<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Padlet cảm nhận suy nghĩ của nv ông giáo  by Le Hoang Lan</title>
      <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs</link>
      <description>Được tạo với ý định tốt nhất</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-08-25 04:21:34 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-04-05 11:44:23 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Bảo Lam nộp bài ạ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1773308278</link>
         <description><![CDATA[<div>" Cuộc đời quả thực cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn..."-&gt; suy nghĩ này xuất phát từ việc lão Hạc xin bả chó của Binh Tư. Một người có nhân cách cao đẹp, ăn năn, hối hận vì đã bán con chó, nhưng khi đến bước đường cùng của sự thống khổ cũng phải theo gót Binh Tư để kiếm cái ăn và liều như ai hết. Ông giáo vừa ngỡ ngàng, vừa thất vọng về hành động, nhân cách của lão Hạc. Ông buồn vì những điều tốt đẹp, trong sạch cuối cùng cũng bị tha hóa, vấy bẩn&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; +"Không...nghĩa khác"-&gt;Khi chứng kiến cái chết của lão Hạc, ông giáo giật mình và suy nghĩ trong xót xa: những người có phẩm chất cao đẹp, giàu lòng tự trọng rốt cuộc vẫn không có chỗ đứng trong xã hội này<br>-&gt; Thể hiện tư tưởng, tinh thần nhân đạo sâu sắc, nhân vật ông giáo đã thể hiện những suy ngẫm về cuộc đời và con người mang đậm tính nhân văn, tiến bộ để xã hội tiến bộ, văn minh</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-28 04:16:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1773308278</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tạ Thùy Linh nộp bài ạ.</title>
         <author>caothioanhvn</author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1773609275</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;- " Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn...".<br>+ Khi nghe Binh Tư nói, nhân vật "tôi" bất ngờ, hoài nghi, cảm thấy thất vọng.<br>+ Nhân vật "tôi" nhanh chóng cảm thấy chán ngán: người trung thực, nhân nghĩa như lão Hạc lại "nối gót" Binh Tư.<br>+ Buồn vì cái đói nghèo có thể làm tha hóa nhân cách con người.<br>+ Thất vọng vì lầm tưởng lão Hạc thật sự đánh mất lương thiện bấy lâu nay.<br>+ Buồn vì số phận hẩm hiu, bất hạnh của những người lương thiện.<br>+ Buồn vì xã hội không cho con người được sống một cuộc sống cho ra sống.<br>- Không! Cuộc đời chưa hẳn đã đang buồn hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác:<br>+ Sau đó chứng kiến việc lão Hạc chết đau đớn vì ăn bá chó, ông giáo lại thấy buồn ở khía cạnh khác.<br>&nbsp;+ Hóa giải được hoài nghi trong lòng, vẫn còn niềm tin, hi vọng vào xã hội vẫn khi thấy có những con người vẫn giữ được bản chất lương thiện.<br>&nbsp;+ Ông buồn vì một người cha rất mực thương con, một người lương thiện, tử tế, một người trung thực như lão Hạc nhưng không thể sống được, lại phải chọn một cái chết đau đớn.<br>=&gt; Ông giáo ngỡ ngàng nhận thấy cuộc đời vẫn buồn theo một nghĩa khác, một người tốt như lão Hạc nhưng cuối cùng vẫn phải tìm đến cái chết để giải thoát cho chính mình. Ông cảm thấy bất lực trước những đau thương mà chính ông và cả lão Hạc phải chịu đựng.<br>- Câu nói của ông giáo đã lên án và tố cáo hiện thực đen tối, bất công của xã hội thực dân phong kiến, cái xã hội đã đẩy biết bao con người lao động lương thiện vào bế tắc, đói rét, cùng đường.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-28 06:26:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1773609275</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774646912</link>
         <description><![CDATA[<div>Tuệ Vân nộp bài ạ</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1373874071/e3c5df0d4827c8546749adcc15d0c7f2/image.jpg" />
         <pubDate>2021-09-28 13:41:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774646912</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774811067</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1371662822/328a8263baad1d221194ba3321626a69/243159493_1159287431261461_1880612731834784369_n.jpg" />
         <pubDate>2021-09-28 14:22:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774811067</guid>
      </item>
      <item>
         <title> nam duy  nộp bài ạ</title>
         <author>duongnamduy2512</author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774837273</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Qua văn bản , em thấy nhân vật ông giáo là người sống có tình cảm , sót thương cho hoàn cảnh của lão hạc . nhân vật " tôi " khi nghe binh tự nói "lão vừa xin tôi ít bả chó" nhân vật " tôi" cảm thấy bất ngờ,hoài nghi , chỉ vì hoàn cảnh đói khổ , muốn bảo toàn căn nhà và mảnh vườn cho con&nbsp; . nhân vật " tôi " buồn vì sự bất hạnh của người lương thiện ,muốn đem lại một cuộc sống tốt hơn cho con mình . lão hạc đã qua đời sau khi ăn bả chó , trước khi chết ông đã nói với ông giáo là "&nbsp; giữ hộ lão hạc mảnh vườn và 30 đồng bạc "&nbsp; nhân vật " tôi "&nbsp; đồng cảm, xót thương cho hoàn cảnh của lão . nhân vật ông giáo là một người luôn tìm cách giúp đỡ , an ủi và tỏ ra lòng quý trọng nhân cách của lão<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-28 14:29:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774837273</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Bách nộp bài ạ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774847590</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1373988843/afdd7cbc2212a8417aadee96cb1f6ac2/16328394743844969849968023522673.jpg" />
         <pubDate>2021-09-28 14:31:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774847590</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn chúc an khanh nộp bài ạ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774929707</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1373813352/63b8854669da2cec2cd10f5151140e0d/IMG_UPLOAD_20210928_215112.jpg" />
         <pubDate>2021-09-28 14:52:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1774929707</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Linh nộp bài ạ</title>
         <author>nguyenhalinhh24</author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1776067339</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1367879202/f7db58f39439e3b4c2b6221ab55706ec/245C0E5C_A0C6_47C7_B39A_B12C40DA1E87.jpeg" />
         <pubDate>2021-09-28 22:16:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1776067339</guid>
      </item>
      <item>
         <title>&quot; Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn&quot;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777242286</link>
         <description><![CDATA[<div>- Suy nghĩ này là từ việc<br>&nbsp;Lão Hạc xin bả chó từ Binh Tư. Một người đã khóc vì trót lừa một con chó ! ... nay lại theo gót Binh Tư để có ăn ư?<br>-&gt; Ông giáo thấy buồn vì lão Hạc lại đi xin bả chó từ Binh Tư.<br>" Không ! Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn theo một cách khác"<br>- Đây là suy nghĩ của ông giáo khi biết lão Hạc xin bả chó không phải để bắt chó, kiếm ăn. Nhưng thứ bả chó ấy là để lão tự sát.<br>- Ông giáo thấy sót thương cho lão Hạc phải có cái chết đau đớn đến vậy.<br><br>-Lê Trần Bách-</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 07:44:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777242286</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Huy nộp bài ạ</title>
         <author>giahuy150908</author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777430951</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1368137874/aff590fa277c4259591dc8d5b500fb83/ktv.jpg" />
         <pubDate>2021-09-29 09:15:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777430951</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thu minh nộp ạ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777494690</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1341785498/a43b6a07864675730e8a8d464c4eced7/BF99AEC1_6B8E_4966_B685_424E4A4F6D24.jpeg" />
         <pubDate>2021-09-29 09:47:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777494690</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777572602</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Hoàng Duy nộp bài ạ</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1368032069/475521255570e7c971e775026fbe7ed5/inbound8551549292798176425.jpg" />
         <pubDate>2021-09-29 10:29:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777572602</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>Winter3014</author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777580420</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Vũ Phát Xuân Bách nộp bài ạ</strong></div><div>- Ông giáo là một tri thức nghèo ở nông thôn, có hoàn cảnh khó khăn.</div><div>+ Nếu như với một người nông dân như lão Hạc, sự nghèo đói khiến lão phải bán đi con chó – người bạn thân nhất của lão, thì với một trí thức như ông giáo, thứ ông quý trọng nhất, nâng niu nhất nhưng cuối cùng ông vẫn phải bán chúng đi để chữa bệnh cho con – đó là sách.</div><div>+ Cuộc sống khó khăn của ông giáo còn được thể hiện qua hình ảnh người vợ của ông. Sự nghèo đói, khổ cực đã khiến thị trở nên ích kỉ với tất cả mọi người, ngoại trừ những đứa con của thị.<br>=&gt;Cuộc sống khó khăn bao trùm lên ngôi làng nhỏ, dù là một người trí thức cũng không thể thoát khỏi vòng vây của cái đói, cái khổ.<br>- Ông giáo khác vợ ông ở chỗ, dù nghèo đói, túng quẫn, nhưng ông vẫn giữ được cái phẩm chất, cái lòng thương người, đồng cảm của mình, đặc biệt là với ông bạn già – lão Hạc.</div><div>+ Từ khi con trai lão Hạc ra đi, ngoài cậu Vàng thì có lẽ, ông giáo chính là người thấu hiểu và đồng cảm với lão nhất, ông luôn lắng nghe mọi tâm sự của lão Hạc, từ việc con trai không có tiền cưới vợ phải bỏ đi đồn điền, đến việc lão muốn bán chó, muốn gửi vườn, gửi tiền,…</div><div>+ Ông giáo luôn muốn giúp đỡ lão Hạc, dù chỉ là củ khoai, chén rượu, khi lão Hạc từ chối sự giúp đỡ của ông, ông giáo vừa buồn vừa thông cảm. Sự giúp đỡ duy nhất của ông dành cho lão, có lẽ là giữ vườn và tiền làm ma hộ lão.</div><div>- Không chỉ với lão Hạc, ông giáo cũng hiểu và thông cảm cho sự ích kỉ của người vợ: “ Vợ tôi không ác, nhưng thị khổ quá rồi”</div><div>- Tưởng như trong câu chuyện này, lão Hạc đã là người khổ nhất, đáng thương nhất, nhưng nếu như nhìn lại tất cả, có lẽ ông giáo mới là người đáng thương nhất.</div><div>+ Ông giáo là nhân vật đại diện cho tầng lớp trí thức nghèo sống mòn mỏi, bế tắc trong xã hội cũ.</div><div>+ Sự bế tắc ấy được thể hiện ở chỗ ông chính là người chứng kiến mọi đau khổ của lão Hạc, con lão, của vợ ông, và có lẽ của rất nhiều người khác, những ông chỉ có thể đứng nhìn mà không thể cứu giúp họ khỏi cái khổ đau ấy.</div><div>+ Ông giáo không chỉ gánh trên vai sự thiếu thốn về vật chất mà còn gánh cả nỗi đau về tinh thần, đó là sự dày vò, day dứt khi không thể làm gì cho xã hội, cho đất nước, như chính trách nhiệm của một nhà nho, nhà trí thức đương thời.</div><div>+ Khi vợ ông ích kỉ với lão hạc, ông chỉ “buồn chứ không nỡ giận”, khi nghe Binh Tư nói lão Hạc muốn đánh bả chó, ông chỉ biết thốt lên “Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn”. Và cho đến khi chứng kiến cái chết của lão Hạc, điều duy nhất ông có thể làm đó là giữ trọn lời hứa với lão.</div><div>=&gt;Tình cảnh bế tắc và tấm lòng nhân đạo của ông giáo khiến người đọc thấy đâu đó trong con người ông là nỗi lòng, tâm sự của chính tác giả - nhà văn Nam Cao.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 10:33:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777580420</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Con Tuấn Long nộp bài</title>
         <author>cnxrpdj5gj</author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777951750</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Truyện ngắn "lão Hạc" là một trong những thành công của Nam Cao trong việc xây dựng những hình tượng người nông dân Việt Nam sống dưới ách thống trị nặng nề trong xã hội thực dân nửa phong kiến, những con người phải sống trong cuộc đời đầy đau khổ nhưng vẫn mang một vẻ đẹp tâm hồn cao quý. Nếu là lão Hạc thì hình tượng nhân vật gây xúc động bởi tình phụ tử thiêng liêng và nhân cách cao thượng thì ông giáo cũng là điểm sang về tình thương người, về cách nhìn đầy cảm thông trân trọng đối với người nông dân nghèo đói đương thời.<br><br></div><div><br>Trước hết ta thấy nhân vật "tôi" trong tác phẩm chính là một người tri thức nghèo. Nghề giáo trong xã hội ấy thường bị thất nghiệp. mọi ước mơ, lí tưởng, nhiệt tình sôi nổi của tuổi trẻ đành bỏ dở và phai nhạt dần. Kể cả những cuốn sách quý giá ông giáo cũng đành bán đi để chữa bệnh cho con. Ông giáo, do đó, rất cảm thông với nỗi đau xót của lão Hạc. Ông tâm sự như muốn nói với người bạn đồng cảnh ngộ: "lão Hạc ơi Ta có quyền giữ cho ta một tí gì đâu? Lão quý con chó Vàng cảu lão đã thấm vào đâu với tôi quý năm quyển sách của tôi!"<br><br></div><div><br><br></div><div><br></div><div><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 13:10:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777951750</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Trí Tường nộp bài ạ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777989565</link>
         <description><![CDATA[<div>Ông giáo cũng là một con người có hoàn cảnh sống đầy những khó khăn. Tuổi trẻ ông đã từng đi nhiều nơi, vào tận Sài Gòn với những niềm tin và bao khát khao cao đẹp. Một con người như thế rồi cũng bị ném trả lại vùng nông thôn nghèo khổ, nơi hi vọng bị diệt trừ và 11 tưởng chỉ là một giấc mộng mãi không thành. Những cuốn sách mà ông đã nâng niu quý trọng “mỗi lần mở một quyển ra, chưa kịp đọc dòng nào, tôi đã thấy bừng lên trong lòng tôi như một rạng đông cái hình ảnh tuổi hai mươi trong trẻo, biết yêu và biết ghét…”, rồi cũng phải tự tay mình bán đi vì con ốm, vì đã cùng đường đất sinh nhai. Đọc những trang văn của Nam Cao, mặc dù nhà văn không hề miêu tả kĩ cuộc sống của ông giáo nơi quê nhà nhưng tôi cứ có cảm giác một nỗi buồn man mác bao phủ lên cảnh sống của ông.</div><div>&nbsp;Ông giáo là một nhân vật giàu lòng yêu thương. Có lẽ chính những điều đó là chỗ gần gùi làm cho ông và lão Hạc xích lại gần nhau hơn. Ông giáo tỏ ra cảm thông, thương xót cho hoàn cảnh của lão Hạc — người láng giềng già, tốt bụng, tìm cách an ủi, giúp đỡ lão. Nhất là từ khi thằng con lão Hạc đi xa và khi lão bán cậu Vàng thì ông giáo dường như là chỗ dựa tinh thần, nơi duy nhất của lão Hạc bộc bạch tâm sự của mình. Khi lão Hạc bán cậu Vàng, sang nhà ông giáo với tâm trạng tột cùng đau khổ, thi ông giáo đã ở bên, động viên lão với tấm lòng cảm thông rất mực chân thành. Khi lão Hạc bòn mót tất cả để gửi gắm lại phần để dành cho con, phần để dành lo cho hậu sự của mình, trong khi lão càng ngày càng rơi vào cảnh sống đói khổ, thì ông giáo là người duy nhất hiểu lão: “Tôi giấu giếm vợ, thỉnh thoảng giúp ngấm ngầm lão Hạc”. Người hàng xóm tốt bụng và giàu tình thương của lão Hạc khiến ta xúc động và trân trọng, đó là một nhân cách cao cả. Họ đều là những con người đáng thương. họ còn phải gánh trên vai cả nỗi khổ về tinh thần. Những con người có học thức ấy luôn bị dày vò, luôn phải trăn trở trong nghĩ suy. Đi hết câu chuyện, ta nhận ra ông giáo là người luôn phải chứng kiến nỗi đau của người khác. Nhìn xung quanh cuộc sống mình không có lấy một niềm vui, một ánh sáng của sự sống. Cuộc đời bi thương, bất hạnh của gia đình lão Hạc, cách nghĩ của chính vợ ông… khiến ông đau xót thốt lên: “Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn”. Là người giàu lòng yêu thương nhưng ông cũng bất lực trước hoàn cảnh của người khác. Lão Hạc luôn bên ông, luôn chia sẻ với ông tâm sự những suy ngẫm về cuộc đời nhưng rồi, ông giáo có giữ nổi lão Hạc ở lại cõi đời này đâu. Kết thúc, lão vẫn chết một cách thê thảm, đáng thương vì ăn bả chó. Vợ ông giáo có cái nhìn lệch lạc về lão Hạc nhưng ông cũng chỉ ngậm ngùi “bởi thị khổ quá rồi, có bao giờ thị nhìn thấy nỗi khổ của người khác đâu.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 13:20:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1777989565</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuấn minh nộp bài ạ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778043182</link>
         <description><![CDATA[<div>Ông giáo cũng là một con người có hoàn cảnh sống đầy những khó khăn. Tuổi trẻ ông đã từng đi nhiều nơi, vào tận Sài Gòn với những niềm tin và bao khát khao cao đẹp. Một con người như thế rồi cũng bị ném trả lại vùng nông thôn nghèo khổ, nơi hi vọng bị diệt trừ và 11 tưởng chỉ là một giấc mộng mãi không thành. Những cuốn sách mà ông đã nâng niu quý trọng “mỗi lần mở một quyển ra, chưa kịp đọc dòng nào, tôi đã thấy bừng lên trong lòng tôi như một rạng đông cái hình ảnh tuổi hai mươi trong trẻo, biết yêu và biết ghét…”, rồi cũng phải tự tay mình bán đi vì con ốm, vì đã cùng đường đất sinh nhai. Đọc những trang văn của Nam Cao, mặc dù nhà văn không hề miêu tả kĩ cuộc sống của ông giáo nơi quê nhà nhưng tôi cứ có cảm giác một nỗi buồn man mác bao phủ lên cảnh sống của ông.<br>Ông giáo là một nhân vật giàu lòng yêu thương. Có lẽ chính những điều đó là chỗ gần gùi làm cho ông và lão Hạc xích lại gần nhau hơn. Ông giáo tỏ ra cảm thông, thương xót cho hoàn cảnh của lão Hạc,người láng giềng già, tốt bụng, tìm cách an ủi, giúp đỡ lão. Nhất là từ khi thằng con lão Hạc đi xa và khi lão bán cậu Vàng thì ông giáo dường như là chỗ dựa tinh thần, nơi duy nhất của lão Hạc bộc bạch tâm sự của mình. Khi lão Hạc bán cậu Vàng, sang nhà ông giáo với tâm trạng tột cùng đau khổ, thi ông giáo đã ở bên, động viên lão với tấm lòng cảm thông rất mực chân thành. Khi lão Hạc bòn mót tất cả để gửi gắm lại phần để dành cho con, phần để dành lo cho hậu sự của mình, trong khi lão càng ngày càng rơi vào cảnh sống đói khổ, thì ông giáo là người duy nhất hiểu lão: “Tôi giấu giếm vợ, thỉnh thoảng giúp ngấm ngầm lão Hạc”. Người hàng xóm tốt bụng và giàu tình thương của lão Hạc khiến ta xúc động và trân trọng, đó là một nhân cách cao cả. Họ đều là những con người đáng thương. họ còn phải gánh trên vai cả nỗi khổ về tinh thần. Những con người có học thức ấy luôn bị dày vò, luôn phải trăn trở trong nghĩ suy.Ta nhận ra ông giáo là người luôn phải chứng kiến nỗi đau của người khác. Nhìn xung quanh cuộc sống mình không có lấy một niềm vui, một ánh sáng của sự sống. Cuộc đời bi thương, bất hạnh của gia đình lão Hạc, cách nghĩ của chính vợ ông… khiến ông đau xót thốt lên: “Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn”. Là người giàu lòng yêu thương nhưng ông cũng bất lực trước hoàn cảnh của người khác. Lão Hạc luôn bên ông, luôn chia sẻ với ông tâm sự những suy ngẫm về cuộc đời nhưng rồi, ông giáo có giữ nổi lão Hạc ở lại cõi đời này đâu. Kết thúc, lão vẫn chết một cách thê thảm, đáng thương vì ăn bả chó. Vợ ông giáo có cái nhìn lệch lạc về lão Hạc nhưng ông cũng chỉ ngậm ngùi “bởi thị khổ quá rồi, có bao giờ thị nhìn thấy nỗi khổ của người khác đâu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 13:32:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778043182</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778155077</link>
         <description><![CDATA[<div>Vĩnh An nộp bài ạ </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1367906963/df42ca5c9b50167fcc3d4a7ab3739740/FAB2C665_F02B_4FA0_BEDC_58E3D5667D29.jpeg" />
         <pubDate>2021-09-29 14:01:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778155077</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Châu nộp bài ạ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778180193</link>
         <description><![CDATA[<div>- Câu nói " Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn... Không! Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩ khác "<br>+ Thể hiện sự thất vọng của ông giáo đối với lão Hạc, không ngờ một ngày lão Hạc lại đi ăn cắp giống Binh Tư<br>+ Thể hiện nỗi chán ngán, chua chát của ông giáo trước cuộc đời và trước kế thái nhân tình: đói nghèo có thể đổi trắng thay đen, biến người lượng thiện như lão Hạc thành kẻ trộm cắo như Binh Tư, đáng để ta buồn và thất vọng...<br>- Câu " Không! Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn "&nbsp;<br>+ Sự khẳng định mạnh mẽ, niềm vui, niềm tin của nhân vật "tôi" về nhân cách của lão Hạc. Không có gì có thể hủy hoại được nhân phẩm người lương thiện để ta có quyền hi vọng, tin tưởng ở xon người<br>- Câu " Hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác "&nbsp;<br>+ Nỗi buồn, nỗi xót xa cho số phận, cuộ đời tăm tối, bế tắc của người nông dân nghèo trong xã hội cũ: một người tốt như lão Hạc mà đành phải chết vì không tìm đâu ra miếng ăn hằng ngày...<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 14:07:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778180193</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trịnh huy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778244116</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Truyện ngắn "lão Hạc" là một trong những thành công của Nam Cao trong việc xây dựng những hình tượng người nông dân Việt Nam sống dưới ách thống trị nặng nề trong xã hội thực dân nửa phong kiến, những con người phải sống trong cuộc đời đầy đau khổ nhưng vẫn mang một vẻ đẹp tâm hồn cao quý. Nếu là lão Hạc thì hình tượng nhân vật gây xúc động bởi tình phụ tử thiêng liêng và nhân cách cao thượng thì ông giáo cũng là điểm sang về tình thương người, về cách nhìn đầy cảm thông trân trọng đối với người nông dân nghèo đói đương thời.<br><br></div><div><br>Trước hết ta thấy nhân vật "tôi" trong tác phẩm chính là một người tri thức nghèo. Nghề giáo trong xã hội ấy thường bị thất nghiệp. mọi ước mơ, lí tưởng, nhiệt tình sôi nổi của tuổi trẻ đành bỏ dở và phai nhạt dần. Kể cả những cuốn sách quý giá ông giáo cũng đành bán đi để chữa bệnh cho con. Ông giáo, do đó, rất cảm thông với nỗi đau xót của lão Hạc. Ông tâm sự như muốn nói với người bạn đồng cảnh ngộ: "lão Hạc ơi Ta có quyền giữ cho ta một tí gì đâu? Lão quý con chó Vàng cảu lão đã thấm vào đâu với tôi quý năm quyển sách của tôi!"<br><br></div><div><br><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-29 14:23:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778244116</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương linh nộp bài ạ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778282144</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1373820926/bbf218ebf7bd0532670a8f669fb05f6c/0A692264_EE3C_41FD_868F_81E521126642.jpeg" />
         <pubDate>2021-09-29 14:33:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778282144</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Nam Quốc nộp bài ạ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778406279</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1376490194/45dedffbfa497f5e710862a2c26f8e3a/IMG_UPLOAD_20210929_220555.jpg" />
         <pubDate>2021-09-29 15:06:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778406279</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778407827</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1376490194/898596b683e5ab8a1e84b55130a1816b/IMG_UPLOAD_20210929_220657.jpg" />
         <pubDate>2021-09-29 15:07:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1778407827</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1779649996</link>
         <description><![CDATA[<div>- <em>“Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn…”<br></em><br></div><div><em>&nbsp;</em>Suy nghĩ này xuất phát từ sự việc lão Hạc xin bả chó của Binh Tư. Ông giáo đã nghĩ rằng, một người đến lúc cùng đường thì cũng liều như ai hết. Tức là lão Hạc – một người có nhân cách cao đẹp, biết ăn năn, hối hận vì đã bán một con chó, nhưng khi đến bước đường cùng thì cũng có thể theo gót Binh Tư để có cái ăn. Ông giáo vừa ngỡ ngàng vừa thất vọng trước hành động và nhân cách của lão Hạc. Đồng thời cũng thể hiện nỗi buồn, bi quan, chán nản của ông giáo trước cuộc đời và nhân tình thế thái.<br><br><br><br>Tạ Gia Phong</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-30 00:26:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1779649996</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1781193575</link>
         <description><![CDATA[<div>Tuấn Anh nộp ạ<br><br><br><br><br>Khi nói chuyện với Bình Tư&nbsp; cuộc sống càng ngày càng thêm buồn.Buồn vì một con người lương thiện như Lão Hạc đã thay đổi. Khi ông chứng kiến Lão Hạc chết :''Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn"". Vì vẫn còn những con người tốt đẹp như Lão Hạc. Ông Giáo buồn theo một nghĩa khác . Những người có phẩm chất tốt đẹp như Lão Hạc không được sống . Khi nói chuyện với vợ , đã khẳng định một thái độ sống, một cách ứng xử mang tinh thần nhân đạo : cần phải quan sát , nhìn nhận những con người xung quanh bằng sự đồng cảm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-30 12:43:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1781193575</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Con Tường Anh nộp bài ạ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1781741806</link>
         <description><![CDATA[<div>- Câu "Cuộc đời thật cứ một thêm đáng buồn..." :&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;+&nbsp; Xuất phát từ việc lão Hạc xin bả chó của Binh Tư.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;+&nbsp; Nhân vật "tôi" rất thất vọng về hành động của lão " con người đáng kính ấy bây giờ cũng theo gót Binh Tư để có cái ăn".&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;  -&gt; Lão Hạc là người có nhân cách tốt đến thế nhưng khi bị dồn đến đường cùng thì cũng như Binh Tư, vì đói nghèo mà bị tha hóa, vì cái ăn mà không từ thủ đoạn.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;                     - Câu " Không! Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác":&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;            + " Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn": trong cuộc sống nghèo khổ vẫn còn những người như lão Hạc đây: lão đã đứng trên ranh giới của sự tha hóa, lão Hạc đã thức tỉnh và quay đầu, cho đến khi chết rồi nhân cách lão vẫn vẹn nguyên.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;+ " hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác": một người có nhân cách lương thiện và tốt như lão Hạc lại bị rơi vào tình cảnh khốn cùng, phải chịu cái chết đau đớn, không được ra đi thanh thản, phải sống một cuộc đời bất hạnh.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; Bi kịch của lão Hạc cũng chính là bi kịch của những người nông dân Việt Nam lúc bấy giờ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-30 15:13:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mailan260869/ot7brxirzwhv9gcs/wish/1781741806</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
