<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Viết mở bài by Hà Hồng Sang</title>
      <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-09-05 03:54:49 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-09-06 02:11:03 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Cấu trúc</title>
         <author>hongsangcqt</author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103465573</link>
         <description><![CDATA[<ul><li><p>Mở đoạn: Câu dẫn dắt, lý luận văn học</p></li><li><p>Thân đoạn: Chuyển ý (đối tượng, vấn đề)</p></li><li><p>Kết đoạn: Cảm nhận chung</p></li></ul>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:12:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103465573</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hongsangcqt</author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103482942</link>
         <description><![CDATA[<p>Tố Hữu đã từng tâm niệm: "Thơ là tiếng nói của tri âm". Thật vậy, thơ ca từ lâu đã trở thành một mảnh đất màu mỡ để những tâm hồn đồng điệu có thể sẻ chia cùng nhau những tâm trạng. Không chỉ có vậy, bên cạnh những điểm gặp gỡ, mỗi nhà thơ luôn có những sáng tạo độc đáo riêng. Đọc "Qua đèo Ngang" của BHTQ và "Thu vịnh" của Nguyễn Khuyến, chúng ta sẽ nhận thấy cả những điểm tương đồng lẫn khác biệt. </p><p><br/></p><ol><li><p>Điều này thể hiện rõ qua....</p></li><li><p>Điều này cho thấy đặc điểm phong cách của 2 nhà thơ. </p></li><li><p><br/></p></li></ol>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:24:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103482942</guid>
      </item>
      <item>
         <title>vinh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103518658</link>
         <description><![CDATA[<p>Puskin từng nói: "Cuộc sống là cánh đồng màu mỡ để cho thơ bén rễ sinh sôi". Quả đúng vậy, từ lâu cuộc sống cũng như cảm xúc của mỗi con người đã trở thành một nguồn đề tài bất tận cho thơ ca. Khi đọc hai tác phẩm "Thu Vịnh" của Nguyễn Khuyến và "Qua đèo Ngang" của Bà Huyện Thanh Quan ta có thể thấy rõ sự tương đồng trong nguồn cảm hứng từ cuộc sống. Nhưng ko vì vậy mà hai tác phẩm này mang tính tương đồng mà trái lại hai tác phẩm trên đều nhiều nét đặc trưng khó có thể tìm thấy trong nên văn học Việt Nam.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:46:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103518658</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dũng </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103525696</link>
         <description><![CDATA[<p>Tố Hữu đã từng nói:"Thơ chỉ bật ra trong tim ta khi cuộc sống đã tràn đầy".Thật vậy, thơ là nơi để những thi nhân bộc lộ cảm xúc,bày tỏ góc nhìn riêng của họ về mội thứ xung quanh.Không chỉ có những cảm xúc tích cực,nhà thơ còn bảy tỏ những cảm xúc buồn bã,những nỗi niềm sầu kín trong tâm hồn tác giả.Đọc "Đây mùa thu tới" của Xuân Diệu và "Tràn Giang" của Huy Cận sẽ cho chúng ta thấy được cách thể hiện tình yêu thiên nhiên với những nỗi buồn man mác của hai tác giả.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:50:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103525696</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chloe</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103526636</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhà phê mình văn học người Nga Bêlinxki đã từng nói: "Thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật". Thật vậy, mỗi tác phẩm thơ ca đều được sáng tác dựa trên câu chuyện của mỗi cá nhân tác giả hoặc là tình cảm của họ đối với xã hội và thiên nhiên. Các tác phẩm văn học dù đều thể hiện sự tương đầu về nguồn cảm hứng, thế nhưng mỗi bài thơ đều mang một nét độc đáo riêng biệt. Bài thơ "Qua Đèo Ngang" của bà Huyện Thanh Quan và "Thu Vịnh" của Nguyễn Khuyến chính là một ví dụ điểm hình để thể hiện đặc điểm phong cách của các thi sĩ đều có điểm tương đồng và khác biệt nhất định. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:51:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103526636</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bích</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103527193</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhà thơ Tố Hữu đã từng nói: “Thơ chỉ bật ra trong tim ta khi cuộc sống đã tràn đầy.” Quả đúng là như vậy, bởi thơ không chỉ là những con chữ được ghép nối một cách ngẫu nhiên, mà là những cảm xúc chân thật, sâu sắc trong chính tâm hồn của mỗi  người. Khi cuộc sống tràn đầy, lòng người đầy những nỗi niềm, thì thơ mới có thể “bật” ra, như một tiếng nói từ tâm hồn, biểu đạt những điều không thể nói bằng lời. Chính những rung động, vui buồn, yêu thương, đau khổ trong cuộc sống là chất liệu tạo nên thơ ca, và cũng là lý do khiến những bài thơ trở nên tràn đầy sức sống. Nhìn lại những tác phẩm thơ ca đỉnh cao của văn học Việt Nam, ta dễ dàng nhận thấy rằng, những bài thơ ấy đều là những bài thơ mang đến cảm xúc dâng trào từ chính tâm hồn tác giả khiến cho bài thơ trở nên độc đáo. Từ “ Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan đến “Thu Vịnh” của Nguyễn Khuyến.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:51:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103527193</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nghĩa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103528554</link>
         <description><![CDATA[<p>Phạm Văn Đồng đã từng tâm niệm: “Văn học, nghệ thuật là công cụ để hiểu biết, để khám phá, để sáng tạo thực tại xã hội.”. Văn chương từ lâu đã trở thành một phương tiện đắc lực để mỗi nhà thơ bày tỏ cảm xúc và cảm nhận riêng. Qua bài "Hoàng Hạc Lâu" của Thôi Hiệu và bài "Tràng Giang" của Huy Cận, ta có thể nhận thấy những sự tương đồng và khác biệt của hai tác phẩm , qua đó nói lên nét đặc trưng về cách bộc lộ cảm xúc giữa hai nền văn hóa và hai thời đại khác nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:52:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103528554</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Merryy </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103531743</link>
         <description><![CDATA[<p>Leptonxtoi đã từng nói: “Một tác phẩm nghệ thuật là kết quả của tình yêu” . Trong câu, tình yêu không chỉ được tả là tình yêu lãng mạn, mà còn là tình yêu đối với cuộc sống, con người, và nghệ thuật. Nó là nguồn cảm hứng, động lực và sức mạnh nội tại khiến người nghệ sĩ sáng tạo và biểu đạt thế giới của mình thông qua nghệ thuật. Có thể hiện qua hai tác phẩm nổi bật và lãng mạn của bài “Đây mùa thu tới “ của Xuân Diệu và “Tràng Giang” của Huy Cận, chúng ta nhận thấy những điểm tương đồng , nhưng vẫn khác biệt</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:54:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103531743</guid>
      </item>
      <item>
         <title>beom</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103532674</link>
         <description><![CDATA[<p>Sóng Hồng đã từng nói "Thơ là sự thể hiện con người và thời đại một cách cao đẹp.". Thật vậy, từ xưa đến nay, thơ ca là nơi tâm hồn thể hiện và bộc lộ tình cảm, cảm xúc. Không chỉ có vậy, tương đồng giữa điểm kế bên, mỗi nhà thơ luôn có nét đặc trưng. Qua "Tràng Giang" của Huy Cận và "Hoàng Hạc Lâu" của Thôi Hiệu, chúng ta có thể chỉ ra được những điểm chung và vẻ đẹp riêng. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:54:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103532674</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Long </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103533459</link>
         <description><![CDATA[<p>Sóng Hồng đã từng tâm niệm: "Thơ là thơ, đồng thời là họa,  là nhạc, là chạm khắc theo một cách riêng". Quả vậy mỗi bài thơ là một bức tranh, một bản nhạc, một tác phẩm điêu khắc tinh xảo, gợi mở cho người đọc những cảm xúc và hình ảnh đa chiều. Nhưng qua hai tác phẩm "Qua đèo ngang" của Bà Huyện Thanh Quan lại là một bức tranh thủy hữu tình đậm màu sắc hoái cổ thì bài thơ "Thu Vịnh" của tác giả  Nguyễn Khuyến lại là một bản nhạc trấm buồn, sâu lặng với một cảm giác nhẹ nhõng và cai cáo của mua thu </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-05 04:55:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongsangcqt/mfritfkp0dsirlaw/wish/3103533459</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
