt trong.</em></p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;(Trường Sơn, 12/1974)</p><p><strong>Câu 1: </strong>Bài thơ được viết theo thể thơ nào? (0.5 điểm)</p><p><strong>Câu 2: </strong>Biện pháp tu từ nào được sử dụng trong câu thơ: "Em đứng bên đường như quê hương". (0.5 điểm)</p><p><strong>Câu 3: </strong>Hãy chỉ ra các hình ảnh miêu tả thiên nhiên. Các hình ảnh đó tạo nên bức tranh rừng Trường Sơn như thế nào? (1.0 điểm)</p><p><strong>Câu 4: </strong>Hình ảnh "em gái tiền phương" được khắc họa như thế nào? (trình bày ngắn gọn từ một đến ba câu). (1.0 điểm)</p><p><strong>Câu 1: (3,0 điểm). </strong>Viết một bài văn ngắn (khoảng 300 từ), trình bày suy nghĩ của em về ý kiến sau: Ý chí là con đường về đích sớm nhất.</p><p><strong>Câu 2: (4,0 điểm). </strong>Cảm nhận của em về nhân vật Phương Định trong đoạn trích sau:</p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;“…Vắng lặng đến phát sợ. Cây còn lại xơ xác. Đất nóng. Khói đen vật vờ từng cụm trong không trung, che đi những gì từ xa. Các anh cao xạ có nhìn thấy chúng tôi không? Chắc có, các anh ấy có những cái ống nhòm có thể thu cả trái đất vào tầm mắt. Tôi đến gần quả bom. Cảm thấy có ánh mắt các chiến sĩ theo dõi mình, tôi không sợ nữa. Tôi sẽ không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đàng hoàng mà bước tới.</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Quả bom nằm lạnh lùng trên một bụi cây khô, một đầu vùi xuống đất. Đầu này có vẽ hai vòng tròn màu vàng…</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Tôi dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom. Đất rắn. Những hòn sỏi theo tay tôi bay ra hai bên. Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người cứa vào da thịt tôi. Tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí! Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành. Hoặc là nóng từ bên trong quả bom. Hoặc là mặt trời nung nóng.</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Chị Thao thổi còi. Như thế là đã hai mươi phút trôi qua. Tôi cẩn thận bỏ gói thuốc mìn xuống cái lỗ đã đào, châm ngòi. Dây mìn dài, cong, mềm. Tôi khỏa đất rồi chạy lại chỗ ẩn nấp của mình.</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hồi còi thứ hai của chị Thao. Tôi nép người vào bức tường đất, nhìn đồng hồ. Không có gió. Tim tôi cũng đập không rõ. Dường như vật duy nhất vẫn bình tĩnh, phớt lờ mọi biến động chung là chiếc kim đồng hồ. Nó chạy, sinh động và nhẹ nhàng, đè lên những con số vĩnh cửu. Còn đằng kia, lửa đang chui bên trong cái dây mìn, chui vào ruột quả bom…</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Quen rồi. Một ngày chúng tôi phá bom đến năm lần. Ngày nào ít: ba lần. Tôi có nghĩ tới cái chết. Nhưng một cái chết mờ nhạt, không cụ thể. Còn cái chính: liệu mìn có nổ, bom có nổ không? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai? Tôi nghĩ thế, nghĩ thêm: đứng cẩn thận, mảnh bom ghim vào cánh tay thì khá phiền. Và mồ hôi thấm vào môi tôi, mằn mặn, cát lạo xạo trong miệng.</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nhưng quả bom nổ. Một thứ tiếng kì quái, đến váng óc. Ngực tôi nhói, mắt cay mãi mới mở ra được. Mùi thuốc bom buồn nôn. Ba tiếng nổ nữa tiếp theo. Đất rơi lộp bộp, tan đi âm thầm trong những bụi cây. Mảnh bom xé không khí, lao và rít vô hình trên đầu.”</em></p><p>(Lê Minh Khuê, Những ngôi sao xa xôi, Ngữ văn 9, tập hai, trang 117-118)</p><p><strong>Câu 1. </strong>Bài thơ viết theo thể thơ tự do (0.5đ)</p><p><strong>Câu 2. </strong>Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu thơ: so sánh (em đứng bên đường - quê hương) (0.5đ)</p><p><strong>Câu 3.</strong></p><p>- Các hình ảnh miêu tả thiên nhiên: đỉnh trường Sơn lộng gió, rừng lạ ào ào lá đỏ. (0.5đ).</p><p>- Các hình ảnh vẽ lên khung cảnh rừng Trường Sơn khoáng đạt, đầy ấn tượng với những vẻ đẹp lạ lùng của rừng lá đỏ, những trận mưa lá đổ ào ào trong gió... (0.5đ)</p><p><strong>Câu 4.</strong></p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hình ảnh “em gái tiền phương”: nhỏ bé giữa rừng Trường Sơn bạt ngàn, lộng gió nhưng lại mang đến cảm giác thân thương, gần gũi vai áo bạc, quàng súng trường - như quê hương; với dáng đứng vững vàng bên đường khi làm nhiệm vụ, gợi hình ảnh cô gái giao liên hay những cô gái thanh niên xung phong thời chống Mĩ. (1.0đ)</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-22 14:25:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269908163</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mã đề 02</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269908978</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><strong>Phòng Giáo dục và Đào tạo .....</strong></p><p><strong>Kì thi tuyển sinh vào lớp 10</strong></p><p><strong>Năm học 2024 - 2025</strong></p><p><strong>Bài thi môn: Ngữ văn</strong></p><p><em>Thời gian làm bài: phút</em></p><p><em>(không kể thời gian phát đề)</em></p><p><strong>CÂU 1 (5,0 điểm): </strong>Trong chương trình Ngữ văn 9 các em đã được học đoạn trích “Con chó Bấc” trích từ tiểu thuyết “Tiếng gọi nơi hoang dã” của nhà văn Jack London.</p><p>a. Hãy xác định nghĩa tường minh và nghĩa hàm ý trong nhan đề “Tiếng gọi nơi hoang dã.”</p><p>b. Viết đoạn văn ngắn (khoảng 10 câu) theo cách lập luận Tổng – Phân – Hợp, có nội dung bàn về ý nghĩa nhan đề “Tiếng gọi nơi hoang dã.”</p><p>c. Hãy viết bài văn ngắn (khoảng 300 từ) bàn về bài học lối sống được gợi ra từ nhan đề “Tiếng gọi nơi hoang dã” và đoạn trích “Con chó Bấc”.</p><p><strong>CÂU 2 (5,0 điểm): </strong>Thí sinh chọn một trong hai câu dưới đây (câu 2a hoặc câu 2b)</p><p><strong>Câu 2 a (5,0 điểm): </strong>Hình tượng Bác Hồ trong cảm thức của nhà thơ Viễn Phương thể hiện trong bài thơ Viếng lăng Bác (Ngữ văn 9, tập 2, Giáo dục, 2005, tr. 58).</p><p><strong>Câu 2 b (5,0 điểm):</strong></p><p>Trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, nhân vật cô kỹ sư trẻ đã hết sức bàng hoàng, xúc động khi cô nhận được từ anh thanh niên không chỉ một bó hoa tươi mà còn là “bó hoa của những háo hức và mơ mộng”.</p><p>Hãy phân tích để làm rõ sự “háo hức và mơ mộng” mà cô gái đã nhận được từ anh thanh niên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-22 14:27:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269908978</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 01</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269909634</link>
         <description><![CDATA[<p>Đề bài</p><p>I. ĐỌC HIỂU</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Đọc các đoạn trích và thực hiện các yêu cầu dưới đây:</p><p>1. Một anh chàng có tên là Bryan Anderson đang lái xe trên đường cao tốc thì gặp một bà cụ già đang đứng cạnh chiếc xe hơi Mercedes mới cứng bị xịt lốp với dáng vẻ lo lắng.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Anderson liền dừng xe và đi bộ lại chỗ cũ. Thấy một anh đầu tóc bù xù, quần áo nhếch nhác, vẻ mặt hơi dữ, râu ria không cạo, cụ già hơi sợ. Cụ đành gật đầu vì đã đợi cả tiếng trên cao tốc dưới nắng gắt mà không ai dừng lại giúp.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Chỉ trong mươi phút, chàng trai đã thay xong cái lốp bị hỏng dù quần áo bị bẩn lem luốc thêm, tay anh bị kẹt sưng tấy.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Khi xong việc, cụ bà hỏi, anh lấy bao nhiêu nhưng Anderson cười và nói “Cụ chẳng nợ chi ạ. Nếu muốn trả tiền công, lần sau thấy ai cần sự trợ giúp thì cụ hãy giơ tay bàn tay thân ái. Và lúc đó cụ nghĩ đến cháu, thế là vui lắm rồi.</p><p>(Con người và sự tử tế, Hiệu Minh, Báo Vietnamnet, 29/03/2016)</p><p>2. Giờ đã là 1 giờ sáng nhưng cô sinh viên y khoa Chu Thương Minh Trang, 22 tuổi, vẫn đang ngồi ngoài vỉa hè lạnh giá để khám bệnh miễn phí cho ông Nguyễn, một người đàn ông vô gia cư 70 tuổi. Con đường này là nơi nương náu duy nhất của ông khi đêm xuống.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông mặc ba lớp áo để chống lại cái lạnh. Ông kêu đau tay và lưng do công việc sửa xe đạp. Không do dự, Trang nhẹ nhàng đưa tay xoa các ngón tay cho ông. Sau khi hỏi han xong, cô đã trao cho ông ba miếng dán Salonpas. Ông Nguyễn đã rất xúc động cảm ơn cô.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Ông nói: “Tôi sống rất vất vả. Tôi rất cảm kích khi những người tình nguyện viên trẻ này tới thăm. Tôi đã trải qua nhiều khó khăn nhưng giờ tôi không cảm thấy buồn nữa bởi vì tôi biết có những người tốt xung quanh giúp đỡ mình”.</p><p>(“Chuyện người tử tế” Việt Nam lên báo nước ngoài, Phạm Khánh lược dịch, Infonet, 22/03/2017)</p><p>Câu 1:&nbsp;Xác định phương thức biểu đạt chính trong hai đoạn trích trên (nhận biết)</p><p>Câu 2:&nbsp;Việc làm của anh Bryan Anderson và cô sinh viên y khoa Chu Thương Minh Trang trong hai đoạn trích trên có thể gọi tên là gì? Anh/ chị có đồng tình với những việc làm đó không, vì sao?</p><p>Câu 3:&nbsp;Câu nói của anh Bryan Anderson và lời chia sẻ của ông Nguyễn trong hai đoạn trích trên gợi cho anh/chị những suy nghĩ gì?</p><p>Anh Bryan Anderson: "Cụ chẳng nợ chi cả. Nếu muốn trả tiền công, lần sau thấy ai cần sự trợ giúp thì cụ hãy giơ tay bàn tay thân ái. Và lúc đó cụ nghĩ đến cháu, thế là vui lắm rồi."</p><p>Ông Nguyễn: “Tôi sống rất vất vả. Tôi rất cảm kích khi những người tình nguyện viên trẻ này tới thăm. Tôi đã trải qua nhiều khó khăn nhưng giờ tôi không cảm thấy buồn nữa bởi vì tôi biết có những người tốt xung quanh giúp đỡ mình”.</p><p>II. LÀM VĂN</p><p>Câu 1:&nbsp;Từ hai đoạn trích ở phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/ chị về sự lan tỏa của việc làm tử tế trong cuộc sống hiện nay.</p><p>Câu 2:&nbsp;Trong con mắt của Nguyễn Tuân, con người Tây Bắc mới thật xứng đáng là vàng mười của đất nước ta. Phân tích nhân vật người lái đò trong bài tùy bút Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân để làm sáng tỏ nhận xét trên. Từ đó, hãy nêu một vài suy nghĩ của anh/chị về những phẩm chất cần có của mỗi người trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.</p><p>Xem thêm tại: <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://loigiaihay.com/de-so-1-de-thi-thu-thpt-quoc-gia-mon-ngu-van-c30a48770.html">https://loigiaihay.com/de-so-1-de-thi-thu-thpt-quoc-gia-mon-ngu-van-c30a48770.html</a></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-22 14:28:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269909634</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 02</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269909968</link>
         <description><![CDATA[<p>Đề bài</p><p>I. ĐỌC HIỂU (3.0 điểm)</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Sự trưởng thành của con người luôn song hành cùng những vấp ngã và sai lầm. Vì thế, hãy chấp nhận điều đó như một lẽ tự nhiên. Khi trẻ học nói, học đi hay bất cứ điều gì, chúng đều phải nếm trải những va vấp. Chúng ta cũng vậy, có thể đằng sau những tư tưởng vừa lĩnh hội, hoặc sau sự chín chắn rèn giũa được là một thất bại, hay một bước lùi nào đó. Tuy nhiên, đừng đánh đồng những sai lầm ấy với việc ta không thể trưởng thành. Hãy hiểu rằng, như một lẽ tự nhiên, sau một bước tiến xa luôn tồn tại một bước lùi gần và hãy tin tưởng rằng mọi trải nghiệm đều đem lại cho ta những bài học quý giá nếu ta biết trân trọng nó.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Chính vì vậy, đừng giữ thái độ cầu toàn trong mọi sự. Dĩ nhiên, để đạt được điều mình mong muốn, ta phải không ngừng nỗ lực. Nhưng đừng yêu cầu cuộc đời phải viên mãn thì ta mới hài lòng và cũng đừng đòi hỏi mọi mối quan hệ phải hoàn hảo thì ta mới nâng niu trân trọng. Hoàn hảo là một điều không tưởng. Trên đời, chẳng có gì là hoàn thiện, hoàn mỹ cả. […]</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Khi kiếm tìm sự hoàn hảo, người ta dễ trở nên hà khắc, hay phán xét bản thân và mọi người. Bởi vậy, trên con đường trưởng thành của mình, mỗi người cần phải học cách chấp nhận người khác và chấp nhận bản thân như vốn có.</p><p>(Theo Quên hôm qua sống cho ngày mai - Tian Dayton, Ph. D, biên dịch: Thu Trang – Minh Tươi, NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, 2014, tr.68 - 69)</p><p>Câu 1:&nbsp;Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của văn bản.</p><p>Câu 2:&nbsp;Theo tác giả, vì sao "đừng giữ thái độ cầu toàn trong mọi sự"?</p><p>Câu 3:&nbsp;Anh/Chị hiểu như thế nào về ý kiến: "như một lẽ tự nhiên, sau một bước tiến xa luôn tồn tại một bước lùi gần"?</p><p>Câu 4:&nbsp;Anh/Chị có đồng tình với quan niệm: "trên con đường trưởng thành của mình, mỗi người cần phải học cách chấp nhận người khác và chấp nhận bản thân như vốn có"? Vì sao?</p><p>II. LÀM VĂN (7.0 điểm)</p><p>Câu 1: (2.0 điểm)</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Từ nội dung văn bản phần Đọc hiểu, anh/chi ̣hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của sự trải nghiệm trong cuộc sống.</p><p>Câu 2: (5,0 điểm)</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Cảm nhận của anh/chị về hình tượng người lái đò trong cảnh vượt thác (Người lái đò Sông Đà – Nguyễn Tuân, Ngữ văn 12, Tập 1, NXB Giáo dục Việt Nam, 2016). Từ đó liên hệ với nhân vật Huấn Cao trong cảnh cho chữ (Chữ người tử tù – Nguyễn Tuân, Ngữ văn 11, Tập1, NXB Giáo dục Việt Nam, 2016) để nhận xét quan niệm của nhà văn về vẻ đẹp con người.</p><p>Xem thêm tại: <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://loigiaihay.com/de-so-2-de-thi-thu-thpt-quoc-gia-mon-ngu-van-c30a48771.html">https://loigiaihay.com/de-so-2-de-thi-thu-thpt-quoc-gia-mon-ngu-van-c30a48771.html</a></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-22 14:29:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269909968</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 03</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269910309</link>
         <description><![CDATA[<p>Đề bài</p><p>I. ĐỌC HIỂU</p><p>&nbsp; &nbsp;&nbsp; Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:</p><p>(1) Sáng nay tôi thức dậy với những lời trong một bài hát của ca sĩ Mick Jagger: “Ủy mị chẳng ích gì, chuyện trôi qua nhanh lắm”. Đùng như thế. Cuộc đời thực sự đang trôi nhanh lắm.</p><p>(2) Sao lại trì hoãn những việc có thể làm hôm nay cho những lúc rảnh rỗi trong tương lai xa xôi nào đó? Sao không đóng vai một con người vượt trội bây giờ mà lại dành điều đó vào một thời điểm khác mai sau? Sao lại chần chừ thụ hưởng những giờ phút tuyệt vời và chờ đến khi về già? Một ngày nọ tôi đọc cuốn sách về một phụ nữ trẻ suy tư về kế hoạch để dành tiền hưu. Cô nói: “Tôi muốn bảo đảm mình sẽ để dành thật nhiều tiền – như vậy tôi mới có thể vui sống vào cuối đời”. Tôi không nghĩ vậy. Tại sao phải chờ đến già mới hưởng thụ cuộc sống?</p><p>(3) Tôi không có ý nói rằng bạn nên bỏ qua tầm quan trọng của việc lên kế hoạch cho tương lai. Hãy biết nhìn xa và chuẩn bị cho suốt cuộc đời. Đó là sự quân bình. Hãy lên kế hoạch. Để dành tiền cho tuổi hưu. Hãy dự trù. Nhưng đồng thời cũng cần biết sống cho giây phút này. Sống thật đầy đủ.</p><p>(Trích Đời ngắn đừng ngủ dài – Robin Sharma, Phạm Anh Tuấn dịch, NXB Trẻ, 2017, tr.25 – 26)</p><p>Câu 1:&nbsp;Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.</p><p>Câu 2:&nbsp;Nêu tên một biện pháp tu từ cú pháp được sử dụng trong đoạn (2)</p><p>Câu 3:&nbsp;Anh/Chị hiểu thế nào về câu hỏi của tác giả: "Tại sao phải chờ đến già mới hưởng thụ cuộc sống"?</p><p>Câu 4:&nbsp;Theo anh/chị, việc lên kế hoạch cho tương lai có cần thiết với cuộc đời mỗi người không? Vì sao?</p><p>II. LÀM VĂN</p><p>Câu 1:</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Từ thông điệp của đoạn trích phần Đọc hiểu, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về tác hại của thói quen trì hoãn công việc.</p><p>Câu 2:</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Cảm nhận của anh/chị về bức tranh thiên nhiên và hình ảnh người lính Tây Tiến trong đoạn thơ:</p><p>Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm</p><p>Heo hút cồn mây súng ngửi trời</p><p>Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống</p><p>Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi</p><p>Anh bạn dãi dầu không bước nữa</p><p>Gục lên súng mũ bỏ quên đời!</p><p>Chiều chiều oai inh thác gầm thét</p><p>Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người</p><p>Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói</p><p>Mai Châu mùa em thơm nếp xôi</p><p>(Trích Tây Tiến – Quang Dũng, SGK Ngữ văn 12 Cơ bản, Tập một, NXB Giáo dục Việt Nam, 2010, tr.88)</p><p>Xem thêm tại: <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://loigiaihay.com/de-so-3-de-thi-thu-thpt-quoc-gia-mon-ngu-van-c30a48772.html">https://loigiaihay.com/de-so-3-de-thi-thu-thpt-quoc-gia-mon-ngu-van-c30a48772.html</a></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-22 14:30:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269910309</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 01</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269910595</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:</strong></p><p><em>Đọc sách là sinh hoạt và nhu cầu trí tuệ thường trực của con người có cuộc sống trí tuệ. […] Không đọc sách tức là không còn nhu cầu về cuộc sống trí tuệ nữa. Và khi không còn nhu cầu đó nữa, thì đời sống tinh thần của con người nghèo đi, mòn mỏi đi, cuộc sống đạo đức cũng mất luôn nền tảng. Đây là một câu chuyện nghiêm túc, lâu dài và cần được trao đổi, thảo luận một cách cũng rất nghiêm túc, lâu dài. Tôi chỉ muốn thử nêu lên ở đây một đề nghị: Tôi đề nghị các tổ chức thanh niên của chúng ta, bên cạnh những sinh hoạt thường thấy hiện nay, nên có một cuộc vận động đọc sách trong thanh niên cả nước; và vận động từng nhà gây dựng tủ sách gia đình.</em></p><p><em>Gần đây có một nước đã phát động phong trào trong toàn quốc mỗi người mỗi ngày đọc lấy 20 dòng sách. Chúng ta cũng có thể làm như thế, hoặc vận động mỗi người trong mỗi năm đọc lấy một cuốn sách. Cứ bắt đầu bằng việc rất nhỏ, không quá khó. Việc nhỏ đấy nhưng rất có thể là việc nhỏ khởi đầu một công cuộc lớn.</em></p><p>(Theo Nguyên Ngọc, <em>Một đề nghị</em>, tạp chí Điện tử <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://Tiasang.com.vn">Tiasang.com.vn</a>, ngày 19-7-2007)</p><p><strong>Câu 1 (0.5đ)</strong>: Đoạn trích trên bàn luận về vấn đề gì?</p><p><strong>Câu 2 (0.5đ):</strong> Theo tác giả, điều gì sẽ xảy ra nếu con người “<em>không còn nhu cầu về cuộc sống trí tuệ nữa</em>”?</p><p><strong>Câu 3 (1đ):</strong> Tác giả đã đưa ra những biện pháp gì để nâng cao văn hóa đọc trong cộng đồng? Anh/chị có đồng tình với quan điểm của tác giả không?</p><p><strong>Câu 4 (1đ):</strong> Nêu ngắn gọn suy nghĩ của anh/chị về tầm quan trọng của việc giáo dục văn hóa đọc cho lứa tuổi học sinh, sinh viên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-22 14:31:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269910595</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 02</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269910835</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:</strong></p><p><em>Tiếng đàn bầu của ta</em></p><p><em>Lời đằm thắm thiết tha</em></p><p><em>Cung thanh là tiếng mẹ</em></p><p><em>Cung trầm là giọng cha.</em></p><p><br/></p><p><em>Đàn ngày xưa mất nước</em></p><p><em>Dây đồng lẻ não nuột</em></p><p><em>Người hát xẩm mắt mù</em></p><p><em>Ôm đàn đi trong mưa.</em></p><p><br/></p><p><em>Mừng Việt Nam chiến thắng</em></p><p><em>Đàn bầu ta dạo lên</em></p><p><em>Nghe niềm vui sâu đậm</em></p><p><em>Việt Nam – Hồ Chí Minh.</em></p><p><strong>Câu 1: </strong>Xác định phương thức biểu đạt của đoạn trích trên.</p><p><strong>Câu 2:</strong> Nêu cảm nhận về hình ảnh tiếng đàn bầu trong đoạn thơ thứ nhất.</p><p><strong>Câu 3:</strong> Tiếng đàn bầu trong khổ thơ thứ hai và khổ thơ thứ ba có gì khác nhau?</p><p><strong>Câu 4:</strong> Từ bài thơ và hiểu biết của bản thân, anh/chị hãy viết bài văn khoảng 200 chữ nêu ý kiến về vấn đề giữ gìn bản sắc văn hoá của dân tộc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-22 14:31:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3269910835</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 02</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3270532973</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Phần 1: Đọc hiểu (6 điểm)</strong></p><p><em>Đọc bài thơ sau và trả lời câu hỏi:</em></p><p><strong>ĐẤT NƯỚC Ở TRONG TIM</strong></p><p>Đất nước mình bé nhỏ vậy thôi em</p><p>Nhưng làm được những điều phi thường lắm</p><p>Bởi hai tiếng nhân văn được cất vào sâu thẳm</p><p>Bởi vẫn giữ vẹn nguyên hai tiếng đồng bào.</p><p>Em thấy không? Trong nỗi nhọc nhằn, vất vả, gian lao</p><p>Khi dịch bệnh hiểm nguy đang ngày càng lan rộng</p><p>Cả đất nước mình cùng đồng hành ra trận</p><p>Trên dưới một lòng chống dịch thoát nguy.</p><p>Với người láng giềng đang lúc lâm nguy</p><p>Đất nước mình không ngại ngần tiếp tế</p><p>Dù mình còn nghèo nhưng mình không thể</p><p>Nhắm mắt làm ngơ khi ai đó cơ hàn.</p><p>Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan</p><p>Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại</p><p>Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi</p><p>Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.</p><p>Với chuyến du thuyền đang "khóc" giữa đại dương</p><p>Mình mở cửa đón họ vào bến cảng</p><p>Chẳng phải bởi vì mình không lo dịch nạn</p><p>Mà chỉ là vì mình không thể thờ ơ.</p><p>Thủ tướng phát lệnh rồi, em đã nghe rõ chưa</p><p>"Trong cuộc chiến này sẽ không có một ai bị để lại"</p><p>Chẳng có điều gì làm cho mình sợ hãi</p><p>Khi trong mỗi người nhân ái được gọi tên.</p><p>Từ mái trường này em sẽ lớn lên</p><p>Sẽ khắc trong tim bóng hình đất nước</p><p>Cô sẽ nối những nhịp cầu mơ ước</p><p>Để em vẽ hình Tổ quốc ở trong tim.</p><p>Nhớ nghe em, ta chẳng phải đi tìm</p><p>Một đất nước ở đâu xa để yêu hết cả</p><p>Đảng đã cho ta trái tim hồng rạng tỏa</p><p>Vang vọng trong lòng hai tiếng gọi Việt Nam!</p><p>(Chu Ngọc Thanh)</p><p><strong>Câu 1 (1,0 điểm):</strong> Bài thơ trên được viết theo thể thơ nào? Cho biết phương thức biểu đạt chính của bài thơ.</p><p><strong>Câu 2 (1,0 điểm):</strong> Bài thơ trên nói về sự kiện gì? Cảm xúc của tác giả trong bài thơ?</p><p><strong>Câu 3 (1,0 điểm):&nbsp;</strong>Việc trích dẫn ý kiến của thủ tướng trong bài thơ có tác dụng gì?</p><p><strong>Câu 4 (1,0 điểm):</strong>&nbsp; Nêu ý nghĩa của hai dòng thơ:</p><p>Chẳng có điều gì làm cho mình sợ hãi</p><p>Khi trong mỗi người nhân ái được gọi tên.</p><p><strong>Câu 5 (2,0 điểm).&nbsp;</strong>Hãy rút ra thông điệp của bài thơ? Từ thông điệp ấy, anh/chị thấy bản thân mình cần học tập và phát huy điều gì để làm rạng danh con người Việt Nam.</p><p><strong>Phần 2: Viết (4 điểm)</strong></p><p>Anh/chị hãy viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá nét đặc sắc về nội dung và hình thức nghệ thuật của một tác phẩm văn học em đã được học.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-23 10:37:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3270532973</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 03</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3270533308</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Phần 1: Đọc hiểu (5 điểm)</strong></p><p>Đọc đoạn văn sau và trả lời câu hỏi:</p><p>  (1) Trang điện tử của Diễn đàn Kinh tế thế giới (WEF) tại Geneva (<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://www.weforum.org">www.weforum.org</a>) ngày 30/3/2020 đăng bài viết của nhà báo người Anh Sean Fleming nhan đề: “Viet Nam shows how you can contain COVID-19 with limited resources”, tạm dịch: “Việt Nam cho thấy cách bạn có thể phòng chống COVID-19 với nguồn lực hạn chế” đánh giá Việt Nam ứng phó hiệu quả với dịch viêm đường hô hấp cấp COVID-19, trở thành “ngọn hải đăng” về cách làm với nguồn lực hạn chế.</p><p>(2) Bài báo viết: Việt Nam đã sớm nhận thức rõ ràng về nguy cơ bùng phát của dịch bệnh có thể tàn phá một đất nước đang phát triển và Việt Nam đã hành động mau lẹ, đưa ra quyết định nhanh chóng và kịp thời.</p><p>(3) Theo đó, Việt Nam đã tập trung vào các biện pháp nằm trong tầm kiểm soát của mình và giành được sự tán dương từ cộng đồng quốc tế. Việt Nam đã khởi động một loạt các sáng kiến để ngăn chặn virus lây lan ngay từ ngày 1/2, đình chỉ tất cả các chuyến bay đến và đi từ Trung Quốc; đóng cửa các trường học sau khi nghỉ Tết Nguyên đán.</p><p>[...]</p><p>(4) Tác giả bài viết đề cao hành động tập thể và có trách nhiệm trong chống dịch ở Việt Nam, như việc toàn dân đeo khẩu trang. Lực lượng chức năng Việt Nam cũng luôn đồng hành cùng người dân. Khắp các quận đều phát những hướng dẫn phòng ngừa qua loa phóng thanh. Toàn bộ người dân nhận được một tin nhắn SMS gần như hằng ngày với các nội dung chỉ dẫn hoặc thông báo tìm kiếm những người có nguy cơ. Theo tác giả, hành động tập thể và có trách nhiệm là giải pháp toàn diện cho dịch bệnh.</p><p>(5) Bài báo nhấn mạnh Việt Nam là một quốc gia không quá mạnh về kinh tế, với cơ sở hạ tầng chưa hoàn toàn hiện đại song đã phòng chống đại dịch COVID-19 bằng cách quản lý rất tỉ mỉ và có tổ chức, có sự chuẩn bị, thể hiện vai trò bảo vệ của Nhà nước đối với người dân. Tác giả bài viết cho rằng “chính quyền Việt Nam đã ngăn chặn virus SARS-CoV-2 theo cách rất nhân văn và áp dụng từng bước một”.</p><p>(6) Trong khi đó, đài BBC dẫn nhận định của PGS. TS Jonathan London – một nhà nghiên cứu xã hội học và chính trị người Mỹ – cho rằng “Việt Nam đã phản ứng một cách nghiêm túc” đối với đại dịch COVID-19.</p><p>(7) “Việt Nam – hình mẫu về cách thức kiềm chế đại dịch viêm đường hô hấp cấp COVID-19 trong điều kiện hạn chế” là nội dung bài viết được đăng tải trên trang mạng <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://zen.yandex.ru">zen.yandex.ru</a> của Nga (<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://zen.yandex.ru">zen.yandex.ru</a> là trang tìm kiếm lớn thứ 4 thế giới).</p><p><em>(Nguồn: </em><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://moh.gov.vn"><em>https://moh.gov.vn</em></a><em>)</em></p><p><strong>Câu 1 (1 điểm):</strong> Xác định loại văn bản và phong cách ngôn ngữ của văn bản trên.</p><p><strong>Câu 2 (1 điểm):</strong> Theo đoạn trích, tác giả bài báo đề cao vấn đề gì trong phòng chống dịch Covid-19 tại Việt Nam?</p><p><strong>Câu 3 (1 điểm):</strong> Anh/chị hiểu như thế nào về “<em>ngọn hải đăng</em>” mà tác giả bài báo đã nhấn mạnh trong đoạn (1) của văn bản.</p><p><strong>Câu 4 (2 điểm):</strong> Các đánh giá của PGS. TS Jonathan London và của <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://trangZen.yandex.ru">trangZen.yandex.ru</a> có ý nghĩa như thế nào đối với quốc giaViệt Nam nói chung và với anh/chị nói riêng?</p><p><strong>Phần 2: Tạo lập văn bản (5 điểm)</strong></p><p>Anh/chị hãy viết bài văn nghị luận thuyết phục các bạn từ bỏ thói thói quen đi học muộn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-23 10:38:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3270533308</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 03</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3270533931</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu 1:</p><p>Đọc văn bản dưới đây và thực hiện các yêu cầu</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp;“Vẻ đẹp của Ba Vì biến ảo lạ lùng từng mùa trong năm, từng giờ trong ngày. Thời tiết thanh tịnh, trời trong trẻo, ngồi phóng tầm mắt qua những thung lũng xanh biếc. Ba Vì hiện lên như hòn ngọc bích. Về chiều, sương mù tỏa biếc. Ba Vì nổi bồng bệnh như vị thần bất tử ngự trên sông. Những đám mây nhuộm màu biến hóa muôn hình, nghìn dạng tựa như nhà ảo thuật có phép tạo ra một chân trời rực rỡ. Khi vầng sáng nan quạt khép lại dần, trăng vàng mịn như một nốt nhạc bay lên bầu trời, ru ngủ muôn đời thần thoại.</p><p>(Võ Văn Trực, Vời vợi Ba Vì, dẫn theo Ngữ văn 8, tập một, NXB Giáo dục Việt Nam, 2017, tr 26)</p><p>1. Nhận biết</p><p>Xác định phép lập luận của đoạn văn trên.</p><p>2. Thông hiểu</p><p>Phân tích tác dụng của biện pháp so sánh được sử dụng trong đoạn văn.</p><p>Câu 2: Vận dụng cao</p><p>Khi con ngã, không ít bậc phụ cha mẹ thường vội vàng nâng con dậy, dỗ dành con bằng cách đánh đất, đánh bàn.</p><p>Hãy viết một đoạn văn nghị luận theo phép lập luận tổng hợp – phân tích – tổng hợp (khoảng 12 câu) trình bày ý kiến của em về những điều hành vi trên gợi ra.</p><p>Câu 3: &nbsp;Vận dụng cao</p><p>Cảm nhận của em về đoạn thơ sau đây.</p><p>Ta làm con chim hót</p><p>Tam làm một cành hoa</p><p>Tan nhập vào hòa ca</p><p>Một nốt trầm xao xuyến</p><p>&nbsp;</p><p>Một mùa xuân nho nhỏ</p><p>Lặng lẽ dâng cho đời</p><p>Dù là tuổi hai mười</p><p>Dù là khi tóc bạc</p><p>&nbsp;</p><p>Mùa xuân ta xin hát</p><p>Câu Nam ai, Nam bình</p><p>Nước non ngàn dặm mình</p><p>Nước non ngàn dặm tình</p><p>Nhịp phách tiền đất Huế.</p><p>(Thanh Hải, Mùa xuân nho nhỏ, Ngữ văn 9, tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2017, tr 55- 56)</p><p>Xem thêm tại: <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://loigiaihay.com/de-so-6-de-thi-vao-lop-10-mon-ngu-van-c36a48863.html">https://loigiaihay.com/de-so-6-de-thi-vao-lop-10-mon-ngu-van-c36a48863.html</a></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-23 10:39:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3270533931</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề 03</title>
         <author>linhvuthi897</author>
         <link>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3270534466</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>I. ĐỌC HIỂU</strong></p><p>Đọc đoạn thơ sau và thực hiện các yêu cầu:</p><p>“Nắm nhau tôi chôn góc phù sa sông MãTrăm thác nghìn ghềnh cuộn xoáy vào tơLàng cong xuống dáng tre già trước tuổiTiếng gọi đò khuya sạt cả đôi bờ.</p><p>Con hến, con trai một đời nằm lệchLấm láp đất bùn đứng thẳng cũng nghiêngMẹ gạt mồ hôi để ngoài câu hátGiấc mơ tôi ngọt hơi thở láng giềng.</p><p>Hạt thóc củ khoai đặt đâu cũng thấpCả những khi rổ rá đội lên đầuChiếc liềm nhỏ không còn nơi cắt chấuGặt hái xong rồi rơm, rạ bó nhau.”</p><p>(Nguyễn Minh Khiêm, Một góc phù sa, NXB Hội Nhà văn 2007, tr 18&amp;19)</p><p><strong>Câu 1.</strong> Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ.</p><p><strong>Câu 2.</strong> Chỉ ra các từ ngữ/hình ảnh nói về quê hương bình dị, gần gũi trong kí ức của nhà thơ.</p><p><strong>Câu 3.</strong> Hai câu thơ Mẹ gạt mồ hôi để ngoài câu hát/Giấc mơ tôi ngọt hơi thở láng giềng gợi cho anh/chị suy nghĩ gì?</p><p><strong>Câu 4.</strong> Bài học cuộc sống có ý nghĩa nhất với anh/chị khi đọc đoạn thơ trên là gì? Vì sao?</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-12-23 10:41:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhvuthi897/otkc7r92yzazurjj/wish/3270534466</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
