<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>VỘI VÀNG by Anh Thư Đỗ</title>
      <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-02-24 07:35:15 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-03-02 12:43:41 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Cảm nhận 13 câu thơ đầu của bài thơ &quot;Vội Vàng&quot;</title>
         <author>2056140121</author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064089510</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-24 07:38:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064089510</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Diệu</title>
         <author>hoangdieu316</author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064112912</link>
         <description><![CDATA[<div>Xuân Diệu là một trong những tác gia lớn của nền văn học Việt Nam hiện đại. Trong suốt những năm tháng cầm bút, ông luôn bền bỉ theo đuổi cái đẹp của tình yêu, của mùa xuân và “gấp gáp” tận hưởng tuổi trẻ của mình. Bài thơ “Vội vàng” chính là khát vọng, lẽ sống đồng thời cũng là điểm nhìn độc đáo, mới lạ của thi sĩ về quan niệm nhân sinh và thời gian. Và 13 câu thơ đầu tiên của thi phẩm này chính là khúc dạo đầu cho lòng yêu đời cháy bỏng của nhà thơ:<br>*trích thơ*<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-24 07:55:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064112912</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Y Bình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064125746</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1533980532/f4ae117bdfa67f392621758af4380442/CamScanner_02_24_2022_15_03.jpg" />
         <pubDate>2022-02-24 08:05:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064125746</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chi</title>
         <author>lamtungchi0503</author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064130541</link>
         <description><![CDATA[<div>Nếu Tản Đà được biết đến là người “đã dạo những bản đàn mở đầu cho một cuộc dạo chơi tân kì đương sắp sửa” thì Xuân Diệu chính là người đã đưa những khúc nhạc ấy đến một vị trí xứng tầm trong lòng độc giả. Trong đó không thể không nhắc đến thi phẩm “Vội vàng”, tập thơ đầu tay và cũng là tập thơ khẳng định vị trí: “Nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” của Xuân Diệu. Đây cũng là bài thơ thể hiện rõ phong cách sáng tác thơ của ông, khi tác phẩm thể hiện trọn vẹn tình yêu cuộc sống mãnh liệt, niềm khát khao giao cảm, nỗi lo âu khi thời gian trôi mau và quan niệm sống mới mẻ tích cực của nhà thơ.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-24 08:08:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064130541</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Quỳnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064279011</link>
         <description><![CDATA[<div>Dưới giông tố của thời đại, văn học Việt Nam ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, biểu hiện rõ nhất là việc xuất hiện nhiều trường phái, lí tưởng văn chương. Nếu Chế Lan Viên mải mê tìm một miền đất mới, nếu Huy Cận ám ảnh một nỗi buồn "thiên cổ sầu" thì Xuân Diệu lại mang đến cho thi ca một sức thơ sôi nổi và căng tràn nhựa sống. Được Hoài Thanh nhận xét là <em>"Nhà thơ mới trong những nhà thơ mới"</em>, Xuân Diệu đã hoàn toàn thể hiện trọn vẹn cái mới của chính mình. Một trong những tiếng vang trong đời thơ của ông là tập <em>"Thơ thơ" </em>với thi phẩm <em>"Vội vàng". Nhờ bài thơ, người đọc được chạm vào </em>một tâm hồn khao khát giao cảm với đời, điều ấy được thể hiện xuyên suốt trong 13 câu thơ đầu:<br>"Tôi muốn tắt nắng đi,<br>...<br>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân"</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-24 09:57:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2064279011</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Diệu (mới cập nhật)</title>
         <author>hoangdieu316</author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066300275</link>
         <description><![CDATA[<div>“Tôi muốn tắt nắng đi<br><br></div><div>Cho màu đừng nhạt mất;<br><br></div><div>Tôi muốn buộc gió lại<br><br></div><div>Cho hương đừng bay đi.”<br><br></div><div>Điệp ngữ “Tôi muốn” kết hợp cùng nhịp thơ gấp gáp, khẩn trương đã phần nào bộc lộ được tâm trạng của nhà thơ, ông khao khát, thèm muốn quyền ngự trị thiên nhiên đến điên cuồng. Ông muốn “tắt nắng đi” để “màu đừng nhạt mất’, muốn “buộc gió lại” để hương thơm từ đất trời “đừng bay đi”, một khát vọng tưởng chừng như hoang đường, vô lý của Xuân Diệu. Nhưng tất cũng vì ông muốn giữ mãi vẻ đẹp của mùa xuân, sợ rằng thời gian sẽ làm phai tàn vẻ đẹp đó, xuất phát từ tình yêu mãnh liệt với cuộc đời của nhà thơ. Và không chỉ riêng Xuân Diệu, mà nhà thơ Thanh Hải cũng yêu lấy vẻ đẹp của thiên nhiên, đến nỗi đưa tay “hứng” từng tiếng chim hót trong bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ”:<br><br></div><div>“Ơi con chim chiền chiện<br><br></div><div>Hót chi mà vang trời<br><br></div><div>Từng giọt long lanh rơi<br><br></div><div>Tôi đưa tay tôi hứng"<br><br></div><div>Nếu như Thanh Hải trân trọng vẻ đẹp đất trời một cách tinh tế, đưa tay hứng từng giọt, thì Xuân Diệu lại mang giọng điệu phách lối, mạnh mẽ, muốn chiếm hữu thiên nhiên, đó là một trong những phong cách độc đáo của ông. Thể thơ ngũ ngôn ở bốn câu đầu chính là sự sáng tạo mới mẻ của thi sĩ, tựa như khúc nhạc dạo đầu của bài thơ.<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 12:49:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066300275</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tùng Chi</title>
         <author>lamtungchi0503</author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066302837</link>
         <description><![CDATA[<div>Mở đầu bài thơ là khổ thơ ngũ ngôn thể hiện ước muốn cháy bỏng của thi sĩ:<br><br></div><div><em>“Tôi muốn tắt nắng đi<br></em><br></div><div><em>màu đừng nhạt mất<br></em><br></div><div><em>Tôi muốn buộc gió lại<br></em><br></div><div><em>Cho hương đừng bay đi”<br></em><br></div><div>Nhịp thơ gấp gáp kết hợp với điệp ngữ “tôi muốn” khẳng định tâm nguyện của cái tôi và làm nổi bật tâm hồn khát khao thiết tha, mãnh liệt của Xuân Diệu. Ước muốn tắt nắng buộc gió để "màu đừng nhạt mất" để "hương đừng bay đi". Đằng sau ý tưởng có vẻ như ngông cuồng của thi nhân là một trái tim yêu cuộc sống thiết tha, với thái độ trân trọng, nâng niu và gìn giữ. Cũng bởi thế, khao khát này cũng thể hiện sự ham sống bồng bột đến mãnh liệt và quan niệm về thời gian của ông: Thời gian tuyến tính một chiều, khi đã trôi qua rồi thì không trở lại nên nhà thơ có khao khát giữ nắng, giữ gió để tận hưởng hết vẻ đẹp của đất trời. Đoạn thơ lục ngôn súc tích, ngắn gọn, độc đáo và sáng tạo đã lột tả hết mọi tâm tình của một chàng thi sĩ có ý thức sâu sắc về quy luật cuộc đời. Chính nhận thức mới mẻ và quan niệm sống “giao cảm” hết mình với đời đã làm nên một phong cách Xuân Diệu mới mẻ và táo bạo.<br><br></div><div>Để rồi ở năm câu thơ tiếp theo bức tranh mùa xuân hiện ra như một khu vườn tràn ngập hương sắc thần tiên, như một cõi xa lạ:&nbsp;<br><br></div><div><em>“Của ong bướm này đây tuần tháng mật;<br></em><br></div><div><em>Này đây hoa của đồng nội xanh rì;<br></em><br></div><div><em>Này đây lá của cành tơ phơ phất;<br></em><br></div><div><em>Của yến anh này đây khúc tình si.<br></em><br></div><div><em>Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;”<br><br></em>Như ngàn lời mời gọi, điệp ngữ “này đây” được lặp đi lặp lại năm lần khiến người đọc liên tưởng đến một khúc ca đắm say, vui tươi. Song, tác giả kết hợp với biện pháp liệt kê tăng tiến cùng một số cụm từ “tuần tháng mật”, “khúc tình si” thể hiện sự sung sướng, ngất ngây; hối hả, gấp gáp như muốn nhanh chóng tận hưởng hết thảy vẻ đẹp của cuộc sống.<br><br></div><div>Điệp từ "của" khiến câu thơ có vẻ hơi Tây và mới lạ. Sau điệp từ “của” là vẻ đẹp của thiên đường lần lượt được hiện ra. Nhà thơ sử dụng một loạt biện pháp tu từ nhân hoá "tuần tháng mật", "khúc tình si" để ca ngợi bức tranh thiên nhiên, kết hợp với "ong bướm", "yến anh" có đôi có lứa, có tình như mời gọi khiến cho vườn xuân bỗng đầy mộng mơ, lãng mạn. Đối với Xuân Diệu mỗi ngày được sống, được chiêm ngưỡng ánh dương, được tận hưởng sắc hương của vạn vật là một ngày hân hoan vui sướng.&nbsp;<br><br></div><div><em>“Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;<br></em><br></div><div><em>Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;<br></em><br></div><div><em>Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:<br></em><br></div><div><em>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”<br></em><br></div><div><em><br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 12:51:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066302837</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Quỳnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066335976</link>
         <description><![CDATA[<div>Đến với 13 câu thơ đầu, ta sẽ làm rõ tình yêu cuộc sống say mê, tha thiết của Xuân Diệu:<br><br>“Tôi muốn tắt nắng đi,<br>Cho màu đừng nhạt mất.<br>Tôi muốn buộc gió lại,<br>Cho hương đừng bay đi.”<br><br>Mở đầu bài thơ bằng một đoạn thơ viết theo thể ngũ ngôn đã khơi dậy sự tò mò của người đọc. Vì sao lại nói Xuân Diệu lại là một cây bút có khát vọng táo bạo. Bởi ông đã thổi bùng khao khát ấy qua điệp ngữ “tôi muốn” với một cái tôi đầy bản lĩnh và mạnh mẽ. Ông muốn “tắt nắng đi” để “màu đừng nhạt mất”, lại muốn “buộc gió lại” để “hương đừng bay đi”. Vận dụng nhịp thơ gấp gáp, ông đã gửi gắm tình cảm của mình để thúc đẩy cái ước mơ được đoạt quyền của tạo hoá, được chèo lái sự sống của thiên nhiên. Ông đê mê vẻ đẹp trần thế, ông lưu luyến hương sắc nhân gian. Mơ ước hoang đường ấy đã xuất phát từ trái tim của chàng thi sĩ trẻ. Ngông cuồng là thế nhưng con người sao có thể ngăn cản bước chạy của tự nhiên. “Đừng” vốn dĩ đã là một từ cầu khiến, nay ông lại dùng phép điệp để nhấn mạnh hơn nguyện vọng của chính mình. Xuân Diệu đang khẩn cầu thiên nhiên cho mình được sống và được hưởng thụ trọn vẹn thanh sắc của thời xuân khi còn có thể. Đoạn thơ ngũ ngôn ngắn gọn, súc tích nhưng lại độc đáo, sáng tạo. Bốn câu thơ như một khúc tình si được cây bút còn đang chập chững tuổi đôi mươi gửi gắm tâm tình của mình.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 13:18:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066335976</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Y Bình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066373145</link>
         <description><![CDATA[<div>“Tôi muốn tắt nắng đi<br>Cho màu đừng nhạt mất;<br>Tôi muốn buộc gió lại<br>Cho hương đừng bay đi.”<br>Xưa nay, sự chảy trôi của thời gian luôn là thứ khiến cho con người tiếc nuối nhất. Cuộc đời của họ vốn được định sẵn bởi tạo hoá và không thể thay đổi được. Ấy thế mà nay con người lại bồng bột, muốn tước đoạt đi quyền tối cao của thiên nhiên đó là “tắt nắng” và “buộc gió”. Nghe có vẻ hoang đường, nhưng đấy chính là khát vọng cháy bỏng pha một chút cái ngông của một sinh vật nhỏ bé trước vòng quay tạo hoá. Ước mơ ấy không phải vì muốn chống đối lẽ thường mà chỉ đơn giản muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất ở nơi trần thế. “Tắt nắng đi” để màu của mùa tươi trẻ được xanh mãi, “buộc gió lại' để hương thơm được vĩnh viễn ngào ngạt. Với vọn vẹn bốn dòng thơ cùng nhịp điệu dồn dập kết hợp với nghệ thuật điệp cấu trúc “tôi muốn...đừng” độc đáo, Xuân Diệu đã thành công khắc hoạ nên một tâm hồn cháy bỏng với thiên nhiên cũng qua đó thể hiện được sức sáng tạo không ngừng của một thi sĩ.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 13:45:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066373145</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Diệu (7 câu tiếp)</title>
         <author>hoangdieu316</author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066373546</link>
         <description><![CDATA[<div>Khép lại khổ thơ ngũ ngôn, Xuân Diệu liền mở ra một khung cảnh mới, bức tranh của mua xuân xinh đẹp, tràn đầy sức sống:<br><br></div><div>“Của ong bướm này đây tuần tháng mật;<br><br></div><div>…<br><br></div><div>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”<br><br></div><div>Bảy câu tiếp theo chính là bức tranh mùa xuân quá đỗi xinh đẹp trong mắt “kẻ si tình”. Này đây là ong bướm, là hoa, là yến anh, là ánh sáng, mùa xuân như một khu vườn địa đàng, một xứ sở thần tiên nào đó. Tháng giêng của nhà thơ không những đẹp bởi hoa lá của đất trời, mà còn là bởi hương vị của tình yêu, mùa xuân hấp dẫn, “gọi mời” như những ngày lãng mạn của “tuần tháng mật”, có chim yến chim oanh quấn quít bên nhau, tương trưng cho tình yêu nam nữ, vợ chồng. Có lẽ hình ảnh mùa xuân đẹp nhất trong “Vội vàng” nằm ở câu thơ này”<br><br></div><div>“ Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;”<br><br></div><div>Một thứ vô hình như “tháng giêng” lại được so sánh với đôi môi hữu hình của người thiếu nữ, chúng được tác giả liên kiết với nhau bởi từ “ngon”. Dường như tất cả vẻ đẹp mùa xuân vừa được gói gọn vào tính từ “ngon”, không chỉ bởi thị giác, khứu giác, bây giờ còn có thể cảm nhận tháng giêng bằng cả vị giác. Trong thơ xưa, các thi nhân luôn lấy thiên nhiên làm thước đo cho vẻ đẹp của con người, điên hình như câu thơ tả vẻ đẹp Thúy Vân trong Truyện Kiều:<br><br></div><div>&nbsp;“Vân xem trang trọng khác vời,<br><br></div><div>Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang.<br><br></div><div>Hoa cười ngọc thốt đoan trang,<br><br></div><div>Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da.”<br><br></div><div>Thế nhưng Xuân Diêu lại có cách nhìn độc đáo hơn, ông cho rằng con người mới là thước đo cho vẻ đẹp của thiên nhiên. Mùa xuân tươi trẻ, mơn mởn và hấp dẫn tựa như đôi môi của người thiếu nữ, khiên nhân vât trữ tình không khỏi thèm muốn, khát khao đến mãnh liệt. Dẫu chìm đắm trong say mê với vẻ đẹp của mùa xuân, nhưng trong lòng thi sĩ vẫn luôn đau đáu một nỗi lo sợ:<br><br></div><div>“Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:<br><br></div><div>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”<br><br></div><div>Thật kì lạ khi có một dấu chấm xuất hiện giữa câu thơ, dấu châm như cắt ngang tâm trạng của nhân vật trữ tình, từ “sung sướng” đến “vội vàng’. Bởi lẽ, ông lo sợ rằng cuộc vui nào cũng sẽ tan, mùa xuân dẫu đẹp đến mấy cũng sẽ phai đi mất, vì vậy mà Xuân Diệu phải vội vàng để kịp với thời gian. Vội vàng đối với ông không phải là sống một cuộc đời nhanh chóng một cách vô nghĩa, mà phải sống sao cho hiệu quả, phải hết mình với từng phút giây, để thời gian không trôi hoài một cách lãng phí.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 13:45:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066373546</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Quỳnh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066394825</link>
         <description><![CDATA[<div>Bước qua khát vọng to lớn của bốn câu thơ đầu, ta đến với bức hoạ mùa xuân trong mắt của Xuân Diệu:<br><br>“Của ong bướm này đây tuần tháng mật,<br>...<br>Tháng giêng ngon như một cặp môi gần.”<br><br>Dưới đôi mắt của kẻ mê luyến vẻ đẹp trần thế, bức tranh mùa xuân như một thức quà quý giá mà đất trời ban tặng. Một miền đất tràn ngập hương thơm và màu sắc, một miền đất chỉ có ánh sáng và sức trẻ căng tràn. Điệp khúc “này đây” chính là sự hiện hữu của hương sắc nhân gian. Cùng với phép liệt kê hình ảnh đặc trưng của mùa xuân như “ong bướm” trong “tuần tháng mật”, như “hoa của đồng nội xanh rì” hay “lá của cành tơ phơ phất”. Xuân trong mắt Xuân Diệu là một mùa trẻ, một mùa cho thời khắc bắt đầu chớm nở. Những gì quý giá của tạo hoá đều được ông cảm, thấy và nghe rõ mồn một. Mùa xuân không chỉ xuất hiện qua cái nhìn của thi nhân mà còn hiện hữu qua thanh âm trong trẻo. Tiếng hót của “yến anh” cất lên như một “khúc tình si” làm lòng người mê đắm. Rồi tất cả hoà quyện lại cùng với thứ “ánh sáng chớp hàng mi” lung linh, rực rỡ. Qua lăng kính tâm hồn, tác giả đã so sánh mùa xuân một cách táo bạo. “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”, thời khắc xuân đến lại “ngon” như một cặp môi gần, một đôi môi đỏ hồng của người thiếu nữ. Lần đầu tiên xuất hiện chuẩn mực so sánh “lạ” như thế này!<br><br>Đem con người làm thước đo cho mọi thứ, khác với những thi sĩ của ngày trước. Không phải nàng Kiều đẹp như “làn thu thủy, nét xuân sơn” làm cho “hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh”. Cũng chẳng phải nàng Vân trang trọng với “khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang” khiến cho "mấy thua nước tóc, tuyết nhường màu da”. Mà tháng giêng trong “Vội vàng” lại gợi cảm, hấp dẫn như đôi môi hồng. Mùa xuân qua đôi mắt xanh của Xuân Diệu căng tràn nhựa sống, tươi tắn, rộn rã và tình tứ. Cây bút trữ tình đã mang đến quan niệm thẩm mỹ mới mẻ và rất Xuân Diệu!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 13:59:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2066394825</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chi (tiếp)</title>
         <author>lamtungchi0503</author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2071496347</link>
         <description><![CDATA[<div>       Nếu Nguyễn Du dùng thiên nhiên làm thước đo cho vẻ đẹp của con người, ví dụ như nàng Vân trong Truyện Kiều với “khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang” hay “mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da”, thì Xuân Diệu lại cho rằng con người mới là thước đo cho cái đẹp của thiên nhiên. Câu thơ <em>“tháng giêng ngon như một cặp môi gần”</em> cho ta thấy cách so sánh đầy độc đáo của nhà thơ. Từ “ngon” đã huy động được mọi giác quan từ thị giác, xúc giác, vị giác cho đến thính giác, phép so sánh đã khiến hình ảnh “cặp môi” của người thiếu nữ thành trung tâm của vũ trụ - con người trở thành chuẩn mực, thước đo của cái đẹp. “Tháng giêng” vốn là khái niệm thời gian vô hình nhưng trong phép so sánh vừa táo bạo vừa mang sắc thái biểu cảm ấy đã trở nên trẻ trung hữu hình qua vẻ đẹp cặp môi gần của người thiếu nữ đầy sâu sắc.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nhưng cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, bữa tiệc nào rồi cũng tới lúc tan. Xuân Diệu sung sướng nhưng vội vàng một nửa. Bởi ông nhận ra rằng điều sung sướng ấy ngắn ngủi biết bao. Dự cảm về sự mong manh, ngắn ngủi của kiếp người đã khiến cho thi nhân sống vội vàng tận hưởng. Nhà phê bình Hoài Thanh đã từng nói rằng: <em>“Xuân Diệu đã đốt cảnh bồng lai, xua ai nấy về hạ giới”</em>.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Triết gia người Đức - từng luận rằng: “Vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà ở trong đôi mắt của kẻ si tình”. Và Xuân Diệu đã nhìn mùa xuân bằng con mắt tình tứ như vậy để thấy rằng mùa xuân đẹp và mơn mởn như thế ấy. Qua 13 câu thơ đầu, cho thấy sự yêu đời đến cuồng nhiệt, cái khát vọng sống đến bồng bột, mãnh liệt của Xuân Diệu. Đồng thời tác già muốn nhắn nhủ đến các độc giả đặc biệt là thế hệ trẻ, phải biết sống có mục đích, có ước mơ, hoài bão. Trong thế gian này đẹp nhất, quyến rũ nhất chính là con người giữa tuổi trẻ và tình yêu; thiên đường chính là cuộc sống tươi đẹp nơi trần thế.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-01 13:59:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2071496347</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Diệu ( cuối cuối thân bài + kết bài)</title>
         <author>hoangdieu316</author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2073009409</link>
         <description><![CDATA[<div>Không thể nào có thể phủ nhận tài năng thơ ca của Xuân Diệu. Ông phối hợp các thể thơ khác nhau để miêu tả uyển chuyển diễn biến tâm trạng nhân vật trữ tình; hình ảnh mùa xuân sống động, rực rỡ và diệu kì như vườn địa đàng. Không chỉ thế, tài của Xuân Diêu còn thể hiện khi dung hòa vẻ đẹp của mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ vào cùng một ý thơ.&nbsp;<br><br></div><div>Trong giữa bối cảnh lịch sử: nước mất nhà tan, thật khó để tìm thấy một nhà văn, nhà thơ nào có cái nhìn lạc quan, yêu đời như Xuân Diệu. Có thể xem ông là một tấm gương sáng về trái tim nhiệt huyết của tuổi trẻ, không chỉ giá trị trong bối cảnh đương thời, mà cả hiện tại và mai sau, một trái tim luôn cháy bỏng, sẵn sàng cống hiến cho cuộc đời.<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-02 06:52:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2073009409</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Y Bình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2073467101</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;    &nbsp; &nbsp;Xuân Diệu được mệnh danh là nhà "thơ mới nhất trong các nhà thơ mới". Với quan điểm cá nhân khác lạ ông đã thổi vào nền văn học Việt Nam hiện đại một làn gió hoàn toàn mới. Một trong những thi phẩm để lại nhiều ấn tượng nhất là bài thơ Vội vàng trích trong tập Thơ thơ. Mười ba câu đầu của văn bản là tình yêu cháy bỏng của nhân vật trữ tình với mùa xuân, thiên nhiên và cuộc đời.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Khúc dạo đầu cho thi phẩm là đoạn thơ ngũ ngôn:<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;“Tôi muốn tắt nắng đi<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cho màu đừng nhạt mất;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi muốn buộc gió lại<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cho hương đừng bay đi.”<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Xưa nay, sự chảy trôi của thời gian luôn là thứ khiến cho con người tiếc nuối nhất. Cuộc đời của họ vốn được định sẵn bởi tạo hoá và không thể thay đổi được. Ấy thế mà nay con người lại bồng bột, muốn tước đoạt đi quyền tối cao của thiên nhiên đó là “tắt nắng” và “buộc gió”. Nghe có vẻ hoang đường, nhưng đấy chính là khát vọng cháy bỏng pha một chút cái ngông của một sinh vật nhỏ bé trước vòng quay tạo hoá. Ước mơ ấy không phải vì muốn chống đối lẽ thường mà chỉ đơn giản muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất ở nơi trần thế. “Tắt nắng đi” để màu của mùa tươi trẻ được xanh mãi, “buộc gió lại' để hương thơm được vĩnh viễn ngào ngạt. Với vọn vẹn bốn dòng thơ cùng nhịp điệu dồn dập kết hợp với nghệ thuật điệp cấu trúc “tôi muốn...đừng” độc đáo, Xuân Diệu đã thành công khắc hoạ nên một tâm hồn cháy bỏng với thiên nhiên cũng qua đó thể hiện được sức sáng tạo không ngừng của một thi sĩ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Kết thúc bốn câu đầu với những khát vọng lớn lao đến hoang đường, thì chín câu thơ tiếp theo hẳn là lời giải đáp cho sự hoang đường ấy. Người ta nói rằng "tình đầu là tình cho ta những xúc cảm mạnh mẽ nhất" và có lẽ mùa xuân chính là mối tình đầu của chàng thi sĩ mê muội. Bức tranh khu vườn trần thế hiện lên một cách thật lãng mạn qua ánh mắt si tình của tác giả:<br><br>&nbsp; &nbsp; "Của ong bướm này đây tuần tháng mật,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; ......<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trong Công giáo thì nơi đáng sống nhất là thiên đường, còn đối với Xuân Diệu, nơi đáng sống nhất là trần thế bởi ở đó có mùa tuổi trẻ. Mùa xuân của Xuân Diệu là mùa của mọi sự khởi đầu, là "tháng giêng", là "mỗi buổi sớm".&nbsp; Mọi thứ như điều mới mẻ và trẻ trung, ong bướm thì vội đi tìm mật, yến anh thì quấn quýt ngân dài những ca khúc tình si,...&nbsp; Bằng biện pháp điệp cấu trúc "này đây.. của", tác giả đã gợi ra một mùa xuân giàu hương sắc và căng tràn. Ông không lấy thời gian của tạo hoá để đo đạc độ dài của mùa xuân, mà là lấy tuổi đời của con người. Cụ thể như tuổi trẻ, tuổi của mọi sự đẹp đẽ, đằm thắm và ngon ngọt như "cặp môi gần" của người thiếu nữ giữa tuổi yêu đương. Chẳng giống như Nguyễn Du lấy thiên nhiên làm thước đo cho vẻ đẹp của nàng Kiều, "sắc sảo mặn mà" đến độ "hoa ghen, liễu hờn". Mà Xuân Diệu thì khác, ông không ngại đi ngược với những lẽ thường dường như đã trở thành quy chuẩn, ông đặt con người làm trung tâm, đưa con người trở thành chuẩn mực cho mọi cái đẹp. Không dừng lại ở đó, chỉ với vỏn vẹn với một câu thơ, tác giả đã huy động tất cả những giác quan vốn có của con người bao gồm thị giác, thính giác, xúc giác và vị giác để có thể biến Tháng giêng - một thứ vô hình thành đôi môi - một thứ hữu hình. Thế nên ta mới có thể thấy, cảm nhận và nghe được sức sống của thánh Giêng, của sự khởi đầu trong năm.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Thật hạnh phúc khi được đắm chìm trong vẻ đẹp của khu vườn tình ái, nhưng bữa tiệc nào rồi cũng sẽ phải đến hồi kết. Mùa xuân, thiên nhiên, tuổi trẻ thì đẹp đấy nhưng nó sao có thể chống chọi lại với sức chảy của thời gian. "Cánh hoa của đồng nội xanh rì" kia rồi cũng sẽ tàn, "ánh sáng chớp hàng mi" kia rồi cũng chóng phai mờ dần đi. Không có gì là tồn tại được mãi mãi, giống như thời gian sẽ chẳng bao giờ dừng lại để chờ đợi tạo vật. Thế nên tác giả "sung sướng" nhưng "vội vàng" một nửa, ông không chờ đến lúc cánh hoa tàn hay lúc khúc ca tình si kết thúc rồi mới tiếc nuối, mà ông sống vội vàng, tận hưởng trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, trong những thứ tươi đẹp nhất của cuộc đời mang lại, để sau này không phải "hoài xuân".<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Bằng lối tư duy khác biệt Xuân Diệu đã đưa ra những quan niệm mới về nhân sinh và thẩm mĩ cùng đó là kết hợp nhiều biện pháp nghệ thuật đặc sắc, sáng tạo đã khiến cho mười ba câu đầu trở thành một biểu tượng cho những quan niệm mới.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Không như những tác phẩm cùng thời, luôn lảng tránh hiện thực, thì Vội vàng lại sẵn sàng đối diện với nó. Vội vàng cho ta những cảm xúc căng tràn của một tuổi trẻ đầy hoài bão, hay những cảm xúc mơn mởn của tuổi mới yêu. Qua đó chứng minh được vị trí của tác phẩm trong lòng độc giả. Vì thế, thi phẩm Vội vàng sẽ là và mãi là ngôi sao sáng nhất, đặc biệt nhất của nền thơ ca Việt Nam.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-02 12:43:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2056140121/mrphu8ya9f3kep6c/wish/2073467101</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
