<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>LỚP 7/10 - MỞ SÁCH  by Nguyễn Hồng Bình</title>
      <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-07 05:41:08 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-09-24 15:00:59 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f970.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author>binhnguyen11160128</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1872300448</link>
         <description><![CDATA[<div>Trả lời các câu hỏi sau: I. Tên câu truyện/ quyển sách là gì?<br>II. Câu nói em thích nhất trong truyện là gì?<br>III. Vì sao em thích câu nói đó?</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442505613/039d3babdd856a251a55c6dfd55ec1c6/3.jpg" />
         <pubDate>2021-11-07 05:51:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1872300448</guid>
      </item>
      <item>
         <title>PHI VŨ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874704708</link>
         <description><![CDATA[<div>I. Tên câu chuyện : bài học tình bạn<br>II. Những câu nói&nbsp;<br>1/ Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển<br>2/ Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra.<br>3/ Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình<br>III. Em thích những lời nói đó vì nó có chứ sự tha thứ và sự giúp đỡ,có những tình bạn tốt luôn sẵn sáng bên ta và một cái quan trọng là sự chân trọng tình bạn</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1444222537/711992a6cfa2533124426b30d23e9aae/1.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 10:35:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874704708</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LÊ NHẬT NAM</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874740298</link>
         <description><![CDATA[<div>Số cuốn: 1 cuốn<br>I. Tên sách: Bài Học Điệu Kì Từ Chiếc Xe Rác<br>II. Vì sao tôi yêu thích nó: vì nó dạy tôi những bài học hãy&nbsp;<br>III. Những câu nói tôi yêu thích:<br>SỐ LƯỢNG CÂU: 5 CÂU</div><div>1/ Bạn cần phải làm những gì bạn nghĩ bạn không thể làm được.<br>2/ Cách duy nhất để cảm thấy hạnh phúc là đừng quá tham vọng.<br>3/ Lòng bao dung không phải là hành động. Đó là thái độ sống.<br>4/ Nếu bạn có thành kiến với một ai đó, bạn nên tìm hiểu về họ kỹ hơn.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1444997438/addd4ae777dc31b3bffe8d9f96e99393/hqdefault.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 11:39:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874740298</guid>
      </item>
      <item>
         <title>PHẠM THỊ HÀ PHƯƠNG</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874785286</link>
         <description><![CDATA[<div>I. Tên câu truyện là: Kết Bạn Tốt<br>II. Câu nói em thích nhất trong câu truyện là:<br>1/ Đều là người, có tốt xấu<br>&nbsp; &nbsp; Phàm phu nhiều, người hiền hiếm.<br>2/ Người nhân đức, mọi người kính<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Nói chân thật, không xu nịnh.<br>3/ Được thân cận, lợi vô cùng<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Đức tốt tăng, lỗi giảm dần.<br>4/ Không chịu gần, nhiều điều hại<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tiểu nhân đến, trăm sự hại.<br>III. Xung quanh ta có rất nhiều người tốt và trong đó cũng có những người xấu. Phàm phu thì nhiều, người hiền thì hiếm. Nên để chọn một người bạn tốt là rất khó. Làm quen thì nhiều mà làm bạn thì mấy ai. Câu truyện trên nói về tình bạn tốt, nhưng rất khó kiếm. Ta không thể biết ai là người tốt hay người xấu qua vẻ bề ngoài của họ được. Ông bà ta có câu:"Nếu muốn biết người đó như thế nào thì hãy nhìn vào đứa bạn của người đó đang chơi là sẽ biết người đó ra sao". Nên chọn bạn mà chơi chứ không phải ai cũng chơi chung được. Qua đó, em rút ra được bài học là không phải ai cũng là bạn tốt, chỉ có lúc gặp hoạn nạn mới biết bạn là ai thôi.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1357934583/556826ffecaefd1c64883e233f7104e3/h_nh_s_ch_t_nh_b_n.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 12:01:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874785286</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LÊ NHẬT NAM</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874874599</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên sách: khéo ăn nói sẽ có được thiên hạ<br>Em thích: nó dạy em ăn nói<br>Số lượng câu 2 câu:<br>1/&nbsp;Trong xã hội ngày nay, thành công của một người một phần nhờ chuyên môn, phần lớn quyết định bởi nghệ thuật hùng biện.<br>2/ Lời nói như một thanh gươm, đừng nói quá lời để làm tổn thương nhau.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1444997438/daece8c4d118d225b49c6e95e1a3d1b0/kh_o__n_n_i_s__c_____c_thi_n_h__review.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 12:42:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874874599</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê nhật nam </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874928416</link>
         <description><![CDATA[<div>Tác phẩm: Nhà giả kim&nbsp;<br>Tôi thích nó vì: nó là một cuộc hành trình ý nghĩa<br>Số lượng câu:5 câu<br>1/ Chúng ta là những lữ khách trong cuộc hành trình vũ trụ, là&nbsp;bụi sao&nbsp;cuộn tròn và nhảy múa trong những dòng xoáy của sự vô tận. Cuộc sống là vĩnh hằng. Chúng ta dừng lại một chút để gặp nhau, gặp gỡ, yêu thương và chia sẻ. Đây là một khoảnh khắc quý báu. Và là một quãng nghỉ nhỏ nhoi trong sự vĩnh hằng.<br>2/ Bí mật của cuộc sống, chính là ngã bảy lần và đứng dậy tám lần.<br>3/ Khi chúng ta ít mong đợi nhất, cuộc sống tạo ra thử thách để kiểm tra lòng dũng cảm và sự sẵn lòng thay đổi của chúng ta; tại thời điểm đó, không có lý do gì để giả vờ rằng chẳng có việc gì xảy ra cả, hay nói rằng chúng ta chưa sẵn sàng. Thách thức sẽ không chờ đợi. Cuộc sống là không nhìn lại. Một tuần là thời gian quá đủ để xem chúng ta có quyết định chấp nhận vận mệnh của mình hay không.<br>4/ Tôi có thể chọn hoặc là trở thành nạn nhân của thế giới hoặc là một kẻ phiêu lưu tìm kiếm kho báu. Tất cả chỉ là câu hỏi về cách mà tôi nhìn nhận cuộc sống này.<br>5/Bất kể ai đó có làm gì đi nữa, mỗi người trên thế giới đều đóng một vai trò trung tâm trong lịch sử thế giới. Và thông thường người ta không biết điều đó.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1444997438/3470fbd2b94807b864d51c6749836d63/Nha_gia_kim_500x554.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 13:02:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874928416</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thái Minh An </title>
         <author>thaiminhan77</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874949066</link>
         <description><![CDATA[<div>I/tên câu truyện này:bài học đầu tiên của gấu con&nbsp;<br>II/câu nói thích nhất:<br>Số lượng 1 câu&nbsp;<br>1/con vậy là sai rồi.Khi làm đổ nấm của bạn Sóc,con phải xin lỗi.Còn khi bác voi cứu con ra khỏi hố sâu,con phải cảm ơn&nbsp;<br>III/vì nó dạy em,mình làm sai gì thì mình phải xin lỗi,còn người khác giúp mình thì mình cảm ơn </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-08 13:09:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1874949066</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Lâm Như</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875113005</link>
         <description><![CDATA[<div>I.Tên truyện: Bữa Sáng Ấm Lòng <br>II.Câu nói em thích nhất trong câu truyện là:<br>1/Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được,huống chi ổ bánh to đùng này.<br>III.Trên đời này,muốn một người bạn thân thì khó mà muốn bạn tồi thì dễ.Ngoài gia đình ra thì bạn thân cũng là một người đáng để mình tin tưởng,bạn thân có thể giúp mình cười khi mình đang buồn một chuyện gì đó.Thế nên,chúng ta nên trân trọng,giữ gìn những gì chúng ta đang có.Đừng để tới khi mất rồi mới đi tìm.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445244846/94513b8b5620b651f18c9d6f112cf6a9/nhung_hinh_anh_dep_ve_tinh_ban_than_thiet_dang_quy_nhat_4_1_2.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 13:59:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875113005</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Khải Linh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875126742</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên tác phẩm : </strong>Những vết đinh còn mãi<br><strong>Những câu mà em thích : </strong><br><br><strong>1/ </strong>Nếu con nói điều gì trong cơn dận dữ ,những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này , chúng để lại vết thương khó lành trong lòng người khác . Dù cho sau đó con có nói lời xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa,vết thương đó vẫn còn lại mãi &nbsp;<strong>Vì sao em thích câu nói đó :&nbsp;<br></strong>Em thích câu nói trên là vì nó dạy em là nên suy nghĩ cẩn thận trước khi nói, vì chỉ cần nói những lời không phải về người khác chúng có thể trở thành những vết thương khó lành trong lòng người khác . Dù bạn có nói lời xin lỗi bao nhiêu lần đi chăng nữa , vết thương đó vẫn còn đọng lại trong lòng người khác .</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445008584/c38e04248f5447fb776e3d316938233b/hat_giong_tam_hon__nhung_vet_dinh.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 14:02:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875126742</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LÊ MINH QUỐC ANH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875150899</link>
         <description><![CDATA[<div>1/tên câu truyện : những điều quan trọng trong cuộc sống.<br>2/câu nói tâm đắc nhất : tôi muốn bạn nhận ra rằng chiếc bình này đại diện cho cuộc sống của bạn . Những tản đá là những thứ quan trọng của bạn:<br>- gia đình, bạn đời,sức khỏe,con của bạn .<br>-hãy cho cát là những thứ nhỏ nhặt.<br>Cuộc sống của bạn cũng vậy ,nếu bạn dành tất cả thời gian và sức khỏe của mình cho những việc nhỏ nhặt,bạn sẽ không bao giờ có chỗ cho những điều quan trọng đối với bạn.<br>3/em thích câu nói này là vì : nó nói lên thời gian là thứ quan trọng ,nhưng cách sử dụng thời gian còn  quan trọng hơn nữa. Nếu biết sử dụng thời gian làm những việc quan trọng thì có thể bạn sẽ là một  người thành công trong cuộc sống.Nhưng nếu bạn chỉ làm những điều nhỏ nhặt, không cần thiết mà bạn bỏ những điều quan trọng thì bạn sẽ không thể nào vương cao trong cuộc sống.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-08 14:09:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875150899</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê  nhật nam</title>
         <author>lenhatnam1392009</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875198866</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên: Nếu biết trăm năm là hữu hạn<br>Đây là cuốn sách khá hay tui muốn chia sẽ cùng mọi người.&nbsp;<br>Tác giả: Phạm Lữ Ân<br>Số lượng 2 câu:<br>1/Một quyển sách đáng đọc với bất kì ai, giọng văn nhẹ nhàng ngấm dần vào tâm hồn.&nbsp;<br>2/ Những mẩu chuyện nhỏ gần gũi làm mình thấy yêu thương gia đình, bản thân và cuộc sống này hơn. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn, đưa người đọc đến nhiều tầng của cung bậc cảm xúc, đến nhiều không gian tưởng chừng ta không thể quay về. Vừa hoài niệm, sâu sắc, vừa giản dị, chân thành, vừa quá khứ, hiện tại. Quyển sách cứ thế cuốn ta đi một cách nhẹ nhàng và đầy sâu lắng…<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445262184/7a3bfeb7ac6df9a0f68b527107ea0632/review_sach_neu_biet_tram_nam_la_huu_han_1_1024x1023.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 14:22:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875198866</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875271231</link>
         <description><![CDATA[<div>I.<strong>Tên câu truyện là: Sống Uy Tín<br>II.Câu nói em thích nhất trong câu truyện là:</strong><br> 1)Khi nói chuyện, tín làm đầu<br>&nbsp; &nbsp; Lừa và dối, chẳng nên đâu.<br> 2)Nói nhiều lời, không bằng ít<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Nói thật thà, không nịnh hót.<br> 3)Lời xảo trá, tiếng tục thô<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Thói côn đồ, đều phải bỏ.<br> 4)Biết chưa rõ, chớ vội nêu<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Hiểu chưa tường, đừng vội nói.<br> 5)Việc không đúng, chớ nhận bừa<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Nếu nhận rồi, liền khó xử.<br> 6)Lúc nói chuyện, chậm rõ ràng<br>&nbsp; &nbsp; Không hấp tấp, tránh mơ hồ.<br> 7)Người nói đúng, kẻ nói sai<br>&nbsp; &nbsp; Chớ thày lay, vào can dự.<br> 8)Thấy người tốt, học theo ngay<br>&nbsp; &nbsp; Dù kém xa, dần theo kịp.<br> 9)Thấy người xấu, nhìn lại mình<br>&nbsp; &nbsp; Có liền sửa, không thì tránh.<br>10)Đức với tài, làm và học<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Không bằng người, tự cố lên.<br>11)Việc áo quần, cùng ăn uống<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Có thua người, cũng không buồn.<br>12)Chê vội giận, khen liền vui<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Bạn xấu tìm, bạn tốt lui.<br>13)Nghe khen sợ, chê lại mừng<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhiều bạn tốt, đến chơi chung.<br>14)Vô ý phạm, gọi là sai<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Cố tình làm, thành ra ác.<br>15)Sai chịu sửa, dần liền hết<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Cố giấu che, càng thêm nặng.<br>III.<strong>Lý do em thích các câu nói đó là:</strong> Trong cuộc sống, khi làm một việc gì đó thì mình sẽ đặt niềm tin vào thứ đó và người giúp mình thực hiện việc đó. Những người xung quanh mình có thể tin tưởng vào mình là một điều rất khó, vì họ phải tiếp xúc với mình rất lâu mới có thể tin tưởng mình. Và mình phải sống uy tín, những người xung quanh mới có thể tin tưởng vào bản thân mình. Nhưng trước khi có người nào tin tưởng mình, thì chính bản thân mình phải tin tưởng vào năng lực và tài năng của bản thân trước, khi muốn ai tin tưởng vào mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/26fbbd62db5bac248499ab6387f50fae/h_nh_s_ch_s_ng_uy_t_n.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 14:42:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1875271231</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Khải Linh </title>
         <author>cecilinhkhaipham</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1876911453</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tên tác phẩm :&nbsp;</strong>Giá trị của thời gian <br><strong>Câu nói em thích nhất : <br>1/</strong>Bao nhiêu tiền bạc cũng không mua nổi một ngày <br><strong>2/</strong>Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi<br><strong>Vì sao em thích câu nói đó :&nbsp;<br></strong>Em thích những câu nói đó là vì nó dạy cho em biết rằng dù bạn có bao nhiêu tiền , hay giàu có tới mức nào thì bạn cũng không thể đem tiền ra mà mua thêm một ngày để sống . Vì vậy , khi còn được sống bạn hãy trân quý khoảng thời gian khi còn được ở bên người thân, để khi mất đi bạn không phải hối tiếc .</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445421175/666a2c8eb066ad2379bf1af9ea38d8e3/IMG_1636422454629_1636422714938.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 02:06:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1876911453</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1876980515</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1/Tên câu truyện là: Màu sắc của tình bạn<br>2/Các câu nói em thích nhất trong câu truyện là:</strong><br> 1)Lũ màu sắc các người thật ngu ngốc, đấu đá lẫn nhau để chứng tỏ mình nổi trội hơn những kẻ khác. Các người không biết rằng mỗi một cá thể được tạo ra bởi một lý do đặc biệt, duy nhất và khác biệt ư? Hãy nắm lấy tay nhau và đến đây.<br> 2)Bắt đầu từ bây giờ, khi trời mua, mỗi màu sắc sẽ trải dài dọc bầu trời trong một chiếc vồng lớn để nhắc nhở các ngươi nên chung sống với nhau trong hòa bình. Cầu vồng là sự hiện diện của hi vọng cho ngày mai.<br> 3)Và như vậy, cứ mỗi khi mưa tạnh, cầu vồng lại xuất hiện để nhắc chúng ta nhớ và cảm ơn đến những người khác.<br><strong>3/Lý do em thích các câu nói đó là:</strong> nó đã dạy cho em rằng:"mình phải đoàn kết mới có kết quả tốt được." Không nên ganh tỵ và sinh ra lòng thù oán. Hơn thua nhau không được cái gì hết, chỉ được lòng đố kị nhau và gây ra mau thuẫn thôi. Nên chúng ta đừng ganh tỵ với người khác, chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức mình thì mọi điều tốt đẹp sẽ đến với chúng ta thôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/f80570b5c6449a6b66216b9949fffdc3/h_nh_s_ch_m_u_s_c_c_a_t_nh_b_n.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 02:34:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1876980515</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877041825</link>
         <description><![CDATA[<div>I<strong>. Tên câu truyện là: Cát Và Đá<br>II. Các câu nói em thích nhất trong câu truyện là: </strong><br><strong>&nbsp;1)</strong>Anh ta chỉ lặng lẽ viết lên trên cát một dòng chữ rất to: "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI ĐÃ TÁT VÀO MẶT TÔI".<br> <strong>2)</strong>Ngay sau khi được cứu, anh đã khắc ngay lên một tảng đá gần đó dòng chữ: "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI ĐÃ CỨU SỐNG TÔI".<br> <strong>3)</strong>Người bạn kia thấy vậy liền hỏi: "Tại sao khi tôi tát cậu, cậu lại viết chữ lên trên cát còn bây giờ cậu lại khắc chữ lên một tảng đá?".<br><strong>&nbsp;4)</strong><br>Và câu trả lời anh ta nhận được là:</div><div>Khi ai đó làm chúng ta đau đớn thì chúng ta nên viết điều đó lên trên cát, nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan đi những nỗi trách hờn. Còn khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc điều ấy lên đá, nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi.<br><strong>III. Lý do em thích các câu nói đó là:</strong> Chúng ta phải biết tha thứ cho người khác. Không nên cố chấp, để làm khó người khác và làm khó chính bản thân mình. Hãy biết cho đi thì ta sẽ nhận được nhiều điều tốt đẹp.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/5e74c71b68048e1da805af90fdf47143/h_nh_c_t_v____.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 03:00:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877041825</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877103180</link>
         <description><![CDATA[<div>I<strong>.Tên câu truyện là: Ổ bánh mì bẻ đôi<br>II.Các câu nói em thích nhất trong câu truyện là:</strong><br><strong>&nbsp;1)</strong>Mua bánh mì ăn nhé, cậu bạn hỏi bạn mình. Nhưng lại thấy bạn mình lúng túng và chợt nhận ra sự khó xử của bạn mình. Cậu bạn ấy lại chỉ mua một ổ mì nhưng lại bẻ đôi ra và<strong> </strong>chia cho bạn<strong>,</strong> một ổ mì và thêm một ổ nó không đáng là bao nhưng nửa ổ mì lại là tình cảm, sự thấu hiểu của một người dành cho bạn mình. Bạn bè không chê nhau lúc khó khăn, thấu hiểu và giúp đỡ nhau đó là cả một bầu trời yêu thương cao cả.<br><strong>&nbsp;2)</strong>Chỉ nửa ổ mì nhưng đó lại là động lực là năng lượng và là nụ cười của người bạn mình. "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng này" một câu nói khiến chúng ta nhận ra chỉ cần không ích kỷ mọi thứ chúng ta đều có thể chia sẻ.<br><strong>III.Lý do em thích các câu nói đó là: </strong>phải nên tiết kiệm dù nghèo khó hay giàu sang. Phải sử dụng đồng tiền cho đúng vào những việc tốt. Khi thấy người khó khăn không được khinh thường họ, mà hãy giúp đỡ họ dù họ có là ai đi chăng nữa. Tiết kiệm là một đức tính tốt, nhưng phải tiết kiệm đúng thời điểm.&nbsp;</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/9cd511daf692f08a5a9b2fdbcfbd6024/h_nh___b_nh_m__b____i.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 03:29:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877103180</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877152878</link>
         <description><![CDATA[<div>I<strong><em>.Tên tác phẩm: Giá Trị Của Hòn Đá<br>II.Câu nói em thích nhất trong câu truyện:</em></strong><strong><br> 1/</strong>Ngày mai con hãy đem nó đến chỗ bán đồ cổ. Nhưng tuyệt đối đừng bán nó, chỉ hỏi giá mà thôi.</div><div>Làm theo lời thầy dặn, sau một hồi xem xét thì anh vô cùng ngạc nhiên khi chủ hiệu trả giá hòn đá là cả gia sản hiện có. Anh vẫn nhất quyết không bán và vội về kể lại với thầy.<br><strong>&nbsp;2/</strong>Lúc này người thầy mới chậm rãi nói:</div><div>- Hòn đá thực chất chính là một khối ngọc cổ quý giá, đáng cả một gia tài, và giá trị cuộc sống cũng giống như hòn đá kia, có người hiểu và có người không hiểu. Với người không hiểu và không thể cảm nhận thì giá trị cuộc sống chẳng đáng một xu, còn với người hiểu thì nó đáng giá cả một gia tài. Hòn đá vẫn vậy, cuộc sống vẫn thế, điều duy nhất tạo nên sự khác biệt là sự hiểu biết của con và cách con nhìn nhận cuộc sống.<br><strong><em>III.Lý do em thích các câu nói đó là: </em></strong>nó đã dạy cho em biết giá trị của cuộc sống. Giá trị của hòn đá cũng giống như giá trị của cuộc sống, có người hiểu được và có người không hiểu. Hòn đá vẫn vậy, cuộc sống vẫn thế, điều duy nhất tạo nên sự khác biệt là cách ta nhìn nhận cuộc sống và sự hiểu biết của chúng ta thôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/d79189afbc19bd09d23a382ba9acc9b3/h_nh_gi__tr__h_n___.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 03:53:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877152878</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phi Vũ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877174519</link>
         <description><![CDATA[<div>I/ Tên câu chuyện : Ba chở con đi học<br>II/ Ngững câu em thích<br>1/ Phố đang mưa, ba chạy nhanh quá, không tránh kịp chiếc xe tải bất ngờ quẹo cua, đành thắng gấp. Chiếc Cub lết đi mấy chục mét, ba ngã nằm dưới gầm xe tải. May mà thoát chết! Lồm cồm bật dậy, chạy đến trường, hối hả ẵm con, hối hả xin lỗi.<br>2/ Con đi qua sân, đến tận hành lang phòng học vẫn quay ra, dáo dác ngó, xem ba có còn đứng đó hay không. Ba đứng nhìn cái lưng nhỏ xíu của con lẫn trong đám học trò, giơ tay thật cao cho con thấy, đợi đến khi con vào lớp mới chạy vội cho kịp giờ dạy.<br>3/Lúc thấy ba ló đầu vào, ánh mắt con sáng lên như có một giọt nước phản chiếu ánh nắng sớm. Con giơ tay, mỉm cười, miệng mấp máy như muốn nói: "Chạy nhanh lên, ba. Cho kịp giờ! Con vào lớp nghen!". Ông bảo vệ chưa đành đóng cổng trường, lắc đầu, cười: "Bữa nào cũng vậy!".<br>4/&nbsp;<br>Một lần, mưa rất to, phố xá chìm trong nước. Xe ướt bugi, chết máy. Ba xuống xe, dặn: "Con cứ mặc áo mưa, ngồi trên xe để ba dẫn qua chỗ ngập". Ba lội bì bõm trong nước, đẩy xe len trong dòng người cũng đang vật vã với cảnh nước ngập đến đùi.<br>Bỗng thấy chiếc xe nhẹ hơn, quay lại, thấy con đã cởi áo mưa, nhảy xuống từ lúc nào, cắn răng đẩy tiếp. Ba và con về đến nhà ướt mem, vậy mà vẫn nhìn nhau cười.<br><br></div><div><br>III/ Em thích những câu nói đó vì sự hi sinh biết bao nhiêu của bố dành đến đưa con của mình ,sự thương nhau của hai ba con sự thương nhau , giuuos đỡ nhau khia gặp khó khăn</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445096068/ef429c2ac919abc8eaf6b1c864f85339/cho_con_mh_3read_only_15624686089141390046807_crop_15624686420171208093618.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 04:05:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877174519</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Trúc </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877241024</link>
         <description><![CDATA[<div>I/Tên câu chuyện : cha mẹ thông thái con thông minh<br>II/ Những câu em thích:<br>1/ không có gì&nbsp; buồn hơn việc ngắm nhìn đứa con đầy tiềm năng của mình chật vật với công việt thường ngày<br>2/ Hầu hết trẻ mầm non có thể ngồi trong vòng tròn tại lớp&nbsp; trong khoảng mười phút mà không gây mất tập trungmootj cách đáng kể. Tại sao con bạn ,một đứa trẻ biết đọc từ mầm non lại không thể ngồi yên ở đó trong hơn mười giây<br>3/ Bạn biết đứa con của mình có trái tim và khối óc để thành công . vậy mà giáo viên,bạn bè,thậm chí bố mẹ bạn,và cái âm thanh nho nhỏ văng văng trong đầu bạn lại nói rằng đứa trẻ đang không ở nơi có lẽ ra con nên ở .Bạn đã thử mọi cách -biên bộ ,quát kháo,dỗ dành,đút đo, giải thích ,thậm chí có thể đe dọa và trừng phạt để chân chính và bắt con làm những gì mà bạn mong đợi hoặc nâng cao sự tự kiểm soát để hành sử đúng với lứa tuổi<br>III Em thích những câu trên vì nó cho em hiểu được sự hi sinh biết nhiêu là của gia đình và sự mong ước của mẹ thấy con thành tài</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445096068/9344c2b840529b0e2d47672001ad77e5/z2918213035012_57a6eb9149dcb0343988609921776ead.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 04:43:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877241024</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Ý</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877257640</link>
         <description><![CDATA[<div>I/Tên câu chuyện: Chén cơm thừa còn lại,trong tập chuyện Vì con cần có mẹ<br>II/Những câu em thích:<br>1/Thì ra một hạnh phúc nữa của mẹ là được nhìn thấy những đứa con ăn uống ngon miệng.<br>2/Hạnh phúc của người mẹ sao mà đơn giản và nhỏ bé<br>3/Tôi sững sốt khi nhìn thấy mẹ đang ăn chén cơm thừa còn lại hồi nãy cùng với một chút rau.<br>III/Em thích những câu nói đó là vì khi tôi đọc đến những câu này tôi nghĩ mình cũng giống như nhân vật trong chuyện.Tôi thật vô tâm khi không để ý đến lời nói hay cảm giác của mẹ trong ngày thường,chỉ biết đòi hỏi để mẹ đáp ứng mọi thứ.Tôi không nghĩ hạnh phúc của mẹ lại đơn giản đến như vậy"Chỉ nhìn các con ăn là mẹ no lắm rồi" và không hiểu được tình yêu thương mẹ dành cho chúng tôi lớn đến chừng nào.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445069604/a0cdf4c43df6734292e63dd02ebb36f7/FB_IMG_16364329220411044.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 04:52:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877257640</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Ý</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877367262</link>
         <description><![CDATA[<div>I/Tên câu chuyện: Gia tài của mẹ<br>II/Những câu mà em thích nhất:<br>1/Thỉnh thoảng chợt nhớ ra,con gái lại mua cho mẹ khi thì một bộ quần áo,lúc lại vài mảnh vải để mẹ may bộ đồ.Quần áo thì mẹ chẳng mặc mấy,vì mẹ ít đi đâu,hơn nữa chẳng mấy khi con gái mua vừa người mẹ,còn vải thì mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ để may cho rẻ.<br>2/Mẹ ở nhà một mình,lúc nào cũng mong cho chóng đến ngày chủ nhật,vì khi đó con gái được nghỉ,con gái sẽ ở nhà với mẹ.<br>3/Mẹ sai con gái nhổ tóc sâu cho mẹ.Con gái mới đầu chối lắm,mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc mẹ ra.Đến lúc ấy con mới giật mình xa xót.Tóc mẹ đã bạc quá nửa rồi.Nước mắt con gái ứa ra,con gái cố nuốt nước mắt,nhưng nước mắt cứ theo nhau chảy không gì ngăn nổi.<br>4/Con gái thích ăn bún riêu cua,ăn cá rán,thích uống nước gừng nóng.<br>5/Thì ra đấy là tất cả gia tài của mẹ,thế mà con gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ ấy,cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời khóc nhọc của gia đình,cái hộp gỗ lưu trữ tuổi thơ của con gái.<br>6/Con sẽ sống tốt mẹ ạ,nhất định thế.<br>III/Em thích những câu nói ấy là vì mẹ đã dành tất cả cho con kể cả tuổi xuân của mẹ Khi con nhận ra tóc mẹ đã bạc thì mẹ đã già đi.Vì con lo bươn chải cuộc sống của riêng mình,không dành thời gian bên mẹ.Đến lúc nhận ra thì đã muộn rồi.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445069604/bdc45664fe2948d9786d949b770ec48e/20211109_122718.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 06:01:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877367262</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TRẦN HÀ BẢO MINH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877405166</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Tên tác phẩm</em></strong>: Không gia đình<br><strong><em>Câu nói làm em ấn tượng nhất</em></strong>: <br> (1) Gia đình không phải là việc cháu mang dòng máu của ai, mà là việc cháu yêu thương, chia sẻ, cảm thông và quan tâm đến ai.<br> (2) Có gan phấn đấu thì rồi thời vận xấu cũng hoá tốt...đồng thời còn phải biết nhẫn nại và chịu đừng.<br> (3) Thô bạo đem lại ít kết quả, trái lại ngọt ngào thì được rất nhiều nếu không muốn nói là tất cả. Cháu ơi, cháu cần có ý chí và ngoan ngoãn phục tùng. Phải làm cái gì thì cháu phải cố làm cho hết sức. Ở đời, tất cả mọi người thành công là ở đó.<br><strong><em>Vì sao em thích những câu nói đó:<br>&nbsp; "Không gia đình" </em></strong><em>của nhà văn Hector Malot là một tác phẩm rất ý nghĩa đối với em, nó đã dạy em rất nhiều bài học cho mỗi chúng ta. Trong cuộc sống này, có bao giờ ai đó gặp bao nhiêu cảnh đời đau khổ và bất hạnh của những con người không được may mắn kia ? Thật là may mắn cho tất cả mọi người có đều được sinh ra và lớn lên trong vòng tay ấm áp đầy sự yêu thương của bố mẹ. Tác phẩm đã cho chúng ta thấy mình thật may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người.<br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://sachhaynendoc.net/wp-content/uploads/2019/02/khong-gia-dinh.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 06:25:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877405166</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Phúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877415893</link>
         <description><![CDATA[<div>1.Tên tác phẩm: Tảng đá trên đường</div><div>2.Câu nói mà em thích nhất trong câu chuyện:</div><div>1/Thông điệp của nhà vua gửi tới người nông dân đó là: mọi trở ngại trong cuộc sống đều là một cơ hội để cải thiện tình trạng hiện tại của chúng ta.</div><div>2/Không ít lần ta gặp trở ngại trên con đường của mình đang đi. Hãy biến khó khăn thành cơ hội cho bản thân mình.</div><div>3.Vì sao em thích câu nói đó:</div><div>Em thích nói câu nói đó vì nhiều lần trong cuộc sống em gặp khó khăn và trở ngại em cũng nhiều lần muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi em cũng vượt qua những khó khăn đó. Qua câu chuyện này em rút kinh nghiệm cuộc sống quý báu cho mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1444526284/b6ec95de37398fb782255ca916e9d630/z2918493456134_19236f857f5699d0788f65c41d7437c4.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 06:32:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877415893</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thúy Vy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877478380</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu chuyện tên:Tám lời nói dối của mẹ<br>"Em thích những câu nào trong chuyện":<br>1/Sau khi tốt nghiệp, ra trường và tôi may mắn có việc làm. Mẹ tôi lúc này đã già. Đáng lẽ Mẹ đến tuổi nghĩ ngơi nhưng Mẹ vẫn ra chợ để bán chút rau Mẹ trồng được trong vườn nhà. Tôi biếu Mẹ tiền nhưng Mẹ tôi từ chối, nói: “Mẹ có đủ tiền xài mà!”<br>2/Ngày tôi thi cuối cấp, Mẹ tôi chở tôi đến trường. Mẹ chờ tôi nhiều giờ liền dưới ánh nắng gay gắt. Chuông vừa reo, tôi chạy ù đến chỗ Mẹ. Mẹ ôm tôi và đưa liền cho tôi ly trà nóng mà Mẹ đã chuẩn bị sẵn trong bình thủy. Tôi đưa lại cho Mẹ ly trà để hai Mẹ con cùng uống. Mẹ nói, “Con uống đi. Mẹ không khát!”<br>3/Mẹ tôi thường đi câu cá tại một khúc sông gần nhà. Mỗi khi có cá, Mẹ cũng nhường cá cho tôi. Một lần, Mẹ bắt được hai con cá, Mẹ liền nấu nồi súp. Khi tôi ăn súp, Mẹ ngồi kế bên và ăn chút cá thừa dính vào xương mà tôi bỏ ra. Tôi xúc động khi chứng kiến điều này. Lần khác, tôi gắp một khúc cá vào chén Mẹ. Ngay tức khắc Mẹ từ chối, nói: “Con ăn đi. Mẹ không thích ăn cá!”<br>Lý do em thích những câu này là vì sự thiên liêng của người mẹ dành cho con cái,luôn luôn nhường lại cho con những gì tốt đẹp nhất.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-09 07:11:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877478380</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thùy Vân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877722038</link>
         <description><![CDATA[<div>I/ Tên câu chuyện : Ba ơi mình đi đâu ?<br>II/ Những câu em tích:<br>1/ Ba ơi,mình đi đâu<br>2/ Là sự hài hước trong những đều đắng cay<br>III/ Vì sao em thích vì 🤬>- Vì đó là câu hỏi được đặc ra từ một cậu bé tật nguyền và ngây thơ mỗi khi dẫn lơn ô tô đi đâu đó và người tra rất buồn khi có hai đứa con bị tật nguyền nhưng ông vẫn sống tích cực và vui vẻ nghỉ đến những vật ưu tiên mà hai đứa trẻ tật nguyền mang lại cho ông</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445096068/509ddec1c1cd008a28c38736b247fd25/z2918476526901_f65165194481b58263b5c67eb8ae6a8f.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 09:22:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877722038</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thùy vân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877743285</link>
         <description><![CDATA[<div>I/ Tên câu chuyện : Bước chậm lại giữa thế gian vội vã&nbsp;<br>II/ Những câu em thích :<br>1/ Hay dừng lại một chút và dành thời gian để yêu lấy bản thân mình&nbsp;<br>2/ Đừng quá coi trọng lời nói của những người hiểu rõ bản thân bài<br>III/ Vì sao em thích<br>-Vì câu nói đs nhắc nhở ta phải dành thời gian để yêu quý và chăm sóc bản thanaminhf nhiều hơn và vì câu nói đó muốn nói với chúng ta đừng quá coi trọng lời nói xấu và sĩ nhục bạn của những người ko hiểu rão bản thân bạn. Chính bạn là người hiểu bạn nhất</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445096068/805666e43a6be4442a9dcc79ede055da/z2918566074044_6873ccd5b5123f2f4611b21e31f43b47.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 09:34:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877743285</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phi vũ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877768539</link>
         <description><![CDATA[<div>I/ Tên câu chuyện: Hai chị em<br>II/ Những câu em thích:<br>1/Chị hai Thu nghe qua là biết nói dối liền vì cái tính của nó xưa nay chị nó không lạ gì nữa, Thu nói với má.<br>"Nó nói xạo đó má, nó mà không đi nhậu, con chịu thua cái gì cũng thua".<br>2/Thu cười, vì trước tới giờ chưa bao giờ Thu nói sai về nó.<br>"Đó, má thấy chưa, con có nói oan cho nó đâu".<br>3/Thu cũng nói vào.<br>"Thằng này mà má không dạy, lớn lên nó hư cho thấy, giờ nó nhỏ vậy mà đã uống rượu, thì lớn lên nó ra sao nữa"<br>4/ Thằng Tâm bặm môi, nhìn chị Thu nó rồi lớn tiếng.<br>"Bà giỏi quá, rồi bà đi chơi ai nói bà".<br>5/Hai chị em cãi nhau dữ dội, má phải vào can thiệp.<br>"Cái nhà này ngộ thiệt, 2 đứa bây mà xúm lại là rùm beng lên. Cả 2 im hết không ai nói gì, thằng Tâm đi vào ngủ, con Thu cũng đi luôn".<br>III/ Vì sao em thích&nbsp;<br>-vì nó dạy chúng ta rằng chị em với nhau không nên đang nhau ,cải nhaumaf luôn lúc nào cũng phải thương yêu nhau và giúp nhau khi gặp khó khăn.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445096068/f07cd6fe87d40f974195ba3622a7e1f1/chi_hai.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 09:47:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877768539</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877810348</link>
         <description><![CDATA[<div>I<strong>.Tên tác phẩm: Mẹ, thơm một cái.<br>&nbsp; &nbsp;Tác giả: Cửu Bả Đao.<br>II.Các câu nói em thích nhất trong tác phẩm là:</strong><br> <strong>1/</strong>Tại vì trên đời này ai cũng yêu mẹ cả. Chỉ là đôi khi vì những lo toan và bộn bề trong cuộc sống, khiến cho ta đôi lúc lại quên mất mẹ của mình cũng cần được yêu thương và chăm sóc như ta ngày bé vậy.<br> <strong>2/</strong>Và có lẽ vì thế vào một ngày nào đó của tháng 5 tôi chợt nhận ra mình đã lâu không nói ba chữ “con yêu mẹ” và đã quên mất một ngày quan trọng, ngày của mẹ - 9/5.<br><strong>&nbsp;3/</strong>Tôi vốn dĩ tin rằng mỗi cuốn sách đến với mình đều có một lý do. Và bằng cái duyên nào đấy, nó sẽ đến đúng thời điểm.<br> <strong>4/</strong>Đâu đó là câu nói khuyên nhủ của mẹ mỗi đêm “con học xong chưa? Mau đi ngủ đi, trễ rồi."<br> <strong>5/</strong>Chỉ riêng bốn câu văn được in nghiêng sau cuốn sách cũng đã đủ khiến cho bất kể ai đọc qua sẽ dậy lên một cảm xúc lạ kì trong lòng:</div><div>“<em>Anh nằm dư một tuần trong bụng mẹ, bởi không chịu rời khỏi mẹ.</em></div><div><em>Tôi nằm thiếu một tuần trong bụng mẹ, bởi muốn sớm nhìn thấy mẹ.</em></div><div><em>Thằng út nằm trong bụng mẹ không thiếu ngày nào bèn nhảy ra, bởi đã hẹn với mẹ</em></div><div><em>Ba anh em, từ trong bụng mẹ, đã yêu thương mẹ theo cách của riêng mình.</em>”<br><strong>III.Lý do em thích các câu nói đó là: </strong>Cho dù có bận rộn đến mấy cũng phải nhớ đến 3 từ <strong>"con yêu mẹ"</strong>. Tác phẩm này ra đời khi mẹ của tác giả Cửu Bả Đao đang nằm trên giường bệnh với căn bệnh ung thư máu. Lòng yêu thương mẹ của Cửu Bả Đao đầy ắp những trang anh viết. Qua đó, chúng ta hãy yêu thương và trân trọng ba mẹ mình nhé! Hãy cố gắng học tập để sau này có thể đền đáp công ơn cho lớn cho ba mẹ của mình nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/1ddb554483248639e7b4e375b7bc63a3/h_nh_m___th_m_m_t_c_i.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 10:09:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1877810348</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HUỲNH ĐÀO PHƯƠNG LINH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878085554</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>I) Tên câu chuyện :&nbsp;</strong>Một lời cảm ơn<br><strong>II) Câu mà em yêu thích :</strong> 3 câu<br>(1) Tôi gọi.Thằng bé chạy đến quầy hàng và lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ nầy sẽ cầm đồ ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố nơi chúng đang phải lang thang, mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé nầy lại làm tôi ngạc nhiên.<br>(2)Thằng bé đứng trước mắt tôi, chỉ cao đến thắt lưng. Đứa bé mồ côi người Braxin ngước nhìn khách lạ người Mỹ cao lớn, là tôi, mỉm cười (một nụ cười có thể làm trái tim bạn phải ngừng vài giây), và nói: "Cảm ơn chú?! " Rồi, có vẻ lo lắng, nó gãi bàn chân và kiễng chân lên, nói to hơn: "Cảm ơn chú nhiều lắm ạ ! "<br>(3)Tôi đã muộn giờ lên lớp. Nhưng tôi vẫn còn cảm thấy xúc động và nghĩ về thằng bé. Và tôi tự hỏi: nếu tôi bị xúc động đến thế chỉ bởi một cậu bé đường phố nói lời cảm ơn tôi vì một mẩu bánh mì, thế thì mọi người sẽ xúc động đến đâu khi chúng ta nói những lời cảm ơn - thực sự cảm ơn - vì những gì họ làm cho chúng ta<br><strong>III) Vì sao em thích câu này :<br></strong>Vì nó cho em biết là khi người ta cho em hay giúp em cái gì đó thì mik cũng phải biết cảm ơn dù nó là 1 câu nói bình thường &nbsp;nhưng đối với người ta thì là lịch sự , văn minh nên giá trị của từ cảm ơn khá là quan trọng trong cuộc sống ko chỉ là những từ tốt đẹp mà còn là bài học quý giá từ mọi sự việc của con người </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445062437/b892586d236f2ac05bbe6a9a92dcf5f6/nhung_cau_chuyen_qua_tang_cuoc_song_y_nghia_mot_loi_cam_on.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 12:41:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878085554</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê nhật nam </title>
         <author>lenhatnam1392009</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878122822</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên: Đắc nhân tâm<br>Tui rất thích nó<br>Số lượng câu 3 câu:<br>1/hay bạn đang làm gì không phải những điều làm nên hạnh phúc, mà là ở cách suy nghĩ của bạn”.<br><br>2/ “Đừng sợ những kẻ thù tấn công bạn. Hãy cẩn thận những người nịnh hót bạn”.<br><br>3/ “Chúng ta không nên kết án người khác để chính mình không bị kết án. Đừng kết án họ bởi có thể chúng ta cũng sẽ hành xử như thế trong hoàn cảnh tương tự”<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445262184/d7bc403e0c29ada9b9e78a7c7bd0c39e/1039608053_20_trich_dn_trong_c_nhn_tm_co_th_thay_i_cuc_i_bn.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 12:56:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878122822</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê nhật nam </title>
         <author>lenhatnam1392009</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878147882</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên: Bạn đáng giá bao nhiêu<br>Tui thấy nó rất hay nên hãy đọc<br>Số lượng: 3 câu<br>1/ Mọi sự lựa chọn đều có nguy hiểm, không ai có thể đảm bảo sự lựa chọn của mình chắc chắn có kết quả tốt khi chúng ta có đủ dũng khí đưa ra quyết định thì ai cũng phải có đủ dũng khí để gánh mọi trách nhiệm. Ai cũng có quyền lựa chọn sự nghiệp, bạn đời và phương thức sống riêng của mình. Quan trọng là: Bạn phải gánh được mọi kết quả.<br>2/ Trong chúng ta có rất nhiều người cố gắng cả đời cũng không thể tìm thấy tình yêu chân thành, bởi vì chúng ta đã thỏa hiệp với cuộc sống trước khi tình yêu xuất hiện.<br>3/ Khi chúng ta đủ xuất sắc và thông tuệ, chúng ta sẽ có được một trái tim thông thái và một đôi mắt trong trẻo, nhìn thấu thực tại và sự khắc nghiệt của thế gian, phân biệt được mọi thị phi và đúng sai, nhưng vẫn sống tự tin và nhiệt tình. Hy vọng chúng ta đều có thể trở thành cô gái như vậy.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445262184/1d299e68abd2e500a94bc57457e3d9fa/Review_sach_ban_dat_gia_bao_nhieu_songgiatri_1.png" />
         <pubDate>2021-11-09 13:05:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878147882</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê nhật nam </title>
         <author>lenhatnam1392009</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878158451</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên: Đời ngắn đừng ngủ dài<br>Tác giả: Robin sharma<br>Số lượng 3 câu<br>1.Bên kia cánh cửa của bất kì nỗi sợ nào cũng đều có sẵn những món quà lộng lẫy<br><br>2. Cách bạn thực hiện những việc nhỏ bé sẽ tiết lộ rất nhiều về cách bạn thực hiện những việc lớn lao.<br><br>3.Có bao giờ bạn nhận ra rằng người mình yêu thương nhất lại là người mình thường bỏ lơ? Bạn dễ dàng dành rất ít thời gian với gia đình vì họ luôn ở ngay bên bạn.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445262184/088235fba881c933709ca94f9bf2d3a9/t_i_xu_ng.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-09 13:09:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878158451</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878177916</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>I.Tên câu truyện: "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con"<br>&nbsp; &nbsp;</strong><strong><em>Câu truyện được trích từ tập truyện Vì con cần có mẹ</em></strong><strong>.<br>II.Các câu nói em thích nhất trong câu truyện là:<br> 1/Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên sung sướng:"Một đứa bé! Có một đứa bé!</strong></div><div>&nbsp;<strong>2/</strong>Cả đội cùng nhau làm việc. Họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé ba tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ.<br> <strong>3/</strong>Bác sĩ nhanh chóng đến kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một chiếc điện thoại di dộng bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết:<strong><em>"Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con".<br>III.Lý do em thích các câu nói đó là: </em></strong>Ba mẹ có thể hi sinh tất cả để chúng ta có cuộc sống tốt nhất và trọn vẹn nhất, như người mẹ trong câu truyện trên. Cô ấy có thể hi sinh cả tính mạng của mình để bảo vệ cho cậu bé. Nên hãy trân trọng khi còn ba và mẹ nhé các bạn!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/144b526eef6cc6a9c9f171ac47be282a/h_nh_n_u_con_c__th__s_ng_s_t__m__r_t_y_u_con.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 13:16:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878177916</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LƯƠNG MINH ĐẠT ツ</title>
         <author>bacongang12</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878326506</link>
         <description><![CDATA[<div>Xin chào tất cả các bạn, hôm nay tôi sẽ giới thiệu cho mọi người một cuốn sách của giáo sư Randy Pausch, đây có lẽ nên là một trong nhưng cuốn sách bạn nên đọc nhất trong cuộc đời của các bạn trẻ: <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<strong><mark>*THÔNG TIN SƠ LƯỢC*&nbsp;</mark></strong></div><div>&nbsp; &nbsp;<strong>-</strong> <strong>Tên tác phẩm:</strong> <em>BÀI GIẢNG CUỐI CÙNG<br>&nbsp; &nbsp;</em><strong><em>-</em></strong><em> </em><strong>Tác giả&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;:</strong><strong><em> </em></strong><em>Randy Pausch, Jeffrey Zaslow<br>&nbsp; &nbsp;- </em><strong>Thể loại </strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;: Tiểu sử<br>&nbsp; &nbsp;- <strong>Xuất bản&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;: </strong>8 tháng 4, 2008<br>&nbsp; <strong><mark>*CÂU NÓI TÔI TÂM ĐẮC NHẤT*<br></mark></strong><strong>“Chúng ta không đổi được những quân bài đã chia, chỉ có thể đổi cách chơi những quân bài đó.''<br></strong>Tôi hỏi các bạn một câu nhé, các bạn có biết chơi bài không, nếu có thì tuyệt quá còn không thì cũng đừng buồn vì tôi sẽ giúp bạn biết sơ về chúng. Quân bài mà giáo sư Randy Pausch&nbsp; nói đến ở đây chính là trò chơi bài tiến lên ( bộ 13 quân bài). Một trò chơi rất phổ biến thời bấy giờ ở các quốc gia Phương Tây. Luật của nó cũng rất đơn giản, người chiến thắng sẽ là người đánh hết bài trên tay mình trước. Nếu ai đã từng một lần chơi qua thì chắc chắn sẽ biết rằng, khi chia bài thì đó chính là sự ngẫu nhiên, may hoặc rủi. Chỉ cần ai đó sở hữu được trên tay của mình những quân bài lớn thì người đó đang chiếm thế thượng phong. Giải thích thêm cho ai chưa chơi qua, tôi nói những người có trong tay mình những quân bài lớn sẽ chiếm thế thượng phong là vì khi bạn chơi bài với những người khác, bạn chỉ có thể đánh quân bài của mình khi quân bài của chính bạn LỚN HƠN lá bài của các quân bài bởi những người khác đánh ra. Thế nên việc giữ được cho mình những quân bài lớn sẽ giúp bạn chiếm ưu thế rất nhiều trong việc chiến thắng. NHƯNG, những quân bài đó sẽ không là gì nếu bạn không biết cách sử dụng nó đúng lúc và cách sắp xếp cách đi cho từng quân bài, và ngược lại, dù các quân bài bạn có thấp, yếu nhưng nếu bạn biết cách chơi thì điểm yếu của bạn sẽ trở thành điểm mạnh và giúp bạn chiến thắng trận một cách ngoạn ngục. Giống như câu nói trên của giáo sư Randy Pausch, &nbsp; . ngắn ngọn nhưng đầy ý nghĩa: "Chúng ta không đổi được những quân bài đã chia, chỉ có thể đổi cách chơi những quân bài đó'', đúng vậy, bạn không thể đổi những quân bài của mình nhưng bạn có thể thay đổi cách bạn chơi. Đây cũng là một câu nói trân lí, cũng giống như việc bạn không thể chọn được nơi mình sinh ra hay là hoàn cảnh của chính bản thân mình, mà bạn chỉ có thể thay đổi được cách mình sống, cách mình làm việc. Đường đời chính là một sự thử thách lớn, nó chính là cơn bão to lớn mà chắc chắn sẽ luôn đón chờ bạn, bạn không thể tránh khỏi nó, cũng như không thể làm cho nó biến mất được, mà việc duy nhất ở đây bạn làm được là sống chung với nó. Những cơn bão đó chính là thứ sẽ quyết định ta thành công hay thất bại, bởi vì khi bạn đang bị bao chùm trong đen tối, bạn có thể cảm thấy sợ hãi nhưng bạn nên nghỉ đến những thứ sau cơn bão chứ không phải là những thứ trong cơn bảo, nếu bạn sợ nó, không dám đương đầu và chống chọi nó, thì bạn cũng có thể sẽ thất bại. Đổi lại, khi bạn vượt qua được cơn bão đó bạn sẽ nhìn thấy lại được một bầu trời trong sáng. Bạn có thể thất bại một cách nhất thời nhưng điều quan trọng ở đây là bạn phải biết đứng lên và làm lại cho đến khi thành công, không có gì gọi là thất bại cả, chúng chỉ là thất bại tạm thời thôi, còn thất bại thực sự chính là khi bạn vẫn thất bại đến ngày cuối cùng của mình. Thông điệp chính của giáo sư Randy Pausch chính là: Bạn không thể chọn được số phận cho mình, mà bạn chỉ có thể thay đổi con đường đi của bạn trên đường đời. Qua đây, giáo sư Randy Pausch cũng muốn nhắn nhủ đến mọi người rằng than vãn chẳng ích gì, hãy làm việc tích cực. Tất cả chúng ta đều chỉ có thời gian và năng lượng hữu hạn. Thời gian chúng ta dành để than vãn chẳng hề giúp ta đạt được các mục đích trong đời và hẳn không làm cho ta thấy hạnh phúc hơn. Đúng vậy, thời gian chính là con số được giới hạn trong một đời người, kể cả chính giáo sư Randy Pausch, ngài đã không may mắn mắc phải căng bệnh ung thư. Thế nhưng điều đặc biệt trong bài giảng cuối cùng của Giáo sư Randy Pausch nằm ở chỗ, thay vì nói về cái chết, ông đã quyết định nói về sự sống: một sự sống đầy ắp những ước mơ, niềm tin, sự hứng khởi và tình yêu mãnh liệt dành cho những gì mà một người thật sự đam mê, thật sự quý trọng cuộc đời.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<strong>********</strong><strong><em>HẾT</em></strong><strong>********</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1444374205/43c30a98bf741c1726311ff1a94ebdd4/van.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 14:02:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878326506</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Võ Ngọc Gia Hân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878329293</link>
         <description><![CDATA[<div>1/ tên câu truyện : hộp đầy những nụ hôn &nbsp;<br>2/ câu nói tâm đắc nhất : cha ơi ,cha ơi,nó không trống&nbsp; rỗng chút nào.con đã thổi những nụ hôm vào hộp .tất cả đều dành cho cha, cha ạ&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; 3/ em thích câu nói này vì:cô bé đã dành tất cả tình thương của mình cho cha ,đó là điều cao cả.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1444569271/a6342cd1b69910f8251d338330d03c46/PicsArt_11_09_08_48_35.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 14:03:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878329293</guid>
      </item>
      <item>
         <title>phan tiến khoa</title>
         <author>vuonghoangthachche</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878633914</link>
         <description><![CDATA[<div>1/tên câu chuyện là: <strong>&nbsp;Giá trị của hòn đá<br>2/câu nói hay: </strong>Hòn đá thực chất chính là một khối ngọc cổ quý giá, đáng cả một gia tài, và giá trị cuộc sống cũng giống như hòn đá kia, có người hiểu và có người không hiểu. Với người không hiểu và không thể cảm nhận thì giá trị cuộc sống chẳng đáng một xu, còn với người hiểu thì nó đáng giá cả một gia tài. Hòn đá vẫn vậy, cuộc sống vẫn thế, điều duy nhất tạo nên sự khác biệt là sự hiểu biết của con và cách con nhìn nhận cuộc sống.<br>3/em thích câu nói này vì nói về giá trị của hòn đá <br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445414723/6d19420fc7fe86dacddaa14db65369a2/cau_chuyen_cuoc_song_2.jpg" />
         <pubDate>2021-11-09 15:31:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1878633914</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giang Ngọc Vân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1880238882</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>1/</em></strong> <strong>Tên câu truyện</strong>: Cha và con gái, trong tập truyện "Cha là bóng cả đời con"<br><strong><em>2/</em></strong> <strong>Các câu nói em thích nhất trong truyện là:</strong><br>-Có một người cha giữ hai cuốn nhật ký viết về con gái. Trong đó có một cuốn anh viết khi con đang còn trong bụng mẹ. Chín tháng mười ngày trải dài trong 100 trang viết khắc khoải mong chờ đứa con đầu lòng.<br><strong>-</strong>Có một người cha giữ một kỹ vật trong hộp đồ nữ trang gia bảo. Đó là một miếng kẽm hình tròn có đục lỗ đeo dây. Trên cả hai mặt đều ghi chữ số 34. Ít ai biết vật này có gá trị gì mà anh sợ mất nó hơn bất cứ món nữ trang quý giá nào.<br><strong>-</strong>Tất cả những việc tưởng chừng như "ngớ ngẩn" của người cha dành cho con, để làm gì?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Để một ngày kia con về cùng hạnh phúc<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ba đôi lúc nhìn quanh cho đỡ nhớ nhà mình<br>Đó là câu thơ của một nhà thơ, anh đã giải thích hộ cho mọi người cha yêu con gái.<br><strong>-</strong>Đối với cha, con gái có ý nghĩa thiêng liêng ngự trị vào tất cả những gì là gia đình, là ngôi nhà. Đến mức nếu không còn có con trong ngôi nhà này thì có nghĩa là ngôi nhà cũng không còn, đã xa lạ như nhà của người khác mất rồi.<br><strong><em>3/</em></strong> <strong>Lý do em thích những câu nói đó là:</strong> Đối với cha, con chính là báo vật quý giá nhất mà cha từng có. Cha rất mong chờ, chờ cái ngày mà tiếng khóc đầu tiên của con được cất ra và được bồng con trên tay. Cha luôn thức khuy vì chăm lo con, nhưng bù lại cha không bao giờ than phiền, mà còn rất vui nữa. Vì thế, nếu ai có cha, hãy trân trọng cha đừng làm cho cha buồn, kể cả đó là một nhỏ đi chăng! &nbsp;</div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1444892223/23ecd32bc51e977f4eaec1562f236eac/cb55036389ec67c2abf16d8ae6f0f742.jpg" />
         <pubDate>2021-11-10 03:43:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1880238882</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1880333998</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>I.Tên tác phẩm: Tôi đi học.<br>&nbsp; &nbsp;Tác giả:Nguyễn Ngọc Ký.<br>II.Các câu nói em thích nhất trong câu truyện là:</em></strong><strong><br></strong><strong><em>&nbsp;1/</em></strong>Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.<br><strong><em>&nbsp;2/</em></strong>Dọc đường tôi thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tôi, áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng chì ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận. Mấy cậu đi trước, sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa. Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết. <br><strong>&nbsp;</strong><strong><em>3/</em></strong>Tôi có ngay cái ý kiến vừa non nớt vừa ngây thơ này: chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước.</div><div>Ý nghĩ thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi.<br><strong><em>&nbsp;4/</em></strong>Lần ấy trường đối với tôi là một nơi xa lạ. Tôi đi chung quanh các lớp để nhìn qua cửa kính mấy bản đồ treo trên tường. Tôi không có cảm tưởng gì khác là nhà trường cao ráo sạch sẽ hơn các nhà trong làng.<br><strong><em>&nbsp;5/</em></strong>Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiên rồi đi vào lớp. Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tượng. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp.<br><strong><em>III.Lý do em thích các câu nói đó:</em></strong> Thời học sinh là kỷ niệm khó quên nhất trong cuộc đời của mỗi người. Đôi lúc chúng ta không muốn học nữa vì đã quá mệt rồi, nhưng đến khi trưởng thành thì chúng ta lại muốn quay lại thời học sinh ấy. Trong thời học sinh, chúng ta có tâm hồn rất trong sáng và ngây thơ. Vì vậy, chúng ta hãy cố gắng học tập và chơi đùa trong thời học sinh đi. Vì khi lớn rồi, chúng ta muốn quay lại nhưng cũng không được.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/66747d1b741ac1ca6e5aba1af83d514c/h_nh_t_i__i_h_c.jpg" />
         <pubDate>2021-11-10 04:39:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1880333998</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HUỲNH ĐÀO PHƯƠNG LINH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1881224045</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>I) Tên câu chuyện :&nbsp;</strong>chuyện xây cầu của Brooklyn<br><strong>II) Những câu mà em thích nhất :&nbsp;</strong>2 câu<br>(1) Mặc dầu không thể đi lại và nói chuyện, đầu óc Washington Roebling vẫn còn rất tinh anh. Một hôm, đang nằm trong bệnh viện, trong đầu ông chợt nghĩ ra cách “nói chuyện” với người khác.Vận động duy nhất của cơ thể ông hiện thời là nhúc nhích một ngón tay và ông nghĩ ra một bộ mã truyền tin. Với bộ mã này, ông dùng ngón tay còn chuyển động được gõ ra ý nghĩ của mình vào tay vợ mình để thông tin với vợ những gì cần nói với các kỹ sư vẫn đang tiếp tục xây dựng cây cầu<br>(2)Trong suốt 13 năm, Washington đã ra lệnh bằng ngón tay duy nhất còn chuyển động của mình cho đến khi hoàn thành cây cầu Brooklyn kỳ vĩ mà chúng ta nhìn thấy ngày hôm nay.<br><strong>III) Vì sao em lại thích câu đó <br></strong>Vì nó cho em 1 bài học là mik phải luôn kiên trì đến cùng không được bỏ cuộc thì lúc đó mik mới đạt những cái mà mik mong muốn và trong câu chuyện đó nó thể hiện thêm về sự nghị lực của ông Washington con trai của John Roebling khi chỉ còn 1 ngón tay nhúc nhích được để chỉ dẫn xây cầu Brooklyn </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445062437/d01f8c29c00be3b83ad3389fb4106351/momo_upload_api_200413164440_637223930807417161.jpg" />
         <pubDate>2021-11-10 13:23:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1881224045</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TRẦN HỒNG PHÁT</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1885595648</link>
         <description><![CDATA[<div><br>1/ Tên truyện: Ba chở con đi học<br>2/ Những câu nó mà em thích nhất:<br>-&nbsp; <strong>Năm con vào trường mẫu giáo, ba chở con đi học bằng chiếc Cub 50. Trên đường đi, trong lúc dựng xe ngoài sân trường và cả khi chia tay ở cửa phòng học, con cứ nói mãi một câu: "Ba ơi! Hết giờ, ba rước con sớm nhứt nghen, ba".<br>Ba cũng lặp đi lặp lại không biết chán: "Ừ! Ba sẽ đến sớm nhứt!".<br>- </strong>Một lần, mưa rất to, phố xá chìm trong nước. Xe ướt bugi, chết máy. Ba xuống xe, dặn: "Con cứ mặc áo mưa, ngồi trên xe để ba dẫn qua chỗ ngập". Ba lội bì bõm trong nước, đẩy xe len trong dòng người cũng đang vật vã với cảnh nước ngập đến đùi.<br>3/ Vì sao em thích câu đó:<br>Vì những câu đó cho ta thấy rõ tình cảm cha con vô cùng thiêng liêng, tình yêu thương của người cha đặc biệt dành cho đứa con, cho đứa con tất cả những điều mà bản thân người cha làm được và tình cảm của người con đối với người cha vô cùng kính trọng, yêu quý cha của mình.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1452154343/01ae27e802d0852cb3413236588f0d27/image.png" />
         <pubDate>2021-11-12 02:18:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1885595648</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Đông Nghi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1885647926</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>I.Tên câu truyện: Miếng bánh mì cháy<br>II.Các câu nói em thích nhất trong câu truyện là:</em></strong><br><strong>&nbsp;1/</strong>Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với cha, nhưng tôi nhớ là đã nghe mẹ tôi nói xin lỗi vì đã làm cháy bánh mì và cha tôi nói với mẹ tôi rằng: “Em à, anh thích bánh mì cháy em làm mà.”<br> <strong>2/</strong>Cha tôi đã trả lời rằng:<br>&nbsp; &nbsp; “Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày nên rất mệt mỏi. Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì sẽ gây tổn thương cho người khác không? Đó chính là những lời chê bai trách móc cay nghiệt đấy.”<br> <strong>3/</strong>Con biết đó, cuộc đời này đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn. Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như cha chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày kỷ niệm như những người khác.<br><strong>&nbsp;4/</strong>Điều mà cha đã học được qua nhiều năm tháng, đó chính là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ.<br> <strong>5/</strong>Cuộc đời rất ngắn ngủi để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu, bực dọc trong người. Thế nên con hãy yêu quý những người cư xử tốt với con, và hãy cảm thông với những người chưa làm được điều đó.<br><strong><em>III.Lý do em thích các câu nói đó:</em></strong> Qua câu chuyện cho ta thấy rằng, trong cuộc sống, bạn cần phải học cách cảm thông đối với điểm yếu, điểm hạn chế của người khác, bởi không ai sinh ra là hoàn hảo cả. Cảm thông với cuộc sống, tính cách của mọi người trong gia đình, bạn bè,... sẽ giúp bạn có một cuộc sống dung hòa, hạnh phúc. Sự cảm thông và sẻ chia chính là bí quyết nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1357934583/51cd628daaa040fa00b6b43bc9f8e257/h_nh_mi_ng_b_nh_m__ch_y.jpg" />
         <pubDate>2021-11-12 02:41:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1885647926</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1/Tên câu truyện là &quot;Bài học đường đời đầu tiên&quot; trích Dế mèn phiêu Lưu Ký2/Câu nói em thích nhất truyện là&quot;Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình đấy”Lý do em chọn vì chuyện có nhiều ý nghĩa nhân văn về lòng người,câu nói trên là sự nhắc nhở cho người bạn thân nhất của mình dù Dế Mèn đã đối xử không tốt với cậu.Bài học đầu tiên của Dế Mèn rút ra là sự trả giá cho sự ngông cuồng,thiếu suy nghĩ của cậu.Câu nói của Dế Choắt muốn nhắc cậu là sống ở đời chúng ta nên hạ cái tôi của mình xuống,đừng để vì sự thiếu suy nghĩ của mình gây ra những hậu quả cho không đáng có.Dế Mèn có vẻ đẹp cường tráng của tuổi trẻ nhưng tính cách lại kiêu căng,ngông cuồn,vì tính cách đấy mà đã làm người bạn của mình chết thảm thương.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1885649936</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>PHÙNG QUANG HUY</em></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-12 02:42:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1885649936</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Như </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1885691724</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>I.Tên câu truyện: Một điều nhỏ<br>II.Các câu nói em thích nhất trong câu truyện:</em></strong><br> <strong>1/</strong>“Có bao giờ cậu tự hỏi vì sao tớ mang vác quá nhiều thứ về nhà vào ngày hôm đó không?”, Bill hỏi và rồi tự giải đáp: “Bữa đó tớ dọn dẹp sạch sẽ ngăn tủ cá nhân tại trường vì tớ không muốn để lại một đống hỗn độn cho người sử dụng sau tớ. Tớ đã đánh cắp một số thuốc ngủ của mẹ và hôm đó là lúc tớ đang trên đường về nhà để tự tử.<br><strong>&nbsp;2/</strong>Nhưng sau khi gặp cậu, nói chuyện cười đùa với cậu, tớ đã nhận ra rằng nếu tớ tự giết chết mình, tớ sẽ mất cơ hội vui đùa như đã có với cậu và có thể sẽ còn mất rất nhiều cơ hội sau đó nữa. Cậu thấy đấy Mark, khi cậu giúp tớ nhặt những đồ vật rơi vãi trên đường ngày hôm đó, cậu thật ra đã giúp tớ còn nhiều hơn thế nữa. Cậu đã cứu sống cuộc đời tớ”.<br><strong><em>III.Lý do em thích các câu nói đó: </em></strong>nó đã giúp cho em hiểu thêm về ý nghĩa của cuộc sống này. Khi gặp điều gì đó khiến chúng ta thấy bất mảng thì đừng bỏ cuộc mà hãy cố gắng để giải quyết các vấn đề đó.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1357934583/11b01a9ff5ee485bf466556c4e2181d5/h_nh_m_t_vi_c_nh_.jpg" />
         <pubDate>2021-11-12 03:01:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1885691724</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thị Hà Phương</title>
         <author>phamthihaphuong247</author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1886192334</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>I.Tên câu truyện: Con gấu đã nói gì với anh?<br>II.Các câu nói em thích nhất trong câu truyện là:<br>&nbsp;1/</em></strong><strong>Người còn lại không chạy kịp, anh ta phải đối mặt với con gấu đang đến gần. Anh ta đành nằm xuống, nín thở giả vờ chết.<br></strong><strong><em>&nbsp;2/</em></strong><strong>Con gấu lại gần và ngửi vào mặt anh ta, nhưng anh ta cố nín thở giả vờ chết. Con gấu ngửi mãi nhưng thấy anh ta như chết rồi nên nó bỏ đi, không làm hại anh ta.<br> </strong><strong><em>3/</em></strong><strong>Khi con gấu đã bỏ đi xa, người bạn ở trên cây tụt xuống. Anh ta hỏi bạn “con </strong><strong><em>gấu</em></strong><strong> nói thầm gì vào tai bạn đấy”?<br> </strong><strong><em>4/</em></strong><strong>Gấu bảo tớ là “không bao giờ nên tin tưởng vào người đã bỏ bạn lại một mình trong lúc nguy cấp”.<br> </strong><strong><em>5/</em></strong><strong>Người kia xấu hổ quá, xin lỗi bạn vì mình đã bỏ bạn lại chạy trốn. Bạn anh có thể đã gặp nguy hiểm trong khi anh ta trốn trên cây an toàn. Bạn bè thì phải giúp đỡ nhau trong những lúc hoạn nạn như vậy.<br></strong><strong><em>III.Lý do em thích các câu nói đó là: </em></strong><strong>Câu truyện trên nói về tình bạn. Khi 2 bạn trong truyện gặp 1 chú gấu, thì bạn thứ nhất trèo lên cây để trốn con gấu. Còn bạn còn lại chạy không kịp nên nằm xuống giả chết. Nên là bạn thì hãy giúp đỡ nhau khi gặp hoạn nạn. Chứ đừng như bạn trong câu truyện.</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1445150931/ebe0d52c8bcdb27019c709cbcfe8a958/h_nh_con_g_u____n_i_j_v_i_anh.jpg" />
         <pubDate>2021-11-12 08:48:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1886192334</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phùng Quang Huy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1886300084</link>
         <description><![CDATA[<div>l)Tên Truyện: Mắt Biếc<br>ll)Một số câu nói em thích:<br>1/"Tôi gửi tình yêu cho mùa hè, nhưng mùa hè không giữ nổi.Mùa hè chỉ biết ra hoa, phượng đỏ sân trường và tiếng ve nỉ non trong lá.Mùa hè ngây ngô, giống như tôi vậy. Nó không làm được những điều mà tôi ký thác được. Nó để Hà Lan mê hoặc tôi, thiêu rụi. Trái tim tôi bị cháy thành tro, rơi vãi trên đường về".Đây có lẽ là câu trích dẫn em thích nhất trong “Mắt biếc”của Nguyễn Nhật Ánh.Người ta trách Ngạn bởi suốt cả cuộc đời,Ngạn yêu đơn phương Hà Lan nhưng chưa một lần thổ lộ tình cảm.Nhưng chúng ta–những người đang sống trong thế kỷ 21 sao mà hiểu được sự đơn giản, trong sáng ấy.Mùa hè giống như Hà Lan vậy,như cái nắng gắt của hè đốt cháy đến đau lòng trái tim Ngan,không chỉ trong một buổi chiều mùa hè đẹp nơi xóm nhỏ,mà còn cả cuộc đời,từ ngày còn ở làng Đo Đo rồi tới khi lên thành phố.Thứ tình cảm đơn phương ấy vốn dĩ nên được đền đáp, nhưng đã gọi là đơn phương thì đi một vòng cũng mãi không về bên nhau.Tất cả chỉ còn là hình bóng Hà Lan trong từng con đường, hàng cây,những lá thư và bàng bạc trong cô con gái Trà Long.<br>2/"Tôi buồn, tự nhiên. Nhưng lửa lửa hi vọng trong tôi chưa tắt hẳn.<br>Nó vẫn cháy dù là leo lét, bản chất của tình yêu là hi vọng" hi vọng và thất vọng luôn tồn tại song song trong cuộc sống của chúng ta.Đôi khi,điều chúng ta làm được trong cuộc sống là nhìn thấy hy vọng trong thất vọng.Nhưng khi không còn thất vọng thì hi vọng cũng bay xa theo gió đó là lúc buông tay<br>3/"Hồng lạnh quá, Hồng dựa vào Ngạn chút nha!"do ghen tị với Hà Lan vì được Dũng đưa đi xem phim,Ngạn đến rủ Hồng đi cùng,ngồi phím sau lưng Ngạn.Vô tình,đã tạo cho Hồng một chút hi vọng về tình yêu nhỏ nhoi.Cô ảo tưởng vị trí của mình trong lòng Ngạn.Hồng là nhân vật đáng thương nhất phim,cô ấy rất mạnh mẽ nhưng vì tình yêu trở nên yếu mêm.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1451547652/f048773c61188854afb5dbfe3706436f/received_1154825671715392.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-12 10:03:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/binhnguyen11160128/ks8fejfsgpxtr9li/wish/1886300084</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
