<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Luyện tập cách làm văn bản biểu cảm  by Đinh Thị Thuỳ Linh</title>
      <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH</link>
      <description>Phát biểu cảm nghĩ của em về một hoặc hai câu thơ em thích nhất trong các bài thơ: &quot;Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh&quot;, &quot;Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê&quot;, &quot;Cảnh khuya&quot;, &quot;Rằm tháng Giêng&quot;. </description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-08-21 09:30:31 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-02-19 07:55:42 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/2764.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Cẩm Bình</title>
         <author>lcbinh2009</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1903766355</link>
         <description><![CDATA[<div>Cảnh khuya: &nbsp;<br>"Tiếng suối trong như tiếng hát xa"<br>"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ"<br>Tác giả đã mang đến một góc nhìn về khung cảnh ở chiến khu Việt Bắc, trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp cho người thưởng thơ. Câu thơ đầu tiên đã nêu lên vẻ đẹp của núi rừng Việt Bắc, Cổ nhân từng nói: "thi trung hữu nhạc" có nghĩa như có nhạc trong thơ. Không phải ai cũng có thể tạo được sự dung hòa đó, nhưng câu thơ đầu tiên trong bài đã thể hiện lên được, điều này đã làm cho câu thơ sinh động, miêu tả được khung cảnh nơi đó một cách rõ ràng hơn. Câu thơ "Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ" đã nêu lên bức tranh vẽ cảnh khuya tuyệt vời. Câu thơ đã vẽ lên được sự "thi trung hữu họa", như có họa trong thơ, câu thơ đã khẳng định Bác Hồ là một thi sĩ cự phách, đa tài, là người có tài hội họa thiên bẩm.&nbsp;Thi phẩm đã vẽ lên một bức tranh hiện rõ không khí thực tiễn lịch sử của cuộc kháng chiến chống Pháp.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-20 19:10:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1903766355</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Nguyên</title>
         <author>loc73440</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905307720</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu thơ mà em thích nhất trong bài Cảnh Khuya của tác giả Hồ Chí Minh là :<br>"Cảnh khuya như vẽ, người chưa ngủ,<br>Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà"<br>Câu thơ đầu tiên cho chúng ta bt rằng khi ngồi trc cảnh thiên nhiên của Việt Bắc, tác giả đã bị trầm trồ trc một cảnh thiên nhiên vô cùng đẹp và thơ mộng .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 05:02:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905307720</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuấn Khoa</title>
         <author>dinhhuytuankhoa2009</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905552395</link>
         <description><![CDATA[<div>2 Câu thơ mà em thích:&nbsp;</div><div>&nbsp;Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ</div><div>&nbsp;Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 08:08:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905552395</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Hà My</title>
         <author>phamy270</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905664283</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. CẢNH KHUYA </strong><mark><br></mark>&nbsp;Thơ là tiếng lòng của thi nhân, bài thơ “ Cảnh Khuya” chính là tiếng lòng của Bác. Trong tất cả các bài thơ mà Bác từng viết khi còn ở chiến khu Việt Bắc thời kì kháng chiến, bài thơ “ Cảnh Khuya” đã mang lại cho em sự ấn tượng và nhiều cảm xúc nhất. Em vô cùng ấn tượng và thích thú với câu thơ đầu. Chắc hẳn Bác là một người phải rất yêu và say mê thiên nhiên mới có thể phát hiện ra vẻ đẹp hùng vĩ và thơ mộng của núi rừng:<br><br></div><div>Tiếng suối trong như tiếng hát xa<br><br></div><div>Trong câu thơ trên Bác Hồ đã rất tinh tế khi sử dụng phép so sánh tài tình và độc đáo “ tiếng suối” với tiếng hát xa” giúp cho cảnh thiên nhiên bỗng trở nên gần gũi thân thiết với người đọc. Tiếng suối với tiếng hát, âm thanh trong trẻo du dương ấy cứ luôn vang bên tai. Phải chăng suối cũng như một con người nên mới có thể cất lên tiếng hát trong trẻo như vậy! Ngoài ra, nghệ thuật so sánh ấy đã tạo nên một vẻ đẹp cho hình ảnh thơ dòng suối vô cùng sinh động và chân thật, như một người có tâm hồn, tình cảm đang cất tiếng hát ca ngợi vẻ đẹp đêm trăng. Em cùng những độc giả chắc hẳn ai cũng thích thu khi thấy con suối hiện ra trước mắt thật trong trẻo với âm thanh lung linh đến lạ thường, nổi bật trong màn đêm tĩnh lặng sâu lắng. Thật tuyệt vời làm sao!<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1319971745/546234b08303e6b4bc978dbd7eb9c376/image.png" />
         <pubDate>2021-11-22 09:17:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905664283</guid>
      </item>
      <item>
         <title>----- Hạnh Duyên -----</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905677790</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Em thích nhất hai câu cuối trong bài thơ&nbsp;<br>"Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê" của tác giả Hạ Tri Chương.</div><div>"<strong>Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,</strong></div><div><strong>Tiếu vẫn: khách tòng hà xứ lai?"<br></strong>Hạ Tri Chương trở lại quê hương sau 50 năm, quê hương chỉ còn trẻ con ra đón có nghĩa là những người cùng tuổi với nhà thơ đã không còn. Ông bị xem là khách nên đã khắc sâu vào lòng ông một cảm giác đau xót tận cùng. Giọng điệu hóm hỉnh ấy chỉ đến từ những đứa trẻ hồn nhiên, nhưng những âm thanh vui tươi đó lại bộc lộ những cảm xúc buồn rầu và hối hận. Ông than trách tấm thân đã&nbsp; xa quê quá lâu của mình.&nbsp;</div><div>Hai câu thơ cuối của bài thơ&nbsp; "Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê" thể hiện một cách hóm hỉnh mà ngậm ngùi tình yêu quê hương thắm thiết của một người con sống xa quê lâu ngày trong khoảnh khắc vừa đặt chân trở về quê hương. “Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê” của nhà thơ Hạ Tri Chương là tiếng lòng da diết của ông dành cho quê nhà, cho những gì thân thuộc với ông. Đồng thời, hai câu thơ cũng gợi lên một cảm xúc buồn rầu mà xót xa. Với thể thơ thất ngôn tứ tuyệt độc đáo, từ ngữ sắc bén cùng với những biện pháp tu từ sinh động, ông đã khiến cho độc giả thật sự rung động trước những câu thơ dạt dào cảm xúc.<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1452045902/2f40b45dbf2efa3c471dc3e7a0465113/image.png" />
         <pubDate>2021-11-22 09:26:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905677790</guid>
      </item>
      <item>
         <title>43. Minh Trí</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905699627</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>RẰM THÁNG GIÊNG - HỒ CHÍ MINH</mark></strong></div><blockquote>"<em>Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,<br>Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên"</em></blockquote><div>Hai câu thơ đầu đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên trong đêm trăng rằm vào tháng giêng, lúc đất nước có sắc xuân bao trùm đầy sức sống và ánh trăng sáng ngời trong màn đêm đen tối. Trăng tròn trịa, đầy đặn và viên mãn cùng bàu trời cao rộng, bao la, bát ngát mang lại cảm giác tươi trẻ, không có giới hạn. Sông xuân, nước xuân và trời xuân như chạm vào nhau rồi hòa quyện một cách mượt mà, không tì vết dưới vẻ đẹp, sức xuân dâng trào và ánh trăng sáng ngời tràn ngập đất trời. Qua đó, ta thấy được không gian Bác miêu tả rực rỡ, bát ngát, mang sự trỗi dậy mãnh liệt của sức sống và hồn vạn vật.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 09:39:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905699627</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hải Thiên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905708361</link>
         <description><![CDATA[<div>2 Câu thơ em thích nhất là:<br><strong><mark>CẢNH KHUYA:</mark></strong> <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<strong><em>Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.</em></strong><br>Qua câu thơ những câu thơ này, cho thấy bác Hồ là người yêu nước và yêu thiên nhiên. <br><br>Câu 1: <strong><em>Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,<br></em></strong>&nbsp;Bác Hồ đã dùng biện pháp ẩn dụ để chỉ <em>"người"</em> là Bác Hồ. Ngay đầu câu thơ <em>"cảnh khuya"</em> à lúc mọi người đang chìm trong giấc nồng nhưng mà bác vẫn chưa đi ngủ vì cảnh đẹp yên tĩnh trong màn đêm.<br><br>Câu 2:&nbsp;<strong><em>Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.<br></em></strong>Qua câu thơ trên, Bác Hồ đã không ngủ vì cảnh đẹp đêm khuya. Còn qua câu thơ này, Bác Hồ không ngủ vì lo nỗi nước nhà. Từ đó, cho thấy Bác Hồ hết lòng vì nước, vì dân mà quên cả ngủ.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1466784463/6ff8e7c892153c3f40eff640d8a78f5f/11.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 09:44:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905708361</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Bảo An</title>
         <author>nguyenbaoan260</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905743766</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Bài thơ "Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê " đã biểu hiện một cách chân thực mà sâu sắc,hóm hỉnh mà ngậm ngùi tình yêu quê hương thắm thiết của một người sống xa quê lâu ngày,trng khoảnh khắc vừa mới đặt chân trở về quê cũ. Bài thơ đã để lại một ấn tượng lớn trong lòng em. Trong đó, hai câu thơ đầu đã làm em cảm thấy cảm động và đồng cảm với tác giả. Phải chăng, đã lâu lắm rồi ông mới trở lại quê của mình&nbsp; mới có những cảm xúc buồn buồn và bồi hồi như vậy:&nbsp; &nbsp; <br>&nbsp; &nbsp;<strong>“Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi<br>&nbsp; &nbsp; Hương âm vô cải,mấm mao tồi"</strong><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<em>"Thiếu tiểu li gia,lão đại hồi"</em></div><div>Trong câu thơ đầu, tác giả như đang khái quát lại hành trình&nbsp; sống xa quê đi làm quan của mình. Câu thơ nói về một hoàn cảnh đối lập, đó là ngày Hạ Tri Chương ra đi và ngày trở về của ông. Khi còn trẻ,ông phải li gia, sống ở nơi đất khách quê người để lập nghiệp,thỏa chí tăng bồng. Lúc về già mới có thể trở về quê hương,hướng về cội nguồn,nơi chôn rau cắt rốn, trở về những gì bản thân ông đã từng gắn bó sâu nặng và thân thiết nhất. Sự ra đi và trở về sẽ chỉ là những chuyến đi bình thường nếu người ta đi vài ngày,vài tháng nhưng sẽ là vấn đề thời gian khi ra đi mấy chục năm trời. Hạ Tri Chương ra đi khi còn rất trẻ và cho đến lúc trở về thì đã thành một ông lão. Cả một quãng thời gian quá dài đủ khiến một con người tình nghĩa như nhà thơ nhớ quê đến mức độ nào. Có lẽ chúng ta cũng có thể hiểu được đó là một nỗi nhớ quê da diết, dẫu cho cuộc sống của ông những ngày xa quê đầy đủ và sung túc. <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<em>"Hương âm vô cải, mấn mao tồi"</em><br>Xa quê mấy chục năm trời nhưng tình cảm của ông dành cho quê hương vẫn luôn thủy chung mà giữ mãi. Điều đó được thể hiện qua phép đối: hương âm vô cải-mấn mao tồi, dù xa quê rất lâu nhưng từng giọng nói,thói quen của quê hương vẫn ăn sâu bám rễ trong lòng tác giả, không hề thay&nbsp; đổi. Chứng tỏ ông không hề quên nơi đã sinh ra mình, cho mình một cuộc sống, nơi có biết bao kỉ niệm, có người mẹ đã nuôi ông lớn lên bằng dòng sữa ngọt ngào, ru ông bằng những câu hát ân tình, tha thiết…Như vậy thời gian chỉ có thể làm thay đổi được mái tóc, được vẻ bên ngoài của con người chứ không thể thay đổi được những nét bên trong, nét quê ẩn chứa trong ông. Điều đó đã khẳng định ông luôn có một tình cảm gắn bó sâu sắc với quê hương dù thời gian có đổi &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://tranhphongcanhdep.com.vn/wp-content/uploads/2018/09/tranh-phong-canh-dong-que-viet-nam-lua-chin-vang-Amia-TSD-360.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 10:05:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905743766</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TRỊNH LAN TRÀ MYYYY❣</title>
         <author>k23my0126462481</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905748498</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>Cảnh Khuya</mark><br> Câu thơ mà con thích nhất là 2 câu đầu trong bài Cảnh Khuya bởi lẽ Bác Hồ đã vẽ nên một bức tranh phong cảnh lung linh, đẹp đẽ và sinh động qua tiềng suối, qua ánh trăng sáng, qua từng cánh hoa. Trong câu thơ, Bác đã ví “Tiếng suối” với “tiếng hát xa” gợi cho ta một cảm giác thật thanh bình làm sao. Có lẽ không gian đó yên ắng lắm, khi mọi thứ đã say giấc nồng, thì Bác mới có thể lắng nghe được tiếng suối từ sau khe núi vọng về. Dưới ngòi bút và tâm hồn nghệ thuật của mình, bản hòa tấu nơi con xuối róc rách chảy ấy lại trở thành một điệu hát quen thuộc ở quê nhà. Đẹp hơn cả là hình ảnh “trăng” xuất hiện không ít ở trong văn thơ, và ngay trong nhiều sáng tác của Bác, hình ảnh của vầng trăng hiện lên đẹp biết bao. Ánh trăng tinh nghịch, luồn lách qua những lớp lá của cây cổ thụ, chiếu xuống mặt đất như những bông hoa lung linh. Những bông hoa xinh đẹp ấy cũng như hiện thân cho tâm hồn của Bác, một tâm hồn thật quá đỗi nên thơ, dù cho hình ảnh đó có quen thuộc tới đâu thì tâm hồn Bác có thể khiến nó ngày cang lung linh và ý nghĩa hơn. Hai câu thơ của Bác chỉ vỏn vẹn có mấy chữ mà đã phác lên một bức tranh thơ mộng và hữu tình ngay giữa vùng núi hong vu của Việt Bắc. Không chỉ có một tâm hồn đẹp, Bác còn có môtj tinh thần, một ý chí lạc quan, yêu đời. Bên cạnh đó, qua hai câu thơ, Bác đã thể hiện được sự tinh tế trong từng hình ảnh, lối gieo vần vừa đơn giản lại vừa súc ích khiến cho người đọc có thể liên tưởng ngay tới khung cảnh đẹp đẽ khi đó.<br> _____________________________________________<br> <mark>Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về</mark><br>Là một người con xa quê, niềm vui khi được trở lại sẽ rất hân hoan những Hạ Chi Chương lại có một cảm giác bồi hồi khi không ai biết tới ông và coi ông như một người lạ nơi đất khách.</div><blockquote><em>Nhi đồng tương kiến bất tương thức<br>&nbsp;Tiểu vấn: Khách tòng hà xứ lai</em></blockquote><div>Những hàm chứ trong 2 câu thơ này lại có sự hóm hỉnh và đáng yêu khi người con được sinh ra tại mảnh đất này, lớn lên cũng mwor mảnh đất nầy mà giờ khi quay lại chỉ là một vị khách xa lạ. Cảnh cũ thì còn đó nhưng bạn cũ người xưa thì tác giả dường như chẳng biết, họ vậy mà cứ ngỡ người con xa quên này là một người đến thăm làng. Đọc những câu thơ này, ta có thể thấy sự lạc lõng trên khuôn mặt vừa vui mững, mừng rõ khi quay về, vừa đợm buồn, thất vọng và hụt hầng khi chẳng ai nhận ra ông. Bao năm xa quê mong ngày trở lại thăm quê vậy mà khi đứng trên mảnh đất thân yêu của mình thì dường như tất cả không còn là của mình nữa. Song thực ra điều đó cũng là tất nhiên bởi lẽ ông đã rời xa nơi đây gần nửa thế kỉ qua, người trẻ khoogn biết là chuyện thường. Những dẫu sao, chỉ với 2 câu thơ ít ỏi và sự ngẫu nhiên trong lời thơ, ta đã được nhìn thấy đây là một người đã từng có danh vọng cao sang nhưng vẫn không quên được tình cảm với cố hương khiến người đọc không khỏi cảm thông cho tình cảnh của ông.</div><div>_____________________________________________<br><mark>&nbsp;Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh</mark><br> Nếu như hai câu đầu nói về sự yên tĩnh, mơ màng và huyền ảo của khung cảnh thì hai câu thơ sau lại nói về chính tác giả. Sử dụng biện pháp tu từ đối lập: “ngẩng đầu” và “cúi đầu”, “nhìn- nhớ”, “trăng sáng-cố hương” cũng đã giúp hình ảnh thêm sinh động. Hình ảnh của ánh trăng là một điều đặc biệt không thể thiếu trong thơ Đường, trong bài thơ này, nó đã gợi lên sự nhớ nhung về quê hương trong lòng tác giả. Từ “cố hương” lại càng cho ta thấy được nỗi thương nhớ về quê nhà của tác giả. Ai đi xa đều sẽ luôn nhớ về quê, về một nơi đã cất giữ những kỉ niệm quý giá và tương đẹp nhất khi ở đó. Qua đõ, nỗi lòng của tác giả như được vang lên, nỗi da diết và nhớ mong luôn thường trực trong ông về một mảnh đất đã nuôi lớn ông. Không chỉ mang những tình cảm với quê hương, sự tinh tế trong từng câu chữ giản dị&nbsp; cũng dần gợi lên tình yêu thiên nhiên của ông.<br> _____________________________________________<br> <mark>Rằm tháng giêng</mark><br> Hai câu thơ đầu của bài thơ đã vẽ nên khung cảnh thiên nhiên rất thơ mộng:</div><blockquote><em>"Rằm xuân lồng lộn trăng soi<br>&nbsp;Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân"</em></blockquote><div>Được biết đến là một vị lãnh tụ rất yêu thiên nhiên, cũng vì thế mà trong từng dòng thơ của người luôn xuất hiện hỉnh ảnh của ánh trăng như một người bạn. Và cũng trong một hoàn cảnh đặc biệt – khi đất nước dành được thắng lợi thì trăng cũng như một người bạn tâm giao, chỉa sẻ niềm vui đó với chiến sĩ và bác. Nếu như ánh trăng trong đêm khuya thanh tĩnh tròn, đẹp và chan chứa đầy những thao thức, nỗi lo lắng dành cho đất nước, cho con dân thì giờ đấy, cũng vầng trăng ấy sẽ hân hoan, chia vui cùng Bác. Không những thế, là một đêm trăng rằm thì trăng sẽ tròn hơn, đẹp hơn giống như nhiềm vui đã dâng trào nhiều hơn trong lòng bác. Câu thơ thứ hai là sự hòa quyện của dòng sông và bầu trời, hai sự vật này tuy khác biệt nhưng lại chung một màu xanh-màu xanh của hòa bình, của êm ấm, của niềm hân hoan. Mọi thứ cứ như hòa vào làm một: thiên nhiên và con ngươif. Đây không phải là một đêm trăng rằm bình dị mà nó là một dấu ấn, một đêm trăng mang đậm nhắn dấu ấn về chiễn công lừng lẫy của dân tộc ta. Sắc xuân của đất trời chính là sức sống mạnh mẽ, mãnh liệt quả tổ quốc.</div><div>_____________________________________________</div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1464588497/2c713b55490f76797bf0ad4a9cf2072c/canh_khuya.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 10:08:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905748498</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905780299</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tùng Anh<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454928170/9079757bb864206e77b3133f1ff7daf4/Tu_ng_Anh.docx" />
         <pubDate>2021-11-22 10:29:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905780299</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Duy</title>
         <author>k23duy012214652</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905792304</link>
         <description><![CDATA[<blockquote><var><mark>Những câu thơ em thích nhất trong các bài thơ:</mark></var></blockquote><div><br></div><div><strong>Cảnh khuya</strong><em>: Chưa ngủ vì nỗi lo nước nhà.</em></div><div><br></div><pre>- Bác Hồ rất lo cho nước nhà vì vậy mà Bác đã dành cả đêm để suy nghĩ về đất nước thân yêu, cho thấy Bác là một người cực kì yêu nước, yêu như người ruột thịt của mình.</pre><div><br><strong>Rằm tháng Giêng</strong><em>: Xuân giang xuân thủy tiếp xuân thiên</em><br><br></div><pre>- Cho thấy những cảnh trong mùa xuân như hòa lại với nhau một cách rất sinh động và đẹp mắt.</pre><div><br><strong>Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh</strong><em>: Sàng tiền minh nguyệt quang</em><br><br></div><pre>- Ánh trăng sáng qua cửa sổ nhà lên đầu giường là một cảnh cực kì đẹp mà em cũng đã được chứng kiến, cảm giác như có ai đó đang bên cạnh mình, đó là một người mình yêu thương.</pre><div><strong><br>Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê</strong><em>: Nhi đồng tương kiến, bất tương thức</em><br><br></div><pre>- Khi quá lâu không về quê, mọi người ở quê thường không nhận ra mình, điều đó nhiều người từng trải qua và tác giả miêu tả lại rất đúng.</pre><div><del>😳😳😳</del></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 10:38:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905792304</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Hà Linh</title>
         <author>linh0817802155</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905794741</link>
         <description><![CDATA[<div>Hai câu thơ cuối của bài "Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê" của tác giả Hạ Tri Chương đã để lại cho em nhiều ấn tượng<br>sâu sắc.<br><strong><em>''Nhi đồng tương kiến, bất tương đồng,</em></strong></div><div><strong><em>Tiếu tĩnh: khách tòng hà xứ lai?''<br></em></strong>Ai cũng có quê hương và tình yêu thương của mình dành cho nơi chôn rau cắt rốn là vô bờ bến.<br>Hạ Tri Chương- một vị quan đại tài đã rời xa quê hường lên kinh đô làm việc. Sau năm mươi năm, ông trở lại quê nha. Bất ngờ thay, dường như không một ai nhớ ra ông, chỉ có những đứa trẻ nô đùa chạy nhảy. Cũng phải, ông năm đó cũng đã hơn tám mươi tuổi. Những người bạn của ông cũng không còn ở đây. Những đứa tẻ vây quanh cười hỏi ông là khách từ đâu đến.Trong phút chốc, ông đã trở thành khách lạ ghé thăm quê hương mình. Ông rất xót xa, bùi ngùi trước sự thay đổi của quê hương. Đây chính là quê hương ông, nơi ông lớn lên nhưng sao nó lại xa lạ đến thế. Những con người, cảnh vật nơi đây cũng đã thay đổi rất nhiều. Ông như bị lãng quên. Nỗi buồn ấy thật thấm thía và da diết làm sao. Cảm xúc hối hận, chua xót len lỏi trong lòng ông. Tình cảm nồng thắm ông dành cho quê hương mình chưa bao giờ phai.&nbsp;<br>Hai câu thơ trên đã thành công tái hiện lại được cảm xúc ngậm ngùi, da diết của tác giả khi về quê một cách vui vẻ, hóm hỉnh Tacs giả đã sử dụng những biện pháp nghệ thuật. Gợi lên nỗi nhớ, tình yêu thương da diết dành cho quê hương và nỗi buồn của tác giả khi nhận thấy sự thay đổi và khác lạ sau khi về quê.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 10:39:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905794741</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thế Sang </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905808798</link>
         <description><![CDATA[<div>Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh -Lí Bạch&nbsp;<br>Trong bài thơ này , em thích nhất 2 câu thơ<br>"Cử đầu vọng minh nguyệt&nbsp;<br>Đê đầu tư cố hương "<br>Ở câu đầu thì Lý Bạch ngắm trăng , ông như đang cảm thấy chua xót và thương tiếc chó số phận của mình vì ông là một kẻ lênh đênh , không biết bao giờ mới được về quê . Và hình ảnh trăng tròn lại tượng trưng cho sự đoàn tụ , hạnh phúc gia đình . Hai hành động ngẩng và cúi sử dụng phép đối đó khiến ta có đồng điệu với cả xúc sâu bên trong của ông . Đó có lẽ là sự thay đổi cảm súc duy&nbsp; nhất trong bài , niềm vui khi được ngắm cảnh trăng đẹp đẽ như tan biến khi sự đau buồn vì nhớ quê hương lấn át . Hai câu cuối ấy tuy không phải là trực tiếp nhưng nó vẫn thể hiện tâm tình của tác giả qua những hành động của ông<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 10:49:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905808798</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhật Nam</title>
         <author>kds_nam</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905828648</link>
         <description><![CDATA[<blockquote><strong>Hai câu thơ đầu bài Cảnh Khuya của tác giả Hồ Chí Minh :<br>"Tiếng suối trong như tiếng hát xa,<br>Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa."</strong></blockquote><div><br>Hai câu thơ này làm hiện lên khung cảnh thiên nhiên trên chiến khu Việt Bắc thật hùng vĩ, rộng lớn nhưng cũng không kém phần thơ mộng, đẹp đẽ. Suối chảy róc rách trong những khu rừng chưa người đặt chân tới, trong trẻo như những giọng hát của những danh ca đương thời, xa xa nghe như vang lên trong đầu của tác giả, nơi đã khắc ghi biết bao hình ảnh tươi đẹp của quê hương. Ánh trăng soi tỏ mọi thứ, từ con thú cho đến những đóa hoa gầy guộc vì sương mai vùng rừng núi hoang vu. Trăng nằm trên cả những cây cổ thụ cao ngất, làm cho những tán cây mờ ảo trong hương gió núi từng cơn, chiếu bóng xuống cây cỏ dưới mặt đất tạo nên một khung cảnh rất lung linh, tươi mát. Thật đáng khâm phục biết bao sự ung dung, lạc quan của Bác khi trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh chưa nghĩ đến hồi kết, tác giả vẫn có tâm trạng ngắm cảnh, làm thơ với một mong muốn mãnh liệt rằng đất nước lại hòa bình để bạn bè năm châu có thể thưởng thức không khí vùng rừng núi Việt Bắc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 11:02:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905828648</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905851899</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài thơ cảnh khuya là một bài thơ được Bác Hồ sang tác vào những năm đầu cuộc Kháng chiến chống Pháp tại chiến khu Việt Bắc.Bài thơ đã để lại cho em rất nhiều ấn tượng. Trong đó câu thơ thứ nhất là câu mà em thích và có nhiều cảm xúc nhất.<br><br></div><div>&nbsp;Tiếng suối trong như tiếng hát xa<br><br></div><div>Câu thơ đầu tiên được Bác mở ra bằng một phép so sánh vô cùng tinh tế. Tiếng suối trong được ví như tiếng hát xa,nó gợi lên cho em cảm giác ấm áp,gần gũi, tràn đầy sức sống của thiên nhiên. Tiếng suối trong đêm róc rách, văng vẳng nghe trong trẻo như tiếng hát xa lại càng tô đậm không gian hoang vu,tĩnh mịch, vương vấn lòng người .Điều em thích nhất ở câu thơ đó là tư duy mới mẻ,độc đáo của Bác. Trong thơ ca cổ,các thi sĩ đều lấy thiên nhiên để làm chuẩn mực cho con người thì trong thơ Bác con người lại là chuẩn mực của thiên nhiên. Nên thơ Bác luôn cho em một cảm giác gần gũi,nồng ấm tình người. Điều đó khiến em càng thêm ngưỡng mộ tài năng và nhân cách cao đẹp của Bác.<br><br></div><div>Qua câu thơ,em cảm nhận được vẻ đẹp thanh bình,ấm áp của chiến khu Việt Bắc về đêm và tâm hồn thi sĩ nhạy cảm,tinh tế của Bác. Càng đọc,em lại càng thấy thêm khâm phục tài năng và phẩm chất tốt đẹp của Bác.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 11:19:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905851899</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hà My</title>
         <author>congchuahuongduong1999</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905904991</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong tất cả những bài thơ của Bác Hồ giai đoạn kháng chiến thì em thích nhất là bài “Cảnh khuya”. Mặc dù bài thơ chỉ vỏn vẹn 4 câu thơ, nhưng đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp ở núi rừng Việt Bắc, có rừng cây, có trăng sáng, có tiếng suối.<br><br></div><div>Ở hai câu thơ đầu, Bác đã dùng tâm hồn của một người thi sĩ để vẽ nên bức tranh thiên nhiên đẹp hoàn mỹ. Bức tranh núi rừng hiện ra rất sinh trước mắt người đọc</div><div>&nbsp;</div><div>“Tiếng suối” được ví von với “tiếng hát xa” gợi cho ta một cảm giác thanh bình. Có lẽ lúc đó rất yên tĩnh, mọi người, mọi vật đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng dưới ngòi bút và tâm hồn lãng mạn của chủ tịch Hồ Chí Minh, thì nó nghe như tiếng hát, lời hát ngọt ngào, quen thuộc gần gũi như ở quê nhà.&nbsp;</div><div>Bài thơ này, trăng hiện lên đẹp biết bao. Ánh trăng sáng luồn qua tầng cây cổ thụ, rồi sau đó chiếu xuống mặt đất trông như những bông hoa dưới ngòi bút của thi sĩ, nó được nâng lên một tầm mới, là vẻ đẹp nghệ thuật.</div><div>Bác đã dùng những từ ngữ giàu hình ảnh cùng lối gieo vần, chữ như đang tự sự, rất giản đơn, ngắn gọn mà súc tích, ai trong chúng ta đọc lên cũng có thể tưởng tượng ra ngay khung cảnh Tây Bắc lúc đó như thế nào.</div><div>Cảnh khuya không chỉ đẹp vì cảnh, mà nó còn đẹp vì tình, là tình yêu thương mà Bác Hồ dành cho người dân Việt Nam, là tình yêu dân tộc, yêu quê hương hết thảy của Bác Hồ kính yêu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 11:55:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905904991</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Thy</title>
         <author>ktdabest4444</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905921541</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>Cảnh Khuya</mark></strong></div><div>2 câu văn em thích nhất trong bài Cảnh Khuya là:</div><div><sub>&nbsp; &nbsp;</sub><sub><sup>&nbsp; </sup></sub><em><sub><sup>&nbsp; </sup></sub></em><strong><em>“Tiếng suối trong như tiếng hát xa,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa."</em></strong><br>Qua hai câu thơ này, Bác Hồ đã vẽ nên cảnh đêm khuya nơi chiến khu Việt Bắc, mênh mông và yên tĩnh.&nbsp;<br>Trong câu thứ nhất, qua phép so sánh “tiếng suối” với “tiếng hát xa”, Bác đã nêu lên được vẻ tinh tế của tiếng suối chảy róc rách trong đêm khuya thanh vắng, được ví với một tiếng hát trong trẻo, du dương, càng làm cho không gian càng thêm tĩnh lặng, cũng làm cho hình ảnh tiếng suối càng gần gũi hơn với người đọc.&nbsp;<br>Ở câu thứ 2, Bác hồ đã lồng ghép được cảnh xa, cảnh gần của sự vật hiện lên trong đêm khuya. Cảnh xa là tiếng suối, gần là bóng trăng, bóng cây, càng làm bức tranh thiên nhiên thêm hòa quyện, hùng vĩ. Mặc dù bức tranh chỉ có những màu xám đen lạnh lẽo, màu xám của ánh trăng, màu đen của bóng các tàn cây, các bụi cỏ, nhưng chính sự lạnh lẽo đó cũng gợi lên được sự bí ẩn trong màn đêm, hòa với âm thanh của tiếng suối. Tất cả tạo nên điệu êm đềm của bức tranh Cảnh Khuya.&nbsp;</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1302805732/09042b0a4e791ce2cd8e8d787c6f39f5/travis.jfif" />
         <pubDate>2021-11-22 12:07:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905921541</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiện</title>
         <author>k23thien012384162</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905935568</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ:<strong><em><br></em></strong>&nbsp;Bác Hồ đã dùng biện pháp ẩn dụ để chỉ <em>"người"</em> là Bác Hồ. Ngay đầu câu thơ <em>"cảnh khuya"</em> à lúc mọi người đang chìm trong giấc nồng nhưng mà bác vẫn chưa đi ngủ vì cảnh đẹp yên tĩnh trong màn đêm.<br>Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa:<br>Bác hồ đã lồng ghép được cảnh xa, cảnh gần của sự vật hiện lên trong đêm khuya. Cảnh xa là tiếng suối, gần là bóng trăng, bóng cây, càng làm bức tranh thiên nhiên thêm hòa quyện, hùng vĩ. Mặc dù bức tranh chỉ có những màu xám đen lạnh lẽo, màu xám của ánh trăng, màu đen của bóng các tàn cây, các bụi cỏ, nhưng chính sự lạnh lẽo đó cũng gợi lên được sự bí ẩn trong màn đêm, hòa với âm thanh của tiếng suối. Tất cả tạo nên điệu êm đềm của bức tranh Cảnh Khuya.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 12:17:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905935568</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Gia Linh</title>
         <author>phangialinh</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905940084</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. "Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh"<br>&nbsp;</strong><em>Cử đầu vọng ming nguyệt<br>&nbsp; &nbsp;Đê đầu tư cố hương</em><em><sub><br> (Ngẩng đầu nhìn trăng sáng<br>Cúi đầu nhớ cố hương)</sub></em></div><div>&nbsp;Hai tư thế: "ngẩng đầu" và "cúi đầu" và hai tâm trạng "nhìn" và "nhớ" hai đối tượng làm xúc động và trĩu lòng kẻ xa quê: ‘trăng sáng’ và ‘cố hương’ - hai hình ảnh luôn gắn bó với&nbsp; nhau biểu hiện một tâm hồn giàu tình yêu thiên nhiên, một tấm lòng yêu quê hương thiết tha sâu nặng. "Cốhương" là quê cũ thân yêu; ‘nhớ cố hương’ là nhớ tới gia đình, nhớ tới người thân thương ruột thịt, nhớ tới thời thơ ấu với bao mộng tưởng và kỉ niệm đẹp, nhớ lại những thăng trầm một đời người…Qua đây em cảm nhận được nỗi nhớ quê hương da diết, cùng sự cô đơn của nhà thơ Lí Bạch.<br><br><strong>2. "Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê"<br>&nbsp;</strong><em>Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,<br>&nbsp;Tiếu vấn: "Khách tòng hà xứ lai?<br></em><em><sub>(Trẻ con nhìn lạ không chào<br>&nbsp;Hỏi rằng: Khách ở chốn nào lại chơi?)</sub></em><br> Đây như một câu hỏi hồn nhiên của đứa trẻ: “Khách tòng hà xứ lai? (Khách ở nơi nào đến?). Thời gian qua đi, giờ đây những bạn bè, người thân cũ không còn tin tức nữa. Khi trở về chỉ có những đứa trẻ ra đón với một câu hỏi vừa ngây thơ vừa chân thật. Từ "khách" như càng khắc sâu vào tác giả sự xót xa, bùi ngùi khi phải xa quê quá lâu, đến khi trở về lại thành người xa lạ trên chính quê hương của mình. Qua câu thơ, em hiểu được phần nào nỗi cô đơn lạc lõng của tác giả, dù hóm hỉnh nhưng cũng chua xót biết bao.<br><br><strong>3. "Cảnh khuya"<br>&nbsp;</strong><em>Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,</em><strong><br> </strong><em>Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.<br>&nbsp;</em>Bác say mê thưởng thức vẻ đẹp huyền ảo, thơ mộng của rừng núi dưới ánh trăng soi đẹp như tranh vẽ. Người chưa ngủ vì hai lí do, thứ nhất là vì cảnh đẹp làm cho tâm hồn người nghệ sĩ ấy bâng khuâng, say đắm. Lí do thứ hai: Bác chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà, lo về cuộc kháng chiến của nhân dân ta. Cảnh thiên nhiên dù đẹp đẽ nhưng không làm cho Bác quên đi trách nhiệm lớn lao của một vị lãnh tụ cách mạng đối với dân, với nước. Cả hai câu thơ cho thấy sự gắn bó giữa con người thi sĩ đa cảm và con người chiến sĩ kiên cường trong Bác. Cũng giúp em thấy được tâm hồn tinh tế và nhạy cảm của Bác khi ngắm nhìn cảnh rừng núi Việt Bắc.<br><br><strong>4. "Rằm tháng giêng"</strong></div><div>&nbsp;<em>Yên ba thâm xứ đàm quân sự<br>&nbsp;Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.<br>&nbsp;</em>Trong bức tranh thiên nhiên đầy thơ mộng ở Viết Bắc vào đêm trăng, người chiến sĩ cách mạng vẫn không quên đi một nhiệm vụ quan trọng. Những năm tháng chiến tranh, mọi công việc hoạt động cách mạng đều phải diễn ra một cách âm thầm và kín đáo. Chính vì vậy, những người chiến sĩ cách mạng ấy đã lựa chọn thời điểm trong đêm khuya để bàn bạc việc quân việc nước. Vì quá say sưa bàn luận mà họ dường như quên mất đi thời gian, để đến khi công việc đã xong xuôi mới nhận ra đêm đã khuya. Và ánh trăng lúc này cũng là sáng nhất. Hình ảnh “con thuyền” ẩn dụ cho sự thắng lợi của cách mạng. Con thuyền chứa đầy ánh trăng giống như thắng lợi của cách mạng không còn xa nữa. Đó chính là niềm tin của Bác Hồ vào sự nghiệp đấu tranh của dân tộc. Như vậy, em thấy được một tâm hồn thi sĩ đầy tinh tế nhạy cảm của Bác Hồ song song với một người chiến sĩ kiên cường trong Bác.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://www.tindachieu.com/news/wp-content/uploads/2015/09/song-trang-2.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 12:20:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905940084</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Linh </title>
         <author>k23linh012276054</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905955453</link>
         <description><![CDATA[<div>Em vô cùng ấn tượng và xúc động sau khi đọc hai câu đầu của bài thơ <em>“Hồi hương ngẫu thư”</em>:<br><br></div><div><strong>Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi,<br>Hương âm vô cải, mấn mao tồi.<br></strong><br></div><div>Ít ai biết, Hạ Tri Chương sinh ra tại Việt Hưng, Việt Châu, nay thuộc Tiêu Sơn, tỉnh Chiết Giang. Ông dành gần hết cuộc đời mình sinh sống, học tập và làm quan tại kinh đô Trường An. Khi ông khăn gói về quê cũng tròn tám mươi sáu tuổi và chỉ sau một năm ông đã qua đời chính tại nơi chôn rau cắt rốn. Cuộc sống xô bồ nơi đất khách quê người cứ mãi trôi với nhiều đổi thay, mái tóc của ông cũng đã bạc trắng, như dấu vết thời gian còn sót lại. Nhưng có một thứ dường như đã bị dòng thời gian quên lãng, đó là giọng quê của người con xa xứ. Tiếng nói quê hương là điều tinh túy nhất, là niềm tự hào của người dân ở vùng đất ấy. Nó in sâu trong ký ức của mỗi người, nhắc họ luôn một lòng một dạ hướng về nguồn cội. Điều đó đã nói lên rằng dù có đi đâu về đâu chăng nữa thì những điều tươi đẹp nhất của quê hương ông vẫn luôn trân trọng khắc ghi trong lòng, như cách ông lưu giữ lại chất giọng quê trong hơn nửa thế kỷ xa nhà. Có lẽ bóng dáng một thời vàng son đã tàn phai theo năm tháng, nhưng tình yêu quê hương của ông mãi như ngọn lửa đỏ vĩnh hằng, sưởi ấm và cháy sáng rực rỡ nơi trái tim người con trung hiếu.&nbsp;<br>Vì lẽ đó, em càng thêm kính yêu và ngưỡng mộ trước tấm lòng son sắt, thủy chung mà nhà thơ họ Hạ đã dành cho quê hương trong suốt cả cuộc đời mình.&nbsp;<br>&lt;333<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1320305308/02b8d858e72b7266d32814cddfb66d65/unnamed.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 12:29:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905955453</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TRẦN QUANGLINH </title>
         <author>quanglinht198</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905966727</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong những bài thơ Bác Hồ làm ở chiến khu VIệt Bắc thời kì kháng chiến chống Pháp, “Cảnh khuya” là bài thơ gây cho em sự xúc động và ngượng mộ.</div><div>Càng đọc bài thơ “Cảnh khuya”, em càng thấy Bác là người yêu thiên nhiên, có tâm hồn nghệ sĩ và Bác cũng là người chiến sĩ cách mạng luôn lo lắng cho vận mệnh đất nước.</div><div>"Tiếng suối trong như tiếng hát xa</div><div>Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa."</div><div>Cảnh thiên nhiên bỗng trở nên gần gũi, thân thiết với con người hơn nhờ biện pháp so sánh tài tình và độc đáo: tiếng suối trong như tiếng hát xa. Ta nghe như thấy âm thanh trong trẻo, du dương của tiếng suối. Và phải chăng suối cũng như một con người nên tiếng suối mới trong trẻo như tiếng hát?</div><div>Tiếng suối làm nổi bật cảnh tĩnh lặng, sâu lắng trong đêm khuya, ánh trăng làm cho cảnh vật thơ mộng:</div><div>“Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”.</div><div>Trăng chiếu lên vòm cổ thụ, nhưng như lồng vào đó ánh sáng mát dịu của mình. Trăng rọi qua kẽ lá in xuống mặt đất tạo thành muôn vàn đốm sáng lung linh như hoa. Hoa sáng của ánh trăng lồng vào hoa trên mặt đất đang mở cánh uống sươn đêm. Cảnh vừa thực nhưng lại vừa ảo, mà nghiêng về ảo. Trăng sáng, cây cổ thụ, bóng hoa và hoa trên mặt đất tuy ở ba tầng bậc khác nhau mà như gắn bó, đan xen vào nhau, tôn vẻ đẹp của nhau. Sự gắn bó ấy chính là từ “lồng” nối trăng với cổ thụ, nối bóng cổ thụ với hoa.</div><div>“Cảnh khuya như vẻ người chưa ngủ”</div><div>Mới đọc đến câu thơ thứ ba thì ai cũng đoán Bác chưa ngủ, Bác không ngủ được vì cảnh đẹp. Bác chỉ so sánh cảnh như “vẽ”. Như vẽ là thế nào, mỗi người đọc tự tưởng tượng. Nhưng như vẽ có nghĩa là rất đẹp, cũng giống như trong ca dao ví cảnh “như tranh họa đồ”. Tuy thế, câu thơ thứ tư Bác cho biết: “Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”. Hóa ra không phải Bác thức khuya để ngắm cảnh đẹp. Bác thức khuya vì lo nỗi nước nhà.</div><div>Đã bao đêm Bác thao thức. Đêm nay Bác cũng thức khuya để lo việc nước, nhưng chợt gặp cảnh thiên nhiên tươi đẹp, lòng người xúc động mà bật ra những vần thơ của bài “Cảnh khuya” chứ không phải Bác ngắm cảnh để làm thơ. Bác bận trăm công ngàn việc, lo lắng vì vận mệnh đất nước, nhưng trong khoảnh khắc, Người vẫn cảm nhận được sự tươi đẹp, thơ mộng của thiên nhiên. Người nghệ sĩ và người chiến sĩ trong Bác luôn luôn gắn bó. Điều này khiến cho em hay bất cứ ai đọc thơ đều yêu kính, khâm phục tâm hồn của Bác, tấm lòng của Bác.</div><div>Đọc bài thơ “Cảnh khuya”, em vừa say mê, thích thúc với cảnh, vừa kính phục phẩm chất và tâm hồn của Bác. Bài thơ chỉ cho chúng ta biết một đêm thức khuya, không ngủ của Người. Nhưng Bác còn bao nhiêu đêm thao thức, Bác còn bao nhiêu đêm không ngủ vì “thương đoàn dân công”, vì “lo nỗi nước nhà”?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 12:36:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905966727</guid>
      </item>
      <item>
         <title>DUCK.COM (phan đức)</title>
         <author>k23duc012701753</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905977345</link>
         <description><![CDATA[<div>ngẫu nhân viết ... về quê: em thích nhất câu "hương âm vô cải, mấn mao tồi" vì nó cho ta thấy tác giả dù có đi đến đâu thì vẫn sẽ giữ được bản sắc riêng của quê mình.<br>cảnh khuya: em thích nhất câu "trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa" vì nó đã cho em thấy 1 khung cảnh lung linh và huyền ảo rất sống động. mọi thứ như hòa quyện với nhau<br>rằm tháng giêng: em thích nhất câu " yên ba thâm xứ, đàm quân sự" vì nó cho em thấy dù xuân đã sang nhưng bác vẫn lo cho nước nhà với quyết tâm đánh đuổi giặc. nó đã cho em thấy sự yêu nước của bác.<br>cảm nghĩ đêm thanh tĩnh: em thích nhất 2 câu cuối vì chúng cho thấy tác giả dù ở nơi đất khách quê người nhưng vẫn luôn nhớ quê cũ. qua đó, ta thấy dc lòng yêu nước của ông</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 12:42:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905977345</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trịnh Gia Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905979859</link>
         <description><![CDATA[<div>Sàng tiền minh nguyệt quang<br>Nghi thị địa thượng sương<br>(Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh)<br>Màu sắc đầu tiên là màu trăng sáng, trải khắp nơi đầu giường. Đêm khuya thanh tĩnh, tứ phía vắng lặng làm ta nghe rõ những bước trăng nhẹ nhàng len lỏi phủ khắp không gian. Ánh trăng ấy như dòng suối tiên trong sạch, êm ái từ trời mà chảy xuống cho nhân gian để thi nhân có cái mà bầu bạn, sẻ chia nỗi niềm. Đêm khuya thanh tĩnh, không tiếng gió thổi, không côn trùng kêu, lại càng không có lấy tiếng người nói... chỉ có độc ánh trăng mờ ảo. Mờ ảo mà lấp lánh như sương. "Làn sương" đó cho ta thấy tâm trạng ngỡ ngàng, bỡ ngỡ của thi nhân trước vẻ đẹp thanh thuần, tinh khiết của thiên nhiên.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://images.unsplash.com/photo-1579021289055-fc2679991a35?crop=entropy&amp;cs=srgb&amp;fm=jpg&amp;ixid=Mnw3ODI2fDB8MXxzZWFyY2h8OTl8fG1vb24lMjBsaWdodHxlbnwwfHx8fDE2Mzc1ODQ5NDQ&amp;ixlib=rb-1.2.1&amp;q=85" />
         <pubDate>2021-11-22 12:43:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905979859</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyệt Anh</title>
         <author>nguyetnta2512</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905997894</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>Cảnh khuya :<br></mark><br>"<strong>Tiếng suối trong như tiếng hát xa&nbsp;</strong></div><div><strong>Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"&nbsp;<br></strong><br></div><div>Trong đêm khuya nơi núi rừng hẻo lánh, hoang sơ, tất cả mọi vật đều chìm trong tĩnh lặng,tuy chỉ có tiếng suối chảy róc rách là nổi bật hơn cả. Dưới sự cảm nhận tinh tế của Bác , Người vẫn có thể làm vạn vật trở nên có hồn . Hình ảnh so sánh “tiếng suối” với “tiếng hát xa” đã làm cho cảnh vật thiên nhiên trở nên gần gũi , thân thiết hơn với độc giả . Bác lấy con người làm chuẩn mực của cái đẹp , làm cho âm thanh thiên nhiên trở nên ấm áp , tràn đầy sức sống . Cùng với nghệ thuật lấy động tả tĩnh , sự tĩnh lặng của đêm khuya lại càng được bộc lộ rõ hơn và làm vấn vương lòng người . Trăng đã trở thành người bạn tri kỉ của các thi nhân và trong đó có Bác Hồ . Thiên nhiên trong thơ Bác luôn nồng ấm tình người , tạo cho người đọc cảm nhận rõ được sự gần gũi , tình yêu lớn lao của Bác dành cho non sông đất nước .&nbsp;<br><br></div><div>Hình ảnh ánh trăng len lỏi qua từng vách đá , leo lên trên những ngọn cây cổ thụ, phản chiếu tất cả những sự tinh túy nhất của thiên nhiên vào mặt nước tạo nên một khung cảnh bình yên nhưng cũng thật hòa hợp . Tác giả đã sử dụng điệp từ “lồng” cùng với hình thức tiểu đối để nối kết sự vật , xóa mờ khoảng cách giữa các khoảng không gian , tạo ra bức tranh rừng khuya có nhiều tầng lớp , đường nét cân đối . Tâm hồn của Bác thật quá đỗi nên thơ, một hình ảnh mà chúng ta nghĩ rằng nó vô cùng quen thuộc, nhưng dưới ngòi bút của thi sĩ, nó được nâng lên một tầm mới, là vẻ đẹp nghệ thuật. Trăng như dòng sữa mẹ đã mang đến cho vạn vật sức sống mãnh liệt . Trăng trở nên trữ tình và lãng mạn đặc biệt là trong thơ của Bác . Chỉ qua hai câu thơ nhưng Bác Hồ đã vẽ nên một bức tranh thơ mộng hữu tình giữa núi rừng hoang vu của Việt Bắc, điều này vừa cho thấy vẻ đẹp tâm hồn, tinh thần lạc quan yêu đời của Bác, vừa thể hiện được sự tinh tế, những rung cảm tuyệt vời không phải ai cũng có. Sự kết hợp hài hòa giữa con mắt tinh tế và những từ ngữ đơn giản , giàu tính gợi hình gợi cảm , độc giả có thể dễ dàng cảm nhận được cảnh thiên nhiên nơi núi rừng Tây Bắc tuyệt đẹp cỡ nào.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 12:53:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1905997894</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Kim Anh🍊🐱</title>
         <author>k23anh012214753</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906023338</link>
         <description><![CDATA[<div>Đầu giường ánh trăng rọi,<br>Ngỡ mặt đất phủ sương.<br><strong>(Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh)</strong><br>Ánh trăng rọi sáng vào tận đầu giường như tìm đến với bạn tri âm, tri kỉ.</div><div>Hai câu thơ này làm hiện lên vầng trăng tròn đầy, đẹp đẽ, trắng sáng trên bầu trời đêm. Đó cũng là thứ mà tác giả đã dành tâm tư để ngắm và miêu tả lại. Nhà thơ đang có trạng thái mơ màng nên cảm thấy ánh trăng trắng đục như sương đang phủ tràn mặt đất. Có thể vì trăng đẹp, vì nhớ quê nên mới cảm nhận của tác giả mới xúc động như thế.🍊🐱</div><div>--------------------------------------------<br><em>Trẻ con nhìn lạ không chào</em></div><div><em>Hỏi rằng: Khách ở chốn nào lại chơi?<br></em><strong><em>(</em></strong><strong>Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê)<br></strong>Sau năm mươi năm xa quê đằng đẵng, nay trở về làng cũ, nhà thơ chỉ thấy lũ trẻ con đang tung tăng nô đùa, chạy nhảy, không chào hỏi và coi ông như người lạ. Điều đó chứng tỏ lớp người cùng tuổi với ông chắc chẳng còn mấy. Điều trớ trêu là sau bao nhiêu năm xa cách, nay trở về nơi chôn nhau cắt rốn mà nhà thơ lại "bị" xem như khách lạ! Tình huống ấy đã tạo nên cảm xúc bi hài thấp thoáng sau lời kể cố giữ vẻ khách quan, trầm tĩnh của nhà thơ.🍊🐱<br>--------------------------------------------<br>Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ</div><div>Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà<br><strong>(Cảnh khuyu)<br></strong>&nbsp;Không phải một lời biện minh, nhưng hai câu thơ này Bác như đang tự trả lời cho câu hỏi: “Vì sao người chưa ngủ”. Giữa đêm khuya thanh vắng, chỉ còn văng vẳng tiếng suối, có ánh trăng sáng soi, có bóng cây, có “hoa”, nhưng chỉ khi “người chưa ngủ” mới có thể cảm nhận được vẻ đẹp đầy huyền bí ở nơi rừng núi như thế này được. Bác bộc bạch: “Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà” Bác lo cho nước, cho dân, cho đồng bào. Quả là một vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân.🍊🐱<br>--------------------------------------------<br>Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ</div><div>Chưa ngủ vì nỗi lo nước nhà<br><strong>(Rằm tháng riêng)<br></strong>Cũng như bài trên, câu thơ này cũng biểu thị sự lo lắng của Bác cho nước nhà. Nếu như hình ảnh trăng khi ấy đẹp và tròn đầy, như thao thức cùng Người vì nỗi lo cho đất nước thì giờ đây khi chiến thắng trăng vẫn ở đó, hân hoan, chia vui cùng người. Không những vậy, trăng trong ngày rằm thì chắc chắn sẽ tròn hơn những ngày bình thường, và đẹp hơn trong mắt một người đang vui, đang hạnh phúc.🍊🐱</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 13:07:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906023338</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thùy Chi - Hồi Hương Ngẫu Thư</title>
         <author>k23chi012631797</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906056374</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>2 câu con chọn:<br>Nhi đồng tương kiến, bất phương thức<br>Tiêu vấn: Khách tòng hà xứ lai?</mark><br><strong>Bài làm: </strong><br>Nhà thơ Hạ Tri Chương đã đỗ tiến sĩ và làm quan trên năm mươi năm ở kinh đô Trường An, đến cuối đời ông mới trở về thăm quê, để rồi lại gặp phải tình huống vô cùng trớ trêu, "Nhi đồng tương kiến, bất thương thức/Tiêu Vấn: Khách tòng hà xứ lai?" Qua hai câu thơ cuối trong bài "Hồi hương ngẫu thư" rất nổi tiếng của ông, người đọc như cảm nhận được một nỗi xót xa tận cùng trong đáy lòng nhà thơ, mà cũng đâu đó một sự hóm hỉnh, đâu đó một chất giọng hài hước, tự hào.&nbsp; Đọc 2 câu thơ, thoạt tiên, người ta ngỡ như đó chỉ là một câu nói đùa, một câu nói hồn nhiên, nhưng khi đọc thật kĩ, nghĩ thật sâu, người đọc mới ngỡ ngàng, giật mình nhận ra rằng, dù chỉ là một câu nói ngây thơ, nhưng cũng đã khiến một thi nhân phải cồn cào, đau đáu trong lòng. Đau xót quá! Chỉ cần tưởng tượng đến điều đó thôi, tôi cũng đau đớn đến thắt tim! Nhà thơ như đang đứng giữa một nghịch lí: nỗi nhớ quê hương ông dành cho nơi chôn rau cắt rốn cứ cồn cào, mãnh liệt, đã thôi thúc ông trở về quê, trở về những tháng ngày xưa cũ, ấy vậy mà, khi bước chân vào chính mảnh đất quê hương yêu dấu đã cùng ông lớn lên, cùng ông trải qua biết bao kỉ niệm, ông bỗng hóa khách lạ, ông bỗng hóa một người phương xa nào, ông bỗng hóa thành nỗi ngậm ngùi, đau đáu khi nghe thấy câu hỏi vô tư của những đứa trẻ, "Khách tòng hà xứ lai?". Có lẽ bởi khoảng cách không gian và thời gian quá lớn, đã ghì chặt lên trái tim ông một sự hụt hẫng đến vô cùng. Ta không thể trách sự hồn nhiên, vô tư của đứa trẻ, cũng không thể coi đó là sự vô tình của người quê, hởi Hạ Tri Chương đã rời xa quê hương, rời xa gia đình quá nửa đời người. Năm mươi năm, cái khoảng thời gian dài đằng đẵng với bao biến cố thăng trầm đổi thay, vậy mà nhà thơ chỉ gói gọn hành tinh đó bằng vỏn vẹn vài câu chữ cũng đã đủ để lột tả hết những tâm tình, những cảm xúc, tình cảm nồng thắm trong lòng tác giả, hay tình cảm của ông dành cho đồng lúa vàng ươm tỏa mùi ngất ngây, những chiều hoàng hôn như đỏ khóe mắt, những đợt sóng biển êm đềm vỗ nhẹ vào tai, ông đã dồn nén chúng vào bài thơ, dồn nén nỗi nhớ quê hương sâu thẳm vào từng câu chữ. Và cũng trong vài câu chữ đó, không chữ nào là thoáng về nỗi nhớ dạt dào của ông dành cho quê hương, thế mà tình cảm của ông cứ hiện dần, hiện dần một cách lặng lẽ mà sâu đậm, bởi cốc tình cảm đó, giản dị lắm, chân thành lắm, tha thiết lắm, nó cứ vùng vẫy trong lòng tác giả, để rồi ông đem nó, tạo một sợi dây liên kết với người đọc, vẽ nên nỗi nhớ quê hương sâu sắc mà nhẹ nhàng. Mang tiêu đề "Hồi hương ngẫu thư" nhưng bài thơ dường như chẳng phải là một ứng tác mang tính ngẫu hứng mà tình cảm dành cho quê hương lúc nào cũng thường trực, chỉ chờ dịp mà bùng lên thật mãnh liệt. Người đọc sau khi ngấm từng câu chữ của câu thơ, ai nấy đều khắc khoải nhớ về quê hương, rồi chỉ mong được về thăm lại nơi ấy, để nguôi nỗi nhớ, nguôi đi tình cảm bùng cháy sâu trong trái tim. Chỉ qua hai câu thơ, người đọc đã thấu hiểu được tác giả, thấu hiểu được sự xốn xang, bồi hồi, đau đớn, hụt hẫng đến tình yêu mãnh liệt, to lớn ông dành trọn cho quê hương của mình. Còn gì đáng trân trọng, đáng gìn giữ hơn những kỉ niệm ấu thơ, những chiều mùa hạ mưa rả rích, hay khi nằm dài trên bãi cỏ xanh, một tay gối đầu, còn tay kia thì thả diều, thả những cánh diều lên bầu trời cao rộng, để sau này, nỗi niềm đó, ta cất về một nơi xa xăm. Ta nói mạch cảm xúc của Hạ Tri Chương như dòng sữa ngọt ngào, như dòng sữa chảy trên vách đá, nhưng chợt bị ngăn lại bởi viên đá to, viên đá đã cứa một vết sâu trong trái tim người tác giả, nhưng dòng sữa vẫn trong vắt, vẫn tươi đẹp, vẫn tuyệt diệu, cũng như khi ông hóa thành người xa lạ khi về thăm quê, mặc dù đau, mặc dù buồn, nhưng nơi đây, vẫn chính nơi ông sinh ra và lớn lên, vẫn những cảm xúc nguyên vẹn, tươi đẹp như ngày đầu tiên, dẫu sự vật có đổi thay, dẫu con người có thay đổi, ông vẫn giữ một lòng thủy chung son sắt với nơi chôn rau cắt rốn của mình.&nbsp; Đọc tác phẩm, người đọc càng thêm yêu mến tài năng và trân trọng tình yêu của một nhà thơ nặng lòng với mảnh đất quê. Câu thơ như một lời nhắc nhở, nhắc ta phải biết trân trọng, nâng niu khoảng thời gian khi còn ở quê hương, để một ngày nào đó, khi nhớ về, ta vẫn mãi tự hào, vẫn mãi chan chứa một nỗi niềm yêu quê hương tha thiết, tự hào vô bờ bến.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1238165647/1119644698a92d579a6eba1df694d4f0/image.png" />
         <pubDate>2021-11-22 13:21:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906056374</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhật Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906087943</link>
         <description><![CDATA[<div>Cảnh khuya: 2 câu thơ mà em thích nhất đó chính là<br>Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ<br>Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1464775106/19c85a7863b5c61795d8af3f663a65c6/h_o_h_n.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 13:33:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906087943</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Tuấn Dũng 🥖</title>
         <author>dungphong602501</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906112530</link>
         <description><![CDATA[<div>— "Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh" —<strong><br></strong><sub><sup>(Tĩnh Dạ Tứ)</sup></sub><sup> </sup><br><br></div><blockquote><em>"Cử đầu vọng minh nguyệt<br>Đê đầu tư cố hương"</em></blockquote><div><sub><sup>(Ngẩng đầu nhìn trăng sáng - Cúi đầu nhớ cố hương)<br><br></sup></sub>Đến hai câu thơ này, thì tác giả có nỗi niềm nhớ quê hương tha thiết, cử chỉ hành động và tâm trạng, tư thế gây ra nỗi trằn trọc, trăn trở, bối rối. Cảnh vật "trăng" và "cố hương" cùng với tình cảm ngắm trăng mà nhớ quê hương tha thiết đan xen như không thể tách rời.<br><br>Dù đêm đó, trăng rất sáng, sáng mà người ngỡ là sương trên mặt đất, cảnh trăng đẹp ngút ngàn, ấy vậy mà tác giả vẫn không thể nào vui với trăng được. Ngẩng đầu hay cúi đầu cũng chẳng bao giờ có thể làm cho tác giả cảm thấy thoải mái, vì cái tình cảm nhớ quê hương da diết ấy vẫn mãi trong lòng.<br><br>"Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê"<br><sub><sup>(Hồi hương ngẫu thư)<br></sup></sub><br></div><blockquote>"Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,<br>Tiếu vấn: Khách tòng hà xứ lai?"</blockquote><div><sub><sup>(Trẻ con nhìn lại không chào<br>Hỏi rằng: Khách từ chốn nào lại chơi?)</sup></sub><br><br>Đứa trẻ ngây thơ đã hỏi Hạ Trương Chi: "Khác tòng hà xứ lai?". Đã bao năm không về quê, thời gian trôi như nước suối chảy, mà giờ trở về quê nhà, thì thấy những đứa trẻ ngây thơ chào đón với một câu hỏi dù ngây ngơ, nhưng lại chân thật. Được gọi là "khách", thì cũng như là một nhát dao đâm vào tim vậy: xót xa, đau thương khi rời quê hương thân yêu, khi đã quay về thì mình chẳng khác gì người lạ trên chính nơi chôn rau cắt rốn của mình cả.<br>Dù hóm hỉnh, dù nực cười, nhưng nó cũng đau xót và là một vết thương sâu trong lòng.<br><br>————— "Cảnh khuya" —————<br><br></div><blockquote>"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,<br>Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà."</blockquote><div><br>Vẻ đẹp huyền ảo, thơ mộng, lung linh của rừng núi bát ngàn, của con sông soi bóng trăng sáng, trăng cao đẹp như tranh vẽ. Dù thế, dù đã nửa đêm, nhưng Bác vẫn còn thức.<br>Cảnh đẹp đêm đó quá đẹp, gây ra nỗi niềm bâng khuâng, đầy yêu thương cảnh trăng khuya, dâng lên tâm hồn người nghệ sĩ. Nhưng cũng đồng thời, Người chưa ngủ vì Người đang lo nỗi nước nhà, đang nắm trong tay vận mệnh của đất nước, đang có trong lòng bao lắng lo về cuộc kháng chiến cứu nước của nhân dân ta. Dù đẹp, dù ngút ngàn, nhưng Bác vẫn chưa quên đi trách nhiệm vĩ đại của mình, với vai trò là một chủ tịch nước, vai trò là một vị lãnh tụ. Người có một vẻ đẹp tỉ mỉ!<br><br>——— "Rằm Tháng Giêng" ———<br><br>Hĩc mình đánh máy mỏi tay quá nên cho mình xin thôi tại đây ạ 🙏🙏🙏</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1289233304/e46ba756c3c11433631314a38d20d65f/phat_bieu_cam_nghi_ve_bai_tho_canh_khuya1.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 13:43:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906112530</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Tuấn Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906132693</link>
         <description><![CDATA[<div>Cảnh khuya: Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chưa ngủ vì lo nỗi nc nhà&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 13:50:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906132693</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>k23long012631123</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906150127</link>
         <description><![CDATA[<div>2 câu thơ em thích nhất trong bài cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh:<br>Sàng tiên minh nguyệt quang,<br>Nghi thị địa thượng sương<br>2 câu thơ em thích nhất trong bài&nbsp;</div><h1>ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê:</h1><div>Nhi đồng tương kiến,bất thương thức<br>Tiếu vấn:khách tòng hà xứ lai<br>2 câu thơ em thích nhất trong bài cảnh khuya:<br>Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,<br>Chưa ngủ vì nỗi lo nước nhà<br>Câu thơ em thích nhất trong bài rằm tháng Giêng:<br>Yên ba thâm xứ đàm quân sự,</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 13:57:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906150127</guid>
      </item>
      <item>
         <title>21. Lê Nguyễn Thục Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906168156</link>
         <description><![CDATA[<div>Lý Bạch là một nhà thơ nổi tiếng thời Đường, một trong những bài thơ nổi tiếng của ông là Tĩnh dạ tứ( Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh)<br><em><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sàng tiền minh nguyệt quang,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nghi thị địa thượng sương.<br><br></em>Khi đọc hai câu thơ này cảm giác đầu tiên đến với ta là sự yên tĩnh, vắng lặng hơn nữa thời gian lúc này đã khuya lắm rồi tất cả vạn vật như đang chìm sâu vào giấc ngủ thì chỉ còn ánh trăng ở lại. Ánh trăng tràn vào nhà lan tỏa vạn vật soi rọi khắp nơi,ánh trăng bàng bạc ấy khiến cho ông cứ ngỡ là sương đêm đang la đà trên mặt đất. Hình ảnh ấy gợi cho người đọc một cảm giác cô đơn trống vắng phải chăng trong lòng tác giả đang chất chứa nhiều tâm sự nên ánh trăng đẹp như vậy mà ông cứ ngỡ là màn sương.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 14:04:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906168156</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Anh (&lt;3)</title>
         <author>k23anh012560863</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906208621</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhà thơ Hạ Chi Trương đã có hai câu thơ làm rung động lòng người trong bài thơ "Hồi hương ngẫu thư" :&nbsp;<br>"Nhi đồng tương kiến, bất phương thức<br>Khách tòng hà xứ lai?"<br>________________________________________________________________<br>Người ta từng nói, "quê hương" là máu mủ, là nơi chôn rau cắt rốn, là chỗ dựa tinh thần, là liều thuốc tốt nhất cho cuộc sống quá đỗi bon chen, mệt nhọc này. Đối với mỗi con người, quê hương lại có một ý nghĩa khác nhau, nhưng chỉ qua hai câu thơ cuối trong bài "Hồi hương ngẫu thư", người đọc đã có thể cảm nhận được tình yêu quê nhà, sự ngóng chông, chờ đợi và háo hức khi được về thăm cái nơi thân thuộc mà mình đã xa cả chục năm của tác giả Hạ Chi Trương. Hai câu thơ ấy là giọng nói đầy sự hồn nhiên, sự ngây thơ, cái hóm hỉnh, mang đậm hình ảnh một đứa trẻ non nớt. Nó chứa đựng sự trong sáng, hài hước là vậy, nhưng đâu ai biết, phảng phất bên trong lại là một nỗi đau xót xa trong tận cùng con tim của thi văn. Nhà văn Đoàn Minh Phượng đã từ nói:&nbsp; Khi người ta bỏ đi cái rễ của mình thì cũng không thật sự bám rễ vào đâu được...Ít có nỗi cô đơn nào lớn hơn nỗi cô đơn khi người ta tự cắt rời mình khỏi những năm tháng đầu tiên làm người của mình, cắt rời mình khỏi cội nguồn. Quê hương-hai tiếng thật gần gũi nhưng vô cùng thiêng liêng mà ai ai cũng mặc định rằng, đó là nơi chốn đón chờ con người ta chở về. Vậy, liệu chúng ta có thể an yên, hạnh phúc không nếu một mai đây sự cồn cào, mãnh liệt dành cho nơi cội nguồn, nơi mà mình được thuộc về ấy lại bị cắt bỏ bởi thứ khiến người ta kinh sợ được gọi là "thời gian"?&nbsp; Hạ Chi Trương cũng là một người có lòng yêu quê hương dồi dào, ông cũng biết đau, biết xót khi lũ trẻ ngay tại chính nơi quê cha đất tổ, nơi đã cùng ông khôn lớn, nơi cô đọng biết bao nhiêu kỉ niệm thời ấu thơ lại không nhận ra mình. Cái sự vô tư của những chú bé ấy bỗng biến ông thành khách lạ, bỗng hóa ông thành một người phương xa nào, để ông đau khổ trong nỗi ngậm ngùi, nỗi xót xa vì từng câu, từng chữ đứa trẻ ấy hồn nhiên thốt lên: "Khách tòng hà xứ lai?". Chúng ta vốn dĩ chẳng thể trách móc đứa trẻ, mà phải trách móc thời gian, vì có lẽ bởi chúng quá đỗi lớn nên trong thâm tâm những đứa trẻ đã phần nào quên đi mất sự hiện diện của người con yêu thiết tha mảnh đất nơi đây. Năm thập kỉ là một khoảng thời gian đủ để bao biến cố, bao thăng trầm xảy đến, cũng là khoảng thời gian nuôi dưỡng tâm hồn, sự nhận thức của một con người. Vậy nên, sự hụt hẫng khi bị nhận nhầm là khách cũng đã có thể là sự thật đắng lòng...Em rất ngưỡng mộ tác giả. Yêu quý, thần tượng ông bởi những câu từ được gói gọn trong vỏn vẹn hai câu thơ đã lột tả được hết những cảm xúc, tình cảm nồng thắm, dòng suy tư và đặc biệt là cái sự gắn bó sâu đậm trong lòng tác giả đối với nơi đất mẹ. Chỉ trong vài từ ngữ tưởng chừng là rất ngắn ấy, người cầm bút cũng đã gợi cho độc nỗi nhớ quê hương dạt dào, sự liên tưởng, tưởng tượng về tình yêu thắm nồng, tha thiết mà lại chân thành vô cùng trong lòng mỗi người. Đôi lúc, chỉ đôi câu thơ đó thôi mà nhiều người người đọc, người nghe phải suy ngẫm lại về bản thân mình và tự hỏi rằng "Đã bao lâu, bao lâu rồi mình chưa về quê?" Nhà thơ dẫn dắt ta qua từng khung bậc cảm xúc-từ vui vẻ khi mới đọc những chữ đầu, người đọc đột nhiên như bị một mũi tên xuyên qua ngực, bẻ gãy cái sự hài hước trong câu thơ và khiến người ta phải suy ngẫm, trầm lắng với những dòng suy tư về quê hương của mình cùng với đôi mắt cay xè, rưng rưng những giọt nước mắt.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1238163010/99f494908f737391c602b94b263596f0/gioi_thieu_ve_ha_tri_chuong___tac_gia_bai_tho_hoi_huong_ngau_thu.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 14:20:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906208621</guid>
      </item>
      <item>
         <title>03. Lê Đào Quỳnh ANh</title>
         <author>k23anh012495753</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906238721</link>
         <description><![CDATA[<div>1. Hai câu em thích nhất trong bài "Cảnh khuya" là:<br>"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ<br>Chưa ngủ vì lo chuyện nước nhà"<br>=&gt;Hai câu thơ trên thể hiện tình yêu nước của tác giả, vì lo chuyện đại sự đến không ngủ được.<br>2. Hai câu em thích nhất trong bài "Ngẫu nhiên viết buổi mới về quê" là:<br>"Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,<br>Tiểu vấn: Khách tông hà xứ lai?"<br>=&gt; Hai câu thơ trên thể hiện sự dí dỏm, ngộ nghĩnh, ngây thơ của đứa trẻ. Và sự nực cười của tác gải dành cho chính bản thân vì đã sinh ra và lớn lên ở nơi đây nhưng khi trở về lại là khách lạ.<br>3. Hai câu em thích nhất trong bài "Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh" là:<br>"Cử đầu vọng minh nguyệt,<br>Đê đầu tư cô hương."<br>=&gt;Hai câu thơ trên thể hiện sự nhớ nhà, nhớ quê hương dưới ánh trăng chiếu rọi giữa đêm khuya thanh vắng.<br>4.Hai câu em thích nhất trong bài "Rằm tháng giêng" là:<br>"Xuân giang xuân thủy tiếp giáp với xuân thiên;<br>Yêu ba thâm xứ đàm quân sự,"<br>=&gt; Hai câu thơ trrn thể hiện cảnh đêm xuân đẹp vô cùng, một màu đen nháy như nối liên sông, nước và trời. Trong không giân đêm tối mịt mù và đen nháy ấy, là những người chiến sĩ những người lãnh đạo đanh bàn chuyện quân, việc nước.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1238173223/bb1ee3c64af73b88692381554a86bf71/6d7162be99449f288319a481427b669e.gif" />
         <pubDate>2021-11-22 14:31:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906238721</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Diệp</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906266046</link>
         <description><![CDATA[<div>Hai câu thơ em thích nhất trong bài thơ "Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới vê quê":<br>&nbsp; &nbsp; "Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi,<br>&nbsp; &nbsp; Hương âm vô cải, mấn mao tồi."<br><br>- Trong câu mở đầu bài thơ, tác giả đã nói về một nghịch cảnh: Lúc rời khỏi quê hương vẫn còn trẻ, nhưng khi trở về thì đã có tuổi, đã già rồi. Qua đó người đọc thấy được khoảng thời gian xa quê của ông là rất dài. Đồng thời thể hiện sự day dứt, nuối tiếc khi đến gần đến cuối cuộc đời, khi mái tóc ông đã bạc trắng mới có thể trở về quê.</div><div><br></div><div>- Câu thơ thứ hai, tác gải đã miêu tả lại chính mình: “Giọng quê không thay đổi” nhưng “mái tóc đã điểm bạc”. Suốt nhiều năm bôn ba khắp mọi nơi, tuổi tác có thể làm thay đổi vẻ bên ngoài nhưng giọng nói, tấm lòng, những thứ gì gốc gác từ quê hương của tác giả vẫn luôn không thể thay đổi. Đó chính là tình cảm thủy chung, tha thiết và sâu đậm vẫn mãi luôn dạt dào nơi tâm hồn, trái tim người con xa quê.<br><br></div><div>=&gt; Hai câu thơ đầu đã khái quát được quãng thời gian đằng đẵng xa quê của nhà thơ. Đồng thời bộc lộ nỗi niềm xót xa, nhớ mong của ông dành cho chính quê hương của mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1319942927/2441f4b1b33d9a7441045ce83d6edc52/ngau_nhien_viet_nhan_buoi_moi_ve_que.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 14:41:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906266046</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đặng Khánh Chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906322558</link>
         <description><![CDATA[<div>2 câu con thích nhất trong bài thơ " Cảnh khuya" là:<br>" Tiếng suối trong như tiếng hát xa<br>&nbsp; &nbsp;Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"<br>- Trong câu đầu tiên, "Tiếng suối trong như tiếng hát xa", tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ, so sánh, lấy động tả tĩnh hình ảnh tiếng suối với tiếng hát xa, qua đó giúp hình ảnh tiếng suối thêm trong trẻo, gần gũi và ấm áp hơn<br>- Ở câu tiếp theo, tác giả đã sử dụng biện pháp điệp từ " lồng" và tiểu đối giúp cho sự vật có kết nối chặt chẽ hơn, xóa mờ khoảng cách giữa các khoảng không gian, tạo ra bức tranh đêm trăng rừng khuya có lớp lang, tầng bậc cao - thấp, sáng - tối hòa hợp quấn quýt. Qua đó đã gợi lên sự đan xen giữa hai mảng màu sáng - tối, trắng - đen và tạo vẻ đẹp lung linh huyền ảo. Qua đó ta&nbsp;thấy hình ảnh trở nên huyền ảo, lung linh và tràn ngập ánh sáng hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1336197462/0d5d80cab8e1dbefbf034d8808209e42/c_nh_khuya.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 15:03:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1906322558</guid>
      </item>
      <item>
         <title>20.Lê Quang Đức Hải</title>
         <author>leductrongksxd</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1907176870</link>
         <description><![CDATA[<div>-Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh:<br><br>Câu thơ em thích nhất là:<br>Ngẩng đầu nhìn trăng sáng</div><div><br>Câu thơ này vẫn nói đến trăng, nói đến thiên nhiên nhưng từ "ngẩng" dường như không gợi cho ta cảm giác nhẹ nhàng thanh thản của người ngắm trăng mà đó là cái nhìn chất chứa tâm sự. Trong 3 câu thơ đầu, ta thấy tác giả nhắc nhiều đến thiên nhiên, đến trăng. Khung cảnh thiên nhiên ấy dẫu buồn nhưng vẫn gợi cho ta cảm giác đẹp, 1 vẻ đẹp huyền ảo, lung linh.<br><br><br>-Ngẫu nhiên.....về quê:<br><em>(Trẻ con nhìn lạ không chào,</em></div><div><em>Hỏi rằng: Khách ở chốn nào lại chơi?)</em></div><div>Sau năm mươi năm xa quê đằng đẵng, nay trở về làng cũ, nhà thơ chỉ thấy lũ trẻ con đang tung tăng nô đùa, chạy nhảy. Điều đó chứng tỏ lớp người cùng tuổi với ông chắc chẳng còn mấy. Thời bấy giờ, ái sống được đến bảy mươi là đã được liệt vào hạng "cổ lai hi" (xưa nay hiếm - từ dùng của Đỗ Phủ). Giá như vài người vẫn còn sốn thì liệu có ai nhận ra nhà thơ không?! Điều trớ trêu là sau bao nhiêu năm xa cách, nay trở về nơi chôn nhau cắt rốn mà nhà thơ lại "bị" xem như khách lạ! Tình huống ấy đã tạo nên cảm xúc bi hài thấp thoáng sau lời kể cố giữ vẻ khách quan, trầm tĩnh của nhà thơ.<br><br>-Cảnh khuya:<br><em>“Tiếng suối trong như tiếng hát xa<br></em>Đêm khuya nơi núi rừng hoang sơ, Người lắng nghe thấy âm thanh của tiếng suối chảy róc rách. Tiếng suối được so sánh “trong như tiếng hát” - gợi lên một âm thanh thật nhẹ nhàng, trong trẻo giống như tiếng hát vang vọng lại giữa nơi núi rừng vắng vẻ.&nbsp;<br><br>-Rằm thánh giêng<br>"Giữa dòng bàn bạc việc quân,</div><div>Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền"</div><div>Ta thấy được vầng trăng trong thơ của Bác xuất hiện thật đa dạng, từ những khi một mình, thảnh thơi cho đến lúc bận rộn bàn chuyện nước. Người đang cùng những người chiến sĩ khác bàn bạc về việc quân, để tiến đến bảo vệ Tổ Quốc. Đây quả là một hoàn cảnh đặc biệt nhất mà trăng từng được xuất hiện ở thơ của Bác. Ánh trăng đêm khuya soi xuống dòng nước, đập vào mạn thuyền tạo nên một khung cảnh rất lãng mạn. Khung cảnh chính trị lại được đặt trong sự lãng mạn, rất tài tình và độc đáo.</div><div><br><br></div><div><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 00:07:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1907176870</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Châu Anh</title>
         <author>chauanh292009</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1919356757</link>
         <description><![CDATA[<blockquote>Cảnh Khuya&nbsp;</blockquote><div>đọc bài thơ cảnh khuya, em thấy một bức tranh thiên nhiên hiện ra trước mắt. Hai câu thơ đầu của bài cảnh khuya gợi ra hình ảnh của một bức tranh có nhiều tầng, nhiều lớp với đường nét và hình khối đa dạng. Có vòm cây cổ thụ vươn cao, tỏa rộng và trên cao lấp loáng ánh trăng, có bóng trắng in vào khóm hoa, in trên mặt đất thành những hình như bông hoa thêu dệt. Bức tranh chỉ có 2 màu sáng tối là trắng đen, vậy mà lại lung linh, huyền ảo và cuốn hút. Qua đó, thể hiện được là tác giả có trí tưởng tượng rất phong phú và đặc sắc.<br>Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 02:03:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1919356757</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Linh</title>
         <author>linh0901nguyenngoc</author>
         <link>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1919378782</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê<br>Hạ Chi Trương (659-744)-một thi sĩ lớn thời Đường đã sống và làm việc ở Thủ Đô 50 năm và được vua Đường Huyền Tông vị nể bởi tài đức vẹn toàn.Tài giỏi là vậy nhưng ở tuổi 85,Hạ TriTrương đã xin từ quan về quê làm đạo sĩ.Khoảnh khắc&nbsp; đặt chân lên mảnh đất quê hương sau bao năm xa cách,cảm xúc ông dâng trào và sáng tác bài thơ "ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê".Trong bài thơ,Hạ Tri Trương có viết: "Nhi đồng tương kiến,bất tương thức.Tiếu vấn:Khách tòng hà xứ lai".Hai câu thơ nghe dí dỏm nhưng thực chất chưa đựng nỗi lòng của tác giả.Được coi như người xa lạ trên chính mảnh đất quê hương mà mình sinh ra..<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;"Nhi đồng tương kiến,bất tương thức,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tiếu vấn:Khách tòng hà xứ lai"<br>Những người bạn xưa thì chẳng rõ ai còn ai mất nhưng hầu hết chẳng ai còn nhận ra Hạ Tri Trương.Lớp trẻ thì hồn nhiên chào hỏi ông là người từ phương xa nào tới khiến tác giả chạnh lòng.Cảnh vật và mọi thứ vẫn vậy những sao ông thấy cô đơn lạc và tự trách.Chỉ với hai câu thơ,đã có thể cảm nhận được hai thái cực trạng thái đối lập trong lòng tác giả.Nửa vui sướng,hân hoan khi được trở về đất mẹ sau nửa thế kỉ xa cách,nửa buồn tủi vì bị coi như người xa xứ...Việc sử dụng câu hỏi để kết thúc bài thơ như một lời tự vẫn bản thân về việc đã xa quê quá lâu,đồng thời nói lên cảm xúc mãn nguyện khi sau bao năm xa xứ cũng được trở về và ngắm nhìn mảnh đất quê hương .Bằng cảm xúc chân thật và dạt dào,giọng văn truyền cảm cùng những từ ngữ được chọn lọc kĩ càng,Hạ Tri Trương đã hoàn toàn bày tỏ được cảm xúc cá nhân khi ở trong một hoàn cảnh khó xử;đồng thời chinh phục và lay động cảm xúc người đọc bởi câu chuyện của mình</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 02:16:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/linhdinhthuy/BieucamveTPVH/wish/1919378782</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
