<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>11I4 - ÔN TẬP THI HỌC KÌ 1 by Hà Nguyễn</title>
      <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl</link>
      <description>Made with a creative frenzy</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-12-27 02:07:12 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-12-22 00:40:55 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>33_Minh Thy </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964872270</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:23:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964872270</guid>
      </item>
      <item>
         <title>09 - Nguyễn Ngọc Gia Hân</title>
         <author>1606189</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873269</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:24:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873269</guid>
      </item>
      <item>
         <title>03 - Quỳnh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873290</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:24:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873290</guid>
      </item>
      <item>
         <title>24_Cẩm Nhiên</title>
         <author>1610905</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873322</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:24:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873322</guid>
      </item>
      <item>
         <title>02-Huyền Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873509</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:24:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873509</guid>
      </item>
      <item>
         <title>10 - Trương Gia Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873513</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:24:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873513</guid>
      </item>
      <item>
         <title>19 - Lê Kim Uyên Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873633</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:25:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873633</guid>
      </item>
      <item>
         <title>01-Dương Hoàng Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873817</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:25:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873817</guid>
      </item>
      <item>
         <title>05-Kiều Chinh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873991</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:25:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964873991</guid>
      </item>
      <item>
         <title>13 - Đặng Minh Khoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964874104</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:25:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964874104</guid>
      </item>
      <item>
         <title>30 - Hoàng Nguyễn Chí Tùng</title>
         <author>16110022</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964874341</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:25:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964874341</guid>
      </item>
      <item>
         <title>25_Gia Phát</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964874342</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:25:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964874342</guid>
      </item>
      <item>
         <title>06 - Trần Duy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964874871</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:26:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964874871</guid>
      </item>
      <item>
         <title>23 - Thảo Nguyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964875168</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:26:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964875168</guid>
      </item>
      <item>
         <title>20- Nguyễn Hà Hải My</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964875208</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:26:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964875208</guid>
      </item>
      <item>
         <title>16 - Nguyễn Trung Khôi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964891466</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:40:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964891466</guid>
      </item>
      <item>
         <title>17-Nguyễn Thành Luân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964904894</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 02:52:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964904894</guid>
      </item>
      <item>
         <title>04 minh ánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964948367</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 03:36:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1964948367</guid>
      </item>
      <item>
         <title>29- Nguyễn Tấn Tú</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1965021931</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 05:08:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1965021931</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY: </title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967136516</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 01:15:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967136516</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý:</title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967137332</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CÔNG THỨC DÀN Ý NGHỊ LUẬN VĂN HỌC</strong></div><div><br></div><div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>	a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>	b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>	c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>	a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>		- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>		-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>		-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>		- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>		- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>		-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>		-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>		- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>	a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>	b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>	c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 01:16:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967137332</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1. Copy đề qua phần bảng cá nhân, truy xuất thông tin, tô đậm hình ảnh, chi tiết vàng. </title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967161097</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 01:37:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967161097</guid>
      </item>
      <item>
         <title>2. Xác định luận đề, 3 luận điểm chính</title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967161640</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 01:37:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967161640</guid>
      </item>
      <item>
         <title>3. VIẾT LUẬN ĐIỂM 1 RA THÀNH 1 ĐOẠN VĂN</title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967162507</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 01:38:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967162507</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967274476</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:18:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967274476</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275017</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:18:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275017</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275080</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?: Nam Cao -&nbsp;</strong>Một tác giả lúc nào cũng trăn trở về cách sống và cách viết, luôn nhìn đời bằng con mắt của tình thương</div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì?: Tác phẩm Chí Phèo - Phân tích tâm trạng của Chí sau khi tỉnh rượu&nbsp;</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :</strong><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy,..........- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:18:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275080</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>16110022</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275232</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý:</div><div><strong>CÔNG THỨC DÀN Ý NGHỊ LUẬN VĂN HỌC</strong></div><div><br></div><div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:19:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275232</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tô đậm từ khóa + dẫn chứng</title>
         <author>1610905</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275341</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy </em><strong><em>miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</em></strong><em>. </em><strong><em>Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc</em></strong><em>, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. </em><strong><em>Ruột gan lại nôn nao</em></strong><em> lên một tý. </em><strong><em>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</em></strong><em>. </em><strong><em>Tiếng chim hót </em></strong><em>ngoài kia </em><strong><em>vui vẻ</em></strong><em> quá! Có</em><strong><em> tiếng cười nói</em></strong><em> của</em><strong><em> những người đi chợ</em></strong><em>. </em><strong><em>Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá</em></strong><em>.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có.</em><strong><em> Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà </em><strong><em>vẫn còn cô độc.</em></strong><em> Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, </em><strong><em>đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. </em><strong><em>Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất.</em></strong><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br></em><strong><em>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt.</em></strong><em> Bởi vì lần này là </em><strong><em>lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho</em></strong><em>. Xưa nay, </em><strong><em>nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì</em></strong><em>. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><strong><em>vừa vui lại vừa buồn</em></strong><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. </em><strong><em>Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa</em></strong><em>. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: </em><strong><em>những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: </em><strong><em>vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.</em></strong><em>(...) Không, </em><strong><em>hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. </em></strong><em>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, </em><strong><em>quệt mũi cười rồi lại ăn. </em></strong><em>Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. </em><strong><em>Ôi sao mà hắn hiền,</em></strong><em> ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người?</em><strong><em> Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi.</em></strong><em> Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành.</em><strong><em> Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. </em></strong><em>Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi!</em><strong><em> Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! </em></strong><em>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:19:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275341</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý:</title>
         <author>1610905</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275742</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>CÔNG THỨC DÀN Ý NGHỊ LUẬN VĂN HỌC</strong></div><div><br></div><div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>	a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>	b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>	c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>	a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>		- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>		-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>		-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>		- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>		- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>		-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>		-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>		- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>	a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>	b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>	c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:19:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275742</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275784</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:19:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275784</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275818</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:19:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275818</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề + tô đậm (Phúc)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275943</link>
         <description><![CDATA[<div><em><br>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có </em><em><mark>một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ.</mark></em><em> Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung.</em><em><mark> Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. </mark></em><em>(...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay </em><em><mark>ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa.</mark></em><em> Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. </em><em><mark>Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) </em><em><mark>Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều.</mark></em><em> Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi</em><em><mark>. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành.</mark></em><em> Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được.</em><em><mark> Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... </mark></em><em>Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</mark></em><em><br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:19:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275943</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12-Đức Huy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275960</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:19:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967275960</guid>
      </item>
      <item>
         <title>32_Minh Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967276157</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:19:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967276157</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967276457</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có </em><em><mark>một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy </em><em><mark>già</mark></em><em> mà vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><em><mark>trông thấy trước tuổi già</mark></em><em> của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn </em><em><mark>đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Cũng may Thị Nở vào</mark></em><em>. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một </em><em><mark>nồi cháo hành</mark></em><em> còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là </em><em><mark>lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho</mark></em><em>. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là</em><em><mark> ăn năn</mark></em><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi </em><em><mark>không đủ sức để ác nữa.</mark></em><em> Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn </em><em><mark>chưa được</mark></em><em> một người đàn bà nào </em><em><mark>yêu</mark></em><em> cả. Vì thế mà </em><em><mark>bát cháo hành</mark></em><em> của thị Nở làm hắn </em><em><mark>suy nghĩ nhiều</mark></em><em>. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- </em><em><mark>Giá</mark></em><em> cứ </em><em><mark>thế này mãi</mark></em><em> thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:20:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967276457</guid>
      </item>
      <item>
         <title>18-Phạm Hoàng Mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967276523</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:20:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967276523</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967276849</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:20:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967276849</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967277149</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý:</div><div><strong>CÔNG THỨC DÀN Ý NGHỊ LUẬN VĂN HỌC</strong></div><div><br></div><div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................<br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:20:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967277149</guid>
      </item>
      <item>
         <title>08 - Đỗ Ngọc Thanh Hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967277258</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:21:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967277258</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967277646</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><strong><em>bâng khuâng </em></strong><em>như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng,</em><strong><em> lòng mơ hồ buồn</em></strong><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại </em><strong><em>nôn nao</em></strong><em> lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><strong><em>Chao ôi là buồn</em></strong><em>!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><strong><em>nôn nao buồn</em></strong><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn </em><strong><em>cô độc.</em></strong><em> Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:21:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967277646</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐỀ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967277801</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn </em><em><mark>bâng khuâng</mark></em><em> như </em><em><mark>tỉnh dậy</mark></em><em>, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn </em><em><mark>sợ rượu </mark></em><em>cũng như những người ốm sợ cơm. </em><em><mark>Tiếng chim hót</mark></em><em> ngoài kia vui vẻ quá! Có </em><em><mark>tiếng cười nói </mark></em><em>của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có</mark></em><em>. Nhưng </em><em><mark>hôm nay hắn mới nghe thấy.</mark></em><em>.. Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy </em><em><mark>già mà vẫn còn cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, </em><em><mark>đói rét và ốm đau</mark></em><em>, và </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy </em><em><mark>mắt mình hình như ươn ướt</mark></em><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn</mark></em><em>. Và một cái gì nữa, giống như là </em><em><mark>ăn năn</mark></em><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn </em><em><mark>chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”</mark></em><em>.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn </em><em><mark>thấy lòng thành trẻ con</mark></em><em>. Hắn </em><em><mark>muốn làm nũng</mark></em><em> với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn </em><em><mark>thèm lương thiện</mark></em><em>, hắn </em><em><mark>muốn làm hòa với mọi người</mark></em><em> biết bao! </em><em><mark>Thị Nở sẽ mở đường cho hắn</mark></em><em>. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy </em><em><mark>tự nhiên nhẹ người</mark></em><em>. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- </em><em><mark>Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</mark></em><em><br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:21:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967277801</guid>
      </item>
      <item>
         <title>DÀN Ý</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278148</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:22:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278148</guid>
      </item>
      <item>
         <title>highlight từ khoá</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278284</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì </em><em><mark>hắn tỉnh. </mark></em><em>Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:22:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278284</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278322</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. </em><strong><em>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ.</em></strong><em> </em><strong><em>Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá. </em></strong>(chi pheo nhan thuc dc cs, quan sat dc cs, bt buon)<br><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. </em><strong><em>Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm. </em></strong>(nho lai minh tung co uoc mo -&gt; nhận thức dc kĩ hơn thấy mình cô độc -&gt; sợ cho chính mình)<strong><em><br></em></strong><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. </em><strong><em>Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp.</em></strong><em> Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. </em><strong><em>Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo? (thức tỉnh nhận ra dc tình thương)</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- </em><strong><em>Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ? (kh muốn trở lại thành con người lúc trc)</em></strong><em><br></em><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:22:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278322</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278331</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy <strong>miệng đắng</strong>, lòng <strong>mơ hồ buồn</strong>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn <strong>sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</strong>. Tiếng <strong>chim hót</strong> ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng <strong>cười nói</strong> của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br>Những tiếng <strong>quen thuộc</strong> ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là <strong>buồn</strong>!<br>- Vải hôm nay bán mấy?<br>- Kém ba xu dì ạ.<br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. <strong>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</strong>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. <strong>Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn</strong>, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì <strong>hắn thấy</strong> <strong>mắt mình hình như ươn ướt</strong>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà <strong>bâng khuâng</strong>. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br>(Trích Chí Phèo, Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được quá trình thức tỉnh của<strong> </strong>một con người bị tha hóa.</div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:22:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278331</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>1606189</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278484</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:22:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278484</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278821</link>
         <description><![CDATA[<div>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</div><div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:22:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967278821</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967279559</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã </em><em><mark>ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn </em><em><mark>bát cháo bốc khói</mark></em><em> mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn </em><em><mark>thèm lương thiện</mark></em><em>, hắn muốn </em><em><mark>làm hòa với mọi người</mark></em><em> biết bao! Thị Nở sẽ </em><em><mark>mở đường</mark></em><em> cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:23:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967279559</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967279741</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì </em><strong><em>hắn tỉnh</em></strong><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><strong><em>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</em></strong><em>. </em><strong><em>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá</em></strong><em>! </em><strong><em>Có tiếng cười nói của những người đi chợ</em></strong><em>. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. </em><strong><em>Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi</em></strong><em>. </em><strong><em>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</em></strong><em>. </em><strong><em>Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm</em></strong><em>.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà </em><strong><em>vẫn còn cô độc</em></strong><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã</em><strong><em> già rồi</em></strong><em> hay sao? </em><strong><em>Ngoài bốn mươi tuổi đầu.</em></strong><em>.. Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. </em><strong><em>Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp</em></strong><em>. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. </em><strong><em>Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em></strong><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>-</em><strong><em> Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em></strong><em><br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:23:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967279741</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967280333</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:24:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967280333</guid>
      </item>
      <item>
         <title>27 Thanh Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967280989</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:24:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967280989</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281103</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><strong><em>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc.</em></strong><em> Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. </em><strong><em>Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là </em><strong><em>lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho.</em></strong><em> Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con.</em><strong><em> Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ.</em></strong><em> Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được</em><strong><em>. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... </em></strong><em>Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br></em><strong><em>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em></strong><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:25:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281103</guid>
      </item>
      <item>
         <title>21 - Trần Phương Nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281479</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:25:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281479</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề</title>
         <author>16110022</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281503</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:25:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281503</guid>
      </item>
      <item>
         <title>34_Minh Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281585</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:25:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281585</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28 Anh Quân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281815</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:25:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967281815</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282187</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.</em><br><em>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!</em><br><em>- Vải hôm nay bán mấy?</em><br><em>- Kém ba xu dì ạ.</em><br><em>- Thế thì còn ăn thua gì!</em><br><em>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.</em><br><em>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.</em><br><em>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</em><br><em>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)</em><br><em>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</em><br><em>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</em><br><em>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:</em><br><em>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:26:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282187</guid>
      </item>
      <item>
         <title>14 - Kiều Anh Khoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282192</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:26:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282192</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề bài</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282298</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, </em><mark>lòng mơ hồ buồn</mark><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><em><mark>Chao ôi là buồn!</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. </em><em><mark>Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất.</mark></em><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Thằng này rất ngạc nhiên.</mark></em><em> Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.<br><br></div><div>heart_outline</div><div>0</div><div>comment_outline</div><div>0</div><div>more_vertical</div><div>Nhưng bây giờ th</div><div><br><a href="https://padlet.com/nguyenthanhha19784"><strong>Hà Nguyễn</strong></a><br>1m</div><div><em>Nhưng bây giờ thì </em><strong><em>hắn tỉnh</em></strong><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><strong><em>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</em></strong><em>. </em><strong><em>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá</em></strong><em>! </em><strong><em>Có tiếng cười nói của những người đi chợ</em></strong><em>. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:26:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282298</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22 - Nguyễn Thục Nghi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282328</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai: <br>Nam Cao - </strong>Một tác giả lúc nào cũng trăn trở về cách sống và cách viết, luôn nhìn đời bằng con mắt của tình thương</div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì?<br>Tác phẩm Chí Phèo - Phân tích tâm trạng của Chí sau khi tỉnh rượu&nbsp;</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :</strong><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy,..........- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:26:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282328</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẬP DÀN Ý SƠ LƯỢC CHO ĐỀ VĂN NGHỊ LUẬN SAU ĐÂY:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282424</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:26:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967282424</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283114</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:27:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283114</guid>
      </item>
      <item>
         <title>15 - Lê Minh Khoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283444</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>A/ MỞ BÀI</strong></div><div><strong>1/ Ai?:..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= tác phẩm này của ai? = Giới thiệu ngắn gọn tác giả, tác phẩm</em></strong></div><div><strong>2/ Gì? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích cái gì? = Giới thiệu nội dung đề yêu cầu phân tích</em></strong></div><div><strong>3/ Nào? :..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong><em>= Phân tích đoạn văn nào? = </em></strong><strong>&nbsp;(Trích đoạn văn: Câu đầu và câu cuối)</strong></div><div><strong>B/ THÂN BÀI</strong></div><div><strong>1/Khái quát – lí giải:&nbsp;</strong></div><div><strong>a/ Cách:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(phong cách tác giả)</strong></div><div><strong>b/ Cảnh:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(hoàn cảnh ra đời)</strong></div><div><strong>c/ Mạch:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(nội dung chính/ vị trí đoạn trích…)</strong></div><div><strong>2/ Phân tích:</strong></div><div><strong>a/ Câu có chứa luận điểm 1 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Giới thiệu nội dung câu văn cần phân tích) &nbsp;</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>(Trích câu văn vào)</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>(Là lời phân tích, giải thích, bình luận... căn cứ vào nội dung câu văn)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>b/ Câu có chứa luận điểm 2 = đặc điểm / nội dung&nbsp;</strong></div><div><strong>- Giới:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Trích:....................................................................................................................................</strong></div><div><strong>-&nbsp; Phân:&nbsp;</strong></div><div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; =&gt; cứ thế đến hết</strong></div><div><strong>- Tổng hợp</strong></div><div><strong>3/ Đánh giá:</strong></div><div><strong>a/ Bài: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>b/ Giai: ...............................................................................................................................</strong></div><div><strong>c/ Độc: ................................................................................................................................</strong></div><div><br></div><div><strong>C/ KẾT BÀI</strong></div><div><strong>1/ Giá: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>2/ Đề: ..........................................................................................................................................</strong></div><div><strong>3/ Cảm: ..........................................................................................................................................</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:27:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283444</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trích xuất thông tin</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283645</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì </em><em><mark>hắn tỉnh</mark></em><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><em><mark>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</mark></em><em>. </em><em><mark>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Những </em><em><mark>tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy</mark></em><em>... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy </em><em><mark>nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi</mark></em><em>. Hình như </em><em><mark>có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Tỉnh dậy</mark></em><em> hắn thấy già mà </em><em><mark>vẫn còn cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã </em><em><mark>tới cái dốc bên kia của đời.</mark></em><em> Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><em><mark>trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này </em><em><mark>rất ngạc nhiên</mark></em><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy </em><em><mark>mắt mình hình như ươn ướt.</mark></em><em> Bởi vì lần này là </em><em><mark>lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho</mark></em><em>. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><em><mark>vừa vui lại vừa buồn.</mark></em><em> Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa!</em><em><mark> Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.</mark></em><em>(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. </em><em><mark>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. </em><em><mark>Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ.</mark></em><em> Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó </em><em><mark>là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi.</mark></em><em> Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><em><mark>Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao!</mark></em><em> Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:27:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283645</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đoạn văn:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283956</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì</em><strong><em> hắn tỉnh</em></strong><em>. Hắn </em><strong><em>bâng khuâng</em></strong><em> như tỉnh dậy, hắn thấy </em><strong><em>miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</em></strong><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, </em><strong><em>hắn hơi rùng mình</em></strong><em>. Ruột gan lại </em><strong><em>nôn nao</em></strong><em> lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.</em></div><div><em><mark>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy</mark></em><em>... Chao ôi là buồn!</em></div><div><em>- Vải hôm nay bán mấy?</em></div><div><em>- Kém ba xu dì ạ.</em></div><div><em>- Thế thì còn ăn thua gì!</em></div><div><em>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.</em></div><div><em>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><strong><em>nôn nao buồn</em></strong><em>, là vì mẩu chuyện ấy </em><strong><em>nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi</em></strong><em>. </em><em><mark>Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ</mark></em><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.</em></div><div><strong><em>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc</em></strong><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. </em><em><mark>Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời.</mark></em><em> Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</em></div><div><em>Cũng may Thị Nở vào. </em><strong><em>Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất.</em></strong><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. </em><strong><em>Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên.</em></strong><em> (...)</em></div><div><em>Thằng này rất </em><strong><em>ngạc nhiên</em></strong><em>. Hết ngạc nhiên thì </em><strong><em>hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt</em></strong><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. </em><strong><em>Hắn phải làm cho người ta sợ</em></strong><em>. </em><em><mark>Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng</mark></em><em>. (...). Hắn thấy </em><strong><em>vừa vui lại vừa buồn</em></strong><em>. Và một cái gì nữa, </em><strong><em>giống như là ăn năn</em></strong><em>. Cũng có thể như thế lắm. </em><em><mark>Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa</mark></em><em>. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. </em><strong><em>Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</em></strong></div><div><em>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. </em><strong><em>Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</em></strong></div><div><em>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. </em><strong><em>Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại.</em></strong><em> </em><em><mark>Hắn thấy lòng thành trẻ con</mark></em><em>. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà </em><strong><em>hắn hiền</em></strong><em>, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa?</em><em><mark> Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh</mark></em><em>. </em><strong><em>Hắn đâu còn mạnh nữa</em></strong><em>. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><em><mark>Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao</mark></em><em>! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. </em><strong><em>Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện</em></strong><em> của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. </em><strong><em>Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người</em></strong><em>. Hắn bảo thị:</em></div><div><em>- </em><strong><em>Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:28:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283956</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283984</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div><em>Nhưng bây giờ thì </em><strong><em>hắn tỉnh</em></strong><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><strong><em>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</em></strong><em>. </em><strong><em>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá</em></strong><em>! </em><strong><em>Có tiếng cười nói của những người đi chợ</em></strong><em>. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. </em><strong><em>Buồn thay cho đời!</em></strong><em> Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã</em><strong><em> trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc,</em></strong><em> cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình </em><strong><em>vã bao nhiêu mồ hô</em></strong><em>i. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- </em><strong><em>Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:28:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967283984</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>1606189</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967284095</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì </em><strong><em>hắn tỉnh</em></strong><em>. Hắn </em><strong><em>bâng khuâng như tỉnh dậy</em></strong><em>, hắn thấy </em><strong><em>miệng đắng, lòng mơ hồ buồn</em></strong><em>. Người thì </em><strong><em>bủn rủn, chân tay không buồn nhấc</em></strong><em>, hay là đói rượu, hắn hơi </em><strong><em>rùng mình</em></strong><em>. Ruột gan lại </em><strong><em>nôn nao</em></strong><em> lên một tý. Hắn </em><strong><em>sợ rượu</em></strong><em> cũng như những người ốm sợ cơm. </em><strong><em>Tiếng chim hót </em></strong><em>ngoài kia vui vẻ quá! Có </em><strong><em>tiếng cười nói</em></strong><em> của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!</em></div><div><em>- Vải hôm nay bán mấy?</em></div><div><em>- Kém ba xu dì ạ.</em></div><div><em>- Thế thì còn ăn thua gì!</em></div><div><em>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.</em></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn </em><strong><em>nôn nao buồn</em></strong><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã </em><strong><em>ao ước có một gia đình nho nhỏ</em></strong><em>. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em>Tỉnh dậy hắn thấy </em><strong><em>già mà vẫn còn cô độc</em></strong><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã </em><strong><em>trông thấy trước tuổi già</em></strong><em> của hắn, </em><strong><em>đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau</em></strong><em>.<br></em><br></div><div><em>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em>Thằng này rất</em><strong><em> ngạc nhiên</em></strong><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy </em><strong><em>mắt mình hình như ươn ướt</em></strong><em>. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, </em><strong><em>nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì</em></strong><em>. Hắn vẫn phải </em><strong><em>doạ nạt hay giật cướp</em></strong><em>. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><strong><em>vừa vui lại vừa buồn</em></strong><em>. Và một cái gì nữa, giống như là </em><strong><em>ăn năn</em></strong><em>. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn </em><strong><em>hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa</em></strong><em>. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì </em><strong><em>có ai nấu cho ăn đâu</em></strong><em>? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn </em><strong><em>chưa bao giờ được săn sóc</em></strong><em> bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn </em><strong><em>có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù</em></strong><em>?</em></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy </em><strong><em>lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ</em></strong><em>. Ôi </em><strong><em>sao mà hắn hiền</em></strong><em>, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái </em><strong><em>bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi</em></strong><em>. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:28:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967284095</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967284220</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì </em><strong><em>hắn tỉnh</em></strong><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý.</em><strong><em> Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ</em></strong><em>. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><strong><em>Chao ôi là buồn!</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. </em><strong><em>Hắn nôn nao buồn</em></strong><em>, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br></em><strong><em>Tỉnh dậy</em></strong><em> hắn thấy già mà vẫn còn </em><strong><em>cô độc</em></strong><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. C</em><strong><em>hí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</em></strong><em><br></em><br></div><div><em><br>Cũng may </em><strong><em>Thị Nở vào.</em></strong><em> Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi </em><strong><em>cháo hành còn nóng nguyên</em></strong><em>. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này </em><strong><em>rất ngạc nhiên</em></strong><em>. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy </em><strong><em>vừa vui lại vừa buồn</em></strong><em>. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không,</em><strong><em> hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả</em></strong><em>. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều.</em><strong><em> Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hạ</em></strong><em>i. </em><strong><em>Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ.</em></strong><em> Ôi sao mà </em><strong><em>hắn hiền,</em></strong><em> ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! </em><strong><em>Hắn thèm lương thiện,</em></strong><em> </em><strong><em>hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao!</em></strong><em> Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:28:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967284220</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967284270</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.<br><br></div><div>heart_outline</div><div>0</div><div>comment_outline</div><div>0</div><div>more_vertical</div><div>Nhưng bây giờ th</div><div><br><a href="https://padlet.com/nguyenthanhha19784"><strong>Hà Nguyễn</strong></a><br>3ph</div><div><em>Nhưng bây giờ thì </em><strong><em>hắn tỉnh</em></strong><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. </em><strong><em>Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm</em></strong><em>. </em><strong><em>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá</em></strong><em>! </em><strong><em>Có tiếng cười nói của những người đi chợ</em></strong><em>. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:28:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967284270</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>nguyenthanhha19784</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967289261</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì </em><strong><em>hắn tỉnh</em></strong><em>. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. </em><strong><em>Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ</em></strong><em>. </em><strong><em>Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá</em></strong><em>.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!<br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div><div><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em><strong><em> </em></strong>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:33:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967289261</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>nguyentantu0706</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967297557</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.</em><br><em>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... Chao ôi là buồn!</em><br><em>- Vải hôm nay bán mấy?</em><br><em>- Kém ba xu dì ạ.</em><br><em>- Thế thì còn ăn thua gì!</em><br><em>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.</em><br><em>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.</em><br><em>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.</em><br><em>Cũng may Thị Nở vào. Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất. Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)</em><br><em>Thằng này rất ngạc nhiên. Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?</em><br><em>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?</em><br><em>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:</em><br><em>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?</em><br>(Trích <em>Chí Phèo, </em>Nam Cao, SGK Ngữ văn 11 tập 1 tr 149-151)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Phân tích diễn biến tâm trạng của Chí Phèo trong đoạn trích trên để thấy được <em>quá trình thức tỉnh</em> <em>của</em>một con người bị tha hóa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:42:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967297557</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bài đọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967302246</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, </em><mark>lòng mơ hồ buồn</mark><em>. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cườu nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.<br></em><br></div><div><em><br>Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... </em><em><mark>Chao ôi là buồn!</mark></em><em><br></em><br></div><div><em><br>- Vải hôm nay bán mấy?<br></em><br></div><div><em><br>- Kém ba xu dì ạ.<br></em><br></div><div><em><br>- Thế thì còn ăn thua gì!<br></em><br></div><div><em><br>- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi.<br></em><br></div><div><em><br>Chí Phèo đoán một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Ðịnh về. Hắn nôn nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi. Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải, chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.<br></em><br></div><div><em><br>Tỉnh dậy hắn thấy già mà vẫn còn </em><em><mark>cô độc</mark></em><em>. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông thấy trước tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.<br></em><br></div><div><em><br>Cũng may Thị Nở vào. </em><em><mark>Nếu thị không vào, cứ để hắn vẩn vơ mãi, thì đến khóc được mất.</mark></em><em> Thị vào cắp một cái rổ, trong có một nồi gì đậy vung. Đó là một nồi cháo hành còn nóng nguyên. (...)<br></em><br></div><div><em><br></em><em><mark>Thằng này rất ngạc nhiên.</mark></em><em> Hết ngạc nhiên thì hắn thấy mắt mình hình như ươn ướt. Bởi vì lần này là lần thứ nhất hắn được một người đàn bà cho. Xưa nay, nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì. Hắn vẫn phải doạ nạt hay giật cướp. Hắn phải làm cho người ta sợ. Hắn nhìn bát cháo bốc khói mà bâng khuâng. (...). Hắn thấy vừa vui lại vừa buồn. Và một cái gì nữa, giống như là ăn năn. Cũng có thể như thế lắm. Người ta hay ăn năn hối hận về tội ác khi không đủ sức để ác nữa. Thị Nở giục hắn ăn nóng. Hắn cầm lấy bát cháo đưa lên mồm. Trời ơi cháo mới thơm làm sao! Chỉ khói xông vào mũi cũng đủ làm người nhẹ nhõm. Hắn húp một húp và nhận ra rằng: những người suốt đời không ăn cháo hành không biết rằng cháo rất ngon. Nhưng sao lại mãi đến bây giờ hắn mới nếm vị mùi cháo?<br></em><br></div><div><em><br>Hắn tự hỏi rồi lại tự trả lời: vì có ai nấu cho ăn đâu? Mà còn ai nấu cho mà ăn nữa! Ðời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi một tay “đàn bà”.(...) Không, hắn chưa được một người đàn bà nào yêu cả. Vì thế mà bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hắn có thể tìm bạn được, sao lại chỉ gây kẻ thù?<br></em><br></div><div><em><br>Bát cháo húp xong rồi, thị Nở đỡ lấy bát cháo và múc thêm bát nữa. Hắn thấy mình vã bao nhiêu mồ hôi. Mồ hôi chảy ra trên đầu, trên mặt, những giọt to như giọt nước. Hắn đưa tay áo quệt ngang một cái, quệt mũi cười rồi lại ăn. Hắn càng ăn, mồ hôi lại càng nhiều. Thị Nở nhìn hắn, lắc đầu thương hại. Hắn thấy lòng thành trẻ con. Hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ. Ôi sao mà hắn hiền, ai dám bảo đó là thằng Chí Phèo vẫn đập đầu, rạch mặt mà đâm chém người? Ðó là cái bản tính của hắn, ngày thường bị lấp đi. Hay trận ốm thay đổi hẳn về sinh lý, cũng thay đổi cả tâm lý nữa? Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. Muốn ác, phải là kẻ mạnh. Hắn đâu còn mạnh nữa. Và có lúc hắn ngẫm mình mà lo. Xưa nay hắn chỉ sống bằng giật cướp và dọa nạt. Nếu không còn sức mà giật cướp, dọa nạt nữa thì sao? Ðã đành, hắn chỉ mạnh vì liều. Nhưng hắn mơ hồ thấy rằng sẽ có một lúc mà người ta không thể liều lĩnh được nữa. Bấy giờ mới nguy! Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao! Thị Nở sẽ mở đường cho hắn. Thị có thể sống yên ổn với hắn thì sao người khác lại không thể được. Họ sẽ nhận lại hắn vào cái xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện... Hắn băn khoăn nhìn thị Nở, như thăm dò. Thị vẫn im lặng, cười tin cẩn, hắn thấy tự nhiên nhẹ người. Hắn bảo thị:<br></em><br></div><div><em><br>- Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ?<br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 03:48:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthanhha19784/npb67azkzso6k1xl/wish/1967302246</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
