<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Đọc sách mỗi ngày by Hien Phan Thi Thu</title>
      <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-03-22 03:53:52 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-04-11 01:17:36 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author>hien_phan</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541913879</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/431156591/5b709d2dcaf1f529ccac4ffca6749500/The_Mountains_Sing_by_Nguyen_Phan_Que_Mai_.pdf" />
         <pubDate>2023-04-03 07:39:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541913879</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Liên, Vy và David: The Walk ( nhóm 9 )</title>
         <author>29lientobaodangst1</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541923421</link>
         <description><![CDATA[<div>Guava, ta cần cháu phải hiểu được lý do tại sao trước giờ ta đã không nói với cháu về ông nội, cụ Công và chú Minh của cháu đến hiện tại. Trong sách giáo khoa ở trường học của cháu, cháu sẽ không tìm được bất cứ điều gì liên quan đến Cải Cách Ruộng Đất hay nội chiến trong lực lượng Việt Minh. Một phần của lịch sử nước ta đã bị xóa bỏ, cùng nhau với cuộc sống của vô số người dân. Chúng ta đã bị cấm nói về những sự kiện liên quan đến sai lầm của quá khứ hay hành vi sai trái của những kẻ nắm quyền. Chúng tự cho mình quyền lực để viết lại lịch sử nước ta. Nhưng cháu cũng đã đủ lớn để hiểu rằng lịch sử sẽ viết chính nó trong ký ức của mọi người, miễn là những ký ức đó vẫn tiếp tục sống mãi, chúng ta sẽ có niềm tin là mình có thể làm tốt hơn.<br><br>Vậy điều gì đã xảy ra, sau khi chúng ta chạy thoát khỏi ngôi làng của tổ tiên của chúng ta..?<br><br>Một giọt nước lạnh rơi trên trán. Tôi mở mắt thì nhận ra mình đang gục trên làn cỏ ướt. 5 đứa nhóc nằm rúc vào nhau quây quanh tôi.Tôi nhìn vào vẻ mặt ngây thơ của chúng, Bụng tôi quặn thắt. Anh tôi đã mất. Những người đã giết anh ấy muốn xoá sổ gia đình tôi nhưng tôi sẽ không bao giờ để họ làm thế được. Tôi phải tiếp tục mang ngọn đuốc của cuộc đời anh trai tôi về phía trước, và tìm kiếm công lý cho cái chết của anh ấy một ngày nào đó.</div><div><br></div><div>Tôi cố ghi nhớ mọi vật xung quanh tôi, khao khát được nhìn thấy chú Minh, nhưng lại không có gì thay đổi. Những ngọn lúa non trải ra tấm thảm xanh mướt của chúng. Những lùm cây rậm rạp và những ngôi làng xa tít tận chân trời. Cách đó không xa, một dòng suối đang chảy róc rách.</div><div><br></div><div>Nó thật sự nhìn không đúng. Những nông dân vùng tôi được biết đến nhờ sự siêng năng, chăm chỉ, họ luôn bắt đầu làm việc ở cánh đồng từ khi mặt trời còn chưa nhô lên từ cuối đường chân trời. Sáng hôm đấy, cho dù mặt trời đã mọc, cánh đồng vẫn trống trơn, không một bóng người. Hẳn là Cải Cách Ruộng Đất đã buộc mọi người phải từ bỏ công việc của mình.&nbsp;</div><div><br></div><div>Đêm hôm trước, chúng tôi đã chạy thoát để cứu lấy mạng sống của chúng tôi. Chúng tôi nghe thấy những tiếng gào thét thất thanh hòa lẫn với những tiếng khóc đầy sự bi thương của những ngôi làng mà chúng tôi đi qua. Những ngọn đuốc và đốm lửa thắp sáng bầu trời trông như những chiếc lưỡi của ma quỷ. Chúng tôi đã chạy, vấp ngã, rồi lại đứng dậy và tiếp tục chạy, chạy cho tới khi chân khuỵu xuống và gục xuống bãi cỏ này.</div><div><br><br></div><div>Quay lại hiện tại, cơn đói đã kéo tôi theo tiếng róc rách của dòng nước. Tôi quỳ xuống, úp mặt tôi vào dòng sông, và uống. Cơn đau ở đôi chân của tôi nhói lên. Tôi đã bị kéo đi một cách đột ngột và không mang một đôi giày nào. Những chiếc gai nhọn đã cắm sâu vào lòng bàn chân của tôi. May mắn là bọn nhỏ, ngoại trừ Sáng, đều đã mang dép.</div><div><br></div><div>Một cây chuối dại mọc ở bên kia bờ suối, nhưng nó không có trái. Tôi đã cố gắng tìm kiếm, nhưng không có khoai lang, sắn hay bất kỳ loại rau củ khác gần đó. Tuy nhiên, tôi nhớ từ Nạn Đói rằng cây chuối có thể giúp chúng ta sống sót: bóc vỏ bên ngoài, tôi sẽ tìm thấy lõi trắng của nó. Thức ăn cho con tôi.</div><div><br></div><div>Một thứ gì đó đã di chuyển, một con cua đồng to bằng nửa lòng bàn tay tôi. Nó trèo lên một tảng đá để tắm nắng. Im ắng như một con mèo, tôi rón rén đến gần, bắt nó và bẻ nó ra thành nhiều mảnh.</div><div><br></div><div>Sáng bú ngấu nghiến, tôi mở bịch vải bà Tú đã cho chúng tôi. Một buồng chuối, ba quả na chín và một nắm kẹo vừng. Nó có mùi thơm của loài hoa, như tình yêu thương mà bà ấy dành cho chúng tôi. Chúng tôi phải cố gắng sống sót trở về với bà.</div><div><br></div><div>Tôi huých bọn trẻ. Thuận và Hạnh quay đi, Ngọc và Đạt ngồi dậy chậm rãi, dụi mắt. Tôi dẫn chúng đến bờ suối: “ Rửa và uống chút nước trước đi”</div><div><br>Trên sân cỏ, tôi đưa cho bọn nhỏ cái thân cây chuối.</div><div><br></div><div>“Nhưng đấy là đồ ăn cho lợn mà.” Đạt nó.</div><div><br></div><div>“Nếu lợn ăn được, chúng ta cũng ăn được.” Tôi cười và cắn vào thân cây.”</div><div><br></div><div>&nbsp;Mọng nước và giòn, nó giúp tôi hết khát nước.</div><div><br></div><div>Ngọc cắn một miếng và gật đầu. “Ngon thật.”</div><div><br></div><div>Đạt lắc đầu nhưng cuối cùng cũng chịu thua và cúi xuống cắn một miếng.</div><div><br></div><div>Tôi nhặt cái chân cua, và bỏ nó vào mồm tôi. “Thử đi” Tôi nói với bọn nhỏ. Sẽ là một chuyến đi</div><div><br></div><div>&nbsp;dài đó .”</div><div><br></div><div>“Chúng ta đi đâu đó, mẹ?” Đạt hỏi.</div><div><br></div><div>“Đến Hà Nội.” Tôi đã nghĩ kĩ và dài về chuyện này. Trong thành phố thủ đô, tôi sẽ tìm thầy cũ của tôi</div><div>tôi và thầy Thịnh&nbsp; gia đinh. Có thể tôi sẽ tìm được một nghề nghiệp phù hợp với mình.</div><div><br></div><div>“Nhưng chỗ đó xa lắm ạ,” Ngọc nói.</div><div><br></div><div>“Đúng, ba trăm cây số.” tôi nhai con cua “Chúng ta đến đấy kiểu gì ạ?” Đạt ngừng nhai.</div><div><br></div><div>“Chúng ta đi theo đường cao tốc quốc gia.”</div><div><br></div><div>“Như thế nào ạ?” Lông mày của Đạt đã trở thành hai dấu hỏi chấm.</div><div><br></div><div>“Chúng ta sẽ đi bộ”&nbsp; Nó sẽ rất mạo hiểm nếu xin đi nhờ xe, vả lại tôi cũng không mang tiền theo người tôi.&nbsp; Tất cả đều đã mất, bị cướp bởi bọn du côn.</div><div><br></div><div>Tôi đã tuyệt vọng xem chúng rương tiền của tôi đi xa. Chúng giống như một lũ sói, cấu xé nhau vì đống tiền đó.</div><div><br></div><div>“Đi bộ?&nbsp; Ba trăm kilômét?” Cả hai đứa trẻ reo lên.</div><div><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 07:47:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541923421</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh An N4 : trang 3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541924595</link>
         <description><![CDATA[<div>“Con mất bao lâu để đạp xe đên được đây hả Hạnh?”<br>Bà hỏi.</div><div>“Chỉ hơn một ngày và đêm thôi Mẹ.”</div><div>“Xin đừng bao giờ làm thế nữa. Nó xa và nguy hiểm.”</div><div>“Mẹ từng đi bộ hơn ba trăm cây số, nhớ không mẹ?”</div><div>Lúc chúng tôi lại gần cái hố bom, họ hàng dừng chúng tôi lại để hỏi bác Hạnh nhiều câu hỏi.</div><div>Tôi không nghe thấy họ nói gì vì tôi đứng phía sau để nhìn bà.&nbsp; Bà nhìn giống y hệt mẹ, với mái tóc mượt mà chảy xuống eo thon. Oh tôi khao khát được luồn những ngón tay vào tóc mẹ một lần nữa biết bao. Lúc nào mẹ cũng sẽ gội đầu với tôi, ở dưới cái bóng của cây bàng. Những ngày đó dường như là một giấc mơ; ngay cả cái cây thân yêu của chúng tôi giờ chỉ còn là kỉ niệm. “Ai đang chăm sóc con của cô, Hạnh? Thanh và Châu có khoẻ không?” Bà hỏi khi chúng tôi lại đứng một mình.</div><div>“Họ tự chăm sóc bản thân được rồi. Mẹ nên xem họ cao thế nào”</div><div>Chúng tôi đến đống đổ nát đã từng là nhà của chúng tôi.</div><div>Bác Hạnh tựa chiếc xe đạp vào thân cây bàng gãy. Bà đã trồng nó lúc đang xây nhà. Cây bàng đã tô điểm cho cửa trước của chúng tôi vào mỗi mùa xuân bằng những búp ngọc, mỗi mùa hạ bằng trái thơm, mỗi mùa thu bằng những chiếc lá đỏ lửa và mỗi mùa đông bằng một mạng lưới cành mảnh mai. Bây giờ rễ của nó nhô lên không trung như những bàn tay bị đốt cháy. “Oh, cây của tôi. Nhà tôi.” Bác Hạnh vuốt ve vỏ cây bị rách.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 07:49:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541924595</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ha My. - N4 ; T1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541924645</link>
         <description><![CDATA[<div>Cuộc đánh bom đã kết thúc. Tôi đã rất ngạc nhiên về bầu trời trong xanh mặc dù trời vẫn đang mưa.&nbsp;</div><div>Tôi và bà khuỵ xuống trước thềm ngôi nhà đã bị phá hỏng,&nbsp;</div><div>gom những viên gạch và đặt vào trong đôi giỏ tre. 4 bàn tay của chúng tôi nhanh chóng chuyển thành màu của những viên gạch ; và quần áo chúng tôi cũng y hệt . Ở gần đó, tôi chợt nhìn thấy 1 cái hố bom đang nằm trên mặt đất và ở trong đó có 1 quả bom, dường như là nó đang nhìn chằm chằm vào tôi.&nbsp;</div><div>Tôi nhớ đến phi công người Mỹ, có lẽ ông ấy đã làm rơi chăng?</div><div>Chuyện gì đã xảy ra với ông ấy và liệu có 1 người con gái giống như tôi?</div><div>Những chiếc giỏ đều đã đầy, Bà ngoại liền với lấy cái sào tre và cân bằng trên vai của bản thân. Bà bẻ, móc cái sào vào trong những sợi dây thừng dày cộm mà dùng để giữ mấy cái giỏ.&nbsp;</div><div>Tôi khẽ nhăn mặt khì Bà kéo mấy cái giỏ lên chiếc khung gầy,&nbsp; sửng sốt tiến đến hố bom ở vài bước gần đó, bàn chân cùng với các ngón chân đều xoè ra. Tôi đuổi kịp được bà và nhanh nhẹn giúp bà đổ mấy cái giỏ vào trong cái hố bom âm u. Nước bắn hết lên người chúng tôi.&nbsp;<br>Ở xung quanh, đàn ông, đàn bà, trẻ con cùng với quần áo rách rưới và khuôn mặt vô hồn cũng đang làm những hành động y hệt, lấp đầy hố bom từ địa ngục với gia quyến của họ.</div><div>“Mẹ Diệu Lan ơi, Hương ơi!”</div><div>1 giọng nói vang lên gọi chúng tôi</div><div>Chiếc giỏ đựng gạch rơi ra từ tay tôi, mẹ tôi. Bà ấy đã quay lại.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 07:49:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541924645</guid>
      </item>
      <item>
         <title>The tallest mountain (1st group)</title>
         <author>29binhgiavust1</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541925751</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1956449276/603c2879c7b00231cead9168822de12a/clahs_of_fucs_removebg_preview.png" />
         <pubDate>2023-04-03 07:50:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541925751</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Sophie, Boi: The great hunger</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541927443</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 07:52:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541927443</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 7 : Nguyên gay , Tường  ,Dung:The land reform</title>
         <author>29dunghoangphamst1</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541930298</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Chương 9<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cải Cách ruộng đất<br><br></div><div><br></div><div>&nbsp;Ổi, một biểu chiều nọ vào tháng 3 năm 1955, ông vào nhà với một cơ thể bị say , ông phải tựa vào cửa , cố gắng cởi giầy ra. Bạn anh ép anh uống bao nhiêu chén rượu rồi hả anh Hùng?” Tôi hỏi, cởi giày cho anh ấy. Một số người bạn của Hùng tự nấu rượu nhưng anh không phải là người uống rượu. “Không có bạn... Tôi đã được mời đến một cuộc họp.” Hùng đi về phía phòng ngủ. Cách anh ấy nói, tôi biết cuộc họp nó không liên quan gì đến trường học mà anh ta làm việc ở. Đó liên quan với hoạt động chính trị của mình. Mười năm trước, sau khi bộ đội Việt Minh đã cứu chúng ta khỏi cơn đói lớn, Hùng đã trở thành một dưới lòng đất Việt Minh thành viên, viết tờ rơi và các tài liệu, kêu gọi các đồng bào của chúng tôi đoàn kết trong hỗ trợ quân đội Việt Minh. Tôi đi theo anh ấy vào phong ngủ và giúp anh ấy vào giường. Anh ấy rùng mình dưới chăn; chán anh âý bị cảm lạnh vì sốt. Nếu anh ấy không uống rượu, có lẽ anh ấy đã không&nbsp; bị trúng gió. Tôi hỏi anh :“Quộc họp về gì hả anh?” Tôi liền cho một gói mềm hơn dưới đầu anh.</div><div>Anh ấy bảo : “Họ không đồng ý với cái gì anh&nbsp; nói. Thì&nbsp; tôi lại phải giải thích sao mình cần nền dân chủ. Tại sao nhiều chính trị đảng nên được cho phép để chúng ta có thể tổ chức các cuộc bầu cử thực sự”.</div><div><br></div><div>&nbsp; Hùng đã không giấu ý kiến của mình khỏi bất cứ ai. Anh đã quyết tâm giúp khôi phục quê hương của anh&nbsp; ta từ những tàn dư của chiến tranh. Việt Minh đã trở nên nổi tiếng bằng cách giải phóng Bắc và buộc Hoàng đế Bảo Đại thoái vị&nbsp; ở kinh thành Huế , và sau đó Chiến thắng trước Pháp năm 1954, tại Mặt Trận Điện Biên Phủ , nhưng Hùng không quan tâm rằng Việt Minh đã theo&nbsp; con đường của các cộng sản do Trung Quốc và Liên-Xô bằng cách&nbsp; về tư tưởng về Đảng chúng ta bắt đầu theo&nbsp; một đảng chính trị duy nhất. Trong thời gian đó, người Nga</div><div>Nhà lãnh đạo cộng sản, Stalin, đã gửi hàng triệu người Nga đến</div><div>Trại lao động. Ông đã giết hàng triệu người khác để củng cố quyền lực của mình.</div><div>Tôi nghĩ :</div><div>“Tôi cược rằng họ không giống như những gì anh nói với họ đâu” Tôi nhăn mặt</div><div>“Họ gọi tôi là kẻ phản bội” Anh ấy ôm bụng, cuộn tròn con tôm của mình</div><div>“Ai làm cơ ?”</div><div>“Anh nhắm mặt lại, nói “Không vấn đề gì hết”</div><div>Tôi chạm vào bụng anh. “Bạn đã uống hay ăn gì,</div><div>anh?”</div><div>“Họ phục vụ chúng tôi nước trái cây tự làm.” Anh nhăn mặt. “Tôi không thể</div><div>cho biết đó là gì.”</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1773568484/3f5447a5f832279816ccbd4b745dc774/image.jpeg" />
         <pubDate>2023-04-03 07:54:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541930298</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm Hai: Minh và Việt</title>
         <author>minhnguyenanhduc</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541939849</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Bà tôi nắm tay tôi trong khi chúng tôi đi đến trường. Mặt trời là một lòng đỏ trứng bự chiếu qua những nhà mái thiếc. Bầu trời xanh như màu áo của bà tôi. Tôi tự hỏi rằng mẹ tôi đang ở đâu. Mẹ đã tìm được bố chưa. Tôi giữ cổ áo của tôi trong khi gió xé bầu không khí,&nbsp; xoáy một đám mây bụi. Bà tôi cúi xuống, cho chiếc khăn của bà gần mũi tôi. Cặp sách của tôi đung đưa trên tay bà trong khi bà dùng tay che mặt. Chúng tôi tiếp tục đi khi gió lặng xuống. Tôi căng</strong></div><div><br></div><div><strong>&nbsp;tai nhưng tôi không nghe thấy tiếng chim hót, tôi đi tìm hoa nhưng không có bông nào trên đường cả. Tôi còn không thấy một ngọn cỏ nào, chỉ có đống sắt vụn và gạch.</strong></div><div><br></div><div><strong>“Ổi, cẩn thận.” bà tôi kéo tôi ra khỏi hố bom. Bà gọi tôi bằng biệt danh để linh hồn xấu không đến với tôi, bà tin là những linh hồn ở trên trời tìm những đứa trẻ xinh đẹp, đẹp trai để bắt cóc. Bà gọi tôi với cái tên Hương, tức là hương thơm có thể làm họ chú ý. "khi nào con về nhà, bà sẽ cho con món con thích, ổi” bà bảo tôi “phở"-&nbsp;tôi nói một cách vui vẻ được… những cuộc thả bom đã dừng việc nấu ăn của bà. Nhưng bây giờ đã ổn hơn, hôm nay chúng ta sẽ ăn mừng” Trước khi tôi có thể trả lời, một chiếc loa phá những lúc bình yên của tôi. Giọng nữ vang đến cái cây.</strong></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 08:05:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541939849</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ha My N4 ; T2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541942212</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi dứng dậy, lảo đảo lao tới chỗ của mẹ. Trong ánh nắng buổi chiều ấm, mẹ tôi đang đẩy chiếc xe đạp ; có gì đó đậu ở trên nó.&nbsp;</div><div>“Mẹ!”</div><div>&nbsp;Tôi khóc, gọi bà</div><div>Chúng tôi đã lại gần, mắt của tôi cuối cùng cũng đã nhìn được mặt của mẹ và chân của tôi khựng lại.</div><div>Đó là dì của tôi, Hạnh, chứ không phải mẹ tôi.&nbsp;</div><div>Dì Hạnh tựa chiếc xe đạp lên đống cao su và chạy đến chỗ tôi. Quỳ xuống, dì ôm tôi vào lòng. Nước mắt của dì chạm vào mặt của tôi, "Ôi, Hương bé bỏng, mẹ cháu vẫn chưa về à?"<br>Tôi lắc đầu, vùi mặt vào lồng ngực của dì tôi, tìm kiếm sự ấm áp mà tôi thường tìm thấy từ mẹ. Dì Hạnh là người con thứ năm của bà ngoại, trẻ hơn mẹ tôi 8 tuổi. Dì ấy sống xa lắm, ở tận Thành Phố Thanh Hoá, nơi mà chồng dì ấy ở.&nbsp;</div><div>“Hạnh.” Bà ngoại đến nơi, ôm lấy cả 2 chúng tôi</div><div>"Dì sắp điên lên vì lo lắng rồi" Dì Hạnh nói trong khi sờ lấy tay chân, mặt, của Bà để chắc chắn là không có gì đang thiếu.</div><div>"Trời ơi cái con bé này, sao mà bà già này có thể dễ ăn thua được? Bà còn trẻ như trâu ý!"</div><div>Bà cười, giọng của bà ấy cao lên, trong trẻo. Tôi phát hiện thấy bản thân cũng đang cười cùng.</div><div>Giúp đỡ dì Hạnh đẩy cái xe về phía trước, tôi nhìn thấy cái bao màu nâu trên yên xe sau. Sự đói bụng làm bụng tôi cồn cào, nhưng mà tôi đâu có trông chờ vào dì tôi sẽ mang đồ ăn.&nbsp;Chồng dì, chú Tuấn đã ra chiến trường. </div><div>Her husband,</div><div>Uncle Tuấn, had gone to war. She taught at a primary school</div><div>and worked alone in her paddy field; whatever she earned had</div><div>to stretch thin since her children were young and her parents-</div><div>in-law sick.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 08:08:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541942212</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh An N4 : trang 4</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541946232</link>
         <description><![CDATA[<div>“Trong cái rủi có cái may,” bà bảo. “Chúng ta sẽ trồng và xây một cái nhà mới.”</div><div>Bác Hạnh lau mắt với tay áo. “Vậy, con đã được ngủ ở đâu?”</div><div>Tôi chỉ đến đống đất, một chỗ đã từng là khu vườn.</div><div>Bạn bè của bà đã cắt đi một số cành bàng, đóng chúng xuống đất như cọc lều. Các cành cây bây giờ mang các góc của một tấm nhựa, để làm mái nhà cho nơi trú ẩn của chúng tôi. Một chiếc chiếu rơm rách nát làm nền nhà, ba viên gạch nguyên vẹn làm bếp nấu ăn của chúng tôi, một cái xô thiếc làm nồi nấu ăn của chúng tôi. Tôi đã thu thập cành cây và lá khô để làm nhiên liệu. Bác Hạnh lắc đầu. Bác tháo dây cao su buộc chiếc bao tải màu nâu vào chiếc xe đạp của bác ấy.&nbsp;<br>“Chỉ cần một ít gạo và khoai lang." Tôi giúp bác gỡ cái bọc ra, miệng tôi chảy nước miếng khi nghĩ đến đồ ăn. Bà ngoại nói: “Mày có nhiều miệng ăn lắm đấy Hạnh ạ."<br>“Hương và tôi, chúng tôi có phiếu thực phẩm.”</div><div>“Nhưng mẹ ơi, người ta nói nhiều cửa hàng chính phủ đã<br>bị phá hủy, đến mức không còn nhiều thức ăn để mua.’’<br>“Chà, còn con cái và bố mẹ chồng phải nuôi. Đừng mang theo bất cứ thứ gì vào lần tới."&nbsp;<br>Tôi liếc trộm bà ngoại. Mỗi sáng cô thức dậy trước mặt trời, đứng thành hàng dài trước chính phủ cửa hàng. Chủ yếu là cô trở về nhà tay không. Mếu chúng ta là may mắn thay, cô ấy đã trở lại với một nắm sắn. Hiếm khi Bà có thể lấy cho chúng tôi một chén cơm chưa nấu không, và thậm chí sau đó, nó thường bị thiu và đầy côn trùng.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 08:14:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541946232</guid>
      </item>
      <item>
         <title>The Journey South - Chặng đường vào Nam (My &amp; Khanh)</title>
         <author>29mythaoxast1</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541946740</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi thức dậy khi màn đêm vẫn đang bao trùm cả ngôi làng. Bà nội vẫn còn đang ngáy ngủ bên cạnh tôi. Trong căn phòng tối đen, tôi mò mẫm tìm chú sơn ca nhỏ rồi nắm chặt trong lòng bàn tay mình. Tôi nằm đó, trầm ngâm suy nghĩ về "cơn ác mộng" kinh hoàng mà thân nhân của tôi đã phải trải qua. Nếu có một điều ước, tôi chính là giản dị mong muốn một ngày bình thường bên gia đình mình, một ngày mà chúng tôi chỉ có nhau, cùng nhau tận hưởng những khảnh khắc tươi đẹp. Bản thân tôi tự hỏi, rốt cuộc có bao nhiêu con người có được những ngày yên bình như vậy mà chẳng hay biết nó đặc biệt và thiêng liêng đến thế nào.<br><br>Không thể ngủ thêm được nữa, tôi gấp gọn tấm màn rồi bước ra khỏi phòng ngủ. Trong phòng bếp, có một bóng đen lướt qua khiến tôi giật mình.<br><br>"Chú Đạt," tôi thì thầm, "chú không ngủ được ạ?"<br><br>"Ừ," chú đáp lại.<br><br>Tôi thả chú sơn ca ra, thắp đèn dầu và lấy hai cốc nước - một của tôi và một của chú. Trên chiếc xe lăn, chú trong giống một người đàn ông với nước da nhăn nheo dù mới 34.<br><br>"Chú muốn nằm nghỉ thêm chút không? Để cháu giúp chú."<br><br>Chú khẽ lắc đầu. "Không cần đâu, dạo này chú hay bị mất ngủ"<br><br>"Có gì không ổn ạ?" tôi ngồi xuống bên cạnh chú, đưa chú cốc nước đã được rót đầy&nbsp;<br><br>"Chỉ là vài cơn ác mộng thôi mà, cháu biết đấy." Chú Đạt nhấp một ngụm nước nhỏ. "Không cần lo cho chú đâu. Về ngủ đi."<br><br>"Cháu cũng không ngủ được... chú Đạt... cảm ơn chú vì đã cứu cháu đêm qua"<br><br>Đêm qua, có một người đàn ông mập mạp tới nhà tôi. Hắn ta vô cùng kiêu ngạo nghĩ rằng tôi sẽ đi cùng hắn ta. Thật may mắn, chú Đạt đã ở đó giải vây cho tôi.<br><br>"Chắc hắn ta sợ chạy mất dép rồi nhỉ?" chú cười khúc khích. "Hắn ta giờ còn chẳng dám bén mảng tới đây"<br><br>"Cháu mong là vậy." tôi khẽ cười nhẹ. "Chú à, chú vẫn phải cẩn thận đó. Bà nội nói rằng những người dám thách thức chính quyền sẽ vào tù-"<br><br>"Hắn ta và những người có thẩm quyền sao? Làm gì có chuyện đó chứ. Hắn ta chỉ là một thằng ngố cố gắng khiến mọi người sợ hãi. Chú xin lỗi vì đã nói những từ như vậy." Chú Đạt khẽ lắc đầu. "Chúng chẳng dám động tới chú đâu, toàn những cựu chiến binh mà."<br><br>Tôi nhâm nhi chút nước trong cốc, cố gắng "sắp xếp" lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. "Chú, chú không gặp bố cháu hay nghe thêm tin tức gì về ông ấy sau khi bố cháu cho chú con sơn ca này ạ?"<br><br>"Chú xin lỗi, Hương ạ. Chiến trường rất rộng lớn, và chú thậm chí chẳng gặp Thuận, Sáng, hay mẹ cháu"<br><br>"Chắc chắn mai chú Sáng và mẹ cháu sẽ về đây. Mọi người chắc hẳn sẽ rất vui khi thấy chú về nhà đó."<br><br>"Ta nghĩ họ sẽ chẳng vui khi thấy bộ dạng tàn tạ này đâu."<br><br>"Mọi thứ rồi sẽ tốt hơn thôi chú à."<br><br>Chú bật cười, nụ cười buồn bã, tuyệt vọng nhất mà tôi từng biết. "Nhiều tháng rồi, ta đã nghĩ ta không nên về nhà. Với bộ dạng này làm sao mà dám gặp bạn bè người thân, làm sao mà dám đặt gánh nặng lên vai những người ta yêu thương chứ." Chú nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một vầng trăng khuyết sáng lấp lánh đang được treo lơ lửng trên bầu trời tối đen.<br><br>“Làm ơn đi, chú.” Tôi cố kìm lại những giọt nước mắt. “Bọn cháu sẽ chăm sóc chú”<br><br>Chú gục xuống trên chiếc xe lăn của mình.<br><br>“Chú, cháu chỉ mong rằng.. Chú có thể tin tưởng mà kể cho cháu về hành trình vào Nam và cách chú gặp bố cháu.”<br><br>“Ngay bây giờ sao?” Chú ngước mắt lên nhìn đồng hồ, mới 2 giờ sáng. “Đó là một câu chuyện rất dài. Hãy chắc chắn rằng ngày mai cháu sẽ không có tiết học nào đi”<br><br>“Cháu xin chú. Cháu mong ngóng về tin tức của bố cháu từ rất lâu rồi. Cháu cần phải biết hiện tại bố đang như thế nào.”<br><br>“Nhưng điều chú cần là một chén nước hẳn hoi.” Chú Đạt đưa mắt liếc nhìn tủ rượu. “Chú đã thức trắng vào đêm qua.”<br><br>“Đợi cháu một chút.” Tôi đứng dậy, đi đến bên cạnh tủ rượu. Tôi cầm lên một chai rượu đã đầy. “Bà đã mua nó vào tối qua.. Ngay sau khi chú về giường ngủ.” Tôi khúc khích. “Bà biết ngay là chú sẽ cần nó mà”<br><br>“Người mẹ của cháu,” Tôi khẽ cười. “Bà ấy là một người rất đặc biệt<br><br>Chú Đạt không quan tâm cái cốc mà tôi đưa chú, nốc thẳng từ chai rượu. Chú cúi gầm mặt xuống. Và chú bắt đầu kể chuyện. Ngay lúc này, tôi nhận ra rằng để nhớ lại những kí ức kinh hoàng ấy, nó khó đến thế nào để cố gắng giúp đỡ đứa cháu gái này tìm hiểu về người cha của mình trong cậu chuyện về chặng đường vào Nam<br><br>“Khi ấy cháu vẫn còn là một đứa trẻ mà thôi” Chú nói</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 08:14:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541946740</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Những tiếng hát của dãy núi - Amber &amp; Nhi</title>
         <author>29anhquynhduongst</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541948204</link>
         <description><![CDATA[<div>Món Quà của Cha Tôi<br>Hà Nội, 1975<br><br>"Bình tĩnh, bình tĩnh" tôi cười. Tôi đẩy ra những chấm đen và mũi hồng, đổ vào rau chân vịt thái mỏng vào chiếc mãng. Những con vật đã nhét đồ ăn đầy mồm, nhai, và vẫy đuôi.<br>"Hương, cháu về rồi à? Có ai ở nhà không? một giọng cất tiếng. Tôi chùi tay vào quần, chạy vội ra, mở cửa. Mợ Duyên. Mợ đứng thon thả trong tia sáng buổi sáng.<br>"Mợ không thể tin nổi cháu lớn đến đây rồi." mợ tươi cười nói. "Trời ơi, cháu đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, và cháu lớn hơn rồi đó."<br>"Thật là một niềm vui khi được thấy mợ." tôi nở một nụ cười, vui khi mợ đã nói mình lớn hơn. Ai cũng biết tôi đang rất cố lên cân, nhưng có cách nào để làm với một lượng thức ăn nhỏ?<br>Ở bàn ăn, tôi kéo ghế ra mời mợ ngồi và chạy vào bếp. Với mợ tôi ở đây, cũng giống như cha đang ở nhà. Mợ Duyên là người em( / chị ) duy nhất mà cha có. Cha mẹ của cha mất sớm nên hai anh em (/ chị em) làm đủ loại việc để chăm sóc nhau.&nbsp;<br>Tôi mang lại một cốc nước chè, tôi thấy mợ ở bàn thờ của chú/cậu Thuận, dùng vài que hương giữa hai tay. Mợ cúi đầu trong im lặng. Bà tôi đã lấy đi một phần của bàn thờ chỉ để lộ bí mật của bà: Một người bạn của mẹ tôi đã mất khi bà tôi không có nhà, sau đó đã nói những lời thông cảm vì mất mát của mẹ tôi. Tôi không bao giờ có thể quên được khi mẹ tôi đã khóc lóc, quỳ gối bên cạnh chú/cậu tôi. Tôi không hề tự hào về việc này, nhưng khi đó tôi cảm giác như nhũng dòng chảy nước mắt của mẹ tôi đã chảy đến linh hồn của cậu/chú Thuận, và đã để lại tình mẹ con của tôi khô.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 08:16:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541948204</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người dự đoán tương lai [Duc Anh và Minh An]</title>
         <author>29anminhvust1</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541948539</link>
         <description><![CDATA[<div>Ổi ơi, cậu có nhớ lúc chúng ta dùng đi quanh phố cổ của Hà Nội? Chúng ta toàn dừng trước một ngôi nhà ở đường Hàng Gai. Mình không biết ai ở đó, nhưng mà mình đã đứng trước ngôi nhà, nhìn qua cổng. Cậu có nhớ nó đẹp như thế nào không? Cửa gỗ có hoa văn của hoa và chim,sơn mài ở cửa sổ và tượng rồng làm gốm ở trên mái nhà. Ngôi nhà là nhà truyền thống năm gian ,với 5 phần gỗ , nhớ không? Và có 1 sân trước lát gạch đỏ.<br>Bây giờ tôi có thể kể một lý do tôi kéo dài ở trước ngôi nhà đấy:nó nhìn như ngôi nhà của tớ&nbsp; lúc tớ lớn lên ở Nghệ An . Lúc tớ đứng ở đấy với cậu. Tớ có thể nghe bố mẹ tớ ,anh tớ Công, và dì tớ Tú nói chuyện và cười.<br>À, cậu hỏi tớ tại sao tớ không nhắc đến với cậu là tớ có 1 anh và và một dì. Tớ sẽ nói bới cậu về họ sau,Nhưng cậu không muốn đi thăm nhà thời thơ ấu của tớ trước à?<br>Để đi đến đấy,cậu và tớ sẽ cần đi qua ba trăm cây từ Hà Nội. Chúng ta sẽ theo đường Quốc Lộ đi qua Nam Định,Ninh Bình và Thanh Hóa. Sau đó mình quay trái ở chùa Phú Định,đi qua nhiều xã trước khi về Vĩnh Phúc,một làng ở miền Bắc. tên của làng này là đặc biệt.Ổi,nó nghia là "vĩnh phúc"&nbsp;<br>Ở Vĩnh Phúc tất cả mọi người sẽ vui mừng cho cậu vào cửa của nhà họ-ngôi nhà của nhà Trần. Họ sẽ đi với bạn đi trên con đường làng,đi qua một ngôi chùa với&nbsp; các đầu mái uốn lượn như những ngón tay của một vũ công lộng lẫy,đi qua ao&nbsp; nơi mà trẻ con và những con trâu vẩy nước xung quanh,Giữa mùa Hè,cậu thở hổn hển trước những đám mây hoa tím nở ở trên cây hoa xoan và hoa gạo đỏ lướt qua gió như thuyền cháy. Giữa mùa lúa chín, đường làng sẽ chia ra những thảm vàng được làm bằng rơm để chào đón cậu<br>Ở giữa của ngôi làng, cậu sẽ đến trước một ngôi nhà to được bao quanh bởi một cái vườn trồng cây quả. Nhìn trộm qua cổng,cậu sẽ thấy một ngôi nhà giống như ngôi nhà ở đường Hàng Gai, chỉ duyên dáng hơn và lớn hơn nhiều.Con người đưa bạn đến đó sẽ hỏi cho dù cậu có liên quan đến<br>họ Trần.Nếu cậu kể sự thật,Ổi, bọn họ sẽ rất ngạc nhiên.Các thành viên nhà Trần hoặc đã chết, hoặc bị giết,hoặc biến mất Bạn sẽ biết rằng bảy gia đình có<br>chiếm tòa nhà này từ năm 1955, không ai trong số họ là người thân của chúng tôi&nbsp;<br>Cháu gái yêu dấu của tôi, đừng có vẻ sốc như vậy. Bạn có<br>hiểu tại sao tôi quyết định kể cho bạn nghe về gia đình của chúng tôi không? Nếu như<br>câu chuyện của chúng tôi tồn tại, chúng tôi sẽ không chết, ngay cả khi cơ thể của chúng tôi là<br>không còn ở đây trên trái đất nàyNgôi nhà Trần là nơi tôi sinh ra,cưới và đẻ ra mẹ của cậu ,chú của cậu Đạt,Thuận,Sáng và dì của cậu Hạnh.Bạn sẽ không biết những thứ này,nhưng tôi có một đứa con trai khác,Minh. Đứa con đầu tiên của tôi,và tôi yêu anh ấy rất nhiều. Nhưng tôi không biết anh ấy còn sống hay đã chết . Anh ấy đã bị lấy đi vào 17 năm trước. Và tôi chưa từng thấy anh từ lúc đó. Tôi sẽ giải thích chuyện gì đã xảy ra sau, để tôi đưa bạn quay trở về một mùa hè cụ thể tháng 5 năm 1930,Khi tôi 10 tuổi.&nbsp;<br>Tôi đã giật mình thức dậy bởi một âm thanh thình thịch,sâu trong trái của buổi tối, một nhịp,tiếng lách cách rỗng.Ai đang làm những âm thanh ồn ào vào lúc này? Tôi phàn nàn,quay một bên , để tìm cô Tú,người giúp việc ,ngáy bên cạnh tôi. Tên cô ấy ,T,nghĩa là vẻ đẹp tinh tế , nhưng nếu bạn gặp cô ấy, bạn có thể sợ lúc mới gặp. Cô đấy có một vết sẹo ở </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 08:16:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541948539</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trang 1 (The great hunger)Bội và Sophie</title>
         <author>Avaast</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541949643</link>
         <description><![CDATA[<div>Guava, ôi cho tôi biết bạn thích bài thơ ngắn này như thế nào.</div><div>ao yên tĩnh một con ếch nhảy vào âm thanh của nước</div><div>Bạn nghĩ nó đẹp?Tôi cũng làm như vậy.Bài thơ là một bài haiku được viết bởi một nhà thơ nổi tiếng ở Nhật Bản tên là Matsuo Basho,người sống ở thế kỷ XVI. Tôi tìm thấy những bài thơ của ông Bashô.vài năm trước, khi tôi trở thành giáo viên và quyết định học về người Nhật. Tôi muốn hiểu tại sao người Nhật ,những người lính đã làm những gì họ đã làm ở đất nước của chúng tôi. Những cuốn sách tôi đọc nói với tôi rằng nhiều người Nhật là Phật tử</div><div>như chúng tôi. Họ thờ cúng tổ tiên và yêu gia đình của họ. Cũng như chúng tôi, họ thích nấu ăn và ăn uống, nhảy múa và ca hát.Trước khi tôi đọc những cuốn sách đó, tôi đã quan sát người đàn ông Nhật Bản—</div><div><br></div><div>Mắt Đen—vào mùa đông năm 1942. Tôi đã cố tin rằng anh ta</div><div><br></div><div>có một số lòng tốt bên trong anh ấy và anh ấy sẽ để tôi</div><div><br></div><div>cha đi.</div><div><br></div><div>Bạn có thực sự muốn biết những gì đã xảy ra với tuyệt vời của bạn-</div><div><br></div><div>ông nội? Được rồi. Nắm tay tôi khi tôi đi tiếp.</div><div><br></div><div>Mắt đen nâng cao. Anh thò tay vào trong xe, và ném một</div><div><br></div><div>bao tải khoai tây trên đường. Những người lính đã mở cửa</div><div><br></div><div>bao, cắt khoai tây thành miếng. tôi đã xem cha tôi</div><div><br></div><div>sát khi anh đặt tấm gỗ trở lại xe đẩy. Ồ, tôi</div><div><br></div><div>nhìn anh ấy - đôi bàn tay rám nắng đã giữ tôi dựa vào anh ấy</div><div><br></div><div>cằm, đôi mắt sáng lên mỗi khi họ nhìn thấy nụ cười của tôi,</div><div>đôi môi đã kể cho tôi vô số truyền thuyết và truyện cổ tích của tôi</div><div><br></div><div>làng bản.</div><div><br></div><div>Một số người đàn ông từ hai nhóm binh sĩ đang nói chuyện với</div><div><br></div><div>nhau bằng một ngôn ngữ mà tôi không thể hiểu được. Nghe có vẻ nhẹ nhàng và trữ tình. Chắc chắn, những người nắm giữ một ngôn ngữ như vậy trên lưỡi của họ không thể tàn bạo với người khác.Những người phụ nữ bị đẩy về phía trước. Họ tranh giành điên cuồng vào xe như chuột bị đuổi vào lỗ,vội vã bởi những lưỡi lê lấp lánh. Cha tôi đứng bên, giúp đỡ chúng lên, nỗi buồn trĩu nặng trên khuôn mặt.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-03 08:18:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2541949643</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Amber &amp; Nhi: Món Quà Của Cha Tôi - Trang 2</title>
         <author>29anhquynhduongst</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544404222</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Mợ Duyên ngồi xuống nghế, "Mẹ cháu có cho cháu ăn nhiều hơn không? Mẹ cháu có nhà không?<br>&nbsp;Tôi gật đầu, cố gắng không tràn trà ra khỏi chén. "Cháu nghĩ mẹ cháu đang ngủ." Tôi chỉ tay đến phòng cha mẹ tôi.<br>&nbsp;Mợ nhìn lên đồng hồ. "Mợ sẽ cố nói chuyện với mẹ cháu." Mợ uống hết chén chè rồi mang ấm chè vào phòng.<br>&nbsp;Tôi tò mò nghĩ bao lâu nữa mợ mới ra khỏi căn phòng, mép miệng mợ với niềm thất vọng. Mẹ tôi đã làm tất cả mọi khách thăm thất vọng, bao gồm cả em gái của mẹ tôi. Khổ thân mợ Hạnh, đã đi từ Thanh Hóa chỉ để gặp mẹ tôi.<br>&nbsp;Tôi cố đọc những sách giáo khoa của tôi, nhưng những từ dường như trống giỗng và không có màu sắc. Tôi sắp phải quay lại trường, không thì tôi sẽ bị đuổi học. Cánh của căn phòng của mẹ tôi vẫn khép kín. Tôi giả vờ quét sàn nhà và đi nhón chân đến gần cửa phòng, áp tai vào của gỗ để nghe lén. Tôi nghe thấy một chút tiếng nói và tiếng khóc. Và tiếng của mẹ tôi. Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt, nghe ngóng, nhưng những tiếng thì thầm đã tan chảy trong không khí trước khi ý nghĩa của nó đã đến tai tôi.&nbsp;<br>&nbsp;Tay chỉ đồng hồ đã đến 11 giờ. Tôi nhóm lửa bếp và đun xôi nước để nấu canh rau chân vịt. Trong niêu, tôi kho vài con cá đối với nước mắm, ớt và tiêu. Tôi đổ cơm vào chiếc niêu khác, tôi vo gạo cẩn thận để loại trừ sâu bọ, bụi bẩn. Thường khi, tôi phải trộn ngô, sắn hoặc khoai lang với cơm để đủ no, nhưng vì có khách đặc biệt hôm nay. Nên, tôi sẽ nấu nhiều cơm cho bữa ăn trưa. Tôi mong mợ Duyên sẽ cảm kích về đồ ăn hôm nay. Chắc mợ cũng gặp khó khăn. Mợ làm việc ở xưởng may và chỉ được trả lương bằng phiếu đồ ăn. Giống cha tôi và các cậu và chú tôi, chồng mợ cũng đã ra chiến trường góp sức. Mợ sống ở gần sông Hồng, và phải chăm sóc hai đứa con.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-05 02:00:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544404222</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh An N4 : trang 5</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544408927</link>
         <description><![CDATA[<div>Bà giúp bác Hạnh khiêng cái bao vào nơi trú ẩn. Tôi chạy trước, trải thảm rơm thẳng tắp. Đặt xuống, bà với lấy chai nước đưa cho dì tôi tu một hơi dài. Đang lục trong bao, bác Hạnh nháy mắt với tôi.</div><div>“Nhìn tôi tím thấy cái gì cho con nè.”&nbsp;<br>Một quyển sách! Tô Hoài’s&nbsp;<br>Dế Mèn Phiêu Liu Ký.</div><div>“Một trong những quyển tôi thích nhất.” Bác Hạnh cười.&nbsp;<br>"Nó rất tuyệt vời, ít nhất không phải là một công việc tuyên truyền,” Bà bảo.</div><div>Tôi định bắt đầu đọc ngay, nhưng dì<br>Hạnh lôi trong bao ra một gói khác đưa cho tôi.<br>“Bánh quy?” Tôi há hốc mồm, muốn xé nó ra nhưng không dám. Tôi tự dặn mình không được cho dì thấy tôi đói.<br>“Chú Tuấn của con mang mấy thứ này về cho chúng ta.” Dì Hạnh duỗi chân. “Bánh quy từ Nga, bạn có tin được không?”<br>“Tuấn về thăm nhà à? Anh ấy như thế nào?" bà hỏi khi hy vọng phình to trong lồng ngực tôi. Có lẽ cha mẹ và chú của tôi cũng sẽ sớm quay lại gặp chúng tôi.<br>“Gầy như một que củi, nhưng anh ấy đã mang lại những điều tốt đẹp tin tức. Ông nói rằng chúng tôi đang đàm phán với người Mỹ, để khôi phục lại hòa bình cho đất nước của chúng tôi. Má . . . trên đường đến đây, tôi đã nghe nói về Hiệp định Hòa bình Paris từ đài phát thanh công cộng."<br>“Vâng,” bà nội nói. “Thật tuyệt, nhưng . . .”<br>"Nhưng cái gì?"<br>“Chiến tranh sẽ chỉ kết thúc khi tất cả những người thân yêu của chúng ta được trang chủ."</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-05 02:04:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544408927</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quỳnh anh và Nhi &amp; quà của tra tôi (trang 3)</title>
         <author>29nhiqueluongst</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544415566</link>
         <description><![CDATA[<div>Buổi trưa đã đến gần. Cá hầm. Mùi vị ngửi thật là thơm ,tôi dùng lưỡi của mình vào nếm thử.&nbsp; Tôi đã nếm&nbsp; canh&nbsp; mồng tơi. Nó thật là thơm ngon&nbsp; tôi phải nếm một thìa khác.<br>&nbsp;Liếc nhìn vào phòng mẹ tôi, tôi với lấy nồi cơm . Chỉ một thìa thôi,chỉ một thìa thôi.<br>Tôi cho một thìa gạo vào mồm ,tôi còn chưa kịp nghỉ thì có&nbsp; một tiếng ở cửa ra vào : ‘ Hương, bà về rồi ‘, giọng của bà thốt lên. Tôi nuốt miếng cơm vào mồm một cách nhanh chóng , miếng cơm lướt như lửa vào cổ họng tôi&nbsp; tôi đá cái thìa vào góc bếp ,&nbsp; lâu miệng vào các áo&nbsp; của tôi.<br>‘ Đồ ăn đã có sẵn chưa?’ Bà đối rồi .’ Bà đẩy các xe vào&nbsp; trong nhà.<br>Nụ cười của tôi chắc đang quanh co . Tôi ám hiệu trước cửa phòng ngủ .<br>‘ Mợ Duyên đang ở đây ,mợ đang có một cuộc trò chuyện với mẹ<br>Bà đưa một ngón tay lên lưỡi . ‘ Hãy để đây cho họ’<br>&nbsp;<br>Tôi&nbsp; sắp xếp bát đũa lên trên bàn ,mẹ tôi đang nói chuyện ,cô ấy chắc phải cảm thấy tốt hơn. Tôi tưởng tượng bữa ăn của gia đình thôi sẽ được vui vẻ do đoàn tụ , chỗ mà tôi ngồi cạnh cô ấy, cô sẽ khen ngợi tài nấu ăn của tôi, lấp vào bát của tôi,&nbsp; và thúc giục tôi ăn ; giọng dịu dàng của ấy sẽ nói với tôi rằng đừng lo lắng về cô ấy và quay trở lại lớp học.&nbsp;<br>Nhưng khi mợ Duyên và&nbsp; mẹ tôi trở lại bàn ăn , một sự im lặng khó tả bao quanh bữa ăn của gia đình&nbsp; tôi. Bà đã cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện&nbsp; bằng cách hỏi mợ&nbsp; về công việc của cô&nbsp;<br>ấy.<br>“&nbsp; tụi cháu&nbsp; đang sản xuất ra hạn ngạch”, mợ thở dài. “Hàng may mặc đang chất đống trong kho. “Chúng chắu ko thể bán ,nhưng  việc sản xuất vẫn phải tiếp tục .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-05 02:10:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544415566</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trang 2(bội)The great hunger</title>
         <author>Avaast</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544419957</link>
         <description><![CDATA[<div>Những lời nói mà đã kể tôi về nhiều huyền thoại ở ngôi làng tôi.<br>Có mấy người đàn ông bên cạnh làm ở quân đội đang nói chuyện với nhau bằng tiếng khác làm tôi không hiểu được.Lời nói đó nghe cũng nghe rất dịu dàng.chắc chắn là ngôn ngữ ở đây không thể nào gây được chuyện với người khác.<br><br>Những người phụ nữ quanh đây liền chạy ra và quấn quít nhau chạy vào xe như là mấy đàn chuột bị đuổi vào hố.Ba tôi cú đứng đó và giúp họ lên, một khuôn mặt lo sợ bắt đâù hiện lên.<br><br>"hãy nói cho tôi biết,Mấy củ khoai đó thực sự là của ai" mắt đen hét, đủn tay vào ngực ba tôi và đẩy ba tôi ra khỏi xe.<br>"đối với bọn việt minh mà đã giết đồng đội của tôi?"<br><br>"không phải thưa đồng chí, nó là cho khách hàng của tôi ở Hà Nội."<br>"chắc là cho người pháp chứ gì, giặc của nước người" cười mắt đen.<br><br>ông ấy như chuẩn bị bước đi thì lại quay đầu lại và ném chiếc dao và hét lên "ĐỒ PHẢN BỘI".<br>Tôi đứng im lặng, đàng trước mắt tôi chình là bài tôi, Dao xuyên qua cổ và máu chảy ròng ròng xuống.<br>Đầu ba tôi lăn xuống đường, mắt đầy lo sợ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-05 02:13:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544419957</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>Avaast</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544963998</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet.com/hien_phan/c-s-ch-m-i-ng-y-lzp3devynr4hx83d/wish/2541925751" />
         <pubDate>2023-04-05 12:53:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2544963998</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh An N4 : trang 6</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545791820</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi ngoảnh mặt đi, nỗi nhớ cha mẹ nặng trĩu<br>trong ngực tôi. Một cái gì đó cảm thấy như sợ hãi khuấy động. Nhiều bạn bè của tôi đã nhận được tin buồn từ chiến trường. Những tin tức như vậy càng làm tăng thêm sự tức giận. Một số nam sinh trường tôi còn quá trẻ chưa nhập ngũ đã tự cắt tay, lấy máu viết thư cho Quân tình nguyện đi lính. Tôi mong trận chiến tranh này thật sự kết thúc, mang về bố mẹ, chú và tất cả mọi người tôi biết.</div><div>“Ah, Guava.” Bác Hạnh cù tôi. “Không chia sẻ?” Bác nhìn cái túi trong tay tôi. Tôi bóc vỏ. Những chiếc bánh xếp thành hàng ngay ngắn, từng chiếc bánh được chạm khắc hoa văn tinh xảo. Tôi mời dì và bà trước, sau đó ăn chậm nhất có thể, để từng miếng tan ra trên lưỡi. Nhiều năm sau, khi một người bạn hỏi tôi thích ăn đồ ngọt như thế nào, tôi đã nghĩ về những chiếc bánh quy đó và nói: Hạnh phúc. Trong ngôi nhà tạm của chúng tôi, bà và dì dường như quên đi những lo toan. Họ trò chuyện về những ngày xưa cũ, cười khúc khích với nhau. Xung quanh chúng tôi, những làn khói bốc lên từ nơi trú ẩn của những người hàng xóm, quyện vào ánh hoàng hôn đỏ rực. Ngoài ngõ xóm, vài người bạn của tôi đang rượt đuổi nhau, tiếng cười của họ bay vèo vèo trong làn khói. Họ mời tôi chơi cùng, nhưng tôi từ chối. Có dì Hạnh bên cạnh, tôi có cảm giác như mẹ đã về. Đêm đó, tôi ngủ giữa hai người phụ nữ, giọng nói nhẹ nhàng của họ đưa tôi vào giấc mơ. Trong đó, mẹ tôi đang chạy về phía tôi, bố tôi chạy theo bà. Khi tôi gọi tên chúng, mẹ tôi cúi xuống, bế tôi lên. Cô có mùi giống dì Hạnh. Cha tôi ôm lấy cả hai chúng tôi, cười và nói rằng ông sẽ không bao giờ để chúng tôi rời khỏi tầm mắt của ông nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-06 03:32:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545791820</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ha My N4 - T7</title>
         <author>29myhadovust1</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545793135</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi thức dậy, tìm thấy bản thân đang được cuốn trong quần áo của bà ngoại.&nbsp;</div><div>Ở ngoài trời đang lạnh; mặt trăng đã lên, núp sau những ngọn sương.&nbsp;</div><div>Bà ngoại và dì Hạnh đang dọn dẹp đống đổ nát. Họ đang ngâm nga 1 bài hát, giọng của họ giống như mùa hè trên mặt tôi.</div><div>Hằng ngày, Bà đều thúc giục dì Hạnh về nhà, nhưng dì vẫn ở lại và làm việc. Vì dì ấy làm việc nên tôi đã quay lại trường và Bà quay lại lớp.&nbsp;</div><div>Dì làm việc cho đến </div><div>been cleared away and our shack built. Thanks to the kindness</div><div>of those we knew and those we didn’t, we now had a better</div><div>shelter: rusty tin sheets over bamboo poles. We no longer had</div><div>to sleep outside in the whipping rain of winter.</div><div>Once my aunt was sure Grandma and I would be all right,</div><div>she wiped her tears, leading her bike out to the dirt path. To</div><div>prepare&nbsp;</div><div>for her journey, Grandma had stayed up the night</div><div>before, cooking a small bucket of rice, pressing the rice into</div><div>balls, sprinkling them with crushed peanuts and salt. I didn’t</div><div>know how Grandma managed to find those peanuts; they were</div><div>as rare and valuable as gold.</div><div>We watched Auntie Hạnh cycle away.</div><div>“Be careful, Daughter,” Grandma murmured, only for her</div><div>and me to hear. She lifted her face up to the sky, as if fearing</div><div>bombs would be dropped onto the roads where her daughter</div><div>would be traveling.</div><div>I lost myself in&nbsp;</div><div>Adventures of a Cricket</div><div>. I wished I could be</div><div>Mèn the cricket, leaving his nest to venture out into the world,</div><div>to see the vastness of nature, meet all types of people, have a</div><div>taste of independence, cause mischief, and make new friends.</div><div>In the world of Mèn, there was no war. It seemed only humans</div><div>waged wars on each other, making each other suffer.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-06 03:34:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545793135</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh An N4 : trang 8</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545811175</link>
         <description><![CDATA[<div>Một tuần sau khi Bác Hạnh rời đi, tôi đi bộ từ trường về nhà với bà, gossiping about my friends along the way. She still didn’t allow me to go anywhere without her; she’d picked me up after her class. Our neighborhood lane stretched out in front of us, filled with soggy mud, dotted by pieces of broken brick. We advanced slowly, stepping onto whatever brick islands our feet could find. Grandma gripped my hand in case I slipped.</div><div>“Bà Diệu Lan,” someone called Grandma’s name. I turned</div><div>to see our neighbor Mr. Tập waving at us. “Two soldiers came looking for you,” he said. “I sent them to your house. I thought you were home.”</div><div>Grandma thanked the man, gripped my hand tighter, and</div><div>hurried forward. In front of us stood a yard—our communal washing area—the only place in our neighborhood where we could collect clean water that dripped from a slimy tap. Kids and their empty buckets made up a&nbsp; long line. As we approached, the children sprang up. Abandoning the buckets and jostling each other, they hurtled toward us.</div><div>Sơn, the boy who won most of our racing games, pulled at</div><div>Grandma’s shirt. “Grandma, the soldiers asked about you. They—”</div><div>“They said they wanted to wait for you,” my friend Thủy</div><div>interrupted. Several voices buzzed up around us like bees.</div><div>“Wait. One person at a time, please,” said Grandma. “Now,</div><div>where are the soldiers?”</div><div>“Over there. Over there!” Several hands pointed at Mrs.</div><div>Như’s shack, which sat across from ours.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-06 03:57:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545811175</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Group 2- Minh &amp; Viet</title>
         <author>29minhanhducnguyenst1</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545816580</link>
         <description><![CDATA[<div>Bà tôi nắm tay tôi trong khi chúng tôi đi đến trường. Mặt trời là một lòng đỏ trứng bự chiếu qua những nhà mái thiếc. Bầu trời xanh như màu áo của bà tôi. Tôi tự hỏi rằng mẹ tôi đang ở đâu. Mẹ đã tìm được bố chưa. Tôi giữ cổ áo của tôi trong khi gió xé bầu không khí,&nbsp; xoáy một đám mây bụi. Bà tôi cúi xuống, cho chiếc khăn của bà gần mũi tôi. Cặp sách của tôi đung đưa trên tay bà trong khi bà dùng tay che mặt. Chúng tôi tiếp tục đi khi gió lặng xuống. Tôi căng</div><div><br></div><div>&nbsp;tai nhưng tôi không nghe thấy tiếng chim hót, tôi đi tìm hoa nhưng không có bông nào trên đường cả. Tôi còn không thấy một ngọn cỏ nào, chỉ có đống sắt vụn và gạch.</div><div><br></div><div>“Ổi, cẩn thận.” bà tôi kéo tôi ra khỏi hố bom. Bà gọi tôi bằng biệt danh để linh hồn xấu không đến với tôi, bà tin là những linh hồn ở trên trời tìm những đứa trẻ xinh đẹp, đẹp trai để bắt cóc. Bà gọi tôi với cái tên Hương, tức là hương thơm có thể làm họ chú ý.” khi nào con về nhà, bà sẽ cho con món con thích, ổi ạ ” bà bảo tôi “Con thích phở ạ” tôi nói một cách vui vẻ “ Được… những cuộc thả bom đã dừng việc nấu ăn của bà. Nhưng bây giờ đã ổn hơn, hôm nay chúng ta sẽ ăn mừng” Trước khi tôi có thể trả lời, một chiếc loa phá những lúc bình yên của tôi. Giọng nữ vang đến cái cây.</div><div><br><br><br><br><br></div><div>“Mọi người chú ý&nbsp; máy bay thả bom của mỹ đang đến hà nội. Cách 100 kilômét.</div><div>“Ôi trời đất ơi” bà nội kêu trời kêu đất. Bà chạy, kéo tôi đi cùng. Hàng đống người chạy khỏi nhà họ như kiến chạy khỏi tổ bị sập của chúng. Cách xa đây, trên Nhà nhạc kịch hà nội, có tiếng loa báo động.&nbsp;</div><div><br></div><div>“Chỗ kia.” Bà tôi chạy vào hầm tránh bom được xây vào bên đường. Bà nâng lên cái cửa vào hầm làm từ xi măng rất nặng. “Hết chỗ rồi!” một người hét lên ở dưới. Ở trong đó chỉ có đủ chỗ cho một người và một người nửa quỳ nửa đứng. Nước bùn dâng lên ngực của ông. Bà vội vàng đóng cửa hầm và kéo tôi đến một chỗ trú ẩn khác.&nbsp;</div><div>“Cảnh báo! Cảnh báo! Máy bay Mỹ đang bay đến hà nội. Lực lượng quân đội hãy sẵn sàng để chiến đấu.”&nbsp;</div><div>Giọng của người thông báo càng ngày&nbsp;</div><div>Cấp bách, chiếc loa nói làm mọi người chói tai</div><div>Nơi trú ẩn này đã đầy người, mọi người vẫn cố lấn và. Chim với cánh gãy, xe đạp không ai dùng, thùng, túi đeo vai bị bỏ lại. Một cô gái nhỏ ngào khóc vì bố mẹ cô ấy. Loa lại kêu “đồng bào chú ý, đồng bào chú ý, giặc Mỹ đang thả bom ở Hà Nội, Cách đây 30 km. Tôi hậu đậu và ngã ra đất. Bà tôi kéo tôi dậy và quẳng cái túi sang vỉa hè, bà cúi xuống chuẩn bị cõng tôi đi, bà vừa chạy, vừa cõng tôi, tay bà quặp vào chân tôi, tiếng sấm kéo đến, tôi cố giữ lấy vai bà bằng bàn tay dính đầy mồ hôi.</div><div><br></div><div>“Đồng bào chú ý, có thêm máy bay mỹ đang đến hà nội. 100 kilomet từ đây.</div><div>“Chạy đến trường, họ sẽ không thả bom chỗ ấy.” Bà hét đến những người phụ nữ đang chở trẻ nhỏ trên tay và lưng hối hả tìm chỗ trú ẩn.&nbsp;</div><div><br></div><div>Ở tuổi 52, bà tôi rất khỏe. Bà chạy qua những người phụ nữ, bắt kịp với những người đang chạy phía trước. Người tôi lúc la lúc lắc trên lưng bà, tôi ấn mặt mình vào những sợi tóc dài, đen có mùi giống như mẹ tôi. Miễn là tôi ngửi được mùi của bà, tôi sẽ được an toàn. “Hương, chạy theo bà!” Bà tôi đã ngồi xổm ở ngoài trường, bà kéo tôi vào trong sân trường. Gần một lớp học, bà nhảy vào một chỗ trú ẩn bỏ trống. Trong khi tôi trượt đến gần bà, nước dâng lên eo tôi, nắm chặt tôi và bàn tay lạnh giá của tôi. Ở ngoài rất lạnh và hôm nay là ngày đầu mùa đông. Bà tôi với lấy và đóng nắp hộp lại. Bà ôm tôi,tiếng tim tôi nhói qua tim tôi, cảm ơn phật cho cái nơi chú ẩn này. Nó đủ để bà tôi và tôi trốn. Tôi lo rằng bố mẹ tôi đang ở trên chiến trường, tôi tự hỏi không biết họ sẽ quay lại hay không? Tôi còn chưa biết họ đã gặp chú Thuận, chú đạt và cậu Sáng chưa. Tiếng bom đến gần hơn nữa. Mặt đất bắt đầu rung chuyển như tôi ở trên cái võng. Tôi lấy tay bịt chặt tai, tiếng nước bắn tung tóe làm ướt mặt tội, bụi bay vào mắt tôi khiến tôi không nhìn được. Giọt mưa đá rơi vào đầu tôi. Đội chống máy bay địch bắt đầu bắn,Hà Nội bắt đầu đánh trả, loa nói ầm ý, mùi khói thì khét. Bà tội bắt dầu cầu trời cầu phật “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát.”Những lời cầu nguyện, nước mắt rơi ra từ mắt bà ấy. Tiếng bom tiếp tục, một phút của yên lặng. Rồi một tiếng rít chói tai. Tôi co rúm lại. Một vụ nổ to ném tôi và bà tôi sát cửa hầm. Nỗi đau làm tối mắt tôi. Tôi lỡ tiếp đất vào bụng của bà tôi. Mắt bà đang nhắm, bà cầm một hoa sen mới nở trước ngực. Bà Cầu giống nhưng tiếng sấm biến mất, tiếng khóc bay lên không trung.</div><div>“Bà ơi, con sợ lắm” môi bà chuyển sang màu xanh lam,&nbsp; run sợ trong giá lạnh “Bà cũng sợ, ổi ạ” bà nói“Bà ơi, nếu họ thả bom vào trường thì chỗ trú ẩn này có sập không ạ?” bà kéo tôi và lòng bà “ Bà cũng không biết, con gái ạ” Bà nói “ nếu mà chúng ta chết thì sao ạ” tôi khóc nhỏ, bà ôm tôi chặt hơn “Ổi à, nếu chúng thả bom vào trường học, nơi ta ở sẽ đổ sập nhưng nếu phật chưa cho ta chết, thì ta chưa được chết” chúng tôi chưa chết, vào tháng 11 1972. Sau khi loa thông báo giặc đi, tôi và bà tôi và tôi xuất hiện, có vài ngôi nhà đổ, đống đổ nát cảng bọn tôi nên bọn tôi phải bò qua, khói bụi làm bỏng mắt tôi, tôi hợp ly tay bà tôi, xem những người khác quỳ xuống và ngồi cạnh những xác chết.&nbsp;</div><div><br></div><div>Một cái chân với một cái giày hồng lủng lẳng trên. Một bé gái khoảng tuổi tôi đã chết.&nbsp;</div><div>Ướt súng và lầy lội, bà tôi kéo tôi đi, đi càng ngày càng nhanh qua những bộ phận cơ thể rải rác, đi qua những ngôi nhà đã bị phá hủy.</div><div>Dưới cây bàng, nhà chúng tôi vẫn đang đứng ở trong ánh sáng mặt trời phi lý. Nó đã kỳ diệu thoát khỏi sự phá hủy.</div><div>Tôi chạy đến cửa và ôm nó.</div><div>Bà nhanh chóng giúp tôi thay đồ và đưa tôi vào giường. “Ở nhà ngoan nhé ổi, nhảy xuống nếu máy bay địch đến nhé cháu” bà chỉ thẳng đến nơi chú ẩn, chỗ mà bố tố tôi đã đào tầng đất nhung cạnh chỗ vào phòng ngủ. Chỗ trú ẩn đủ to để cho chúng tôi trống, mỗi tội nó hơi khô. Tôi thấy trốn ở đây ổn hơn dưới sự quản lý của tổ tiên, những sự hiện diện tỏa ra từ bàn thờ, đặt trước cái kệ sách. “Nhưng bà đi đâu đấy bà?” tôi hỏi. “Đến trường của bà xem có học sinh nào cần giúp không.” bà lấy cái trăn đắp lên tôi “bà ơn nhưng ở đó nguy hiểm lắm”. “Chỉ cách 2 tòa nhà thôi, ổi ạ. Bà sẽ về nhà sớm nhất có thể khi con nghe thấy tiếng loa. Nhưng con phải hứa con ở yên đây.” tôi gật đầu bà tôi đi đến cửa nhưng bà lại quay lại vì lí do gì đó. Bà vuốt má tôi. “Con sẽ không lang thang ở ngoài chứ?” “cháu hứa” tôi mỉm cười. Bà tôi sẽ không để tôi đi đâu 1 mình kể cả 1 tháng không có động tĩnh của địch. Bà luôn luôn sợ là tôi có thể bị lạc một cách nào đó. Nó có thật không tôi tự hỏi, thứ mà dì và chú tôi đã nói, về bà tôi đang bảo vệ tôi quá mức vì nhiều thứ kinh khủng đã xảy ra với con của chính bà? Trong khi cửa đóng sau bà, tôi đứng dậy và lấy vở của tôi. Tôi cho đầu bút vào hộp mực và viết -&nbsp;</div><div><br></div><div>“Mẹ và bố yêu quý,” Tôi viết, trong một chiếc thư mới cho bố mẹ tôi, và tự hỏi liệu nó có đến được họ không. Họ đang duy chuyển với binh lính của họ và không có vị trí cố định.</div><div><br></div><div><br></div><div>Tôi đọc lại truyện</div><div>Bạch Tuyết và bảy chú lùn</div><div>, immersed</div><div>Thế giới ma thuật của bạch tuyết và bạn cô ấy, 7 chú lùn. Khi về nhà, bà tôi Tay chảy máu, bị thương vì cứu người dưới đống sắt vụn. Bà tôi để tôi vào lòng bà, bà ôm tôi chặt hơn. Tối đó, tôi bò ra khỏi chiếc chăn ấm áp, nghe lời cầu nguyện của bà và tiếng chuông gỗ của bà. Bà cầu trời cầu phật giúp kết thúc cuộc chiến này. Bà cầu cho bố mẹ, cô gì chú bác của tôi. Tôi nhắm mắt và nhậm hội cầu nguyện, chẳng biết bố mẹ tôi còn sống không nữa. Chẳng biết họ có nhớ tôi không. Bọn tôi chỉ muốn ở nhà nhưng vì tiếng loa nên mọi người sơ tán đi, bà tôi quản lý học sinh của bà và nhà của họ, bà tiếp tục những lớp học của bà trên núi để không bị địch phát hiện. Tôi hỏi “bà đi đâu đấy ạ?” “bà đến làng hòa bình, giặc không đến đấy đâu, ổi ạ.”&nbsp;</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-06 04:04:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545816580</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bội: Trang 3 The great hunger</title>
         <author>Avaast</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545818957</link>
         <description><![CDATA[<div>Bác ấy nhấc chân lên và đá vào mông con trâu.Chiếc bánh xe đẩy lăn qua người của ba tôi.<br><br>"Ôi, Guava ,bác rất xin lỗi vì những giọt nước đã rơi xuống vì ông cố của con.Bác rất xin lỗi.rất xin lỗi..."<br>Bác cũng không muốn kể với con về cái chết của ông ý nhưng mà cả hai chúng mình đã thấy quá nhiều đoạn chết chóc và bạo lực để biết là mỗi có một cách mình có thể nói về chiến chanh:mỗi khi mình trung thật thì mình mới học được về sự thật.<br><br>Tôi đang tìm sự thật về Nhật, tôi tìm hiểu nhiều nhất tôi có thể về nó.Tôi đã tìm hiểu được là vào chiến chanh II, hàng đàn người nhật đã đánh, đấm và giết rất nhiều nguời qua châu á.<br><br>Tôi đọc nhiều hơn, tôi càng thấy sợ.Chiến chanh có đủ sức mạnh để biến những người hiền lành thành người ác độc.<br><br>Ba tôi không may mắn chút nào khi đã gặp được những&nbsp; người ác đọc đó, ba tôi đã hy sinh mình để Công và tôi có thể sống.<br><br>Chúng tôi mang cha tôi về.Mẹ tôi nghiêng người sang tôi rồi cả nhà quỳ xuống chước mộ của ba tôi.Dầu chúng tôi đã được băng bó với chiếc khăn mầu trắng.Cái đàn Nhị rền rĩ trên tay của Công.Anh ấy đánh đàn cho suốt 3 ngày 3 đêm, những đêm ngày đó toàn là người chen vào nhà tôi để biết ơn ba tôi.Đến đấy tôi mới biết ba tôi đã giúp được rất nhiều người.<br><br>Tôi cũng chưa muốn nói tạm biết nhưng mà đã đến giờ rồi.Cái đàn Nhị dẫn đám đông đi diễu đám ma ra một cánh đồng, chỗ ba tôi nằm nghỉ ở.Công đánh đàn đến khi mộ của ba tôi đã được đủ kín.Cái Nhang cuối cùng đã ra đi và mặt trời lặn chân trời.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-06 04:07:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545818957</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Amber - Trang 4, 5 - Món Quà Của Cha Tôi</title>
         <author>29anhquynhduongst</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545821035</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;"Chính phủ nước mình muốn điều khiển nền kinh tế của nước mình, nhưng sao họ có thể làm được?" Bà gắp vào bát dì Duyên vài miếng cá. " Hệ thống y tế cũng đang giảm đi. Cháu vừa thăm bạn trong bệnh viện Bạch Mai; ở đó quá đông. Họ cần thêm bác sĩ ở đó." Dì quay mặt đến mẹ. "Ngọc ơi, chị vừa gặp nhân viên làm cùng em, họ rất mong em sẽ quay lại."<br>&nbsp;"Họ nói thế vì họ yêu thích việc nói dối." Những lời sắc nhọn của mẹ tôi khiến tôi giật mình.<br>&nbsp;Mọi người im lặng trong một lúc.<br>&nbsp;" Họ quan tâm đến con mà. Ai cũng thế. Ai cũng muốn giúp đỡ con cảm thấy tốt hơn."<br>&nbsp;" Con cảm thấy tốt hơn?" Tiếng cười văng ra khỏi miệng mẹ tôi; mắt mẹ tôi ngầu đỏ. "Nếu con đã khỏe như mẹ, thì con đã cảm thấy tốt hơn nhiều rồi. Mẹ đã bỏ rơi chúng con khi mẹ đã chạy trốn khỏi ngôi làng đó, mẹ nhớ không?"<br>&nbsp;"Ngọc ơi. Điều đó đã xảy ra từ lâu rồi mà. Mẹ cũng không có lựa chọn nào khác cả." Môi bà run rẩy.&nbsp;<br>&nbsp;" Mẹ đã có lựa chọn. Tất cả mọi bà mẹ đã có lựa chọn!"<br>&nbsp;Tôi chưa bao giờ thấy mẹ tôi tức đến thế.<br>&nbsp;"Ngọc.." Dì Duyên nắm tay mẹ tôi.<br>&nbsp;" Không, chị không hiểu được. Nếu mẹ không bỏ đi, thì có lẽ tất cả những người anh của em đã sống sót. Anh Thuận đã mất rồi. Đạt và Sáng có thể sẽ không quay lại. Anh thuận chết rồi. Anh ấy chết rồi!" Những giọt nước mắt chảy xuống má mẹ tôi.<br>&nbsp;"Mẹ xin lỗi, con." Bà nói thì thầm. "Mẹ sẽ bù con. Con muốn mẹ làm gì."<br>" Mẹ bây giờ không thể làm gì cho con nữa." Mẹ đưa tay bà trở lại mặt bà. "Không có gì mẹ làm được cả! Con mệt về tất cả mọi thứ rồi. Con phạm tội và quá mệt mỏi về việc này rồi. Không ai có thể bắt con dọn dẹp nữa."<br>&nbsp;Tôi nhìn đến mẹ tôi. Những từ mẹ nói không thành nghĩa nào trong đầu tôi.<br>&nbsp;"Ngọc." Bà bỏ đũa và bát xuống bàn. "Con đã trải qua những thứ khủng khiếp rồi. Hãy để mẹ giúp-"<br>&nbsp;"Nếu mẹ có thể giúp, hãy nói mẹ sẽ làm bằng cách nào." Sự tức giận đã nháy qua cặp mắt của mẹ tôi. "Mẹ nói đi. Mẹ nói xem mẹ ăn bằng cách nào khi thân thể của anh Thuận đang nằm ở dưới đất, lạnh lẽo."<br>&nbsp;"Đủ rồi đó!" Bà đập bàn mạnh đến nỗi nó đã dung lắc mạnh. " Con không thể tưởng tượng được sự đau đơn khi làm một người mẹ mà đã mất người con trai!"<br>&nbsp;"Ồ, con cá mẹ biết con làm được. Con biết chính xác cảm giác và đó là lý do vì sao con không hiểu được điều mà mẹ vẫn đang còn ngồi ở đây và vẫn ăn được ngon lành."<br>&nbsp;"Mọi người hãy dừng cãi nhau đi." Tôi hét. "Hãy dừng lại."<br>&nbsp;Tôi ngồi ở bàn học, khóc nức nở, đúng lúc đó dì Duyên đến nói với tôi. "Dì xin lỗi, dì đã trộn lẫn những cảm giác tiêu cực. Mẹ cháu.. mẹ cháu cần thời gian."<br>&nbsp;"Truyện gì đã xảy ra với mẹ cháu, dì? Mẹ cháu đã nói gì?"<br>&nbsp;Dì Duyên lau nước mắt đi bằng mu bàn tay. "Hôm sau, cháu sẽ hiểu... Dì chỉ nói được rằng, mẹ cháu đã cứu được bao nhiêu người. Mẹ cháu làm việc ở phòng y tế ở Hồ Chí Minh. Mẹ cháu làm phẫu thuật cho lính và vài lần không có thuốc tê. Dù ở đâu, mẹ cháu cố gắng chăm sóc cho bố cháu và các chú và cậu, nhưng nó đã vô ích."<br>&nbsp;"Mẹ cháu còn nói với dì gì nữa? Điều gì đã khiến mẹ cháu thành một người xấu?<br> " Ôi Hương, chiến tranh.. tệ hơn chúng ta có thể tưởng tượng được.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-06 04:10:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545821035</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quỳnh anh và Nhi &amp; quà của tra tôi (trang 6)</title>
         <author>29nhiqueluongst</author>
         <link>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545821198</link>
         <description><![CDATA[<div>“Mẹ cháu đã giết ai chưa?!”<br>“ Cái gì?! Sao cháu lại nó thế?!”<br>“Trong giấc ngủ ,mẹ cháu đã khóc về một đứa bé. Đã có một lần ,mẹ cháu đã nói, cô ấy đã giết nó.<br>“Không…đó chỉ là một cơn Ác mộng thôi.” Mợ Duyên lắc đầu. “Hãy tin mợ đi, mẹ cháu là một người tốt.”&nbsp;<br>“Mợ đã được&nbsp; nói chuyện với mẹ cháu vào giời mà. Làm ơn, hãy cho cháu biết mẹ cháu nói gì nữa?”<br>“Hương,mợ sẽ để mẹ của cháu tự động nói chuyện với cháu&nbsp; về câu chuyện của cô ấy ,một khi cháu đủ tuổi,cho dù có chuyện gì xảy ra , hãy luôn luôn nhớ rằng mẹ cháu yêu cháu rất rất nhiều, rất nhiều. Mẹ cháu quan tâm đến cháu hơn cả cháu biết. Và mẹ cháu rất biết ơn rằng cháu đã cố gắng chăm sóc cô ấy”<br>“Vậy mẹ cháu có bao giờ để ý không?<br>“Tất nhiên là cô ấy có”, mợ Duyên cắn môi. ' có điều... có điều gì đó mà mẹ cháu muốn dì&nbsp; nói chuyện với cháu.'<br>' mẹ cháu&nbsp; ko thể tự mình nói với cháu luôn ư?'&nbsp;<br>dì tôi nắm lấy tay tôi,Hương, mẹ cháu muốn đến chỗ ở của gì và ở lại một thời gian ngắn. cô ấy&nbsp; cần thời gian để-<br>'mẹ cháu muốn bỏ rơi cháu một lần nữa gì? tôi đứng dậy.<br>' ôi Hương ơi,&nbsp; đừng nghĩ như thế. Mẹ cháu cần sự giúp đỡ. dì có thể ở đó vì mẹ cháu. nhà dì cũng không mấy nhiều, nhưng dì có thể có một cuộc đi bộ dài với mẹ cháu ở bên bờ sông.&nbsp; Gần gũi với thiên nhiên sẽ khiến mẹ cháu cảm thấy tốt hơn'<br>tôi quay đi chỗ khác. mẹ tôi đã tâm sự với dì Duyên ,nhưng luôn luôn  không phải tôi. mẹ tôi đã không tin tưởng tôi. mẹ tôi không nghĩ rằng tôi  có đủ tư cách làm một người con gái tốt và đáng tin cậy. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-06 04:10:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hien_phan/lzp3devynr4hx83d/wish/2545821198</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
