<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>TRUYỀN THUYẾT THÁNH GIÓNG by Khối 4 Pascal</title>
      <link>https://padlet.com/khoi4pascal2021/kttrg2mkcdpqquxc</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-12-30 08:29:14 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-12-30 09:23:30 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Đóng vai nhân vật Thánh Gióng để kể lại câu chuyện</title>
         <author>khoi4pascal2021</author>
         <link>https://padlet.com/khoi4pascal2021/kttrg2mkcdpqquxc/wish/2835681384</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-30 08:30:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/khoi4pascal2021/kttrg2mkcdpqquxc/wish/2835681384</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Hoàng Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/khoi4pascal2021/kttrg2mkcdpqquxc/wish/2835688671</link>
         <description><![CDATA[<p>Chào mọi người, không biết các bạn còn nhớ một anh hùng nổi tiếng với công đánh đuổi giặc Ân xâm lược nên ta đã được vua phong ân Phù Đổng Thiên Vương và được dân làng lập đền thờ ở quê nhà hay không? Ta chính là Thánh Gióng. Nhân lúc rảnh rỗi ở trên trời xanh bao la, Hôm nay ta sẽ kể lại chiến tích đánh đuổi giặc Ân năm đó.</p><p><br>Ta đã được chính cha mẹ là những người có tuổi của ta khi cũng đã lên trời xanh biếc mênh mông kể lại sự ra đời vô cùng kì lạ cho ta. Năm đó vào đời Hùng Vương thứ sáu, ta được sinh ra ở một ngôi làng mang tên Phù Đổng. Gia đình ta chỉ có bố mẹ và ta sống trong một căn nhà lá cũ kỹ.  Bố ta vừa chăm chỉ làm ăn lại vừa phúc đức. Hai ông bà tuy đã già mà vẫn chưa hạ sinh được một đứa con nào. Vậy nên họ liền ao ước có đứa con, Ngọc Hoàng chứng kiến được nỗi lo lắng, mong muốn có con của cha mẹ ta nên mới ban phép màu tạo ra bàn chân to lạ thường, khi mẹ ta đi ra đồng nhìn thấy bàn chân rất to liền đặt bàn chân mình ướm vào, rồi khi về nhà bà liền có thai, 12 tháng sau thì hạ sinh ra ta. Hai ông bà rất mừng rỡ trước sự khôi ngô tuấn tú của ta, nhưng buồn thay dù đã lên ba tuổi ta cũng chả biết nói, không cười và không đi đứng được gì, cứ đặt ở đâu thì ta nằm ở đấy. Nghe mẹ kể cho ta đến đoạn này, ta liền bật cười. Trải qua những năm tháng yên bình ở làng quê Phù Đổng, bỗng một ngày trước sự xâm lược của giặc Ân, nhà vua lo lắng, kinh đô trở nên náo loạn hơn. Vua bèn nhanh chóng sai sứ giả đi tìm người tài giỏi nhất cứu nước, đây cũng là lúc ta nghe được thông tin từ chiếc loa của một sứ giả khi đang đi tìm một người tài giỏi cứu đất nước và phải thực hiện sứ mệnh của mình. Bỗng nhiên, một phép mày nào đó đã giúp ta trở thành một em bé bình thường, ta đã tự dưng biết nói với mẹ rằng: "Mẹ ra mời sứ giả vào đây". Khi gặp sứ giả ta liền tâu với một giọng nói dứt khoát, rõ ràng và đầy ý chí chiến đấu cho ông rằng : "Ông về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ nhất quyết phá tan lũ giặc này". Ông sứ giả này nghe ta nói vậy kinh hãi hồi lâu. Trong đầu ông sứ giả chắc đã nghi ta chỉ là một đứa bé lên 3 làm sao mà đánh một đoàn giặc Âm rất mạnh được nhưng rồi liền mừng rỡ và về tâu lại lời của ta cho vua nghe, vua nghe được tin liền truyền lệnh cho thợ ngày đêm làm thật nhanh những đồ mà ta đã yêu cầu. Huyền ảo hơn nữa, từ lúc ta tâu với vua như vậy, cơm ta ăn mấy cũng chả no, áo mới may xong đã chật nịch. Bà con hàng xóm nghe được được tin ta sẽ trở thành một anh dũng đi cứu nước khỏi giặc Ân, ai ai cũng đều vui vẻ và mừng rỡ gom góp gạo thóc cho ta lớn nhanh như thổi. Vài giờ sau, thế giặc đã đến chân núi Trâu Sơn, xâm phạm bờ cõi nước non chúng ta. Hay thay vừa lúc đó sứ giả đã mang đến cho ta ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt, đã đầy đủ tư trang. Ta còn nhớ lúc đó rất kì ảo, Gióng đây liền vươn vai một cái mà ta đã trở thành một tráng sĩ oai phong lẫm liệt, ta tiến về phía ngựa, vỗ vào mông ngựa một cái, ngựa sắt liền biến thành ngựa thật, hí vang lên mấy tiếng thật to để chứng minh rằng giặc Ân mạnh đến mấy cũng phải tan rã thôi. Mặc trên mình áo giáp sắt, tay cầm roi sắt, ta nhảy lên ngựa, ngựa phun ra lửa rồi phi như bay đến nơi có giặc. Ta không chờ giặc tấn công mà đến đón đầu và đánh giết hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, đi qua lớp nào là giặc nằm chết như ngả rạ. Đang chiến trận bỗng roi sắt của ta gãy, không còn vũ khí, ta nhìn xung quanh thấy có khóm tre bên đường liền nhổ cả cụm tre lên quật vào đám giặc. Lũ giặc trước sức mạnh của ta bị đánh cho tan tành, đám quân tan rã, giẫm đạp lên nhau mà chạy trốn, ta đuổi theo đến tận chân núi Sóc nhưng vẫn có vài tên giặc trốn vào hẻm núi tìm đường trốn về nước bọn nó. Quả thật không sai, bọn giặc tự tin và uy thế đến đâu cũng tan tành mà thôi! Đất nước sạch bóng quân thù, nhân dân vui sướng hân hoan, sau khi đã hoàn thành sứ mệnh của mình,ta cũng vui tươi hơn.  Nhưng ta không thể sống tiếp quãng đời còn lại vì sức khỏe ta đã dồn hết cho cuộc chiến với giặc rồi nên một mình ta cùng một ngựa đứng trên đỉnh núi Sóc, cởi bỏ áo giáp sắt đầy ý chí kiên cường của ta rồi cùng ngựa từ từ bay về trời. Nhân dân đứng dưới cũng không khỏi xúc động. Đó chính là ước nguyện của ta được giúp đất nước hòa bình. Ta được yên nghỉ quãng đời còn lại trên bầu trời cao xanh thẳm. </p><p><br/></p><p>Giờ đây, khi nhìn xuống thiên hạ, ta vẫn cảm thấy cảm động vì nhớ đến công ơn của ta đã hiến cả thân mình cho đất nước và nhân dân nên vua phong cho ta là Phù Đổng Thiên Vương và còn lập đền thờ của ta ngay tại quê nhà làng Gióng, mỗi năm cứ đến tháng tư cả làng lại ăn hội rất to. Thực hiện sứ mệnh của Ngọc Hoàng, ta cảm thấy rất vui khi được nhìn con dân sống trong yên bình, hạnh phúc và ấm no. Chiến công này không chỉ nhờ vào sức mạnh lớn lao của ta mà phần chính vẫn là nhờ vào lòng tin và sức mạnh đoàn kết của nhân dân ta thời xưa.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://vietjack.me/storage/uploads/images/101/00-1653663596.png" />
         <pubDate>2023-12-30 09:09:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/khoi4pascal2021/kttrg2mkcdpqquxc/wish/2835688671</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Hải Nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/khoi4pascal2021/kttrg2mkcdpqquxc/wish/2835690423</link>
         <description><![CDATA[<p>Ta là Thánh Gióng, người con của làng Gióng và cũng là người anh hùng có công dẹp giặc Ân đem lại thái bình cho đất nước dưới thời Hùng Vương thứ sáu.</p><p>Thủa ấy, giặc Ân thường xuyên sang xâm chiếm bờ cõi nước Việt. Nhân dân phải chịu nhiều đau thương. Nỗi thống khổ của nhân dân Lạc Việt vang lên tận trời xanh. Ngọc Hoàng thương xót muôn dân trăm họ nên đã cử ta xuống trần giúp dân đánh giặc, giữ nước. Tuân lệnh Người, ta lập tức lên đường. Nhìn khắp nhân gian, từ nơi này sang nơi khác mà ta vẫn chưa tìm thấy gia đình ưng ý để đầu thai. Một hôm, đến làng Phù Đổng, ta may mắn gặp được một cặp vợ chồng ông lão phúc hậu và rất chăm chỉ trong làng trong xóm ai ai cũng yêu mến và kính trọng.</p><p>Ấy vậy mà hai vợ chồng vẫn chưa có được một mụn con. Biết mỗi sáng bà lão thường ra đồng làm việc nên ta đã hoá phép thành một dấu chân to in trên mặt đất. Đúng như ta tiên đoán. Hôm sau, bà lão ra đồng, trông thấy vết chân dị thường, không khỏi tò mò, bà liền đặt chân mình lên ướm thử. Sau buổi đó bà thụ thai. Mười hai tháng sau, bà lão sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô và bụ bẫm. Đứa trẻ đó chính là ta. Tất cả mọi người trong làng ai cũng vui lây cho gia đình bà lão. Do mệnh trời ban xuống nên từ khi lọt lòng đến lúc ba tuổi ta không nói không cười và cũng không biết đi. Mẹ ta lo buồn lắm.</p><p>Bấy giờ giặc Ân sang xâm phạm bờ cõi nước Việt. Thế giặc mạnh và hung ác. Đi đến đâu chúng gieo tai ương đến đó. Nhà vua lo sợ bèn sai sứ giả đi khắp nơi rao tim người tài giỏi cứu nước, cứu dân. Nghe được tiếng sứ giả, ta biết là thời điểm mình ra giúp dân đã tới. Ta bèn cất tiếng nói: “Mẹ ơi! Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con thưa chuyện.” Mẹ ta ngạc nhiên và mừng rỡ, bà bèn chạy ngay đi gọi sứ giả. Gặp được sứ giả, ta mừng lắm, bèn nói: “Ông về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ phá tan nát lũ giặc này.”</p><p>Nghe ta nói xong, sứ giả lấy làm kinh ngạc và mừng rỡ, vội vàng về tâu vua. Nhà vua cho là trời giúp mình nên ngay lập tức sai người làm gấp những thứ ta dặn. Để có đủ sức đánh tan giặc Ân, kể từ đó ta ăn rất khoẻ. Ta ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa may xong đã căng đứt chỉ. Mẹ nghèo không đủ sức nuôi ta, bà con hàng xóm biết chuyện bèn cùng nhau góp sức mong ta sớm đánh đuổi giặc Ân, cứu nhân dân khỏi biển khổ. Người cho gạo, người cho vải, người cho cà. Nhờ công sức của tất cả mọi người, ta lớn nhanh như thổi. Chẳng mấy chốc ta đã vươn vai biến thành một tráng sĩ khôi ngô tuấn tú, thân hình vạm vỡ, chân tay rắn chắc. Đúng khi ấy thì sứ giả đem các thứ ta cần đến. Ta liền mặc ngay áo giáp sắt, tay cầm roi sắt, phi ngựa sắt ra sa trường sau khi từ biệt quê hương.</p><p>Cưỡi trên mình ngựa sắt oai dũng, ta xông thẳng vào trận địa. Đem hết sức mạnh trời ban, ta đánh thẳng vào hàng ngũ của địch. Chúng kinh hồn bạt vía, dẫm đạp lên nhau mà chết. Giặc chết như rạ, tướng giặc kinh sợ bèn tìm đường tháo chạy. Ta vội thúc ngựa đuổi theo, bỗng nhiên roi sắt gãy. Nhìn thấy bụi tre gần đó, ta bèn nhổ gốc quật vào đám giặc. Chỉ một lát sau, giặc tan vỡ. Ta đuổi đến tận chân núi Sóc cho đến khi không còn bóng một tên giặc nào. Nhiệm vụ đã hoàn thành, ta bèn phóng ngựa lên đỉnh núi, cởi giáp sắt bỏ lại, rồi cưỡi ngựa sắt về trời bẩm báo với Ngọc Hoàng.</p><p>Nhà vua nhớ công ơn của ta bèn phong ta làm Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ tại ngôi làng mà ta sinh ra - làng Gióng. Hiện nay, tháng tư hàng năm, người dân nơi đây lại tưng bừng mở hội đón ta về thăm lại quê xưa và cũng để khắc ghi mãi chiến công này. Những bụi tre trước kia ta dùng làm vũ khí đánh giặc, bị ngựa phun lửa cháy nên trở nên vàng óng, những vết chân ngựa để lại giờ đã trở thành những hồ ao liên tiếp.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-30 09:18:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/khoi4pascal2021/kttrg2mkcdpqquxc/wish/2835690423</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
