<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Kỉ niệm về người thân by Trần Phương Duy</title>
      <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt</link>
      <description>Được tạo từ những kỉ niệm</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-02-25 01:34:26 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-02-25 03:00:33 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Nội dung</title>
         <author>trithuctranphuongduy</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065596197</link>
         <description><![CDATA[<div>Em hãy kể lại kỉ niệm về sự quan tâm của người thân với mình và chia sẻ cảm xúc về kỉ niệm đó.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:36:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065596197</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm của em</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065608798</link>
         <description><![CDATA[<div>Kỉ niệm và sự quan tâm của người thân với em rất là lớn.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:45:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065608798</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NAM ANH SODIUM</title>
         <author>cheezy</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065609976</link>
         <description><![CDATA[<div>Chắc hẳn ai cũng biết, mình là người nhiều "chấn thương" nhất. Lần đó em bị gãy tay, em rất đau và phải nằm trên giường. Bố mẹ và bà chăm sóc em, lo mọi việc cho em, nên em rất vui. Cảm ơn cả nhà đã luôn yêu thương con.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:46:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065609976</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khánh Hà</title>
         <author>havukhanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065610406</link>
         <description><![CDATA[<div>Năm 2018 hoặc 2019 gì đó, khi con VỀ QUÊ ĂN TẾT rất bình thường...<br>Một ngày, con lên cơn sốt 40 ĐỘ.<br>Cả ngày, con chỉ nằm được trên giường. Con mệt đến mức con không thể cử động được (COI NHƯ LÀ LIỆT LUÔN :D) Người con thì nóng ran.<br>Ngày nào, mẹ con cũng kẹp nhiệt độ, cho con ăn cháo, vệ sinh cho con, chườm, uống hạ sốt , ĐỦ THỨ.<br>Mẹ cũng thức đêm nhiều lắm. ❤&nbsp;<br>Mẹ lo con sốt cao rồi bị co giật, ... (RẤT MAY ĐIỀU ĐÓ K XẢY RA)<br>Vì là Tết nên mẹ vừa phải tiếp khách, rửa bát, làm việc nhà, vừa chăm con.<br>Đến một hôm con sốt cao quá, mẹ phải đưa con lên Hà Nội vào viện, khám các thứ.<br>-&gt; Con bị Cúm A.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:47:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065610406</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Tuấn Việt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065610518</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngay lúc này, lúc tôi đang học bà ngoại đã gõ của và bê một đĩa xoài và 2 quả chuối vào, chân bà đã yếu nhưng bà vẫn cố leo 3 tầng cầu thang để đưa tôi và anh tôi hoa quả.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:47:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065610518</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Phương Thảo</title>
         <author>thaotran2110</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065613027</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong cuộc sống của chúng ta có biết bao trải nghiệm buồn vui , thú vị ,... !Và tôi chắc chắn rằng ai cũng sẽ có một trải nghiệm đáng nhớ ! Và tôi cũng thế tôi đã từng trải qua một kỉ niệm khó quên đó và dường như nó đã khắc sâu ở trong tiềm thức của tôi. Và kỉ niệm đó đã diễn ra vào 4 năm trước tức là vào năm tôi lớp 2 vào một buổi học thêm giông bão tôi và bố tôi đã diễn ra một trải nghiệm khiến tôi biết được tình cảm của bố dành cho mình lớn như thế nào! Và ngày hôm nay tôi sẽ chia sẻ kỉ niệm khó quên của tôi với mọi người !</div><div>Vào một lần đi học thêm , trong lúc tôi đang học bỗng dung sấm chớp nổi đùng đùng , những hạt mưa xối xả rơi xuống mắt đất khiến cho thời tiết trở nên lạnh lẽo ! Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng và sợ hãi vì thực sự tôi rất sợ trời mưa , bỗng dưng tôi nghe thấy tiếng “ reng, reng” tiếng chuông tan học đã vang lên tôi chầm chậm thu dọn đồ đạc và ra khỏi phòng học ! Khi bước ra chỗ đón học sinh tôi đã đảo mắt khắp phòng để tìm bố tôi nhưng tôi vẫn không thấy ! Tôi bắt đầu cảm thấy vô cùng lo lắng và sợ hãi , lúc bấy giờ tôi mới để ý nước lũ ngày càng dâng lên khiến tôi ngày càng lo lắng . Sau 1 tiếng chờ đợi dường như tất cả mọi người đã đi hết chỉ còn lại 2 đến 3 bạn , ngoài đường các xe gần như đều bị chết máy không thể đi được và tôi lúc đó bắt đầu sợ hãi và khóc òa lên chính vào lúc đó dường như có một bóng người đang chầm chậm đến chỗ tôi và đấy chính là bố tôi . Người bố tôi ướt như chuột lột , quần áo ướt nhẹp và gương mặt lo lắng đan xen với mừng rỡ. Tôi đã ôm chầm lấy bố , cảm giác lúc đó tựa như là mình vừa được cứu khỏi “địa ngục” vậy ! Sau 5 phút nghỉ ngơi tại phòng chờ , bố đã đưa tôi một cái ô màu cam vàng , tôi đang định hỏi là vì sao mình lại cầm ô thì bố đã nhẹ nhàng cõng tôi lên lưng . Bố tôi bắt đầu chầm chậm di chuyển và nhắc tôi là hãy đảm bao che ô được cho cả hai bố con . Tôi liền nghe lời cầm ô lên để che chắn . Khi bố tôi bước ra ngoài đường tôi dường như cảm thấy nhưng hạt mưa giống như những viên đã nhỏ vậy nó vừa nặng lại rơi lộp bộp ở trên ô của tôi . Đi được một lúc tôi mới để ý đến nước lũ ở dưới chân bố tôi , tôi đã bất ngờ suýt nữa thì làm rơi ô vì mực mước lũ đã dâng đến đầu gối bố tôi rồi , lúc đó tôi mới hỏi bố là bố có lạnh không nhưng bố tôi nói là bố không lạnh , tôi cảm thấy câu trả lời đó dường như đã khiến cho tôi trấn an được phần nào . Bố tôi đã đi liên tục gần 3km để về được đến nhà , dường như người của bố tôi đã rã rời vì quá mệt . Tôi đã hỏi bố là vì sao bố lại không dung xe ô tô để đón tôi mà lại đi bộ , bố đã trả lời lại tôi là vì nếu đi xe sẽ bị chết máy và không thể đến đón tôi được . Tôi đã ôm chầm lấy bố và cảm ơn bố ríu rít . Trong lòng tôi dường như cảm thấy xúc động , nghẹn ngào trước sự hi sinh , tình cảm mà bố đã dành cho tôi !</div><div>Qua kỉ niệm trên tôi đã rút được một bài học đắt giá là người mà yêu thương , hi sinh sẵn sang làm tất cả về mình chỉ có cha mẹ mình mà thôi ! Tôi vô cùng yêu quý, tự hào về bố! Bố ơi , nếu bố đang đọc bài văn này của con thì con vô cũng hãnh diện về bố dù bố có thế nào đi nữa ! Yêu bố !</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1431135884/b2c036d7978c21f756658b435bcac4ff/image.png" />
         <pubDate>2022-02-25 01:49:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065613027</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Anh</title>
         <author>rex_xiv</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065616649</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào năm lớp 3, con đã phải thi vào trường Nguyễn Siêu và con cảm thấy rất căng thẳng, mẹ con đã giúp con thoải mái hơn và con đã làm bài thi tốt, con biết ơn mẹ rất nhiều.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:52:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065616649</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Huy Lâm</title>
         <author>0569059720</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065616673</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một lần con và em bị sốt, bố mẹ con cực&nbsp;kì/ cực kỳ hốt hoảng. Mất khoảng 3 ngày để con khỏi sốt. Bố mẹ con đã giúp đỡ con rất nhiều.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:52:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065616673</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Châu Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065616771</link>
         <description><![CDATA[<div>Tớ là một đứa đi đứng không cẩn thận, đứng ngồi kiểu gì cũng ngã được. Hồi còn nhỏ thì ngã dập mặt bao nhiêu lần thì những lần đấy đều được vào bệnh viện khâu cả chục mũi hết :D Sau đấy thì bố mẹ, ông bà và mọi người đều lo lắng cho tớ. Có hôm 30 Tết vẫn còn ngồi thay băng sát trùng.<br>P/S: Ừ thì từ nhỏ đến giờ khâu cũng phải hơn 25 mũi rồi đấy :D Không phải trên người mà là ở mặt mới cay...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:52:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065616771</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khánh Hà</title>
         <author>havukhanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065617264</link>
         <description><![CDATA[<div>Lớp 5, con đã trải qua một khoảng thời gian không tốt đẹp một tí nào!<br>Con bị các bạn kì thị, bắt nạt vì các bạn ghen tị với con, ghen tị vì con lúc nào cũng được gọi là cái j ấy nhỉ... à HỌC TRÒ CƯNG&nbsp;<br>Các bạn đặt rất nhiều biệt danh cho con, các bạn không cho con tham gia bất cứ hoạt động nào với các bạn. Đến một ngày, con không nhịn được nx, con chạy thẳng vào WC, con ngồi một mình.&nbsp;<br><br>Về nhà, con kể cho mẹ, mẹ cũng khuyên con nhiều lắm. Mẹ giúp con trải qua thời gian đó.&nbsp;<br><br>Iu mẹ nhìu nhắm ❤</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:52:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065617264</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anthony</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065619461</link>
         <description><![CDATA[<div>2 năm trước con đi singapore. Chú con bảo vào quán tạp hóa để "mua cái gì thì mua". Cuối cùng con mua được một cái bánh mỳ kẹp rất ngon. Chú thì mua 20 lon từ bia đến nước hoa quả. </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1466668825/607c8b966e3eb9437a45d39d4066769f/image.png" />
         <pubDate>2022-02-25 01:54:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065619461</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Khang Ninh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065620939</link>
         <description><![CDATA[<div>Năm 2017,em bị sốt virus và mẹ em phải đưa em đến bệnh viện và mẹ đã chăm sóc em.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:55:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065620939</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Tuệ Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065622217</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi ngày của con đều là những kỉ niệm bên người thân, với những điều tuyệt vời. Một ngày trôi qua là một kỉ niệm, nên đối với con, mỗi ngày là một điều đáng nhớ. Những lần mẹ ân cần nhắc con uống thuốc, động viên con trước những kì thi, chăm sóc con khi con ốm, khi bố giảng dạy cho con về cuộc sống. Sự quan tâm của mỗi thành viên trong gia đình khiến mỗi ngày của con là một kỉ niệm đáng nhớ. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:56:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065622217</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khánh Hà</title>
         <author>havukhanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065624016</link>
         <description><![CDATA[<div>Mẹ con cũng đang chăm sóc cho em con bị Covid đêy. Em bị sốt 39 độ. Mẹ cũng vừa chăm em, vừa lo toan việc nhà. Mẹ thật là tuyệt zời! Lâu lắm lun rồi con chưa dc nhìn mặt em. Con chả biết em có gầy đi hay mập lên k nx...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:58:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065624016</guid>
      </item>
      <item>
         <title>m0NESY</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065624835</link>
         <description><![CDATA[<div>Bố hay chửi thế là một hôm Đức hỏi:<br>Chửi như nào cho nó văn vở mà không bị quê hả bố.<br>Bố trả lời:<br>;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1504543916/b14f6d054e85eb7b4e4e952cd588b3ee/image.png" />
         <pubDate>2022-02-25 01:58:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065624835</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Khánh</title>
         <author>namkhanh30062010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065625174</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong gia đình, người quan tâm em nhất không ai khác là mẹ em. Mẹ là người hi sinh bản thân để có em ngày hôm nay. Hồi lúc em 5 tuổi, em có bị ốm nặng, nên mẹ phải thức trắng để chăm sóc em. Khi em lạnh thì mẹ phải chạy để lấy chăn cho em, khi em khát thì mẹ lại đi lấy nước. Không chỉ khi ốm, mà mẹ luôn là người hùng trong mọi việc. Nếu bài khó thì mẹ lại giảng đến khi em hiểu thì thôi. Có lúc em mắc sai lầm thì mẹ lại mắng em nhưng em hiểu đó chỉ là mẹ chỉ muốn tốt cho em mà thôi. Đó là những bài học bổ ích giúp em sống tốt hơn mỗi ngày. Với tôi, mẹ là một người rất tuyệt vời.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 01:59:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065625174</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Đình Toàn</title>
         <author>Actuallystephencurry</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065630620</link>
         <description><![CDATA[<div>Lúc đó là hè 2017-2018 gì đó, khi đó con về quê chơi với ông bà, cậu mợ cùng những em họ(đình toàn và những người bạn :)) ). Con nhớ hôm đó con đi tắm biển, rồi lúc tắm thì bị con sứa cắn, lúc đầu con chỉ bị nhói nhói , nhưng lúc lên bờ là bị một vết như bị chém ở chân, lúc về đến nhà là con bị sốt, nên mẹ, bà đã chăm sóc cho con. Ngày nào mẹ cũng đút con cháo để ăn, cho con uống hạ sốt, đủ thứ đủ thể loại là thuốc. Mẹ con là người vất vả nhất, nhưng may mắn là con đã khỏi<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:03:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065630620</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khánh Hà</title>
         <author>havukhanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065631911</link>
         <description><![CDATA[<div>Hồi con còn học mẫu giáo, con phải đi mổ tay vì con bị cái cục gì đó ở ngón tay.<br>Con chưa biết mổ là gì??? Con cũng rất NHÁT GAN<br>Theo như lời kể của mẹ: Trước khi vào mổ, con khóc rất rất to!<br>Con vẫn nhớ, bác sĩ cho con đeo một cái mặt nạ / khẩu trang gì đó, bác bảo đếm từ 1 đến 10, con đếm đến số 6, 7 gì đó là con 'BÉ ƠI NGỦ ĐI, ĐÊM ĐÃ KHUYA RỒI, ĐỂ NHỮNG GIẤC MƠ ĐẸP SẼ LUÔN BÊN EM'<br>Nhưng kinh khủng nhất là khi con đi rút chỉ. Con mổ có biết gì đâu mà kinh khủng :D. Eo ơi, rút chỉ nó ghê... Nó ghê lắm, nó đau, nó rát.<br><br>Nhưng rút xong con chả làm sao cả, con đi học bình thường, mỗi tội ngón tay của con hai cái ơ gâu bự chà bá.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:05:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065631911</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kỉ niệm của con</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065632124</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một lần có bạn đánh con, con đã kể với bố và ngay sáng hôm sau bố con đến thẳng lớp con và nói chuyện luôn với bạn ý:)))) Ngoài ra bố con còn cảnh cáo bạn ý nếu còn bắt nạt con bạn ý sẽ lên phòng hiệu trưởng:)))))</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:05:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065632124</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhật Nam</title>
         <author>dinhnhatnam188</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065634697</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một lần con suýt chết đuối ở bể bơi. Lúc đó, con đứng ở phần dốc phân cách hai độ sâu ở bể bơi, xuống dưới thì con sẽ bị đuối nước (lúc đó con chưa biết bơi), còn ở trên thì con vẫn thở được. Con rất hoảng nên không bước lên được. May mà chị họ con đã thấy con vùng vẫy và ra bế con lên phần trên.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:07:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065634697</guid>
      </item>
      <item>
         <title>:(</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065638625</link>
         <description><![CDATA[<div>Lớp 5, con đã trải qua một khoảng thời gian không tốt đẹp một tí nào!<br>Con bị các bạn kì thị, bắt nạt vì các bạn ghen tị với con, ghen tị vì con lúc nào cũng được gọi là cái j ấy nhỉ... à HỌC TRÒ CƯNG (Con chó cưng của cô)<br>Các bạn đặt rất nhiều biệt danh cho con, các bạn không cho con tham gia bất cứ hoạt động nào với các bạn. Đến một ngày, con không nhịn được nx, con chạy thẳng vào WC, con ngồi một mình.&nbsp; (khóc)<br><br>Về nhà, con kể cho mẹ, mẹ cũng khuyên con nhiều lắm. Mẹ giúp con trải qua thời gian đó.&nbsp;<br><br>Iu mẹ nhìu nhắm ❤<br>- Vũ Khánh Hà<br><br>Perspective 2:<br>Lớp 5 khá là nhạt nhẽo. Điều duy nhất vui vẻ là những trò cười vô tích sự mọi người đã tạo ra để quên đi sự buồn chán. Bạn Hà đã bị gọi nhiều tên và kể cả sau khi cô nhắc nhở vẫn bị trêu ghẹo. Hải ơi copy cái này rồi add thêm perspective nữa đi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:10:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065638625</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quỳnh Giang</title>
         <author>0118235927</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065642542</link>
         <description><![CDATA[<div>Kỉ niệm yêu quý nhất của con với mẹ là mỗi khi mẹ con hỗ trợ con. Con đã trải qua nhiều khó khăn, và lúc nào mẹ cũng ở đấy giúp. Lấy ví dụ - khi đi thi IMSO. Hãy nhớ: Đi thi IMSO dài 1 tháng, rất bất chợt (cô không báo trước) và không có tài liêu. Ban phụ huynh còn bảo cái bạn đi thi Science phải tự "bơi". Đau lòng thế chứ. Nhưng đến mẹ con - người siêu anh hùng trong chăn. Nếu bố cho con sự thoải mái, mẹ thì cho con áp lực; không khớp nhưng lại khớp. Đi làm bài từ 7 giờ sáng và đi ngủ lức 2 giờ sáng. Nghỉ chỉ vào khi đang ăn (lúc ăn thì cũng làm bài) và khi ngủ (ngủ thì nhiều nhất 4 tiếng rưỡi). Đau đầu, đau mắt, đau lưng, đau cổ. Nhưng mẹ vẫn quyết liệt. Và bố chỉ lặng lẽ ở ngoài mong chờ (đàn ông mà, con vẫn yêu bố lắm&lt;3)<br><br>...Và... thật sự y, có thể tại vì đó con mới lấy được huy chương. Nước mắt rơi, xương sống vẹo(không thật) và tóc không gội không tắm - thật sự đó là công lao và kết quả lấy được sẽ ngọt ngào bao nhiêu. Từ khi con đi ôn cho lần IMSO thì con mới biết sự khó nhọc của đi làm việc. Dù khó bao nhiêu thì vẫn phải làm, và cuối cùng sẽ làm được.<br><br>Khi được cả huy chương và học bổng thì cả hai bố mẹ con đi lan tỏa khắp nhà, khắp phố. Vui sướng thật&lt;3<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:13:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065642542</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khánh Hà (5)</title>
         <author>havukhanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065643388</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Đây là cái thứ 5 rồi</em><br>Con không nhớ cụ thể hồi đó con bao nhiêu tuổi nhưng<br>Một ngày đẹp trời, bầu trời quang đãng, nhiệt độ vừa phải, chim hót líu lo trên dây điện :)<br>Khi con đi xuống cầu thang, con trượt chân một cái...<br>Thế là con lăn khoảng 10 bậc. Con đập đầu xuống sàn.<br>Con như từ một hành tinh khác đến, lúc đấy con kiểu: "Tôi là đâu? , Đây là ai???"<br>Ôi, cái đâu của con. Nó sưng vù lên, con còn bị chẹo chân nx.&nbsp;<br>Lần này k phải mẹ con mà là bà con. Bà cũng già rồi, bà vẫn cố gắng lấy ít đá để chườm vào chỗ sưng cho nó bớt đau. Lúc đấy con lùn tí tị tì ti nên chả với được.<br><br>Hôm đó, con ngủ cả ngày để quên đi cơn đau chân và đầu...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:14:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065643388</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đặng Phương Tảo</title>
         <author>0118236081</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065649554</link>
         <description><![CDATA[<div>con nhớ có một năm con bị ốm rất nặng, năm đấy con mới 8 tuổi. con nằm giường mấy ngày, người con nóng ran, khó chịu và con thấy rất chóng mặt. năm đấy mẹ con đang mang bầu em trai con nên việc di chuyển cũng khá là khó khăn. thì lúc đó cả bố và mẹ đã phải thức ngày đêm để chăm sóc con, con&nbsp; nhìn thấy bố mẹ rất mệt mỏi nhưng vẫn luôn vui vẻ cười nói. con cảm thấy rất thương bố mẹ, con cảm ơn bố mẹ rất nhiều vì đã luôn quan tâm và chăm sóc cho con<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:20:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065649554</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khánh Hà (6)</title>
         <author>havukhanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065654072</link>
         <description><![CDATA[<div>Hồi con còn tí xíu thôi, 2,3 tuổi gì đó. Con là một người CỰC KÌ KHÓ NGỦ. Nhưng chả hiểu sao chỉ bằng một phương pháp nhẹ nhàng, không động tay động chân gì tới con. Con vẫn ngủ được.<br>Một đêm, khoảng 11h gì đó, mẹ bắt con đi ngủ, con không đi ngủ vì lúc đó còn muốn chơi thêm mặc dù đã rất buồn ngủ. Mẹ bế con vào giường xong mẹ kêu con đếm cừu ở trên ga giường nhà con nó có hình mấy con cừu xong con đếm vài con là lăn ra ngủ như con heo lun 🐽 </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:24:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065654072</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Phương Thảo</title>
         <author>thaotran2110</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065661118</link>
         <description><![CDATA[<div>xung quanh chúng ta có bao nhiêu kỉ niệm và ai cũng dường như luôn để ý đến những kỉ niệm xa vời và có những người còn không nhớ được! Tuy nhiên tôi thấy chúng ta cứ tìm đâu xa vời mà hãy nhìn vào thực tại! Từ những điều nhỏ nhặt nhất mà bạn có thể thấy được như là bố mẹ luôn nuôi nấng bạn, bố mẹ luôn bảo vệ bạn khỏi những thứ xấu xa, bố mẹ lo lắng cho bạn mỗi lúc bạn bị điểm kém hoặc là bị mệt,......&nbsp;<br>Dường như ai cũng đã có 1 lần trải qua rồi đúng chứ và tôi tin rằng mỗi lần đấy sẽ là 1 lần bạn có thể yêu quý bố mẹ mk nhiều hơn!&nbsp;<br>Kỉ niệm mà tôi yêu thích nhất đấy chính là 1 lần tôi bị ốm nặng và phải nhập viện!&nbsp;<br>Lúc dấy là vào năm lớp 5 tôi đã ăn phải 1 món đồ gì đó ngoài chợ và sự việc bắt nguồn từ đấy! Khi về nhà tôi bắt đầu đau đầu chóng mặt và chỉ sau 1 tiếng tôi đã sốt đến 39 độ lúc đấy bố mẹ tôi đã rất hoảng nên đã đưa tôi đến bệnh viện vinmec gần nhà!<br>Trong cơn mưa bố mẹ tôi đã lấy xe máy chở tôi đi! Khi đến nơi tôi được vào phòng cấp cứu và hóa ra tôi bị ngộ độc thực phẩm và dạ vâng không ngoài dự đoán của tôi tôi đã phải ở lại bệnh viện 4 ngày 3 đêm! Mỗi ngày trong viện là gương mặt lo lắng của bố mẹ ông bà! Tôi cũng dường như cảm thấy mình khá là có lỗi vì đã khiến cho ông bà bố mẹ lo lắng và cũng 1 phần là do tôi ăn đồ không đảm bảo thực phẩm! Lúc đấy tôi cũng không khóc và cũng không kêu ca vì 1 lần như thế là 1 lần bố mẹ ông bà lo lắng và thêm nữa tôi cũng biết lần này mình sẽ không chết đâu nên kêu cũng phí sức! Cũng nhờ lần ngộ độc thực phẩm này mà tôi cũng đã có 1 bài học đáng giá là nên hỏi bố mẹ có ăn được không trước khi ăn nếu không thì có thể phải vào viện :(&nbsp;<br>đây là 1 kỉ niệm đầy đau đớn và chả ai muốn gặp phải tuy nhiên chả hiểu sao số tôi khổ mà phải chịu cái cảnh này&nbsp;<br>còn chưa kể hôm thứ 2 tôi vào viện có cô y tá tiêm nhầm cho tôi mũi to hơn vậy là tôi phải ngồi cắn răng chịu đưng cái kim tiêm cho như mũi tiêm to như voi vậy<br>Dạ vâng và ngoài ra tôi cũng đã bỏ lỡ 1 cuộc thi mà tôi đã ôn thi trong vòng 1 tháng chỉ vì bị ngộ độc thực phẩm lúc đấy tôi hận vì con người biết ăn ( vì nếu ko ăn thì tôi đã không bị thế )&nbsp;<br><br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:30:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065661118</guid>
      </item>
      <item>
         <title>KChi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065662517</link>
         <description><![CDATA[<div>Năm lớp 1 là con được chuyển từ trường khác vào. Thì lúc đầu con cứ nằng nặc đòi ở lại trường cũ nhưng mẹ con vẫn quyết tâm cho con thi vào Nguyễn Siêu. Mẹ còn bảo là vào đấy học để mà vốn Tiếng Anh được tốt hơn. Thế là cuối cùng mẹ vẫn dẫn con đi thi. Cảm giác lúc đấy của con nó căng thẳng lắm ;-;<br>Vậy mà vẫn đỗ vào lớp CAIE. =))))</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:31:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065662517</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khánh Hà (7)</title>
         <author>havukhanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065663978</link>
         <description><![CDATA[<div>Con sẽ kể về đêm 30 tết năm nay.<br><br>Năm nay con đón giao thừa trên Yên Bái (nơi bố con đi công tác)<br>Giao thừa năm nay không có pháo hoa, chỉ có TÁO QUÂN.<br>Gần giao thừa, con ra ngoài đường hóng pháo hoa. Đợi mãi không thấy cái j, con đi vào...<br>Con vừa đóng cửa phòng là nghe thấy tiếng pháo hoa, con lập tức mở cửa. Người ta lại không bắn nữa...<br>Con lại đóng cửa. Lần này, con đi được 3 bước thì nghe thấy tiếng pháo hoa, con lại mở cửa, mở cửa xong lại không thấy pháo hoa đâu...<br>Nó cứ tiếp diễn khoảng 4-5 lần...<br>Xong con ức chế quá, con không thèm xem nx. Người ta lại bắn tiếp, con đoán là bắn vài quả là hết... Xong lần này người ta bắn dài dài. Con lại ra xem, NGƯỜI TA LẠI KẾT THÚC.<br><br>NOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO<br><br>(TÍNH RA NGƯỜI TA BẮN PHÁO HOA TRÁI PHÉP CHỨ BỘ)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:33:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065663978</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khánh Hà (8)</title>
         <author>havukhanh2010</author>
         <link>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065670208</link>
         <description><![CDATA[<div>Vẫn là hồi lớp 5, con bị viêm xoang... Con xì mũi nhiều quá, mạnh quá, xong nước mũi nó ra tai luôn, con cũng chả hiểu nó hoạt động thế nào nhưng sau ngày hôm đó, con bị đau tai kinh khủng khiếp.<br>Đau mà sốt luôn. Đi học được một buổi xong mẹ lại đón về vì đau quá. Cả ngày ngồi ở lớp chỉ lấy tai bịt lại cho bớt đau...&nbsp;<br>................................................................................................<br>RẤT ĐAU<br>Con nằm ở nhà, ở đâu cũng thế, đi vệ sinh, ăn uống cũng phải bịt tai...<br>Đi khám thì bị viêm tai giữa... Uống đủ loại thuốc, thuốc viên, siro, bla bla...<br><br>Nghỉ học tròn một tuần và con đã bỏ lỡ mất buổi sinh hoạt chi đội của lớp.&nbsp;<br><br>Con vẫn được bầu làm chi đội trưởng của lớp.&nbsp;<br>Con cố gắng và đã được làm liên đội phó của trường. :)&nbsp;<br>Ốm nhưng mà cũng zui.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-25 02:38:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trithuctranphuongduy/lm7tqktfy0i8k9rt/wish/2065670208</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
