<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Padlet xuất sắc của tôi by lê duc anh</title>
      <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h</link>
      <description>Được tạo với sự tập trung vào mục tiêu</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-17 08:54:27 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-12-21 16:06:11 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Nguyễn Lê Gia Hân</title>
         <author>madisonnguyenle1910</author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896388042</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Mở đầu truyện ngắn Làng chính là tình yêu làng quê sâu lắng, giản dị nhưng da diết của ông Hai qua nghệ thuật độc thoại nội tâm , lời kể nửa trực tiếp&nbsp; của Kim Lân. (2) Nghe theo lời kêu gọi của kháng chiến, của cụ Hồ, ông Hai đã đưa cả gia đình đi tản cư, nhưng dù rằng đã xa làng về khoảng cách địa lý, nhưng con tim ông chưa bao giờ ngưng hướng về làng. (3) Quả thật là vậy, ông thường xuyên nhớ làng, sau những lúc lao động về ông thường nằm vật lên giường vắt tay lên trán nghĩ ngợi vẩn vơ nghĩ về cái làng của mình. (4) Ông vẫn nhớ rõ những ngày cùng anh em kháng chiến, những cảm giác vẫn vẹn nguyên, không chút trầy xước bởi lưỡi gươm của thời gian để khi nhớ lại ông vẫn cảm thấy “những ngày ấy sao mà vui thế”. (5) Luồng suy nghĩ như là một nguồn năng lượng lớn lao khiến&nbsp; “ông thấy mình như trẻ ra”, làm “trong lòng ông lão lại náo nức hẳn lên”. (5) Bao nhiêu công việc kháng chiến vẫn bộn bề ngày ông tản cư, giờ đây ông muốn được về làng và cùng anh em kháng chiến “Ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân dá..”(6)Nỗi nhớ làng và ước muốn, khao khát trở về làng luôn thường trực trong lòng ông Hai, điều đó được khắc họa rõ hơn khi tác giả sử dụng khéo léo biện pháp liệt kê và điệp ngữ để thể hiện dòng cảm xúc, suy nghĩ của ông, nào là: “cùng hát hỏng, bông phèn, cũng đào, cũng quốc mê man suốt ngày” (7) Đó là những ngày lao động gian lao “mê man suốt ngày” nhưng ông Hai không vì thế mà trở nên bi quan, trái lại ông và các anh em hết sức vui vẻ, lạc quan và yêu đời, khi kể cả trong lúc lao lực vẫn có thể “cùng hát hỏng, bông phèn”. (8) Rào cản địa lý dường như không đủ để ngăn chặn khao khát muốn được về làng, muốn được đóng góp cho kháng chiến của ông “ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường xắp ụ, xẻ hào, khuân đá..” . (9) Nghe có vẻ vất vả đấy, nhưng đứng trước ngọn lửa hừng hực khí thế và khao khát được cống hiến của ông Hai, khó khăn, gian khổ giờ đây chỉ bé tý như hòn đá con ven đường. (10). Quả là một tinh thần đáng quý làm sao! (11) Tiếp nữa, ông lại lo lắng tự hỏi: “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm”, và ông hiểu rằng để xây xong thì còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu công sức của dân làng. (12) Nỗi nhớ làng giờ đây như cơn sóng dâng trào để rồi nhà văn như nhập thân ông và thốt lên da diết: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.”<br><br></div><div>Chú thích:<br>Câu cảm thán: Quả là một tinh thần đáng quý làm sao!<br>Câu có phép nối: Tiếp nữa, ông lại lo lắng tự hỏi: “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm”, và ông hiểu rằng để xây xong thì còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu công sức của dân làng.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:12:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896388042</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương duy anh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896415146</link>
         <description><![CDATA[<ul><li>(1)Qua đoạn văn từ : " Ông nắm vật trên ...... làng quá ! " , tác giả đã diễn tả tình yêu làng tha thiết , cháy bỏng , mãnh liệt , sự gắn bó bền chặt , máu thịt  cũng như nỗi nhớ thường trực của ông 2 ở noi tản cư .(2)Suốt cuộc đời ông sống ở quê hương, gắn bó máu thịt với quê hương vậy mà vì giặc ngoại xâm, ông 2 phải rời làng đi tản cư. (3)Hàng ngày , ông lão cứ " nắm vặt trên giường vắt tay lên trán nghĩ ngợi " .(4) Ở nơi tản cư cô đơn , xa vắng , lẻ loi , ông lão luôn nhớ về ngôi&nbsp; làng k/chiến&nbsp; , nhớ về những kỉ niệm cùng với anh em&nbsp; . Phép liệt kê " cùng hát hỏng , bông phèn , cũng đào , ... suốt ngày " cùng điệp từ "cũng " đã nhấn mạnh , liệt kê ra hàng loạt hoạt đồng ông 2 cùng ae làm hồi còn ở làng kháng chiến . (5)Những kỉ niệm ấy dường như sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí ông . (6)<strong><mark>Tình Yêu làng cuả ông lão mới cảm động và sâu nặng làm sao !</mark></strong>(7)<mark> </mark><strong><em><mark>Bên cạnh đó</mark></em></strong> , ông 2 còn bày tỏ khao khát được trở về làng : " Ông lại muốn về làng ... khuân đá " .(8)Trái lại với hiện thực kháng chiến khốc liệt , ông 2 và ae đã thể hiện sự lạc quan , niêm vui lớn lao khi đc lao động , góp sức vào công cuộc k/chiến của đất nước. (9)Ông lại muốn được về làng để cùng ae đóng góp vào công cuộc kháng chiến của dân tộc&nbsp; .(10) Câu hỏi tu từ " Không biết cái chòi gác đã dưng xong chưa " cùng câu văn : " những đường hầm bí mật .. khướt lắm " càng như là biểu hiện cho tấm lòng&nbsp; , tình yêu luôn hướng về quê hương , đất nước cũng như khao khát được cống hiến cho công cuộc kháng chiến . (11) Câu cảm thán&nbsp; : " Chao ơi ! ông lão nhớ cái làng quá!" như là tiếng lòng , cảm xúc của ông lão được nhà văn Kim Lân&nbsp; khắc họa hết sức sâu sắc , chi tiết&nbsp; . (12) Có lẽ ông 2 chính là biểu tượng của những người nông dân yêu làng thời kì kháng chiến chống pháp.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</li></ul><div>Chú thích : <br>phép nối : bên cạnh đó <br>Câu cảm thán : <strong><mark>Tình Yêu làng cuả ông lão mới cảm động và sâu nặng làm sao !<br></mark></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:28:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896415146</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nghiêm Minh Hà </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896419103</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Trong truyện ngắn "Làng", nhà văn Kim Lân đã diễn tả thành công tâm trạng ông Hai khi ông nghĩ về ngôi làng nhỏ của mình. (2) Ở đó, ông Hai hiện lên là một người nông dân vô cùng yêu làng và tự hào làng ông là làng kháng chiến; tình yêu làng và tình yêu nước hòa quyện trong con người ông. (3) Khi ở nơi tản cư, ông Hai thường xuyên nhớ về làng. (4) Những khi lao động về, "ông nằm vật trên giường vắt tay lên trán nghĩ ngợi vẩn vơ". (5) <strong>Và rồi những khi ấy ông thường nghĩ về cái làng của mình.</strong> (6) Ông Hai thường nghĩ đến những ngày cùng làm việc với anh em, với ông đến giờ phút này vẫn còn vẹn nguyên những cảm xúc của giây phút ấy, "Ồ, sao mà độ ấy vui thế".(7) Những lúc như vậy "ông thấy mình như trẻ ra. Cũng hát hỏng, bông phèn, cũng đào, cũng cuốc mê man suốt ngày". (8) Để rồi giờ đây nhớ lại, ông vẫn thấy lòng mình náo nức hẳn lên. (9) Bao nhiêu công việc kháng chiến còn bộn bề ngày ông đi tản cư, giờ phút này đây ông muốn được về làng, muốn được cùng anh em tham gia kháng chiến. (10) Ông tự hỏi lòng mình "Không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa?". (11) Ông hiểu rằng những đường bí mật còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả, nhọc nhằn của dân làng. (12) Những suy nghĩ ấy cứ bộn bề trong tâm trí ông Hai, trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng. (13) <strong>Tình cảm của ông Hai dành cho làng mới thật cao cả làm sao! </strong>(14) Nỗi nhớ ấy được nhà văn Kim Lân diễn tả qua nghệ thuật độc thoại nội tâm "Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá".&nbsp;<br>*Chú thích:<br>Câu cảm thán: Tình cảm của ông Hai dành cho làng thật cao cả làm sao!<br>Câu có phép nối: Và rồi những khi ấy ông thường nghĩ về cái làng của mình.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:30:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896419103</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Minh Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896419134</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Tình cảm tha thiết, sâu đậm mà ông Hai dành cho làng đã được nhà văn Kim Lân khắc họa qua đoạn văn diễn tả tâm trạng của ông trước khi nghe tin làng Chợ Dầu Việt gian theo giặc. (2) Ông Hai theo tiếng gọi của kháng chiến, của cụ Hồ mà đưa cả gia đình đi tản cư, rời xa làng (3) Mỗi khi đi lao động về, ông lại nằm vắt tay lên trán nhớ về cái làng của mình. (4) Ông nhớ da diết những ngày cùng anh em làm việc, thầm nghĩ “Ồ, sao mà độ ấy vui thế”, ông cảm thấy “ông như trẻ ra”, “lòng háo hức”. (5) Phải xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến khiến ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xe hào, khuân đá,… (6) Ông lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa?” hay “Những đường hầm bí mật chắc còn là khướt lắm”. (7) Bao nhiêu công việc kháng chiến còn dang dở ngày ông đi tản cư, giờ đây nghĩ lại ông rất muốn về làng để cùng anh em hoàn thành. (8) Nhũng suy nghĩ cứ bộn bề trong đầu ông Hai, không biết công việc còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả của dân làng. (9) Như vậy, có thể thấy mong muốn về làng mãnh liệt để cùng anh em tham gia kháng chiến của ông Hai. (10) Ông Hai rất yêu làng, đó là tình yêu gắn với tinh thần kháng chiến, niềm tự hào về làng ông, làng kháng chiến. (11) Ôi, tình cảm ông Hai dành cho làng thật đáng quý biết bao!. (12) Nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông để rồi thốt lên “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá”.<br><br></div><div>Chú thích:<br>Phép nối: Như vậy<br>Câu cảm than: Ôi, tình cảm ông Hai dành cho làng thật đáng quý biết bao!<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:30:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896419134</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quỳnh Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896419139</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Trong tác phẩm “Làng” qua câu nói “ Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.” ta có thể thấy tình cảm sâu sắc của ông Hai đối với làng Chợ Dầu trước khi nghe tin làng theo giặc .(2)Theo tiếng gọi của kháng chiến, của cụ Hồ, ông Hai đã đưa cả gia đinh đi tản cư, nên ông phải xa làng.(3) Ông nhớ làng da diết, nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, ông thấy trẻ ra “lòng náo nức”.(4) Khi xa làng, ông Hai không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,…, ông lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa?”.(5) Ông luôn mong được về làng để cùng anh em tham gia kháng chiến.(6) Nhà văn Kim Lân đọc thấu tâm trạng của ông Hai để thốt lên: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.”.(7)Khi đọc câu văn này ta thấy ông Hai rất yêu làng, tình yêu ấy gắn liền với tinh thần kháng chiến, với niềm tự hào về làng ông-làng kháng chiến.(8) Nhà văn như nhập thân vào ông Hai để diễn tả nỗi nhớ làng da diết, sâu sắc ấy. (9) Với nghệ thuật độc thoại nội tâm, với những lời kể nửa trực tiếp, Kim Lân đã diễn tả rất thành công tâm trạng và cảm xúc của ông Hai khi ông nhớ về làng.(10) Khi ấy, ông Hai hiện lên là một người nông dân vô cùng yêu làng và tự hào làng ông là làng kháng chiến.(11) Qua đây ta thấy được tình yêu làng và yêu nước hòa quyện trong con người và trái tim ông.(12)Tình yêu với&nbsp; làng Chợ Dầu của ông Hai mới mãnh liệt làm sao!&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Chú thích:&nbsp;<br>Câu cảm thán: Tình yêu với làng Chợ Dầu của ông Hai mới mãnh liệt làm sao!<br>Câu có phép nối: (11)<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:30:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896419139</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Đức Trọng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896420658</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;(1)Trong truyện ngắn Làng của nhà văn Kim Lân, ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng người đọc có lẽ là nhân vật ông Hai, đặc biệt là tâm trạng khi ông nghe cái tin làng chợ Dầu theo giặc. (2)Cái tin ấy là một nỗi bất hạnh lớn đối với ông, ban đầu ông còn cố chưa tin cái sự thật ấy nhưng những người tản cư đã khẳng định chắc chắn rằng họ vừa ở dưới ấy lên làm ông không thể không tin được. (3)Trong tâm trí ông lúc bấy giờ cái tin dữ ấy là một ám ảnh day dứt khôn nguôi. (4)Khi nghe tiếng chửi bọn Việt gian những người tản cư khiến ông lão cúi gằm mặt mà đi. (5)Về đến nhà, ông nằm vật xuống giường rồi tủi thân nhìn lũ con mà nước mắt ông lão cứ dàn ra. (6)Ông tự hỏi bản thân rằng liệu chúng nó cũng là trẻ con làng Việt gian đấy ư? (7)Chúng nó cũng bị người ta rẻ rúng hắt hủi đấy ư? ''. (8)Nỗi tủi nhục hổ thẹn đó khiến ông Hai không giám ló mặt ra khỏi nhà. (9)Nỗi sợ bị người ta đuổi. (10)Nội tâm ông đấu tranh có lên quay về cái làng ấy nữa không? (11)Nhưng ông khẳng định bản thân rằng “Làng thì yêu thật đấy, nhưng về làm gì nữa khi chúng nó theo Tây cả rồi?” (12)<strong>Qua đây ta có thể thấy được tình yêu làng quê tình yêu đất nước của ông Hai lớn lao biết nhường nào.<br><br></strong>câu cảm thán: <strong>Qua đây ta có thể thấy được tình yêu làng quê tình yêu đất nước của ông Hai lớn lao biết nhường nào.</strong><br>phép nối:&nbsp;<strong>Qua đây</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:31:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896420658</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lương Đan Lê</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896422809</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Trong phần đầu của văn bản Làng, tình cảm tha thiết và mãnh liệt của ông Hai dành cho làng Chợ Dầu của mình đã được Kim Lân tinh tế lồng ghép qua nhiều chi tiết và cử chỉ hành động của ông.(2) Kim Lân đã rất thành công trong việc thấu hiểu thế giới tâm hồn, tình cảm của ông Hai – một người nông dân mà tình yêu làng của ông hòa nhập với tình yêu đất nước, từ đó ta cũng có thể thấy ông Hai có tình yêu làng mãnh liệt, da diết mà tình yêu ấy khiến người đọc phải khâm phục và ngưỡng mộ. (3) Ông Hai luôn có thói quen “khoe làng” với mọi người, cũng bởi ông chưa bao giờ xa làng, vậy mà vì giặc ngoại xâm lược mà ông phải đi tản cư thế nên, lúc nào ông cũng muốn khoe với mọi người.(4) Mà cũng đằng sau thói quen ấy chính là tình yêu tha thiết, là sự gắn bó, niềm tự hào chân chính với quê hương.(5) Và sau khi đi tản cư, cứ mỗi khi nhớ về lang, ông lại nhớ những ngày làm việc với anh em để phục vụ cho kháng chiến như đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá…ông lo lắng tư hỏi không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa..(6)Bởi đó như là liều thuốc tinh thần của ông Hai, giúp ông như thấy mình vui vẻ, trẻ ra, “náo nức hẳn lên”.(7) Và cũng chính tình yêu và nỗi nhớ làng ấy đã thôi thúc ông Hai có khát khao mãnh liệt về làng, nỗi nhớ ấy luôn thường trực trong tim và khiến ông phải thốt lên rằng: nhớ làng, nhớ cái làng quá!(8) Tất cả hành động đều thể hiện ông Hai rất yêu làng, tình yêu ấy gắn với tinh thần kháng chiến, với niềm tự hào về làng của ông – làng kháng chiến.(9) Và trong những ngày tản cư, ông Hai luôn tự hào về làng Chợ Dầu, làng của ông không chỉ to đẹp mà còn là làng kháng chiến.(10) Và niềm tự hào mỗi khi nhắc về cái làng của mình cũng chính là nỗi nhớ da diết và tình yêu làng sâu đậm của ông Hai.(11) Niềm yêu làng của ông Hai cũng là đại diện cho lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần kháng chiến chống giặc mãnh liệt, vì bảo vệ được Tổ Quốc, yêu Tổ Quốc cũng chính là đang yêu và bảo vệ cái làng của mình.(12) Niềm vui khi nghe tin tức về kháng chiến cũng chính là niềm vui khi của một con người biết gắn bó vận mệnh của mình với vận mệnh dân tộc,từ đó ta cũng thấy được niềm vui mộc mạc giản dị của tấm lòng yêu nước chân thành qua cách bộc lộ hồn nhiên, chân chất “rất riêng”.(13) Tình yêu của ông Hai với làng thật đáng trân trọng và ngợi ca!<br>câu cảm thán: 13<br>phép nối: từ đó (12)<br><br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:32:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896422809</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Anh Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896432053</link>
         <description><![CDATA[<div>Qua tác phẩm Làng của tác giả Kim Lân, tác giả đã khắc họa hoàn thiện tình yêu làng của ông Hai trong tác phẩm chứa đoạn trích trên. Theo tiếng gọi của kháng chiến, của cụ Hồ, ông Hai đưa cả gia đình đi tản cư khiến ông phải xa làng. Ông nhớ làng da diết, nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến "những ngày ấy sao mà vui thế", "ông thấy trẻ ra", "lòng nao nức". Xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,..., ông lo láng tự hỏi không biết cái chòi gác đầu làng xong chưa. Ông mong về làng cùng anh em tham gia kháng chiến. Những điều đó đã được nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông Hai để thốt lên: "Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá." Qua đó cho thấy ông Hai rất yêu làng, tình yêu ấy gắn liền với tinh thần kháng chiến, với niềm tự hào về làng ông - làng kháng chiến. <strong>Ôi quả là một tình yêu làng mãnh liệt!</strong> Khi ông nghe tin lang Chợ Dầu Việt gian theo giặc, ông rất bàng hoàng, đau đớn, sừng sỡ và chết đứng. Khi nghe tin cải chính, tình yêu làng lại trở về nguyên vẹn trong ông, ông vui mừng khôn xiết, ông hả hê đi kể chuyện thanh minh cho làng và lại khoe làng với niềm tự hào sâu sắc mặc dù nhà ông bị giặc đốt. Qua đó cho thấy tình yêu làng và tình yêu đất nước của ông Hai đã hòa quyện lại làm một. Tác phẩm đã cho thấy sự tài tình khi nhà văn đã đặt nhân vật vào tình huống đầy thử thách, tập trung miêu tả thế giới nội tâm nhân vật... để từ đó, nhân vật ông Hai bộc lộ rõ nét tình yêu làng tha thiết, mãnh liệt của mình. <strong>Vì vậy</strong>, ông Hai chính là biểu tượng cho người nông dân thời kháng chiến chống Pháp.<br>*Chú thích:<br>- Câu cảm thán: Ôi quả là một tình yêu làng mãnh liệt!<br>- Phép nối: Vì vậy</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:38:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896432053</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Khánh Linh</title>
         <author>choiyihan24</author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896432445</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Qua truyện ngắn làng, nhà văn Kim Lân đã khắc họa thành công tình yêu làng Chợ Dầu của nhân vật ông Hai. (2) Ở nơi tản cư, ông Hai luôn nhớ mong và khao khát được trở về làng. (3) Những khi lao động về, ông thường nằm vật lên giường, vắt tay lên trán mà nghĩ ngợi vẩn vơ, nghĩ về cái làng của mình, nghĩ về những ngày cùng làm việc với anh em. (4) Ôi! Sao mà độ ấy vui thế, những lúc như vậy, ông lại tháy mình như trẻ ra. (5) Với ông, những giờ phút này vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc của những giây phút ấy, những suy nghĩ cứ bộn bề trong lòng ông hai, trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng,&nbsp; nỗi nhớ ấy được nhà văn diễn tả “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, ông lão nhớ cái làng quá…” (6) Khi nghe tin làng Việt gian theo giặc, ông Hai sững sờ, xấu hổ và uất ức, bao nhiêu điều tự hào về quê hương như sụp đổ trong tâm hồn người nông dân rất mực yêu quê hương ấy. (7) Nhưng chính lúc này, tình cảm đẹp trong con người ông Hai lại càng được bộc lộ rõ hơn bao giờ hết, những đau đớn, dằn vặt, sự hổ thẹn đến tột cùng đã đẩy ông Hai vào một tình huống phải lựa chọn: Quê hương và Tổ quốc. (8) Tuy ông yêu làng da diết, từng muốn quay trở về làng, nhưng đến cuối cùng ông quyết định: “không thể được! Làng thì yêu thật, nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù.” (9) Tuy nhiên, khi tin được cải chính, ông Hai như được sống lại, ông vui mừng khôn xiết. (10) Đặc biệt, ông hả hê chạy đi khoe với tất cả mọi người tin vui, kể chuyện thanh minh cho làng và lại khoe làng với niềm tự hào sâu sắc. (11) Qua đây, ta thấy được niềm hạnh phúc, vui sướng lớn lao của ông Hai khi biết rằng danh dự của làng đã được phục hồi. (12) Đồng thời thầy được tình cảm thiêng liêng mà ông dành cho làng ấy như hòa làm một với tình yêu kháng chiến, tình yêu cách mạng (13) Với nghệ thuật độc thoại nội tâm cùng cách miêu tả tâm lý nhân vật cụ thể qua các ý nghĩ, cảm xúc, hành vi, ngôn ngữ, nhà văn Kim Lân đã diễn tả rất thành công tâm trạng cảm xúc của ông Hai khi ông nghĩ về làng, nhớ về làng.&nbsp; (14) Để từ đó, nhân vật ông Hai bộc lộ rõ tình yêu làng tha thiết của bản thân. (15) Ở đó, ông Hai hiện lên là biêu tượng của nông dân yêu làng yêu nước, yêu cách mạng, là bài ca đẹp cho bao người nông dân Việt Nam về tình yêu quê hương đất nước trong cuộc kháng chiến chống Pháp.<br><br>Câu cảm thán: Ôi! Sao mà độ ấy vui thế, những lúc như vậy, ông lại tháy mình như trẻ ra.<br>Phép nối: Để từ đó</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:38:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896432445</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hữu Tài</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896434988</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Trong bài “Làng” của tác giả Kim Lân, nghe theo tiếng gọi kháng chiến của cụ Hồ, ông Hai đưa cả gia đình đi theo để rời xa làng. (2) Nghe theo lời kêu gọi của cụ Hồ, ông Hai đã đưa gia đình đi tản cư, dù rằng đã xa làng nhưng con tim ông chưa bao giờ ngừng suy nghĩ đến làng.(3) Ông thường xuyên nhớ làng, sau những ngày làm việc ông thường nằm vật lên giường nghĩ ngợi vẩn vơ nghĩ về cái làng của mình.(4) Ông vẫn nhớ những ngày cùng các anh em kháng chiến, cảm giác vẫn còn vẹn nguyên như ngày nào, ko bị hao mòn bởi thời gian, để khi nhớ lại ông vẫn cảm thấy “những ngày ấy sao mà vui thế”.(5) Luồng suy nghĩ đó như một nguồn năng lượng lớn lao khiến “ông thấy mình như trẻ ra”, làm “trong lòng ông lão lại náo nức hẳn lên”.(5) Bao nhiêu việc kháng chiến vẫn bận rộn những ngày ông tản cư, giờ đây ông muốn được quay về làng cùng với các anh em kháng chiến “Ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân dá..”.(6) Nỗi nhớ làng là khao khát luôn thường trực trong suy nghĩ của ông Hai, điều đó khắc họa rõ hơn khi tác giả sử dụng khéo léo biện pháp nghệ thuật liệt kê và điệp ngữ để thể hiện suy nghĩ của ông trong lòng của ông: “cùng hát hỏng, bông phèn, cũng đào, cũng quốc mê man suốt ngày”.(7) Dù mệt mỏi nhưng ông Hai không vì thế mà trở nên bi quan, ngược lại ông và các anh em hết sức vui vẻ, lạc quan và yêu đời, khi kể cả trong lúc lao lực vẫn có thể “cùng hát hỏng, bông phèn”.(8) Rào cản về khoảng cách dường như không thể ngăn chặn khao khát, mong muốn được về làng, muốn được cống hiến cho kháng chiến của ông “ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường xắp ụ, xẻ hào, khuân đá..”.(9) Nghe có vẻ vất vả, nhưng niềm đam mê cháy bỏng được cống hiến của ông Hai, khó khăn, gian khổ giờ đây chỉ bé tý như hòn đá con ven đường.(10) Quả là một tinh thần đáng đáng ngưỡng mộ.(11) Tiếp nữa, ông lại lo lắng tự hỏi: “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm”, và ông hiểu rằng để xây xong thì còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu công sức của dân làng. (12) Nỗi nhớ làng giờ đây như cơn sóng dâng trào để rồi nhà văn như nhập thân ông và thốt lên da diết: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.</div><div><br><br>Câu cảm thán: 10</div><div>Câu có phép nối: 11</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:39:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896434988</guid>
      </item>
      <item>
         <title>le duc anh</title>
         <author>ducanhle067</author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896435646</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>(1)Trong bài “Làng” của nhà văn Kim Lân ông Hai hiện lên là người có tình yêu thiết tha với làng. (2) Theo tiếng gọi kháng chiến của cụ Hồ, ông Hai phải rời xa làng,&nbsp; đưa cả gia đình đi tản cư. (3) Ông vô cùng yêu làng khi nhớ da diết, nhớ những ngày cùng được anh em kháng chiến,&nbsp; “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nước”. (4) Đó là những ngày lao động không biết mệt mỏi “mê man suốt ngày” nhưng ông Hai luôn lạc quan, yêu đời, và cùng các anh em vui vẻ làm việc, có những lúc làm việc khó khăn, vất vả nhưng mọi người vẫn có thể “cùng hát hỏng, bông phèn”&nbsp; (5) Suy nghĩ ấy như một nguồn năng lượng, động lực khiến&nbsp; “ông thấy mình như trẻ ra”,&nbsp; “trong lòng ông lão lại náo nức hẳn lên” (6) Qua đó, mặc dù xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá.&nbsp; (7) Nỗi nhớ làng càng được tác giả làm nổi bật bằng cách sử dụng khéo léo biện pháp liệt kê, điệp từ. (8) Ông mong về làng cùng anh em kháng chiến và lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa”.&nbsp; (9) Những suy nghĩ ấy cứ bộn bề trong tâm trí ông Hai, trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng. (10) Nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông Hai để thốt lên: “Chao ôi! Ông lão nhớ cái làng, nhớ cái làng quá!” . (11) Để thấy ông Hai rất yêu làng, tình yêu ấy gắn với tinh thần kháng chiến, với niềm tự hào về làng ông – làng kháng chiến.&nbsp; (12) Ôi tình yêu của ông với làng đẹp đẽ làm sao!&nbsp;<br><br>câu cảm thán: Ôi tình yêu của ông với làng đẹp đẽ làm sao!&nbsp;<br>phép nối: Để thấy ông Hai rất yêu làng,...<br><br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:40:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896435646</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896441825</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Qua nghệ thuật độc thoại nội tâm , lời kể nửa trực tiếp&nbsp; của Kim Lân, ta có thể thấy được tình yêu làng, giản dị nhưng da diết của ông Hai.(2)Nghe theo lời kêu gọi của khánh chiến cụ Hồ ông Hai đưa cả gia đình đi tản cư, phải chịu hoàn cảnh xa làng , nhưng dù xa cách ông vẫn luôn nhớ về làng của mình.(3)Ông nhớ làng da diết, nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nức”.(4)Mặc dù xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,…. (5)Nỗi nhớ làng và ước muốn kaho khát trở về làng của ông Hai đã được tác giả khắc họa rõ hơn qua phép liệt kê và điệp ngữ để thể hiện dòng cảm xúc, suy nghĩ của ông, nào là: “cùng hát hỏng, bông phèn, cũng đào, cũng quốc mê man suốt ngày”(6)Ông lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa?” hay “Những đường hầm bí mật chắc còn là khướt lắm”.(7)Ông biết rằng những đường bí mật còn khướt lắm, còn đòi hỏi nhiều nỗi vất vả, nhọc nhằn của dân làng. (8)Nhũng suy nghĩ cứ bộn bề trong đầu ông Hai, không biết công việc còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả của dân làng. (9)Như vậy ta có thể thấy mong muốn về lãng mãnh liệt đẻ tham gia kháng chiến của ông Hai.(10)Ông hai hiện lên là một người nông dân vô cùng yêu lang và tự hào về làng của ông-làng kháng chiến.(11)Chao ôi, tình cảm của ông Hai dành cho làng thật cao cả làm sao!(12)Tác giả đã đọc thấu tâm trạng cảu ông rồi thốt lên rằng&nbsp; “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá”.<br>Phép nối : như vậy<br>câu cảm thán :Chao ôi, tình cảm của ông Hai dành cho làng thật cao cả làm sao!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:43:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896441825</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn hoàng hải</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896445453</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;1Dưới ngòi bút của tác giả Kim Lân, ta có thể thấy tình cảm sâu sắc của ông Hai đối với làng Chợ Dầu trước khi nghe tin làng theo giặc .(2)Cái tin ấy là một nỗi bất hạnh lớn đối với ông, ban đầu ông còn cố chưa tin cái sự thật ấy nhưng những người tản cư đã khẳng định chắc chắn rằng họ vừa ở dưới ấy lên làm ông không thể không tin được. (3)Trong tâm trí ông lúc bấy giờ cái tin dữ ấy là một ám ảnh day dứt khôn nguôi. (4) Ông nhớ da diết những ngày cùng anh em làm việc, thầm nghĩ “Ồ, sao mà độ ấy vui thế”, ông cảm thấy “ông như trẻ ra”, “lòng háo hức”. (5) Phải xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến khiến ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xe hào, khuân đá,… (6) Ông lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa?” hay “Những đường hầm bí mật chắc còn là khướt lắm”. (7) Bao nhiêu công việc kháng chiến còn dang dở ngày ông đi tản cư, giờ đây nghĩ lại ông rất muốn về làng để cùng anh em hoàn thành. (8) Nhũng suy nghĩ cứ bộn bề trong đầu ông Hai, không biết công việc còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả của dân làng. (9) Như vậy, có thể thấy mong muốn về làng mãnh liệt để cùng anh em tham gia kháng chiến của ông Hai. (10) Ông Hai rất yêu làng, đó là tình yêu gắn với tinh thần kháng chiến, niềm tự hào về làng ông, làng kháng chiến. (11) Qua đây ta thấy được tình yêu làng và yêu nước hòa. (12) Nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông để rồi thốt lên “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá”.<br>câu cảm thán: "chao ôi!Ông lão nhớ làng quá"<br>phép nối:qua đây<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:45:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896445453</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quốc Thịnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896445689</link>
         <description><![CDATA[<div>1)Trong bài “Làng” của tác giả Kim Lân, nghe theo tiếng gọi kháng chiến của cụ Hồ, ông Hai đưa cả gia đình đi theo để rời xa làng. (2) Nghe theo lời kêu gọi của cụ Hồ, ông Hai đã đưa gia đình đi tản cư, dù rằng đã xa làng nhưng con tim ông chưa bao giờ ngừng suy nghĩ đến làng.(3) Ông nhớ làng da diết, nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, ông thấy trẻ ra “lòng náo nức”.4) Khi xa làng, ông Hai không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,…, ông lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa?”.(5) Bao nhiêu công việc kháng chiến vẫn bộn bề ngày ông tản cư, giờ đây ông muốn được về làng và cùng anh em kháng chiến “Ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân dá..”(6)Nỗi nhớ làng và ước muốn, khao khát trở về làng luôn thường trực trong lòng ông Hai, điều đó được khắc họa rõ hơn khi tác giả sử dụng khéo léo biện pháp liệt kê và điệp ngữ để thể hiện dòng cảm xúc, suy nghĩ của ông, nào là: “cùng hát hỏng, bông phèn, cũng đào, cũng quốc mê man suốt ngày”(7)Ông biết rằng những đường bí mật còn khướt lắm, còn đòi hỏi nhiều nỗi vất vả, nhọc nhằn của dân làng. (8)Nhũng suy nghĩ cứ bộn bề trong đầu ông Hai, không biết công việc còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả của dân làng.(9)Với nghệ thuật độc thoại nội tâm, với những lời kể nửa trực tiếp, Kim Lân đã diễn tả rất thành công tâm trạng và cảm xúc của ông Hai khi ông nhớ về làng.(10) Khi ấy, ông Hai hiện lên là một người nông dân vô cùng yêu làng và tự hào làng ông là làng kháng chiến.11) Ôi, tình cảm ông Hai dành cho làng thật đáng quý biết bao!. (12) Nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông để rồi thốt lên “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá”.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:45:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896445689</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Trọng Hoàng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896446532</link>
         <description><![CDATA[<div>1Trong truyện ngắn Làng của tác giả Kim Lân đã khắc họa thành công tình cảm tha thiết, sâu đậm qua nhân vật ông Hai. 2Ông Hai là người rất tự hào về cái làng chợ Dầu của mình. 3Vì hoàn cảnh ông phải đi tản cư, ông luôn nhớ về làng<strong> </strong>“ Chao ôi, lão thấy nhớ làng mình quá!”.4Cứ như vậy, suốt cả buổi tối, ông lão ngồi vén quần<br>lên tận bẹn mà nói liên miên về cái làng của ông. 5Ông nói cho sướng miệng và để<br>cho đỡ nhớ làng chứ không chú ý người khác có nghe không? 6Sau những giây phút<br>làm việc mệt nhọc, nằm gác tay lên trán, ông lại nghĩ về làng. 7Ông cứ muốn về<br>làng, muốn được "cùng mọi người đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuân<br>đá...". 8Vì quá yêu, quá tự hào về cái làng của ông mà ông "nghẹn đắng<br>hẳn lại, da mặt tê rân rân", "chết lặng đi tưởng như không thở được"<br>khi nghe tin cả làng mình theo Việt gian ! 9Lúc đầu ông không thể tin, ông hỏi<br>đi, hỏi lại "giọng ông như lạc hẳn": "Liệu có thật không hở bác.<br>10Khi có người quả quyết vì ra ở dưới ấy lên và nói chắc như đinh đóng cột ở<br>làng ông "Việt gian từ thằng chủ tịch mà đi"..., thì ông Hai không thể<br>nghe thêm được nữa. <strong>Tình yêu làng của ông mới cảm động<br>và sâu nặng làm sao! </strong>11Bên cạnh đó tác giả muốn ca ngợi tình yêu quê hương, tình yêu đất nước, sự giác ngộ cách mạng của những người nông dân hiền lành, chất phác. 12Chính tình yêu quê hương đất nước, ý thức giác ngộ cách mạng ấy mà họ một lòng theo Đảng, theo Cách mạng, đứng lên giành quyền sống, giữ vững nền độc lập tự chủ của dân tộc trước mọi gian nan, thử thách.<br>&nbsp;<br>&nbsp;<br>&nbsp;Chú thích: <br>&nbsp;Câu cảm thán: Tình yêu<br>làng của ông mới cảm động và sâu nặng làm <br>Phép nối: Bên cạnh đó<strong><br><br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:46:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896446532</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giáp Hà Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896447103</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Bằng cách sử dụng nghệ thuật độc thoại nội tâm tài ba, Kim Lân đã khắc họa thành công nhân vật ông Hai - là người nông dân có tình yêu làng truyền thống trong truyện ngắn "Làng". (2) Ngay đầu tác phẩm, ông Hai đã hiện lên để lại trong người đọc ấn tượng với lòng yêu làng sâu sắc. (3) Ông đang phải xa ngôi làng thân yêu vì nghe theo tiếng gọi của kháng chiến, của cụ Hồ mà đưa cả gia đình đi tản cư. (4) Lao động về, ông thường nằm vật lên giường, vắt tay lên trán mà nghĩ ngợi vẩn vơ, nghĩ về cái làng của mình. (5) Và nghĩ đến cả những ngày cùng làm việc cùng anh em, với ông đến giờ phút này vẫn còn vẹn nguyên những cảm xúc của giây phút ấy “Ồ, sao độ ấy mà vui thế”, “Ông thấy mình như trẻ ra”, “thấy náo nức hẳn lên”. (6) Cũng "hát hỏng bông phèng, cũng đào quốc mê man suốt ngày", với phép liệt kê kết hợp điệp ngữ, ta như nhận ra không khí chiến đấu hào hùng ở mọi ngôi làng trên đất nước Việt Nam. (7) Từ già trẻ trai gái, đâu đâu cũng nô nức xung phong ra mặt trận. (8) Dù xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông vẫn luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: “đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá…”. (9) Bao nhiêu công việc kháng chiến còn bộn bề, ngày ông đi tản cư giờ phút này đây ông muốn được về làng, muốn cùng anh em tham gia kháng chiến mà tự hỏi “Không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa ?”. (10) Những suy nghĩa cứ bộn bề trong đầu ông hai trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng, thể hiện niềm ao ước có thể về làng cùng anh em tham gia kháng chiến. (11) Thông qua ngôi kể thứ ba, nhà văn như đọc được tâm trạng của ông để rồi mà thốt lên: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá!” (12) Những điều trên đủ cho thấy ông Hai là người yêu làng sâu sắc đến nhường nào!&nbsp;<br>- câu cảm thán: (12)&nbsp;<br>- câu có phép nối "Và": (5)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:46:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896447103</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nghiem duc minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896448167</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Trong bài “Làng” của nhà văn Kim Lân ông Hai hiện lên là người có tình yêu thiết tha với làng.(2) Ông Hai theo tiếng gọi của kháng chiến, của cụ Hồ mà đưa cả gia đình đi tản cư, rời xa làng (3) Ông thường xuyên nhớ làng, sau những ngày làm việc ông thường nằm vật lên giường nghĩ ngợi vẩn vơ nghĩ về cái làng của mình (4) Ông nhớ da diết những ngày cùng anh em làm việc, thầm nghĩ “Ồ, sao mà độ ấy vui thế”, ông cảm thấy “ông như trẻ ra”, “lòng háo hức”. (5) Phải xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến khiến ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xe hào, khuân đá,… (6) Nỗi nhớ làng càng được tác giả làm nổi bật bằng cách sử dụng khéo léo biện pháp liệt kê, điệp từ. (7) Ông mong về làng cùng anh em kháng chiến và lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa”. . (8) Bao nhiêu công việc kháng chiến còn dang dở ngày ông đi tản cư, giờ đây nghĩ lại ông rất muốn về làng để cùng anh em hoàn thành. (9) Nhũng suy nghĩ cứ bộn bề trong đầu ông Hai, không biết công việc còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả của dân làng. (10) Từ đó có thể thấy mong muốn về làng mãnh liệt để cùng anh em tham gia kháng chiến của ông Hai. (11)Khi ấy, ông Hai hiện lên là một người nông dân vô cùng yêu làng và tự hào làng ông là làng kháng chiến.. (12) Ôi, tình cảm ông Hai dành cho làng thật đáng quý biết bao!. (13) Nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông để rồi thốt lên “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá”.Chú thích:Phép nối: Như vậyCâu cảm than: Ôi, tình cảm ông Hai dành cho làng thật đáng quý biết bao!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:47:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896448167</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896454219</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Trong phần đầu của văn bản "Làng", tình cảm tha thiết và mãnh liệt của ông Hai dành cho làng Chợ Dầu của mình đã được Kim Lân tinh tế lồng ghép qua nhiều chi tiết và cử chỉ hành động của ông.(2)Vì nghe theo tiếng gọi của kháng chiến, tiếng gọi của cụ Hồ nên ông buộc phải đua gia đình của mình đi tản cư ở một nơi xa.(3) Ông vẫn nhớ như in những ngày vẫn còn ở làng, cùng anh em đi kháng chiến, những cảm giác vẫn vô cùng vẹn nguyên để rồi khi nhớ lại thì lại cảm thấy "Ồ, sao độ ấy vui thế".(4) Những suy nghĩ ấy chính là một thứ năng lượng kì diệu khiến cho ông Hai cảm thấy mình "như trẻ ra", làm cho ông cảm thấy "náo nức hẳn lên".(5) Giờ đây, có lẽ điều ông mong muốn nhất là được trở về làng, lại được cùng anh em tham gia kháng chiến như ngày xưa. (6)Điều đó đã được thể hiện qua câu “Ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá..”(7) Tác giả cũng rất tinh tế và khéo léo khi sử dụng các biện pháp nghệ thuật như liệt kê và điệp ngữ để thể hiện đc những cảm xúc như "hát hỏng, bông phèng, cũng đào, cũng cuốc" - qua đó thể hiện nỗi nhớ làng mà ông vẫn luôn khao khát, thường trực trong lòng bấy lâu nay.(8) Dù cho đó là những ngày tháng "mê man suốt ngày" nhưng khi nhớ về, ông lịa cảm thấy vui vẻ, lạc quan vô cùng.(6) Dường như khoảng cách địa lý cũng không thể khiến cho tình yêu làng của ông trở nên phai mờ, nhạt nhoà.(9) Quả là một tinh thần yêu làng, yêu nước đáng quý biết bao! (10)Sau đó lại tự hỏi lòng mình "Không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa?".(11) Chứng tỏ ông hiểu đc những nỗi vất vả của nhưng người dân làng nơi kháng chiến, hiểu đc rằng "Những đường hầm bí mật chắc còn là khướt lắm". (12)Nỗi nhớ làng giờ đây như cơn sóng dâng trào để rồi nhà văn như nhập tâm vào ông và thốt lên “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.”. (13)Qua đây ta có thể thấy được tình yêu làng quê tình yêu đất nước của ông Hai lớn lao biết nhường nào.<br><br>Chú thích: câu cảm thán: câu (9)<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:50:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896454219</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cao Nguyệt Hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896456478</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) &nbsp; Mở đầu truyện ngắn “Làng”của nhà văn Kim Lân là tình cảm tha thiết, sâu đậm mà nhân vật ông Hai dành cho làng và đặc biệt được khắc họa cụ thể qua tâm trạng của ông trước khi nghe tin làng Chợ Dầu Việt gian theo giặc. (2) Theo tiếng gọi của kháng chiến, của cụ Hồ, ông Hai-một người dân làng Chợ Dầu đã phải đưa gia đình đi tản cư và rời xa làng.(3) Khi ở nơi tản cư, ông Hai thường xuyên nhớ về làng.(4) Đặc biệt là mỗi khi đi lao động về, ông lại nằm vật lên giường vắt tay lên trán mà nhớ, mà nghĩ ngợi vẩn vơ về cái làng Chợ Dầu của mình. (5) Ông nhớ làng da diết, nhớ những ngày cùng anh em làm việc, cùng lao động.(6) Với ông, tới tận giờ phút ở nơi tản cư, ông vẫn vẹn nguyên những cảm xúc ở giây phút ấy: “Ồ những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy mình như trẻ ra”, “Trong lòng ông lão lại náo nức hẳn lên”. (7) Xa làng, không còn được trực tiếp tham gia kháng chiến của làng nhưng ông luôn nhớ lại về những ngày khởi nghĩa dồn dập, về các hoạt động kháng chiến của làng.(8) Những lúc như thế, ông lại muốn được về làng, muốn được cùng anh em tham gia kháng chiến: “Ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá...”.(9) Để từ đó, ông lão lại lo lắng tự hỏi không biết cái chòi gác đầu làng đã dựng xong chưa, nghĩ rằng những đường hầm bí mật chắc còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả, nhọc nhằn của dân làng.(10) Những suy nghĩ vẩn vơ cứ xáo trộn trong lòng ông Hai, trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng, để rồi nhà văn phải nói hộ lòng ông: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá!”.(11)Tình yêu làng của ông Hai hiện lên thật da diết, cháy bỏng làm sao! (12)Với nghệ thuật độc thoại nội tâm, với những lời kể nửa trực tiếp, nhà văn Kim Lân đã diễn tả vô cùng thành công tâm trạng và cảm xúc của ông Hai khi ông nhớ về làng, nghĩ về làng.(13) Ở đó, ông Hai hiện lên là một người nông dân vô cùng yêu làng và luôn tự hào làng ông là làng kháng chiến ,để rồi qua đó, tình yêu làng và yêu nước hòa quyện sâu đậm trong lòng ông Hai.&nbsp;</div><div>Chú thích:</div><div>&nbsp;Câu cảm thán: Tình yêu làng của ông Hai hiện lên thật da diết, cháy bỏng làm sao!</div><div>&nbsp;Phép nối: Để từ đó<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:51:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896456478</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Bỉnh Sơn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896461597</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Tình yêu làng quê sâu lắng, giản dị nhưng da diết của ông Hai qua nghệ thuật độc thoại nội tâm, lời kể nửa trực tiếp của Kim Lân được thể hiện trong phần mở đầu của truyện ngắn Làng.(2) Hưởng ứng lời kêu gọi kháng chiến của cụ Hồ, ông Hai đã dẫn cả gia đình đi tản cư, nhưng dù có đi xa, con tim ông vẫn luôn nhớ về làng. (3)Sau những giờ lao động mệt mỏi, ông thường vắt tay lên trán, nằm nghĩ ngợi vẩn vơ về những kỷ niệm với làng của mình. (4) Ông nhớ về những ngày cùng làm việc với các anh em, những ký ức vẫn còn đó, vẫn không hề phai mờ trong tâm trí ông, để bây giờ nhớ lại, ông vẫn cảm thấy "Sao mà độ ấy vui thế". (5) Từng dòng hồi tưởng như liều thuốc tinh thần khiến ông cảm thấy “như trẻ ra”, “lòng háo hức”. (6) Phải xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến khiến ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xe hào, khuân đá,… (7) Ông lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa?” ,“Những đường hầm bí mật chắc còn là khướt lắm”. (8) Giờ đây ông thèm được về làng, thèm được lao động phục vụ kháng chiến cũng các anh em.<br>(9)Nhà văn Kim Lân đã đọc thấu tâm trạng của ông Hai khi thốt lên: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.”.(10) <strong>Qua đó ta càng thấy rõ tình yêu làng của ông, tình yêu ấy gắn liền với tinh thần kháng chiến, với niềm tự hào về làng ông-làng kháng chiến</strong>. (11) Với nghệ thuật độc thoại nội tâm, với những lời kể nửa trực tiếp, Kim Lân đã diễn tả rất thành công tâm trạng và cảm xúc của ông Hai khi ông nhớ về làng. (12) <strong>Tình yêu làng của ông Hai mới sâu đậm làm sao!</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:54:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896461597</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đồng Đỗ Ánh Dương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896463772</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Qua bài “Làng” của tác giả Kim Lân đã khắc họa được tình cảm của ông Hai dành cho làng chợ Dầu vô cùng sâu sắc. (2)Ông yêu cái làng của mình như đứa con yêu mẹ, tự hào về mẹ, tôn thờ mẹ, một tình yêu hồn nhiên như trẻ thơ. Ngày ngày, ông sang nhà hàng xóm chơi hoặc đi nghe tin, đi nói chuyện,… đến đâu ông cũng khoe về cái làng của mình. (3)Trước Cách mạng tháng Tám, ông khoe cái sinh phần của viên tổng đốc làng ông: "Chết! Chết, tôi chưa thấy cái dinh cơ nào mà lại được như cái dinh cơ cụ thượng làng tôi.". (4)Và mặc dù chẳng họ hàng gì nhưng ông cứ gọi viên tổng đốc là "cụ tôi" một cách rất hả hê! Sau Cách mạng, "người ta không còn thấy ông đả động gì đến cái lăng ấy nữa", vì ông nhận thức được nó làm khổ mình, làm khổ mọi người, là kẻ thù của cả làng: Xây cái lăng ấy cả làng phục dịch, cả làng gánh gạch, đập đá, làm phu hồ cho nó.&nbsp;(5) Cái chân ông đi tập tễnh cũng vì cái lăng ấy".(6) Bây giờ ông khoe làng ông khởi nghĩa, khoe ông gia nhập phong trào từ hồi kì còn trong bóng tối", rồi những buổi tập quân sự, khoe những hố, những ụ, những giao thông hào của làng ông,...(7)Ôi tình cảm của ông Hai dành cho làng thật mãnh liệt và đáng quý làm sao! (8)Cũng vì yêu làng quá như thế mà ông nhất quyết không chịu rời làng đi tản cư.(9) Đến khi buộc phải cùng gia đình đi tản cư ông buồn khổ lắm, sinh ra hay bực bội, "ít nói, ít cười, cái mặt lúc nào cũng lầm lầm".(10) Ở nơi tản cư, ông nhớ cái làng của ông, nhớ những ngày làm việc cùng với anh em: "Sao mà độ ấy vui thế. Ông thấy mình như trẻ ra. (11)Trong lòng ông lão lại thấy náo nức hẳn lên.".(12) Lúc này, niềm vui của ông chỉ là hàng ngày đi nghe tin tức thời sự kháng chiến và khoe về cái làng Chợ Dầu của ông đánh Tây.(13) Qua đây ta thấy được tác giả đã cho thấy tình yêu làng, tình yêu đất nước được hòa quyện trong trái tim của ông Hai<br><br>Chú thích:<br>Câu cảm thán: Ôi tình cảm của ông Hai dành cho làng thật mãnh liệt và đáng quý làm sao!<br>Phép nối: câu cuối cùng<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:55:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896463772</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh an</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896466643</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Trong truyện ngắn "Làng", Kim Lân đã thành công diễn tả tâm trạng của ông Hai khi phải rời xa làng chợ Dầu. (2) Khi ở nơi tản cư, ông Hai thường xuyên nghĩ về làng, nhớ về những kỉ niệm ở làng chợ Dầu.(3) Mỗi khi lao động về, ông thường nằm vật lên giường, vắt tay lên trán mà nghĩ ngợi vẩn vơ.(4) Những khi ấy ông thường về cái làng của mình,ông hai thường nghĩ đến những ngày cùng làm việc với anh em, với ông đến giờ phút này vẫn còn vẹn nguyên những cảm xúc của giây phút ấy.(5) Ôi, sao mà độ ấy vui thế!(6) Những lúc như vậy ông thấy mình như trẻ ra cũng hát hỏng này, cũng bung phèn này, cũng đào quốc miên man suốt ngày để rồi giờ đây khi nhớ lại, ông vẫn thấy lòng mình náo nức hẳn lên.(7) Bao nhiêu công việc kháng chiến còn bộn bề, ngày ông đi tản cư giờ phút này đây ông muốn được về làng, muốn cùng anh em tham gia kháng chiến.(8) Đôi khi ông tự hỏi không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa và ông hiểu rằng những đường bí mật còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả nhọc nhằn của dân làng.(9) Những suy nghĩa cứ bộn bề trong đầu ông hai trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng, nỗi nhớ ấy được nhà văn diễn tả: “Chao ôi, ông lão nhớ làng, nhớ làng quá!”. (10)Với nghệ thuật đọc thoại nội tâm, với những lời kể nửa trực tiếp, nhà văn Kim Lân đã diễn tả rất thành công tâm trạng cảm xúc của ông hai khi ông nhớ về làng nghĩ về lang, ở đó ông hai hiện là một người ông dân vô cùng yêu làng và tự hào làng ông là làng kháng chiến. (11)Qua đó, ta thấy được tình yêu làng và yêu nước hòa quyện trong con người ông Hai.<br><br>Câu cảm thán: (5)<br>phép nối: (11)<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:57:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896466643</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Huy Nhật Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896469025</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Trong bài “Làng” của nhà văn Kim Lân ông Hai hiện lên là người có tình yêu thiết tha với làng. (2)Nghe theo lời kêu gọi của khánh chiến cụ Hồ ông Hai đưa cả gia đình đi tản cư, phải chịu hoàn cảnh xa làng , nhưng dù xa cách ông vẫn luôn nhớ về làng của mình.(3)Ông nhớ làng da diết, nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nức”.(4)Mặc dù xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,…. (5)Nỗi nhớ làng và ước muốn khao khát trở về làng của ông Hai đã được tác giả khắc họa rõ hơn qua phép liệt kê và điệp ngữ để thể hiện dòng cảm xúc, suy nghĩ của ông, nào là: “cùng hát hỏng, bông phèn, cũng đào, cũng quốc mê man suốt ngày”. (6)Đó là những ngày lao động gian lao “mê man suốt ngày” nhưng ông Hai không vì thế mà trở nên bi quan, trái lại ông và các anh em hết sức vui vẻ, lạc quan và yêu đời. (7)Tiếp nữa lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa?” hay “Những đường hầm bí mật chắc còn là khướt lắm”. (8)Ông biết rằng những đường bí mật còn khướt lắm, còn đòi hỏi nhiều nỗi vất vả, nhọc nhằn của dân làng. (9)Nhũng suy nghĩ cứ bộn bề trong đầu ông Hai, không biết công việc còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả của dân làng. (10)Như vậy ta có thể thấy mong muốn về lãng mãnh liệt đẻ tham gia kháng chiến của ông Hai.(11)Ông hai hiện lên là một người nông dân vô cùng yêu lang và tự hào về làng của ông-làng kháng chiến.(12) Ôi, tình cảm ông Hai dành cho làng thật tha thiết biết bao! (13)Nỗi nhớ ấy được nhà văn Kim Lân diễn tả qua nghệ thuật độc thoại nội tâm "Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá".&nbsp;<br>câu cảm thán: câu 12<br>phép nối: câu 7<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:58:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896469025</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Nguyễn Tâm Anh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896470782</link>
         <description><![CDATA[<div>1Qua đoạn văn "ông nằm vật trên....nhớ cái làng quá" tác giả đã ca ngợi về tinh thần cách mạng và lòng yêu nước đó của người dân Việt Nam, cụ thể là nói về một người nông dân có tình cảm gắn bó với làng, với quê hương và đất nước sâu sắc.2Ông Hai là một người yêu làng và gắn bó với làng, lúc nào ông cũng khoe về làng của mình. Mỗi khi đi lao động về,ông lại nằm vắt tay lên trán nhớ về cái làng của mình 3ông&nbsp; nhớ thương về làng mà không cần biết người nghe có chú ý hay không. 4Ông tự hào về làng mình từ cơ sở vật chất cho tới cái sinh phần của tổng đốc làng ông, vinh dự vì làng có bề dày lịch sử.5 Sau cách mạng ông khoe về tinh thần cách mạng của làng ông, ngay cả cụ râu tóc bạc phơ cũng vác gậy đi tập, ông khoe những hố, ụ và hào,… 6"Ông lại muốn về làng, lại muốn cùng anh em..." ông vô cùng nhớ làng, nhớ những ngay anh em kháng chiến "những ngày ấy sao mà vui thế" "lòng náo nức" "ông cảm thấy mình trẻ ra". 7 Đó là những ngày tháng không biết mệt mỏi và ông luôn tự hỏi mình rằng "Không biết cái chòi gác đã làm xong chưa". 8 Dù ông xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến nhưng ông vẫn luôn nhớ về làng. 9 Niềm tự hào mỗi khi nhắc đến làng của mình cũng chính là nỗi nhớ và tình yêu sâu đậm của mình đối với làng. 10 với nghệ thuật độc thoại nội tâm với những cách miêu tả tâm lý rất hay và đặc sắc, tác giả đã khắc họa thành công tâm trạng của ông Hai khi nhớ về làng. 11 Niềm vui khi nghe tin về làng kháng chiến cũng như là niềm vui của mọi người 12.Qua đoạn văn trên ta thấy được tình yêu của ông Hai đối với làng rất đáng được trân trọng, ngợi ca và lớn lao.                                                                 chú thích : phép nối: và câu cảm thán: qua đoạn văn trên ta có thể thấy được tình yêu của ông Hai đối với làng ủa thực rất đáng trân trọng, ngợi ca và lớn lao.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:59:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896470782</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thùy Bình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896471325</link>
         <description><![CDATA[<div>Ông Hai, nhân vật chính trong tác phẩm Làng của tác giả Kim Lân, ông là người rất yêu làng, phải chăng đối với ông đó chính là tình cảm thiêng liêng, không có gì sánh nổi, luôn thường trực trong lòng như nguồn sống tinh thần. Làng Chợ Dầu là nơi ông sinh ra và lớn lên, nơi ông gắn bó bằng cả tình cảm máu thịt. Nhưng rồi kháng chiến bùng nổ, ông muốn ở lại làng tham gia chiến đấu nhưng buộc phải đưa gia đình đi tản cư. Tác giả Kim Lân đã thể hiện một cách tự nhiên, chân thực tình yêu làng, tự hào về làng của ông Hai khi ông “nhớ” cái làng da diết, nhớ nhung những ngày cùng anh em kháng chiến. “Những ngày ấy sao mà vui thê”; “ông thấy trẻ ra”; “lòng náo nức” gần như đã có thể bộc lộ rõ tình cảm của ông đối với làng một cách náo nức, say mê lạ thường. Xa làng, không còn được trực tiếp tham gia kháng chiến của làng, ông nhớ lại về nhũng ngày khởi nghĩa dồn dập, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,.. Nghĩ tới thôi mà “trong lòng ông lão lại thấy náo nức hẳn lên”. Ông lo lắng tự hỏi không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa, nghĩ rằng những đường hầm bí mật chắc còn khướt lắm. Ông mong muốn về làng, muốn tham gia kháng chiến. Nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông Hai đã thốt lên “Chao ôi! Ông lão nhớ làng quá”. Bằng những lời nói, hành động, suy nghĩ của ông Hai, ông đã thể hiện rõ rằng bao chùm lên tâm trí của ông là tình yêu, niềm tự hào, sự gắn bó sâu sắc của ông đối với làng Chợ Dầu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:59:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896471325</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ngô Trung Hiếu</title>
         <author>hieuadngotrung</author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896480233</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Qua truyện&nbsp; ngắn Làng ,tình cảm tha thiết của ông Hai đối với làng được tác giả Kim liên khắc hoạ nỗi nhớ da diết,yêu thương,tin tưởng sâu sắc vào làng.(2) Vì tiếng gọi của kháng chiến,của cụ Hồ,Ông Hai đưa cả gia đình đi tản cư.(3) Vì thế,ông Hai nhớ làng da diết,nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến.(4)<mark>.Ôi sao mà vui thế</mark>!(5) Ông Xa làng,ko được tham gia kháng chiến nhưng ông Hai luôn nghĩ về làng,về các hoạt động của làng như đào đường,đắp ụ xẻ hào,khuôn đá,…(6)<mark>Không chỉ</mark> Đó là những hoạt động mê man suốt ngày mà anh em và ông suốt ngày đoàn tụ,<mark>mà còn </mark>đó còn là 1 nguòn động lực,giúp ông ''thấy mình như trẻ ra''(7)Ông còn lo lắng tự hỏi không biết cái chòi gắc đầu làng đã xong chưa vì ông biết rằng làng vẫn đang gặp khó khăn,vất vả,muốn được ông phụ giúp.(8)Bên cạnh đó,ông lão được thể hiện qua việc nhắc lại các từ''Nghĩ,muốn,nhớ''.(9)Tác giả nhấn mạnh nỗi nhớ làng sâu đậm còn gắn liền với những kỉ niệm khi ông cùng anh em làm việc phục vụ kháng chiến,còn ở ông hai,tình yêu làng gắn liền với tình yêu nước.(10)Và ông mong muốn được quay về để cùng anh em tham gia kháng chiến.(11) Câu văn ‘’Chao ôi!ông lão nhớ làng,nhớ cái làng quá’’,nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông Hai .(12) Từ đó, ông hai rất yêu làng,tình yêu ấy gắn liền với tinh thần kháng chiến,với niềm tự hào về làng ông&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 10:04:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896480233</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Minh Trí</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896481752</link>
         <description><![CDATA[<div>Qua văn bản " Làng ", có thể thấy, hình ảnh ông Hai hiện lên là một người nông dân vô cùng yêu làng, yêu nước.(1) Trước khi nghe tin làng Dầu nơi mà ông yêu quý nhất Việt gian theo Tây, ông vẫn luôn vô cùng tự hào mà đi khoe mọi người về cái làng của mình.(2) Dù ở nơi tản cư, những ông Hai vân luôn một lòng nhớ về cái làng của mình, ông mong muốn được trở lại làng Dầu để cùng anh em chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc: " Chao ôi . Ông lão nhớ làng,nhớ cái làng quá.".(3) Cũng vì nhớ làng mà ông Hai trở nên lầm lì, ít nói mà hay cáu giận vô cớ, cũng vì nhớ làng mà ngày nào ông cũng ra phòng thông tin để nghe tin tức kháng chiến, tin tức về làng Dầu, ông Hai như cùng vui, cùng buồn với kháng chiến, quân ta có chiến công gì mới là ông vui cả lên(4). Đây không chỉ đơn thuần là niềm vui của riêng ông Hai, mà nó còn là niềm vui mộc mạc của những người nông dân yêu làng, yêu nước(5). Nhưng rồi một tin dữ bất ngờ đến với ông Hai khi ông đang ngồi ở quán nước ve đường, đó là cái tin Làng Chợ Dầu Việt gian theo Tây, lức này đây ông Hai thất vọng vô cùng.(6) Ông lão đã vô cùng sững sờ, bàng hoàng mà choáng váng đến nỗi thay đổi cả thần sắc: da mặt ông tê rân rân, cổ ông nghẹn ắng lại, tưởng như không thở được, giọng lạc hẳn đi mà hỏi lại : " Liệu có thật không hở bác? Hay chỉ lại.....", câu hỏi thể hiện được sự hoài nghi và cả niềm hi vọng trong ông, nhưng những bằng chứng xác thực đã buộc ông Hai phải đau khổ chấp nhân cái tin làng Dầu của ông Việt gian theo Tây (7). Về đến nhà, ông nằm vật ra giường, nhìn lũ con mà tủi thân, ông tự hỏi "Chúng nó cũng là trẻ con làng Việt gian đấy ư? Chúng nó cũng bị người ta rẻ túng hắt hủi đấy ư?", rồi ông lão nắm chặt hai tay mà rít lên " Chúng bay ăn miếng cơm hay ăn miếng gì vào mồn mà đi làm cái giống Việt gian bán nước để nhục nhã thế này." nhưng sau đó,ông lại ngờ ngợ như lời mình không được đúng lắm, ông tự kiểm điểm từng người trong óc rồi ông lại càng buồn bã mà tủi nhục hơn, vì thằng Chánh Bệu thì chắc chắn là người làng ông rồi. (8). Cứ thế, ông Hai đã ba, bốn ngày ở nhà, hễ cứ thấy một đám đóng túm lại, hay hễ nghe thấy những tiếng Tây, Việt gian là ông lão lại nghĩ thầm tròng lòng là nhắc đến 'chuyện ấy' mà lủi ra một góc nhà, nín thin thít, chi tiết này cho thấy nỗi đau đớn và lẻ loi đến tột cùng của ông Hai(9). Rồi khi mụ chủ nhà có ý định đuổi khéo gia đình ông Hai ở nơi tản cư, ông đã thoáng nghĩ đến chuyện về làng, nhưng rồi ông lập tức gạt bỏ vì về làng là ông chấp nhận theo Tây, chấp nhận bỏ cụ Hồ, bỏ kháng chiến, và ông đã cứng cỏi mà dứt khoát đưa ra một quyết định là:" Làng thì yêu thật, nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù"(10) Nhưng ông yêu làng như thế, đâu phải nói bỏ là bỏ ngay được, trong tột cùng của sự đau khổ&nbsp; ông Hai ngồi tâm sự với đứa con út:là thằng Húc, qua cuộc trò chuyện này, ông muốn khắc sâu trong trái tim bé bỏng của con về tình yêu làng Dầu, đó là gia đình, cũng qua cuộc trò chuyện này mà ông Hai đã khẳng định tình yêu của ông với làng quê, với kháng chiến là bền chặt, thiêng liêng không có thử thách, biến cố nào làm gục được tình cảm này(11). Và rồi đến cuối truyện, một tình huống bất ngờ đã xảy đến, ông Hai nghe tin làng Dầu cải chính, lúc này, ông lại quay trở về với bản chất thật của chính con người ông, ông đi khắp lằng khoe cái tin làng Dầu Việt gian theo Tây là giả, rồi khoe cả tin nhà ông bị Tây đốt sẵn, lúc này đây, khuôn mặt ủ rũ, lầm lì, buồn thỉu của ông Hai mọi ngày cũng được thay bằng một gương mặt vui tươi, rạng rỡ hẳn lên, ta cảm nhận được niềm vui sướng,hạnh phúc tột cùng trong ông lão lúc này(12). Qua những điều trên cho thấy ông là người yêu làng sâu sắc như thế nào! (13)<br><br>Câu cảm thán(13)<br>Câu có phép nối (12)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 10:05:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896481752</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lương Quốc Tú</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896490878</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong truyện ngắn Làng của Kim Lân,ông Hai hiện lên qua nghệ thuật độc thoại nội tâm là người sâu lắng,giản dị nhưng da diết.2.Nghe theo tiếng gọi của kháng chiến,của cụ Hồ,ông Hai đã đưa cả gia đình đi tản cư,nhưng dù&nbsp; đã xa làng về khoảng cách,ông vẫn luôn nhớ về làng.3 Vì vậy, hàng ngày mỗi khi đi làm về,ông lại nằm vắt tay nhớ về cái làng của mình. 4Ông còn nhớ làng da diết, nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nức”..5 Mặc dù phải xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,...6.Ông vẫn lo lắng tự hỏi"Không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa?","Những đường hầm bí mật chắc còn là khướt lắm".7.Những suy nghĩ bộn bề ấy cứ dồn vào tâm trí ông Hai,gợi cho ông về những kỉ niệm tươi đẹp về làng.8Với nghệ thuật đọc thoại nội tâm, với những lời kể nửa trực tiếp, nhà văn Kim Lân đã diễ tả rất thành công tâm trạng cảm xúc của ông hai khi ông nhớ về làng nghĩ về lang, ở đó ông hai hiện là một người ông dân vô cùng yêu làng và tự hào làng ông là làng kháng chiến.9.Khi ấy,ông vô cùng nhớ làng,hiểu thấu bao nỗi vất vả của làng mình.10.Chao ôi,tình cảm của ông Hai dành cho làng thật là đáng quý biết bao.11.Nhà văn đã đọc thấu được tâm trạng của ông Hai để rồi thốt lên"Chao ôi!Ông lão nhớ làng,nhớ cái làng quá"<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 10:10:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896490878</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cao Đức Khang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896509935</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Trong bài “Làng” của tác giả Kim Lân, ông Hai được khắc họa là người có tình yêu thiết tha, mãnh liệt với làng.(2)trong những ngày tháng đó, ông nhớ làng da diết, luôn khao khát về làng mãnh liệt và mong nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nức”. (3) mặc dù đó là những ngày tháng làm việc vất vả nhưng đó là những ngày tháng được làm viêc cùng những người anh em với sự lạc quan yêu đời .(4) Ông mong về làng cùng anh em kháng chiến và lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa”. (5) Những suy nghĩ đó như một nguồn năng lượng lớn giúp&nbsp; “ông thấy mình như trẻ ra”,&nbsp; làm “trong lòng ông lão lại náo nức hẳn lên”. Qua đó ta có thể thấy ông Hai là người rất yêu làng luôn nhớ về những kỉ niệm với anh em.(6) Dù có bao nhiêu việc kháng chiến vẫn bận rộn những ngày ông tản cư, giờ đây ông muốn được quay về làng cùng với các anh em kháng chiến “Ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá (7) Dù mệt mỏi nhưng ông Hai không trở nên bi quan, ngược lại ông và các anh em hết sức vui vẻ, lạc quan và yêu đời, khi kể cả trong lúc lao lực vẫn có thể “cùng hát hỏng, bông phèn”.(8) Nỗi nhớ làng càng được tác giả làm nổi bật bằng cách sử dụng khéo léo biện pháp điệp từ nhớ.(9)Những suy nghĩ ấy cứ bộn bề trong tâm trí ông Hai, trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng. (10) Nỗi nhớ làng giờ đây như cơn sóng dâng trào để rồi nhà văn như nhập thân ông và thốt lên da diết: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.(11)Cũng vì niềm yêu tha thiết với làng mà lúc nghe tin làng mình theo giặc ông đã cảm thấy uất ức,buôn tủi, xấu hổ, không muốn ra ngoài, ông cảm thấy mọi niềm yêu thương tự hào về làng như đổ song đổ bể .(12)Nhưng sau khi ông biết tin làng bị giặc đốt ông đã cảm thấy vui sướng, hạnh phúc tột cùng khi biết làng mình không theo Việt gian. </div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 10:22:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896509935</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Do Nhat Minh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896565924</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong tác phẩm “Làng” của tác giả Kim Lân, nhân vật ông Hai là người rất yêu làng, tình cảm sâu sắc ấy đã được thể hiện qua tâm trạng vui mừng của ông Hai trước khi nghe tin làng chợ Dầu Việt gian theo giặc. Làng chợ Dầu là nơi ông sinh ra và lớn lên nhưng kháng chiến bùng nổ, ông phải rời đi cùng với nỗi nhớ làng da diết, nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nước”. Mặc dù phải rời xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến nhưng ông Hai vẫn một lòng nghĩ về làng, nghĩ về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,… Nghĩ tới thôi mà “trong lòng ông lão lại thấy náo nức hẳn lên”. Ông lo lắng không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa, nghĩ rằng những đường hầm bí mật chắc còn khướt lắm. Ông mong muốn được trở lại làng và tham gia kháng chiến cùng anh em. Nhà văn Kim Lân đọc thấu tâm trạng ông Hai đã thốt lên: “Chao ôi! Ông lão nhớ cái làng, nhớ cái làng quá!” để thấy được nỗi nhớ làng và tinh thần kháng chiến. Bằng những lời nói, suy nghĩ và hành động, ông Hai đã thể hiện rõ được tình yêu, niềm tự hào, sự gắn bó khăng khít đối với làng chợ Dầu. Ông cũng vô cùng vui sướng trước tinh thần chiến đấu anh dũng của quân dân ta, trong niềm vui ấy còn có cả niềm tin mãnh liệt. Niềm vui ấy cũng được nhà văn nói hộ: “Ruột gan ông lão cứ múa cả lên, vui quá”. Với ông, không có gì bằng tình cảm thiêng liêng, tinh nhần mãnh liệt và niềm tin sâu sắc vào thắng lợi của kháng chiến.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 10:59:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896565924</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Việt Quân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896778475</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Qua nghệ thuật độc thoại nội tâm , lời kể nửa trực tiếp&nbsp; của Kim Lân, ta có thể thấy được tình yêu làng, giản dị nhưng da diết của ông Hai. (2) Nghe theo lời kêu gọi của kháng chiến, của cụ Hồ, ông Hai đã đưa cả gia đình đi tản cư khiến ông nhớ làng da diết. (3)Trong những ngày tháng đó, ông nhớ làng da diết, luôn khao khát về làng mãnh liệt và mong nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nức”. (4) Ông nhớ da diết những ngày cùng anh em làm việc, thầm nghĩ “Ồ, sao mà độ ấy vui thế”, ông cảm thấy “ông như trẻ ra”, “lòng háo hức”. (5) Bao nhiêu công việc kháng chiến vẫn bận rộn vào ngày ông tản cư, giờ đây ông muốn được về làng và cùng anh em kháng chiến “Ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân dá..”(6)Nỗi nhớ làng và ước muốn, khao khát trở về làng luôn thường trực trong lòng ông Hai, điều đó được khắc họa rõ hơn khi tác giả sử dụng khéo léo biện pháp liệt kê và điệp ngữ để thể hiện dòng cảm xúc, suy nghĩ của ông, nào là: “cùng hát hỏng, bông phèn, cũng đào, cũng quốc mê man suốt ngày” (7) Dù mệt mỏi nhưng ông Hai không trở nên bi quan, ngược lại ông và các anh em hết sức vui vẻ, lạc quan và yêu đời, khi kể cả trong lúc lao lực vẫn có thể “cùng hát hỏng, bông phèn”.(8) Rào cản địa lý dường như không đủ để ngăn chặn khao khát muốn được về làng, muốn được đóng góp cho kháng chiến của ông “ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường xắp ụ, xẻ hào, khuân đá..” . (9) Nghe có vẻ vất vả đấy, nhưng đứng trước ngọn lửa hừng hực khí thế và khao khát được cống hiến của ông Hai, khó khăn, gian khổ giờ đây chỉ bé tý như hòn đá con ven đường. (10). <strong>Quả là một tinh thần đáng quý làm sao!</strong> (11<strong>) Tiếp nữa, ông lại lo lắng tự hỏi: “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm”, và ông hiểu rằng để xây xong thì còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu công sức của dân làng.</strong> (12) Nỗi nhớ ấy được nhà văn Kim Lân diễn tả qua nghệ thuật độc thoại nội tâm "Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá".&nbsp;<br>&nbsp;<br>&nbsp;</div><div><strong>*Chúthích*&nbsp;</strong></div><div>Câu có phép nối: Tiếp nữa, ông lại lo lắng tự hỏi: “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm”, và ông hiểu rằng để xây xong thì còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu công sức của dân làng.</div><div>Chú thích:<br>&nbsp;Câu cảm thán: Quả là một tinh thần đáng quý làm sao!<br>&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 13:02:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896778475</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Đăng Hưng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896923246</link>
         <description><![CDATA[<div>1Trong truyện Làng của Kim Lân, nhân vật ông Hai đã thể hiện tình yêu làng hòa quyện với tình yêu nước thật cảm động. 2Trong cảnh ngộ phải xa làng, ông luôn khoe về làng – cái làng kháng chiến – thực ra là cách giới thiệu tự hào và yêu thương về làng quê mình .3 Nhà văn còn đặt nhân vật lão nông ấy vào tình huống tin làng theo giặc, để thử thách tình yêu làng, yêu nước . 4Từ lúc nghe tin dữ ấy, cuộc đấu tranh nội tâm quyết liệt đã xảy ra trong lòng ông: theo làng hay trung thành với cách mạng, với Cụ Hồ? 5 Rồi ông Hai bị đẩy vào tình thế tuyệt vọng khi mụ chủ nhà ngỏ ý không cho ở nhà nữa vì không ai chứa chấp dân của làng Việt gian . 6Nhưng ông không thể về làng bởi lòng ông đã quyết định rằng làng thì yêu thật nhưng làng theo giặc thì phải thù . 7Trong hoàn cảnh ấy, ông chỉ còn biết trút nỗi lòng của mình vào những lời thủ thỉ với đứa con út còn rất ngây . 8Những lời tâm sự ấy thực chất là những lời ông tự nhủ nhằm khẳng định tình yêu sâu nặng đối với làng Chợ Dầu đồng thời cũng khẳng định lòng trung thành với cách mạng, với lãnh tụ . 9 Điều đó chứng tỏ ông Hai đã đặt tình yêu kháng chiến, yêu lãnh tụ, yêu đất nước lên trên tình yêu làng truyền thống . 10Thế nên, khi tin về làng được cải chính, dù tài sản riêng bị phá hủy, ông vẫn vô cùng sung sướng đi mua quà bánh cho con, rồi lại đi khoe với mọi người rằng Tây đã đốt nhà ông .11 Có thể nói, với “Làng”, qua nhân vật ông Hai, Kim Lân đã khẳng định: cách mạng và kháng chiến chẳng những không làm mất đi tình yêu làng truyền thống mà còn đưa đến cho tình cảm ấy những biểu hiện hoàn toàn mới mẻ: lòng yêu cách mạng, yêu lãnh tụ .12 Chính vì thế nên nhà văn Kim Lân cũng đã phải thôt ra câu "Chao ôi!Ông lão nhớ làng quá!"để bày tỏ cảm&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>Câu cảm thán:12</div><div><br><br></div><div><br><br><br><br></div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 13:58:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1896923246</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quang Dũng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1897014890</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Trong bài “Làng” của tác giả Kim Lân, theo tiếng gọi kháng chiến của cụ Hồ, ông Hai phải rời xa làng, đưa cả gia đình đi tản cư. (2) Trước hết, ông Hai là người nông dân có tình yêu làng truyền thống. (3) Ông vô cùng yêu làng khi nhớ da diết, nhớ những ngày cùng được anh em kháng chiến, “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nước”.(4)<strong> </strong>Qua phép tu từ liệt kê cộng điệp ngữ “cũng hát hỏng bông phèn, cũng đào, cũng cuốc mê man suốt ngày”, tác giả đã gợi ra tình yêu làng của ông Hai cũng như những người nông dân trong thời kì kháng chiến trống Pháp.(5) Qua đó, mặc dù xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,… ông mong về làng cùng anh em kháng chiến và lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa”.<strong> </strong>(6) Tình yêu làng của ông Hai thật cảm động làm sao! (7) Nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông Hai để thốt lên: “Chao ôi! Ông lão nhớ cái làng, nhớ cái làng quá!” để thấy ông Hai rất yêu làng, tình yêu ấy gắn với tinh thần kháng chiến, với niềm tự hào về làng ông. (8) Tiếp nữa, ông lại lo lắng tự hỏi: “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm”, vì ông hiểu rằng để xây xong thì còn khướt lắm, còn đòi hỏi rất nhiều công sức của dân làng. (9) Ông nhớ làng đến mức nhà văn phải nói hộ nỗi nhớ của ông: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.” (10) Tóm lại, bằng nghệ thuật miêu tả nhân vật đặc sắc, Kim Lân đã ca ngợi tình yêu làng của ông Hai tiêu biểu cho người nông dân trong kháng chiến chống Pháp.<br><br>Chú thích:<br>Câu cảm thán: Tình yêu làng của ông Hai thật cảm động làm sao!<br>Phép nối: Tóm lại<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 14:29:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1897014890</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quang Hưng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1897031572</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Trong bài “Làng” của tác giả Kim Lân, theo tiếng gọi kháng chiến của cụ Hồ, ông Hai phải rời xa làng, đưa cả gia đình đi tản cư. (2) Trước hết, ông Hai là người nông dân có tình yêu làng truyền thống. (3) Ông vô cùng yêu làng khi nhớ da diết, nhớ những ngày cùng được anh em kháng chiến, “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nước”.(4)<strong> </strong>Qua phép tu từ liệt kê cộng điệp ngữ “cũng hát hỏng bông phèn, cũng đào, cũng cuốc mê man suốt ngày”, tác giả đã gợi ra tình yêu làng của ông Hai cũng như những người nông dân trong thời kì kháng chiến trống Pháp.(5) Qua đó, mặc dù xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai luôn nghĩ về làng, về các hoạt động kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá,… ông mong về làng cùng anh em kháng chiến và lo lắng tự hỏi “không biết cái chòi gác đầu làng đã xong chưa”.<strong> </strong>(6) Tình yêu làng của ông Hai thật cảm động làm sao! (7) Nhà văn đọc thấu tâm trạng của ông Hai để thốt lên: “Chao ôi! Ông lão nhớ cái làng, nhớ cái làng quá!” để thấy ông Hai rất yêu làng, tình yêu ấy gắn với tinh thần kháng chiến, với niềm tự hào về làng ông. (8) Tiếp nữa, ông lại lo lắng tự hỏi: “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm”, vì ông hiểu rằng để xây xong thì còn khướt lắm, còn đòi hỏi rất nhiều công sức của dân làng. (9) Ông nhớ làng đến mức nhà văn phải nói hộ nỗi nhớ của ông: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.” (10) Tóm lại, bằng nghệ thuật miêu tả nhân vật đặc sắc, Kim Lân đã ca ngợi tình yêu làng của ông Hai tiêu biểu cho người nông dân trong kháng chiến chống Pháp.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 14:35:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1897031572</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Danh Quang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1897273975</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Trong truyện ngắn "Làng", tình yêu làng quê sâu sắc của ông Hai đã được thể hiện qua nghệ thuật độc thoại nội tâm, lời kể nửa trực tiếp của Kim Lân. (2)Nghe theo tiếng gọi của kháng chiến, của cụ Hồ, ông Hai đã phải đưa cả gia đình đi tản cư và rời xa làng. (3)Tuy nhiên, ông vẫn thường xuyên nhớ về làng, sau những lúc lao động về, ông lại nằm vật lên giường rồi suy nghĩ vẩn vơ về làng. (4) Ông vẫn nhớ như in những ngày cùng anh em kháng chiến, những cảm giác vẫn vô cùng vẹn nguyên để rồi khi nhớ lại thì lại cảm thấy "Ồ, sao độ ấy vui thế". (5)Những kỉ niệm ấy như khiến ông cảm thấy mình "như trẻ ra", làm ông cảm tháy "náo nức hẳn lên". (6)Có lẽ, điều tuyệt vời nhất với ông lúc này là lại được trở về làng để lại "cùng anh em đào đường ắp ụ, xẻ hào, khuân đá...". (7)Nỗi nhớ làng càng được tác giả nổi bật lên nhờ việc khéo léo lồng ghép các biện pháp liệt kê, điệp nhữ như "hát hỏng, bông phèng, cũng đào, cũng cuốc". (8)Dường như khoảng cách địa lỹ giờ đây cũng không thể khiến tình yêu làng của ông phai mờ được. (9)Quả là một tinh thần yêu làng quê đáng quý biết bao! (10)Nỗi nhớ làng vẫn luôn thường trực trong lòng ông, ông khao khát được quay trở về làng,lại được ngắm nhìn những hình ảnh làng quê kháng chiến thân thuộc đó, để rồi tự hỏi "không bt cái chòi gác đầu làng đã xong chưa". (11)Những suy nghĩ ấy cứ bộn bề trong tâm trí ông Hai, trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng. (13) Qua đây ta có thể thấy đc tình yêu quê hương của ông Hai to lớn đến nhường nào.<br>Câu cảm thán: (9)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 15:56:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1897273975</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thùy Dương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1897761111</link>
         <description><![CDATA[<div>(1) Qua truyện ngắn “Làng” của tác giả Kim Lân, hình ảnh nhân vật ông Hai với tình yêu làng quê thiết tha đã được khắc họa một cách sâu đậm và tỉ mỉ.(2) Lắng nghe theo tiếng gọi của kháng chiến và Cụ Hồ, ông Hai đã đưa cả gia đình đi tản cư và rời xa ngôi làng Chợ Dầu yêu quý.(3) Dù bản thân không thể trực tiếp góp sức vào kháng chiến, song trong lòng ông Hai vẫn luôn thường trực một nỗi nhớ da diết, một niềm tự hào to lớn: ông nhớ về những năm tháng cùng anh em kháng chiến. (<mark>4) Ôi! Cái độ ấy sao mà vui đến thế</mark>! (5) Ông Hai thấy mình như trẻ ra, trong lòng ông lại nao nức những hồi ức tuyệt đẹp ngày xưa. (5) Không chỉ nhớ về những kỉ niệm bên bạn bè, ông còn nhớ về những hoạt động kháng chiến của làng như: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuôn đá, rồi tự hỏi không biết cái chòi gác đầu làng đã xây xong chưa. Từ những chi tiết trên, tác giả đã có thể đọc thấu được tâm trạng, nỗi nhớ và niềm tự hào của ông Hai đối với làng Chợ Dầu – làng kháng chiến để thốt lên: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá”. (6) Ông Hai là người thường xuyên lên phòng thông tin tuyên truyền để trông ngóng, theo dõi tin tức kháng chiến của Làng, rồi khi nghe tin chiến thắng, ông lại vui mừng khôn xiết, tự hào trước tinh thần anh dũng của làng mình, trong niềm vui ấy còn chứa đựng niềm tin sâu sắc, mãnh liệt của ông vào kháng chiến. (7) Lúc biết tin làng mình Việt gian theo giặc, cổ họng ông Hai “nghẹn ắng hẳn lại”, “da mặt tê rân rân”, sau đó ông lặng đi, “tưởng như không thở được” bởi ông không thể tin được ngôi làng kháng chiến mà ông luôn tự hào lại có thể làm ra những chuyện đáng xấu hổ đến thế, hình tượng ngôi làng Chợ Dầu hết mực trung thành với kháng chiến và Cụ Hồ khi ấy như sụp đổ trong tâm trí ông Hai. (8) Rơi vào tình huống khó khăn như vậy, những tình cảm trong con người ông càng được bộc lộ rõ hơn hết khi những ý nghĩ về việc quay trở lại làng chớm lên trong đầu ông, ông đã lập tức tự phản đối ngay, nghĩ rằng “về làm gì cái làng ấy nữa” bởi đối với ông, về làng tức là bỏ kháng chiến, bỏ Cụ Hồ, là quay lại làm nô lệ cho thằng Tây, sau đó quả quyết “làng thì yêu thật, nhưng làng theo Tây mất rồi thò phải thù”. (9) Ấy vậy mà sau khi nhận được tin cải chính, ông Hai lại vui mừng khôn xiết, vui vẻ đi khoe với tất cả mọi người niềm tự hào của ông – làng Chợ Dầu, mặc dù nhà ông đã bị giặc đốt sạch. (10) <mark>Từ đây</mark>, ta có thể thấy được niềm vui sướng của ông Hai khi ngôi làng yêu quý của ông đã phục hồi được danh dự, đồng thời cảm nhận được tình yêu sâu sắc ông dành cho làng Chợ Dầu cũng lớn như tình yêu ông dành cho kháng chiến và đất nước. (11) Sử dụng nghệ thuật độc thoại nội tâm cùng lối miêu tả tâm lý nhân vật bằng cảm xúc, lời nói, hành động, tác giả Kim Lân đã khắc họa chân thật hình ảnh ông Hai – một người nông dân yêu làng, yêu nước và trung thành với kháng chiến. (12) Qua truyện ngắn “Làng”, nhân vật ông Hai hiện lên như một tấm gương, một biểu tượng đẹp đẽ của tình yêu làng xóm, đất nước giản dị vô cùng.<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div><div>Phép nối: từ đây<br><br></div><div>Câu cảm thán: câu (4)<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 19:05:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1897761111</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Minh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1898538989</link>
         <description><![CDATA[<div>(1)Qua truyện ngắn “Làng” của nhà văn Kim Lân, tác giả đã xây dựng tình huống truyện và tâm lý nhân vật đặc sắc độc đáo, bên cạnh đó, ông đã thành công khắc hoạ tình yêu làng của nhân vật ông Hai vô cùng chân thực và sâu sắc. (2) Ông Hai- một người yêu làng và gắn bó với làng, lúc nào ông cũng khoe về làng của mình, ông cứ kể say sưa trong niềm nhớ thương về làng mà không cần biết người nghe có chú ý hay không.(3)Kháng chiến nổ ra, theo tiếng gọi của kháng chiến, của cụ Hồ, ông Hai đưa cả gia đình đi tản cư, phải chịu hoàn cảnh xa làng.(4) Ở nơi tản cư, ông nhớ làng da diết, nỗi nhớ ấy luôn thường trực trong tâm trí ông, dường như không gì cản được.(5) Xa làng, ông thường “nằm vật ra giường vắt tay lên trán nghĩ ngợi vẩn vơ”(6) Ông lại nghĩ về cái làng của ông, lại nghĩ đến những ngày làm việc, kháng chiến cùng anh em. (7) Những ngày tháng cùng anh em kháng chiến, ông vẫn nhớ như in. (8) Những cảm giác lúc đó dạt dào, ông tự nhủ “Ồ, độ ấy sao mà vui thế”, cảm xúc đó khiến “ông thấy mình như trẻ ra”. (8) Đó là những ngày lao động gian lao, phục vụ kháng chiến ông cùng anh em “mê man suốt ngày” nào là “cũng hát hỏng, bông phèng, cũng đào, cũng cuốc” và nó khiến “lòng ông náo nức hẳn lên”. (9) Những kỉ niệm ở bên làng như ùa về thôi thúc “ông lại muốn về làng ,lại muốn cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá…(10) <strong>Tình yêu làng của ông Hai thật cao đẹp và thiêng liêng làm sao!</strong> (11) Dù có cách làng ngàn dặm đi chăng nữa, ông vẫn luôn lo lắng cho làng, tự hỏi “ Không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xog chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm” (12)Và dường như hiểu được nỗi lòng của ông Hai, tác giả đã thay ông thốt lên: “ Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá”&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 03:12:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1898538989</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1898625027</link>
         <description><![CDATA[<div>1.Truyện ngắn “Làng” của nhà văn Kim Lân đã cho ta thấy được tình cảm yêu làng sâu đậm, thắm thiết của ông Hai, một thứ tình cảm mãnh liệt và thiêng liêng. 2.Ông Hai vì theo tiếng gọi của kháng chiến,của cụ Hồ nên ông phải đưa gia đình đi tản cư, phải xa làng của mình, nhưng dù có xa cách ông vẫn luôn nhớ về làng . 3.Phép điệp ngữ “lại nghĩ” trong câu “Ông lại nghĩ về cái làng của ông, lại nghĩ đến những ngày cùng làm việc với anh em” thể hiện tâm trạng , cảm xúc nhớ làng cực độ của ông Hai. 4.Ông nhớ làng da diết , nhớ những ngày cùng anh em kháng chiến “những ngày ấy sao mà vui thế”, “ông thấy trẻ ra”, “lòng náo nức”.&nbsp; 5.Tuy xa làng, không được trực tiếp tham gia kháng chiến song ông Hai vẫn luôn nghĩ về làng , về các hoạt động kháng chiến của làng : đào đường , đắp ụ, xẻ hào , khuôn đá,... 6.Phép liệt kê và điệp từ trong câu “Cũng hát hỏng, bông phèng, cũng đào, cũng cuốc mê man suốt ngày” bộc lộ nỗi nhớ làng và ước muốn khao khát trở về làng để làm việc cùng anh em của ông Hai. 7.Đó là những ngày lao động gian khổ “mê man suốt ngày” nhưng ông không vì vậy mà trở nên bi quan , khó chịu, ngược lại ông và các anh em hết sức vui vẻ, lạc quan yêu đời. 8.Tiếp nữa ông lo lắng hỏi “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã xong chưa ?” hay còn tự nhủ rằng “ Những con đường bí mật chắc còn khướt lắm”. 9.Ông hiểu rằng những đường bí mật còn khướt lắm , còn phải đòi hỏi nhiều nỗi cực nhọc, khó khắn của dân làng, ông đồng cảm và thấu hiểu họ. 10. “Chao ôi!Ông lão nhớ cái làng , nhớ cái làng quá” là lời nói hộ của tác giả khi đọc thấu được tâm trạng của ông Hai. 11. Tình cảm yêu làng đó của ông Hai thật mãnh liệt và thiêng liêng biết bao! 12.Như vậy&nbsp; ta có thể thấy được nhà văn Kim Lân đã khắc họa thành công nhân vật ông Hai như là một biểu tượng của những người nông dân yêu làng trong thời kì kháng chiến chống Pháp.<br>Chú thích:<br>Câu cảm thán: 11.<br>Phép nối: Như vậy( câu 12)<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 04:02:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1898625027</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1904169780</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhà văn Kim Lân đã mở đầu truyện ngắn Làng bằng tình yêu làng quê sâu lắng, giản dị nhưng da diết của nhân vật ông Hai qua nghệ thuật độc thoại nội tâm, lời kể nửa trực tiếp của nhà văn. Nghe theo lời kêu gọi của kháng chiến của cụ Hồ, ông Hai đã đưa cả gia đình đi tản cư, cho dù đã xa làng về khoảng cách địa lý, nhưng trái tim ông một mực hướng về làng. Ông thường xuyên nhớ làng, sau những lúc lao động về ông thường nằm vật lên giường vắt tay lên trán nghĩ ngợi vẩn vơ nghĩ về cái làng của mình.&nbsp; Ông vẫn nhớ rõ những ngày tháng cùng anh em kháng chiến, những cảm giác vẫn còn vẹn nguyên, dù cho thời gian đã trôi đi, để khi nhớ lại ông vẫn cảm thấy “những ngày ấy sao mà vui thế”. Luồng suy nghĩ như là một nguồn năng lượng lớn lao khiến “ông thấy mình như trẻ ra”, làm “trong lòng ông lão lại náo nức hẳn lên”. Bao nhiêu công việc kháng chiến vẫn bộn bề ngày ông tản cư, giờ đây ông muốn được về làng và cùng anh em kháng chiến “Ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân dá…”. Nỗi nhớ làng và ước muốn được trở về làng luôn thường trực trong lòng ông Hai, điều đó được khắc họa một cách rõ ràng khi tác giả sử dụng khéo léo biện pháp liệt kê và điệp ngữ để thể hiện dòng cảm xúc, suy nghĩ của ông, nào là: “cùng hát hỏng, bông phèn, cũng đào, cũng quốc mê man suốt ngày”. Đó là những ngày lao động gian lao “mê man suốt ngày” nhưng ông Hai không vì thế mà trở nên bi quan, trái lại ông và các anh em hết sức vui vẻ, lạc quan và yêu đời, khi kể cả trong lúc lao lực vẫn có thể “cùng hát hỏng, bông phèn”. Rào cản về địa lý dường như không đủ để ngăn cản mong muốn được về làng, mong muốn được đóng góp cho kháng chiến của ông “ông lại muốn về làng, lại muốn được cùng anh em đào đường xắp ụ, xẻ hào, khuân đá…”. Nghe vất vả thật đấy, nhưng khi đứng trước ngọn lửa hừng hực của khí thế, của khao khát được cống hiến, khó khăn, gian khổ bấy giờ giờ đây chỉ nhỏ như cát bụi. <mark>Tinh thần ấy thật đáng quý làm sao!</mark> Tiếp đó, ông lại lo lắng tự hỏi: “không biết cái chòi gác ở đầu làng đã dựng xong chưa? Những đường hầm bí mật chắc là còn khướt lắm”, và ông hiểu rằng để xây xong thì còn khướt lắm, còn đòi hỏi bao nhiêu công sức của dân làng. Nỗi nhớ làng giờ đây như cơn sóng dâng trào để rồi nhà văn như nhập thân vào ông mà thốt lên một câu da diết: “Chao ôi! Ông lão nhớ làng, nhớ cái làng quá.”</div><div><mark>&nbsp; &nbsp; &nbsp;</mark>&nbsp;: Câu cảm thán</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-21 08:26:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1904169780</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quốc Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1904360059</link>
         <description><![CDATA[<div>Vs nghệ thuật độc thoại nội tâm với những lời kể nửa trực tiếp kim lân đã diễn tả rất thành công tâm trạng cảm xúc của ông hai khi ông nghĩ về làng nhớ về làng ớ đó ông hai hiện lên là 1 người nông dân vô cùng yêu làng và tự hào làng ông là làng kháng chiến ở đó tình yêu làng và yêu nước hòa quyện trong cong người ông hai.theo tiếng gọi của kháng chiến của cụ hồ,ông hai đã đưa cả giả đình của mình đi tản cư xa làng. Khi ở nơi tản cư ông hai thường nhớ làng,những khi lao động về ông thường nằm vật lên giường vắt tay lên trán mà nghĩ ngợi vẩn vơ.Những khi ấy ông thường nghĩ về cái làng của mình.Ông hai thường nghĩ những ngày&nbsp; cùng làm việc vs anh em.vs ông đến h phút này vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc của giây phút ấy ''Ồ soa mà độ ấy vui thế'' những lúc như vậy ông thấy mình như trẻ ra cungx hạt hỏng,bông phèn,cùng đào ,cùng cuốc miên man suốt ngày để rồi h đây nhớ lại ông vẫn thấy lòng mình náo nức hẳn lên.Bao nhiêu công việc kháng chiến còn bộn bè ngày ông đi tản cư h phút này đây ông lại muốn được về làng muốn cùng anh em tham gia kháng chiến ông tự hỏi '' không biết cái chòi làng ở đầu gác đã dựng xong chưa'' và ông hiểu rằng những đường bí mật còn khướt lắm còn đòi hỏi bao nhiêu nỗi vất vả nhọc nhằn của dân làng những suy nghĩ cữ bộn bề trong đầu của ông hai trào lên trong ông là nỗi nhớ tha thiết về làng nỗi nhớ ấy được nhà văn diễn tả chao ôi ông lão nhớ làng nhớ cái làng quá . </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-21 12:45:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ducanhle067/kwscwj1pgfk8ok2h/wish/1904360059</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
