<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Đồng chí  by ly nguyễn</title>
      <link>https://padlet.com/lovely24082004/lk1e62xtygphzs63</link>
      <description>chủ đề , đề tài,  phân tích khổ 1 </description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-12-29 14:14:34 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-12-29 14:40:23 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lovely24082004/lk1e62xtygphzs63/wish/1967785610</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngay từ những câu thơ mở đầu bài thơ “Đồng chí”, Chính Hữu đã lí giải những cơ sở hình thành tình đồng chí thắm thiết, sâu nặng của “anh” và “tôi” – của những người lính cách mạng:<br><br></div><div><em>Quê hương anh nước mặn, đồng chua<br></em><br></div><div><em>Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá.<br></em><br></div><div><em>Anh với tôi đôi người xa lạ<br></em><br></div><div><em>Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau,<br></em><br></div><div><em>Súng bên súng, đầu sát bên đầu,<br></em><br></div><div><em>Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ.<br></em><br></div><div><em>Đồng chí!<br></em><br></div><div>&nbsp; &nbsp; Thành ngữ “nước mặn đồng chua” và hình ảnh “đất cày lên sỏi đá”, giọng điệu thủ thỉ tâm tình như lời kể chuyện, cùng nghệ thuật sóng đôi, tác giả cho thấy tình đồng chí, đồng đội bắt nguồn sâu xa từ sự tương đồng cùng cảnh ngộ. Họ là những người nông dân áo vải, ra đi từ những miền quê nghèo khó – miền biển nước mặn, vùng đồi núi trung du. Không hẹn mà nên, những người nông dân ấy gặp nhau tại một điểm: lòng yêu nước. Tình yêu quê hương, gia đình, nghĩa vụ công dân thúc giục họ lên đường chiến đấu. Bởi thế nên từ những phương trời xa lạ, mọi người “chẳng hẹn mà quen nhau”. Giống như những anh lính trong bài thơ “Nhớ” của Hồng Nguyên:”Lũ chúng tôi bọn người tứ xứ-Gặp nhau từ hồi chưa biết chữ - Quen nhau từ buổi “một,hai” – Súng bắn chưa quen – Quân sự mươi bài – Lòng vẫn cười vui kháng chiến”. Trong môi trường quân đội, đơn vị thay cho mái ấm gia đinh, tình đồng đội thay cho tình máu thịt. Cái xa lạ ban đầu nhanh chóng bị xóa đi. Sát cánh bên nhau chiến đấu, càng ngày họ càng cảm nhận sâu sắc về sự hòa hợp, gắn bó giữa đồng đội cùng chung nhiệm vụ và lí tưởng cao đẹp: “Súng bên súng, đầu sát bên đầu”. Hình ảnh sóng đôi, các điệp từ “súng”,”đầu”, giọng điệu thơ trở nên tha thiết, trầm lắng như nhấn mạnh tình cảm gắn bó của người lính trong chiến đấu. Họ đồng tâm, đồng lòng, cùng nhau ra trận đánh giặc để bảo vệ đất nước, quê hương, giữ gìn nền độc lập, tự do, sự sống còn của dân tộc – “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Và chính sự đồng cảnh, đồng cảm và hiểu nhau đã giúp các anh gắn bó với nhau, cùng sẻ chia mọi gian lao thiếu thốn của cuộc đời người lính: “Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ”. Từ gian khó, hiểm nguy, tình cảm trong họ đã nảy nở và họ đã trở thành những người bạn tâm giao, tri kỉ, hiểu nhau sâu sắc, gắn bó thành đồng chí. Hai tiếng “Đồng chí” kết thúc khổ thơ thật đặc biệt, sâu lắng! Nó như một nốt nhạc làm bừng sáng cả đoạn thơ, là điểm hội tụ, nơi kết tinh của bao tình cảm đẹp mà chỉ có ở thời đại mới: tình giai cấp, tình đồng đội, tình bạn bè trong chiến tranh.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 14:35:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lovely24082004/lk1e62xtygphzs63/wish/1967785610</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lovely24082004/lk1e62xtygphzs63/wish/1967786026</link>
         <description><![CDATA[<div>- Đề tài: Người Lính<br>- Chủ đề: viết về những người lính có cùng chung lí tưởng, chí hướng,những người nông dân yêu ngước mặc áo lính trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp<br>- <em>Đồng chí</em>! Ôi tiếng gọi sao mà thân thương tha thiết quá. Nó biểu hiện thật đầy đủ tình đồng đội của anh bộ đội Cụ Hồ thời kháng Pháp. Cảm nhận được tình cảm vừa thân quen vừa mới lạ trong cuộc sống chiến đấu ấy, Chính Hữu, một nhà thơ – chiến sĩ đã xúc động viết bài thơ Đồng chí. Với lời thơ chân chất, tràn đầy tình cảm, bài thơ đã để lại bao cảm xúc trong lòng người đọc.Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp gian lao, lẽ đương nhiên, hình ảnh những người lính, những anh bộ đội sẽ trở thành linh hồn của cuộc kháng chiến, trở thành niềm tin yêu và hy vọng của cả dân tộc. Mở đầu bài thơ Đồng chí, Chính Hữu đã nhìn nhận, đã đi sâu vào cả xuất thân của những người lính:<br><br></div><div><em>“Quê hương anh đất mặn đồng chua<br>Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”<br></em><br></div><div>Sinh ra ở một đất nước vốn có truyền thống nông nghiệp, họ vốn là những người nông dân mặc áo lính theo bước chân anh hùng của những nghĩa sĩ Cần Giuộc năm xưa. Đất nước bị kẻ thù xâm lược, Tổ quốc và nhân dân đứng dưới một tròng áp bức. “Anh và tôi”, hai người bạn mới quen, đều xuất thân từ những vùng quê nghèo khó. hai câu thơ vừa như đối nhau, vừa như song hành, thể hiện tình cảm của những người lính. Từ những vùng quê nghèo khổ ấy, họ tạm biệt người thân, tạm biệt xóm làng, tạm biệt những bãi mía, bờ dâu, những thảm cỏ xanh mướt màu, họ ra đi chiến đấu để tìm lại, giành lại linh hồn cho Tổ quốc. Những khó khăn ấy dường như không thể làm cho những người lính chùn bước:<br><br></div><div><br></div><div><em>“Anh với tôi đôi người xa lạ<br>Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau<br>Súng bên súng, đầu sát bên đầu<br>Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ”<br></em><br></div><div>Họ đến với cách mạng cũng vì lý tưởng muốn dâng hiến cho đời. Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình. Chung một khát vọng, chung một lý tưởng, chung một niềm tin và khi chiến đấu, họ lại kề vai sát cánh chung một chiến hào... Dường như tình đồng đội cũng xuất phát từ những cái chung nhỏ bé ấy. Lời thơ như nhanh hơn, nhịp thơ dồn dập hơn, câu thơ cũng trở nên gần gũi hơn:<br><br></div><div><em>“Súng bên súng đầu sát bên đầu<br>Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ<br>Đồng chí!”<br></em>Đọc Đồng chí, cảm nhận chung của chúng ta là người lính cách mạng trong kháng chiến chống Pháp xuất thân từ nông dân. Hình ảnh họ được Chính Hữu mô tả chân thực, giản dị mà cao đẹp. Đoạn mở đầu này có bảy dòng, theo ba cặp và cuối cùng dồn lại ở một từ: Đồng chí. Một sự lí giải tình đồng chí của nguời lính.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 14:35:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lovely24082004/lk1e62xtygphzs63/wish/1967786026</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đáp án </title>
         <author>lovely24082004</author>
         <link>https://padlet.com/lovely24082004/lk1e62xtygphzs63/wish/1967791650</link>
         <description><![CDATA[<div>-Đề tài : người lính&nbsp;<br>-Chủ đề ; ca ngợi tình đồng chí , đồng đội keo sơn gắn bó của những người lính cụ Hồ trong thời kì kháng chiến chống Pháp&nbsp;<br>- khổ 1 : Bảy câu thơ đầu của bài thơ&nbsp;" Đồng chí " là cơ sở hình thành tình đồng chí , đồng đội : ( trích 7 câu thơ ) .Tình đồng chí bắt nguồn từ sự tương đồng về hoàn cảnh . Họ đều là những người nông dân nghèo được xuất thân từ nhiều miền quê khác nhau . Thành ngữ " nước mặn đồng chua" là thành ngữ chỉ vùng đất ở ven biển nhiễm phèn khó làm ăn và cụm từ " đất cày lên sỏi đá" muốn nói đến vùng trung du nơi bị đá ong hóa canh tác. Hai câu thơ giới thiệu thật giản dị  về hoàn cảnh xuất thân của các anh là chính sự tương đồng về cảnh ngộ , xuất thân là sự đồng cảm về giai cấp . Không chỉ vậy , tình đồng chí còn có sự tương đồng về lí tưởng và mục đích chiến đấu . Họ vốn " đôi người xa lạ " , " chẳng hẹn quen nhau " ; tác giả dùng từ " đôi : mà không sử dụng từ  " hai " thể hiện hai người xa lạ đã hòa làm một cùng chung tham gia chiến đấu . Lí tưởng chung của thời đại đã gắn kết họ lại vois nhau trong hàng ngũ quân đội , " súng" biểu tượng cho chiến dấu , "đầu " biểu tượng cho lí tưởng và suy nghĩ . Phép điệp từ " súng" , " đầu " , " bên" tạo nên âm điệu chắc khỏe , nhấn mạnh sự gắn kết , cùng chung lí tưởng , cùng chung nhiệm vụ. Cuối cùng , tình đồng chí nảy nở bền vững trong sự chan hòa và chia sẻ mỗi gian lao cũng như niềm vui : " Đêm ... tri kỉ". Cái khó khăn, thiếu thốn hiện lên bằng một hình ảnh cụ thể " đêm rét" , chăn không đủ đăp nên phải " chung chăn " . Nhưng chính khi tấm chăn ấy khép lại mở ra bao điều sự sẻ chia với nhau trong gian khổ đã trở thanh niềm vui và thắt chặt trong tình cảm của đồng chí <br>&nbsp; &nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 14:40:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lovely24082004/lk1e62xtygphzs63/wish/1967791650</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
