<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ &quot;Mẹ&quot; by Linh Đinh</title>
      <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-09-13 12:15:12 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-09-13 13:02:15 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ &quot;Mẹ&quot;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118547095</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ "Mẹ” của Đỗ Trung Lai là một trong những tác phẩm đặc sắc ca ngợi tấm lòng người mẹ cũng như là lời của người con đang bày tỏ cảm xúc về đấng sinh thành. (thiếu cảm nhận nhan đề) Trước hết, tác giả sử dụng hình ảnh cây cau - vốn đã rất gần gũi và quen thuộc, bộc lộ nỗi xót xa khi mẹ ngày càng già đi. Những câu thơ giàu hình ảnh, khéo léo gửi gắm tâm trạng của nhân vật trữ tình. Nhà thơ còn sử dụng biện pháp tu từ so sánh để giúp người đọc hình dung rõ hơn về sự già nua héo hắt của người mẹ. Và từ thực tế đó, người con đã bộc lộ cảm xúc một cách trực tiếp. Nỗi xót xa, đau đớn được dồn nén để rồi người con tự hỏi chính mình: Ai đã làm mẹ ta già?, nhưng không ai trả lời được vì sao mẹ già, cũng không ai ngăn được guồng quay của thời gian tàn nhẫn. Mái tóc mẹ bạc hòa cùng với mây trắng trên cao thể hiện một niềm xót xa, tiếc nuối. Bài thơ giúp tôi hiểu được thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm đó là hãy trân trọng những giây phút được ở bên cạnh người mẹ, biết yêu thương và trân trọng người mẹ của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:28:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118547095</guid>
      </item>
      <item>
         <title>thiên bảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118548341</link>
         <description><![CDATA[<p>Đọc bài thơ "Mẹ" của Đỗ Trung Lai, độc giả không khỏi nỗi niềm bồi hồi, rung động sâu sắc khi nghĩ về tình cảm của người con dành cho người mẹ kính yêu. (thiếu cảm nhận nhan đề tác phẩm). Mở đầu bài thơ, ta bắt gặp hình ảnh người mẹ với tấm lưng gầy "Lưng mẹ còng rồi/ Cau thì vẫn thẳng". Hai hình ảnh thơ trái ngược đã nhấn mạnh tâm trạng thảng thốt và nỗi đau thầm lặng trong lòng người con khi nhận ra mẹ đã già. Quy luật khắc nghiệt của thời gian một đi không trở lại làm lòng con càng thêm quặn thắt "Cau gần với trời/ Mẹ thì gần đất". Hình ảnh "cau bổ tám" càng ngày càng nhỏ gợi nên tuổi già móm mém của mẹ. Khi con dần trưởng thành cũng là lúc mẹ trở nên gầy yếu theo năm tháng: "Một miếng cau khô/ Khô gầy như mẹ". Và con càng thêm kính trọng nâng niu tình mẹ "con nâng trên tay" nhưng lại không cầm được những giọt nước mắt yêu thương xót xa. Câu hỏi ở cuối bài thơ "Sao mẹ ta già?" như là lời tự vấn chính mình, đồng thời cũng gợi nỗi cô đơn trống trải trong lòng người con. Bằng hình ảnh thơ đối lập, ngôn ngữ mộc mạc và thể thơ 4 chữ ngắn gọn đã khắc họa cho chúng ta hình ảnh người mẹ già luôn tần tảo, đảm đang. Bài thơ như lời nhắc nhở mỗi người hãy biết yêu thương, quan tâm tới mẹ cùng những người thân trong gia đình.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:28:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118548341</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Hải</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118552638</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ "Mẹ" của Đỗ Trung Lai là lời của người con bộc lộ tình cảm dành cho người mẹ và qua thi phẩm, hình ảnh người mẹ hiện lên với biết bao khổ cực, nhọc nhằn. (thiếu cảm nhận nhan đề tác phẩm). Trước hết, hình ảnh “cây cau“ là biểu tượng cho người mẹ. Sự đối lập giữa mẹ và cau: “Lưng mẹ còng rồi - Cau thì vẫn thẳng“ và “Cau - ngọn xanh rờn, Mẹ - đầu bạc trắng“, “Cau gần với giời - Mẹ thì gần đất“. Đặc biệt, hình ảnh “Một miếng cau khô - Khô gầy như mẹ“ làm nổi bật sự giàu nua, héo hon của người mẹ. Điều đó khiến cho “Con nâng trên tay - Không cầm được lệ“. Động từ “nâng“ và “cầm“ không chỉ gợi ra hành động mà còn thể hiện được thái độ trân trọng, nâng niu của người con. Nếu “nâng“ trang trọng kính trọng biết bao thì “cầm“ lại nén bao đắng cay bấy nhiêu. Ở cuối bài thơ là câu hỏi tu từ “Ngẩng hỏi giời vậy - Sao mẹ ta già“. Câu hỏi không có câu trả lời, bởi làm sao có thể ngăn được guồng quay của thời gian tàn nhẫn. Hình ảnh “mây bay về xa“ cũng giống như mái tóc mẹ bạc hòa cùng với mây trắng trên cao thể hiện một niềm xót xa, tiếc nuối. Bài thơ giúp em hiểu được là nếu còn những phút giây được cạnh mẹ thì hãy yêu thương và trân trọng người đã sinh ra và nuôi nấng mình</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:32:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118552638</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118567287</link>
         <description><![CDATA[<p>          Bài thơ “ Mẹ” của Đỗ Trung Lai - một trong những tác phẩm hay viết về người mẹ - là lời của người con đang bày tỏ cảm xúc về người mẹ của mình. (thiếu phân tích nhan đề tác phẩm). Trước hết, tác giả dùng hình ảnh cây cau - vốn đã rất gần gũi quen thuộc, bộc lộ những xót xa khi mẹ ngày càng già đi. Những câu thơ khéo léo gửi gắm tâm trạng của nhân vật trữ tình: “ Lưng mẹ còng rồi/ câu giờ vẫn thẳng”. Nhà thơ còn sử dụng biện pháp tu từ so sánh “ một miếng cau khô / khô gầy như mẹ” để giúp người đọc hình dung được sự già nua héo hắt của người mẹ. Hình ảnh” mây bay về xa” cũng giống như mái tóc của người mẹ đã hòa cùng với mây trắng trên cao thể hiện một niềm xót xa , tiếc nuối. (Thêm 2-3 câu cảm nhận về nội dunh). (thiếu 1 câu tổng kết về nghệ thuật). Bài thơ giúp tôi hiểu được thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm là hãy trân trọng những giây phút được ở bên cạnh người mẹ: Hãy tôn trọng, yêu thương mẹ của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:42:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118567287</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hehe</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118570880</link>
         <description><![CDATA[<p>hihiha</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:44:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118570880</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118573904</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ "Mẹ" của tác giả Đỗ Trung Lai là một bài thơ nói lên đc cảm xúc yêu thương, kính trọng của người con về mẹ kính yêu. (thiếu câu cảm nhận về nhan đề tác phẩm). Trước hết, tác giả đã sử dụng hình ảnh cây cau để bột lộ đc sự xót xa khi mẹ ngày càng già đi theo thời gian. Những câu thơ nói về mẹ về tình cảm, tình yêu thương, xót xa của con cho mẹ. Cuộc đời của mẹ đã phải chịu những vất vả, nhọc nhằn. Đặc biệt ở câu thơ "Một miếng cau khô - khô gầy như mẹ" làm bài thơ càng thêm nổi bật hơn. Ở cuối bài thơ là câu hỏi tu từ "Ngẩng hỏi giời vậy - Sao mẹ ta già?" Nhưng chẳng ai trả lời đc vì sao mẹ lại già đi, cũng chẳng ai có thể ngăn cản đc thời gian. Hình ảnh " mây bay về xa" cũng như mái tóc của mẹ càng ngày bạc màu đi . (thiếu câu tổng kết về nghệ thuật). Qua đó, tác giả muốn gửi tới chúng ta thông điệp rằng : "Phải luôn trân trọng những phút giây khi còn đc cạnh bên cha mẹ" . Chúng ta phải luôn biết đc rằng bố mẹ là những người có công ơn lớn nhất trong đời mình và hãy dành cho họ đc tình yêu lớn nhất</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:46:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118573904</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>thuylinh2304hn</author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118575382</link>
         <description><![CDATA[<p>“Mẹ“ của Đỗ Trung Lai là một trong những tác phẩm hay viết về người mẹ. Bài thơ là lời của người con đang bày tỏ cảm xúc về người mẹ của mình.(thiếu 1 câu cảm nhận về nhan đề tác phẩm). Trước hết, hình ảnh “cây cau“ là biểu tượng cho người mẹ. Sự đối lập giữa mẹ và cây cau. 'Cây cau thì gần trời, còn mẹ thì gần đất'. Chứng kiến điều này, người con cảm thấy xót xa. Điều đó khiến cho “Con nâng trên tay - Không cầm được lệ”. Hai chữ “nâng” và “cầm” đều chỉ động thái của tình cảm.  mà đôi tay run run “nâng“ với cả tấm lòng kính trọng. Từng cặp biểu cảm được song hành tạo ra bao chất chứa, lời ít mà vọng xa. Chính đây cũng là sự vận động cảm xúc để cuối bài nhân vật trữ tình đã tự hỏi: “Ngẩng hỏi giời vậy - Sao mẹ ta già”. 1 Câu hỏi tu từ nhưng lại không có lời đáp lại, chỉ để lại sự cô đơn, trống vắng. Không có ai có thể dừng lại được vòng quay thời gian tàn khốc đó. Hình ảnh trong bài thơ "MẸ" là câu "mây bay về xa" thể hiện mẹ dần già đi sắp phải rời xa đứa con thân yêu, thể hiện niềm xót xa, tiếc nuối. (thiếu câu tổng kết về nghệ thuật). Qua bài thơ "MẸ" tác giả muốn nói với chúng ta hãy trân trọng, yêu thương mẹ mình vào từ phút giây bây giờ. &nbsp;<br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:47:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118575382</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118580391</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhà thơ Đỗ Trung Lai viết về mẹ nhiều lần,mỗi lần viết đều có ý tưởng khác nhau và cách viết khác nhau chứa đầy tình yêu thương tha thiết từ người mẹ với con và "mẹ" được viết từ tình yêu thương tha thiết và sự hi sinh to lớn với người mẹ và con.Cả bài thơ đã ghi lại sự hi sinh to lớn của mẹ với con .Trong bài thơ, tác giả đã chọn hình ảnh cây cau, trái cau xuất hiện song hành cùng mẹ. Đây là một phát hiện khá tinh tế, nhiều biểu cảm.Mở đầu bài thơ, ta bắt gặp hình ảnh người mẹ được so sánh với hình ảnh cây cau,hai hình ảnh này đã nhấn mạnh tâm trạng thảng thốt và nỗi đau thầm lặng trong lòng người con khi nhận ra mẹ đã già.Quy luật của thời gian một đi không trở lại làm lòng con ngày càng quặn thắt.Nếu “nâng” trang trọng kính trọng biết bao thì “cầm” lại nén bao đắng cay bấy nhiêu. Từng cặp biểu cảm được song hành tạo ra bao chất chứa, lời ít mà vọng xa. Chính đây cũng là sự vận động cảm xúc để cuối bài nhân vật trữ tình đã tự hỏi: “Ngẩng hỏi giời vậy - Sao mẹ ta già?”. Câu hỏi tu từ không nhận được lời đáp, để lại sự cô đơn, trống vắng. Không ai trả lời được vì sao mẹ già, cũng không ai ngăn được guồng quay của thời gian tàn nhẫn. Hình ảnh “mây bay về xa” cũng giống như mái tóc mẹ bạc hòa cùng với mây trắng trên cao thể hiện một niềm xót xa, tiếc nuối. (Tổng kết những đặc sắc về nghệ thuật). Bài thơ thật cảm động, bộc lộ nỗi xót xa thưởng cảm của người con trước hình ảnh già nua của mẹ theo năm tháng.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:51:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118580391</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Nguyễn Bảo Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118584800</link>
         <description><![CDATA[<p>Để tài người mẹ vẫn luôn là đề tài được khai thác bởi các nhà văn,nhà thơ để tạo ra những tác phẩm văn học hay nhưng đối với Đỗ Trung Lai,bài thơ “Mẹ” viết về người đã sinh ra ông chính là một áng văn nổi bật ,khắc sâu trong lòng người đọc những cảm xúc ấn tượng và tác phẩm đã giúp Đỗ Trung Lai ghi lại dấu ấn của bản thân đối với các bạn <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://%C4%91%E1%BB%8Dc.Ch">đọc.Ch</a>ủ đề viết về người mẹ vẫn luôn là một chủ đề vô cùng sâu sắc,thiền liêng và nó giúp cho chúng ta phần nào hiểu được những vất vả mà mỗi người mẹ đều phải gánh vác trên lưng.Nhan đề của bài thơ đã nói kên được phần nào những nội dung mà tác giả muốn truyền tải cho bạn đọc và nó thể hiện được tình yêu thương mà tác giả dành cho mẹ. Sự so sánh giữa hình ảnh cây cau và người mẹ ,khi cây cau cao lớn và gầy gòm nhưng vẫn sống ở nơi trần gian này và chứng kiến rất nhiều thế hệ qua đi nhưng hình ảnh mẹ với cái lưng còng đã thể hiện sự đối lập giữa mẹ và cây cau.”Một miếng câu khô-Khô gầy như mẹ” câu thơ này đã nói lên được sự tiều tụy và mất sức sống của mẹ khi mẹ đã phải chống chọi với sức mạnh to lớn của thời gian.Có lẽ thời gian qua đi,cây cau vẫn ở đó,vẫn ở nơi trần gian và rất quen thuộc với con người Việt Nam ta nhưng mẹ lại đang trở yếu ớt vì tuổi già ,có lẽ mẹ sẽ không còn ở trần gian được lâu nữa.”Con nâng trên tay-Không cầm được lệ”hai hình ảnh “nâng” và “cầm” không phải là hành động bình thường mà nó còn là hành động đến từ tận trái tim,tình yêu thương của con dành cho mẹ khi bản thân biết mẹ sẽ không ở bân mình lâu được hơn nữa và nó đã thể hiện được sự hối tiếc của người con.Tác giả đã sử dụng thành công ngồ kể thứ 4,hình ảnh thơ đối lập và những từ ngữ vô cùng mập mạp đã thêu dệt lên một áng thơ để lại cho người đọc những cảm xúc khó tả.Qua bài thơ,ta cảm nhận được tình yêu thương của người con dành cho mẹ và sự hối tiếc khi bản thân biết mẹ mình sẽ không ở bên mình lâu nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:54:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118584800</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Bảo Ngọc</title>
         <author>nguyenbaongoc2012317</author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118585480</link>
         <description><![CDATA[<p>          Bài thơ "Mẹ" tựa như một bản vẽ thay cho lời muốn nói về tình yêu bao la, thiết tha của họa sĩ Đỗ Trung Lai đối với người mẹ đã cao tuổi của mình. Bức tranh đó mỗi lần ngắm nhìn, ai cũng cảm nhận được tiếng róc rách giọt lệ về người mang nặng đẻ đau mình. Người mẹ đã được nhà nghệ sĩ, nhờ tài năng sáng tạo vô vàn, tinh tế phác họa ngoại hình già nua, ốm yếu bằng gam màu biện pháp tu từ đối với hình ảnh cây cau. Dù cho cả hai đều có tuổi đời sắp xa trần gian, nhưng cây cau mang trong mình sức sống xanh tốt, thẳng đứng ngẩng cao mặt lên trời thì tóc mẹ bạc trắng thêm, lưng mẹ thấp còng thêm gần hơn với đất. Người ta có câu "Thời gian không chừa lại một ai", tác giả ngẫm được điều đó nên khi Đỗ Trung Lai khỏe mạnh hơn, trưởng thành hơn mà thấy mẹ càng già đi, lòng ông càng nhói đau thêm mà hỏi giời: <em>Sao mẹ ta già? như giải tỏa nỗi buồn. Mà nỗi buồn ấy chỉ biết tồn đọng bên trong mà chẳng có một tiếng ủi an vọng lại xoa dịu vết thương trong lòng. Hình "Một miếng cau khô/Khô gầy như mẹ", để bức tranh có màu sắc hài hòa, nhà kiến tạo tài ba đã sử dụng gam màu biện pháp tu từ so sánh để chỉ sự giống nhau duy nhất nhưng cũng là điều được thể hiện chân thực nhất, không cầm được nước mắt mà tác giả hối hận nhất khi không thể níu mẹ lại xa vời với Ông Trời. Nhờ những dòng thơ đầy cảm xúc không chỉ mộc mạc mà còn thể hiện sự sâu sắc bên trong ông, tác đã tinh tế dùng ngôn từ đầy gợi cảm để vẽ nên bức tranh "Mẹ" bên ngoài gần gũi, giản dị, bên trong ẩn chứa cảm xúc, tình cảm thênh thang, thiêng liêng dành cho đấng sinh thành. Qua đó, độc giả thấu cảm được thông điệp tình thương bao la đối với mẹ mà Đỗ Trung Lai ngầm gửi gắm qua bài thơ này. </em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:54:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118585480</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ Mẹ *Cao Lê Bảo Hân*</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118588594</link>
         <description><![CDATA[<p>Đỗ Trung Lai là nhà thơ tiêu biểu với những thi phẩm về Mẹ được viết với cảm xúc da diết nhớ thương , yêu thương và nâng niu và "Mẹ" là một thi phẩm đọng lại trong em nhiều cảm xúc , bài thơ được viết lên từ nỗi niềm mong nhớ quê nhà và bóng hình người mẹ già của anh lính chiến đấu xa nhà. Tác giả sử dụng hình ảnh quen thuộc và gần gũi để so sánh với người mẹ già là cây cau để bộc lộ sự tương phản làm tăng nỗi xót xa về hình ảnh khi mẹ ngày càng già đi , ngày càng ốm yếu. Vần thơ khéo léo khiến người đọc như cảm nhận được chính nỗi niềm của người con đi lính. Thực tế, thời gian của mẹ ngày càng ít , thể hiện mẹ càng ốm yếu , khô héo từng ngày , "Lưng mẹ còng rồi<br>Cau thì vẫn thẳng<br>Cau - ngọn xanh rờn<br>Mẹ - đầu bạc trắng"  Người con ngẩng đầu hỏi trời : "- Sao mẹ ta già?" , mây cũng không biết . Sự thật, vòng thời gian là thứ bào mòn sự sống của mẹ từng ngày, "Cau ngày càng cao<br>Mẹ ngày một thấp<br>Cau gần với giời<br>Mẹ thì gần đất!" .Mái tóc bạc trắng như hòa mình với mây trắng là những minh chứng rõ ràng nhất mà thời gian đi qua để lại trên bóng hình người mẹ cao tuổi , để lại trong tâm trí người con sự xót xa , yêu thương và nâng niu khi nghĩ về người mẹ ở tuổi xế chiều. Cuối cùng , bài thơ giúp em hiểu được rằng tác giả đang ngầm gửi thông điệp : "Hãy trân trọng phút giây khi còn được người mẹ nói chung mà còn là gia đình , quê nhà nói riêng . Hãy biết yêu thương , trân trọng và biết ơn không chỉ mỗi mẹ mà còn cả gia đình và quê hương"<br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:56:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118588594</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118588793</link>
         <description><![CDATA[<p>Sau khi đọc qua bàithơ ''Mẹ'' của Đỗ Trung Lai,có lẽ bài thơ đã trở thành ngọnlửa cháy mãi chẳng thể dập tắt trong trái tim tôi.Vớinhan đề "mẹ",người đọcđã đoán đượctác phẩm này được viết để nói về mẹthểhiện tình yêuthương và lòng biếtơn sâu sắc của nhàthơ đối với mẹ rồinhỉ?Ởđây,bằng sự khéo léotác giả đã đặt cây cau và mẹ lên bàn cânso sánh thể hiện sựđối lập mộtcách rõrệt.Nói như vậy làbởi trái với hình ảnhcây cau cóngọn xanh rờn,vươn cao lên tít tận trờixanh thì mẹ lại được miêu tả vớivẻ ngoài già nuahéo mònlưng thì còngcòng nom thật khắc khổ nhưng lại toát ra vẻ hiền từ,giản dị.Trong2 câu thơ"Cau gần với giời/Mẹ thì gần đất" càng khẳng địnhvới độc giảvề sự rađi của người mẹ có thể diễn ra bất cứ lúc nào,bất cứ khi nào.Bên cạnh đóĐỗ Trung Laiqua ngòi bút tài hoa,sử dụngBPNT đối lập ngoài việc gợi lên cảm xúc xót xa, thương cảm của ngườiđọc thì còn bộc lộ nỗi   lo lắng củanhà thơ đối với mẹ.Tựu trung lại,qua thể thơ 4 chữ,ngắt nhịp 2/2;1/3 hòa cùng giọng điệu trầm lắng thiết tha,phải chăngtác giả muốn gửi tới độc giả thông điệp ý nghĩa về lòng hiếu thảo và lòng biết ơn của mình dànhcho mẹcần học cáchyêu thương cũng như đền đáp công lao to lớncủa mẹ</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:57:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118588793</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐV ghi lại cảm xúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118589855</link>
         <description><![CDATA[<p>Tác giả Đỗ Trung Lai sáng tác ra rất nhiều bài thơ hay, cảm xúc, điển hình nhất là bài thơ "Mẹ". Nó gợi lên cho mỗi độc giả nhiều cảm xúc lẫn lộn về sự khổ nhọc, vất vả của người mẹ. Bài thơ đã ghi lại tình yêu thương, trân trọng của tác giả với người mẹ kính yêu, buồn bã khi thấy mẹ ngày càng già đi theo thời gian. Tác giả đã đặt hết tâm tư tình cảm của mình qua nhan đề "Mẹ", nó thể hiện rõ nhân vật chính trong bài thơ, về những thứ xung quanh mẹ. Hình ảnh cây cau  là sự vật gần gũi với con người, cũng có quá trình phát triển từ bé đến lớn, chính vì vậy tác giả dùng hình ảnh thân thuộc đó để so sánh với mẹ. Trong câu thơ "Lưng mẹ còng rồi / Cau thì vẫn thẳng,  Cau-ngọn xanh rờn/ Mẹ-đầu bạc trắng" nói lên việc sự khỏe mạnh, trẻ đẹp của mẹ dần mất đi, thay vào đó là bệnh và những cơn đau. Câu thơ " Sao mẹ ta già?/ Không một lời đáp" thể hiện việc thời gian sẽ không chờ một ai trên thế giới, chính câu hỏi này cũng chẳng có câu trả lời vì chẳng một ai có thể giải đáp được, đó là vấn đề của thời gian. Những hình ảnh đó đã giúp ta hình dung được rõ nét sự lão hóa dần đi của mẹ, tiếc rằng khi trưởng thành, có lẽ chúng ta mới hiểu ra điều đó vì khi ta còn trẻ, mẹ vẫn còn sức khỏe, sự trẻ đẹp như thời thanh xuân. Với thể thơ 4 chữ ngắn gọn, cách gieo vần, chia khổ làm những hình ảnh giản dị,gợi cảm đó trở nên buồn bã, đau xót hơn nhiều, nó làm người đọc có cảm xúc lẫn lộn, cũng như hiểu được tỉnh cảm của tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ "Mẹ" được viết bởi tình yêu thương, lòng biết ơn, thương sót của tác giả dành cho người mẹ kính yêu. Qua bài thơ trên tác giả muỗn nói với chúng ta rằng hãy yêu thương, dành tình cảm cho mẹ nhiều hơn khi còn có thể.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:57:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118589855</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ &quot;Mẹ&quot;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118590010</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ " Mẹ " là một trong những bài thơ hay của tác giả Đỗ Trung Lai . Nhà thơ Đỗ Trung Lai bằng những cảm nhận tinh tế của mình đã gợi lên cho em nỗi xúc động qua bài thơ "Mẹ" . Tiêu đề bài thơ gói gọn trong một tiếng "Mẹ" đã nói lên toàn bộ chủ đề và ý nghĩa của bài thơ. Khi đọc bài thơ , người đọc có thể cảm nhận thấy đây là lời của người con đang bày tỏ cảm xúc về người mẹ của mình . Tác giả đã sử dụng hình ảnh đối lập như " Lưng mẹ còng rồi - Cau thì vẫn thẳng " ," Cau - ngọn xanh rờn , Mẹ - đầu bạc trắng " đã gợi liên tưởng cho em tới người có lưng còng và tuổi già . Ý câu này tác giả muốn nói mẹ đã có sự già đi .Cùng với đó, nhà thơ còn sử dụng biện pháp tu từ so sánh“Một miếng cau khô – Khô gầy như mẹ” cho thấy sự già nua, khắc khổ của người mẹ .Điều đó khiến cho “Con nâng trên tay - Không cầm được lệ”. Hai chữ “nâng” và “cầm” đều chỉ động thái của tình cảm. Nếu “nâng” trang trọng kính trọng biết bao thì “cầm” lại nén bao đắng cay bấy nhiêu.Câu hỏi ở cuối bài thơ "Sao mẹ ta già?" như là lời tự vấn chính mình, đồng thời cũng gợi nỗi cô đơn trống trải trong lòng người con. Bằng hình ảnh thơ đối lập, ngôn ngữ mộc mạc và thể thơ 4 chữ ngắn gọn đã khắc họa cho chúng ta hình ảnh người mẹ già luôn tần tảo, đảm đang. Bài thơ như lời nhắc nhở mỗi người hãy biết yêu thương, quan tâm tới mẹ cùng những người thân trong gia đình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:57:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118590010</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118590336</link>
         <description><![CDATA[<p>Mẹ là  người yêu thương chúng ta nhất , cũng là chủ đề được rất nhiều nhà thơ khai thác và một trong số đó là bài thơ Mẹ của tác giả Đỗ Trung Lai.Là một tác phẩm miêu tả cảm xúc của người con về mẹ. Chủ đề của bài thơ kể về cảm xúc của tác giả về người già của mình.Ngay từ nhan đề mẹ đã được nhắc đến ,cũng là hình ảnh chính của bài thơ. Tác giả đã dùng hình ảnh cây cau để so sánh với người mẹ. Chính vì thế mà hình ảnh người mẹ được miêu tả rõ ràng hơn bởi sự đối lập giữa người và cây cau. Qua những hình ảnh đối lập như <em>Lưng mẹ còng rồi-Cau thì vẫn thẳng,Cau-ngọn xanh rờn-Mẹ đầu bạc trắng,Cau ngày càng cao-Mẹ ngày một thấp,Cau gần với giời-Mẹ thì gần đất. Tác giả đã sụng thể thơ 4 chữ và đặc biệt sử dụng hình ảnh tương phản khiến , biện pháp tu từ so sánh, qua đó thể hiện được tình cảm mà tác giả dành cho mẹ của mình.Bài thơ khiến em cảm thấy thương cho mẹ của mình,qua đó em rút ra bài học là phải hiếu thảo với mẹ vì mẹ là người đã nuôi dạy mình khôn lớn.</em></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-13 12:58:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dinhthuylinh0606/o36yufzw88ok4v5t/wish/3118590336</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
